Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, September 3, 2014

Một trung tướng CA tử vong do ‘tai nạn giao thông’

 

Một trung tướng CA tử vong do ‘tai nạn giao thông’

Giang hồ xử 2 đàn em xôn xao cộng đồng mạng 2014


Trung tướng Nguyễn Xuân Tư

Bạn đọc Danlambao - Đúng vào ngày quốc khánh nước CHXHCN Việt Nam 2/9, một trung tướng đương chức trong bộ công an cùng 2 cán bộ đã tử vong tại tỉnh Hưng Yên.

Nạn nhân là ông Nguyễn Xuân Tư, hiện đang giữ chức phó tổng cục trưởng tổng cục xây dựng lực lượng, hay còn gọi là tổng cục 3 thuộc bộ công an.

Truyền thông nhà nước nói rằng nguyên nhân khiến trung tướng Nguyễn Xuân Tư tử nạn là do ‘tai nạn giao thông’.

Va chạm xảy ra sau khi chiếc xe 7 chỗ của bộ công an va chạm với xe khách 50 chỗ đang đi chiều ngược lại.
Tại hiện trường, chiếc xe công vụ thuộc bộ công an mang biển số 80A-012.59 chở theo 4 người, trong đó 3 người thiệt mạng ngay tại chỗ, tất cả đều là cán bộ thuộc bộ CA. 

Một người bị thương đã được đưa vào bệnh viện cấp cứu.
Vụ việc đang tiếp tục được giới chức địa phương điều tra.
Hiện trường vụ va chạm xảy ra lúc 10 giờ sáng ngày 2/9/2014. Địa điểm tại Km25, quốc lộ 5, thuộc địa phận thị trấn Bần (huyện Mỹ Hào, tỉnh Hưng Yên) - Ảnh: VTC

Tướng CA tử nạn khi đang đương chức

Ông Nguyễn Xuân Tư sinh năm 1957, được phong hàm trung tướng công an vào năm 2013.

Như vậy, tính từ năm 2000 trở lại đây, có ít nhất 6 trường hợp các tướng trong ngành công an tử vong khi đang đương chức. Gồm có:

- Thượng tướng Lê Minh Hương, mất vào tháng 5/2004 khi đang là ủy viên bộ chính trị.

- Thượng tướng Nguyễn Văn Tính, mất vào tháng 8/2006 khi đang là thứ trưởng bộ công an. Nguyên nhân tử vong được nói là do bị ‘nhồi máu cơ tim’

- Thượng tướng Thi Văn Tám, thứ trưởng bộ công an. Ông Thi Văn Tám mất ngày 12/12/2008, chỉ vài ngày sau khi được thăng hàm thượng tướng công an. Nguyên nhân tử vong chỉ được nói là do ‘bệnh nặng’.

- Thiếu tướng Phan Văn Đông, phó chánh thanh tra bộ công an tử vong vào năm 2012. Nguyên nhân được nói là do ‘chết đuối’.

- Thượng tướng Phạm Quý Ngọ, thứ trưởng bộ công an, ủy viên trung ương đảng. Tướng Ngọ đột ngột mất vào ngày 18/2/2014, không lâu sau lời khai của ông Dương Chí Dũng về khoản hối lộ lên đến hàng triệu đô-la Mỹ.




Chuyện lãnh đạo Cộng sản chữa bệnh

VietTuSaiGon (RFA) - Có thể nói một điều: Trong giới lãnh đạo Cộng sản Việt Nam, chưa có ai đi chữa bệnh lại được dư luận quan tâm nhiều như trường hợp ông Nguyễn Bá Thanh, kể cả Võ Nguyên Giáp – một kẻ được phong thần lúc còn sống. Trong khi đó, chức vụ của ông Nguyễn Bá Thanh so ra còn kém xa nhiều lãnh đạo chóp bu Cộng sản Việt Nam. Vì sao lại có chuyện quan tâm đặc biệt như thế?


Điều đáng nói ở đây là mức độ quan tâm không chỉ riêng ngưởi Đà Nẵng mới cao, mà hầu như khắp Việt Nam, ở đâu cũng tìm hiểu thử chuyện sức khỏe ông Thanh, ông đang như thế nào, chết thật hay là tin vịt, ông đang chữa bệnh ở đâu, vì sao ông lại chữa bệnh ở Mỹ?...

Có ba lý do để dư luận quan tâm đến vấn đề sức khỏe ông Thanh một cách khác thường: Ông là một người đứng ở phe thân Trung Quốc nhưng lại sang Mỹ chữa bệnh; Nguyễn Bá Thanh là đối thủ đáng gờm nhất của Nguyễn Tấn Dũng; Niềm hy vọng về một yếu nhân có thể thay đổi đất nước theo chiều hướng tốt hơn.

Ở lý do thứ nhất, ông Thanh thuộc phái thân Trung Quốc, điều này không cần bàn luận gì nhiều người ta cũng nhìn thấy Nguyễn Phú Trọng là người thủ cựu, luôn tìm mọi cách để duy trì đảng Cộng sản lãnh đạo độc tài Việt Nam, Trương Tấn Sang tuy nói bu lu boa loa đủ điều tưởng chừng như có tư tưởng tiến bộ nhưng trên thực tế cũng là tay độc tài có hạng và tham vọng làm Thủ tướng hoặc làm Tổng bí thư của Sang không phải là nhỏ. Trong khi đó, Nguyễn Bá Thanh được cất nhắc bởi Sang và Trọng, sự cất nhắc này có mục đích rõ ràng, nhằm tạo ra một sức mạnh phe trục trong trung ương đảng Cộng sản ở Hà Nội để đấu với phe Nguyễn Tấn Dũng.

Bên cạnh đó, chính sách ưu đãi của Nguyễn Bá Thanh với người Trung Quốc ở Đà Nẵng cũng nói lên rất nhiều điều, hai con đường Hoàng Sa và Trường Sa ở Đà Nẵng đều cho người Trung Quốc thuê xây dựng để xây sòng bạc, biệt thự, khu nghỉ dưỡng cao cấp… Và những khu này, ngoại trừ khu sòng bạc, mọi nơi đều không cho phép người Việt bước vào. Cả con đường Hoàng Sa, Trường Sa (bây giờ là Võ Nguyên Giáp) chẳng khác nào khu tự trị của người Trung Quốc ở Đà Nẵng.

Thân Trung Quốc như vậy, tại sao Nguyễn Bá Thanh lại chọn Mỹ để chữa bệnh?

