Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, August 6, 2014

Tự do ở trong chuồng


Tự do ở trong chuồng

www.ducme.tv -Phóng sự- TNLT Huỳnh Anh Trí: Những giây phút cuối đời, ngày 06.07.2014


Nguyễn Lân Thắng, viết từ Hà Nội
2014-04-16

Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này



bieu-tinh-305.jpg
Công an bắt người biểu tình chống TQ tại Hà Nội hồi năm 2012. (Hình minh họa)
Photo by Nguyễn Lân Thắng

 

Thế nào là tự do?

13.30 giờ GMT ngày 1 tháng 4 năm 2014, BBC Việt Ngữ đưa lên mạng một đoạn audio dài 7’25’’, phỏng vấn anh Na Sơn trong loạt bài cho chương trình tìm hiểu khái niệm Tự do được nhìn nhận và thi hành như thế nào trên thế giới. Nguyên văn lời giới thiệu của BBC: "Nhân dịp này, BBC Tiếng Việt trò chuyện với nhiếp ảnh gia Na Sơn, từ Hà Nội, bàn về Tự do trong tư cách một nhà báo, một công dân đang sống ở Việt Nam."
“Tự do là được làm những gì mình thích, nói những gì mình muốn nói.”...
“Với tôi, trong chừng mực nào đó, tôi khá tự do ở Việt Nam,” anh Na Sơn chia sẻ.

Tôi đã định không viết ra vì nghĩ đó chỉ là trò đùa ngày cá tháng tư, nhưng xét thấy những điều anh ấy nói trong đoạn phỏng vấn trên đụng chạm đến nhiều vấn đề, nhiều con người đang sống trong xã hội Việt Nam, nên tôi quyết định viết những dòng suy nghĩ của mình trên tinh thần tự do ngôn luận, bởi tôi nghĩ rằng, anh Na Sơn đang nói một cách nghiêm túc với sự tự do ngôn luận của anh ấy.

Tôi gặp anh Na Sơn kể từ những cuộc biểu tình chống Trung Quốc xâm lược mùa hè năm 2011 tại Hà Nội. Trong những ngày tháng đó, tôi may mắn được tiếp xúc với nhiều nhà báo tên tuổi ở Việt Nam như Mai Kỳ, Đoan Trang, Hoàng Đình Nam... hay những người như kiến trúc sư Chu Kim Đức, kỹ sư Nguyễn Quang Thạch, luật sư Trịnh Hữu Long... và nhiều người thú vị khác nữa. Những hình ảnh ghi lại vào mùa hè năm đó còn lưu truyền mãi trên nhiều trang blog, Facebook và đó sợi dây vô hình gắn kết chúng tôi, những người đã bước chân xuống đường làm bùng nổ nhiều phong trào đấu tranh dân sự cho đến tận bây giờ. Chúng tôi vẫn theo dõi từng bước đi của nhau, dù có thể không cùng sinh hoạt chung trong một nhóm nữa. Thế rồi theo thời gian, tôi dần khám phá ra ai là ai trong đám đông ngày ấy.

Anh Na Sơn tên thật là Nguyễn Quang Sơn, sinh năm 1974. Về nghệ danh Na Sơn, như anh ấy từng chia sẻ, anh ấy thích ăn na và yêu nhiếp ảnh. Cũng như nhiều nghệ sỹ, nhà báo khác như Na Dũng, Na Chính, anh Sơn lấy chữ NA là viết tắt của hai từ Nhiếp Ảnh.

