Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, November 26, 2014

Đì tìm Đi tìm nguồn gốc một vấn nạn cuả toàn dân Việt Nam và tự hỏi Ông Cha ta có hành xử như vậy không ?

Kính chuyển bài viết về sự Dối Trá trong xã hội cộng sản VN :
" Đi tìm nguồn gốc một vấn nạn cuả toàn dân Việt Nam ( Dối Trá )
và tự hỏi Ông Cha ta có hành xử như vậy không ?"
Sự dối trá ấy đang được CSVN xuất cảng ra hải ngoại, thông qua những tay sai, những tên nằm vùng, những kẻ đội lốt Quốc Gia, miệng nói chống cộng , nhưng tay thì rước cộng vào nhà, lôi bè, kéo phái vì quyền lợi , chia rẽ, phá hoại cộng đồng ....  Hãy tìm cách đối phó.
[NLG-73-LPN] 
Subject: Đì tìm nguồn gốc một vấn nạn cuả toàn dân Việt Nam và tự hỏi Ông Cha ta có hành xử như vậy không ?
Vì sao dối trá ?
 Nguyễn Thị Từ Huy




















Trước những vấn nạn của đất nước, của dân tộc ngày hôm nay, những người Việt Nam nào còn một chút lương tri, còn có trách nhiệm và còn suy nghĩ đều tự đặt câu hỏi: « vì sao chúng ta đến nông nỗi này ? ». Và đã có không ít người đi tìm nguyên nhân trong căn tính của dân tộc.

Thế nhưng, nhiều nhà nghiên cứu trong lĩnh vực khoa học xã hội và nhân văn của Phương Tây mà tôi từng có dịp tiếp xúc, trò chuyện và trao đổi, nói với tôi, với những cách diễn đạt có thể khác nhau, nhưng ý tưởng đều rất thống nhất : Đừng tìm nguyên nhân trong truyền thống dân tộc của các bạn. Vấn nạn của các bạn hiện nay đến từ một mô hình chính trị mà các bạn đã nhập khẩu hoàn toàn từ Phương Tây.

Dĩ nhiên, mô hình nhập khẩu đó chính là chủ nghĩa cộng sản.
Theo tôi, điều này rất đáng để chúng ta cùng nhau suy nghĩ một cách thấu đáo.

Ở đây, tôi đưa ra một vấn nạn thôi : sự dối trá.

Chúng ta không phủ nhận được một thực tế là dối trá đang trở thành một hiện tượng phổ biến trong toàn xã hội. Ta có thể tìm thấy sự nhận xét đồng thuận về thực tế này trên báo chí cả lề phải và lề trái, hay lề đảng và lề dân, muốn gọi cách nào thì tùy.

Vậy dối trá có phải là truyền thống của người Việt Nam không, có bắt nguồn từ truyền thống của chúng ta không ? Câu trả lời của tôi là : KHÔNG !
Chúng ta hãy đọc câu này :

« … cách mạng cộng sản luôn luôn là một sự tình cờ có tính lịch sử và một sự lừa dối vĩ đại (tôi nhấn mạnh - NTTH). Theo một nghĩa nào đó thì lí do như sau: không có cuộc cách mạng nào lại đòi hỏi những hoàn cảnh đặc biệt đến như thế và cũng không có cuộc cách mạng nào hứa nhiều như thế mà lại làm ít đến như thế.

Thói mị dân, những lời nói quanh co, không nhất quán là đặc trưng của các lãnh tụ cộng sản, nhất là khi họ buộc phải hứa hẹn một xã hội siêu lí tưởng và “thủ tiêu tất cả áp bức, bóc lột”."

Người viết đoạn văn này là một lãnh tụ cộng sản cao cấp, đã phải vào tù vì chống lại chính chủ nghĩa cộng sản, vì đã sớm nhận thức được tính phi nhân và sự sụp đổ tất yếu của mô hình cộng sản chủ nghĩa. Đó là Milovan Djilas, cựu phó tổng thống Nam Tư, mà tôi từng nhắc đến vài lần.


