Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, July 24, 2014

Giang Trạch Dân tận diệt Pháp luân công – sự run sợ của thế lực cộng sản độc tài chuyển sang giai đoạn phát xít


Giang Trạch Dân tận diệt Pháp luân công – sự run sợ của thế lực cộng sản độc tài chuyển sang giai đoạn phát xít

Stephen Gregory

Bài báo dưới đây được đăng trên báo Đại kỷ nguyên (纪元), bản tiếng Anh của Pháp luân công quốc tế ngày 14-7-2014, dưới nhan đề “Persecution Drives Politics in China” và nhan đề nhỏ hơn là “Responsibility for crimes against Falun Gong dogs regime’s leaders” (theo The Epoch Times, 22-7-2014), được trang Đại kỷ nguyêntiếng Việt dịch ra: “Cuộc bức hại đang dồn ép chính trị Trung Quốc” và “Trách nhiệm về tội ác đối với Pháp Luân Công đeo bám các quan chức của chế độ Trung Quốc”.

 Tác giả Stephen Gregory cho thấy quyết định đàn áp phong trào “Pháp luân đại pháp” bắt đầu khi Giang Trạch Dân lên cầm đầu Đảng Cộng sản Trung Quốc, mặc dù nhiều người trong Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Trung Quốc bấy giờ không đồng ý. 

Khi Hồ Cẩm Đào và Tập Cận Bình thay phiên nhau làm Chủ tịch đảng và nhà nước, Giang Trạch Dân tiếp tục bảo vệ các tay chân trong hàng ngũ lãnh đạo để việc đàn áp này không bị những người kế nghiệp bỏ qua hoặc xóa bỏ.

Cuộc đàn áp các môn đồ Pháp luân công khác với những chiến dịch “chống hữu phái”, “trăm hoa đua nở”, hay “chống xét lại”, “cách mạng văn hóa” trước đây. Mao Trạch Đông tung ra những chiến dịch này với mục đích thanh trừng nội bộ, để cuối cùng loại bỏ những lãnh tụ cộng sản có thể tranh giành địa vị và ảnh hưởng của mình. 

Ông ta huy động toàn thể dân chúng Trung Hoa tham gia; mặc dù trong dân gian không có một phong trào tranh đấu nào có thể đe dọa độc quyền cai trị của đảng. Giang Trạch Dân tìm cách tiêu diệt Pháp luân công vì chế độ độc tài bắt đầu bị đe dọa.

Pháp luân công phát xuất từ một trong những phong trào “tập khí công” ở Trung Quốc trong thập niên 1980, 90, khi người dân thành thị tập theo rất nhiều môn “thể dục dưỡng sinh” như Thái cực quyền. 

Đây là những phong trào tự phát, nhiều người dân thành phố họp nhau trong công viên tập các động tác thể dục, khí công, tập thiền, với các huấn luyện viên tự nguyện, nhiều nhóm cũng tập khiêu vũ theo các điệu nhạc Tây phương. Pháp luân công nổi bật lên từ đầu thập niên 1990, vì ngoài việc ngồi thiền, tập thở, họ còn phổ biến một thứ triết lý sống, pha trộn ảnh hưởng của Phật giáo và Đạo giáo. Ba châm ngôn của phái này là “Chân, Thiện, Nhẫn” trở thành căn bản cho một nền luân lý mới, được các môn đồ học, tập và tin theo. 

Pháp luân công phát triển mạnh nhất trong các phái khí công vì đáp ứng đúng nhu cầu của người dân trong một xã hội hoàn toàn trống rỗng về đời sống tâm linh. Đó chính là mối đe dọa trên một chế độ độc tài toàn trị, muốn kiểm soát từ miếng cơm, manh áo, cho tới đời sống tinh thần của người dân. Nhưng phong trào này trở thành nguy hiểm cho đảng Cộng sản, sau khi họ phản ứng trước một hành động của chính quyền tỉnh Cát Lâm.

Người sáng lập Pháp luân công là ông Lý Hồng Chí, từng làm cảnh sát ở tỉnh Cát Lâm. Khi phong trào này được phổ biến rộng rãi trên toàn quốc, một đài truyền hình thuộc chính quyền tỉnh này đã có bài nhạo báng họ là mê tín dị đoan. Các môn đồ Pháp luân công kéo nhau đến đài phản đối và bị đàn áp; gây nên những cuộc biểu tình trên toàn quốc. Các lãnh tụ đảng Cộng sản không ngờ tinh thần phản kháng của người dân được biểu lộ mãnh liệt như vậy.  
Điều làm họ lo ngại là các tín đồ Pháp luân công đã tổ chức một cuộc biểu tình hàng chục ngàn người, ngay bên ngoài Trung Nam Hải. Họ chỉ sử dụng điện thoại liên lạc với nhau một cách âm thầm, ngoài tầm kiểm soát của hệ thống công an mật vụ. Khả năng tổ chức này gây ra mối lo lớn cho đảng Cộng sản. Vì vậy, các cuộc đàn áp trở nên tàn bạo hơn, đào sâu hơn, sau cùng đưa tới quyết định của Giang Trạch Dân là phải tiêu diệt môn phái này một cách có hệ thống. Ông Lý Hồng Chí hiện sống lưu vong ở New York Mỹ quốc.

Báo Đại kỷ nguyên nhấn mạnh đến các hành động tàn ác của chính quyền Trung Cộng đối với Pháp luân công sau khi Giang Trạch Dân đã về hưu. Nhưng chúng ta hiểu rằng việc tranh giành quyền lực giữa các phe phái trong nội bộ Trung Cộng không phải chỉ vì họ muốn duy trì một chính sách đàn áp tự do tư tưởng và tự do tín ngưỡng; mà nguyên nhân quan trọng hơn hết là vì họ cần bảo vệ các quyền lợi thủ đắc qua guồng máy độc tài khi phe họ còn nắm quyền bính. Dù có Pháp luân công hay không, các cuộc tranh giành ghế ngồi trong guồng máy cai trị của đảng Cộng sản vẫn diễn ra, vì những quyền lợi thiết thực.

Hai sự kiện, đàn áp Pháp luân công và tranh giành quyền lực diễn ra song song, đều là hệ quả tất nhiên của một chế độ độc tài toàn trị. Một mặt, trong chế độ này các phe nhóm luôn luôn tranh giành quyền bính, mặt khác, họ phải đàn áp các phong trào quần chúng tự phát, tự tin vào sức mạnh của chính mình và biết phát huy nội lực của chính mình. Dưới con mắt của Giang Trạch Dân và phe nhóm, như thế có nghĩa là không còn tin vào sức mạnh của chủ nghĩa cộng sản, hay đúng hơn là đã phỉ báng vào quyền lực vô thượng của Đảng Cộng Sản Mao Ít do Giang cầm đầu.

Ta thường nói cộng sản là độc tài nhưng trong câu chuyện này thì phải nói cái độc tài ở đây đã mang hình thức trâng tráo vượt giới hạn, và chiếc mo cau mang nước sơn “nhân đạo cộng sản – một chủ nghĩa nhân đạo cao nhất trong lịch sử loài người” đã được chính nó (kẻ cầm đầu thế lực độc tài) kéo tuột ra, để lộ bộ mặt ghê tởm của một con quỷ.