Điều này làm người ta nghĩ đến xu hướng gió đổi chiều trong nội bộ chính trị đảng Cộng sản. Bởi vì trước đây, phe Trọng, Sang, Thanh thân Trung Quốc thì phe Dũng, Nhân, Đam… lại thân Mỹ cách đây ngót nghét mười năm, từ chuyện Dũng làm sui gia với cựu tướng Việt Nam Cộng Hòa cho đến chuyện các quan chức này đồng loạt đưa con sang Mỹ học đại học cũng như những phát biểu gần với dân chủ của họ.

Vậy lần này ông Thanh thay vì sang Trung Quốc chữa bệnh, lại sang Mỹ, mà bệnh của ông lại bị ngay trước đại hội trung ương đảng Cộng sản lần thứ 12! Điều này khiến dư luận đật nghi vấn hoặc là Nguyễn Bá Thanh phất cờ trắng trong đấu đá chính trị, hoặc là một chiêu bài nào đó chưa biết được (nếu như ông không thật sự bị bệnh); Ngược lại, ông Thanh bị bệnh lại khiến người ta nghĩ ngay đến những đòn ác thanh trừng lẫn nhau trong nội bộ trung ương Cộng sản. Bởi vì trên thực tế, tuy giữ chức Trưởng Ban nội chính Trung ương chẳng là gì so với giới chức trung ương nhưng ông Thanh vẫn là ngôi sao trong bầu trời chính trị Việt Nam, mọi quyết sách cũng như mọi thành tựu của ông có được ở Đà Nẵng đã khiến rất nhiều cư dân mọi miền đất nước thèm Việt Nam trở thành một Đà Nẵng. Và nếu có một cuộc bỏ phiếu bầu cử công khai, chuyện Nguyễn Bá Thanh đắc cử vào vị trí Tổng Bí Thư hoặc Chủ Tịch nước hoặc Thủ tướng không phải là khó khăn.

Hơn nữa, lần đi chữa bệnh của Nguyễn Bá Thanh lại có tính chất khá giống với lần đi chữa bệnh trước Tết Mậu Thân 1968 của Võ Nguyễn Giáp khi ông này bị Nguyễn Chí Thanh, Lê Duẩn loại khỏi sân khấu chính trị. Và quả thực nếu bản chất của việc ông Thanh đi chữa bệnh cũng giống ông Giáp đi chữa bệnh thì có thể nói rằng đảng Cộng sản Việt Nam từ những năm 1960 cho đến bây giờ vẫn chẳng có gì thay đổi, bản chất thủ đoạn, thanh trừng và gian manh của họ vẫn như cũ, vẫn khiến cho nhiều đồng đảng/đồng chí của họ cảm thấy nguy hiểm, bất an khi có việc liên quan đến miếng mồi ở trung ương.

Ở khía cạnh thứ ba, dù gì đi nữa thì xét về những gương mặt đảng viên Cộng sản gộc hiện tại, Nguyễn Bá Thanh vẫn là nhân vật dị biệt từ tướng mạo, hành tung cho đến thủ đoạn cũng như quyết sách. Chính vì vậy, việc thay đổi gương mặt đại diện nhà nước, người dân vẫn mong có một gương mặt mới lạ, “không giống ai”, chỉ có như vậy thì mới có thể hy vọng đất nước sẽ thay đổi trong tay nhà cầm quyền Cộng sản, nới dần mọi chính sách, chủ trương để đi đến tiến bộ, dân chủ. Xét trên khía cạnh này, Nguyễn Bá Thanh đóng vị trí số một!

Và lần này Nguyễn Bá Thanh sang Mỹ chữa bệnh, nói cách gì thì vẫn tạo ra nhiều luồng dư luận cũng như sự quan tâm khác nhau. Sự quan tâm này không phải là quan tâm của người dân đới với một lãnh đạo Cộng sản mà là sự quan tâm của nhân dân đối với hiện tình đất nước, nó hàm chứa sự mong mỏi thay đổi bằng mọi giá, trong đó, Nguyễn Bá Thanh đóng vai trò đại diện thay đổi của đảng Cộng sản.

Mọi chuyện vẫn đang còn ở phía trước. Nguyễn Bá Thanh đi trị bệnh trước đại hội 12 là vấn đề thanh trừng nội bộ hay là gió đổi chiều trong các phe trục trung ương đảng Cộng sản? Tiếp theo sau chuyện này sẽ là chuyện gì? Đó mới là vấn đề nhân dân quan tâm nhất.

VietTuSaiGon
http://www.rfavietnam.com/node/2178


Tuesday, September 2, 2014

Ns. Tô Hải: "các học trò ...cóc làm gì theo di chúc của cụ cả!"


Ns. Tô Hải: "các học trò ...cóc làm gì theo di chúc của cụ cả!"

Ns. Tô Hải
 cảnh xúm xít xem "kiệt tác văn chương" của cụ..
BÁO CÁO CỤ,
CÁC HỌC TRÒ “MẤT GỐC” CỦA CỤ 
CÓC LÀM GÌ THEO DI CHÚC CỤ CẢ!

Kính cụ,

Đầu tiên tôi xin thật thà báo cáo:

1-/ Suốt 45 năm nay, người ta kiểm duyệt, thêm bớt, mắm muối, linh tinh lang tang quá nhiều vào bản di chúc của cụ để lại đến nỗi nhân dân phải nhiều phen ngơ ngác mỉm cười cho các chiêu trò tung ra, thụt vô, giải thích, ngớ ngẩn đến khôi hàì, rất bất lợi cho uy tín của cụ!

Năm nay, kỷ niệm 45 năm ngày công bố bản di chúc có chữ ký của ông Lê Duẩn “chứng nhận” là “chính thức”, lần đầu tiên, họ làm rùm beng hơn mọi khi về việc học tập và làm theo di chúc cụ…đồng thời cho triển lãm tất cả các dị bản di chúc cụ viết suốt 3 năm 1965-1968 khiến nhiều điều xì xào bàn tán quanh vụ “bạch hóa bất đắc dĩ” này?? (ảnh 1)

Bọn đế quốc tư bản thù địch thì tung ra từ lâu cả lô cả lốc nhiều bản di chúc (đều có chụp bản thảo viết tay) của cụ từ 1965, khi cụ biết mình đã “có vấn đề” sắp đi gặp mấy ông triết học khùng người Đức, người Nga đến nỗi chúng tôi, ngày nay gõ vào google phải trợn tròn con mắt và tự hỏi:

a- Tại sao một người viết báo kinh nghiệm đầy mình,từng là tấm gương làm báo cho bao nhà báo nhớn của nước này lại quá vất vả trong việc viết có đôi dòng tâm sự cuối cùng đến thế (sửa be, sửa bét?) đến nỗi đọc không ra chữ?