Nếu xét theo tiêu chuẩn Việt Nam, một người làm việc liên tục cho một cơ quan báo chí thì mới được cấp thẻ thì anh Na Sơn chả bao giờ là nhà báo cả. Việc anh phát ngôn, mình làm việc cho hãng thông tấn AP của Mỹ chỉ là sự ngộ nhận. Thực chất, AP có dùng anh Na Sơn với tư cách cộng tác viên (stringer) vụ việc. Khi họ cần cái ảnh nào thì họ có thể gọi Na Sơn. Điều này ai cũng có thể làm được và AP có thể làm với bất kỳ ai. Tìm kiếm trên hệ thống của AP thì có thể thấy, anh Sơn cộng tác với AP một năm đôi lần sau khi hãng AP không tiếp tục duy trì một vị trí phóng viên ảnh chính thức tại Hà Nội. Anh cũng viết bài, gửi ảnh cho nhiều nơi trong và ngoài nước. Vì thế, nếu anh Sơn nhân danh của chính bản thân mình và tự do cộng tác hay làm việc cho các cơ quan báo chí thì đúng hơn là nhân danh làm việc cho hãng thông tấn hàng đầu thế giới AP.

Ở nước ngoài, khi xảy ra những vấn đề gì đó, anh Na Sơn thích xuất hiện ở đó và đưa lên Facebook những status ỡm ờ kiểu như anh được hãng AP cử đi như sự kiện siêu bão Haiyan ở Philippines năm 2013, hay bầu cử ở Miến Điện năm 2010. Còn ở Việt Nam, thực chất là khi có việc gì cần, hãng AP đăng ký với chính quyền Việt Nam để thu xếp cho anh Na Sơn được tác nghiệp. Anh ấy được tự do tác nghiệp trong sự kiện mà đã được chính quyền tổ chức và cho phép.

Phải chăng điều đó là khôn?

Xét ở góc độ của sự dấn thân để làm chứng cho sự thật của một nhà báo, anh Na Sơn đã có mặt ở đâu? Đã có ảnh nào?
000_Hkg5149023-250.jpg
Người dân biểu tình chống TQ tại Hà Nội hôm 24/07/2011. AFP PHOTO.

Có lẽ sự kiện nhạy cảm nhất anh Na Sơn dám có mặt là liên quan đến những cuộc xuống đường biểu tình chống Trung Quốc từ mùa hè năm 2011. Nhưng những ngày mà anh Na Sơn có mặt thì nó như những cuộc dạo chơi mà ai cũng có thể có mặt như nhà báo công an Hoàng Minh Trí, kiến trúc sư Chu Kim Đức, họa sỹ Quảng Hà hay nhà báo lão làng Nguyễn Trí Dũng. Những ngày mà chính quyền cấm đoán để rồi nhiều nhà báo như Đinh Trần Trung Hậu (AP), Lại Thị Thanh Bình (Asahi Shimbun), Trần Văn Vinh (NHK), Trần Thị Minh Hà (AFP), Hoàng Đình Nam (AFP) phải xông pha, thậm chí bị bắt về Lộc Hà thì người ta đâu thấy anh Na Sơn có mặt.

Phải chăng điều đó được anh ta gọi là khôn?
Tôi đã quay video được việc anh Na Sơn cụp máy xuống lảng đi khi thấy bóng dáng xe bus an ninh đi bắt người biểu tình trên đường Tràng Thi ngày 9 tháng 12 năm 2012. Lúc về nhà xem lại video thì mới hiểu được anh ấy “khôn” như thế nào.

Tôi dám chắc, kể cả chế độ hà khắc về kiểm duyệt báo chí như Bắc Triều Tiên thì không nhà độc tài nào cấm chụp chim, hoa, cá, gái như Na Sơn vẫn chụp. 

Thử hỏi Na Sơn đã bao giờ có mặt ở nơi xung đột với nhà cầm quyền chưa? Đã bao giờ Na Sơn chụp ảnh để bênh vực cho những kẻ yếu đuối, thiệt thòi chưa? Đã bao giờ Na Sơn có mặt ở chỗ thu hồi đất hay căng thẳng như Ben Stocking đến Nhà Chung chưa? Đã bao giờ Na Sơn đến chỗ cưỡng chế đất như Frank Zeller (AFP) hay Bill Hayton (BBC) trốn chui chốn lủi ở phố Nguyễn Quý Đức để tránh công an chưa?

