Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Tuesday, September 2, 2014

Thư số 35 gởi:Người Lính Quân Đội Nhân Dân Việt Nam


Thư số 35 gởi:Người Lính Quân Đội Nhân Dân Việt Nam
                                                               Phạm Bá Hoa

 

Tôi chào đời năm 1930, vào quân đội Việt Nam Cộng Hòa năm 1954, chống lại cuộc chiến tranh do nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa gây ra. Trong bang giao quốc tế, quốc gia này đánh chiếm quốc gia kia, không có tên gọi nào khác ngoài hai chữ “xâm lăng”. Sau ngày 30/4/1975, lãnh đạo cộng sản Việt Nam với lòng thù hận đã đày đọa chúng tôi trong hơn 200 trại tập trung mà họ gọi là trại cải tạo, hằng trăm Bạn tôi đến 17 năm, riêng tôi là 12 năm 3 tháng.

 Tuy tên Quốc Gia và Quân Lực mà tôi phục vụ không còn nữa, nhưng linh hồn trong quốc kỳ nền vàng ba sọc đỏ vẫn nguyên vẹn trong tôi. Tôi không hận thù lãnh đạo Các Anh, nhưng tôi không bao giờ quên quá khứ đau thương tàn bạo mà họ gây ra cho Tổ Quốc và Dân Tộc! Vì vậy mà tôi chưa bao giờ, và sẽ không bao giờ về Việt Nam cho đến khi quê hương tôi có một chế độ dân chủ tự do thật sự.
Xin gọi chung Người Lính Quân Đội Nhân Dân Việt Nam là Các Anh để tiện xưng hô. Chữ “Các Anh” viết hoa, bao gồm từ người lính đến các cấp chỉ huy, ngoại trừ lãnh đạo cấp Sư Đoàn, Quân Đoàn, Quân Chủng, Bộ Tổng Tham Mưu, và Bộ Quốc Phòng. Là Người Lính trong quân đội “Nhân Dân”, Các Anh phải có trách nhiệm bảo vệ Tổ Quốc Nhân Dân, vì Tổ Quốc với Nhân Dân là trường tồn, trong khi đảng cộng sản hay bất cứ đảng nào cầm quyền cũng chỉ một giai đoạn của lịch sử, và nội dung tôi gởi đến Các Anh được đặt trên căn bản đó.
Nội dung thư này, tôi tổng hợp các nguồn tin tức khác nhau, liên quan đến hối lộ trong vụ Việt Nam “in tiền polymer tại Australia”. 
Thứ nhất. Tư Pháp Australia và vụ hối lộ in tiền Polymer.
Ngày 29/7/2014, tổ chức Wikileaks đưa lên internet vụ công ty Securency International hối lộ cho các quốc gia -trong đó có Việt Nam- để được hợp đồng in tiền Polymer. Theo đó, “ngày 19/6/2014, ông Hollingworth, Thấm Phán Tối Cao Pháp Viện tiểu bang Victoria, Australia, căn cứ  theo thủ tục pháp lý khi phổ biến một văn kiện đối với 14 vị cựu lãnh đạo và đương kim lãnh đạo trong chánh phủ Malaysia, Indonesia, và Việt Nam”. Xin trích hai điều liên quan:
2. Chiếu theo ḷênh sau, khoản 1 áp dụng đối với những cá nhân sau đây: Bảy vị lãnh đạo trong chánh phủ Malaysia. Ba vị lãnh đạo trong chánh phủ Indonesia. Bốn vị lãnh đạo của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Tất cả đều ghi tên từng vị cùng với chức vụ theo từng thời gian, nhưng trong điều 2 này, tôi trích riêng các vị lãnh đạo Việt Cộng, là:      