b-/ Phải chăng vì có một hay nhiều áp lực nào đó đến nỗi cụ phải sửa đi, sửa lại có mấy điều dặn dò “trước lúc đi xa”đến 3 năm trời mới vừa lòng những ai đó?

c-/ Ngay cái ngày cụ chết họ cũng xuyên tạc cho đến 20 năm sau, nhờ có cái ‘thông báo số 151 gì gì đó của mấy tay BCT khóa VI, ngày cụ chết mới được “phục hồi” là ngày 2 tháng 9/1968…Ấy vậy mà, năm nay họ lại quay sang giỗ cụ theo…ngày Ta (?!) tức là tháng bảy, tháng cúng cô hồn(?!)) cho nó … ‘đậm đà bản sắc dân tộc” Cúng kiếng, lễ bái, bàn thờ đặt rất tuềnh toàng tại cái ngôi nhà có biển số 67 chưa ai từng nghe nói bao giờ? Các “trò làm xiếc” của họ thì, quả thật cho đến nay, người dân chúng tôi chỉ có thể kết luận rằng thì là: Họ lại định lợi dụng cụ trong một mục đích chính trị gì đó mà thôi!

Cụ mất sớm không biết chứ, từ ngày có cái thằng Anh-Te-Lét, dân có chút ăn học chúng tôi đều nhờ cái Guc-gờ mà biết nhiều điều ….rằng thì là: cái “uy tín một thời” của cụ, đã bị những tên vua “ăn mày quá khứ” lợi dụng để trở thành những tư bản đỏ cộng tất cả “sản” của nhân dân lại thành của riêng của bọn “quan cộng” từ thôn xã đến Ba Đình thế nào đâu!
Đặc biệt là sau khi cụ “ra đi” với ước vọng “phe xã hội chủ nghĩa sẽ đoàn kết lại” đã không thành mà lại còn xụp đổ tan tành, chỉ còn lại cái “vỏ cộng sản” ở 3, 4 nước, cố sống cố chết tìm mọi bùa phép để tồn tại! Và các “hậu duệ mất gốc” của cụ cũng sống sót nhờ trao thân gửi phận, thậm chí gửi cả non sông, đất nước vào tay lũ con cháu ông thầy Mao chế tùng của cụ!

Cái thằng Wikipedia nó vô tư dựa trên 24.000 tài liệu và hình ảnh về các bản di chúc’tam sao thất,... bát bản” của cụ mà tạm tổng kết về những chỗ bị cắt cúp, thêm bớt, sửa chữa trong các dị bản như sau:

1- (Bản ngày 15 tháng 5 năm 1965)
(Tuyệt đối bí mật - Người làm thơ rất nổi tiếng, ở Trung Quốc đời nhà Đường là cụ Đổ Phủ có câu thơ rằng: "nhân sinh thất thập cổ lại hy". Nghĩa là: người thọ bảy mươi xưa nay hiếm...)

2-(Bản ngày 15 tháng 5 năm 1965)
(Trong Đảng thực hành dân chủ rộng rãi, thường xuyên và nghiêm chỉnh tự phê bình và phê bình là cách tốt nhất để củng cố và phát triển sự đoàn kết và thống nhất của Đảng...)

3-(Bản ngày 15 tháng 5 năm 1965)
(Còn non, còn nước, còn người, - Thắng giặc Mỹ, ta sẽ xây dựng hơn mười ngày nay!... )

4 -(Bản ngày 15 tháng 5 năm 1965)
(Tro xương thì tìm một quả đồi mà chôn. Gần Tam Đảo và Ba Vì như hình có nhiều đồi tốt. Trên mộ, nên xây 1 cái nhà giản đơn, rộng rãi, chắc chắn, mát mẽ để những người đến thăm viếng có chỗ nghỉ ngơi...)

1- (Tháng 5 năm 1968)
(Năm nay, tôi vừa 78 tuổi, vào lớp những người "trung thọ". Tinh thần vẫn sáng suốt tuy sức khỏe có kém so với vài năm trước đây. Người ta đến khi tuổi tác càng cao thì sức khỏe càng thấp...)

2- (Tháng 5 năm 1968)
(Tro thì chia làm 3 phần, bỏ vào 3 cái hộp sành. 1 hộp cho miền Bắc. 1 hộp cho miền Trung. 1 hộp cho miền Nam...)

3- (Tháng 5 năm 1968)
(Tháng 5-1968, khi xem lại thư này tôi thấy cần phải viết thêm mấy điểm không đi sâu vào chi tiết...)

4- (Tháng 5 năm 1968)
Những chiến sĩ trẻ tuổi trong các lực lượng vũ trang nhân dân và thanh niên xung phong đều đã được rèn luyện trong chiến đấu và đều tỏ ra dũng cảm...)

Và họ có nhận định tổng quát về những chỗ “khác biệt” hoặc bị “đục bỏ” so với bản do ông Lê Duẩn đọc ngày 9/9/1969 trước bàn dân thiên hạ lúc truy điệu cụ:
Cụ thể là:

1-/ Không công bố toàn văn và trình tự theo thời gian viết của tài liệu;
• 2-/ Cúp hẳn đoạn “Việc hỏa táng thi hài và tro sau hỏa táng cho vào ba hộp sành cho ba miền Bắc, Trung, Nam sau khi qua đời”;
• 3-/ Cuộc kháng chiến chống Mỹ có thể sẽ kéo dài mấy năm nữa;[2]
• 4-/ Sau khi thắng Mỹ, chỉnh đốn Đảng, chăm sóc đời sống các tầng lớp nhân dân
• 5-/ Sau khi thắng Mỹ, miễn thuế nông nghiệp cho các Hợp tác xã

