Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, July 31, 2014

Chuyện một người thần tượng Hồ “đang” bóc lịch cộng sản



Chuyện một người thần tượng Hồ “đang” bóc lịch cộng sản

 




Tại sao Bác không cứu con?!

Chuyện những người Việt thần tượng Hồ như thánh mà vẫn bị cộng sản VN thủ tiêu hay cho bóc lịch dài dài không thương tiếc, thậm chí vô cùng tàn ác, ở Việt Nam có rất nhiều, điển hình là hai cha con ông Vũ Đình Huỳnh và Vũ Thư Hiên, và gần đây là Cù Huy Hà Vũ.

Những người thần tượng Hồ chân thành do đã bị nhồi nhét vào đầu từ bé chỉ một giấc mơ “đêm qua em mơ gặp bác Hồ” ấy, do bị tẩy não và và bị đầu độc hoàn toàn vô phương cứu chữa, như cha con ông Huỳnh có khi có đến hàng triệu người miền Bắc và một số ít người miền Nam, thì đến chết đi họ cũng còn mang theo câu hỏi thấu trời xanh “Sao Bác không cứu con?!” xuống Âm phủ để cậy Diêm Vương xử án lại... Tội nghiệp Diêm Vương “bộ phận” người dân Bắc từ 1945 đến nay chắc quá bận rộn và đau đầu vì Hồ lắm lắm...

Nhưng với bài này tôi không định viết về những người chân thành thần tượng Hồ như thánh mà vẫn bị CSVN ép vào con đường chết, bởi vì chính họ đã tự dấn thân vào con đường chết mà không mở mắt nhìn ra được đấy chứ? Còn viết gì nữa khi họ, nếu chưa chết, vẫn ca ngợi Hồ hết lời, và càng viết về Hồ “hay” hơn, hăng hơn trước nữa?! Cái đó gọi là bệnh nan y rồi, nhân loại chịu, không có thuốc chữa, chỉ đợi nó tự di căn và ngăn cho nó đừng truyền nhiễm, lây lan sang các thế hệ sau…

Tôi cũng không viết về những người thần tượng Hồ và Giáp như họ Cù đang nổi danh và đa số các trí sĩ yêu nước trên Bauxite, không dám viết, vì chưa biết họ có chân thành thần tượng Hồ/Giáp hay không? Và vì, viết về họ nguy hiểm lắm, nhạy cảm lắm, thôi cứ để... Diêm Vương xét xử sau vậy.

Một trong hàng triệu kẻ thần tượng Bác hôm nay

Tôi viết về một người cụ thể tôi biết rõ, đã làm việc chung nhiều năm, kẻ rất thần tượng Hồ, và... “đang” bóc lịch cộng sản. Tôi phải cho chứ đang vào ngoặc kép thành “đang”, là vì trên danh nghĩa (trên bản án cho dân tin - cách để đảng tạo thêm nhiều người thần tượng Hồ/Giáp nữa) hắn còn rất nhiều “cuốn” lịch để bóc, còn trên thực tế XHCN, hắn đang đi đánh golf. Mới vài tháng trước hắn bất ngờ phóng con xe Lexus đến văn phòng tôi “vì công trường chú mày làm ở gần sân golf anh đang thi đấu...”

Còn nhớ, lần đầu đến văn phòng hắn làm việc, tôi đã phì cười: “Anh thần tượng Bác quá nhỉ?!” Hắn vênh lên: “Tất nhiên rồi, Bác là thần tượng số 1 và duy nhất của anh!” Tôi nhìn kỹ hơn xung quanh: Hắn có hai phòng làm việc thông nhau rất rộng và sang lòe loẹt như văn phòng của đa số các quan CSVN khác để trưng bày những thứ họ muốn lòe khách như tranh ảnh với các yếu nhân CS, cờ quạt thi đua, bằng khen cúp vàng cúp bạc các loại của họ tự trao nhau, và tủ sách lộng lẫy với toàn các tác phẩm vĩ đại dầy cộp của Hồ, Mao, Lê… mà họ không bao giờ đọc. Nhưng hắn “hơn người” làm tôi phải để ý là phòng ngoài hắn có hẳn bức tượng bán thân của Hồ sơn vàng thẫm trên bục cao khoảng mét rười ở chính giữa, và phòng trong thì chính giữa sau lưng hắn ngồi choáng gần hết bức tường là bức tranh hoành tráng khoảng trên 1,2x2,4m với cái khung bự tổ chảng cũng sơn son thếp vàng, có cảnh vẽ lại bức ảnh Bác của hắn ngồi ngắm cảnh khi “đi chỉ đạo chiến dịch Biên giới mở cửa phía Bắc cho Tàu vào giúp ta đánh Pháp”...

Tôi nghĩ: “Hắn lấy vía “bác” để nẹt khách và lính đây... Hèn chi từ thằng phiên dịch học tại chức đến giờ tiếng Anh hắn vẫn sai be bét, không có chuyên môn nào khác ngoài trường Đảng, và nổi tiếng “bán trời không văn tự”, mà giờ hắn đã luồn trên đạp dưới để lên đến chức “tổng” này và ngồi trên đống tài sản “nổi” gồm vài khách sạn mini ở Sài gòn, Vũng Tàu và Hải phòng…”.

