Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Tuesday, September 30, 2014

Sinh viên, ngọn lửa cách mạng của trí thức trẻ



---------- Forwarded message ----------
From: San Huynh 

Sinh viên, ngọn lửa cách mạng của trí thức trẻ

By on September 25, 2014


Sinh viên, ngọn lửa cách mạng của trí thức trẻ
Một trong những hoạt động trong thời gian sinh viên Đại Học Hong Kong bãi khóa, đòi hỏi Trung Quốc phải cho cư dân Hong Kong được quyền tự do ứng cử, ảnh chụp hôm 23/9/2014.

Mùa xuân Prague 1967

Vào ngày 31 tháng 10 năm 1967 cuộc biểu tình của sinh viên ở Prague đòi loại bỏ các nhà lãnh đạo ngày càng không được lòng dân của Đảng Cộng sản Tiệp Khắc đã bị đàn áp tàn bạo.
Tháng 01 năm 1968, ông Alexander Dubcek trở thành Bí thư thứ nhất chi nhánh Slovak bắt đầu một quá trình cải cách đã đi vào lịch sử với tên gọi của Mùa xuân Prague.

Trong những tháng tiếp theo, những người biểu tình yêu cầu bãi bỏ kiểm duyệt, cho phép thành lập tổ chức độc lập, tự do hóa chính sách đối với các nhà thờ, dần dần sẽ đưa quy tắc dân chủ vào nội bộ đảng, chuẩn bị một nhà nước liên bang…

Mùa xuân Prague bị dập tắt bởi sự can thiệp quân sự của các nước thuộc khối Hiệp ước Warsaw. Các cuộc biểu tình chống lại sự hiện diện của quân đội Xô Viết đã bị đàn áp dã man. Biểu tượng của cuộc biểu tình chống lại cuộc xâm lược này là vụ tự thiêu của Jan Palach, sinh viên tại Đại học Charles ở Prague, vào ngày 16 tháng 01 năm 1969. Tang lễ Palach trong ngày 25 tháng 01 đã trở thành một cuộc biểu tình lớn với sự tham gia của khoảng 100 ngàn người.

Cảm hứng từ Mùa xuân Prague, tháng 3 năm 1968 sinh viên Ba Lan từ các thành phố Warsaw, Gdansk, Krakow, Lodz và Poznan đã tổ chức biểu tình đòi cải cách chính trị. Cuộc biểu tình cũng bị công an đàn áp tàn nhẫn.

Những người biểu tình mình đã hy vọng mờ nhạt về sự khắc phục các giả định của hệ thống cộng sản và cũng muốn qua việc biểu tình sẽ thay đổi ý thức của giới trí thức trẻ Ba Lan. Nhiều sinh viên sinh viên tham gia bị nhà cầm quyền bắt giữ là những người năng động nhất trong năm 1980, khi họ tham gia thành lập các cơ sở của “Công đoàn Đoàn kết” và trở thành những nhà lãnh đạo chủ chốt của phong trào xã hội này như Jacek Kuron, Adam Michnik…

Trong thập niên 80 sinh viên Ba Lan phát động phong trào “Orange Alternative” (Pomarańczowa Alternatywa) tức là “lựa chọn màu cam” qua ăn bận, trang trí, sử dụng đồ dùng trong sinh hoạt, với mục đich chọc diễu chính quyền, chống lại màu đỏ chính trị tràn ngập trong đời sống công cộng. Phong trào xuất phát từ Wroclaw, lan ra các thành phố Lodz, Lublin và thủ đô Warsaw.

Những hoạt động tích cực của sinh viên Ba Lan đã đặt nền móng cho một cuộc cách mạng dân chủ mùa Thu năm 1989 xoá bỏ chế độ cộng sản.

Vào ngày 8 tháng 8 năm 1988, các cuộc biểu tình của sinh viên Miến Điện lan rộng khắp đất nước, thu hút sự ủng hộ của các tu sĩ, công nhân, trí thức và thành viên của tất cả các nhóm dân tộc và tầng lớp xã hội.

 Cuộc biểu tình đã kéo dài thành một cuộc đình công 5 ngày, đã bị chính quyền quân sự dìm trong biển máu với khoảng ba ngàn người thiệt mạng (chính quyền Miến Điện đưa ra con số khoảng 350 người). Sinh viên đã bày tỏ sự ghê tởm của họ với chính sách kinh tế, chính trị và tiền tệ thù địch của chính quyền quân sự được lãnh đạo bởi tướng Ne Win.

Sự đàn áp và cảnh máu của những người dân lương thiện bị đổ xuống đã thúc đẩy bà Aung San Suu Kyi lúc bấy giờ từ Anh quốc về nước lo cho mẹ già, ở lại và lần đầu tiên bước vào vũ đài chính trị, trở thành một biểu tượng của nền dân chủ và tự do không chỉ là của Miến Điện, mà còn phần còn lại của thế giới.

Giờ đây, khi Miên Điện đang chuyển mình, bắt đầu những bước đi thay đổi cho lộ trình dân chủ, tại trung tâm Prague và trên toàn thế giới vào ngày 08 tháng 8 năm 2013 đã kỷ niệm 25 năm biến cố được gọi là “8888″, để tôn vinh nạn nhân trong quá khứ và hiện tại của chế độ độc tài Miến Điện.

Ngay trong ngày Ba Lan tổ chức cuộc bầu cử tự do đầu tiên trong hệ thống xã hội chủ nghĩa, ngày 04 tháng 6 năm 1989, trên quảng trường Thiên An Môn tại Bắc Kinh, đã diễn ra một trong những vụ thảm sát khủng khiếp nhất trong lịch sử hiện đại. Cuộc biểu tình của hàng trăm ngàn sinh viên đòi cải cách chính trị, dân chủ trong đời sống công cộng và chống sự gia tăng tham nhũng, đã bị quân đội Trung Quốc sử dụng xe tăng đàn áp. 

Những ước tính về con số thiệt mạng khác nhau: 4000-8000 (CIA), 2600 (Hội Chữ Thập Đỏ Trung Quốc)  và có nguồn khác chưa được xác định khác là 5 ngàn. Số người bị thương từ 7 ngàn đến 10 ngàn người.

