Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, August 6, 2014

Truyền Thống Gia Đình Trị Trong Đảng Cộng Sản VN


Truyền Thống Gia Đình Trị Trong Đảng Cộng Sản VN 

HUỲNH THỤC VY ĐIỀU TRẦN TẠI QUỐC HỘI HOA KỲ



 1

1* Hạt giống đỏ trong Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng XI

 Ngày 18-1-2011, một danh sách gồm 175 Ủy viên chính thức và 25 Ủy viên dự khuyết của Ban Chấp Hành Trung Ương (BCH/TW) đảng CSVN khoá XI được công bố. Báo chí không được tham dự kết quả kiểm phiếu cho nên không biết số phiếu tín nhiệm của mỗi ủy viên là bao nhiêu, và danh sách được xếp theo thứ tự ABC.

Trong BCH/TW mới, có những người được gọi là “hạt giống đỏ” là con cháu của các lãnh đạo đảng như sau:
1. Nông Quốc Tuấn. Con Nông Đức Mạnh
2. Nguyễn Thanh Nghị, con Nguyễn Tấn Dũng
3. Nguyễn Chí Vịnh, con Nguyễn Chí Thanh
4. Phạm Bình Minh, con Nguyễn Cơ Thạch
5. Trần Sỹ Thanh, cháu Nguyễn Sinh Hùng
6. Nguyễn Xuân Anh, con Nguyễn Văn Chi
7. Trần Bình Minh, con Trần Lâm
8. Nguyễn Thị Kim Tiến, cháu ngoại cố TBT Hà Huy Tập.

Các đảng Cộng Sản Trung Hoa, Bắc Hàn, Cuba cũng có truyền thống cha truyền con nối nầy, rõ nét nhất là Bắc Hàn.
Nhiều ý kiến cho rằng, chế độ CS là tổng hợp của chế độ phong kiến cha truyền con nối, với các chế độ độc tài khác, cho nên CS là một chế độ độc địa hơn hết, hơn cả rắn hổ mang nữa.
Các lãnh đạo đảng chia nhau nắm hết guồng máy cai trị quốc gia. Mỗi gia đình chia làm hai nhóm, nhóm nắm kinh tế, nhóm nắm quyền lực chính trị. Quyền lực bảo vệ để độc quyền kinh tế, kinh tế làm giàu cho quyền lực, như vậy là đầy đủ và an toàn hơn hết.
Rồi các gia đình lại kết thông gia với nhau, tạo thành một đại gia đình gồm dòng họ 4 bên, bên nội, bên ngoại, bên vợ, bên chồng, cứ thế mà nhân ra, thì các đại gia đình nắm trọn quyền lực về chính trị và kinh tế. Trung tướng CA Nguyễn Đức Nhanh kết thông gia với Thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn, Lê Thanh Hải là em rể của Trương Mỹ Hoa, làm suôi với Huỳnh Ngọc Sỹ, ăn chia nhịp nhàng, đoàn kết bảo vệ nhau, bảo vệ đảng, hạ cánh an toàn khi có biến.

 2* Gia đình trị
 Hầu như ai ai cũng biết Nông Đức Mạnh là con vô thừa nhận, tức là con rơi của Hồ Chí Minh, thế rồi cháu nội của bác, là Nông Quốc Tuấn sẽ tham gia, nối tiếp lãnh đạo đất nước.
Những hạt giống đỏ sẽ tiếp nối cha ông, nắm quyền cai trị 86.6 triệu người Việt Nam.
Ở Bắc Hàn, thái tử miệng còn hôi sữa, chưa đi lính ngày nào, thế mà đùng một cái, nhảy lên làm tướng 4 sao cai trị nhân dân. Tây phương gọi là “thái tử đảng”.
2.  1. Vương triều Đặng Vũ Chính
 Gia đình trị điển hình nhất là “Vương triều Đặng Vũ Chính”.
Năm 1995, Đặng Vũ Chính được cử giữ chức Tổng Cục Trưởng Tổng Cục 2 (TC2) thay thế Nguyễn Như Văn về hưu.
Do những thủ đoạn tinh vi, Vũ Chính đưa cả gia đình vào nắm quyền Tổng Cục 2. Không những thao túng trong nội bộ TC2, mà còn khống chế cả các Ủy viên TW đảng, và ngay cả Tổng Bí Thư, Thủ tướng cũng không dám hó hé phản kháng, bởi vì tay của ông nào cũng đã nhúng chàm, không có ai còn trong sạch, thanh liêm hay cương trực cả. Người thì tham nhũng, ăn hối lộ, kẻ thì bị sập mỹ nhân kế, ăn chơi sa đoạ…TC2 đã thu thập chứng cớ, ngụy tạo hồ sơ cho nên tất cả đều im hơi lặng tiếng, làm ngơ để cho TC2 lộng quyền, tác yêu tác quái.

 2.2. Tổng Cục 2
Tổng Cục 2 là Tổng cục tình báo Bộ Quốc Phòng, hoạt động theo Pháp lệnh tình báo do Chủ tịch Quốc Hội Nông Đức Mạnh ký ngày 14-12-1996, và Nghị Định số 96-CP do Thủ tướng Võ Văn Kiệt ký ngày 11-9-1997.
TC2 quyền hành vô giới hạn, bao gồm tất cả mọi ngành, mọi cơ quan, mọi lãnh vực sinh hoạt quốc gia, từ kinh tế, xã hội, văn hoá…nguồn tài chánh rất lớn, gần bằng phân nửa ngân sách Bộ Quốc Phòng.
Đặng Vũ Chính là tay chân thân cận của Lê Đức Anh, Bộ trưởng bộ Quốc Phòng.
Dư luận trong quân đội gọi gia đình nầy là “Vương Triều Vũ Chính”.
• Phò mã Nguyễn Chí Vịnh
Con rể của Đặng Vũ Chính là Nguyễn Chí Vịnh, được cử giữ chức Cục trưởng Cục 12, sau lên Tổng Cục Phó rồi cuối cùng lên chức Tổng Cục Trưởng.
• Hoàng tử Đặng Vũ Dũng
Đặng Vũ Dũng từ lao động xuất khẩu được đưa về cho mang cấp bậc thượng úy, mặc dù chưa có một ngày lính nào. Hoàng tử Dũng giữ chức vụ Giám đốc công ty Xây Dựng Hồng Bàng, thuộc TC2.
• 2 công chúa Đặng Thị Mai, Đặng Thị Tuyết
Hai công chúa nầy cũng nhảy ngang vào quân đội, mang lon đại úy, phụ trách công tác mật.
• Hoàng hậu Nguyễn Thị Nhẫn
Hoàng hậu nầy thật là khủng khiếp, đạo diễn cho hoàng đế Vũ Chính đưa toàn bộ cán bộ gốc Thái Bình vào giữ các chức vụ lãnh đạo trong TC2.
Gốc gác là con buôn bình thường, hoàng hậu ép buộc vợ của cụu Tổng Cục Trưởng Nguyễn Như Văn phải nhường chức Giám đốc khách sạn Hoàng Đế, và buộc vợ của Tổng Cục Phó phải nhường chức Giám đốc chi nhánh miền Trung của công ty “Decatour” lại cho bà.
Mua quan bán chức là nghề của hoàng hậu nầy.

2.3. Tổng Cục 2 gây sóng gió
 1
 Nguyễn Chí Vịnh là con út của Nguyễn Chí Thanh, là con nuôi của Lê Đức Anh và con rể của Đặng Vũ Chính.
TC2 nghe lén, thu âm điện thoại của các Ủy viên TW và cả các lãnh đạo khác. Ba vụ lộng hành động trời, là chiến dịch hạ nhục tướng Võ Nguyên Giáp, vụ án Sáu Sứ-Năm Châu và vụ T4.