Xét với tư cách nhà báo Việt Nam, Na Sơn đã bao giờ vào chỗ buôn lậu như Thế Dũng (Người Lao Động) chưa? Đã vào chỗ cưỡng chế Văn Giang như Hán Phi Long và Nguyễn Ngọc Năm chưa? Đã bao giờ vào Xuy Xá, Mỹ Đức như Nguyễn Duy Long và Trần Văn Dương (VTC16) chưa?

Đúng là anh ta tự do. Anh ta có thể tự do đổ lỗi cho Báo Tuổi Trẻ về việc anh ta phải đền tiền bộ áo giáp chống đạn trong chuyến đu theo phóng viên Uyên Ly đi Lebanon năm 2009, trong khi anh ta không hề phải bỏ ra xu nào. Anh ta được tự do nhận mình là người của hãng AP khi mà anh ta chỉ là một người cộng tác. Anh ta tự do post ảnh một người bạn với cô bạn gái cũ đúng ngày anh bạn này cưới vợ. 

Anh ta tự do lên Facebook quy chụp người đấu tranh dân chủ là cơ hội, là lưu manh. 

Một người nhận điều không phải của mình và đặt điều xấu xa cho người khác như anh ta mới chính là kẻ lưu manh cơ hội. Còn nhiều điều nữa về đời tư cá nhân Na Sơn mà rất nhiều bậc đàn anh báo chí lão làng Việt Nam biết cả, nhưng tôi không thèm nhắc tới làm gì.

Có một điều lạ là tại sao BBC lại phỏng vấn anh ta trong tư cách một nhà báo nói về tự do ở Việt Nam.

Anh ta có thực sự là điển hình của một nhà báo đang hành nghề ở Việt Nam, đang dấn thân làm chứng cho công lý và sự thật? hay chỉ là một kẻ cầm máy chụp ảnh kiếm tiền? Anh ta có là người đang dấn thân thúc đẩy thông tin tiến bộ?

Phải chăng cô Hạnh Ly, em cô Uyên Ly không còn ai khác để hoàn thành bài viết?

Phải chăng Hạnh Ly nói riêng và BBC nói chung quá ngây thơ và hồn nhiên một cách hoang dã khi đưa phỏng vấn này lên?

Hay BBC đang lobby để có thể mở văn phòng tại Việt Nam?
Hay BBC đang lobby để chính quyền không cấm nhập cảnh cho những nhân sự của mình vào Việt Nam?

Dẫu thế nào thì cuộc đấu tranh cho các quyền dân chủ tự do cơ bản của con người ở Việt Nam vẫn diễn ra, cho dù Na Sơn có nói gì. Sự thật vẫn là sự thật. Sự thật sẽ giải phóng mọi người.


Phạm Chí Dũng : Cần chấp nhận hoạt động ôn hòa của xã hội dân sự



VIỆT NAM - 
Bài đăng : Thứ ba 05 Tháng Tám 2014 - Sửa đổi lần cuối Thứ ba 05 Tháng Tám 2014

Phạm Chí Dũng : Cần chấp nhận hoạt động ôn hòa của xã hội dân sự

Nhà bình luận Phạm Chí Dũng.
DR

Thụy My

Nhà báo Phạm Chí Dũng – Chủ tịch Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam (Hội NBĐLVN) – vừa nhận hai giấy triệu tập liên tiếp của Cơ quan an ninh điều tra, Công an Thành phố Hồ Chí Minh, yêu cầu anh phải đến trụ sở cơ quan này vào 8h sáng các ngày 4/8 và 5/8 để “trả lời các bài viết trên Internet”.

