Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, August 28, 2014

Thảm đỏ cho một giàn khoan Tàu trên đất liền Việt Nam?


Thảm đỏ cho một giàn khoan Tàu trên đất liền Việt Nam?

André Menras – Hồ Cương Quyết
Theo tin từ mạng vietnam.net thứ Hai vừa rồi: hơn 10.000 lao động nước ngoài trong đó 90% là người Tàu vừa được tuyển dụng bởi công ty Formosa ở Vũng Áng, Hà Tĩnh, chỉ chưa quá hai tháng sau những sự cố đẫm máu mà khu công nghiệp này là sân khấu.

Bắc Kinh trở lại, đầu ngẩng cao, nanh sắc nhọn
Trong một hoàn cảnh hợp tác lành mạnh giữa hai nước láng giềng và khuôn khổ trao đổi hai bên cùng có lợi, thì cái tin này lẽ ra có thể gây nên niềm lạc quan và thậm chí cả hy vọng của cư dân địa phương và của các nhà quan sát nước ngoài.

 Nhưng sự xâm nhập bạo liệt của giàn khoan Tàu cùng với đội tàu chiến hộ tống vào vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, sau những vụ gây hấn với Viking 2, Bình Minh 2, gây hấn với dân chài miền Trung Việt Nam đang tiếp tục xảy ra, thì sự trở lại của đoàn ngũ « lao động » Tàu – mà việc ra đi trước đây đã được tuyên truyền mạnh mẽ - mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.

 Bắc Kinh trở lại, đầu ngẩng cao và nanh vuốt thật sắc nhọn. Nó đánh dấu lãnh thổ của mình ngay trong lòng Việt Nam!

Bình cũ rượu cũ: "Nĩ hảo ma? Huānyíng! " [Chào bạn, khoẻ không ? Xin hoan nghênh !]

Những mối nghi ngờ cất lên từ một số công dân VN vậy là được xác nhận : cuộc mặc cả đã rõ ràng được tiến hành. Trong giai đoạn giàn khoan HKSY981, sự im lặng kéo dài của người trách nhiêm lớn nhất của « đảng lãnh đạo » trong những ngày đầu của vụ xâm nhập này có một ý nghĩa. Sự im lặng tiếp theo sau vụ rút lui đột ngột của giàn khoan và việc thả cũng đột ngột 13 dân chài VN bị giam giữ ở Hải Nam cũng có một ý nghĩa. 


Chúng rất giống với những tín hiệu của sự nhượng bộ từ phía VN sẽ tiếp theo sau, tức là những sự bỏ mặc chủ quyền thực tế mới. Những tuyên bố chắc nịch và xứng đáng từ chối một « tình hữu nghị viển vông » đổi lấy việc bỏ mặc chủ quyền, những tuyên bố chính trị bắt buộc tạo nên sức động viên trong và ngoài nước, nhanh chóng nhường chỗ trong miệng cũng nhà hùng biện có giọng phẫn nộ ấy, cho lời kêu gọi cảnh sát đàn áp các « phần tử tay sai của thế lực phản động nưóc ngoài » bla-bla-bla... Bình cũ rượu cũ. Không còn chuyện thử kiện Tàu ra toà án quốc tế. "Nĩ hảo ma? Huānyíng! ". Hoan nghênh… các đồng đô la Tàu.

Cuộc gây hấn mới mà dự án công nghiệp Hà Tĩnh gây nên chứng tỏ, nếu như vẫn còn cần phải chứng tỏ, rằng các nhà lãnh đạo ĐCSVN không thể hiện sự khác biệt chủ yếu với nhau về sự phụ thuộc vào chính quyền Tàu. 

Tất cả họ đều là cái rờ mọoc chính trị của các nhà lãnh đạo Bắc Kinh, buộc chặt vào đấy bởi những cuộc mặc cả cũ và rất mới, những cuộc mặc cả trong bóng tối cũng như không thể thú nhận. Những lời lẽ loanh quanh giả xã hội chủ nghĩa giả hữu nghị không còn che đậy được thực tế của mối quan hệ chủ-tớ. Và với các nhà dân chủ đáng thương, chỉ còn bước chuyển qua dùng sức mạnh hay đàn áp để buộc phải chấp nhận cái đường lối chính trị tàn hại và đáng xấu hổ của họ: sự hợp tác trái tự nhiên.

