Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Saturday, September 27, 2014

DƯ-LUẬN-VIÊN VC


Thái-Dương Thành, SEP-18-14

- Sáng mở máy PC, trong khi chờ đến giờ để ra đi “Exercise” như thường lệ của 5 ngày trong một tuần, NP được đọc lại thi-phẩm “DƯ-LUẬN-VIÊN VC” của thi ông Nguyễn-Đạt.
- Bài thơ dù cũ cả năm hơn (AUG-16-2013), đọc lại vẫn thấy bất hủ. Không hỗ-trợ cảm thấy thiếu xót bổn phận với nước với đồng-bào. NP đành bỏ đi “Work out” mà hưởng-ứng.

DƯ-LUẬN-VIÊN VC
(Bài Cảm tác)

DƯ-LUẬN-VIÊN, bầy chó, lũ chồn.
Vâng lời Việt-Cộng đảng du-côn.
Nơi đây trây thúi ồn nhiều gã.
Chốn nọ rãi tanh nhộn lắm con.
Vong quốc mai kia đau chủng-tộc,
Diệt nòi mốt nọ thảm giang-sơn.
Cả kêu hải-ngoại xin đoàn-kết,
Diệt sạch nằm vùng lấp hố chôn.

TDT, SEP-18-14
Ngô-Phủ

DƯ-LUẬN-VIÊN VC
(Bài họa)

DƯ-LUẬN-VIÊN,“Văn công” Việt-Cộng.
Cả một bầy toàn giống cáo với chồn.
Chạy lăng-xăng theo lệnh Đảng ác ôn,
Xịt hôi thúi buồn nôn muôn vạn chốn.
    
DƯ-LUẬN-VIÊN, lũ “Tay sai” xáo trộn,
Trẻ như già lẫn-lộn đông chí tây,
Gái như trai bẹo dạng đó cùng đây,
Hà-Nội dạy sủa ai chống lại chúng.
    
DƯ-LUẬN-VIÊN,“Trở cờ” hí-lộng,
Phản Quốc-Gia, xây mống khắp ngũ châu,
Từ thương-gia, giới-chức ... hóa ngựa trâu,
Phục-vụ lũ ma đầu quân bán nước.
    
DƯ-LUẬN-VIÊN,“Đón gió” hỗn-xược,
Dựa hơi hùm học được mánh sâu xa,
Hại đồng-bào bại sản đến tàn gia,
Bị thiên-hạ chửi cha, lôi mắng mẹ.
    
DƯ-LUẬN-VIÊN,“Sĩ-phu” tồi-tệ,
Nón cối ban ân-huệ hãnh-diện vui,
Dẫu luồn trôn, đội háng ... thí mạng cùi,
Miễn đổi lại hưởng đời tiền ăn cướp.
    
DƯ-LUẬN-VIÊN,“Khoa bảng” mắc mướp,
Vâng dạ luôn khi được dép râu kêu,
Cả thằng Tàu, thằng Quảng hoặc thằng Tiều,
Miễn phú quý, nhục nhiều cũng bất luận.
   
DƯ-LUẬN-VIÊN,“Bưng bô” lâm trận,
Mặt mày chai lắm bận quậy lọ sơn.
Nịnh bợ tài, ton hót giỏi, môi trơn ...
Hầu lãnh cám thay cơm nuôi mạng sống.
    
DƯ-LUẬN-VIÊN, “Bồi bút” xuẩn-động,
Quen hùa tà, lật-lộng quậy từng nơi,
Dai như thung, như đỉa, bẻm mép lời,
Theo Nghi-Quyết nực cười 36 ngón.
    
DƯ-LUẬN-VIÊN,“Thân hào” bò mộng,
Tham sữa bơ, thụ-động chịu khiển sai,
Như ruồi bu, như kiến đậu trong ngoài,
Chúng còn độc hơn loài vi-khuẩn chủng.
    
DƯ-LUẬN-VIÊN,“Xướng ca” nhắm trúng,
Hạng văn-nô tung-hứng cố vẫy-vùng,
Chúng tự-do qua lại bắn đùng đùng ...
Khuấy rối các cộng-đồng nơi hải-ngoại.

DƯ-LUẬN-VIÊN,“Hàng hai” ngốc dại,
Sống đê-hèn bại-hoại hạng trời ơi.
Nước lâm nguy, chúng vẫn tỉnh bơ cười,
Mặc “Biên-Bản Thành-Đô” rồi bại thắng.

DƯ-LUẬN-VIÊN, này “Lũ ruồi lũ nhặng” !
Lột xác đi ! Công-cán dụng sở-trường,
Về với dân diệt Cộng  cứu quê hương,
Cờ vàng thượng, phô-trương nền Dân-Chủ.

TDT, SEP-18-14
Ngô-Phủ

Ước chi :
Nhất trí toàn dân trừ Việt-cộng,
Đồng tâm cả nước đập Tàu-phù.
Ngô-Phủ

===========================================================================================================================================================================

From: Dat Nguyen
Sent: Wednesday, September 17, 2014 3:10 PM
To: Vinh Pham ; Nam Ho
Subject: DƯ LUẬN VIÊN VC

DƯ LUẬN VIÊN VC

Hỡi đồng bào người Quốc Gia chống Cộng
Những nhà thơ đang hoạt động diệt chồn
Hãy cùng nhau nhắm thẳng lũ ác ôn
Trong Làng Lưới đang thò đuôi khắp chốn

"Dư luận viên" lũ chó săn trà trộn
Sủa đồng lòng tung hứng khắp đông tây
Cả bắc nam cùng tụ hội nơi đây
Để  đâm thọc người Quốc Gia chống Cộng

Chúng ra mặt và càng ngày càng lộng
Hát rập khuôn bài "dư luận" năm châu
Kẻ "hiền lành" cùng mặt ngựa đầu trâu
Cùng cán Cộng giả làm dân trong nước

Chúng hoạt động càng ngày càng láo xược
Nối vòng tay lớn rộng khắp gần xa
Mục tiêu là hại chiến sĩ Quốc gia
Hại tất cả người thực tâm chống Cộng

Chúng trà trộn bầy mọi trò hí lộng
Đưa mọi người vào đường hướng "cầu vui"
Hát nhịp nhàng bài "dư luận" hủi cùi
Nhằm quấy phá những người thù "đảng cướp"

Dùng số đông cả nghìn con chồn mướp
Nòi chồn hôi tanh tưởi xúm nhau kêu
Dư luận viên tung hứng rất quảng tiều
Mong "cả vú lấp miệng em" công luận

Không lừa nổi những người quen chiến trận
Đánh Cộng thù để khôi phục giang sơn
Vạch mặt bầy lưỡi dẻo miệng mồm trơn
Trong hàng ngũ người Quốc gia chống Cộng

Hãy đoàn kết lôi đầu từ hang động
Lũ chồn hôi nhan nhản khắp nơi nơi
Đang hùa nhau tạo "dư luận" bằng lời
Nhằm bôi lọ người Quốc gia chống Cộng

Đây là lúc chẳng nên ngồi mơ mộng
Hãy đồng lòng chống Cộng diệt tay sai
Cứu nước non bị thù nội giặc ngoài
Tàu phù chiếm sẽ có ngày diệt chủng

Lời chính nghĩa Quốc gia mà đánh trúng
Tận tâm can tim óc lũ nằm vùng
Chúng sẽ nhao nhao nổi giận đùng đùng
Nhe nanh vuốt tấn công người chống Cộng

Hãy điềm tĩnh nhìn xem bầy khuấy động
Nhận diện bạn thù rất quan trọng ai ơi!
Đừng để cho Việt cộng ngả nghiêng cười
Mừng nghị quyết 36 chồn đắc thắng

