Từ sáng đến đêm 28/10/2014 hơn 100.000 người dân đã xuống đường
ủng hộ, kỷ niệm 31 ngày đêm CÁCH MẠNG DÙ VÀ PHONG TRÀO CHIẾM TRUNG TÂM.
Hongkong đêm nay tổ chức kỷ niệm tròn một tháng diễn ra biểu tình.
Các biểu tình viên cùng nhau đồng loạt bật ô lên che trong vòng 87 giây tượng
trưng cho 87 quả hơi cay mà cảnh sát đã ném vào họ.
Xem truyền hình TRỰC TIẾP tại đây:
Hình ảnh được cập nhật từ trang FB ANh Chí và
Nam Hồ:
"Chỉ
cần trời mưa với lượng mưa trung bình đã gây ngập nặng"
Liên tiếp ngập chồng ngập và ngày càng nặng hơn
là điệp khúc nhiều năm gần đây tại Thành phố Hồ Chí Minh, gây ảnh hưởng nặng nề
tới cuộc sống, sinh hoạt, sức khỏe của người dân.
Cứ sau mỗi trận mưa lớn
họ phải chống chọi với dòng nước đen ngòm, bẩn thỉu, hôi thối dù đang đi ngoài
đường hay ở nhà.
Thành phố Hồ Chí Minh đã
triển khai nhiều dự án thoát nước với tổng trị giá hơn 1 tỷ USD từ nguồn vốn
ODA, chưa kể đại dự án trị giá 12 ngàn tỷ đồng do Bộ Nông nghiệp và Phát triển
nông thôn làm chủ đầu tư.
Tuy nhiên nhiều dự án đã
hoàn thành nhưng chỉ cần trời mưa với lượng mưa trung bình thì đã gây ngập nặng
nhiều con đường chính như Lạc Long Quân, An Dương Vương, Ba Tháng Hai, Minh
Phụng, Kinh Dương Vương, Âu Cơ…
Ngoài ra còn có cả trăm
con đường khác trên thành phố cũng chìm trong biển nước.
Vì sao?
Nguyên nhân gây ngập do
mưa, thủy triều dâng ngày càng cao do biến đổi khí hậu, tỷ lệ nghịch với nền
đất toàn thành phố lún bình quân theo năm và đô thị hóa lấn kênh rạch làm mất
các dòng chảy…
Thành phố Hồ Chí Minh đã
triển khai nhiều dự án thoát nước với tổng trị giá hơn 1 tỷ USD từ nguồn vốn
ODA, chưa kể đại dự án trị giá 12 ngàn tỷ đồng do Bộ Nông nghiệp và Phát triển
nông thôn làm chủ đầu tư.
Nhưng nguyên nhân chính
quan trọng nhất là lỗi chủ quan trong việc lập dự án, với trình độ chưa đủ tâm,
đủ tầm hoặc chỉ chạy theo khai thác nguồn vốn…
Hệ lụy là đã đầu tư rất
nhiều nghìn tỷ đồng cho công tác chống ngập ở Sài Gòn nhưng xem ra không hiệu
quả.
Quy hoạch chống ngập úng
Thành phố Hồ Chí Minh trong thời gian vừa qua đã tìm kiếm những giải pháp muộn
màng, chắp vá, thiếu gắn kết đồng bộ giữa các quy hoạch thành phần.
Trình độ, nhận thức, dự
đoán dài hạn trong quy hoạch và xây dựng chưa đủ đáp ứng nhu cầu thực tế đã dẫn
đến vấn nạn tắc nghẽn giao thông, ô nhiễm môi trường do ngập trên địa bàn thành
phố càng ngày càng trầm trọng hơn.
Nhiều hệ thống cống
thoát nước mưa chống ngập dọc theo đường thành phố mới xây dựng đã biến thành
đường chứa nước với mực nước ngầm cao nhất, làm cho tiết diện thoát nước thu
hẹp và giảm khả năng thoát nước khi mưa.
Nhiều hệ thống cống có
tiết diện không phù hợp để đáp ứng khả năng thoát nước, gây ra ngập úng bởi
những trận mưa lớn và và rút chậm trong thời gian dài.
Hệ thống ngăn chặn triều
cường để thoát nước mưa xuống kênh rạch vẫn còn vô dụng.
Trách nhiệm?
