Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, September 4, 2014

Vạch trần dối trá cộng sản mọi nơi, mọi lúc là góp phần kết thúc chế độ



Vạch trần dối trá cộng sản mọi nơi, mọi lúc là góp phần kết thúc chế độ


Le Nguyen (Danlambao) - Có nhiều nguyên nhân lẫn hậu quả giải thích tại sao tổ tiên ta để lại cho cháu con nhiều kinh nghiệm sống, qua văn chương truyền khẩu, lồng trong các câu chuyện huyền sử, các chuyện cổ tích và những câu ca dao tục ngữ?... Những kinh nghiệm sống truyền đời của tổ tiên nòi Việt phản ánh lời khuyên dạy hữu ích được cô đọng từ thực tiễn đời sống khi đọc lên không kể giới trí thức hoặc bình dân, ai ai đều có thể hiểu được như các câu sau:

“Ở sao cho vừa lòng người
Ở rộng người cười, ở hẹp người chê
Cao chê ngỗng, thấp chê lùn
Béo chê béo trục béo tròn
Gầy chê xương sống xương sườn phơi ra...”

Cùng với những câu đại loại như “ăn cắp quen tay, ngủ ngày quen mắt...”. Tuyệt nhiên chúng ta không nghe thấy tổ tiên ta nói đến, chưa bàn qua hoặc lưu lại tật xấu liên quan đến“nói dối quen miệng”(?) Nội dung bài viết này sẽ không đào sâu, không đi vào nghiên cứu, phân tích vì sao “nói dối quen miệng” lại không được nhắc đến, không nằm trong kho tàng ca dao tục ngữ nhằm khuyên dạy cháu con của tổ tiên ta?

Có thể “nói dối quen miệng” không được nhắc đến, Không trở thành bài học khuyên dạy cháu con vì nói dối chưa nghiêm trọng, chưa phổ biến đến nỗi cần báo động trong nếp sống dân tộc Việt như thời đại cộng sản trong nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam hiện nay - một nhà nước được hình thành, được xây dựng trên nền tảng dối trá, được củng cố bằng bạo lực khủng bố của nòng súng, nhà tù, ám sát, thủ tiêu... từ những cá nhân độc ác, tham lam, ngu dốt cộng sản.

Ai cũng biết cộng sản cướp chính quyền, giành độc quyền lãnh đạo nhà nước – xã hội bằng bạo lực khủng bố và chế độ cộng sản tồn tại, phát triển bằng thủ đoạn tuyên truyền dối trá. Dối trá từ cá nhân đến tập thể, từ cơ sở đến trung ương, cả một hệ thống cai trị nắm giữ quyền lực lãnh đạo nhà nước vào cuộc nói dối, thi nhau nói dối. Dối từ báo cáo miệng đến báo cáo láo trên văn bản, dối đến mức trở nên bình thường, không còn tên cộng sản nào thấy xấu hổ, thấy là điều lạ lẫm đáng ngạc nhiên và dối trá thảm thương đến mức người dân phải thốt lên “ mọi thứ đều dối trá chỉ có dối trá là thật.” Thế nhưng “chân lý” dối trá cộng sản không hề thay đổi... dù sông có thể cạn, núi có thể mòn.

Bao năm qua có rất nhiều cá nhân, tổ chức với sự cố gắng vượt bực, nhờ vào công cụ truyền thông hiện đại đã từng bước phá vỡ bức màn bưng bít thông tin, bóc trần dối trá cộng sản từ bên ngoài đảng cộng sản nhưng bên trong nội bộ tổ chức cộng sản vẫn ù lỳ chưa có chuyển biến nào tích cực để đẩy lùi dối trá. Dối trá vẫn bị bưng bít vì quyền lợi cá nhân phe nhóm, vì sự sống còn của đảng cộng sản nên dối trá cộng sản ngày càng được che đậy kín kẻ trong hàng hàng lớp lớp báo đài và gây hậu quả nghiêm trọng hơn cho đời sống người dân cũng như cho sự xây dựng, phát triển của đất nước.

Đối với những người quan tâm theo dõi đến tình hình đất nước - những cá nhân, tổ chức đấu tranh cho tự do dân chủ Việt Nam hẳn đều nhận ra Việt cộng dối trá nhằm vào mục đích vinh thân phì da, dối trá để bảo vệ đảng, bảo vệ chế độ đến cùng, với “tâm niệm” thà mất nước hơn mất đảng nên chúng sẵn sàng bán nước cho Tàu để bảo vệ đảng như băng đảng Việt Cộng đã đang làm. Điển hình là bí mật hội nghị Thành Đô được tờ Hoàn Cầu Thời Báo, tiếng nói chính thức của đảng Tàu Cộng tiết lộ sau nhiều lần nguồn tin “bán nước” không chính thức này bị tiếng nói loa, đài của đảng Việt Cộng bác bỏ, đổ cho các thế lực thù địch, phản động xuyên tạc nói xấu, chống phá nay thì không thể chối cãi được nữa. Hiệp ước bí mật Thành Đô có đoạn viết như sau:

“... Việt Nam bày tỏ mong muốn sẵn sàng chấp nhận làm một khu vực tự trị thuộc chính quyền Trung ương tại Bắc Kinh, như Trung Quốc đã dành cho Nội Mông, Tây Tạng, Quảng Tây...”

Trong suốt thời gian hình thành, tồn tại và phát triển của đảng cộng sản Việt Nam đã có không ít lần cộng đảng nằm bên bờ sụp đổ nhưng đã thoát hiểm ngoạn mục nhờ vào “thiên tài” dối trá, nhờ vào lòng bao dung, lương thiện của dân tộc Việt và của loài người văn minh tiến bộ. Cụ thể là các hứa hẹn, cam kết dối trá trong sự kiện thành lập Chính Phủ Liên Hiệp năm 1946, sự kiện thực hiện hòa giải hòa hợp dân tộc năm 1975, sư kiện thế giới tây phương hủy bỏ lệnh cấm vận cho cộng sản Việt Nam năm 1994, sự kiện thế giới hào hiệp thu nhận Việt Nam gia nhập vào tổ chức WTO năm 2007...

Cũng như không biết bao nhiêu lần trong quá khứ thành phần người Việt quốc gia yêu nước đã lấy lòng mình đo lòng dạ cộng sản nên không thể hiểu được trong đầu cộng sản Việt Nam chứa gì? Do đó những người yêu nước đã bị cộng sản lừa cho đến trắng tay trắng mắt, không phải một lần mà rất nhiều lần do bản tính lương thiện, hiền lành, nhẹ dạ, dễ tin đối với dối trá cộng sản và bị Việt Cộng đưa vào bẫy, rồi ra tay tàn sát không thương tiếc?

Hiện nay các nước dân chủ văn minh tiên tiến cũng đã, đang bị cộng sản Việt Nam sử dụng “thiên tài” dối trá lừa gạt như chúng đã từng lừa gạt, lợi dụng những người không cộng sản, những người dân Việt Nam yêu nước để nuôi sống đảng, bảo vệ chế độ cộng sản bên bờ vực khủng hoảng toàn diện, với nhiều nguy cơ dẫn đến sụp đổ chế độ nếu không nhận được sự ngây thơ hợp tác của người dân Việt Nam, với sự trợ giúp nhân đạo của Hoa Kỳ và của các nước dân chủ tiên tiến.

Chiêu trò hứa hẹn, cam kết này không lạ, nó cũng giống như nhiều lần cộng sản Việt Nam xuống nước “khóc lóc” để đánh động lòng nhân ái của loài người nhằm nhận được viện trợ quốc tế không hoàn lại lẫn hoàn lại và đến khi thoát chết thì chúng lại khoác lác khoe khoang lãnh đạo tài tình!

Điển hình là cộng sản Việt Nam đang tô son đánh phấn, cố sửa chữa bộ mặt lưu manh trở thành “dễ thương, ngoan ngoãn”lương thiện trước cặp mắt các quan sát viên quốc tế, qua các hứa hẹn sửa đổi những vi phạm luật pháp quốc tế về nhân quyền, về quy định điều lệ bắt buộc phải thực hiện để được gia nhập vào các tổ chức quốc tế nhằm cứu nguy cho chế độ khủng hoảng kéo dài, đang trên đường đi đến sụp đổ kinh tế, kéo theo sụp đổ thể chế chính trị, không cần phải là nhà bình luận thời cuộc chuyên nghiệp ai cũng có thể tiên đoán ra được.

Thế cho nên thời gian gần đây cộng sản Việt Nam lại hứa hẹn, lại cam kết thực thi các cam kết quốc tế chỉ có mục đích duy nhất là nhằm vượt qua cơn khủng hoảng như chúng đã từng hứa hẹn trong quá khứ để cứu nguy đảng, bảo vệ chế độ bằng mọi giá. Hiện nay đảng cộng sản Việt Nam đang diễn trò bày tỏ thiện chí, đáp ứng các điều kiện đòi hỏi của quốc tế qua việc tập trung nguồn lực chính trị, tập trung trí tuệ dối trá cộng sản làm công tác điều nghiên, biên soạn các bản báo cáo “láo” tổng kết “láo” theo yêu cầu quốc tế để tháo gỡ những nút thắt có khả năng làm chế độ tắt thở, nhắm vào mục tiêu duy nhất là nhận được “ống trợ sinh” viện trợ cứu nguy đảng, chế độ cộng sản từ cộng cộng quốc tế.

