Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, July 20, 2014

Biết người biết ta (Phần 2): Các yếu tố trong cuộc đấu tranh



Biết người biết ta (Phần 1): Các yếu tố trong cuộc đấu tranh

http://vulep.blogspot.com.au/2014/07/biet-nguoi-biet-ta-phan-1-tinh-chat-va.html
http://vulep.blogspot.com.au/2014/07/biet-nguoi-biet-ta-phan-1-tinh-chat-va.html

Biết người biết ta (Phần 2): Các yếu tố trong cuộc đấu tranh

 



III. Các yếu tố trong cuộc đấu tranh

Cao-Đắc Tuấn (Danlambao) - Các yếu tố trong cuộc đấu tranh giữa phe CS và phe DC gồm có: lý tưởng và mục tiêu, lãnh đạo nội bộ, quyền lực và sức mạnh, phương thức thi hành, và tinh thần đoàn kết. Sau đây là những phân tách về điểm mạnh và điểm yếu của hai phe trong các yếu tố này. 

1) Lý tưởng và mục tiêu: Hướng dẫn bởi các lý tưởng và mục tiêu của họ, phe DC tuyệt đối mạnh hơn phe CS. 

Giá trị của lý tưởng và mục tiêu là ý nghĩa chính đáng của chúng. Nói một cách đơn giản, lý tưởng và mục tiêu có thể được phân ra thành hai loại: chính nghĩa và phi nghĩa. Trong cuộc đấu tranh chính trị hay dân sự, chính nghĩa phục vụ cho, hoặc theo ý muốn của, đại đa số dân chúng, trong khi phi nghĩa chỉ phục vụ cho thiểu số, thường là kẻ cầm quyền, và đi ngược lại ý muốn của dân. Thông thường, bất cứ những gì phù hợp với lối sống và bản chất cố hữu của dân tộc đều đi theo ý muốn của dân.

Lý tưởng và mục tiêu của phe CS có thể được diễn tả qua Hiến Pháp năm 2013 của họ là "... lấy chủ nghĩa Mác – Lê nin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng" và Đảng Cộng sản Việt Nam... là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội (Điều 4). Đặc biệt, "[l]ực lượng vũ trang nhân dân tuyệt đối trung thành với... Đảng và Nhà nước" (Điều 65).

Lý tưởng và mục tiêu của phe DC dựa vào tính chất cuộc tranh đấu như đã thảo luận ở trên. Đó là đẩy mạnh tự do, dân chủ, và nhân quyền cho dân Việt Nam.

Một khi ta hiểu rõ tính chất của hai phe trong cuộc tranh đấu, sự khác biệt về lý tưởng và mục tiêu của hai phe trở nên rõ ràng và không mơ hồ.

Phe CS hoàn toàn không có chính nghĩa: 

Chủ nghĩa Marxist cộng sản không những không phù hợp với lối sống và bản chất cố hữu của dân tộc Việt Nam, mà còn đi ngược lại ý muốn của dân. Một thí dụ là quyền sở hữu đất đai. Quyền sở hữu đất đai cá nhân và thừa hưởng tài sản của cha ông là căn bản cho cuộc sống nông dân Việt Nam hàng ngàn năm. Nhưng những người Marxist, cho dù theo xã hội hay cộng sản chủ nghĩa, chẳng bao giờ muốn dính líu với, hoặc giúp đỡ, nông dân (Mitrani 1951, 99). Điều đó không có nghĩa là Marxism, hoặc những biến dạng của nó, là hoàn toàn sai. 

Thực ra, nhiều người cho rằng chủ nghĩa xã hội dân chủ (democratic socialism) đem lại tự do và công bằng cho dân (Harrington 1992, 3). Tuy nhiên, theo đuổi chủ nghĩa dân chủ xã hội một cách chính đáng dưới tình trạng thế giới hiện tại chỉ là một mơ tưởng của những người ủng hộ nó. Đó là vì đã có quá nhiều sai lầm trong quá trình thực hiện chủ nghĩa xã hội dân chủ, và rất ít người có thể học hỏi được các bài học từ những sai lầm này (sđd., 310-311). Các phúc lợi cho dân Việt Nam lại còn xa vời thực tế vì những lãnh tụ của phe CS, quá khứ và hiện tại, hiểu biết rất it, nếu không muốn nói là mù tịt, về những lý thuyết chính đáng của chủ nghĩa xã hội (CNXH).

Chính Nguyễn Phú Trọng, Tổng bí thư ĐCSVN, phải nói, "Đến hết thế kỷ này không biết đã có CNXH hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa." Vì không hiểu và không biết cách áp dụng lý thuyết thích hợp, phe CS cố tìm một "lý thuyết" khác dễ hiểu hơn để họ có thể giảng dạy dân Việt Nam. Và đó là nguyên nhân cho sự ra đời của cái gọi là tư tưởng Hổ Chí Minh - một lý thuyết không lý thuyết.

Trong cuộc chiến tranh Việt Nam trước ngày 30 tháng 4 năm 1975, phe CS hô hào dân chúng bằng cách dùng cái lý tưởng hóa trang giành độc lập, chống đế quốc ngoại xâm, và lật đổ chính quyền miền Nam. Nhiều người tin một số trong những mục tiêu nằm trong cái lý tưởng hóa trang này, nhưng cho đến nay cái lý tưởng hóa trang này đã lộ ra chân tướng là những mục tiêu sai lầm. Tệ hơn nữa, phe CS không thực tâm theo đuổi độc lập và chỉ dùng nó là chiêu bài trong tham vọng thôn tính miền Nam để phục vụ cho Tàu cộng và Liên Xô (lúc bấy giờ). 

Sự thành công của họ trong quá khứ không phải là nhờ sức mạnh của cái lý tưởng kêu gọi giả tạo của họ, mà là nhờ yếu tố quyền lực và sức mạnh vật chất và phương thức thi hành (dưới đây) và may mắn. Lịch sử cho thấy Việt Nam đã có thể có độc lập mà không cần một cuộc chiến đổ máu. Thực dân Pháp cuối cùng trả lại độc lập cho các quốc gia. Mỹ không có ý chiếm đóng các lãnh thổ xa xôi, và đã rút hoàn toàn ra khỏi miền Nam Việt Nam năm 1973 (Xem, thí dụ như, Dân 2012). 

Chính thể Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) của miền Nam, tuy không hoàn hảo nhưng được dựng trên các nguyên tắc dân chủ (Xem, thí dụ như, Trần Trung Đạo 2014). Ngoài ra, thực tế cho thấy chính quyền cộng sản còn tệ hại hơn chính quyền VNCH trước đó (Lind 1999, 234). Quan trọng hơn, cho dù những mục tiêu đó là thực tâm của phe CS, không cần phải dựa vào chủ nghĩa cộng sản để đạt được chúng. 

Cần phải nhấn mạnh những gỉ đã được vạch ra trong bài này. Phe CS không được dân bầu lên trong một cuộc bầu cử dân chủ, và trên thực tế cướp chính quyền bằng thủ đoạn chính trị và bạo lực. Ngoài ra, vì họ cướp chính quyền, phe CS không những không có chính nghĩa mà lại còn là phi nghĩa. Lý tưởng và mục tiêu của phe CS chỉ gồm có bảo vệ quyền lợi của phe CS và duy trì sự sống còn của họ được ngày nào hay ngày ấy.

Vì không có chính nghĩa, rất khó nếu không muốn nói là vô phương cho phe CS thành công bằng cách hỗ trợ tự do dân chủ và nhân quyền chỉ cho một thiểu số được ưu đãi. Do đó, phe CS phải cải tổ toàn diện. Đem lại chính nghĩa cho một thực chất phi nghĩa là một chuyện dã tràng xe cát. Phe CS có thể tiếp tục cố gắng kéo dài sự tồn tại của mình được ngày nào hay ngày ấy, nhưng càng kéo dài, những người lãnh tụ phe CS càng gánh thêm nhiều trách nhiệm và sẽ phải trả một giá rất đắt khi phe DC thành công. Nhưng nếu phe CS thay đổi, họ sẽ không còn là cộng sản nữa. Họ sẽ phải thành lập một đảng chính trị khác, đối lập với phe DC, lúc bấy giờ có thể sẽ có một danh xưng mới, và không còn là đấu tranh cho dân chủ nữa vì dân chủ đã đạt được. 

Phe DC hoàn toàn có quyền lực của chính nghĩa trong tay:

Tự do, dân chủ, và nhân quyền là nguyên tắc căn bản của con người và cho cuộc sống của mọi quốc gia tự do trên thế giới. Vì phe CS chủ trương chế độ độc tài vi phạm nhân quyền của dân chúng và ngăn cấm tự do ngôn luận và các quyền căn bản khác của con người, chống lại phe CS được thiết kế để giành tự do dân chủ và chống lại độc tài. Do đó, phe DC có được chính nghĩa. 

Chính nghĩa này, không những theo nguyên tắc căn bản của mọi quốc gia tự do trên thế giới, mà còn phù hợp với bản chất dân chủ cố hữu của dân Việt. 