Phòng chống ngập lụt
hiệu quả ở thành phố Hồ Chí Minh vẫn đang là bài toán được giải trong mò mẫm.
Biện pháp và nguồn tài
chính để tiếp tục sứ mệnh đến nay hầu như bế tắc.
Chẳng ai chịu trách
nhiệm với kết quả của những luận chứng thất bại khi điều hành, khi sử dụng
khoản tiền khổng lồ, góp phần đẩy nợ công lên cao mà không đem lại hiệu quả
thiết thực.
Bức xúc và chịu đựng của
người dân phải đối diện hàng ngày với nước ngập, hiện vẫn chưa được tìm thấy
hướng giải quyết rõ ràng từ các nhà chức trách.
Chấp nhận thói quen sống
với nước bẩn, tai nạn giao thông, ô nhiễm, dịch bệnh đe dọa giữa thành phố ngày
càng ngập nặng hơn, sẽ trở thành “nếp sống văn hóa” của người dân Sài Gòn.
Chấp nhận thói quen sống
với nước bẩn, tai nạn giao thông, ô nhiễm, dịch bệnh đe dọa giữa thành phố ngày
càng ngập nặng hơn, sẽ trở thành “nếp sống văn hóa” của người dân Sài Gòn.
Thực tế hiện nay dòng xe
to có nhỏ có chen chúc nhau chạy trên những con đường ngập trong mưa vội vã.
Các loại xe ô tô, xe
buýt phóng nhanh trong dòng nước, tạo nên những đợt sóng cao gần cả mét, xô đẩy
những sinh mệnh thấp hèn đang đi lại, đang đèo đón con nhỏ bằng xe máy đi học
về dưới mưa.
Sự việc diễn ra trước
mắt nhưng những người có trách nhiệm lại thờ ơ, bất chấp tai họa hiện hữu,
không có biện pháp ngừa - bằng những kế hoạch phân luồng, tạm dừng xe chạy hay
hạn chế tốc độ tối thiểu.
Sài Gòn là một vùng đất
được xây dựng trên lớp bùn dày.
Những hàng cây cổ thụ
hai bên đường ngày càng cao, gốc ứ nước do đường ngập. Chỉ cần một cơn gió mỏng
manh cũng dễ dàng làm bật gốc đổ cây.
Nhiều trường hợp người
đi đường đã bị đè chết, thậm chí đang ở trong nhà cũng khó mà tránh khỏi.
Việc xác định đốn hạ các
cây cổ thụ hai bên đường phải có tính toán thực tiễn, khoa học, cụ thể lý lịch
cho từng cây một và đúng ra phải thực hiện từ nhiều năm trước đây.
Nếu tới hạn nguy hiểm
buộc phải phá bỏ từng cây và chọn biện pháp thay thế phù hợp nền đất yếu. Nhưng
kế hoạch đốn hạ hiện tại mù mờ, theo cảm tính và triển khai chậm chạp.
Tuy
nhiều dự án mới được xây dựng và góp phần cải thiện cơ sở hạ tầng thành phố...
Đâu đó trong thành phố có cây bị bật gốc, gây
thiệt hại người, tài sản, rồi mới đem cưa ra cưa dọn dẹp hiện trường và lấy gỗ,
thì chắc chắn rằng tai họa vẫn còn xảy ra liên tục khi mưa.
Những trụ điện giăng dây
như mạng nhện, nhan nhản khắp nới trong thành phố, đã tồn tại quá nhiều năm vẫn
không thay đổi, ngày thêm chằng chịt hơn.
Đã không ít lần xảy ra
chạm mạch gây cháy nhà, cháy chợ trong lúc nắng và đứt rơi hờ hững trên đường
gây những cái chết thương tâm, oan uổng bởi bị giật điện khi trời mưa.
Việc thay đổi thông
thoáng đường dây điện vẫn không được thực hiện nhanh chóng, triệt để, dù cho
người dân sử dụng điện hàng ngày, giá cả nhà nước tự quyết định, nâng giá và
thu đủ, không nợ.
Dù cho không ít nhà máy
phát điện đựơc đầu tư bởi vốn vay nước ngoài mà nguồn trả chính từ tiền thuế
của dân thông qua việc trả nợ công hiện tại.
