Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, August 11, 2014

LỜI THÚ TỘI KINH HOÀNG CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM


Friday, August 1, 2014

LỜI THÚ TỘI KINH HOÀNG CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM

Từ trái qua phải. Lý Bằng, Giang Trạch Dân (nắm tay Nguyễn Văn Linh), Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười và Phạm Văn Đồng (chắp tay)
Từ trái qua phải. Lý Bằng, Giang Trạch Dân (nắm tay Nguyễn Văn Linh), Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười và Phạm Văn Đồng (chắp tay)

Trúc Giang MN


1* Mở bài
Ngày thứ bảy, 31 tháng 5, 2014 đài BBC đưa tin như sau:

“Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam nói quan hệ Việt-Trung vẫn “phát triển tốt đẹp” và so sánh xung đột hiện nay trên Biển Đông với ‘mâu thuẫn gia đình’.

Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh

Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh

Ông Thanh nói:”Trên thực tế, ngay ở trong quốc gia hay mỗi gia đình cũng còn có những mâu thuẫn, bất đồng, huống chi là các nước láng giềng với nhau còn tồn tại tranh chấp về biên giới, lãnh thổ hoặc va chạm là điều khó tránh khỏi.” (Phùng Quang Thanh)

Ông Thanh ví cuộc tranh chấp như mâu thuẩn trong một gia đình rất đúng. Về mâu thuẩn gia đình thì Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh và phái đoàn của đảng CSVN đã xin cho Việt Nam được làm một khu tự trị trực thuộc chính quyền Trung ương Bắc Kinh, và đã được “Phía Trung Quốc đồng ý và chấp nhận đề nghị nói trên, và cho Việt Nam thời gian 30 năm (1990-2020) để đảng CSVN giải quyết các bước tiến hành cần thiết cho việc “gia nhập đại gia đình các dân tộc Trung Quốc”. (Hết trích)

Mâu thuẩn trong đại gia đình các dân tộc Trung Quốc là hiện thực, Tây Tạng và Tân Cương là một chứng minh cụ thể.

GS Carl Thayer cho biết: “Giới chức Việt Nam thường có thói quen nói chung chung và không đi vào cụ thể”, do đó ta có thể nhận ra ‘mâu thuẫn gia đình’ nằm trong đại gia đình các dân tộc Trung Quốc.

“Một thời kỳ Bắc thuộc rất nguy hiểm đã bắt đầu”. Đó là lời xác nhận của một cán bộ Việt Cộng cao cấp thuộc Bộ Chính Trị đảng Cộng Sản Việt Nam, Nguyễn Cơ Thạch, Bộ trưởng Ngoại giao, đã tuyên bố sau Hội nghị Thành Đô, Tứ Xuyên năm 1990.

Nguyễn Cơ Thạch tuyên bố như thế thì có thể tin tưởng được Hội nghị Thành Đô đã đưa Việt Nam vào thời kỳ Bắc thuộc. Đó là đại sự của quốc gia cho nên ông không có thể nói chơi cho vui miệng, vì lời nói có ảnh hưởng đến cuộc đời và sự nghiệp chính trị của ông. Bị mất chức.

Bài nầy nêu những bằng chứng cụ thể để chứng minh hoạt động của hai bên Việt-Trung trong chương trình 30 năm về mọi mặt gọi là “đại cuộc”, và ngụy trang bằng cụm từ “16 chữ vàng”

Do kinh nghiệm ở hai khu tự trị Tây Tạng và Tân Cương, chính quyền trung ương ở Bắc Kinh đã kiềm chế CSVN bằng cách đã cấy sinh tử phù và đặt chiếc vòng kim cô lên đầu CSVN cho nên những tên Hán ngụy hiện nay như cá nằm trên thớt, vô phương cục cựa.

Giang Trạch Dân đã cho CSVN thời gian 30 năm để tiến hành sự kiện vĩ đại đối với Việt Nam cho nên gọi đó là “đại cuộc” và việc thực hiện chương trình 30 năm nằm trong khuôn khổ “16 chữ vàng”. Vì thế cứ mỗi lần có tranh chấp thì Bắc Kinh khuyên nhũ Việt Cộng hãy vì “đại cuộc”, và CSVN luôn luôn cam kết thực hiện 16 chữ vàng.

Tuyên bố của Phùng Quang Thanh thật đúng là lời thú tội kinh hoàng đối với người Việt trong nước.
Cho dù Wikileaks không tiết lộ, xem như không có biên bản đó, thì xuyên qua những hành động mà đảng CSVN đã thể hiện và nhiều người đã xác nhận đó là hành động bán nước.
 
2* Đảng Cộng Sản Việt Nam xin được làm một khu tự trị trực thuộc 

Bắc Kinh

Hàng trước từ trái sang: 1) Hoàng Bích Sơn, trưởng ban đối ngoại T.Ư., (3)Phạm Văn Đồng,                          (4) Nguyễn Văn Linh (bên phải Giang Trạch Dân),  5) Giang Trạch Dân (áo xám đứng giữa), 6) Lý Bằng, 7) Đỗ Mười, 9) Hồng Hà (bìa phải)

Hàng trước từ trái sang: 1) Hoàng Bích Sơn, trưởng ban đối ngoại T.Ư., (3)Phạm Văn Đồng,
(4) Nguyễn Văn Linh (bên phải Giang Trạch Dân),
5) Giang Trạch Dân (áo xám đứng giữa), 6) Lý Bằng, 7) Đỗ Mười, 9) Hồng Hà (bìa phải)

Wikileaks xác định văn kiện đó là một trong 3,100 bức điện thư lưu trữ tại Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, tài liệu chi tiết như sau:

“Biên bản buổi họp kín giữa Nguyễn Văn Linh , Tổng Bí Thư đảng CSVN, Đỗ Mười, Chủ tịch Hội Đồng Bộ Trưởng, đại diện phía Việt Nam, và Giang Trạch Dân, TBT/CSTQ, Lý Bằng, Thủ tướng, đã họp 2 ngày từ 3 và 4-9-1990, tại Thành Đô, tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc ”.

“Vì sự tồn tại của sự nghiệp xây dựng Chủ Nghĩa Cộng Sản, đảng Cộng Sản và nhà nước Việt Nam đề nghị phía Trung Quốc giải quyết các mối bất đồng giữa hai nước. Phía Việt Nam sẽ cố hết sức mình để vun đắp tình hữu nghị lâu đời vốn có giữa hai đảng và nhân dân hai nước do Chủ tịch Mao Trạch Đông và Chủ tịch Hồ Chí Minh đã dày công xây đắp trong quá khứ. Và Việt Nam bày tỏ mong muốn sẵn sàng chấp nhận làm một khu vực tự trị thuộc chính quyền Trung Ương tại Bắc Kinh, như Trung Quốc đã dành cho Nội Mông, Tân Cương, Tây Tạng, Quảng Tây”.

“Phía Trung Quốc đồng ý và chấp nhận đề nghị nói trên, và cho Việt Nam thời gian 30 năm (1990-2020) để đảng CSVN “giải quyết các bước tiến hành cần thiết cho việc gia nhập đại gia đình các dân tộc Trung Quốc”. (Hết trích)

 3* Bí mật của chương trình 30 năm sát nhập Việt Nam vào Trung Cộng

Hội nghị tái lập bang giao giữa hai nước được tổ chức công khai vào hai ngày 3 và 4 tháng 9 năm 1990 tại Thành Đô, Tứ Xuyên, nhưng nội dung CSVN xin được sát nhập vào đại gia đình các dân tộc Trung Quốc là bí mật.

Cho mãi đến khi Wikileaks phổ biến tài liệu mật đó thì người Việt ở nước ngoài mới biết đến, nhưng đối với đa số người trong nước thì nó vẫn còn là một bí mật. Vì thế, để lừa bịp nhân dân Việt Nam, chương trình 30 năm mà hai đảng Cộng Sản nầy thực hiện được ngụy trang dưới những từ ngữ mỹ miều như “đại cuộc”, “phương châm 16 chữ vàng”, “hợp tác chiến lược toàn diện”, “Ủy ban Chỉ đạo Hợp tác toàn diện”…

Những cụm từ nêu trên là cái nhãn hiệu che giấu chương trình 30 năm ở Thành Đô.

Wikileaks không phải là căn bản để đánh giá, nó không phải là bằng chứng, cho nên có nó hay không có nó không quan trọng, mà hành động cụ thể là CSVN thi hành đối với Trung Cộng mới chính là bằng chứng bán nước. Hành động bán nước của đảng CSVN được xác định qua những hành động cụ thể một cách chính thức bằng những văn bản của những tuyên bố chung và hành động mà Đảng CSVN đã làm.


4* Sự ra đời của “16 chữ vàng”
  1. 1. Bước mở đầu
Tháng 11 năm 1991, sau hội nghị Thành Đô, lãnh đạo cao cấp hai đảng, hai nước liên tiếp thăm viếng lẫn nhau. Sự giao lưu, hợp tác giữa hai bên về các lãnh vực chính trị, kinh tế, quân sự, khoa học kỹ thuật, văn hoá… được mở rộng, nâng lên tầm cao là bước đầu của việc hội nhập.

Trung Cộng cho biết con đường hợp nhất của hai nước vô cùng thuận lợi vì đó là những đặc thù về địa lý tự nhiên, chế độ chính trị, văn hoá, xã hội và vận mệnh của hai dân tộc, của hai đảng được xem như một.
“Sơn thủy tương liên, Lý tưởng tương thông, Văn hóa tương đồng, Vận mệnh tương quan”
Việt Trung tuy hai mà một, tương nhập là lẻ tất yếu và hợp tình, hợp lý.

4.2. Trung Cộng khởi tạo phương châm 16 chữ vàng

Tiếp tục thúc đẩy tiến trình bí mật 30 năm Thành Đô, Giang Trạch Dân đưa ra chiêu bài để ngụy trang là phương châm 16 chữ vàng. Tổng Bí Thư Lê Khả Phiêu nhất trí ngay và cam kết luôn luôn thực hiện với quyết tâm cao độ để hoàn thành “đại cuộc” đó.

