Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, November 21, 2014

Việt Nam và chuyện ’phủ quan cả nước’

Việt Nam và chuyện ’phủ quan cả nước’
Nguyễn Giang - BBC

Cùng tác giả:
VN coi tử vong vì sởi như bị thiên tai?

Trả lời chất vấn trước Quốc hội, sáng 18/11/2014, Bộ trưởng Nội vụ Việt Nam, ông Nguyễn Thái Bình nói hơn 99% công chức hoàn thành nhiệm vụ, căn cứ vào báo cáo từ các bộ ngành và địa phương.
Nhưng cũng mới hồi tháng 10 vừa qua, báo chí Việt Nam trích Đại biểu Quốc hội Nguyễn Thị Hồng Hà (Hà Nội) cho rằng, khoảng 25-30% công chức, viên chức khu vực nhà nước có “chất lượng lao động thấp”.

Như vậy, nếu 100% họ hoàn thành nhiệm vụ, chất lượng công việc chỉ còn chừng 70% là tốt, là có ích, còn lại là dở.

Nhưng trong lúc ta cần một điều tra chi tiết về chất lượng dịch vụ công mà các cơ quan nhà nước ở Việt Nam đem lại cho dân, điều rõ thấy nhất là chính số lượng rất đông đảo cán bộ, quan chức ở Việt Nam đang là một vấn đề.

Báo chí Việt Nam vài năm qua đã nhắc đến chuyện một xã nghèo là Quảng Vinh, huyện Quảng Xương ở Thanh Hóa có con số kỷ lục 500 cán bộ.

Chế độ đông quan
Thanh Hoá cũng có con số gần 43 nghìn cán bộ cả tỉnh cho 673 xã.
Với 3,5 triệu dân, tỉnh này có số quan gần bằng 47 nghìn quan chức, viên chức chuyên trách của bộ máy Liên hiệp châu Âu (500 triệu dân).
Và chắc đây không phải là tỉnh duy nhất ’phủ sóng bằng quan’ trên mọi địa bàn ở Việt Nam.

Hệ thống phình to là gánh nặng cho tiền thuế của dân
Quan chức thời này là những ai mà đông như vậy?

Chỉ ở cấp xã thôi, Điều 3, Nghị định số 92/2009/NĐ-CP của Chính phủ Việt Nam nêu ra một danh sách cán bộ có quyền lực với dân, và được hưởng lương bổng rất dài:

a) Bí thư, Phó Bí thư Đảng ủy;
b) Chủ tịch, Phó Chủ tịch Hội đồng nhân dân;
c) Chủ tịch, Phó Chủ tịch Ủy ban nhân dân;
d) Chủ tịch Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam;
đ) Bí thư Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh;
e) Chủ tịch Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam;
g) Chủ tịch Hội Nông dân Việt Nam (áp dụng đối với xã, phường, thị trấn có hoạt động nông, lâm, ngư, diêm nghiệp và có tổ chức Hội Nông dân Việt Nam);
h) Chủ tịch Hội Cựu chiến binh Việt Nam.
Ngoài ra, công chức cấp xã có các chức danh sau đây:
a) Trưởng Công an;
b) Chỉ huy trưởng Quân sự;
c) Văn phòng - thống kê;
d) Địa chính - xây dựng - đô thị và môi trường (đối với phường, thị trấn) hoặc địa chính - nông nghiệp - xây dựng và môi trường (đối với xã);
đ) Tài chính - kế toán;
e) Tư pháp - hộ tịch;
g) Văn hoá - xã hội.

Căn cứ vào đây thì quả không có gì quá đáng khi Việt Nam bị phê là đang có hệ thống trị dân toàn diện, bao phủ mọi ngóc ngách của đời sống, khiến xã hội dân sự không còn chỗ thở.

Nhưng triết lý phủ sóng bằng quan ở cả nước còn có hệ quả nghiêm trọng với quốc gia ở ba lĩnh vực.

Đầu tiên là kinh phí ngân sách nhà nước Việt Nam mà thực chất là tiền thu từ dân, thuế doanh nghiệp, tiền vay nước ngoài, tiền bán tài nguyên...phải gánh chịu để nuôi bộ máy khổng lồ phi sản xuất.

Người dân phải góp thóc nuôi cán bộ xã ở một số tỉnh

Điều thứ nhì là dù chính phủ trung ương nỗ lực cải tổ nền kinh tế nhưng ở hàng nghìn xã có những đội ngũ đông đảo cán bộ luôn sẵn sàng bảo vệ quyền lợi riêng nên gây cản trở cho công cuộc hiện đại hóa, dân chủ hóa.

Và điều nữa là hệ thống này áp đặt cơ chế xin - cho vào đời sống xã hội.

Hiển nhiên, về nguyên tắc, bộ máy quan liêu ở đâu cũng có xu hướng ngày càng phình to - một ví dụ bị phê phán là các cơ quan thuộc Liên hiệp châu Âu - nhưng ở Việt Nam, vấn đề nghiêm trọng hơn nhiều vì con số quan chức quá đông.

Hệ thống độc thoại
Trong những lần các lãnh đạo nhất gặp gỡ cử tri, nếu nhìn kỹ ra thì số ‘cử tri’ đa phần đó cũng là cán bộ về hưu, cựu chiến binh, công nhân viên có chân trong Mặt trận, Đoàn Thanh niên, Hội phụ nữ, Hội Nông dân ở phường xã.