Từ đó, mỗi năm cứ đến ngày 4 tháng 6, hàng chục ngàn, có khi tới hàng trăm ngàn người Hoa ở Hongkong tập trung mít tinh, đốt nến tưởng niệm những nạn nhân của vụ thảm sát này. Nhiều sinh viên tham gia cuộc biểu tình trở thành những nhà hoạt động đối lập.

Hongkong 2014


2

Sinh viên Hongkong bãi khóa đòi dân chủ sáng 22/9/2014.

Và cũng tại Hongkong, 25 năm sau, ngày 22 tháng 9 năm 2014, sinh viên Hong Kong bắt đầu một tuần bãi khóa với quy mô lớn để phản đối lập trường của chính phủ trung ương Trung Quốc trong việc cải cách bầu cử ở đặc khu hành chính này.

Có 24 trường đại học tổng hợp, bách khoa và trung học Hongkong tham gia bãi khóa. Tờ Bưu điện Hoa Nam cho hay, khoảng 400 học giả và nhân sự không giảng dạy ở các trường học cũng bãi công để ủng hộ học sinh sinh viên. Đây chỉ mới là màn dạo đầu cho một cuộc biểu tình rầm rộ hơn dự kiến sẽ diễn ra vào ngày o1 tháng 10 tới do phong trào Occupy Central tổ chức.

Sinh viên cáo buộc Trung Quốc phản bội lời hứa về việc trao thêm quyền dân chủ cho Hongkong trong vòng 50 năm tiếp theo, sau khi Anh quốc trao trả lại cho Trung Quốc vào năm 1997. Họ đòi hỏi phải cho cư dân Hong Kong được quyền tự do ứng cử, thay vì Bắc Kinh tự đưa ra danh sách các ứng cử viên.
Trong cao trào này nổi bật lên khuôn mặt trẻ trung Joshua Wong.

Tháng 6 năm 2011, khi mới 14 tuổi, Joshua Wong đã thành lập phong trào “Scholarism”chống lại việc bắt buộc các trường tiểu học Hongkong từ 2015 đưa vào giảng dạy “Mô hình Trung Quốc”, bao gồm chào cờ Trung Quốc, học lịch sử nói về tính ưu việt của chính quyền Trung Quốc, “yêu nước là yêu chủ nghĩa xã hội”…  

Cha của Joshua Wong, người từng chạy trốn khỏi chế độ Cộng sản hàng chục năm về trước, và những người Hongkong khác đã phẫn nộ khi thấy trong sách giáo khoa sử sắp tới không hề nhắc đến những biến cố to lớn tại Trung Quốc như Cách Mạng Văn Hóa 1966 -1976, hay thảm sát Thiên An Môn 1989.
“Scholarism” đã thu thập được 20 ngàn chữ ký cho kiến nghị hủy bỏ sách giáo khoa này. Nhà cầm quyền Trung Quốc gọi Joshua Wong và bạn bè là những kẻ đấu tranh cực đoan, những phần tử nổi loạn tuổi teen.

“Chương trình giáo dục quốc dân muốn bồi dưỡng lòng yêu nước mù quáng trong giới sinh viên. Chúng tôi lo ngại rằng nhiều sinh viên sẽ bị tẩy não”, “Chúng tôi chỉ không muốn nhìn thấy thế hệ tiếp theo của mình mất tự do và trở thành những con rối “, Joshua Wong nói.

Theo báo chí quốc tế, sinh viên đã vấp phải những phản ứng quyết liệt đầu tiên từ phía nhà cầm quyền. Bưu điện Hồng Kông từ chối gửi truyền đơn kêu gọi bãi khóa, trong khi một loạt trường học đe dọa sẽ hạ điểm hạnh kiểm nếu học sinh, sinh viên bỏ học.

Vì tính chất đặc biệt về quản lý hành chính của Hongkong, nhà cầm quyền Trung Quốc sẽ khó có thể cho một “Thiên An Môn” tái hiện trong ngày 01 tháng 10 năm 2014.

Hơn nữa, nhận rõ cuộc vận động của sinh viên là một hoạt động dân sự ôn hoà dường như đã thấm vào máu của người Hongkong, Joshua Wong đã thẳng thắn nói rằng: “Nếu quân đội kéo đến, tất cả chúng tôi sẽ đi về nhà… chúng tôi không muốn nhìn thấy đổ máu”.

Cuộc tranh đấu của sinh viên dù có thành công hay không cũng sẽ là ngọn lửa cách mạng đầu tiên nung nấu, biểu hiện sự đoàn kết, nguyện vọng chung của xã hội. Đây là một sự thách thức lớn đối với nhà cầm quyền Trung Quốc.

Sinh viên là giới trí thức trẻ, sôi nổi, cầu tiến và luôn có khao khát tự do, dân chủ, những giá trị mà họ nhìn nhận khi đi ra thế giới bên ngoài.

Tinh thần của sinh viên Hongkong khác hoàn toàn với sinh viên Việt Nam. Một ví dụ điển hình nhất có thể nêu ra. Khi Nguyễn Thị Phương Uyên bị bắt, 109 sinh viên của trường đại học thực phẩm đồng ký đơn gửi lên Chủ tịch nước đòi trả tự do cho cô, nhưng sau đó đã nhanh chóng phủ nhận, hoặc rút tên vì bị đe doạ đuổi học. Họ sống trong sợ hãi, cũng như đa số còn lại bị tẩy não, bị thuần phục trong cái lò giáo dục dối trá.

Khi sinh viên, lực lượng trí thức tương lai của xã hội, có điều kiện tiếp cận thông tin và hiểu biết mà vô cảm với chính trị, chưa nhận thức được sự cần thiết phải thay đổi thể chế để lành mạnh hoá đời sống, thì khó hy vọng gì về một tiến trình dân chủ cho Việt Nam.
© Lê Diễn Đức / RFA




__._,_.___

Posted by: truc nguyen 

Giới trẻ và quyền được biết


Giới trẻ và quyền được biết

Chân Như, phóng viên RFA
2014-09-25
  • In trang này
  • Chia sẻ
  • Ý kiến của Bạn
  • Email
DDBT09252014.mp3
Các nhà tranh đấu với phong trào vận động “Tôi muốn biết” từ cuối tháng 8 năm 2014.
Citizen photo

Ngày 28 tháng 9 tới đây, là ngày Liên Hiệp Quốc chọn làm ngày “Quốc tế quyền được biết”, nhân sự kiện này, trong tạp chí diễn đàn bạn trẻ kỳ này, Chân Như mời quý vị cùng theo dõi chia sẻ của một số các bạn khách mời về đề tài “Tôi muốn biết này”.