Bầy "dư luận" vo ve như ruồi nhặng
Bay khắp nơi làm ô nhiễm môi trường
Giúp Cộng thù phân hoá hại đồng hương
Vì chính nghĩa viết bài thơ CÔNG LUẬN

Nguyễn Đạt
August 16, 2013





n Tuesday, September 16, 2014 7:00 PM, "Dien bien hoa binh > wrote:

 

Tâm sự của một Dư luận viên (DLV)

Ghi lại “nguyên bản” theo sự việc có thật
Loan Nguyen/ Blog Loan Nguyen
alt
Từ xưa tới nay, các nhà Dân Chủ thường cho rằng DLV là đám ruồi nhặng không có óc cũng chẳng có trái tim…Thật ra bản thân tôi và rất nhiều DLV khác là loại có óc và nhiều óc (trái tim tôi sẽ đề cập sau). Có thể nói đại đa số cái đầu chúng tôi còn cao hơn nhiều người khác, bời vì chúng tôi là người có trình độ, chúng tôi là sinh viên, sinh viên ở một trường không tầm thường, ở trường có tiếng tăm và “hot” hiện nay chuyên đào tạo về công nghệ thông tin…
Khởi đầu, chúng tôi cũng như bao ngàn sinh viên khác, lên thành phố ăn học, gánh nặng trên vai ước mơ thành đạt và cả những nỗi lo toan, mệt nhọc mà cha mẹ chúng tôi đang phải oành lưng với mảnh vườn con con lo cho chúng tôi ăn học. Thời gian đầu, tôi cũng lăn lội với đủ mọi nghề mà sinh viên có thể kiếm được để thêm chút tiền lo chi phí như dạy kèm, chạy bàn, phục vụ…cho đến việc bán mặt ra giữa trời mưa, trời nắng giữa đường để phát tờ rơi…
Rồi một ngày họ đến trường chúng tôi, họ tập hợp chúng tôi theo từng nhóm nhỏ, có rất nhiều nhóm như thế và họ đưa ra đề nghị về một công việc lâu dài với một mức lương tương đối xứng đáng và cả những lời hứa hẹn về một tương lai sáng chói sau khi ra trường…
Chúng tôi được dạy một số kỹ năng cơ bản, có thể nói là được “huấn luyện” khá bài bản và theo một lộ trình rất rõ ràng. Chúng tôi sẽ tự nâng cấp chúng tôi bằng cách tập hợp những nhóm nhỏ khác để bản thân chúng tôi trở thành Leader. Với công việc gì cũng vậy, những ngày đầu là những ngày tháng “vất vả”, chúng tôi phải tập làm quen với nhiều thứ ngôn từ tởm lợm, phải biết phản xạ, phải đối chọi lại với tất cả mọi điều bằng sự lăng mạ, phải hung hăng ném vào đó những thứ dơ bẩn và tồi tệ nhất mà chúng tôi có thể nghĩ ra được…Riết thành quen, nó như một chất men khiến người ta càng say thì càng thấy khát…Bạn cứ hình dung khi bạn ra chiến trường, bạn buộc phải bắn vào đối thủ, những phát đạn đầu tiên bạn sẽ run tay, bạn sẽ sợ hãi, lương tâm bạn sẽ réo rắt nhưng khi bạn vượt qua điều đó, trong trí não bạn sẽ có 1 sự kích thích mãnh liệt và bạn sẽ trở nên bạo tàn và “khát máu”, bạn sẽ hả hê khi giết được nhiều kẻ địch… thì chúng tôi cũng thế, chúng tôi được huấn luyện để trở nên khát máu và hả hê trong tất cả mọi trò bẩn thỉu…và nếu điều tồi tệ lập được đi lập lại nhiều lần hàng ngày thì cũng trở thành thói quen và trở nên rất bình thường mà thôi… huống chi đây là một loại công việc “có giá” hơn nhiều loại công việc khác…
Nói về trái tim: đúng là chúng tôi cũng biết nhục nhã, cũng biết xấu hổ bởi việc mình làm nhưng cảm giác đó qua nhanh lắm. Khi cái bụng bạn đói, cái nhu cầu hàng ngày nó đòi hỏi, nó réo rắt thì việc bạn xấu hổ với bản thân, với gia đình chẳng còn nghĩa lý gì cả. Bạn cứ thử so sánh mà xem: giữa một công việc vất vả, cực nhọc, đổ mồ hôi sôi nước mắt và một công việc nhàn hạ, ngồi mát ăn bát vàng, thiên hạ chẳng biết mình là ai thì bạn sẽ chọn công việc nào? Do vậy bạn đừng ngạc nhiên vì sao đội ngũ DLV lại đông như kiến cỏ và sẵn sàng lăn xả bất chấp đạo đức, bởi thứ đạo đức chúng tôi được học là chúng tôi phải biết yêu công việc của mình, phải biết bảo vệ chế độ trước mọi thế lực thù địch và chúng tôi phải biết hân hoan vì chúng tôi chẳng khác gì cán bộ công chức nhà nước được trả lương đúng ngày đúng giờ hàng tháng cho công việc bảo vệ đất nước!
Lâu lâu trong tâm can chúng tôi vẫn nhói lên tiếng nói của lương tri vì ít nhiều chúng tôi hiểu rất rõ những gì đang diễn ra, hiểu về chính trị, hiểu về cái sai cái đúng của chế độ nhưng hiểu là hiểu mà sống thì vẫn phải sống. Người ta đã cố tình tạo ra một xã hội mà nhu cầu sống bởi thực thể cao hơn như cầu sống bởi các giá trị của nhân cách thì đừng trách tại sao chúng tôi lại như thế. Hãy xem chúng tôi như một đám múa rối, chúng tôi múa may và được trả tiền để diễn trọn vai của mình…
Bạn hỏi tôi ước gì ư? Tôi ước một ngày tôi có thể cởi bỏ vai diễn này, tôi trở lại với cuộc đời như mong muốn tận sâu bên trong trái tim tôi và bạn hỏi tôi có hối tiếc gì không? Có hối tiếc vì những điều mình đã làm? Tôi xin trả lời:
TÔI HỐI TIẾC VÌ ĐÃ ĐƯỢC SINH RA DƯỚI CHẾ ĐỘ NÀY!

==========================================================================================


TƯ CÁCH ĐÊ HÈN HẠ TIỆN CỦA THẰNG HỒ NAM TAY SAI VIỆT GIAN CỘNG SẢN NẰM VÙNG TRONG HÀNG NGŨ QUỐC GIA ĐỂ CHỐNG NGƯỜI CHỐNG CỘNG VÀ BỊA ĐẶT CHUYỆN HOANG ĐƯỜNG NGU XUẨN ĐỂ BƯNG BÔ, VINH DANH LŨ GIẶC HỒ (BỘ ĐỘI CHÍNH QUY) VIỆT CỘNG HÈN VỚI GIẶC TÀU PHÙ ÁC VỚI DÂN VIỆT NAM CHÚNG TA

Mày sơ ý ló đuôi chồn việt cộng
Mũ tay sai mày tự đội lên đầu
Chúng tao nào có chụp mũ mày đâu
Hồ Nam hỡi mày ỷ y quá lắm

Mày mở miệng, mùi phân chồn thối khắm
Ngập diễn đàn người Việt khắp năm châu
Thằng tay sai mặt ngựa với đầu trâu
Bưng bô cộng, xỏ xiên người chống cộng

Chưa ai mắng nên mày càng quá lộng
Xạo mà ngu nên bịa chuyện hoang  đường
Viết tràng giang rồi tự đắc dương dương
Vinh danh cộng hồi Mậu Thân 68

