Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Tuesday, September 2, 2014

'Luật rừng' tại Nghệ An: Sinh con thứ ba bị phạt tiền, trẻ không được cấp giấy khai sinh


'Luật rừng' tại Nghệ An: Sinh con thứ ba bị phạt tiền, trẻ không được cấp giấy khai sinh


Các linh mục Công giáo phản đối UBND huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An “phạt hành chính sinh con thứ ba trở lên” và “không cho trẻ em khai sinh”

VRNs (01.09.2014) – Ngày 25/8/2014 vừa qua, 8 Linh mục Công giáo thuộc Hạt Nhân Hoà, Giáo phận Vinh, đại diện cho gần 18.000 giáo dân trong Hạt ký văn bản phản đối nhà cầm quyền huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An về việc “phạt hành chính sinh con thứ ba trở lên” và “không cho trẻ em khai sinh”.

Nhiều gia đình cư trú trong huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An khi sinh con thứ ba trở lên bị nhà cầm quyền phân biệt đối xử, bị ép đóng tiền phạt lên đến 1.500.000 đồng, thậm chí từ chối cấp Giấy khai sinh cho con em của họ, xâm phạm nghiêm trọng đến quyền con người và đặc biệt là Công ước Quốc tế về Quyền trẻ em năm 1989 của Liên Hiệp quốc mà Việt Nam tham gia ký kết.

Các Linh mục đã nhiều lần nhắc nhở cán bộ địa phương về hành vi này nhưng các cán bộ vẫn ngoan cố cho rằng làm đúng pháp luật.

8 Linh mục đã ký tên phản đối là:

1. Nguyễn Đình Thăng, Chính xứ Mỹ Yên
2. Nguyễn Xuân Phương, Chính xứ Nhân Hoà
3. Trần Minh Hồng, Chính xứ Xuân Kiều
4. Hoàng Đức Nhân, Chính xứ La Nham
5. Nguyễn Ngọc Nam, Chính xứ Xuân Mỹ
6. Đặng Hữu Nam, Chính xứ Bình Thuận
7. Nguyễn Văn Hà, Chính xứ Mẫu Lâm
8. Đặng Đình Sỹ, Phụ trách Đền Thánh Antôn, Trại Gáo



PV. VRNs



Đời Mồ Côi

Em sinh ra đã không hề biết mẹ
Hàng ngày Em theo chị để ăn xin
Ngày đầu đường đêm ghế đá công viên
Sống lay lắt nhờ đồng tiền thiên hạ.


Nhiều khi đói sữa thay bằng nước lã
Hai chị em vật vã dạ cồn cào
Dế ve Sầu nướng lót dạ đêm thâu
Mong trời sáng xin cơm thừa hàng quán.


Cha chết sớm mẹ bị người ta bán
Sang bên Tàu vào động bán dâm
Nhà cửa ruộng nương
Đảng qui hoạch chẳng bồi thường
Nghe người nói cán bộ phường chia chác


Mình sống được nhờ tấm lòng cô bác
Nín đi nào chị sẽ hát ầu ơ
Mất mẹ cha đời đói rét bơ vơ
Đừng khóc nữa em thơ xin hãy hiểu.


Chuyện xui xẻo đẩy đưa đời cô lựu
Chị bị tông xe nằm ngất bên đường
Khi mọi người đưa chị đến nhà thương
Chị đã chết từ trên đường nhập viện.


Kẻ tông chị là đảng viên say xỉn
Sợ liên quan chúng đã biến vào đêm
Hết họ hàng giờ chỉ còn mình em
Nên ánh mắt mới buồn lên đến thế.


Anh xin lỗi mấy tháng rổi mới kể
Chỉ mong sao ánh mắt bé vơi buồn
Trẻ ăn mày không được đảng yêu thương
Nhưng còn có những trại cô nhi viện



Đây là thi đi siêu xa l tin tc, đâu phi chúng mun làm gì thì làm.