Quyền tối thiểu của công dân

Nhằm hướng tới ngày Quốc tế về quyền được biết do Liên Hiệp Quốc đặt ra, tại Việt Nam đã có xuất hiện phong trào vận động “Tôi muốn biết” từ cuối tháng 8 vừa qua. Phong trào này do Mạng lưới Blogger Việt Nam phát động. Thực tế về quyền được biết ở Việt Nam ra sao? Chân Như sẽ cùng thảo luận với các bạn Minh Hạnh, Hạ Long Nét, Trần Nam và Khúc Thừa Sơn về vấn đề này.
Chân Như: Trước hết, theo các bạn, quyền được biết nên hiểu như thế nào?
Minh Hạnh: Khi mạng lưới blogger Việt Nam phát động chiến dịch chúng tôi muốn biết, qua tìm hiểu thì Minh Hạnh đã ủng hộ bởi vì quyền được biết là quyền tối thiểu của người công dân.Từ đó chúng ta biết về xã hội về đất nước về con người và những chính sách về những ngoại vận, cũng như chính sách ngoại giao, chính sách đối với người dân Việt Nam trong nước bởi vì trải qua bao nhiêu năm tháng do đảng cộng sản Việt Nam cai trị, họ đã che dấu biết bao nhiêu sự thật. Và nếu như Minh Hạnh không được tiếp cận với những thông tin chắc đến nay vẫn không biết rằng Hoàng Sa Trường Sa mất từ lúc nào và đến bây giờ Minh Hạnh cũng không biết được Hội Nghị Thành Đô ra sao. Đó là những điều chúng ta bị che dấu và chúng ta cần phải tìm hiểu. Quyền tự do ngôn luận, tự do tiếp cận thông tin là quyền hết sức cần thiết và tất yếu để người dân có thể hiểu biết hơn để đóng góp vai trò của mình vào việc xây dựng quê hương đất nước tốt đẹp hơn.
Ở nhà nước xã hội chủ nghĩa này thì không có chuyện đó. Người ta che dấu thông tin. Thật ra cũng chẳng có cơ quan nào để giám sát việc người ta có cung cấp thông tin cho mình hay không.
-Trần Nam
Khúc Thừa Sơn: Theo em việc trước tiên mình phải khẳng định nước Việt Nam là của toàn thể nhân dân, do nhân dân làm chủ. Người dân muốn làm chủ đất nước phải có đầy đủ quyền căn bản của con người và một trong những quyền đó là có quyền được biết. Thực tế là như vậy nhưng trong mấy mươi năm gần qua có rất nhiều bí ẩn thâm sâu liên quan đến vận mệnh đất nước thì người dân hoàn toàn bị bưng bít thông tin. Nhất là sự kiện giàn khoan gần đây và những bằng chứng mà Trung Quốc đã đưa ra trên mặt trận đấu tranh ngoại giao giữa Việt Nam và Trung Quốc đã cho người Việt Nam cái nhìn rất khác. Do đó đòi hỏi trước vận mệnh đất nước thì người dân cần phải được biết để thể hiện đầy đủ những quyền của con người. Trong thời đại thông tin ngày nay thì mọi thứ bưng bít đều được internet phá vỡ hết. Tuy nhiên đối với người dân Việt Nam lại đang mày mò tìm kiếm là cả một vấn đề nên quyền được biết đối với người dân Việt Nam khá quan trọng trong thời điểm hiện nay.
Trần Nam: Quyền được biết hay quyền được thông tin qua kiến thức của internet, em biết đó là một quyền cơ bản của con người và được quyết định trong tuyên bố nhân quyền thế giới năm 1948. Thế nhưng ngược lại, ở nhà nước xã hội chủ nghĩa này thì không có chuyện đó. Người ta che dấu thông tin. Thật ra cũng chẳng có cơ quan nào để giám sát việc người ta có cung cấp thông tin cho mình hay không. Mình cũng chẳng hỏi được ai về những việc liên quan đến hội nghị thành đô hay những việc khuất tất trong lịch sử, cả những việc mình quan tâm đến tài chính, chính sách. Chẳng có cơ quan chức năng nào chịu trả lời và việc không trả lời cũng chẳng có chế tài gì.
Hạ Long Nét: Theo em quyền được biết của chúng ta, thì chúng ta cần biết sự thật từ những người trong cuộc có trách nhiệm đối với quốc gia, dân tộc, nhân dân. Sự thật và phản ứng ra sao là trách nhiệm của mỗi con người Việt Nam. Mong rằng toàn dân Việt đều quyết tâm và can đảm hơn để là những công dân có trách nhiệm trước sự tồn vong của tổ quốc.
Chân Như: Người dân có thể áp dụng quyền này trong các lĩnh vực nào, dưới hình thức như thế nào?