Những ai sống trong lòng xã hội dân chủ văn minh tiên tiến, ít nhiều đều nhận ra, hầu hết các quan chức trách nhiệm của các nước dân chủ quen lối suy nghĩ trung thực, minh bạch nên không thể nghĩ ra, tưởng tượng ra những điều láo, xảo trá quỷ quyệt nằm trong các bản báo cáo, tổng kết của Việt Cộng, được gởi đến các cơ quan, tổ chức quốc gia, quốc tế để xin gia nhập vào tổ chức kinh tế, xã hội, văn hóa... hoặc xin trợ giúp tài chính từ quỹ tiền tệ quốc tế, ngân hàng thế giới, ngân hàng phát triển á châu...hay xin trợ giúp xóa đói giảm nghèo từ các tổ chức nhân đạo, thiện nguyện của các chính phủ lẫn phi chính phủ và Liên Hiệp Quốc.

Phải công nhận thời gian qua, đảng cộng sản Việt Nam đã thành công với các bản báo cáo láo, tổng kết láo, thông tin láo nhằm lừa gạt những cá nhân trách nhiệm duyệt xét các đơn xin, các bản báo cáo, bản tổng kết của quốc tế, quốc gia lẫn các tổ chức chính phủ và phi chính phủ, để được viện trợ, trợ giúp nhiều mặt cho Việt Nam để thoát khủng hoảng, cứu nguy đảng và chế độ. Có lẽ không ai là không thấy đảng cộng sản Việt Nam tổ chức cai trị nhà nước như tổ chức cai tù canh giữ trại tù. Từ nhà tù nhỏ mọc san sát trên địa bàn quận huyện, tỉnh thành đến các trại tù nơi rừng thiêng nước độc và nhà tù lớn giam cầm tư tưởng tự do của người dân trên khắp mọi miền đất nước.

Để nuôi dưỡng hơn ba triệu “viên chức” cai tù nắm quyền sinh sát, nắm giữ công cụ bạo lực khủng bố như quân đội, công an, kinh tế, tài chánh, luật pháp, truyền thông... phối hợp với các công cụ trá hình vớ vẩn, viển vông khác như các đoàn thể, tổ chức mặt trận tổ quốc, ban tôn giáo chính phủ, hội nhà báo, hội nhà văn, hội nhà thơ...hội người cao tuổi, hội phụ nữ, đoàn thanh niên...nông hội, công đoàn, dân phòng... bao trùm lên toàn xã hội với nhiệm vụ canh gát, rình rập, đàn áp mọi tiếng nói phản kháng, chống lại cai tù cộng sản phi nhân tính.

Thử hỏi với lực lượng cai tù hùng hậu lãnh lương từ nguồn lực quốc gia, từ tiền thuế của dân, chỉ làm nhiệm vụ canh cửa, rình mò như trộm, hung hăng như cướp... không tạo ra của cải vật chất lại còn ăn cướp, ăn cắp rút rỉa, phá hoại làm cạn kiệt tài nguyên quốc gia để thỏa mãn bản chất khát máu nặng tính thú, chỉ biết chăm sóc cho bộ lông của chúng nên đảng cộng sản Việt Nam cứ luẩn quẩn trong vòng khủng hoảng chu kỳ... hết khủng hoảng chính trị kinh tế lại chuyển sang văn hóa xã hội, luật pháp đạo đức và cứ thế xoay vòng.

Hiện nay cộng sản Việt Nam đang sa lầy vào vòng khủng hoảng toàn diện, chúng cố vùng vẫy thoát ra và đang hướng tới phao cứu sinh của các nước dân chủ tiên tiến văn minh giàu mạnh để thoát hiểm như chúng đã từng thực hiện kế “gian manh thoát hiểm” trong quá khứ. Biết vậy, nhưng đảng cộng sản Việt Nam vẫn không từ bỏ tham vọng độc quyền quyền lực lãnh đạo, không muốn thoát trung, không muốn lột bỏ lớp áo gian trá cộng sản!

Trước tình huống đang diễn ra và để ngăn chận cũng như đối phó với ý đồ gian trá cộng sản trên chính trường quốc tế, những cá nhân, tổ chức đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền hiện đang là công dân của các quốc gia dân chủ bằng mọi cách có thể, gián tiếp hay trực tiếp tham gia vào giòng chính chính trị của nước sở tại, tham gia vào các tổ chức quốc tế vạch trần, chỉ ra các dối trá của các thông tin, các tổng kết, các bản báo cáo... có nguồn gốc từ đảng cộng sản Việt Nam.

Tích cực tham gia vào giòng chính chính trị, vào các tổ chức quốc để có điều kiện ngăn chận cộng sản thực hiện hành động lừa gạt những con người trung thực được nuôi dưỡng trong môi trường giáo dục nhân bản và lớn lên trong xã hội yêu thương đầy tình người, không thể tưởng tượng, thấu hiểu nổi mưu mô xảo quyệt, dối trá đáng kinh tởm của cộng sản Việt Nam.

Vạch trần dối trá cộng sản trước cộng đồng quốc tế để thúc đẩy, để buộc Việt Cộng phải thực hiện các hứa hẹn, cam kết quốc tế về tự do, dân chủ, nhân quyền theo chuẩn mực, giá trị chung của xã hội loài người thời đương đại - để nhận được trợ giúp, viện trợ của quốc tế và nhận viện trợ không phải để đảng cộng sản kéo dài chế độ độc tài bạo trị trên đất nước Việt Nam.

Vạch trần dối trá trong các thông tin, các bản tổng kết, các bản báo cáo láo của cộng sản Việt Nam nhằm ngăn chận nguồn trợ giúp, viện trợ nhân đạo của các nước dân chủ văn minh, của các tổ chức quốc tế cho cộng sản Việt nam, cũngchính là một trong nhiều phương thức góp phần kết thúc chế độ bạo tàn cộng sản để xây dựng nhà nước dân chủ đích thực của dân, do dân, vì dân... Một nhà nước dân chủ thực sự - tất cả quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân như nhiều thế hệ lãnh đạo cộng sản hô hào trong gần suốt một thế kỷ qua!




Chân dung người cộng sản


"Từ nhiều năm nay, Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) dẫn dắt dân tộc đi theo đường lối sai lầm về xây dựng chủ nghĩa xã hội theo mô hình xô-viết, được coi là dựa trên chủ nghĩa Mác-Lênin". 

Vũ Đông Hà (Danlambao) - Câu mở đầu của bức thư ngỏ do 61 đảng viên cộng sản gửi cho Ban Chấp hành Trung ương và toàn thể đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam của họ đã cho thấy có những tâm thức ăn sâu vào phế phủ.

Khi họ vẫn tiếp tục xem ĐCVSVN - trong đó có họ - mang sứ mạng "dẫn dắt" cả một dân tộc thì tâm thức ngạo mạn, coi dân tộc không ra gì vẫn trước sau như một. Nó đã ăn sâu vào tiềm thức của những người suốt đời hít thở khói ám độc tài.

Tâm thức "dẫn dắt" đó chính là nền tảng của Điều 4 Hiến pháp, là bản chất kẻ cả của những người mang dòng máu chứa đầy vi khuẩn độc tôn.

Họ mở đầu bằng khoảng thời gian mù mờ "từ nhiều năm nay" chứ không rạch ròi "từ khi mới thành lập" để tạo ấn tượng như có "một khoảng thời gian nào đó" ĐCSVN đi đúng đường - đảng ngày xưa đúng, đảng bây giờ sai - trong khi hiện nay, một người có chút tri thức lẫn lương tâm cũng nhận ra rằng ngay từ khi ra đời và kéo dài cho đến nay ĐCSVN đã dùng bạo lực và chế độ toàn trị để ép buộc đất nước đi vào đường lối sai lầm.

Mù mờ, gián tiếp tạo ấn tượng một khoảng thời gian nào đó đảng đi đúng đường có lẽ để giải thích lẫn biện minh cho cái gọi là những "đảng viên ĐCSVN trung thành với tâm nguyện vì nước vì dân khi vào Đảng". Họ tin rằng, hay tự lừa dối lương tâm chính họ, hoặc cố tình lừa đảo cuộc đời rằng có những năm tháng họ và đảng của họ là một tập thể mà hành động, quyết định đều vì nước vì dân.

Chính vì cái ảo tưởng xuất phát từ sự tự thôi miên ta là vì nước vì dân mà họ, những người từ 75 tuổi đảng cho đến 17 tuổi đảng, vẫn tiếp tục tin rằng đảng của họ có quyền cai trị và chỉ có đảng của họ mới nên "tự giác và chủ động thay đổi Cương lĩnh, từ bỏ đường lối sai lầm về xây dựng chủ nghĩa xã hội, chuyển hẳn sang đường lối dân tộc và dân chủ, trọng tâm là chuyển đổi thể chế chính trị từ toàn trị sang dân chủ một cách kiên quyết nhưng ôn hòa."Họ muốn dân chủ nhưng từ chối nguyên tắc cơ bản nhất của dân chủ: nền chính trị quốc gia là do người dân chọn lựa chứ không phải do một đảng tự giác mà có.