2.3.1. Chiến dịch hạ nhục Võ Nguyên Giáp.

 NYT2009062810201375C
 
Đặng Đình Loan

Đặng Đình Loan là tay chân thân tín của Lê Đức Anh, được cấp giấy giới thiệu đi thuyết trình từ Nam ra Trung, mục đích triệt hạ Võ Nguyên Giáp.
Ở Huế, Đặng Đình Loan tiết lộ những điều “cơ mật” như sau:
– Võ Nguyên Giáp là con nuôi của trùm mật thám Pháp tên Marty.
– Giáp tiếm quyền Phùng Đức Kiên, đứng ra thành lập Quân Giải Phóng
– Ở trận Điện Biên Phủ, Giáp sợ chết, cứ nằm dưới hầm suốt. May nhờ có Nguyễn Chí Thanh và Hoàng Văn Thái chỉ huy nên mới thắng lớn, rồi Giáp lại giành vinh quang cho mình, và luôn luôn khoe là một trong 10 tướng tài giỏi nhất thế giới.
– Giáp có tội theo phe “xét lại chống đảng” của Kroutchchev và thụt thò làm gián điệp cho Đại sứ Liên Xô Sherbacov.
– Giáp giỏi tài nịnh bợ ông Hồ
– Sau Hiệp định Giơ neo quơ, Giáp cho phục viên 8 vạn quân, đưa 2 vạn ra nông trường. Đó là sai lầm về chiến lược.
– Khi đánh Mỹ, Giáp sợ chết, không dám vào miền Nam vì sợ Hoa Kỳ bỏ bom nguyên tử.
– Năm 1974, khi làm chiến lược, Giáp làm kế hoạch 4 năm nên bị Lê Duẩn bác. “Nếu 4 năm thì đừng đánh nữa”.
– Giáp bê bối, tằng tịu với vợ của nhà văn Đào Vũ, khi bà nầy đến dạy Piano ở nhà riêng.
– Lẻ ra Giáp phải bị loại trừ từ lâu, nhưng vì sợ Liên Xô cúp viện trợ, nên loại ra khỏi Bộ CT năm 1981 ở Đại Hội V. Loại ra khỏi BCH/TW đảng năm 1991 ở Đại Hội VII.
Đặng Đình Loan thừa lịnh Lê Đức Anh hạ nhục Giáp. Nhiều cán bộ chê Giáp hèn nhát, cầu an giữ mạng như con rùa đen rút đầu, trong khi thế lực trong quân đội còn khá lớn.

2.3.2. Phe binh vực Võ Nguyên Giáp “phản pháo”
alt
alt
 Các “lão thành cách mạng” phản pháo, tố cáo Lê Đức Anh:
– Việt gian. Lê Đức Anh làm tay sai cho chủ đồn điền Pháp, với chức cặp rằng, (thầy cai), độc ác, đánh đập phu cạo mũ không nương tay. Mặt rổ hoa mè, mắt mù vì bịnh đậu mùa.
– Khai man lý lịch.
– Tự chui vào đảng mà không ai kết nạp.
– Đào ngũ. Trong khi ở khu 9, miền Tây Nam Bộ, bỏ chạy nên một số cơ sở vật chất dự trữ cho miền Đông bị phá vở.
– Thiếu khả năng. Lê Đức Anh đã phạm nhiều sai lầm về chính trị và quân sự từ 1979 đến 1989 khi lãnh đạo bộ đội VN chiến đấu ở Campuchia.
– Thiếu đạo đức. Lê Đức Anh vu khống cho rằng vợ ngoại tình, xin ly dị để lấy vợ khác. Phạm Hùng, Nguyễn Thị Định và cán bộ miền Nam đã biết và bất bình, nhưng được Lê Đúc Thọ bao che.
– Nghi can là thủ phạm về cái chết của 2 đại tướng Lê Trọng Tấn và Hoàng Văn Thái. Hoàng Văn Thái là thông gia với Võ Nguyên Giáp.
2.     3.3. Vụ án Sáu Sứ-Năm Châu
 Thời gian trước Đại Hội VII. Vào tháng 5 năm 1991, một tập tài liệu 11 trang có tựa đề là “Tình hình hoạt động bè phái trong đảng”, với ghi chú ở phía dưới là “Báo cáo của Bộ Chính Trị tại Đại hội TW-12. Khoá VI”, được tung ra ở Câu lạc bộ Ba Đình.
Thật ra, tài liệu do Tổng Cục 2 soạn ra theo lịnh của Lê Đức Anh, rồi mang danh hiệu là Báo cáo của Bộ Chính Trị. Lê Đức Anh là người có quyền lực rất lớn, bao trùm tât cả các ngành và các lãnh vực của sinh hoạt quốc gia.
1) Sáu Sứ
Sáu Sứ là bí danh của Nguyễn Thị Sứ, một đảng viên lâu năm miền Nam trong hội Phụ Nữ Cứu Quốc Nam Bộ.
Năm Châu là Hồ Văn Châu, một sĩ quan Việt Cộng về hưu trong hội Cựu Chiến Binh TP Sài Gòn.
Tài liệu ghi lại lời khai của Sáu Sứ tại TC2, được ghi trong 16 cuốn băng, nội dung như sau:
Kể từ năm 1991, Sáu Sứ và Năm Châu đã ra Hà Nội nhiều lần để vận động các đảng viên kỳ cựu, các sĩ quan cao cấp, nhằm mục đích đưa tướng Võ Nguyên Giáp lên làm Tổng Bí Thư, đưa Trần Văn Trà lên làm Thủ tướng, để rồi sau đó, Trà sẽ thay thế Giáp làm TBT.
Vận động đưa Trần Danh lên làm Bộ trưởng Công an, thay thế Mai Chí Thọ.
Năm Châu, Sáu Sứ bàn bạc âm mưu đó với những bộ hạ cũ của tướng Giáp như Lê Hoàng, Hà Kế Tấn, Trường Giang và những “lão thành cách mạng” có uy tín, nhằm tác động các đại biểu tham dự Đại Hội Đảng VII.
Họ còn đích thân gặp tướng Giáp để bàn mọi chuyện và xin chỉ thị.
Tài liệu còn cho biết, nhóm nầy còn âm mưu sách động quần chúng, sinh viên, cựu chiến binh, công nhân… xuống đường biểu tình, đưa ra yêu sách về vai trò nhân sự như đã nói trên.
Đặc biệt, một âm mưu ám sát một số nhân vật, mà trước hết là Lê Đức Anh. Theo tài liệu, tướng Giáp được nhắc đến nhiều lần dưới cái bí danh “a.V” (anh Văn) trong các bức thơ tuyệt mật của bọn gây “bè phái chống đảng”, mà cơ quan an ninh đã nắm được.
Sáu Sứ đã thú nhận với nhân viên điều tra TC2 là hoạt động của họ có liên hệ mật thiết với tướng Giáp.
Rõ ràng là tài liệu cáo buộc Võ Nguyên Giáp “gây bè phái chống Đảng”.
Tướng Giáp vẫn im lặng. Chờ cơ hội. Đó là trước Đại Hội IX, Giáp viết thơ đề nghị: “Thông báo công khai về các tội trạng đó trong BCH/TW khóa IX, Bộ CT, Ban Bí Thư và Ban Kiểm Tra đảng của các khoá trước”. Theo thủ tục của đảng, thì đó là việc phổ biến rất hẹp, rất hẹp và tuyệt mật.
Sự nghiệp Lê Đức Anh lên cao tuyệt đỉnh, nhưng rồi cũng phải xuống, chỉ có điều là nó xuống một cách quá nhanh chóng trong thời gian chưa hết nhiệm kỳ. Đó là ở giữa khóa, được “mời” xuống làm cố vấn, và đến Đại Hội IX thì không còn giữ một chức vụ nào cả. Và Lê Khả Phiêu cũng ngậm ngùi vì bị “chìm xuồng” theo Lê Đức Anh trong những vụ đấu đá nhau, tranh giành quyền lực trong đảng.
Những hành động lưu manh, hèn hạ được thực hiện chỉ vì lợi ích phe nhóm, bè phái mà HCM gọi là “sự mất đoàn kết trong đảng”. Nhưng đối với đồng bào VN, thì đảng lúc nào cũng quang vinh, trung thực, vĩ đại…có đường lối đúng đắn, nhưng bên trong, anh nào cũng thúi rùm, đê tiện và vô đạo đức. Nhờ họ đấu đá nhau, vạch lưng nhau, thì nhân dân mới biết các ông ấy trong sạch và anh hùng đến bực nào. Những tên bán nước, mất tư cách, vô đạo đức, tham ô, thế mà khi chết thì được làm quốc táng, buộc nhân dân cả nước phải để tang, thật là tội nghiệp cho dân tộc VN quá.
Một bức thơ ngỏ được lưu chuyền rộng rãi kết tội bọn “Tứ nhân bang”, tức là “bè lũ 4 tên họ Lê”, Lê Duẩn, Lê Đức Thọ, Lê Đức Anh và Lê Khả Phiêu.
alt
alt
alt
alt
 2.3.4. Vụ T4
alt
alt
alt
alt
 T4 là vụ việc do 4 người chủ xướng họ Trần, bắt đầu bằng chữ T, được xem như một vụ án cực kỳ nghiêm trọng, trong đó có liên quan đến gần như toàn bộ lãnh đạo đảng CSVN. T4 do Tổng Cục 2 dựng lên, mà nguồn gốc là một điệp viên VC được gài vào cơ quan CIA của Hoa Kỳ báo cáo lại, đó là CIA đã chỉ đạo một âm mưu đảo chánh do hàng chục cán bộ lãnh đạo thực hiện, trong đó gồm: Võ Nguyên Giáp, Võ Văn Kiệt, Phan Văn Khải, Trương Tấn Sang, Trương Vĩnh Trọng, Phạm Gia Khiêm, Phan Diễn, Nguyễn Khánh Toàn, Lê Văn Dũng, Võ Thị Thắng…đa số gốc miền Nam.



