Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, November 2, 2014

“Ðểu Cáng Đã Lên Ngôi!”


“Ðểu Cáng Đã Lên Ngôi!”

Ngô Nhân Dụng 
November 1, 20140 Bình Luận

Phim Sống Cùng Lịch Sử phải ngưng chiếu, trong thành phố Hà Nội, vì mỗi ngày chỉ có hai, ba người mua vé vào coi. Phim mới này, của đạo diễn Nguyễn Thanh Vân, được mô tả là làm ra để khen ông Võ Nguyên Giáp.

Cuốn phim làm tốn mất 21 tỷ đồng, tương đương với một triệu đô la Mỹ; dùng tiền nhà nước, tức là tiền của dân Việt Nam. Trước đó, năm 2010 đã có phim “Lý Công Uẩn – Ðường tới thành Thăng Long” tốn gấp năm lần, chi trên 100 tỷ; làm xong cũng đem cất trong kho.

Có người chỉ cho nhà sản xuất phim, có cách khiến dân Hà Nội kéo nhau đi coi phim về Tướng Giáp: Hãy xin Ðảng Cộng Sản ra lệnh cấm phim này! Cứ cái gì bị cấm thì người thế nào dân cũng tìm coi bằng được. Vào thế kỷ thứ 19 đã có một ông vua Hy Lạp dùng kế này.

Dân Hy Lạp hồi xưa không trồng khoai tây; mà bây giờ đó là một món ăn rất được ưa chuộng. Ðó là công của vua Óthon (tên ông có khi viết là Otho , hoặc Otto ; theo lối viết của người Hy Lạp, nay viết là Óthon ).

Vua Óthon (1815-1867) được các cường quốc đưa từ Bavaria sang làm vua xứ này khi mới 17 tuổi, sau khi dân nổi lên lật đổ đế quốc Ottoman . Nhưng khi trưởng thành ông rất yêu nước Hy Lạp. Nông dân Hy Lạp rất bảo thủ, không muốn trồng một thứ gì mới, kể cả khoai tây là món được đem giống từ Châu Mỹ về.

Muốn nông dân trồng khoai tây, vua Óthon đã ra lệnh cấm mua bán, tàng trữ khoai tây. Bị đế quốc Ottoman thống trị bốn thế kỷ, bị bóc lột không nương tay, nông dân Hy Lạp đã nhiễm một thói quen: Hễ cái gì nhà nước cấm thì ta làm, làm lén, càng cấm càng thèm, lén lút làm càng thích! Phàm người dân nước nào cũng vậy, họ thích ăn “trái cấm,” ở đây củ khoai có thể gọi là “củ cấm.”Thế là nông dân Hy Lạp đi gây giống khoai tây, lén trồng khoai trong vườn nhà mình, đêm đêm móc củ khoai lên mà ăn, cả nhà cùng sung sướng. Cuối cùng khoai tây trở thành một món quốc hồn quốc túy!

Một câu chuyện ly kì khác kể rằng vua Óthon cho người đi phao tin đồn rằng có một chiếc tàu thủy vừa cập hải cảng Piraeus , thành phố Athens , chở một đặc sản dành riêng cho hoàng cung, vì hoàng gia Bavaria đã quen món ăn chân quý đó rồi. Cấm không bán cho dân chúng, vì trình độ ẩm thực của họ còn thấp quá. Chiếc tàu thủy không cho ai canh gác, cho nên dân Hy Lạp ban đêm đã lén lên tàu lấy trộm về ăn thử. Và họ thấy quả nhiên ngon. Từ đó, họ thi đua trồng khoai tây.

Có thể nói cuốn phim “Sống cùng lịch sử” làm cho cả Bộ Chính Trị Ðảng Cộng Sản Việt Nam mất mặt.

Bỏ hàng triệu đô la ra làm phim mà không có ai coi. Bây giờ, họ có thể gỡ thể diện, bằng một mật lệnh, bí mật nhưng cứ cho các công an dư luận đi rỉ tai cho mọi người biết, rằng cuốn phim đã bị cấm. Lý do, cũng cứ rỉ tai mà nói, là vì Bộ Chính Trị mới nhận được lá thư của bà Vân, vợ thứ nhì của ông Lê Duẩn, lá thư dài tố cáo những tội lỗi của ông Giáp, do ông Lê Duẩn thì thầm bên gối cho bà nghe. 

Nhân danh là một đảng viên Cộng Sản, bà Vân đã đả kích thậm tệ việc tung hô Tướng Giáp trong đám tang của ông. Bà còn chỉ trích cả việc ông Giáp chọn chỗ đặt mồ của mình ở tuốt miền quê hương ông, xa hẳn Hà Nội. Tức là trước khi chết ông ta còn nhất định không chịu nằm chung một chỗ với đám quý tộc đỏ ở nghĩa trang Mai Dịch. Cứ nói rằng Bộ Chính Trị đã tỉnh ngộ, đánh giá cao dóng góp của đồng chí Vợ Hai Lê Duẩn, cho nên ra lệnh từ nay cấm không cho ai chiếu phim, coi phim “Sống cùng lịch sử”!

