Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, November 12, 2014

Sau 25 năm Việt Nam vẫn kém Đông Âu

 

Sau 25 năm Việt Nam vẫn kém Đông Âu

Nguyễn Giangbbcvietnamese.com
  • 10 tháng 10 một 2014
Châu Âu làm lễ kỷ niệm ngày đập tường Berlin 9/11/1989
Đúng một phần tư thế kỷ đã trôi qua từ ngày Bức tường Berlin sụp đổ, một khoảng thời gian đủ dài – một phần ba cuộc đời, năm nhiệm kỳ tổng thống, tổng bí thư – để so sánh Việt Nam và Đông Âu.
Tôi sang Berlin hè năm 1990 từ Ba Lan bằng hộ chiếu Việt Nam với visa Đông Đức, một trong số tấm thị thực cuối cùng Đại sứ quán của họ ở Warsaw cấp cho người nước ngoài, vì đến tháng 10 năm đó, Đông Đức chấm dứt tồn tại.

Lúc tôi đến xem, Bức tường Berlin khi ấy vẫn còn dài, chạy vòng vèo qua các khu phố, bờ sông, cánh rừng của thành phố đầy ắp dấu ấn của sự chia cắt.
Nhưng cổng thành Brandenburg đã mở để ai thích thì đi xe thênh thang sang phía Tây, xem chủ nghĩa tư bản là cái gì mà sáng choang như thế.

Các bạn bè và thân nhân của tôi ở Đông Berlin vào năm 1990 thì đều băn khoăn với câu hỏi về hay ở, và ở thì làm ăn tại chỗ hay đi tiếp sang Tây Đức.

Giữa cơn sốt buôn bán, đổi tiền, mua hàng, tích trữ quà cáp, ai cũng nhớn nhác suy tính xem ở lại sẽ có một tương lai tốt hơn hay về nước.
Bao trùm lên nỗi băn khoăn đó thực ra là câu hỏi ‘Việt Nam sẽ ra sao những năm tới?’
Nhưng dù phải lo kinh tế và cuộc sống cá nhân, không phải người ta không thấy vụ kéo đổ tường Berlin báo hiệu một cơn bão chính trị.
Chủ nghĩa xã hội đã phá sản ngay trên quê hương của nó.
Nhưng Việt Nam đã không chọn con đường của các nước đầy những người bạn giàu lòng nhân hậu, tư duy thoáng đãng, bao dung, không xỏ lá, trịch thượng, không bắt nạt kẻ kém hơn mình.

Giờ nhìn lại, theo cảm quan của riêng tôi, một người bám sát các biến đổi ở Đông Âu từ đó đến nay, thì sự lựa chọn của các vị thế hệ cha anh của tôi về đường hướng cho Việt Nam là hoàn toàn thông cảm được vào thời điểm đó nhưng là quyết định chỉ đạt điểm trung bình kém.

Nhiều tác giả đã phân tích về sự nghiệp Đổi Mới ở Việt Nam và nói về lựa chọn của lãnh đạo nước này khi Đông Âu chuyển mình.
Nỗi sợ đổ vỡ, sợ bị ‘bọn tư bản’ lấn chiếm, lật đổ...là điều hoàn toàn hiểu được bởi các lãnh đạo quá nửa đời sống trong cuộc chiến mà kẻ thù chính là Phương Tây.
Bức tường Berlin một thời chia cắt Đông và Tây Âu
Không chỉ bác bỏ mô hình mà Ba Lan, Hungary, CH Czech...chọn lựa, báo chí ở Hà Nội từng có lúc tự hào là không cần thay đổi thể chế mà vẫn phát triển được kinh tế, vẫn hội nhập quốc tế thành công.
Ta hãy so sánh tiêu chuẩn kinh tế, xã hội và mức độ hội nhập để xem lựa chọn của Việt Nam và Đông Âu cũ hơn kém ra sao, chưa nói đến nhân quyền, dân chủ.

Đầu tiên là về thu nhập bình quân đầu dân.
Theo tiêu chuẩn Liên Hiệp Quốc, GNI năm 2012 thì không tính vùng Đông Đức nay thuộc Cộng hòa Liên bang Đức giàu mạnh nhất châu Âu, dân các nước Ba Lan (12 nghìn USD), Hungary (12 nghìn USD), Lithuania (11 nghìn USD), Slovakia (8600 USD), Romania (7700 USD), Bulgaria (6000 USD), đều nhiều tiền hơn dân Việt Nam.

Thậm chí dân Albania, quốc gia nghèo nàn lạc hậu nhất châu Âu từ thời cộng sản đến nay, và chưa là thành viên EU vẫn có thu nhập 3800 USD, bỏ xa Việt Nam ở mức 1600 USD.

Cuộc chiến khốc liệt sau khi Nam Tư tan rã từng làm nhiều người Việt Nam lo sợ.
Nhưng nay các nước đó đều ổn định, phát triển và giàu có hơn Việt Nam.
Bosnia nghèo cũng có GNI 4500 USD, còn Croatia không chỉ giàu hơn (13 nghìn USD) mà còn là điểm du lịch nổi tiếng với bờ biển đẹp, các di tích cổ và cả bảo tàng về cuộc chiến 1991, thu hút đông đảo du khách châu Âu.

Như thế, không thể nói mô hình Việt Nam chọn 25 năm qua là điều gì kỳ diệu vì nó mới chỉ giúp nước này thoát nghèo mà thôi.

Thứ nhì là về công bằng và an sinh xã hội.
Sau chừng 15 năm chuyển đổi cơ chế, từ 2004 đến 2013, một loạt quốc gia Đông Âu đã gia nhập ngôi nhà chung EU.
Biểu tượng Công đoàn Đoàn kết của Ba Lan ở Berlin trong lòng châu Âu thống nhất
Công dân họ ở lại hay sang Đức, Hà Lan, Anh, Pháp... đều được hưởng các quyền lợi như các nước dân chủ tư bản lâu đời, từ an sinh xã hội đến quyền giáo dục, y tế, bầu cử...

Nếu không thỏa mãn với toà án nước mình, họ có thể kiện lên các toà nhân quyền châu Âu để đòi công lý.