Những lùm cây cỏ, các
bãi rác dọc đường sắt tàu hỏa vào thành phố vẫn đang tồn tại và phát sinh. Tiềm
ẩn những ổ dịch bệnh là điều đương nhiên.
Những đường bộ dân cư đi
lại cắt ngang đường ray trong thành phố không có cổng chặn vẫn còn nhiều, thỉnh
thoảng cũng lấy đi mạng người khi sơ ý.
Tất cả sự việc đã và
đang diễn ra hàng ngày gây thiệt hại về sinh mạng và tài sản người dân Sài Gòn,
đồng thời những sự việc nguy hại hơn sắp sẽ xảy ra tiếp theo.
Chắc chắn một điều rằng
chẳng có ai chịu trách nhiệm. Vì họ vẫn luôn muốn an vị, luôn chối phủi trách
nhiệm bằng những câu thật ngây thơ, đổ cho “Số liệu quy hoạch lỗi thời”, “Chờ
đợi quy hoạch tương lai” hay “ Lỗi tại trời”.
Sự vô tâm, vô cảm, thờ
ơ, bảo thủ hay yếu kém, vô tránh nhiệm và trốn trách nhiệm, coi thường sinh
mạng người dân của những người có quyền, những người quản lý nhà nước, hiện tại
đang là căn bệnh nan y, bất trị.
...
nhưng cảnh ngập lụt vẫn diễn ra thường xuyên
Biện pháp?
Nên chăng cần di dời ga
Hòa Hưng và xí nghiệp toa xe ra ngoại thành, tận dụng trên 100 ngàn m2 đất để
làm hồ thu, chứa nước nhiều ngăn và điều tiết ra cầu Bình Lợi bằng hệ thống
cống rút nước tiết diện lớn được xây dựng dưới đường sắt hiện hữu mỗi khi triều
hạ hoặc qua nhà máy xử lý nước thải? Khai thác quỹ đất bên trên để tạo nguồn
vốn trong hoàn cảnh bế tắc tài chính chống ngập thành phố?
Việc làm vừa không tốn
kinh phí đền bù giải tỏa, vừa tận dụng khai thác triệt để hệ thống cống dọc chính
đã đầu tư xây dựng nhưng kém hiệu quả, vừa thu nước chống ngập được các khu vực
quận 3, quận 5, quận 6, quận 10 , quận 11, quận Phú Nhuận, quận Gò Vấp, quận
Bình Thạnh và quận Thủ Đức.
Việc làm tăng thông
thoáng giao thông bằng xây dựng hệ thống đường xá trên đường sắt cũ trong hoàn
cảnh kẹt xe, giảm trừ tai nạn giao thông, ô nhiễm và dịch bệnh và các công
trình điện nước ngầm kèm theo.
Việc làm tách biệt hệ
thống thoát nước thành phố và triều cường, tránh ảnh hưởng mực nước biển dâng
cao cho những năm sau này do biến đổi khí hậu.
Phải chăng Chính phủ
đang bận nghĩ đến nhiều dự án quá to tát, muốn cạnh tranh, xứng tầm khu vực với
những giá trị hão huyền mà quên đi những quan tâm nhỏ nhoi, quên đi nhiều
nguyên nhân gây nên tai họa ngày càng cao, đang rình rập sinh mạng người dân
thành phố Hồ Chí Minh?
Ông
Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày) được Việt Nam thả và đưa sang Mỹ
Nửa ngày sau chuyến lưu vong
cưỡng bức đột ngột của Điếu Cày, tôi ghé thăm chị Tân vợ anh. Mắt còn thâm
quầng bởi cả đêm trước mất ngủ, chị buồn buồn nói với tôi: “Ông Cù Huy Hà Vũ đi
thì dù gì còn có người nhà bên cạnh, còn ông Hải thậm chí không được gọi điện
về nhà”.
Cả đêm, con gái chị ngồi
bó gối khóc rưng rức bởi không được nhìn thấy mặt bố.
Chẳng khác gì tù nhân
lương tâm Cù Huy Hà Vũ, người tù chính trị quan trọng nhất Điếu Cày Nguyễn Văn
Hải bị cơ quan an ninh áp giải từ trại giam ra thẳng phi trường Nội Bài trong
cảnh tuyệt đối câm lặng. Những người muốn giữ riệt bóng tối ấy chỉ muốn anh
chuyển từ bốn bức tường cô độc sang một không gian hoàn toàn cô đơn.