Người hiến kế cho đạo diễn Nguyễn Thanh Vân có thiện trí muốn giúp ông thu được chút vốn về cho nhà nước. Nhưng kế này khó thực hiện, vì quên mất một điều: Phim Tướng Giáp không phải là khoai tây. Nông dân Hy Lạp nếm thử món khoai tây, thấy ngon thật cho nên đua nhau trồng chi, ăn chui. 

Còn cuốn phim “Sống cùng lịch sử” đã có người nếm thử rồi, mỗi ngày có tới hai ba người tò mò mua vé xem tại cả hai rạp hát; tổng cộng ba ngày có tới ít nhất 12 khán giả. Chắc hẳn 12 khán giả đều thấy lịch sử cuộc chiến 56 ngày đêm của ông Giáp cũng không ngon được như cái củ khoai tây, cho nên chẳng ai thèm đi xem nữa.

Có người giải thích tai nạn của phim “Sống cùng lịch sử”cũng là tai nạn của môn lịch sử tại Việt Nam hiện nay. Bà con còn nhớ mấy năm trước khi học trò biết tin môn sử học được bãi bỏ trong kỳ thi, các em đã làm lễ ăn mừng, đem tung hê hết các cuốn sách giáo khoa sử học, vứt từ trên lầu xuống đất, vui như coi pháo bông.

Nhưng giải thích như vậy không đủ. Nên nhớ khi học trò lớp 12 phải học môn lịch sử thì các em toàn phải học về công ơn của Ðảng Cộng Sản. Dân Việt Nam đã phải ăn cái món ăn tuyên truyền suốt ngày đêm, từ sáng đến tối, chán ứ đến mang tai rồi. Các em học sinh phải đi thi nên phải học, chỉ học thuộc lòng thôi chứ không được nghiên cứu, tìm tòi gì thêm cả. Cho nên, khi nghe tin được tha, không phải học nữa các em phải sướng như điên, biểu diễn màn xé sách tung hê. Kết tội các em không quan tâm đến lịch sử dân tộc là oan. Các em chỉ chán nghe tuyên truyền mà thôi. Như câu ca dao thịnh hành ở ngoài Bắc từ thời Hồ Chí Minh còn sống:

Dân đói mà đảng thì no Sức đâu ủng hộ, hoan hô suốt ngày?”

Cuốn phim thất bại vì nó không phải lịch sử, nó chỉ là tuyên truyền mà thôi. Nói như một độc giả Bảo Minh ở Việt Nam sau khi đọc tin phim “Sống cùng lịch sử“ế khách trên mạng VnExpress : “Làm phim về lịch sử nếu không trung thực với lịch sử thì sẽ tiếp tục thất bại và khán giả hờ hững.” Cũng vì vậy, ông Nguyễn Thanh Vân cho biết đã liên lạc với các rạp nhà nước và tư nhân, nhưng “không phải rạp tư nhân nào cũng đồng ý” chiếu một bộ phim mà họ biết trước sẽ ế khách.

 Vĩnh biệt Đại tướng
Nhưng tại sao ông Nguyễn Thanh Vân và các cấp chỉ huy của ông trong ban văn hóa tư tưởng không đoán trước được phản ứng của khán giả trước khi bỏ tiền ra làm phim? Có một độc giả đã giải thích, “Người ta đâu cốt làm phim, người ta chỉ cố rút được càng nhiều tiền thuế càng tốt.” Ðó có lẽ là lời giải thích đúng sự thật nhất. Nhưng nói vậy cũng chưa đủ.

 Vì muốn rút tiền thuế của dân ra chia nhau thì thiếu gì cách, đâu cứ phải làm phim? Lý do quan trọng hơn khiến người ta làm cuốn phim này, là họ đã hoàn toàn vô cảm. Vô cảm trước tâm trạng của người dân Việt Nam hiện nay. Họ không biết dân nghĩ gì, dân yêu cái gì, ghét cái gì. Hoặc biết, nhưng bất cần, theo chủ nghĩa Mặc Kệ.

Cứ xem như họ tổ chức cuộc triển lãm cũng “lịch sử” về Cải Cách Ruộng Ðất thì thấy. Họ không cần biết đến những người dân đã tự thiêu vì phẫn uất khi bị đảng và nhà nước cướp đất hiến cho tư bản đỏ lấy tiền bỏ túi. Ca ngợi cuộc Cải Cách Ruộng Ðất làm mấy trăm ngàn người chết oan là khiêu khích hàng triệu các con cháu họ còn sống. Khiêu khích tất cả những người dân mất ruộng cày vì chính sách tư bản hóa các đảng viên. Khiêu khích tất cả giới nghiên cứu lịch sử, giới trí thức Hà Nội. Vậy mà họ vẫn cứ làm được. Cũng chỉ vì họ hoàn toàn vô cảm.

Thêm một bằng chứng nữa về tình trạng vô cảm của các cán bộ Cộng Sản: việc đem một em bé gái tám tuổi ra tòa, xử tội vì em đã nhét hình Hồ Chí Minh vào trong quần, từ hai năm qua. Một em bé tâm thần không ổn định như vậy, chỉ đáng thương, nên đưa em đi chữa trị. Nếu có độc ác mà phạt em, thì cũng nên phạt lén lút, đừng đem ra công khai bêu rếu. Bêu xấu một em bé tám tuổi chưa đủ trí khôn, nhưng bêu rếu luôn cả già Hồ! Làm như thế nhưng họ không hề biết rằng đem ra câu chuyện hình Hồ Chí Minh nhét trong quần ra bêu là một việc làm đáng xấu hổ cho cả Ðảng Cộng Sản tử trên xuống dưới. Vì họ hoàn toàn vô vảm.