Khi viết ra những câu như "những người có trách nhiệm của các tổ chức đảng các cấp và của từng đảng viên có tinh thần yêu nước" hay "trách nhiệm của các đảng viên yêu nước là phải cùng toàn dân nắm lấy thời cơ này..." họ muốn tiếp tục rao giảng rằng trong cái đảng làm nên thể chế độc tài, tạo nên cuộc cách mạng giết người long trời lở đất thời cải cách ruộng đất, bỏ tù trí thức nhân văn giai phẩm, cải tạo học tập, cải tạo công thương nghiệp, hiệp ước Thành Đô, tham những thành quốc nạn, buôn rừng, bán biển, nhượng đất... vẫn còn đó những đảng viên có tinh thần yêu nước.

Họ "yêu nước" nhưng vẫn ở lì, vẫn bám chặt vào một cái đảng mà từ đầu (không phải từ nhiều năm nay), cai trị dân tộc bởi đường lối sai lầm về xây dựng chủ nghĩa xã hội theo mô hình xô-viết như họ đã khai bút.

Không ai qua mặt những người cộng sản trong việc yêu nước bằng mồm, bằng diễn văn, bằng khẩu hiệu, bằng nghị quyết. Bầu yêu nước ấy đã sản sinh ra hình hài Việt Nam bạc nhược ngày hôm nay.

Họ yêu nước hay yêu đảng hơn?

Hay là họ yêu bản thân và sự an toàn của họ hơn hết mọi sự?

Hoặc họ yêu quá đi thôi cái "thuở ấy trong tôi bừng nắng hạ... ", không thể nào phủ sạch sành sanh để nhìn lại thấy cả cuộc đời đã bị lừa và góp phần vào tội ác.

Trong việc kêu gọi đảng của họ "tự giác" và "chủ động" thay đổi, họ ngỏ lời mong lãnh đạo của họ thực hiện những điều mà nhiều người không cùng đảng với họ đã phải trần ai, lên bờ xuống ruộng bởi đảng của họ: dân chủ, chống tàu cộng xâm lăng. Nhưng họ im lặng như tờ, bình chân như vại khi đồng bào không có thẻ đảng của họ bị bầm dập, bỏ tù. Họ vẫn đứng về phía của những kẻ đồng chí (hướng) của họ, hay yên lặng đồng lõa với tội ác của đảng.

Họ "yêu nước" theo cung cách đảng viên và vì thế hành động của họ cho thấy họ chẳng yêu thương gì những đồng bào nhưng không là đồng chí.

Vì Nước, Vì Dân phải xếp hàng đứng sau Vì Đảng.

Cuối cùng, sự thật không thể chối cãi: họ đã và vẫn đang là những đảng viên cộng sản. Họ vẫn là thành phần tạo nên guồng máy. Vẫn còn là đó nguyên hình chiếc bánh, con đinh, cái ốc... của cỗ xe vừa "dẫn dắt" vừa nghiền nát thịt da dân tộc Việt Nam. Họ là thành phần mà trong đó nhiều người vẫn khệnh khạng phán rằng: thời cụ Hồ, thời chúng tao tốt, thời thằng Trọng, thằng Sang, thằng Dũng xấu. Họ chưởi rủa cụ Trọng, cụ Bình nhưng vẫn miệt mài vái lạy cụ Hồ, cụ Mao.

Họ cũng là những người mà vào thời điểm khởi đầu của cái gọi là "từ nhiều năm nay" đồng nghĩa với lúc họ hết còn được nắm quyền, trước chức vụ của họ có thêm một chữ nguyên buồn bã: nguyên Ủy viên dự khuyết Ban chấp hành trung ương, nguyên Đại sứ Đặc mệnh toàn quyền, nguyên Trưởng khoa Quản lý kinh tế, nguyên thành viên Ban nghiên cứu của Thủ tướng, nguyên Tư lệnh phó, nguyên Trợ lý Thủ tướng, nguyên Tham mưu trưởng Hậu cần, nguyên cán bộ cơ quan Bộ Công an, nguyên Ủy viên Ủy ban Kiểm tra Trung ương, nguyên Tổng biên tập, nguyên Chủ nhiệm khoa, nguyên chuyên viên Tổng cục Chính trị, nguyên cán bộ Ban Tuyên huấn trung ương, nguyên Phó Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ, nguyên Vụ trưởng Văn phòng Trung ương Đảng, nguyên Viện trưởng Viện Xã hội học, nguyên Giám đốc Sở Tư pháp, nguyên Tổng thư ký, nguyên Chủ tịch Ủy ban phối hợp hành động, nguyên thư ký của Bí thư, nguyên Phó bí thư Thường trực Thành đoàn, nguyên Thứ trưởng Bộ Văn Hóa...

Đằng sau những chữ nguyên ảm đạm hoàng hôn đó là những chức vụ của một thời rực đỏ. Thời góp sức đắc lực nhất cho bộ máy độc tài. Chức vụ càng cao thì đóng góp càng nhiều cho đảng. Đóng góp càng nhiều thì chức vụ trong đảng càng cao. Và họ vẫn hãnh diện liệt kê chức vụ như là những chứng tích, thành quả, những bề dày, những lão với thành. Đừng hỏi họ trước khi có chữ nguyên thì họ có những loại thư ngỏ như thế này không.

Đó là chân dung của những người cộng sản.

Bạn có thể ủng hộ họ với suy nghĩ rằng dù sao họ cũng đòi đảng của họ những điều mà dân ta đang đòi.

Bạn có quyền ca ngợi họ yêu nước cũng như người khác có quyền lên án họ là những tội đồ.

Bạn có thể thông cảm hoàn cảnh họ hết thời nhưng cương quyết bám đảng để thay đổi, trong khi nhiều người khác không có cái an toàn khu như họ để chui vào nhưng vẫn sẵn sàng đứng lên đấu tranh cho những đổi thay.

Bạn có thể giao số phận của đất nước này cho tập thể những người làm nên hoang tàn và đổ nát trên quê hương để họ "tự giác" và "chủ động" trong cái gọi là "thay đổi cương lĩnh"; trong khi nhiều người khác quan niệm rằng không bao giờ có sự rời bỏ quyền lực nếu không có sức ép đến từ phản kháng của người dân.

Bạn có thể chấp nhận những người cởi áo cộng sản để mặc áo dân chủ và tiếp tục cai trị dân mình trong khi người khác cho rằng đó là trò chơi thoát xác, bình mới rượu cũ.

Sự khác nhau ấy chính là đa nguyên.

Nhưng chân dung của người cộng sản chỉ có một.





Đời Mồ Côi

Em sinh ra đã không hề biết mẹ
Hàng ngày Em theo chị để ăn xin
Ngày đầu đường đêm ghế đá công viên
Sống lay lắt nhờ đồng tiền thiên hạ.


Nhiều khi đói sữa thay bằng nước lã
Hai chị em vật vã dạ cồn cào
Dế ve Sầu nướng lót dạ đêm thâu
Mong trời sáng xin cơm thừa hàng quán.


Cha chết sớm mẹ bị người ta bán
Sang bên Tàu vào động bán dâm
Nhà cửa ruộng nương
Đảng qui hoạch chẳng bồi thường
Nghe người nói cán bộ phường chia chác


Mình sống được nhờ tấm lòng cô bác
Nín đi nào chị sẽ hát ầu ơ
Mất mẹ cha đời đói rét bơ vơ
Đừng khóc nữa em thơ xin hãy hiểu.


Chuyện xui xẻo đẩy đưa đời cô lựu
Chị bị tông xe nằm ngất bên đường
Khi mọi người đưa chị đến nhà thương
Chị đã chết từ trên đường nhập viện.


Kẻ tông chị là đảng viên say xỉn
Sợ liên quan chúng đã biến vào đêm
Hết họ hàng giờ chỉ còn mình em
Nên ánh mắt mới buồn lên đến thế.


Anh xin lỗi mấy tháng rổi mới kể
Chỉ mong sao ánh mắt bé vơi buồn
Trẻ ăn mày không được đảng yêu thương
Nhưng còn có những trại cô nhi viện



Đây là thi đi siêu xa l tin tc, đâu phi chúng mun làm gì thì làm.