Thế là phương châm 16 chữ vàng ra đời từ đó. Bản tuyên bố chung về 16 chữ vàng chính thức được Giang Trạch Dân và Lê Khả Phiêu ký vào tháng 2 năm 1999.

16 chữ vàng:

Láng giềng hữu nghị (mục lân hữu hảo), hợp tác toàn diện (Toàn diện hợp tác), ổn định lâu dài (Trường kỳ ổn định), hướng tới tương lai (Diện hướng vị lai).

Tháng 11 năm 2000 khi tân Tổng bí thư Nông Đức Mạnh sang diện kiến thì Giang Trạch Dân nhắc đến và nhấn mạnh, phương châm 16 chữ vàng là cái khung chỉ đạo căn bản và nhất quán để Việt Nam phát triển quan hệ với Bắc Kinh. Cũng giống như những người tiền nhiệm, Nông Đức Mạnh hạ quyết tâm thực hiện nội dung của 16 chữ vàng.

5* Thực hiện chương trình 30 năm trên cơ sở 16 chữ vàng
  1. 1. Nội dung chương trình
Chương trình 30 năm Thành Đô được các đời Tổng bí thư CSVN ký kết qua những bản tuyên bố chung về hợp tác toàn diện để Việt Nam hội đủ điều kiện sát nhập vào đại gia đình các dân tộc Trung Quốc.
Hợp tác toàn diện về các mặt:
  • Việc quản lý đảng, quản lý nhà nước thông qua những cuộc thăm viếng của các lãnh đạo cao cấp hai bên.
  • Giao lưu về các mặt: chính trị, kinh tế thương mại, quân sự, văn hóa, hữu nghị nhân dân…từng bước nâng lên tầm cao mới sẵn sàng cho ý nguyện hội nhập theo tinh thần của hội nghị Thành Đô năm 1990.
  1. 2. Những bước cụ thể đã được thực hiện

  1. 2.1. Hợp tác toàn diện về việc quản lý đảng và quản lý nhà nước
Các lãnh đạo cao cấp của đảng và nhà nước hai bên liên tục có những cuộc viếng thăm quan trọng, không ngừng vun đắp quan hệ hợp tác toàn diện, từng bước nâng lên tầm cao mới để đáp ứng “nguyện vọng của nhân dân hai nước” là hội nhập vào đại gia đình các dân tộc Trung Quốc.

1). Những lãnh đạo Trung Cộng sang thăm Việt Nam

alt
 
alt
alt
alt
Từ tháng 11 năm 1992 đến năm 2013 đã có 8 lãnh đạo cao cấp Trung Cộng đến thăm và làm việc với lãnh đạo đảng CSVN.
 
Thủ tướng Lý Bằng (tháng 11 năm 1992). Chủ tịch Quốc hội Kiều Thạch Đàng (tháng 11, 1994 và tháng 3, 2002). Chủ tịch nước Giang Trạch Dân (tháng 6, 1996). Thủ tướng Chu Dung Cơ (tháng 11, 1996). Thủ tướng Ôn Gia Bảo (tháng 12, 1996).
 
Từ 31-10 đến 2-11-2005 Hồ Cẩm Đào kinh lý Việt Nam. Đó là chuyến viếng thăm cao cấp nhất, đầy đủ cương vị: Tổng Bí thư, Chủ tịch nước, Chủ tịch Quân ủy TW, là bước ngoặt quan trọng thúc đẩy Việt Nam hội nhập vào Trung Quốc.
 
Sau đó là viếng thăm của Tập Cận Bình và Thủ tướng Lý Quốc Cường. Ngoài ra còn có nhiều lãnh đạo cấp thấp tới lui rộn rịp.

2). Về phía lãnh đạo Việt Nam sang chầu thiên triều

Tất cả những Tổng bí thư, chủ tịch nước, Chủ tịch quốc hội và thủ tướng đều phải qua diện kiến lãnh đạo Trung Cộng. Tổng bí thư, chủ tịch nước đều phải ký những bản Tuyên bố chung xác định quyết tâm thúc đẩy, hợp tác toàn diện trên phương châm 16 chữ vàng và 4 tốt mà thực chất là hoàn tất chương trình 30 Thành Đô, sát nhập vào “đại gia đình các dân tộc Trung Quốc”.


Ngoài những bản tuyên bố chung, Việt Nam bị bắt buộc phải thành lập “Ủy Ban Chỉ Đạo Hợp Tác Toàn Diện” để làm việc một cách cụ thể với Ủy ban Hợp tác Toàn diện của Trung Cộng.

 
alt
alt














Phiên họp lần thứ tư, phiên họp lần thứ 5 Ủy ban Chỉ đạo Hợp Tác Toàn Diện

Vì sao phải thành lập ủy ban chỉ đạo hợp tác toàn diện? Một quốc gia độc lập chỉ cần xác định chính sách ngoại giao là đủ. Khi cần thì ký những hiệp ước, những thỏa thuận riêng biệt cho mỗi vấn đề.

 
alt
alt













 
Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh (phải) và thượng tướng Mã Hiểu Thiên
 

alt
alt















Việt Trung hợp tác toàn diện về quốc phòng
  1. 2.2. Hợp tác toàn diện về kinh tế với Bắc Kinh
1). Thiết lập những nguyên tắc luật pháp căn bản về kinh tế

Năm 2005, trong số 44 hiệp định và thỏa thuận về kinh tế và thương mại, Việt Nam và Trung Cộng đã có 20 văn bản thỏa thuận làm căn bản pháp lý trong quan hệ giữa Việt Nam với các địa phương bên Trung Cộng. Đó là: Hiệp định thương mại, Hiệp định mua bán vùng biên giới, Hiệp định thành lập Ủy Ban Việt-Trung về kinh tế và thương mại.

Hiệp định giao thông đường sắt cao tốc và đường bộ, đường hàng không để lưu thông hàng hóa giữa địa phương với trung ương Bắc Kinh.

Từ ngày 1-1-2004 Việt Nam và Trung Cộng thực hiện bãi bỏ thuế xuất, nhập khẩu. Các cặp cửa khẩu hai bên đã được khai thông tạo điều kiện cho hàng hoá lưu thông tự do, mở ra một thời kỳ giao lưu hàng hóa không biên giới giữa hai bên.
 
2). Kinh tế Việt Nam đã lệ thuộc vào chính quyền trung ương Bắc Kinh

 
alt
alt













Hợp tác toàn diện về kinh tế thương mại
  1. Về đầu tư xây dựng
Nhà thầu Trung Cộng hầu như thắng thầu hầu hết những công trình quan trọng với loại thầu trọn gói EPC, còn gọi là “hợp đồng trọn gói” hay “hợp đồng chìa khoá trao tay”. EPC là Engineering , Procurement and Construction. (Thiết kế, mua sắn, xây dựng).

Hiện nay có 90% gói thầu EPC được giao cho Trung Cộng thực hiện, bao gồm những dự án lớn và quan trọng về năng lượng (nhà máy điện), kim loại, hoá chất…điều nầy cho biết Việt Nam đã lệ thuộc vào Trung Cộng rồi.
 
b. Trung Cộng chiếm lĩnh thị trường Việt Nam
 
alt
alt















Tại hầu hết các chợ lớn như Đồng Xuân, chợ Hôm, chợ Ngã Tư Sở, chợ Xanh, chợ Long Biên, chợ Ninh Hiệp… tràn lan các mặt hàng Trung Quốc

 
alt
alt















Hàng hóa độc hại Trung Quốc chiếm lĩnh thị trường Việt Nam

Thương lái Trung Cộng xâm nhập vào các vùng sâu, dùng thủ thuật giá, mua những thứ như cây tràm cỗ ở Quảng Ngãi, và những thứ không biết để làm gì, nhưng đã để lại những tác hại vô cùng to lớn. Đó là đánh phá thị trường VN.
 
Nông sản, thực phẩm, hàng công nghiệp giá rẻ, mà không được kiểm soát về chất lượng, vệ sinh, an toàn, thậm chí có những mặt hàng Trung Cộng mà dán nhãn sản xuất ở VN. Nhiều trường hợp dán cờ Trung Cộng trên các sản phẩm bày bán ở các siêu thị VN.
 
Hàng hóa rẻ tiền của Trung Cộng chiếm lĩnh thị trường Việt Nam, giết chết các công ty trung bình và nhỏ trong nước, đưa đến công nhân thất nghiệp.
  1. Nhập siêu của Việt Nam chứng tỏ lệ thuộc kinh tế

Năm 2013, Việt Nam nhập khẩu hàng hóa Trung Cộng (TC)  36tỷ 960 triệu USD, trong khi đó xuất khẩu chỉ có 13tỷ 960 triệu USD. Đó là nhập siêu. Sự chênh lệch về cán cân mậu dịch nầy khiến cho VN phụ thuộc vào TC.
TS Lê Đăng Doanh nêu nhận xét: “Mức nhập siêu to lớn nầy gây sức ép rất nặng khiến cho VN phụ thuộc vào TC: mất ngoại tệ, mất thị trường trong nước, công nhân mất việc. Khi người dân mua hàng hóa TC đồng nghĩa với việc trả lương cho công nhân nước nầy”.
  1. 2.3. Hợp tác toàn diện về văn hóa giáo dục
          1). Việt Nam cam kết giáo dục nhân dân về 16 chữ vàng và 4 tốt

Ngày 21-2-2013, Nguyễn Thiện Nhân, ủy viên BCT dẫn đầu đoàn đại biểu cấp cao sang Bắc Kinh. Hai bên đã ký một thỏa thuận hợp tác toàn diện cho giai đoạn 5 năm từ 2014-2019.

Nguyễn Thiện Nhân, cựu Bộ trưởng Bộ Giáo dục, cam kết, với tư cách Chủ tịch Ủy ban Trung Ương Mặt Trận Tổ quốc VN (MT/TQ/VN), ông sẽ vận động quần chúng nhân dân thực hiện tốt 16 chữ vàng và 4 tốt để hoàn thành tốt thoả thuận của hai bên từ khi bình thường hóa năm 1990. Ông Nhân cho biết MT/TQ/VN sẽ triển khai chức năng và nhiệm vụ mới trong Hiến pháp 2013 là “giám sát phản biện xã hội” để tăng cường hiểu biết của nhân dân Việt Nam với nhân dân Trung Quốc.