Việt Nam cũng tiến triển trong hội nhập quốc tế và công dân đã có thể sang ASEAN không cần thị thực nhưng không được hưởng quyền gì hết, đôi khi còn bị kỳ thị như ở Thái Lan, Singapore gần đây.
Và để tìm vận hội, người Việt nghèo lại tìm đến vùng Đông Âu cũ nay thuộc EU.
Ở Việt Nam, ai có thu nhập cao hơn mức trung bình 1300 USD một năm đó thì cũng nên thận trọng vì điều đó có nghĩa là còn một số rất đông sống dưới mức đó.

Mất cân bằng thu nhập và thiếu cơ hội vươn lên trong một bộ phận dân cư đông đảo đang là quả bom nổ chậm cả về an ninh lẫn kinh tế.

Thứ ba là về chính cơ chế kinh tế và tốc độ hội nhập.
Cải cách, ‘cải nhiều mà vẫn cách đó’, ở Việt Nam đã ngày càng lộ ra tính nửa vời vì không tôn trọng các nguyên tắc bình đẳng của thị trường.

Vốn liếng của quốc gia thường bị dồn vào cho các tập đoàn nhà nước làm ăn yếu kém, lãng phí.
Khối tư nhân đóng thuế cao, tạo nhiều công ăn việc làm hơn thì bị kỳ thị, bóp nặn.

Tư duy chính trị độc tôn ‘Đảng và Nhà nước trên hết’ vì không bị kiềm chế nên các quán tính xấu của nó như dùng quyền lực can thiệp vào kinh tế không hề giảm đi mà còn ngày càng mạnh lên.
Các sự kiện như gia nhập WTO được báo chí nhà nước ở Việt Nam đề cao như một thành tích về tiến bộ của cải cách.
Đa số các nước Đông Âu cũng đã vào WTO và còn vào sớm hơn Việt Nam.

Ví dụ như Romania vào năm 1995 khi Việt Nam mới bắt đầu đàm phán để gia nhập chính thức năm 2007.
Nghèo như Albania và vừa thoát khỏi nội chiến như Croatia cũng đã vào WTO từ năm 2000.
Các nước gốc Đông Âu cộng sản như Romania vẫn có thu nhập cao hơn Việt Nam
Điều này cho thấy sức ì của cải tổ cơ chế chính trị nói chung đã khiến Việt Nam chậm chân hơn nhiều so với các nước Đông Âu trong việc hội nhập kinh tế thế giới, bất kể tuyên truyền nói gì.

Điều cần nói nữa là di sản rất đặc thù, khủng khiếp hơn ta vẫn tưởng của mô hình Liên Xô.
Một khi đã dính vào mô hình này, quốc gia nào cũng sẽ phải trả giá, trả giá rất cao, rất lâu dài.

Nhiều lần quay lại các bang thuộc Đông Đức cũ cho tôi cảm nhận rất rõ rệt về điều này.

Cùng một dân tộc thuộc hàng văn minh nhất của nhân loại, người Đông Đức chỉ phải chịu đựng mô hình Liên Xô trong 40 năm mà ngày nay các bang phía Đông vẫn chưa thực sự hồi sinh.
Đến thăm một số bạn Việt Nam ở Chemnitz, thành phố từng mang tên Karl Marx, tôi thấy chỉ có mấy hộ gia đình ở cả một toà nhà nhiều tầng, phần còn lại bỏ hoang.
Lý do là người dân Đức cứ còn sức, còn tuổi trẻ là bỏ đi sang phía Tây, để lại những khu phố gió lùa vắng lặng, công viên lá vàng đẹp rực rỡ nhưng thiếu bóng người.

Về đêm, Đông Berlin vẫn ít ánh đèn, tối hơn hẳn Tây Berlin sau 25 năm thống nhất.

Việt Nam từng tự hào là tránh được nội chiến, xung đột sắc tộc như ở Nam Tư một thời.

Nhưng bạo lực chuyên chính do mô hình Liên Xô tích tụ, ép xuống, dồn nén vào dân đã gây ra các xung lực đa chiều phá tung các tế bào xã hội, bẻ cong nhiều chuẩn mực, làm biến dạng nhân cách.

Y tế và giáo dục tiếp tục trên đà xuống dốc, giao thông thì kinh khủng hơn và hệ thống công quyền tham nhũng, tư pháp hà khắc chính là ‘món quà từ mối tình Liên Xô’ còn gây di hại.
Việt Nam ngày hôm nay đã khác nhiều.
Hiển nhiên, Việt Nam hôm nay không phải là những ngày tháng u ám của thập niên trước Đổi Mới.

Xã hội và con người đã tiến bộ lên rất nhiều, tự do cũng tăng và tư duy từ quan chức đến người dân đều cởi mở hơn trước vượt bậc.
Điều này một phần nhờ làn sóng giao lưu con người, thông tin tăng cao trên toàn thế giới, nhờ sự hỗ trợ tài chính, khuyến khích kiên trì không ngừng nghỉ của các cường nước có trách nhiệm toàn cầu.

Nhưng cũng phải ghi nhận đóng góp của nhiều vị lãnh đạo, các nhà hoạch định kinh tế, giới ngoại giao, doanh nghiệp, văn nghệ sỹ, giới vận động dân chủ, nhân quyền và người dân nói chung cho sự biến đổi dần nhận thức, thúc đẩy các xu hướng mới.

Việt Nam cũng nhanh chóng nối lại quan hệ thân thiện với toàn bộ các nước Đông Âu cũ và tỏ quyết tâm làm bạn, làm đối tác chiến lược với Đức, Anh, Pháp trong EU.

Xã hội Việt Nam cần xây dựng chung một tương lai dựa trên những điều tiến bộ chính mình đạt được.

Tuy thế, trong nhận thức mới này vẫn cần một đánh giá công minh về thành quả của Đông Âu và lòng dũng cảm để nói rằng lựa chọn của Việt Nam 25 năm qua còn nhiều thiếu hụt.
Ngày nay người Việt lại tiếp tục trở lại Đông Âu làm ăn
Bài học cho Việt Nam vì thế là bài học của các nước nhỏ vùng Đông Âu đã thành công trong cả cải cách chính trị và kinh tế, không chạy theo đại cường hạt nhân như Trung Quốc và Nga vốn luôn có tính toán của họ.