Như thế xét cho cùng đó chỉ là cuộc nói chuyện của hệ thống với chính nó.

Và bỏ phiếu tín nhiệm xét cho cùng cũng khó thay đổi được gì vì đây là chuyện của những người giống nhau, tín nhiệm nhiều hay ít với nhau, mang tính nội bộ.

Kể cả khi có sự bất tín nhiệm một vài chục vị, thậm chí hàng trăm vị ở trung ương thì tình hình với hơn 3 triệu quan chức trải khắp các tỉnh thành cũng không có gì thay đổi.

Hàng ngày họ vẫn lĩnh lương, vẫn hưởng các phụ cấp, trợ cấp và thậm chí như Nghị định 92 ghi rõ, nếu họ có về nghỉ thì vẫn đàng hoàng hưởng 90% lương, và nhỡ có chết thân nhân còn được tới 10 tháng lương lo ma chay.

Đây là một hiện tượng chưa từng có trong lịch sử Việt Nam vì làm quan thời phong kiến cũng phải thi cử đàng hoàng (viết được chữ Nho không dễ), còn làm cán bộ ở Việt Nam như chính Nghị định 92 ghi, chỉ cần trình độ sơ cấp.

Nước nào thời nay cũng có bộ máy quan liêu điều tiết nhiều hoạt động của xã hội nhưng ở đa số các quốc gia tiên tiến nó bị hạn chế bởi lá phiếu cử tri qua cơ chế dân chủ và truyền thông tự do.

Còn ở Việt Nam, nó đến từ Liên Xô và Trung Quốc, và du nhập trong bối cảnh chiến tranh nên ngay từ lúc sinh ra đã được ‘cài đặt’ mã kiểu Leninism để kiểm soát toàn diện cả xã hội.

Trong truyện ngắn chỉ có đúng một đoạn văn, ‘Del rigor en la ciencia’, Jorge Louis Borges kể câu chuyện ở xứ nọ người ta tạo được tấm bản đồ hoàn hảo, tỷ lệ 1-1.

Quả là tuyệt, vì bản đồ nào có thể chính xác hơn, toàn diện hơn tỷ lệ ôm trọn cả lãnh thổ quốc gia như thế?

Nhưng trong tác phẩm ẩn dụ tạm dịch là ‘Sự chính xác của khoa học’, Borges viết tấm bản đồ to bằng đúng quốc gia đó đã trở nên vô dụng.

Bởi xem bản đồ cũng chẳng khác gì đi luôn ra ngoài thực địa nên chẳng còn ai cần nó nữa.

Còn ở Việt Nam, chuyện không tinh tế như thế mà rất thực tiễn: đó là chuyện bát cơm.

Khổ tâm nhất là ở xã Quảng Vinh, Thanh Hóa chính quyền phải thu lúa gạo của dân để nuôi cán bộ, cứ năm tấn thóc thì thu một tấn, theo báo Việt Nam.

Nguồn: BBC


Công lý ở Việt Nam chỉ là anh hề!

Công lý ở Việt Nam chỉ là anh hề!

 VRNs (20.11.2014) – Sài Gòn

Mấy ngày qua dư luận xôn xao về trang bìa của cuốn sách “Bộ luật dân sự và văn bản hướng dẫn thi hành 2014” được cho là phản cảm khi khắc họa một thân hình đàn ông trần truồng, trên người chỉ mặc một chiếc quần nhỏ,  và hai tay dang rộng… làm cán cân công lý.  Duy có khuôn mặt lắp ghép thì rõ “hình thật”.

Báo chí trong nước mô tả, “khuôn mặt được cắt ghép” đó chính là “hình của diễn viên hài Công Lý”.

Cuốn sách này được xuất bản vào năm 2014, do Nhà xuất bản bản Lao động – Xã hội in 1.000 cuốn, bán cho công chúng.

Bình luận về bìa sách gây tranh cãi, Thẩm phán Phạm Công Hùng nói: “Tôi không hiểu ban biên tập cuốn sách, nhà xuất bản nghĩ gì mà lựa chọn hình ảnh như vậy để làm bìa, nó giống như một sự hài hước và phỉ báng vào nền tư pháp Việt Nam.”

Luật sư Lê Công Định đã phản hồi lại với ông Hùng trên facebook cá nhân của luật sư Định như sau: “Thưa ông thẩm phán, nền tư pháp này chưa đáng để nhận phỉ báng sao? Một đồng nghiệp của tôi cách đây nhiều năm đã ví von toà án là phiên chợ đấu giá, nơi ai trả giá cao sẽ “mua” được bản án. Tiếc thay hình như tình trạng ấy đến bây giờ lại được “nhân điển hình” khắp nơi.”

Dẫn nguồn từ Dân Trí, ông Nguyễn Huy Chánh, Trưởng đại diện NXB Lao Ðộng – Xã Hội tại Sài Gòn, cho rằng đây là một “tai nạn nghề nghiệp”. Ông cho biết, NXB sẽ kiểm tra về sự cố này và sẽ thu hồi tất cả các cuốn sách đã được bày bán trên thị trường.

Bạn đọc nedcen nói rằng đây không phải là sự cố do “tai nạn nghề nghiệp” gây ra, mà lỗi này có chủ đích. Bạn đọc nedcen viết: “Tôi cho rằng không phải vô ý đưa hình hài của diễn viên hài Công Lý lên bìa sách luật mà đó là có chủ ý. Họ muốn nói rằng luật của Việt Nam ta là một trò hài hước. Vì sao vậy ? Đó là do một số cơ quan CSĐT, Viện kiểm sát, Tòa án trong nhiều vụ án đã biến người vô tội thành có tội và biến kẻ có tội thành vô tội, đó là những tiêu cực trong ngành tư pháp trong những năm qua không ngừng gia tăng. Hậu quả là luật pháp trở thành thứ hài hước.”