Linh Nguyên


CHÂN DUNG 'CÁC ĐẦY TỚ NHÂN DÂN'



Ngạo mạn, dâm ô chính là Lê Duẩn
Già mà lắm con là lão Đỗ Mười
Mưu mô quỷ quyệt là Lê Đức Anh
Nhẫn nhục sống lâu là Võ Nguyên Giáp
Chưa nói đã cười là Nguyễn Minh Triết
*

Giả danh Mác xít là Lê Khả Phiêu
Tham nhũng đớn hèn là cậu y tá (Nguyễn Tấn Dũng)
Ác thú lộng hành là Nguyễn Văn Hưởng
Gian manh, trí trá là Nguyễn Sinh Hùng
Cái gì cũng nhặt là Tô Huy Rứa
*
Không bộ nào chứa là Nguyễn Thiện Nhân
Vì gái quên thân là Nông Đức Mạnh
Thức thời, né tránh là Nguyễn Hải Chuyền
Miệng lưỡi dịu mềm là Vương Đình Huệ
Thiểu năng trí tuệ là Đinh La Thăng
*
Định hướng tối tăm là Nguyễn Phú Trọng
Ghét trung yêu nịnh là Lê Hồng Anh
Phát biểu lăng nhăng là Phạm Vũ Luận
Quen đánh giặc miệng là Trương Tấn Sang
Hán tặc chính danh là Hoàng Trung Hải
*
Thầy gét bạn khinh là Hồ Đức Việt
Dối gian lật lọng là Vũ Văn Ninh
Đổi trắng thay đen là Trương Vĩnh Trọng
Triệt suy phù thịnh là Trần Đình Hoan
Đã dốt lại tham là Lê Thanh Hải
*
Ăn vụng nói dại là Đinh Thế Huynh
Cạn nghĩa cạn tình chính là Tô Lâm
Juda phản chúa là Nguyễn Đức Tri
Tình duyên lận đận là chị Kim Ngân
Vừa béo vừa dâm là Tòng Thị Phóng
*
Dối gian lật lọng là Vũ Văn Ninh
Lên chức nhờ cha là Nguyễn Thanh Nghị
Mặt người dạ thú là Phạm Quý Ngọ
Tính tình ba phải là Phạm Gia Khiêm
Chưa từng thanh liêm là Nguyễn Thế Thảo
*
Ăn tiền tàn bạo là Nguyễn Đức Nhanh
Chạy trốn an toàn là Dương Chí Dũng
Nghìn tỉ tham nhũng là Vinashin
‘Bà con’ Thủ Tướng là Phạm Thanh Bình
Ngậm thị ăn tiền là Vũ Huy Hoàng
*
Xôi thịt mê gái là Trịnh Đình Dũng
Lừa thầy phản bạn là Trương Hòa Bình
Cướp, Giết la làng là Thống đốc Bình
Ăn no kín tiếng là Cao Đức Phát
Móc ngoặc đi đêm là Ngô Xuân Dụ

Chiến tranh biên giới Việt Trung năm 1979


Battlefield Vietnam - Part 01: Dien Bien Phu The Legacy

SBTN SPECIAL: Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P1)

SBTN SPECIAL: Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P2)

SBTN SPECIAL: Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P3)





 Coi Tây Tạng trong tay Tầu để chuẩn bị cho VN rồi mai cũng trong tay Tầu

image
Preview by Yahoo
Bà con hãy tìm đường chạy ra nước ngoài cho sớm như hồi 1975 kẻo bọn Tàu cộng đến cai trị thì chạy không kịp nữa!

Một vị ni sư bị đối xử tàn nhẫn:




Coi Tây Tạng trong tay Tầu để chuẩn bị cho VN rồi mai cũng trong tay Tầu ...


Chiến tranh biên giới Việt Trung năm 1979


Battlefield Vietnam - Part 01: Dien Bien Phu The Legacy

SBTN SPECIAL: Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P1)

SBTN SPECIAL: Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P2)

SBTN SPECIAL: Phim Tài Liệu TỘI ÁC CỘNG SẢN (P3)
















Ha ha ha !
Hố hố hố !
Không biết làm thịt em nào trước đây?
xem thêm





Ảnh của
 Ngoc Bui.

HTTP://DANLAMBAOVN.BLOGSPOT.COM/2014/05/HANG-VAN-CONG-NHAN-BINH-DUONG-INH-



Sốc - Lính Trung cộng hành hạ tra tấn tù binh VN vô cùng tàn bạo dã man





Nhân chứng kể chuyện phiên tòa Bùi Hằng ở Đồng Tháp


Nhân chứng kể chuyện phiên tòa Bùi Hằng ở Đồng Tháp

Huyền Trang, VRNs
VRNs (03.09.2014) – Sài Gòn: Thưa ông Thịnh, được biết sau khi phiên tòa diễn ra khoảng hơn hai tiếng đồng hồ thì ông nhận được lệnh triệu tập dự khán vậy những thủ tục ông cần làm để được vào tham dự tòa là như thế nào?

Ông Phạm Nhật Thịnh: Tôi biết ngày 26.08 sẽ diễn ra phiên tòa của chị Bùi Hằng, cô Thúy Quỳnh và anh Văn Minh, tôi chờ đợi Tòa án gửi giấy triệu tập cho tôi vì tôi là một nhân chứng trong vụ án. Nhưng đến ngày xét xử, tôi vẫn không nhận được giấy triệu tập. Tuy tôi không nhận được giấy triệu tập, tôi vẫn đi tham dự phiên tòa, để quan sát.

Tôi và một số người đứng bên ngoài nghe ngóng phiên tòa vì lực lượng công an không cho bất kỳ ai được [tiếp cận] phiên tòa. Một lúc sau, Thượng úy Đoàn Quốc Trung, mang số hiệu 432080 mời tôi về phường làm việc. Lúc đó, tôi rất nghi ngờ vì không biết họ mời tôi đi để làm gì. Họ trả lời với tôi, mời tôi đến phường công an, để làm rõ giấy triệu tập. Tôi không đi và tôi nói, tôi phải đợi Luật sư. Họ nói, không phải đợi, họ đẩy tôi lên xe, chở tôi về công phường một làm việc.

Tại đây, chúng tôi trao đổi về giấy triệu tập. Họ hỏi tôi, “anh có giấy triệu tập tại sao không đi?”. Tôi khẳng định với họ, tôi không hề nhận được giấy triệu tập nào của Tòa án, nhưng họ lại đánh đồng giấy triệu tập của Cơ quan Cảnh sát Điều tra (CQCSĐT) với giấy triệu tập của Tòa án. Tôi giải thích với họ, tôi đã từng nhận được 2 giấy triệu tập của CQCSĐT nhưng tôi không đi, vì: Giấy triệu tập lần thứ nhất, họ mời tôi vào lúc 8 giờ ngày 06.03 phải có mặt tại CQCSĐT huyện lấp Vò, nhưng công an lại gửi cho tôi vào lúc 20 giờ ngày 05.03. Như thế làm sao tôi có thể thu xếp công việc để tôi đi được. Giấy triệu tập lần thứ 2, họ mời tôi trước đó mấy ngày nhưng lại ghi sai địa chỉ của tôi. Giấy triệu tập không ghi đúng địa chỉ thì làm sao tôi dám nhận và tôi đi được. Cuối cùng họ hỏi tôi, “Anh hay ai muốn anh vô tham dự phiên tòa?”. Tôi cầm bản tường trình, tôi ghi, “ý tôi muốn tham dự phiên tòa này”. Tôi ký tên và đưa cho họ. Một lúc sau, họ chở tôi đi.

Trên đường đi, tôi vô tình nghe được cuộc nói chuyện của các công an viên qua bộ đàm của họ rằng, “không cho thằng Thịnh vô tham dự phiên tòa. Bằng mọi cách phải giữ nó lại. Tại vì thằng này mà vô [Tòa án] sẽ làm đảo lộn những gì đã sắp xếp. Và nó có những lời nói kích động.” Tôi không hiểu những lời nói kích động ở đây là gì? Lúc đó, tôi cảm thấy trong người của tôi bất an, tại vì họ có những lời lẽ là “không cho thằng Thịnh được vào tham dự phiên tòa”, thì tôi và họ không quen biết nhau, không thù oán hay ghét nhau mà họ lại nói với tôi những điều đó. [Một lúc sau], họ đưa tôi tới cổng Tòa án và nói tôi ở đó đợi. Họ hỏi nhau là, ai đã ra lệnh cho tôi được vào [tham dự phiên tòa]. Họ đi trao đổi hết người này đến người khác. Đến nỗi chính bản thân tôi cũng không hiểu vì sao tôi lại được vào bên trong phiên tòa.

Huyền Trang, VRNs: Thưa ông Thịnh, ông là một người chứng kiến các diễn biến bên trong phiên tòa, vậy xin ông có thể chia sẻ những gì ông đã chứng kiến ra sao ạ?

Ông Phạm Nhật Thịnh: Diễn biến ngay từ đầu, tôi không biết vì lúc đó tôi chưa được vào tham dự, bởi vì tôi phải làm những thủ tục tôi vừa kể trên. Tôi vào Tòa án khoảng 10 giờ, Viện kiểm sát (VKS) đã đọc xong bản cáo trạng. Tôi vào gần giờ giải lao. Tôi và chị Hằng nhìn mặt nhau, hai chị em mừng lắm, bởi vì hơn 6 tháng trời mà hai chị em chưa nhìn thấy nhau. Tôi cảm thấy, chị Hằng rất bất ngờ vì sao tôi lại được vào bên trong phiên tòa, vì có những người có giấy triệu tập nhưng lại không được vào tham dự. Chính bản thân tôi cũng rất ngạc nhiên tại sao tôi lại được vào tham dự phiên tòa, trong khi tôi không có giấy triệu tập của Tòa án.