Vào những đêm sôi động đập tường Berlin 25 năm về trước, nhiều bạn tôi đã ‘chui nách’ các công dân Đức to cao để sang xem phía Tây có gì lạ.

Ngày nay, hàng triệu người Việt, từ quan chức đến người dân đã đi nước ngoài, đã biết rõ những điều hay dở của thế giới ngày nay.
Để bước hẳn sang miền văn minh, tiến bộ, cần dỡ bỏ nốt những bức tường lo sợ trong tư duy và nghiệm lại bài học của các nước Đông Âu một thời là đồng minh đồng chí.

Bài đã đăng trên trang Facebook của BBC Tiếng Việt và của tác giả.

__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Tuesday, November 11, 2014

"Đừng nghe cộng sản nói. Hãy xem cộng sản làm"


"Đừng nghe cộng sản nói. Hãy xem cộng sản làm"




Phương Bích - Mặc dù những băng rôn "Đảng cộng sản Việt Nam quang vinh muôn năm" chăng đầy phố phường, cũng như khắp đất nước, nhưng không hiểu sao những người cộng sản có vẻ rất không thích 2 từ "Cộng sản". Họ chau mày, nhíu trán khi nghe người ta nói chế độ cộng sản, nhà cầm quyền cộng sản. Chẳng hay chính họ cũng dự cảm được, sự thiếu thiện cảm của thiên hạ khi nói lên 2 cái từ đó? 

Trước năm 1975, khi những người cộng sản hay đi theo cộng sản, bị nhà cầm quyền Việt Nam Cộng hòa bắt và kết án tù, thì nhà cầm quyền miền Bắc gọi họ là tù chính trị, bất kể đó là quân nhân hay dân sự.

Hãy thử so sánh qua một ví dụ cụ thể, giữa một người cầm súng ám sát một sĩ quan, hay viên chức miền Nam trước đây, được coi là tù chính trị, thì với một người cầm bút, phê phán xã hội miền Bắc thời nay bị coi là tù hình sự, ta sẽ thấy sự phi lý của nhà cầm quyền Việt Nam khi họ tuyên bố rằng, hiện nay Việt Nam không có tù chính trị!

Tôi không đề cập đến những tranh cãi quanh các ý kiến cho rằng, nhà cầm quyền miền Nam bán nước cho Mỹ, hay nhà cầm quyền miền Bắc bán nước cho Trung Quốc (thực tế Mỹ chả lấy một xăng ti mét đất nào của Việt Nam, mà chỉ có Trung Quốc lấy hết ải Nam Quan, đến Hoàng Sa, thác Bản Giốc, Gạc Ma.... thì rõ ai bán hay không). Tôi chỉ muốn hiểu, trong một xã hội, thế nào thì được coi là tù chính trị?

Cho dù nhà cầm quyền Việt Nam cố ý đánh đồng tù hình sự với tù chính trị, thì rõ ràng đối với dư luận trong và ngoài nước, hay cả quản giáo và phạm nhân trong tù vẫn có sự phân biệt rõ ràng giữa hai đối tượng đó. Thậm chí qua động thái của chính nhà cầm quyền VN, người ta vẫn có thể phân biệt được đâu là tù hình sự “chính trị”, hay tù hình sự “xịn”. Việc thả những tù hình sự như Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày) trước thời hạn, và đưa thẳng sang Mỹ, ai cũng ngầm hiểu đó là một cuộc đánh đổi có điều kiện v.v... Dư luận vẫn giễu, tù hình sự ở Việt Nam thật có “giá”.

Ngoài hai người đã sang Mỹ, dư luận vẫn lan truyền thông tin, rằng từ lâu, Lê Quốc Quân, Trần Huỳnh Duy Thức cũng đã được đề nghị sang Mỹ, nhưng họ đã kiên quyết từ chối?

Không chỉ thế, ngay trong các nhà tù, cung cách đối xử với tù hình sự “chính trị” ở trong tù, hoàn toàn khác với tù hình sự “xịn”. Đa số tù hình sự “chính trị” không bị cưỡng bức lao động, bị đánh đập. Thậm chí có người còn không chấp nhận mặc áo tù, để phản đối bản án mà họ cho là vi phạm pháp luật. Tôi chỉ dám nói đa số họ không bị đánh đập, vì tù chính trị Vi Đức Hồi kể lại khi còn ở trong tù, ông đã chứng kiến việc tù chính trị Paul Lê Văn Sơn khi làm việc với cán bộ trại giam Ba Sao – Nam Hà, bị đánh đến mức phải cho người dìu về phòng giam, dẫn đến việc các tù nhân trong trại đã nhất loạt bỏ cơm để phản đối. Tù chính trị Anton Đậu Văn Dương kể, khi mới vào trại, bị tù hình sự đánh lai rai từ 10 giờ đêm đến hơn 2 giờ sáng, không cho ngủ. Tôi hỏi Dương có phản ứng gì không, Dương nói cháu cứ để yên cho họ đánh, chỉ âm thầm cầu nguyện. Sau này cháu có hỏi vì sao họ đánh cháu, thì họ im lặng! Tù chính trị Đặng Xuân Diệu cũng bị tù hình sự cùng buồng đánh đập, làm nhục (qua lời kể của bạn tù đã mãn hạn).

Mới đây, blogger Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh bị bắt, và bị giam chung với một tội phạm giết người trong thời gian tạm giam. Tôi thực sự phẫn nộ và ghê tởm. Trong chiến tranh, những người cộng sản thường lên án nhà tù “Mỹ Ngụy”, đã mượn tay tù hình sự để đàn áp tù chính trị. Giờ đây, chính họ lại dùng cái cách mà họ từng cho là tội ác, để khủng bố, làm nhục và đe dọa tới tính mạng của tù chính trị. Nó hoàn toàn không mang tính thuyết phục, hay răn đe, mà mang đậm dấu ấn của sự trả thù. Đó hoàn toàn không phải là cách hành xử của một thế giới văn minh.

Hình ảnh công an Thủ đô vì hòa bình, phải đi phát tờ rơi cho khách du lịch quốc tế, cảnh báo về nạn trộm cắp, lừa đảo, và hình ảnh dân oan mặc đơn kêu oan bằng áo diễu hành trên các phố phường của Thủ đô, đã tố cáo những lời đẹp đẽ, trơn tru của nhà cầm quyền về một xã hội tốt đẹp, văn minh chỉ là sự dối trá trơ trẻn.