Tình trạng vô cảm của các cán bộ, các lãnh tụ Ðảng Cộng Sản Việt Nam đã hiển hiện từ nhiều năm qua. Thời Trường Chinh, Lê Duẩn , các cán bộ được đề bạt lên đều có ý thức về tác dụng chính trị của mỗi lời nói, mỗi hành động. Họ dối trá nhưng biết nói dối một cách khôn ngoan. Khôn ngoan tức là giữ được bộ mặt đạo đức giả, dân biết nghe nói dối mà không vạch mặt được.

Làm cán bộ Cộng Sản trước đây phải biết khéo léo mồm mép, nói cho giỏi. Nói cho giỏi tức là khả năng chính trị cao! Cho nên nhà thơ Nguyễn Duy mô tả xã hội Cộng Sản với hình ảnh: “Ðiếm cấp thấp lấy trôn nuôi miệng – Ðiếm cấp cao lấy miệng nuôi trôn.” Ngày nay các cán bộ được cất nhắc không theo tiêu chuẩn khả năng chính trị nữa. Tiêu chuẩn chính bây giờ là tiền. Anh nào giỏi moi ra được nhiều tiền, có nhiều tiền để dâng lên cấp trên, thì anh ấy sẽ khá, sẽ thăng quan tiến chức, ngày càng lên cao. 

Cách đề bạt, tuyển chọn trong Ðảng Cộng Sản đã hoàn toàn thay đổi kể từ khi theo con đường tư bản hóa cán bộ và đảng viên. Cho nên mới đẻ ra đám cán bộ không bao giờ để ý đến tâm trạng của người dân, vì họ không cần biết đến. Cho nên nhìn chung quanh thấy bao nhiêu chuyện lợm giọng, từ trò triển lãm cướp ruộng đến trò đem hình Hồ Chí Minh nhét vào quần ra tòa. 

Nhà thơ Bùi Minh Quốc viết: “Quay mặt phía nào cũng phải ghìm cơn mửa – Cả một thời đểu cáng đã lên ngôi!” Dân Việt phải chứng kiến cảnh “đểu cáng lên ngôi” đến bao giờ mới được tha?

Ngô Nhân Dụng

Giành Lại Tương Lai của Hồng Kông


Giành Lại Tương Lai của Hồng Kông


Trà Mi
November 1, 20140 Bình Luận

Tôi đã bị cảnh sát bắt giữ ngày hôm đó, ngày 28 tháng 9, vì đã tham gia vào vụ bất tuân dân sự ở phía trước của trụ sở chính của chính phủ do sinh viên lãnh đạo. Tôi đã bị giam giữ 46 tiếng, cắt đứt với thế giới bên ngoài. Khi được trả tự do, tôi rất cảm động khi thấy hàng ngàn người trên đường phố, tập hợp đòi dân chủ. Từ đó tôi biết rằng thành phố này đã mãi mãi thay đổi.

Kể từ khi Hồng Kông được (Anh Quốc) trả lại cho Trung Quốc vào năm 1997, chưa đầy một năm sau khi tôi ra đời, người dân của thành phố này đã lầm lũi trong một hệ thống chính trị mà quyền lực nằm trong tay của những người giàu có, nổi tiếng, và băng đảng. Nhiều người trong chúng tôi, đặc biệt là người thuộc thế hệ của tôi, đã hy vọng thay đổi dân chủ cuối cùng đã đến sau nhiều năm Bắc Kinh hứa hẹn rằng chúng tôi sẽ có bầu cử tự do. Thay vào đó, vào cuối tháng Tám, Bắc Kinh đã phán quyết rằng băng đảng đầu sỏ của Hồng Kông sẽ vẫn là chóp bu. Phổ thông đầu phiếu đã trở thành một giấc mơ tan vỡ.

Nhưng không bao lâu. Hàng nghìn người biểu tình, hầu hết còn trẻ, những người tiếp tục chiếm khu vực chính của thành phố mỗi ngày đều cho thấy thay đổi chính trị cuối cùng sẽ đến bằng sự kiên trì. Cuộc biểu tình dân chủ hòa bình của chúng tôi đã phá hủy huyền thoại rằng đây là một thành phố của những người chỉ quan tâm đến tiền bạc. Hồng Kông, muốn cải cách chính trị. Hồng Kông, muốn thay đổi.

Thế hệ của tôi, cái gọi là thế hệ hậu-90 trưởng thành sau khi Hồng Kông đã được trả lại cho Trung Quốc, sẽ bị mất mát rất nhiều nếu Hồng Kông chỉ trở thành như là một thành phố của Trung Quốc đại lục, nơi không có tự do chia sẻ thông tin và pháp luật bị xem thường. Chúng tôi rất tức giận và thất vọng với Bắc Kinh và chính quyền địa phương của Leung Chun-ying (Lương Chấn Anh) đang cố tình đánh cắp tương lai của chúng tôi.