Một số bạn đọc nhận xét rằng, sự nhầm lẫm của nhà xuất bản Lao Động – Xã Hội thật là thâm thúy và đã đánh giá đúng nền tư pháp ở VN chỉ là một anh hề.

Phan Thu Hằng thắc mắc: “Nhà xuất bản phải chăng muốn ví von việc thi hành bộ luật như Công Lý diễn hài?”. Uyen Nguyen trả lời: “Nhà xuất bản thừa hiểu “Công Lý chỉ là diễn viên hài”, NXB thật can đảm và thâm thúy!”. Phuong Tony cho một ý kiến khác: “Ngụ ý của NXB có lẽ là: công lý ở VN chỉ như một thằng hề.” Vũ Tuấn nói: “Đúng là hài thật. Ngành tư pháp Việt Nam có cảm thấy vì sao lại bị nhạo báng công khai như vậy. Nhà xuất bản kia đúng là liều thật, nhưng chắc họ không phải là gã điên đâu.” Nguyen Dang Hoi có vẻ hài lòng: “NXB Lao Động – Xã Hội làm được điều trên cả tuyệt vời… Phản ảnh được những điều mà lâu nay [công luận] phải tốn bao nhiêu là giấy mực, những bình luận đúng sai, và những án tù đày cho những nhà tư tưởng lớn muốn thay đổi thực trạng XH hiện tại.”

Lê Nguyễn Hương Trà cho rằng: “Công lý đích thực là một diễn viên hài… Sự thật thường gây mất lòng.” Mai nói rằng: “sự thật nó vậy mà, có gì mà xoắn. Công lý ở VN chỉ là anh hề! Không biết vị nào duyệt cho in bìa này độc”thiệt ạ!”.

Một số bạn đọc khác cho rằng, đây là cách châm biếm có sức lan tỏa rộng nhằm nêu bật các thực trạng xã hội đang diễn ra ở VN.

Hoa Liên cho hay: “Đây là cách thu hút được sự chú ý của đông đảo người dân để họ hiểu hơn về thực trạng xã hội và yêu cầu các nhà lãnh đạo phải thay đổi. Chứ, nếu, chỉ gửi thư phê bình hay góp ý với các cấp chính quyền thì các thư từ này chỉ bị vứt vào sọt rác mà không được xem xét.”

Phan Hoàng Liên tiếp lời: “Đấu tranh công khai trực diện đôi khi rất phiền phức, có thể bị tù tội, nhưng cứ giả vờ ngây ngô như thế này, rồi gửi những thông điệp này lại hay, có sức lan tỏa lớn và ai cũng hiểu được thông điệp muốn nói gì. Phương pháp quá đơn giản. Công lý ở VN chỉ là một diễn viên hài.”

Cũng dẫn nguồn từ Tuổi Trẻ, theo công văn của Cục Xuất bản ban hành quyết định đình chỉ phát hành quyển sách “Bộ luật dân sự và văn bản hướng dẫn thi hành 2014” với hai lý do là, “bìa của cuốn sách sử dụng hình ảnh minh họa không phù hợp với nội dung cuốn sách” và ” dễ gây suy diễn, không có lợi cho bạn đọc.”
Trích từ nguồn Tuổi Trẻ, ông Nguyễn Hoàng Cầm -Giám đốc NXB Lao Động và Xã Hội, khẳng định, ông đã có lỗi khi “không kiểm tra lại bản scan trước khi in”.

Danh hài Công Lý nói rằng, ông ngạc nhiên và không hiểu tại sao hình ảnh của ông lại được sử dụng như thế này. Và, ông yêu cầu NXB phải gửi lời xin lỗi trực tiếp.

Thực sự, nền tư pháp Việt Nam đã tự mình biến thành những “anh hề” từ lâu.  Ngay những ngày đầu mới “cưỡng chiếm” miền Nam, dân gian đã xuất hiện những câu chuyện tiếu lâm, câu vè nhằm tố cáo “công lý” của chế độ cộng sản, như là: “Nam kỳ khởi nghĩa tiêu Công lý; Đồng khởi vùng lên mất Tự do”; “Tiền là Tiên là Phật, là sức bật tuổi trẻ, là sức khỏe tuổi già, là cái đà danh vọng, là cái lọng che thân, là cán cân công lý, là cái lý của lẽ phải…”; “Việt Nam có một rừng luật, nhưng khi xử thì theo luật rừng”.