4 người họ Trần là Trần Bạch Đằng, Trần Văn Giàu, Trần Trọng Tân, Trần Văn Tạo.
 Mục đích T4 là chia rẻ nội bộ, làm cho nghi kỵ lẫn nhau và xa lánh nhau, co rút lại, thụt vào thế thủ để được yên thân, đưa đến việc cô lập tướng Võ Nguyên Giáp.
“Âm mưu của T4 là chủ trương ly khai miền Nam, thành lập một nước VN cờ Vàng ngôi sao Đỏ, chống lại Cờ Đỏ Sao vàng”.
Những nội dung trong vụ T4:
– Bản tin số 497 ngày 24-3-1999:
Các chuyên gia CIA nhận định cuộc đảo chính có thể xảy ra vào tháng 7, tháng 8 năm 1999 ở VN. Vai trò chủ chốt là Trương Tấn Sang và Trần Văn Tạo. Tư Sang, Tư Tạo tập trung thu phục phái tù Côn Đảo ở TP/HCM. Phái nầy có khả năng trở thành tổ chức hợp pháp đối lập với đảng CSVN, lấy Sài Gòn làm căn cứ”.
– Đã có sự liên kết giữa Ngô Xuân Lộc, Phạm Gia Khiêm, Nguyễn Khánh Toàn, Đoàn Mạnh Giao, Lê Văn Dũng, Phan Trung Kiên, Nguyễn Văn Rop. Việc đảo chính của phe nầy tập trung vào kỳ họp thứ 2 của Quốc Hội.
– Bản tin ngày 2-8-1999:
“Tối 6-1-1999, một cuộc họp do Tư Sang tổ chức, tham dự có Võ Trần Chí, ông Đặng, ông Ngô và một nhân vật bí hiểm, bàn việc tìm mọi cách để bảo vệ chức vụ Bí Thư Thành Ủy cho Tư Sang. Bằng mọi cách kéo vây cánh để cô lập Lê Khả Phiêu và tiến tới thay thế Phiêu bằng một hội nghị bất thường, vì Phiêu không ủng hộ Thành ủy và Tư Sang”.
Một kế hoạch đảo chính chính trị, cải cách chính trị do CIA soạn thảo, đã trình lên Hội đồng An Ninh và Tổng thống Mỹ, mà CIA sẽ chỉ đạo thực hiện.
Toàn bộ kế hoạch là do TC2 soạn ra, mục đích gây nghi kỵ lẫn nhau, chia rẻ mà chủ yếu là nhằm đánh gục tướng Võ Nguyên Giáp, theo ý đồ của Lê Đức Anh.
2.     3.5. Nguyên nhân sâu xa đưa đến việc 2 đại tướng hạ độc thủ cho nhau.
 Thật ra thì chỉ có Lê Đức Anh chơi sát ván tướng Giáp mà thôi, trái lại, tướng Giáp hèn nhát ra mặt. Những người ủng hộ trách tướng Giáp là chỉ chờ ăn cổ đã dọn sẵn mà thôi.
Nguyên nhân bắt đầu từ khi Trường Chinh bị mất chức đúng vào lúc mà Lê Duẩn và Lê Đức Thọ từ trong Nam ra, muốn chiếm quyền lực, nên trước tiên phải triệt hạ một người có danh tiếng và được HCM bao che là tướng Võ Nguyên Giáp. Tiên hạ thủ vi cường, ra tay trước để cho tướng Giáp ra rìa.
Màn tranh giành quyền lực bắt đầu từ khi HCM về già và bị Lê Duẩn khống chế.
Kết quả cuộc đấu đá nhau làm cho hơn 30 “công thần” bị phế bỏ trong mục đích chặt vây cánh của tướng Giáp.

 Sau ngày 30-4-1975, Lê Duẩn và Lê Đức Thọ tiếp tục đì tướng Giáp, nhưng không dám làm mạnh vì sợ Liên Xô cúp viện trợ. Thân cận, chân tay của tướng Giáp bị tù đày, một số bị tống đi xa và phân tán mỏng. Thế là một số người từ các địa phương được đưa về Hà Nội, và Lê Đức Anh, Lê Khả Phiêu trong số những người đó.
Lê Đức Anh được thăng cấp vượt 2 bậc. Lê Khả Phiêu từ đại tá, về Hà Nội lên thiếu tướng, trung tướng, thượng tướng trong thời bình.
Cuối năm 1986, Lê Đức Anh lập công đầu với Lê Đức Thọ, là báo cáo gấp cho Thọ biết về một Kiến Nghị của đa số các đại biểu trong Đại Hội Toàn Quân, là kiến nghị đưa tướng Giáp trở lại Bộ CT để làm Thủ tướng, cùng với Trường Chinh làm Tổng Bí Thư và Phạm Văn Đồng làm Chủ tịch nước.
Nước cờ của Lê Đức Thọ.
Được tin, chỉ nội trong một đêm 17-12-1986, Lê Đức Thọ đã nẩy ra một sáng kiến, là tự mình xin về nghỉ hưu, rồi dùng sức ép kéo theo Trường Chinh và Phạm Văn Đồng cùng về hưu. Đây là sự ép buộc, vì nếu 2 ông nầy từ chối, thì mang tiếng là tham quyền cố vị. Thế là tướng Giáp bị gạt ra ngoài quyền lực, do đó và từ đó.
Tóm lại, Lê Duẩn và Lê Đức Thọ cho tướng Giáp ra rìa là do tranh giành quyền lực mà đấu đá, hạ nhau.