 Nhưng đó lại không phải là biểu hiện của một quyền lực thấy mình đang ngạo nghễ chiến thắng mà trái lại, đang trong chiều hướng sụp đổ, khiến nó có phản ứng run sợ một cách bản năng cực kỳ hung dữ trước bất kỳ hiện tượng trỗi dậy nào của quần chúng dù là hiền lành nhất. Giang Trạch Dân đúng là kẻ báo hiệu ngày tận thế của phần còn lại của chủ nghĩa cộng sản trong phạm vi toàn cầu khi nó đang phô bày bản lai diện mục đích thực là chủ nghĩa phát xít.
Ngô Nhân Dụng – Nguyễn Huệ Chi
clip_image003








Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đang tự mình vật lộn trong một cuộc nội chiến mà nó không thể thừa nhận và không biết làm thế nào để kết thúc.

Tin tức mới nhất từ Bắc Kinh cho biết Tăng Khánh Hồng, một nhân vật có ảnh hưởng lớn trong ĐCSTQ đã bị bắt, theo thông tin từ một nguồn tin cấp cao trong ĐCSTQ.

Trước đây, việc bắt giữ một người như Tăng Khánh Hồng là điều không thể tưởng tượng nổi. Ông ta biết những chuyện ám muội của nhiều người, lại rất giàu có, quyền lực và có nhiều mối quan hệ.
Tăng Khánh Hồng từng là thành viên của Ủy ban Thường vụ Bộ Chính trị khi mà cơ quan này là một cơ quan quyền lực nhất ở Trung Quốc. 

Ông ta cũng từng đứng đầu cơ quan tình báo của chế độ Trung Quốc, từng điều hành Hồng Kông và Ma Cao cho ĐCSTQ, và được coi là ông trùm của ngành công nghiệp dầu khí độc quyền của nhà nước.

Tuy nhiên, Tăng Khánh Hồng cũng là cựu quan chức hàng đầu bị hạ bệ gần đây nhất bởi nhà lãnh đạo đảng Tập Cận Bình. Những nhân vật khác như cựu lãnh đạo ngành an ninh quốc gia, quan chức đứng hàng thứ 2 trong quân đội Trung Quốc, các cựu lãnh đạo của ngành công nghiệp dầu khí, và người đứng đầu cơ quan đảng phụ trách bức hại Pháp luân công đều đã bị bắt giữ.

Kể từ khi Tập Cận Bình trở thành Tổng bí thư vào tháng 11 năm 2013, hơn 400 quan chức ĐCSTQ đã bị thanh trừng, một số quan chức đã chết trong khi bị thẩm vấn và một số người khác thì tự tử khi chính thức bị điều tra.

Báo chí thế giới đã đăng tải rất nhiều về những vụ thanh trừng dưới danh nghĩa “chống tham nhũng” này.

Mặc dù đúng là tham nhũng đã trở thành cái cớ để xử lý các quan chức, đó lại không phải là lý do cho cuộc nội chiến trong ĐCSTQ. Những mầm mống cho cuộc chiến này được bắt đầu từ ngày 20 tháng 7 năm 1999, khi nhà lãnh đạo đảng lúc đó là Giang Trạch Dân đã phát động một chiến dịch tiêu diệt môn khí công là Pháp luân công. Đây là môn tập khí công giữ gìn sức khỏe và hành xử theo nguyên lý Chân Thiện Nhẫn gây ảnh hưởng to lớn cho xã hội Trung Quốc do tác dụng mang lại, nhiều gương người tốt việc tốt lúc đó là các học viên Pháp luân công
clip_image005
Đàn áp
Theo các nguồn tin chính thức của chế độ Trung Quốc, đã có ít nhất 70 triệu học viên của Pháp luân công (còn gọi là Pháp luân đại pháp) vào năm 1999, trong khi các học viên cho biết con số thực tế là hơn 100 triệu học viên, tức là cứ 12 người Trung Quốc thì có 1 người tu luyện môn này.

Trong một bức thư gửi đến các thành viên Bộ Chính trị vào đêm ngày 25 tháng 4 năm 1999, Giang Trạch Dân đã cảnh báo rằng Pháp luân công lan rộng trên phạm vi cả nước với các học viên là những người thuộc tất cả các phần của xã hội, bao gồm cả cán bộ đảng, các thành viên của quân đội và bộ máy an ninh, giới trí thức, cũng như các công nhân và nông dân.

clip_image007
Ngày 10 tháng 11 năm 1998, Dương Thành vãn báo Trung Quốc đã đăng bài viết
Có tựa đề: “Già trẻ vui tập Pháp luân công”
Ông ta cũng lo ngại sức mạnh đức tin của Pháp luân công. Ông ta viết trong bức thư rằng: “Chúng ta phải sát sao trong việc giáo dục cán bộ và người dân có một cái nhìn chuẩn xác về thế giới, cuộc sống và giá trị. Chẳng lẽ chủ nghĩa Mác, chủ nghĩa duy vật và chủ nghĩa vô thần mà các Đảng viên của chúng ta ủng hộ không thắng nổi những cái mà Pháp luân công truyền?”.

Quan điểm của Giang Trạch Dân đã không được công bố rộng rãi. Theo các nguồn tin có tiếp cận với các quan chức hàng đầu của Trung Cộng, trong số bảy thành viên của Ủy ban Thường vụ Bộ Chính trị, chỉ có Giang Trạch Dân đã bỏ phiếu thông qua cuộc bức hại. Dù vậy, Giang đã “nhất quán” các ý kiến ​​và tiến hành đàn áp bất chấp sự phản đối của các thành viên khác.

Toàn bộ sức mạnh của nhà nước độc tài đã đổ ập lên các học viên Pháp luân công. Tuyên truyền vu khống Pháp luân công tràn ngập trên các phương tiện truyền thông. Công sở, trường học, các khu chung cư, làng xã đã được thông báo và gây áp lực đối với các học viên. Các vụ bắt giữ hàng loạt các học viên Pháp luân công được triển khai. 

Cùng với việc giam giữ là các hành vi tẩy não và tra tấn.
clip_image009Bức tranh “Hoa sen vàng” miêu tả câu chuyện về một học viên Pháp luân công và đứa con trai tên Mạnh Hạo của cô chưa đầy 8 tháng tuổi bị tra tấn đến chết sau khi cảnh sát Trung Quốc bắt cóc họ. Đây là câu chuyện có thực đã xảy ra tại Trung Quốc vào năm 2000. Bức tranh “Hoa sen vàng” là đài tưởng niệm dành cho con người bé bỏng nhất bị giết hại trong cuộc đàn áp, và mẹ của em. 

Mảnh vải vắt qua người họ viết “Chân Thiện Nhẫn”.
Những bông sen vàng đại diện cho sự thuần khiết khi chúng khai nở
Theo Trung tâm Thông tin Pháp luân đại pháp – một cơ quan báo chí về Pháp luân công, tại một thời điểm bất kỳ có hàng trăm ngàn học viên đang bị giam giữ.

 Cho đến nay, Trung tâm Thông tin đã xác nhận 3.769 trường hợp tử vong vì bị tra tấn và ngược đãi, nhưng trong hoàn cảnh tin tức bị ngăn cản ở Trung Quốc, thì con số thực sự nhiều khả năng còn cao hơn nhiều.

