Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, July 31, 2014

Xóa Cờ CS Vẽ Trên Tường Tại Thành Phố Santa Ana


Xóa Cờ CS Vẽ Trên Tường Tại Thành Phố Santa Ana

30/07/201400:00:00(Xem: 234)
Santa Ana (Bình Sa)- - Vào lúc 8 giờ 20 sáng Thứ Ba ngày 29 tháng 7 năm 2014, Luật Sư Nguyễn Xuân Nghĩa Chủ Tịch Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Nam California gọi điện thoại thông báo địa điểm có vẽ hình cờ cộng sản, cộng đồng sẽ tổ chức đến để bôi lá cờ máu và vẽ lên đó lá quốc kỳ Việt Nam Cộng Hòa.
blank
Hình ảnh trong cuộc xóa cờ CS.

Nhận được tin chúng tôi đến ngay tại địa chỉ bức tường thuộc số nhà 902 đường Chestnut (góc đường Standard và Chestnut) tại đây chúng tôi thấy có Kỹ Sư Nguyễn Mạnh Chí, Chủ Tịch Hội Đồng Giám Sát Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Nam Cali, ứng cử viên Nghị Viên Thành Phố Westminster, ông Lê Nguyễn Thiện Truyền, Thành viên Hội Đồng Giám Sát, một số đồng hương và nhóm Paltalk...

Trong lúc nầy chúng tôi tiếp xúc với Kỹ Sư Nguyễn Mạnh Chí được anh cho biết, vào lúc 4 giờ chiều hôm qua một cư dân của Thành Phố Westminster gọi điện thoại báo cho Anh biết tại góc đường kể trên có sơn lá cờ đỏ sao vàng của Việt cộng, sau đó Anh trực tiếp đến gặp ông chủ nhà tên Louis Bakta Car được ông cho biết bức tường của ông đã được một số các em học sinh đến xin để làm bức tường văn hóa, vì vậy sau đó ông đồng ý cho phép các em thực hiện. Trên bức tường có sơn nhiều cờ như: Hoa Kỳ, Mễ Tây Cơ, Pháp... trong đó có cờ Việt cộng.
blank
Hình ảnh trong cuộc xóa cờ CS.

Trong lúc nầy Kỹ Sư Nguyễn Mạnh Chí có giải thích cho ông biết chi tiết về lá cờ máu trên bức tường của ông và xin được xóa lá cờ đó để thay vào đó lá cờ vàng ba sọc đỏ là biểu tượng thiêng liêng của người Việt tỵ nạn cộng sản và đã được ông đồng ý. Sau đó Kỹ Sư Nguyễn Mạnh Chí thông báo đến Luật Sư Nguyễn Xuân Nghĩa và các thành viên trong Ban Chấp Hành Cộng Đồng, liền khi đó Luật Sư Nguyễn Xuân Nghĩa cũng đã thông báo cho các cơ quan truyền thông về thời gian và địa điểm đến để bôi lá cờ trên.

Được tin nầy một số đồng hương đã lần lược đến ngay tại địa điểm có lá cờ máu. Trong số người đến nhận thấy có cựu Thượng Nghị Sĩ Việt Nam Cộng Hòa ông Lê Châu Lộc, cựu Dân Biểu Tiểu Bang và hiện là ứng cử viên Thượng Nghị Sĩ Tiểu Bang Ông Jose Solorio, Ông Khanh Nguyễn, Luật Sư Nguyễn Xuân Nghĩa, Ông Nguyễn Trọng Mạc, Tổng Hội Trưởng Quân Cảnh và phu nhân, Ông Nguyễn Văn Chuyên, Chủ Tịch Cộng Đồng Giáo Dân Huntington Beach, ông Đinh Quang Truật, Nhà Báo Du Miên và phu nhân cùng một số đồng hương tham dự.
blank
Hình ảnh trong cuộc xóa cờ CS.

Sau thời gian ngắn lá cờ máu Việt cộng đã được xóa ngay và thay vào đó lá cờ vàng ba sọc đỏ.

Qua sự việc kể trên để chúng ta thấy được tinh thần đề cao cảnh giác về những xâm nhập của cộng sản trong sinh hoạt chung của cộng đồng chúng ta rất cao. Nhờ vậy mà chúng ta kịp thời phát hiện những tên tay sai nhằm phá hoại, gây mất đoàn kết trong sinh hoạt chung của chúng ta.
__._,_.___

Posted by: Patrick03 Lew 

Vẫn là câu hỏi tại sao?



Begin forwarded message:
From: "Tran Ho T
Date: July 30, 2014 at 7:36:02 PM EDT
To: undisclosed recipients: ;
Subject: [VN-TD] FTại sao 1946 Hồ đã rước Pháp quay lại VN, rồi lại đẩy cả dân tộc vào cuộc chiến chống Pháp
Reply-To: VN-TD
 


 

Tại sao 1946 Hồ đã rước Pháp quay lại Việt Nam, rồi lại đẩy cả dân tộc vào cuộc chiến chống Pháp

Vẫn là câu hỏi tại sao?

Đất nước bị Pháp đô hộ suốt gần một thế kỷ, cả dân tộc ngụp lặn lầm than, giấc mơ lớn nhất và ý chí nung nấu nhất kết nối toàn dân tộc Việt khi đó là giành được độc lập cho dân tộc, là thoát khỏi kiếp nô lệ thực dân Pháp. Giấc mơ đó bỗng nhiên trở thành hiện thực như một món quà vô giá trời cho dân ta nhờ chiến thắng của các nước Đồng Minh trước trục phát xít Đức-Ý-Nhật, kết thúc Thế chiến II.