4* Con cháu các cụ
Ở miền Bắc, cụm từ “Con cháu các cụ (CCCC=4C) chỉ con cháu của các cán bộ VC cao cấp trong đảng và nhà nước.
4.1. Con Lê Duẩn
* Lê Ngọc Báu, cùng vợ là Nguyễn Thị Nga và con trai là Lê Anh Tuấn, bỏ ra 60 tỷ đồng mua 40% cổ phần sân Golf Đồng Mô. Báu còn sở hữu nhiều cổ phần từ Bắc chí Nam:
– Cổ phần ở 3 siêu thị Sài Gòn
– Cổ phần ở Ngân hàng Á Châu
– Cổ phần ở công ty Vàng bạc và Đá quý
* Lê Kiên Thành là một tỷ phú cở bự ở VN. Chủ tịch Hội Đồng Quản Trị Techcombank. Chủ tịch công ty cổ phần Xây Dựng và Phát Triển Đô Thị. Chủ 1 sân Golf, Tổng Giám đốc công ty Thiên Minh.
* Lê Kiên Trung. Cục Trưởng Cục Hải quan TP/HCM, một cơ quan béo bở nhất Sài Gòn.
* Lê Hãn. Đại tá, Cục trưởng Cục Quản Lý Các Nhà Trường QĐ. Tư lịnh Bộ Tư Lệnh Bảo Vệ Lăng HCM.
* Lê Thị Diệu Muội. Thứ trưởng Bộ Nội Thương.
4.     2. Con rể Đỗ Mười
Đỗ Mười nhận hối lộ 1 triệu đôla của một công ty Mỹ, qua trung gian 1 công ty Nam Hàn. Ông nầy đi đêm với Mỹ việc gì thì không ai được biết, nhưng trước kia, ông là người lớn tiếng chửi Mỹ hơn ai hết.
Vì đứa con trai khùng khùng, ba trợn, chạm mát dây thần kinh, nên Đ.M. giao tiền bạc cho con gái và rể tên Phương. Phương cũng là một tỷ phú “tư bản đỏ” nổi tiếng ở VN, sở hữu chủ của khách sạn Bảo Sơn và hảng xe Taxi Việt Phương.
4.3. Con Võ Văn Kiệt
Phan Thanh Nam, giọt máu rơi của Võ Văn Kiệt, cũng là một trùm Mafia ở VN, chuyên làm áp phe cho các công ty nước ngoài, thu hoạch 30 triệu đô la, sở hữu khách sạn Plaza, bãi tắm Ty-Tốp. Có tài liệu ghi, Võ Văn Kiệt có 370 triệu USD trong ngân hàng nước ngoài.
5.     4. Con Phan Văn Khải
Phan Tấn Hoàn, tự là Hoàn Ty, cũng là trùm Mafia ở VN. Hắn nhập cảng lậu nhiều tàu, chứa đầy xe ô tô cũ vào VN, rồi bán sang Trung Cộng. Hoàn Ty làm chủ khách sạn Hoàng Gia và Planet ở Sài Gòn và Hà Nội. Ăn chơi sa đoạ, cờ bạc, buôn lậu, cầm đầu một băng đảng gồm con ông cháu cha (COCC). Năm 1995, vì tranh giành địa bàn buôn lậu, nên Hoàn Ty bắn chết Phạm Văn Hưng, là công an, con của Phạm Thế Duyệt. Nội vụ được ém nhẹm. Nghe nói, sau vụ nầy, Phan Văn Khải xin từ chức, nhưng đảng không cho, để tránh tiếng xấu cho đảng, chờ hết nhiệm kỳ rút lui êm mà vẫn còn được ca ngợi là anh hùng dân tộc, có công với đất nước. Nhiều bạn bè cũ của Khải viết thơ chửi tơi bời như cái mền rách, căn cứ vào nguyên tắc của kẻ sĩ là “Tu thân, tề gia, trị nước, bình thiên hạ”. Ông Khải nổi tiếng là ưa xổ tiếng Đức ở đầu câu là “Đ.M.”
6.     5. Con Lê Khả Phiêu
Lê Diễn. Thi thố tài năng trong lãnh vực xây dựng, chỉ lo chạy hợp đồng ăn hoa hồng phần trăm. Hợp đồng ký xong thì bợ bạc, thật nhẹ nhàng, nhưng thu hoạch hàng triệu đô la.
7.     6. Con rể Võ Nguyên Giáp
Trương Gia Bình là người sở hữu công ty FPT, cung cấp dịch vụ Internet trên toàn quốc. “Cựu” rể tướng Giáp cũng là một tỷ phú đỏ ở VN.
8.     7. Con Nguyễn Tấn Dũng
Con gái Nguyễn Thanh Phượng, Chủ tịch Quỷ Đầu Tư Bản Việt (Viet Capital Fund Management-VCFM) với số vốn 55 triệu đô la.
Ngoài ra, các CCCC như Lê Nam Thắng, con Lê Đức Thọ, nắm Bộ Bưu Chính Viễn Thông, Lê Mạnh Hà, con Lê Đức Anh, nắm Sở BCVT Sài Gòn. Ngô Hoàng Hải, rể Nông Đức Mạnh nắm Phòng Tư Vấn PMU-18 của Bùi Tiến Dũng. Trần Tuấn Anh, con Trần Đức Lương, Tổng Lãnh Sự CSVN ở San Francisco, Hoa Kỳ.
 5* Những Ông Trời Con ở Việt Nam
 5.1. Quý tử của Trung tướng Nguyễn Đức Nhanh
Nguyễn Đức Quang.
alt
alt
 Nguyễn Đức Nhanh, Nguyễn Đức Quang  *   Quang Béo đi BangKok như đi chợ
 Dân Hà Nội sững sờ về cái đám cưới của con trai Trung tướng Nguyễn Đức Nhanh Phó Tổng cục An Ninh 2 Bộ Công An kiêm Giám đốc Sở Công an Hà Nội, là Nguyễn Đức Quang, kết hôn với con gái của Thứ Trưởng Ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn. Hôn lễ kéo dài 3 ngày liền với hàng ngàn khách tham dự. Đặc biệt là ông Nhanh gởi thiệp mời đến những trùm xã hội đen chơi thân với cậu Quang. Mời, nhưng không cho tham dự, và gợi ý là bao thơ chúc mừng không dưới 3,000 đô la.
Cậu quý tử tâm sự: “Thỉnh thoảng mát trời, sang Bangkok mua vài món rồi về. Lên chợ Đồng Xuân chán bỏ bố. Toàn là mấy con mụ phe chửi bậy không chịu được. Thỉnh thoảng lại lôi giấy ra đốt (phong long) suýt cháy cả cái quần xịn của mình.”
Con rể của Trương Mỹ Hoa, Phó chủ tịch nước, giết người rồi hạ cánh an toàn sống phe phẩy ở nước ngoài.
5.     2. Nông Đức Hải và vụ án ô tô Lexus
 5.2.1. Vụ án rùng rợn
Sáng ngày 14-2-2009, cả Hà Nội xôn xao về vụ án rùng rợn, rơi đúng vào ngày Lễ Tình nhân (Valentine’s Day). Nạn nhân tên Nguyễn Tiến Chính bị cắt cổ, nằm chết trên vũng máu lênh láng trong chiếc xe Lexus, nằm ngay ngã tư Kim Mã-Vạn Bảo, quận Ba Đình, HN.
Nạn nhân là cựu cán bộ công an tỉnh Cao Bằng, hiện là một Giám đốc doanh nghiệp rất thành đạt.
alt
alt
 Nạn nhân trong xe ôtô và tiền, đồ vật của nạn nhân còn nguyên sau khi bị sát hại
 Ngày 17-2-2009, kết quả pháp y cho biết, nạn nhân bị 2 vết cắt dài 15.9cm, sâu 3.5cm làm đứt cả cả động mạch và khí quản, đưa đến cái chết do mất máu “cấp”.
Ngày 19-2-2009, cơ quan điều tra cho biết hung thủ tên Vũ Thị Kim Anh, 22 tuổi, SV Đại học Sư Phạm Hà Nội.
5.     2.2. Mối tình Nông Đức Hải
 Nông Đức Hải là con trai của Nông Quốc Tuấn, là cháu nội của TBT Nông Đức Mạnh, và nếu suy ra cội nguồn, thì Hải là cháu cố, vô thừa nhận của Hồ Chí Minh. Hai anh em, Nông Đức Hải và Nông Đức Dũng nổi tiếng lẫy lừng trong giới đại gia trẻ tuổi của đất Hà thành.
Người yêu của Nông Đức Hải là Vũ Thị Kim Anh, sinh viên năm thứ tư của Đại Học Sư Phạm Hà Nội. Bà mẹ của Kim Anh cho biết: “Thời gian gần đây, Kim Anh có người yêu. Gia đình nhà trai ngỏ ý xin cưới, và cả 2 gia đình đồng ý là chờ vài tháng nữa, khi Kim Anh tốt nghiệp, thì sẽ tổ chức hôn lễ”.
Người thanh niên đó là Nông Đức Hải. Như thế, Kim Anh sẽ là cô dâu tương lai của Nông Quốc Tuấn và cháu dâu của TBT Nông Đức Mạnh.
alt
alt
alt
 Vũ Thị Kim Anh tại cơ quan công an & trong một màn văn nghệ
5.      
6.      
7.      
8.      
9.      
10.    
11.    
12.    
13.    
14.    
15.    
16.    
17.    
18.    
19.    
20.    

5.     2.3. Mối tình tay ba
 Vũ Thị Kim Anh quan hệ với Nguyễn Tiến Chính từ năm 2006, Chính lớn hơn Kim Anh 20 tuổi. Sau khi gặp Nông Đức Hải thì Kim Anh chủ động cắt đứt quan hệ. Tiến Chính áp lực, hăm doạ sẽ công bố quá khứ của Kim Anh để mời Kim Anh đi chơi.
Con trai của Tiến Chính là Nguyễn Tiến Trung cũng đã từng có “quan hệ” (tình dục) với Kim Anh, và chính Tiến Trung cho số điện thoại của Kim Anh cho bạn cùng học khóa công an, là Nông Đức Hải, để Hải làm quen.
Nông Đức Hải biết chuyện cặp kè giữa Kim Anh và Tiến Chính. Đã có lần Hải than phiền: “Tại sao Kim Anh lại quan hệ bừa bãi quá như thế”.


 5.2.4. Cơ quan điều tra nhức đầu
Vụ án xảy ra trong khu ngoại giao, nên áp lực phải giải quyết cho xong rất lớn. Cái chết đầy bí ẩn, phi tang chứng cớ, không để lại một dấu vết nào ở hiện trường, chứng tỏ sát thủ là một tay có kinh nghiệm trong nghề. Hơn nữa, vụ án có liên quan đến cháu nội của TBT Nông Đức Mạnh, đã làm cho nhân viên điều tra nhức đầu.
Một ban chuyên án gồm 150 cán bộ chuyên nghiệp, được thành lập dưới quyền chỉ huy của Thượng tá Nguyễn Đức Chung. Một mặt tiến hành điều tra, một mặt báo cáo xin chỉ thị cấp trên.