Linh Nguyên


               Cán Ngố Gộc đi thanh tra kiểm soát  ....Pó tay pó tay ! hết ý hết ý

Cùng nếm, ngửi, gõ với các bộ trưởng: Kim Tiến - Khôi Nguyên - La Thăng:

Chị Kim Tiến, bộ chưởng Y tế đi kiểm tra thực phẩm ở chợ


Anh Phạm Khôi Nguyên, bộ chưởng bộ Tài Nguyên và
Môi trường và bầu đoàn đi kiểm tra chất lượng môi trường"
 Chỉ bọn quan chức Việt Nam mới có hành động kỳ quặc và ngu xuẩn thế này!
Ối trời ơi là ông Tiến sĩ ! Ông nghè Phạm Khôi Nguyên ơi
 Anh Đinh La Thăng, bộ chưởng bộ Rao Thông đi kiểm tra độ lún của mặt đường



CHÂN DUNG 'CÁC ĐẦY TỚ NHÂN DÂN'



Ngạo mạn, dâm ô chính là Lê Duẩn
Già mà lắm con là lão Đỗ Mười
Mưu mô quỷ quyệt là Lê Đức Anh
Nhẫn nhục sống lâu là Võ Nguyên Giáp
Chưa nói đã cười là Nguyễn Minh Triết
*

Giả danh Mác xít là Lê Khả Phiêu
Cái gì cũng nhặt là Tô Huy Rứa
*
Không bộ nào chứa là Nguyễn Thiện Nhân
Vì gái quên thân là Nông Đức Mạnh
Thức thời, né tránh là Nguyễn Hải Chuyền
Miệng lưỡi dịu mềm là Vương Đình Huệ
Thiểu năng trí tuệ là Đinh La Thăng
*
Ghét trung yêu nịnh là Lê Hồng Anh
Phát biểu lăng nhăng là Phạm Vũ Luận
Quen đánh giặc miệng là Trương Tấn Sang
*
Thầy gét bạn khinh là Hồ Đức Việt
Dối gian lật lọng là Vũ Văn Ninh
Đổi trắng thay đen là Trương Vĩnh Trọng
Triệt suy phù thịnh là Trần Đình Hoan
Đã dốt lại tham là Lê Thanh Hải
*
Ăn vụng nói dại là Đinh Thế Huynh
Cạn nghĩa cạn tình chính là Tô Lâm
Juda phản chúa là Nguyễn Đức Tri
Tình duyên lận đận là chị Kim Ngân
Vừa béo vừa dâm là Tòng Thị Phóng
*
Dối gian lật lọng là Vũ Văn Ninh
Lên chức nhờ cha là Nguyễn Thanh Nghị
Mặt người dạ thú là Phạm Quý Ngọ
Tính tình ba phải là Phạm Gia Khiêm
Chưa từng thanh liêm là Nguyễn Thế Thảo
*
Ăn tiền tàn bạo là Nguyễn Đức Nhanh
Chạy trốn an toàn là Dương Chí Dũng
Nghìn tỉ tham nhũng là Vinashin
‘Bà con’ Thủ Tướng là Phạm Thanh Bình
Ngậm thị ăn tiền là Vũ Huy Hoàng
*
Xôi thịt mê gái là Trịnh Đình Dũng
Lừa thầy phản bạn là Trương Hòa Bình
Ăn no kín tiếng là Cao Đức Phát
Móc ngoặc đi đêm là Ngô Xuân Dụ

Chiến tranh biên giới Việt Trung năm 1979


Battlefield Vietnam - Part 01: Dien Bien Phu The Legacy

SBTN SPECIAL: Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P1)

SBTN SPECIAL: Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P2)

SBTN SPECIAL: Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P3)



Coi Tây Tạng trong tay Tầu để chuẩn bị cho VN rồi mai cũng trong tay Tầu

image
Preview by Yahoo
Bà con hãy tìm đường chạy ra nước ngoài cho sớm như hồi 1975 kẻo bọn Tàu cộng đến cai trị thì chạy không kịp nữa!

Một vị ni sư bị đối xử tàn nhẫn:




Coi Tây Tạng trong tay Tầu để chuẩn bị cho VN rồi mai cũng trong tay Tầu ...