Khái niệm dân chủ hiện nay rất khác với khái niệm dân chủ thời xưa. Ta không thể nghiên cứu tính chất dân chủ thời xưa dùng những tiêu chuẩn hiện tại như cơ cấu chính trị và thể thức bầu cử vì những tiêu chuẩn đó không hiện hữu thời xa xưa. Ta phải dùng những tiêu chuẩn dựa vào các nguyên tắc căn bản đứng vững với thời gian và không bị ảnh hưởng bởi các cơ cấu chính trị hiện đại hơn. Một nguyên tắc đó là nguyên tắc bình đẳng. 

Học thuyết bình đẳng cho rằng dân chủ được thiế̀t lập trên nền tảng của quyền lợi bình đẳng bởi vì "[d]ân chủ là một phương pháp làm những quyết định tập hợp trong đó ai cũng có quyền đóng vai trò như nhau" (Christiano). "Dân chủ đòi hỏi con người được đối xử một cách bình đẳng để cho họ là người tham gia tự phát trong tiến trình tự cai quản" (Post 2006, 28). Bình đẳng là nền tảng của dân chủ (sđd.)

Tính chất căn bản của dân tộc Việt từ thời xa xưa là bình đẳng. Tuy nhiên, dưới nền đô hộ ngàn năm của Tàu, xã hội Việt đã bị ảnh hưởng nặng nề bởi Khổng Giáo. Do đó, bản chất cố hữu cũng bị thay đổi. Dưới ảnh hưởng Khổng giáo, phái nữ không được tôn trọng bằng phái nam. Thí dụ như cản trở trong việc học hành và quyền sở hữu tài sản trong việc thừa kế (Tran 2006). Ngay cả bộ luật Hồng Đức nhà Lê cũng có cái bất bình đẳng này (Tran 2006, 131-132), dù có những điều lệ nâng cao quyền lợi phái nữ (Ngô Vũ Hải Bằng). Mặc dù vậy, dân tộc Việt vẫn duy trì bản chất bình đẳng cố hữu biểu hiện qua giới tính, giai cấp, chủng tộc.

Hội Nghị Diên Hồng trong cuối thế kỷ thứ 13 là một thí dụ điển hình cho tinh thần dân chủ của dân Việt. Tôi tin rằng tinh thần dân chủ của dân Việt đã có từ thời xa xưa, và được biểu lộ mạnh mẽ nhất trong lịch sử ở đỉnh cao của Phật Giáo (Cao-Đắc 2014a, 339; Cao-Đắc 2014c), tôn giáo chính của dân Việt thời xưa và cực thịnh vào các thời nhà Đinh, Lý, tiền Lê, và Trần. Phật Giáo vẫn còn chiếm phần lớn nhất trong các tôn giáo có thể chế tại Việt Nam hiện đại (không kể tôn giáo hoặc tín ngưỡng dân gian). 

Đức Đạt Lai Lạt Ma đã xác nhận tinh thần dân chủ trong Phật giáo (Dalai 1999). Dù có ảnh hưởng Phật giáo hay không, Hội Nghị Diên Hồng không phải chỉ là một biến cố lịch sử trong cuộc chiến chống lại giặc Mông Cổ. Hội Nghị Diên Hồng là một bằng cớ hùng hồn cho thấy bản chất dân Việt là yêu chuộng tinh thần dân chủ. Trong lịch sử thế giới, không một quốc gia nào có được cái tinh thần dân chủ mãnh liệt như dân Việt biểu lộ qua Hội Nghị Diên Hồng. 

Hội Nghị Diên Hồng là sự biểu hiện cụ thể cho tình thần dân chủ cố hữu của dân Việt xuất phát từ nền tảng bình đẳng. Có rất nhiều bằng chứng trong lịch sử và các câu chuyện dân gian về bản chất bình đẳng của dân Việt về gia đình, hôn nhân, giai cấp, và chủng tộc. Sự tồn tại của những bằng chứng này qua biết bao thế kỷ cho thấy sức mạnh của bản chất bình đẳng này.

Bằng chứng mạnh mẽ nhất về bình đẳng nam nữ trong hôn nhân, gia đình là câu chuyện dân gian về Âu Cơ và Lạc Long Quân. Câu chuyện thần thoại này được truyền miệng từ đời này qua đời khác và được ghi thành văn bản trong quyển sách Lĩnh Nam Chích Quái vào thế kỷ thứ 14. Không ai biết câu chuyện này bắt đầu được kể từ năm nào, nhưng ai, hoặc nhóm người nào, tạo ra chuyện đó phải có một khái niệm về bình đẳng rất cao. 

Ngoài ra, người, hay nhóm người, kể chuyện đó cũng có khái niệm về luật gia đình rất vững, một khái niệm mà xã hội Tây phương phải đợi tới thế kỷ thứ 20 mới bắt đầu có. Một cách vắn tắt, sự chia tay của Âu Cơ và Lạc Long Quân là một cuộc ly dị, và cuộc ly dị này chỉ qua sự đồng ý của hai bên và mỗi người có quyền trông nom con cái một cách bình đẳng (Duong 2001, 208-209). 

Lẽ dĩ nhiên câu chuyện Âu Cơ và Lạc Long Quân chỉ là chuyện tưởng tượng. Nhưng vấn đề không phải là tính chất có thật của câu chuyện. Vấn đề là câu chuyện được kể ra và truyền miệng qua biết bao năm, cho thấy dân Việt chấp nhận và rất có thể là ưa chuộng cái triết lý của câu chuyện. Ngoài ra, tuy chuyện đó chỉ được ghi thành văn bản vào thế kỷ thứ 14, có lý do chính đáng để tin rằng chuyện đó được biết trước đó rất lâu, có thể cả mấy trăm năm hoặc cả ngàn năm. 

Ngoài câu chuyện dân gian về Âu Cơ và Lạc Long Quân, có rất nhiều bằng chứng lịch sử và chuyện dân gian cho thấy nền tảng bình đẳng của dân Việt trong bao nhiêu thế kỷ. Phùng Hưng, người cai trị tỉnh An Nam, lãnh thổ thuộc về Việt Nam bây giờ, được gọi là Bố Cái Đại Vương sau khi ông chết vào năm 802. Danh xưng Bố Cái rất lạ. Nó có thể diễn giải là Cha (Bố) và Mẹ (Cái). Tuy có ý kiến cho rằng Bố Cái chỉ có nghĩa là một vị vua vĩ đại, danh xưng Bố Cái hàm ý Cha Mẹ có lẽ đúng hơn. 

Gọi một vị vua phái nam là Bố Cái không hoàn toàn là biểu lộ sự kính trọng coi ông ta như bậc cha mẹ, mà là sự tôn trọng cái bình đẳng của Cha và Mẹ trong xã hội. Trong câu chuyện dân gian về công chúa Tiên Dung và Chữ Đồng Tử (Duong 2001, 210), Công chúa Tiên Dung đã ngỏ lời muốn lấy Chữ Đồng Tử, một dân nghèo xác xơ không có cả quần áo mặc. Ngoài chuyện kỳ lạ là người con gái ngỏ lời xin cưới trước, câu chuyện này còn cho thấy sự bình đẳng giai cấp không phân biệt giàu nghèo. 

Trong lịch sử, Yết Kiêu và Dã Tượng chỉ là hai dân nghèo và là gia nô của Trần Hưng Đạo, nhưng được Trần Hưng Đạo trọng vọng và coi như tướng tá triều đình. Nguyễn Nhạc, lãnh tụ Tây Sơn, lấy một người vợ người thiểu số Bahnar (Dutton 2006, 91). 

Tuy người vợ này chỉ là người vợ lẽ và Nhạc có thể muốn lấy cảm tình người thiểu số miền núi trong giai đoạn đầu của cuộc nổi dậy, người vợ này (được gọi là cô Hầu) có vẻ có quyền lực thực sự. Chuyện này cho thấy Nhạc coi trọng bà ta và không phải chỉ muốn dùng hôn nhân cho mưu đồ chính trị.

Tóm lại, dân tộc Việt Nam có tinh thần dân chủ cố hữu ngay cả từ thời xa xưa dựa vào những chứng cớ về bình đẳng xã hội. Đấu tranh cho dân chủ, do đó, phù hợp với cái bản chất cố hữu này.

Cái lý tưởng và mục tiêu đẩy mạnh tự do, dân chủ, và bảo vệ nhân quyền cho toàn dân Việt Nam phải được diễn giải trên tính chất của cuộc đấu tranh chống lại phe CS như đã trình bày ở trên. Phe DC phải nhấn mạnh là phe CS cướp chính quyền một cách phi pháp và không hề được dân bầu trong một cuộc bầu cử dân chủ tự do bởi toàn dân. Phe DC cần phải chú trọng vào việc làm sáng tỏ lý tưởng và mục tiêu của mình, không những trong các nhóm của phe DC, mà còn cả cho toàn dân Việt Nam, và ngay cả cho phe CS. Vì yếu tố này quan trọng nhất, phe DC phải đạt thành công một cách tuyệt đối. Hơn nữa, cái lý tưởng và mục tiêu cho tự do, dân chủ, và nhân quyền không những là then chốt trong cuộc chiến với phe CS, mà còn cả sau khi phe CS bị dẹp bỏ và một nền dân chủ được thành lập.