Được biết ngày 4/8 cũng là thời điểm một cuộc sinh hoạt định kỳ của Hội NBĐLVN được tổ chức tại Nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế. Ngày 5/8 là ngày họp mặt các nhóm xã hội dân sự tại Saigon.
Với giấy triệu tập lần 1, nhà báo Phạm Chí Dũng đã từ chối không đến, nhưng đành vắng mặt trong buổi họp vì bị ngăn chặn. Còn hôm nay 05/08/2014, anh đã chấp nhận đến trụ sở công an để làm việc. Sau khi kết thúc buổi làm việc này, anh cho đài RFI biết:

Nhà báo Phạm Chí Dũng : Một chi tiết thú vị là tôi lại gặp chính ông Lê Đình Thịnh - điều tra viên mà vào năm 2012 đã tham gia bắt và hỏi cung tôi. Lần này, điều tra viên hỏi khá nhiều về Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam, nội dung xoay quanh mục đích tôn chỉ của Hội và một số vấn đề khác. Có vẻ họ rất quan tâm đến tiêu chí “hoạt động ôn hòa” của Hội và cố gắng dò tìm xem hội này thực sự ôn hòa hay có định xách động dân chúng không.

Tôi trả lời thẳng là Hội NBĐLVN là tổ chức nghề nghiệp về báo chí, đã tuyên bố hoạt động ôn hòa tức sẽ luôn ôn hòa về quan điểm, trong đó có quan điểm chính trị. Nhà nước Việt Nam luôn đa nghi, nhưng sẽ hoài công vì Hội NBĐLVN chẳng bao giờ có ý định “lật đổ chế độ”.

Tuy nhiên, mục tiêu chính của Hội là phản biện, và Hội chấp nhận các luồng quan điểm và ý kiến đa chiều, kể cả trái chiều giữa các hội viên để tạo nên một môi trường đa nguyên tư tưởng theo đúng nghĩa.
Về ngày thành lập 4/7 của Hội NBĐLVN trùng với ngày Quốc khánh Mỹ, ngay từ đầu chúng tôi đã xác định đó là sự trùng hợp ngẫu nhiên nhưng rất ý nghĩa, vì điểm thời gian này tương hợp với Bản Tuyên ngôn Độc lập của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ hơn hai trăm năm trước – năm 1776. Nhưng không thể lấy sự trùng hợp về thời điểm như thế để quy cho Hội NBĐLVN là “theo đuôi Mỹ”.
Họ cũng cho rằng có thể tôi bị “cuốn theo đô la và ảo vọng”, tức “khen Mỹ” nhiều quá. Tôi trả lời thẳng là: “Các anh có chứng minh được chúng tôi dùng nguồn tiền bất hợp pháp cho hoạt động của Hội NBĐLVN không? Các anh có bao giờ thấy tôi hoang tưởng chính trị không? Vừa qua sau vụ giàn khoan HD 981 của Trung Quốc, nếu không có sự lên tiếng mạnh mẽ của Hoa Kỳ và phương Tây thì liệu Trung Quốc có nhượng bộ Việt Nam không? Như vậy cần thấy rằng phải cố mà xây cho được mối quan hệ đồng minh với Mỹ chứ. Quan hệ này không chỉ bảo toàn lãnh thổ cho dân tộc Việt Nam mà còn có lợi cho cả đảng của các anh đấy”.
Nội dung hỏi và trả lời chỉ có thế. Sau đó họ đề nghị tôi ký xác nhận vào những bài viết của tôi trên mạng Internet, nhưng tôi yêu cầu họ về nhà tôi để tôi tự in các bài viết từ trên mạng rồi mới có thể ký được.

Điều đọng lại cuối cùng nhưng ấn tượng nhất đối với tôi sau buổi làm việc hôm nay là Cơ quan ANĐT không hề đề cập đến việc hình thành Hội NBĐLVN là đúng hay sai luật pháp, cũng không đả động gì đến việc “xử lý vi phạm” hay bắt bớ nào đối với các hội viên của Hội NBĐLVN.