Minh Hạnh: Thực sự quyền được biết đối với người công dân ở Việt Nam dường như nó đã bị che khuất rồi. Vấn đề là chúng ta đang đấu tranh để có quyền đó, nhưng mà phải làm sao cho người dân có thể tiếp cận được, làm sao họ hiểu được quyền họ có đó là quyền muốn biết, và tôi muốn biết, chúng tôi muốn biết. Vì vậy đối với vấn đề mạng lưới blogger đưa ra Minh Hạnh hết sức ủng hộ. Khi mình phát động phong trào này thì có những hoạt động để hướng đến người dân như chụp hình, đưa lên những biểu ngữ như tôi muốn biết. Những biểu ngữ đó không phải chỉ cho những người đấu tranh dân chủ nhân quyền ở Việt Nam xem, mà những thông tin đó được truyền đến người dân. Khi bạn ra đường bạn có thể kêu tôi muốn biết, hoặc bạn đi trên taxi và bạn hỏi về quyền muốn biết. Bạn có thể đi bất cứ đâu và bạn chỉ nói là quyền muốn biết và tôi muốn biết. Tất cả những cái đó bạn có thể truyền đạt đến họ bằng lời nói của mình, không chỉ trên hình ảnh, video clip mà con nhiều hoạt động xã hội khác. Minh Hạnh nghĩ rằng đây là quyền được biết mà ai cũng cảm thấy đó là điều cần thiết cho nên sẽ không khó khăn gì để truyền tải quyền muốn biết đến với người dân.
Các nhà tranh đấu trẻ với phong trào vận động “Tôi muốn biết” từ cuối tháng 8 năm 2014.
Khúc Thừa Sơn: Cho em tiếp theo ý Minh Hạnh, đối với bản thân em thì em áp dụng quyền được biết này trong tất cả những quyền căn bản mình được có. Điển hình là những quyền lợi trong hiến pháp, luật pháp Việt Nam quy định. Tuy nhiên có một số quyền như quyền đòi biết được những thông tin về bí mật quốc gia hoặc những thông tin liên quan đến vận mệnh đất nước thì mình không được biết.
Trần Nam: Quyền được biết thì dễ được thực hiện ở những nước có dân chủ; Còn ở nước xã hội chủ nghĩa độc tài này thì không giải quyết được gì bởi vì không ai cho mình biết điều gì xảy ra. Bây giờ có nhiều vấn đề người ta không công khai, người ta dấu nhẹm đi, và mọi người ai cũng muốn biết nhưng người ta không cho biết thì cũng chẳng làm gì được người ta bởi vì độc tài, độc đảng mà. Có thể mọi người đều biết đó là quyền hiển nhiên của con người thế nhưng phía cầm quyền lãnh đạo người ta không cho biết thì cũng không có chế tài nào để bắt người ta phải cho mình biết.
Hạ Long Nét: Theo em, tuy chỉ là một công dân và là một người lao động nhưng em muốn biết được tất cả quyền gì trong giới hạn mình có được. Nhiều người khao khát quyền được biết, thế thì toàn thể mọi người phải biết được mình có quyền gì? Mà em thấy hầu như ở đây họ đều bị áp đặt hết, không có quyền gì. Ở đất nước Việt Nam, em thấy họ không được tôn trọng.
Trần Nam: Em xin có ý kiến thêm. Em có câu chuyện: hôm em đi Hà Nội, người ta phạt em vì lỗi vượt đèn đỏ; Sau đó em rút điện thoại quay phim thì người ta túm và lôi cổ em vào đồn của họ và bắt xóa hết những gì vừa quay. Trong trường hợp như thế thì em chẳng biết kêu ai, quyền hành ở trong tay người ta mà. Vì vậy, thực hiện những quyền của mình ở nước độc tài thật là khó.
Minh Hạnh: Lúc nãy Minh Hạnh cũng đã trình bày: có những vấn đề mình đưa ra để tiếp cận đến người dân thì không phải khó, nhưng vấn đề người dân xác định được việc mà họ sẽ làm để đấu tranh cho quyền lợi thì không hề đơn giản. Ở những quốc gia khác thì Minh Hạnh không biết nhưng ở Việt Nam thì đây là điều hết sức khó khăn. Chẳng hạn như vừa qua ông Nguyễn Tấn Dũng đã đưa ra những bí mật về ngân sách... và một số bí mật khác thì những thứ đó chúng ta cũng muốn biết nhưng họ không cho biết thì chúng ta phải làm thế nào? Chúng ta có đòi hỏi thì đòi hỏi ra sao? Người dân không thể đòi hỏi được trong đất nước độc tài như thế này. Người dân ở Việt Nam thường luôn có câu dân đen là người thấp cổ bé họng. Chính vì họ cảm thấy mình là một hạt cát giữa sa mạc nên không thể cất tiếng lên cho những đòi hỏi, những quyền lợi chính đáng của con người trong đó có quyền được biết. Cái khó của chúng ta là làm sao thúc đẩy họ nhận thức ra rằng việc đấu tranh để giành lại những quyền lợi của chúng ta là điều cần thiết. Điều đó mới là khó khăn.

