Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, October 9, 2014

Liên minh Dân oan biểu tình tại Hồ Hoàn Kiếm ngày 8/10/204



Liên minh dân oan 3 miền Bắc - Trung - Nam biểu tình tại Hà Nội ngày 8/10/2014
Liên minh Dân oan biểu tình tại Hồ Hoàn Kiếm ngày 8/10/204
















Nguồn: FB Trịnh Bá Phuơng


Dân phản đối phung phí bắn pháo hoa (4)

Nhìn những cảnh sau đây đang tràn lan mọi miền đất nước, 
ai có thể ngồi xem cảnh đốt ngân quỹ quốc gia theo pháo hoa? 








(Nguồn ảnh: internet

Hãy cho Tổ Quốc mượn đôi chân của bạn

Hãy cho Tổ Quốc mượn đôi chân của bạn

Cộng Sản sợ chúng ta xuống đường
Vì chúng ta xuống đường, chắc chắn chúng sẽ chui ống cống
Chúng ta không xuống đường
Chúng sẽ ngự trị tại Ba Đình tiếp tục "hèn với giặc ác với dân"
Vậy tại sao chúng ta không xuống đường để cứu dân cứu nước
Và cứu mình
Hỡi những người trí thức sinh viên và thanh niên!

Hãy cho Tổ Quốc mượn đôi chân của bạn,
Xuống Đường!


Quân đội đang chờ chúng ta xuống đường
Tạo cơ hội cho người lính quay súng bắn vào đầu lũ tay sai bán nước
Phùng Quang Thanh, Nguyễn Phú Trọng
Công an đang chờ chúng ta xông đường
Là giúp cho họ điều kiện chạy trốn và chuyển vùng cư trú
Cán bộ xã, phường đang chờ chúng ta xuống đường
Để giúp họ rời bỏ cơ quan, nhiệm sở
Đảng viên Cộng Sản đáng chờ chúng ta xuống đường
Để trả thẻ đảng và xé thẻ đảng
Những vị lão thành kháng chiến đang chờ chúng ta xuống đường
Để nhập cuộc đấu tranh vì họ đã nhận biết là họ bị phản bội
Những nhân viên ngân hàng đang chờ chúng ta xuống đường
Để có dịp cho họ ẳm năm mười tỷ cho vui.

Chúng ta xuống đường
Bộ Chính Trị chui ống cống là điều chắc chắn.

Hãy cho Tổ Quốc mượn đôi chân của bạn!

Xuống đường, phá nhà tù, giải thoát người anh em dân chủ,
Những người tù lương tâm.
Xuống đường, mở kho gạo phát cho những người đói, người nghèo
Xuống đường, vào xưởng dệt, kho vải lấy vải phát cho những người cơ hàn.
Xuống đường, vào nhà thuốc lấy thuốc phát cho người bệnh
Xuống đường, vào siêu thị lấy thịt phát cho các em học sinh vùng cao quanh năm đang thèm thit.
Và cũng đừng quên lấy những con búp bê làm quà chiến thắng tặng cho các em gái nhỏ trên núi cao Hoàng Liên Sơn, Lào Kai.

Người dân oan đáng chờ chúng ta xuống đường
Để họ trở về căn nhà xưa, mảnh đất xưa
Người sinh viên đang chờ chúng ta xuống đường
Để khi tốt nghiệp có công ăn việc làm, khỏi cần phải lo "thủ tục đầu tiên"
Người nông dân đang chờ chúng ta xuống đường
Để có ruộng đồng tươi xanh, hạt lúa làm ra không phải đóng hàng trăm thứ thuế.
Người công nhân đang chờ chúng ta xuống đường
Để không còn phải làm lao nô nơi xứ người
Người con gái Việt Nam đang chờ chúng ta xuống đường
Để khỏi đi làm vợ nước ngoài với những thằng Tàu, thằng Hàn, thằng Đài
Đui, què, sứt, mẻ.
Người bệnh đang chờ chúng ta xuống đường
Để khi vào nhà thương, mọi người có một cái giường, không chui xuống gầm như chuột.
Em bé mẫu giáo đang chờ chúng ta xuống đường
Để khi đến tuổi vào trường, cha mẹ các em khỏi phải sắp hàng từ sáng sớm và lo lót tiền bạc.

Hãy cho Tổ Quốc mượn đôi chân của bạn!

Xuống đường mới làm Cách Mạng
Không xuống đường là chấp nhận mất nước và nô lệ mãi mãi.

Hãy xuống đường
Không có cuộc cách mạng nào mà không xuống đường!

Hãy cho Tổ Quốc mượn đôi chân của bạn!

Xuống đường mới có Tự Do, Dân Chủ
Xuống đường mới có cơm no, áo ấm
Xuống đường mới có được quyền làm người
Xuống đường mới bảo vệ được non sông.

Hãy cho Tổ Quốc mượn đôi chân của bạn!