Thế mà, Việt Nam đã để tuột mất cơ hội trăm năm có một đó. Tại sao? Vẫn là câu hỏi Tại sao? Bài viết này là một cái nhìn của cá nhân tôi về điều đó, cái nhìn từ xa cách 70 năm nên đã biết chân tướng của đạo diễn và các diễn viên chính của các sự kiện chính trị nước ta và thế giới giai đoạn đó.

Hồ và CSVN đã biến cơ hội của Việt Nam thành những cơn nguy khốn triền miên

Ngày 9/3/1945 quân Nhật đang thắng lớn ở toàn châu Á đã dễ dàng đảo chính quân Pháp giành quyền đô hộ Việt Nam. Nhưng đến 15/8/1945 Nhật Hoàng đã phải tuyên bố đầu hàng quân Đồng Minh vô điều kiện (sau khi Nhật bị hai quả bom nguyên tử ngày 8/8/1945 của Mỹ vì rửa hận trận Trân Châu cảng), và ở Việt Nam quân Nhật phải bàn giao chính quyền cho Chính phủ dân tộc dân chủ của người Việt đứng đầu là ông Trần Trọng Kim rồi chịu bị giải giáp bởi quân đội Trung Hoa Dân Quốc của Tưởng Giới Thạch ở miền Bắc và quân Anh ở miền Nam (do Đồng Minh/LHQ phân công).

Trên thực tế, từ ngày 15/8/1945, dân tộc Việt Nam đã có được cơ hội độc lập tư do mà mình mơ ước suốt trăm năm đó mà không phải trải qua chiến tranh đẫm máu...

Thế nhưng, ngày 19/8/1945 chỉ một thế lực nhỏ với khoảng 5 nghìn thành viên của đảng cộng sản nhưng vô cùng manh động (với sự đạo diễn và hỗ trợ của Hoa Nam sau lưng) đã bất ngờ cướp chính quyền trên tay chính phủ Trần Trọng Kim bằng bạo lực và tàn sát ngầm đẫm máu mọi cá nhân, lực lượng dân tộc dân chủ khác. Hồ tuyên bố thành lập chính phủ Liên hiệp Việt Minh của cộng sản ngày 2/9/1945 để rồi đến ngày 6/3/1946 chính phủ đó quay ngoắt lại ký Hiệp định sơ bộ Việt-Pháp (do chính Hồ ký với Saintery), rồi đến hai động tác nghi binh hỏa mù của Hồ là Hội nghị Đà lạt Pháp-Việt (19/4 đến 11/5/1946) do Giáp thực hiện và Hội nghị Fontainebleau (6/7 đến 10/9/1946) do Đồng thực hiện. Và cuối cùng, Hồ đóng chiếc đinh chót cho cỗ quan tài bán nước của Việt Minh cộng sản bằng việc đến tận nhà riêng Bộ trưởng Thuộc địa Pháp để ký Tạm ước Véc-xây Pháp-Việt ngày 14/9/1946...

Tại sao Hồ và cộng sản làm được việc cướp chính quyền dễ dàng vậy?

Tất nhiên chúng ta bỏ qua luận điệu của CSVN suốt 70 năm nay rằng Hồ và họ là “đảng thiên tài” v.v….và v.v…, mà nhìn lại giai đoạn này từ khoảng cách 70 năm để biết chuyện gì đã thực sự xảy ra.

Phải thấy rằng đối với tuyệt đại đa số dân Việt khi đó, kể cả các đảng phái chính trị vốn đều đấu tranh chống Pháp vì độc lập dân tộc, mọi chuyện diễn ra quá nhanh, quá nhiều hướng, nhiều sự kiện, và không ai có đủ kinh nghiệm trước cho tình huống hỗn loạn chính quyền sau chiến tranh đó hay tương tự, để kịp có những phương án thích hợp, trừ đảng cộng sản Đông Dương đã tự quì nạp là “của Hồ”, do Mao/Chu lãnh đạo.

Cá nhân Hồ, như chúng ta biết, là sĩ quan tình báo Hồ Quang đã có kinh nghiệm gây bạo loạn cách mạng thành công ở tỉnh Sơn Cương, Quảng Châu năm 1937 của CSTQ chống Quốc dân đảng giành chính quyền tại đó (mà vì thế Hồ được Mao/Chu chọn đào tạo gấp rồi cử sang thâu tóm đảng và phong trào cách mạng CSVN, tất nhiên cho CSTQ, từ năm 1937). Đằng sau Hồ là tình báo Hoa Nam với mạng lưới và lực lượng khắp Việt Nam, và cả ban lãnh đạo đảng CSTQ (Mao, Chu) với nhiều năm nội chiến và bạo loạn giữa CSTQ với Quốc dân đảng và Nhật suốt từ 1921 đến 1945.

Thế cho nên, dù chỉ có hơn 5000 người trên cả nước, CSVN đã chủ động vừa tuyên truyền dân nghèo đi đập phá cướp bóc, vừa tổ chức khủng bố giết hại mọi đối thủ tiềm năng vốn đông hơn họ rất nhiều nhưng kém tổ chức và thiếu kinh nghiệm, kém cả sự tàn bạo khát máu, thậm chí họ còn ngây thơ tin khẩu hiệu giải phóng dân tộc của CS nên sẵn sàng hợp tác với CSVN vì cơ đồ Việt chung… Đó chính là chiến lược cướp trong cái nghịch, trong bạo loạn của CSVN được CSTQ cầm tay chỉ bước… Vì thế, 5000 người máu lạnh cộng sản đã khống chế được hàng chục triệu người Việt vô thức ngất ngây ngu dại hay tham ác…