Chiến tranh biên giới Việt Trung năm 1979


Battlefield Vietnam - Part 01: Dien Bien Phu The Legacy

SBTN SPECIAL: Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P1)

SBTN SPECIAL: Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P2)

SBTN SPECIAL: Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P3)
















Ha ha ha !
Hố hố hố !
Không biết làm thịt em nào trước đây?


Ảnh của Ngoc Bui.

HTTP://DANLAMBAOVN.BLOGSPOT.COM/2014/05/HANG-VAN-CONG-NHAN-BINH-DUONG-INH-



Sốc - Lính Trung cộng hành hạ tra tấn tù binh VN vô cùng tàn bạo dã man

__._,_.___

Posted by: hung vu 

Công an tự cho mình quyền câu lưu và thu passport của công dân

 

Công an tự cho mình quyền câu lưu và thu passport của công dân


















VRNs (31.08.2014) – Sài Gòn – Anh Nguyễn Văn Viên, thành viên Nhóm NoU Hà Nội, bị công an và an ninh câu lưu suốt mười mấy tiếng đồng hồ sau khi anh có chuyến bay từ Thái Lan trở về Hà Nội, vào ngày 28.08 vừa qua.

“Đến khoảng 18 giờ 30 tối, họ tịch thu passport của tôi và thả tôi về. Tôi phản đối việc thu passport vì tôi không vi phạm gì hết. Họ nói, “giữ lại passport còn cần phải làm rõ một số việc?”. Tôi nói: “khi nào các anh trả tôi?” Họ nói, “anh cứ về, có gì chúng tôi sẽ liên lạc và mời anh làm việc sau…” Anh Văn Viên cho biết.

Anh Văn Viên lên án việc mình bị công an và an ninh đã câu lưu trái phép.

Được biết, anh Nguyễn Văn Viên tham gia nhóm NoU Hà Nội từ năm 2012 và đã từng đi biểu tình chống Hoa Lục xâm lược VN, yêu cầu thả tự do cho người yêu nước, trả tự do cho chị Bùi Thị Minh Hằng, Thúy Quỳnh, Nguyễn Văn Minh. Anh Văn Viên chia sẻ: “Từ khi tôi ra Hà Nội học, tôi biết được nhiều tin tức, được tiếp cận với thông tin internet đa dạng, thấy được nhiều chuyện, nhiều vụ việc oan trái nên chỉ hy vọng sẽ làm gì đó cho đất nước tốt hơn. [Như là], nhiều chuyện bi hài về người nghèo và người giàu, người có quyền và người dân bình thường, dân phòng và những người bán hàng rong, rồi vấn đề trong việc Trung Quốc chèn ép dân ta về kinh tế, văn hóa, đặc biệt về chính trị, bá quyền nước ta về lãnh thổ… mà không được [nhà cầm] quyền lên tiếng bảo vệ. Tôi thấy điều đó không công bằng và người chịu hậu quả lại là những người dân thấp cổ bé họng.

Sau đây, xin mời quý vị theo dõi buổi làm việc giữa anh Nguyễn Văn Viên với nhóm công an và an ninh, tại đồn công an xuất nhập cảnh cửa khẩu Nội Bài.

Pv. VRNs

______________________________________



Vừa qua, tôi có việc qua Campuchia và Thái Lan ít ngày, khi trở về nhập cảnh sân bay Nội Bài (NB) lúc 8 giờ 30 sáng 28/8, tôi đã bị khoảng 20 nhân viên an ninh (AN) mặc thường phục, sắc phục, cảnh sát cơ động, tiếp rước nồng nhiệt như nguyên thủ quốc gia về nước. Họ quay camera chĩa về tôi từ nhiều phía. Khi tôi làm thủ tục nhập cảnh, họ xem passport rồi yêu cầu tôi đi theo để làm rõ một số vấn đề trong hộ chiếu. Tôi nói “hộ chiếu rõ ràng đúng pháp luật chẳng có gì để tôi phải đi theo các anh cả”. Họ nói, “anh cứ đi theo thì sẽ biết”. Tôi nói, “tôi đang mệt chỉ muốn về nhà”. Khoảng 10 người vây tôi ở cổng ra và ép tôi lên chiếc xe biển xanh 80, trong đó có một cảnh sát cơ động, ba AN thường phục, và một người lái xe. Tôi yêu cầu họ cho tôi biết họ đang đưa tôi đi đâu? Tôi cần được biết điều đó. Nhưng họ chỉ nói đưa đi làm việc và cứ đợi rồi tôi sẽ được biết.