Chỉ có xuống đường mới giai trừ được chế đó Cộng Sản
Chỉ có xuống đường mới giải thoát Việt Nam ra khỏi gông cùm xã hội chủ nghĩa
Chỉ có xuống đường mới thu hồi được tài sàn quốc gia bị ăn cướp
Chỉ có xuống đường mới giải trừ họa Cộng Sản.

Hãy cho Tổ Quốc mượn đôi chân của bạn!

Dân Chủ phải đấu tranh mới có
Độc tài không bao giờ trao cho
Cách Mạng phải chấp nhận đổ máu
Máu vinh quang, máu anh hùng
Những điêu khắc gia đang chờ tạc tượng
Những vị anh hùng đổ máu trong cuộc xuống đường hôm nay.

Hãy cho Tổ Quốc mượn đôi chân của bạn!

10/2014
viết trong niềm tin Dân Chủ Việt Nam tất thắng.




Nhân Ngày 13/10: Việt Nam bao giờ có Doanh nhân?


Nhân Ngày 13/10: Việt Nam bao giờ có Doanh nhân?


Phan Châu Thành (Danlambao) - "...Tương lai mà một thế hệ doanh nhân đích thực sẽ hình thành và phát triển ở VN là rất mù mịt. Bởi vì, doanh nhân đích thực chỉ sinh ra trong môi trường kinh doanh tự do bình đẳng hoàn toàn (thị trường tự do), và trong xã hội mọi công dân, tổ chức đều có quyền kinh doanh như nhau (xã hội dân chủ), thì hai thứ đó không biết bao giờ mới có? 

Có hai thứ đó rồi – xã hội dân chủ và thị trường tự do – tầng lớp doanh nhân đích thực với xuất hiện và hình thành đội ngũ chính danh của họ. Còn bây giờ, các hội doanh nghiệp, hội doanh nhân và ngày Doanh nhân ư? Trong nền kinh tế "định hướng" này ư?! Tất cả những thứ đó chả có gì liên quan đến tinh thần kinh doanh và doanh nhân đích thực cả. Tất cả đều là ngộ nhận, là tiếm danh, là đánh tráo khái niệm, là lừa đảo… trên qui mô toàn xã hội, với cái giá phải trả là cả nền kinh tế bị phá nát và cơ hội vương lên về kinh tế từ đáy sâu của dân tộc ta (vốn đã rất nghèo khó và kém kinh doanh vì thiếu tố chất dân chủ so với đại đa số dân tộc khác rồi) – bị cướp mất…"

Doanh nhân là ai?

Việt Nam hiện nay có Ngày Doanh nhân, là ngày 13/10, sắp tới, sẽ có các hội nghị đình đám cấp từ chính phủ trở xuống các tỉnh thành – rất "quan tâm" đến các doanh nhân, nhưng tôi vẫn phải đưa ra câu hỏi đó, và tự tìm câu trả lời. Tôi nghiêm túc suy nghĩ, tìm hiểu, học hỏi và thực hành làm doanh nhân, kể cả đi dạy những bạn trẻ muốn trở thành doanh nhân làm kinh doanh, từ khoảng hơn hai chục năm nay…, nên tôi mạn phép tự cho mình có chút "thẩm quyền" chia sẻ về đề tài hot này, ít ra hot trong vài ngày tới.

Vậy nên bắt đầu từ khái niệm Doanh nhân, interpneuer, trong nền kinh tế định hướng XHCN này, là ai? Đầu tiên, phải khẳng định trong nền kinh tế XHCN của VN với cơ sở phủ nhận tư hữu (trước 1990) thì không có doanh nhân, vì doanh nhân là người kinh doanh và sống bằng vốn và năng lực của mình để sáng tạo ra các giá trị mới lớn hơn và hưởng lợi từ đó, tự chịu trách nhiệm và hưởng thành quả công việc của mình trong điều kiện thị trường canh tranh bình đẳng… 

Vậy các (ba) đặc điểm phải có để có các doanh nhân là: 1) Kinh doanh bằng vốn của mình để hưởng lợi từ đó; 2) Sáng tạo và chấp nhận rủi ro cùng mọi thành quả/hậu quả từ hoạt động của mình; và 3) Kinh doanh theo pháp luật và cạnh tranh bình đẳng… Từ ba điều kiện trên tạo ra đặc trưng thứ tư của một doanh nhân đích thực: Chịu gian khó trước để khởi nghiệp kinh doanh đến thành công và hưởng thành quả sau. Nói cách khác, với bốn đặc điểm trên, doanh nhân là những người tự làm chủ công việc và cuộc sống của mình, tạo việc làm cho người khác và là nhóm đóng góp nhiều giá trị vật chất/tinh thần cho xã hội, rất cần thiết cho xã hội phát triển nên 

Với định nghĩa trên thì câu hỏi đầu bài của tôi không dễ tìm ra trả lời… Tìm đâu ra doanh nhân ở VN bây giờ?!