Họ cũng không đề cập đến cụm từ “đối lập chính trị” mà giới dư luận viên đã luôn dùng để công kích và quy chụp Hội NBĐLVN trong gần ba chục bài viết trên mạng trong một tháng qua, hay truy tìm nguồn tài chính của Hội mà có thể họ luôn cho rằng không minh bạch. Và Cơ quan ANĐT cũng chỉ hỏi về hoạt động của cá nhân tôi chứ không đề cập đến bất cứ người nào khác trong Hội NBĐLVN.

Tôi cho rằng đã đến lúc Nhà nước Việt Nam cần chấp nhận hoạt động ôn hòa của các hội đoàn dân sự độc lập, và thay vì điều tra xét hỏi và triệu tập liên miên mà có thể phạm vào việc lạm dụng quyền lực, họ nên đối thoại với chúng tôi về những giải pháp cho đất nước.
Nhà báo Phạm Chí Dũng - Saigon

05/08/2014
by Thụy My



__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Đảng CSVN phải bị giải tán vì tội bán rẻ chủ quyền đất nước


Đảng CSVN phải bị giải tán vì tội bán rẻ chủ quyền đất nước cho xâm lược China để đổi lấy sự bao che từ đảng CSChina. 

Đảng CSVN lợi dụng CNXH để chống phá dân tộc và đất nước!


https://scontent-b-ams.xx.fbcdn.net/hphotos-prn2/t1.0-9/1534992_786436718056626_888439879850360700_n.jpg

Chương trình phát thanh ngày 5/08/2014

[RadioCTM] - Trong chương trình phát thanh ngày 5/08/2014, kính mời quý thính giả theo dõi các tiết mục : Tin Tức – Tiếng Nói Đa Nguyên – Một Vòng Châu Á. (05/08/2014)

Thông điệp đầu năm của ông Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng đã được thực hiện đến đâu? (phần 1)

[RadioCTM - Trần Quang Thành] - Kính thưa quý thính giả, mặc dù đã có quá nhiều kinh nghiệm về những lời hứa cuội, hay nói rõ hơn là “nói một đằng làm một nẻo” của giới lãnh đạo CSVN, nhưng có lẽ do sự mong đợi về một thể chế dân chủ đã quá mòn mỏi cho nên người dân vẫn rất dễ dàng tin vào những lời hứa hẹn, dù mơ hồ, về sự cải cách thể chế của các quan chức lãnh đạo đảng. Thông điệp đầu năm 2014 của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chứa đựng nhiều ý tưởng cải cách khá cụ thể. 

Dù những ý tưởng được ông Nguyễn Tấn Dũng đưa ra là những điều mà nhân loại đã có từ hơn 3 thế kỷ trước, và đã được đại đa số các quốc gia trên thế giới thực hiện từ hàng nửa thế kỷ qua, nhưng đối với VN dưới chế độ cộng sản vẫn là điều mới mẻ và xem ra bất khả thi. Tại sao như vậy ?

Mời quý vị nghe lời giải thích của nhà nghiên cứu Nguyễn Hoàng Đức qua phần đầu cuộc phỏng vấn của nhà báo Trần Quang Thành về chủ đề “Kiểm điểm việc thực hiện thông điệp đầu năm của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng” được gửi đến quý vị sau đây. (05/08/2014)


Giới trẻ ở Hoa lục bắt đầu biết giá trị của bầu cử tự do

[RadioCTM] - Giới trẻ ở Hoa lục bắt đầu biết giá trị của bầu cử tự do Ở các nước Cộng sản cũng có bầu cử, nhưng áp dụng chung một hình thức Đảng cử Dân bầu, nên người dân không có quyền tự mình ‘’Chọn mặt gởi vàng’’ , nhưng đến kỳ bỏ phiếu là phải đi, không tham gia bầu cử là bị phiền phức... (05/08/2014)