Có lần, sau vài năm làm chung nhiều việc công, tôi hỏi hắn: “Bác là thần tượng của anh, đúng không? Vậy anh thấy cái gì hay nhất của Bác mà anh học được?” Hắn nói ngay: “Tớ khoái nhất cái “đi sâu đi sát vào quần chúng” của Bác! Đến đâu là Bác xộc ngay vào bếp, vào hố xí… và phê bình luôn! Cậu phải biết đến cái hố xí mà Bác còn quan tâm thì Bác vĩ đại thế nào!”

Tôi suýt sặc, nhưng vẫn cố gắng tiếp câu chuyện: “Thế anh học Bác rồi áp dụng thế nào, nói cho thằng em học với?”. “Thì anh cũng phải “đi sâu đi sát” như Bác thôi, có khi còn phải “sâu sát” hơn Bác nữa ấy chứ!” Tôi kháy luôn: “Em thấy anh toàn ngồi văn phòng rồi tối tối làm vua các quán “đặc sản” thế thì phần “đi sâu” chắc là anh đi “tăng 3” với các em út như anh luôn khoe nhiều rồi, còn “đi sát” thì làm sao?” “Hà hà, chú mày làm sao biết được! Để “đi sát” thì anh phải có đội ngũ, có chân tay đông đảo khắp nơi để có thông tin mọi chuyện. Anh phải nuôi mạng lười, đội ngũ chúng nó bằng tiền, nhiều tiền, vị chi cũng là nhờ “Bác” cả, không Bác Hồ thì bác Oa, bác Frank, đều là các “bác” trong ví cả!” Vừa nói hắn vừa giở ví ra lấy mấy đồng tiền đỏ (bác Hồ) và tiền xanh (bác Washington và bác Benjamin Franklin…) ra huơ vào mặt tôi: “Cả chú mày nữa, “Bác” nói cho anh biết hết về chú mày đấy!” Tôi cười thầm: “À ra thế! Hắn ‘đi sâu’ bằng chim, ‘đi sát’ bằng “Bác”, hèn chi hắn nhiều “đồng đội” và khó “chết” thế! Và “đi sát” theo Bác của hắn tức là đi sát hại ngầm người khác để ăn cắp, ăn cướp và ngoi lên…”

Hiểu về hắn và đồng bọn “đi sâu đi sát” của hắn thế là quá đủ! Tôi cảm thấy không khí cũng bị ô uế xung quanh những kẻ như hắn. Mà chúng lại rất đông đảo, là “lực lượng tiên phong” đang ngồi trên điều 4 HP thống trị xã hội này...

Bác là thần tượng dẫn đường cho hắn vào bóc lịch

Có một công trình lớn cấp quốc gia (trị giá trên 30 triệu đô trở lên là loại A, cấp quốc gia, phải báo cáo Chính phủ và do CP giám sát từ xa) mà tôi và hắn cùng tham gia phụ trách, bỗng nhiên tôi có một chuyên gia trợ lý kỹ thuật vừa về Tập đoàn và được cử ngay vào dự án đó “giúp” tôi. Hắn cũng có nhiều người mới do “tổ chức phân công” và do các sếp trên của hắn nhờ vả gửi vào làm… Sau vài lần làm việc tôi thấy cậu trợ lý của mình khá giỏi ngoại ngữ và chỉ thế thôi, kỹ thuật chuyên môn cậu ta gần như chỉ ỡm ờ để không lộ đuôi dốt, nên tôi nhận ra cậu ta là người của an ninh cài vào “quân mình” để theo dõi... tôi. Tôi chửi đổng: “Bố khỉ! Kẻ gian thì không “đi sát”, lại “đi sát” người ngay!”.

Sau công trình đó, tôi lặng lẽ bỏ nhà nước và công việc chuyên môn mình thích vì phải làm việc trong những môi trường “đi sâu đi sát” kinh tởm đó của những kẻ như hắn, của “đảng ta”... Tôi thà nghèo và cô đơn không được thỏa chí trai trong chuyên môn còn hơn sống theo “đạo đức tư tưởng” và trong đội hình “đi sâu đi sát” của Hồ như thế, để được làm người...

Cũng sau công trình rất lớn đó, hắn bị bắt giam và truy tố, xét xử rồi bị bóc một đống lịch, vì một bộ phận đảng ta khác đã “đi sâu đi sát”, đã cài an ninh xung quanh hắn theo dõi “chi bộ đảng ta” của hắn (nôm na là các nhóm đều “đi sâu đi sát lẫn nhau” để đánh nhau, hại nhau, tranh ăn, tranh ghế…). Hắn bị có tang chứng rõ ràng tố hắn phạm tôi đại tham nhũng trong đại đường dây tham những mà sếp trên của hắn/của băng ngồi trong/trên chóp VPCP. Tôi để ý chi tiết trong hồ sơ vụ án là an ninh đã phát hiện hắn đã giấu rất nhiều tiền vài tài liệu ngay trong phòng làm việc, đằng sau bức tranh lớn có thần tượng Bác của hắn ngồi sau lưng hắn. Lần này thì dù Bác vẫn đi sâu đi sát hắn thế, ngồi ngay sau hắn, mà vẫn không cứu được hắn. Có một dạo tôi đã nghĩ thế…

Bác vẫn cứu hắn ra tù và cử hắn đi chơi golf...

Ví dụ về hắn một phần đã giúp tôi hiểu tại sao đến hôm nay đảng CSVN vẫn liên tục chi hàng nghìn tỷ đồng của dân hàng năm, dùng đội ngũ tuyên giáo đông đảo ở mọi cấp từ phường xã đến TW, bắt dân cả nước bỏ bao nhiêu thời gian để học tư tưởng đạo đức “đi sâu đi sát” đó của Hồ...