Ngoài ra, hàng chục ngàn học viên được cho là đã bị chết vì bị mổ cướp nội tạng nhằm sử dụng trong hoạt động cấy ghép nội tạng.
Không có ước tính về số lượng học viên bị thương hoặc tàn tật do bị tra tấn, cũng như số lượng các gia đình bị tan vỡ, hoặc số người trở thành vô gia cư.

Phe phái chính trị
Giang Trạch Dân nghĩ rằng chiến dịch đàn áp Pháp luân công sẽ kết thúc trong vòng sáu tháng. Giang đã đánh giá sai lầm về Pháp luân đại pháp. “Chủ nghĩa duy vật và chủ nghĩa vô thần” của ông ta đã khiến ông ta không thể hiểu tại sao các học viên Pháp luân công sẵn sàng mạo hiểm tất cả để giữ đúng niềm tin quý giá vào Chân Thiện Nhẫn của mình.

Ông ta cũng không hiểu làm thế nào mà Pháp luân công có thể kiên định và vững vàng trong trái tim và tâm trí dễ thay đổi ở người Trung Quốc. Vào lúc bắt đầu của cuộc đàn áp, Giang đã tìm cách sử dụng các phương tiện truyền thông nhà nước để biến cả đất nước Trung Quốc chống lại Pháp luân công. Các học viên đã mạo hiểm tính mạng bản thân để giải thích với người dân về Pháp luân công và mức độ tàn bạo của cuộc đàn áp. Nhiều người đã bắt đầu hiểu ra, và nhiều người đã tuyên bố thoái xuất khỏi ĐCSTQ.

Năm 2002, Giang Trạch Dân kết thúc nhiệm kỳ đứng đầu ĐCSTQ cùng lúc cuộc đàn áp đã lên đến đỉnh điểm. Giang phải đối mặt với một tình thế khó xử. Nếu ông ta rời khỏi quyền lực và người kế nhiệm chấm dứt cuộc đàn áp, thì Giang có thể phải chịu trách nhiệm cho một loạt tội ác chống lại các học viên Pháp luân đại pháp. Nhưng việc tiếp tục nắm giữ quyền lực là không khả thi.

Giang đã tìm cách duy trì quyền lực thông qua các tay chân thân cận của mình, những người cũng dính líu tới cuộc đàn áp. Người của ông ta đứng đầu bộ máy an ninh nội địa. Ông ta đã cài cắm các nhân vật trung thành của mình vào Ủy ban Thường vụ Bộ Chính trị và thay đổi nguyên tắc của Ủy ban này trở thành hoạt động theo nguyên tắc đồng thuận, tước đoạt quyền lực từ tay Tổng bí thư.

Ông ta cũng nhét đầy người của mình vào Ủy ban Quân sự Trung ương nhằm đảm bảo quyền kiểm soát của ông ta đối với lực lượng quân đội của Trung Quốc sau khi nghỉ hưu thời gian lâu. Ngoài ra, người của Giang cũng kiểm soát tất cả các lĩnh vực chính của nền kinh tế của Trung Quốc. Họ giữ các vị trí quan trọng trong từng mũi nhọn của ĐCSTQ.

Những biện pháp này đã giúp Giang có ảnh hưởng đặc biệt trong suốt 10 năm nhiệm kỳ của người kế nhiệm là Hồ Cẩm Đào. Mặc dù vậy, việc Hồ Cẩm Đào kết thúc nhiệm kỳ là một cuộc khủng hoảng đối với Giang. Phe của ông ta không thể điều động được ai vào vị trí có thể được thăng chức làm Tổng bí thư tiếp theo, và đội ngũ thân cận của ông ta cũng bắt đầu nghỉ hưu khỏi các chức vụ hàng đầu vào năm 2012.

Không có người cài cắm ở cấp đứng đầu, tình thế khó khăn của Giang vào năm 2002 đã trở lại với hình thức mạnh mẽ hơn. Đã có thêm hơn 10 năm tiến hành cuộc đàn áp, Giang Trạch Dân và phe của ông ta sẽ nằm dưới lưỡi đao của các quan chức không liên quan tới cuộc đàn áp và những quan chức này có thể sẽ có động thái kết thúc cuộc đàn áp. Nếu ĐCSTQ chính thức kết thúc cuộc đàn áp, những kẻ có trách nhiệm sẽ bị tố cáo trên khắp Trung Quốc.

Các nhân vật hàng đầu của phe Giang Trạch Dân đã lập ra một kế hoạch. Họ sẽ tỏ ra chấp nhận việc Tập Cận Bình làm Tổng bí thư, nhưng sau đó nhanh chóng tiến hành lật đổ ông ta.

Vào tháng 3 năm 2012, Vương Lập Quân, cánh tay phải của Bạc Hy Lai, một trong những kẻ chủ mưu, đã chạy tới Lãnh sự quán Mỹ ở Thành Đô để xin tị nạn. Mỹ đã giao Vương cho người của Hồ Cẩm Đào, và theo các nguồn tin cho biết, Vương đã “thổi còi” cho cuộc đảo chính đã được lên kế hoạch.

Nhổ tận rễ Giang Trạch Dân
Khi Tập Cận Bình lên nắm quyền, ông ta ngay lập tức đưa ra một chiến dịch “chống tham nhũng”. Dưới vỏ bọc của việc loại bỏ tham nhũng, Tập Cận Bình bắt đầu nhổ tận rễ phe Giang Trạch Dân.
Tập Cận Bình biết rằng nếu ông ta không hành động chống lại những kẻ có âm mưu phản lại ông ta, thì ông ta cũng sẽ không giữ được quyền lực trong ĐCSTQ. Hơn nữa, theo các nguồn tin trong nội bộ Đảng, các thành viên của phe Giang đang tìm kiếm một cơ hội để giết ông ta. Những người này không thể mạo hiểm để khả năng Tập Cận Bình sẽ chấm dứt cuộc bức hại.

Cho đến nay Tập Cận Bình đã triển khai hoàn toàn thành công việc hạ bệ được từng nhân vật cấp cao trung thành với Giang. Mặc dù vậy, các nguồn tin bên trong Đảng nói rằng ông ta đã không đạt được sự an toàn hay sự ổn định.

Không có những nhân vật trung thành với Tập Cận Bình như đã có đối với Giang Trạch Dân, và các thành viên trong ĐCSTQ về tổng thể không nhiệt tình với việc Tập làm xáo trộn mạng lưới tham nhũng mà họ đang kiếm lợi. Các nguồn tin trong đảng nói rằng bộ máy của ĐCSTQ vẫn thờ ơ trước những nỗ lực của Tập Cận Bình.
Trong khi đó, nếu tính cả các thành viên gia đình, bạn bè và những người thân của các học viên Pháp luân công, đã có hàng trăm triệu người Trung Quốc bị tổn hại do cuộc đàn áp này. Tiếng nói của họ sẽ càng ngày càng lớn hơn khi cả xã hội phản đối cuộc đàn áp. Khi phản đối cuộc đàn áp này, xã hội cũng sẽ quay sang phản kháng lại quyền lực cố hữu của ĐCSTQ.