Cộng tàn ác vô cùng, mày lại dám
Thật tiếu lâm mày bịa  chuyện  ngu si
Không sợ đời mắng nhiếc với khinh khi
Tay sai cộng thò đuôi chồn, lộ tẩy

Bởi ăn quen mà chồn đèn sập bẫy
Dư luận viên việt cộng chính là mi
Thằng trâu sinh chó đẻ mặt đen sì
Bưng bô lũ giặc Hồ không biết nhục

Ham kiếm điểm, lên diễn đàn hùng hục
Cắn đít người chống cộng mãi không buông
Vì vô tình sơ ý bị trần truồng
Quần tuột xuống hiện nguyên hình súc vật

Thằng nối giáo nằm vùng là sự thật
Mặt trơ lì lẻo mép bợ chồn hôi
Dư luận viên việt cộng quá ngu tồi
Mồm thối khắm bám mông người chống cộng

Đạp vào mặt xem mày còn hả họng ?
Nhe nanh cầy cắn đít Quốc Gia ta
Loài súc sinh loài việt cộng quỷ ma
Xem còn dám ba hoa lời nhảm nhí ?

Nguyễn Đạt
August 21, 2012

===========================================================================================================================================================================

Tôi nhớ lại năm Mậu Thân 1968, tôi bị Việt cọng (bộ đội chính qui) bắt, một thằng thì lấy dây trói xấp cánh hai tay tôi tréo lui sau quàng qua cổ, đau quá tôi la lên thì một thằng khác bước đến nói - đồng chí nhẹ tay chứ , làm gì mà mạnh thế ?nhưng cũng đã trói xong rồi , ích gì ? còn ông thì vừa đánh vừa vuốt , ai lưu manh đểu gỉa hơn ai ?
Nam Hồ.

Ối trời đất ôi! Nick Hồ Nam này bịa chuyện rẻ tiền ra mặt bưng bô  cho việt cộng công khai trên diễn đàn rồi .

Quyên Di công khai hợp tác với việt cộng trong việc thi hành nghị quyết 36 ở hải ngoại . Còn thằng Hồ Nam này là tay sai rất tích cực bưng bô cho việt gian cộng sản đã không từ bất cứ lời lẽ gian dối xảo quyệt bịa đặt xuyên tạc để công khai vinh danh cho bộ đội việt cộng .

Thằng chó đẻ Hồ Nam mày coi chừng oan hồn uổng tử của quân dân cán chính là đồng bào Huế bị quân bộ đội chính quy khát máu của việt cộng sát hại dã man ở Huế hồi tết Mậu Thân 1968 họ sẽ hiện hồn lên bóp cổ chết cha mày nghe .

Thằng Hồ Nam mày xạo quá . Sao việt cộng tụi nó không chôn sống mày hồi tết Mậu Thân cho rồi, như chúng nó đã chôn sống hàng vạn đồng bào quân dân cán chính Quốc Gia ? Hay là việt cộng thấy mày có "quý tướng đặc biệt" làm việt gian bưng bô việt cộng để phản bội Quốc Gia trong tương lai ? Để rồi mày trà trộn qua đây trong hàng ngũ Quốc Gia, mày chống người chống cộng ngày đêm, đồng thời bưng bô việt cộng vô cùng tích cực !

Thằng Hồ Nam mày ngu quá . Có xạo cũng phải xạo cho hợp lý .
Xạo ngu quá như mày chỉ làm trò cười cho mọi người, hiểu chưa hử thằng chó đẻ Hồ Nam mày ?

Vì muốn bưng bô vinh danh việt cộng mà mày xạo quá xá xạo . Tiên sư cha mày thằng chó đẻ Hồ Nam tay sai việt cộng .

Thằng chó đẻ Hồ Nam này chắc chắn là một thằng dư luận viên hạng bét của việt cộng trên các diễn đàn, giả làm người quốc gia để dễ bề chống người quốc gia chống cộng va bôi bác chính nghĩa Quốc Gia và vinh danh đảng giặc Hồ, đảng việt gian cộng sản .

Thằng chó đẻ Hồ Nam mày không lừa bịp, che mắt  được ai đâu .
Tiên sư cha mày Hồ Nam thằng bưng bô việt cộng .

Chửi cha bầy việt gian cộng sản nào là tội ác ? Đấy chỉ là lời nguyền rủa bọn gây tội ác là đảng giặc Hồ việt gian cộng sản đã tàn hại sinh linh mấy chục năm qua trong quốc nội rồi còn trà trộn qua đây mướn bọn tay sai thổ tả như thằng mất dạy Hồ Nam này để bôi bác chính nghĩa Quốc Gia .

Thằng chó đẻ Hồ Nam này cứ cắn đít những người Quốc Gia chống Cộng như ông Bút Xuân, bắt bẻ thế này thế nọ, chứ nó có bao giờ lên án sự tàn ác của đảng việt gian cộng sản ? Có bao giờ nó lên án đảng việt gian cộng sản đang đàn áp khốc liệt những đồng bào yêu nước chống Tàu Cộng đang xâm lăng VN ?

Có bao giờ nó lên án đảng việt gian cộng sản hèn với giặc ác với dân như ông Bút Xuân đã và đang làm ?

Thằng chó đẻ Hồ Nam này đã thò mặt hèn hạ ra bưng bô, vinh danh bọn bộ đội chính quy việt cộng hèn với giặc, ác với dân .

Rõ ràng quá rồi anh em ơi,  đồng bào ơi!

Đây là thằng chó đẻ Hồ Nam này tự nó chụp lên đầu nó cái mũ tay sai bưng bô việt gian cộng sản trước mặt mọi người trên các diễn đàn của người Việt hải ngoại nghe, chứ không có ai chụp mũ nó đâu .

Nguyễn Đạt


==========================================================================================
Pham Ba Vinh là ai ?


Thưa ông triết hồng Kỳ.

                   Rất cám ơn ông đã có ý lưu tâm đền sinh hoạt diễn đàn. Hiện nay đám việt gian mọc đã đầy khắp nơi, chúng ta cần sự cố gắng và thông cảm nhau cùng một ý chí đấu tranh.
                   Riêng với tên Phạm Bá Vịnh tự Nguyên xương hay Nguyen Ngoc là một tên hèn, hèn nhất trong chữ hèn, trong thời gian đi tù của 30/4/1975, ngày trở về, vợ hắn đã lấy một anh cán ngố sinh được một NGỐ CON, hắn khăn gói quả mướp vào nhà khi anh Cán Ngố đi làm, khi hiểu rõ hiện tình hoàn cảnh gia đình, hắn không có tư tưởng tự lực cánh sinh, ăn bám vào người vợ cũ, ban ngày hắn ăn ở nhà vợ nuôi, tối đến hắn khăn gói quả mướp lang thang ở trọ chỗ khác nhừng vợ cho Cán Bộ ngủ, khi hắn làm giấy H.O vợ hắn nghe tin nên cho anh Cán Ngố sang số de trở về với hắn mang theo đứa Cán Ngố Con, tới Hoa Kỳ, hắn tuyên bố : hắn cám ơn ông Cán Ngố đã nuôi vợ, con và bố mẹ hắn nên nuôi thêm một Cán Ngố Con đâu có sao, sao này là sao ở trên giời.
              Tôi cười hắn vì cái NGU của hắn là không tự túc tự cường được, cả đời hắn chỉ biết có một cái lỗ chân trâu, hắn cũng là người có hiếu cho vợ ngủ với Cán Bộ Cộng Sản để hắn lấy tiền nuôi cái miệng hắn cùng với cha mẹ hắn, đó là lý do hắn phải mang ơn ông Cán Ngố của hắn.
              Một lần nữa, cám ơn ông Triet Hong Ky, một vi hữu đã có lòng tương lân.
              Chúc ông nhiều sức khoẻ.