Nhưng những hình ảnh đầu
tiên về bà con kiều bào Việt và cả giới báo chí Mỹ đón tiếp Điếu Cày tại sân
bay Los Angeles lại biểu tả quá sống động rằng anh đang trở về vòng tay ấm áp
của mọi người.
Xứ Mỹ hay Canada không
hề lạnh giá với anh.
Vậy mà một người quen
của tôi bất chợt hỏi: “Điếu Cày chống Cộng dữ lắm phải không?”. Tôi ngỡ ngàng
nhìn lại. Người quen của tôi tuy không truy cập mạng lề dân nhiều, nhưng cũng
nắm bắt tình hình thời sự, biết không phải ít về các nhân vật bất đồng chính
kiến và dân chủ. Rõ là hệ thống thông tin một chiều của đảng đã lợi hại đến mức
biến một nhà hoạt động xã hội và phản kháng Trung Quốc như Điếu Cày trở thành
kẻ chống phá chế độ.
Cầu nguyện
Buổi sáng Sài Gòn nắng
trượt nhẹ uể oải. Cuối cùng, ngày tôi chờ đợi cũng vừa đến, nhưng tôi đã không
thể gặp mặt “kẻ chống phá chế độ”.
Một tháng trước, chúng
tôi đã kỷ niệm ngày sinh nhật của Câu lạc bộ Nhà báo tự do được sáng lập bởi
anh và cầu nguyện cho Điếu Cày sớm ra tù. Một buổi liên hoan nho nhỏ cũng đã
được lên kế hoạch để siết tay anh sau sáu năm rưỡi cay đắng giữa bốn bức tường
ẩm mốc của trại giam.
Điều kỳ lạ là tuy chưa
một lần nói chuyện, tôi đã có với Điếu Cày một kỷ niệm không quên. Buồng giam
2C1, trại giam PA92 số 4 Phan Đăng Lưu của Công an TP. HCM năm 2012.
Khi tôi bị đẩy vào buồng
giam này, nghe nói Điếu Cày đã bị chuyển sang trại giam Chí Hòa ba ngày trước đó.
Thật ngẫu nhiên, những bạn giam cùng buồng người Malaysia và Hàn Quốc lại bố
trí cho tôi nằm trên bục ximăng ngay chỗ trú thân của Điếu Cày trong suốt một
năm tám tháng trước. Đôi dép nhựa mòn vẹt của Điếu Cày cũng được bàn giao cho
tôi sử dụng.
Không có lấy một người
Việt. Điều đáng giá còn lại chỉ là tiếng Anh. Nhờ vào chút ít vốn ngoại ngữ,
tôi được nghe những người cùng buồng giam kể rất nhiều về Điếu Cày.
Tất cả đều làm tôi khắc khoải nhớ lại năm 2009.
Lần đầu tiên tôi nhận ra anh trong cuộc biểu tình chống Trung Quốc ở khu vực
gần Nhà Văn hóa Thanh Niên, Sài Gòn. Thế nhưng lúc đó tôi chỉ đứng bên cạnh và
im lặng quan sát anh. Lúc đó, tôi im lặng. Lúc đó, tôi chỉ là một kẻ ngoài lề
xã hội…
Số phận kỳ quặc không
ngờ là một năm rưỡi sau khi ra khỏi buồng giam nơi Điếu Cày từng ở, bỗng nhiên
tôi lại trú chân trong một tổ chức dân sự có tên là Hội Nhà báo độc lập Việt
Nam - hậu bối của Câu lạc bộ nhà báo tự do.
Có lẽ không ai có thể
cưỡng lại số phận, nhất là nếu số phận có ý muốn sắp đặt như thế.
Có lẽ anh và cả tôi nữa
đều chung thân phận vác thánh giá.
Anh sẽ sớm về
Hội Nhà báo độc lập đã
không có cơ hội để đón Điếu Cày, cũng như nỗi thất vọng khó nói thành lời của
chị Tân và các con anh. Điều an ủi chỉ là hy vọng anh sẽ sớm về nhà.
Tối đa là ba năm nữa.
Biết đâu chừng còn sớm hơn.
Bất kể ý chí của chính
thể cầm quyền Việt Nam ra sao và số phận của nó như thế nào.