Khi phiên tòa nghỉ trưa, tôi có một ấn tượng đối với chị Hằng, đó là, khi công an dẫn chị từ vành móng ngựa ra xe tù thì chị đã hát bài “Mẹ ơi, đoái thương xem nước VN. Trời u ám bất công lan tràn…” Chị Hằng đã nhìn tôi thì ngay lúc đó tôi cảm thấy chị Hằng và tôi có một cái gì đó gần với nhau, liên kết với nhau lắm. Tôi là người Công Giáo, còn chị Hằng là người Phật Giáo.

Sau khi chị Hằng lên xe tù, tôi bị nhân viên an ninh giữ tôi lại, không cho tôi ra [khỏi Tòa án]. Họ làm khó dễ tôi và liên tục nói “anh đợi một tí”, nhưng tôi không hiểu họ muốn giữ tôi ở lại để làm gì. Lúc đó, may sao, tôi nhìn thấy Luật sư Hải và Luật sư Miếng thì tôi đã gọi hai Luật sư lại. Hai Luật sư tiến lại gần tôi hỏi nhân viên an ninh “anh và anh Thịnh có quen nhau không?”, anh an ninh này không trả lời và tôi liền trả lời “tôi không quen anh này”. Luật sư Miếng nói: “không quen, tại sao anh lại giữ anh Thịnh lại?”. Luật sư Hải tiếp lời: “Anh Thịnh không quen anh này, vậy anh kia làm trong bộ phận nào hay làm trong cơ quan nào?”. Thì anh ta đã bỏ đi và tôi tiếp tục đi theo các Luật sư ra khỏi Tòa án. Họ [các nhân viên an ninh] muốn giữ tôi lại để làm gì thì tôi không biết.”

Phần xét hỏi bị can và nhân chứng

Vào lúc 13 giờ 30, phiên tòa tái tục. Ông Chủ tọa mời chị Hằng lên chất vấn. Chị Hằng nói, “chúng tôi đi đến nhà chị Phượng [phu nhân ông Nguyễn Bắc Truyển], đi hàng một không gây rối trật tự. Khi chúng tôi đến đoạn đường Cầu Nông Trại đã có sẵn từ 100 đến 200 người phục kích trước ở đó, đánh đập chúng tôi, giựt đồ chúng tôi. Tôi đã yêu cầu công an đưa chúng tôi về công an xã hoặc đưa chúng tôi về cơ quan nào gần đó nhất” nhưng họ đã không đưa chúng tôi về những nơi chị Hằng yêu cầu. Chị Hằng nhìn thấy một CSGT, trên tay CSGT này đang cầm máy quay, thì chị Hằng mới nói với người này rằng, “anh là công an, tôi tin anh, anh giữ dùm tôi cái ipad”. Hôm phiên tòa, tôi mới biết người CSGT mà chị Hằng đã nhờ [vào ngày 11.02] tên là Sang.

Tiếp đến là Thúy Quỳnh. Cô ấy quả quyết, “chúng tôi vô tội. Chúng tôi đang đi trên đường thì bị tập kích… Chúng tôi hoàn toàn vô tội.” Cô Thúy Quỳnh nhấn mạnh chi tiết nón bảo hiểm của cô ấy [bị côn đồ] đập bể làm ba.

Sau đó là Văn Minh. Anh ấy kiên quyết “chúng tôi vô tội”.

Khi chủ tọa gọi tôi lên chất vấn vì tôi là người làm chứng nên tôi đã kể lại như sau: “Tôi cùng với Đoàn 20 người, tổng cộng Đoàn với tôi là 21 người. Chúng tôi đi đến đoạn đường Nông Trại, chúng tôi bị từ 100 người đến 200 người phục kích sẵn, chặn chúng tôi lại. Trong số những người này có khoảng mười mấy người cầm sẵn gậy gộc và tôi nhìn thấy có một người cầm gậy đã đập vào đầu cô Thúy Quỳnh, làm nón bảo hiểm bể ra làm ba. [Lúc này] chị Hằng yêu cầu đưa chúng tôi về công an xã để giải quyết, khám xét đồ đạc chúng tôi, nhưng họ dứt khoát không chịu, họ đòi khám xét chúng tôi ngay ngoài đường mà những người khám xét chúng tôi là những người mặc thường phục, không phải là công an. Chính vì vậy, chị Hằng mới la lớn “cướp, cướp, cướp…” Tôi nhìn thấy và tôi nghe thấy, chị Hằng có nói với nhân viên CSGT cầm máy quay phim đang quay chúng tôi, rằng: “tôi tin anh, tôi đưa cho anh cái ipad của tôi, anh giữ dùm tôi”. Khi tôi nói đến đoạn, chúng tôi đến đoạn đường cầu Nông Trại có hơn 100 đến 200 người, ông Chủ tọa hỏi tôi “lúc đó anh có đếm hay không thì làm sao mà anh có thể đoán được?”. Ngay sau đó, tôi liền quay xuống hội trường nhìn, và tôi quay lên, thưa với ông Chủ tọa rằng, “thưa ông, tôi ngó xuống hội trường để tôi [ước chừng]. Theo như tôi nhận định, [những người tham dự] phiên tòa ngày hôm nay là hơn 100 người. Còn vào ngày 11.02, ngày mà họ đã chặn chị Hằng và Đoàn chúng tôi thì nhiều hơn số lượng này. Đó là bằng chứng tôi đưa ra cho ông.”

Những sự việc trên tôi đã nói cách đây mấy tháng trên truyền thông thì trong phiên tòa chị Hằng và Thúy Quỳnh đều nói y chang như tôi. Có nghĩa là, tôi là một nhân chứng sống ở bên ngoài [nhà tù], còn chị Hằng, Thúy Quỳnh và Văn Minh là một bị can bị giam trong nhà tù nhưng lời khai của chúng tôi rất giống nhau. Ở đây tôi muốn nói là bằng chứng sự thật bà Bùi Hằng, Thúy Quỳnh và ông Minh không phạm tội. Tôi là nhân chứng, tôi cam đoan những người này không có tội, họ vô tội bởi vì tôi đã chứng kiến mọi việc xảy ra. Tôi khẳng định, họ vô tội.

Phần tranh luận của các Luật sư

Tôi xin nhắc lại những lời bào chữa của các Luật sư trong tòa là, chị Hằng không có động cơ gây rối và không có mức độ gây rối. Mục đích Đoàn 21 người chúng tôi đi xuống nhà chị Phượng [phu nhân ông Nguyễn Bắc Truyển để thăm hỏi gia đình]. [Hiện trường xảy ra sự việc là đoạn đường cầu Nông Trại] mà từ đoạn đường cầu Nông Trại xuống nhà chị Phượng còn xa lắm, nên chúng tôi không dừng lại mục đích ở cầu Nông Trại mà chúng tôi tiếp tục đi xuống nhà chị Phượng [với mục đích là thăm hỏi].

Về “mức độ gây rối”, Luật sư đưa ra, chúng tôi phải la lớn cỡ nào?… Trong khi đường xá ở thôn quê một bên là sông rạch, bên còn lại ruộng vườn của người dân và ngôi nhà của họ núp sau những mảnh ruộng này. Theo bản cáo trạng, con đường ở đó chỉ có khoảng từ 3 – 4 mét. Người dân thưa thớt. [khi xảy ra sự việc] những người dân hiếu kỳ ra xem lên đến ba mươi mấy người và họ cũng là nhân chứng trong vụ việc này. Luật sư hỏi các nhân chứng đó, họ trả lời “chúng tôi chỉ nghe thấy tiếng hú còi của công an nên chúng tôi chạy ra xem”, hoặc có một số người nói rằng “tôi đi đến đó, thấy đông người nên tôi gửi xe, tôi đi bộ ra đó, tôi xem”. Nói chung các nhân chứng ở Đồng Tháp là những người tò mò, hiếu kỳ lên đến ba mươi mấy người và Luật sư khẳng định, “chỉ vì thắc mắc như những người này cũng đủ làm cản trở giao thông”.

Các Luật sư nhấn mạnh “[làm giảm] sự tắc nghẽn giao thông do trách nhiệm của CSGT”. Trong biên bản, anh CSGT viên tên Sang khai, anh ấy được nghe có ùn tắc giao thông [trên đoạn đường cầu Nông Trại], nên anh ta cầm cái máy quay, quay từ đầu cho đến cuối sự việc, ùn tắc giao thông trên 2 tiếng đồng hồ”. Luật sư hỏi CSGT Sang “thời gian quay được bao lâu ?”. Anh ta nói “quay được hơn 6 phút”. Luật sư tiếp tục hỏi “trong biên bản, anh nói rằng, anh quay từ đầu đến cuối sự việc mà ùn tắc giao thông trên 2 tiếng đồng hồ thì tại sao anh chỉ quay được video có 6 phút?”. Anh trả lời: “Có đoạn tôi quay, có đoạn tôi không quay, cái nào chính thì tôi quay thôi.” Luật sư tiếp tục hỏi: “Anh là CSGT thì khi anh quan sát thấy đoạn đường đó bị tắc nghẽn giao thông tại sao anh không dùng biện pháp để lưu thông giao thông, hoặc giải tán đám đông…”. Nhưng CSGT tên Sang chỉ trả lời anh ta ôm cái máy quay thôi. Luật sư hỏi, “trách nhiệm của CSGT là gì?”. Anh CSGT tên Sang không trả lời được.