"Thóat Trung" [tiếng Việt trong nguyên bản] hay "Cúi Trung" [nguyên bản]: một vực thẳm
Trách nhiệm

Trong khi ngày càng đông đảo các công dân VN nói về "Thoát Trung" [nguyên bản], thì những người tự xưng là đại diện về chính trị của họ không ngừng đưa họ lún sâu vào một sự phụ thuộc mà quốc gia sẽ ngày càng khó rút ra. Như thế, cái hố Tàu trở thành một vực sâu giữa nhóm lãnh đạo ấy và ý chí của nhân dân. Nó ngăn cản VN phát triển lành mạnh. Nó làm VN đông cứng và cô lập với phần còn lại của thế giới. Và trách nhiệm gây ra tình huống này không thể nào rõ ràng hơn. 

Trong hệ thống hiện tại của đảng duy nhất được thiêng hoá bởi điều 4 Hiến pháp, mọi phe cánh, mọi nhóm lợi ích hiện diện trong lòng Bộ Chính trị phải chịu trách nhiệm về sự phụ thuộc Tàu mang tính tàn phá đất nước. Trách nhiệm tập thể nhưng nhất là trách nhiệm cá nhân. Mỗi nhà lãnh đạo phải chịu trách nhiệm cá nhân. Không một ai trong lòng quyền lực trung ương có thể giữ im lặng trước sự phản bội các khát vọng của nhân dân hay đổ lỗi cho các chính quyền vùng miền, mà không đánh mất danh dự công dân của mình. 

Về phía mình, các chính quyền vùng miền, vốn đã nổi danh một cách đáng buồn vì sự hối thúc tàn bạo tịch thu đất đai của cải của nông dân, không thể viện dẫn quyền tự do kinh doanh cho những doanh nhân Tàu rõ ràng đang phục vụ cho chiến lược của Bắc Kinh. 

Họ sẽ không thể còn buộc tội quản lý yếu kém cho các ban tổ chức của các khu kinh tế địa phương khi xảy ra các sự cố sẽ không thể không xảy ra giữa bọn chiếm đóng không được mong muốn và một quần chúng địa phương bực tức vì sự chung sống bị áp đặt ấy ; từ thực tế sống, quần chúng cảm nhận điều này như một sự khiêu khích thường trực đối với tình tự dân tộc và với những lợi ích tức thời của mình. 

Tóm lại, trong lòng các cấp của Đảng từ trên xuống dưới, không ai còn có thể chơi trò đà điểu trước cái điều mà nhiều công dân và một số chiến sĩ dũng cảm đã tố cáo từ lâu: hiểm hoạ chết người của sự Tàu hoá đang đe doạ quốc gia. Sự xâm nhập của giàn khoan đã đem đến cơ hội tái cân bằng nền kinh tế bằng cách dần dần lấy lại thế làm chủ. Cơ hội đã bị ĐCSVN dứt khoát khước từ.

Tiến tới những « Ukraine » kiểu Tàu ?
Mượn cái cớ giả dối là phát triển, đảng này, ngày càng « lạ » đối với quốc gia và dân tộc mình, liên tục mở cửa nhập khẩu một lượng lao động Tàu thường không có chuyên môn, số cư dân bùng nổ trong xã hội VN, một xã hội đang làm mồi cho cuộc khủng hoảng toàn cầu trong đó nạn thất nghiệp đánh vào hằng trăm ngàn người trẻ buộc phải đi bán sức lao động ở nước ngoài… 

Trong một đất nước mà hằng nghìn hecta phần lớn nằm ở những vùng chiến lược đã được đem cho thuê nhiều thập niên, tức là trên thực tế bị nhượng cho bọn bành trướng Bắc Kinh đeo mặt nạ, các nhà lãnh đạo VN đang cầm quyền lại còn khuyến khích cho làn sóng mạnh thêm… Bao nhiêu giàn khoan Tàu trên đất liền đã từ nhiều năm nay lặng lẽ khoan vào di sản cha ông của VN để hút lên tài nguyên ? 

Và thế đó, sau khi đã bán đổ bán tháo những tài nguyên thiên nhiên, năng lượng và kỹ nghệ của quốc gia, các nhà lãnh đạo nước này sắp sửa bật đèn xanh để hy sinh thêm nữa những nguồn nhân lực… và thậm chí còn hơn thế nữa. Hằng nghìn gia đình Tàu mới sắp được định cư. 

Những gia đình khác sắp được lập nên tại chỗ. Họ sắp làm việc trong các khu kinh tế mà người VN bình thường sẽ bị trục ra ngoài và các chính quyền địa phương sẽ chỉ có thể vào sau khi đã lễ phép chìa chân ra cho họ khám. Họ sẽ sống theo kiểu Tàu trong những con phố, khu phố, quận huyện tự quản mà chính quyền VN thực sự chỉ là những kẻ làm công dễ bảo… 

Đôi khi, do được Bắc Kinh ngầm khuyến khích bằng tài chính, những cộng đồng Tàu này sẽ sống trong các điều kiện ưu việt hơn hằng ngàn gia đình VN quằn quại bởi nạn thất nghiệp và đồng lương chết đói… 

Họ sẽ áp đặt ở đó luật lệ kinh tế và do đó áp đặt những chọn lựa chính trị của mình. Những kẻ chiếm đóng mới ấy sắp chủ động gieo trên đất VN một dòng giống Tàu, dòng giống này có thể một ngày nào đó 
– tại sao không hình dung trước nhỉ ?