 Nông Đức Mạnh và bà vợ trẻ ĐB QH Đỗ Thị Huyền Tâm
5.     2.5. Bị can bất hợp tác
 Khi bị bắt, Vũ Thị Kim Anh rất ung dung, bình tĩnh đến lạnh lùng. Không khai nửa lời. Ngồi rung đùi, thậm chí còn gác chân lên cạnh bàn nữa.
5.     2.6. Thay đổi thái độ gây ngạc nhiên
 150 cán bộ điều tra chịu thua trước cái danh hiệu cháu dâu tương lai của TBT. Nhưng sáng ngày 20-2-2009, đại úy Nguyễn Thị Phương xuất hiện trong vai trò “đấu tranh với đối tượng gây án cứng đầu”, thì Kim Anh đã thay đổi 180 độ, từ cứng đầu sang ngoan hiền và bắt đầu cầm viết tường thuật vụ án trong bản tự khai, nhận hết tội lỗi giết người.
Bản tin Blog anhbasg tiết lộ. Lúc 1 giờ sáng ngày 20-2-2009, đại úy Nguyễn Thị Phương nhận được lịnh khẩn cấp, phải tức tốc tham gia điều tra. Đại úy Phương làm việc riêng với Thượng tá Chung liền sau đó trong đêm.
Tin tiết lộ, một kịch bản được các cố vấn mưu lược soạn ra để cho Kim Anh học thuộc lòng và viết bản tự khai.
5.     2.7. Nội dung bản tự thú
 Đêm 13-2-2009, Kim Anh và anh Chính ăn tối xong vào khoảng 12 giờ 30. Anh Chính lái xe đến đậu ở ngỏ hẻm 279 phố Đội Cấn, phường Ngọc Hà, Ba Đình tối om và vắng người, đòi quan hệ tình dục. Kim Anh từ chối và xuống ngồi ở băng ghế sau. Chính kéo ghế lái cho ngã hết mức về phiá sau, nằm ngữa trên ghế, thò tay vào ngực Kim Anh và sờ soạn. Kim Anh không đồng tình, nhưng Chính đã tiếp tục sờ soạn đến 4, 5 lần. Sau cùng, khi thấy Chính kéo khoá quần (Zipper) xuống và kéo áo ra khỏi quần, với ý định “quan hệ”, Kim Anh vội lấy con dao gọt trái cây trong cái túi lưới ở sau ghế lái, tay trái đè đầu, tay phải dùng dao cắt cổ Chính.
alt
alt
 Sau đó, Kim Anh bỏ chạy. Ném con dao xuống mương, tháo SIM điện thoại ra vứt đi, rồi ném luôn điện thoại vào bụi cây.
Kim Anh gọi chiếc Taxi đến nhà anh Nông Đức Hải, rồi cùng nhau ra thuê nhà nghỉ và ở đó đến trưa mới trả phòng.

5.     2.8. Những mâu thuẩn và vô lý trong lời khai.
 - Không lưu lại một dấu vết nào ở hiện trường. Không tìm thấy con dao, SIM, điện thoại và ngay cả dấu tay nữa. Dẫn đến nghi ngờ sát thủ là một tay chuyên nghiệp. (Nông Đức Hải đang học trường công an)
– Không tìm thấy chiếc Taxi, đưa đến nghi ngờ là có người thứ ba chở Kim Anh ra khỏi hiện trường.
– Cái túi đựng con dao ở sau ghế lái là túi da, chớ không phải túi lưới như lời khai.
– Con dao gọt trái cây không có khả năng cắt dài và sâu làm đứt cả động mạch và khí quản.
– Ở vị trí ngồi xa trên băng ghế sau, với tay trái đè đầu không đủ sức làm cho nạn nhân phải nằm yên, không vùng vẫy đuợc, để bị cắt nhát thứ hai cũng ở một vị trí như trước.
– Về con dao giết người, chị Trần Thị Yến Loan, vợ của anh Chính, khẳng định trên xe của anh Chính không có con dao nào trên ô tô cả

 Ở toà án, Chủ tịch Hội đồng Xét xử nhiều lần tuyên bố là Nông Đức Hải không biết gì về vụ việc đã xảy ra trước khi Kim Anh đến gặp anh ta rồi ra nhà nghỉ.
Còn nhiều chi tiết mâu thuẩn và vô lý khiến cho người ta nghi ngờ Nông Đức Hải có vai trò trong vụ giết người rùng rợn nầy. Dư luận cho rằng, dưới chế độ nầy, công lý luôn luôn đứng về phía đảng CSVN.


 6* Kết
Chế độ gia đình trị trong đảng CSVN đã tung hoành, quậy nát cả xã hội và đất nước VN. Kể cả việc cắt đất dâng biển, bán nước cho Trung Cộng nữa. Đảng CSVN là một đảng Mafia thật sự của những gia đình gây tội ác.
Toàn dân và cán bộ đảng viên phải luôn luôn trung thành tuyệt đối với Đảng, nghĩa sau khi trung thành với Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Tấn Dũng, Trương Tấn Sang thì tiếp tục trung thành với Nguyễn Thanh Nghị (con của Nguyễn Tấn Dũng) với Nông Quốc Tuấn, Phạm Bình Minh…nói chung là thế hệ nối tiếp.

 Ngày nào đảng CSVN còn, thì dân tộc còn…nhiều khổ nạn.

 Trúc Giang



Có thơ rằng:

 Ta con ông Tuấn cháu ông Mành
Lêu lổng từ xưa vốn nổi danh
Tiền bạc mặc cho ông, bố kiếm
Ngắn ngày ta phải hưởng cho nhanh
Mạng người xứ sở coi như ngóe
Thời Bác ngày xưa xác vất quanh
Ông thách đứa nào dám mở lại

Hồ sơ “Nữ sát thủ” Kim Anh.


altalt





Con trai ông Nguyễn Bá Thanh vào ban chấp hành đảng bộ Đà Nẵng


Từ 'hạt giống đỏ' đến các 'thái tử đảng'

CTV Danlambao - Ông Nguyễn Bá Cảnh, con trai trưởng của trưởng ban nội chính trung ương Nguyễn Bá Thanh vừa được chỉ định tham gia ban chấp hành đảng bộ Đà Nẵng ở tuổi 31. Đây là một động thái cho thấy cuộc chạy đua củng cố quyền lực ngày càng ráo riết từ Đà Nẵng cho đến Ba Đình.

Ông Nguyễn Bá Cảnh sinh năm 1983, được nói có bằng thạc sỹ quản trị công tại Anh, cao cấp chính trị. 

Đầu năm 2013, ông Cảnh bất ngờ được cử giữ chức bí thư đoàn thanh niên cộng sản TP. Đà Nẵng với số phiếu thuận lên đến 100%.

Theo quyết định được công bố hôm 1/8/2014, ông Nguyễn Bá Cảnh là người trẻ nhất được chỉ định làm ủy viên ban chấp hành đảng bộ Đà Nẵng nhiệm kỳ 2010-2015. 

Ngoài ra, còn có 3 nhân vật khác cũng được vào ban chấp hành đảng bộ Đà Nẵng trong dịp này. Đó là các ông: Đào Tấn Bằng, bí thư quận Ngũ Hành Sơn; Lê Quang Nam, giám đốc sở Khoa học – Công nghệ Đà Nẵng; Ngô Xuân Thắng, ủy viên hội đồng nhân dân TP. Đà Nẵng.

'Thái tử đảng'

Gia đình ông Nguyễn Bá Thanh
Được coi là thành phần 'thái tử đảng', Nguyễn Bá Cảnh có sự thăng tiến đột biến trên con đường quan lộ. Cuối năm 2011, ông Cảnh được giữ chức phó bí thư thành đoàn Đà Nẵng, đầu năm 2013 tiếp tục trở thành bí thư thành đoàn với số phiếu thuận tuyệt đối.

Việc ông Cảnh được chỉ định vào ban chấp hành đảng bộ Đà Nẵng gắn bó mật thiết đối với cuộc chạy đua quyền lực của ông Nguyễn Bá Thanh – nhân vật từng được xem là 'ông vua' của Đà Nẵng. Ông Nguyễn Bá Thanh thuộc thế hệ 'hạt giống đỏ', tức chỉ những học sinh miền Nam được đảng cộng sản đưa ra Bắc đào tạo trước năm 1975.

Ông Nguyễn Bá Cảnh đi lên từ một cán bộ cao cấp của đoàn thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh. Đây cũng là một tổ chức dưới trướng của đảng cộng sản, có tổng cộng 6 triệu đoàn viên trên cả nước.

Môi trường đoàn thanh niên cộng sản được xem là một bệ phóng tốt cho các thành phần 'thái tử đản' trên con đường quan lộ và củng cố quyền lực. 

Hồi tháng 6/2014, con trai út của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là ông Nguyễn Minh Triết cũng vừa được cửa giữ chức Phó bí thư tỉnh đoàn Bình Định nhiệm kỳ 2013 – 2017 ở tuổi 24.