Hiến pháp một đường, thi hành luật một nẻo

Chân Như: Trong Hiến pháp đã được sửa đổi năm 2013 của Việt Nam, “Quyền được thông tin”- một cách nói khác của quyền được biết cũng được đề cập đến. Đồng thời, quyền giám sát các hoạt động của nhà nước cũng đã được ghi nhận từ lâu. Mặt khác, nhà nước Việt Nam luôn coi mình là “nhà nước của dân, do dân, vì dân”; Trong công tác dân vận thì luôn có câu “Dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra.” Vậy ắt hẳn việc thực thi quyền được biết của người dân Việt Nam khá tốt?
Ở Việt Nam hiện tại, hiến pháp quy định một đường thì luật pháp thi hành một nẻo. Có rất nhiều các văn bản đã vi phạm hiến pháp.
-Khúc Thừa Sơn
Minh Hạnh: Thật sự nói về quyền được biết đối với người dân là khá tốt thì Minh Hạnh không biết ai có khả năng rõ ràng để nhận định và khẳng định một cách rõ ràng như vậy. Đối với Minh Hạnh, có nhiều điều mà Minh Hạnh vẫn còn đang rất là muốn biết như hội nghị thành đô, và nhiều vấn đề khác liên quan tới xã hội, về vấn đề nhà nước, về vấn đề ngoại vận cũng như là những ký kết của Việt Nam đối với nước ngoài. Thật sự trong nước, người dân vẫn chưa biết hết tất cả nếu như quyền được biết nó được như anh đã nói thì sẽ không có những bất ngờ như ngày hôm nay mà Minh Hạnh vừa nhận ra. Đây đâu phải một cái quyền được biết, được cải thiện đâu. Những điều nào họ cảm thấy cho biết là họ cho biết còn những điều nào không cho biết thì mình cũng phải chịu. Chỉ có những điều mà những người đã làm lịch sử và sống trong thời gian trước đây họ tiết lộ ra mình mới biết được thôi.
Khúc Thừa Sơn: Trước hết thì mình phải khẳng định là ở Việt Nam hiện tại, hiến pháp quy định một đường thì luật pháp thi hành một nẻo. Có rất nhiều các văn bản đã vi phạm hiến pháp. Chính phủ Việt Nam luôn nói đất nước Việt Nam là một nước có tất cả những quyền căn bản của con người và được quy định trong hiến pháp. Tuy nhiên, trên thực tế đó chỉ là những lời tuyên truyền trước mắt quốc tế để hầu được tham gia vào những quyền lợi từ quốc tế đem lại. Ví dụ trong nước các cơ quan truyền thông báo chí đều bị kiểm soát chặt chẽ của nhà nước. Quốc hội là cánh tay nối dài của đảng. Pháp luật không nghiêm minh dù lực lượng rất nhiều. Bằng chứng là Việt Nam ký công ước tra tấn quốc tế, nhưng ký một chuyện làm là một đằng. Người dân khi vào đồn công an cũng bị tra tấn và bị chết rất nhiều và họ (người thân) đâu có biết được tại sao họ chết hay chết từ đâu? Những quyền thông tin họ không biết và không có được tôn trọng. Tóm lại ở nước Việt Nam có một câu nói mà người dân thường nói là Đừng nghe những gì cộng sản nói mà hãy nhìn những gì cộng sản làm. Để đúc kết cho câu nói là cái quyền được biết của người Việt Nam trên pháp luật, trên những lời nói của các cấp lãnh đạo thì rất là tốt đẹp, nhưng khi thực hiện với người dân thì có phần trái ngược lại.
Chân Như: Không kể đến những khuất tất trong những việc nhỏ như các đập thủy điện tại Việt Nam, Bauxit Tây Nguyên....mà ngay cả những chuyện lớn như thỏa thuận của Hội nghị Thành Đô năm 1990 cũng không được bạch hóa. Vậy sự giấu diếm thông tin, tảng lờ yêu cầu từ phía người dân nói lên điều gì về “Quyền được thông tin” trong Hiến Pháp Việt Nam hay nói cách khác là “Quyền được biết” của Liên Hiệp Quốc?
Khúc Thừa Sơn: Em xin trả lời câu hỏi ngắn gọn thôi. Tất cả những thứ đó để thể hiện một sự kiểm soát toàn trị trong thể chế chính trị độc tài của nhà nước cộng sản Việt Nam. Ngăn chặn quyền được biết của người dân Việt Nam đã thể hiện một chính sách ngu dân của chế độ này. Những gì nhà nước làm là như đang ngồi xổm lên trên pháp luật và đè đầu đề cổ người dân, bất chấp tất cả quyền lợi của người dân, khác hoàn toàn với những gì họ nói trước công luận quốc tế.
Trần Nam: Cũng như ý kiến của các bạn bởi vì ở trong chế độ độc tài quyền được biết của người dân bị chà đạp và người dân hiện tại chả biết gì về thông tin của Hội Nghị Thành Đô và của đập Thủy Điện hay liên quan đến kinh tế về hành chính của nhà nước. Dân bây giờ không có quyền được biết.
Khúc Thừa Sơn: Quyền được biết này để muốn tới được tất cả người dân được biết thì mỗi người phát động chương trình quyền được biết này phải làm công việc tuyên truyền; Đem những thông tin thiết thực bổ ích đúng sự thật và những quyền được có đến với người dân, cho họ hiểu, giải thích cho người dân. Từ những quyền họ được biết đó họ biết được những quyền lợi căn bản của mình. Biết là con đường mình đi gặp rất nhiều khó khăn, sự ngăn cản, sự đàn áp, sự khủng bố, sự bắt bớ của chính quyền. Tuy nhiên chúng ta phải đi thì chúng ta mới đến đích. Nếu chúng ta cứ dậm chân một chỗ thì người dân Việt Nam cũng như bản thân của chúng ta hay là con cháu mai sau của chúng ta sẽ mãi mãi bị bưng bít thông tin bị mất hết những quyền căn bản của con người mà đáng lẽ người dân Việt Nam phải có.
Chân Như: Xin cám ơn các bạn Minh Hạnh, Khúc Thừa Sơn, Trần Nam và Hạ Long Nét đã dành thời gian đến với chương trình Diễn Đàn Bạn Trẻ tuần này. Mong lại được các bạn trở lại vào các đề tài sau. Chân Như cũng cám ơn quý vị đã theo dõi. Hẹn gặp lại quý vị vào chương trình kỳ tới. Mến chào tạm biệt.
Chân Như cũng hy vọng các bạn trẻ đang nghe chương trình cũng sẽ tham gia vào hội luận để hầu nêu lên chính kiến của mình. Đó là quyền bày tỏ mà mỗi con người trên trái đất này đều phải có.
Các bạn có thể gởi email về cho Chân Như qua hoangc@rfa.org hay theo dõi Chân Như qua facebook tạifacebook.com/Channhu.rfa

__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh

Hong Kong gây cảm hứng cho dân chủ Việt Nam?

Hong Kong gây cảm hứng cho dân chủ Việt Nam?

Hoài Vũ, phóng viên RFA

2014-09-29
09292014-hongkong-hv.mp3
Sinh viên trung học tham gia biểu tình đòi dân chủ bên ngoài trụ sở của Hội đồng Lập pháp Hong Kong hôm 29/9/2014.
AFP photo

Cuộc cách mạng đòi dân chủ đang sôi sục ở Hong Kong nhanh chóng truyền cảm hứng cho giới hoạt động ở Việt Nam. Các nhà dân chủ Việt Nam nhận thấy nhiều bài học có thể rút ra từ cuộc cách mạng này. Họ cũng đồng ý rằng thời cơ ở Việt Nam chưa đến để có một cuộc cách mạng tương tự.

Hàng chục nghìn thanh niên đặc khu này đổ xuống đường hôm qua, tham gia cuộc tuần hành có tên Occupy Central, đòi dân chủ lại cho Hong Kong.

Ở Việt Nam, giới hoạt động dân chủ cũng cảm thấy được truyền cảm hứng từ Occupy Central ở Hong Kong. Blogger Mẹ Nấm liên tục chia sẻ lại các hình ảnh từ Facebook của chính tổ chức lãnh đạo tuần hành. Những nhà hoạt động khác thì thay ảnh trên trang Facebook là chiếc nơ vàng của phong trào hoặc ảnh của thủ lĩnh phong trào Joshua Wong nhằm tỏ ra sự ủng hộ.