Tập Cận Bình sẽ sớm phải đối mặt với một sự lựa chọn. Ông ta có thể tiết lộ mức độ của cuộc đàn áp và yêu cầu Giang và phe của ông ta phải chịu trách nhiệm. Nếu Tập Cận Bình làm như vậy, ông ta sẽ giải phóng các lực lượng trong xã hội Trung Quốc và trong Đảng, và điều đó sẽ đặt dấu chấm hết cho ĐCSTQ, bởi vì không chỉ các học viên Pháp luân công mà còn tất cả những người đã từng chịu thống khổ dưới chế độ của Đảng sẽ đòi lại công lý. Nhưng Tập Cận Bình ít nhất sẽ có cơ hội lãnh đạo những người ở Trung Quốc muốn đòi lại công lý.

Hoặc, Tập Cận Bình có thể tiếp tục tiến trình hiện tại và đặt bản thân vào vị trí nguy hiểm khi không bao giờ đảm bảo được cơ sở vững chắc trong Đảng, ngay cả khi ông ta loại bỏ được từng đối thủ của mình.
S.G.









Ảnh của Ngoc Bui.

HTTP://DANLAMBAOVN.BLOGSPOT.COM/2014/05/HANG-VAN-CONG-NHAN-BINH-DUONG-INH-




Chiến tranh biên giới Việt Trung năm 1979


Battlefield Vietnam - Part 01: Dien Bien Phu The Legacy

SBTN SPECIAL: Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P1)

SBTN SPECIAL: Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P2)

SBTN SPECIAL: Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P3)




__._,_.___

Posted by: hung vu 

CỘNG SẢN VN LUÔN XEM NGA TÀU LÀ BẠN - HAY NÔ LỆ NGA HOA


CỘNG SẢN VN LUÔN XEM NGA TÀU LÀ BẠN - HAY NÔ LỆ NGA HOA

PHẠM CHÍ DŨNG, HÃY THOÁI ĐẢNG ĐỂ CỨU NƯỚC, HÃY BỎ ĐẢNG ĐỂ CỨU NGUY DÂN TỘC



 Nguyễn Văn Tuấn
23-07-2014
Russia's President Putin talks to Russia's Prime Minister Medvedev before a meeting on economic
 issues at Novo-Ogaryovo state residence outside Moscow

Người vô tâm  nhất trong vụ tai nạn máy bay MH17 mà đọc báo VN cũng thấy giới báo chí VN nghiêng hẳn về phía ủng hộ Nga và đặc biệt là tôn sùng V. Putin

Điều đó cũng có nghĩa là một số tin tức được cung cấp cho người đọc mang xu hướng hay có thông điệp chống Mĩ, chống phương Tây, và chống Ukraina. Đối với cộng đồng quốc tế đang theo dõi VN, chỉ cần qua vụ MH17, người ta cũng biết VN thuộc về thế giới nào.

Những cái tít thân nga và sùng kính Putin thì nhiều vô số kể. Tôi có cảm giác ai đó ra lệnh, và phóng viên rà soát internet để tìm cho được những bản tin có lợi cho Nga và Putin rồi đem về báo VN.

   Mà, khổ nỗi tin tức thế giới đều chỉ về Nga hay quân li khai thân Nga là thủ phạm, nên tìm những bản tin thân Nga rất khó. 

Có những bản tin thật ra tương đối khách quan, nhưng qua phóng viên VN nó cũng trở thành thân Nga. Thái độ lăng xăng phục vụ kẻ  bề trên, hay cố gắng làm hài lòng kẻ lớn, sao tôi chịu không nổi. Bản chất người VN không hèn và nịnh hót trơ trẽn như thế.

Sáng nay, đọc một bản tin viết về phát biểu của Thủ tướng Úc 

Tony Abbott noi về Putin làm tôi ngạc nhiên. 

Báo trực tuyến soha.vn chạy cái tít “Thủ tướng Australia: Putin vẫn là người tốt’, nhưng …”. Chú ý câu “Putin vẫn là người tốt” trong ngoặc kép, ý nói đó là phát biểu của ông Thủ tướng Abbott. 

Tôi tìm hoài không ra câu phát biểu này. Thật ra, làm sao tìm ra, khi ông Abbott đâu có nói câu này.

Sự thật là sau vụ tai nạn MH17, ông Abbott có điện thoại trực tiếp cho ông Putin. Sau cuộc điện đàm, ông gặp báo chí, và ông nói rằng tất cả những gì ông Putin nói đều đúng, và ông có thêm một câu “Now, he has to be as good as his word”. Câu “as good as his word” là thành ngữ tiếng Anh có nghĩa nôm na là giữ lời hứa. Do đó, câu của ông Abbott có thể hiểu là “Bây giờ, ông ấy phải giữ lời hứa”. Ông Abbott không hề nói ông “Putin vẫn là một người tốt”; viết như thế là không đúng và mang tiếng lừa người đọc.

Nói về hiểu sai tiếng Anh làm tôi nhớ hôm qua cũng có một bài trên GDVN (2) dịch sai ý nghĩa của một tiêu đề trên một tờ báo Tàu. Tờ Hoàn cầu Thời báo chạy cái tít“Vietnam picks dangerous course in China’s waters”, và GDVN dịch là “Việt Nam chọn nguy hiểm hiển nhiên ở vùng biển của Trung Quốc”. Thật ra, chẳng có chữ “hiển nhiên” nào ở đây cả. Chữ course trong cái tít trên có thể hiểu là con đường. Do đó, cái tít đó, theo tôi nên dịch là “Việt Nam chọn con đường nguy hiểm trong vùng biển của Tàu”. Đơn giản thế thôi.

Người phương Tây có câu đại khái là “cho tôi biết anh chơi với người nào , tôi sẽ nói anh là ai.” Hàm ý câu này là nếu anh chơi toàn với những người mà nói theo tiếng Việt là “đầu trâu mặt ngựa” thì anh cũng thuộc hạng người đó mà thôi. Phải nói thẳng rằng trên thế giới hiện nay, người ta xem Nga là một nước bất hảo, không đáng tin cậy, và gây bất ổn thế giới

Tàu thì càng tệ hơn, được cả thế giới đánh giá là một nước đầy tham vọng bá quyền, hung hăng và hống hách với các nước nhỏ.Chính phủ Tàu là một nhóm người lưu manh chuyên nghiệp. Ấy thế mà hai nước này được Việt Nam xem là bạn, thậm chí đồng minh! Thế có phải VN chọn sai bạn không?

Nhân viên sân bay lấy nước từ toilet cho vào bình nước tinh khiết

alt

Từ hôm qua, bức ảnh về một nhân viên ở sân bay Tân Sơn Nhất (TP.HCM) lấy nước từ toilet cho vào bình nước khoáng được lan truyền nhanh chóng trên mạng và gây nhiều hoang mang.

Bức ảnh được lan truyền trên mạng xã hội ghi lại cảnh một nhân viên nam ở sân bay quốc nội Tân Sơn Nhất (nhân viên của công ty Sasco) đang lấy nước từ vòi trong nhà vệ sinh nam và cho vào bình nước khoáng. Trong bức ảnh có 5 bình nước khoáng đang được lấy đầy và để trên xe đẩy.