Đi tìm Doanh nhân ở Việt Nam trong nền kinh tế "định hướng"

Đầu tiên mọi kẻ làm việc trong các doanh nghiệp nhà nước đều không phải là những doanh nhân, mà chỉ là những kẻ làm thuê (làm công ăn lương) cho đảng, chính quyền, họ không góp vốn của mình vào doanh nghiệp họ làm việc và "lãnh đạo" và hưởng lợi từ kết quả cuối cùng, họ không chịu trách nhiệm rủi ro kinh doanh (vì họ làm "nhiệm vụ" theo lãnh đạo "định hường" của đảng nên đảng "chịu"), họ cũng chẳng kinh doanh theo cạnh tranh bình đẳng vì họ có quyền "chủ đạo" đảng cho và chỉ ra sức khai thác điều đó, đòi hỏi điều đó để kinh doanh... Tóm lại, "doanh nhân nhà nước" không có bất kỳ tố chất nào trong bốn tố chất phải có của một doanh nhân.

Nhưng họ đang được đảng, xã hội gọi là những doanh nhân, thậm chí hàng năm còn trao các doanh hiệu "Doanh nhân Thành đạt", "Doanh nhân tiêu biểu"… rất hoành tráng. Đó là do đảng đã tiếm danh, chiếm danh, đánh tráo khái niệm doanh nhân, rằng cứ ai làm sếp các doanh nghiệp bất kỳ đều là doanh nhân, làm toàn xã hội cũng ngộ nhận theo đó (vì xã hội VN trước đó chưa kịp định hình khái niệm và hình mẫu doanh nhân đích thực). Cách doanh nhân đích thực của VN xuất hiện trước đó từ thời Pháp (như Bạch Thái Bưởi…, tạo nên giới tư bản dân tộc Việt mong manh non trẻ đầu đến giữa thế kỷ 20 đã bị CSVN diệt tận gốc sau 1954, 1975 qua "cải tạo công thương", "đánh tư sản" hết rồi…

Ví dụ 1: Liệu những Phạm Thanh Bình, những Dương Chí Dũng… có phải là doanh nhân? Chắc chắn là không. Thế mà, vào thời của họ, họ đã nhận vô số danh hiệu "Doanh nhân tiêu biểu"! Liệu ông Lê Kiến Thành người thành lập Techombank và nhiều công ty khác có phải là doanh nhân? Theo tôi, cũng là không…

Lực lượng doanh nhân trong thành phần kinh tế thứ hai ở VN (sau kinh tế nhà nước) là từ những người làm việc, lãnh đạo trong các doanh nghiệp FDI hay liên doanh. Họ có phải doanh nhân không? Theo định nghĩa trên thì hầu như là không. Những ông chủ, doanh nhân đích thực từ nước ngoài vào VN làm việc rất ít và chỉ trong giai đoạn đầu thành lập cơ sở, và chỉ với doanh nghiệp nhỏ, rất nhỏ. Còn những người hiện đang làm trong các doanh nghiệp FDI hầu hết là người làm thuê, từ các giám đốc CEO nước ngoài đến các cán bộ nhân viên Việt… Họ vẫn chỉ mang vào thị trường VN văn hóa và con người đi làm thuê, dù "cao cấp", văn minh hơn văn hóa kinh doanh của người Việt, họ vẫn không phải doanh nhân…

Một số doanh nhân nước ngoài hay cả Việt kiều muốn vào/về VN kinh doanh với tinh thần doanh nhân đích thực (như bác Alan Phan) – vì họ vốn là doanh nhân đích thực ở nơi khác rồi, nhưng sau một thời gian trong môi trường kinh doanh VN họ không được kinh doanh và cạnh tranh bình đẳng, họ không được là doanh nhân, và không được kinh doanh chỉ theo luật, nên phải "thích ứng" hoặc rút lui. Với những kẻ ở lại "thích ứng", họ không còn là doanh nhân nữa, họ đành chụp giật và maphia, đi đêm như các "doanh nhân" khác, để tồn tại ở đây, nhiều khi "thích ứng" làm họ dễ và nhanh kiếm tiền hơn, lại chả phải trả giá gì… Thế là coi như thành phần kinh tế nước ngoài ở VN cũng chẳng có doanh nhân, vì họ không còn tố chất doanh nhân nữa…

Ví dụ 2: Liệu những doanh nhân Nhật bản hối lộ các đối tác VN trong các dự án ODA/JICA ở VN có phải là những doanh nhân? Không.

Thành phần kinh tế tư nhân là đông đảo nhất, phức tạp hơn, nhưng may ra có thể tìm ra doanh nhân trong đó chăng? Cũng tạm chia thành hai nhóm nhỏ: những chủ doanh nghiệp tư nhân (Cty TnHH, Cty CP, DNTN, hộ KT gia đình…) đã "thành đạt", thành danh; những người đang vật lộn kinh doanh (chủ DNVVN);