Nó thể hiện ở ngay những lời phát biểu “rất hài” của chính người đứng đầu Tòa án, như Chánh án Trịnh Hồng Dương mạnh miệng tuyên bố: “Luật dân sự xử sao cũng được”. Còn chánh án Nguyễn Văn Hiện than thở và thú nhận: “thiếu thẩm phán nên phải cố vơ vét cả lái xe, đánh máy lên làm thẩm phán…”. Đến thực tế khi một Việt Kiều đứng giữa Tòa tuyên bố “án bỏ túi, bản án với mấy chục trang, đọc hai ba tiếng mà nghị án có 5 phút”. Một anh công an quèn cũng có quyền khẳng định: “Luật là tao”. Hay, để chỉ hành vi “đưa- nhận hối lộ” giữa lái xe với cảnh sát giao thông, người ta gọi nó là “làm luật”. Hình ảnh quan tòa thì “xuống cấp”, “vô cảm”… chánh án, thẩm phán thư ký tòa cùng nhận hối lộ ngay tại trụ. Có Luật sư lớn tuổi – là Luật sư dưới chế độ Sài gòn- chia sẻ rằng: “Trước 1975, tôi quen một thẩm phán, Ông này  kể khi tuyên một án tử hình, ông bỏ ăn hai ba ngày vì suy nghĩ còn ngày nay, người ta tuyên một lúc 7 án tử hình, tuyên xong, ra khỏi cửa cười hô hố!”. Thật buồn!

Tuy nhiên mẫu chốt để biến những người thực thi công lý ở VN trở thành con rối, con hề là do bản chất của chế độ cs độc đảng gây ra. Mà tại VN một đảng cs lãnh đạo đất nước thì mọi phán quyết đưa ra sẽ không độc lập, không khách quan, không nhắm đến mưu sinh của con người mà chỉ còn là những con rối mà thôi.
HT. VRNs



Tin Nóng: THÀNH ỦY HÀ NỘI "NẮN GÂN" TƯỚNG NGUYỄN TRỌNG VĨNH

Tin Nóng: THÀNH ỦY HÀ NỘI "NẮN GÂN" TƯỚNG NGUYỄN TRỌNG VĨNH

.
.
 GHI NHANH CUỘC “KHÁCH THĂM” 
NHÀ CỤ NGUYỄN TRỌNG VĨNH

Đại tá NGUYỄN ĐĂNG QUANG

Blog Bùi Văn Bồng

Chiều 19/11/2014 Hà Nội đã vào cuối thu, lạnh. Tôi tranh thủ đến thăm sức khỏe lão tướng Nguyễn Trọng Vĩnh. Tôi quen biết cụ đã gần 40 năm nay và rất kính trọng và khâm phục cụ về nhân cách, đạo đức cũng như tấm lòng của cụ đối với dân và đất nước. Dù năm nay đã 99 tuổi song cụ vẫn nhanh nhẹn, khỏe mạnh và minh mẫn! Mặc dù hơn tôi 26 tuổi song cụ vẫn coi tôi là một người bạn vong niên thân thiết. Tiếp tôi, ngoài cụ còn có con gái cụ là nhà văn Nguyên Bình và chồng chị là anh Trịnh Văn Trà, một đại tá quân đội đã nghỉ hưu.

Tôi đứng lên chào và xin phép cụ ra về vì đã tâm tình và trò chuyện với cụ hơn một tiếng đồng hồ thì cụ bảo tôi cố nán lại ít phút để dự buổi cụ tiếp đoàn khách của Thành ủy Hà Nội đến thăm cụ.

Năm phút sau khách đến. Dẫn đầu là Ủy viên Thường vụ Thành ủy kiêm chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Thành ủy cùng 5 quan chức của Đảng, gồm: Một chuyên viên của UBKT Thành ủy; ông Phó bí thư Quận ủy Đống Đa; ông Chủ nhiệm UBKT Quận ủy Đống Đa; bà Bí thư Đảng ủy phường Kim Liên và ông Bí thư chi bộ nơi cụ sinh hoạt Đảng. Đoàn khách đi luôn vào nội dung cuộc viếng thăm: Hỏi cụ có phải là người ký vào Thư ngỏ 61 (toàn văn xem tại đây) không và ai là người chấp bút, thảo ra thư đó? Họ thuyết phục cụ tuyên bố rút tên khỏi danh sách 61 đảng viên ký Thư ngỏ đó vì đã vi phạm vào quy định của Đảng, đặc biệt là "19 điều cấm" mà Đảng không cho đảng viên làm.

Cụ khẳng đinh chính cụ là người ký vào Thư ngỏ 61 đó, và vì cụ nhiều tuổi đảng nhất, 75 năm tuổi đảng, nên anh em xếp cụ lên danh sách đầu tiên. Còn ai là người soạn thảo thư đó thì cụ nói là mọi người ngồi trao đổi với nhau, đều nhất tri và đồng tình những nội dung cấp thiết phải kiến nghị với Lãnh đạo Đảng như nội dung Thư ngỏ đã nêu rõ, còn ai là người chấp bút khởi thảo thì không quan trọng, cụ không đáp ứng câu hỏi này vì cụ cho rằng mọi người ký vào Thư ngỏ thì đều có trách nhiệm như nhau và sẵn sàng đối thoại, tranh luận công khai và dân chủ với lãnh đạo Đảng về những vấn đề mà Thư ngỏ 61 đã nêu lên. Liệu Đảng có đồng ý đối thoại và tranh luận công khai với nhóm 61 đảng viên ký vào Thư ngỏ này không ?

Còn về yêu cầu cụ tuyên bố rút tên khỏi danh sách những người ký tên Thư ngỏ này thì cụ nói không, dứt khoát không bao giờ tôi rút theo yêu cầu của các anh!  Còn việc đoàn “đến thăm” kết luận rằng cụ cùng 61 đảng viên ký tên tập thể vào Thư ngỏ là vi phạm qui định của Đảng và "19 điều cấm" không cho đảng viên làm  thì cụ hoàn toàn bác bỏ, cụ nói chính những qui định đó đã triệt tiêu tinh thần dân chủ trong đảng và ngay "19 điều cấm" cũng vi phạm Điều lệ Đảng ! 