Ngay cả các tổ chức mạnh hơn, đông người hơn, có quân đội chỉnh tề hơn và có tuổi đời già dặn hơn đảng CS Việt Nam lúc đó như VN Quốc Dân đảng, VN Cách mạng đảng… và có sự hỗ trợ công khai của quân Tưởng, cũng đều hành động chậm chạp, xử lý lúng túng và bị động hơn CSVN, dù họ có lợi thế hơn nhiều vì chính Quốc dân đảng của Tưởng được vào giải giáp quân Nhật ở Hà Nội. Họ đã vì thế mà ra ánh sáng quá sớm nên bị CSVN tận diệt, trong khi CSVN có ba lực lượng thì hai trong bóng tối: nửa trong tối cầm vũ khí của đảng cộng sản (đã tuyên bố “tự giải tán” từ 11/11/1945) và nửa Mặt trận Việt Minh trên diễn đàn chính trị thì hô hào hứa hẹn và bắt đầu sự nghiệp lừa bịp dân tộc của họ, phần thứ ba là Hoa Nam và CSTQ trong tối sau lưng Hồ (chống lưng) và dí dao sau lưng Việt Quốc, Việt Cách cùng quân Tưởng chân đất rách tưới nhưng nghênh ngang vì là quân Đồng Minh (và chỉ huy thì tham nhũng và bị cộng sản thao túng, mua chuộc)…

Trong bối cảnh đó, lực lượng có sức mạnh nhất là người dân và giới trí thức, tư sản dân tộc Việt, kể cả phong kiến Việt (từ vua Bảo Đại đến nhiều đại thần, quan lại…) đã bị cộng sản lừa hoàn toàn với chiêu bài dân tộc… Vậy là Hồ và cộng sản cướp chính quyền rồi lập chính quyền ở Việt Nam năm 1945/1946 dễ dàng như vậy!

Tại sao cướp được chính quyền rồi Hồ và Việt Minh lại vội vã dâng ngay đất nước cho Pháp quay trở lai?

Đây là câu hỏi mà suốt gần 70 năm nay đa số người Việt còn ngỡ ngàng chưa trả lời được. Ai tự trả lời được và có chính kiến phản đối Hồ khi đó đều bị Việt Minh (và Hoa Nam) bí mật thủ tiêu hết!

Ngay từ ngày 23/9/1945 Pháp đã quay trở lại Sài Gòn do có quân Anh hỗ trợ, lộ rõ ý đồ chiếm lại Việt Nam mà pháp đã bị Nhật đảo chính cướp quyền hoàn toàn từ 6 tháng trước. Ý đồ đó Pháp không thèm giấu diếm khi ngày 28/2/1946 họ ký Hiệp ước Hoa-Pháp (với Trung Hoa Dân quốc của Quốc Dân Đảng Tưởng, cùng là quân Đồng Minh với Pháp…) hứa trả các tô giới Pháp cho Tàu và nhượng một số quyền lợi của cho Tàu tại Việt Nam (như cho Tàu Đặc khu Hải phòng…), nhưng vẫn không được thay Tàu Tưởng giải giáp Nhật.

Thế mà, chúng ta hãy xem lại nội dung chính Hiệp ước sơ bộ Pháp Việt mà Hồ ký với Jean Saintery ngày 6/3/1946: Việt minh đồng ý để 15,000 quân Pháp vào miền Bắc thay 200,000 quân Tưởng Quốc dân đảng để giải giáp quân Nhật - vốn chỉ là việc hình thức vì quân Nhật đã nghe lời Nhật Hoàng rút quân nghiêm chỉnh từ 15/8/1945. Hai hiệp định trên cứ như cùng do Pháp ký với Tàu! Làm sao mà Hồ có thể thay đổi quyết định của Đồng Minh/LHQ phân công Trung hoa Dân quốc giải giới vũ khí phát xít Nhật tại Hà Nội bằng một “hiệp ước sơ bộ” với Pháp được chứ!

Thứ nhất, ngay cả tướng Trương Phát Khuê là tổng chỉ huy quân Quốc dân đảng ở VN cũng không có quyền đồng ý cho Pháp vào thay mình giải giáp Nhật vì đây là nhiệm vụ của LHQ và Đông Minh giao cho Tưởng và Tưởng giao cho Khuê. Chỉ có chính Tưởng đồng ý (và Pháp xin tự nguyện thay) thì mới được. Nhưng một lãnh tụ lớn như Tưởng không thể không nhìn ra vai trò đặc biệt của VN trong kế hoạch lâu dài của mình, mà dễ dàng bỏ VN kéo 200 ngàn quân về khơi khơi thế được. Nhất định Tưởng phải bị ép, và người có thể ép Tưởng lức đó chỉ có thể là Stalin và Truman. Năm 1945/1946 Tưởng mới đang có ý định bỏ LX theo Mỹ (vì Truman mới lên) nên có lẽ Tưởng đã nhân nhượng Stalin đang rất mạnh vì một quyền lợi nào đó thiết thực hơn…

Thứ hai, hai lực lượng chính đối lập cộng sản của Hồ ở VN khi đó là Việt Nam quốc dân đảng và Việt Nam Cách mạng đảng đều thân Trung Hoa Dân quốc hơn, được Tưởng ủng hộ sau lưng đê cầm quyền tại VN, nên Trương Phát Khuê không dễ gì ủng hộ cộng sản VN của Hồ chỉ vì Hồ cho… vàng (như chính sử của CSVN hôm nay nói vậy).

Thứ ba, bản thân Lực lượng Quốc dân đảng vào VN đó của quân Tưởng cũng luôn đối lập gay gắt với CSTQ của Mao/Chu và có thể cũng biết rõ Hồ do Mao/Chu dàn dựng lên và điều khiển, thì làm sao họ nghe Hồ được.