Nhóm đầu là nhóm đại gia, chia làm hai nhóm nhỏ hơn tủy thuộc cách họ đã vươn lên thành "đại gia". Đa số họ vươn lên bằng quan hệ cấu kết với quan chức nhà nước và các "doanh nhân" tiếm danh, giả hiệu của đảng, trục lợi từ tham nhũng rồi rửa tiền thành của riêng và thành "đại gia". Vì thế, đa số này hiện nay dù rất giàu có rồi nhưng vẫn tiếp tục "kinh doanh" theo cách cũ – làm sân sau cho quan chức của đảng và chính quyền, của DNNN để đục khoét chia nhau và giàu lên mãi, nên họ chưa bao giờ là và không hề là Doanh nhân. Thiểu số trong các "doanh nhân thành đạt" của VN là những người đi lên bằng nội lực và sáng tạo của mình, nhưng rồi khi đạt đến ngưỡng "đại gia" họ phải đối diện quyết định khó khăn: kinh doanh theo cách chụp giật, rửa tiền, làm sân sau cho quan chức tham nhũng hay để sẽ bị họ "làm thịt"/hành đến chết vì cứ dám kinh doanh như một doanh nhân đích thực? Họ hầu hết đã chọn giải pháp "thích ứng" để tồn tại. Hầu hết, là vì tôi hy vọng vẫn còn có những đại gia ở VN chấp nhận không kinh doanh bẩn cùng với thể chế này, còn mấy chục năm nay tôi chưa thấy ai là doanh nhân đích thực cả… ?

Ví dụ 3: Liệu những Trầm Bê, Đoàn Nguyên Đức, v.v…và v.v…, có phải là doanh nhân? Theo tôi là không. Đại gia, đúng thế, vì lắm tiền, nhưng doanh nhân? Không phải… Thậm chí, con rể thủ tướng đang kinh doanh McDonnals có phải doanh nhân? Cũng không.

Nhóm thứ hai là các doanh nhân trẻ - 40 đổ lại, đa số họ đã "hiểu ra" qua thực tế kinh doanh ở VN này, và ra sức chọn/tìm con đường kết thân với thế lực maphia/tham nhũng đỏ để đổ bô cho chúng hòng "kinh doanh" đi lên thành đại gia bằng mọi giá. Giấc mộng doanh nhân vốn mập mờ không rõ doanh nhân đích thực là ai (vì cả xã hội có ai biết, ai quan tâm đâu – ngoài việc doanh nhân là kẻ lắm tiền…) của họ đã tan biến trước khi họ hiểu doanh nhân là ai… Chỉ có một số rất ít doanh nhân trẻ có tố chất doanh nhân và vẫn còn muốn trở thành doanh nhân đích thực, nhưng thời thế, môi trường kinh doanh không ủng hộ họ. Họ không có hình mẫu đàn anh doanh nhân đích thực để noi theo ngoài những doanh nhân tiếm danh của đảng hay các "doanh nhân đại gia" đã mất hết tố chất ban đầu… Họ không có môi trường kinh doanh cạnh tranh lành mạnh để thi thố tài năng ngoài những lừa đảo chụp giật và cướp bóc nhau công khai giữa các "doanh nhân" định hướng… Họ không có luật chơi rõ ràng để theo, không có chính sách nào ủng hộ họ giúp họ khởi nghiệp hay phát triển kinh doanh hay bảo vệ họ, ngoài một rừng luật và bộ máy quản lý kinh tế của nhà nước chỉ như những cỗ máy chém khổng lồ luôn luôn sẵn sàng "làm thịt" họ… Và nhất là họ lại hiểu sai, họ không hề được ai truyền dạy khái niệm và tinh thần doanh nhân, cả trong gia đình, nhà trường, xã hội và thực tế kinh doanh. Thay vào đó tất cả đều dồn ép họ hãy bỏ ước mơ hão huyền mà trở thành doanh nhân "thực dụng, thức thời, như mọi người, thích ứng…" thì mới thành công. Cả dân tộc nhai nhải câu nói của Ngô Thì Nhậm: "Thời thế thế thế thì phải thế" và tin là mình sáng suốt. Thế cho nên, cơ may để các chủ DNVVN trẻ trở thành doanh nhất rất nhỏ nhoi, vì họ không là doanh nhân từ bên trong (tâm thức), từ trước khi "vào trận"… kinh doanh rồi.

Ví dụ 4: Tôi có rất nhiều học trò đang khởi nghiệp kinh doanh để trở thành những doanh nhân. Có một cậu bé sinh 1986 lúc đầu kiên quyết khởi nghiệp theo đúng tinh thần và đam mê doanh nhân, nhưng vẫn thất bại. Tôi khuyên không nản, hãy làm tiếp như thế nhưng rút kinh nghiệm. Cậu không dám và chọn hướng kinh doanh của ba mình mà cậu từng tâm sự là "rất ghét vì ổng tham nhũng nên có nhiều tiền, khi thường má và các con", và nhận tiền tỷ của ba để mua xe, mua nhà mở văn phong công ty trên thành phố… (ba cậu đó chỉ là quan cấp sở quản lý văn hóa ở tỉnh lẻ miền Trung). Khi thấy cậu lái xe và nói về các mối làm ăn của ba (như sắp trúng thầu xây chùa quốc doanh lớn…), tối không thấy trong cậu một doanh nhân trẻ nữa, cậu cũng chẳng còn là doanh nhân tiềm năng trong mắt tôi…