"Đừng nghe cộng sản nói. Hãy xem cộng sản làm".

Tôi không quan tâm đến ai là người nói nói câu đó. Nhưng sống bao nhiêu năm giữa lòng chế độ cộng sản, tôi thấy điều đó cơ bản là đúng.

Ảnh lấy từ nguồn: https://www.facebook.com/BasamVN?fref=ts



Đảng như thế nào thì Quốc hội như thế đấy!













Dân Làm Báo - Trong buổi tọa đàm trực tuyến với BBC (*), giáo sư Nguyễn Minh Thuyết, cựu ĐBQH nói rằng: "Người dân như thế nào, thì Quốc hội như thế ấy. Nếu bao giờ người dân của mình (Việt Nam) mà giác ngộ, mình đi bầu, mình chọn lọc thật cẩn thận, thì lúc ấy mình sẽ có một Quốc hội như ý của mình." 

Có lẽ ông Nguyễn Minh Thuyết đang nói về một Quốc hội của một xứ sở tự do, dân chủ nào khác chứ không phải ở nước CHXHCNVN. Ở đất nước này phải nói rằng: Đảng như thế nào thì Quốc hội như thế đấy!

Trước những bát nháo của tập thể Quốc hội với những ông bà nghị gật, ông Thuyết nói rằng: "Thế nhưng còn hỏi là vì sao chúng ta lại có một Quốc hội mà người dân không hài lòng như vậy, thì tôi cho là chính người dân cũng phải tự trách mình..." 

Câu này sẽ chính xác hơn nếu ông nói rằng người dân Việt Nam phải tự trách mình khi để đảng cộng sản của ông đè đầu cưỡi cổ trong suốt mấy chục năm qua; đã để cho đảng này độc quyền thao túng mọi sinh hoạt chính trị; tất cả mọi cơ chế hành pháp, lập pháp, tư pháp đều do đảng dựng nên với 99% là đảng viên cộng sản. 

Ông đảng viên cựu ĐBQH nói rằng "Còn bây giờ người ta bảo đưa ra 5 người, lấy 3 người, ông cũng tìm bằng được cho đủ ba người, mặc dù ông chẳng biết mặt ba người ấy, ông chẳng biết tài của ba người ấy, thì sẽ bầu vào những đại biểu kiểu như ấy thôi." 

Ông cố tình nói không rõ và nói thiếu. Ông nói người ta mà không nói rõ người tađây là đảng của ông. Ông thiếu "bảo đưa ra 5 người" mà thiếu rằng 5 người ấy là do đảng chọn qua những cánh tay nối dài của đảng là Mặt trận Tổ quốc. 

Ông chê trách 90 triệu người dân rằng: "Theo tôi vấn đề là giác ngộ của người dân. Người dân bây giờ mà một người lại đi bỏ phiếu, cầm cả một nắm phiếu bầu thay cho cả nhà, thì lấy đâu ra chính xác." 

Chính vì người dân "giác ngộ" rằng... đứa nào cũng vậy, và không đi bầu thì... chết với chúng cho nên mới có chuyện cầm cả một nắm phiếu bầu dùm cho cả nhà cho xong chuyện mà lo đi kiếm cơm. Nếu như trong một nước dân chủ, mỗi công dân có quyền ra ứng cử, tranh cử ráo riết, trình bày đường hướng hoạt động chính trị của mình, phê bình những yếu điểm của đối thủ thì chắc chắn người dân sẽ quan tâm và sẽ đi bầu. Quan trọng hơn hết là dân chúng đi bầu vì họ biết rằng mình tự do đi bầu, tự do chọn lựa những ứng cử viên không phải là cá mè một lứa màu đỏ. 

Ông Nguyễn Minh Thuyết phát biểu: "Tôi cho quan trọng nhất là người dân phải giác ngộ. Khi nào người dân giác ngộ về quyền làm chủ của mình, thì lúc ấy đất nước sẽ có dân chủ hơn. Và lúc ấy lá phiếu của người dân sẽ có giá trị hơn." 

Đã có rất nhiều người dân giác ngộ về quyền làm chủ của mình. Đó là những công dân Việt Nam mang tên Nguyễn Văn Lý, Trần Huỳnh Duy Thức, Việt Khang, Trần Vũ Anh Bình, Tạ Phong Tần... đang ở trong tù và nhiều công dân khác đang bị an ninh ngày đêm theo dõi, trấn áp, khủng bố. Đến lúc nào ông Nguyễn Minh Thuyết mới thực sự giác ngộ về quyền làm chủ của công dân Việt Nam và can đảm đứng về phía tập hợp những người giác ngộ?

Lá phiếu của người dân Việt Nam không bao giờ có giá trị khi mà bản Hiến pháp lại do chính đảng CSVN tự biên tự diễn, với Điều 4 giành lấy quyền độc tôn lãnh đạo cho đảng. Và sẽ không có một lá phiếu nào có giá trị trong hệ thống đảng cử dân bầu. 

Hãy nhìn về Hong Kong. Vì sao hàng ngàn người Hong Kong xuống đường? Họ xuống đường cũng để phản đối hệ thống bầu cử mà kết quả xem như đã được xếp đặt trước đó bởi Bắc Kinh. 

Vậy thì lá phiếu nào có giá trị khi kết quả đã nằm trong tay tập đoàn thống trị ở Ba Đình? 

Lá phiếu có giá trị tương đối là không có lá phiếu nào cả, là tẩy chay trò chơi chính trị lừa đảo đảng cử dân bầu với mục đích làm chính danh các vị trí quyền lực của đảng CSVN trong hệ thống hành pháp, tư pháp và lập pháp. 

Lá phiếu có giá trị nhất là hành động đứng lên xóa bỏ chế độ độc tài độc đảng được xây dựng bởi hơn 3 triệu đảng viên cộng sản, trong đó có ông Nguyễn Minh Thuyết. 





Thông báo địa chỉ truy cập chính thức của Danlambao













Bạn bè trong thôn quý mến,

Vừa qua Ban biên tập Dân Làm Báo có nhận được thư thắc mắc của một số bạn đọc về địa chỉ truy cập danlambao.blogspot.com, các bạn tưởng rằng rằng đây là một địa chỉ khác của Dân Làm Báo VN.