Ngay lập tức, nhiều người tỏ ra phẫn nộ, đặc biệt có suy luận còn cho rằng sân bay Tân Sơn Nhất lấy nguồn nước này cho khách dùng tại nơi uống nước miễn phí.

Sân bay giải thích việc lấy nước từ toilet cho vào bình nước
Nhân viên sân bay lấy nước từ toilet cho vào bình nước khoáng.

Hiện nay ở nhà ga quốc nội chưa có chỗ uống nước miễn phí nhưng nhà ga quốc tế có 2 chỗ được bố trí dịch vụ này.

Trao đổi với phóng viên, lãnh đạo Trung tâm thương mại dịch vụ Sasco của sân bay khẳng định bức ảnh đúng là chụp trong toilet nam của nhà ga quốc nội.

"Bức ảnh được chụp hôm qua (21/7), tuy nhiên nhân viên này lấy nước cho vào bình nước khoáng là để đem xuống phía dưới khu vực đang thi công sửa chữa nhà ga quốc nội để rửa sàn, chứ không phải dùng cho khách hay bất cứ công việc liên quan đến rửa chén, ly, tách... nào khác", một lãnh đạo Sasco nói.

Tuy nhiên, để tránh gây hiểu lầm, Sasco đã lập tức yêu cầu dừng việc lấy nước cho vào bình nước khoáng như trên, thay vào đó là cho vào xô nếu lấy để làm vệ sinh sàn.

 



Khi người Việt thiện cảm với Mỹ hơn với Trung Quốc

Vũ Hoàng, phóng viên RFA
2014-07-23

Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
07232014-us-is-view-mor-favo.mp3Phần âm thanh Tải xuống âm thanh
Cái bắt tay thân thiện (?) của Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam Phạm Bình Minh (phải) tiếp đón Ủy viên Quốc vụ viện Trung Quốc Dương Khiết Trì tại Nhà khách Chính phủ, Hà Nội, ngày 18/6/2014.
Cái bắt tay thân thiện (?) của Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam Phạm Bình Minh (phải) tiếp đón Ủy viên Quốc vụ viện Trung Quốc Dương Khiết Trì tại Nhà khách Chính phủ, Hà Nội, ngày 18/6/2014.
 AFP




Kết quả mới công bố ngày 14/7 từ Trung tâm nghiên cứu Pew tại Washington, DC cho thấy đa số người Việt Nam xem Trung Quốc là mối đe dọa số một và muốn Hoa Kỳ trở thành đồng minh chủ chốt. Điều này cho thấy quan điểm của người Việt Nam đã thay đổi rất nhiều thời gian gần đây, ghi nhận ý kiến của một số người dân sinh sống trong nước, Vũ Hoàng có trình bày sau đây.
Không thiện cảm với Trung Quốc đã ăn vào máu?
Khảo sát 1.000 người có độ tuổi trên 18 từ ngày 18/4 đến 8/5, kết quả từ Trung tâm Pew cho thấy tại Việt Nam chỉ có 16% người được hỏi là có thiện cảm với Trung Quốc nhưng tỉ lệ này với Hoa Kỳ lên đến 76%. Trong khi đó, được hỏi nước nào là mối đe dọa lớn nhất thì đến 74% người Việt chọn đó là Trung Quốc, đồng thời, với tỉ lệ 30% Mỹ trở thành quốc gia có điểm cao nhất cho câu hỏi ai là đồng minh chủ chốt của Việt Nam.

Mặc dù kết quả là thế, nhưng dường như sự thiếu thiện cảm của người VN với Trung Quốc đã “ăn vào máu,” bởi lịch sử 1.000 năm Bắc thuộc, với nhiều cuộc chiến kéo dài qua báo thế hệ, từ triều đại phong kiến cho đến hiện đại, từ đất liền đến biển đảo ngoài khơi, khiến người Việt Nam luôn nhìn nhận Trung Quốc là kẻ thù thâm độc. Sự thiếu thiện cảm “ăn vào máu” ấy được anh Phạm Hưng hiện đang sinh sống ở Hà Nội chia sẻ với chúng tôi:

Đây không phải là vấn đề cá nhân mang tính chất chủng tộc nhưng không hiểu sao có khái niệm là người Việt Nam, nếu đã là người Việt Nam thực sự thì không bao giờ có thiện cảm với người Trung Quốc cả, ở đây, nếu nói là người TQ thì hơi quá, nhưng với tư tưởng của người Tàu
anh Phạm Hưng


Ở đây tôi không có sự phân biệt vùng đất mới là Mỹ hay người Tàu như các cụ ngày xưa thường nói là Tàu lùn…đây không phải là vấn đề cá nhân mang tính chất chủng tộc nhưng không hiểu sao có khái niệm là người Việt Nam, nếu đã là người Việt Nam thực sự thì không bao giờ có thiện cảm với người Trung Quốc cả, ở đây, nếu nói là người TQ thì hơi quá, nhưng với tư tưởng của người Tàu. 

Có một cái gì đó vì VN quá gần Trung Quốc rồi, rất nhiều những ảnh hưởng, tức là ngay trong bản thân phong tục tập quán, chữ viết, rồi lời nói…có gì đó hao hao của văn hóa người Trung Quốc. Cho nên, nếu đã là người Việt Nam thực sự thì vẫn có một đánh giá là không thích Trung Quốc, chứ không phải là mang Trung Quốc ra để so sánh với Mỹ.

Cựu Tổng thống Mỹ Bill Clinton được hút  đám đông khi ông đi trên đường phố tại Hà Nội ngày 6 tháng 12 năm 2006.

Cựu Tổng thống Mỹ Bill Clinton được hút đám đông khi ông đi trên đường phố tại Hà Nội ngày 6 tháng 12 năm 2006.

Sự “gần giống” giữa người TQ và người VN như lời anh Hưng phân tích có thể được nhìn nhận như sự tương đồng căn bản của 2 quốc gia trong cấu trúc và tổ chức hệ thống chính trị xã hội, cũng như đường lối, mô hình phát triển kinh tế. Sự “gần giống” ấy có thể được hiểu như một “đồng minh ý thức hệ” đã được xây dựng giữa 2 đất nước cộng sản kéo dài nhiều thập kỷ qua. 

Bởi có nhiều điểm tương đồng, nên những “tẩy” của Trung Quốc được người Việt Nam hiểu rõ hơn ai cả, bạn Trần Linh sinh sống ở Sài Gòn gọi cách sống của một bộ phận người Trung Quốc mà bạn chứng kiến là “sống bẩn,” khiến người khác dễ mất lòng tin… bạn nói:

Cách sống của một vài người dân ở TQ cũng không gây được thiện cảm đối với mình, họ sống “bẩn” ý “bẩn” ở đây là họ sống không đẹp, người khác nhìn vào cảm thấy mất lòng tin, đại khái là người TQ không biết giúp đỡ, chia sẻ hoặc thấy đó rồi bỏ đó, quá sức bàng quan với những việc xung quanh.