Họ đưa tôi đến đồn công an xuất nhập cảnh cửa khẩu Nội Bài (Nhiều anh em đã phải đến đây), bắt tôi lên tầng ba. Từ sáng cho đến khi tôi được thả vào buổi chiều đã có 5 người thay nhau vào tra hỏi tôi, chẳng ai trong số họ mặc quân phục, mang quân hiệu, tên tuổi. Tôi nói, tôi chẳng làm việc với ai hết vì tôi không biết tên tuổi, chức vụ và các anh từ đâu tới. Sau đó họ giới thiệu tên và nơi làm việc. Họ nói là từ Bộ Công an bên cục phòng chống khủng bố, gồm những người tên Hải, Trung… Nghe đến đây đã thấy buồn cười nhỏ rãi rồi. Ba người an ninh bắt đầu thay nhau hỏi tôi.

AN: “Anh có người đi đón không?”. Tôi: “Tôi không biết”.

AN: “Anh đi ra nước ngoài làm gì?”. Tôi: “Tôi sang đó tìm việc làm”.

AN: “Anh tìm việc gì?”. Tôi: “Tôi vẫn đang có quyền của một công dân, tôi muốn đi đâu thì đi, tôi không vi phạm pháp luật, không làm gì sai nên tôi không có gì để nói với anh về quyền riêng tư cá nhân của tôi cả. Các anh bắt tôi về đây là đang vi phạm pháp luật.”

AN: “Chúng tôi có thông tin anh liên quan đến khủng bố nên yêu cầu anh hợp tác.” Tôi: “Tôi chỉ thẳng tay vào mặt tên an nói: Tôi yêu cầu anh ăn nói cẩn thận nha. Bằng chứng đâu? Ai khủng bố hử? Đừng tưởng các anh thích nói sao thì nói nha.”

AN: “Chúng tôi đang điều tra và nghi ngờ anh.” Tôi: “Tôi yêu cầu anh ăn nói cẩn thận và đưa ra bằng chứng. Anh nghĩ anh là công an, an ninh thì thích nghĩ sao về người dân thì nghĩ à. Loạn à! Như thế, nếu tôi là công an thì tôi có quyền chỉ thằng này tao nghi ngờ mày khủng bố, thằng kia tao nghi ngờ mày trộm cắp mà không đưa ra được bằng chứng chứng minh điều đó hả. Vậy là các anh đang xúc phạm nhân phẩm của người dân đấy. Tôi nói cho các anh biết.”

AN: “Vậy nên nếu anh không làm gì sai thì cho chúng tôi biết anh sang đó làm gì?” Tôi: “Tôi chẳng có nhiệm vụ phải nói quyền riêng tư của tôi gì hết. Các anh ép tôi về đây, tôi yêu cầu các anh cho tôi biết lý do. Và chứng minh điều các anh nói đi, nếu tôi vi phạm pháp luật thì bắt khởi tố tôi ngay, còn nếu không các anh đang vi phạm quyền tự do công dân”.

Một an ninh khác hỏi tôi.

AN: “Anh đi bao lâu?”. Tôi: “Tôi không nhớ.”

AN: “Anh sang đó gặp ai?” Tôi: “Tôi quên rồi.”

AN: “Khi sang đó thì anh ở đâu?” Tôi: “Tôi chẳng nhớ.”

AN: “Anh ở đâu sao lại không biết?” Tôi: “Tôi quên rồi.”

AN: “Anh sang đó có ai đón không?” Tôi: “Tôi không biết.”