Blogger Mẹ Nấm chia sẻ:
Cuộc cách mạng đòi dân chủ ở Hồng Kong đi nhanh hơn dự kiến của rất nhiều người và nó thực sự truyền cảm hứng cho những người đang theo đuổi cái khát vọng dân chủ ở người Việt Nam như tôi. Nó là một phòng trào tôi nghĩ rằng khiến rất nhiều người trẻ không chỉ là những người theo đuổi phong trào dân chủ suy nghĩ mà tôi đặc biệt tin rằng các bạn trẻ ở Việt Nam sẽ nhìn vào để nghĩ về mình và nhìn về tương lai đất nước Viêt Nam.

Cuộc cách mạng đòi dân chủ ở Hồng Kong đi nhanh hơn dự kiến của rất nhiều người và nó thực sự truyền cảm hứng cho những người đang theo đuổi cái khát vọng dân chủ ở người Việt Nam như tôi.
- Blogger Mẹ Nấm

Hong Kong được Anh trao trả lại cho Trung Quốc vào năm 1997, dưới chính sách “một nhà nước, hai chế độ”. Thế nhưng gần đây Bắc Kinh ngày càng gia tăng sức ép lên Hong Kong. Những người biểu tình ở Hong Kong phản đối việc chính quyền Hoa Lục đòi có tiếng nói trong cuộc bầu cử sắp tới vào năm 2017. Theo đó, Bắc Kinh muốn tất cả các ứng viên ở Hong Kong phải được sự chuẩn thuận của họ.

Trước diễn biến này, học sinh, sinh viên Hong Kong đã tổ chức bãi khoá từ nhiều ngày nay và đỉnh điểm của cuộc biểu tình là hôm qua, thu hút được sự tham gia của khoảng hàng chục nghìn người. Cảnh sát Hong Kong hôm qua đã buộc phải ra bắn hơi cay vào đoàn biểu tình, tuy nhiên không giải tán được cuộc biểu tình.
Cuộc biểu tình hoà bình của học sinh, sinh viên Hong Kong cũng khiến giới hoạt động ở Việt Nam suy nghĩ.

 Nhà hoạt động Nguyễn Hồ Nhật Thành nhận định:
Cái mình thấy có thể học từ họ là ý tưởng tổ chức và có một chiến lược dài hạn thì rõ ràng tất cả những việc họ làm nó không đơn thuần là sự bột phát nhất thời mà gây nên một hiệu ứng như vậy, mà rõ ràng là có một sự chuẩn bị rất là lâu dài và có chiến lược từng bước và đó là cái thiếu của tất cả các phong trào hiện nay ở Việt Nam.

Thủ lĩnh của cuộc cách mạng dân chủ ở Hong Kong là Joshua Wong, 17 tuổi. Blogger Mẹ Nấm cũng đánh giá cao chiến lược ôn hoà và lâu dài của Joshua Wong.

Đây là một bạn trẻ đầy bản lĩnh. Quan điểm của bạn ấy, mình thấy tương đồng với về quan điểm chia sẻ về thái độ chính trị. Tức là người dân đừng xem chính trị như nhiệm vụ mà nó có liên quan tất cả lĩnh vực trong đời sống hàng ngày ở Hồng Kong. Nó là giá của bữa ăn, là giá của thức uống, nó là tất cả những thứ mà có mối mô hình chung mà mình không thấy được. Bên cạnh đó cái thái độ của Joshua với cảnh sát cũng là một bài học mà mình nghĩ là ôn hòa và thẳng thắn, quyết liệt nhưng không có chống đối thì nó khá tương đồng với quan điểm của mình.

Chưa chín mùi
Các nhà hoạt động cũng đồng ý rằng, ở Việt Nam chưa đủ thời cơ cho một sự kiện tương tự như Hong Kong. Ở Việt Nam còn quá nhiều trở ngại cả về nhận thức tới điều kiện chính trị, xã hội, khiến phong trào ở Việt Nam chưa thể thăng hoa. Nhà hoạt động Nguyễn Hồ Nhật Thành cho rằng thời cơ sẽ đến khi sự bất tin đối với chính phủ lên tới cùng cực. 

Ông nói:
Cả Việt Nam bây giờ đang trong trạng thái rất mò mẫm, ngay cả Chính phủ cũng mò mẫn, chứ đường thoát cũng không có, tất cả giới đấu tranh cũng mò mẫm. Trong một xã hội đang như chưa tìm được hướng ra, thì không thể nào trách được là người dân vẫn đang quan sát. Tới lúc mọi thứ đều rõ ràng, khi sự yếu kém của chính phủ ngày càng tệ hại, khi mà tương lai của sinh viên họ thấy khi ra trường họ càng ngày càng thất nghiệp.

 Đến một lúc nào đó nó tự bung ra thôi, và lúc đó cần nhất những người có kinh nghiệm về tinh thần đấu tranh dân chủ, những người thực sự dân chủ, những người đó có thể đi hàng đầu trong việc biểu tình như việc Hong Kong đang diễn ra, thì chỉ những người đó mới là những ngừoi tác động tới sự thay đổi thêm.

Đến một lúc nào đó nó tự bung ra thôi, và lúc đó cần nhất những người có kinh nghiệm về tinh thần đấu tranh dân chủ, những người thực sự dân chủ...
- Nguyễn Hồ Nhật Thành

Sau năm 1975, phong trào dân chủ ở Việt Nam chỉ bắt đầu rộ lên từ thập niên 90. Tuy nhiên, việc chính phủ Việt Nam đàn áp gay gắt, bắt bớ các bloggers và nhà hoạt động đã gây khó khăn cho phong trào này.

Trong điều kiện ở Việt Nam, sự đàn áp, những tiếng nói bất đồng, chứng kiến những tiếng nói đi ngược lại với tiếng nói chính thống của Đảng và Nhà nước là sẽ bị đàn áp cho nên giới trẻ là họ cũng khó công khai được nguyện vọng cũng như tâm tư của họ về những vấn đề chính trị như thế này.