Ông Chủ nhiệm UBKT Thành ủy trách cụ là tại sao cụ không trực tiếp góp ý kiến với Đảng theo con đường mà Đảng đã qui định mà lại tán phát những quan điểm sai trái, làm cho đảng viên và người dân hoang mang, dao động? Cụ trả lời là cụ rất thất vọng vì trong suốt gần 10 năm qua cụ đã kiên trì và chân tình góp ý, đã không dưới 10 lần viết thư tay gửi Bộ Chính trị, Ban Bí thư, Ban CHTW Đảng và cả Tổng Bí thư nhưng không lần nào cụ được hồi âm, trả lời! Cụ nói: Đến như cụ 16 năm là Ủy viên Trung ương Đảng (Khoá III), là lão thành cách mạng, có 75 năm tuổi đảng, mà các anh ấy trốn tránh, không thèm trả lời thì thử hỏi những góp ý, kiến nghị của các đảng viên khác các anh ấy coi ra gì? Lãnh đạo Đảng ngày nay chỉ thích nghe những ý kiến xu nịnh, thuận tai của bọn cơ hội, giáo điều, nhưng ngược lại họ coi các ý kiến phản biện và những đóng góp chân tình, xây dựng, tâm huyết và khoa học của rất nhiều nhân sỹ trí thưc và đảng viên là những ý kiến có “động cơ xấu”, thậm chí còn bị chụp mũ là “suy thoái, biến chất” hoặc “bị các thế lực thù địch xúi giục”! Đấy chính là một trong các lý do cụ ký tên vào Thư ngỏ 61 và công khai thư đó cho nhân dân biết sau khi thư đó đã gửi chuyển phát nhanh cho TBT, BCT, BBT và  tất cả gần 200 UVTW Đảng. 

Ông Chủ nhiệm UBKT Thành ủy trách là việc tán phát Thư ngỏ đó trên mạng là sai trái, làm cho các đảng viên hoang mang, dao đông, không tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng. Điều đó làm ảnh hưởng lớn đến uy tín của Đảng. Nghe đến đây tôi phải xin phép cụ Vĩnh để có đôi lời với ông Chủ nhiệm UBKT Thành ủy. Tôi nói: “Vâng, thưa đồng chí Chủ nhiệm UBKT, tôi nguyên là cán bộ Bộ Công an, đã về nghỉ hưu 11 năm nay và là một trong 61 đảng viên ký tên vào Thư ngỏ 61. Ý kiến đồng chí vừa nói rất đúng. Nếu có ai hoang mang, dao động và không tin vào sự lãnh của Đảng thì người đó chính là Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng. Đồng chí Phú Trọng nói "Đến hết thế kỷ này không biết là đã có CNXH hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa?"  Đồng chí TBT không phải nói ở chỗ riêng tư mà phát biểu chính thức trong một buổi thảo luận Tổ đại biểu ở Quốc Hội khóa XIII để góp ý cho Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 2013 tháng10 năm ngoái và đã được VTV, VOA và TTXVN loan tải rộng rãi!  Chính phát biểu bi quan đó của đồng chí TBT làm tôi thực sự dao động, hoang mang và không còn tin vào sự lãnh đạo hiện nay của Đảng nữa, và đây cũng chính là một trong các lý do khiến tôi ký vào Thư ngỏ 61. Lúc nãy tôi  có hỏi về di chúc của Chủ tịch HCM và đồng chi trả lời là di chúc của Bác Hồ rất đúng và tuyệt đối đúng! Vâng, tôi hoàn toàn đồng ý với đồng chí. Di chúc của Bác không căn dặn Đảng ta xây dựng CNXH mà chỉ  dặn Đảng xây dựng một nước Việt Nam hòa bình, thống nhất, độc lập, giàu mạnh và xây dựng một xã hội công bằng, dân chủ văn minh thôi, và trong di chúc không có một từ nào Bác đề cập đến chủ thuyết Marx-Lenine và căn dặn nhân dân và đảng ta phải kiên định con đường này! Vậy tại sao Đảng ta không làm theo di chúc của Bác?

Ông Chủ nhiệm UBKT Thành ủy không trả lời trực tiếp mà chuyển sang việc đề cập đến thành tựu lãnh đạo cách mạng của Đảng. Ông gợi lại chuyện 75 năm trước (1939) khi cụ vào Đảng và thoát ly tham gia cách mạng thì đất nước ta còn nghèo lắm, dân ta còn khổ lắm nhưng nhờ sự lãnh đạo tài tình và sáng suốt của Đảng nên ngày nay nước ta đã hết nghèo, dân ta đã hết khổ, nay thì nhà nào cũng có ít nhất một xe máy thì làm sao cụ lại nói đường lối của Đảng là sai lầm, cần phải từ bỏ con đường xây dựng CNXH theo mô hình Xô-viết ? Ông ta còn nói rằng Đảng đã và đang kiên định con đường XHCN, mang lại hạnh phúc cho nhân dân, xã hội ta không có người bóc lột người, Đảng không cho phép bọn tư bản bóc lột giá trị thặng dư nhân dân lao động VN, hiện nay nhân dân làm theo sức và hưởng theo lao động, mai này khi tiến lên xây dựng CNCS thì người dân sẽ làm tùy sức và sẽ hưởng thụ theo nhu cầu!  Về đối ngoại, Đảng ta cũng có chính sách khôn khéo và cương quyết với TQ, buộc họ phải rút giàn khoan HD981 khỏi vùng đặc quyền kinh tế của ta trước thời han. Đây rõ ràng là thắng lợi của ta...(!?).