               Người lính già
               Nguyễn ngọc Phách


=====================================================================================================================

Kính thưa đồng bào Việt Nam tị nạn cộng sản vì không chấp nhận chủ nghĩa cộng sản,

Tên Nguyên Xương Phạm Bá Vịnh này nghe nói đang cư ngụ ở Houston (Texas) . Từ lâu tên này thường xuyên tấn công quấy phá, gièm pha, nói xấu, nhục mạ những ai viết văn thơ chống Cộng trên các diễn đàn hải ngoại . Gần đây hắn ta lại viết vài bài thơ con cóc với dụng ý nhục mạ Quân Dân Cán Chính VNCH và lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ của chúng ta . Khả năng làm thơ của hắn rất non nớt, thấp kém, nhưng ý tứ của hắn rất láo xược, thô bỉ , giọng điệu y hệt giọng điệu chó má của những kẻ "ăn cơm Quốc Gia thờ ma cộng sản" . Chúng ta không thể giữ thái độ nhã nhặn, lịch sự, khách sáo với tên vô lại rác rưởi này .

Những kẻ ăn cơm Quốc Gia mà thờ ma cộng sản thì chỉ là kẻ mặt người dạ thú . Đã là cầm thú, sâu bọ làm người thì làm gì có tư cách bàn về nhân cách của bất cứ ai ? Những kẻ giúp giặc, phản bội đồng bào tị nạn cộng sản thì giá trị còn  thua heo chó, dơ bẩn như loài giòi bọ, hôi thối còn hơn chất cặn bã thải ra mỗi ngày, chúng nó làm gì có giáo dục, làm gì có tư cách con người mà hòng chỉ trích ai, dù chúng nó biết viết, biết nói tiếng người ?

Tên mặt người dạ thú Nguyên Xương Phạm Bá Vịnh này được một số dư luận viên của VC như Veronique Thùy Hương... ngày đêm hùa theo nó . Những người sinh hoạt lâu trên Làng Lưới nào có lạ gì nick tay sai VC này .

Trước đây tôi đã từng đánh thẳng mặt tên BS thiến heo Đặng Vũ Ái ở bên Tây vì nó viết "kể về pháp lý VC hoàn toàn có lý để đánh miền Nam" . Trước sự phẫn nộ của dư luận, Đặng Vũ Ái phải rụt đầu lặng im .

Nay với tên thú đội lốt người Nguyên Xương Phạm Bá Vịnh này, tôi bắt buộc phải dạy dỗ nó cho nó bớt phô ra tính thú vật của nó khi nó đang sống trong xã hội loài người .

Trân trọng,
Nguyễn Đạt

BỊA CHUYỆN BÔI BÁC CỜ VÀNG THÒ RA MẶT
VIỆT GIAN TRÀ TRỘN TRONG HÀNG NGŨ QUỐC GIA

Bôi bác Cờ Vàng lộ Việt gian (1)
Nguyên Xương Bá Vịnh đứng chàng ràng
Tát tai, méo miệng thằng heo nọc
Đá đít, sưng đầu con chó hoang
Nối giáo, chậu bô mau lấy ném
Nằm vùng, hèo gậy cứ đem phang
Mặc va lải nhải lời ngu xuẩn
Căng nọc y ra đánh giữa đàng

Nguyễn Đạt

(1) Chỉ đọc hai bài thơ con cóc của hắn là biết chắc chắn hắn là thằng Việt gian phản bội Quốc gia bưng bô VC .

GỬI NHỮNG KẺ MẶT NGƯỜI DẠ THÚ Ở TRONG HÀNG NGŨ QUỐC GIA MÀ PHẢN QUỐC GIA


Cầm thú như bây giá đáng gì ?
Thua xa heo chó óc ngu si
Cắn người chống Cộng tồi vô kể
Phò kẻ thờ Tàu nhục quá đi
Xanh vỏ đỏ lòng đồ phản tặc
Thối mồm độc nọc thứ cu li
Lại còn tru sủa khoe "văn hoá"
"Văn hoá xơi phân" của lũ Ki!

Nguyễn Đạt
March 29, 2014

VỊNH PHƯỜNG VÔ LẠI

Cái mặt chồn lùi thật khó thương
Nhồm nhoàm như chó gặm nguyên xương
Cắn quần ông Ngọc trông lơ láo
Ngửi đít thầy Xuân thấy chán chường
Ngoác mỏ tanh rình khoe đạo nghĩa
Xì hơi thối khắm bảo văn chương
Già không nên nết đồ vô lại
Làm nhục tông môn, sập tổ đường

Nguyễn Đạt
March 22, 2014

GỬI THẰNG CHỒN LÙI (GẶM) NGUYÊN (CỤC XƯƠNG THỐI) PHẠM BÁ VỊNH HỦI

Mần thơ cóc, chồn lùi Phạm Vịnh
Hiệu Nguyên Xương phò nịnh Cộng nô
Suốt ngày đêm nó bưng bô
Khom lưng cõng lũ giặc Hồ hại dân

Già ngu dốt muôn phần chó má
Viết lăng nhăng, quá xá đê hèn
Ăn phân liếm đít bon chen
Viết xàm viết bẩn thói quen chồn lùi

Gớm cái mặt đen thui của nó
Cứt trám đầy họng chó Việt gian
Nguyên Xương theo đóm ăn tàn
Nhục dòng Phạm bá phản loàn nước non ...

Cha mẹ ngậm bồ hòn dưới mả
Giận thằng con quậy phá quốc gia
Chồn lùi Phạm Vịnh thối tha
Mần toàn thơ cóc thật là dốt ngu

Hèo tao đánh bỏ bu thằng giặc
Hiệu Nguyên Xương bú c. luồn trôn
Đánh thằng cẩu trệ ác ôn
Nguyên Xương Phạm Vịnh "chùi nồn" phản cha

Vác mõm thối ba hoa chẳng ngớt
Đánh cho mày phải rớt hầm phân
Nguyên Xương Bá Vịnh ngu đần
Mần thơ con cóc cù lần thật quê

Phạm Bá Vịnh thằng hề phản quốc
Phản Cờ Vàng, đâm thọc người ngay
Hèo tao đánh thẳng mặt mày
Thằng già chó đẻ ngậm đầy phân dơ

Nguyễn Đạt
March 29, 2014

---------- Forwarded message ----------
From: van hanh phung <pvhanh2001@yahoo.com>
Date: 2014-03-29 14:14 GMT-07:00
Subject: Re: [DiendanDanToc] Fw: [ChinhNghiaViet] Re: Chuyện Hai bài thơ Lượm và dựng lại cờ vàng.
To: "DiendanDanToc@yahoogroups.com" <DiendanDanToc@yahoogroups.com>, THINH NGUYEN <huongtanthinh@yahoo.com>

 
Chúng ta thua chạy, vì thời thế
Đừng thấy nhục, như thể lỗi ta
cuộc chiến tương tàn quá lâu
Cộng sản gian ác có câu nằm lòng
bách chiến bách thắng không nhân nhượng
thì cơ trời thương lượng người hiền
chúng ta thua TẠM,một phen
Nhân đạo, lẻ phải , dân quyền phe ta
Cộng sản giải thể không xa
Thế mới biết ai thắng ai cuối cùng
Chúng ta tiến bước cùng lịch sử
Nhục là bọn quỷ dữ Cộng nô