Các nhà hoạt động cũng nhận định rằng điều quan trọng bây giờ là người dân Việt Nam nhận thức được dân chủ. Vì vậy, họ cố gắng đưa các thông tin đến giới trẻ, những người quan tâm bằng cách đăng thông tin trên Facebook cũng như thay hình ảnh đại diện là chiếc nơ vàng để gợi trí tò mò, dẫn tới việc quan tâm hơn tới dân chủ.

Cuộc biểu tình ở Hong Kong ngày càng lan rộng. Dự kiến, ngoài phụ huynh của học sinh, sinh viên Hong Kong, những người dân khác cũng sẽ tham gia để ủng hộ phong trào dân chủ.
__._,_.___


Posted by: Dien bien hoa binh <



Bạo quyền CS Bắc Kinh từng bước áp đặt ách độc tài, thống trị lên "Đặc Khu Tự Trị Hongkong",Thanh niên & Sinh viên và dân Hongkong  đã xuống đường mở màn cuộc đấu tranh tiêu diệt chế độ cuồng bạo CS Bắc Kinh phi dân chủ, phản tiến bộ.

Cuộc tranh đấu giữa Mặt Trận Chính Nghĩa Tự Do và CS độc tài, tàn bạo BẮT ĐẦU! Cuối cùng thì CHÍNH NGHĨA DÂN TỘC "TOÀN THẮNG"
chỉ sớm với muộn mà thôi! Bọn CS bạo quyền CS Bắc Kinh, Bình Nhưỡngvà CSHN lũ tay sai, tham nhũng, hút máu đồng bào như chiếc lá vàng úa chiều thu; chỉ cần cơn lốc dân tộc là chúng theo nhau cáo chung, sụp
đổ.  

Thế Mới Là !
               "Ngọn  gió  Đông  phong  quét  giặc  cờ  hồng 
                Quét  từ  Âu,  Nga,  Đức  quét  xuống  Đông
                Đố   bọn   Cộng   Sản   vô   thần  chạy   thoát
                Khi  DÂN  TỘC  ĐẾN  HỒi  NỔI  BÃO  DÔNG" @
                                           Truc Giang


From: trucgiang01
To: trucgiang01
Subject: SOS THẾ GIỚI HÃY QUAN TÂM ĐẾN HONGKONG.
Date: Sun, 28 Sep 2014 12:26:49 -0700
Subject: Hồng Kông: Lãnh đạo Sinh viên Joshua Wong bị bắt (Tin mới nhất từ Reuters).

Cuối ngày thứ sáu SEP 26/2014, hơn 100 Sinh viên ủng hộ dân chủ đã tấn công trụ sở chính quyền Hồng Kông và xô xát với cảnh sát.

001 27092014.jpg

002 27092014.jpg

003 27092014.jpg


Cảnh sát đã dùng bình xịt hơi cay vào những Sinh viên biểu tình muốn vượt qua rào cản, và hàng rào cao xung quanh khu nhà chính phủ.

Lãnh đạo Sinh viên Joshua Wong đã gào thét, đấm đá, tuôn máu trên tay, khi bị cảnh sát lôi kéo đi giữa những thanh niên Sinh viên khác hát to, hô vang, và giành giật cứu anh.

004 27092014.jpg


Trước khi bị bắt đi, Wong, người thanh niên gầy ốm 17 tuổi đã nói với đám đông ủng hộ anh: "Tương lai của Hồng Kông thuộc về các bạn !!! ".

"Tôi muốn nói với CY Leung và Tập Cận Bình rằng:  sứ mạng chiến đấu cho cuộc bầu cử sẽ không chỉ từ giới trẻ, mà đó là trách nhiệm của tất cả mọi người !!! ", anh hét lên khi nhắn gửi thông điệp đến nhà Lãnh đạo Tàu Cộng, và Hồng Kông.

"Tôi không muốn cuộc đấu tranh cho dân chủ phải truyền lại cho thế hệ sau. Đây là trách nhiệm của chính thế hệ chúng tôi !!! ".

005 27092014.jpg

Khoảng 100 người biểu tình khoác tay khóa vào nhau khi cảnh sát vây quanh bằng khiên chắn kim loại, một số hô vang "bất tuân dân sự".
Vào sáng ngày thứ Bảy SEP 27/2014, khoảng một ngàn Sinh viên vẫn ở bên ngoài khu trụ sở chính phủ.

006 27092014.jpg

007 27092014.jpg

__._,_.___

Posted by: Gia Cao 

Giới tranh đấu VN với phong trào sinh viên Hong Kong


Giới tranh đấu VN với phong trào sinh viên Hong Kong

Hòa Ái, phóng viên RFA
2014-09-29
  • In trang này
  • Chia sẻ
  • Ý kiến của Bạn
  • Email
09292014-hoaai.mp3
Giới trẻ biểu tình trước Nhà hát TPHCM hôm 11/5/2014, phản đối Trung Quốc hạ đặt giàn khoan HD-981 trên vùng biển của VN.
AFP photo

Diễn biến của các cuộc biểu tình ở Hồng Kông đang là tâm điểm chú ý của thế giới, đặc biệt đối với giới trẻ dấn thân cho quyền con người và tự do dân chủ ở VN. Phong trào đòi dân chủ của giới trẻ ở Hồng Kông ảnh hưởng như thế nào đến tình hình đấu tranh của giới trẻ ở VN?

Hơn 10 ngàn sinh viên đại học ở Hồng Kông bắt đầu cuộc bãi khóa hôm thứ Hai, 22/9, tụ tập xung quanh các tòa nhà của chính quyền đặc khu để phản đối dự luật về bầu cử của Bắc Kinh áp đặt lên Hồng Kông trong cuộc bầu cử cho chức “Đặc khu trưởng đặc khu Hồng Kông” vào năm 2017. Ba ngày sau, học sinh trung học tham gia vào cuộc biểu tình này. Và đến chiều tối hôm Chủ nhật, 6 ngày sau khi cuộc biểu tình bất bạo động diễn ra, nhiều hình ảnh biển người bị cảnh sát Hồng Kông xịt hơi cay truyền đi khắp thế giới.
Họ mạnh mẽ là do họ có là do thế hệ trẻ của Hồng Kông hiện nay được thừa hưởng 1 nền dân chủ rất lâu đời từ nước Anh mang lại. Thêm nữa là họ có kinh nghiệm đấu tranh cho 1 nền dân chủ ở đó.
- Anh Khúc Thừa Sơn

Thủ lãnh sinh viên là anh Joshua Wong, 17 tuổi bị bắt giữ chỉ vài ngày sau cuộc bãi khóa nhưng cuộc biểu tình vẫn được những nhà hoạt động dân chủ thuộc phong trào “Chiếm khu trung tâm” cùng người dân Hồng Kông tham gia. Anh Joshua Wong vừa được trả tự do vào tối Chủ Nhật theo lệnh của tòa án.