Cụ Vĩnh nói: “Nó rút chủ yếu là do sức ép quốc tế. TBT Nguyễn Phú Trọng không hề có một lời nào lên án TQ. Hội nghị TW9 đang họp, cũng không hề có một tuyên bố nào. Rồi đến Quốc Hội họp cũng không ra tuyên bố hoặc nghị quyết lên án TQ, Chính phủ cũng vậy! Sao nay lại tự nhận là do ta đấu tranh kiên quyết , mạnh mẽ nên buộc nó phải rút? TQ không bao giờ từ bỏ dã tâm bành trướng, xâm lược nước ta.Đảng phải hết sức cảnh giác và phải thực sự dựa vào nhân dân và phải đặt lợi ích của đất nước,của dân tộc lên trên lợi ích của Đảng thì mới có thể thắng lợi kể cả trong xây dựng đất nước cũng như bảo vệ Tổ quốc, và đừng có quá nhẹ dạ tin vào 16 chữ vàng và 4 tốt , kẻo sẽ bị lừa và dễ mất nước”! 

Đại tá Trà dù đã rất kiên nhẫn ngồi nghe từ đầu, song đến đây ông không kìm được, ông nói: “Nghe các đồng chi lập luận, tôi không thể thông! Đồng chí khẳng định VN chỉ có thể chọn mô hình XHCN để xây dựng đất nước, ngoài ra không có con đường nào khác. Thế thì đồng chí giải thích tại sao lãnh đạo Đảng và Nhà nước ta đi hết nước tư bản này đến nước tư bản kia để van nài họ công nhận nền kinh tế nước ta là nền kinh tế thị trường? Phải chăng điều đó chứng tỏ chính Đảng không tin vào CNXH và thú nhận học thuyết Marx-Lenine là bế tắc?”.

Không thấy vị Chủ nhịêm UBKT Thành ủy và các vị khách trả lời, tôi nói: “Cho đến lúc này, ngay cả Hội đồng lý luận Trung ương cũng như các nhà nhà lý luận của Đảng cũng không có ai đưa ra được một định nghĩa có sức thuyết phục thế nào là nền kinh tế thị trường theo định hướng XHCN. Kinh tế thị trường và Chủ nghĩa xã hội không thể tồn tại và giao thoa cùng nhau được! Có cái này thì không có cái kia và ngược lại”.

Cụ Vĩnh nghe vị Chủ nhiệm UBKT Thành ủy thuyết giảng, chắc cảm thấy rất mệt, song cụ vẫn vui vẻ nói: “Lúc nãy nghe đồng chí Chủ nhiệm UBKT Thành ủy nói thời tôi vào Đảng và tham gia hoạt động CM đã cách đây 75 năm rồi. Vâng, đồng chí nói đúng. Hồi đó tôi vào đảng là Đảng Cộng sản Đông Dương sau này đổi tên thành Đảng Lao Động Việt Nam, và tôi thấy Đảng tôi chọn lúc đó đều rất trong sáng và thực sự vì dân tộc và đất nước, và nó khác xa  ĐCSVN hiện nay. Mong các đồng chỉ về và phản ảnh trung thực, đầy đủ các ý kiến ta trao đổi hôm nay, và kiểm tra giúp các đơn thư mà tôi đã gửi lãnh đạo Đảng trong hơn 9 năm qua và nhắc họ cố gắng đọc và nghiên cứu. Nếu bố trí gặp trực tiếp tôi thì tốt, nếu không thì cố gắng hồi âm các thư tôi đã gửi.

Đoàn “khách” cũng cảm thấy khó có gì để nói thêm nên đứng dậy xin phép ra về. Ông Trưởng đoàn kính chúc cụ mạnh khỏe để tiếp tục đóng góp ý kiến xây dựng Đảng theo đúng quy định để Đảng thực sự trong sạch và vững mạnh. Tôi về đến nhà  là  đã gần 6 giờ chiều, tuy khá mệt song cố gắng ghi lại trung thực nhưng chắc không đầy đủ nội dung cuộc gặp này,kẻo để lâu lại quên. Tôi nghĩ chắc đây chưa phải là cuộc thăm viếng và trao đổi cuối cùng. Và cũng không riêng với cụ Vĩnh, với những khác biệt giữa nhận thức và thực tiễn, giữa quyền hành và dân chủ như thế này, tôi nghĩ rằng những đoàn “khách” như thế này còn “hỏi thăm sức khỏe” nhiều người khác nữa, cho dù có góp ý với lãnh đạo đảng, nhà nước những ý kiến chân thành, xây dựng, nhưng “khác chủ trương, khác ý lãnh đạo”!

NĐQ





Đôi lời với mấy chú công an


Đôi lời với mấy chú công an

Ảnh mang tính minh họa

Hồi thế chiến II, nước Pháp thua trận vào năm 1940 và bị quân Đức quốc xã chiếm đóng. Chính phủ do Thống chế Pétain đứng đầu hợp tác với quân Đức thì đóng đô  tại Vichy ở phía đông nam nước Pháp, chứ không tại Paris – do đó mà có tên là chính phủ Vichy. Vì thế mà dân tình nước Pháp bị chia rẽ giữa những người hợp tác với Đức và những người kiên quyết chống lại quân xâm lược.