Tại Đà Nẵng, một 'thái tử đảng' khác được nhắc đến nhiều là ông Nguyễn Xuân Anh, phó bí thư thành ủy Đà Nẵng. Ông Nguyễn Xuân Anh là con trai trưởng của cựu ủy viên Bộ chính trị, chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Văn Chi. 

Từ 'hạt giống đỏ' cho đến các 'thái tử đảng', chế độ cộng sản Việt Nam đã biến dị thành chế độ độc tài gia đình trị thông qua các phe nhóm lợi ích tư bản đỏ.



Đằng sau chuyến đi Việt Nam của báo cáo viên LHQ về tôn giáo



Đằng sau chuyến đi Việt Nam của báo cáo viên LHQ về tôn giáo

Ông Heiner Bielefeldt, báo cáo viên đặc biệt của Liên Hiệp Quốc về tôn giáo hoặc tín ngưỡng (ảnh UN/Paulo Filgueiras)
Ông Heiner Bielefeldt, báo cáo viên đặc biệt của Liên Hiệp Quốc về tôn giáo hoặc tín ngưỡng (ảnh UN/Paulo Filgueiras)

RFI

Trong cuộc họp báo ngày 31/07/2014, tại Hà Nội, kết thúc chuyến công tác tại Việt Nam, báo cáo viên (BCV) đặc biệt của Liên Hợp Quốc về tự do tôn giáo hay tín ngưỡng, ông Heiner Bielefeldt, than phiền rằng một số cá nhân mà ông "muốn gặp đã bị đặt dưới sự theo dõi chặt chẽ, cảnh cáo, đe dọa, sách nhiễu hoặc bị công an ngăn cản việc đi lại". 


Ngoài ra việc di chuyển của ông "cũng bị giám sát chặt bởi “những cán bộ an ninh hoặc công an”, đồng thời sự riêng tư và bảo mật của một số cuộc gặp gỡ cũng bị ảnh hưởng".

Ông Vũ Quốc Dụng, Giám đốc điều hành tổ chức VETO - Human Rights Defenders‘ Network - Phân ban Đức, có trụ sở tại Bad Nauheim, Đức, cho biết thêm một số thông tin:
- Theo lịch trình thỏa thuận với chính phủ Việt Nam, báo cáo viên đặc biệt của Liên Hiệp Quốc sẽ đi thăm các tỉnh và thành phố Hà Nội, Tuyên Quang, Sài Gòn, Vĩnh Long, An Giang, Pleiku và Kontum từ ngày 21 đến 31/7/2014.

Chúng tôi được báo rằng tình hình tại các nơi đó trong những ngày này rất căng thẳng, nghĩa là công an và an ninh mặc thường phục đã được gia tăng và có thái độ hăm dọa những người bị cho là có thể tiếp xúc với ông BCV.

Thí dụ ngay hôm đầu tiên ở Hà Nội ông BCV đã phải thay đổi chỗ họp với các nhân chứng vì địa điểm dự định ban đầu không còn an toàn. Các nhân chứng cho biết công an đã tăng cường nhân sự bao vây địa điểm này và có thái độ đe dọa họ. Đến hôm ông đi Tuyên Quang, tuy có bị theo dõi ngầm nhưng không bị cản trở. 

Tuy nhiên khi vào họp với các nhân chứng người H’Mông theo đạo Dương Văn Mình ở xã Hùng Lợi, tỉnh Tuyên Quang thì hành vi đe dọa đã thành rõ rệt. Hai cán bộ nhà nước đã ngang nhiên vào nhà dân để theo dõi cuộc trao đổi khiến cho các nhân chứng trở nên e dè. Ông BCV đã phải mời 2 cán bộ này ra nhưng họ cứ cãi bướng làm mất thời giờ của ông.

 Cuối cùng họ cũng phải đi ra nhưng sau đó lại đứng ngoài để ghi âm. Cuối buổi các tín đồ lại khám phá ra thêm hai người khác lẻn vào nhà lúc nào không biết và ngồi nghe. Họ là dân được các nhân viên chính quyền yêu cầu đến nghe để về báo cáo.

Như vậy ngay từ những ngày đầu đã có những bằng chứng không thể chối cãi về việc vi phạm những thỏa thuận với BCV LHQ. Ông Bielefeldt là một người rất nguyên tắc nên khó có thể chấp nhận những vi phạm như vậy.
Vì sao báo cáo viên đặc biệt của Liên Hợp Quốc hủy dự định đi thăm An Giang, Gia Lai và Kon Tum ? :
Buổi gặp gỡ các đại diện tôn giáo tại Dòng Chúa Cứu Thế ở Sài gòn cũng xảy ra trong tình trạng căng thẳng, nghĩa là có công an bao vây ở bên ngoài nhiều hơn bình thường và đôi khi còn bước vào phạm vi nhà thờ, nhưng không có gì đáng tiếc xảy ra. Một số nhà bất đồng chính kiến ở Sài Gòn cho biết công an đã cấm họ hoặc cản trở họ đi ra khỏi nhà mặc dù họ không là những người hoạt động tôn giáo.

Cuộc gặp gỡ ở Vĩnh Long tương đối xuông xẻ, có lẽ nhờ sự kiên quyết của các chức sắc Cao Đài, mặc dù trong những ngày trước đó họ bị công an theo dõi rất căng thẳng. Tuy nhiên khi vào địa phận An Giang thì tình hình đột ngột biến chuyển và dẫn đến quyết định hủy bỏ chuyến đi của ông BCV. 

Tại An Giang, công an đã bao vây hai địa điểm Phật giáo Hòa hào (PGHH) độc lập mà ông BCV dự định tới là Quang Minh Tự của tu sĩ Võ Văn Thanh Liêm và Đạo tràng Út Trung. Ngày hôm trước, cho đến khuya, công an đã cho ném đá, trứng vịt thối và xác mắm thối vào nhà Đạo tràng Út Trung, cũng như cho côn đồ kéo đến chửi rủa và khiêu khích.

Ném trứng và mắm vào nhà những người PGHH ăn chay trường ít nhất là bằng chứng của sự thiếu tôn trọng, bất bao dung tôn giáo. Cần biết rằng gia đình này có cha là Bùi Văn Trung, con là Bùi văn Thâm và rể là Nguyễn văn Minh đang ở trong tù. Trong ngày đó công an cũng đã tịch thu chiếc xe gắn máy của anh Nguyễn Hoàng Nam khi anh ta đang trên đường đi đến dự buổi niệm Phật ở Đạo tràng Út Trung. Khi ra về anh Nam đã bị công an vây đánh đổ máu đầu vào trói gô đem đi bỏ ở một quãng xa.

Sự kiện quyết định xảy ra vào buổi sáng ngày 28/7. Lúc đó ông BCV đang ngồi họp với các cộng sự viên thì khám phá một người nữ đến ngồi gần và thu âm lén. Ông đã cho gọi nhân viên của bộ ngoại giao và bộ công an đến để phản đối và sau đó quyết định hủy bỏ chương trình còn lại. Hành vi nghe lén nói trên chỉ là giọt nước làm tràn ly. 

Tối hôm trước đó ông BCV đã đi ra ngoài khách sạn để điểm mặt những nhân viên an ninh đang bao vây khách sạn.

Cần nói thêm là trên đường từ An Giang về lại Sài Gòn ông BCV lại được chứng kiện thêm một hiện trường nữa khi ông đi ngang qua nhà anh Nguyễn Bắc Truyển và chi Bùi Thị Kim Phượng ở huyện Lập Vò, tỉnh Đồng Tháp. Hôm đó công an đã dùng các xe tải lớn để chặn hai đầu của một đoạn đường quốc lộ dài khoảng 2 km dẫn vào nhà anh chị này

. Truyển và Phượng là hai nạn nhân của vụ tấn công, bắt người, phá nhà và xúc phạm tôn giáo PGHH vào ngày 9/2/2014 khiến cho họ bây giờ phải bỏ nhà đi lên sống tại Sài gòn.
- Phát ngôn viên của Bộ Ngoại giao Việt Nam tuyên bố chính phủ Việt Nam đã "đáp ứng tất cả các yêu cầu của báo cáo viên", điều này có đúng không?

Vấn đề là chính phủ Việt Nam đã đáp ứng thế nào chứ không phải chỉ là có hay không. Ở đây tôi phân biệt trách nhiệm của chính quyền trung ương và chính quyền địa phương. Có thể chính quyền trung ương có thiện chí nhưng rõ ràng các chính quyền địa phương thì không. Việc cử người đi theo hộ tống là cần thiết và các quốc gia khác cũng làm như vậy.