Như vậy, trong số tất cả những người đang làm kinh doanh ở VN hôm nay, hầu như chúng ta không tìm thấy các doanh nhân đích thực (theo định nghĩa Doanh nhân) đâu cả? May ra có chăng là một số ít bạn trẻ có tinh thần kinh doanh và đang bắt đầu khởi nghiệp kinh doanh thành công ở phạm vi rất nhỏ và ngắn hạn, và hy vọng họ mở rộng và kéo dài được việc kinh doanh bằng tài năng và bản lĩnh mà không dựa vào hay khuất phục các thế lực tham nhũng đang ngự trị, thì họ mới trở thành doanh nhân đích thực… trong tương lai.

Tại sao VN vắng bóng Doanh nhân và tinh thần kinh doanh

Như vậy, ai đó là doanh nhân hay không không phải do họ có bao nhiêu tiền và là giám đốc doanh nghiệp, mà là họ đã có tài sản đó bằng cách nào, họ sống có đúng tinh thần hay/và cách sống của doanh nhân hay không? Ở VN, người ta có những tài sản kếch xù không cần phải tuân theo và có tinh thần doanh nhân, tinh thần kinh doanh, nên tuyệt đại đa số người giàu nhờ kinh doanh vần không phải doanh nhân.

Có thể nói, cả nền kinh tế VN hiện nay vắng bóng doanh nhân, là vì nó vắng bóng tinh thần doanh nhân, tinh thần kinh doanh đích thực. Tinh thần đó là gì và ở đâu ra?

Tinh thần đó là của người doanh nhân. Mà người doanh nhân chỉ thực sự hình thành qua nhiều thế hệ trong nền kinh tế thị trường tự do và trong xã hội dân chủ khi mọi con người có mọi quyền bình đẳng, và một quyền cơ bản nhất trong đó là quyền kinh doanh, quyền mưu cầu hạnh phúc. 

Việt Nam không có thị trường tự do kinh doanh bình đẳng, cũng không có xã hội dân chủ khi mọi người có đầy đủ quyền Con người, trong đó có quyền kinh doanh, mà có một thị trường quái thai và xã hội phản dân chủ chà đạp lên quyền con người, nên VN không có doanh nhân, xã hội cũng không có tinh thần kinh doanh đích thực. 

Không phải cứ ở đâu "cho lập" doanh nghiệp tư nhân, "cho phép" người dân kinh là các doanh nhân xuất hiện. Bản thân việc "cho lập" và "cho phép" kinh doanh đã là phản tinh thần kinh doanh, vì đó là những quyền kinh doanh tự thân của Con người sinh ra ai cũng có rồi. Vì thế, việc "cho lập" rồi "cho phép", rồi "định hướng" kinh doanh ở VN như mấy chục năm qua chỉ tạo nên những doanh nhân quái thai chỉ lo làm giàu có cho mình và bè lũ của mình bằng cách phá hoại thịnh vượng chung của cả xã hội, đất nước, dân tộc.

Tương lai nào cho Doanh nhân VN?

Tôi thỉnh thoảng có đi giảng cho các bạn trẻ ở các trung tâm và các trường đại học về kinh doanh và khởi nghiệp và để ý, so với 5-10 năm trước, khi đang hình thành một lớp doanh nhân mới "không ra doanh nhân" do mở của kinh tế, bây giờ các bạn trẻ không dám liều lĩnh ra khởi nghiệp kinh doanh nữa, dù liều và dám chấp nhận rủi ro là ưu thế của lớp trẻ. Thay vào đó, họ chỉ muốn "chạy", "xin", "thi", "tuyển"… vào các doanh nghiệp, cơ quan nhà nước để có "màu" - nếu họ không vượt qua phỏng vấn vào các doanh nghiệp nước ngoài. Chưa bắt đầu, họ đã sẵn sàng "thích ứng" với nền kinh tế tham nhũng rồi. Họ tin muốn khởi nghiệp kinh doanh thành công ai cũng phải và nhất định phải dựa vào ô dù, vào lợi thế thân quen quan chức, và nhất định phải có vốn lớn… Đơn giản vì họ không được ai ở đâu dạy chút nào về bản chất tinh thần kinh doanh, về doanh nhân và doanh nghiệp, trong khi nhìn ngoài đời họ chỉ thấy các loại "doanh nhân không phải doanh nhân" như tôi chỉ ra trên…