Sự kiện gần đây, dù còn hơn chục cuốn lịch chưa bóc, hắn vẫn cười hềnh hệch xông vào văn phòng bụi bặm công trường “thăm” tôi, làm tôi phải thay đổi kết luận trên của mình về Bác của hắn.

Hóa ra, Bác vẫn cứu hắn đó chứ, mà còn cứu được rất ngoạn mục! Nếu vụ hắn giấu “của” sau bức tranh của Bác nghe như phim điều tra tội phạm Mỹ mà tôi sẽ khó tin nếu người kể không phải là… tôi, thì vụ Bác giải cứu hắn ra tù nghe còn khó tin hơn nữa, hơn những phim “anh hùng Rămboo giải cứu binh nhì Rian”... Trời ơi, sao thằng tôi lại cứ phải chứng kiến những chuyện khó tin của Bác vậy chứ!

“Những”, là vì cách đây khoảng chục năm, sau một vụ án đình đám khác trong ngành nhưng tôi không liên quan, có một cậu “quan nhỏ” cấp phòng ban mà tôi biết rõ bị án tới 11 năm hay 14 năm gì đó (tôi không nhớ chính xác!) vì tham nhũng (cho cả đường dây), mà sau đó chỉ vài tháng đã lù lù đến chỗ tôi tiếp thị cho công ty mới toanh nhưng không hề “vừa và nhỏ” của nó với chức danh Tổng giám đốc, đã làm tôi há hốc miệng ngỡ ngàng…

Trở lại với “hắn” để kết buồn 

Bây giờ hắn không cần phải giả vờ làm “đầy tớ của dân” như Bác và như hắn trước đó nữa. Hắn chỉ việc hàng ngày đánh golf và chỉ đạo các đồng đội của hắn đang “làm đầy tớ dân” tiếp tục “đi sâu đi sát” nhân dân theo đúng tư tưởng đạo đức Hồ mà thôi. Có lẽ vì thế mà dân chết liên miên trong tù, ngoài tù, trong đồn công an... vì chúng nó “đi sát” dân tàn bạo quá.

Nhưng vẫn còn câu hỏi: Tại sao Bác không cứu rất nhiều những người như cha con ông Vũ Thư Hiên thực sự thần tượng Bác suốt đời?

“Tại vì bọn đó ngu lâu, không biết rằng muốn Bác cứu thì phải nhờ và theo Bác nào! Cái Bác mà họ tôn thờ làm gì tồn tại, còn cái Bác có thể cứu họ cũng chính là Bác Hồ nhưng là Bác khác, là cái Bác mà đảng cứ thế in ra và “đổi lấy” tài sản đất nước, giá trị công sức lao động của dân Việt làm ra hôm nay, và để “giải cứu” những đồng chí lỡ “hy sinh cho cách mạng” như tớ...” Tôi như đang thấy và nghe câu trả lời của hắn.

À ra thế, sức mạnh vô biên của Bác là ở đó. Bác được đảng in ra vô tội vạ trong dạng giấy polimer và rồi được đảng cưỡng chế dân dưới họng súng lưỡi dao và qua bộ máy chính phủ để “đổi” lấy tài sản quốc gia, để cướp lấy tài sản của dân cho những kẻ thần tượng Bác và “đi sâu đi sát” theo như Bác…

Đau xót và căm phẫn làm sao!
















Ảnh của Ngoc Bui.

HTTP://DANLAMBAOVN.BLOGSPOT.COM/2014/05/HANG-VAN-CONG-NHAN-BINH-DUONG-INH-

 


Chiến tranh biên giới Việt Trung năm 1979


Battlefield Vietnam - Part 01: Dien Bien Phu The Legacy

SBTN SPECIAL: Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P1)

SBTN SPECIAL: Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P2)

SBTN SPECIAL: Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P3)



__._,_.___

Posted by: hung vu 

Theo dòng “Minh Triết”

 

Theo dòng “Minh Triết”


David Thiên Ngọc (Danlambao) - Chữ “Minh Triết” ở đây nó hàm ý sâu rộng với nghĩa cô đọng là khả năng đạt đến sự tối ưu của nhận thức và sự hiểu biết để phân định rõ đâu là phải trái, đúng sai. Nó đồng nghĩa với thông thái, thông tuệ, sáng suốt... gói gọn lại là vậy chứ phân tích đến nơi đến chốn thì cụm từ “Minh Triết” nó còn sâu xa và bao hàm nhiều ý nghĩa.

Ở đây nói về XHVN thời đồ đểu. Thời điểm cuối tuần trong một sáng đẹp trời ánh vàng như ngàn lụa trải nơi nơi... chuyện trong một quán cà phê cóc ở đầu hẻm xóm lao động thuộc huyện vùng ven thành Hồ. Nói đến “Minh Triết” thì chắc chắn nhiều người không ai ở những xóm “chạy cơm từng bữa” này hiểu theo nghĩa ở trên mà người ta nghĩ ngay đến tên của một ai đó, một vị nào đó... mập mờ trong trí nhớ vì họ ít khi quan tâm đến thời sự có lòng thòng “chính chị, chính em...” mà nhất là chính chị thời “thổ tả” theo như nhiều người dân ở đây ví von như vậy cho nên dù là Minh Triết già hay Minh Triết trẻ thì hai kẻ cũng chung một “chuồng”.