GÓP Ý CÙNG NGƯỜI LƯỢM CỜ VÀNG
bài thơ anh nhiều điều đáng trách
lối dụng chữ và cách cảm thông
Dùng chữ khinh người nhiều dòng
như "của mấy tên, "anh hùng","giẻ lau"
Vâng, đó là nỗi đau tập thể
đừng tách riêng, ngạo nghễ chê cười
chỉ thấy tiêu cực mà thôi
không thấy tích cực sáng ngời sử xanh
năm vị tướng anh linh tuẩn tiết
cùng bao người oanh liệt hi sinh
trùng trùng chiến sĩ vô danh
chết vì chính nghĩa tinh thần quốc gia
chê như anh, hóa ra chửi bới
cả miền Nam theo lối Cộng nô
Biết anh yêu nước bo bo
giữ mãnh cờ rách, và chờ ngày mai
"về xin" mãnh thứ hai ráp lại!
Đừng xin xỏ, đánh bại Việt gian
hết nhường rồi bán giang san
Đẩy lui Tàu Cộng , cờ vàng tung bay
toàn cờ mới ta may rực rỡ
có đủ ba sọc đỏ thẳng hang
                          BS Phùng văn Hạnh
__._,_.___

Posted by: <ngophu72


Những Tội ác của Việt Cộng ..CSVN terrorist bombings

 
Hôm nay , ngày 27 tháng 9, năm 2014; Hội Đồng Chủ Tọa cuộc bầu cử Chủ Tịch Cộng Đồng Người Việt TỴ NẠN Cộng Sản tại vùng thủ đô HOA KỲ, gồm DC/MD/VA đã long trọng xác định quyết tâm chống Cộng Sản.

Cử tọa đã nồng nhiệt hưởng ứng trước khi cuộc bỏ phiếu bắt đầu.
pv
From: M Pham
Date: 2014-09-27 14:17 GMT-04:00
Subject: Những Tội ác của Việt Cộng
To:




Những Tội ác của Việt Cộng



Terrorist Attacks in Saigon - Oct 26, 1962
Nổ bom trước Tòa Đô Chánh Sài Gòn ngày Quốc Khánh 26-10-1962, 7 người chết, 47 bị thương.




Vietnam --- Seven Killed 47 Wounded By Communist Bomb In Saigon - Vietcong Versus South Vietnam --- Image by © Hulton-Deutsch Collection/CORBIS
VC gài bom trước Tòa Đô Chánh Saigon, 7 người chết, 47 bị thương (26-10-1962)




27 Oct 1966 --- Viet Cong Guerrillas, led by North Vietnamese Regulars, bear automatic weapons and use leafy camouflage as they patrol a portion of the Saigon River in small boats somewhere in South Viet Nam, according to an official Communist source. --- Image by © Bettmann/Corbis




1964 VietCong Terrorist Attacks in Saigon




1964 VietCong Terrorist Attacks in Saigon




1964 VC terrorist bombings in Saigon - rạp chiếu bóng Capitol - Kinh Đô




1965 Terrorist Attacks in Saigon




1965 Terrorist Attacks in Saigon (Tòa Đại sứ Mỹ, 30-3-1965)





Saigon 1965 - US Embassy Bombing (March 30, 1965)
Vụ nổ bom Tòa ĐS Mỹ góc Võ Di Nguy - Hàm Nghi (nay là Hồ Tùng Mậu - Hàm Nghi) ngày 30-3-1965




30 Mar 1965, United States Embassy, Saigon, Vietnam --- The body of a US embassy employee, killed by a terrorist bomb blast, lies outside the embassy in Saigon. --- Image by © Bettmann/CORBIS




March 30, 1965 - U.S. embassy in Saigon is severely damaged by a dynamite blast






Brinks Hotel (Photo by lparkes - 1964)




1964_Brinks_Hotel_bombing (khu nhà dân phía sau KS Brinks)
KS Brinks trên đường Hai Bà Trưng gần phía sau Nhà hát TP bị VC đánh bom chiều 24-12-1964. Hai người Mỹ chết, 107 người bị thương gồm người Mỹ, Việt và Úc. Trong hình trên, nhiều ngôi nhà nhỏ của người Việt ở gần phía sau KS này cũng đã bị phá hủy do sức mạnh của vụ nổ. Tại vị trí của Brinks Hotel ngày nay là Park Hyatt Saigon Hotel.




1964 Brinks Hotel Bombing - Hai Ba Trung Street.





1964 Brinks Hotel Bombing  Christmas Eve




1966 Terrorist Attacks in Saigon
VC pháo kích vào trung tâm Saigon trong dịp lễ Quốc Khánh 1/11/1966




1966 Terrorist Attacks in Saigon




1966 Terrorist Attacks in Saigon





1966 Terrorist Attacks in Saigon




1966 Terrorist Attacks in Saigon




1966 Terrorist Attacks in Saigon





1966 Terrorist Attacks in Saigon




1966 Terrorist Attacks in Saigon




SAIGON 16/9/1971 -- CHẾT TRONG VỤ NỔ -- Một xác chết nằm trên lề đường gần một bích chương tranh cử của TT Thiệu phía trước một vũ trường nổi tiếng tại trung tâm Sài Gòn nơi vừa bị nổ bom trong vụ tấn công khủng bố vào tối thứ tư. Vụ nổ này là vụ tấn công đẫm máu nhất của các kẻ khủng bố tại Sài Gòn trong năm nay. (AP Wirephoto via radio from Saigon)




Vụ nổ tại Bưu điện trung tâm Sài Gòn ngày 8-5-1969




Terrorist attacks in Saigon - Central Post Office - May 8, 1969

Vụ nổ tại Bưu điện trung tâm Sài Gòn ngày 8-5-1969. Các kẻ khủng bố chẳng chừa một nơi nào mà không ra tay. 





Captured plans for an aborting assault on Korean Army Billet.
  




Viet Cong drawing in the written battle order locating the guard posts in front of entrance to Korean Army Billet. 1967




Watches used in bombs by Viet Cong terrorists - 1967
đồng hồ dùng trong bom hẹn giờ của những kẻ khủng bố




Viet Cong terrorist Van Tam Nguyen, captured by Saigon police and confessed he was deputy leader to Van Sam Nguyen
Tên khủng bố Nguyễn Văn Tâm, bị cảnh sát SG bắt giữ và thú nhận mình là phụ tá cho trùm KB Nguyen Van Sam




Viet Cong woman, captured by S. Vietnamese, being interrogated by Capt. Quang Tan Pham.
Đại úy Phạm Quang Tân thẩm vấn một nữ VC bị bắt - 1968




Capt. of Police Quang Tan Pham - Oct 1967
đại úy cảnh sát Phạm Quang Tân




Informer against Viet Cong terrorists masking his identity with stocking. October 1967
người chỉ điểm các kẻ khủng bố che dấu tông tích bằng chiếc vớ dài




Police lookout keeping watch on house used by terrorists as hideout - October 1967
Cảnh sát theo dõi ngôi nhà các kẻ khủng bố dùng làm nơi ẩn náu




House rented by Viet Cong terrorists to be used as hideout. October 1967
Ngôi nhà các kẻ khủng bố thuê để làm nơi ẩn náu




Closeup of Nguyen Van Sam, master terrorist for the Viet Cong, imprisoned by the Saigon police after numerous terrorist bombings around the city.
Gros plan de Nguyen Van Sam, maître terroriste pour le Viet Cong, emprisonné par la police de Saigon, après de nombreux attentats terroristes à travers la ville.