Thế hệ hậu-90 đang lớn lên trong một thành phố thay đổi vô cùng so với thời của cha mẹ và ông bà của chúng tôi. Các thế hệ trước đó, nhiều người từ Trung Quốc đại lục đến đây, muốn một điều: một cuộc sống ổn định. Một công việc chắc chắn luôn luôn quan trọng hơn chính trị. Họ làm việc chăm chỉ và không đòi hỏi gì hơn là một số tiện nghi và ổn định.

Những người của thế hệ tôi muốn nhiều hơn nữa. Trong một thế giới mà ý tưởng và lý tưởng tự do phát triển, chúng tôi muốn những gì mọi người khác trong một xã hội tiên tiến dường như đang có: quyền quyết định tương lai của chúng tôi.
Tình hình kinh tế ảm đạm của chúng ta góp phần vào sự thất vọng của chúng tôi. Triển vọng về công ăn việc làm quá tồi tệ; tiền thuê nhà và giá bất động sản vượt quá khả năng của giới trẻ. Khoảng cách giàu nghèo của thành phố thì sâu hoắm. Thế hệ của tôi có thể là thế hệ đầu tiên ở Hồng Kông sẽ nghèo hơn so với cha mẹ của chúng tôi.

Cha mẹ tôi không phải là người hoạt động chính trị. Nhưng trong vài tháng qua, vì vai trò nổi bật của tôi trong phong trào, địa chỉ nhà của gia đình tôi đã bị tiết lộ trên mạng, và cha mẹ tôi đã bị sách nhiễu. Mặc dù bi quấy rầy, cha mẹ tôi vẫn tôn trọng sự lựa chọn của tôi, tham gia vào các cuộc biểu tình. Họ cho tôi tự do làm những gì tôi tin là quan trọng.

Những người trẻ tuổi khác không được may mắn như vậy. Nhiều thanh thiếu niên tham dự cuộc biểu tình với chúng tôi không được cha mẹ đồng ý. Họ bị trích vì đấu tranh cho dân chủ, và nhiều người cuối cùng phải nói dối với cha mẹ về những sinh hoạt buổi tối. Tôi đã nghe được những câu chuyện cha mẹ xóa địa chỉ liên lạc và trao đổi trên mạng xã hội trong điện thoại di động của con em của họ để ngăn cản thanh niên thiếu nữ tham gia các nhóm hoạt động.

Sự tỉnh thức chính trị của thế hệ tôi đã được nung nấu trong nhiều năm qua. Gần năm năm trước đây, những người trẻ tuổi đã dẫn đầu cuộc biểu tình chống lại việc xây dựng lãng phí của một tuyến đường sắt mới nối Hồng Kông với Trung Quốc đại lục. Năm 2011, nhiều người trẻ tuổi, trong đó có tôi, đã tổ chức để chống lại một chương trình giáo dục quốc dân tuyên truyền của Trung Quốc mà Bắc Kinh cố gắng áp đặt cho chúng tôi. Tôi, lúc đó 14 tuổi, và tất cả tôi có thể nghĩ là các nhà lãnh đạo ở Bắc Kinh không có quyền tẩy não chúng tôi bằng quan điểm xuyên tạc của họ về thế giới.

Nếu có điều gì tích cực về quyết định mới đây của chính phủ trung ương về quyền phổ thông đầu phiếu thì đó chính là bây giờ chúng tôi biết rõ vị trí chúng tôi đang đứng. Bắc Kinh tuyên bố sẽ cho chúng tôi một người, một phiếu bầu, nhưng kế hoạch chỉ có ứng cử viên được chính phủ phê duyệt mới có thể tranh cử không thể gọi là cuộc phổ thông đầu phiếu. Trong việc lựa chọn lối đi này, Bắc Kinh đã cho thấy họ nghĩ thế nào là công thức “một quốc gia, hai chế độ” đã quản trị thành phố từ năm 1997. Với Bắc Kinh thì “một quốc gia” đứng trước.


Cảnh sát HK với dùi cui, lựu đạn cay đi dẹp biểu tình (28/9/2014). Ảnh: Xaume Olleros/Agence France-Presse — Getty Images.

Tôi tin rằng quyết định tháng Tám và phản ứng mạnh mẽ của cảnh sát Hồng Kông với những người biểu tình – bắn hơn 80 lựu đạn cay vào đám đông và sử dụng bình xịt hơi cay với dùi cui – là một bước ngoặt. Kết quả là cả một thế hệ đã được chuyển hóa từ những người đứng bên lề thành những người hoạt động. Người dân đã bị buộc phải đứng lên và tranh đấu.
Ngày nay, có rất nhiều học sinh trung học hoạt động trong phong trào dân chủ: Học sinh mới ở tuổi 13 đã tẩy chay lớp học, trong khi thanh thiếu niên ở mọi lứa tuổi đã ở lại qua đêm tại địa điểm biểu tình. Họ phảng kháng một cách thanh nhã, mặc dù bị cảnh sát và những tên côn đồ đâm thuê chém mướn tấn công.