 – sẽ đòi quyền lãnh thổ. Xứ Ukraine kiểu Tàu. Tàu hoá bằng huyết thống. Trong trường hợp có những sự ngập ngừng ở cấp địa phương hay kháng cự ở cấp toàn quốc trước mỗi chấn động mới của nền chính trị Đại Hán [nguyên văn], các nhà lãnh đạo VN không thể không tính đến sức mạnh gây bất ổn của những cái túi thuốc nổ bằng người ở trên đất liền mà mồi lửa có thể được châm từ Bắc Kinh và được tiếp sức tại chỗ bằng những tên mật vụ địa phương người Tàu hay người Việt đánh thuê. 

Và lúc đó không phải là vài cuộc biểu tình « nhấn nút », « đuợc phép » của Hà Nội để gỡ mặt mũi như vào thời điểm giàn khoan HYSY981, sẽ đưa đến sự thay đổi.

Vũng Áng xác nhận : con vịt VN sẽ bị quay kiểu Tàu !
Việc trở lại của người lao động Tàu ở Vũng Áng là một thông điệp rõ ràng xác nhận sự đồng loã quả tang: Bắc kinh và Hà Nội thoả thuận về điều cốt yếu : « hiện đại hoá » và « phát triển » của VN sẽ được nấu bằng nước xốt Tàu, vì lợi ích « Đại cục » [nguyên văn], mà nhịp điệu được xác định bởi các nhà lãnh đạo Tàu và được hợp thức hoá bởi các nhà lãnh đạo ĐCSVN sau lưng nhân dân mình. Cái ĐCSVN ngày hôm nay, không thể nhận ra nếu so sánh với cái đảng hôm qua, gánh mọi trách nhiệm lịch sử và sớm muộn sẽ phải chịu trách nhiệm trước lịch sử…

Ghi chú của tác giả dành cho các cư dân VN gốc Tàu và những người lao động Tàu chân chính :
Xin các công dân VN gốc Tàu giản dị không phật lòng vì vài dòng phẫn nộ trên. Chúng không hề nhắm tới họ. Xin những người lao động Tàu bị bóc lột bởi một chế độ độc tài không coi những lời này như kêu gọi chủ nghĩa chủng tộc. 

Tác giả ở đây chỉ chỉ thẳng một thực tế : các nhà lãnh đạo của hai đảng CS Tàu và VN này không động tâm khi sử dụng quyền lực toàn trị của họ cho những mục đích lợi lộc riêng tư đi ngược lại các lợi ích nhân dân hay quốc gia… 

Trong khi che giấu những trách nhiệm khủng khiếp của mình, họ sử dụng những người này nhằm cố tình làm trầm trọng thêm sự đói nghèo, thất vọng, sỉ nhục của những người khác. Họ không chuẩn bị tình bạn mà lòng thù hận. Họ không chuẩn bị hoà bình mà những tấn bi kịch mới cho cả hai cộng đồng.

A.M.
Tác giả gửi BVN bản tiếng Pháp
Bản dịch của BVN


Cái bắt tay của lãnh đạo Việt Nam


Cái bắt tay của lãnh đạo Việt Nam

Văn Nam
Gửi tới BBC từ Đà Nẵng
Cập nhật: 15:34 GMT - thứ tư, 27 tháng 8, 2014
Trong quan hệ giữa người và người, khi phải gặp kẻ có địa vị cao sang hơn, người ta thường khó giữ được tư thế đàng hoàng, sự thua thiệt về “đẳng cấp” rất khó mà che dấu đi được.
Nhưng trong quan hệ giữa các quốc gia thì lại là chuyện khác. Cho dù có là “tý hon” đi chăng nữa, khi đã là đại diện của quốc gia, anh không có quyền làm hạ thấp hình ảnh của đất nước.