Nơi quán cà phê cóc nói trên có hai người đàn ông đang tán chuyện nhưng có vẻ úp úp mở mở… với nhau rằng:

- Ông ạ. Sao dạo này xóm mình có nhiều tên lưu manh có máu “vĩ cuồng” (từ này tui ăn cắp, học lóm ở đâu đó), có thằng đang manh động sang ao dzườn nhà tui thò vòi hút móc, bươi xới mà còn muốn ôm luôn cái “cương thổ” (đồi đất) của tui đã chăm sóc bao năm... Đến khi tui phát giác ra thì nó khề khà… nói Tiều nói Quảng… nửa đe nẹt, nửa ve vãn tỏ ra láng giềng thân thiện... rồi rỉ nhỏ vào tai tui rằng “ Đừng la lớn! để yên mình cùng nhau khai thác nhé!” là sao dzậy ông?

- Ông nói toạc ra chứ cứ nói xa nói gần tui đếch hiểu gì sấc! Thằng lưu manh nào đòi ôm cái “cương thổ” nhà ông mà khi bại lộ thì bịt mồm ông và đòi khai thác chung là sao?

- Nơi quán xá nói rõ nghe kỳ. Xích lại tui nói nhỏ ông nghe... đó là thằng nhà giàu lắm của người đông… lại mang máu tham lam cộng với chứng “thèm của lạ”... nhất là hám cái “cương thổ lum lúp” nhà tui trầm tích nhiều thứ qui quí... ấy mà!

- Ồ tui hiểu rùi. Nói trắng ra là nó muốn cướp tất những gì ông có phải không? Nó léng phéng rình mò “móc túi ái tình”. Muốn cào bàn thờ, mồ mả cha ông rồi rinh luôn cái “cương thổ” là “cái í…” của nhà ông chứ gì???

- Suỵt… Nói khẽ thui, người ta nghe nhục lắm! bởi mình là đàn ông. Cho dù là cái chòi cũng phải có “tứ trụ” làm căn bản chứ ông! Nhưng ngược lại mình đớn hèn, bạc nhược để cho nó “ôm” cái “hầm mỏ” chứa nước quí của riêng mình mà hút mà chích… khi bại lộ thì đòi “khai thác chung” mà mình không làm được gì nó sấc! té ra mình là “cái trụ mục” mà nhiều người nói rằng đó là bịnh “bất lực” hay “trên bảo dưới không nghe”… úi trời trời… đấng mày râu mà nói tới “chuyện í ” thì nhạy cảm và xấu hổ dzô cùng ông ạ. Thui thui tui xin ông khe khẽ dùm cho.

- Síc… nhạy với cảm! xấu với hổ! ông có biết nhịn là nhục không? Theo tui việc í đã rõ mười mươi như ông nói thì nên đưa ra tổ dân phố hay phường xã quận quyện… để người ta hiểu biết pháp luật hơn mình mà có hướng xử lý cho chứ cứ ươn hèn, nhu nhược câm họng, á khẩu… thì ai biết chỗ mô ngứa mà gãi??? Rùi không khéo người ta cho rằng ông “ăn xôi chùa ngậm miệng” hoặc giả ông đồng lòng một giuộc… với nó thì sao?. Thời buổi bây giờ “cá lớn nuốt cá bé” ỷ mạnh hiếp yêu, cướp bóc công khai mà nhất là cướp “cái của quí” thì không còn chỗ đứng nữa ông à.

- Nhưng nghiệt một nỗi… khó quá ông!

- Nghiệt gì… gì… cũng giải quyết được chứ chẵng lẽ hèn đến nỗi phải nuốt lệ, cắn móng tay mà đứng nhìn cảnh “nhà mình nó ở, con mình nó sai rồi vợ mình nó xài…” sao ha?

- Ông hiểu dùm tui chứ nhà tui nghèo rách mồng tơi mà nhất là tui dốt văn dát chữ. Cha tui chưa học qua lớp 4 trường làng mà ông. À có cái này tui nói nhỏ dzới ông thui nhé! Theo tui hiểu lờ mờ thì gốc nhà tui là họ Nguyễn nhưng không hiểu sao cha tui tự dưng đổi ra họ “Lê” để “bám đít voi hít bã mía “của ông tổ họ Lê nào đó mãi bên xứ “bạch dương” xa tít… Rồi đến đời tui, tui quyết lấy lại họ Nguyễn. Nhưng thật ra cha tui là ai, là ngưu đầu mã diện nào tui cũng không biết đích xác nữa. Thui không dzông dài dziễn dzông chi. Tui nói cái khó xử của tui là vì nghèo và dốt nên bị cái thằng láng giềng vừa mạnh vừa giàu, xấu bụng nó đè đầu và sai khiến rồi lợi dụng quá đáng còn tệ hơn là tá điền thuở trước. Nhất là trong những lúc nhà tui gặp cảnh éo le, khốn cùng… như “vợ đẻ, con đau…” thì tui đành phải cúi đầu bò qua nhà nó mà van xin cứu trợ chút ít thành ra tui bị nó xỏ mũ dắt đi, lệ thuộc nặng nề. Trong thâm tâm tui cứ nghĩ là tui đã đem cả nhà tui làm nô lệ cho nó rùi thì chắc là “hòn đất trao qua thì hòn chì trao lại” thế là xong. Nhưng có ngờ đâu dzừa rùi nó đưa ra một bảng phong thần dài thườn thượt công nợ của nhà tui lên đến cả núi tiền mà phải là tiền Mỹ nó mới chịu ông à!