Việt Nam sẽ thực hiện Cung Văn hoá Việt-Trung tại Hà Nội. Trong 15 năm, kể từ 2005 Việt Nam đã cử hơn 100 đoàn đại biểu văn hóa trên các lãnh vực: báo chí, âm nhạc, điện ảnh, kịch nghệ, truyền hình sang tham quan học hỏi và trình diễn ở Bắc Kinh.

2). Giáo dục thanh niên

alt
alt















Chủ tịch Ủy ban TƯ MTTQ Việt Nam (Nguyễn Thiện Nhân) và Bí thư Thứ nhất TƯ Đoàn Đoàn    TNCS Hồ Chí Minh Nguyễn Đắc Vinh giao lưu với các đại biểu thanh niên hai nước

 
12

Hữu nghị giữa hai đoàn thanh niên khu tự trị VN & Trung Quốc

Theo một hiệp định, mỗi năm Trung Cộng cấp 130 suất học bổng cho sinh viên VN, đồng thời VN chỉ cấp 15 học bổng cho sinh viên Trung Cộng, có nghĩa là Bắc Kinh đào tạo cán bộ tương lai cho họ.
 
Việt Nam đưa những đoàn thanh niên sang thăm viếng, hợp tác hữu nghị với thanh niên sắc tộc của các khu tự trị. Nổi bật nhất là Liên hoan thanh niên VN-TQ được tổ chức vào ngày 26-11-2013, 3,000 thanh niên do Nguyễn Thiện Nhân hướng dẫn tham dự liên hoan. Trong diễn văn, ông Nhân cho biết: “Đây là dịp để thế hệ trẻ hai nước kết chặt quan hệ hai đảng, hai nước, không ngừng đơm hoa kết trái, vun đắp tình hữu nghị của hai dân tộc”.

Định hướng dư luận, Lập Viện Khổng Tử, nằm trong hợp tác văn hoá giáo dục cho thanh niên.
16 chữ vàng và 4 tốt là chiêu bài ngụy trang cho chương trình 30 năm để VN hội nhập vào đại gia đình các dân tộc Trung Quốc, nói thẳng ra là chương trình bán nước của đảng CSVN.
  1. 2.4. Trung Cộng di dân vào Việt Nam
Bọn Tàu khựa vào Việt Nam không cần Visa nhập cảnh, nên tự do đi luông tuồng như đi vào Tây Tạng, Tân Cương, Mãn Châu, Nội Mông. Bọn họ đã có mặt trên khắp hang cùng ngỏ hẻm của đất nước Việt Nam. Trong 65 khu chế xuất, khu công nghiệp, không nơi nào vắng bóng người Hoa cả.

Chúng chiếm đóng các vị trí chiến lược, từ việc thuê đất 306,000  hecta trong 50 năm với giá rẻ mạt ở biên giới phía Bắc, từ Bauxite Tây Nguyên đến Cà Mau, có thể thành lập nhiều sư đoàn của đạo quân thứ năm với những công nhân, mà thực chất là binh sĩ, tình báo, đặc công. Họ nắm trong tay những bản đồ vị trí các nhà máy điện, nhà máy quốc phòng, cơ xưởng…

Những người di dân tạo lập thành những khu riêng biệt của người Hoa mà công an Việt Nam không được vào đó để kiểm soát.

1). Khu phố Tàu Bình Dương

Trung tâm thương mại Đông Đô Đại Phố (Chữ Tàu trên cổng vào)

Trung tâm thương mại Đông Đô Đại Phố (Chữ Tàu trên cổng vào)
 

alt
alt
alt

Tờ Việt Báo tại hải ngoại có bài viết tựa đề: “Cờ Trung Quốc treo rợp Bình Dương: Dân Việt có nguy cơ mất đất”

Theo bài báo thì “Cờ Trung Cộng treo tưng bừng tại Bỉnh Dương để mừng Quốc Khánh lần thứ 90 của Trung Cộng bởi vì người Hoa đang cư ngụ đông đảo ở Phố Tàu nơi đây.

Một bài viết có tựa đề “Phố người Hoa, Rừng người Hoa, sòng bạc người Hoa,…và người Hoa” còn đưa ra quan ngại rằng “trong một tương lai không xa, con cháu người VN sẽ không còn được sống trên quê hương mình”.

Bài báo viết tiếp:

“Sau Casino của người Hoa ở Đà Nẳng chỉ dành cho người nước ngoài, lại đến khu phố dành riêng cho người Hoa ở Bình Dương, nơi mà người Việt cũng không được bén mảng tới. Vậy trong tương lai, người Việt sẽ chỉ được sử dụng một phạm vi bao nhiêu bởi vì, biển, rừng, đô thị đều có bóng dáng của người Hoa.

Phố Tàu là khu vực riêng biệt của cộng đồng người Hoa, người Việt khó chen chân vào. Phố Tàu ở Bình Dương mang tên Trung Tâm Thương Mại Đông Đô Đại Phố, trong đó có một trường Đại học quốc tế Miền Đông, một bịnh viện 1,000 giường, một khu phức hợp: thể thao, hội nghị, tiệc cưới, một sân golf, các cửa hiệu thương mại và một khu giải trí.

Bọn Tàu khựa sinh hoạt theo phong tục tập quán của họ và luật pháp Việt Nam bị bỏ ra ngoài. Nhân viên công lực VN không được vào kiểm tra cần thiết để nắm quyền kiểm soát khu vực.
Ngay cả nghĩa địa người Hoa ở Việt Nam cũng là một khu vực riêng biệt bất khả xâm phạm. Vậy hỏi quyền lực quốc gia còn đâu nữa?

6* Những bản tuyên bố chung của lãnh đạo CSVN
  1. 1. Thỏa thuận 4 điểm của Tổng bí thư Nông Đức Mạnh
Ngày 22-8-2006, Nông Đức Mạnh sang Bắc Kinh thúc đẩy tăng cường quan hệ toàn diện và nhất trí với Hồ Cẩm Đào 4 khía cạnh:

Thứ nhất. Lãnh đạo cao cấp hai bên phải duy trì “quan hệ gần gũi” thông qua những cuộc viếng thăm cấp cao.

Thứ hai. Quan hệ kinh tế thương mại phải được nâng lên nấc thang cao mới, cụ thể hơn.

Thứ ba. Vấn đề lãnh thổ phải luôn luôn đạt được “sự đồng thuận”, bảo đảm ổn định lâu dài. (Nếu đồng thuận thì ổn định)

Thứ tư. Hai bên thống nhất về chính sách ngoại giao, quốc phòng để có nền tảng phát triển bền vững và hữu nghị.

Năm 2009, tỉnh Hải Nam và Việt Nam nhất trí hợp tác toàn diện về chiến lược quân sự.
 (Tại sao một quốc gia lại phải hợp tác với một tỉnh của quốc gia khác?)
  1. 2. Bản tuyên bố chung của Nguyễn Phú Trọng và Hồ Cẩm Đào ngày 15-10-2011
  2. Hai bên đã thông báo cho nhau về tình hình mỗi Đảng, mỗi nước.
  3. Phía Việt Nam nhiệt liệt chúc mừng 90 năm thành lập Đảng Cộng sản Trung Quốc vui mừng trước những thành tựu mang tính lịch sử dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Trung Quốc.
  4. Hai bên đã nhìn lại và tổng kết 20 năm kể từ khi bình thường hóa quan hệ (1990), khẳng địnhtình hữu nghị đời đời Việt-Trung là tài sản quý báu chung của hai Đảng, hai nước và nhân dân hai nước, cần được không ngừng củng cố, phát triển, truyền mãi cho các thế hệ mai sau.( Thôn tính tương lai)
  5. 3. Bản tuyên bố chung của Trương Tấn Sang
Trong bản tuyên bố chung ngày 21-6-2013 được ký bởi Trương Tấn Sang và Tập Cận Bình, có đoạn ghi như sau:

– Dân sự: Đào tạo nhân dân, văn hóa, giáo dục, y tế, sản xuất, chế biến. Khai thác lãnh thổ, lãnh hải, đất liền, biên giới, cửa khẩu, biển Đông, rừng núi, đầu tư, khoa học, công nghệ, kinh tế, thương mại, môi trường, nông nghiệp, ngư nghiệp, dầu khí, giao thông, vận tải và du lịch.

– Chính trị: Xây dựng nguồn máy đảng, và nhà nước xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Tham vấn chính phủ, ban tuyên giáo, ban đối ngoại trung ương, ban lý luận, đào tạo hữu nghị quân, dân, cán chính cao cấp.
– Quân sự: Quân đội, quốc phòng, khí tài, an ninh, ngoại giao.

Kế hoạch toàn diện qui định mỗi bộ phận đặt đường dây nóng tự quản và kết nối quản trị Bắc Kinh.
(Đường dây nóng tự quản với Bắc Kinh là nhận lịnh trực tiếp từ chính quyền trung ương ở Bắc Kinh)
Ngoài ra, đảng CS và nhà nước Việt Nam, ưu tiên để 4 tỉnh phía Nam Trung Quốc, như Vân Nam, Quảng Tây, Quảng Đông, Hải Nam được hưởng đặc quyền khai thác toàn diện trên 7 tỉnh biên giới của Việt Nam, như Điện Biên, Lai Châu, Lào Cai, Hà Giang, Cao Bằng, Lạng Sơn, Quảng Ninh. Người Trung Quốc được hưởng qui chế “bất xâm phạm” từ khi có mặt tại Việt Nam để thi hành công tác khai thác toàn diện trên lưng người Việt Nam.

“Hai bên nhất trí tăng cường hơn nữa sự hợp tác giữa các tỉnh, khu vực của hai nước, nhất là giữa 7 tỉnh của Việt Nam: Điện Biên, Lai Châu, Lào Cai, Hà Giang, Cao Bằng, Lạng Sơn, Quảng Ninh, hợp tác toàn diện với 4 khu tự trị của Trung Quốc gồm có: Quảng Đông, Quảng Tây, Hải Nam, Vân Nam”.