Các bài liên quan

  • Đặng Tiểu Bình với Việt Nam - BBC Vietnamese - Việt Nam
  • ‘Nguyên tắc ba điểm’ quan hệ Việt–Trung

Chủ đề liên quan

Có lẽ không quốc gia nào mà giới lãnh đạo thể hiện rõ thái độ trong những cái bắt tay hay những cử chỉ trong giao tiếp như lãnh đạo Việt Nam.
Ở trong nước, không ai dám bắt tay lãnh đạo mà bắt bằng một tay dù chả ở đâu quy định. Người dân sợ lãnh đạo đã đành (nỗi sợ rất thực tế), lãnh đạo cũng không biết tỏ thái độ sao cho phải phép với những người đáng kính.
Quan chức có thể ở địa vị cao hơn, nhưng nhiều khi vẫn phải gặp những người lớn tuổi hơn mình. Khi đó, nếu biết khiêm tốn, các vị lãnh đạo phải hiểu rằng địa vị lúc đó đã được cân bằng bởi tuổi tác.
"Nếu ở Việt Nam có bầu cử trực tiếp – khi người dân quyết định vận mệnh của lãnh đạo, các quan chức chắc sẽ thân thiện hơn nhiều"
Không biết khi về nhà, các vị này có nghĩ rằng giờ mình đã “cao” hơn các bậc cha chú không?
Ngày hôm qua 26/8, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng gặp mặt Đại biểu Hội cựu Thanh niên xung phong, những người được đích thân Chủ tịch Hồ Chí Minh sáng lập và rèn luyện.
Trong hội có những đồng chí đã rất cao tuổi như anh hùng Cao Xuân Thọ, sinh năm 1926, nguyên đội trưởng đội phá bom, đội 40 thanh niên xung phong Điện Biên Phủ. Những anh hùng không lo đến tính mạng của bản thân đấu tranh cho nền độc lập của đất nước nay vô cùng cảm động khi được người đứng đầu Đảng tiếp đón, nhưng lại bằng những cái bắt tay rất hờ hững.
Nguyên tắc ngoại giao
Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải gặp Thủ tướng Ôn Gia Bảo.
Thật ra hình ảnh những cái bắt tay trịch thượng của những “người đầy tớ của dân” với những “người làm chủ đất nước” hoàn toàn không xa lạ. Thật trái ngược với những nước “tư bản bóc lột” khác, khi thổ dân Úc trực tiếp đến gặp Thủ tướng hay Tổng thống Mỹ uống bia với một dân thường.
Nếu ở Việt Nam có bầu cử trực tiếp – khi người dân quyết định vận mệnh của lãnh đạo, các quan chức chắc sẽ thân thiện hơn nhiều.
Trong nước như vậy, ra nước ngoài giới chóp bu Việt Nam hành xử ra sao?
Với những nước bé, như Lào hay Campuchia chẳng hạn, quan chức Việt Nam cũng có thái độ y như với dân trong nước. Nếu chỉ nhìn vào đó, nhiều người sẽ vội cho rằng: làm lãnh đạo cần phải có uy thì ra nước ngoài mới đấu trí được. Nhưng điều đó hoàn toàn sai lầm.
Thật dễ hiểu khi chỉ cần gặp những nước nước lớn, lãnh đạo của ta lập tức co ro cúm rúm.
Phó thủ tướng Hoàng Trung Hải có một tấm ảnh bắt cả hai tay với Thủ tướng Trung Quốc khi đó là Ôn Gia Bảo. Không biết ông Hoàng Trung Hải có biết các nguyên tắc ngoại giao không.
Khi Bill Clinton đến thăm Việt Nam lần đầu vào tháng 11 năm 2000, các sinh viên Đại học Quốc gia Hà Nội đã được căn dặn không được bắt hai tay, không cúi đầu trước Tổng thống Hoa Kỳ. Có lẽ ông Hoàng Trung Hải là Phó Thủ tướng nên không ai dám nhắc.
Ông Lê Hồng Anh dường như có chuẩn bị những gì cần nói trên giấy (bên tay trái)
Một chuyến thăm đang rất được chú ý là của ông Lê Hồng Anh, Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư thăm Trung Quốc.
Nếu để ý kỹ, ông Lê Hồng Anh trong khi gặp Tổng bí thư Tập Cận Bình của Trung Quốc có một tập giấy để sẵn bên tay ghế bên trái để nói những gì mình chuẩn bị và có thể là những gì được nói.
Hội đàm có cầm "đáp án" cũng đã từng xảy ra với Thủ tướng Phan Văn Khải khi gặp Tổng thống Bush và Chủ tịch Trần Đức Lương khi gặp Nữ Hoàng Anh Elizabeth Đệ nhị.
Ngày nay cũng có ánh sáng lẻ loi, như Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh đã tỏ thái độ thực sự khi gặp Dương Khiết Trì, Ủy viên Quốc vụ Trung Quốc.
Nhưng có lẽ chính vì thế mà ông không được thăm Mỹ (không thể quá nhiệt tình) và không được làm đặc phái viên sang Trung Quốc lần này mặc dù để gỡ rối ngoại giao, không ai có thể phù hợp hơn người đứng đầu Bộ chuyên trách vấn đề này.
Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm của tác giả.