 Tin tức đài RFA ghi nhận được đến tối thứ Hai, 29/9, cảnh sát đang tìm cách điều đình với sinh viên, yêu cầu các đoàn biểu tình rút khỏi những địa điểm ngay sát với khu vực hành chính của đặc khu nhưng phía sinh viên không chấp thuận điều đình, đặt điều kiện ông Đặc Khu trưởng Lương Chấn Anh phải chính thức lên tiếng với Bắc Kinh, đòi hỏi chính phủ Trung Quốc phải cho người dân Hồng Kông được toàn quyền chọn lựa người lãnh đạo, thay vì bỏ phiếu chọn người theo danh sách do Bắc Kinh đưa ra.

Có phải tương lai của Hồng Kông do chính giới trẻ của đặc khu này định đoạt và vì sao họ có thể tạo sức lan tỏa mạnh mẽ đến như vậy? Anh Khúc Thừa Sơn, một người trẻ đang dấn thân đấu tranh cho quyền con người và tự do dân chủ cho VN lên tiếng nhận xét:
“Họ mạnh mẽ là do họ có là do thế hệ trẻ của Hồng Kông hiện nay được thừa hưởng 1 nền dân chủ rất lâu đời từ nước Anh mang lại. Thêm nữa là họ có kinh nghiệm đấu tranh cho 1 nền dân chủ ở đó. Và họ nhìn được sự phát triển của kinh tế khoa học kỹ thuật ở Hồng Kông đã giúp cho họ thấy rằng bản chất của Cộng Sản dưới chế độ độc tài cho nên họ đã có được dân chủ và họ sẽ không bao giờ muốn quay trở lại độc tài nên họ cương quyết đấu tranh chống độc tài bằng mọi giá cho đến phút cuối cùng”.

Giới trẻ ở Hồng Kông đang đấu tranh để bảo vệ cho nền dân chủ tồn tại nhiều năm trong lịch sử của Hồng Kông. Còn giới trẻ đang dấn thân ở VN thì đấu tranh để tìm kiếm sự tự do dân chủ cho quê hương mình. Sự đấu tranh của giới trẻ ở Hồng Kông được số đông ủng hộ. 

Sự đấu tranh của giới trẻ ở VN không những không được khích lệ mà còn bị nhiều áp lực từ xung quanh. Một ví dụ điển hình, lãnh đạo các trường học cũng như Hiệp hội Giáo viên lớn nhất ở Hồng Kông ra khẩu hiệu kêu gọi “Đừng để sinh viên biểu tình bơ vơ một mình” so với trường hợp cô sinh viên Nguyễn Phương Uyên nhỏ bé, đơn độc biểu tình chống Trung Quốc, bị tù tội và còn bị nhà trường buộc thôi học.

Sự so sánh sẽ là khập khiễng khi bối cảnh đấu tranh giữa Hồng Kông và VN hoàn toàn khác nhau. Tuy nhiên, câu hỏi đặt ra phong trào của sinh viên Hồng Kông hiện nay ảnh hưởng như thế nào đến phong trào đấu tranh còn mới mẻ của các bạn trẻ ở VN? Anh Nguyễn Đình Hà, một bạn trẻ từng đến Hoa Kỳ vận động cho nền báo chí độc lập và quyền tự do căn bản của người dân ở VN, cho biết quan điểm của mình:

Em nghĩ phong trào này khuyến khích rất nhiều tinh thần của những người trẻ như em đang đấu tranh ở trong nước và số người ủng hộ tinh thần cho các bạn trẻ ở Hồng Kông trong giới đấu tranh ở VN đang tăng lên.
- Anh Nguyễn Đình Hà
“Em nghĩ phong trào này khuyến khích rất nhiều tinh thần của những người trẻ như em đang đấu tranh ở trong nước. Em nghĩ số người ủng hộ tinh thần cho các bạn trẻ ở Hồng Kông trong giới đấu tranh ở VN đang tăng lên và đang rất chú ý. Thứ nhất là phấn khích về mặt tinh thần rằng Hồng Kông là 1 tấm gương tốt để noi theo. Về việc bắt bớ, đàn áp thì cũng không làm sờn ý chí tiến lên của giới trẻ đấu tranh tại VN. Bởi vì trong tất cả các cuộc cách mạng trước đây thì cũng đều có bắt bớ kể cả chết chóc nhưng với tinh thần trách nhiệm của mình đối với tương lai, đối với con cháu của người Việt Nam sau này thì những việc đó là điều nhỏ nhặt”.

Ở Hồng Kông, một chàng sinh viên 17 tuổi, Joshua Wong có thể phát động phong trào bãi khóa biểu tình đòi dân chủ một cách mạnh mẽ. Ở VN, một Nguyễn Phương Uyên, một Đinh Nguyên Kha, một Phạm Thanh Nghiên và còn những cánh chim đơn lẻ khác dù phải trả giá bằng những bản án tù rất nặng nề trong con đường đấu tranh của họ mà vẫn chưa tạo được sự cộng hưởng lớn cho giới trẻ ở trong nước nhưng họ vẫn vững một niềm tin kiên cường rằng con đường họ dấn thân là con đường tất yếu cho một đất nước VN tự do, dân chủ.

Có thể phong trào sinh viên đồng lòng vì tương lai ở Hồng Kông hiện nay sẽ là hình ảnh xa vời trong tâm tưởng của giới trẻ ở VN nhưng những người trẻ đeo đuổi giấc mơ làm chủ quốc gia dù ở VN hay ở Hồng Kông hay bất cứ nơi nào trên thế giới cùng tin rằng tuổi trẻ của họ sẽ làm nên lịch sử.

__._,_.___


Posted by: Dien bien hoa binh 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link