Một số người nói rằng chính phủ giữ vững lập trường chống lại phổ thông đầu phiếu chính hãng thì đòi hỏi của chúng tôi sẽ không thể đạt được. Nhưng tôi tin rằng hoạt động là làm cho những việc “không thể” trở thành “có thể”. Giai cấp thống trị của Hồng Kông cuối cùng sẽ mất sự ủng hộ của người dân, và nagy cả khả năng cai trị, bởi vì họ đã đanh mất một thế hệ thanh niên.

Trong tương lai tôi có thể bị bắt lại một lần nữa và thậm chí có thể đi tù cho vì vai trò của tôi trong phong trào này. Nhưng tôi sẵn sàng trả giá đó nếu nó sẽ làm cho Hồng Kông thành một thành phố tốt hơn và công bằng hơn.
Phong trào phản kháng có thể cuối cùng sẽ không đạt kết quả. Nhưng, nếu không được gì khác thì nó đã đem lại niềm hy vọng.

Tôi muốn nhắc nhở tất cả mọi thành viên của giai cấp thống trị tại Hồng Kông: Hôm nay quý vị đang lấy đi tương lai của chúng tôi, nhưng cái ngày mà chúng tôi quyết định tương lai của ông bà sẽ đến. dù bất cứ chuyện gì có xảy ra cho phong trào phản kháng, chúng tôi sẽ đòi lại nền dân chủ của chúng tôi, vì thời gian đưng về phía của chúng tôi.

Thách đố với “một quốc gia, hai chế độ” (1/10/2014). Ảnh: Chris McGrath/Getty Images
Joshua Wong Chi-Fung (黃之鋒, Hoàng Chí Phong) là một đồng sáng lập viên của nhóm sinh viên hoạt động Scholarism. Bài viết này được dịch từ tiếng bản tiếng Anh trên The New York Times đã được dịch từ tiếng Trung Hoa.
Joshua Wong Chi-Fung – Trà Mi lược dịch





Saturday, November 1, 2014

Người Mỹ gốc Việt chống tuyên truyền lịch sử của Hà Nội


Chúng tôi hoan hô  Bà Triều Giang và Hội Bảo Tồn Văn Hóa Người Mỹ Gốc Việt, đã đóng góp rất tích cực vào công tác bảo vệ sự thật về Người Việt Nam Tỵ Nạn cộng sản.
Chính nhờ các hoạt động tích cực và có giá trị này thế giới mới nhận ra bộ mặt gian trá của Việt cộng.

Chúng tôi mong mỏi Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn cộng sản tại các quốc gia trênThế Giới hãy tìm cách thành lập các hội như vậy tại mỗi quốc gia để chận đứng âm mưu gian lận lịch sử của Việt cộng.
Một lần nữa, chúng tôi chân thành cám ơn việc làm rất thiết thực của bà Triều Giang và Hội Bảo Tồn Văn Hóa Người Mỹ Gốc Việt.
katumtran

2014-10-31 2:36 GMT+01:00 Dien bien hoa binh 
 

Người Mỹ gốc Việt chống tuyên truyền lịch sử của Hà Nội

Kính Hòa, phóng viên RFA
2014-10-29
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
10292014-strug-agn-hn-his-propa.mp3 Phần âm thanhTải xuống âm thanh
Phóng viên Kính Hòa (trái) và chị Triều Giang trong tại studio RFA tháng 10, 2014
Phóng viên Kính Hòa (trái) và chị Triều Giang trong tại studio RFA tháng 10, 2014

RFA
Tổ chức bảo tồn văn hóa và lịch sử người Mỹ gốc Việt tại Hoa kỳ đang tiến hành cuộc vận động chống lai những tài liệu văn hóa và lịch sử được cho là có mang quan điểm tuyên truyền của đảng cộng sản Việt nam tại Mỹ. Đồng thời Hội cũng đang thực hiện một bộ phim về hành trình của người Việt đến Mỹ trong gần 40 năm qua. Bà Triều Giang, Hội trưởng Hội bảo tồn văn hóa và lịch sử người Mỹ gốc Việt dành cho Kính Hòa một cuộc trao đổi ngắn về vấn đề này.
Bà Triều Giang: Hội được thành lập đến nay đúng mười năm. Việc làm của Hội đúng như tên gọi của nó là bảo tồn lịch sử văn hóa. Khi con em chúng ta đi học ở Hoa kỳ này hay đọc những sách vở viết về chiến tranh Việt nam thì phải nói là đến 80% là sai lệch. Nói về quan điểm thì nó bị ảnh hưởng bởi quan điểm phản chiến, thứ đến là bị ảnh hưởng của chính phủ Việt nam ở bên kia trong vấn đề tuyên truyền của họ. Hội được lập ra để cải thiện nó.

Cái thứ hai là ghi chép lại những kinh nghiệm của người Mỹ gốc Việt chúng ta, trong chiến tranh thế nào, sau chiến tranh ra sao và chúng ta đến đây như thế nào, tại sao mình phải đến đây, và trên đường đi thì những cái gì đã xảy ra. Và mình bắt đầu cuộc đời mới như thế nào. Tất cả những ghi chép đó sẽ được đưa vào các trường Đại học, các bảo tàng để triển lãm, hay là Hội đi nói chuyện ở các trường. Hiện Hội đã đưa được vào bốn trường Đại học, đó là Đại học Rice, Đại học California ở Irvine, Texas Tech, và UTM ở Austin.