__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Wednesday, August 27, 2014

Việt Nam rơi vào kịch bản nhiều ngân hàng cùng lúc sụp đổ?

Nếu Việt Nam rơi vào kịch bản nhiều ngân hàng cùng lúc sụp đổ?

Phạm Chí Dũng

Dù không muốn bi thảm hóa tình hình, nhưng bức tranh xám ngoét đang phơi bày tông màu ngày càng đen đúa khó có thể khiến chúng ta nghĩ về một tương lai nào khác hơn ngoài bi kịch dành cho khối ngân hàng Việt Nam.
“G 1+8″
Chỉ ít ngày sau vụ việc cơ quan kiểm toán nhà nước “bất ngờ” công bố hàng loạt số liệu cực kỳ bất ổn về tình trạng tài chính của Ngân Hàng Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn (Agribank), đến lượt số ngân hàng được xem là xương sống của đế chế tín dụng Việt Nam lộ hình báo cáo tài chính quý 2, 2014.
Bức tranh “ngồi mát ăn bát vàng” của những năm trước ngay lập tức được phủ lên một lớp màu cực thô kệch: có đến 8 ngân hàng rơi vào cơn mơ nợ xấu tăng chóng mặt: Vietinbank, Vietcombank, ACB, MB, Sacombank, Eximbank, BIDV và SHB, với tổng nợ xấu tăng gần 13.400 tỷ đồng trong 6 tháng.
Những ngân hàng trên lại đều nằm trong top 12 tổ chức tín dụng được coi là “điểm sáng” mà giới quan chức Ngân Hàng Nhà Nước thường tự hào trong các báo cáo thành tích luôn tô vẽ giáo điều và phủ mị.
Dẫn đầu về nợ có khả năng mất vốn ở thời điểm này lại chính là Vietcombank với 4.765 tỷ đồng, tăng 70% so với cách đây 6 tháng và chiếm hơn một nửa tổng nợ xấu. Vietcombank cũng là ngân hàng được xem là “phát ngôn viên” cho những chính sách tiền tệ – tín dụng của Ngân hàng nhà nước.
Tiếp đến là Vietinbank – ngân hàng dính chặt với vụ án Huỳnh Thị Huyền Như làm thất thoát đến 4.000 tỷ đồng – với 3.172 tỷ đồng nợ có khả năng mất vốn, tăng 40% so với đầu năm. Tổng nợ xấu của ngân hàng này tăng 2,5 lần, từ 3.770 tỷ đồng cuối 2013 lên hơn 9.500 tỷ đồng hiện tại. Còn ACB – cũng là một “khổ chủ” trong vụ án trên – có tỷ lệ nợ xấu 3,6%; nợ có khả năng mất vốn chiếm gần 60% tổng nợ xấu và tăng 23% sau 6 tháng đầu năm.
Các ngân hàng khác như Eximbank ghi nhận gần 62% nợ xấu là có khả năng mất vốn với con số tuyệt đối gần 1.460 tỷ đồng; MB có tỷ lệ nợ xấu tăng 0,6% lên 3%; và ngân hàng SHB dẫn đầu với tỷ lệ 8,2% tăng 72,4% so 2013…
Ngay cả BIDV – ngân hàng thuộc loại “thái tử đỏ” và thường được Ngân Hàng Nhà Nước dành cho nhiều ưu ái và đặc quyền – dù có tỷ lệ nợ xấu tương đương năm 2013 nhưng nợ nhóm 5 lại tăng hơn 62% so 2013.
Bi kịch đang lộ diện ở chỗ không chỉ một Agribank, mà hầu hết các ngân hàng lớn nhất Việt Nam đều nằm trong tình thế nợ xấu quá tải và còn có thể chẳng có điểm dừng, nếu tình trạng thu hồi nợ từ các doanh nghiệp, trong đó có đến 70% hoặc hơn là nợ cho vay bất động sản, vẫn gần như vô phương hiện thời.
Ðến trung tuần tháng 8, 2014, có thể một cái tên mới đã hình thành: “G 1+8,” gồm quán quân Agribank và 8 ngân hàng khác mà nợ xấu bủa vây sẽ khiến các “thành viên” quá khó để ứng cứu lẫn nhau.
“Chết chùm”
Tỷ lệ nợ xấu được báo cáo bởi các ngân hàng thương mại thuộc nhóm “1+8” trên, dù có vượt quá ngưỡng 3%, vẫn chưa thể mô tả thực chất cơn ác mộng của chúng.
Ðiều đơn giản là nếu các ngân hàng phải cơ cấu lại nợ theo Quyết Ðịnh 780 của Ngân Hàng Nhà Nước thì con số sẽ phình to hơn nhiều.
Quyết Ðịnh 780 ra đời vào tháng 4, 2012 mà đã “giúp” các ngân hàng và doanh nghiệp bất động sản vừa hoãn nợ vừa đảo nợ. Tuy thế thời gian thoi đưa với lãi mẹ đẻ
lãi con. Nếu tại thời điểm ban hành văn bản 780, số nợ “tái cơ cấu” là khoảng 250.000 tỷ đồng, thì đến đầu năm 2014 cần cộng thêm hơn 20.000 tỷ đồng nữa.
Theo ước tính của Ngân Hàng Nhà Nước, tỷ lệ nợ xấu sau cơ cấu có thể chiếm khoảng 9,71% tổng dư nợ chứ không phải chỉ khoảng 4% như báo cáo hiện thời. Ðó cũng là lời “dạo đầu” mới xảy ra gần đây, có triệu chứng một lần nữa trốn tránh trách nhiệm của Thống Ðốc Nguyễn Văn Bình.
Thế nhưng vào tháng 3, 2014, hãng xếp hạng tín nhiệm quốc tế Moody’s đã ước tính tỷ lệ nợ xấu của giới ngân hàng Việt Nam lên đến 13%.
Một triệu chứng khác mà có thể dẫn đến cơn sang chấn bất thường là riêng tại TP. Hồ Chí Minh: nợ có khả năng mất vốn cũng đang là mối lo của các ngân hàng khi chiếm tới 70,5% trong tổng nợ xấu của các nhà băng trên địa bàn trong 6 tháng đầu năm. Cần chú ý rằng đây là một trong số hiếm hoi lần mà chính quyền TP.HCM đủ can đảm công bố một tỷ lệ nợ xấu mà có thể tạm gọi là “minh bạch.”