Trước hết Trung Cộng muốn Việt Nam hội nhập với 4 khu tự trị để trở thành 5 khu tự trị gồm có: Mãn, Tạng, Hồi, Mông và khu tự trị mới là Việt Nam. Và cờ Trung Cộng trở thành 6 ngôi sao mà VN đã dùng để chào mừng Tập Cận Bình vừa qua.

Thực tế là chỉ có 3 tỉnh của Trung Cộng mà đòi hợp tác toàn diện với 7 tỉnh Việt Nam, tạo điều kiện dễ dàng và hợp pháp cho thương lái, nhân viên Trung Cộng được đi khắp mọi nơi để nắm tình hình các mặt, biết rõ địa hình địa vật, đường đi lối về, tài nguyên, khoáng sản, đặc sản để khi cần thì xử dụng.

Trên Facebook, nhà bình luận Trần Trung Đạo nêu nhận xét như sau: “Đọc bản tuyên bố chung mới thấy số phận chùm gởi của CSVN phụ thuộc sâu xa vào cây cổ thụ già Cộng Sản Trung Quốc đến mức độ nào. Sự khiếp nhược và ươn hèn thể hiện rõ đến mức chỉ trong một văn bản 8 điểm mà có tổng cộng 29 lần “nhất trí”.

7* Cộng Sản Việt Nam bị cấy sinh tử phù

Trung Cộng đang nắm trong tay những con bài tẩy bằng văn bản chính thức đã được các lãnh đạo CSVN ký và cam kết thi hành. Công hàm bán nước Phạm Văn Đồng chỉ là con bài thứ nhất mà thôi. Những lá bài khác như biên bản bí mật ở Thành Đô năm 1990 và những bản tuyên bố chung đã được ký kết như đã nêu trên.
Thiên la địa võng đã bày ra để khống chế và trừng trị Hán ngụy Việt Nam nếu phản chủ. Các vị trí chiến lược chủ yếu như rừng đầu nguồn, Lào, Campuchia, Tây Nguyên, hệ thống giao thông cao tốc xuyên Việt…và những sư đoàn của đạo quân thứ năm dưới lớp áo công nhân, thương nhân…khiến cho số phận của lãnh đạo CSVN thê thảm như con cá nằm trên tấm thớt của Trung Cộng.

Khi Tập Cận Bình niệm thần chú thì bộ tứ “hùng dũng sang trọng” vừa ôm đầu vừa gật đầu lia lịa.

8* Vì sao Trung Cộng không muốn đưa nội vụ ra tòa án quốc tế?

Ngày 2-6-2014 báo South China Morning Post tường thuật rằng ngày 1-6-2014 Thứ trưởng Quốc phòng Nguyễn Chí Vịnh cho biết Hà Nội vẫn chưa quyết định bao giờ sẽ yêu cầu toà án trọng tài quốc tế phân xử tranh chấp, nhưng nói đó là tùy thuộc vào hành động của Trung Quốc.
Trước đó, Nguyễn Tấn Dũng cũng cho biết là VN đã chuẩn bị bằng chứng cho hồ sơ pháp lý nầy, nhưng mọi việc sẽ do Bộ Chính Trị quyết định.

Ông Trần Công Trục, nguyên Trưởng Ban Biên giới Chính phủ lại lên tiếng là kiện chẳng ăn thua gì.
Có thể dùng câu “Đừng nghe những gì Cộng Sản nói, hãy nhìn kỹ những gì Cộng Sản làm” để biết bản chất của CSVN trong vấn đề nầy.

Vì sao Trung Cộng không muốn nội vụ được đưa ra toà án quốc tế?

Không phải TC sợ bị thua kiện, vì họ đã có khả năng vô hiệu hóa vụ kiện 100% bởi quyền phủ quyết ở HĐ/BA/LHQ, mà cũng không phải vì Trung Cộng sợ dư luận quốc tế, vì nếu sợ thì đã không làm ngang tàng như thế..

Điều mà Trung Cộng mong muốn là “những mâu thuẩn trong gia đình” phải để gia đình giải quyết. Tập quán Á Đông là nếu đưa chuyện nội bộ gia đình ra ngoài thì chẳng khác gì “vạch áo cho người xem lưng”. Điều Trung Cộng muốn là Việt Nam phải là một trong đại gia đình các dân tộc Trung Quốc mà Nguyễn Văn Linh đã lặn lội từ Hà Nội đến Thành Đô để thỉnh cầu hồi năm 1990.

Đây là phép thử, xem CSVN có đủ can đảm để thoát ra đại gia đình các dân tộc TQ đó không?
Nếu quan sát kỹ những tuyên bố của Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Chí Vịnh và Trần Công Trục nêu trên, thì có thể đoán được lãnh đạo CSVN vẫn còn hèn nhát, vì không dám phản chủ, nên chỉ dám nói mà không dám làm. Hơn nữa Việt Cộng đã bị cấy sinh tử phù và niền chiếc vòng kim cô lên đầu rồi thì chẳng còn hành động can đảm nào nữa cả.

Hãy chờ xem!

9* Kết luận

Giả sử như Wikileaks không tiết lộ biên bản bí mật ở hội nghi Thành Đô năm 1990, hoặc xem như không có nó, thì những hành động của đảng CSVN cũng đã bị lên án là bán nước, hèn nhát vì đã đặt đất nước, dân tộc Việt Nam dưới tay bọn Trung Cộng. Sự thật hiển nhiên đó không thể chối cãi được.

Việt Nam đã lệ thuộc vào Trung Cộng từ lâu rồi. Ông Vương Gia Thụy, Trưởng ban Đối ngoại Trung Cộng, đã nêu những bằng chứng cho thấy Việt Nam đã được sát nhập vào Trung Cộng, như sau: “Việt Nam và Trung Quốc đã hợp tác chiến lược toàn diện. Cơ chế xã hội giống hệt nhau. Con đường phát triển tương tự như một. Quan hệ hai nhà nước ổn định và cùng một mục đích phát triển chấn hưng sự nghiệp Xã Hội Chủ Nghĩa”.
Đảng CSVN là tội đồ của dân tộc. Hãy đối chiếu với di chúc của vua Trần Nhân Tông thì thấy rõ ngay. Nhà vua di chúc: “Cái họa lâu đời của ta là họa Trung Hoa. Một tấc đất của tiền nhân để lại cũng không để lọt vào tay kẻ khác. Ta để lời nhắn nhũ nầy như là một lời di chúc cho muôn đời con cháu về sau” (Vua Trần Nhân Tông)

“Các vua Hùng có công dựng nước. Đức Trần Hưng Đạo có công giữ nước để bác cháu ta tha hồ bán nước!”.


Trúc Giang
                                                          
 photo Ba3010ntrocircnva3000ba3010nn1B001A103010c_zps04953217.jpg

 Coi Tây Tạng trong tay Tầu để chuẩn bị cho VN rồi mai cũng trong tay Tầu


Khi "Dư lợn viên" trung thành của đảng... sủa


Khi "Dư lợn viên" trung thành của đảng... sủa


Hoàng Thanh Trúc (Danlambao) - Những ngày qua, sau khi bài báo Đã đến lúc giải mật Hội Nghị Thành Đô của Mặc Lâm, biên tập viên Đài RFA chuyển tải trên mạng, cũng như vấn đề này đã được đề cập trong thư ngỏ của 61 vị Quân cán chính đảng viên CS lão thành gửi BCT/CSVN mà qua đó tựu trung: “Là người chủ đất nước, nhân dân có quyền biết và phải được biết sự thật về quan hệ Việt Nam – Trung Quốc và những điều quan trọng đã ký kết với Trung Quốc như thỏa thuận Thành Đô năm 1990, thỏa thuận về hoạch định biên giới trên đất liền và vịnh Bắc Bộ, những thỏa thuận về kinh tế v.v…”

Hội nghị Thành Đô ngày 3/9/1990 tại Tứ Xuyên, Trung Quốc

Như hai viên đá ném xuống mặt hồ, bên cạnh nước văng lên từ “lề Dân” thì sau đó sóng lan tỏa từ “lề đảng” cũng dội lại.

Trong bài viết của Mặc Lâm và Suy tư của 61 vị Quân cán chính đảng viên CS qua thư ngỏ có nét tương đồng với ý nghĩa nội dung một số điều khoản trong khuôn khổ của Hiến Chương Nhân quyền LHQ…

Điều 18: Mọi người đều có quyền tự do suy nghĩ, với tư cách cá nhân hay tập thể, công khai hay riêng tư.

Điều 19: Mọi người đều có quyền tự do ngôn luận và bày tỏ quan điểm; kể cả tự do bảo lưu ý kiến không phụ thuộc vào bất cứsự can thiệp nào, cũng như tự do tìm kiếm, thu nhận, truyền bá thông tin và ý kiến bằng bất cứ phương tiện thông tinđại chúng nào và không giới hạn về biên giới.

Trong khi mà sự dối trá, bưng bít thông tin bằng mọi giá (kể cả giá trị đạo đức) mỗi khi thấy nguồn tin ấy không có lợi cho chế độ, đó là bản chất đặc trưng của chủ nghĩa CS, kinh qua văn kiện Hội Nghị Thành Đô được BCT/đảng CSVN “bí mật” giữ kín hơn hai mười năm qua không hé mở thì việc nhiều người dân Việt Nam dùng mọi bài viết thể hiện quan điểm nhận xét khác nhau để suy diễn dù có là võ đoán hay cực đoan về “mặt trái” của của “Hội Nghị bí mật” này cũng là chuyện bình thường theo tư duy phổ quát.

“Trước một vật không thể lay chuyển được người ta thường vận dụng mọi thứ để làm đòn bẩy”.

Có chăng là, nếu một “đảng, nhà nước” thật sự Của dân, Do dân và Vì dân, nhân danh tổ quốc nhân dân để thương thảo ký kết bất cứ một hiệp ước nào với nước ngoài có liên quan đến quyền lợi dân tộc đều phải quang minh chính đại xin phép trước và báo cáo sau với nhân dân (với thường vụ Quốc Hội nếu đó là bí mật quốc gia) sau khi kết thúc Hội Nghị ấy.

Hội nghị Thành Đô 1990 lợi dụng độc tài toàn trị, đặt “đảng CS” lên trên Tổ Quốc nhân dân các chóp bu CSVN không tuân thủ nguyên tắc này.