Như vậy, Hiệp định sơ bộ “của Hồ” phải có sự thỏa hiệp giữa CSTQ/Mao-Chu với Quốc Dân đảng Tưởng, và với Pháp, có lẽ thông qua ngả Liên xô. Vấn đề là, thỏa hiệp đó thực chất vì quyền lợi của ai và với mục đích cụ thể gì? Hỏi đã là trả lời. Mao và Tưởng và Pháp (với sức ép của Stalin) có thể thỏa hiệp vì quyền lợi của ai? Vì nhân dân Việt Nam như Hồ và CSVN vẫn đang bịp bợm dân Việt ư?

Tất nhiên, trong vụ này không thể không có sự tham gia của Mỹ, vì Mỹ cũng muốn thay Pháp vào VN, và Mỹ cũng đã tiếp cận Hồ ở Việt Bắc đề biết Hồ là ai, của ai, vì ai.

Vậy hãy xem Mao muốn gì từ Hồ và VN “của mình” lúc đó? Năm 1945 chấm dứt giai đoạn hợp tác Quốc-Cộng chống Nhật của Mao và Tưởng từ 1938, mà trong giai đoạn đó Mao đã chỉ đạo quân đội CS (Hồng quân) của mình chỉ dành 10% sức lực chống Nhật, 20% sức để chống phá Tưởng ngầm và 70% để dành để phát triển lực lượng vào dân và hư trương thanh thế với dân để chiếm đất diệt Tưởng sau này…(vì quân Mao rất yếu so với Tưởng, chỉ chạy dài vào rừng núi, và chạy lên phương Bắc để cầu viện cộng sản Nga…). Có nghĩa là, Mao luôn coi Tưởng (kẻ thù giai cấp) mới là kẻ thù chính, kẻ thù số 1 không đội trời chúng, chứ không phải Nhật (kẻ thù dân tộc) dù cho kẻ thù dân tộc Nhật đang xâm chiếm, tàn sát và đô hộ nước Trung quốc của Mao (như/bằng chính phủ Nam Kinh và cuộc tàn sát Nam Kinh của Nhật với người Hoa…)

Nếu năm 1931 Nhật không chiếm Mãn Châu rồi năm 1937 Nhật không mở rộng đánh chiếm toàn Trung quốc làm quân Tưởng phải thực sự dồn sức giữ nước Trung hoa trước, thì Quốc dân đảng của Tôn Trung Sơn và Tưởng Giới Thạch chắc chắn đã diệt hết Cộng sản Trung quốc của bè lũ Mao/Chu nhanh gọn từ lâu rồi, (và lịch sử VN cũng như Lịch sử Nhân loại đã đi theo con đường khác tươi sáng hơn hiện nay…).

Từ 1945, Trung quốc lại bắt đầu đi vào nội chiến Quốc-Cộng toàn diện và trận quyết liệt cuối cùng. Phía Bắc, dù Nhật đã đầu hàng, Stalin vẫn đánh diệt toàn bộ các binh đoàn Nhật trên mặt trận Mãn Châu, rồi dồn giao toàn bộ vũ khí và cố vấn quân sự sau chiến tranh Thế chiến 2 của mình cho Mao, nên CSTQ đã giành thế thượng phong trước quân Quốc dân đảng sau hàng chục năm chạy dài hay giả vờ “liên kết chống Nhật”. Phía Tây, Mao thừa cơ dùng núi vũ khí Stalin cho đem chiếm Tây Tạng và Tân Cương, phía Đông Mao đã có Kim Nhật Thành ở Bắc Hàn cung cúc cùng “lý tưởng” và nước Nhật đã đầu hàng. Từ lâu, Mao/Chu chỉ lo nhất phía Nam nên đã cử người của mình (các điệp viên và quân khủng bố ngầm) đến các nước Miến, Thái, Malay, Singapore, Indonesia, Phi và tất nhiên nhất là Việt Nam sát nách (đã có Hồ)… để“lãnh đạo -lái- cách mạng vô sản” các nước theo mình.

Không muốn Quốc dân đảng phát triển đến và khống chế Đông Nam Á (điều rất tiếc Tưởng Giới Thạch lúc đó năm 1945 đang mạnh và là thành viên sáng lập Liên Hiệp Quốc, lại chưa nghĩ đến “nghiêm túc” như Mao, dù có kẻ quân của Tưởng đã vẽ ra đường lưỡi bò 11 khúc trên Biển Đông…) Mao phải quyết bịt cửa ngõ phía Nam của Tưởng bằng mọi giá… của người Việt và nước Việt (!), là cho nó bị Pháp đô hộ lại còn hơn để nó độc lập nhưng theo Quốc dân đảng, và tất nhiên Mao sẵn sàng chia cắt nó (nước Việt) làm phên dậu che chắn cho mình. Vì thế bằng mọi cách Mao đề nghị Liên Xô giúp Pháp quay lại Việt Nam thay Tưởng.

Liên Xô của Stalin sau chiến tranh giúp Tưởng chống phát xít Nhật trên mặt trận phía Đông, đã bị Tưởng xong rồi phản bội lại và theo Mỹ, nên đồng ý giúp Mao chống Tưởng, vì Stalin dù không ưa vẫn muốn Mao cộng thắng và vào phe XHCN mà Stalin đang bắt đầu thành lập hàng loạt nước ở Đông Âu. Tất nhiên, Stalin cũng lại sẵn sàng trả cho điều đó bằng cái giá… độc lập tự do của dân tộc Việt – mong thoát khỏi đô hộ của Pháp. Hơn nữa, nước Việt lúc đó có chính phủ mới của Hồ mà Stalin chưa biết là loại cộng sản gì mà tự giải tán đảng ngay sau khi đã lên cầm quyền, nên Stalin đã không công nhận nó. Thế là Pháp được LHQ/Liên Xô/Mỹ bật đèn xanh cho quay lại VN thay Tưởng.