Địa chỉ danlambao.blogspot.com trên không phải là của Dân Làm Báo. Qua tìm hiểu, Dân Làm Báo phát hiện đây là một blog được thành lập từ năm 2013 và tuỳ tiện copy, đăng lại nhiều bài viết cũng như hình ảnh của Dân Làm Báo (danlambaovn.blogspot.com).

Tuy nhiên:

1. Về logo, giao diện: Không theo chuẩn thiết kế của Dân Làm Báo.
2. Về bài viết, tất cả các bài viết:
- Đều không link nguồn gốc (danlambaovn.blogspot.com)
- Không đề tên tác giả trước và sau mỗi bài viết.

Vì vậy, xin được thông báo để bạn đọc biết rõ, hiện nay, địa chỉ truy cập duy nhất của Dân Làm Báo là danlambaovn.blogspot.com.

Rất mong bạn bè trong thôn chia sẻ thông tin này để thôn Dân Làm Báo của chúng ta không bị kẻ xấu lợi dụng, để chúng ta ngày càng phát triển thành trang dân báo đúng nghĩa.

Thân mến.




Truyền thông độc lập là truyền thông phi đảng phái


Danlambao - Trong những ngày qua, khi trình bày về phương hướng hoạt động tương lai, blogger Điếu Cày đã đề cập nhiều đến nhu cầu kết nối truyền thông trong và ngoài nước. Đây đúng là một nhu cầu cần thiết, góp phần gia tăng sức mạnh của hệ thống truyền thông lề Dân nhằm soi rọi những mảng tối của xã hội do bị bưng bít thông tin, cũng như đem lại sự thật trong thông tin vốn bị bóp méo bởi hệ thống tuyên truyền do đảng CSVN độc quyền. Yếu tố quan trọng nhất dẫn đến sự kết nối truyền thông là mỗi bộ phận truyền thông cần phải độc lập và không là phương tiện của bất cứ một đảng phái nào, cũng như không bị chi phối bởi bất kỳ một thế lực chính trị nào.

Thời gian qua, chúng ta thấy được sự lớn mạnh không ngừng của truyền thông mạng xã hội. Sự lớn mạnh đó đến từ số đông đa dạng của những trang blog độc lập. Từ những cá nhân blogger, đến những tập hợp như Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do, Dân Làm Báo ở trong nước hay những công ty truyền thông lớn tại hải ngoại như SBTN... tất cả đều mang một đặc tính chung: độc lập và phi đảng phái.

Nhờ vào tính độc lập này mà đối tượng phục vụ duy nhất là độc giả hoặc khán giả, nội dung truyền thông không bị chi phối, ảnh hưởng bởi những mục tiêu riêng của đảng phái, không là cơ quan ngôn luận của một đảng nhằm phục vụ những mục tiêu chính trị riêng.

Nhờ vào tính độc lập mà mạng truyền thông xã hội lề Dân có được sắc thái đa nguyên. Người ta có thể thấy được tính đa nguyên trong một trang blog độc lập qua những bài viết, nhận định có khuynh hướng khác nhau mà không bị gò bó phải đi theo một lề nào đó.

Nhờ vào tính độc lập mà thông tin ngày càng minh bạch, tin tức được phổ biến mà không phải qua những phễu lọc để làm hài lòng hay phù hợp với chủ trương, đường lối của một tổ chức, đảng phái nào. Tính độc lập cũng tạo cơ hội thuận tiện trong việc hỗ trợ thông tin cho tất cả các hội đoàn, đoàn thể, đảng phái có cùng mục tiêu chung là tranh đấu cho một đất nước Việt Nam tự do và dân chủ.

Tính độc lập và phi đảng phái còn là yếu tố nền tảng cần thiết cho những nỗ lực phối hợp, kết nối thông tin giữa những tập thể truyền thông khác nhau. Một khi có sự chi phối của đảng phái, mọi sự kết nối sẽ không còn là kết nối truyền thông mà sẽ có những vận động, tính toán để sự kết nối đó đáp ứng nhu cầu chính trị của một đảng.

Trong tinh thần đó, Danlambao sẽ tiếp tục giữ đúng tôn chỉ hoạt động độc lập phi đảng phái và sẽ nỗ lực để đồng hành cùng các bạn blogger, các nhóm truyền thông độc lập nhằm góp phần phát triển mạng xã hội lề Dân.

Nhân dịp này, Danlambao cũng xin kính chúc anh Điếu Cày và Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do đạt được nhiều thành quả trong mục tiêu kết nối truyền thông. Trong vai trò và vị trí tuyền thông độc lập của mình, Danlambao sẽ nỗ lực góp phần để gia tăng sức mạnh của truyền thông lề Dân.




 Blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải nhận giải thưởng được trao cho ông vào năm 2008 khi ông đang bị giam giữ ở VN.

1. https://www.youtube.com/watch?v=4sVLdm-kIlI










Đời Mồ Côi

PHỎNG VẤN CHUYÊN GIA KINH TẾ NGUYỄN XUÂN NGHĨA VỀ HIỆN TRẠNG NỀN KINH TẾ VIỆT NAM

 

Bác bỏ lý luận sai trái của Đảng CSVN

PHỎNG VẤN CHUYÊN GIA KINH TẾ NGUYỄN XUÂN NGHĨA VỀ HIỆN TRẠNG NỀN KINH TẾ VIỆT NAM




image





Preview by Yahoo

 




Nguyễn Trung Lĩnh (Danlambao) - Tôi đọc bài “Đa nguyên, đa đảng, Việt Nam không cần” thấy rất ấu trĩ, ngây ngô của ĐCSVN, chỉ lừa bịp được những cá nhân ít học, không có tố chất và ít quan tâm về xã hội - chính trị, chưa có hiểu biết nhiều, những kẻ hèn mạt, sợ sệt, nịnh hót đảng cầm quyền hiện nay. Bài viết nhằm phục vụ những cá nhân hiện đang có quyền cao, nhiều bổng lộc và tham nhũng tại Việt Nam. Còn lại 99% người dân Việt Nam không thể chấp nhận được. Bài có 5 phần tôi xin để trong dạng chữ nghiêng và phản bác lại theo từng phần.