- Ông Trương Tấn Sang , Chủ Tịch Nước hiện nay của Việt Nam (từ năm 2011). 
- Ông Nguyễn Tấn Dũng, Thủ Tướng hiện nay của Việt Nam (từ năm 2006). 
- Ông Lê Đức Thúy, cựu Chủ Tịch Ủy Ban Giám Sát Tài Chánh Quốc gia (2007-2011), trước đó là Thống Đốc Ngân Hàng NNước Việt Nam (1999-2007). 
- ông Nông Đức Mạnh, nguyên Tổng Bí Thư Đảng Cộng sản Việt Nam (2001- 2011)
“5. Mc đích ca lnh tòa là để ngăn chận thit hi cho bang giao quc tế ca Úc, có thbgây ra bi vic công bcác tài liu có thlàm hi tiếng tăm ca cá nhân được đề cp, mà không phi là đối tượng ca cáo buộc trong các thtc ttng”..... 
Các Anh hãy đọc lại lần nữa để nhận ra “lệnh cấm phổ biến...” của Tối Cao Pháp Viện Victoria. Điều đó được hiểu là 4 ông lãnh đạo Việt Cộng có liên quan đến vụ nhận hối lộ của công ty Securency International để ký hợp đồng giao cho công ty này in tiền Polymer cho Việt Nam. Theo lời lẽ trong văn kiện của ông Thấm Phán Hollingworth, trong một mức độ nào đó, tôi tin là cả 14 vị của 3 quốc gia đều có liên quan đến những vụ án hối lộ in tiền Polymer tại  Australia. Nhưng vì thể diện trong bang giao quốc tế, nên ông ra lệnh ngăn cấm phổ biến tin tức này. Vô tình, chính cái văn kiện ngăn cấm ấy lại phơi bày cái xấu xa của những người lãnh đạo đáng khinh bỉ đó được loan đi khắp thế  giới. Nếu không liên quan, ắt hẳn các vị lãnh đạo có tên trong văn kiện đó, còn chờ gì nữa mà không kiện Tối Cao Pháp Viện Victoria đòi 1 đồng bạc danh dự.     
Ngày 7/8/2014, Bộ Ngoại Giao Việt Nam mời ông Đại Sứ Australia tại Hà Nội đến để trao Công Hàm với nội dung: “Việt Nam cực lực phản đối việc tòa án tối cao Victoria của Australia ban hành lệnh kiểm duyệt, liên quan đến vụ in tiền polymer có nêu tên một số quan chức cấp cao nước ngoài trong đó có Việt Nam. Việc làm này xúc phạm danh dự cá nhân lãnh đạo Việt Nam cũng như hình ảnh đất nước Việt Nam, và yêu cầu Australia giải thích lệnh kiểm duyệt này và công khai khách quan vụ án để mọi người hiểu đúng sự thật”.
Không biết Các Anh nghĩ sao, chớ tôi thì thấy lạ quá! “Bản chất độc tài, dối trá” lại đòi hiểu đúng sự thật! Mà cần gì tìm đâu xa, chỉ cần đọc phần thứ ba trong thư này là có ngay sự thật mà...    
Đại Sứ Australia đã ghi nhận ý kiến của Bộ Ngoại Giao Việt Nam, và cho biết chánh phủ Australia sẽ xem xét việc này. Và ngày 23/8/2014, trên trang Web của tòa đại sứ Australia, Đại sứ Hugh Borrowman cho biết: “Đây là vụ án kéo dài, phức tạp có đề cập tới danh tính của một số lượng lớn các cá nhân. Việc lệnh cấm đề cập tới tên các cá nhân không ám chỉ rằng họ có sai phạm. Chính phủ Úc nhấn mạnh rằng các cá nhân được đề cập tên không khẳng định việc nêu danh các nhân vật này trong lệnh kiểm duyệt, không có nghĩa họ làm điều gì sai hay họ là đối tượng điều tra trong vụ Securency”.
Vậy, tại sao có tên họ trong hồ sơ vụ án? Các Anh có thấy lạ không?
Ông Julian Assange, người điều hành tổ chức  Wikileaks, chuyên thu thp và phổ biến những tin tức loại mật và tối mật, đã gay gắt và mỉa mai chánh phủ Australia, nhưng câu cuối cùng của ông nói lên điều xấu xa của một số vị lãnh đạo Châu Á, trong đó có Việt Nam cộng sản: "Lệnh cấm này là lệnh tồi tệ nhất từ trước đến nay. Với nó, chính phủ Úc đã không chỉ bịt miệng báo chí Úc, mà còn bịt mắt cả công chúng Úc. Đây không chỉ là vấn đề chính phủ Úc thất bại trong việc đưa một vụ án tham nhũng quốc tế ra trước công luận như nó xứng đáng phải thế. Bà Bộ Trưởng Ngoại Giao Julie Bishop phải giải thích, tại sao bà lại đe dọa mỗi người dân Úc bằng bản án tù để che dấu một vụ bê bối tham nhũng đáng xấu hổ có liên quan đến chính phủ Úc."
"Khái niệm về "an ninh quốc gia" không phải để làm tấm mền che đậy những cáo buộc tham nhũng nghiêm trọng liên quan đến các quan chức chính phủ, ở Úc hay ở đâu cũng thế. Đây là vì lợi ích chung của cộng đồng mà báo chí phải có quyền đưa tin về vụ việc này, trong đó có liên quan đến công ty con của ngân hàng Trung ương Úc. Ai là người môi giới giao dịch này, và chúng ta đã môi giới họ ở cấp quốc gia? Điều tra tham nhũng và lệnh kiểm duyệt thông tin với lý do "an ninh quốc gia" là hai thứ không thể đi đôi với nhau. Thật là mỉa mai khi Tony Abbott đã đem những điều tồi tệ nhất của Châu Á đến Châu Úc".
Thứ hai. Tiền giấy polymer lưu hành trên lãnh thổ Việt Nam.
Mời Các Anh vào trang <Google.vn> để biết qua tiền giấy Polymer do công ty Securency International in và chánh phủ Việt Nam phát hành ra sao nhé! Từ năm 2003 đến năm 2006, Ngân Hàng Nhà Nước lần lượt phát hành 6 loại tiền Polymer, từ đó ngân hàng nhà nước chấm dứt in loại tiền giấy làm bằng cotton:
Ngày 17/12/2003, phát hành loại tiền mới Polymer với 20 triệu tờ loại 50.000 đồng,loại 500.000 đng (lớn nhất từ trước tới nay).
Ngày 1/9/2004, hành tiền giấy loại 100.000 đồng in trên giấy Polymer”.
Ngày 1/7/2006, phát hành tiền mới loại 20.000 đồng, trong khi tiền giấy loại 20.000 đồng in bằng cotton đang lưu hành, vẫn có giá trị”.
Ngày 30/8/2006, phát hành tiền giấy loại 10.000 đồng200.000 đồng.
luong-anhVậy là 6 loại tiền Polymer đã phát hành, riêng các loại từ 5.000 đồng trở xuống thì  ngân hàng sẽ phát hành bằng tiền xu.
Chính tiền Polymer in tại Australia, là nguồn gốc của vụ hối lộ mà báo chí ngoại quốc loan tải. Theo tác giả Nguyên Anh trong bài viết ngày 1/8/2014, nhận định: Chuyện cựu Thống Đốc ngân hàng nhà nước cộng sản Việt Nam là ông Lê Đức Thúy, đã nhận hối lộ hằng chục triệu mỹ kim của công ty in tiền Australia, để duyệt hợp đồng in tiền Polymer cho Việt Nam, với sự tiếp tay của Đại Tá an ninh Lương Ngọc Anh, lâu nay đã chìm vào im lặng một cách đáng sợ. 
Thứ ba. Nhìn lại vụ hối lộ in tiền Polymer.  
Năm 2002, công ty Securency International đã giành được hợp đồng in tiền Polymer cho Ngân Hàng Nhà Nước Việt Nam, bằng cách bắt mối với một công ty Việt Nam tại Hà Nội, nơi có con của cựu Thống Đốc Ngân Hàng Nhà Nước Việt Nam làm việc. Theo báo The Age: “.. Securency dùng các khoản hoa hồng lớn, trả cho đại diện giao dịch của các quốc gia có hợp đồng in tiền Polymer, dẫn đến những cáo buộc công ty này dùng tiền hối lộ để giành hợp đồng”.
Các Anh đọc tiếp đoạn này mà tôi trích trong Wikipedia về ông Lê Đức Thúy, như sau: Ngày 15/10/2006, báo chí Việt Nam đăng tải sự kiện bà Nguyễn Thị Việt Nhân, Đại Biểu Quốc Hội tỉnh Kiên Giang, chất vấn ông Lê Đức Thúy 3 điểm: Thứ nhất. V hối lộ trong dịch vụ in tiền Polymer ở Australia. Thứ hai. Vụ hóa giá nhà cho ông Thúy theo Nghị Định 61/CP với giá 472 triệu đồng, trong khi giá thị trường vào khoảng 10 tỷ đồng . Và thứ ba.  Con trai ông Thúy là Lê Đức Minh liên quan đến vụ in tiền polymer”.
Trong tài liệu không có phần trả lời của ông Thúy (có lẽ báo không được phép đăng), nhưng ít ra cũng có bà đại biểu của cử tri đặt vấn đề chánh thức tại diễn đàn Quốc Hội. 
Bản tin của đài BBC “Cảnh Sát Úc tìm thấy chứng cứ và đang điều tra vụ hối lộ 10 triệu Úc kim liên quan đến ông Lê Đức Thúy trong đợt in tiền Polymer. Như cách phân tích của báo The Age, người đọc có cảm tưởng từ Đại Tá Lương Ngọc Anh tới ông Lê Ðức Thúy và con trai của ông, trong vụ nhận hối lộ in tiền cho Ngân Hàng Nhà Nước, cũng có thể chỉ là những người trung gian đứng dàn xếp đầu cầu dịch vụ in tiền. Còn tiền hối lộ 12 triệu Úc kim, hay ít nhất cũng là 10 triệu mỹ kim, được chuyển thẳng vào một số trương mục bí mật ở ngân hàng Thụy Sĩ, và cả ngân hàng một số nước không bị đánh thuế như Bahamas....” (Từ bài của Bà đại biểu Quốc Hội Nguyễn Thị Việt Nhân, ngày 15/10/2006)
Theo báo The Age ngày 26/1/2011: “Công ty in tiền Securency cũng đã trả hối lộ cho ông Lê Đức  Thúy bằng cách trả tiền học phí cho con ông tại một đại học tại Anh. (tài liệu từ ông Nick McKenzie và Richard Baker ngày 24/1/2011).
Tôi nghĩ, nêu thật sự lãnh đạo Các Anh thanh liêm, trong sáng, không dính dáng đồng nào trong vụ Công Ty Securency đưa hối lộ cho phía Việt Nam, thì căn cứ các tài liệu trên đây trong Wikipedia mà đi kiện đài BBC và tờ báo The Age được rồi. Một nét nhìn  chung, nếu trong sáng thanh liêm, thì làm sao Thủ Tướng Việt Cộng Nguyễn Tấn Dũng có tiền mua một cung điện tại Dubai với giá 120.000.000,00 mỹ kim (120 triệu MK) mà  bản tin đài RFA ngày 14/4/2014 đã loan?   
Đài BBC ngày 4/7/2009 có bản tinTiền hối lộ quan chức Việt Nam được đưa vào tài khoản ở Thụy Sĩ”. Theo đó, Công ty Securency International (SI) trụ sở tại Melbourne,  có hợp đồng in tiền cho 26 quốc gia, trong đó có Việt Nam. Với tiết lộ mới nhất có liên quan đến số tiền hối lộ trao tay cho  khách hàng Việt Nam từ công ty Securency của Úc. Cảnh Sát liên bang Australia xác nhận với ngân hàng trung ương nước này rằng, họ đang điều tra cáo buộc công ty cung cấp vật liệu in tiền polymer Securency của Úc “hối lộ” cho khách hàng Việt Nam để giành hợp đồng in tiền”.
Trang VnExpress trên Google.vn ngày 10/3/2011, ông Nguyễn Xuân Phúc, đứng đầu văn phòng chánh phủ, xác nhận: “Ông Lê Đức Thúy, Chủ Tịch Hội Đồng Giám Sát Tài Chánh Quốc Gia, bị cáo buộc có dính dáng tới tham nhũng trong vụ in tiền Polymer, sẽ về hưu từ ngày 1/5/2011. Ông giữ vị trí này từ tháng 3/2008, và trước đó là Thống Đđốc Ngân Hàng Nhà Nước từ năm 1999 tới giữa năm 2007.
 http://www.saigondautu.com.vn/Pictures/phuong/433%204-7-2011/uc.jpgNgày 4/7/2011, Cảnh Sát liên bang Australia tiếp tục điều tra các tòng phạm trong vụ in tiền polymer cho Việt Nam, cho biết: “Rạng sáng 1/7/2011, Cảnh Sát đột kích vào nhiều ngôi nhà ở Melbourne (tiểu bang Victoria), bắt giữ 6 cựu giám đốc cao cấp của công ty Securency International và công ty NPA, với tội danh hối lộ liên quan đến các hợp đồng in tiền Polymer ở Việt Nam, Malaysia và Indonesia. Đây là 2 công ty chuyên in tiền Polymer cho hơn 30 quốc gia, cũng là công ty con của Ngân  Hàng Trung Ương Australia, gọi tắt là  RBA. (trong hình là ông Nitchell Anderson, cựu Giám Đốc Tài Chánh công ty Securency International, gọi tắt là SI).
Đây là hành động bắt giữ đầu tiên, trong cuộc điếu tra quốc tế liên quan đến vụ hối lộ giành hợp đồng in tiền Polymer kéo dài từ năm 1999 mà Cảnh Sát tại Australia, Châu Á và Châu Âu, cùng  điều tra hình sự để truy tìm đường đi của 25 triệu mỹ kim mà Cảnh Sát quốc tế tình nghi 2 công ty con của ngân hàng quốc gia Australia (RBA) đưa hối lộ cho khách hàng các nước Châu Á và Châu Phi. 