Còn một lý do cực kỳ quan trọng/sinh tồn nữa đối với đảng CSVN và Hồ mà Hồ phải làm bằng mọi giá việc đuổi quân Tưởng đi rước quân Pháp vào, đó là để Hồ và CSVN diệt hết các lực lượng dân tộc dân chủ ở VN là đối thủ trực tiếp hiện tại của Hồ và CS như VN Quốc dân đảng, VN Cách mạng đảng… họ đa số là thân hữu và được Quốc dân đảng Tưởng hỗ trợ vì cùng là các lực lượng dân tộc dân chủ tiến bộ giống nhau quan điểm chính trị không hoạc chống cộng sản. Đuổi được quân Tưởng đi thì các lực lượng đó sx yếu đi hay thậm chí phải đi theo vì không trụ được là có lợi cho cộng sản VN và Hồ, dù với cái giá... rước Pháp quay lại đô hộ Việt Nam. Và mọi việc đã diễn ra đúng như thế…

Thế là Hồ không chỉ hoàn tất nhiệm vụ bịt cửa Nam của Tưởng mà Mao/Chu giao, đưa nước việt được ngửi mùi tự do trên danh nghĩa và trong hỗn loạn và nội chiến có tròm trèm một năm (từ 15/8/1945 đến 14/9/1946) phải đi vào cuộc chiến tranh Đông Dương 1 đẫm máu trường kỳ không cần thiết… (hay là rất cần thiết cho nước Tàu cộng sản hình thành), mà Hồ còn nhờ thế làm yếu đi các lực lượng dân tộc dân chủ khác mà Quốc dân đảng Tưởng hỗ trợ, rồi từ từ hãm hại hết các lực lượng dân tộc dân chủ quí giá đó của dân tộc Việt Nam trong khoảng 3-5 năm sau đó. Đến 1949/51 Bắc Việt Nam thành vùng trắng dân chủ, chỉ còn máu đỏ…

Vài lời kết đau xót

Số phận Việt Nam như con cá trên đĩa mà Hồ và cộng sản VN dâng lên cho quan thầy là CSTQ Mao/Chu xơi (và bản thân Hồ cũng CSVN cũng cắn xé tàn bạo vào đó) ngay từ những ngày đầu 1945/1946, vì quyền lợi và sự ra đời của nước TQ cộng sản sau đó (vì phải thắng quân Tưởng đã) và quyền lợi độc tôn màu đỏ của chính họ là như thế, là vì thế…

Ký Tạm ước Véc-xây tại ngay dinh thự Bộ trưởng Thuộc địa Pháp một cách nhục nhã, Hồ biết đó là vì quyền lợi nước mẹ TQ của mình mà Hồ đã bán độc lập tự do của nước Việt cho Pháp mà Hồ đang đóng vai “cha già dân tộc”, nên đã nói: “Hôm nay tôi vừa ký bản án tử hình cho mình”, vì biết dân tộc Việt Nam sẽ không bao giờ tha thứ cho y! Một chữ ký đó của Hồ là hàng chục triệu sinh mạng Việt phải trả giá và dân tộc Việt lại lùi vào lầm than vài chục năm, là lịch sử Việt Nam rẽ vào ngõ cụt chông gai ngược hướng tiến triển của Lịch sử Nhân loại…

Cái đau xót là dân Việt lúc đó đã có hàng triệu kẻ gian tham điên cuồng tin vào Hồ mà cùng Hồ bán nước cho Pháp (vì nước Tàu CS) và hãm hại người Việt yêu nước hơn mình như thế mà họ không biết, để rồi lại cùng Hồ đưa dân tộc vào một cuộc chiến tranh Đông dương tàn khốc suốt hàng chục năm sau đó.

Cái không may lớn hơn nữa của dân tộc Việt Nam trong cuộc chiến đó là quân cộng sản của Hồ/Mao lại thắng, nhờ có vũ khí của Tầu cộng từ 1950 dồn cho sau khi Tàu cộng nhờ vũ khí Liên xô đã thắng Tưởng năm 1949…

Chúng ta thấy, từ thế kỷ XX, bất kể quốc gia nào, để thắng một cuộc chiến tranh nội chiến đều phải dựa vào thế lực nước lớn bên ngoài (cung cấp vũ khí và mọi nhu yếu phẩm), như Trung cộng đã thắng Tưởng năm 1949 nhờ LX và VN thắng Pháp năm 1954 nhờ Trung cộng, và như cả VN thắng Nam Việt Nam 1975 sau này nhờ LX và Trung cộng, mà CS Việt Nam chỉ “cung cấp”/ép buộc hàng triệu người dại dột nhưng khùng điên hy sinh vô ích, vì ngoại bang Trung cộng mà thôi.

Nhưng chắc chưa có ngoại bang lớn nào làm được việc như Trung cộng của Mao/Chu làm vào năm 1946 đó, là “điều” trước một sĩ quan tình báo của mình vào làm “cha già dân tộc” của nước khác để “cha gia dân tộc” đó điều “dân tộc mình” hy sinh tất cả cho đảng của Mao/Chu ở nước mẹ của “cha già”, như Hồ đã làm suốt gần 30 chục năm, từ 1940 đến 1969. Đau hơn nữa, đến nay đã thêm hơn bốn chục năm nữa sau cái chết của “cha già”, mà cái dân tộc tự nhiên được thâm tặng “cha già” đó vẫn tự nguyện cung cúc hy sinh tiếp nữa cho nước mẹ của “cha già”, đã mấy đời sau “cha già” rồi, mà chưa chịu tỉnh…

Thật nhục nhã cho dân tộc cắn cu (à quên: cắn câu!) “cha già” đó là dân tộc Việt tôi, nhục nhã biết bao nhiêu!



image





Dân Làm Báo
Preview by Yahoo




Bắc Kỳ 9 nút_Bắc Kỳ 2 nút



BẮC KỲ 9 NÚT (1954) và BẮC KỲ 2 NÚT (1975).