Là một người có may mắn được tiếp xúc với cụ hơn ….3 lần, tôi, một tự vệ chiến đấu đươc ông Ngô duy Phớn cử đi đón cụ (cùng Nguyễn văn Cúc sau là bí thứ Tỉnh Đoàn Thái Bình) về thăm cái tỉnh có nhiều người chết đói nhất nước ngay trước ngày cụ “ra công khai” đọc tuyên ngôn độc lập có 3,4 ngày gì đấy,, xin khai thật với cụ:
a-/ Hai thằng Cúc –Hải chúng tôi “mê” cụ vô cùng trong lúc nghỉ chân, bác cháu ngồi bệt ngay trên bờ cỏ bên đường sau khi qua phà Tân Đệ…Tôi cực lực ấn tượng về những mẩu chuyện mà cái ông Nguyễn ái Quốc nổi tiếng thế giới này trao đổi với mấy đứa tôi, (gồm cả ba chú tự vệ đi cùng cụ từ Hà nội trên một chiếc Primaquatre cà tàng! Còn ghi đậm trong tôi tới giờ là câu chuyện cụ góp ý về “trang phục lực lượng võ trang cách mạng” không nên có cái kiểu “ công tử bột” như chúng tôi. (3 chữ này nguyên văn là của cụ) Miệng nói, tay cụ bỏ cái cổ sơ-mi trắng vào trong cái áo blouson tự túc của chúng tôi có từ thời “thanh niên tiền tuyến” của ông Phan Anh…. Câu nói này và hành động tuyên bố công khai giải tán đảng cộng sản, chỉ ít lâu sau đó làm tôi quyết chí ra đi, theo cụ đánh đuổi thằng Tây xong là trở về với học đường…
Nào ngờ…..một ra đi là không trở về với gia đình, học đường mãi mãi!
Nào ngờ niềm “mê tín” nơi cụ theo thời gian cũng nhạt dần! Đặc biệt qua cuộc cách mạng long trời lở đất “Cải cách ruộng đất-chấn chỉnh tổ chức” theo đường lối Tầu cộng của cụ và các học trò cưng, đã tiêu diệt bao nhiêu con người vô tội kể cả những gia đình có công với cách mạng như gia đình bên vợ tôi và bao “đồng chí”của tôi vì gia đình đã bị đôn bừa lên “địa chủ” cho đạt 5% tiêu chuẩn! Sau đó là các thứ tiêu diệt trí phú địa hào khác tùm lum. Nào đánh tư sản,đánh nhân văn, diệt xét lại….nhắc lại “dưới ấy” (hay “trên đó”?) chắc cụ cũng chẳng vui gì rồi lại móc mùi xoa lau nước mắt như mọi lần mất!
Tiếp nối là những hành động phi nhân tính khác của các "học trò xuất sắc" nhất của cụ mà nổi bật nhất là việc đưa toàn dân vào một cuộc nội chiến kéo dài, anh em, họ hàng ruột thịt chém. giết nhau để….”nhuộm đỏ” vùng Đông Nam Á mà người chẳng coi cụ ra cái gì là Lê Duẩn đã công khai trước thế giới “Ta đánh đây là đánh cho Trung Quốc, cho Liên Sô” (!), tiếp theo là đổi ngay cái tên đảng của cụ (lần đầu tiên được đứng đầu làm chủ tịch… danh nghĩa) Đảng Lao Động thành Đảng Cộng Sản Việt Nam mà cụ đã công khai giải tán nó trước thế giới ngay sau ngày cụ đọc bản “tuyên ngôn đôc lập” có ít ngày (24/9 thì phải) để tránh khỏi phải đương đầu với lực lượng chống cộng cực kỳ hùng mạnh lúc bấy giờ...Và cũng chính vì hành động này mà Liên Sô, Trung Quốc và phong trào cộng sản chỉ xếp cụ vào loại “chí sỹ yêu nước là chính”. Và cũng vì thế cụ dã đọc tuyên ngôn độc lập cả 5 năm trời, mà cả hai anh cộng sản chóp bu mới chịu công nhận cái nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa(1950) mà cụ khai sinh!
Và cũng chính vì lẽ đó mà những năm sau này, dù có tôn cụ lên thành “Thánh sống”. ”Thánh chết” họ cũng chẳng chịu bầu cụ vào Bộ Chính Trị của họ, chỉ để cụ làm chủ tịch đảng và miễn các cuộc họp BCT để cụ (và họ) đỡ mệt!
Chúng tôi, những người có tim, có óc và có học, biết suy nghĩ,có khả năng tìm hiểu trên mọi phương tiện của phe ta-phe nó đã biết,biết nhiều hơn các học trò xuất sắc của cụ là đằng khác, nên, nói vô phép chứ…khi cụ chết cũng không phải là không có đôi chút thương cảm cho số phận một con người như cụ!
Nhưng,….lần này, do họ làm rùm beng quá mức lố, thậm chí “vu cáo” cho cụ nhiều điều cụ chưa từng biết bao giờ, rất có hại cho cụ, bắt buộc tôi, một nhân chứng lịch sử còn sót lại, đành phải lên tiếng “nói lại cho cụ rõ” mấy điều.. “cơ bản cốt lõi” như sau:
1- Sau khi lũ “học trò xuất sắc” của cụ theo cụ ra đi gần hết (nay còn một vài tên cũng đã trở thành….bại liệt về thể xác và tinh thần) thì cá lũ con nít đáng tuổi cháu, chắt cụ và con cháu tôi bỗng dưng lên thay thế nắm cái “đảng cầm quyền” (như cụ nói) mà cái thời tôi được đi “hầu” cụ hơn một ngày ở tòa công sứ Thai Bình thì bọn chúng đang còn là….những hạt bụi, chưa đầu thai vào nhà ai, già nhất cũng chỉ lên….1, đang cởi truồng thò lò mũi xanh hoặc ra đời giữa thời không còn tiếng súng,…, không một ngày tù tội, không một ngày cầm súng đánh Tây, đánh Mỹ, thậm chí sống học tập và trưởng thành nửa cuộc đời trong cái chế độ mà cụ và học trò của cụ gọi là”ngụy”, nay bỗng dưng trở nên làm vua đủ loại từ thôn, xã đến cao tít Ba Đình! Và cái gì cụ mong ước trong di chúc chúng đều làm….ngược lại! Ấy vậy mà chúng không ngớt leo lẻo những lời nói gió bay” Học Tập và làm theo di chúc của Bác! 

Vậy xin báo cáo cụ vài nét như sau:

Trong di chúc bản nào cụ cũng viết:
TRƯỚC HẾT NÓI VỀ ĐẢNG - Nhờ đoàn kết chặt chẽ, một lòng một dạ phục vụ
giai cấp, phục vụ nhân dân, phục vụ Tổ quốc, cho nên từ ngày thành lập đến nay, Đảng ta đã đoàn kết, tổ chức và lãnh đạo nhân dân ta hǎng hái đấu tranh tiến từ thắng lợi này đến thắng lợi khác.
ĐOÀN KẾT là một truyền thống cực kỳ quý báu của Đảng và của dân ta. Các đồng chí từ Trung ương đến các chi bộ cần giữ gìn sự đoàn kết nhất trí của Đảng như giữ gìn con ngươi của mắt mình.
Trong Đảng thực hành dân chủ rộng rãi, thường xuyên và nghiêm chỉnh tự phê bình và phê bình là cách tốt nhất để củng cố và phát triển sự đoàn kết và thống nhất của Đảng. Phải có tình đồng chí thương yêu lẫn nhau.:…