Những người vừa bị Cảnh Sát Australia bắt giữ, do bị cáo buộc tội đưa hối lộ cho 3 nước khách hàng là Việt Nam, Malaysia, và Indonesia từ năm 1999 đến năm 2005, gồm: (1) Ông Myles Curtis, 55 tuổi, cựu CEO SI, bị cáo buộc 3 tội hối lộ cho khách hàng Việt Nam và Malaysia. (2) Ông John Leckenby, 66 tuổi, cựu CEO NPA, bị cáo buộc 2 tội đưa hối lộ cho khách hàng Indonesia và Malaysia. (3) Ông Mitchell John Anderson, 50 tuổi, bị cáo buộc 2 tội  (4) Ông Peter Sinclair Hutchinson, 61 tuổi. (5) Ông Barry Thosmas Brady, 62 tuổi. (6) Ông Rognvald Leslie Marchant, 64 tuổi. Ba vị sau cùng bị cáo buộc mỗi người 1 tội. Mỗi tội danh, có thể bị phạt tối đa là 10 năm tù, và bị phạt đến 1 triệu mỹ kim. 
Theo bản tin AFP ngày 10/8/2011, ông Clifford John Gerathy, 60 tuổi là người Úc thứ 7 bị truy tố trong vụ án công ty Securency đưa hối lộ 17,8 triệu EURO cho một quan chức Việt Nam.
Phiên tòa đầu tiên tại Melbourne.
Ngày 14/8/2012, các nghi can đã ra tòa tại Melbourne (Australia) để nghe phía công tố cáo buộc hai công ty trực thuộc Ngân Hàng trung ương Úc, trả hàng chục triệu mỹ kim cho người môi giới ở Việt Nam, Indonesia, và Malaysia để giành hợp đồng in tiền polymer. Xin trích riêng phần cáo buộc liên quan đến  Việt Cộng:
Công tố viên Nicholas Robinson: Cựu giám đốc Securency, ông Myles Curtis vai  chính trong vụ đưa hối lộ cho giới chức ngân hàng ở ba nước Đông Nam Á. Bà Elizabeth Masamune, đại diện của cơ quan xúc tiến thương mại Úc (gọi tắt tiếng Anh là Austrade) ở Hà Nội, liên lạc với ông Curtis vào năm 2000 để giới thiệu người môi giới V iệt Nam là Lương Ngọc Anh. Nội dung một e-mail của Bà Elizabeth đọc tại tòa rằng: “Ông Anh đã tiếp xúc với một viên chức ngân hàng Việt Nam, người muốn hợp tác với Úc trong vụ in tiền.
Securency đồng ý trả tiền du học cho con trai của Thống Đốc Ngân Hàng nhà nước ông Lê Đức Thúy. Trong một số vụ, tiền hối lộ được che giấu qua các hóa đơn cho người phiên dịch, tiền đi lại, và quảng cáo. Người môi giới (Đại Tá Lương Ngọc Anh) được hứa trả tiền dựa trên căn bản và sự hiểu biết rằng từ số tiền này, ông ta sẽ hối lộ quan chức ngân hàng để có hợp đồng. Trong 5 năm, hai công ty đã giành được nhiều hợp đồng từ Ngân Hàng nhà nước Việt Nam sau khi trả hơn 15 triệu Úc kim vào các tài khoản của ông Lương Ngọc Anh ở nhiều nước.
Trong một email đọc tại tòa, thì ông Lương Ngọc Anh yêu cầu tăng tiền thù lao, ông Clifford Gerathy trả lời: “Chúng tôi sẽ tăng tiền thù lao lên 10% khi Ngân Hàng nhà nước Việt Nam trao thêm hợp đồng cho Securency, thay vì buộc chúng tôi phải tham gia đấu thầu.
Báo The Age, tờ báo phát hiện trước  nhất về vụ án hối lộ để giành hợp đồng in tiền Polymer, tường thuật rằng: Bộ Ngoại Giao và Thương Mại Úc yêu cầu phiên xử kín với lý do sợ tiết lộ thông tin gây hại cho quan hệ ngoại giao của Úc”. Nhưng luật sư Veronica Scott của báo The Age đã thuyết phục được tòa, rằng: “Vụ án vô cùng quan trọng vì lợi ích công chúng. Việc gây xấu hổ hay nhạy cảm cho chính phủ, không phải là lý do để xử kín.”
Sau phiên tòa nói trên, báo VN Chronicle online ngày 15/8/2012, đăng lại từ báo Sydney Morning Herald (SMH). Theo đó,Công TViên Robinson cáo buộc Lương Ngọc Anh, Đại Tá tình báo Công An là người nhận tiền hối lộ cho cấp lãnh đạo Ngân Hàng Nhà Nước Việt Nam trong dịch vụ công ty Securency in tiền giấy nhựa cho Việt Nam. Lương Ngọc Anh, đang Tổng Giám Đốc công ty Phát Triển Công Nghệ (CFTD) tại Hà Nội. Ðương kim Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, thời đó là PThủ Tướng thường trực, Chủ Tịch Hội Ðồng Tài Chính Tiền Tệ của chính phủ, và tháng 5/1998 Quốc Hội cử Nguyễn Tấn Dũng kiêm chức Thống Đốc Ngân Hàng Nhà Nước. Đến tháng 12/1999, bàn giao cho ông Lê Đức Thúy. Vụ Đại Tá Lương Ngọc Anh làm trung gian nhận tiền hối lộ của Securency và NPA, diễn ra trong cả 2 thời Thống Đốc Ngân Hàng Nhà Nước Việt Nam là Nguyễn Tấn Dũng và Lê Ðức Thúy. Số tiền “hoa hồng” từng được đề cập đến là $20 triệu Úc kim.
Phán ứng tại các quốc gia liên quan.
Tại Malaysia. Ủy Ban Chống Tham Nhũng (ACC), buộc tội ông Mahamad Daud Dol Moin, cựu Phó Thống Đốc Ngân Hàng Trung Ương, đã nhận 100.000 ringgit (33.000USD) tiền hối lộ từ công ty Securency InternationalSI vào khoảng cuối năm 2004 và đầu năm 2005. Người trung gian là doanh nhân Abdul Kayum Syed Ahmad, để giúp NPA ký được hợp đồng in tiền Polymer trị giá 30 triệu mỹ kim. Nếu bị kết tội, mỗi người có thể bị ngồi tù đến 20 năm. Ngày 8/10/2010,  Ủy Ban Chống Tham Nhũng của Malaysia (MACC) cho biết: “Đã bắt giữ 3 người liên quan tới vụ hối lộ chung quanh hợp đồng in tiền polymer tại Australia. Việc Malaysia bắt giữ 3 người nói trên chỉ được công bố, sau khi 2 người đàn ông khác bị bắt giữ tại Anh quốc hai ngày trước đó (6/12/2010)”.
Tại Indonesia. Công ty Securency International  và Công ty NPA ký được một hợp đồng vào năm 1999, để in 500 triệu tờ loại 100.000 rupiah bằng nguyên liệu Polymer. Người trung gian là doanh nhân Radius Christanto, được trả khoảng 4.900.000,00 mỹ kim. Giám Đốc Tiền Tệ của Ngân Hàng Trung Ương Indonesia là ông Herman Joseph Susmanto, bị cho là có liên quan trực tiếp đến vụ nhận hối lộ này.
Tại Việt Nam. Sau các thông tin phát đi từ Australia, Việt Nam đưa vào danh sách các vụ tham nhũng nghiêm trọng và phức tạp mà Ban Chỉ Đạo trung ương về phòng chống tham nhũng tập trung chỉ đạo, theo dõi, đôn đốc. Trong báo cáo công tác phòng chống tham nhũng mà chánh phủ gởi Quốc Hội hồi tháng 10/2011, theo đó thì “Bộ Công An đã có báo cáo kết quả xác minh bước đầu chưa phát hiện có tham nhũng, trong việc điều tra nghi án công ty Securency đưa hối lộ cho công ty CFTD (Việt Nam) trong vụ in tiền Polymer”.
Theo VnExpress, tiếp xúc với Phó Tổng Thanh Tra chánh phủ là ông Trần Đức Lượng hồi giữa tháng 8/2009, được ông trả lời rằng: “Mới phát hiện dấu hiệu chưa thực sự minh bạch trong vụ  này, nên chưa thể kết luận phía Việt Nam có vi phạm hay không”.
Với cáo buộc từ tối cao pháp viện Victoria (Australia), Malaysia điều tra và bắt giữ các viên chức liên quan, trong khi Indonesia điều tra và xác nhận vụ nhận hối lộ, còn Việt Nam thì Bộ Công An nói chưa phát hiện tham nhũng. Các Anh nghĩ sao thì tôi chưa biết, nhưng với tôi thì không có gì ngạc nhiên với bản báo cáo của Bộ Công An mà chánh phủ gởi cho Quốc Hội. Vì các cấp lãnh đạo cùng trong hệ thống tham nhũng, thì sự che chắn cho nhau là chuyện bình thường trong xã hội chủ nghĩa. Vì vậy mà sự kiện lãnh đạo Việt Cộng nhận hối lộ của công ty Securency in tiền Polymer, cũng là chuyện bình thường dưới cách nhìn của người cộng sản. Nhưng với những người có ý thức về một xã hội dân chủ tự do thì không thể chấp nhận điều bình thường đó, cho dù đang sống trong lòng xã hội Việt Nam. Tôi muốn nói đến những tổ chức xã hội dân sự lẫn những cá nhân trong nước, xác định được ý thức dân chủ tự do khi sử dụng hệ thống internet với vô số tin tức trên thế giới, và bên cạnh đó là điện thoại cầm tay giúp truyền đạt tin tức và hình ảnh thật nhanh. Lá thư mà Các Anh đang đọc đây, là một trong vô số tin tức đó.             
Kết luận.
Với những tài liệu từ Tối Cao Pháp Viện Australia, Cảnh Sát Australia, từ những nghi can bị bắt tại Australia và Malysia, bị thẩm vấn tại Anh quốc và Indonesia, đã là bằng chứng ít nhất cũng là đối với ông Lê Đức Thúy và Đại Tá an ninh Lương Ngọc Anh. Rồi từ hai ông nhận hối lộ này nối đến các ông Nông Đức Mạnh, Trương Tấn Sang, và Nguyễn Tấn Dũng. Nếu không, thì tại sao văn kiện của Tối Cao Pháp Viện tiểu bang Victoria (Australia) có tên của các ông ấy. Đó là văn kiện của cơ quan tối cao ngành Tư Pháp trong  một vụ án hối lộ quốc tế, chớ đâu phải một văn kiện hành chánh thông thường.
Nhân vụ hối lộ in tiền Polymer này, tôi có vài con số dưới đây giúp Các Anh có nét nhìn về những vị lãnh đạo Việt Cộng liên quan, còn suy nghĩ thế nào là tùy Các Anh.
Với tài liệu của Poliburos Network ngày 19/12/2000 kèm danh sách khoảng 300 đảng viên giữ các chức vụ lãnh đạo trong hệ thống đảng với nhà nước Việt Nam, là chủ nhân của những số tiền lớn gởi tại các ngân hàng ngoại quốc, cộng với những bất động sản tại Việt Nam. Tôi trích riêng 3 vị lãnh đạo Việt Cộng với các chức vụ lúc ấy có liên quan đến vụ hối lộ in tiền Polymer: 
Ông Trương Tấn Sang, Chủ Tịch Ủy Ban Kinh Tế trung ương đảng cộng sản Việt Nam, số tiền 1.124.000.000,00 mỹ kim (1 tỷ 124 triệu MK).
Ông Nguyễn Tấn Dũng, đệ nhất Phó Thủ Tướng, số tiền 1.480.000.000,00 mỹ kim (1 tỉ 480 triệu MK).
Ông Nông Đức Mạnh, Tổng Bí Thư đảng cộng sản Việt Nam, số tiền 1.300.000.000,00 mỹ kim (1 tỷ 300 triệu MK)
Ngày nay, với hệ thống internet thông dụng trên thế giới, Các Anh có nhiều cơ hội tìm đọc những tin tức mà Các Anh cần -trong đó có loạt Thư này- Từ đó, Các Anh hãy phân tách và suy nghĩ để chọn cho mình một hướng đi, cùng 90 triệu đồng bào hòa nhập vào Cộng Đồng thế giới tự do, để được ngẫng cao đầu giữa thế giới văn minh lịch sự, được hãnh diện trước những người ngoại quốc đến Việt Nam, tìm hiểu nếp sống văn hóa dân tộc với chiều dài lịch sử ngàn năm trước đã lừng danh thế giới. 
Tôi xin nhắc để Các Anh nhớ rằng: “Trên thế giới, chưa bao giờ người dân của các quốc gia Dân Chủ Tự Do chạy sang các nước do cộng sản cầm quyền để xin tị nạn chính trị, chỉ có người dân trong các quốc gia bị cộng sản cai trị ào ạt chạy sang các quốc gia Dân Chủ Tự Do xin tị nạn chính trị. Riêng Việt Nam từ tháng 4/1975 đến cuối năm 1995, theo tài liệu của Liên Hiệp Quốc phổ biến năm 2000, đã có 839.200 người thoát khỏi Việt Nam đến tị nạn tại 91 quốc gia, cũng trong thời gian đó Liên Hiệp Quốc ước lượng có từ 400.000 đến 500.000 người chết mất xác trên biển và trong rừng sâu, trên đường vượt biên vượt biển tìm tự do!” Với sự kiện đó, với những con số đó, Các Anh nghĩ gì? 
Các Anh hãy nhớ lời nói của Đức Đạt Lại Lạt Ma, nhà lãnh đạo tinh thần của Tây Tạng: “Cộng sản là loài cỏ dại, mọc trên hoàng tàn của chiến tranh, là loài trùng độc, sinh sôi nẫy nở trên rác rưởi của cuộc đời”.
Và cũng đừng bao giờ quên rằng: “Tự do, không phải là điều đáng sợ, mà là nền tảng cho sự thịnh vượng của đất nước. Không có dân chủ, không thể có sự trỗi dậy và phát triển bền vững. Và chính chúng ta phải tranh đấu, vì Dân Chủ Tự Do không phải là quà tặng.
Texas, tháng 9 năm 2014
Phạm Bá Hoa
                                                                     ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
__._,_.___