Begin forwarded message:

On Tuesday, July 29, 2014 10:02 PM, "Nghia Bui  wrote:


  
 
Bắc Kỳ 9 nút_Bắc Kỳ 2 nút
image
Bắc Kỳ 2 nút
“Anh hãy đi cho khuất mắt tôi, các anh đeo dai như con đỉa. Chúng tôi đã sợ các anh quá rồi! Hai mươi mốt năm trước, chúng tôi đã phải bỏ cả nhà cửa làng xóm để chạy xa các anh vào đây, vậy mà bây giờ các anh vẫn lại theo bám, không buông tha!”
Đó là lời người con gái ở Hố-Nai Biên-Hòa (bắc kỳ 9 nút) nói với tên bộ đội (bắc kỳ 2 nút) khi hắn theo tán tỉnh cô sau 30-4-1975. Cô là thế hệ thứ hai của một gia đình di cư vào Nam sau 20-7-1954. Tội nghiệp cô gái bắc kỳ! Chúng tôi, những người lính thời ấy, trách nhiệm thế nào với nỗi nghẹn ngào cay đắng này của cô?

image
Note: Một số hình ảnh trong bài viết này là hình minh họa
Ván bài thắng ngược! Tại sao con số 9 nút (1954) lại thua con số 2 nút (1975)? Cái gì khiến cô gái bắc kỳ này lại sợ tên bộ đội bắc kỳ kia? Trải nghiệm thực tế, đơn thuần trong sinh hoạt xã hội của “bác” Hồ trước và sau những năm 1975 để giải mã những nguyên nhân căn bản khiến con số 9 nút phải thua con số 2 nút:

image
Bắc Kỳ 9 nút
Ở năm thứ 5 của đời tù tội, lần đầu tiên mẹ tôi đi thăm tôi ở trại Ba-Sao Nam-Hà, quà cho tôi thật khiêm tốn, trong đó có hai hộp sữa đặc là đáng quý nhất. Tôi nói đường xá xa xôi, mẹ mang làm chi hai hộp sữa này cho nặng, thì mẹ tôi cho biết bà mua ở Hà-Nội khi đi ngang qua. Chia tay, tôi ôm hai hộp sữa vào lòng, nghĩ tới chiều nay có được cái “ngọt ngào của cuộc đời", cái ngọt ngào đã biến mất trong suốt hơn 5 năm trong đời tù đày, mà đôi chân tôi bước đi khấp khểnh, cao thấp như đang ở trên mây.

image
Thế nhưng, trời sập rồi! cái đinh vừa đâm lút vào hộp sữa thì một dòng bùn đen túa ra, tôi mềm người rũ gục như một tàu lá úa. Ngồi cạnh tôi, người bạn thân trong tù đang chờ được chia xẻ, đôi mắt trợn tròn rồi rủ xuống như muốn khóc! Bóc nhãn hiệu ra, thấy cạnh hộp sữa có một vết hàn. Như thế là người Hà-Nội đã tinh vi sáng tạo: rút ruột sữa ra, bơm bùn đen vào rồi hàn lại. Quả thật (mẹ tôi), Bắc Kỳ 9 nút đã thua Bắc kỳ 2 nút!

image
“Phú quý bất năng dâm, bần tiện bất năng di, uy vũ bất năng khuất”. Tôi đã học cái văn hóa đó ở nhà trường. Ở nhà, trong hoàn cảnh nghèo, mẹ tôi thường nhắc nhở anh em chúng tôi phải luôn giữ cái chất “bần tiện bất năng di” ấy. Đó là cái nhân cách căn bản được giáo huấn ở học đường miền Nam Việt-Nam, ở cái đất nước mà con người hiền hòa, chân chất, đơn thuần, vô tư không ôm hận thù, không biết cướp bóc, lừa bịp, đểu cáng vv. Đó chính là cái đất nước ở phía sau vĩ tuyến 17 kia.

Còn ở miền Bắc, cái đất nước trước vĩ tuyến 17 thì sao? Người ta dạy nhau cái gì ở nhà trường và ngoài xã hội? Người ta dạy nhau rằng “bần cùng sinh đạo tặc”. Hậu quả là sau 30- 4-1975, người Bắc Kỳ, tay cầm dao, tay cầm súng, tràn vào miền Nam điên cuồng giết người cướp của, hành động của “kẻ dã man thắng người văn minh” mà nhà nữ văn sĩ C/S Hà-Nội  Dương Thu Hương đã nhận xét.
image
Sự thật đã chứng minh “con người ít nhiều là sản phẩm của xã hội”, vậy thì xã hội man rợ tất nhiên sản xuất ra con người dã man. Từ cái bản chất dã man này, tự nó, sinh ra tệ trạng sinh hoạt đầy tính chất nguy hiểm, độc ác, gian manh, quỷ quyệt khó lường v.v. Đó là kết quả tất yếu không cần lý giải.