Khác hẳn nhiều năm
trước, những ai phải lưu vong vào thời điểm này hay năm sau đều tràn ngập hy
vọng trở về cố hương trong không bao lâu nữa.
Khác hẳn nhiều năm
trước, những ai phải lưu vong vào thời điểm này hay năm sau đều tràn ngập hy
vọng trở về cố hương trong không bao lâu nữa.
Điều an ủi lớn hơn dành
cho giới hoạt động dân chủ và nhân quyền ở Việt Nam là khi chính quyền và ngành
công an buộc phải thả người tù quan trọng nhất và cũng mang tính thách thức
nhất như Điếu Cày, đó không phải là một tinh thần “toàn thắng” từ phía họ như
hệ thống tuyên truyền một chiều vẫn thường tự an ủi và cũng bị ngộ nhận từ một
số người khác.
Lần này thì khác. Thực
chất đó là một sự nhượng bộ không nhỏ của chính thể Hà Nội. Rốt cuộc, những
người bên đảng cũng đặt chân đến nửa còn lại của bán đảo Triều Tiên, nơi họ
được đón tiếp bởi 21 phát đại bác và cùng người đồng minh quân sự của “kẻ thù
số một” ra tuyên bố chung phản bác Bắc Triều chạy đua vũ khí hạt nhân.
Còn nhượng bộ vì cái gì
thì đến giờ này có lẽ hầu hết chúng ta đều không mơ màng.
Buổi tối Việt Nam còn là
sân bay Nội Bài. Nhưng khi Điếu Cày đặt chân xuống phi trường Los Angeles thì
cũng là lúc ở Hà Nội bắt đầu nhận ra sự xuất hiện của viên trợ lý ngoại trưởng
Hoa Kỳ Tom Malinowski, phụ trách dân chủ, nhân quyền và lao động.
Chẳng phải ngẫu nhiên mà
Tom đến Việt Nam vào lúc này. Cũng chẳng phải ngẫu nhiên mà trước, trong và sau
chuyến công du của nữ thứ trưởng ngoại giao Mỹ Wendy Sherman đến Hà Nội vào
tháng 3/2014, phía chính quyền đã lập kỷ lục bằng hành động thả một hơi 5 tù
nhân lương tâm, trong đó có cái tên đáng giá là Cù Huy Hà Vũ.
Còn sau đợt viếng thăm
đột ngột Hà Nội của Thượng nghị sĩ John McCain và Chủ tịch Hội đồng liên quân
Martin Dempsey, Việt Nam tiếp tục nhỏ giọt 7 tù nhân chính trị, với đa số là
những người già yếu mà có thể bị coi là “sắp chết”.
Điếu Cày là người thứ 14
có tên trong danh sách tù chính trị được phóng thích từ đầu năm đến giờ, nhưng
lại là nhân vật đầu bảng trong danh sách mà người Mỹ nêu ra cho Hà Nội. Logic
tiếp theo là nếu vào đầu tháng 9/2014 trong dịp đặc xá quốc khánh, công chuyện
về TPP vẫn chưa đâu vào đâu và cánh cửa TPP gần như đã khép lại vào cuối năm
nay, thì tới đây Tom Malinowski và sau đó là Ngoại trưởng John Kerry lại phải
làm nhiệm vụ giúp đẩy hé cánh cửa ấy.
Một nhân vật khác với
quyền lực ghê gớm hơn - Michael Froman, Đại diện thương mại Mỹ - cũng vừa nhấp
nhá cơ hội “quyết tâm kết thúc đàm phán TPP” cho giới chính phủ Việt Nam.
Cạn kiệt mọi nguồn tài
nguyên thiên nhiên, Việt Nam vẫn còn niềm tự hào cuối cùng về một thị trường
dồi dào sức lao động rẻ tiền cùng nguồn tài nguyên nhân quyền không bao giờ mất
dáng vẻ quyến rũ khi thổ lộ nhan sắc mặc cả.
Các chuyến đi xin thần phục và Phái bộ thiên triều
mang ấn phong vương
Trần Quí Cao
10/27/14
Trong một bài mới
viết(1), anh Phạm Đình Trọng, lại một lần nữa, nói lên mối lo rất gần và rất
khủng khiếp của dân tộc Việt Nam: lệ thuộc Trung Cộng! Tôi xin chia sẻ nỗi đau
đớn này của anh,và có lẽ của rất nhiều người Việt Nam, bằng bài viết dưới đây.