Thi Anh Huynh, nicknamed "Dragon Lady," who shot four people and was captured by South Vietnamese police - October 1967
Huỳnh Thị Anh, biệt danh "Rồng cái", bắn chết 4 người và đã bị cảnh sát Nam VN bắt giữ.




Vietnamese man wounded by grenade thrown by Viet Cong terrorist during days before elections - 1967
Một quả lựu đạn ném hụt vào Quân cảnh Mỹ khiến người phu xích lô này trở thành nạn nhân




A victim of terrorist attack days before elections - 1967
Nạn nhân của Việt Cộng




28 Jun 1965, Saigon: A Floating Nightmare.
Two young Vietnamese girls and their escort (right, at table) bear mute testimony to the violence of the Viet Cong bombs which destroyed the My Canh floating restaurant here June 25th. They were having supper when the terrorist blasts snuffed out 42 lives and wounded more than 80 persons in and near the boat-restaurant. --- Image by © Bettmann/CORBIS




28 Jun 1965, Saigon: A Floating Nightmare.
Shouting for help, a bystander attempts to administer aid to a badly wounded American child, minutes after Viet Cong bombs shattered the floating My Canh restaurant here June 25th. Sprawled at left is the body of boy's father, an American, who had thrown himself over the youngster to protect him when the bombs went off. Child is now in a Saigon hospital. --- Image by © Bettmann/CORBIS




Saigon Floating Restaurant bombed in 1965
Vụ nổ bom kép đẫm máu tại nhà hàng nổi Mỹ Cảnh đêm 28-6-1965 khiến 42 người chết, hơn 80 người bị thượng




The "My Canh" Bombing - Saigon, June 25, 1965




1965- Child is carried to ambulance after being injured in terrorist bombing of floating restaurant in Saigon River.




1965 Victim of Saigon Restaurant Bomb Blast - Press Photo
Khủng bố VC đánh bom nhà hàng nổi Mỹ Cảnh trên sông SG: 42 người chết, 81 bị thương




Terrorism In South Vietnam
Photo by Co Rentmeester 
đồng hồ gài bom của khủng bố bị tịch thu







Please note: If you forward this email please delete the forwarding history, which includes my email address. It is a courtesy to me and others who may not wish to have their email addresses sent all over the world! Deleting the history helps prevent spammers from mining addresses and sending out viruses. Thanks!

__._,_.___

Posted by: Paul Van

Chỉ trong 7 ngày, 3 người bạn ra đi


 
Văn Quang - Viết từ Sài Gòn ngày 27.9.2014 

Chỉ trong 7 ngày, 3 người bạn ra đi
(VienDongDaily.Com - 27/09/2014)

Tôi hy vọng chia sẻ bài này với bạn đọc đã từng phải vĩnh viễn chia tay với những người bạn thân trong đời. Nhưng chỉ trong một tuần lễ, vỏn vẹn 7 ngày mà có tới 3 người bạn thân ra đi trong khi mình ở cái tuổi gần đất xa trời hơn thì làm sao tránh khỏi chạnh lòng, bỗng cảm thấy cuộc đời ngắn ngủi và vô thường quá chừng!
Văn Quang

Nguyễn Xuân Hoàng và Văn Quang 10 năm trước
Chỉ trong vòng 7 ngày vừa qua, ba người bạn tôi “ra đi”. Tất cả đều kém tuổi tôi, thậm chí có ông mới chỉ 58 tuổi mới ra đi ngày 20-9, một ông 76 ra đi ngày 12-9 và một ông 77 ra đi ngày 13-9. Trong khi ngày 21-9 là ngày sinh nhật thứ 82 của tôi. Lẽ ra trong số những người này, tôi phải là kẻ ra đi trước tiên mới đúng… luật “già trẻ”. Nhưng trên đời này bao giờ cũng có những “ngoại lệ” đau lòng.

Ở đây, tôi không phân biệt “văn nghệ lớn hay văn nghệ nhỏ” và với tôi cũng chẳng có thứ hạng nào trong văn học nghệ thuật cả. Ông nào làm được gì cứ làm, suy tính làm gì tới những chuyện vớ vẩn đó. Chuyện đáng nói là anh sống với mọi người ra sao, thế thôi. Đã là bạn, ông nào tôi cũng kính trọng và thương nhớ dù là tướng hay là lính cũng là con người cả thôi. Văn hay võ, chẳng có gì quan trọng. Miễn là họ đã sống với tôi và trong tôi như thế nào. Một anh bạn tù, đôi khi tôi chẳng còn nhớ anh ta làm nghề gì, ở đâu, nhưng vẫn có những phút giây khiến tôi nhớ mãi đến một thái độ, một hành động, một câu nói ân tình của người đó.

Tôi hy vọng chia sẻ bài này với bạn đọc đã từng phải vĩnh viễn chia tay với những người bạn thân trong đời. Nhưng chỉ trong một tuần lễ, vỏn vẹn 7 ngày mà có tới 3 người bạn thân ra đi trong khi mình ở cái tuổi gần đất xa trời hơn thì làm sao tránh khỏi chạnh lòng, bỗng cảm thấy cuộc đời ngắn ngủi và vô thường quá chừng!

Về người ở xa, anh Nguyễn Xuân Hoàng

Với ba người bạn vừa ra đi, mỗi người đi một cách khác nhau. Tôi muốn kể đến người ở xa trước. Đó là anh Nguyễn Xuân Hoàng 77 tuổi ở San Jose. Anh kém tôi 5 tuổi và thật sự tôi không thể nhớ quen biết anh từ bao giờ. Trước năm 1975, tôi và anh chưa quen biết bởi mỗi người làm việc trong một môi trường khác nhau. Anh là nhà giáo “chính hiệu”, còn làm báo đối với anh lúc đó chỉ là nghề tay trái. Còn tôi, làm việc trong quân đội.

Tôi nhớ khi mới gặp nhau lần đầu ở Sài Gòn, có lần Nguyễn Xuân Hoàng hỏi tôi:
- Hồi xưa (trước năm 1975) anh đã từng làm chủ bút mấy tờ báo Quân Đội, lại là sĩ quan trừ bị, anh có đủ điều kiện xin giải ngũ, ra Bộ Thông Tin, xin cái giấy phép làm tờ nhật báo rồi lao vào nghề hoặc cho thuê manchette cũng được vài trăm ngàn một tháng, tha hồ sống khỏe mà chẳng phải làm gì.

Tôi phải giải thích:
- Đáng lẽ tôi được giải ngũ theo luật định, nhưng lại cũng theo luật định, tôi được giữ lại Quân Đội vì lý do “sĩ quan chuyên môn không có trường đào tạo”. Thời kỳ đó Quân Lực VNCH có đủ các trường như Pháo Binh, Thiết Giáp, Truyền Tin… nhưng không hề có trường nào dạy báo chí và truyền thông. Thế là cứ ở với quân ngũ dài dài và suốt đời vẫn chỉ là sĩ quan trừ bị. Vả lại sau một thời gian phục vụ trong quân đội, tôi thấy yêu cuộc đời quân ngũ và bằng lòng với tuổi trẻ của mình.
Hoàng cười:
- Và cũng tại hồi đó các cô gái Sài Gòn đều là “em gái hậu phương, thương anh trai tiền tuyến”. Đúng không?
Tôi không phủ nhận tâm trạng này nhưng chỉ là một phần trong đời sống của tôi.
Sau này, khi anh NX Hoàng làm Tổng Thư Ký cho tờ báo Việt Mercury ở Mỹ, tôi bắt đầu hợp tác với báo anh làm. Từ đó chúng tôi hiểu nhau và dễ dàng thông cảm với nhau. Đôi khi có dịp về Sài Gòn, không lần nào anh không tìm gặp tôi cùng vài người bạn.