Kính Hòa: Bà có thể cho ví dụ cụ thể về sự sai lệch của các tài liệu lịch sử về Việt nam?

Bà Triều Giang: Hiện Hội có một cuộc vận động, nói về hai tài liệu. Một là trong phần nói về người Mỹ gốc Việt trong một bộ sử bốn cuốn. Trong này cũng có nói về các cộng đồng khác. Đây là một cuốn bách khoa toàn thư nói về lịch sử của những người Mỹ mới. Trong đó có một chương nói về những người di dân Việt nam tới Mỹ. Họ viết rất sai lạc và Hội đã liên lạc với người chủ biên, và nhà xuất bản.

Ngoài cái tài liệu trong bộ sử đó thì còn có một quyển sách riêng về lịch sử người Mỹ gốc Việt có tên là The Vietnamese American.

Ngoài ra khoảng năm 2006, tại Houston tràn ngập những quyển sách từ Việt Nam qua, trong đó có những quyển sách, tác phẩm rất sai lạc và có tính cách tuyên truyền. Ví dụ họ nói là việc đưa khoảng 3000 em mồ côi sang bên này, hay còn gọi là Baby Lift, là để huấn luyện thành gián điệp và gái điếm…

Kính Hòa: Thực sự có một tài liệu như vậy sao?
Bà Triều Giang: Thưa có. Hội đến các thư viện công cộng của Houston để trình bày rằng đây là những cuốn sách độc hại có tính chất cổ võ cho sự căm thù nước Mỹ, cổ võ cho bạo lực, vậy mà có những cuốn nằm trong khu thiếu nhi nữa. Chúng tôi đã dịch các tài liệu đó ra, và sau chín tháng làm việc thì họ đồng ý cho mình thành lập một ban tuyển sách làm việc song song với họ. Họ làm thì có lương, mình thì không… (cười)
Kính Hòa: Còn cuốn sử nào bà nói là rất sai lệch…
Hình bìa cuốn bách khoa toàn thư nói về lịch sử của những người Mỹ mới.
Hình bìa cuốn bách khoa toàn thư nói về lịch sử của những người Mỹ mới.

Bà Triều Giang: Chương năm của bộ sách Những người Mỹ mới gồm bốn mươi mấy trang. Hội đã lọc ra nhiều điểm, có những điểm nho nhỏ thì mình không nói tới, nhưng những chuyện lớn thì mình phải đặt vấn đề. Mình thấy có 15 điểm mà có những điểm là sự sai lệch rất là trầm trọng.

 Ví dụ như là ông Nguyễn Thái Học vào năm 1943 đổi sang tên là ông Hồ Chí Minh. Mình không biết là tại vì người viết kém hay là họ cố tình. Nếu họ có ẩn ý thì chắc là họ nghĩ rằng thì là ai cũng biết ông Nguyễn Thái Học là anh hùng, thì có thể lờ mờ mà nói rằng chính người anh hùng đó là ông Hồ Chí Minh “nhà chúng ta” sau này.

Còn chuyện chiếc tàu Việt nam Thương tín trở về thì họ nói rằng là chính quyền Việt nam cho phép chiếc tàu đó trở về. Sự thực thì theo nghiên cứu của các anh em trong Hội, và theo báo cáo của Quốc Hội Hoa Kỳ thì mặc dù sau bao nhiêu lần liên lạc và có guuwri cho Việt nam vào tháng 9 và tháng 10 năm 1975 để xin cho những người này trở về nhưng mà họ không cho.

Khi mà về thì tất cả bị bỏ tù trừ một em bé 5 tuổi. Theo tài liệu của ông Trung tá hải quân Trần Văn Trụ, người lái con tàu đó, thì tất cả đều bị bắt ngay cửa biển và đưa thẳng vào trong tù, không ai được về nhà cả.

Dạy lịch sử của chúng ta như thế nên chúng tôi cho rằng nó không công bằng. Những cái này là tài liệu tuyên truyền mà lại đưa vào trường học Hoa Kỳ, dạy con em chúng ta, dạy trẻ em Mỹ, hay người lớn cũng có thể đọc, thì chúng tôi thấy rằng nó rất là độc hại.

Kính Hòa: Hồi đầu câu chuyện bà có nói đến một cuốn phim

Bà Triều Giang: Vâng cuốn phim mang tên là The Journey to Freedom of the Vietnamese American, tức là Hành trình tìm tự do của người Mỹ gốc Việt chúng ta. Phim đã bắt đầu thực hiện vào năm 2012, và bây giờ là giai đoạn cuối. Hội hy vọng là sẽ có cuốn phim vào năm tới nhân kỷ niệm 40 năm. Một cuốn phim nói về cuộc sống của những người đã ra đi như thế nào. Bộ phim nói về những người vượt biển, những tù nhân chính trị, những người đến đây bằng nhiều cách khác nhau, và đời sống bây giờ của họ như thế nào.

Hội cố gắng đưa phim vào dòng chính của nước Mỹ, phim được thực hiện bằng tiếng Anh, những đoạn nói tiếng Việt thì có phụ đề. Việc thực hiện bằng tiếng Anh là để đưa vào dòng chính, đưa vào các Đại học, cũng như là các cộng đồng bạn, để nói về cái lịch sử mình đã trải qua, đau thương như thế nào, và hôm nay mình đã vực dậy làm được cái gì có ích cho quê hương và đất nước bên này.