Việt Nam là ‘vô địch’ trong các yêu cầu về giấy tờ

[RadioCTM]

 - Việt Nam là ‘vô địch’ trong các yêu cầu về giấy tờ Tại hội thảo về cải thiện các chỉ số môi trường kinh doanh của Việt Nam do Viện Nghiên cứu Quản lý kinh tế Việt Nam (CIEM) và Cơ quan Phát triển quốc tế Hoa Kỳ (USAID) phối hợp tổ chức hôm 31.07.2014, bàn về thủ t... (05/08/2014)


__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Dừng cho công nhân ăn “bánh vẽ”


Dừng cho công nhân ăn “bánh vẽ”

(LĐ) - Số 180 LÊ THANH PHONG  - 7:8 AM, 05/08/2014
  • FACEBOOK


  • BẢN IN

Phát biểu trên Tuổi Trẻ, Chủ tịch Tổng LĐLĐVN Đặng Ngọc Tùng thẳng thắn: “Nhưng không lẽ năm nào cũng cho anh em công nhân ăn “bánh vẽ”, cứ nói hoài lương tối thiểu phải bằng mức sống tối thiểu mà trên thực tế không thực hiện được. 


Do vậy, Tổng LĐLĐVN kiến nghị với các thành viên của Hội đồng Tiền lương quốc gia cần thống nhất với nhau một lộ trình để thực hiện cam kết này với người lao động”.


Không có một hình ảnh nào hay hơn “chiếc bánh vẽ”.

Đã đưa ra cam kết tăng lương tối thiểu vào đầu năm 2015 mà không làm, có nghĩa là “cho anh em công nhân ăn bánh vẽ”. Không phải ăn một lần, mà ăn nhiều lần.

Những người “vẽ” bánh thừa biết đồng lương của người lao động không đủ sống và người lao động đang sống dưới mức tối thiểu. Theo công bố kết quả khảo sát của Viện Công nhân – Công đoàn thuộc Tổng LĐLĐVN, năm 2014, lương tối thiểu chỉ mới bảo đảm từ 67,6 - 70,5% mức sống tối thiểu. 

Mức sống tối thiểu của đất nước còn nghèo như Việt Nam được đo đạc như thế nào cho trung thực đây! Đơn giản nhất là thước đo cơm bỏ vào bụng đủ no, chưa cần đến chất và có áo đủ mặc, không cần đến đẹp. Ngoài ra, tất cả các nhu cầu văn hóa giải trí đều là thứ xa xỉ. Thậm chí, bệnh không có thuốc uống, sinh con không nuôi nổi. Chủ tịch Đặng Ngọc Tùng thấu hiểu đời sống của người lao động cho nên ông mới chia sẻ gan ruột rằng: “Hầu như không một cặp vợ chồng công nhân nào sinh con mà tự nuôi được, các em, các cháu đều phải gửi con về quê. Đa số là như vậy”.
Sinh con không nuôi nổi, thực tế đó chứng tỏ nhu cầu tối thiểu nhất của một con người cũng không thể đáp ứng. Nhu cầu sống thấp nhất mà chỉ đạt khoảng trên dưới 70% thì không thể nói đó là cuộc sống của một con người.
Đúng là họ không phải ăn bánh bằng bột mà ăn “chiếc bánh vẽ”.

Nếu như người lao động, công nhân trong các nhà máy, khu công nghiệp, khu chế xuất chỉ có không gian sống trong căn nhà trọ tồi tàn và bữa ăn công nghiệp thiếu chất, nếu như họ phải gửi con về quê cho cha mẹ nuôi vì không đủ tiền gửi nhà trẻ, thì câu khẩu hiệu “Người lao động là tài sản của doanh nghiệp” và nhiều câu khẩu hiệu to tát khác cũng chỉ là một loại bánh vẽ mà thôi.

https://kyvancuc.files.wordpress.com/2013/09/poisoning.jpg

__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link