2) Lãnh đạo nội bộ: Về yếu tố này, trên phương diện hạp hẹp và ngắn hạn, cả hai phe đều có điểm yếu. Tuy nhiên, trên phương diện rộng lớn và dài hạn, phe DC mạnh hơn phe CS.

Thông thường, một phe nhóm phải có tổ chức hoặc lãnh đạo, nhất là khi phe đó là phe cầm quyền, như phe CS. Một số người tin rằng phe không cầm quyền hoặc phe chống lại chính phủ cũng phải có lãnh đạo. Thực ra, chuyện đó không nhất thiết là tuyệt đối; hoặc nếu có, thì sự lãnh đạo trong cuộc tranh đấu (nhất là lúc ban đầu hoặc lúc giữa) không nhất thiết phải thống nhất, tổ chức chặt chẽ, trung ương, hoặc theo thứ tự từ trên xuống dưới, như sẽ được trình bày sau đây.

Lãnh đạo của phe CS sẽ tan rã vì lợi ích cá nhân và cạnh tranh quyền lực:

Phe CS hoạt động dước sự lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam (ĐCSVN), nhưng có những chia rẽ trầm trọng trong nội bộ của ĐCSVN. Sự chia rẽ do bởi khuynh hướng chính trị (chẳng hạn như thân Nga, thân Tàu, thân Mỹ), hoặc bởi cạnh tranh quyền lực và lợi ích cá nhân. Điểm quan trọng hơn, các lãnh tụ phe CS đa số là những người bất tài, thiếu đạo đức, ăn nói hàm hồ, tham nhũng hoặc dung túng tham nhũng (Xem, thí dụ như, trích trong Cao-Đắc 2014a, 333-334; Sharma 2012, 199-200; Hayton 2011, 19). 

Lý Quang Diệu, cựu Thủ tướng Singapore, đã phải thốt lên, "Họ lên chức không phải vì họ quản lý kinh tế giỏi hoặc thể hiện tài điều hành. Họ được như vậy bằng cách đào hầm từ miền bắc đất nước tới miền nam trong hơn 30 năm" (Yew 2013, 193). Do đó, cho dù ĐCSVN có đoàn kết, cũng không tạo được một sự lãnh đạo tốt đẹp. Tuy nhiên, nhờ vào yếu tố quyền lực và sức mạnh vật chất và phương thức thi hành (dưới đây), lãnh đạo của phe CS vẫn có thể tồn tại được một thời gian.

Phe CS có thể củng cố lại nội bộ bằng cách loại bỏ những thành phần nhu nhược, bất tài, hoặc tham nhũng, và tuyển dụng những người có khả năng. Trên thực tế, chuyện này rất khó thực hiện vì nhiều lý do. Thứ nhất, giới lãnh đạo hiện tại của phe CS không dại gì mà nhường quyền hành lại cho một nhóm lãnh đạo khác, khi họ nghĩ rằng họ vẫn còn tồn tại lâu dài. Thứ nhì, các lãnh tụ hiện tại của phe CS đều là những người bất tài, không biết tự lượng sức mình. 

Ngoài ra, như thể để che đậy sự kém cỏi của mình, giới lãnh đạo phe CS hiện tại còn có thái độ kiêu ngạo một cách lố bịch, bệnh hoạn. 

Thí dụ như họ tự cho rằng họ là "đỉnh cao trí tuệ." Với khả năng kém cỏi và đầu óc bệnh hoạn, làm sao họ có thể lựa chọn được những người có khả năng hơn họ, cho dù họ có muốn nhường lại quyền hành? 

Thứ ba, cho dù họ có kiếm được người có khả năng hơn, cái khả năng này vẫn là khả năng của kẻ hiểm ác, lừa đảo vì căn bản của phe CS là hiểm ác và lừa đảo. 

Họ có thể bớt ngu xuẩn hơn và tránh làm trò cười cho thiên hạ, nhưng họ sẽ hung ác và nham hiểm hơn, và do đó cũng không thể tồn tại lâu dài.

Phe DC không cần có lãnh đạo thống nhất trong giai đoạn hiện tại:

Phe DC, trong nước hay hải ngoại, không có một lãnh tụ, một nhóm lãnh tụ, hoặc một sự lãnh đạo thống nhất. Thiếu sự lãnh đạo thống nhất, phe DC thường hoạt động rời rạc, riêng rẽ, và nhiều khi độc lập; vì vậy có người cho rằng phe DC khó tạo ra được một lực lượng độc nhất to lớn và hữu hiệu trong tình trạng hiện tại. Ngoài ra, phe DC chú trọng quá nhiều vào các cách thức đối phó với phe CS và thường có những tranh chấp về cách hay nhất để chống cộng, dẫn đến nhiều bất đồng ý kiến. Thêm vào đó, phe DC hay bị phá hoại bởi những mánh khóe chia rẽ của phe CS. 

Tuy nhiên, có lãnh đạo rõ rệt hoặc quy củ chưa chắc là có hiệu quả, nhất là trong giai đoạn đấu tranh. Nếu người lãnh tụ hoặc nhóm lãnh tụ bất tài, thiếu kinh nghiệm, hoặc có sơ sót, cuộc đấu tranh sẽ dễ bị tiêu tan. Trong giai đoạn này của cuộc đấu tranh chống phe CS, tốt hơn là phe DC không cần lãnh đạo, hoặc chỉ cần sự lãnh đạo lỏng lẻo. Lý do như sau. 

Thứ nhất, tính chất của cuộc đấu tranh căn bản là đa chiều: ý thức hệ, chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội, và truyền thông tương tác nhau. Với tính chất đa chiều, một sự lãnh đạo thống nhất rất khó thực hiện, và nhiều khi còn làm suy yếu cuộc đấu tranh. Phe DC nên để các thành phần chuyên môn tấn công phe CS theo khả năng chuyên môn của họ. Tuy sẽ có những mâu thuẫn làm suy giảm sự thành công của các nhóm, những mâu thuẫn này có thể được giảm thiểu nếu các nhóm không hoàn toàn hành động độc lập.

Thứ nhì, ngoài tính chất đa chiều, cuộc đấu tranh có các chiến lược đa dạng: bất bạo động, bạo động, dung hòa, hỗn hợp cương nhu, công, thủ. Tuy các phương thức khác biệt có thể triệt tiêu nhau và tạo mâu thuẫn hoặc lẫn lộn, nhưng phương thức nào cũng có cái lợi của nó. Sự lãnh đạo thống nhất sẽ bị buộc phải lựa chọn một vài phương thức chính và loại bỏ các phương thức khác, dễ tạo ra chia rẽ. 

Quan trọng hơn, rất khó cho nhóm lãnh tụ tìm ra được phương thức hữu hiệu nhất để làm chiến lược chính. Tuy lịch sử và các quá trình đấu tranh tại Việt Nam, kể cả kinh nghiệm của các quốc gia khác, Otpor! tại Serbia năm 1998-2004, cách mạng hoa lài ở Tunisia năm 2010-2011, và Ai cập năm 2011, cho nhiều bài học và kinh nghiệm quí giá (Xem, thí dụ như, Vũ 2012a-f); những bài học và kinh nghiệm này có thể không áp dụng hữu hiệu với phe CS tại Việt Nam hiện tại. Lý do đơn giản là phe CS tại Việt Nam không giống một nhóm côn đồ nào trên trái đất và là một hiện tượng kỳ quái nhất trong lịch sử nhân loại.

 Làm sao trên thế giới con người lại có một phe thiểu số tàn ác, hiểm độc, ngu xuẩn, ngớ ngẩn, có những may mắn bất ngờ, đem lý thuyết ngoại bang kịch cỡm để đô hộ được một khối đa số dân thông minh, đầy năng lực, hiền hòa, có tinh thần bất khuất trong 70 năm tại miền Bắc và 40 năm tại miền Nam? 

Xác suất cho cái thảm kịch nhân loại đó xảy ra trong thế kỷ thứ 21 hầu như là con số không. 

Thế mà thảm kịch đó đã xảy ra. Vì vậy, chưa chắc có một thuốc giải độc trong quá khứ hoặc hiện tại ở bất kỳ nơi nào trên thế giới có thể dùng được để đối phó với phe CS một cách toàn diện.

 Do đó nên để các giải pháp được tự do thí nghiệm. Nếu một phương thức không thành công, nó sẽ tự động bị đào thải. Những phương thức ở các quốc gia khác hoặc Việt Nam trong quá khứ vẫn có thể được áp dụng, nhưng chỉ với phạm vi hạn hẹp, và không đủ cho toàn thể cuộc đấu tranh. 

Thứ ba, theo tôi nghĩ là lý do quan trọng nhất, cái cơ cấu có vẻ thiếu tổ chức của các nhóm trong phe DC là dấu hiệu của một sức mạnh đồng nhấ̀t đang trổi lên trong mô hình của hệ thống thích ứng phức tạp thảo luận trước đây. 