Về phía nhân chứng của công an, có hai người là công an viên, tôi không nhớ tên hai người này. Biên bản làm việc của họ làm việc với công an huyện Lấp Vò có nhiều chi tiết đáng chú ý, đó là, hai biên bản của hai công an viên này lập khác ngày, khác giờ, nhưng tại sao nội dung hai biên bản đó lại giống nhau từng dấu chấm, dấu phẩy. Luật sư cho rằng, hai biên bản này sinh đôi và có vấn đề.

Lúc đầu, CQCSĐT ghép anh Văn Minh vào tội “chống đối người thi hành công vụ”, vì anh Minh đã dùng tay phải của anh ấy đánh vào tay phải của một nhân viên cảnh sát. Nhưng anh Minh khẳng định, anh Minh không đánh ai hết và anh Minh cũng quả quyết, anh Minh hoàn toàn không biết nhân viên công an đang tố anh Minh là ai. Về phía Luật sư bào chữa, anh Minh không đánh ai, không có bằng chứng cho thấy anh Minh đánh người. Luật sư thắc mắc, “tại sao tội chống đối người thi hành công vụ lại được chuyển sang tội gây rối trật tự công cộng?”. Chủ tọa cho rằng, “tội gây rối trật tự công cộng nhẹ hơn so với tội chống đối người thi hành công vụ, nên anh Minh bị khởi tố tội gây rối trật tự công cộng.”

Trong phiên tòa, Luật sư có đề nghị đến Hội đồng Xét xử (HĐXX) phóng thích chị Hằng, Thúy Quỳnh và anh Minh ngay tại tòa vì họ vô tội.

Huyền Trang, VRNs: Các chứng cứ tòa đưa ra làm căn cứ kết tội bà Bùi Hằng, cô Thúy Quỳnh, ông Văn Minh thì ông so sánh như thế nào với những gì ông đã tận mắt chứng kiến vụ án này ngay từ đầu, xảy ra vào ngày 11.02.2014 vừa qua?

Ông Phạm Nhật Thịnh: Căn cứ của Tòa án đưa ra tôi không thấy đúng. Bởi vì sâu chuỗi từ đầu đến cuối, mục đích của chúng tôi là đi thăm gia đình bà Phượng [phu nhân ông Nguyễn Bắc Truyển] rồi trở về Sài Gòn, chứ không phải dừng lại đoạn đường cầu Nông Trại để gây rối trật tự công cộng. Căn cứ Tòa án đưa ra là mục đích chúng tôi gây rối công cộng trên đoạn đường cầu Nông Trại là hoàn toàn sai và chỉ có người điên mới làm như vậy. Tôi khẳng định, bà Hằng và 20 người trong Đoàn chúng tôi không có người nào điên cả. Bởi vì, ngày hôm đó, tôi chỉ mặc một cái áo tay dài màu đen và một cái quần, hành lý tôi cũng như mọi người không có gì hết, thì ý định của tôi và những người trong Đoàn là tới nhà chị Phượng thăm viếng rồi trở về lại Sài Gòn.

Huyền Trang, VRNs: Thái độ của chủ tọa thì như thế nào ạ?

Ông Phạm Nhật Thịnh: Ngay từ đầu, tôi rất hy vọng, ông Chủ tọa là người liêm minh chính trực, bởi vì ông ấy không để cho VKS cắt ngang những lời bào chữa của Luật sư… Ông Chủ tọa có một thái độ tốt. Sau khi, nghị án xong, ông ra tuyên bố bản án thì tôi thấy ông rất lúng túng, ngập ngừng và có vẻ bị gượng ép.

Huyền Trang, VRNs: Sau khi tòa tuyên án bà Bùi Hằng bị 3 năm tù giam, ông Văn Minh bị 2 năm 6 tháng tù giam và cô Thúy Quỳnh 2 năm tù giam thì thái độ của bà Bùi Hằng, cô Thúy Quỳnh và ông Văn Minh ra sao?

Ông Phạm Nhật Thịnh: Khi Tòa tuyên án chị Hằng ba năm, tôi thấy chị Hằng quay xuống, chị cười… làm tôi nhớ đến bài hát “Việt Nam quê hương ngạo nghễ”, khiến tôi cảm phục tinh thần kiên cường của chị Hằng. Thúy Quỳnh hơi bỡ ngỡ trước bản án. Văn Minh có vẻ chấp nhận bản án. Người đau lòng nhất đó chính là cô Diễm Thúy, vợ anh Minh, chị khóc rất nhiều, chị chỉ muốn nhảy xuống đường nhưng nhiều người đã giữ chị lại… và chị xỉu.

Huyền Trang, VRNs: Ông cảm thấy như thế nào về bản án này?

Ông Phạm Nhật Thịnh: Trong người tôi rất bồn chồn. Tôi rất buồn và thất vọng vì tôi không hiểu nổi luật pháp VN, trong khi Luật sư và tôi đưa ra nhiều bằng chứng chứng minh chị Hằng, Thúy Quỳnh và anh Minh vô tội mà Tòa vẫn tuyên họ có tội. Những người vô tội, bị cướp tài sản, bị đánh mà lại bị kết án là có tội.

Huyền Trang, VRNs: Xin chân thành cám ơn ông Phạm Nhật Thịnh.

HT, VRNs

Nguồn: http://www.chuacuuthe.com/2014/09/nhan-chung-ke-chuyen-phien-toa-bui-hang-o-dong-thap/
__._,_.___

Posted by: ly vanxuan 

Thoát Đảng

Thoát Đảng

Trần Kỳ Trung
Thái Tử Đảng

Nếu nói, vào đảng để phụng sự tổ quốc, phụng sự đồng bào, đặt quyền lợi dân tộc lên trên hết. Là đảng viên phải tuyệt đối gương mẫu trước dân, người dân nhìn vào đó để tin tưởng. Là đảng viên nói đi đôi với làm, không sống giả dối, không lừa nhân dân, thực hiện tốt  tất cả những điều người dân yêu cầu…v.v… và v.v…

Còn không phải như thế, anh không là đảng viên.

Căn cứ như những điều như vậy, nhìn vào thực tế, tôi tự nhận thấy  có một số lượng đảng viên rất lớn đã “ thoát đảng”.

Ở đây tôi không đề cập đến những đảng viên công khai viết đơn đề nghị được ra khỏi đảng, vì như họ nói, đảng cộng sản hiện nay không phải là đảng cộng sản như lúc họ được kết nạp. Tất cả chỉ còn cái vỏ bên ngoài, còn bên trong đã thay đổi bản chất.  Tôi không muốn đề cập đến những đảng viên về hưu lặng lẽ bỏ sinh hoạt đảng vì nhiều nguyên nhân, dưới nhiều hình thức, nếu thống kê cụ thể, sẽ có con số không nhỏ.

Với bài viết ngắn này tôi chỉ đề cập đến những người tự nhận là “đảng viên”, nhưng trên thực tế họ đã “ thoát đảng”, “ thoát đảng” một cách tiêu cực, nhân dân lên án.

Biểu hiện, có rất nhiều đảng viên, nhất là những người có chức, có quyền. Những người này nói, viết về lý tưởng của đảng rất hay, nhưng trên thực tế lại làm ngược lại, họ chỉ biết thu lợi cho cá nhân, gia đình dưới nhiều hình thức, như tạo ê kíp trong lãnh đạo, liên kết các nhóm lợi ích với nhau hòng có điều kiện dễ dàng tham nhũng trong những ngành quan trọng của kinh tế. Hoặc như lợi dụng vị trí lãnh đạo của mình đưa con cháu vào chiếm  vị trí yết hầu trong chính quyền để tự do  lũng đoạn, tự do sai khiến…

Trong con mắt người dân, những người này không phải là đảng viên.

Lại có loại đảng viên, bên ngoài luôn tỏ nghiêm túc, đứng đắn như chăm chỉ học nghị quyết, lớp bồi dưỡng, viết bản kiểm điểm nghiêm túc… trên thực tế lại là một kẻ cơ hội, ăn chơi sa đọa, sống giả dối với đồng nghiệp, vợ con,  kết cấu với xã hội đen để dễ bề đục khoét, thao túng, tham nhũng. Vận mệnh đất nước họ không quan tâm… Với người dân, những người này đâu phải là đảng viên, trên thực tế họ đã bỏ đảng.  Đảng viên chỉ còn danh nghĩa.