Ấy vậy mà trên một bài viết (chắc là “lề đảng”?) như phản biện lại với các quan niệm của Biên tập viên Mặc Lâm và nội dung trong thư ngỏ, mang tên tác giả là Cu teo hay Cu tèo nào đó mà trên trang Trelangblogspotcom chuyển tải (*)

Mở đầu bài viết tác giả có tên là “Cu Teo” khẳng định với biên tập viên Mặc Lâm rằng:

“Tôi đồng ý với Mặc Lâm (rfa) rằng, "Hội Nghị Thành Đô là cụm từ nhức nhối đối với người quan tâm tới vận mệnh đất nước có liên quan đến yếu tố Trung Quốc". 

Đã là nhức nhối…khiến người ta quan tâm tới vận mệnh đất nước nhưng…tác giả viết tiếp:

“Báo chí nhà nước, và những nguồn tin của chính phủ tuyệt nhiên không có bất kỳ một thông tin nào, kể cả những phản ứng với những bài viết của những người "có tiếng chống phá nhà nước". Vì thế, "Hội nghị Thành Đô" với nội dung cụ thể của nó vẫn là bí mật”. Tác giả như xác định sự bí mật ấy như là một việc “không bình thường”, nhưng khi Biên Tập Viên (BTV) Mặc Lâm qua bài viết của mình (Đã đến lúc giải mật Hội Nghị Thành Đô) dự đoán những điều bất bình thường trong “bí mật” đó thì tác giả (Cu Teo) lại cho rằng:

“Mặc Lâm, phóng viên RFA, trong bài viết có tựa: "Đã đến lúc giải mật Hội nghị Thành Đô" đã áp dụng cách viết của những người "có tiếng chống phá nhà nước"dùng con chữ với tâm địa để thỏa mãn cách nghĩ của một số người, đồng thời hướng lái, dẫn dắt họ có cách hiểu tiêu cực nhằm tấn công trực diện vào đảng và nhà nước Việt Nam”.!?? và…Tất nhiên, Mặc Lâm với tư cách là công cụ đắc lực của RFA không có tư cách gì để đòi hỏi Việt Nam phải bạch hóa những bí mật nhà nước của mình.

Chỉ một đoạn ngắn thôi tác giả “Cu Teo” đã phủ định lập luận của chính mình mới đưa ra trước đó “Tôi đồng ý với Mặc Lâm rằng, "Hội Nghị Thành Đô là cụm từ nhức nhối đối với người quan tâm tới vận mệnh đất nước”. Nhưng khi người ta quan tâm thì lại nói là không đủ tư cách? mà dù sao thì Mặc Lâm cùng là thành phần đồng bào của “khúc ruột ngàn dậm” Việt Nam với tác giả, làm sao mà không quan tâm muốn được biết những “bí mật” ấy, nếu có thể được?.

Rồi qua hình ảnh, 5 quan chức chóp bu CSVN và TQ (ảnh dưới) BTV Mặc Lâm tả trung thực như sau: “Những cái bắt tay đi kèm những nụ cười cho biết họ vừa bàn thảo những sự kiện quan trọng nhưng không ai được đọc hay nghe những gì mà hai bên thỏa thuận bên trong hội nghị. Từ đó đến nay, sự bí mật, hay nói đúng hơn là bưng bít vẫn bao trùm câu chuyện Thành Đô như một vùng cấm của người cộng sản mặc dù nội dung của nó liên quan đến vận mệnh quốc gia dân tộc”. (**)


Rất quái lạ, tác giả “Cu Teo” lại không đồng ý như thế mà bài bác rằng:

“Tính thiếu xác đáng và khách quan trong bài báo của Mặc Lâm thể hiện ở việc chỉ căn cứ vào một bức ảnh chụp (ảnh trên) để phán đoán như một kết luận khoa học là hết sức thiếu thuyết phục.” (không biết phải diễn tả “khoa học” như thế nào để phù hợp với hình ảnh và thuyết phục Cu Teo)!?.

Trong vấn đề này tác giả “Cu Teo” lại viết tiếp: Như vậy, (Mặc Lâm) với thủ pháp mô tả nụ cười và thái độ của những người tham dự Hội nghị Thành Đô để kết luận điều gì đó thì quả là nực cười. Tôi không nghĩ, các thành viên Hội nghị lại có thể cười sau khi ký kết được một thỏa thuận không có lợi cho đất nước. Điều này càng không thể phù hợp với bản lĩnh và trí tuệ của người Việt Nam.

Vậy thì nếu đúng là các nụ cười ấy có lợi cho đất nước và đầy bản lĩnh trí tuệ thì tại sao Bộ chính trị/CSVN không thể công bố và giải thích ngay cho toàn dân tộc biết nội dung văn kiện ấy, để phấn khởi, mà dấu như mèo dấu “kít” tới tận bây giờ hơn hai mươi năm chưa dám bới ra??? – Cu Teo thử trả lời đi? Cái này thì ông Nội của Cu Teo cũng Teo Cu luôn, không trả lời được, chứ nói chi là Cu Teo! Tự tay mình vỗ vào mặt mình như thế không biết Cu Teo có thấy đau!?

Nhiều lắm, rất nhiều những kiểu lý luận ngây ngô như kẻ mơ ngủ mộng du của “Cu Teo” về bài viết “Đã đến lúc giải mật Hội Nghị Thành Đô” của BTV Mặc Lâm mà phân tích cho hết chắc liệt tay người gõ mà cũng mỏi mắt người đọc, chỉ ghi thêm đoạn cuối bài viết của Cu Teo…

CuTeo phán rằng: “Câu chuyện Hội nghị Thành Đô sẽ vẫn còn tiếp diễn và việc bạch hóa nó sẽ phải mất nhiều thời gian và phụ thuộc vào nhiều yếu tố.”!?

Người ta buộc lòng phải hỏi tại sao lại phải lệ thuộc như thế? Nếu thỏa ước trong Hội Nghị ấy không trái với phạm trù đạo đức và mang một thông điệp “chân thiện mỹ” thì nó không nhất thiết phải phụ thuộc vào bất cứ thời gian và yếu nào cả - Lập luận như thế chỉ là ngụy biện.

Không biết rõ nội dung trong đó nhưng Cu Teo vẫn nhắm mắt đánh bóng:

“Cho dù Mặc Lâm có cố tình viết thế nào đi chăng nữa, chúng ta hoàn toàn có thể tin những thỏa thuận tại Hội nghị Thành Đô là có lợi cho nhân dân hai nước, hai dân tộc”.

Một lần nữa Cu Teo lại dẫm lên “cục...” của chính mình, có lợi cho nhân dân 2 nước thì sao không công khai công bố cấp thời sau hội nghị cho nhân dân 2 dân tộc phấn khởi vui mừng? Lập luận này mà nói là từ tư duy người có học thì ít ai tin!

Và cuối cùng thì như người bệnh lao hấp hối nặng, khạc những bãi xú uế cuối cùng trước khi xuôi tay nhắm mắt... Cu Teo viết…

“Bài viết của Mặc Lâm (RFA) có thể nói lên nhiều điều, nhưng trên hết, người ta thấy thái độ và tâm địa đen tối của người viết và quan thầy của anh ta, mà nếu so sánh, nó còn hạ đẳng hơn cả loại lưu manh chữ nghĩa”.
Đúng như vậy! Thưa Cu Teo, không thể nào bì được với với “thượng đẳng” của lưu manh chữ nghĩa: “Ta vào Nam nổ súng là đánh cho quốc tế CS và Liên Xô, Trung Quốc”!?? (Lê Duẫn) nhưng khôi hài và mai mĩa hiện nay quốc tế CS đã tan rã, thuộc về quá khứ, liên xô thì bỏ CS chạy lấy người để đa nguyên dân chủ còn Trung Quốc thì đang đè đầu bóp cổ CSVN để cướp biển đảo quê nhà, mà nữa triệu (500.000) thanh niên nam nữ con cháu “Bác Hồ” phất cao ngọn cờ nhân danh CS/XHCN đi ở đợ làm vợ hờ bán cơ bắp như nô lệ cho Trung, Hàn, Nhật, Đài loan, Malaysia và khắp thế giới… Quả là thiên hạ thế giới CSVN đệ nhất “Vô Liêm”, kể luôn cả CuTeo nữa…



Có phi lý khi Công an và Quân đội "nhân dân" thề trung thành với "đảng"?


Có phi lý khi Công an và Quân đội "nhân dân" thề trung thành với "đảng"?


Ông Lê Hiếu Đằng: Chủ nghĩa xã hội chỉ là ảo tưởng


Ngọc Ẩn (Danlambao) - Tự bản chất của tên gọi và lời thề trung thành là một nghịch lý. Danh xưng là công an “nhân dân” và quân đội “nhân dân” mà lại thề trung thành bảo vệ “đảng”. Nếu các anh chị chiến sĩ công an và quân đội thề bảo vệ đảng thì danh xưng cần phải thay đổi là công an “đảng” và quân đội “đảng” thì mới chính danh. Đảng CSVN bắt các anh chị công an, quân đội “nhân dân” thề bảo vệ đảng CSVN là một hành vi lường gạt trắng trợn, treo đầu dê bán thịt chó. Các anh chị công an, quân đội không cần thiết phải giữ lời thề mà cần chống lại hành động tráo trở, bịp bợm của đảng CSVN đang bắt buộc các anh chị thề thốt phi lý.

Công an và quân đội “nhân dân” thề trung thành với dân là hợp tình, hợp lý. Người dân trung thành, bảo vệ và yêu tổ quốc, như thế thì trung thành với dân chính là trung thành với tổ quốc.

- Ông Bộ trưởng quốc phòng Phùng Quang Thanh tuyên bố trong hội nghị các bộ trưởng ở Shangri La là Tàu cộng muốn kéo giàn khoan HD-981 ra khỏi VN là quyết định của khựa. Ông Thanh còn ví von chuyện khựa kéo dàn khoan vô biển VN chỉ là chuyện xích mích giữa hai gia đình Tàu cộng và Việt cộng, là chuyện nhỏ không đáng kể.

- Ông Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng thì hoàn toàn im lặng trước hành động xâm lược của Tàu cộng.