Posted by: Nhat Lung

Monday, September 1, 2014

Hiểu sai về phi chính trị hoá quân đội


Hiểu sai về phi chính trị hoá quân đội

Minh Ẩm
Một cách hiểu sai về "phi chính trị hóa quân đội"!

Trên Tạp chí Cộng sản số 862 (8-2014) có một bài viết của tác giả Ngô Xuân Lịch về chủ đề Chống "phi chính trị hóa" quân đội. Tôi đọc xong hai lượt mà vẫn chưa bị thuyết phục với những lý giải ông đưa ra về chủ đề đó!

Tôi mang bài viết này cùng trao đổi với nhóm bạn thân vốn cùng là sỹ quan quân đội, và nay là đồng đội Cựu chiến binh đang cùng sinh hoạt trong Hội CCB của phường. Chúng tôi gồm 7 anh em, đã từng làm Chính trị viên trong quân đội thời chống Mỹ, từ cấp đại đội đến cấp tiểu đoàn, sau khi về nghỉ hưu gặp nhau trong Hội CCB và kết thân từ đấy. 

Chúng tôi rất quan tâm đến tình hình đất nước nên thường xuyên bàn thảo về các vấn đề nóng của đời sống chính trị, kinh tế, xã hội. Lần này theo đề nghị của tôi, và nhận thấy vấn đề khá hấp dẫn về cả mặt lý luận và thực tiễn nên tất cả nhóm vào cuộc ngay. Sau đây là tóm tắt những nội dung trao đổi của chúng tôi:

- Tác giả coi "luận điệu" "phi chính trị hóa quân đội" là một thủ đoạn, một âm mưu trong chiến lược "diễn biến hòa bình" của các thế lực thù địch, nhằm làm suy yếu quân đội, chống phá chế độ. Do đó tác giả kêu gọi phải kiên quyết đấu tranh chống lại luận điệu phản động đó, làm thất bại âm mưu nguy hiểm đó. Tác giả đã nhắc lại ý kiến này của "bọn thù địch" như sau: "Quân đội sinh ra là để bảo vệ nhân dân, bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ cương vực, lãnh thổ, không phải là để bảo vệ bất cứ một đảng phái hay một thể chế chính trị nào?"

- Nhưng rất nhiều bạn đọc nghe xong ý kiến đòi hỏi đó thì lại thấy "bọn thù địch" nói quá đúng, không thể gọi đó là luận điệu "phi chính trị hóa quân đội" được, càng không được coi đó là luận điệu phản động, chống đối. Bởi vì "chính trị" thường được hiểu là những vấn đề xoay quanh chuyện giành, giữ và sử dụng quyền lực nhà nước. Quân đội là một công cụ của quyền lực nhà nước được sử dụng vào mục đích đó, với chức năng đặc thù là chống lại sự xâm lăng của kẻ thù từ bên ngoài để bảo vệ đất nước (phân biệt với chức năng đặc thù của Công an là bảo vệ an ninh trong nước). Nói như vậy là thực sự đề cao tính chính trị của quân đội, tính chính trị đích thực

Ai cũng thấy "bảo vệ nhân dân, bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ lãnh thổ" là rất chính trị rồi, một tính chính trị cao hơn hẳn "bảo vệ một đảng phái, một thể chế chính trị", chứ đâu có phải là "phi chính trị", là "trung lập"?

 Bởi một đảng phái, một thể chế chính trị có thể bị thay thế, có thể bị mất đi, nếu nó phản tiến bộ, một đảng phái chỉ là một bộ phận rất nhỏ trong nhân dân, thể chế chính trị chỉ là sản phẩm của một giai đoạn lịch sử ngắn, còn Nhân dân, Tổ quốc, Lãnh thổ là Tất cả, là mãi mãi trường tồn và thiêng liêng! 

Quyền lực nhà nước, trong đó có quân đội, sinh ra chính là để bảo vệ cái vĩ mô trường tồn và thiêng liêng đó: Nhân dân, Tổ quốc, Lãnh thổ! 

Ở đây tác giả cố tình hiểu và bắt người đọc phải hiểu "tính chính trị" của Quân đội nhân dân Việt Nam chỉ là bảo vệ ĐCSVN cầm quyền và cái thể chế chính trị tương ứng là CNXH (chưa có thật)! Đó là một nhận thức sai lầm, một cách nhìn thiển cận, một thái độ hẹp hòi, chỉ xuất phát từ lợi ích riêng của Đảng, chống lại lợi ích chung của đất nước, ngược với xu hướng phổ quát của thế giới văn minh. Và bởi thế "bọn thù địch" mới chống lại đòi hỏi đó, và họ đòi hỏi phải "phi chính trị hóa" quân đội, tức là trở lại đúng cái "luận điệu phản động" mà họ đã nêu, như tác giả trích ở trên. 

Rất tiếc là nhận thức sai lầm này của giới cầm quyền đã tồn tại khá lâu, đã tác quái, lũng đoạn trên nhiều phương diện của đời sống chính trị- xã hội, gây ra nhiều hệ lụy cho sự phát triển tiến bộ của đất nước và sự trưởng thành của quân đội nói riêng. Nếu hiểu "tính chính trị" sai lệch như thế thì rõ ràng ở Việt Nam ta phải "phi chính trị hóa" rất nhiều lĩnh vực, trong đó có quân đội.