Tiếp đến là đảng viên “ thoát đảng” là loại ác với dân. Họ là loại người không có văn hóa nhưng lại nhân danh đảng, nhân danh chính quyền… luôn cho mình là “đúng”, là “nhất” không nghe dân, không cho dân nói, thậm chí có lúc hành xử với dân còn ác hơn hành xử với giặc, không hề có tình người, từ chuyện quy hoạch đất đai đến chuyện giải quyết khiếu kiện…

Với việc làm như vậy, trong suy nghĩ của người dân, những người đảng viên này đã ra khỏi đảng, còn thẻ đảng viên họ đang giữ trong người chỉ là “hàng mã”.

Lại có loại đảng viên mang danh “trí thức” nhưng  chỉ biết ăn theo, nói theo, viết theo những gì mà lãnh đạo yêu cầu, đồng ý, cho phép. Họ đã thủ tiêu ý chí của mình, với ngòi bút, trở thành một kẻ “nô lệ” hèn hạ để hưởng bổng lộc mà những người có chức, có quyền nhân danh đảng, nhà nước ban phát.    

Trong con mắt người dân và đồng nghiệp có lương tâm, những người này đâu có phải là đảng viên, đâu có phải là người trí thức chân chính.

Chỉ mới nêu một vài ví dụ nhỏ như trên, thử hỏi trong đảng, hiện nay, còn bao nhiêu người là đảng viên chân chính???
                                
Nếu không sửa đổi, với một đảng như vậy, liệu có đủ uy tín để lãnh đạo đất nước???

Nguồn: http://trankytrung.com/read.php?751

  

Nút Báo cáo lạm dụng của Facebook đã trở thành một công cụ đàn áp toàn cầu

The Verge
Tác giả: Russell Brandom
Người dịch: Lê Quốc Tuấn

Một công cụ được thiết kế nhằm chống quấy nhiễu mạng (troll) đang được sử dụng để đàn áp giới bất đồng chính kiến.
“Toàn quân trong doanh trại và ngoài doanh trại tập hợp “. Đó là một dòng đăng tải được đọc thấy trên Facebook. “Đọc kĩ điều lệnh trước khi xuất quân”. Một vài dòng sau đó. “Không comment. Không chửi. Chỉ report”.

Lối nói chuyện là theo kiểu nhà binh, nhưng họ không phải là những người lính. Đó là một cuộc tấn công trên Facebook, được tiến hành vào ngày 12 tháng 7 nhằm chống lại một trang mạng tin tức độc lập Việt ngữ mang tên là Tin Khmer Krom. Phía dưới dòng tải trên, hàng chục ý kiến tham gia ủng hộ: “Chết mẹ chúng nó đi. Chúng ta hãy dứt điểm nó ” và “mình đã thiết lập hàng chục tài khoản cho việc này”, “Không comment. Không chửi. Chỉ report”.
Thì ra, tờ báo đã phê phán chính phủ quá gay gắt, và mặc dù hầu hết những người bình luận là dân thường, nhưng họ đã sẵn sàng tập hợp lại để đảm bảo là tờ báo không thể tiếp tục đưa ra các quan điểm phê phán của mình. Chiến lược thật đơn giản – chỉ cần dồn đủ các báo cáo lạm dụng để tháo trang mạng đó ra khỏi Facebook, cắt đứt một cách hiệu quả nó với người đọc. Đó là một chiến thuật đáng ngạc nhiên, nhưng có kết quả. Các nhóm người Việt đã đếm được đến 44 nhà báo và nhà hoạt động khác nhau bị đánh sập tài khoản trong những tháng gần đây. Đối với nhiều người, như facebooker Libety Melinh đã gặp phải: Việc đóng tài khoản của cô trở thành một giai đoạn gián đoạn vĩnh viễn.

Đây không phải là lần đầu tiên các nhà hoạt động gặp phải những rắc rối trên Facebook. Mặc dù dịch vụ này có vai trò rất được hoan nghênh trong Mùa Xuân Ả Rập, nhưng đấy cũng là nơi mà các chế độ thù nghịch và những người ủng hộ họ có thể dùng để truy đuổi các nhân vật đối lập, dù đó là tin tặc thân Assad ở Syria hay những kẻ quấy rối (troll) thân Putin ở Nga. Tuy nhiên, Việt Nam là nơi đầu tiên mà chính sách của chính Facebook được chọn làm môi trường cho các cuộc tấn công – đặc biệt, nút “Báo cáo lạm dụng” của dịch vụ đã được sử dụng để cảnh báo rằng nội dung ấy là thù địch hoặc không thích hợp. Nút này được thiết kế để bảo vệ người sử dụng Facebook khỏi các lạm dụng và đe dọa tương tự thường diễn ra tràn lan trên Twitter và Tumblr, nhưng như cuộc tấn công đã cho thấy, việc bảo vệ ấy cũng có thể được tận dụng như một công cụ để bóp nghẹt những chính kiến bất đồng​​.

Facebook cho biết nút “báo cáo lạm dụng” chỉ là một trong nhiều công cụ mà công ty dùng để xem xét khi loại bỏ nội dung. “Thuyết phục nhiều người báo cáo một điều gì đó sẽ không khiến các thông tin bị gỡ xuống hoặc bị ẩn đi trừ khi có điều gì vi phạm đến chính sách của chúng tôi”, người đại diện Facebook nói. Nhưng thật không rõ là Trang và các nhà báo khác đã vi phạm gì, đặc biệt khi hầu hết các trang facebook ấy đều được phục hồi sau đó. Và, Facebook từ chối không bình luận gì về các trường hợp cụ thể tại Việt Nam.

Tuy nhiên, mô thức phá hoại đã trở nên rõ ràng sau hàng chục trường hợp. Nếu ai đó xúm vào một trang hoặc một người nào đó để báo cáo đủ lượng, họ có thể đá người ấy ra khỏi Facebook. Đội quân ủng hộ chính phủ tại Việt Nam biết được điều đó và họ đã sử dụng nó để phá hoại.

“Hiện nay, cả trăm trang đã bị đánh sập“

Đối với nhà báo Phạm Đoan Trang, điều ấy có nghĩa là không gian tự do của Facebook đã trở nên bị kiểm soát hiệu quả bởi các đối thủ chính trị của cô. “Họ gia tăng việc báo cáo này từ giữa tháng sáu,” Trang nói, “hiện nay, cả trăm trang đã bị đánh sập”, cả trang cá nhân và các trang báo lớn hơn. Nói chung, những trang mạng ấy đã bị tháo gỡ khỏi trực tuyến vì các cuộc tấn công trên Facebook giống như cuộc tấn công đã nhắm vào Trang – nghĩa là một nhóm đông tất cả mọi người cùng lúc đều nhấn nút báo cáo lạm dụng. Thế là bất cứ thông tin gì từng được nỗ lực hiển thị đều bị triệt tiêu một cách hiệu quả, dù là các tin tức nóng sốt hay tường thuật về một cuộc biểu tình.

Vì tính chất nửa ẩn danh của Facebook, khó có thể biết được chính xác ai đang vận hành những tài khoản đang tổ chức các cuộc tấn công. Ban Tuyên giáo của Việt Nam sử dụng hàng nghìn “dư luận viên” có nhiệm vụ gây tác động có lợi cho chính phủ trong môi trường mạng, nhưng nhiều người can dự trong các cuộc tấn công này cho biết họ chỉ là những người ủng hộ chính phủ. Khi được trang mạng The Verge tiếp xúc, một người cho biết mình không làm việc cho chính phủ, nhưng “tôi bảo vệ họ mà không nhận bất kỳ lợi ích hay tiền bạc gì.” Hậu quả là rất khó để chứng minh với Facebook rằng cuộc tấn công là một cuộc tấn công do chính phủ tài trợ chứ không phải chỉ là một “cuộc chiến trên mạng” tầm thường giữa hai bên.

“Đây là một cuộc đấu tranh cho dân chủ tại Việt Nam”

Sự việc đã đưa đến việc nhiều người, đặc biệt là những nhà hoạt động mạng, phải đặt câu hỏi về cách giải quyết của Facebook. “Tôi cho rằng các công ty không kiểm soát nội dung,” Jillian C. York, giám đốc Electronic Frontier Foundation, nói. “Nhưng nếu có, họ cần phải rõ ràng trong các quy định của họ, và tôi không nghĩ là họ có lý do gì để báo cáo các thành phần chính trị đối lập.” Đồng thời, địa vị toàn cầu của Facebook có nghĩa là họ phải có một bộ quy tắc cho các hoạt động của mình trên khắp thế giới. Ở các nước khác, các quy định của họ bị chỉ trích là hạn chế nội dung không đủ, như khi các nhóm như ISIS cố gắng sử dụng Facebook như một nền tảng công nghệ để truyền bá thông điệp của họ.