Nhưng hộ tống và giúp đỡ giải quyết các trở ngại trong chuyến thăm viếng rất khác với việc can thiệp thô bạo vào công việc của BCV. Theo cam kết BCV phải được gặp bất cứ người nào, cho dù người đó đang bị giam cầm, và phải được gặp riêng họ mà không chịu bất sự giám sát nào. Đây là điều mà Việt Nam không giải quyết được. 

Thà không gặp chứ ông BCV không chấp nhận nói chuyện với bất cứ tù nhân nào khi có quản giáo ngồi kề bên. Sự có mặt của quản giáo hay bất cứ người nào khác sẽ không giúp cho ông tìm hiểu đúng sự thật. Đó là một nguyên tắc bất di bất dịch của các BCV Liên Hiệp Quốc. Đã mời BCV thì Việt Nam phải biết chuyện này.

Việc để xảy ra những cản trở - với chứng cứ rõ ràng nên không thể xem là chuyện hiểu lầm – là sự xúc phạm đối với vị trí của BCV Liên Hiệp Quốc. Dù là lỗi của ai, trung ương hay địa phương, nhưng trách nhiệm vẫn là của nhà nước. Rất tếc các báo chí ở Việt Nam đã cắt xén phát biểu của BCV Liên Hiệp Quốc trong buổi họp báo ngày 31/7/2014 vừa qua để chỉ nêu lên một mặt của vấn đề là những lời khen, lời cá ơn lịch sự tối thiểu.

Nhận xét về thành quả của chuyến đi này của báo cáo viên Đặc biệt của Liên Hợp Quốc

Trong những năm qua đã có 6 BCV Liên Hiệp Quốc vào Việt Nam nhưng ông Bielefeldt là BCV đầu tiên về quyền dân sự và chính trị đến Việt Nam trong 16 năm qua. Đây là một điểm mới đáng khích lệ. Nhưng tôi cho rằng chính quyền Việt Nam chưa biết khai dụng mặt tích cực của chuyến viếng thăm.

Là những học giả, những chuyên gia độc lập các BCV luôn bảo vệ tính khách quan và vô tư của mình. Do đó những khuyến cáo của họ cần được trân trọng vì chúng sẽ giúp cải thiện tình hình nhân quyền. Bản báo cáo sơ khởi của ông Bielefeldt đã hé lộ một vài vấn đề cơ bản cần phải sửa đổi liên quan đến quan niệm về quyền tự do tôn giáo và các thức đối xử của nhà nước Việt Nam đối với những người có tôn giáo. Chúng ta chờ đợi bản báo cáo chính thức và đầy đủ của ông vào tháng Ba năm tới.

Điều cần nói thứ hai là ông BCV Liên Hiệp Quốc đã được chứng kiến để có thể cảm nhận một cách đầy đủ về một chính sách đàn áp tôn giáo một cách tinh vi và toàn diện. Chính quyền đã không biết ông sẽ gặp ai tại địa điểm nào nên đã cho bao vây trên địa bàn của toàn tỉnh hay thành phố. Nếu không đi và sống tại chỗ thì làm sao BCV Bielefeldt có thể hình dung được tình trạng này khi đọc các báo cáo. Đó là lợi thế của một chuyến đi thực địa.

Nhận xét cuối cùng là cách làm việc rất hữu hiệu của nhiều tôn giáo tại Việt Nam trong việc cộng tác với BCV. Theo tôi đây là một sự hợp tác trong tương kính và tin cậy. Không có hai yếu tố này tin tức về chuyến đi không thể giữ kín để bảo đảm kết quả và sẽ khó có sự thông cảm cho việc BCV phải cắt bỏ một phần chương trình. 

Là những người trong cuộc họ sẽ giúp chúng ta giải mã bản báo cáo sơ khởi của ông Bielefeldt. Qua tiếp xúc này Liên Hiệp Quốc không còn là xa vời và xa lạ mà là một cơ chế để họ tiếp tục giữ liên lạc

Nghe bài phỏng vấn:

Ông Vũ Quốc Dụng - Đức - 04/06/2014

04/08/2014

More

  

Ảnh của Ngoc Bui.

HTTP://DANLAMBAOVN.BLOGSPOT.COM/2014/05/HANG-VAN-CONG-NHAN-BINH-DUONG-INH-




Chiến tranh biên giới Việt Trung năm 1979


Battlefield Vietnam - Part 01: Dien Bien Phu The Legacy

SBTN SPECIAL: Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P1)

SBTN SPECIAL: Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P2)

SBTN SPECIAL: Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P3)
















__._,_.___

Posted by: hung vu 

Tự do ngôn luận và Toàn trị


Tự do ngôn luận và Toàn trị

Kính Hòa, phóng viên RFA
2014-08-05

Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
08052014-blog-kh.mp3Phần âm thanh Tải xuống âm thanh
000_Hkg9826183-600.jpg
Công an dùng loa yêu cầu dân không tụ tập để phản đối Trung Quốc gần Đại Sứ Quán Trung Quốc tại Hà Nội hôm 18/5/2014.
AFP photo




Sự kiện được giới bloggers quan tâm nhiều trong tuần qua là cuộc hội thảo do Đại sứ quán Úc tổ chức tại Hà Nội mang chủ đề Truyền thông phi nhà nước. Sự quan tâm này rất là dễ hiểu vì chính họ, những bloggers đã và đang làm nên nền truyền thông phi nhà nước đó, một bậc thềm để đi đến một nền báo chí tự do. Một trong những khách mời của buổi hội thảo là chị Như Quỳnh, được biết đến nhiều hơn với tên gọi blogger Mẹ Nấm, nói rằng:

Bloggers đóng một vai trò quan trọng vì họ khuyến khích sự tự do bày tỏ quan điểm với cách đưa tin không bị kiểm soát. Nhất là đối với các blogger công khai danh tính thì họ cũng ngang bằng với các phóng viên khi họ chịu trách nhiệm về việc đưa tin trên blog.

 Chính sự xuất hiện của các trang mạng, của giới bloggers, truyền thông phi nhà nước cần được xem xét như là một vấn đề nghiêm túc, nó tạo ra xu hướng tự do thông tin, buộc nhà nước phải thừa nhận, đó là điều kiện tiên quyết để cho người Việt Nam thực hiện quyền tự do ngôn luận, tự do bày tỏ chính kiến của mình.

Nhưng nhà nước Việt Nam chưa công nhận chuyện đó. Nhiều bloggers trong đó có Mẹ Nấm bị giữ lại không cho đi Hà Nội tham dự.

Không chỉ có các nhà báo và blogger mà ngay cả các tờ báo (chính thống) như Tuổi Trẻ, Thanh Niên, và tờ Một Thế Giới vừa nổi lên gần đây cũng là đích tấn công của dư luận viên.
- Nhà báo Đoan Trang 
Sự cất lên tiếng nói còn bao gồm cả những phản biện của giới trí thức trong những vấn đề kinh tế xã hội. Cách đây vài năm một tổ chức độc lập có tham vọng làm tư vấn cho nhà nước của một nhóm trí thức, chuyên gia là IDS đã phải đóng cửa vì một nghị định mang số hiệu 97 của Thủ tướng chính phủ qui định rằng các phản biện phải được nhà nước kiểm soát. Nhân phát biểu trong tuần qua của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đề cao vai trò phản biện của trí thức, blogger Quê Choa châm biếm:
Nếu bây giờ Thủ tướng kêu gọi giới trí thức phản biện và chính phủ lắng nghe thì nghị định 97 có còn hiệu lực nữa không? Chính phủ có công khai bãi bỏ kỉ luật cho tiến sĩ Nguyễn Quang A hay không?
Nếu nghị định 97 còn được duy trì thì lời nói của Thủ tướng chỉ là mua vui mà thôi.
Trong khi đó dường như đảng cộng sản Việt Nam cũng tích cực mở rộng sự kiểm soát của mình với sự xuất hiện các bloggers ủng hộ đảng, cũng thường được nhiều người gọi bằng tên bloggers dư luận viên. Điều này làm hình thành một bộ phận truyền thông nhà nước trên không gian mạng. Nhà báo Đoan Trang viết trong bài Sự kiểm duyệt truyền thông ở Việt Nam rằng:
Không chỉ có các nhà báo và blogger mà ngay cả các tờ báo (chính thống) như Tuổi Trẻ, Thanh Niên, và tờ Một Thế Giới vừa nổi lên gần đây cũng là đích tấn công của dư luận viên. Dư luận viên lên án họ "đưa tin sai sự thật", "bôi nhọ hình ảnh đảng và nhà nước", thậm chí khép họ vào tội "phản quốc". Rất nhiều khi, dư luận viên còn đi xa hơn, thông qua việc xâm phạm quyền riêng tư và tung tin bịa đặt về "địch", tức là blogger, các nhà hoạt động nhân quyền và những người bất đồng chính kiến.