Nhưng thục tế hiện nay đảng của họ đang:
1- Cực kỳ chia rẽ, chia rẽ đến tan hoang, trên bảo dưới không nghe,, trống đánh xuôi kèn thổi ngược,…Tất cả đều cá đối bằng đầu, thả cửa bịp dân và…bịp nhau và đang lật tẩy nhau trước bàn dân thiên hạ. Điển hình nhất là những con số “ma” kê khống’ về GÌ di-pi bị vạch trần gần đây, là những vụ “diệt sâu” chữa bệnh ung thư bằng thuốc ghẻ, đến nỗi báo chí của đảng cũng chẳng còn ngại ngùng gì khi tung hết lên giấy trắng mực đen, làm mất sạch lòng tin trong quần chúng... khi chúng vỗ ngực là đang... học và làm theo gương Cu!
2- Thoái hóa đến cực độ và rộng khắp bởi ….thi đua ăn cắp, ăn cướp của dân từ mồ mả,nhà cửa, ruộng vườn, tiền bạc là lẽ sống của bọn đảng viên có chức cao quyền trọng tới mức một thằng tổngt bí thư về hưu quê quán ở tít nơi vùng cao khỉ ho cò gáy, sau khi đã xây dựng cơ ngơi có cả nơi đỗ máy bay trực thăng, có đường nhựa rộng rái dẫn vào tư dinh…miền khỉ ho còn gáy Vậy mà hắn vẫn chiếm một dinh cơ lâu đài tiền tỷ rồi ở lì tại Hà Nội,…. cưới ngay một cô vợ trẻ!!! Hoặc một tên tổng thanh tra nhà nước Trung Ương Ủy Viên cũng đàng hoàng chiếm đất xây lâu đài trước mũi công chúng. Và điều này chắc cụ “nơi ấy: ”không thể nào tin: Một tên chủ tịch xã dám sắm Roll Royce, một tên Tinh Ủy dám ngang nhiên xây lâu đài mặt tiền,biến cả một nông trường cao-su thành của riêng …(ảnh 2,3) trong khi ngôi trường cho các cháu chả khác gì cái chuồng heo, chuồng bò!
Nhưng chả ai làm gì ai vì….ai cũng như ai cả, nên báo chí của đảng họ cũng chẳng còn ngại ngần gì, khi thường xuyên tung hê lên báo, lên mạng mọi hành động xấu xa nhơ bẩn của bọn chúng mà không sợ bị trừng phạt! Quá lố thì cũng chỉ đến phê bình hoặc “thôi giữ chức” cấp ủy…
4- Nguy hiểm nhất là: mấy năm nay, sau nhiều lần góp ý phê bình nhau trong Đảng thấy không có kết quả,nhiều đảng viên lão thành đã …’kệ mẹ”, câm nín, một số lớn không thèm sinh hoạt đảng ….Tệ hại nhất là một số đã công khai bỏ đảng để đỡ phải "mang tiếng lây" là đảng viên=chức quyền=lợi lộc! Lại có cả lô cả lốc những ‘đảng viên tâm huyết” cùng công khai ký tên yêu cầu bỏ chủ nghĩa Mác=Lê, bỏ cả chủ nghĩa xã hội mơ hồ.ảo tưởng, bỏ luôn cái mối tình đoàn kết iừa bịp với anh bạn 4 tốt 16 chữ vàng!...
Một sự phân hóa chưa từng thấy trong cả quá trình xây dựng nên cái đảng,mà họ luôn gán cho cụ cái công sinh (có thể rồi đây là...tội) thành ra nó! 

Thế đấy! những điều cụ dặn như:..
Đảng ta là một Đảng cầm quyền. Mỗi đảng viên và cán bộ phải thực sự thấm nhuần đạo đức cách mạng, thật sự cần kiệm liêm chính, chí công vô tư. Phải giữ gìn Đảng ta thật trong sạch, phải xứng đáng là người lãnh đạo, là người đầy tớ thật trung thành của nhân dân.
…thì họ đều hoàn toàn làm ngược!Có điều chính bọn này lại là bọn luôn tụng bài kinh:Noi gương và học tập tư tưởng, đạo đức Hồ Chí Minh:…Khiến đưa bé lên 10 cũng phải bịt mũi cười thầm!Họ làm nhục cụ đến thế đấy!

Đặc biệt cái mục “Việc riêng” cụ đã viết trong di chúc như sau:
VỀ VIỆC RIÊNG - Suốt đời tôi hết lòng hết sức phục vụ Tổ quốc, phục vụ cách mạng, phục vụ nhân dân. Nay dù phải từ biệt thế giới này, tôi không có điều gì phải hối hận, chỉ tiếc là tiếc rằng không được phục vụ lâu hơn nữa, nhiều hơn nữa.
Sau khi tôi đã qua đời, chớ nên tổ chức điếu phúng linh để khỏi lãng phí thì giờ và tiền bạc của nhân dân còn ghi: …”Tro xương thì tìm một quả đồi mà chôn. Gần Tam Đảo và Ba Vì hình như có nhiều đồi tốt. Trên mộ, nên xây 1 cái nhà giản đơn, rộng rãi, chắc chắn, mát mẽ để những người đến thăm viếng có chỗ nghỉ ngơi...)
Thì….cho đến nay, họ vẫn hoàn toàn lờ tịt! vẫn dựa vào lý do “theo nguyện vọng của nhân dân” gây bao điều tiếng về việc lãng phí của cải nhân lực, vật lực để duy trì cái thi hài đã bị bửa óc, móc mắt, lấy hết ruột gan tim phổi….đến tội nghiệp như thế với mưu mô biến cụ thành một vị “siêu thánh” hơn cả đức Phật, đức Chúa Trời, đức thánh Allah….trong tâm linh dân Viêt Nam mà họ đã cố công “ngu muội hóa” bằng nhiều cách bao lâu nay
Và đối với lời mong ước cuối cùng của cụ thì cụ viết như sau”:..
Điều mong muốn cuối cùng của tôi là: Toàn Đảng, toàn dân ta đoàn kết phấn đấu, xây dựng một nước Việt Nam hoà bình, thống nhất, độc lập, dân chủ và giàu mạnh, và góp phần xứng đáng vào sự nghiệp cách mạng thế giới
…thì họ đã;
1- Vứt tuốt mấy chữ Hòa Bình,Thống Nhất, Độc Lập Dân Chủ và Giầu mạnh mà thay thế từ tên nước, tên Đảng đến đường lối,phương hướng đi lên cái xã hội chủ nghĩa mà chính ngưởi đứng đầu cái đảng cầm quyền hiện nay cũng phải công nhận là “cuối thế kỷ nay chưa chắc đã đến!”
2-Độc lập thì họ lệ thuộc hoàn toàn vào Thiên Triều tới mức bị mắng cho là “những đứa con hoang đàng” cũng không dám hé môi phản ứng,thậm chí còn cử người sang tận Trung Nam Hải dâng sớ khấu đầu tạ tội!
3- Còn” Giầu mạnh” thì…ngoài các nhóm lợi ich, bọn buôn gian bán lận, thu nhập của người dân cho đến nay thua Thái Lan cả 159 năm! Ông Trung ương ủy viên, phó ban Tuyên Huấn gần đây, chẳng biết suy thoái, tự diễn biến hay lây bệnh….lú lẫn đã thú thật trên báo chí của chính ông ấy: Nước ta cùng Hàn Quốc cách đây 50 năm đều trong một hoàn cảnh giống nhau. Vậy mà, hôm nay ở Việt Nam có 90.000 người Hàn Quốc thì họ đều làm..Chủ! Còn cũng 90.000 người Việt ở Hàn Quốc thì đều làm…đầy tớ! Đắng cay vậy mà họ vẫn lộng ngôn tự hào vì đã đưa nước ta tiến lên một bước!!?