- Ái dzà… cái ni cũng nghiệt thiệt. Nhưng ông à, theo tui thì “Tiền bạc phân minh-Ái tình dứt khoát” chứ không “lấy cái nọ xọ cái kia” mập mờ đánh lận con đen. Như hồi trước có nhà kia nợ nó chỉ có 1 con bò bởi xui ruổi làm sao í mà làm chết con bò của nó, mà nó nói là con bò cái đang mang thai mà là song thai nữa mới ác chứ! Thành ra nợ nó tới 3 con bò trước sau. Nhưng vì thế cô, thấp cổ bé họng, phụ thuộc đủ điều… rùi nhà ấy cũng đành ngậm bù hòn làm ngọt, gồng lưng ra mà chịu dzậy!. Thật là cái lý của cường quyền. Rùi có nhà nọ bị nó cướp rẫy cướp nương nhưng cái “trụ cột” nhà í quá ươn hèn không dzám hé miệng đòi mà đổ lên đầu con cháu đời sau phải đòi và đòi cho được. Rõ là nhà í mơ bắt đàn vịt trời. Bây giờ đến nước này ông phải tỉnh táo và dũng cảm lên một chút, nợ nần đời ông không trả nổi thì qua đời con, đời cháu ông sẽ trả tiếp nếu đó là món nợ phân minh, chính đáng chứ không thể để nó “úm cái ngọn đồi” rồi “chài mồi đám ruộng xéo” ngay trong nhà ông được. Rùi nợ vẫn hoàn nợ sao? Sao ông “Lú và hèn” quá dzậy? Tui nghe nói Tổ Tiên nhà ông không thiếu anh hùng, đã bao phen đánh đuổi cha ông nhà nó phải cụp đuôi chạy dzìa Phương Bắc cũng vì cái tội tham và dâm có phải không?

- Xưa khác, nay khác ông ui… nhắc làm gì cho thêm “hổ thẹn với tiền nhân”. Hơn 50 mấy năm qua tui lêu lỏng ham chơi chẳng học chẳng hành, mù quáng theo bọn côn đồ, du thủ du thực… vào rừng bắn chim bắt chuột… rồi làm nô bộc cho bọn chúng nên cái “tự trọng” tui đánh rớt ở đầm bãi nào tui chẳng biết. Thui ông có kế sách gì hay thì mách bảo cho tui chứ ông cứ đem chiện dziễn dzông… hàng xóm đâu đâu… cùng ba mớ “hào khí” cũ xưa, cái “hào quang cổ tích” của Tổ Tiên nhà tui làm cho tui đã rối lại càng rối thêm.

- Thật tình tui nghe ông nói mà dzỡn tóc gáy, nổi da gà! Chạnh nghĩ đến nhà tui mà phát sốt.

- Ủa… nhà ông sao?

- Nếu tui không lấy cái gương nhà ông thì không khéo một ngày nào đó nó cũng rình mò… lấp ló ở cửa nhà tui thui. Trong lúc mình bương chải tháng, năm… tìm cái ăn cái mặc cho vợ con thì nó thừa cơ đột nhập thò vòi… đêm hôm “úm ba la… chúng ta cùng hút…” như nhà ông thì chết mẹ tui luôn.

- Ừ, thiệt đấy ông à. Vậy ông có cao kiến gì nói thử!

- Thui tui tạm nghĩ dzầy nhé. Chuyện nợ nần, ân oán nhà ông dzới nó tui dzô phương… nhưng từ nay thì…

- Thì sao? Ông nói đi tui sốt ruột quá.

- Thì từ nay mình chia phiên ra canh giữ cái “cương thổ, ao hồ” nhà mình chứ sao? Hễ đêm nay tui thức thì ông ngủ. Rùi hôm sau tui ngủ thì ông thức để canh gác… trước là bảo toàn cái giang sơn xương máu của mình sau là “an bình” cho phường xã. Ông thấy có được không? Cũng bởi cái ông “Phù Đổng” ngày xưa sớm dzìa dzườn dzui thú điền dziên quá chứ nếu còn ổng đây thì 10 lần thằng hàng xóm xấu bụng nhà ông cũng không là cái đinh gì sấc! Ổng ham làm thánh quá nên nông nỗi! Cũng như bây giờ có lão già “bạch mi” nào đó không biết ai phong cho mà cũng tự dưng thành thánh chui dzào miếu ngồi chung dzới “Thành Hoàng” rùi thấy không ai nói gì lại nhảy dzô chùa trơ mặt ngồi chung dzới Phật, chia oản dzới sư, dzới sãi… nữa chứ! Đúng là thời quỉ lộng trần gian… Nghe đâu bọn đầu trộm đuôi cướp dựng hắn ta lên làm bình phong để núp bóng mà “vét vơ, bốc hốt” dài dài…

- Thui mình lo chiện mình đi ông! Buôn thánh bán thần, bốc hốt chè xôi, bịt tai, che mắt lừa bịp ai ai kệ thây chúng nó. Phần mình cứ tạm thời như dzậy nhé! Hễ tui thức thì ông ngủ thay nhau. Nhưng mà mình canh giữ “non nước” cho nhau thui. Phần ai của nấy ông nhệ!

- Hà hà… Ông mải đi dzới ma mà hoài nghi tâm Phật ha? Rõ chán! Thui mình dzìa chứ trời trưa đứng bóng rùi. Không khéo giờ này nó đang ở trong buồng nhà ông đấy!