- Ông Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng thì gián tiếp tuyên bố chống Tàu như một kép cải lương trên sân khấu để rồi sau đó thì cũng chẳng có hành động gì để thực hiện những lời tuyên bố. Nếu người dân biểu tình ủng hộ những tuyên bố chống Tàu của ông Dũng thì 99% là ông sẽ sai công an đàn áp. Có tin đồn là ông Dũng gửi tin nhắn vào điện thoại của người dân và dặn là đừng đi biểu tình. Dân đi biểu tình ủng hộ Thủ Tướng chống quân xâm lược sẽ khiến quân xâm lược cách chức Thủ Tướng. Hành động gửi tin nhắn dân đừng biểu tình là một cách xin Hoàng Đế Tàu tha tội thủ tướng tuyên bố vung vít. Bao giờ ông thủ tướng Dũng có lời nói đi đôi với việc làm thì hy vọng ông lấy lại được chút niềm tin của dân.

Nước Tàu binh lực hùng mạnh như thế mà vẫn liên minh quân sự với Nga để thêm sức mạnh. Nước Mỹ binh lực hùng mạnh nhất thế giới mà vẫn cần liên minh quân sự với Nhật Bản, Nam Hàn, Australia, Germany, France... CSVN chỉ như con dế mèn yếu ớt chỉ biết gáy. 

Thế mà Thứ Trưởng bộ quốc phòng Nguyễn Chí Vịnh và cả bộ trưởng Phùng Quang Thanhtuyên bố sẽ không liên minh quân sự với bất cứ quốc gia nào, không cho quốc gia nào đặt căn cứ quân sự trong đất nước VN. Khi hai ông tướng Thanh và Vịnh tuyên bố như thế thì hai ông mặc nhiên công nhận Hoàng Sa và Trường Sa là của Tàu. Hỏi hai ông tướng là Tàu khựa đóng quân ở hai nơi đó là đóng quân bên ngoài hay bên trong nước VN? VN không có liên minh quân sự để bạn bè giúp đỡ lúc khựa tấn công thì bộ đội VN sẽ bị Nga, Tàu tàn sát như những con thiêu thân. VN mua vũ khí của Nga mà giờ đây Nga lại liên minh với Tàu, khi Nga ủng hộ Tàu không bán vũ khí cho VN thì VN lấy gì để chống trả Tàu tàn sát bộ đội VN? Thứ trưởng BQP Nguyễn Chí Vịnh và bộ trưởng BQP Phùng Quang Thanh là 2 tên giặc đâm sao lưng bộ đội và công an VN, hai tên này sẳn sàng đẩy thanh niên VN vào họng súng của Tàu. Những lời tuyên bố như thế của Vịnh và Thanh chỉ là đọc lại chỉ thị của khựa. Chỉ những tên tay sai đắc lực, gián điệp của khựa nằm trong BQP mới có hành động như thế. Tàu khựa mới vừa loan tin là ở hội nghị “Thành Đô” đảng CSVN đã bằng lòng sát nhập vào Đại Hán và trở thành một tỉnh tự trị do khựa lãnh đạo. Các anh chị công an và quân đội "nhân dân" ra trận có thể tin tưởng, giao sinh mạng và thề trung thành với cái đảng "BÁN NƯỚC" CSVN?

Bài học ngay trước mắt là đảng CSVN kêu gọi ngư phủ VN bám biển để giữ gìn lãnh hải trong khi đó những tên lãnh tụ CSVN có hành động gì để bảo vệ ngư dân trước sự tấn công của khựa ngoài những tuyên bố rỗng tuyếch? Đảng CSVN xúi dục ngư dân bám biển trong khi bọn lãnh đạo bám đất và tẩu tán tài sản ra nước ngoài. Rõ ràng là những tên CS trong BCT đang xúi ngư dân vào chổ chết. Phùng Quang Thanh chỉ làm được một việc là ru ngủ công an và bộ đội bằng những lời ru là tình cảm của 2 đảng CSVN và CS Tàu vẫn tốt đẹp không có gì phải lo. Bộ đội và công an VN nghe lời đảng CSVN khiến họ thiếu cảnh giác cho đến lúc khựa kê súng vào đầu bộ đội VN mà bóp cò thì "bây chết mặc bây tiền thầy đã bỏ túi"

Khựa kéo giàn khoan HD-981 về vì tìm không thấy dầu và đậu ở đó thì hao tốn mà còn bị thế giới chửi hằng ngày. Sau khi kéo dàn khoan về, hiện nay mỗi ngày khựa kéo vào vùng biển VN vài trăm tàu đánh cá để vơ vét hải sản. Tàu cá của khựa có trọng tải rất lớn. Hiệp Hội Chế Biến và Xuất khẩu thủy sản VN cho biết là trong 6 tháng đầu năm đã xuất khẩu thủy sản trị giá 3,6 tỷ US dollars trong đó 1,9 tỷ là hải sản, chưa kể đến số hải sản tiêu thụ trong nội địa (1). Cứ căn cứ vào thống kê xuất khẩu hải sản của VN cộng thêm số hải sản tiêu thụ trong nước mà tính ra số hải sản bị khựa cướp trên biển, ước tính khoảng 10 tỷ dollars hàng năm. Tình trạng này kéo dài 1-2 năm thì ngư trường của VN hết cá và ngư dân VN sẽ khánh tận, không thể bám biển để kiếm sống, lúc đó thì khựa sẽ hoàn toàn ngự trị vùng biển VN mà còn thu lợi vài chục tỷ US dollars. Ngày 5 tháng 8 2014, chính phủ Philippines kêu án 12 ngư phủ khựa từ 6-12 năm tù do tội đánh cá trái phép trong lãnh hải Philippines (2) chỉ vì chính phủ Philippines yêu nước và khôn ngoan biết chọn Hoa Kỳ làm liên minh quân sự.

Khi Tàu khựa cướp hải sản trong vùng biển VN thì dĩ nhiên:

- Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng vẫn tuyên bố là biển Đông không có gì thay đổi. 

- Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh tuyên bố tình hữu nghị giữa 2 đảng cộng sản vẫn tốt đẹp. 

- Thứ trưởng BQP Nguyễn Chí Vịnh vẫn tuyên bố là VN không cần liên minh quân sự với bất cứ nước nào và sẵn sàng lùa các anh công an, bộ đội VN tay cầm tầm vong vạt nhọn vào họng súng của quân xâm lược. 

- Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng vẫn chống Tàu bằng mồm trong khi vẫn sai công an đàn áp người yêu nước và bỏ tù họ rất nặng. 

Khi công an và quân đội bị đảng CSVN mượn tay khựa giết sạch thì chuyện đảng CSVN triều cống VN cho Tàu là chuyện phải đến. Đảng CSVN đã giết chết VNCH chỉ vì VNCH chống CSVN dâng đất nước này cho Nga, Tàu. Đảng CSVN từ thời Hồ Chí Minh đến ngày nay đã hiện rõ là một đảng tay sai của khựa, đảng CSVN qua nhiều giai đoạn triều cống từng phần thân thể của mẹ VN cho đến ngày cả đất nước và dân tộc VN đều trở thành nô lệ Tàu. Các anh chị công an, bộ đội được nuôi sống bằng tiền đóng thuế của dân, kể cả tiền tham nhũng hối lộ cũng từ dân mà ra thì tại sao lại phải trung thành với đảng CSVN bán nước? Các anh chị công an cấp thấp có tham nhũng của dân thì phải chia với các ông lớn. Các anh chức nhỏ ăn hối lộ ít mà bị quay phim chụp hình đưa lên mạng. Các quan lớn ăn nhiều hơn gấp 100 lần thì chẳng thấy phim ảnh gì cả. Nếu có biến động thì các quan lớn ôm túi bạc triệu dollars chạy ra nước ngoài tiếp tục sung sướng, các anh chị công an cấp thấp ở lại chịu đời đắng cay và còn có thể mất mạng trước sự phẩn uất của người dân.

Công an lấy phương châm "còn đảng còn mình" thì hết đảng sẽ hết mình và hết cả gia đình mình. Công an lấy phương chăm "còn dân còn mình" thì đảng chết chỉ là chuyện nhỏ. Những người đấu tranh đòi dân chủ, chống khựa trong nước chính là những người đang hy sinh cứu lấy đất nước VN. Chỉ có thể chế dân chủ giúp người dân bầu chọn người lãnh đạo tài giỏi ngỏ hầu đoàn kết sức mạnh dân tộc bảo vệ tổ quốc. Công an và quân đội "nhân dân" hãy giúp những nhà đấu tranh dân chủ chống lại đảng CSVN bán nước. Bất cứ ai thề trung thành với đảng CSVN bán nước là nối giáo cho giặc là tự sát. Lịch sử thế giới đã cho thấy không có chế độ độc tài tàn ác nào có thể tồn tại trước lòng căm phẫn của người dân.

Ngày 10 tháng 5, 2014




Bộ máy thuần hóa của CSVN



Mâu thuẫn trong chế độ CSVN

Chế độ CSVN là một chế độ hàm chứa rất nhiều mâu thuẫn và nhiều điều khó hiểu, khó hiểu đến nỗi có nhiều người không hiểu nổi hoặc không sao giải thích được.

Chẳng hạn, có thể nói: xét về khả năng xây dựng đất nước thì CSVN là một chế độ ngu xuẩn và tệ hại nhất trong lịch sử nước ta, và không chừng còn là ngu xuẩn nhất thế giới. Thế mà những người lãnh đạo chế độ này thường vỗ ngực tự xưng là “đỉnh cao trí tuệ loài người”. Thật vậy, trước 1975, VNCH hay miền Nam Việt Nam − vốn văn minh hơn những nước chung quanh như Thái Lan, Lào, Miến Điện, hay ít nhất là ngang hàng hoặc hơn chứ không thể kém Philippines, Đài Loan, Đại Hàn. Thế mà sau 1975, khi chiếm được miền Nam, CSVN đã biến cả Miền Nam lẫn miền Bắc trở thành một nước lạc hậu hàng trăm năm so với những nước kể trên. Sự tự hào của bọn lãnh đạo CSVN quả là một ngu xuẩn, ngu xuẩn đến nỗi người bình thường khó mà hiểu được!