Một số ít bạn trẻ được may mắn học kinh doanh ở nước ngoài thì nếu có về nước cũng chỉ lo xin làm cho các công ty ngoại hay các công ty lớn trong nước – tức là chấp nhận ngay cuộc đời đi làm thuê vốn không phải tinh thần doanh nhân là tự làm chủ… Đa số các bạn học trong nước thì dù có đam mê kinh doanh nhưng không có môi trường thuận lợi nên sau vài lần khởi nghiệp sai và thất bại thi đầu hàng luôn. Có nhiều bạn trẻ kết hợp được đam mê kinh doanh với vốn liếng và điều kiện gia đình, nhưng nếu đó không phải gia đình kinh doanh thì họ sẽ rơi vào vết xe đổ của những đồng vốn làm ra không từ kinh doanh mà họ thừa hưởng, tức là họ sẽ kinh doanh không theo tinh thần doanh nhân được. Có một qui luật của tâm thức tài chính thế này: khi bạn thừa hưởng/thừa kế một đồng vốn/tài sản từ ai đó, thì thường là bạn thừa kế luôn cả cách đồng vốn/tài sản đó được làm ra…

Tóm lại, tương lai mà một thế hệ doanh nhân đích thực sẽ hình thành và phát triển ở VN là rất mù mịt. Bởi vì, doanh nhân đích thực chỉ sinh ra trong môi trường kinh doanh tự do bình đẳng hoàn toàn (thị trường tự do), và trong xã hội mọi công dân, tổ chức đều có quyền kinh doanh như nhau (xã hội dân chủ), thì hai thứ đó không biết bao giờ mới có? Có hai thứ đó rồi – xã hội dân chủ và thị trường tự do – tầng lớp doanh nhân đích thực với xuất hiện và hình thành đội ngũ chính danh của họ.

Còn bây giờ, các hội doanh nghiệp, hội doanh nhân và ngày Doanh nhân ư? Trong nền kinh tế "định hướng" này ư?! Tất cả những thứ đó chả có gì liên quan đến tinh thần kinh doanh và doanh nhân đích thực cả. Tất cả đều là ngộ nhận, là tiếm danh, là đánh tráo khái niệm, là lừa đảo… trên qui mô toàn xã hội, với cái giá phải trả là cả nền kinh tế bị phá nát và cơ hội vương lên về kinh tế từ đáy sâu của dân tộc ta (vốn đã rất nghèo khó và kém kinh doanh vì thiếu tố chất dân chủ so với đại đa số dân tộc khác rồi) – bị cướp mất…

Kinh doanh cần Dân chủ. Kinh doanh cần Tự do. Kinh doanh cần Con người kinh doanh – những Doanh nhân. Mọi phương án khác kiểu "định hướng" chỉ là những kẻ cắp, kẻ cướp trá hình, bằng bạo lực, bằng "luật pháp", giữa các "công đường"... 

Thế cho nên, để các con cháu tôi có thể trở thành Doanh nhân đích thực nếu chúng muốn, hôm nay tôi phải là người đấu tranh cho xã hội được dân chủ đã. Có dân chủ, đất nước sẽ có thị trường tự do. Song song với việc dối tranh dân chủ, tôi dạy các con cháu mình hãy kinh doanh như một doanh nhân, từ trong gia đình nhỏ của mình.





Chế độ trên nền tảng “bất tài, vô học”


Chế độ trên nền tảng “bất tài, vô học”



David Thiên Ngọc (Danlambao) - Nhiều nhân vật nổi tiếng trên thế giới xuất thân từ giới bình dân, không qua trường lớp đào tạo. Nếu những vị này thuộc về các lĩnh vực như thơ phú, hội họa, ca múa… thì cái tư chất, năng khiếu bẩm sinh là căn bản và thông qua quá trình thời gian lẫn trường đời hun đúc, tô bồi sẽ trở nên tài năng và nổi tiếng. Duy chỉ có ở lĩnh vực chính trị, những kẻ xuất thân từ hàng “bất tài, vô học” và từng bước leo lên đỉnh cao sẽ trở thành hung thần tội ác.

Điều đó hoàn toàn có cơ sở và đúng vì mọi hành động đều xuất phát từ tâm và do trí chỉ đạo, điều khiển. Tâm và trí ở trên nền tảng mông muội, u ám không được gọt rửa lau chùi mài giũa… thông qua sự học thì những tư duy phát ra từ u mê đó khó mà trong sáng và thông tuệ và tất nhiên sẽ đưa đến hành động ngông cuồng và ác độc. Mà sự đời có tự ngàn xưa, từ khi tạo hóa sinh ra loài người thì 2 lĩnh vực “thiện - ác” chỉ được ngăn cách bởi một làn sương mỏng. 

Để đi vào con đường thiện thì đa phần là chông gai, khó khăn và cần phải có nỗ lực đấu tranh loại trừ cái xấu mà cái khó nhất là trước hết phải “thắng chính mình”, chối từ ích kỷ, từ bỏ tham lam, tiêu diệt dục vọng, hành động vị tha nhân... do đó con đường đi vào cõi thiện vô cùng gian truân. 

Ngược lại con đường tội ác thì thênh thang và đầy cám dỗ được ngụy trang bằng hoa thơm cỏ lạ, chim hót líu lo, suối nguồn róc rách và cuối cùng là cao lương mỹ vị, nhục thể gọi mời với ngàn tia nắng lung linh, đèn màu huyền diệu chìm đắm trong cơn mê, mắt mờ say lúy túy… không biết mình là ai, ở đâu và làm gì, hậu quả ra sao bởi tâm u và trí mê. 