Ngày 26.7.2014





Cách mạng Dân chủ dưới con mắt kẻ cơ hội (Phần 8)


Cách mạng Dân chủ dưới con mắt kẻ cơ hội (Phần 8) - 

Xây dựng lực lượng bí mật, bước đi cần thiết cho sự phát triển cách mạng

DƯƠNG NỘI hàng ngàn Nông Dân liều chết chống lệnh cướp đất .wmv


Kẻ cơ hội (Danlambao) - Khi nhắc đến các cuộc cách mạng dân chủ, chắc chắn, bất kể ai cũng sẽ nhớ đến những nhà cách mạng nổi tiếng như Nelson Mandela của Nam Phi hay Aung San Suu Kyi của Myanma…

 

Với sự can trường, ý chí sắt đá, với sự hy sinh cao cả, họ thực sự là niềm cảm hứng, là điểm tựa tinh thần cho đám đông trước sự đàn áp. Tuy nhiên, cách mạng không thực sự diễn ra dưới bàn tay của họ. Hầu như trong suốt cuộc cách mạng, họ bị giam giữ trong tù. Đó cũng chính là vai trò đích thực của họ, các lãnh tụ tinh thần, nòng cốt của sự chính danh cách mạng.

 

Trong khi đó, kẻ “nguy hiểm” thực sự hoàn toàn nằm trong bóng tối, ở ngoài bất cứ hồ sơ an ninh nào. Kẻ này có tên: “mạng lưới hoạt động bí mật”. Đây là lực lượng chủ chốt đóng vai trò tổ chức, điều hành, chủ động quyết định và dẫn dắt cách mạng theo kế hoạch chiến lược. Những con người này có thể không quá can trường cũng chẳng có sức hút gỡ đặc biệt, nhưng là những con người có tham vọng, được huấn luyện cẩn thận về phương pháp, tổ chức, cũng như các nguyên tắc bảo mật, và tất nhiên, cũng có thể là kẻ cơ hội. Họ hoạt động theo những qui ước được thiết lập chặt chẽ để đảm bảo an toàn tối đa cho hệ thống. Họ điều phối hành động và phân phối nguồn lực một cách hợp lí nhằm tạo nên sức mạnh vừa đủ, đúng lúc, đúng chỗ, đúng cách. Họ cũng trực tiếp tham gia các hoạt động chiến thuật để chủ động tạo ra đám đông, dẫn dắt cách mạng theo các kế hoạch đó thiết lập sẵn.

 

Thiếu đi lực lượng tối quan trọng này, sự bùng nổ cách mạng có thể nhanh chóng bị dập tắt chỉ sau một cuộc bắt bớ. Các nhà hoạt động công khai sẽ không thể có sự hỗ trợ cần thiết để duy trì cuộc chiến đấu của họ. Tình trạng này không khác gì một đội quân chiến đấu mà không có lực lượng điều phối và hậu cần. Thất bại là điều khó tránh khỏi.

 

Những điều nói trên không phải là thứ gì quá xa lạ. Những người Cộng Sản đó làm điều tương tự tại Việt Nam vào năm 1945. Có lẽ, họ chính là những người có nhiều hiểu biết nhất về khoa học tổ chức, hoạt động bí mật và cách mạng lật đổ. Chính quyền cũng thực sự nhận ra sự nguy hiểm và tỏ ra rất bất an trước các hoạt động có tổ chức. Đây cũng là nguyên nhân chung khiến các thế lực độc tài luôn muốn kiểm soát toàn bộ các hoạt động có tổ chức trong tay. Không cho phép bất cứ tổ chức nào ngoài khuôn khổ, kể cả tổ chức hội nhóm nhỏ và không có vẻ gì là nguy hiểm.

 

Điều đáng sợ của hoạt động bí mật ở chỗ, nó gây bất ngờ toàn diện cho hệ thống an ninh trước qui mô của phong trào, làm sai lệch hoàn toàn các dự báo, đẩy họ vào thế bị động trong việc vạch kế hoạch đối phó.

 

Các tổ chức khi có bộ phận bí mật trong tay sẽ dễ dàng vượt ra khỏi sự kiểm soát của hệ thống an ninh, từ đó hoàn toàn nắm thế chủ động trong việc thực hiện kế hoạch chiến thuật. Sự kiện tới sẽ diễn ra ở đâu, lúc nào, số lượng tham gia là bao nhiêu, lúc nào sẽ giải tán, sau bao lâu thì tập hợp lại... hoàn toàn nằm trong sự tính toán cẩn thận để đạt được các mục đích đề ra. Nếu như không có sự bố trí chủ động như vậy, bạn không nên than phiền cho sự thất bại, vì điều đó là hiển nhiên.

 

Khi quan sát các cuộc cách mạng dân chủ đã từng xảy ra, tất cả đều có vẻ diễn ra một cách tự nhiên, ngẫu hứng và không có gì là bí mật. Các thành viên cộng đồng dường như tham gia vào cuộc cách mạng một cách tự nhiên và tự phát. Tuy nhiên, thời điểm cách mạng bùng nổ là lúc mà cách mạng đó thực hiện bước đi cuối cùng. Cuộc cách mạng thực sự đó bắt đầu từ trước đó rất lâu, diễn ra trong bóng tối một cách âm thầm và theo từng bước chiến lược đó hoạch định. Nếu không phải là người “trong cuộc”, bạn sẽ không thể nhìn thấy cách mạng đang vận động. Điều này là đương nhiên vì ngay cả kẻ độc tài, với đầy đủ sức mạnh trong tay, cũng không thể nhìn thấy. Lực lượng an ninh kiểm soát hoàn toàn các nhà đấu tranh công khai và yên tâm rằng mọi chuyện đang nằm trong bàn tay của họ.