Cơ cấu nợ xấu của các ngân hàng cũng vì thế có sự dịch chuyển mạnh. Nợ xấu không tĩnh mà động với xu hướng từ nhóm 3 dịch chuyển càng ngày càng gần nhóm 5 – nợ có khả năng mất vốn.
Sự kiện này cũng đủ cho thấy tình trạng nợ xấu đang nan giải đến mức nào đối với ngành ngân hàng nói riêng và nền kinh tế nói chung.
Ðã đến lúc giới ngân hàng nhìn ra hình bóng cú “chết chùm” quá khó để tránh thoát.
Lâm sàng bất động sản
Không có lửa tất chẳng có khói. Phần lớn ngân hàng thương mại đều liên quan đến một cơn ác mộng thực sự chỉ muốn quên: nợ cho vay và nợ xấu bất động sản.
2011 bắt đầu phát sinh nợ xấu, nhưng nhiều ngân hàng vẫn cố giấu diếm. Ðến năm 2012, bắt đầu lộ ra dấu vết một số ngân hàng là “mẹ đỡ đầu” cho các dự án bất động sản, liên quan đến hàng loạt đại gia tiếng tăm như Hoàng Anh Gia Lai, Quốc Cường Gia Lai, Phát Ðạt, Vinaconex… Tình cảnh két sắt chỉ còn vài tỷ đồng của Quốc Cường Gia Lai vào năm đó là một thực tồn ghê gớm về hiểm họa “chết trên đống tài sản” của các đại gia.
Ðại gia “chết” tất dẫn đến ngân hàng cho vay vốn sẽ “băng hà.” Từ nhiều năm qua, các ngân hàng đã bơm vốn theo lối “đầu tư ồ ạt cho đến lúc sụp đổ,” khá tương đồng với hình ảnh giới doanh nhân nhà đất Trung Hoa. Hậu quả là hàng trăm ngàn căn hộ cao cấp ở ba miền Bắc-Trung-Nam cho tới nay vẫn nằm chết dí mà không có nổi vài phần trăm tiêu thụ, bất chấp làn sóng PR nhiệt tình đến mức đáng nghi ngờ của những hãng tư vấn bất động sản quốc tế đồng lợi ích tại Việt Nam như CBRE, Savills…
Lượng phân khúc căn hộ cao cấp và trung cấp lại chiếm đến hơn 80% tổng lượng căn hộ do các doanh nghiệp tung ra thị trường. Tỷ lệ này cho thấy nợ và nợ xấu bất động sản – ngân hàng nguy hiểm đến thế nào một khi người tiêu dùng vẫn kiên tâm giữ chặt tiền trong hầu bao.
Khi quá nhiều “thượng đế” còn cho rằng giá căn hộ sẽ còn xuống nữa, ngân hàng chủ nợ và doanh nghiệp con nợ phải quay sang cắng đắng và cấu xé lẫn nhau. Vào đầu quý 3, 2014, các số liệu về nợ xấu từ giới ngân hàng bất chợt “minh bạch” hơn hẳn vài năm trước.
Nhưng như dân gian truyền tụng, khi ngân hàng phải kêu thét lên thì đó chính là thời điểm mà hiệu ứng Minsky – các món cho vay đến hạn không thể thanh toán được – có thể ập tới bất kỳ lúc nào.
“Chẳng làm gì cả”
Bất kỳ lúc nào cũng có thể bùng nổ sự sụp đổ của một ngân hàng đầu tiên ôm nợ xấu bất động sản mà không thể bán lại cho bất kỳ ai. Xét về những triệu chứng sang chấn, ngân hàng đầu tiên có thể rơi vào tâm địa chấn mang tên Agribank, nếu tổ chức tín dụng này không được Ngân Hàng Nhà Nước và các ngân hàng “bạn” cấp cứu kịp thời.
Thế nhưng ngay cả như một chuyên gia tài chính thuộc khuynh hướng “phản biện trung thành” cũng phải cho rằng ngân hàng Việt Nam trong nhiều năm qua đã chỉ di chuyển theo lộ trình từ phòng cấp cứu sang khoa điều trị, còn giờ đây lại đưa trở về phòng cấp cứu.
Bi kịch có thể xảy ra là không chỉ một Agribank, mà có thể hàng loạt ngân hàng lớn rơi vào tình trạng nợ xấu vượt mặt. Cũng không giống như kịch bản của Hoa Kỳ chỉ tập trung cứu chữa chủ yếu cho một Lehman Brothers, giới điều hành tín dụng và tiền tệ Việt Nam rất có thể sẽ phải đối mặt với kịch bản có ít nhất từ 3-5 ngân hàng lớn cùng rơi vào tâm thế hôn mê, khiến cho phương án ứng cứu lẫn nhau trở nên khá vô nghĩa.
Gần đây, ông Bùi Kiến Thành – một chuyên gia ngân hàng có thực tâm, còn nói thẳng là Ngân Hàng Nhà Nước đã vô tâm đến mức “chẳng làm gì cả” đối với sự nghiệp “tái cấu trúc ngành ngân hàng.” Tức sau làn sóng sáp nhập một số ngân hàng “ngon ăn” vào năm 2012, cho tới nay vẫn còn nguyên trạng nhóm ngân hàng yếu kém mà không một ngân hàng “cá mập” nào thèm ngó ngàng.
Không thể sáp nhập ngân hàng yếu vào ngân hàng mạnh, cũng không có nổi một thái độ cưu mang từ những kẻ mà ích kỷ đã trở thành một đặc tính cố hữu, sẽ rất khó để chính phủ và Ngân Hàng Nhà Nước Việt Nam cấp cứu, dù bằng biện pháp bơm máu – in tiền ồ ạt, nếu một loạt ngân hàng cả lớn lẫn nhỏ cùng lúc rơi vào đổ bể theo hiệu ứng “Minsky tập thể.”
P.C.D.