- Trong bài viết, tác giả đã tập trung phân tích cơ sở lý luận và thực tiễn của sự sai trái của cái "luận điệu" "phi chính trị hóa quân đội". Cơ sở lý luận mà tác giả viện dẫn là lý luận Mác-Lênin về vai trò của quân đội, trong đó có đoạn ... Trong xã hội có giai cấp, bất kỳ quốc gia nào, dù thời chiến hay thời bình, đều tổ chức ra quân đội để bảo vệ chế độ chính trị và lợi ích của giai cấp cầm quyền...

Cái "nguyên lý" ấy không thể đúng ở Việt Nam hiện nay nữa rồi, bởi vì cả thể chế chính trị và giai cấp cầm quyền đều đã tha hóa, biến chất, không còn tốt đẹp và cần thiết cho sự phát triển của đất nước nữa mà phải bảo vệ! Tác giả tự cho là mình hiểu rất sâu sắc "nguyên lý" đó, thế mà lại không nhìn ra cái chế độ chính trị hiện nay, đi cùng với giai cấp cầm quyền hiện nay là gì, là ai? Đâu có phải là một thể chế dân chủ đích thực, dân chủ gấp ngàn lần dân chủ tư sản, đâu có phải là giai cấp công nhân tiền phong như trong cương lĩnh chính trị của Đảng! Chả nhẽ quân đội hiện nay lại cam tâm bảo vệ cái chế độ độc tài toàn trị đang làm nghèo đất nước, làm khổ nhân dân, thậm chí phản quốc! 

Chả nhẽ quân đội ngày nay lại cứ nhắm mắt bảo vệ lợi ích của các bọn nhà giàu bất chính, của một bầy "sâu mọt" quan chức tha hóa, tham lam đang đẩy công nhân, nông dân xuống đáy cùng của xã hội để ngày càng bị bị áp bức, bóc lột thậm tệ, - mà trong đó chủ yếu là những người ruột thịt của chính cán bộ, chiến sĩ của quân đội? ... Giai cấp công nhân Việt Nam hiện nay đâu còn là giai cấp lãnh đạo, đâu còn có lý luận chính trị tiên tiến và độc lập để lãnh đạo đất nước, mà chỉ còn là một cái "áo khoác ngoài" bị mượn khéo để lừa bịp về cái tính chính trị "Của dân, do dân, vì dân" của thể chế mang tên CHXHCN và về bản chất giai cấp công nhân cùng với tính nhân dân của quân đội mang tên Nhân Dân! Hơn nữa, quân đội Việt Nam hiện nay, xét về mọi phương diện thì thực chất là của dân, do dân, chứ không phải là của Đảng, như họ vẫn tự nhận!

- Bản lĩnh chính trị của quân đội không thể là sự trung thành mù quáng với Đảng cầm quyền, nay đã biến chất, với cái chủ thuyết CNXH mơ hồ, không có thật, với cái thể chế toàn trị phản tiến bộ. Giáo dục cho quân đội như vậy và áp đặt quân đội phải làm như vậy là một sự lừa dối thô bạo, bất chấp đạo lý, bất chấp thực tiễn, bất chấp sự thật lịch sử! Đó cũng là một biểu hiện rất coi thường bản lĩnh thật của quân đội, coi thường trình độ quân trí! Chính cái "luận điệu" của "bọn thù địch" đã nói rất rõ và đúng cái bản lĩnh chính trị cần có của Quân đội nhân dân Việt Nam. Bọn "thù địch" đó không phải là phản động đâu, họ không chống lại QĐND của họ đâu, mà chính họ là Nhân dân, hậu phương đáng tin cậy của quân đội, họ đang cổ vũ quân đội của họ hướng về cái mục đích chiến đấu đích thực và cao cả đấy!

- Về cơ sở thực tiễn, tác giả lại lấy ngay bài học về sự sụp đổ của Liên Xô và các nước XHCN Đông Âu để minh họa cho cái sự sai lầm của "luận điệu" "phi chính trị hóa quân đội". Đọc đến chỗ này thì những ai đã từng sống ở thời điểm đó, đã từng đọc những thông tin "hai chiều", và có cái đầu tỉnh táo một chút thôi, cũng đều thấy rõ đây mới là một thứ luận điệu xuyên tạc lịch sử với ý đồ không trong sáng! Hoặc là do trình độ tư duy của tác giả quá hạn chế, nên đã lẫn lộn đúng – sai, thật – giả! Sự thật lịch sử không phải là như vậy, cả thế giới này ai mà chả biết, chính một tác giả có uy tín của Tạp chí Cộng sản đã có bài viết rất chân thực nói về sự kiện này (PGS Hà Mỹ Hương - TCCS số 829, tháng 11/2011). Sự thật ấy chứng tỏ khi quân đội và nhân dân đã mất lòng tin ở Đảng cầm quyền thì quân đội cùng với nhân dân quay lưng lại với Đảng, không thể bảo vệ Đảng một cách mù quáng nữa. Chúng ta còn nhớ, vào thời điểm ấy ở Liên Xô, khi ĐCS Liên Xô đã mất chính quyền, chính quyền mới đã ra sắc lệnh cấm ĐCS hoạt động và tịch thu tài sản của Đảng,... thì quần chúng nhân dân vẫn dửng dưng, không có một động thái gì để bảo vệ Đảng, kể cả khi có cả một đám đông khổng lồ nhân dân tập trung ở Quảng trường lớn cạnh trụ sở Ban Chấp hành TW ĐCS Liên Xô! Còn Quân đội Liên Xô thì "án binh bất động", như là "trung lập", để không trở thành lực lượng đối đầu với nhân dân. Sự thật ấy (cả ở các nước Đông Âu) không chứng tỏ quân đội do bị "phi chính trị hóa" nên đã mất sức chiến đấu, mà là một chứng minh hùng hồn về bản lĩnh thật của họ, họ đã rất tỉnh táo và sáng suốt trước sự tha hóa của Đảng Cộng sản (thực chất là của giới lãnh đạo Đảng). Đó là một bài học lịch sử rất đáng suy ngẫm của quân đội ta, trước hết là với các tướng lĩnh chỉ huy quân đội!

- Còn có một thực tiễn nữa rất đáng liên hệ mà sao tác giả lại quên? Đó là những câu chuyện về một bộ phận QĐNDVN, đã từ bỏ chức năng chính của mình, để tham gia đàn áp nhân dân trong các vụ cưỡng chế thu hồi đất đai của dân ở Hải Phòng, Nam Định, Hưng Yên, Hà Nội,... và nhiều nơi khác nữa! Đây mới chính là những hành động mất bản lĩnh chính trị, phi chính trị, và thậm chí có thể gọi là phản động, của một số đơn vị quân đội dưới sự chỉ huy ngu dốt của cán bộ chỉ huy, do bị sức ép từ phía Đảng! 

Trong những câu chuyện này thì chính quân đội đã chống lại lợi ích chính đáng của nhân dân để bảo vệ lợi ích đen tối của một bộ phận sâu mọt trong Đảng, quân đội đã phản bội lại nhân dân, từng sinh ra và nuôi dưỡng mình! Với hành động mù quáng ấy thì làm sao mà chứng tỏ cho được cái bản chất giai cấp công nhân và tính nhân dân của quân đội Việt Nam hiện nay, như tác giả đã nhấn mạnh lại trong bài viết? Cả hai sự thật lịch sử nêu trên, từ thực tiễn trong nước và quốc tế, đã phản bác thẳng thừng lập luận ngụy biện của tác giả, đã chứng minh rằng cái "nguyên lý" cũ rích được ông nêu ra làm căn cứ ấy không còn giá trị!

- Liên quan đến chủ đề này, chúng ta cũng cần lý giải cho rõ cái sự đúng - sai về chuyện thay đổi khẩu hiệu mà ngày xưa Hồ Chủ tịch đã từng nêu ra để răn dạy quân đội là "Trung với Nước, hiếu với Dân,....", nay bị đổi lại là "Trung với Đảng, hiếu với Dân,..."? Người ta giải thích cho dân và cho cán bộ, chiến sĩ quân đội bằng thuật ngụy biện, đánh tráo khái niệm, nói lấy được,... theo cùng một lô gích của tư duy như đã nêu ở trên về tính chính trị của quân đội! Họ đưa ra nội hàm mù mờ về khái niệm Đảng, Trung với Đảng, để rồi người nghe không thể hình dung nổi: Đảng là ai mà quân đội phải trung thành? Trung thành với Đảng là trung thành với những cái gì của Đảng? Lâu nay hình như giới cầm quyền đã cố tạo ra một hình tượng cao đẹp, thậm chí là thiêng liêng, vĩnh hằng, nhưng rất mơ hồ về Đảng. Nhưng bây giờ thì buộc người nghe phải hiểu theo thực tế đang hiện hữu: Đảng chính là những ông bà chóp bu ở các cấp đang nắm giữ mọi quyền lực, Trung với Đảng là phải bảo vệ mọi đường lối, chính sách của các ông bà ấy đẻ ra, kể cả những chính sách sai lầm, phải bảo vệ mọi lợi ích của các ông bà ấy, mà quan trọng nhất là quyền lực độc tôn cai trị đất nước, rồi đến tài sản khủng của bọn họ, rồi cả đến sinh mạng của bọn họ và con cháu họ nữa chứ!