Nếu quí vị có lần đọc qua tác phẩm từng gây chấn động “Người Trung Quốc Xấu Xí” của Bá Dương thì ông kết luận một trong những tính xấu người dân của chính nước ông là “người TQ thích nói khoác, nói suông, nói dối, nói láo, nói những lời độc địa” và “người TQ không quen nhận lỗi và có thể đưa ra hàng vạn lý do để che dấu cái sai trái của mình.” 

Cũng có lẽ vì thế mà với một bộ máy tuyên truyền khổng lồ, mà không ít lần truyền thông nhà nước TQ phổ biến những điều hoàn toàn sai lệch về biên giới, lãnh thổ, lãnh hải… với Việt Nam và người Việt Nam dù có thế nào đi chăng nữa cũng vẫn dễ dàng nhận ra những thâm ý mà Trung Quốc đã và đang áp dụng, khi lấn chiếm biển đảo Việt Nam, vì lẽ đó không khó để hiểu vì sao người Việt Nam ngày càng thiếu thiện cảm với TQ.

Ngay trong nội tại cuộc sống hàng ngày, từ những đồ dùng hàng ngày, những sản phẩm cụ thể, càng ngày người TQ càng tạo ra tư tưởng cảm nhận không tốt dành cho người VN. Không hiểu sao những cách sống của người TQ luôn tạo ra những điều không thoải mái cho người VN

Ngay trong nội tại cuộc sống hàng ngày, từ những đồ dùng hàng ngày, những sản phẩm cụ thể, càng ngày người TQ càng tạo ra tư tưởng cảm nhận không tốt dành cho người VN. Không hiểu sao những cách sống của người TQ luôn tạo ra những điều không thoải mái cho người VN.
Thậm chí người Trung Quốc còn đặt nhiều tên đường VN
 bằng tiếng Hoa. Ảnh: đường Dong Fang, được tập đoàn điện khí Dong Fang Trung Quốc, trúng thầu xây dựng nhà máy nhiệt điện Hải Phòng, đặt tên.
Thậm chí người Trung Quốc còn đặt nhiều tên đường VN bằng tiếng Hoa. Ảnh: đường Dong Fang, được tập đoàn điện khí Dong Fang Trung Quốc, trúng thầu xây dựng nhà máy nhiệt điện Hải Phòng, đặt tên.

Cảm tình với người Mỹ
Thế nhưng ở chiều ngược lại, quốc gia mà Việt Nam vốn có cuộc chiến kéo dài trong suốt thập kỷ 60, 70 là Hoa Kỳ thì giờ đây đang được đánh giá ở mức cao nhất trong câu trả lời “đồng minh tin cậy” của Việt Nam. Bởi với một Trung Quốc trỗi dậy thì chỉ có Hoa Kỳ mới đủ sức mạnh để kiềm chế sự hung hăng của quốc gia cộng sản độc tài này. Sức mạnh ấy của Mỹ không chỉ được thể hiện ở phương diện quân sự, vũ khí mà nó còn được thể hiện qua sức mạnh một nền kinh tế đứng đầu thế giới, khoa học kỹ thuật tiến bộ và cả sức mạnh đến từ văn hóa và con người. 

Cảm nhận về thiện chí của người Việt đối với Hoa Kỳ được anh Minh Tuân hiện đang sinh sống ở Hà Nội chia sẻ với chúng tôi:
Quan điểm của tôi về văn hóa, phong cách sống hay trình độ công nghệ và các mặt khác của Hoa Kỳ với TQ thì tôi thấy có những điểm khác nhau và tôi thấy có những điều người Việt Nam hâm mộ, thí dụ: người Mỹ có tính cách thẳng thắn, tất cả những thiết bị máy móc công nghệ của Mỹ đều tốt, nhất là những thiết bị điện tử thì người VN rất ưa chuộng như: 

Iphone, máy tính… thích dùng hơn hàng của Trung Quốc. Còn về văn hóa, tất nhiên nước Mỹ có những bản sắc riêng của họ nhưng dù sao mang tính hiện đại và mang tính phổ thông thì người VN rất là hâm mộ và tiếp thu được tính văn minh của bên Hoa Kỳ.

Những mặt thiện chí đối với Hoa Kỳ còn được thể hiện khá rõ qua chính những đặc tính của một đất nước dân chủ, tự do, nhân quyền khi người Việt trong nước đánh giá và tương phản với những gì đang diễn ra ở Hoa Lục. Bạn Trần Linh tiếp lời:

Đối với bản thân mình, mình thấy người Mỹ, nước Mỹ người dân ở đó có nhân quyền và sống thoải mái, tự do, theo ý muốn của người ta mà không bị quản lý quá sát bởi chính phủ. Mình thích Mỹ hơn bởi tính cởi mở, phóng khoáng của người Mỹ, món ăn của người Mỹ, nói chung chung thì view (quang cảnh) ở Mỹ cũng gọn gàng sạch sẽ hơn so với người TQ. Còn với Trung Quốc, chính phủ Trung Quốc muốn quản lý tất cả mọi thứ từ việc lớn đến việc nhỏ, mọi thứ trong đời sống của người dân. Điều này làm cho người ta cảm thấy bức bối, khó chịu và chính sách này có vẻ không hợp lý và không gây được thiện cảm với người khác.

Người Mỹ có tính cách thẳng thắn, tất cả những thiết bị máy móc công nghệ của Mỹ đều tốt, nhất là những thiết bị điện tử thì người VN rất ưa chuộng...thích dùng hơn hàng của Trung Quốc. Còn về văn hóa, tất nhiên nước Mỹ có những bản sắc riêng của họ nhưng dù sao mang tính hiện đại và mang tính phổ thông thì người VN rất là hâm mộ
anh Minh Tuân
Trong khi đó, anh Phạm Hưng lại chỉ ra những ưu việt của một xã hội Mỹ cởi mở, hiện đại, văn minh, đây chính là những điểm khiến cá nhân anh cũng như bạn bè mà anh có dịp trò chuyện đều đồng tình:

Tôi đánh giá người TQ vẫn là một dân tộc lớn, có những thành tựu nhất định trong kinh tế, xã hội và kể cả ảnh hưởng lên thế giới, nhưng với người Việt Nam, nhưng quan điểm của tôi không phải là mình thích hay không thích mà mình cần lựa chọn cho một chính thể hay xã hội dân chủ, công bằng và văn minh, hiện tại, theo tôi nước Mỹ thực sự tạo ra nền dân chủ đó. Người Việt Nam cụ thể là tầng lớp lãnh đạo hiện tại cũng nên có một suy nghĩ như thế để tạo ra cho người dân những tư duy và cuộc sống thực sự.

 Ở đây, tôi nghĩ rằng, nếu người TQ cũng tạo ra cho đất nước chúng tôi những dân chủ, văn minh thì chúng tôi vẫn ủng hộ. Nhưng tôi cho rằng, chính thể TQ hiện tại họ không tạo ra được điều ấy, vì cũng là một nước như VN thôi, nền dân chủ và quyền con người vẫn còn tương đối kém so với thế giới.

Có thể những con số biết nói từ điều tra của Trung tâm Pew chưa hoàn toàn phản ánh hết bản chất đa diện và phức tạp trong mối quan hệ chằng chịt cũng như ảnh hưởng của cả Hoa Kỳ và Trung Quốc đến Việt Nam, nhưng ít nhất qua đó, nó cũng phác họa về thực trạng và đưa ra những đánh giá sơ khởi về góc nhìn mà người Việt cảm nhận với 2 cường quốc thế giới trên cả mặt tiêu cực và tích cực.