AN: “Anh nói thế chỉ có trẻ con mới tin được thôi, làm sao chúng tôi tin được, anh vừa đi về mà hỏi cái gì cũng không biết ah?” Tôi: “Tôi chẳng nhớ.”…

AN: “Facebook của anh là Cụ Già Vào Mạng ah?” Tôi: “Tôi không biết.”

AN: “Có hình ảnh và thông tin trên facebook là của anh. Sao anh lại không biết?” Tôi: “Facebook nhiều nên tôi làm sao biết được, hơn nữa thẻ ngân hàng, mật khẩu họ còn đánh cắp mạo danh được nữa.”

AN: Anh có hay đi biểu tình chống Trung Quốc không?” Tôi: “Tôi có, Tôi ghét sự bá quyền của Trung Quốc.”

AN: “Anh có hay liên lạc với [Facebooker] Peter Lam Bui không?” Tôi: “Tôi chẳng biết.”

AN: “Vừa rồi Peter Lam Bui ra Hà Nội, anh có gặp không?” Tôi: “Tôi chẳng nhớ.”

AN: “Anh có hay gặp Diễn viên Kim Chi không?” Tôi: “Tôi chẳng nhớ.”

AN: “Anh có hay liên lạc với ông Hùng ở NoU không? Ông Vũ Mạnh Hùng ấy?” Tôi: “Tôi chẳng biết.”

AN: “Anh tham gia NoU lâu chưa?” Tôi: “Tôi chẳng nhớ.”

AN: “Anh có đá bóng ở đó mà, anh tham gia khoảng bao lâu rồi, khoảng thôi?” Tôi: “Tôi cũng không biết, rảnh thì đi đá bóng cho khỏe người thôi, tôi thích đá bóng”.

AN: “Đá bóng có mất tiền không? Hay có ai tài trợ không? Đá bóng xong sao mọi người hay đi uống bia vậy?” Tôi: “Bỏ tiền túi ra để đóng. Chẳng có ai tài trợ.”

AN: “Cái gì anh cũng nói không biết, không nhớ, quên rồi thì chúng tôi không thể làm rõ những những liên quan về anh.” Tôi: “Tôi chẳng vi phạm pháp luật, nên tôi có quyền của một công dân, các anh bắt tôi về đây tôi yêu cầu các anh đưa ra lý do và chứng minh điều tôi vi phạm, nếu tôi vi phạm các anh cứ khởi tố tôi. Còn nếu không tôi yêu cầu anh thả tôi ngay lập tức.”

AN: “Chúng tôi không bắt anh về đây mà chỉ “mời” anh về làm việc thôi.” Tôi: “Tôi chẳng có gì để làm việc cả tôi đang mệt.”

AN: “Công dân có có nghĩa vụ phải hợp tác với công an để điều tra, anh nên nhớ điều đó.” Tôi: “Nhưng công dân cũng phải có quyền cơ bản của mình, tôi chẳng vi phạm gì cả. Nếu các anh không đưa ra được lý do và bằng chứng là tôi phạm tội mà cứ giam giữ vô cớ thì anh em bạn bè tôi sẽ đến đòi người và báo chí truyền thông sẽ đưa tin, khi đó các anh sẽ lại khổ thôi. Các anh nên cân nhắc nhé.”

Sau đó họ bắt đầu khám xét đồ đạc của tôi, chụp ảnh điện thoại, ví tiền, đồ đạc… Trong danh bạ điện thoại của tôi có 249 số họ chép ra 2 tờ giấy A4. Rồi thỉnh thoảng lại dừng để hỏi. Đây là số của của ai? Có phải của Linh Thoại, DCCT không? Số này của Peter Lâm Bùi hả….? Tôi trả lời chẳng nhớ gì hết. Họ lục tìm và kiểm tra các cuộc gọi đến và đi…

Đến trưa, AN mua nước và bánh mì vào cho tôi, thấy tôi không ăn họ nói, “anh sợ chúng tôi cho gì vào đó sao?” Tôi trả lời “tôi sẽ chẳng ăn gì vì tôi đang bị các anh bắt giữ trái luật, không đưa ra được lý do và bằng chứng tôi phạm tội, hơn nữa việc công dân chết trong đồn công an ngày càng nhiều mọi người thấy sợ cũng là điều dễ hiểu.”