Tóm lại, có quá nhiều vấn đề để tôi có thể báo cáo với cụ rằng:

MỌI ĐIỀU CỤ DẶN LẠI TRONG DI CHÚC ĐỀU BỊ BỌN HẬU DUỆ MẤT GỐC CỦA CỤ LÀM NGƯỢC LẠI MÀ VẪN XƯNG XƯNG LÀ HỌC TẬP VÀ LÀM THEO LỜI CỤ!
Chẳng biết sống khôn chết thiêng, ở “nơi xa ấy” cụ có biết những chuyện chéo ngoe đáng lên án này không? Thôi thì, đôi lời báo cáo về vở bi-hài-kịch này về cụ mà bọn “hậu bối mất gốc” của cụ đã dựng nên làm ảnh hưởng đến uy tín cùa cụ, mà tôi đành phải xin phép tóm tắt đôi dòng!

Mong cụ thông cảm xá tội cho tôi đã gây rối giấc ngủ yên của cụ.
Tôi, nguời tự vệ chiến đấu năm xưa đã bị cụ “chỉnh sữa” mà vẫn vui, ở bên này phà Tân Đệ khi đi đón cụ về thăm tỉnh Thái Bình, ngay sau ngày 19 tháng 8/1945 được ít ngày.

nguồn: https://www.facebook.com/to.hai
__._,_.___

Posted by: ly vanxuan

Tuyên bố về quyền con người


Tuyên bố về quyền con người

Nguyễn Văn Đài

“Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc.”

Những lời nói bất hủ trong bản Tuyên ngôn độc lập năm 1776 của Hoa Kỳ đã được Chủ Tịch Hồ Chí Minh trích dẫn đưa vào bản Tuyên ngôn độc lập của Việt Nam năm 1945. Lời nói bất hủ có ý nghĩa là: Mọi người Việt Nam sinh ra đều có quyền bình đẳng, ai cũng có quyền sống, quyền sung sướng và quyền tự do dân chủ.

Đó là những quyền bất khả xâm phạm và là những lẽ phải không ai có thể chối cãi được.

Thế mà gần 70 năm đã qua, kể từ ngày bản Tuyên ngôn Độc lập được công bố tại quảng trường Ba Đình. Nhân dân Việt Nam chưa bao giờ được hưởng những quyền tự do dân chủ. Đảng CS cầm quyền đã tạo ra sự bất bình đẳng và phân biệt đối xử trong xã hội. Đảng CS đã hạn chế và tước đoạt hầu hết các quyền con người về chính trị của Nhân dân:

Về quyền chính trị: Người dân bị tước đoạt quyền làm báo chí tư nhân, bị tước đoạt quyền lập hội, lập đảng, bị tước đoạt quyền biểu tình. Bất kỳ người dân nào sử dụng quyền tự do ngôn luận một cách ôn hòa để chỉ trích những sai lầm, khuyết điểm, yếu kém của đảng CS, chính phủ thì đều bị sách nhiễu, cầm tù; Những công dân sử dụng quyền lập hội, lập đảng hoặc tham gia các tổ chức chính trị đảng phái cũng bị sách nhiễu, cầm tù.

Về giáo dục: Đảng CS áp đặt hệ thống giáo dục lạc hậu, ngu dân, thay đổi thường xuyên, gây tốn kém cho nhân dân và ngân sách quốc gia. Nền giáo dục của VN thua kém rất xa so với các nước trong khu vực và trên thế giới.

Về kinh tế: Đảng CS thực thi chính sách kinh tế sai lầm, yếu kém trong quản lý và điều hành nên hàng loạt các tập đoàn, tổng công ty nhà nước làm ăn thua lỗ, phá sản. Doanh nghiệp trong nước bị thua thiệt ngay tại thị trường nội địa. Biết bao nhiêu tài sản, tài nguyên quốc gia bị thất thoát, bị chiếm đoạt trái phép.

Về thuế má: Đảng CS đặt ra hàng trăm thứ thuế, phí, lệ phí, khiến người dân Việt Nam phải gồng mình đóng thuế, phí. Nhiều sản phẩm tiêu dùng có mức thuế cao gấp nhiều lần các nước trong khu vực, khiến cho người dân khó có điều kiện hưởng thụ.

Hàng hóa tiêu dùng: Đảng CS vô trách nhiệm và yếu kém trong kiểm tra, giám sát nên để hàng hóa tiêu dùng, thực phẩm độc hại được nhập khẩu hay sản xuất trong nước đang hàng ngày hàng giờ làm hại sức khỏe, tính mạng của nhân dân, làm suy nhược nòi giống.

Bởi thế, Nhân dân Việt Nam cần phải dũng cảm đứng lên đấu tranh đòi lại những quyền làm người đang bị tước đoạt.

Chúng tôi tin rằng người dân Việt Nam ở ngoài nước và cộng đồng quốc tế sẽ hết lòng ủng hộ cuộc đấu tranh đòi lại quyền con người này.

Chúng tôi tuyên bố rằng không một thế lực nào có quyền tước đoạt các quyền con người của nhân dân Việt Nam. Nhân dân Việt Nam phải được hưởng mọi giá trị cao quí nhất của quyền con người.

Nguyễn Văn Đài


Ngày độc lập nào?