Bài “THẮNG LỢI CỦA ÔNG
TỔNG BÍ THƯ” có viết:“Có phải “THẮNG LỢI” vì sau sự kiện giàn khoan Hải
Dương, đảng Cộng sản Trung Quốc càng ủng hộ đảng Cộng sản Việt Nam vì nhận thức
rằng không ai đóng vai trò “cập rằng” giỏi bằng đảng Cộng sản Việt Nam trong
việc kềm kẹp dân chúng Việt Nam để bảo vệ quyền lợi của Trung Hoa Cộng sản bành
trướng bá quyền?”(2)
Nhìn các nước cờ đã đi,
người ta nhận ratay chơi cờ bậc thầy của các trò chính trị láu cá. Người xưa
gọi là Bá Đạo, đối lập với Vương Đạo. Tuy nhiên, đau đớn và đáng sợ hơn cho dân
tộc chúng ta, Bá Đạo này không phải chỉ để tranh giành quyền lực trong nội bộ
đất nước, mà là để cúc cung tận tụy phục vụ sự xâm lăng và áp đặt chế độ thuộc
địa “định hướng cộng sản chủ nghĩa” của Trung Cộng lên dân tộc Việt Nam.
Hãy xem các kế sách của
đảng Cộng sản Việt Nam trong thời gian từ lúc Trung Cộng đặt giàn khoan Hải
Dương trên thềm lục địa Việt Nam cho tới nay:
1) Im
lặng là vàng: trong khi nhân dân, nhân dân thực sự chứ không phải nhân
dân nằm trên các tấm biển trang hoàng như Tòa Án Nhân Dân, Ủy Ban Nhân Dân…,
nghĩa là các tầng lớp khác nhau của cộng đồng dân tộc, cùng lên tiếng phản đối
hành động xâm lấn ngang ngược của Trung Cộng, thì đảng Cộng sản Việt Nam im
lặng. Lên tiếng phản đối, dù là phản đối cuội, thì “thiên triều” không cho
phép. Lên tiếng bênh vực để kiếm điểm với “thiên triều” giữ vững ghế thì cũng
sợ nhân dân và các đồng chí nội bộ lợi dụng hất cẳng. Thôi thì “ngậm hột thị”
là tốt nhất, để lâu “cứt trâu cũng phải hóa bùn”.
Chờ mọi việc tạm lắng rồi thì
“chúng bay” sẽ biết. Trong lúc “ngậm hột thị” cũng không quên “ném đá giấu tay”
cho chúng lỗ đầu bươu trán: tổ chức cướp phá các công ty có vốn nước ngoài ở
Vùng Kinh Tế Trọng Điểm Phía Nam (mà các sự kiện ở Bình Dương và TP HCM là rõ
nhất) để lấy cớ đàn áp những cuộc biểu tình ôn hòa tràn đầy lòng yêu nước đầy
chính nghĩa…
2) Lạnh
nhạt hóa mối bang giao với Hoa Kì và Mị Dân: Khi Trung Cộng đã rút
giàn khoan, khi tình hình coi bộ tạm yên, đảng Cộng sản VN lập tức bày
mưu chống lại sự tăng cường bang giao với Hoa Kì. Đây là điều cực kì hệ trọng,
đáp ứng cái mà “thiên triều” ghét nhất và sợ nhất.
1.Lòng dân bảo vệ Tổ quốc đang sục sôi, đâu dám ra
mặt, vậy nên cầm chân không cho ông Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh sang
Hoa Kì thương thảo với người nắm ngành ngoại giao Hoa Kì John Kerry theo lời
mời của ông này. Chú ý rằng ông Phạm Bình Minh đang có vị thế rất chánh đáng,
đầy đủ thầm quyền, và có khả năng làm rộng hơn và sâu sắc hơn mối bang giao với
Hoa Kì.
2.Cử ông Phạm Quang Nghị, Bí thư thành ủy Hà Nội,
người không có vị trí nào trong Chính phủ, do đó không có vị thế chính đáng để
bàn chuyện giữa chính phủ với nhau, đi Mỹ. Ông này sẽ thực hiện 2 nhiệm vụ quan
trọng:
i.