Ở các nước như Việt Nam, cũng có một nguy cơ có thật là nếu đứng về phía đối lập với chính quyền thì sẽ gây nguy hiểm đến tất cả khả năng hoạt động của Facebook. Ở đất nước này, hơn hai phần ba dân số – tổng cộng đến 25 triệu người – sử dụng dịch vụ, nhưng đến năm 2011, Facebook phải đối mặt với một cuộc ngăn chặn trên cả nước ở Việt Nam vì nỗi lo sợ sự lan truyền các ý kiến bất mãn, và cũng dễ thấy sự ngăn chặn ấy sẽ ngừng nếu chế độ thay đổi quan điểm. Hiện tại, căn cứ vào các hiển thị cập nhật trên facebook, nhiều nhà hoạt động đã bị truy tố về tội “lạm dụng tự do dân chủ” và có khuynh hướng là bất cứ điều gì được đăng trên các trang mạng đều có thể nhanh chóng trở thành bằng chứng kết tội. “Ở Việt Nam, có một câu nói,” Trang cho biết, “chúng ta có tự do ngôn luận nhưng chúng ta không có tự do sau ngôn luận”.

Những rắc rối này vẫn không khiến Trang phẫn nộ với Facebook. Cô nói rằng: “Nếu không có Facebook, có lẽ sẽ không có các nhóm bất đồng chính kiến ​​ở Việt Nam.” Nhưng trong suy nghĩ, cô cũng có một vài đề nghị thay đổi cụ thể: Hãy xem xét kỹ hơn về quy trình báo cáo lạm dụng, đòi hỏi danh tính nguồn gốc nhiều hơn đối với những người sử dụng chính sách báo cáo, và có hình phạt cho bất cứ ai thực hiện những báo cáo sai sự thật. Đấy là những thay đổi đơn giản, nhưng khi dàn trải ra trên một tỷ người sử dụng, chúng sẽ có ảnh hưởng rất lớn. Với nhiều tự do hơn cho cả các nhà hoạt động lẫn những nhóm thù địch với họ, Facebook sẽ là một mớ hỗn độn. Câu hỏi lớn hơn là liệu ba năm sau cuộc cách mạng Mùa Xuân Ả Rập, Facebook có sẵn sàng nới lỏng các hạn chế của mình, và liệu các blogger dễ bị tổn thương có còn tồn tại được chăng nếu FB không thực hiện được điều ấy.

“Tôi chỉ muốn Facebook giúp đỡ họ”, Trang nói. “Đây là một cuộc đấu tranh cho dân chủ tại Việt Nam”.

Nguồn: http://anhbasam.wordpress.com/2014/09/03/2924-nut-bao-cao-lam-dung-cua-facebook-da-tro-thanh-mot-cong-cu-dan-ap-toan-cau/

Vì sao MTTQ không thể có tiếng nói độc lập?


Vì sao MTTQ không thể có tiếng nói độc lập?

Minh Tâm

30-8-2014
Bù nhìn rơm còn tác dụng đuổi chim, giữ cho ruộng lúa chín. Còn MTTQ VN, quả là hình nộm để Đảng khoác lên đó chiếc áo dân chủ ma mị.
Điều lệ Đảng Cộng sản Việt Nam – một văn bản như Luật Đảng: “Đảng viên có nhiệm vụ phục tùng tuyệt đối sự phân công và điều động của Đảng”. (Điều 2)
Cũng theo Luật Đảng, nhân sự trong bộ máy nhà nước, tất cả đều phải là đảng viên. Những nhân sự chủ chốt như bí thư các tỉnh, thành phố, bộ, ngành đều phải được Bộ Chính trị - cơ quan cao nhất của Đảng chuẩn y. Các tổ chức tiếng là “xã hội nhân sự”, như Mặt Trận Tổ Quốc (MTTQ) cũng không ngoại lệ, tất cả đều phải là đảng viên.
Mà đảng viên thì có nhiệm vụ phục tùng tuyệt đối sự phân công và điều động của Đảng. Một tiếng nói trái tai Đảng là không thể.
Độc lập trong vòng kim cô của Đảng
Vừa qua đã diễn ra Hội nghị Đoàn chủ tịch Ủy ban T.Ư MTTQ VN lần thứ 15 khóa VII, thảo luận các báo cáo và công tác nhân sự Đại hội Mặt trận lần thứ 8. Nhiều ý kiến cho rằng, vai trò giám sát, phản biện của Mặt trận vừa qua còn mờ nhạt.
Nguyên Phó chủ tịch Ủy ban T.Ư MTTQ VN Lê Truyền góp ý: Cần làm rõ tính độc lập của Mặt trận trong điều kiện Đảng vừa lãnh đạo, vừa là thành viên của Mặt trận. “Tính độc lập không phải là Mặt trận thoát ly sự lãnh đạo của Đảng, mà độc lập để nói được tiếng nói của các tầng lớp nhân dân", ông Truyền nói.
Quan điểm của ông Lê Truyền cho thấy sự mâu thuẫn: đã gọi là “độc lập” sao lại phải lệ thuộc vào sự lãnh đạo của Đảng? Tiếng nói của các tầng lớp nhân dân hiện nay, có thể như lời của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, là không còn tin Đảng. Như vậy, đây có thể coi là “thoát ly sự lãnh đạo của Đảng”?
Bù nhìn rơm còn giữ được ruộng lúa
Hiến pháp 2013, tại Điều 9 quy định “MTTQ VN là tổ chức liên minh chính trị, liên hiệp tự nguyện của tổ chức chính trị, các tổ chức chính trị - xã hội, tổ chức xã hội và các cá nhân tiêu biểu trong các giai cấp, tầng lớp xã hội, dân tộc, tôn giáo, người Việt Nam định cư ở nước ngoài”.
MTTQ VN là cơ sở chính trị của chính quyền nhân dân; đại diện, bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp, chính đáng của Nhân dân; tập hợp, phát huy sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc, thực hiện dân chủ, tăng cường đồng thuận xã hội; giám sát, phản biện xã hội; tham gia xây dựng Đảng, Nhà nước, hoạt động đối ngoại nhân dân góp phần xây dựng và bảo vệ Tổ quốc”.
Như vậy, quyền được trao cho MTTQ VN là “tham gia xây dựng Đảng”, mà lại tự ti cho rằng mặt trận không được thoát ly sự lãnh đạo của Đảng – như lời của ông Lê Truyền, thì quả thật khó lòng kỳ vọng vào điều gì ở MTTQ VN.
Bù nhìn rơm còn tác dụng đuổi chim, giữ cho ruộng lúa chín. Còn MTTQ VN, quả là hình nộm để Đảng khoác lên đó chiếc áo dân chủ ma mị.
Nước đẩy thuyền thì cũng lật thuyền
Ông Lê Truyền cũng không sai. Ở văn bản có tên “Quy định 172-QĐ/TW quy định chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn, cơ cấu tổ chức, mối quan hệ công tác của đảng đoàn, ban cán sự đảng Trung ương do Bộ Chính trị ban hành”, do ông Lê Hồng Anh ký ngày 7-3-2013, tiếp tục trao cho đảng viên “quyền bắt buộc” là lãnh đạo, chỉ đạo những định hướng chính trong các dự án luật, pháp lệnh, các văn bản quy phạm pháp luật quan trọng mà cơ quan nhà nước, Mặt trận Tổ quốc, đoàn thể có trách nhiệm trong soạn thảo; những nội dung quan trọng trong lãnh đạo thực hiện nhiệm vụ chính trị theo quy định của Bộ Chính trị, Ban Bí thư. (Trích Điều 2.2)
Đã nói đến “tiếng nói độc lập” thì không thể chấp nhận một cơ chế giám sát hay hạn chế nào riêng biệt, vì những hành vi quá đà tự thân nó không còn là “tiếng nói độc lập” và đã được các bộ luật hành chánh, dân sự và hình sự điều chỉnh.
Linh mục Antôn Lê Ngọc Thanh, kể rằng năm 2011, khi ông cùng cộng sự thành lập hãng truyền thông tại Hoa Kỳ. Sau khi hoàn thành mọi thủ tục và đã ra mắt, ông đề nghị những cộng sự viên của mình là công dân Hòa Kỳ đến cơ quan quản lý báo chí tiểu bang và liên bang để đăng ký và xin phép cấp mã số báo chí để làm thẻ cho các nhà báo. Các cơ quan chức năng xứ Mỹ bảo rằng quý vị hãy về tự cấp thẻ lấy và tự chịu trách nhiệm về uy tín của tấm thẻ của mình. Ngay các hãng lớn như CNN hay AP cũng làm thế đó.
Nói thật, mất lòng. Trung ngôn thì nghịch nhỉ. Dẫu vậy, mất lòng và nghịch nhỉ cùng lắm chỉ tạo sự khó chịu. Ở đây, nếu “tiếng nói độc lập” không theo ý “lãnh đạo của Đảng” thì chuyện tù tội như từng xảy ra với các anh, chị Nguyễn Văn Hải (tức Điếu Cày), Tạ Phong Tần, Lê Công Định, Trương Duy Nhất…, có lẽ sẽ còn xảy đến dài dài khi Đảng Cộng sản Việt Nam đang công nhiên vi hiến.
“Các tổ chức của Đảng và đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật” (Trích Điều 4.3, Hiến pháp 2013).
Minh Tâm
Trí Nhân Media


Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link