Phần I: “Đa nguyên, đa đảng, Việt Nam không cần

- Thứ nhất: Thực chất âm mưu của các thế lực thù địch với Nhà nước Việt Nam đòi đa nguyên, đa đảng là nhằm tạo tiền đề cho việc ra đời và công khai hóa, hợp pháp hóa lực lượng đối lập với Đảng cộng sản Việt Nam, tranh giành quyền lãnh đạo, tiến tới xóa bỏ sự lãnh đạo của Đảng cộng sản và chế độ xã hội chủ nghĩa, hướng Việt Nam đi theo quỹ đạo tư bản chủ nghĩa.”

I.1. Nói “các thế lực thù địch” là sai lầm cơ bản. Bản thân Lãnh đạo ĐCSVN xưa nay không biết hành xử chính trị đúng đắn, làm toàn những việc phi chính trị như:

- Từng bước tiêu diệt các nhóm và tổ chức không nghe mình, phê phán mình, đối lập cạnh tranh với mình từ 1945 đến nay. Tức tự cho ý kiến của mình là chân lý duy nhất đúng. Ai trái ý mình là phản động, cần triệt phá. Chính đây là quan điểm sai trái cần loại bỏ.

- Thực hiện cải cách ruộng đất 1950-1957 giết chết hơn 170.000 người ở miền bắc.

- Bắt bớ bỏ tù nhiều người trong vụ “Văn Nhân Giai Phẩm”. Chẳng qua là tiêu diệt những cá nhân có tư tưởng phê phán các hoạt động của ĐCSVN.

- Quyết tâm cưỡng chiếm miền Nam bằng bạo lực để rồi mang lại một cuộc chiến tranh lớn gây chết chóc và thương tật cho nhiều triệu người Việt Nam, dân tộc ta mất một thời gian dài lo cho chiến tranh mà quên chuyện làm ăn sinh sống dẫn đến tụt hậu nghiêm trọng so với thế giới, gây chia rẽ sâu sắc trong lòng dân tộc. Chúng ta hoàn toàn có thể từng bước thống nhất đất nước bằng hòa bình và thịnh vượng chung như nước Đức đã làm.

- Chiến dịch bắt bớ bỏ tù hàng triệu người quân cán chính VNCH sau năm 1975.

- Bắt nhiều triệu người đi vùng kinh tế mới không mang lại ích lợi gì cho đất nước.

- Xã hội tăm tối, vô phương, không tương lai, khổ cực quá độ làm cho nhiều triệu người phải vượt biên bằng nhiều cách ra nước ngoài. Một số lớn đã chết trên biển, thế giới khinh thường Người Việt Nam chúng ta.

- Cai trị nhân dân cả nước bằng dọa nạt, đánh đập, tù đày, bỏ đói không việc làm, không thu nhập, ngăn chặn thông tin từ bên ngoài vào và giao lưu giữa người dân trong nước, dọa nạt dân bằng công an và thổi phùng ĐCSVN, thổi phùng các lãnh tụ của ĐCS. Từ đó dẫn tới người dân ít hiểu biết, trí tuệ nghèo nàn, quá nghèo khổ, suốt ngày sợ sệt như con cừu con dê, con gà thiến, không dám nghĩ xa hay có chí khí làm điều gì to lớn, lâu dài vì miếng ăn hằng ngày lo chưa xong. Vì vậy ngày nay đất nước ta đứng sau cùng thế giới trên tất cả mọi mặt.

- Lãnh đạo ĐCSVN hiện nay quá tham nhũng và thối nát, vô trách nhiệm đối với nhân dân và dân tộc, chỉ lo cho vợ con gia đình mình, cấp càng cao tham nhũng càng lớn. Tổ chức và quản lý đất nước bệ rạc, thực hiện mọi dự án đều đắt gấp nhiều lần mà chất lượng lại kém so với các nước khác. Vậy thực chất lãnh đạo ĐCSVN đang áp bức, bóc lột nhân dân cả nước.

Chính vì những việc làm sai trái bất minh lâu nay của lãnh đạo ĐCSVN mà nhiều người tốt, có lương tâm phê phán, chỉ trích và chống lại. ĐCSVN gọi những cá nhân và tổ chức đó là “các thế lực thù địch”, là không đúng, hoàn toàn với dụng ý xấu, lạc hậu, ăn lông ở lỗ.

I.2. “ra đời và công khai hóa, hợp pháp hóa lực lượng đối lập với Đảng cộng sản Việt Nam, tranh giành quyền lãnh đạo, tiến tới xóa bỏ sự lãnh đạo của Đảng cộng sản” . Rất đúng! Chúng tôi muốn được bình đẳng với ĐCSVN, được cả xã hội thừa nhận để đối trọng, đối lập và chỉ cạnh tranh lành mạnh với ĐCSVN trước toàn thể nhân dân Việt Nam. Nếu ĐCSVN được đa số nhân dân đồng tình bỏ phiếu ủng hộ thì tiếp tục lãnh đạo đất nước. Nếu chúng tôi được đa số nhân dân bỏ phiếu tín nhiệm thì chúng tôi lãnh đạo đất nước. ĐCSVN chẳng là cái gì cả mà tự nặn ra Hiến Pháp, cai trị, áp bức cả dân tộc hơn 60 năm nay ai cũng biết. Đến nay hầu như tất cả các quốc gia trên thế giới đã có hai phe cầm quyền và đối lập cạnh tranh nhau công bằng trước các cử tri của họ.

Trong một xã hội phải chấp nhận có cá nhân, có tổ chức, có đảng phái chống lại mình, ủng hộ mình và trung dung. Quan trọng là mình và đảng của mình phải chứng tỏ một cách đoàng hoàng để được đa số ủng hộ mình, rất ít chống lại mình. Đó là chân lý trong một xã hội, một quốc gia.