Khi các nhóm trong phe DC tự do hành động với cùng một lý tưởng chung, có hay không có sự tương tác với phe CS hay các phe hoặc lực khác, sự lãnh đạo thống nhất không cần thiết. Trong hệ thống thích ứng phức tạp, người tổ chức hoàn toàn không cần thiết khi cơ cấu hệ thống theo thông số chung nào đó (Hartzog 2003). 

Như đã trình bày ở trên, cái thông số chung đó là tự do, dân chủ, và nhân quyền. Những tương tác hạn hẹp của các nhóm sẽ dần dần làm nổi lên một cơ cấu có quy củ mà sức mạnh còn hơn cả sức mạnh của các nhóm này hợp lại. Sự lãnh đạo có thể được tạo ra trong cái tiến trình nổi lên đó, nhưng là một kết quả tự nhiên của sự nổi lên, chứ không phải là nguyên nhân của sự nổi lên. Cái tiến trình nổi lên có thể chậm chạp, có thể nhanh chóng, tùy vào những tương tác thế nào. 

Có nhiều người cho rằng thiếu sự lãnh đạo thống nhất, phe DC sẽ thất bại. Những người đi biểu tình không biết đi đến hội họp ở đâu, khi nào, hoặc làm thế nào. Các ủng hộ tài chánh sẽ bị phân tán, thiếu một số lượng lớn để thực hiện được những công việc lớn lao. Các sự nổi dậy sẽ không được đồng nhất, mà chỉ là những cuộc nổi dậy lẻ tẻ, dễ bị đàn áp. 

Đúng, sức mạnh của phe DC rất cần cái đoàn kết nhất trí đó. Tuy nhiên, chuyện đó phải xảy ra đúng lúc. Tuy chưa có lãnh đạo thống nhất, phe DC vẫn có những chiến thắng. Nhờ không có một đường hướng quy củ, phe DC tạo ra được những tương tác hạn hẹp tự nhiên và tự phát, giúp cho sự hình thành cuộc nổi lên mạnh mẽ. Nhờ có những vụ nổi dậy lẻ tẻ, phe CS mới có dịp lộ ra tính chất tàn nhẫn qua cách dùng bạo lực và đám đông để đàn áp một số ít tay không. Nhờ có các vụ biểu tình với số it người, nhiều hình ảnh oai hùng của phe DC và phản ứng hèn nhát của phe CS hiện ra. 

Chẳng hạn như Vanda Lâm giơ cao biểu ngữ có cờ vàng ba sọc đỏ và những con thú của phe CS nhào tới đánh đập anh (CTV 2014a). Facebooker Bé Mập Lai giựt lá cờ đỏ sao vàng của phe CS và vất đi, một hành động bị lên án trên Facebook bởi một kẻ trong phe CS kích động khủng bố cô (Phạm Lê Vương Các 2014). Những hình ảnh này càng nung nấu ý chí và sôi sục nỗi phẫn uất của phe DC để tạo nên sức mạnh ngày càng lớn mạnh. 

Nhờ không có sự lãnh đạo thống nhất, các nhóm hoặc các cá nhân trong phe DC có dịp thi hành những gì họ muốn một cách tự do. Do đó, sẽ có những đáp ứng sáng tạo với chế độ độc tài của phe CS. 

Một thí dụ nữa là một nhóm mười phụ nữ biểu tình trước tòa Lãnh Sự Tàu cộng tại Sài Gòn vào ngày 4 tháng 6, 2014 trong dịp tưởng niệm những người bị tàn sát tại Thiên An Môn năm 1989 (CTV 2014b). Họ cũng phô trương lá cờ vàng ba sọc đỏ của chính thể VNCH ngay tại Sài Gòn lần đầu tiên sau năm 1975. Sau cùng, xem thủ thuật tuyệt vời của anh Đinh Quang Tuyến gánh nước tại công viên Tao Đàn, Sài Gòn, vào ngày 8 tháng 6, 2014 (Danlambao 2014). Anh giơ hai biểu ngữ viết tay "Nước nhà không bán, chỉ mời lấy thảo" và "Mất nước là chết." 

Bằng các chơi chữ, dùng từ "nước" để chỉ nghĩa đen là "nước uống" và nghĩa bóng là "quốc gia," anh đã thi hành tự do ngôn luận trong một công viên đông người qua lại với lời lẽ tát vào mặt phe CS. Ngạc nhiên thay, anh không hề hấn gì. Tuy nhiên, không phải sáng kiến hoặc hành động mới nào cũng hay. Nhưng những ý hoặc hành động nào không hay thường bị chỉ trích, và do đó không được lập lại.

Nói tóm lại, tuy phe DC chưa có một sự lãnh đạo thống nhất, cái thiếu thốn không hề làm suy giảm sức mạnh của phe DC miễn là các nhóm trong phe DC theo đuổi cùng lý tưởng và tương tác hạn hẹp với nhau một cách tự nhiên. Sự chống đối và đàn áp của phe CS lại càng làm sự thành công của phe DC xảy ra nhanh hơn.

Trong nước và hải ngoại vẫn có thể có những tổ chức riêng rẽ phục vụ những mục tiêu phụ thuộc, nhưng tất cả phải liên hợp và hỗ trợ lý tưởng và mục tiêu tối cao. Những tương tác hạn hẹp này có thể dần dần đưa đến sự hình thành một tổ chức tối cao, tuy chuyện đó không nhất thiết quan trọng. Tổ chức tối cao này, nếu được thành lập theo tiến trình của cuộc đấu tranh, cần có trụ sở cố định và ngân sách dồi dào, và có ủy ban điều hành gồm có những đại diện uy tín. Tổ chức trung ương này không cần phải là một tổ chức điều hành các tổ chức phụ thuộc mà chỉ cần đóng vai trò phối hợp, liên lạc, và truyền bá tin tức, dữ kiện. 

3) Quyền lực và sức mạnh: Phe CS mạnh hơn phe DC trong nước về phương diện vật chất, nhưng yếu hơn phe DC trong nước về phương diện tinh thần và ý chí. Ngoài ra, phe CS thua xa phe DC hải ngoại cả về vật chất lẫn tinh thần và ý chí, nhất là về phương diện kinh tế và áp lực chính trị. 

Vì họ là những kẻ dùng bạo lực chiếm quyền, phe CS có được một lực lượng hùng hậu công an, cảnh sát, và các thành phần dân sự làm việc dưới quyền. Cộng với yếu tố phương thức thi hành (dưới đây), phe CS đã có thể đàn áp phe DC trong nước. Tuy nhiên, có một lực lượng an ninh hùng hậu không có nghĩa là có một quyền lực hữu hiệu. Lực lượng an ninh của phe CS chỉ dựa vào số đông. Thực chất, những nhân viên an ninh chỉ có thể khỏe mạnh hơn những người già hoặc phụ nữ hay các cô gái của phe DC. Họ có vũ trang, xe cộ, khiên còng, và dùi cui, nhưng chưa chắc họ có thể áp đảo được các thanh niên trẻ của phe DC trong một cuộc đối đầu một chọi một. Quan trọng hơn, những nhân viên an ninh thường là những người hèn nhát, chỉ quen đàn áp người già và phụ nữ chân yếu tay mềm. Họ không có cái khí khái của phe DC. 

Phe CS thực ra rất sợ chính nghĩa và ý chí đấu tranh của phe DC. Winston Churchill, Thủ tướng Anh trong Thế chiến thứ hai, từng nói (1938), 

"Bạn thấy những kẻ độc tài trên bệ cao, vây quanh bởi lưỡi lê lính và dùi cui cảnh sát họ. Họ được bảo vệ mọi bên bởi hàng đống người vũ trang, súng đại bác, máy bay, pháo đài, và những thứ tương tự – họ dương dương tự đắc và khoe khoang trước mọi người, nhưng trong tim họ có một nỗi sợ hãi câm nín. Họ sợ lời lẽ và ý tưởng: những lời lẽ phát biểu ở nước ngoài, những ý tưởng khuấy động ở trong nước – tất cả lại càng mạnh mẽ hơn vì bị cấm đoán – làm khiếp đảm họ. Một con chuột nhắt của ý tưởng xuất hiện trong phòng, cũng làm ngay cả những kẻ thống trị quyền hành đáng sợ nhất phát hoảng lên. Họ hốt hoảng cố ngăn cấm ý tưởng và lời nói chúng ta; họ sợ những bộ phận hoạt động của trí tuệ con người." 

Lời nói bất hủ này của Churchill như thể nhắm vào phe CS Việt Nam hiện nay. Quả thật vậy, phe CS rất sợ lời lẽ và ý tưởng. Những luật lệ của điều 88, 79, và 258, những cuộc đàn áp biểu tình, và các vụ giam cầm bắt bớ những người của phe DC, tất cả cho thấy phe CS sợ lời lẽ và ý tưởng của phe DC như thế nào. Phe CS sợ phe DC đến nỗi họ sợ cả những cuộc hội họp ôn hòa, ngay cả việc tang lễ và nhặt rác cộng cộng (Nguyễn 2014).