Xin đọc tiểu sử trên mạng qua link dưới đây ;HĐ



Tôi dùng trích dẫn này để chúng ta thấy rằng chính những người cộng sản nói về chủ nghĩa cộng sản như vậy, chính những người cộng sản đã nhìn ra rằng chủ nghĩa cộng sản và sự dối trá là một ; và để chúng ta thấy rằng dối trá là hiện tượng thuộc về bản chất của các xã hội cộng sản trên toàn thế giới. Sự dối trá ấy hoàn toàn không liên quan gì đến truyền thống dân tộc của chúng ta. Trái lại sự dối trá nhập khẩu này đang làm biến dạng tính cách dân tộc của chúng ta. Chúng ta cần cứu lấy dân tộc tính và truyền thống của mình, trước khi quá muộn.

Nếu theo dõi các phân tích mà Djilas tiến hành trong cuốn « Giai cấp mới » ( mà tôi khuyến nghị là chúng ta nên đọc, đặc biệt là Hội đồng Lý luận Trung Ương và những người làm khoa học xã hội ở Việt Nam nên đọc, để hiểu thực chất của xã hội chúng ta) thì ta sẽ không ngạc nhiên trước những biểu hiện « lừa dối vĩ đại » (tôi dùng lại chữ của Djilas) của các lãnh đạo cao cấp.

Dối trá trở thành nguyên lý vận hành của toàn xã hội. Các lãnh đạo, dĩ nhiên, theo phân tích của Djilas, không còn cảm thấy xấu hổ khi nói dối. Lâu dần, không chỉ có các lãnh đạo, mà đến người dân bình thường cũng bị lôi vào và thích ứng với sự dối trá. 

Các quan hệ xã hội được xây dựng trên sự dối trá. Thậm chí các hiện tượng xã hội cũng được xây dựng trên nguyên lý dối trá này. Các khái niệm không cần phải trùng hợp với nội dung thực tế, nhưng điều đáng nói là tất cả mọi người đều thấy chuyện đó là bình thường. Mỗi người đều thấy việc người khác nói dối là bình thường, việc mình nói dối cũng là bình thường, việc tất cả tham gia vào tấn kịch dối trá của toàn xã hội cũng là bình thường.

Một trong những cách thức để bình thường hóa cái nguyên lý dối trá này là người ta cấp cho mọi sự dối trá cái nhãn hiệu : « kiểu Việt Nam ». Ví dụ nhan nhản, ai cũng có thể cung cấp ngay lập tức. 

Ở đây tôi chỉ lấy một sự việc : Quốc hội kiểu Việt Nam. Quốc hội có đấy, nhưng không phải do dân chọn (đảng đâu có giấu diếm việc « đảng cử dân bầu »), không làm việc vì lợi ích của dân, cũng không làm việc vì lợi ích của đất nước (hẳn chưa ai quên được rằng trong những ngày dàn khoan Trung Quốc cắm sâu vào lòng mẹ Biển Đông của chúng ta thì Quốc hội Việt Nam không ra nổi một nghị quyết về Biển Đông, họ nhường việc đó cho Quốc hội Mỹ). 

Rồi bây giờ Quốc hội lại chuyển sang họp kín !!! Vậy thì còn lý do gì cho sự tồn tại của Quốc hội ? Trên thực tế chỉ có cái xác chữ « Quốc hội » tồn tại, cái xác chữ đó không có nội dung. Hàng mấy trăm « đại biểu » ấy không làm nên một Quốc hội thực sự, họ cũng chẳng cần quan tâm xem thế nào là một quốc hội thực sự. Một sự dối trá như vậy được hầu như toàn xã hội chấp nhận một cách bình thường.

Sự dối trá mà chúng ta đang phải chịu đựng hiện nay chính là bản chất của mô hình chính trị mà chúng ta nhập khẩu từ Phương Tây : mô hình chính trị độc đảng cộng sản chủ nghĩa. Mô hình này đã bị chính phương Tây loại bỏ sau khi đã chứng kiến bao nhiêu tội ác, bao nhiêu sự trì trệ, đình đốn và phản tiến bộ do nó gây ra.