Những người yêu nước phần đông thì ở lại trong nước – chỉ có một số ít như Tướng De Gaulle thì đi ra nước ngòai, lưu vong tá túc bên nước Anh gần kề sát cạnh với nước Pháp. Và nhiều thanh niên sinh viên Pháp đã can đảm tổ chức những cuộc tấn công phá họai chống quân Đức xâm lược. 

Do lệnh của người Đức, khi họ bị bắt và bị đem đi xử bắn – thì có sự trớ trêu là họ bị chính những thân binh người Pháp trong chính quyền Vichy ra tay sát hại mình. Và đã có những thanh niên yêu nước can đảm nói thẳng vào mặt kẻ sắp hành quyết mình như thế này : “Đồ ngốc ạ, tôi chết là vì tranh đấu cho các anh nữa đấy!” (nguyên văn tiếng Pháp như sau : Imbéciles, c’est pour vous aussi que je meurs).

Trên đây là chuyện ở nước Pháp vào thời kỳ 1940 – 44 dưới sự chiếm đóng của quân Đức quốc xã. Còn ở tại Việt nam hiện nay dưới chế độ chuyên chế đôc tài công sản, thì tình hình ra sao?

I – Bạo hành, tra tấn, khủng bố ở Việt nam hiện nay.
Ở nước ta hiện nay, thì chính quyền cộng sản sử dụng công an, mật vụ, côn đồ và cả xã hội đen để sách nhiễu, đánh đập tàn tệ đối với bất kỳ người dân nào mà không chịu răm rắp tuân theo họ. Đã có nhiều trường hợp người dân bị chết ngay trong đồn công an – điển hình như trường hợp của ông Tùng là cha của cô Trịnh Kim Tiến. Hoặc như bà Đặng Kim Liêng mẹ của chị Tạ Phong Tần vì uất ức quá mà phải tự thiêu để phản đối hành vi ngang ngược của nhà cầm quyền.

Vừa mới đây, trong tháng 11 năm 2014 này, thì có vụ công an và côn đồ đến bao vây hành hung các tín đồ theo đạo Tin Lành ở Bình Dương. Và tệ hại nhất là khủng bố cả nhóm người đi phúng viếng đám tang của Luật sư Trần Lâm vừa mất ở thành phố cảng Hải phòng – trong nhóm này có nhà vật l‎y Nguyễn Thanh Giang đã gần 80 tuổi, gia đình Luật sư Lê Thị Công Nhân v.v… Cũng phải kể đến chuyện hành hung gây thương tích nặng cho kí‎ giả Trương Minh Đức, nhà tranh đấu Nguyễn Bắc Truyển liên tục gần đây nữa.
Họ đặc biệt chĩa mũi dùi tấn công vào các tín đồ hiền lành thuộc đủ mọi tôn giáo như Phật giáo, Công giáo, Tin lành, Hòa hảo, Cao đài – kể cả người thuộc các sắc tộc thiểu số nơi vùng rừng núi cao nguyên.

Trong thời đại internet, thì mọi hành vi bạo ngược tàn ác đó đều bị phanh phui và phổ biến khắp nơi ở trong cũng như ở ngòai nước – và đặc biệt các tổ chức tranh đấu nhân quyền quốc tế như Ân xá Quốc tế, Human Rights Watch, Ký giả Không Biên giới v.v…, thì họ đều thâu thập được hết mọi tin tức và tài liệu về nạn bạo hành khủng bố có tính cách hệ thống này của chính quyền Hà nội.

II – Những phản đối nghiêm túc của các cựu tù nhân lương tâm.
Đọc trên Internet, chúng ta có thể ghi ra nhiều cách biểu thị sự phản đối nạn công an bạo hành, tra tấn, lăng nhục – điển hình như sau đây :
1 – Văn kiện của 25 tổ chức Xã hội Dân sự đồng lọat phản đối công an bạo hành

2 – Bức hình 4 Cựu Tù nhân Lương tâm cầm các biểu ngữ “Phản đối Bạo hành”, “Phản đối Tra tấn”, “Stop Violence”, “Stop Torture”. Đó là Lê Đông Phương, Nguyễn Tuấn Nam (đi xe lăn), Phạm Bá Hải và Trương Minh Đức. Bức hình của 4 người này cũng như bức hình của 6 người dưới đây rõ ràng đã gây một ấn tượng sâu sắc đối với công chúng vì lối trình bày vừa ôn hòa, bất bạo động mà lại đày tính chất sáng tạo của những cựu tù nhân lương tâm nổi tiếng của Việt nam vậy.


3 – Bức hình 6 nhân vật nổi danh, mỗi người cầm một chữ mà ghép chung lại thành biểu ngữ gồm có 6 chữ “Phản Đối Bạo Hành Tra Tấn”. Các nhân vật này là : Bác sĩ Nguyễn Đan Quế, Linh mục Phan Văn Lợi, Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, Cụ Lê Quang Liêm, Thượng Tọa Thích Không Tánh, Mục sư Nguyễn Hồng Quang. Cả 6 vị này đều sống xa cách nhau, ấy thế mà có sáng kiến phối hợp hành động ăn khớp với nhau như thế – thì quả thật đó là một thế võ tuyệt chiêu của phong trào tranh đấu dân chủ và nhân quyền hiện đang mỗi ngày một dâng cao trên khắp đất nước ta.