Chuyện một người thần tượng Hồ “đang” bóc lịch cộng sản


Chuyện một người thần tượng Hồ “đang” bóc lịch cộng sản

 




Tại sao Bác không cứu con?!

Chuyện những người Việt thần tượng Hồ như thánh mà vẫn bị cộng sản VN thủ tiêu hay cho bóc lịch dài dài không thương tiếc, thậm chí vô cùng tàn ác, ở Việt Nam có rất nhiều, điển hình là hai cha con ông Vũ Đình Huỳnh và Vũ Thư Hiên, và gần đây là Cù Huy Hà Vũ.

Những người thần tượng Hồ chân thành do đã bị nhồi nhét vào đầu từ bé chỉ một giấc mơ “đêm qua em mơ gặp bác Hồ” ấy, do bị tẩy não và và bị đầu độc hoàn toàn vô phương cứu chữa, như cha con ông Huỳnh có khi có đến hàng triệu người miền Bắc và một số ít người miền Nam, thì đến chết đi họ cũng còn mang theo câu hỏi thấu trời xanh “Sao Bác không cứu con?!” xuống Âm phủ để cậy Diêm Vương xử án lại... Tội nghiệp Diêm Vương “bộ phận” người dân Bắc từ 1945 đến nay chắc quá bận rộn và đau đầu vì Hồ lắm lắm...

Nhưng với bài này tôi không định viết về những người chân thành thần tượng Hồ như thánh mà vẫn bị CSVN ép vào con đường chết, bởi vì chính họ đã tự dấn thân vào con đường chết mà không mở mắt nhìn ra được đấy chứ? Còn viết gì nữa khi họ, nếu chưa chết, vẫn ca ngợi Hồ hết lời, và càng viết về Hồ “hay” hơn, hăng hơn trước nữa?! Cái đó gọi là bệnh nan y rồi, nhân loại chịu, không có thuốc chữa, chỉ đợi nó tự di căn và ngăn cho nó đừng truyền nhiễm, lây lan sang các thế hệ sau…

Tôi cũng không viết về những người thần tượng Hồ và Giáp như họ Cù đang nổi danh và đa số các trí sĩ yêu nước trên Bauxite, không dám viết, vì chưa biết họ có chân thành thần tượng Hồ/Giáp hay không? Và vì, viết về họ nguy hiểm lắm, nhạy cảm lắm, thôi cứ để... Diêm Vương xét xử sau vậy.

Một trong hàng triệu kẻ thần tượng Bác hôm nay

Tôi viết về một người cụ thể tôi biết rõ, đã làm việc chung nhiều năm, kẻ rất thần tượng Hồ, và... “đang” bóc lịch cộng sản. Tôi phải cho chứ đang vào ngoặc kép thành “đang”, là vì trên danh nghĩa (trên bản án cho dân tin - cách để đảng tạo thêm nhiều người thần tượng Hồ/Giáp nữa) hắn còn rất nhiều “cuốn” lịch để bóc, còn trên thực tế XHCN, hắn đang đi đánh golf. Mới vài tháng trước hắn bất ngờ phóng con xe Lexus đến văn phòng tôi “vì công trường chú mày làm ở gần sân golf anh đang thi đấu...”

Còn nhớ, lần đầu đến văn phòng hắn làm việc, tôi đã phì cười: “Anh thần tượng Bác quá nhỉ?!” Hắn vênh lên: “Tất nhiên rồi, Bác là thần tượng số 1 và duy nhất của anh!” Tôi nhìn kỹ hơn xung quanh: Hắn có hai phòng làm việc thông nhau rất rộng và sang lòe loẹt như văn phòng của đa số các quan CSVN khác để trưng bày những thứ họ muốn lòe khách như tranh ảnh với các yếu nhân CS, cờ quạt thi đua, bằng khen cúp vàng cúp bạc các loại của họ tự trao nhau, và tủ sách lộng lẫy với toàn các tác phẩm vĩ đại dầy cộp của Hồ, Mao, Lê… mà họ không bao giờ đọc. Nhưng hắn “hơn người” làm tôi phải để ý là phòng ngoài hắn có hẳn bức tượng bán thân của Hồ sơn vàng thẫm trên bục cao khoảng mét rười ở chính giữa, và phòng trong thì chính giữa sau lưng hắn ngồi choáng gần hết bức tường là bức tranh hoành tráng khoảng trên 1,2x2,4m với cái khung bự tổ chảng cũng sơn son thếp vàng, có cảnh vẽ lại bức ảnh Bác của hắn ngồi ngắm cảnh khi “đi chỉ đạo chiến dịch Biên giới mở cửa phía Bắc cho Tàu vào giúp ta đánh Pháp”...

Tôi nghĩ: “Hắn lấy vía “bác” để nẹt khách và lính đây... Hèn chi từ thằng phiên dịch học tại chức đến giờ tiếng Anh hắn vẫn sai be bét, không có chuyên môn nào khác ngoài trường Đảng, và nổi tiếng “bán trời không văn tự”, mà giờ hắn đã luồn trên đạp dưới để lên đến chức “tổng” này và ngồi trên đống tài sản “nổi” gồm vài khách sạn mini ở Sài gòn, Vũng Tàu và Hải phòng…”.

Có lần, sau vài năm làm chung nhiều việc công, tôi hỏi hắn: “Bác là thần tượng của anh, đúng không? Vậy anh thấy cái gì hay nhất của Bác mà anh học được?” Hắn nói ngay: “Tớ khoái nhất cái “đi sâu đi sát vào quần chúng” của Bác! Đến đâu là Bác xộc ngay vào bếp, vào hố xí… và phê bình luôn! Cậu phải biết đến cái hố xí mà Bác còn quan tâm thì Bác vĩ đại thế nào!”

Tôi suýt sặc, nhưng vẫn cố gắng tiếp câu chuyện: “Thế anh học Bác rồi áp dụng thế nào, nói cho thằng em học với?”. “Thì anh cũng phải “đi sâu đi sát” như Bác thôi, có khi còn phải “sâu sát” hơn Bác nữa ấy chứ!” Tôi kháy luôn: “Em thấy anh toàn ngồi văn phòng rồi tối tối làm vua các quán “đặc sản” thế thì phần “đi sâu” chắc là anh đi “tăng 3” với các em út như anh luôn khoe nhiều rồi, còn “đi sát” thì làm sao?” “Hà hà, chú mày làm sao biết được! Để “đi sát” thì anh phải có đội ngũ, có chân tay đông đảo khắp nơi để có thông tin mọi chuyện. Anh phải nuôi mạng lười, đội ngũ chúng nó bằng tiền, nhiều tiền, vị chi cũng là nhờ “Bác” cả, không Bác Hồ thì bác Oa, bác Frank, đều là các “bác” trong ví cả!” Vừa nói hắn vừa giở ví ra lấy mấy đồng tiền đỏ (bác Hồ) và tiền xanh (bác Washington và bác Benjamin Franklin…) ra huơ vào mặt tôi: “Cả chú mày nữa, “Bác” nói cho anh biết hết về chú mày đấy!” Tôi cười thầm: “À ra thế! Hắn ‘đi sâu’ bằng chim, ‘đi sát’ bằng “Bác”, hèn chi hắn nhiều “đồng đội” và khó “chết” thế! Và “đi sát” theo Bác của hắn tức là đi sát hại ngầm người khác để ăn cắp, ăn cướp và ngoi lên…”

Hiểu về hắn và đồng bọn “đi sâu đi sát” của hắn thế là quá đủ! Tôi cảm thấy không khí cũng bị ô uế xung quanh những kẻ như hắn. Mà chúng lại rất đông đảo, là “lực lượng tiên phong” đang ngồi trên điều 4 HP thống trị xã hội này...