Kính Hòa: Xin cám ơn bà Triều Giang.


On Friday, 31 October 2014, 20:08, Viet Tran <> wrote:

Kính thưa quý vị,
Cuối tuần qua, chúng tôi đã gổi đến quý vị một số hình ảnh và âm thanh của cuộc biểu tình chống văn hóa vận của Việt Cộng ở Darra (Brisbane).
Hôm nay, kính mời quý vị theo dõi bài ký sự của chúng tôi về cuộc biểu tình này qua link:
Một vài trích đoạn:

" ... bỗng dưng lại có những người gây xáo trộn trong tập thể của chúng ta, một tập thể đã sống yên lành trong hơn bảy năm qua. Không văn hóa vận. Không Nghị quyết 36, 37 gì hết ! Đầm ấm bên nhau trong tình đồng hương, nghĩa tỵ nạn. Biết mình từ đâu đến. Và tại sao lại phải đến đây. Vậy rồi khi không họ lại khuấy lên !"

" ...Rồi từ từ, những người đi làm về “Em tiễn người khách cuối cùng ra khỏi văn phòng là chạy đến đây ngay”. Những người ở xa tới.”Từ Sunnybank qua, kẹt xe quá xá, tôi phải lái vòng xuống Inala rồi mới trở lên đây”. Một bà nội đưa cháu tới lần đầu, xong rồi “Tôi phải cho nó về để trả lại cho ba má nó để cho nó ăn cơm, rồi tôi mới lại trở ra đây”...."

"... Sự có mặt của các anh CQN “chứng tỏ ở đâu có tụi Cộng sản, nhiều ít không biết, là ở đó có cựu quân nhân”. Tinh thần đoàn kết chống Cộng vượt qua những tị hiềm, những khác biệt cá nhân, để chung sức cho công cuộc đấu tranh trước mắt..."

"... “..Các ông còn nhớ chuyến đi vượt biên hãi hùng của chính gia đình các ông không ? Và các ông sẽ trả lời sao với bao nhiêu linh hồn linh thiêng của đồng bào ruột thịt đã phải bỏ mình oan uổng trên hành trình tìm Tự do ? …
Ông Chủ tịch và thành viên Hội CQN/QLVNCH/Qld quyết tâm chống NQ36
--
You received 
__._,_.___

Posted by: Son Tran 

Friday, October 31, 2014

Người Mỹ gốc Việt chống tuyên truyền lịch sử của Hà Nội


Người Mỹ gốc Việt chống tuyên truyền lịch sử của Hà Nội

Kính Hòa, phóng viên RFA
2014-10-29
  • In trang này
  • Chia sẻ
  • Ý kiến của Bạn
  • Email
10292014-strug-agn-hn-his-propa.mp3
Phóng viên Kính Hòa (trái) và chị Triều Giang trong tại studio RFA tháng 10, 2014
RFA

Tổ chức bảo tồn văn hóa và lịch sử người Mỹ gốc Việt tại Hoa kỳ đang tiến hành cuộc vận động chống lai những tài liệu văn hóa và lịch sử được cho là có mang quan điểm tuyên truyền của đảng cộng sản Việt nam tại Mỹ. Đồng thời Hội cũng đang thực hiện một bộ phim về hành trình của người Việt đến Mỹ trong gần 40 năm qua. Bà Triều Giang, Hội trưởng Hội bảo tồn văn hóa và lịch sử người Mỹ gốc Việt dành cho Kính Hòa một cuộc trao đổi ngắn về vấn đề này.

Bà Triều Giang: Hội được thành lập đến nay đúng mười năm. Việc làm của Hội đúng như tên gọi của nó là bảo tồn lịch sử văn hóa. Khi con em chúng ta đi học ở Hoa kỳ này hay đọc những sách vở viết về chiến tranh Việt nam thì phải nói là đến 80% là sai lệch. Nói về quan điểm thì nó bị ảnh hưởng bởi quan điểm phản chiến, thứ đến là bị ảnh hưởng của chính phủ Việt nam ở bên kia trong vấn đề tuyên truyền của họ. Hội được lập ra để cải thiện nó.

Cái thứ hai là ghi chép lại những kinh nghiệm của người Mỹ gốc Việt chúng ta, trong chiến tranh thế nào, sau chiến tranh ra sao và chúng ta đến đây như thế nào, tại sao mình phải đến đây, và trên đường đi thì những cái gì đã xảy ra. Và mình bắt đầu cuộc đời mới như thế nào. Tất cả những ghi chép đó sẽ được đưa vào các trường Đại học, các bảo tàng để triển lãm, hay là Hội đi nói chuyện ở các trường. Hiện Hội đã đưa được vào bốn trường Đại học, đó là Đại học Rice, Đại học California ở Irvine, Texas Tech, và UTM ở Austin.

Kính Hòa: Bà có thể cho ví dụ cụ thể về sự sai lệch của các tài liệu lịch sử về Việt nam?