Quyền lực và sức mạnh vật chất của phe DC trong nước rất là hạn chế, nếu không muốn nói là không có, vì họ đang sống dưới sự đàn áp của phe CS. Tuy nhiên, nếu phe DC có thể huy động được số đông thanh niên trai tráng, họ có thể tạo dựng sức mạnh vật chất đáng kể. Quan trọng hơn, tuy chưa có quyền lực và sức mạnh vật chất mạnh mẽ, phe DC trong nước thực ra có quyền lực và sức mạnh tinh thần vĩ đại, ảnh hưởng cả trong nước và quốc tế.

 Đó là ý chí đấu tranh cho nhân quyền, tự do, và dân chủ. Điểm đáng tiếc là cái uy lực đó chưa được dân chúng nhận thức rõ rệt. Tệ hơn nữa, đa số dân Việt Nam có nỗi sợ phe CS nên không tham gia tích cực trong cuộc đấu tranh của phe DC (Xem, thí dụ như, Kim 2013; Trần Duy Sơn 2014; Vũ 2012a-f). Nhiều người còn che giấu nỗi sợ hãi của mình bằng cách chỉ trích phe DC, về hùa với phe CS. 

Aung San Suu Kyi, lãnh tụ phe đối nghịch ở Miến Điện (Myanmar), từng phát biểu (Aung San 2010, 184), 

"Trong một hệ thống phủ nhận sự hiện hữu của các nhân quyền căn bản, sự sợ hãi là quy tắc đương thời. Sợ giam cầm, sợ tra tấn, sợ chết, sợ mất bạn bè, gia đình, tài sản hoặc công ăn việc làm, sợ nghèo, sợ cô lập, sợ thất bại... Không dễ cho một dân tộc, bị quen với nỗi sợ dưới cái luật sắt của nguyên tắc sức mạnh là đúng, thoát khỏi cái độc khí làm suy yếu của sự sợ hãi. Tuy nhiên, cho dù dưới guồng máy chính quyền đè nén nhất, lòng can đảm cứ càng trổi lên, vì sự sợ hãi không phải là trạng thái tự nhiên của con người văn minh." 

Một cách oái ăm, nỗi sợ hãi phe kia hiện diện cả trong dân chúng lẫn phe CS. Câu hỏi về cuộc đấu tranh giữa dân chúng và phe CS, nhiều khi không phải là câu hỏi "Ai gan hơn ai?" mà là "Ai sợ ai hơn ai?" Tuy nhiên, như Winston Churchill đã vạch ra và Aung San Suu Kyi xác nhận, chính kẻ độc tài nắm quyền mới sợ tiếng nói của dân và cho dù dưới guồng máy chính quyền đè nén nhất, lòng can đảm cứ càng trổi lên. 

Do đó, trên thực tế, dần dần, dân Việt sẽ thắng được nỗi sợ và trổi lên lòng can đảm. Sự nổi lên của lòng can đảm có thể theo lý thuyết của hệ thống thích ứng phức tạp như trình bày ở trên. Cái ý chí sống còn của dân và các tương tác hạn hẹp giữa dân và phe CS sẽ mang ra lòng can đảm thống nhất của toàn dân.

Cái uy lực tinh thần của phe DC là cái ý chí đấu tranh cho nhân quyền, tự do, và dân chủ, thể hiện bằng lòng can đảm, sức chịu đựng, sự nhẫn nại, cương quyết, và bền bỉ. Khi những thể hiện này được ghi nhận qua hình ảnh, khúc phim, đoạn ghi âm, hoặc mọi kết hợp, và truyền bá qua các phương tiện truyền thông tới đại chúng, sức mạnh của chúng không thể đo lường được. Khi bạo lực càng gia tăng, cái ý chí đấu tranh cần phải càng gia tăng hơn. Một bức hình hay một khúc phim ghi nhận giây phút thê thảm hay oai hùng của những người đấu tranh sẽ có một tầm ảnh hưởng vĩ đại trong nước và quốc tế. 

Quan trọng nhất, phe DC trong nước phải hiểu rằng chính họ mới là nhóm chủ chốt trong việc chống cộng. Phe DC hải ngoại sẵn sàng giúp đỡ những gì mà họ có thể làm được, tinh thần, tài trợ, và chính trị. Nhưng “muốn ăn phải lăn vào bếp,” phe DC trong nước phải tích cực hoạt động. Các cường quốc tự do, nhất là Hoa Kỳ, rất muốn thay thế́ chế độ cộng sản độc tài tại Việt Nam bằng một thể chế dân chủ, nhưng Hoa Kỳ cần có bằng chứng cụ thể để hợp thức hóa sự can thiệp của họ. Tại sao Hoa Kỳ muốn can thiệp? 

Lý do đơn giản là Mỹ muốn ngăn chận sự bành trướng của Tàu cộng và giúp Việt Nam trở thành một cường quốc kinh tế để là một đồng minh lâu dài của họ như Nhật Bản và Nam Hàn. Cái bằng chứng cụ thể để cho các cường quốc tự do can thiệp vào Việt Nam là số lượng và phẩm chất của cuộc chống đối phe CS. 

Chỉ cần một cuộc chống đối có tổ chức xảy ra trên toàn lãnh thổ Việt Nam, với mức độ tham gia càng gia tăng của dân chúng, là đủ để cho thế giới thấy được nguyện vọng của dân Việt Nam.

Đương nhiên là phe CS có ít hoặc không có quyền lực và sức mạnh, vật chất hay tinh thần, ở hải ngoại. Phe DC hải ngoại còn có quyền lực và sức mạnh tinh thần rất cao. Cái ý chí chống cộng ở hải ngoại ngày càng gia tăng cho dù có sự phá phách và chia rẽ của phe CS. Một cách đáng kể, tỉ lệ giới trẻ trong phe DC ở hải ngoại càng lúc càng lên cao. 

Các cuộc biểu tình, chương trỉnh văn nghệ, phương tiện truyền thông, hội họp chống cộng hải ngoại cho thấy sự tham gia đông đảo của giới trẻ. Ngoài ra quyền lực và sức mạnh của phe DC hải ngoại rất mạnh mẽ về phương diện kinh tế và chính trị, như được chứng minh bằng các luật lệ ở các thành phố Garden Grove, Santa Ana ở Hoa Kỳ cấm nhân viên chính quyền Việt Nam đến. 

Các dự luật Hạ Viện Hoa Kỳ chống đối Việt Nam về các vấn đề nhân quyền cũng nên được lưu ý. Thêm vào đó, các thế hệ hiện tại và sau này của phe DC hải ngoại đang và sẽ nắm giữ những chức vụ quan trọng trong chính quyền, quân đội, và xí nghiệp lớn tại quốc gia cư trú của họ. Họ sẽ tạo những áp lực kinh tế hoặc/và chính trị lên phe CS trong nước và tạo nên những ảnh hưởng có hậu quả quốc tế.

© 2014


TAO MUA HẾT BỌN BÂY!





Ảnh của Ngoc Bui.

HTTP://DANLAMBAOVN.BLOGSPOT.COM/2014/05/HANG-VAN-CONG-NHAN-BINH-DUONG-INH-






 




Những lời tuyên bố của những thằng hề việt cộng

image

  •  
__._,_.___

Posted by: hung vu

Hồ Chí Minh - một gián điệp hoàn hảo (Kỳ 4)


Hồ Chí Minh - một gián điệp hoàn hảo (Kỳ 4)


CẢ NƯỚC ĐÃ XUỐNG ĐƯỜNG, SỤC SÔI KHÍ THẾ ĐẤU TRANH CHỐNG TRUNG CỘNG XÂM LƯỢC

 




Huỳnh Tâm (Danlambao) - "Chúng tôi, sao y bản gốc và đính kèm những tài liệu đích thực của "Bác", theo "Công văn mã số 15" (派遣15), vào ngày 20 tháng 2 năm 1948: "Bác" đã công bố trước cộng sản đảng quốc tế. "...Hồ Chí Minh gián điệp Trung Cộng Quốc với tư cách Trung ương Việt Minh". (胡志明为越南中部, 被中国间谍的心理活动). Công văn này được lưu tại Trung Cộng Quốc, Liện Xô, Nhật Bổn, Miến Điện, Ấn Độ, Nam Dương và Đảng của "Bác". 

Vấn đề ở đây cần đặt đến, thâm cung bí sử của Hồ Chí Minh phải có chứng minh hẳn hoi, chúng tôi cũng không ra ngoại lệ. Năm tháng lần hồi theo dấu vết của HCM, tưởng đâu đời người vô vọng, cho đến 24 năm sau đeo đuổi, mới phát hiện lãnh chúa đê hạ nhất lịch sử dân tộc Việt Nam. Ngoài khả năng Hồ còn là một nhân vật siêu quần "ác đảng" nhất nhân loại. Đảng của "Bác" gian hùng, tham nhũng, mua quan bán chức hơn ngàn lần thời phong kiến. Đảng "Bác" sinh ra đã có thẻ căn cước gián điệp vô sản quốc tế. "Bác" sống được nhờ bàn tay bọc sắt, khủng bố, và đi đêm bán nước v.v...