Có buổi chiều chúng tôi đi bộ trên những con đường đầy bóng cây cổ thụ, anh nói:
- Không bao giờ ngờ lại có ngày đi với Văn Quang trên những con đường xưa như thế này.
Anh dốc bầu tâm sự về đủ thứ chuyện, kể cả chuyện tình cảm riêng tư, có lẽ tôi là người hiểu rõ anh hơn hết những người bạn ở đây. Tôi không nhớ anh về Sài Gòn bao nhiêu lần, có lần anh và chị Trương Gia Vy, vợ anh, cùng về và cùng đến nhà tôi ăn vài món gia truyền của gia đình tôi.

Chị Vy là “con cháu nhà đại gia” mà tôi biết khi thân phụ chị là một vị dân biểu rất nổi tiếng ở Hạ Nghị Viện VNCH mà phóng viên của Đài Phát Thanh Quân Đội có vài lần phỏng vấn. Phải nói thật là chúng tôi cũng tìm cách vận động để ngân sách của Tổng Cục Chiến Tranh Chính Trị đưa ra Quốc Hội được ông cùng một số dân biểu ủng hộ, không bị cắt xén như những tổng cục khác.

Chị Vy có đặc tính của phụ nữ miền Nam, thật thà, đôn hậu, thực tế trong khi Nguyễn Xuân Hoàng lại có tính lãng mạn của mấy anh nghệ sĩ với những mơ ước tưởng như không bao giờ với tới được. Có lẽ chính vì vậy họ hợp thành một cặp rất đẹp đôi cho đến cuối đời.
Đằng Giao, Nguyễn Thụy Long, Nguyễn Xuân Hoàng ở quán Cà Phê Ân Nam Sài Gòn

Chị Vy, Ng Xuân Hoàng cùng bạn bè ở nhà Văn Quang năm 2004

Những ngày sau cùng

Khi anh Hoàng và chị Vy làm tờ báo Việt Tribune riêng của mình, tôi vẫn hợp tác, ngoại trừ thời gian tôi bị “hỏi thăm sức khỏe,” bị “cấm viết ra nước ngoài” và bị phạt vì tội “vi phạm internet,” cái thứ tội mà tôi không thể hiểu rõ đó là tội gì.

Hoàng điện thoại hỏi thăm nhưng thời gian đó điện thoại và internet nhà tôi bị cắt hết, anh hỏi thăm qua bạn bè. Hoàng rất thông cảm nhưng cũng chẳng thể làm gì hơn. Sau đó, tôi lại tự mình đứng lên, “tự mình tha tội cho mình” và lại tiếp tục con đường tôi phải đi.
Hoàng lại giục tôi gửi bài cho báo anh. Bài hàng tuần tôi viết cho khá dài nên tôi nói Hoàng cứ “tự do” xén bớt cho hợp với báo của mình. Tôi hoàn toàn tin ở anh. Có điều rất lạ là Hoàng thường tỏ ra buồn chán, tôi không thể hiểu hoàn toàn lý do nào. Sau một thời gian tôi mới biết Hoàng bị bệnh khá nặng.

Trong thời gian vài năm sau này, thỉnh thoảng tôi nhận được một cái mail của Hoàng, ngắn gọn nhưng đầy đủ ý nghĩa của một căn bệnh “chán chường”. Thỉnh thoảng tôi điện thoại thăm hỏi, anh còn nói chuyện được năm ba phút. Nhưng lần sau cùng, cách đây khoảng hơn một tháng, khi tôi gọi, Hoàng bắt máy, nhưng chỉ nói được đúng một câu sau cùng “Tôi mệt quá anh ơi!” Tôi vội vàng cúp máy và thăm dò bệnh tình Hoàng qua những người bạn ở San Jose. Và điều tôi hiểu là Hoàng sẽ phải vĩnh viễn từ giã cuộc đời trong một ngày không xa.
Tôi hồi hộp chờ đợi một tin buồn sẽ đến, một thứ tin buồn được báo trước. Rồi tôi cũng nhận được điện thoại của người bạn ở San Jose báo tin này ngay sau khi Hoàng từ trần vào lúc gần 11g sáng ngày 13-9. Tôi chỉ kịp gửi đến chị Vy vài hàng chia buồn bởi tôi biết lúc này chị chẳng còn thì giờ,chẳng còn tâm trí đâu mà đọc.

Hàng ngày vào internet, tôi đọc được rất nhiều lời phân ưu, thương tiếc của rất nhiều bạn bè anh ở khắp nơi trên thế giới. Có lẽ ít có người nào dù ở bất kỳ thành phần nào được bạn bè yêu quý đến thế, ngoại trừ những ông “chính khách” thì toàn là những thủ tục chia buồn cho đúng phép xã giao, buồn đấy mà chưa chắc đã là buồn hay vui nữa. Với Nguyễn Xuân Hoàng, bạn “mày tao” cũng có, bạn xưng là anh, xưng là em cũng có, đàn ông đàn bà, già trẻ đủ cả trên khắp các trang báo, các trang web, các diễn đàn… Một người ra đi như thế thật hiếm. Anh phải sống như thế nào mới được tiễn đưa như thế.

Hoàng sống chân thật, chan hòa với bản tính điềm đạm, bình dị và nhún nhường, chưa bao giờ tỏ ra mình là một “nhà văn lớn” hay “một cái gì đó” quan trọng trong xã hội. Ở Hoàng, tôi nhận thấy anh luôn tỏ ra “Tôi chỉ là một con người rất tầm thường.” Đó chính là phong cách làm nên một nhà văn lớn.
Nhiều lần tôi đã định viết về anh nhưng đã có quá nhiều bạn anh viết về anh rồi, nhất là cuộc đời và tác phẩm của anh. Cho nên tôi vẫn ngần ngại. Nhưng cuối cùng, đến hôm nay tôi cảm thấy cần phải viết đôi dòng về anh với những cảm xúc không thể cưỡng lại và nỗi tiếc thương sâu sắc. Ở đây tôi chỉ nói đến tình cảm anh chia sẻ cùng tôi suốt chặng đường dài. Tôi mất một người bạn đúng nghĩa, vĩnh biệt Nguyễn Xuân Hoàng nhưng tôi biết chắc rằng trong cuộc đời còn lại của tôi luôn có hình ảnh anh ở bên.
 Về Hoàng Vũ Đông Sơn
Di ảnh Hoàng Vũ Đông Sơn
Có lẽ cái tên ấy còn xa lạ vời nhiều bạn đọc. Anh không sáng tác nhiều và cũng không hẳn là một nhà văn, nhà thơ thường xuyên góp mặt trên các trang báo. Sự nghiệp sáng tác của anh chỉ rộ lên từng thời kỳ, tùy hứng. Hay nói cho đúng hơn là vì thiếu “đất dụng võ” nên anh không có nhu cầu phải viết nhiều. Vẫn có những con người như thế. Thiếu “đất dụng võ” nên cũng không thúc đấy được hứng thú làm việc. Đành cứ “được đến đâu hay đến đó”.