Họ nói, “sao các anh chỉ nói những điều không tốt về công an thế? Anh có biết bao nhiêu việc tốt chúng tôi làm không mà chỉ toàn nêu những việc không tốt và nghĩ xấu về chúng tôi.” Tôi trả lời, “tôi biết nhiều việc các anh làm có ích cho xã hội, và đó là bổn phận của các anh, còn việc các anh đánh chết người, tra tấn, ép cung… là các anh đang vi phạm pháp luật…”

Đến khoảng 14 giờ chiều cùng ngày, AN lại bắt đầu hỏi về việc tôi ra nước ngoài làm gì nhưng tôi vẫn trả lời là tôi đã nói như lúc đầu và chẳng có gì thay đổi.

Họ nói, “anh có khai hay không thì chúng tôi cũng biết anh đi đâu, làm gì?” Tôi trả lời, “thế thì các anh hỏi làm chi cho mất thời gian? Đừng hỏi nữa, biết tôi vi phạm gì thì bắt khởi tố đi?”.

Họ nói, “đâu phải cứ hơi tý là chúng tôi bắt giam khởi tố mọi người đâu. Chúng tôi thấy gia đình anh có lý lịch, đạo đức tốt…v.v nên khuyên anh nên suy nghĩ lại, đâu phải nước ta cứ đa đảng là tốt đâu? Sẽ loạn, bạo lực, chiến tranh… Anh còn trẻ còn phải lập gia đình, vợ con, còn chăm sóc bố mẹ…nữa.” Tôi nói to: “nếu các anh nói theo kiểu suy nghĩ quan điểm của các anh thì anh cứ nói, còn nếu anh định lên lớp tôi thì anh ra ngoài mà nói, anh không phải bố mẹ tôi nhá.”

Họ nói: “tôi chỉ muốn chia sẻ chân thật thế thôi chứ đâu lên lớp anh…” Rồi họ nói Việt Tân không tốt, Việt Tân ngày xưa ăn thịt người lẫn nhau…. Rồi không để Việt Tân lợi dụng. Tôi trả lời: “Tôi chẳng tham gia đảng phái nào hết, tôi chẳng quan tâm điều đó, tôi sẽ làm cái gì tôi thấy tốt cho đất nước, đơn giản vậy thôi.”

Đến khoảng 18 giờ 30 tối, họ tịch thu passport của tôi và thả tôi về. Tôi phản đối việc thu passport vì tôi không vi phạm gì hết. Họ nói, “giữ lại passport còn cần phải làm rõ một số việc?” Tôi nói: “khi nào các anh trả tôi?” Họ nói, “anh cứ về, có gì chúng tôi sẽ liên lạc và mời anh làm việc sau…”

Tài khoản cá nhân bị mất, gmail của tôi bị thay đổi password trong lúc AN thu giữ đồ thiết bị điện thoại của tôi. Đây là sự xâm phạm nghiêm trọng quyền cá nhân của tôi. Tôi cực lực phản đối điều đó.

Ngoài ra, Lúc khoảng 16 giờ chiều, có một người dân trèo cột điện để kéo dây cáp, bất ngờ ngã rơi xuống, tiếng kêu ịch rất lớn. Tôi đứng dậy nhòm qua cửa sổ, nhìn thấy và hô to có người bị điện giật. Anh an ninh tên Chung nhào lại cầm tay tôi (chắc sợ tôi làm gì đó để bỏ chạy) và nhìn ra cửa sổ thấy có người nằm bất động ở đó. Rồi an ninh Chung gọi điện cho một số người khác ra để cứu… (May mà người dân đó chỉ bị gãy chân). Bị bắt vào trong đó mà mình còn làm được điều tốt thì ở ngoài chắc còn làm nhiều việc tốt hơn phải không các anh an ninh?”.