Trước đây, chúng tôi có gửi tặng đảng của "Bác" trên 345 bản "Công văn gián điệp" của Hồ Chí Minh, hoạt động cho Trung Cộng Quốc. Hy vọng đảng "Bác" tùy nghi sử dụng nơi nào cũng được. Chúng tôi cũng đã gửi tặng những nhàbiên khảo làm cơ sở chuyên khảo về Hồ Chí Minh. Vấn đề gián điệp của "Bác" đối với đảng cộng sản Việt Nam không còn là chuyện thâm cung bí sử.

Tuy nhiên đối với nhân dân Việt Nam và kể cả những trí thức nô lệ đảng cho đến ngày nay đã 64 năm (1940-2014). Vẫn còn mờ mịt chưa hề biết "Bác" làm gián điệp cho Trung Quốc, cũng có thể đảng "Bác" không thể bạch hoá hồ sơ gián điệp đã từng hoán vũ phong ba, lũng đoạn trong lòng đất nước Việt Nam. Chính "Bác" đã công bố trên giấy trắng mực đen về thân phận của mình.

Thêm một sự kiện đặc biệt khác, vào ngày 26 tháng 2 năm 1950. Mao Trạch Đông tiếp phái đoàn Trung ương đảng cộng sản Việt Nam. Hồ Chí Minh (胡志明) với tư cách Chủ tịch nước làm trưởng đoàn, bí mật đến Bắc Kinh, gồm những tùy tùng Lê Phát, Phạm Văn Khoa, Tạ Lương Anh, Ngô Vi Thiện, Bác sĩ Chánh, Niệm, Nhất. Trong buổi tiếp tân Mao Trạch Đông khen ngợi trước mặt quần thần Trung ương đảng cộng sản Việt Nam về tài năng gián điệp của "Bác": "Hồ Chí Minh, một gián điệp hoàn hảo" (胡志明, 一个完美的间谍).

Nay chúng tôi mượn câu nói trên của Mao Trạch Đông làm tựa đề cho loạt bài này, có ý nhấn mạnh lời khen ngợi nhờ ơn của "Bác" đưa đất nước này mỗi ngày tụt hậu trầm trọng không còn giải pháp nào theo kịp thế giới, bởi đảng "Bác" duy nhất sống nhờ hồn ma nhập xác ướp, hóa thân tư tưởng Hồ Chí Minh, phi lý đó, trói buộc nhân dân Việt Nam nặng tính nô lệ đảng cộng sản. Và tinh vi hơn, đảng "Bác" dan rộng đôi tay, tác động sức đẩy, nhận chìm dân tộc Việt Nam xuống vực thẩm làm chư hầu Trung Cộng Quốc.

Hy vọng nhân dân Việt Nam thấy được cái đống tro tàn tư tưởng Hồ Chí Minh đã thối rã từ lâu, hãy khẩn trương tìm cái phao cấp cứu dân tộc, thoát khỏi đảng "Bác".


"Bác" bịt đầu, che mặt, làm người dơi, ngõ hầu qua mặt nhân dân Việt Nam, một cách hóa trang của gián điệp thường làm để mà tránh né mọi sự phát hiện. "Bác" bí mật đến Bắc Kinh cầu viện Mao Trạch Đông vào ngày 18 tháng 2 năm 1950. "Bác" Hồ Chí Minh đã lấy quyết định nhuộm đỏ đất nước Việt Nam (胡志明已决定采取红色染料越南国家). "Bác" cùng với Trần Đăng Ninh xem bố cáo của Giải phóng Quân Trung Quốc mới dán trên tường, tại Hương Công sở thôn. Nguồn: ĐV, bản quyền Huỳnh Tâm. 

Chúng tôi, xin trình bày nguyên văn "Công văn mã số 15", trước đất nước Việt Nam, và phân tích, giải mã, những hành động gián điệp của "Bác", xem đây là một chứng từ để mai này nhân dân Việt Nam có dịp phán xét những kẻ bán nước cho Hán:


Nguyên văn giải mã, công văn mã số 15:

Kính gửi : Quân ủy Trung ương Trung Cộng Quốc (CPC).
Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLA).
Công văn mã số 15.
Ngày 20 tháng 2 năm 1948.

Đảng cộng sản Việt Nam trung thành Đại quốc Trung Cộng.

Kính thưa: Mao Chủ tịch quý mến, Hồ nhất định tuân chỉ thị "tình đồng chí, tình anh em" (战友情谊​​, 兄弟情).

Kính thông báo: Trung ương Trung Cộng Quốc.

Năm nay, CS Việt Nam lấy quyết định vào tháng 8 năm 1948, đại hội toàn quốc. Tuy trong thời gian này đảng ta (Trung Cộng Quốc) còn có nhiều khó khăn về cách mạng giải phóng toàn quốc và vẫn còn tiếp tục đối đầu với địch, cho nên trong đại hội đảng chuẩn bị chương trình nghị sự vận động nhân dân hổ trợ kháng chiến.

Đã chuyển thông báo này, mời quý đại biểu Cộng sản đảng Quốc tế, chuẩn bị cử những đại biểu tham dự, gồm Liên Xô, và 4 đồng chí đảng (4 quốc gia), Nhật Bổn, Miến Điện, Ấn Độ, Nam Dương. Hy vọng thuận thông cho những phái viên, đại diện đảng tham dự.

Khi quý đồng chí đại biểu lên đường đi qua 2 hướng, thứ nhất đến Thâu Năm (tên địa phương) tại Hồng Kông, và chuyển hướng thứ hai đến Bangkok (Thái Lan), sau đó đến Việt Nam bằng đường bộ. Tất cả di chuyển đều thông qua hướng dẫn viên (tình báo làm giao liên).

Nay kính.

Ký tên
Gián điệp Hồ Chí Minh (间谍胡志明)
Trung Ương Việt Minh
(Ngày 20 tháng 2 năm 1948)

Nơi gửi:
‒ Điện đài Việt Minh gửi đi từ Hà Nội.

Nơi nhận.
‒ Kính mời, Trung ương Trung Cộng; đề nghi gửi đại biểu tham gia đại hội Việt cộng vào tháng 8/1948.
‒ Lưu trữ tại Quân ủy Trung ương Trung Cộng Quốc.

Phân tích nội dung công văn mã số 15.

Gián điệp Hồ thực hiện 5 công tác nổi cộm:

1. Hồ Chí Minh gửi công văn cho Mao, tùng quyền chỉ thị của Mao, theo cung cách Khổng Tử trung thành thân phận làm người một nhà "tình đồng chí, tình anh em" (战友情谊​​, 兄弟). Được ông anh Trung Cộng Quốc công nhân Việt Nam chung sống trên một Đại lục.

2. Mao Trạch Đông không đồng ý cho Hồ Chí Minh mở đại hội đảng toàn quốc lần thứ hai vào tháng 8 năm 1948. Tuy nhiên Mao chấp nhận cho phép Hồ mở đại hội lần thứ hai vào ngày 11-19/2/1951, tại Tuyên Quang, điều kiện Hồ Chí Minh phải khởi xướng "Cải cách Ruộng đất" (土地改革).

3. Hồ Chí Minh đứng trước Cộng sản đảng Quốc tế, ký tên và công bố chức năng gián điệp Trung Cộng Quốc, và đương nhiệm Mặt trận Việt Minh, thông qua "Công văn mã số 15", bởi chứng thực của Liện Xô, Nhật Bổn, Miến Điện, Ấn Độ, Nam Dương.

4. Cộng sản đảng Quốc tế vào Việt Nam tham dự đại hội, được hướng dẫn chu đáo bằng đường bộ, mọi di chuyển đều thông qua tình báo cộng sản Hồng Kông và Bangkok do Hoa Nam bố trí.

5. Hồ Chí Minh chính thức khẳng định làm gián điệp (间谍胡志明), ẩn mình dưới lớp áo Trung Cộng Quốc. Ký ngày 20 tháng 2 năm 1948.

Thảo nào, Võ Văn Kiệt từng "thì thào" tại Dương Minh Châu Tây Ninh vế tinh thần yêu nước của người cộng sản: "thà mất nước còn hơn mất đảng" (1977), và "Hãy tin tưởng "Bác" như tin tưởng Mao", tại công trường Phạm Văn Cội (cuối năm 1977). Cho thấy "Bác" cùng hậu duệ đồng suy nghĩ hướng lòng về Trung Cộng Quốc, như "Bác" đã hãnh diện làm tay sai cách đây 56 năm về trước (1948-2014). Như tư tưởng của "Bác" đã từng rao vặt: "... Hồ Chí Minh tư cách Trung ương Việt Minh, hoạt động theo tinh thần gián điệp Trung Cộng Quốc". (胡志明为越南中部, 被中国间谍的心理活动).