Ls.Lê Công Định
Cảnh ngày 2-9-1945 tại Sài Gòn

Từ lâu tôi luôn tự hỏi phải chăng ngày 2 tháng 9 năm 1945 thật sự là ngày độc lập của nước Việt Nam mới sau gần một thế kỷ làm thuộc địa của Pháp? Trước khi trả lời câu hỏi nghiêm túc này, cần lần giở lại các trang sử hiện đại của nước nhà, để ghi nhận một số sự kiện quan trọng sau đây:

Ngày 9/3/1945, Nhật đảo chính Pháp. Tranh thủ sự ủng hộ của người Việt, cùng những nước Á châu khác đang bị Nhật chiếm đóng, Nhật trao trả độc lập cho Việt Nam. Ngay sau đó, vào ngày 11/3/1945, vua Bảo Đại ký đạo dụ "Tuyên cáo Việt Nam độc lập", tuyên bố hủy bỏ Hòa ước Patenôtre ký với Pháp năm 1884 cùng các hiệp ước nhận bảo hộ và từ bỏ chủ quyền khác, khôi phục nền độc lập của đất nước, thống nhất Bắc Kỳ, Trung Kỳ và Nam Kỳ. Đây là thời điểm đáng lưu ý.

Ngày 7/4/1945, vua Bảo Đại chuẩn y thành phần nội các mới, trong đó học giả Trần Trọng Kim trở thành Thủ tướng đầu tiên của một nước Việt Nam độc lập. Tháng 6/1945, chính phủ Trần Trọng Kim đặt quốc hiệu là Đế quốc Việt Nam. Đến khi Nhật đầu hàng phe Đồng minh, Thủ tướng Trần Trọng Kim vào ngày 16/8/1945 khẳng định bảo vệ nền độc lập vừa giành được. Sau đó, vào ngày 18/8/1945, vua Bảo Đại tái xác nhận nền độc lập của Việt Nam đã công bố vào ngày 11/3/1945.

Cần lưu ý, tuy là một chính quyền thực tế và chính danh từ tháng 3/1945, nhưng Đế quốc Việt Nam không đủ lực lượng quân sự để kiểm soát tình hình. Đất nước rơi vào tình trạng hỗn loạn về chính trị. Nhiều tổ chức và đảng phái hình thành trước đó đã tranh thủ thế đứng chính trị riêng trước vận hội mới của Việt Nam, trong đó Việt Minh dường như là lực lượng được tổ chức hoàn bị nhất, khả dĩ tranh giành quyền lực vượt trội.

Từ ngày 19/8/1945 tại các địa phương trên cả nước, Việt Minh tiến hành đảo chính cướp chính quyền, buộc nhà nước Đế quốc Việt Nam chuyển giao quyền lực, một sự kiện mà sau đó được gọi là “Cách mạng tháng Tám”. Trước tình thế đó, vua Bảo Đại quyết định thoái vị và giải tán chính phủ Trần Trọng Kim. Dù tồn tại không bao lâu và phải dung hòa ảnh hưởng của các thế lực quốc tế cùng chủ thuyết Đại Đông Á của Nhật, nội các Trần Trọng Kim đã cố gắng đặt nền móng xây dựng một thể chế chính trị độc lập và mang đến niềm hy vọng về nền tự chủ đầu tiên cho Việt Nam sau ngần ấy năm lệ thuộc Pháp.

Ngày 2/9/1945, chớp thời cơ về một khoảng trống quyền lực và sự yếu kém của các đảng phái chính trị khác tại Việt Nam khi ấy, đại diện Việt Minh là ông Hồ Chí Minh đã đọc bản Tuyên ngôn Độc lập trong một buổi lễ long trọng tại Hà Nội, và sau đó tuyên bố thành lập nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.

Sơ lược lại một giai đoạn lịch sử đầy biến động như trên để thấy rằng nhiều điều bấy lâu nay bộ máy tuyên truyền và giới sử nô mặc định là đương nhiên đúng rất cần xem xét lại một cách công tâm, chẳng hạn nội các Trần Trọng Kim có thật là “bù nhìn” không, và ngày 2/9/1945 phải chăng là ngày độc lập trên phương diện thực tế và pháp lý?

Như đã nói trên, sau khi bị quân đội Nhật đảo chính tại Đông Dương, nước Pháp trên thực tế đã đánh mất quyền kiểm soát về chính trị và quân sự ở các nước này, dù họ chưa bao giờ muốn từ bỏ thuộc địa béo bở như thế. Với tư cách là một đại diện chính danh và hợp pháp của một chính quyền đã và đang cai trị đất nước liên tục từ năm 1802, vua Bảo Đại ngay lập tức tuyên cáo Việt Nam độc lập. Ông đã thủ giữ vai trò đại diện đương nhiên của quốc dân và quốc gia trong sự chuyển tiếp từ thể chế chính trị cũ sang thể chế mới, mà không một nhân vật chính trị nào đương thời hội đủ tư cách thay thế được. Do đó, xét về phương diện thực tế và pháp lý, Việt Nam đã thực sự độc lập từ ngày 11/3/1945.

Vậy không lý gì đến ngày 2/9/1945 người ta lại cần tuyên bố độc lập một lần nữa, mà người tuyên bố đơn thuần chỉ là thủ lĩnh của một phong trào chính trị, dù là mạnh nhất trong số nhiều tổ chức và đảng phái khác nhau cùng tồn tại khi ấy, và người đó cũng chưa bao giờ được quốc dân lựa chọn hoặc công nhận, dù mặc nhiên hay bằng một thủ tục hợp pháp, là đại diện chính danh của quốc gia tính đến thời điểm ấy.

Cần lưu ý, trước thời điểm 2/9/1945 danh tính Hồ Chí Minh chưa từng được biết đến rộng rãi như một nhân vật chính trị có uy tín, còn Nguyễn Ái Quốc chỉ nổi danh như một trong các nhà cách mạng đương thời tranh đấu cho nền độc lập của Việt Nam mà thôi. Hai tên ấy của một con người vốn luôn thích bí ẩn, dù về sau rất nổi tiếng, vẫn chưa đủ mang đến cho ông tư cách chính danh và hợp pháp vào lúc đó để có thể đứng ra đại diện tuyên bố độc lập cho quốc gia.