Người nghe cũng buộc phải hiểu: Đảng là ở trên Nhân Dân và Đất Nước, Đảng quan trọng hơn Nhân Dân và Đất Nước, mất Nước thì đành chịu chứ không thể mất Đảng. Nhận thức bị áp đặt đó hoàn toàn sai, rất xa lạ với bản chất đích thực của quân đội, khác hẳn với nhận thức đúng đắn lâu nay về Đảng và quân đội của toàn xã hội, và không đúng với lời dạy của Hồ Chủ tịch đối với Quân đội ta, như đã phân tích nhiều ở phần trên. Chả thế mà cả quân đội và công an từ khi còn non trẻ đã rất tự giác tiếp nhận và thực hiện những điều răn dạy thiêng liêng "Vì nước quên thân, vì dân phục vụ", "Vì nhân dân quên mình, vì nhân dân hy sinh", "Đoàn Vệ quốc chúng ta từ nhân dân mà ra,...". Ngày trước Hồ Chủ tịch cũng không nói quân đội trước hết là phải Trung với Đảng, dù Hồ Chủ tịch lúc ấy là người đứng đầu Đảng, vì hiểu rất sâu sắc Đảng cũng từ dân mà ra, Đảng chỉ là một bộ phận rất nhỏ của dân tộc, mục đích phục vụ của Đảng là vì dân vì nước, lợi ích của đất nước là trên hết, Đảng không có lợi ích riêng nào khác với lợi ích dân tộc. Trung với nước chính là phẩm chất cao nhất của quân đội, Trung với nước cũng chính là trung với Đảng rồi (nếu Đảng còn tốt đẹp)! Vậy thì việc sửa đổi này là quá sai, mang ý đồ xấu!

- Khi chúng ta phải bàn lại về bản chất quân đội, về tính chính trị đích thực của quân đội thì không thể không nêu lại yêu cầu phải giữ cho quân đội ta, Quân đội nhân dân Việt Nam, luôn trong sạch và tỉnh táo chính trị. Không trong sạch thì không thể phát triển hùng mạnh được, không tỉnh táo thì sẽ chệch hướng, sẽ mất hẳn tính nhân dân và tính dân tộc. Trong quá trình xây dựng và phát triển lâu nay, do luôn bị chi phối bởi cái tư duy "chống phi chính trị hóa" sai lầm, nên quân đội đã như là một cái "bóng" rất "nét" của Đảng. Mệnh lệnh của Đảng là phải chấp hành nghiêm và ngay lập tức, không phải và không được bàn cãi đúng – sai! Đảng làm cái gì, có cái gì thì quân đội cũng bắt chước làm theo! Vì vậy mới có câu hỏi đặt ra: Đảng hư hỏng thì quân đội có hư hỏng theo không, trong Đảng mất dân chủ thì trong quân đội có vậy không, Đảng độc quyền thì quân đội có chuyên quyền, phát xít không, trong Đảng có chuyện đảng viên bóc lột người dân lao động để làm giàu bất chính thì trong quân đội có chuyện cán bộ bóc lột sức lao động của chiến sĩ theo kiểu "nước sông, công lính" để vụ lợi không, Đảng tham nhũng tùm lum thì trong quân đội có tham nhũng không, trong Đảng có chuyện "con ông cháu cha" thì trong quân đội có chuyện "4C" không...? Tai mắt mhân dân khẳng định là , và có nhiều, chỉ có điều là không ai dám phanh phui ra. Chẳng hạn, riêng chuyện tham nhũng và lãng phí trong quân đội, thì ngoài việc tự kiểm tra, thanh tra rất hình thức, thì đố các cơ quan chức năng của Chính phủ, của dân (Quốc hội) dám xông vào đấy mà soi xét, mà lục vấn (nếu chóp bu Đảng không cho phép)! Quân đội cũng được Đảng ban phát cho nhiều đặc quyền, đặc lợi (chỉ với cán bộ thôi), từ lương bổng cho đến các chính sách ưu đãi thân nhân, cấp nhà cấp đất,... từ chuyện được nhận các công trình ngon lành,... đến việc phong cấp hàm quá nhanh quá thoáng quá nhiều, việc xét tặng danh hiệu nhà nước, phong học hàm khoa học quá dễ,...! Không biết đã đến mức "chiều quá sinh hư", như ngày xưa đã từng có nạn kiêu binh chưa? Chả thế mà ai trong quân đội (và công an nữa, nhưng chỉ là cán bộ thôi) cũng rất tự nguyện theo Đảng đến cùng, hết lòng bảo vệ Đảng, "Đảng còn là mình còn"!

Nhân dân rất mong Quân đội nhân dân của họ phải luôn trong sạch, dù bên trên nó là Đảng có vướng vào cái sự hư hỏng, đen bẩn. Trong thâm tâm người dân vẫn tin Quân đội hơn tin Đảng!

- Khi đọc các giải pháp chống lại luận điệu "phi chính trị hóa quân đội" mà tác giả đưa ra, chúng ta đều thấy hầu hết đó là các công việc cũ mà quân đội đang làm. Chỉ có một điểm mới là phải kết hợp với việc chống "luận điệu phi chính trị hóa" quân đội, và giọng điệu "lên gân" với "bọn thù địch"! Chúng ta chỉ xin góp vào 5 ý kiến sau:

* Phải thay đổi ngay cái lý luận xuất phát về "tính chính trị" của QĐND Việt Nam, bỏ hẳn cách hiểu quân đội chỉ cần trung thành với ĐCS và thể chế chính trị XHCN.

* Phải thay đổi cách giáo dục tư tưởng, chính trị trong quân đội, bỏ hẳn cách giáo dục áp đặt, nhồi sọ rất chi là phản động, vì không tôn trọng tính Người, không phát huy được sự tự giáo dục.

* Cải tiến chế độ công tác chính trị trong quân đội theo hướng phát huy dân chủ nội bộ, phát huy tính chủ động của cán bộ chỉ huy, bất kể là cán bộ quân sự hay chính trị. Nên chăng có thể bỏ dần chế độ cán bộ chính trị, bắt đầu từ chính trị viên ở cấp đại đội, không cần phân biệt cán bộ chính trị với cán bộ quân sự, vì trong thực tiễn cán bộ chỉ huy nào cũng đều làm tốt được công tác chính trị cả.

* Phải đặt thành vấn đề lớn là chống tham nhũng trong quân đội. Bởi quân đội đang quản lý một nguồn lực rất lớn của đất nước, hàng năm đang sử dụng một khoản kinh phí rất nhiều, và trong quân đội chưa có dân chủ thực sự, vẫn tồn tại thói độc quyền, vẫn có "vùng cấm" mà cấp dưới và người ngoài quân đội không được phép biết!

* Phải cho quân đội được quyền đối thoại lại với lãnh đạo cấp trên (Đảng, Nhà nước) khi được giao nhiệm vụ khác với chức năng truyền thống. Quân đội có quyền từ chối nhiệm vụ sai lầm và chịu trách nhiệm với cấp cao hơn và với nhân dân về sự từ chối đúng đắn đó.

- Tóm lại, có thể nói: Nội dung cốt lõi của bài viết là cố tình xuyên tạc nội hàm khái niệm, là đánh tráo khái niệm xung quanh vấn đề bản chất, và tính chính trị đích thực của QĐNDVN. Cái mẹo ấy hướng vào mục tiêu là gán cho những nhận thức đúng, những đòi hỏi đúng cái tội "luận điệu" "phi chính trị hóa quân đội", và gán cho chủ sở hữu của chúng là bọn phản động, bọn thù địch, chống phá chế độ,..Mục đích của bài viết là cố bảo vệ sự an toàn và tính chính danh cho những việc làm trái khoáy xuất phát từ nhận thức sai trái đó, hòng biến QĐNDVN trở thành chỉ là công cụ của các nhóm lợi ích trong Đảng, có thể chống lại nhân dân, có thể quên mất Tổ quốc, và trở thành phi chính trị thực sự!

- Cùng với kiểu phản công tương tự, giới chức cầm quyền của Đảng cũng đang rêu rao về sự nguy hiểm của khuynh hướng"diễn biến hòa bình" và "xã hội dân sự". Họ cũng đánh tráo các khái niệm để vu cáo lực lượng đấu tranh đòi dân chủ hóa đời sống xã hội, đòi thay đổi thể chế một cách ôn hòa, ... cũng là bọn phản động, chống phá nhà nước, âm mưu lật đổ chế độ,... Vì vậy chúng ta phải tỉnh táo, tìm mọi cách để chống lại các thủ đoạn áp đặt tư tưởng, bóp méo nhận thức, như các bài viết kiểu trên.

- Chúng ta nêu lại những nội dung trao đổi này cốt để nhiều người được biết đến một thủ đoạn tuyên truyền xảo quyệt lâu nay là đánh tráo khái niệm, áp đặt nhận thức của giới cầm quyền đối với nhân dân, mang ý đồ xấu. Vấn đề "phi chính trị hóa quân đội" và "diễn biến hòa bình" chỉ là một ví dụ gần đây. Rất mong nhiều người cùng tham gia trao đổi, vì đây là hình thức phản biện xã hội rất phổ biến và cần thiết của một xã hội dân sự mà Việt Nam đang hướng tới!

Tháng 8 năm 2014
M.A.