I.3“hướng Việt Nam đi theo quỹ đạo tư bản chủ nghĩa”. Các nước tư bản chủ nghĩa như Mỹ, Nhật, Đức, Anh, Pháp, Úc, Tây Âu, Bắc Âu là rất tốt, rất tự do, rất ổn định và thịnh vượng. Mức sống tối thiểu về vật chất bằng trợ cấp xã hội hàng tháng, bảo hiểm y tế, bảo hiểm thất nghiệp và bảo hiểm hưu trí mọi người dân. Giáo dục không mất tiền cho mọi trẻ thơ kể cả tiền ăn trong ngày. Đất nước ta nên học hỏi và đi cùng đường, cùng hướng, cùng phe với họ. Kiểu xã hội chủ nghĩa lâu nay như ở nước ta là sai lầm, nên tránh xa vì cái gì cũng bê bết, kém cỏi, chỉ toàn tuyên truyền nhảm lừa bịp nhân dân.

Phần II

“Thứ hai: Thực hiện đa nguyên, đa đảng sẽ không làm cho đất nước “dân chủ” hơn như luận điệu của các thế lực thù địch tuyên truyền mà thực chất hậu quả của nó là đất nước sẽ rơi vào tình trạng hỗn loạn, mất ổn định, kinh tế suy thoái, đất nước sẽ đi lệch quỹ đạo xã hội chủ nghĩa, Đảng cộng sản mất vai trò lãnh đạo xã hội, mọi thành quả cách mạng của nhân dân bị tiêu tan”.

II.1. Chúng ta từ từ, dần dần cho ra đời một đảng lớn đối lập, đối trọng và chấn chỉnh từng bước sẽ đâu vào đấy. ĐCSVN xưa nay sai lầm toàn diện: lấy CN Mác-Lê Nin làm kim chỉ nam, cơ sở đảng có ở mọi nơi, bắt ép viên chức nhà nước, sỹ quan quân đội và công an phải vào đảng, thêm quá nhiều viên chức làm việc cho đảng mình mà lại dùng tiền ngân sách nhà nước, chọc ngoáy và gây rối các cơ quan nhà nước, các công ty kinh tế, các trường học làm họ không tập trung làm việc chính. Từ đó làm giảm hiệu quả làm việc của bộ máy nhà nước và các công ty kinh tế, gây thiếu tiền ngân sách để đầu tư cho phát triển kinh tế, cho giáo dục, cho khoa học, cho y tế,,,,. Và dẫn tới đất nước trì trệ, tụt hậu trên mọi lĩnh vực.

II.2. Tiếp theo cho ra đời một số đảng khác hoạt động có lý trí và vì quốc gia dân tộc. Các đảng có thể tự do kết hợp với nhau để tạo ra hai phe đối trọng, đối lập và cạnh tranh lành mạnh với nhau. Chính sức ép của các đảng đối lập mà ĐCSVN sẽ thay đổi, sẽ tiến bộ hơn nhiều, rũ bỏ mọi việc làm sai trái, bất minh của mình nếu như họ làm được. ĐCSVN có thể đổi tên, thay cờ hiệu và tổ chức lại. Một số đảng viên có thể ra khỏi đảng để tham gia các đảng khác và tham gia đảng đối lập. Nếu ĐCSVN không thay đổi, không cải cách được thì sẽ có ngày nổ tung, đó là chuyện riêng của ĐCSVN.

Mỗi đảng lớn nhỏ đều có vai trò và vị trí tích cực của nó trong xã hội, giải quyết một loạt các vấn về của dân tộc và người dân. Kết hợp có sự tác động trong xã hội sẽ điều tiết, bố trí cho thích hợp từng vị trí của các đảng. Lãnh đạo các đảng phái, các ứng cử viên phải là những người tốt về đạo đức, giỏi và chuyên nghiệp chính trị, không tham nhũng, không trốn thuế, sống nhân cách, là những người đấu tranh chuyên nghiệp, lâu năm, không phải là kẻ hèn, nịnh hót chờ cơ hội tham gia chính trị để kiếm lợi cho bản thân và gia đình.

II.3. ĐCSVN từ trước kia và hiện nay vẫn là vật cản cho sự tự do, dân chủ, giàu có và ấm no hạnh phúc của nhân dân ta. Xã hội chúng ta đứng sau cùng thế giới về mọi mặt, nguy cơ bị Trung Quốc xâm lược và thôn tính là trách nhiệm của ĐCSVN không thể chối cãi. Vì vậy ĐCSVN không xứng đáng lãnh đạo đất nước nữa và rút khỏi vị trí quyền lực càng sớm, càng tốt. Càng kéo dài thì lỗi lầm của ĐCSVN đối với nhân dân ta càng lớn.

Nếu thay đổi bằng cách trên chúng ta sẽ vừa có dân chủ, vừa có tự do, vừa có ổn định xã hội và phát triển nhanh nhất về mọi mặt. Thực tế cho thấy nước Mỹ, Nhật, Đức, Anh, Pháp, Hàn Quốc, Singapor, Tây Âu, Bắc Âu, Úc, Canada rất tự do, rất dân chủ, rất ổn định và phát triển mạnh, người dân sống rất hạnh phúc.

Phần III

“Thứ ba: Lịch sử thế giới đã chứng minh hậu quả to lớn của việc thực hiện đa nguyên, đa đảng. Bài học của Liên xô và Đông Âu vẫn còn đó như là một minh chứng đau xót về thực thi dân chủ sai nguyên tắc. Kể từ khi Goocbachop chấp nhận đa nguyên, đa đảng, “cải tổ” chủ nghĩa xã hội đã khiến cho xã hội rối loạn, tạo điều kiện thuận lợi cho các thế lực thù địch chống phá ráo riết, quyết liệt, dẫn đến sự đổ vỡ”.

Sự tan vỡ và sụp đổ của Liên Xô và Đông Âu là do tức nước vỡ bờ. Bao nhiêu năm quá o ép, độc quyền toàn trị hà khắc của ĐCS dẫn đến thiếu thốn, khủng hoảng về kinh tế và tinh thần toàn diện. Mở cửa chính trị quá nhanh không kịp trở tay trong vòng 4-5 năm, kết hợp với dân trí của Châu Âu cao nên xã hội vỡ toang. Nhân dân các nước đó bị choáng voáng và hỗn loạn chỉ 4-5 năm. Từ những năm 1995 tình hình đã ổn định và phát triển tốt. Đời sống của nhân dân các nước đông Âu bây giờ rất khá, xu hướng tương lai là do họ quyết định.