Tất nhiên, chân lý thuộc về kẻ mạnh, nên khi thắng cuộc người ta có thể diễn giải mọi sự kiện lịch sử theo ý riêng của mình, rằng ngày 2/9/1945, chứ không phải ngày 11/3/1945, trở thành ngày độc lập của nước Việt Nam mới. Tuy nhiên, với cách đọc sử không lệ thuộc vào ý thức hệ, từ lâu tôi đã bác bỏ lối tường thuật và nhận định lịch sử theo hướng bóp méo vì mục đích chính trị như vậy. Cho nên, nếu gọi đó là ngày khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, còn có thể đồng ý, nhưng nếu áp đặt đấy là ngày độc lập thì dứt khoát không đúng, bởi với tôi chỉ có thể là ngày 11/3/1945 khi vua Bảo Đại tuyên cáo Việt Nam độc lập mà thôi.

nguồn: https://www.facebook.com/LSLeCongDinh



Việt Nam 69 năm dưới “thiên đường xã hội chủ nghĩa”

Việt Nam 69 năm dưới “thiên đường xã hội chủ nghĩa”

02/09/2014

RadioCTM - Trần Quang Thành

Việt Nam 69 năm dưới "thiên đường xã hội chủ nghĩa"
http://www.radiochantroimoi.com/wp-content/uploads/2014/09/20140902-ctm-danguyen_Ls-NVDai.mp3

Cách  đây 69 năm, những người cộng sản đã giành được chính quyền về tay họ do lợi dụng lòng yêu nước nồng nàn của nhân dân Việt Nam khao khát thoát khỏi ách thống trị của thực dân Pháp, để đất nước được độc lập, dân chúng được tự do, hạnh phúc.
69 năm qua, dưới ách thống trị của nhà nước cộng sản, những quyền cơ bản của con người bị chà đạp.Trong cái gọi là thiên đường xã hội chủ nghĩangày càng phơi bầy cộng sản là tội ác, là phản bội ; xã hội chủ nghĩa là gian dối, là tước đoạt quyền mưu cầu hạnh phúc của nhân dân.
Từ Hà Nội, luật sư nhân quyền Nguyễn Văn Đài đã chia sẻ những suy tư của mình qua cuộc phỏng vấn của phóng viên Trần Quang Thành. http://www.radiochantroimoi.com/wp-content/uploads/2014/09/20140902-ctm-danguyen_Ls-NVDai.mp3

Chúng Tôi Muốn Biết

Mạng Lưới Blogger Việt Nam

Tự do ngôn luận liên quan chặt chẽ tự do tiếp cận thông tin. Mỗi người dân đều có quyền tiếp cận những thông tin từ nhà nước như chính sách quốc gia, hoạt động của chính khách nhà nước và/hoặc đảng cầm quyền trên mọi lĩnh vực: giáo dục, môi trường, y tế, an sinh xã hội... đến chủ quyền quốc gia. Đó là một trong những quyền hết sức cơ bản của người dân.

Cung cấp thông tin chính xác, minh bạch và có trách nhiệm là bổn phận của nhà nước.

Ngược lại, quyền tiếp cận thông tin từ nhà nước giúp người dân có thể tiếp thu, đánh giá, lên tiếng phê bình hay ủng hộ. Đây là yếu tố nền tảng của dân chủ. Động thái phớt lờ quyền cơ bản đó chỉ có ở những thể chế phản dân chủ, độc tài.

Đã bao giờ bạn đặt câu hỏi: người dân có quyền được biết những thỏa thuận, những ký kết có liên quan đến chủ quyền quốc gia hay không?

Tháng 5/2014 vừa qua, khi Trung Cộng đem giàn khoan HD-981 xâm lấn vùng biển Việt Nam, lần đầu tiên Công hàm 1958 liên quan đến chủ quyền Hoàng Sa - Trường Sa do thủ tướng Phạm Văn Đồng ký đã được đề cập công khai trên truyền thông nhà nước. Và rất nhiều người Việt Nam sửng sốt, kinh ngạc về cái công hàm vô cùng tai hại này.

Dù biện bạch thế nào, Công hàm 1958 được ký với nội dung tán thành Công bố của chính phủ nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa về chủ quyền và lãnh hải (bao gồm Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam) khiến người dân quan tâm, lo lắng đến vận mệnh đất nước phải đặt câu hỏi: Tại sao những thỏa thuận ký kết liên quan đến chủ quyền Tổ quốc Việt Nam lại bị ém nhẹm suốt hơn nửa thế kỷ? Và những thông tin này nhà nước Việt Nam chỉ bất đắc dĩ công bố khi Trung Cộng trưng ra như bằng chứng về cái gọi là quyền “sở hữu” của Trung Quốc đối với Hoàng Sa & Trường Sa.

Quyền được thông tin là cơ sở để người dân thực hiện quyền làm chủ đất nước. Trong trường hợp này, mỗi chủ nhân của nước Việt Nam phải nắm bắt thông tin, mới có thể chung sức hữu hiệu bảo vệ quyền lợi chính đáng của chính họ, cũng là của cả dân tộc Việt Nam.

Trên thực tế, mối quan hệ giữa chóp bu lợi ích nhóm trong hai đảng cộng sản Việt Nam và Trung Quốc luôn che lấp những thông tin liên quan đến chủ quyền, nhân quyền, các vấn đề kinh tế - xã hội - văn hóa ở Việt Nam.

Hậu quả của “vùng tối” này là gì? 

Nhân dân Việt Nam thường bị động trước các động thái gây hấn, lúng túng trước các thông tin do Trung Cộng đưa ra. Trong khi đó, nhà nước Việt Nam lại chủ trương đàn áp những ai muốn bạch hóa cái “hố đen” đó, khi người dân lên tiếng đòi hỏi hoặc tìm mọi cách để biết sự thật những gì đã và đang diễn ra.

Một trong những ký kết có liên quan đến vận mệnh quốc gia Việt Nam là “mật” ước Thành Đô 9-1990. Cho đến nay, gần một phần tư thế kỷ đã trôi qua, không có bất kỳ thông tin nào liên quan đến hội nghị này được nhà nước Việt Nam chính thức công bố.

Mọi người lo ngại trước viễn cảnh Việt Nam sắp biến thành xứ sở phiên thuộc của Trung Quốc qua những thông tin rò rỉ.

Đã có những cá nhân, tập thể yêu cầu nhà nước Việt Nam công bố thông tin này. Đáp lại, đang là động thái “mũ ni che tai”, phớt lờ trịch thượng, vô trách nhiệm.

Vận nước đang nguy nan, đòi hỏi người dân phải được biết và có quyền được biết những thỏa thuận ký kết trên lưng người dân, 24 năm trước, giữa các yếu nhân hai đảng và nhà nước, gây phương hại nền độc lập của Việt Nam từ đó đến nay và tương lai.

Chúng tôi có quyền được biết, và chúng tôi muốn biết những gì đã và đang diễn ra.

Các bạn - những người dân Việt Nam nặng lòng yêu nước, với trách nhiệm trước cha ông và hậu thế, hãy cùng chúng tôi cương quyết tranh đấu và kiên trì đòi hỏi trên cơ sở quyền được biết này.

Hãy bắt đầu từ nội dung Hiệp ước Thành Đô 9-1990.

Chúng Tôi Muốn Biết

Theo Mạng Lưới Blogger Việt Nam






Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link