Để chứng minh cho những điều trên tôi tạm dẫn ra một vài nhân vật: 

Hitler: Người đã làm cho hàng triệu người trên thế giới phải khóc. Nguồn gốc là một tên thơ sơn, con đường đến trường lớp thì hầu như là con ngõ cụt. Bản chất tự trong tâm đã nhen nhúm tính vĩ cuồng... do đó hành động được sai khiến bởi cái đầu và trái tim lạnh. 

Đôi khi những tội ác được thực thi từ một lý do vô cùng hoang dã và không tưởng. Có tài liệu ghi rằng một trong những nguyên nhân đưa đến khiến hắn diệt chủng dân Do Thái một cách man rợ là thời thơ ấu Hitler ham thích vẽ và muốn học vẽ, nhưng vị thầy dạy vẽ chê hắn không có năng khiếu này nên có học cũng hoài công và không thu nhận Hitler làm môn sinh. Thế là Hitler có sự đố kỵ và nuôi sự hận thù với vị thầy này mà người thầy đó lại là dân Do Thái. 

Hồ Chí Minh: Con đường học vấn của Hồ Chí Minh (HCM) thì thật là mờ ảo, mông lung và không một trường lớp nào, bậc thầy nào ghi nhận và lưu lại chứng tích? Nhất là thời đó sự gắn kết giữa tình thầy trò rất đậm nét nhất là người học trò có tư chất thông minh, học giỏi và có hoài bão lớn. Sau khi thành đạt thì nghĩa thầy trò cũng được vinh danh hơn và những mẩu chuyện thời cắp sách mài đủng quần luôn được tái hiện và thêm phần gia vị cho đậm đà hương sắc. 

Trường hợp HCM lại càng được tô hồng, thần thánh hóa vị thần đồng thời thơ ấu. Đàng này chỉ là con số không vì không thể tạo được hình ảnh và chứng tích rõ ràng được. 

Do đó từ ý thức đến hành động của HCM đều rừng rú, bản năng và hoang dã... Trí năng không có, học thức thì không nhưng đầy mưu ma chước quỷ của kẻ tiểu nhân, và tất nhiên những hành động theo sự sai khiến của trí và tâm u mê, mông muội nhưng thâm hiểm thì hẳn nhiên là sẽ đi vào con đường ác. 

Ngày bước vào đời, dấn thân... chủ yếu là bôn ba tìm cuộc sống cho bản thân, chui vào gầm tàu buôn Đô đốc La Touche Tréville là phụ bếp để nuôi thân với danh, phận là “bồi Ba”. Qua đến Pháp thì cúi đầu xin học trường thuộc địa (École Coloniale) xác định tương lai làm tôi thần cho giặc Pháp. 

Không được phía Pháp thâu nhận, có lẽ vì nhận ra chân tướng của kẻ gian manh và lúc nào cũng sẵn sàng phản bội ẩn chứa trong người của tên “bồi Ba”. Điều đó đã chứng minh là chính HCM đã bán đứng nhà chí sĩ yêu nước Phan Bội Châu cho giặc Pháp để lấy tiền thưởng đồng thời loại trừ đối thủ làm cản đường gây tội lỗi thực hiện cuồng vọng sau này của hắn. Một hành động hạ cấp, đê hèn, bẩn thỉu mà không một từ nào lột tả cho hết cái dã tâm trong việc làm trên của loài dã thú đội lốt người. 

Sau khi thất vọng trong việc xin đầu quân làm tôi thần cho Pháp thì chui lòn qua Liên Xô xin làm kẻ toi đòi cho cộng sản Đệ Tam và xem luận cương Lenin là ánh đèn soi đường bước vào vũng lầy tội ác. 

Từ trí kém và vô học do đó không thấu đáo được triết học Karl Marx-Engels và cả luận cương Lenin về giải phóng dân tộc, thuộc địa là chỉ áp dụng cho xã hội đặc thù ở LX thời đó kể cả các chính sách sau này như CCRĐ, đấu tranh giai cấp, giải phóng dân tộc... hoàn toàn không phù hợp chưa nói là trái ngược với tình hình đất nước VN. 

Thế mà “bồi Ba” cầm bảng luận cương Lenin trên tay mừng rỡ mà hét toáng lên như một kẻ điên rằng: "chân lý đây rồi, lẽ phải đây rồi!”. Từ đó lần hồi thực hiện mệnh lệnh CS Đệ Tam du nhập chủ thuyết vô luân về VN đưa đất nước, dân tộc vào con đường lầm than, nô lệ và đầy chết chóc để lót đường cho giấc mộng bành trướng của 2 ông chủ Bắc Phương. Lĩnh vực này tôi chỉ trích dẫn một phần triệu trong những cái ác và ngu muội của HCM và bè lũ CSVN mà sử sách đã ghi. 