Nguồn: http://boxitvn.blogspot.com/2014/08/noi-that-cho-nhau-nghe-ky-7.html



Công an liên tục phạm pháp: Trường hợp ông Huỳnh Công Thuận


Từ Sài Gòn đến công an phường 2 Cao Lãnh

VRNs (31.08.2014) – Đồng Tháp - Tự bạch

Tôi Huỳnh Công Thuận (HCT) sống tại Sài Gòn, nghề chính của tôi là tài xế nhưng nhiều người, từ bạn ngoài đời, bạn trên net, người trong nước lẫn người sống ở nước ngoài, kể cả công an, an ninh, DLV thường thắc mắc về nghề nghiệp của tôi, nhất là về việc liên quan đến các hội đoàn, tổ chức, phong trào XHDS… Họ nói sao cái hội nào cũng có HCT, nhưng thật ra HCT không có trong cái nào cả. Từ CLBNBTD, Dân Oan, No-U, MLBVN cho đến gần đây là hội NBĐLVN, nói chung cái nào “lề trái, lề dân, phản động” là có mặt HCT.

Các DLV kể cả các anh hùng bàn phím đa số thường áp đặt phong cho HCT danh hiệu “nhà đấu tranh dân chủ” (NĐTDC). Nhưng NĐTDC là gì? Sau thời gian nghiên cứu, tìm hiểu tôi đã sắp xếp được các thứ bậc của NĐTDC như sau:
-         Nhóm trên nhà ĐTDC gồm có: biệt thự ĐTDC, cao ốc ĐTDC và siêu nhất là Apt ĐTDC (căn hộ cao cấp).
-         Nhóm dưới nhà ĐTDC gồm có: chòi ĐTDC, lều ĐTDCvà cuối cùng là tôi MTCĐ ĐTDC.

Cuộc đào thoát ngoạn mục

Vào những ngày gần cuối tháng tám 2014 vừa qua tôi liên tục bị những người lạ theo dõi đeo bám. Riêng ngày 24.8.2014 bị đeo bám rất gắt gao từ sáng đến khuya, trong khi đó được biết đã có nhiều người được xếp loại NĐTDC nhận giấy mời làm việc vào ngày 26.8.2014, là ngày tòa án nhân dân Đồng Tháp đưa vụ án Bùi Thị Minh Hằng (BTMH)còn gọi là vụ án “hai xe máy đi hàng ba” ra xét xử công khai. Thậm chí ngày 24.8.2014 là chúa nhật, nhà văn Phạm Đình Trọng là cựu Đại tá QĐNDVN còn bị cấm cửa không cho ra khỏi nhà, bọn họ tự mua cơm hộp đưa vào cho ổng.

Ông chủ tôi, Phan Thịnh quốc tịch Australia, thời gian này đang về nước. Vào đầu tháng 8 có ông em là Phan Đông qua Việt Nam, ông chủ dặn tôi giúp đưa đón.

Vào ngày 23.8.2014 khi chở ông Đông từ quán cafe Starbuck ở góc đường Phạm Hồng Thái bên hông KS NewWorld, tôi lái xe chạy xuyên qua KS đi về cao ốc BMC ở đường Võ Văn Kiệt, những người lạ đeo bám đi bằng xe gắn máy không chạy theo qua KS được, phải đi vòng nên không theo kịp, khi tôi về cao ốc BMC đưa xe vào cất trong tầng hầm phía dưới, lấy Honda ra về thì anh bảo vệ cho biết là có người vừa vào hỏi xưng là cháu hỏi thăm chú Thuận? Khi tôi chạy Honda ra thấy 2 người đang canh chờ bên ngoài cổng.

Nhận thấy tình hình căng thẳng, sẽ bị chặn đường, mời, bắt giữ trong ngày 25.8 (một ngày trước ngày xử BTMH). Sẳn dịp con gái ông Nguyễn Hữu Cầu “người tù thế kỷ” có việc về quê mấy hôm, để lánh nạn tối 24.8 tôi đến nhà ông Cầu ngủ.
Đã gần 10g khuya nhưng họ vẫn đeo bám theo tôi suốt. Tôi chạy Honda vào hẻm Tôn Thất Tùng, Q.1 gọi ông Cầu mở cửa, họ vẫn theo. Tôi dẫn xe vào nhưng nói thật cũng hơi hồi họp không biết nữa đêm có gỏ cửa xét nhà, kiểm tra gì không. Sáng mở cửa dẫn xe ra đã thấy họ có mặt (không lẽ họ canh suốt đêm?).

Đến 10g30, gần đến giờ đi đón ông Đông (11g đón), có 2 người, một mặc sắc phục công an, một thường phục vào nhà, lên lầu vô thẳng phòng ngủ của ông Cầu, lúc đó tôi đang ngồi lướt web trên laptop (của tôi). Họ nói chuyện và hỏi ông Cầu tôi là ai, nhận thấy tình hình nguy cơ có thể bị bắt giữ và nếu đi lấy xe chở ông Đông có thể bị bắt giữ cả người lẫn xe hơi như đã bị vào ngày 01.07.2012 khi tôi đang đậu xe ở khách sạn New World bị tên côn đồ đeo bám theo giật hụt điện thoại, khi tri hô lên lại bị buộc đưa xe về công an Bến Thành giữ cả người lẫn xe từ sáng đến chiều (tôi đã từng tố cáo).

Nghĩ vậy nên tôi gọi điện thoại báo với ông Đông là tôi bị bệnh đột xuất đang nằm BV không đi được. Khi 2 người trong phòng ông Cầu thấy tôi thay đồ đi ra họ hỏi tôi đi đâu, tôi nói đi ăn cơm, trước đó tôi đã rủ ông Cầu đi ăn cơm vì ở gần đó có quán cơm số 1 vừa ngon vừa rẽ. Lúc đó cái laptop của tôi đang mở để chành bành, Ông Cầu bảo tôi tắt máy cất vào túi nhưng tôi đói quá rồi cứ để đó cho nó sạc pin luôn, chút về cất mấy hồi. Nói vậy để đuổi khéo họ về để ông Cầu đi ăn với tôi, nhưng họ cứ trơ lì ra cho nên ông Cầu đành lịch sự ngồi tiếp khách, và bảo tôi đi ăn xong mua về cho ông hộp cơm.

Khi bước ra cửa định lấy xe đi thì thấy ngay đầu hẻm mấy người đang đứng canh me, lúc đó trời lại chuyển mưa tối trời, và có ông Ba bạn ông Cầu vừa đến nói là đến chở ông Cầu đi ăn cơm, khi biết ông Cầu đang bận tiếp khách và trời bắt đầu đổ mưa lớn với dấu hiệu là mưa sẽ dai, tôi rủ ông Ba đi ăn rồi mua cơm đem về cho ông Cầu. 

Ông Ba và tôi, 2 người trùm áo mưa đi chung một xe, ông Ba chở tôi, xe của tôi để lại, khi đi ra thấy mấy người lạ núp trốn mưa nhưng vẫn dõi mắt nhìn trân trân chiếc xe của tôi để trong hẻm mà không để ý đến tôi, khi đến quán cơm trời vẫn còn mưa to, tôi bỗng nảy ra ý định rời khỏi Sài Gòn lánh nạn, nghĩ vậy tôi kêu ông Ba chở tôi quay trở lại lấy túi xách và gởi chìa khóa xe cho cháu ông Cầu cất giùm. 

Khi ông Ba chở tôi trùm áo mưa đi thấy họ vẫn chăm chú nhìn chiếc xe của tôi trong hẻm mà không nhìn thấy tôi đang trùm áo mưa đi ngang họ. Ra đến đường cái tôi kêu ông Ba đi tìm quán cơm ở xa xa để tránh họ phát hiện.

Chúng tôi đi về hướng đường Trần Phú, quận 5. Vừa ăn tôi vừa nghĩ xem sẽ đi lánh nạn ở đâu, và rồi tôi quyết định đi về quê Vĩnh Long lánh nạn một ngày 25.8 đến chiều mai 26.8 trở về SG khi đó phiên tòa xử BTMH đã xong sẽ không còn bị họ đeo bám nữa. Ăn cơm xong, tôi nhờ ông Ba dặn cháu ông Cầu hãy để nguyên chiếc xe Honda của tôi ở đó, đến chiều tối hãy đem đi gởi giùm. Rồi tôi thả bộ đến nhà xe lấy vé leo lên xe về Vĩnh Long. Trên đường đi trời mưa tầm tã trời tối đen, xe chạy phải mở đèn.

Khoảng 4g chiều 25.8.2014 tôi về đến Vĩnh Long. Tôi nghĩ tại sao sáng mai mình không làm một cuộc dạo chơi Cao Lãnh rồi chiều lên xe về Sài Gòn luôn. Nghĩ vậy, Tôi nhờ ông anh kêu giùm tôi chiếc xe ôm dặn 5g30 sáng đưa tôi đi Cao Lãnh, tôi còn cẩn thận dặn xe ôm phải mang đầy đủ giấy tờ đề phòng bất trắc dọc đường.

Tối trước khi ngủ lướt web thấy toàn những thông tin “nhạy cảm” liên quan đến phiên tòa ngày mai, không chỉ ở Cao Lãnh mà cả Sa Đéc. Nào là công an vào khách sạn sách nhiễu, rồi vụ án mất bóp. Được tin nhắn của bà bầu Nguyễn Hoàng Vi đang trên xe đến Cao Lãnh, hỏi thăm chỗ trú quá đêm, mình trả lời “tuyệt đối không được vào Cao Lãnh”, phải xuống xe ngoài ngả ba An Thái Trung tìm chổ nghỉ sáng mai vào.

Nằm ngẫm nghĩ nhớ lại lần bị bắt ngày 1.7.2012, lúc đó tôi đang đi làm nên dứt khoát không thể tham gia biểu tình, sáng lái xe ra KS New World lại bị bắt giữ cả người lẫn xe từ sáng đến chiều. Quá tức giận, thấy rõ ràng mấy chú ép buộc mình phải tham gia khi có biểu tình. Bởi vậy lần này phải rời Sài Gòn đi lánh nạn, nếu không sẽ như lần trước.