Chỉ có một mẩu cá khô lấy trộm trong khi vận chuyển lương thực, ông chiến hữu của tôi miệng phải ngậm miếng cá đó, cổ đeo cái bảng viết hai chữ “ăn cắp”, đứng trước cổng trại suốt ba ngày! Miếng ăn quý hơn mạng người! Ông ngục sĩ Nguyễn-chí-Thiện khi còn sống đã nói rằng: “miền bắc thắng miền nam là do chế độ lương thực tem phiếu”. Ông đúng hay sai? Đây là câu trả lời: “Em xin anh, chúng em mà nói trên đài thì ở ngoài kia, cha mẹ và vợ con em sẽ bị cắt hộ khẩu, họ sẽ chết đói!”. Đó là lời của ba tên tù binh bị bắt trong trận đánh cuối cùng ở Long-Khánh.

image
Tôi còn nhớ, ngày 3/9/1978, ngày giỗ “bác” Hồ của nhân dân bắc kỳ (2 nút), tại trại giam ở Yên-Bái, địa danh có cái tên nghe rợn người: “Ma thiên lãnh!”, tù nhân được nghỉ một ngày để chuẩn bị làm giỗ “bác”. Bàn thờ được trải khăn đỏ, sau bàn treo lá cờ to, trên bàn có hình “bác”, trước “bác” đặc biệt có một mâm hoa quả bằng hình vẽ mà trước đó, nguyên một ngày, ông tù nhân Lê-Thanh, họa sĩ kiêm điêu khắc gia có tiếng trong quân đội miền Nam “thua cuộc”, đã phải vẽ trên cả chục bản để ông cai tù trưởng trại lựa chọn.

Sau khi đã nhuần nhuyễn nói về tài thao lược và đạo đức của “bác”, trưởng trại để ý thấy tù nhân xì xầm về bức họa trái cây kia, ông bèn rất là trân trọng và tự tin nói rằng: “bác thường dạy “trong đấu tranh gian khổ, tính chất khắc phục là quan trọng”, cho nên khả năng “biến không thành có, biến khó thành dễ” là thành tích luôn được biểu dương, khen thưởng”!

Giỗ “bác” hôm nay, “bác” được ăn hoa quả giấy. Quả nhiên gậy “bác” đập lưng “bác”! Phần tù nhân, nghe xong chỉ thấy họ lặng im. Tôi đoán họ đang nghĩ đến nhờ ngày giỗ “bác”, bữa ăn trưa nay được tăng thêm trọng lượng.

image
Ông chiến hữu (bắc kỳ 9 nút) nằm cạnh tôi kể chuyện anh: “Bọn công an (bắc kỳ 2 nút) cùng người giúp việc nhà anh, là chị đã xin nghỉ việc vài ngày sau 30/4/1975, đạp cửa bước vào và lớn tiếng hỏi anh: “lương lính, quân hàm thiếu tá, một tháng anh lãnh bao nhiêu? Anh trả lời chỉ vừa đủ sống cho hai vợ chồng và năm đứa con. Tên công an quát lớn: chỉ đủ sống thì làm sao anh có cái nhà to thế này? Đây là anh đã lấy của nhân dân, vậy bây giờ anh phải trả lại cho nhân dân. Anh có ba ngày để dọn ra khỏi căn nhà này.”

Một hơi thở dài, rồi một cơn ngủ thiếp của một ngày “chém tre, chặt gỗ trên ngàn, hữu thân, hữu khổ phàn nàn cùng ai” của ông chiến hữu (bắc kỳ 9 nút) đã thay cho phần kết của chuyện kể mà tôi thiển nghĩ, những người dân miền Nam, cái đất nước ở sau con sông Bến-Hải kia đều đã biết cái số phận căn nhà đó ra sao.

image
Những ngày vừa qua, nhân lễ kỷ niệm 50 năm anh em Tổng Thống Ngô-đình-Diệm bị sát hại, vài đài truyền hình có chiếu lại hình ảnh của gần một triệu người bắc kỳ (9 nút) bồng bế, gồng gánh, mang theo những chổi cùn, rế rách, luộm thuộm dắt díu nhau lên con tàu “há mồm” xuôi nam. Sau đó họ được định cư ở những vùng xa, vùng xâu, hoang vu hẻo lánh, lập nghiệp. Mơ ước cư ngụ ở giữa thành phố ồn ào, xôn xao, đối với họ chỉ là hoài bão.

Thế còn 30-4-1975, bắc kỳ (2 nút) xuôi nam thì sao? Vai đeo súng, tay cầm dao, nghênh ngang tràn vào thành phố cướp của, lấy nhà, chiếm đoạt, chễm chệ ở trong những căn nhà lớn ngay giữa thị thành. Áp đẩy khổ chủ đến vùng xa, vùng sâu có tên gọi là “kinh tế mới”! Cái tư thế “chễm chệ” kể trên, mỗi ngày một phát triển lớn, tới độ, bây giờ 38 năm sau, gần như toàn thể những thành thị ở miền nam, trên những đường phố lớn, trong những căn nhà to, chủ nhân đều là bắc kỳ (2 nút). Như vậy, chẳng phải rõ ràng bắc kỳ (2 nút) không những chỉ thắng bắc kỳ (9 nút), mà còn thừa thắng xông lên, áp đảo luôn cả những nam kỳ chủ nhà, không nút nào hay sao?

image
Tên công an chính trị viên, phó trại giam, tốt nghiệp viện triết học Marx, trong đối thoại về chủ nghĩa Cộng-Sản, hỏi tôi rằng “chân lý có thay đổi không?” Tôi trả lời: “đã là chân lý thì không thay đổi”. Hắn cười.
Hôm nay, hắn đúng, tôi sai. Chân lý của Marx quả đã thay đổi. Thế giới C/S của Marx đã xây dựng gần một thế kỷ, hoàn toàn sụp đổ. Học trò của Marx đã chia tay ý thức hệ với Marx, lũ lượt bỏ chạy qua vùng đất tư bản, thấy của cải vật chất phong phú thừa thãi mà chóng mặt, hoa mắt nên làm càn làm loạn”. “Hy sinh đời bố, củng cố đời con”, thế hệ sau tiếp nối thế hệ trước, gia sức trấn lột, cướp bóc, lừa bịp, điên đảo, tham nhũng bừa bãi, trơ tráo tới độ vô văn hóa, vô nhân tính.