Vì họ không còn muốn làm người


Vì họ không còn muốn làm người

Ngô Việt (Danlambao) - Trong những năm chiến tranh (trước 4/75), bản nhạc Tự Nguyện của Trương Quốc Khánh được người Cộng Sản hay hát, Nhóm Huỳnh Tấm Mẫm rất hãnh diện hát bài này, trong đó có bốn câu: “Nếu là chim, tôi sẽ là loài bồ câu trắng / Nếu là hoa, tôi sẽ là một đóa hướng dương / Nếu là mây, tôi sẽ là một vừng mây ấm / Nếu là người tôi sẽ chết cho quê hương...” 

Mấy chục năm sau, người Cộng Sản quyết liệt săn đuổi, đánh đập, bách hại, bỏ tù người yêu nước. Xem ra bây giờ họ, những người CS đang cai trị đất nước này không còn muốn làm người nữa rồi!

*

Vậy là hơn 6 tháng giam giữ, những con người nổi tiếng đã bị họ kết án vì tội "gây rối trật tự công cộng" xử theo điều 245, bộ luật hình sự của nước CHXHCN Việt Nam: 

- Bà Bùi Thị Minh Hằng 03 năm tù giam. 
- Ông Nguyễn Văn Minh 02 năm 6 tháng tù giam. 
- Bà Nguyễn Thị Thúy Quỳnh 02 năm tù giam. 