Cuộc dạo chơi bắt đầu

Sáng sớm 26.8.2014 anh xe ôm đến thỏa thuận từ Vĩnh Long đến Cao Lãnh giá 150.000đ, tôi dặn anh xe ôm chạy cẩn thận, chậm rãi không có gì gấp gáp. Tôi in photo sẳn nhiều TỜ MINH ĐỊNH đem theo, lấy một tờ ghi ngày và ký tên.
Khoảng gần 7g đến Cao Lãnh, ghé ăn sáng và trả tiền cho xe ôm để anh ta về nhưng chủ quán không có tiền thối giấy 500.000đ, chạy lòng vòng mua 2 chai nước để lấy tiền thối nhưng lại cũng không có tiền thối. Rốt cuộc phải tìm vào quán cafe để nếu không có thì chủ quán đi đổi, đến quán café đầu đường Trương Định.

Quán có 3 dãy bàn, mỗi dãy có 2 bàn, chỉ dãy ngoài lề có khách, còn 2 dãy trong không có ai.Tôi đi thẳng tuốt vào dãy trong cùng sát quày ngồi kêu cafe, đưa tiền trước cho chủ quán, đúng như tôi nghĩ lại không tiền thối, chủ quán phải chạy đi đổi, khi lấy tiền thối và đưa 150.000đ trả cho anh xe ôm, tôi nói: “vậy là xong, anh có thể đi về”. Anh xe ôm ngồi nán lại uống café với tôi. Bỗng nghe ngoài đường xôn xao và mọi người hướng mắt nhìn, anh xe ôm bước ra xem và tôi cũng theo ra đứng ngay dãy bàn ngoài nhìn nhưng không thấy gì, không biết việc gì, chỉ thấy đám đông lu bu trong đó thấp thoáng có bóng công an với dân phòng ngay ngả tư Trương Định-Lê Quí Đôn,

Ngay ngả tư đó có CSGT dàn hàng ngang đứng với xe môtô chặn ngang. Trở vào ngồi uống tiếp ly cafe, một tí lại nghe tiếng máy xe môtô hụ lớn như đang rượt đuổi, nhìn ra thoáng thấy xe môtô trắng của CSGT vừa chạy khuất qua.
Đang nhâm nhi cafe, bỗng một đám người ập vào nào máy ảnh, máy quay, và một người có vẻ anh chị đầu đảng hùng hổ tiến đến hỏi tôi:“Anh là ai, từ đâu đến đây làm gì, anh có mang laptop theo phải không”.
Tôi trả lời: “có, vật bất ly thân mà, đi đâu tôi cũng mang theo” (thật ra là cái Surface)
Anh ta đòi kiểm tra máy của tôi trong khi 4 – 5 người kia chiã máy quay vào tôi chăm chú quay, hơi bực mình nhưng tôi vẫn bình tĩnh nói: “trước hết xin hỏi anh là ai, tại sao muốn kiểm tra máy của tôi, anh có biết là đang vi phạm pháp luật không, cả những người đang quay kia nữa”.

Anh ta tự xưng là công an. Tôi nói công an cũng không được quyền làm như vậy, tôi liền lấy trong túi xách ra TỜ MINH ĐỊNH mới ký tên ghi ngày hồi sáng sớm cùng với bản tuyên bố viết tay TÔI SẲN SÀNG Ở TÙ VÌ TỰ DO DÂN CHỦ CHO VIỆT NAM. Tôi đứng thẳng làm mặt nghiêm, hai tay cầm hai tờ giấy để sát trước ngực hướng về phía các ống kính nhè nhẹ xoay mình và nói các anh quay cho rõ, nhớ quay cho đọc được chữ nghe, mấy cameramen rất thích thú zoom đọc kỹ và khẽ gật đầu như cám ơn sau khi xong.

Tôi đưa TỜ MINH ĐỊNH cho anh ta xem và nói: tôi đã từng thưa công an vì làm sai vi phạm pháp luật đó anh thấy không?
Anh ta móc điện thoại ra gọi: “ở đây có anh này nói từng thưa tụi mình nè…”. Tôi lớn tiếng cắt ngang câu nói: “Này, anh nói tụi mình nào, tôi thưa công an làm sai vi phạm pháp luật chứ không phải thưa tất cả công an nghe”.
Tội nghiệp anh xe ôm lúc đầu thấy họ xông vào xanh máu mặt, nhưng khi thấy tôi bình tĩnh đối đáp anh bưng ly café lên nhấp thoải mái, tôi quay qua hỏi: “sáng giờ đi mà quên hỏi tên anh, anh tên gì?”, anh xe ôm trả lời tên Hoàng.



Tên đầu đảng bắt đầu nói lắp bắp cà lăm: “tôi.. tôi…cơ quan sẽ… sẽ giữ… giữ máy giùm anh khi nào anh có nhu cầu gì, tôi… tôi…cơ quan sẽ trả lại cho anh”. Mình vỗ về hắn “anh cứ bình tĩnh đi, không có gì phải xoắn thế đâu”

Thôi cũng được, nhưng trước tiên phải lập biên bản, và tôi lấy giấy viết ra mời anh ta ngồi xuống ghi biên bản, anh ta xua tay bảo “không, không làm việc ở đây, mời anh về cơ quan”. Tôi nhìn thẳng vào mắt anh và gặn hỏi “anh mời?”, có lẽ anh ta hiểu ý tôi (thông minh đột xuất) vội nhìn xuống bộ đồ đang mặc rồi vội lấy ra “cái vé màu đỏ” nói đây là “thẻ công an”.

Tôi hỏi “thẻ công an” rồi sao?” Giáo viên có thẻ giáo viên, học sinh có thẻ học sinh, giảng viên có thẻ giảng viên, sinh viên có thẻ sinh viên, nó chỉ xác nhận nhân thân của người đó. Không lẽ cầm thẻ giáo viên, thẻ giảng viên rồi gặp bất cứ ai cũng có quyền kêu người ta lại giảng bài, dạy vỗ hay sao?

Lúc đó có nhiều người dân bu đến xem, tôi nói tiếp: Công an làm việc nói chung là người thi hành công vụ phải có giấy giới thiệu, giấy phân công, đề cử… chứ cái kiểu nói miệng tự xưng này nọ là không được. Tuy nhiên tôi vẫn đồng ý cho phép làm theo ý anh nhưng phải lập biên bản đúng quy định pháp luật, anh không lập biên bản, vậy để tôi ghi biên bản nghe.

Tôi ngồi xuống bắt đầu ghi ngày giờ, vừa ghi vừa đọc “lúc 8 giờ 25 phút ngày 26 tháng 8 năm 2014”, rồi quay qua hòi chủ quán tên quán là gì? Chủ quán trả lời: “Hạ Vàng”. Tôi hỏi tiếp“địa chỉ”, chủ quán trả lời ở đây không có địa chỉ, đất trống tôi dựng lên. Tôi chỉ tòa nhà đối diện hỏi “bên kia là tòa nhà gì?” Chủ quán: “ngân hàng”. Ngân hàng gì, trả lời “ngân hàng nhà nước”, bổng tên đầu đảng xen vào “đâu phải ngân hàng nhà nước”, chủ quán cãi lại “ngân hàng nhà nước tỉnh mà”

Tên đầu đảng điện thoại gọi và một chiếc xe 12 chổ đến. Một công an sắc phục bước xuống đến chổ tôi ngồi chào và tự xưng là công an phường 1 đến mời tôi về cơ quan làm việc (có bảng tên nhưng quên rồi). Tôi hỏi “giấy mời đâu”, anh ta quay qua nhìn tên đầu đảng rồi quay lại lắp bắp nói “tôi… tôi… mời trực tiếp, không… có giấy mời”.

Tôi cười nói: “nói chơi vậy thôi chứ tôi biết rồi, không sao đâu, thôi chúng ta đi được rồi”

Trực nhớ, tôi quay lại hỏi: “còn anh xe ôm thì sao?”. Viên công an trả lời: “mời về luôn”. Tôi hỏi tiếp:“Còn chiếc xe thì sao?”. Họ trả lời: “đưa chìa khóa, chúng tôi đưa xe về cho”.

Trên chiếc xe phường 1 có 3 -4 dân phòng ngồi sẳn, anh xe ôm lên ngồi băng sau, tôi còn dặn “anh nhớ lấy thẻ hoặc yêu cầu người ta lập biên bản nghe”.

Khi xe chạy được một đoạn, nghe có tiếng nói “ở phường một đông quá rồi, đưa ổng về phường 2 đi”.
Vậy là được về phường 2, Thành phố Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp.

Blogger Huỳnh Công Thuận

*******

1- Trên Facebook có một status tương tự nhưng có khác đôi chút vì khi viết status chỉ viết lại theo trí nhớ, còn đây là bóc tách từ file ghi âm ra.
2- Vì lý do tế nhị để tôn trọng sự riêng tư cá nhân cho nên có một vài thay đổi nhỏ về nhân thân của một vài người.

Nguồn: http://www.chuacuuthe.com/2014/08/tu-sai-gon-den-cong-an-phuong-2-cao-lanh/
__._,_.___


Posted by: ly vanxuan 

Featured Post

Lisa Pham Vlog -19/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link