image
Trở lại con số 9 nút (1954) và con số 2 nút (1975) mà người ta mệnh danh là bắc kỳ cũ và bắc kỳ mới, với những chuyện xảy ra ở trên một đất nước xa Hà-Nội tới ngàn dậm này: Đất nước Hoa-Kỳ.
“Này chị kia, ở nước Mỹ chợ nào cũng có chỗ cất shopping- car, sao chị lại bỏ bừa sau xe của tôi?“ Cứ tự nhiên như ở Hà-Nội!, “Nhà tôi” (bắc kỳ 9 nút), bực mình la lớn. Hai bà (bắc kỳ 2 nút) tỉnh bơ, nổ máy xe biến mất. Còn lại là hai tôi, mỗi người đẩy một xe đưa vào chỗ cất.

image
Một lần khác, người bạn tôi kể rằng “Đi chợ, mua vội, tay chỉ cầm có hai gói cà-phê, đang xếp hàng chợt một chị bắc kỳ (2 nút) chen ngang vào đứng trước anh, anh phản đối thì chỉ hỏi lại: “xe của ông đâu?” Anh giận quá la lớn: “Đây là ở nước Mỹ, mua nhiều hay ít đều phải xếp hàng chứ không phải ở Hà-Nội của chị”.

Tại một nhà hàng, cháu gái của tôi cầm tờ biên lai tính tiền do bạn trai là người Mỹ trả, tới nói với người thâu ngân rằng: “chúng tôi gọi hai tô bún thịt nướng chứ đâu phải chả cá thăng-long mà tính nhiều thế này?” thì được thâu ngân viên buông gọn một chữ “nhầm”, rồi đếm tiền hoàn lại, không một lời xin lỗi. Tôi đoán chắc người Hà-Nội, chủ nhân (2 nút) tưởng Mỹ khờ khạo (đã bị bác và đảng đánh bại), nên mập mờ đánh lận con đen.

Trên đường về nhà, dọc hai bên đường, ở giữa lòng cái thủ đô có tên Little Saigon này, lác đác những căn nhà to như dinh thự mà người Hà-nội đã bỏ tiền triệu để sở hữu một cách ngạo nghễ, khiến tôi chợt nhớ đến ông chiến hữu bại trận của tôi năm xưa đã phải “trả nhà cho nhân dân” (nhân dân Hà-Nội), mà xót xa!

image
Tôi miên man tự hỏi, chẳng lẽ từ niềm tự hào “đánh thắng hai đế quốc lớn” của người Hà-Nội đang được thể hiện một cách ngang ngược, lỗ mãng, vô văn hóa ngay giữa cái thủ đô của người Việt tị nạn trên đất nước Hoa-Kỳ này đến vậy sao? Lý do gì họ có mặt nơi này? phần đất nơi cư ngụ cuối cùng, mà những người hoảng sợ đã phải bỏ nhà bỏ của để chạy xa họ? Tôi đang nghĩ đến người con gái bắc kỳ (9 nút) ở đất Hố-Nai Biên-Hòa năm xưa. Tôi ước ao được gặp lại cô ở nơi này, nơi cư ngụ cuối cùng của những người kinh hoàng, hoảng hốt bỏ lại quê hương, chạy trốn những kẻ bạo tàn! Tôi muốn lại được nghe cô nói rằng “Các anh hãy đi cho khuất mắt tôi, tôi đã sợ các anh quá rồi, chạy xa các anh tới nửa vòng trái đất mà các anh vẫn không buông tha!”

image
Ông nhà văn Hoàng-hải-Thủy của miền nam cũ, mới đây cay đắng than rằng “Nếu một ngày nào đó trên đất nước Hoa-Kỳ này, giữa nơi ở của những người Việt tị nạn có phất phới lá cờ đỏ sao vàng thì xin cho tôi được chết trước!” Nghe mà xót xa cay đắng quá! Mong là con bài 2 nút sẽ không thắng ngược 9 nút thêm lần nữa!



Bùi Trọng Nghĩa/K18-BBTĐ

Nguoi Tham Lang .


    Q.V&K.L.
--
Học Viện CSQG VNCH
---
You received this message because you are subscribed to the Google Groups "HocvienCSQGVNCH" group.
To unsubscribe from this group and stop receiving emails from it, send an email to hocviencsqgvnch+unsubscribe@googlegroups.com.
For more options, visit https://groups.google.com/d/optout.


Nghệ sĩ Kim Chi: Đảng cộng sản Việt Nam đã đưa đất nước đi vào con đường nghèo khổ, tù đầy, mất tự do


Nghệ sĩ Kim Chi: Đảng cộng sản Việt Nam đã đưa đất nước đi vào con đường nghèo khổ, tù đầy, mất tự do

30/07/2014

RadioCTM - Trần Quang Thành
Nghệ sĩ Kim Chi: Đảng cộng sản Việt Nam đã đưa đất nước đi vào con đường nghèo khổ, tù đầy, mất tự do

Vào ngày 28.07.2014 vừa qua, 61 đảng viên, trong đó có những  đảng viên kỳ cựu đã ký tên vào bức thư ngỏ gửi Ban chấp hành trung ương Đảng cộng sản Việt Nam và toàn thể đảng viên kiến nghị Đảng từ bỏ con đường xã hội chủ nghĩa và thoát khỏi sự lệ thuộc, nô dịch vào Trung cộng.

Môt trong những người ký tên đó là nữ Nghệ sĩ điện ảnh Kim Chi với 43 tuổi đảng.

Từ Hà Nội nghệ sĩ Kim Chi đã nói lên suy tư của mình khi ký vào thư ngỏ nói trên qua cuộc phỏng vấn của phóng viên Trần Quang Thành.

Kính mời quí vị theo dõi sau đây

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link