Trong cuộc đời tôi đã từng gặp khá nhiều người quen biết như thế. Có tài, có khả năng nhưng vì một lý do nào đó để tài năng chết yểu. Hoàng Vũ Đông Sơn thì hơi khác. Anh cố gắng song chẳng “trụ” được ở nơi nào lâu. Tuy vậy anh không bỏ cuộc như những người khác, suốt cuộc đời anh vẫn sống cho văn chương và thơ phú. Lâu lâu anh gửi cho tôi đọc vài bài của anh.
Nhưng rồi anh cũng vào ra bệnh viện vài lần cùng thời gian với tôi. Cho nên chúng tôi không thể đến thăm nhau.
Thế rồi buổi sáng ngày 12 tháng 9, chị Đông Sơn điện thoại cho tôi báo tin “Nhà em vừa mất lúc 9 giờ sáng nay rồi bác ơi!”.
Tôi sững sờ, gọi cho Hàm Anh, lúc đó cô đang trên đường tới bệnh viện đưa thi hài người bạn về nhà. Một căn nhà cũ trong chung cư Thanh Đa siêu vẹo, anh chị vẫn sống ở đó cùng người con trai duy nhất từ nhiều năm nay. Nó còn thê thảm và hiểm nguy rình rập hơn cả cái chung cư tôi đang ở.

Tôi báo tin cho Uyên Thao, Hoàng Song Liêm, Thanh Thương Hoàng ở Mỹ, tất cả đều bàng hoàng thương tiếc. Năm nay anh 76 tuổi, một người bạn cam chịu với số phận, không thích tranh đua.
Trong số những tác phẩm của anh, tôi còn giữ được một vài bài. Mời bạn đọc một đoạn trong bài thơ của anh sau đây có thể là một tượng trưng cho đường lối sáng tác của anh:

Thưa với người đi
Ta cứ chôn chân mãi đất này
Tứ thời bát tiết nhìn mây bay
Ruồi nhặng vo ve quấy đảo quá!
Gay …
HVĐS

Người đi vạn ngả sông hồ
Có hay “thóc giống một bồ” ngả nghiêng
Lời thề sông Hát còn thiêng?
Văn Thân Sát Thát đâu riêng thời nào
Đinh Lê Lý Nguyễn… anh hào
Trần Lê Hồ Mạc vẫn gào quốc dân
Bảo vệ cương vực xa gần
Tấc suối phân đất ta cần bảo lưu
*
Tâm trong sáng – óc trí mưu
Sẽ biện biệt rõ: ân, cừu, thế nhân
Trong cốt cách Việt tinh thần
Bình Nam – kháng Bắc góp phần dựng xây
Mặt trời đâu mọc hướng Tây
Cường thù hăm hở cứ bày cuộc chơi
Gớm thay cho lũ con trời
Còn hang Dấu Gỗ muôn đời giặc đau
*
Ngô Quyền Hưng Đạo trước sau
Và còn sau nữa cùng nhau tiếp dòng
Quốc vận sao lắm long đong
Những trang quốc sĩ an lòng được sao…
Hoàng Vũ Đông Sơn 7/7/2012
Người bạn thứ ba, trẻ nhất vừa ra đi
Lương Quang Khôi và những trẻ em nghèo tại Campuchia

Đó là anh Lương Quang Khôi, năm nay mới 58 tuổi. Khôi không viết văn làm thơ, nhưng anh lại là một con người luôn gắn bó với những anh em “làm văn nghệ”. Nhất là những công việc từ thiện của bất cứ hội đoàn nào, anh cũng nhiệt tình tham gia.

Trong khoảng 5-7 năm gần đây, khi tuần báo Văn Nghệ Úc mang quà của Mái Ấm Tình Thương của bà con người Việt ở Úc về Việt Nam giúp đỡ rất nhiều gia đình nghèo khổ từ Nam chí Bắc và sang cả Biển Hồ Campuchia giúp nhiều gia đình người Việt rất khốn khổ ở xứ người, anh Khôi là một trong số người tình nguyện đi theo cả tháng trời. Anh không nề hà mang vác những thùng quà nặng trĩu, thức đêm, dậy sớm, anh làm việc như một “phu khuân vác” chính hiệu.

Tôi đã từng đi nhiều nơi cùng anh và đi cả Biển Hồ ở Campuchia với đoàn từ thiện Mái Ấm Tình Thương. Trong cả đoàn, anh là người trẻ tuổi nhất, xông xáo và tận tâm lo cho từng gia đình. Anh đã từng ôm những đứa trẻ con từ chiếc thuyền nan cũ nát sang chiếc bè giữa biển khơi và phát cho chúng những gói quà mà chúng tưởng như chẳng bao giờ có được giữa trời nước mênh mông ở xứ Chùa Tháp này, những thân phận dường như chẳng ai thèm đoái hoài đến.

Anh có cái dáng dấp lực sĩ, bảnh trai của một Ronaldo, tôi ví von như thế là quá đáng, nhưng để bạn đọc dễ hình dung ra con người này. Anh luôn giúp đỡ tôi khi phải mang hành lý lên máy bay hoặc xuống những con thuyền tam bản nhỏ xíu giữa những con suối chạy dài trong hệ thống kinh rạch chằng chịt của miền Tây Nam Bộ. Có khi chúng tôi ngồi hàng nửa ngày trong lòng ghe chật hẹp, chui qua những cái cầu khỉ cheo leo, đôi bờ đầy lau lách. Người đầu tiên khuân vác hàng quà lên đi vào các xóm nghèo chính là Hoàng Trọng Khôi. Bản tính anh rất hiền lành, yêu “văn nghệ” và con người làm văn học nghệ thuật bằng những hành động thiết thực, chan chứa tình nghĩa mà chẳng bao giờ nói ra.

Ở Sài Gòn, hồi sau này, biết tôi sức yếu không đi đâu nên thỉnh thoàng anh đi xe gắn máy lên đón tôi đi cà phê, ăn sáng. Mới vài ngày trước đây thôi, chúng tôi ăn sáng và ngồi ở quán café mới mở ngay trong chung cư. Anh vẫn điềm đạm, ít nói và còn hẹn nhau đến thàng 12 này, tòa báo Văn Nghệ Úc lại về làm từ thiện. Tôi nói chắc kỳ này không thể đi được, anh cố nài nỉ tôi đi cùng anh em đến một địa điểm nào gần Sài Gòn thôi hoặc đi máy bay lên Đà Lạt phát quà cho mấy trại tâm thần rồi để tôi nghỉ ngơi. Tôi vẫn lắc đầu vì sợ tôi chỉ làm phiền cho các anh thôi nếu tôi… lăn đùng ra đó. Khôi có vẻ buồn không thuyết phục được tôi.
Thế mà, chiều ngày 20-9 vừa qua, Thanh Sài Gòn điện thoại báo tin sét đánh “Khôi ra đi lúc 6g chiều rồi anh ơi!”. Tôi hỏi nguyên nhân, chỉ là vì bị đột quỵ, máu đã tràn ra khắp đầu, các bác sĩ giỏi nhất đành bó tay. Cái thứ bệnh khó có ai ngờ trước được.

Buổi chiều ngày 21-9- 2014 vừa qua, cũng là ngày sinh nhật thứ 82 của tôi, chúng tôi đến nhìn anh lần cuối cùng. Trong số tất cả anh em ở tuần báo Văn Nghệ Úc đến những anh em ở Sài Gòn, người trẻ tuổi nhất lại ra đi trước bỏ lại người góa phụ còn trẻ cùng hai đứa con thơ.
Trong cuộc đời chúng ta, chẳng phải chỉ có những người thân trong gia đình, trong cùng sự nghiệp mới là bạn mà cạnh đó còn những con người đã dành cho chúng ta một thứ tình cảm thầm lặng cũng rất đáng trân trọng khiến chúng ta không bao giờ quên.

Khôi (từ phải qua) và Đoàn Dự, Văn Quang, Thanh Sài Gòn sau một chuyến đi làm từ thiện ở Đà Lạt

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
* Trang bài viết của Nhà văn Văn Quang - VienDongDaily.com

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
__._,_.___

Posted by: Nhat Lung 

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link