Đây là một cuộc bút chiến khá đặc biệt, vì không phải các trang blog ủng hộ đảng cộng sản đó trình bày bài viết của họ trên các báo chính thống, có thể gọi họ là Nhà nước phi chính thống.

Trong cuộc chiến truyền thông Phi nhà nước và Nhà nước phi chính thống đó, nhà văn Nguyên Ngọc, một đảng viên cộng sản, sau khi tổ chức cuộc hội thảo về Phan Chu Trinh và tư tưởng của ông, bị một trang blog Nhà nước phi chính thống như vậy cho rằng ông là thành viên của đảng Việt Tân, một tổ chức chính trị mà nhà nước Việt nam xem là khủng bố

. Đáp trả, trang Dân luận viết:
Một hội thảo bàn về tư tưởng khai dân trí và đấu tranh bất bạo động của Phan Chu Trinh cũng bị coi là "kích động cho một cuộc bạo động và đòi thay thế chế độ hiện tại" thì không còn gì để nói.
Nhận xét về tình trạng tự do ngôn luận hiện nay, và suy nghĩ về những hành động cần làm cho tự do ngôn luận, một blogger phi nhà nước là Bác sĩ Phạm Hồng Sơn viết "Muốn lớn khôn, con người không thể không học nói. Hãy nói lên đi!

Dĩ nhiên, “học nói” trong một chế độ toàn trị không thể chỉ gặp những tiếng cười hân hoan hay sự dịu dàng như trẻ thơ học nói. Song, nhiều người Việt Nam, tôi đoan chắc, đã thấu hiểu điều này."
Chủ nghĩa xã hội
000_Hkg6879719-200.jpg
Một cửa hàng bán những sản phẩm tuyên truyền cho ĐCS và CNXH ở Hà Nội. AFP photo
Sự kiện thứ hai trong tuần qua được giới bloggers cùng công luận mạng chú ý là việc 61 đảng viên cộng sản kêu gọi Ban chấp hành trung ương đảng cộng sản Việt nam cùng toàn thể đảng viên từ bỏ ý thức hệ Xã hội chủ nghĩa, và phải bạch hóa những thỏa thuận giữa Việt nam và Trung Quốc ở Thành Đô hồi năm 1991.

Giáo sư Tương Lai, một trong 61 vị đảng viên đó nói:
Cái lý do mà chúng tôi đứng lại trong đảng vì chúng tôi muốn rằng với tư cách là một người đảng viên, chúng tôi muốn làm sao cứu đảng ra khỏi cơn suy thoái trầm trọng này. Mà suy thoái trầm trọng vì cái đường lối lý luận sai lầm. Suy thoái về đường lối lý luận sai lầm đó nó dẫn tới một suy thoái nghiêm trọng khác là sự lệ thuộc vào Trung Quốc. Nhân danh ý thức hệ Xã hội chủ nghĩa, và nhân danh cùng do đảng cộng sản lãnh đạo, Trung Quốc thao túng đảng cộng sản Việt Nam và những người lãnh đạo Việt Nam, biến họ phụ thuộc vào Trung Quốc.

Câu chuyện ý thức hệ này một lần nữa được xới lên. Blogger Trần Kỳ Trung, một cựu chiến binh phía miền Bắc Việt nam viết:
Rất mong đảng cộng sản, chính phủ Việt Nam mạnh dạn “ thoát Trung”  thay đổi thể chế, không áp đặt, lệ thuộc vào chủ nghĩa Mác -Lê Nin đã lạc hậu, không phù hợp với quy luật lịch sử, sửa đổi hiến pháp… đưa đất nước Việt Nam trở thành một đất nước dân chủ thực sự.  Từ đó  liên minh với các nước tự do, dân chủ như Mỹ, Nhật Bản, EU…
Đây là lời trong bài viết mới nhất của Blogger này mang tựa đề Tại sao tôi thích người Mỹ.
Như tiếp lời với blogger Trần Kỳ Trung, cây bút Thiện Tùng viết trên trang Bauxite Vietnam:
Ước gì Đảng Cộng sản Việt Nam mạnh dạn hơn, rộng lượng hơn, đặt lợi ích Tổ quốc và Dân tộc trên lợi ích của Đảng thì dễ biết mấy.
Nan đề Lợi ích dân tộc, lợi ích đảng cũng được blogger Nguyễn Lân Thắng bộc lộ trong bài viết dạng lá thư mai sau cho con gái của anh:
Cái chế độ mà gia đình ta cũng như nhiều gia đình khác đổ cả máu và mồ hôi để phụng sự nó hàng chục năm về trước đã không còn vì đất nước, vì nhân dân nữa. Người ta đã phản bội tất cả những gì đã hứa với dân để vun vén cho quần thần, cho gia tộc của họ.

Trở lại câu chuyện bức thư gửi đảng cộng sản Việt nam của 61 đảng viên, Giáo sư Tương lai nói rằng ông và các đồng sự của ông muốn rằng đảng cộng sản quay về với Nhân dân chứ đừng thực thi một chế độ toàn trị phản dân chủ nữa.

Nhận xét về chế độ toàn trị hiện nay, Luật sư Nguyễn Văn Đài cho rằng chính sự sợ hãi không nắm được quyền lực mà đảng cộng sản đã ngăn cấm những bloggers đến dự cuộc hội thảo truyền thông phi nhà nước trong tuần qua.
Và blogger Huỳnh Ngọc Chênh viết về sự sợ hãi đó:
Cái lý do mà chúng tôi đứng lại trong đảng vì chúng tôi muốn rằng với tư cách là một người đảng viên, chúng tôi muốn làm sao cứu đảng ra khỏi cơn suy thoái trầm trọng này. 

- Giáo sư Tương Lai
Nhìn chung lại, đảng và chính quyền luôn luôn trong tâm trạng cảnh giác cao độ trước mọi người dân, luôn luôn e ngại bất cứ chuyện tốt đẹp nào cũng có thể bị công dân lợi dụng để chống phá lại mình. Vì vậy mà có hẳn một điều luật, điều 258, trừng trị những hành vi lợi dụng các quyền tự do dân chủ gây tổn hại đến các cá nhân và tổ chức (chỉ cá nhân và tổ chức thuộc đảng và chính quyền mà thôi).

Mọi hành vi, mọi hoạt động của công dân vì thế phải được rình ngó, theo dõi, giám sát chặt chẽ, thậm chí phải giám sát ngay cả suy nghĩ trong đầu họ để xem họ có động cơ lợi dụng hay không để kịp thời ngăn chặn, trấn áp hoặc bắt bớ.
Tự do ngôn luận là một bộ phận của xã hội tự do chứ không phải là xã hội toàn trị. Tuy nhiên theo giáo sư Tương Lai cho rằng xã hội toàn trị hiện nay tại Việt nam lại nhân danh những điều mơ tưởng tốt đẹp mang tên là Chủ nghĩa xã hội.
Sự nhân danh này cũng được nhà văn Phạm Thành, thường được biết với tên gọi blogger Bà Đầm Xòe, nêu lên trong tác phẩm văn học của ông mang Cò Hồn xã nghĩa. Trong tuần qua ông nói với Đài Á châu tự do về sự nhân danh xã hội chủ nghĩa ấy:

“Cò hồn xã nghĩa, thì Xã nghĩa đương nhiên là xã hội chủ nghĩa rồi còn “cò hồn” thì ám chỉ con cò hồn ở Việt Nam mình bây giờ có hai thứ đấy là một con cò người ta dùng làm cò mồi để bẫy những con cò khác. Con cò mồi này bị chọc mù mắt được mang ra bờ ruộng để các con cò khác thấy có một con cò đang ở đây thì sà xuống và sụp bẫy.

Tư tưởng của nó là Chủ nghĩa xã hội với hai khẩu hiệu lớn “Dân chủ triệu lần hơn” và “Làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu”. Đảng cộng sản lấy hai cái đó làm khẩu hiệu, làm mồi nhử dân Việt Nam cứ tưởng như thế lao theo và cuối cùng sập bẫy cộng sản. Thân phận nhân dân cũng như những con cò vậy thôi.”

Blogger Huỳnh Ngọc Chênh cũng đưa ra sự mượn danh ấy dưới dạng một phản đề thú vị khi ông nhận xét về những tội danh bắt đầu bằng từ Lợi Dụng của nước CHXHCNVN:
Nhưng có khi nào đảng và nhà nước xã hội chủ nghĩa tỉnh tâm ngồi nghĩ đến cái vế ngược lại: Lợi dụng chủ nghĩa xã hội để chống phá dân tộc và đất nước?


Sự tĩnh tâm mà blogger, nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh nêu ra đó phải chăng cũng là lời kêu gọi của 61 đảng viên dành cho đảng của mình?

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link