Bà Triều Giang: Hiện Hội có một cuộc vận động, nói về hai tài liệu. Một là trong phần nói về người Mỹ gốc Việt trong một bộ sử bốn cuốn. 

Trong này cũng có nói về các cộng đồng khác. Đây là một cuốn bách khoa toàn thư nói về lịch sử của những người Mỹ mới. 

Trong đó có một chương nói về những người di dân Việt nam tới Mỹ. Họ viết rất sai lạc và Hội đã liên lạc với người chủ biên, và nhà xuất bản.

Ngoài cái tài liệu trong bộ sử đó thì còn có một quyển sách riêng về lịch sử người Mỹ gốc Việt có tên là The Vietnamese American.

Ngoài ra khoảng năm 2006, tại Houston tràn ngập những quyển sách từ Việt Nam qua, trong đó có những quyển sách, tác phẩm rất sai lạc và có tính cách tuyên truyền. Ví dụ họ nói là việc đưa khoảng 3000 em mồ côi sang bên này, hay còn gọi là Baby Lift, là để huấn luyện thành gián điệp và gái điếm…

Kính Hòa: Thực sự có một tài liệu như vậy sao?

Bà Triều Giang: Thưa có. Hội đến các thư viện công cộng của Houston để trình bày rằng đây là những cuốn sách độc hại có tính chất cổ võ cho sự căm thù nước Mỹ, cổ võ cho bạo lực, vậy mà có những cuốn nằm trong khu thiếu nhi nữa. Chúng tôi đã dịch các tài liệu đó ra, và sau chín tháng làm việc thì họ đồng ý cho mình thành lập một ban tuyển sách làm việc song song với họ. Họ làm thì có lương, mình thì không… (cười)

Kính Hòa: Còn cuốn sử nào bà nói là rất sai lệch…
Hình bìa cuốn bách khoa toàn thư nói về lịch sử của những người Mỹ mới.

Bà Triều Giang: Chương năm của bộ sách Những người Mỹ mới gồm bốn mươi mấy trang. Hội đã lọc ra nhiều điểm, có những điểm nho nhỏ thì mình không nói tới, nhưng những chuyện lớn thì mình phải đặt vấn đề. Mình thấy có 15 điểm mà có những điểm là sự sai lệch rất là trầm trọng. Ví dụ như là ông Nguyễn Thái Học vào năm 1943 đổi sang tên là ông Hồ Chí Minh. Mình không biết là tại vì người viết kém hay là họ cố tình. 

Nếu họ có ẩn ý thì chắc là họ nghĩ rằng thì là ai cũng biết ông Nguyễn Thái Học là anh hùng, thì có thể lờ mờ mà nói rằng chính người anh hùng đó là ông Hồ Chí Minh “nhà chúng ta” sau này.
Còn chuyện chiếc tàu Việt nam Thương tín trở về thì họ nói rằng là chính quyền Việt nam cho phép chiếc tàu đó trở về. Sự thực thì theo nghiên cứu của các anh em trong Hội, và theo báo cáo của Quốc Hội Hoa Kỳ thì mặc dù sau bao nhiêu lần liên lạc và có guuwri cho Việt nam vào tháng 9 và tháng 10 năm 1975 để xin cho những người này trở về nhưng mà họ không cho.

Khi mà về thì tất cả bị bỏ tù trừ một em bé 5 tuổi. Theo tài liệu của ông Trung tá hải quân Trần Văn Trụ, người lái con tàu đó, thì tất cả đều bị bắt ngay cửa biển và đưa thẳng vào trong tù, không ai được về nhà cả.

Dạy lịch sử của chúng ta như thế nên chúng tôi cho rằng nó không công bằng. Những cái này là tài liệu tuyên truyền mà lại đưa vào trường học Hoa Kỳ, dạy con em chúng ta, dạy trẻ em Mỹ, hay người lớn cũng có thể đọc, thì chúng tôi thấy rằng nó rất là độc hại.

Kính Hòa: Hồi đầu câu chuyện bà có nói đến một cuốn phim

Bà Triều Giang: Vâng cuốn phim mang tên là The Journey to Freedom of the Vietnamese American, tức là Hành trình tìm tự do của người Mỹ gốc Việt chúng ta. Phim đã bắt đầu thực hiện vào năm 2012, và bây giờ là giai đoạn cuối. Hội hy vọng là sẽ có cuốn phim vào năm tới nhân kỷ niệm 40 năm. Một cuốn phim nói về cuộc sống của những người đã ra đi như thế nào. Bộ phim nói về những người vượt biển, những tù nhân chính trị, những người đến đây bằng nhiều cách khác nhau, và đời sống bây giờ của họ như thế nào.

Hội cố gắng đưa phim vào dòng chính của nước Mỹ, phim được thực hiện bằng tiếng Anh, những đoạn nói tiếng Việt thì có phụ đề. Việc thực hiện bằng tiếng Anh là để đưa vào dòng chính, đưa vào các Đại học, cũng như là các cộng đồng bạn, để nói về cái lịch sử mình đã trải qua, đau thương như thế nào, và hôm nay mình đã vực dậy làm được cái gì có ích cho quê hương và đất nước bên này.

Kính Hòa: Xin cám ơn bà Triều Giang.

Posted by: Dien bien hoa binh 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link