Đối ngoại: khéo léo đẩy mối quan hệ Việt Nam – Hoa Kì ra xa nhau một chút
ii.
Đối nội: Mị dân. Tạo bộ mặt rằng đảng Cộng sản cũng chú ý tới việc bang giao với
Hoa Kì. Để lòng dân cũng tạm yên, hay ít nhất cũng có tâm lí “chờ xem mấy ổng”
đi bước tiếp theo như thế nào. Câu giờ được phút nào quí phút đó.
3) Kí
Phụ Lục Nối Tiếp Hội Nghị Thành Đô: Câu được chút đỉnh giờ, lập tức
phái sứ bộ Lê Hồng Anh sang chầu Trung Cộng. Thể hiện thiện chí với Thiên tử
bằng một “Phụ Lục Hợp Đồng” tiếp theo Hội nghị Thành Đô 1990.
4) Kí
Thần Phục Quân Sự: Chưa đủ làm thiên triều yên tâm vào lòng thành của
đảng Cộng sản Việt Nam quyết tâm bảo vệ quyền lợi Trung Cộng trên lãnh thổ Việt
Nam, còn phải thề thốt trung thành về quân sự nữa. Phái bộ quân đội Phùng Quang
Thanh làm nhiệm vụ đó: phủ phục trước thiên tử mà triều cống ít nhất 2 cam kết:
1.Quân đội Việt Nam sẽ chấp nhận các hoạt động
chiếm biển đảo bằng quân sự của Trung Cộng, và cũng chấp nhận các căn cứ quân
sự Trung Cộng vừa mới xây dựng trên các đảo đó;
2.Mở cửa cho quân đội Trung Cộng liên thông với
quân đội Việt Nam.
So sánh những nước cờ
này với các nước cờ có phần vụng về trước đó, tôi nghi rằng có thể tay chơi cờ
nhận sự mách nước từ bên ngoài. Và có thể đây là các nước cờ tàn của một ván cờ
đã được sắp xếp từ những ngày cuối Thế chiến thứ 2!
Chắc ăn vào những nước cờ
cao tay, ông Tổng bí thư đảng Cộng sản Việt Nam phấn khởi tuyên bố THẮNG LỢI.
Tạm hài lòng với các
“thành tích” bình định của nhóm Thái thú, ông Dương Khiết Trì dẫn đầu phái bộ
thiên triều lên đường sang Việt Nam để xoa đầu ban thưởng đám tôi trung, và để
thắt thêm vài nút thắt nữa trên sợi thòng lọng đã siết năm bảy vòng quanh cổ
dân Nam!
Tương lai nào chờ đón
dân tộc Việt Nam chúng ta hở anh Phạm Đình Trọng?
T.Q.C.
Trần Đại Quang đi chầu thiên triều
Babui
Phụ nữ vùng lên ,BỊT cờ hồng
Thằng Hồ tên thật Nguyen Sinh Cung
Trọ chút thi thơ, trẹ kiếm cung
Gia môn bất hạnh ông Sinh Sắc(*)
Đẻ đứa con ngu đội vải hồng(1)
Hồ đưa dân tộc vào nô lệ
Hồ đẫm quê hương với máu hồng
Tổ quốc anh linh hô một tiếng
Phụ nữ vùng lên , BỊT cờ hồng(1)
C.B.
(*) Gia môn đại bất hạnh , có đứa con ngu
HCM phạm thánh linh đức Trần Hưng Đạo trong bài thơ sau:" Bác
tôi, tôi bác cũng anh hùng /Cũng bậc thi thơ cũng kiếm cung /Bác đánh quân Nguyên thanh kiếm bạc /Tôi xua giặc Pháp ngọn cờ hồng /Bác đưa dân ta qua nô lệ /Tôi dẫn năm châu tới đại đồng /Bác có anh linh cười một tiếng /Mừng tôi cách mạng đã thành công."
(1) Vải đỏ dùng cho đơn vị tháng của các cô
Đại tướng Viet gian Trần Đại Quang đã dẫn đầu phái đoàn cấp cao bộ công an CSVN sang
Trung Quốc vào hôm 26/10/2014 vừa qua.
Đời xưa quả báo thì chày.
Đời nay quả báo một giây nhản tiền
Lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó lọt
Dẫu ngươi làm tội ác ở nơi kín nhiệm
Đừng tưởng Thượng Đế ta không biết!