 

Trong khi đó, lực lượng bí mật của các tổ chức hoàn toàn nằm ngoài tầm với của thế lực cai trị. Hoạt động công khai càng bị đàn áp, lực lượng bí mật càng phát triển mạnh mẽ. Khi quân số của lực lượng bí mật đó đảm bảo khoảng 5 đến 10 lần lực lượng đàn áp, các tổ chức chỉ cũng một việc duy nhất, đợi thời cơ thích hợp để ra quyết định.

 

Không có một cuộc cách mạng nào cú thể thành công mà thiếu lực lượng bí mật. Các cuộc cách mạng không có sự chuẩn bị chủ động hoặc diễn ra ngẫu hứng sẽ sớm bế tắc và dẫn đến con đường bạo lực như đang xảy ra với cách mạng Xyria hoặc may mắn hơn là cần đến sự trợ giúp bên ngoài để chiến thắng như trường hợp Libia. Đáng tiếc là ngay cả tác phẩm “kinh điển” viết về phương pháp chiến thuật cách mạng rất hay như cuốn sách “Từ độc tài đến dân chủ” cũng coi nhẹ các hoạt động bí mật. Điều này có thể ảnh hưởng ít nhiều đến cách mạng Việt Nam vì chúng ta cũng dùng sách này làm tài liệu tham khảo.

 

Hiện nay, mặc dù rất hiếm các tác giả viết về cách mạng ở mức hoạch định chiến lược, nhưng về vấn đề xây dựng và vận hành lực lượng bí mật, phong trào dân chủ hoàn toàn có thể “học hỏi” từ chính các cuộc cách mạng vô sản.

 

Lực lượng bí mật được coi là có vai trò đặc biệt quan trọng đối với những nước có đối kháng sắc tộc, tôn giáo mạnh mẽ hoặc những nước chịu ảnh hưởng nặng nề của chính sách tuyên truyền, ngu dân. Ở những nước này, sự phát triển công khai và các hoạt động tự phát dễ dàng bị đàn áp khi nhà độc tài sử dụng phần “chưa giác ngộ” của cộng đồng vào bộ máy bạo lực của họ. Khi đó, phát triển lực lượng bí mật cũng được coi là cách thức để đưa cách mạng theo hướng ôn hòa, bởi vì lực lượng bí mật có thể ăn sâu vào trong chính bộ máy của các thế lực độc tài, vô hiệu hóa các lực lượng vũ trang dùng để đàn áp cách mạng.

 

Ngay cả cuộc cách mạng được coi là có nhiều yếu tố nội tại thuận lợi như cách mạng Balan, bộ phận điều hành công đoàn Đoàn Kết cũng chỉ hoạt động công khai khi phong trào đó đạt được những kết quả nhất định. Các cuộc cách mạng gần đây tại Trung Đông cũng theo “lộ trình” tương tự. Nhìn bề ngoài, tất cả các cuộc cách mạng đó dường như xảy ra một cách ngẫu nhiên. Thực tế một mạng lưới thành viên bí mật đó được các tổ chức dày công xây dựng trong nhiều năm trời. Trước thời điểm “bùng nổ”, lực lượng này được các tổ chức che giấu hết sức cẩn thận. Lúc này, nhiệm vụ chủ yếu của nó là hỗ trợ hoạt động công khai, tìm kiếm thành viên, huy động tài chính, điều hành tổ chức...

 

Ngay trong các phân tích khoa học cách mạng sơ khai, xây dựng lực lượng bí mật đó được coi là “chiến thuật phát triển hoạt động công khai theo phương thức thụ động”. Sở dĩ có tên gọi này là vì các thành viên chuyển sang hoạt động công khai do bị lộ danh tính trong quá trình hoạt động bí mật. Thực tế, tỉ lệ cá nhân cộng đồng chủ động đấu tranh công khai luôn chiếm tỉ lệ rất nhỏ. Lúc ban đầu, phần lớn các cá nhân “thức tỉnh” chỉ có thể tham gia vào tổ chức cách mạng ở mức độ mà nguy cơ họ gặp phải là thấp. Hoạt động bí mật là một phương thức chủ yếu, có nguy cơ thấp nhất và dễ được các cá nhân chấp nhận nhất. Do vậy, nó là cách thức quan trọng để các tổ chức phát triển về số lượng thành viên.

 

Trong các cuộc cách mạng, bộ phận công khai cũng chủ yếu được phát triển theo phương pháp thụ động như trên. Chính vì vậy mà khi các tổ chức đẩy mạnh xây dựng lực lượng bí mật, số lượng thành viên công khai cũng “vô tình” tăng vọt vào các giai đoạn giữa và cuối của cách mạng. Hệ thống an ninh càng đánh phá ác liệt, số lượng thành viên công khai càng được bổ sung đông đảo.

 

Nhằm đảm bảo quyền lợi cho các thành viên hoạt động bí mật và cũng giúp nhanh chóng phát triển bộ phận đấu tranh công khai, các tổ chức thường đặt ra một qui ước đặc trưng: “đó là bất cứ thành viên bí mật nào bị lộ danh tính nếu chấp thuận thì sẽ được chuyển sang bộ phận công khai và hưởng quyền lợi như đó qui định đối với thành viên công khai”.