Dĩ nhiên Hồ Chí Minh tuyên bố trên giấy trắng mực đen, nay còn lưu trữ tại Hoa Nam và Bộ Chính Trị Việt Nam. Nhân dân VN suy nghĩ gì về những lời tuyên bố trên của "cha già dân tộc". Và gần đây đảng "Bác" đẻ ra cuốn sách nhồi sọ nhân dân Việt Nam hãy học làm ma bịa dựng đứng "Hồ Chí Minh-Ông Tiên sống mãi", để làm gì ? có phải thi đua đập phá đất nước Việt Nam sụp đổ từng giờ ư ? [1]

Dân tộc Việt Nam không thể nào tiếp nhận định mệnh hướng về ý muốn của người cộng sản, để rồi rơi vào tử huyệt của Trung Cộng Quốc, chọn tay Hồ Chí Minh đẩy đưa Việt Nam chìm đắm vào bể khổ, cùng những thành phần con sai của Hoa Nam "Cộng sản vô tổ quốc". Với những "tệ sai" ăn theo thối nát chưa từng học một chữ cộng sản là gì, chỉ nghe lời thêu dệt vô đạo bên lề của họ Hồ, tức thì hối hả nhắm mắt đem thân trao cho Hán, hời hợt không hề biết hư thực của Hồ, nếu có biết chăng cũng trong ngờ ngợ, có lắm kẻ vì háo danh chấp nhận trung thành đảng "Bác", có những kẻ thừa hưởng bươi móc ân huệ của Trung Cộng ngậm vành kết cỏ, cũng có người thừa biết Hồ Chí Minh là ai nhưng không can đảm để tố giác, tất nhiên họ sợ chết vì lưu luyến gia tài tham nhũng, có những người yên lặng chấp nhận để bị bắt sống đưa vào bưng biền và ra Bắc, có những người ngồi trong quốc hội gật. Tất nhiên họ là những thành phần ương hèn qui phục đảng "Bác". Cho thấy một xã hội toàn hèn nhác, tinh thần thủ phận để rồi kết cuộc nhu nhược, đến nay Việt Nam có dân số cả nước 90 triệu, thử có mấy ai vì mai sau đất nước !



__________________________________

Tham khảo:

[1] Nhà xuất bản Chính trị quốc gia-Sự thật, công bố cuốn sách "Hồ Chí Minh-Ông Tiên sống mãi":


Mỹ sẽ không bao giờ lập liên minh quân sự với chính quyền Cộng sản Việt Nam


Mỹ sẽ không bao giờ lập liên minh quân sự với chính quyền Cộng sản Việt Nam








Không phản biện ai cả

Phan Châu Thành (Danlambao) - Gần đây trên mạng râm ran một số ý kiến về (có hay không) khả năng liên minh quân sự Việt-Mỹ, tức khả năng Mỹ giúp Việt Nam chống Trung quốc bành trướng trên Biển Đông, giống như Mỹ đang ủng hộ Nhật, Đài Loan và Philipines. Đài BBC cũng nói dân Việt nhiều người mong có liên minh Việt-Mỹ…

Những người thân đảng và chính quyền CS hiện nay (dù họ tự gọi mình là những nhà đấu tranh dân chủ) như giáo sư Tương Lai, thì lại không nhìn thấy tương lai như quan điểm của tôi ở đầu bài, mà quay đầu lại quá khứ tìm cách đỗ lỗi cho Mỹ đã “bỏ lỡ” những “cơ hội” liên minh mà VN đã “chủ động tạo ra”. Tôi sẽ không phản biện những bài viết như thế, vì trên mọi phương diện chúng không xứng đáng được phản biện nghiêm túc, vì chúng chỉ là những hành động trí trátrơ trẽn của lề đảng hoặc chui vào lề dân, qua những kẻ gọi là “trí thức tự phản tỉnh”, và qua những trang mạng “lề dân” nhưng bảo vệ đảng – tức là hại dân.

Có những người tỉnh táo nhìn nhận định, rằng hy vọng dựa vào Mỹ để chống Tàu là… lú, như blogger Hiệu Minh, và tôi cơ bản đồng ý với nhận định trên, chỉ xin có góp ý nhỏ về hai từ được dùng chưa rõ ràng trong nhận định đó. 

Thứ nhất, “lú” là đã là thương hiệu độc quyền của TBT Trọng - người đi đầu trong việc theo Tàu với “Biển Đông vẫn êm ả”, nên nói mọi người cùng “lú” vì hy vọng theo Mỹ chống Tàu là…”vi phạm bản quyền” và ngược lại với thương hiệu “lú” của TBT Trọng, bác Hiệu Minh nên cân nhắc từ khác chăng? 


Thứ hai, nói hy vọng chống Tàu thì nên nói rõ chủ thể của động từ hy vọng đó, vì chủ thể đó nhất định không phải người Việt nói chung. Cụ thể, đảng CSVN và hơn ba triệu đảng viên của nó cùng nhiều triệu kẻ ăn theo nữa, nhất định không có hy vọng chống Tàu, vì họ đã kiên quyết theo “4+16 vàng đểu” của Tàu rồi thì còn chống gì nữa mà “hy vọng”?


 Họ có ý định chống Tàu bao giờ đâu, họ không hề muốn chống, chỉ theo, tức là họ không “lú” vì hy vọng liên minh chống Tàu, mà “lú” vì theo Tàu, hoặc cùng “lú có độc quyền”, như Tổng Trọng của họ…

Tuy nhiên, vẫn có nhiều người không phải đảng viên, không ôm “4x16 vàng đểu” của Tàu, nhưng vẫn hy vọng VN có được liên minh quân sự với Mỹ để chống Tàu – tức là có thể có đến hơn 80 triệu dân VN còn lại hôm nay hy vọng thế, chỉ vì họ mong muốn điều tốt đẹp cho VN.

Với bài này, tôi muốn nói ý kiến của mình với họ - những người trong số hơn 80 triệu người Việt không theo đảng tức không theo Tàu đó, chỉ vì tôi cũng như họ - thực sự mong muốn điều tốt nhất cho Việt Nam.

 Nhưng chính vì muốn thế, theo tôi, chúng ta cần phải và hãy nhìn thẳng vào sự thật, nhìn thẳng vào bản chất vấn đề liên minh quân sự giữa các quốc gia, để thấy là không thể có chuyện liên minh Việt-Mỹ đó hiện nay.

Mỹ sẽ không bao giờ liên minh quân sự với cộng sản Việt Nam

Vâng, tôi nghĩ và tin thế, rằng Mỹ sẽ không bao giờ lập liên minh quân sự với (chính phủ) VN như hiện nay, bởi vì bất cứ nước nào có liên minh quân sự với Mỹ đều phải là nước có quyền lợi cơ bản trong việc đối đầu quân sự với TQ hay Nga hay các quốc gia chứa chấp các lực lượng khủng bố, nên phải là những nước kịch liệt chống TQ hoặc Nga (tạm bỏ qua các quốc gia và lực lượng khủng bố ở đây). 

Trong khi đó, hiện nay thực chất VN đã và đang có liên mình quân sự không chính thức với Nga và với cả TQ, bởi vì chính phủ CSVN có quyền lợi sống còn là sự tồn tại của họ dựa trên liên minh quân sự thực chất với Nga và TQ đó chống/đàn áp nhân dân Việt Nam mà tồn tại.

Tại sao tôi nói chính phủ CSVN đang có liên minh quân sự với TQ chống nhân dân Việt Nam? Bởi vì nhân dân Việt Nam hôm nay nếu được làm người tức nếu có nhân quyền cơ bản thì ngay lập tức sẽ chọn con đường dân chủ, tức sẽ lật đổ chế độ độc tài đảng trị của CSVN hiện nay, sẽ lật đổ chính cái đảng CSVN khỏi vị thế cầm quyền hiện tại. 

Nhưng nhân dân VN chưa làm được điều đó là vì đảng CSVN chống lại điều đó bằng cai trị độc tài và đàn áp bằng bạo lực quân sự súng đạn mọi đòi hỏi dân chủ của nhân dân, và họ làm được thế là vì thế giới dân chủ không/chưa xâm nhập được vào VN, chỉ vì họ nấp sau cộng sản TQ (liên minh lệ thuộc toàn diện) nên không cho nước dân chủ nào lan tỏa ảnh hưởng đáng kể được …

Liên minh với Nga là qua sự lệ thuộc hoàn toàn của VN vào vũ khí của Nga, mà thể hiện đỉnh cao mới nhất là VN mua 6 tàu ngầm Kilo của Nga và Mỹ từ chối bán vũ khí sát thương cho VN, là VN luôn cung cúc tung hô tất cả những gì Nga làm về ngoại giao-quân sự bất chấp nó đúng hay sai - như việc Nga chiếm Crưm vừa qua và CSVN nhiệt liệt ủng hộ... Đáng thương thay, đây là sự lệ thuộc tự nguyện của VN, có lẽ theo bản năng ù lì hay quán tính hơn là vì quyền lợi, bởi vì Nga không ép buộc, và Nga cũng chả quan tâm gì nhiều đến quan hệ với VN nữa sau khi dễ dàng chấp nhận rút quân khỏi Cam Ranh.