Đám bồi thần kế tục tội ác của HCM sau này ngoài một bầy từ hang Bắc Pó, núi rừng Việt Bắc xuất thân ra hoàn toàn một lũ vô học nên mọi hành động đều hoang dã và tư duy đều hoang tưởng mộng mị. Sau đó cho đến ngày nay xuất hiện 3 tên tội đồ vô học mà tạo hóa đã gắn kết cho chúng cùng mang vào thân chung một chữ “cạo”. 

Đỗ Mười: Xuất thân là tên “hoạn lợn, thiến heo”. mà ai cũng biết rằng khi thiến một con heo nhất là heo cái để không trở thành heo nái sinh con mà ú mập thành heo thịt (như những con sâu nái hiện thời) thì trước khi mổ một vết để cắt buồng trứng thì phải “cạo” sạch phần lông nơi đó rồi mới mổ và “thiến” sau. 

Do đó sau này hắn ta cắt cổ, mổ bụng nhân dân TP. Hải Phòng và sau này là dân Miền Nam VN trong chiến dịch X2, X3... gọi là đánh tư sản, cải tạo công thương nghiệp và đuổi dân lên rừng gọi là kinh tế mới để cướp nhà cướp tài sản, cướp cả vợ con của quân cán chính VNCH. Lúc này muốn “thiến” một nạn nhân nữ nào hắn cũng đều phải “cạo” sạch lông của nạn nhân. 

Lê Khả Phiêu: Xuất thân từ một tên “cu li cạo mủ cao su” đồn điền cho Pháp, tất nhiên là vô học, cho nên khi chốp được thờ cơ và quyền lực trong tay hắn sẵn sàng “cạo sạch” biển rừng, đất nước VN bán cho Tàu cộng để được một con “sò lông” do Trung Nam Hải gài độ cho hắn cạo hoài và đã có “sò con” làm dây thòng lọng treo trên đầu của hắn và siết lúc nào cũng được. Từ nhỏ đã là cu li cạo mủ cao su nên cái “sự cạo” nó luôn đeo đuổi hắn cho đến mãn đời suốt kiếp. Không biết rằng trong bóng đêm với máu ngông cuồng và vô đạo thì hắn có mông muội mà cạo luôn cả những sợi mà dòng họ tổ tiên hắn có? 

Nguyễn Tấn Dũng: Xuất thân từ trẻ lạc loài không cha không mẹ, câu cá bắn chim ở bìa rừng miệt Cà Mau U Minh Thượng-Hạ mà hiện giờ cả trong lý lịch của hắn cũng không biết cha là ai, mẹ sinh rơi rớt ở xó nào cũng không ai rõ. Với xã hội xưa nay thì hạng này liệt vào “ dân bụi đời trôi sông lạc chợ ”. Hơn mười tuổi đã theo cướp vào rừng và tuổi nhỏ không đánh đấm, cướp giựt được ai nên được băng đảng cho làm y tá để cứu thương cho đồng bọn. Với học lực là con số không, mọi người an ủi cho là “lớp 3 rừng” nhưng thực tế chắc là chưa tới thì làm được gì trong chuyên môn y tế ngoài lau máu, thoa dầu, băng bó vết thương??? Ngoài ra trong cơn “trái gió” trở trời trong rừng bị cảm sốt là chuyện thường xuyên mà điều kiện và trình độ thấp kém thì chỉ có một môn “cạo gió” là sở trường và cũng chẳng biết phải làm gì hơn được. Từ đó 3 ếch có biệt danh là “y tá cạo gió” thật xứng danh không sai chút nào. 

Với sở trường và quen tay “cạo” nên tên y tá cạo gió này khi cơ hội đến, cờ nắm trên tay thì cái hành vi cạo từ bản năng, đáy lòng được phát huy mãnh liệt. Hắn cạo sạch giang san từ hàng hải Vina... qua Tây Nguyên Bauxite, từ núi Pháo đến Văn Giang, từ đầm Vươn sang Vụ Bản, Dương Nội, Cần Thơ, kho tiền Bản Việt... từ Nam chí Bắc nơi nào có lông có lá là hắn ra tay cạo sạch. 

Cái lưỡi của hắn cũng không khác nào “lưỡi dao cạo”, chém gió đông tây không hề ngượng miệng vì chém xong thì gió lại bay đi không còn âm vang và dấu vết. Cái lòng tự trọng và nhân phẩm hắn chưa từng có nên có sợ mất bao giờ??? 

Xét cho cùng kể từ “Hồ bịt râu” đến liên tiếp 3 tên “thợ cạo” thì đất nước VN từ núi rừng sông biển đến con người đã bị chúng cạo sạch không còn một chiếc lá, sợi lông.” Mùa thu” đã vĩnh viễn ra đi không về trên đất nước này một lần nữa. 

Tôi xin mượn lời của Ludwig Von Mises Philosopher (1881-1973) làm lời kết cho bài viết: “Không có gì nguy hiểm hơn cho nền văn minh nhân loại khi một chính phủ quy tụ toàn những người bất tài, tham nhũng và hèn hạ.” (There is no more dangerous menace to civilization than a Government of incompetent, corrupt or vile men). 





Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link