4 – Còn những thư tố cáo và phản đối của biết bao nhiêu nạn nhân và cũng là chứng nhân của những hành vi bạo ngược tàn ác này – điển hình như của các cô Phương Uyên, Hùynh Thục Vy, anh Phạm Bá Hải v.v… nữa. Đấy là những chứng từ rất đáng tin cậy của những người được quần chúng tin tưởng và mến mộ vì tư cách đàng hòang ngay thẳng. Rõ ràng là đang có hiện tượng “Chúng khẩu đồng từ”, là “Tiếng nói của Lương tâm, của Lẽ phải” xuất phát từ mọi giai tầng trong xã hội nơi quê hương thân yêu của chúng ta.

III – Để tóm lược lại.
Theo đúng như tiêu đề của bài viết, tôi xin ghi ra vài điều ngắn gọn để gửi đến các chú công an mà đã từng có những hành vi bạo ngược ác đức đối với bà con đồng bào hiện cùng chung sống trên mảnh đất quê hương Việt nam như sau đây :

1 – Các chú là nhân viên, cán bộ của nhà nước, thì phải nghiêm chỉnh thi hành mệnh lệnh của cấp trên giao phó cho vậy thôi. Các chú được trả lương, được hưởng những ân huệ bổng lộc hậu hĩnh của cơ quan, thì cứ phải “ăn cây nào, rào cây ấy”, “thiên lôi chỉ đâu, thì cứ việc đánh vào nơi đó” – cứ rắp mắt mà làm, bất kể những đau đớn ê chề của những nạn nhân vô tội ấy ra sao. Đúng vậy, các chú có l‎ý vì chỉ làm theo chỉ thị của cấp trên, không thể nào mà lẩn tránh thóai thác cái công việc tàn bạo đó được.

Cái lý của các chú như vậy, thì cũng giống y hệt như những đao phủ cũng là người Việt nam mà phải theo lệnh của quan thày cấp trên là thực dân Pháp để hành quyết những nhà ái quốc như Nguyễn Thái Học tại Yên Bái vào năm 1930 vậy đó.

2 – Nhưng mà cái lý của giới lãnh đạo cộng sản chóp bu hiện nay của các chú, thì xét ra không thể nào gọi là ổn thỏa về mặt nào được cả. Bởi cái lý do thật rõ ràng là : Họ xưng mình là những đày tớ của nhân dân, ấy thế mà bây giờ chính họ lại ra lệnh cho đàn em là các chú – để hành hạ đàn áp bạo ngược hết cỡ đối với người dân yêu nước dám phản đối quân xâm lược Trung quốc, dám chống lại viên chức tham nhũng thối nát, phung phí tài sản ngân sách của quốc gia, chống lại việc cướp đất đai ruộng vườn của Dân Oan v.v… Các chú thử bình tâm mà xét lại cái thân phận của mình là những kẻ làm tay sai, tiếp tay cộng tác với cái bè lũ phản quốc gian tham tàn tệ bất xứng như thế – cứ xét kỹ lại đi – thì sẽ thấy là mình không còn là những con người xứng đáng với truyền thống kiên cường bất khuất của cha ông dòng dõi nhà mình được nữa.

3 – Còn xét về mặt lương tâm, về mặt tình cảm giữa con người với nhau – thì rõ ràng là cái hành động mà các chú ra tay tàn nhẫn ngược ngạo như thế – sao mà mọi người trong quần chúng nhân dân, không thể nào có một ai lại chấp nhận bỏ qua cho được. Đúng là những việc làm đó nó trái ngược quá đỗi với luân thường đạo lý mà cha ông chúng ta vẫn thường dạy bảo uốn nắn cho con cháu từ ngàn xưa. Các chú đều đã có gia đình, có con có cháu đàng hòang cả rồi. Vậy thì các chú phải biết ráng sức mà “ăn hiền, ở lành” hầu còn có thể để lại cái phúc đức cho con cháu mình sau này nữa chứ – theo đúng như lời dạy của ông bà chúng ta là : “Cha mẹ hiền lành để đức cho con” vậy đó mà.

* Trên đây là mấy lời tâm tình xin được gửi đến mấy chú công an, mật vụ một cách thẳng thắn ôn hòa thế thôi. Xin các chú thông cảm như vậy – tuy nói ít mà xin các chú hiểu nhiều cho nha.
Còn riêng đối với giới lãnh đạo cộng sản chủ chốt – họ là những người đã dám  rắp tâm đứng ra ký kết bán đất, bán biển đảo với nhà cầm quyền Trung quốc ở Hội nghị Thành Đô từ năm 1990  – thì còn có điều gì tệ hại hơn nữa mà họ không dám làm? Vì thế mà đối với những con người như thế, thì thật tình tôi không tin là mình có thể dùng lời lẽ ôn tồn nhẹ nhàng nào để mong có thể cảm hóa thuyết phục được tận cõi lòng đã quá chai đá của họ được nữa.
Việc này, tôi xin để đại khối dân tộc sau này tùy nghi định liệu – chứ những cá nhân đơn lẻ như tôi, thì đích thực bản thân mình coi “họ là những kẻ hết thuốc chữa mất rồi”./

Costa Mesa California, tháng 11 năm 2014
(Tác giả gửi đăng)




image





nh mang tính minh ha   Hi thế chiến II, nước Pháp thua trn vào năm 1940 và b quân Đc quc xã chiếm đóng.
Aperçu par Yahoo


__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link