Bác là thần tượng dẫn đường cho hắn vào bóc lịch

Có một công trình lớn cấp quốc gia (trị giá trên 30 triệu đô trở lên là loại A, cấp quốc gia, phải báo cáo Chính phủ và do CP giám sát từ xa) mà tôi và hắn cùng tham gia phụ trách, bỗng nhiên tôi có một chuyên gia trợ lý kỹ thuật vừa về Tập đoàn và được cử ngay vào dự án đó “giúp” tôi. Hắn cũng có nhiều người mới do “tổ chức phân công” và do các sếp trên của hắn nhờ vả gửi vào làm… Sau vài lần làm việc tôi thấy cậu trợ lý của mình khá giỏi ngoại ngữ và chỉ thế thôi, kỹ thuật chuyên môn cậu ta gần như chỉ ỡm ờ để không lộ đuôi dốt, nên tôi nhận ra cậu ta là người của an ninh cài vào “quân mình” để theo dõi... tôi. Tôi chửi đổng: “Bố khỉ! Kẻ gian thì không “đi sát”, lại “đi sát” người ngay!”.

Sau công trình đó, tôi lặng lẽ bỏ nhà nước và công việc chuyên môn mình thích vì phải làm việc trong những môi trường “đi sâu đi sát” kinh tởm đó của những kẻ như hắn, của “đảng ta”... Tôi thà nghèo và cô đơn không được thỏa chí trai trong chuyên môn còn hơn sống theo “đạo đức tư tưởng” và trong đội hình “đi sâu đi sát” của Hồ như thế, để được làm người...

Cũng sau công trình rất lớn đó, hắn bị bắt giam và truy tố, xét xử rồi bị bóc một đống lịch, vì một bộ phận đảng ta khác đã “đi sâu đi sát”, đã cài an ninh xung quanh hắn theo dõi “chi bộ đảng ta” của hắn (nôm na là các nhóm đều “đi sâu đi sát lẫn nhau” để đánh nhau, hại nhau, tranh ăn, tranh ghế…). Hắn bị có tang chứng rõ ràng tố hắn phạm tôi đại tham nhũng trong đại đường dây tham những mà sếp trên của hắn/của băng ngồi trong/trên chóp VPCP. Tôi để ý chi tiết trong hồ sơ vụ án là an ninh đã phát hiện hắn đã giấu rất nhiều tiền vài tài liệu ngay trong phòng làm việc, đằng sau bức tranh lớn có thần tượng Bác của hắn ngồi sau lưng hắn. Lần này thì dù Bác vẫn đi sâu đi sát hắn thế, ngồi ngay sau hắn, mà vẫn không cứu được hắn. Có một dạo tôi đã nghĩ thế…

Bác vẫn cứu hắn ra tù và cử hắn đi chơi golf...

Ví dụ về hắn một phần đã giúp tôi hiểu tại sao đến hôm nay đảng CSVN vẫn liên tục chi hàng nghìn tỷ đồng của dân hàng năm, dùng đội ngũ tuyên giáo đông đảo ở mọi cấp từ phường xã đến TW, bắt dân cả nước bỏ bao nhiêu thời gian để học tư tưởng đạo đức “đi sâu đi sát” đó của Hồ...

Sự kiện gần đây, dù còn hơn chục cuốn lịch chưa bóc, hắn vẫn cười hềnh hệch xông vào văn phòng bụi bặm công trường “thăm” tôi, làm tôi phải thay đổi kết luận trên của mình về Bác của hắn.

Hóa ra, Bác vẫn cứu hắn đó chứ, mà còn cứu được rất ngoạn mục! Nếu vụ hắn giấu “của” sau bức tranh của Bác nghe như phim điều tra tội phạm Mỹ mà tôi sẽ khó tin nếu người kể không phải là… tôi, thì vụ Bác giải cứu hắn ra tù nghe còn khó tin hơn nữa, hơn những phim “anh hùng Rămboo giải cứu binh nhì Rian”... Trời ơi, sao thằng tôi lại cứ phải chứng kiến những chuyện khó tin của Bác vậy chứ!

“Những”, là vì cách đây khoảng chục năm, sau một vụ án đình đám khác trong ngành nhưng tôi không liên quan, có một cậu “quan nhỏ” cấp phòng ban mà tôi biết rõ bị án tới 11 năm hay 14 năm gì đó (tôi không nhớ chính xác!) vì tham nhũng (cho cả đường dây), mà sau đó chỉ vài tháng đã lù lù đến chỗ tôi tiếp thị cho công ty mới toanh nhưng không hề “vừa và nhỏ” của nó với chức danh Tổng giám đốc, đã làm tôi há hốc miệng ngỡ ngàng…

Trở lại với “hắn” để kết buồn 

Bây giờ hắn không cần phải giả vờ làm “đầy tớ của dân” như Bác và như hắn trước đó nữa. Hắn chỉ việc hàng ngày đánh golf và chỉ đạo các đồng đội của hắn đang “làm đầy tớ dân” tiếp tục “đi sâu đi sát” nhân dân theo đúng tư tưởng đạo đức Hồ mà thôi. Có lẽ vì thế mà dân chết liên miên trong tù, ngoài tù, trong đồn công an... vì chúng nó “đi sát” dân tàn bạo quá.

Nhưng vẫn còn câu hỏi: Tại sao Bác không cứu rất nhiều những người như cha con ông Vũ Thư Hiên thực sự thần tượng Bác suốt đời?

“Tại vì bọn đó ngu lâu, không biết rằng muốn Bác cứu thì phải nhờ và theo Bác nào! Cái Bác mà họ tôn thờ làm gì tồn tại, còn cái Bác có thể cứu họ cũng chính là Bác Hồ nhưng là Bác khác, là cái Bác mà đảng cứ thế in ra và “đổi lấy” tài sản đất nước, giá trị công sức lao động của dân Việt làm ra hôm nay, và để “giải cứu” những đồng chí lỡ “hy sinh cho cách mạng” như tớ...” Tôi như đang thấy và nghe câu trả lời của hắn.

À ra thế, sức mạnh vô biên của Bác là ở đó. Bác được đảng in ra vô tội vạ trong dạng giấy polimer và rồi được đảng cưỡng chế dân dưới họng súng lưỡi dao và qua bộ máy chính phủ để “đổi” lấy tài sản quốc gia, để cướp lấy tài sản của dân cho những kẻ thần tượng Bác và “đi sâu đi sát” theo như Bác…

Đau xót và căm phẫn làm sao!


Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link