 Hiện nay, Nga đã ý thức được sức mạnh của họ là ở và nhờ cái lãnh thổ mênh mông và giàu tài nguyên bậc nhất thế giới của họ mà họ đang cố gắng be bờ bảo vệ còn chưa xong kia... Từ Crưm sang bán đảo Kamchatka, từ Bắc băng dương xuống biên giới với các nước Trung Á và Trung Quốc, đâu đâu Nga cũng đang còn có tranh chấp đa dạng với các nước lân bang trong đó có bốn cường quốc là Châu Âu, Mỹ, Trung Quốc và Nhật. Vì vậy, trong vòng 20-30 năm tới Nga phải chấp nhận tạm quên Thế giới đi mà tập trung bảo vệ lãnh thổ của mình thôi và tăng cường bán vũ khí cho các tiểu quốc hung hăng để làm khó các cường quốc cũng là quá đủ cho Nga rồi…

Liên minh với TQ là do sự phụ thuộc của đảng CSVN vào đảng CSTQ từ khi nó cầm quyền đến nay với vòng kim cô “4+16 vàn Tàu”, là sự lệ thuộc của quân đội VN về chính trị (tư tưởng quân sự), về kinh tế (hậu cần và cơ sở hạ tằng quân sự), về cách tổ chức, đào tạo và bổ nhiệm nhân sự cao cấp và chủ chốt của quân đội VN - mà thể hiện gần đây nhất là việc bổ nhiệm tướng Vịnh chỉ sau khi Vịnh đi quì gối trước TQ về, là chương trình đào tạo hàng trăm sĩ quan cao cấp của VN tại TQ đang được thực hiện (theo các cam kết "hợp tác quân sự toàn diện" mà Mạnh, Trọng, Sang... đã dập đầu tuân thủ), là thái độ giả vờ kêu la nhưng không dám kiện TQ ra tòa Quốc tế của VN về vụ HD981...

Mỹ có nhiều lợi ích quốc gia trong việc không liên minh quân sự với VN

Về phía Mỹ, chính sự nhập nhèm tranh chấp lãnh thổ lãnh hải ở Biển Đông của 6 nước xung quanh mà trong số đó TQ và VN là hai nước claim/đòi hỏi nhiều nhất (tham lam nhất), và việc Mỹ chưa công nhận Công ước Biển UNCLOS 1982 lại tạo cơ hội cho Mỹ có thể củng cố thêm vị thế của mình ở khu vực này trong chiến lược xoay trục về Pacific của họ. Vì vậy, Biển Đông vừa là cái bẫy, vừa là điểm tử huyệt để Mỹ có thể khống chế và rồi chế ngự TQ hoàn toàn. Những con bài “tẩy” của Mỹ ở đây là Đài Loan và Philipines, và có thể thêm cả Malaysia nữa. Còn đồng minh chiến lược vòng ngoài khu vực Biển Đông của Mỹ là Nhật và Úc.

Tại sao nói Mỹ có lợi khi không liên minh với VN? Vì nếu Mỹ liên minh quân sự với VN thì Mỹ sẽ phải công nhận và bảo vệ lãnh thổ của đối tác liên minh là VN (như với Nhật, Đài Loan và Phi vậy), mà VN thì claim/ đòi hỏi toàn bộ hai quần đảo Hoáng Sa và Trường Sa cùng với gần 60% diện tích Biển Đông là lãnh thổ/lãnh hải của mình - điều mà chính Mỹ cũng không công nhận nhưng chưa tuyên bố ra?

Tại sao nói Mỹ chưa ký Công ước Biển UNCLOS 1982 lại là lợi thế của Mỹ? Vì nếu Mỹ ký Công ước Biển 1982 thì sẽ phải vô tình công nhận chủ quyền của các nước đang tranh chấp đối với cả những bãi đá, đảo chìm đang vô chủ ở Biển Đông nữa mà cả TQ và VN đang nhắm tới (họ đang claim/đòi hỏi chủ quyền trên 80% và gần 60% diện tích Biển Đông) - điều Mỹ không chấp nhận nhưng chưa đến lúc thể hiện chính kiến? Mỹ muốn có một tình thế có lợi hơn cho mình trên thực địa bằng cách thay đổi nó từ nay cho đến khi sẽ ký Công ước Biển 1982 và/hay ký thêm các liên minh quân sự khác trong khu vực.

Phảr nói rõ thêm ở đây về vụ CSVN claim/đòi hỏi lãnh thổ toàn bộ Hoàng Sa và Trường Sa cùng với đến gần 60% diện tích Biển Đông. Đó không phải vì CSVN yêu nước và muốn mở rộng lãnh thổ đến vậy, mà vì ba lý do khác. 

Thứ nhất, đó là cách tốt nhất để CSVN lừa bịp dân hòng thu phục lòng dân, hòng để bảo tồn chế độ, vì dân đã ngán họ vô cùng.


 Thứ hai, đỏi hỏi lãnh thổ trên Biển Đông chung chung cũng là cách để CSVN lờ đi, làm dân quên đi trách nhiệm đòi Hoàng Sa và một phần Trường Sa đã mất vào tay TQ, còn việc chỉ claim mà không đòi được, không giữ được thì là chuyện về sau... để con cháu lo.


 Và thứ ba, đó là cách CSVN “chia lửa” với CSTQ để giúp TQ claim và chiếm hết cả Biển Đông như một “màn kịch lưỡi bò” để bịp cả thế giới vậy…

Nhưng điều đó – việc CSVN claim gần 60% Biển Đông, theo tôi, cũng là việc sai trái vô lý như cái lưỡi bò của TQ vậy, vì không có cơ sở và tham lam vô độ. VN chỉ nên và chỉ có thể claim hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa - phần mình đang giữ hay đã giữ nhưng bị TQ cướp mất từ 1956-1974-1988, cùng hải phận 12 hải lý của các đảo chính mà thôi, còn EZZ thì để theo UNCLOS 1982 phân xử. Đảo Ba Bình lớn nhất tại Trường Sa nên để như hiện trạng tức do Đài Loan giữ thì Mỹ mới có thể dùng nó mà không chế Biển Đông và cả phía Nam TQ.

Như vậy, Mỹ không cần liên minh với VN thì cũng đã có thể có mặt trên Biển Đông (trên Trường Sa) thông qua liên minh quân sự với Đài Loan và Philipines rồi.

Mỹ biết rõ VN không hề trung thực trong “cố gắng” liên minh với Mỹ

Như vậy, VN claim Biển Đông rồi muốn liên minh với Mỹ để bảo vệ Biển Đông, bản thân đó đã là mâu thuẫn nội tại rồi mà VN không hiểu được sao, lại đòi liên minh với Mỹ? Ngay cả với Phi, Mỹ cũng chỉ ủng hộ tranh chấp bãi đá Scaboroughnằm trong thềm lục địa và EZZ của Phi chứ không phải cả phần các đảo chìm ở Trường Sa mà Phi cũng đang đòi hỏi chủ quyền.

Nếu chính quyền CSVN biết rõ đòi hỏi chủ quyền trên Biển Đông và toàn bộ hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của họ là vô lý, nhưng họ cần ru ngủ dân Việt giàu trí tưởng bở, thì việc họ “muốn có lien minh quân sự với Mỹ” cũng vẫn là vì mục đích đó: lừa bịp nhân dân Việt Nam rang họ đang tìm cách chống Tàu và bảo vệ lãnh thổ biển đảo.

 Chỉ là lừa bịp dân Việt thôi, như gần 70 năm nay họ vẫn làm. Còn thực chất là họ bám chặt vào CSTQ trên mọi phương diện chính trị, quân sự, kinh tế và ngấm ngầm dâng đất đai biển đảo VN cho TQ, ngấm ngầm giúp TQ bành trướng thực thi lưỡi bò trên toàn bộ Biển Đông.

Tất cả những việc đó họ - CSVN tự biết không thể qua mặt Mỹ và thế giới, nhưng họ vẫn mong qua mặt được đại đa số dân Việt Nam để họ vẫn nghe theo chế độ cộng sản, được bao lâu hay bây lâu…

Tóm lại, nếu chính quyền CSVN còn tồn tại thì đừng mơ có liên minh quân sự Việt-Mỹ, vì cả hai phía đều biết thế, đều không muốn, vì quyền lợi của chính họ. Chỉ có nhân dân Việt nam là tiếp tục bị chính quyền CSVN lừa bịp và cai trị mà thôi…

Mạnh dạn kết một câu

Vậy có cách nào khác liên minh với Mỹ để nhân dân Việt Nam tự vệ, chống TQ và bảo vệ, đòi lại lãnh thổ của mình không? Có đấy. Đó là nhân dân Việt Nam cần đồng loạt đứng lên lật đổ chính quyền cộng sản, giành lấy quyền làm chủ vận mệnh đất nước Việt Nam, xây dựng thể chế Dân chủ, trước khi nó bị CSVN nộp cống hoàn toàn cho CSTQ (sát nập vào TQ). Rồi sau đó mới là, vẫn là, và nhất định sẽ phải là Việt Nam liên minh quân sự với Mỹ và Nhật chống TQ xâm lược.



Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link