Tuy nhiên, nghĩ theo chiều hướng hoàn toàn cục bộ thì sự tự hào ấy xem ra cũng có lý. Hồ Chí Minh khi sinh tiền đã từng nói: “Đánh thắng giặc Mỹ ta sẽ xây dựng bằng năm, bằng mười ngày nay”. Khi thấy thực tế là đất nước dưới chế độ CSVN đã nghèo đi gấp năm gấp mười lần trước đó, chúng ta thường nhạo báng lời của ông Hồ. Sở dĩ thế là vì chúng ta tưởng ông Hồ có ý nói về việc xây dựng đất nước. Nhưng nếu áp dụng cho việc xây dựng đảng và đời sống của các đảng viên CSVN thì lời đó của ông Hồ đúng 100%. Thật vậy, sau khi “đánh thắng giặc Mỹ” và chiếm được Miền Nam, đảng và các đảng viên CSVN đã giàu lên không chỉ gấp năm gấp mười mà gấp đến cả trăm, cả ngàn lần.

Cũng vậy, sự kiện các lãnh đạo CSVN vỗ ngực tự xưng là “đỉnh cao trí tuệ loài người”, nếu đừng hiểu trí tuệ này áp dụng vào việc xây dựng đất nước, mà chỉ áp dụng vào việc bảo vệ đảng, bảo vệ sự độc tôn trường trị của đảng, thì ta phải công nhận họ đã thật sự đạt đến đỉnh cao của trí tuệ loài người. Có thể nói tóm gọn là CSVN rất ngu xuẩn trong điều thiện, nhưng lại vô cùng khôn ngoan trong điều ác; rất ngu xuẩn trong việc bảo vệ và phát triển đất nước, nhưng lại rất khôn ngoan và hữu hiệu trong việc bảo vệ và phát triển độc quyền thống trị đất nước của họ. Trí tuệ hay sự khôn ngoan ở đây cần phải hiểu theo chiều hướng gian manh, quỷ quyệt, mưu mô, thủ đoạn…

Những câu hỏi khó trả lời

Khi chưa hiểu được những phương cách đảng CSVN áp dụng để bảo vệ quyền lực và độc quyền thống trị đất nước của họ, thì nhiều người trên thế giới, nhất những nạn nhân của chế độ CSVN, đều lấy làm lạ tự hỏi:

− Tại sao các cán bộ CSVN, cụ thể là những người công an CSVN lại có thể tàn bạo và dường như hoàn toàn vô cảm trước sự đau khổ tận cùng của người dân, vốn cùng là máu đỏ da vàng với mình, có khi là những người có họ hàng gần xa với mình như vậy?

− Tại sao chế độ CSVN lại dung dưỡng cho các cán bộ cấp dưới được tự do cướp nhà cướp đất của người dân mà không thèm xét xử?

− Trước nguy cơ mất nước rất lớn vào tay Trung Cộng, biết bao người dân đang hết sức lo âu cho vận mệnh dân tộc, tại sao một Quốc hội gồm 500 dân biểu với tư cách đại diện cho dân lại có thể thờ ơ và vô cảm trước sự kiện này đến nỗi không thể ra được một văn kiện chính thức phản đối Trung Cộng? Tại sao những người lãnh đạo cao cấp nhất trong nước lại phản ứng như đồng lõa, tiếp tay với kẻ thù xâm lược?

− Giặc Tàu xâm lược rất mạnh và hung bạo đã xông vào nhà mình, mà mình là nước nhỏ vừa nghèo lại vừa yếu, chắc chắn chống giặc không nổi, tại sao CSVN lại ngu xuẩn đến nỗi tuyên bố sẽ không liên kết với nước nào khác để chống lại giặc? Trong lịch sử thế giới, có nước nào hay ông vua nào lại ngu xuẩn đến thế không? Hay là CSVN muốn đầu hàng hoặc muốn dâng cả nước Việt cho Tàu?

− Tại sao công an CSVN trở nên phi nhân tính đến mức tàn bạo, dã man, vô cảm như hiện nay? Trước khi trở thành công an, họ có như vậy không? Họ tàn bạo, vô cảm nên mới xin làm công an, hay vì họ làm công an nên mới trở thành như vậy? (Nhiều người cũng hỏi câu tương tự như vậy đối với các cán bộ cộng sản).

− Còn hàng trăm câu hỏi khác người dân thắc mắc mà không dễ dàng gì trả lời cho xuôi…

Nhưng nếu chúng ta hiểu được cách chế độ CSVN tự bảo vệ mình và duy trì quyền lực tuyệt đối trên toàn dân tộc, nhất là trên các đảng viên hay cán bộ của mình bằng việc thiết lập một bộ máy có khả năng thuần hoá một cách rất hữu hiệu những người làm việc trong bộ máy đó, chúng ta sẽ rất dễ trả lời những câu hỏi trên. 

Phương cách bảo vệ quyền lực và độc quyền thống trị của CSVN

1/ Bộ máy thuần hóa người dân và đảng viên

Từ khi cướp được chính quyền, đảng CSVN chủ trương phải làm sao thành lập và duy trì được quyền lực tuyệt đối trên toàn dân Việt hầu muôn đời trường trị trên đất nước này, hầu có thể mãi mãi đè đầu cưỡi cổ người dân bất chấp họ có chán ghét và bất mãn chế độ đến đâu. Vì thế đảng chủ trương một chế độ độc tài, phi nhân, lấy gian trá và bạo lực làm phương châm hành động hầu tồn tại lâu dài. Ngoài ra đảng CSVN còn tạo nên một bộ máy thuần hóa người dân, nhất là thuần hóa những đảng viên và những cán bộ từng phục vụ cho chế độ, biến họ thành những người tuyệt đối trung thành với chế độ, và trung thành cho đến chết.

Bộ máy thuần hóa này hệ tại một số những yếu tố sau:

● Chủ trương vô thần, vô tôn giáo, vô gia đình, vô tổ quốc và đứng trên luật pháp giúp cho các đảng viên và các cán bộ cộng sản không còn bị một ràng buộc nào khác ngoài sự ràng buộc với chế độ. Nhờ thế, họ chỉ còn biết tuân lệnh đảng và trung thành với đảng mà thôi.

a) Vô thần hay vô tôn giáo khiến người cộng sản không còn tin vào Thượng Đế, vào sự tồn tại của linh hồn sau khi chết. Do không tin, người cộng sản không cảm thấy lo sợ hay áy náy khi làm điều ác, cho dù đó là những tội ác tày trời như giết người, cướp của, cướp đất của dân nghèo, hay sẵn sàng bán nước cho ngoại bang… Còn người hữu thần hay có tôn giáo, nếu thật sự tin vào luật luân hồi, nhân quả nghiệp báo, hoặc tin vào sự thưởng phạt sau khi chết, họ thường không dám làm điều ác hay xử sự bất công với người khác, vì họ sợ sẽ bị phạt ở đời sau nếu họ phạm những tội ác ấy. Nhờ bản chất khuyến thiện và chống ác, tôn giáo giúp các tín hữu sống tốt hơn. Chính vì thế, cộng sản luôn luôn muốn tiêu diệt tôn giáo, do tôn giáo luôn chống lại điều ác, làm ngăn trở hữu hiệu bộ máy thuần hóa của chế độ.

b) Vô gia đình, vô tổ quốc khiến họ không còn đặt nặng tình cảm cũng như trách nhiệm đối với gia đình cũng như đối với tổ quốc. Chủ trương vô gia đình khiến những người cộng sản thuần thành sẵn sàng thoát ly gia đình, không còn để tình cảm gia đình chi phối, thậm chí sẵn sàng theo lệnh đảng tố khổ cha mẹ mình hay anh em ruột thịt của mình. Điển hình và là gương mẫu cho tính vô gia đình này là Trường Chinh, một lãnh đạo cao cấp của đảng CSVN, đã đấu tố chính cha mẹ mình. Chủ trương vô tổ quốc khiến họ không còn coi tổ quốc là quan trọng, mà coi đảng là trên hết. Những khẩu hiệu như “Trung với đảng, hiếu với dân”, “Mừng đảng, mừng Xuân, mừng Quê Hương”, “Còn đảng còn mình”, v.v… với thứ tự đảng trước dân sau, hoặc đảng rồi tới xuân rồi mới tới quê hương… cho thấy tinh thần của những khẩu hiệu này là đặt đảng lên trên hết, trên cả dân tộc và tổ quốc. Do đó, người cộng sản bị thuần hóa sẵn sàng hy sinh cả dân tộc cho đảng, coi sự tồn tại và quyền lợi của đảng quan trọng hơn sự tồn tại và quyền lợi của cả dân tộc.

c) Đảng đứng trên luật pháp, hiến pháp nên đảng không bị luật pháp chi phối, và đảng được hoàn toàn tự do vi phạm luật pháp cũng như hiến pháp. Pháp luật trong nước hoàn toàn phải theo ý muốn và chủ trương của đảng, từ việc soạn thảo đến việc thi hành hiến pháp và luật pháp. Hiến pháp là do đảng lập, luật pháp cũng do đảng viết; luật pháp do đảng chỉ thị có nhiều điều luật ngược hẳn lại hiến pháp, nhưng đối với đảng, điều đó không đáng quan tâm. Ngồi xổm trên luật pháp, đảng có quyền kết án buộc tội ai tuỳ tiện, cho dù họ hoàn toàn vô tội; và tuyên bố ai vô tội, không kết án, tuỳ ý đảng, cho dù tội người ấy có tày trời chăng nữa. Hiến pháp và luật pháp chỉ dùng để ép buộc người dân phải tuân hành ý muốn của đảng mà thôi. Đối với đảng, vấn đề quan trọng là các đảng viên hay các cán bộ có trung thành với đảng hay không. Hễ trung thành với đảng thì mọi tội ác hay mọi vi phạm pháp luật đều có thể bỏ qua, hoặc được giảm nhẹ tối đa có thể. Hễ chống lại đảng hay tạo nên những bất lợi cho đảng thì dù không có tội, đảng cũng tìm cho ra tội đểkết án, bỏ tù hoặc giết chết.