Nguyễn Văn Viên





Ngày độc lập nào cho Việt Nam?


Ngày độc lập nào cho Việt Nam?
Luật sư Lê Công Định
Cập nhật: 15:38 GMT - thứ hai, 1 tháng 9, 2014

Những đôi mắt bất khuất trước phiên tòa ô nhục


"Hoàng đế Bảo Đại vào 11/3/1945 đã ký đạo dụ 'Tuyên cáo Việt Nam độc lập', khôi phục nền độc lập của đất nước, thống nhất Bắc Kỳ, Trung Kỳ và Nam Kỳ"

Từ lâu tôi luôn tự hỏi phải chăng ngày 2 tháng 9 năm 1945 thật sự là ngày độc lập của nước Việt Nam mới sau gần một thế kỷ làm thuộc địa của Pháp? Trước khi trả lời câu hỏi nghiêm túc này, cần lần giở lại các trang sử hiện đại của nước nhà, để ghi nhận một số sự kiện quan trọng sau đây:
Các bài liên quan
Chủ đề liên quan
Ngày 9/3/1945, Nhật đảo chính Pháp. Tranh thủ sự ủng hộ của người Việt, cùng những nước Á châu khác đang bị Nhật chiếm đóng, Nhật trao trả độc lập cho Việt Nam.

Ngay sau đó, vào ngày 11/3/1945, vua Bảo Đại ký đạo dụ "Tuyên cáo Việt Nam độc lập", tuyên bố hủy bỏ Hòa ước Patenôtre ký với Pháp năm 1884 cùng các hiệp ước nhận bảo hộ và từ bỏ chủ quyền khác, khôi phục nền độc lập của đất nước, thống nhất Bắc Kỳ, Trung Kỳ và Nam Kỳ. Đây là thời điểm đáng lưu ý.

Ngày 7/4/1945, vua Bảo Đại chuẩn y thành phần nội các mới, trong đó học giả Trần Trọng Kim trở thành Thủ tướng đầu tiên của một nước Việt Nam độc lập. Tháng 6/1945, chính phủ Trần Trọng Kim đặt quốc hiệu là Đế quốc Việt Nam.

Đến khi Nhật đầu hàng phe Đồng minh, Thủ tướng Trần Trọng Kim vào ngày 16/8/1945 khẳng định bảo vệ nền độc lập vừa giành được. Sau đó, vào ngày 18/8/1945, vua Bảo Đại tái xác nhận nền độc lập của Việt Nam đã công bố vào ngày 11/3/1945.
Cần lưu ý, tuy là một chính quyền thực tế và chính danh từ tháng 3/1945, nhưng Đế quốc Việt Nam không đủ lực lượng quân sự để kiểm soát tình hình. Đất nước rơi vào tình trạng hỗn loạn về chính trị.
'Chớp thời cơ'
Nội các Trần Trọng Kim (báo Trung Bắc Chủ Nhật 20/5/1945, Thư viện Quốc gia Pháp)

Nhiều tổ chức và đảng phái hình thành trước đó đã tranh thủ thế đứng chính trị riêng trước vận hội mới của Việt Nam, trong đó Việt Minh dường như là lực lượng được tổ chức hoàn bị nhất, khả dĩ tranh giành quyền lực vượt trội.

Từ ngày 19/8/1945 tại các địa phương trên cả nước, Việt Minh tiến hành đảo chính cướp chính quyền, buộc nhà nước Đế quốc Việt Nam chuyển giao quyền lực, một sự kiện mà sau đó được gọi là “Cách mạng tháng Tám”.

Trước tình thế đó, vua Bảo Đại quyết định thoái vị và giải tán chính phủ Trần Trọng Kim. Dù tồn tại không bao lâu và phải dung hòa ảnh hưởng của các thế lực quốc tế cùng chủ thuyết Đại Đông Á của Nhật, nội các Trần Trọng Kim đã cố gắng đặt nền móng xây dựng một thể chế chính trị độc lập và mang đến niềm hy vọng về nền tự chủ đầu tiên cho Việt Nam sau ngần ấy năm lệ thuộc Pháp.