Chúng ta cải cách thay đổi dần dần như ở Miến Điện hiện nay, như ở Nam Phi, Hàn Quốc và Đài Loan trước kia thì mọi điều sẽ tốt đẹp. Từ thể chế độc tài toàn trị biến đổi dần thành thể chế dân chủ đa đảng, bầu cử tự do không gây đổ vỡ, tù tội mà kinh tế lại phát triển mạnh. Đảng độc quyền toàn trị trở thành một trong hai đảng lớn nhất được nhân dân chấp nhận. Phe đối lập lớn mạnh dần, công khai và hợp pháp hóa dần. Các đảng chính trị xuất hiện và lớn mạnh dần trong nước. Đảng cộng sản Việt Nam lùi bước dần, thay đổi dần thì tình hình sẽ tốt đẹp mọi mặt. ĐCSVN hãy học hỏi cách tổ chức và sinh hoạt đảng của đảng Cộng hòa và đảng Dân chủ ở Mỹ, các đảng lớn ở Đức như CDU và SPD. Đây là con đường sống cho ĐCSVN và cả dân tộc.

Nếu ĐCSVN vẫn kiên trì, cuồng tín, toàn trị cực đoan như lâu nay thì sẽ làm cho tình hình tham nhũng, thất thoát ngày một nhiều, quản lý đất nước ngày một kém cỏi, đời sống của người dân thua xa các nước khác, tụt hậu ngày một lớn so với thế giới và tình trạng “tức nước vỡ bờ” sẽ đến. Khi đó nỗi đau khổ tột cùng sẽ đến với toàn dân, đặc biệt là ĐCSVN.

Phần IV

“Thứ tư: Lịch sử cách mạng Việt Nam cũng đã phủ nhận đa đảng. Sau năm 1945, do nhiều yếu tố, đảng ta đã tuyên bố giải tán và mở rộng thành phần cho mọi tổ chức, chính đảng cùng tham gia lãnh đạo. Song, các tổ chức đảng phái này cũng lần lượt tan rã, chỉ còn lại duy nhất Đảng cộng sản bởi đường lối lãnh đạo đúng đắn, vì nền độc lập và phát triển đất nước đã được chính nhân dân lựa chọn. Đó là tất yếu của quá trình lịch sử”.

Từ năm 1945 đến nay ĐCSVN quá tham lam và cuồng tín. Không xem quyền lợi của nhân dân và đất nước trên hết, mà chỉ vì quyền lợi của các vị lãnh đạo cấp cao của ĐCSVN nên đã từng bước bóp chết những cá nhân, tổ chức đảng phái có tư tưởng đối lập cạnh tranh hay không tuân thủ, phê phán ĐCSVN. Đó là tội lỗi của ĐCSVN. Lãnh đạo đất nước bằng sự tâm phục của toàn dân, tự do bỏ phiếu cho mình hay bằng cách chèn ép, dọa nạt, lừa lọc, bỏ đói và ức hiếp nhân dân?

ĐCSVN đã và vẫn duy trì thói biến từng người dân thành những tên nô lệ, ngu si, khờ khạo, không có tinh thần tự chủ, tự quyết, lơ ngơ như con gà thiến, chỉ biết dạ bẩm và nịnh hót lãnh đạo ĐCSVN. Mấy năm lại đây tình hình có tiến bộ, nhưng tốc độ quá chậm. Chừng nào ĐCSVN còn cai trị đất nước thì chúng ta còn nghèo khổ và tụt hậu, thế giới khinh rẻ Người Việt Nam.

Phần V

“Thứ năm: Thực tiễn cho thấy, Đảng cộng sản Việt Nam là chính đảng duy nhất lãnh đạo cách mạng Việt Nam giành thắng lợi, đưa đất nước đi lên và đã gặt hái được những thành tựu to lớn, có ý nghĩa lịch sử trên tất các lĩnh vực trong công cuộc đổi mới, phát triển đất nước.

Với những lý do đó, một lần nữa có thể khẳng định Việt Nam không cần đa nguyên, đa đảng. Dưới sự lãnh đạo của Đảng cộng sản, đất nước ta chắc chắn sẽ tiếp tục phát triển, vững bước đi lên con đường chủ nghĩa xã hội"

“Thành tựu” của ĐCSVN như tôi đã chỉ ra ở Phần I. Chỉ có đa đảng phái, với hai đảng hay hai nhóm đảng cơ bản, cạnh tranh lành mạnh trước nhân dân cả nước, kết hợp với sự tuyển lựa đào tạo nên những nhà chính trị tài giỏi, đức độ, thật sự trong sạch, thật sự vì nhân dân, chuyên nghiệp hóa từng việc trong xã hội, đi cùng hướng với các nước Phương Tây phát triển thì chúng ta mới có dân chủ, tự do, nhân quyền và đời sống ấm no hạnh phúc, mọi mặt phát triển nhanh nhất.

Nếu có đa đảng, tức là có hai đảng trở lên, mà có một đảng quá lớn, còn các đảng khác quá nhỏ thì cũng như độc đảng. Nếu có nhiều đảng, với 2 đảng lớn nhất mà không có những cá nhân xuất sắc, xuất chúng, siêu thoát về chính trị thì chúng ta cũng khó có dân chủ, khó có ổn định, khó có sự thống nhất toàn vẹn quốc gia và sự phát triển mạnh về kinh tế. Toàn dân Việt Nam cũng phải biết tham gia các công việc của quốc gia, biết mình ở đâu, làm tốt nhất công việc và bổn phận của mình thì đất nước mới đi lên được, sự tự do và nền dân chủ đích thực mới đến với chúng ta và con cháu sau này.

Tóm lại đa đảng, hai đảng lớn cơ bản với những nhà lãnh đạo chính trị có mức độ khác nhau từ tuyệt vời đến tầm thấp hơn, đạo đức trong sạch và vì nhân dân thật sự, cùng với sự tham gia góp sức của toàn dân thì đất nước sẽ nhanh chóng có tự do, dân chủ thật sự, nhân quyền được đảm bảo và đời sống kinh tế phát triển nhanh, nước ta sẽ vươn lên trở thành cường quốc thế giới được mọi người tôn trọng.

ĐCNR: 505-A2, ngõ 29 Lạc Trung, Hai Bà Trưng, Hà Nội.
ĐT: 0912370646-04.36362300.





Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link