● Đảng chủ trương phải làm sao để các cán bộ cộng sản chỉ có một con đường sống là trung thành bảo vệ chế độ cho đến hết đời mà thôi, không còn một con đường sống nào khác. Không trung thành hoặc phản lại đảng thì chẳng những mất hết tất cả những gì nhờ đảng mà mình tạo được (như quyền lực, danh vọng, của cải...) mà còn có thể bị tù tội hoặc thủ tiêu. Vì thế, đừng lấy làm lạ khi thấy các cán bộ cộng sản dù đã biết chế độ này là chế độ bán nước hại dân, và việc theo đảng của mình là một sai lầm vô cùng to lớn, nhưng vẫn cứ phải tỏ ra ủng hộ và nói tốt cho chế độ.

Về lãnh vực này phải nói rằng đảng CSVN hết sức tài tình. Đảng đã tạo ra được một bộ máy nhà nước có khả năng thuần hoá tất cả các cán bộ cộng sản làm việc trong bộ máy này, biến họ trở thành những người chỉ biết có đảng, chỉ biết tuân lệnh đảng, bất chấp lệnh đó là phi lý, phi nhân, tàn bạo, có hại cho dân tộc, cho tổ quốc...

Làm sao đảng làm được điều đó?

2/ Phương cách tạo nên bộ máy thuần hóa

a) Trước hết, đảng dồn người dân vào thế bần cùng. Mà “bần cùng sinh đạo tặc”. Người dân muốn sống được thì phải biết lươn lẹo, gian trá, trộm cắp, đút lót, hối lộ, thậm chí phải hại cả người khác [1]. Do người dân phải lươn lẹo, gian trá, trộm cắp, đút lót, hối lộ… để sống màđảng luôn luôn có lý do để kết tội người dân khi cần. Cách hay nhất để tiến thân trong xã hội, sống thoải mái sung sướng là trở thành đảng viên, thành cán bộ cộng sản. Cuộc sống của đảng viên hay cán bộ sung sướng hơn dân thường rất nhiều, nên nhiều người dân đã phấn đấu để được trở thành đảng viên hay cán bộ.

b) Khi đã trở thành người của đảng, của bộ máy nhà nước, người ta bỗng nhiên có một thế đứng, một quyền hạn nào đó, và đương nhiên họ bị cám dỗ lạm dụng những lợi thế đó. Nhiều cán bộ đã sử dụng bằng giả để tiến thân, hay hối lộ cấp trên để được thăng chức, hay lạm dụng quyền hành để cướp nhà cướp đất của dân, hay ăn thụt két, trộm cắp của công, hay làm những điều tồi bại khác… Đảng sẵn sàng làm ngơ trước những vi phạm pháp luật đó nếu đảng viên hay người cán bộ vẫn tỏ ra trung thành với đảng. Tuy làm ngơ nhưng đảng vẫn ghi nhận trong hồ sơ những vi phạm ấy. Và những hồ sơ vi phạm này chỉ được khui ra khi đảng cần kết án vì đương sự trở nên có hại cho quyền lực của đảng [2].

Hầu hết những cán bộ hay đảng viên đã lỡ tay “nhúng chàm” do lòng “tham sân si” của mình hay do bị gài bẫy [3] đều nhìn thấy cái án treo sẵn trên đầu mình. Án này cứ treo mãi trên đầu như thế cho dẫu mình có tiếp tục “nhúng chàm” nhiều hơn nữa cũng không sao, miễn là cứ tỏ ra trung thành với đảng, là đảng sẵn sàng bảo vệ. Nhưng án đó sẽ sập xuống ngay khi đảng viên hay cán bộ ấy chống lại đảng, không tuân lệnh đảng, hay có ý phản đảng, nhất là khi họ thức tỉnh lương tâm, nhận ra đảng toàn làm những điều sai trái, toàn gây tội ác đối với nhân dân, nên không còn muốn tuân lệnh đảng nữa, hoặc muốn đứng về phía người dân để bênh vực cho quyền lợi của người dân...

c) Những ai từng tỏ ra trung thành với đảng, đảng luôn luôn tạo điều kiện để họ trung thành với đảng hơn nữa. Ngoài việc làm ngơ khi họ vi phạm pháp luật, hay cướp nhà cướp đất của dân, đảng cho họ được thăng quan tiến chức, bất chấp họ có xứng đáng hay có khả năng đảm nhiệm tốt chức vụ đó hay không. Đối với giới công an, đảng ra thật nhiều luật thậm chí rất phi lýđể công an có lý do làm tiền người dân. Vì luật càng nhiều, càng phi lý thì càng có nhiều người dân vi phạm những luật ấy. Mà khi dân bị công an bắt gặp vi phạm luật, chẳng hạn không đội mũ bảo hiểm trên xa lộ, chạy xe không chính chủ, v.v... thì để khỏi bị công an làm lôi thôi mất thì giờ, người dân sẵn sàng bỏ tiền ra hối lộ công an cho xong chuyện. Nhờ đó công an có điều kiện làm giàu, và cũng nhờ đó công an phải trung thành và gắn bó với chế độ hơn. Nhiều người dân quá sợ bị mời về đồn công an và bị tra tấn đến chết như đã từng xảy ra chỉ vì vi phạm luật giao thông hay một lỗi nhỏ khác [4]nên sẵn sàng hối lộ để tránh nguy hiểm cho mình. Việc pháp luật làm ngơ hoặc xử án thật nhẹ những công an đánh chết người, vừa để người dân sợ mà nhanh nhẩu đút lót làm giàu cho công an, vừa để cho người công an thấy sự dung dưỡng của chế độ đối với mình mà trung thành với đảng hơn.

Tóm lại, bộ máy thuần hóa của đảng CSVN gồm những yếu tố:

1) Người cộng sản được “giải phóng” khỏi những ràng buộc do lương tâm, do tôn giáo, do gia đình, do tổ quốc để chỉ còn bị ràng buộc vào đảng mà thôi.

2) Người nào theo đảng, trung thành với đảng thì được đảng tạo đủ mọi điều kiện để sống thoải mái, giàu có, có quyền lực, địa vị… lại được pháp luật làm ngơ trước những vi phạm luật của mình. Điều này giúp họ dễ dàng thỏa mãn những đòi hỏi của lòng tham sân si cũng như thất tình lục dục của mình.

3) Những vi phạm luật này khiến họ phải tiếp tục trung thành với đảng để được tiếp tục hưởng ơn mưa móc của đảng và để khỏi bị truy tố về những tội ác của mình.

4) Những ai không còn tuân phục đảng, hay phản bội đảng, hoặc làm theo lương tâm mình mà gây bất lợi cho đảng thì chẳng những mất hết những gì mình đang có mà còn có thể nguy hiểm đến tính mạng mình và nhiều khó khăn sẽ xảy đến cho gia đình mình.

Chính sách “cây gậy và củ cà-rốt”, hay nói cụ thể hơn là “khủng bố và quyền lợi”, được đảng CSVN sử dụng rất nhuần nhuyễn và tài tình, tạo nên một bộ máy thuần hóa rất hữu hiệu đối với người dân, và nhất là đối với đảng viên hay cán bộ cộng sản.

Do đó, đối với các đảng viên hay cán bộ cộng sản, chuyện công khai bỏ đảng, nhất là trở thành một người đấu tranh cho dân chủ nhân quyền là chuyện hi hữu, là những trường hợp đặc biệt. Làm được chuyện này phải là người rất can đảm, rất đáng phục nhờ trong quá khứ họ sống thanh liêm, trong sạch, tay chưa hề “nhúng chàm” nên không sợ bị chế độ truy tố. Thiết tưởng chúng ta cần nâng đỡ tinh thần họ, khuyến khích họ làm theo lương tâm, hơn là cản trở hay tỏ ra nghi ngờ họ.

Tuy nhiên, do luật quả báo, đảng CSVN lại bị Trung cộng hay đảng Cộng sản Trung Quốc thuần hóa cũng bằng những phương cách tương tự như những phương cách mà CSVN đã thuần hóa người dân và đảng viên của mình. Bị thuần hóa đến nỗi đảng CSVN muốn thoát khỏi ảnh hưởng của Trung cộng để tự cứu mình và cứu cả đất nước cũng không sao thoát được! Đúng là luật quả báo!

Houston, ngày 10/8/2014



________________________________________

Chú thích:

[1] Có lần Thủ tướng CSVN Phạm Văn Đồng nói: “Lương cao, lương thấp đều sống được, chỉ có lương thiện là chết” (Tiến sĩ Hoàng Xuân Hào tiết lộ) (xem Nguyễn Anh Tuấn, Việt Đạo trong sáng tạo lịch sử, nhóm phát huy tinh thần Hùng Gia Đại Việt xuất bản, Westminster-Cali, 1994).

[2] Tương tự như ở Trung Quốc, những ông Bạc Hy Lai, Chu Vĩnh Khang… đã tham nhũng cả mấy chục năm;, tình báo hay an ninh nhà nước cộng sản làm gì mà không biết, nhưng có đếm xỉa gì đến đâu! Chỉ khi mấy ông này trở nên nguy hiểm hay bất lợi cho người đang nắm quyền tối cao trong nước thì những vi phạm ấy mới bị đưa ra ánh sáng để có cớ mà kết án, mà hạ bệ hay tiêu diệt thôi.

[3] Nhiều công an hay cán bộ giết người, bảo vệ đường giây chuyển ma túy vì thi hành lệnh trên, hoặc bị gài bẫy về mặt tình cảm hay tình dục, v.v... đều phải tiếp tục những công việc bất nhân mà đảng ra lệnh. Họ sợ bị đảng truy tố hay công khai hóa những việc tồi bại của mình. Nhiều người có uy tín hay có địa vị trong xã hội hoặc trong tôn giáo, do sai phạm về tiền bạc, tình dục, hay bị gài bẫy để sai phạm những điều ấy, chỉ vì muốn giữ uy tín cho mình mà không dám làm những gì lương tâm mình buộc phải làm, nhất là khi điều ấy gây bất lợi cho chế độ.

[4] 5 công an đánh chết người: Thay phiên tra tấn nghi can bị còng

Công An tra tấn chết người chỉ bị án treo

Ăn trộm vài đồng tiền lẻ bé trai bị tra tấn đến chết?



Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link