Ngày 2/9/1945, chớp thời cơ về một khoảng trống quyền lực và sự yếu kém của các đảng phái chính trị khác tại Việt Nam khi ấy, đại diện Việt Minh là ông Hồ Chí Minh đã đọc bản Tuyên ngôn Độc lập trong một buổi lễ long trọng tại Hà Nội, và sau đó tuyên bố thành lập nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.

Sơ lược lại một giai đoạn lịch sử đầy biến động như trên để thấy rằng nhiều điều bấy lâu nay bộ máy tuyên truyền và giới sử nô mặc định là đương nhiên đúng rất cần xem xét lại một cách công tâm, chẳng hạn nội các Trần Trọng Kim có thật là “bù nhìn” không, và ngày 2/9/1945 phải chăng là ngày độc lập trên phương diện thực tế và pháp lý?

Như đã nói trên, sau khi bị quân đội Nhật đảo chính tại Đông Dương, nước Pháp trên thực tế đã đánh mất quyền kiểm soát về chính trị và quân sự ở các nước này, dù họ chưa bao giờ muốn từ bỏ thuộc địa béo bở như thế.
'Chân lý thuộc kẻ mạnh'
"Xét về phương diện thực tế và pháp lý, Việt Nam đã thực sự độc lập từ ngày 11/3/1945"

Với tư cách là một đại diện chính danh và hợp pháp của một chính quyền đã và đang cai trị đất nước liên tục từ năm 1802, vua Bảo Đại ngay lập tức tuyên cáo Việt Nam độc lập.

Ông đã thủ giữ vai trò đại diện đương nhiên của quốc dân và quốc gia trong sự chuyển tiếp từ thể chế chính trị cũ sang thể chế mới, mà không một nhân vật chính trị nào đương thời hội đủ tư cách thay thế được. Do đó, xét về phương diện thực tế và pháp lý, Việt Nam đã thực sự độc lập từ ngày 11/3/1945.

Vậy không lý gì đến ngày 2/9/1945 người ta lại cần tuyên bố độc lập một lần nữa, mà người tuyên bố đơn thuần chỉ là thủ lĩnh của một phong trào chính trị, dù là mạnh nhất trong số nhiều tổ chức và đảng phái khác nhau cùng tồn tại khi ấy, và người đó cũng chưa bao giờ được quốc dân lựa chọn hoặc công nhận, dù mặc nhiên hay bằng một thủ tục hợp pháp, là đại diện chính danh của quốc gia tính đến thời điểm ấy.

Cần lưu ý, trước thời điểm 2/9/1945 danh tính Hồ Chí Minh chưa từng được biết đến rộng rãi như một nhân vật chính trị có uy tín, còn Nguyễn Ái Quốc chỉ nổi danh như một trong các nhà cách mạng đương thời tranh đấu cho nền độc lập của Việt Nam mà thôi.

Hai tên ấy của một con người vốn luôn thích bí ẩn, dù về sau rất nổi tiếng, vẫn chưa đủ mang đến cho ông tư cách chính danh và hợp pháp vào lúc đó để có thể đứng ra đại diện tuyên bố độc lập cho quốc gia.

Tất nhiên, chân lý thuộc về kẻ mạnh, nên khi thắng cuộc người ta có thể diễn giải mọi sự kiện lịch sử theo ý riêng của mình, rằng ngày 2/9/1945, chứ không phải ngày 11/3/1945, trở thành ngày độc lập của nước Việt Nam mới.

Tuy nhiên, với cách đọc sử không lệ thuộc vào ý thức hệ, từ lâu tôi đã bác bỏ lối tường thuật và nhận định lịch sử theo hướng bóp méo vì mục đích chính trị như vậy.

Cho nên, nếu gọi đó là ngày khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, còn có thể đồng ý, nhưng nếu áp đặt đấy là ngày độc lập thì dứt khoát không đúng, bởi với tôi chỉ có thể là ngày 11/3/1945 khi vua Bảo Đại tuyên cáo Việt Nam độc lập mà thôi.


Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link