 

Để phát triển thành công một lực lượng bí mật theo bước chiến lược đó, các tổ chức không thể không thiết lập trước một mô hình hoạt động phù hợp, dựa trên cơ sở các phân tích cẩn mật, trong đó bao gồm các qui tắc, qui ước, hệ thống chức danh... (Xem phần 7: phân tích mô hình tổ chức cách mạng). Cho dù đối với cá nhân hoặc tổ chức chưa có danh tiếng hay uy tín nổi trội gì, chỉ cần có mô hình tổ chức khoa học, khách quan, bạn sẽ từng bước tập hợp được các cá nhân có cùng chí hướng và phát triển thành một tổ chức nhỏ, có vai trò chính trị nhất định trong tương lai. Bằng cách hợp tác và liên minh với các tổ chức nhỏ khác, sức mạnh đại diện của mỗi cá nhân sẽ được nhân lên hàng ngàn lần bởi tổ chức mà cá nhân đó tham gia.

 

Sau thời điểm xét tư cách thành viên của Việt Nam cho quá trình tham gia TPP, cho dù có được gia nhập hay không, chính quyền chắc chắn cũng sẽ mạnh tay trở lại với phong trào dân chủ. Các tổ chức cần tận dụng khoảng thời gian “yên bình” trước cơn bão này để gây dựng uy tín cho mình trước khi bước vào giai đoạn chiến lược quan trọng tiếp theo, “thiết lập lực lượng bí mật”.

 

Việt Nam ngày 22-07-2014.

 

Kẻ cơ hội

danlambaovn.blogspot.com

 

__________________________________

 

Đã đăng:

 

- Phần 1: Những kẻ cơ hội đang đứng trước cơ hội chưa từng có

- Phần 2: Kẻ cơ hội - Phần không thể thiếu của cách mạng dân chủ
- Phần 3: Chủ nghĩa Dân Tộc và Phong trào Dân Chủ

- Phần 4: Vấn đề tài chính trong cách mạng dân chủ

- Phần 5: Huy động tài chính, bước chiến lược thứ tư của một cuộc cách mạng 

- Phần 6: Lý thuyết tổ chức hiện đại
- Phần 7: Phân tích mô hình tổ chức cách mạng


 

Nhà NC Nguyễn Đắc Xuân : Nhân danh chủ nghĩa xã hội là « bất chính »

 
VIT NAM - CHÍNH TR - 
Bài đăng : Th tư 30 Tháng By 2014 - Sa đi ln cui Th tư 30 Tháng By 2014

Nhà NC Nguyễn Đắc Xuân : Nhân danh ch nghĩa xã hi là « bt chính »

Ông Nguyễn Phú Trọng trên đoàn Chủ tịch Đại hội Đảng 11 ngày 12/01/2011
Ông Nguyn Phú Trng trên đoàn Ch tch Đi hi Đng 11 ngày 12/01/2011
nh: REUTERS/Kham

Thanh Phương

Trong một bức thư gởi Ban chấp hành Trung ương và toàn thể đảng viên đảng Cộng sản Việt Nam, đề ngày 28/07/2014, nhiều đảng viên kỳ cựu, đứng đầu là thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, kêu gọi các nhà lãnh đạo Việt Nam từ bỏ « đường li sai lm v xây dng ch nghĩa xã hi » để chuyển sang « đường li dân tc và dân ch ».

Bc thư kêu gi lãnh đo Đng và Nhà nước « thng nht nhn đnh » v mưu đ và hành đng ca Trung Quc đi vi Vit Nam, t b nhng nhn thc « mơ h, o tưởng », có đi sách trước mt và lâu dài bo v đc lp, ch quyn quc gia, toàn vn lãnh th, thoát khi s l thuc vào Trung Quc. 
Đc bit, nhng người ký tên vào bc thư yêu cu Đng phi công b nhng điu quan trng đã ký kết vi Trung Quc như tha thun Thành Đô năm 1990, tha thun v hoch đnh biên gii trên đt lin và vnh Bc B, nhng tha thun v kinh tế v.v… 
Nhng người ký tên cũng kêu gi gi các lãnh đo Vit Nam phi nhanh chóng kin Trung Quc ra tòa án quc tế « nhm phát huy thế mnh chính nghĩa » ca Vit Nam, đng thi cng c s đoàn kết, thng nht ca các nước ASEAN, trước hết là gia các quc gia ven Bin Đông, trong cuc đu tranh chng « mi hành đng bành trướng ca Trung Quc mun đc chiếm vùng bin này thành ao nhà ca mình ». 
Trong s 61 đng viên kỳ cu ký tên vào bn tuyên b này có nhà văn và nhà nghiên cu văn hóa Nguyn Đc Xuân ti thành ph Huế, nguyên Trưởng Đi din báo Lao đng ti khu vc Min Trung – Tây Nguyên. Ông Nguyn Đc Xuân đã vào Đng t năm 1973, tc là có hơn 40 năm tui Đng, thế nhưng bây gi, đi vi ông , đng Cng Sn Vit Nam không th tiếp tc nhân danh ch nghĩa xã hi đ nm đc quyn na, vì làm như thế là « bt chính ».
Sau đây mi quý v theo dõi bài phng vn nhà nghiên cu Nguyn Đc Xuân : 
Ông Nguyễn Đắc Xuân - Huế - 30/07/2014

30/07/2014

More



__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link