Bà Bùi Thị Minh Hằng (được bạn bè gọi thân mật là Bùi Hằng) là dân thường, một phụ nữ, đã trở thành nổi tiếng sau các đợt biểu tình chống Trung Cộng tại Hà Nội, khi chúng cắt cáp tàu thăm dò dầu khí của Việt Nam. Từ chỗ hăng hái chống quân xâm lược mà Bùi Hằng bị nhà nước Việt Nam theo dõi, sách nhiễu. Nhà bà Bùi Hằng ở Vũng Tàu liên tục bị họ cho người quấy phá. Bùi Hằng thường trú ở Vũng Tàu, vậy mà ông Nguyễn Thế Thảo, chủ tịch Thành phố Hà Nội yêu sách bắt (vô cớ) cho được, rồi chuyển ra giam ở trại phục hồi nhân phẩm Lộc Hà. Nhưng cuối cùng họ lại lén lút chở trở lại và thả ra ở Vũng Tàu. Công dân Bùi Thị Minh Hằng đã nộp đơn kiện đích danh ông Nguyễn Thế Thảo, chủ tịch UBND thành phố Hà Nội. Nhà nước VN còn đang nợ Bùi Hằng vụ kiện này. 

Tại sao ở Việt Nam, người dân chống Trung Cộng thì lại bị nhà cầm quyền Việt Nam theo dõi, đánh đập, bức hại và tìm mọi cách bắt bỏ tù bằng những thứ tội vu vơ? 

Không phải chỉ riêng một mình bà Bùi Hằng, mà có nhiều người khác cũng bị như vậy. 

Trước đây có Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, biểu tình phản đối cuộc rước đuốc Olympic Bắc Kinh tại Sài Gòn để phản đối Trung cộng chiếm Hoàng Sa và một phần Trường Sa của Việt Nam. Kết quả là Điếu Cày Nguyễn Văn Hải đã bị bắt bỏ tù về tội trốn thuế. Nghiệt ngã hơn nữa là sau khi mãn bản án (rất ô nhục cho nhà cầm quyền) này, họ tiếp tục xử anh tội tuyên truyền chống phá nhà nước. Bây giờ thì Điếu Cày vẫn còn đang ở trong tù! 

Rồi những Phạm Thanh Nghiên, Hồ Thị Bích Khương cũng chỉ vì rãi truyền đơn, dán khẩu hiệu mang vỏn vẹn 6 chữ HS-TS-VN vậy mà cũng đi tù. 

Rồi nhạc sĩ Việt Khang chỉ vì hai bài hát thể hiện lòng yêu nước và khắc khoải trước vận mệnh của đất nước, vậy mà cũng ngồi tù. Những câu hát Việt Nam còn hay đã mất hoặc Già trẻ gái trai giơ cao tay đánh quân xâm lược đánh kẻ nhu nhược bán nước Việt Nam vậy mà phải đi tù, đáng đi tù hay sao? 

Sinh viên Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên, lấy máu mình viết khẩu hiệu “Tàu Khựa cút khỏi Biển Đông” cũng bị bắt giam, ra tòa. Kha thì ngồi tù, Uyên án treo. Lố bịch ở chỗ, lúc đầu trong cáo trạng để kết tội Phương Yên có ghi một tội “nói xấu Trung Quốc”! Sau đó vì chắc còn chút lương tri Việt Nam hay sợ lộ rõ bán nước quá nên họ đã tự động bỏ chi tiết này! 

Xét cho cùng thì những con người mà tôi nêu ở trên (còn nhiều người nữa mà tôi không nhớ hết) họ chỉ yêu nước thôi, sao những người đang cầm quyền lại dùng bạo lực đàn áp, dùng nhà tù để giam giữ? Yêu nước chống Trung Cộng bành trướng xâm lược lại là một cái tội sao? 

Trong những năm chiến tranh (trước 4/75), bản nhạc Tự Nguyện của Trương Quốc Khánh được người Cộng Sản hay hát, Nhóm Huỳnh Tấm Mẫm rất hãnh diện hát bài này, trong đó có bốn câu: 

“Nếu là chim, tôi sẽ là loài bồ câu trắng 
  Nếu là hoa, tôi sẽ là một đóa hướng dương 
  Nếu là mây, tôi sẽ là một vừng mây ấm 
  Nếu là người tôi sẽ chết cho quê hương...” 

Mấy chục năm sau, người Cộng Sản quyết liệt săn đuổi, đánh đập, bách hại, bỏ tù người yêu nước. Xem ra bây giờ họ, những người CS đang cai trị đất nước này không còn muốn làm người nữa rồi! 





Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link