Nếu không quyết liệt chống lại sự dối trá đang trở thành phổ biến hiện nay, chúng ta sẽ đánh mất dân tộc tính, đánh mất bản sắc, đánh mất truyền thống, và mất nhiều thứ khác nữa. Và muốn chống lại sự dối trá trên phạm vi toàn xã hội, thì mỗi cá nhân phải có khả năng chống lại sự dối trá đã dần dần định hình trong tính cách của mình.

Chúng ta có làm được điều đó không ?

Paris, 23/11/2014

Nguyễn Thị Từ Huy

CÓ CHĂNG ÂM MƯU "XÓA CỜ ĐỎ – BỎ CỜ VÀNG"?



KHONG VE VIET NAM NEU CON VIET CONG
MUON CHONG TRUNG CONG PHAI DIET VIET CONG
MUON DIET VIET CONG PHAI DIET VIET GIAN

CÓ CHĂNG ÂM MƯU "XÓA CỜ ĐỎ – BỎ CỜ VÀNG"?  
- Nguyễn Nhơn -
 

Phải chăng vì trò Hòa hợp Hòa giải tiến hành mấy chục năm rồi mà vẫn dạng háng tè he, mặc dầu nghị quyết 36 tốn bạc triệu đô vẫn không lay chuyển được đại bộ phận người Quốc gia chống cộng “ cực đoan, quá khích “ nên an ninh tuyên giáo vẹm xuất chiêu mới:  "Xóa cờ đỏ – Bỏ cờ Vàng"?

Người ra chiêu đầu tiên là anh cựu bộ đội cụ hồ, di cư vào Nam lập nghiệp sau ngày việt cộng đánh cướp Miền Nam. Anh cựu bộ đội cụ hồ ăn nên làm ra “ phú quý sinh lễ nghĩa “ tỏ vẻ yêu nước chống tàu xâm lăng mà nổi danh anh hùng yêu nước.

Thời Tam Quốc có khổ nhục kế Hoàng Cái. Ngày nay, dưới thời xã nghĩa, có thành tích ở tù “ nhân danh nhà dân chủ “ là có bảo kê.  Bảo kê cả ba bề bốn bên:


-Bên việt cộng bảo kê làm con bài dự trữ chờ khi đổi chác với Hoa Kỳ;
- Bên phía Mỹ bảo kê để phô trương binh vực dân chủ- nhân quyền.
- Bên phía các nhà “ vận động chánh trị hải ngoại “ bảo kê để phô trương thành tích vận động dân chủ – nhân quyền.
- Bên trong nước, các nhà dân chủ bảo kê là nhà tranh đấu dân chủ thứ thiệt đáng tin cậy.

Cho nên, một khi mà ba bề bốn bên đồng thuận bảo kê thì anh bộ đội có quyền kênh kiệu cho biết rằng, ta đây không chấp nhận cộng sản, nhưng cũng không đứng về phía VNCH chống cộng. Ta là một phe riêng có chủ trương riêng, không dính líu gì với các anh người Việt Quốc gia VNCH.

Cái “ mô hình “ mới nầy, bề ngoài là sổ toẹt cờ đỏ, lấp lững cờ vàng, nhưng bên trong vẫn cứ là: Hòa hợp, đoàn kết tranh đấu vì Tự do – Dân chủ ( sic ). Chuyện lá cờ “ chỉ là biểu tượng có thể thay đổi!” để hậu xét.

Thực chất, đó là mô hình phe thứ ba kiểu mới: Gốc gác nó là cộng sản mang hình thức ly khai mà nội dung là thành phần ngoại vi của việt cộng. Nó còn tệ hơn thành phần thứ ba ngày trước, bởi vì thành phần thứ ba ngày trước chỉ là thiên cộng chớ không phải là gốc cộng sản biệt phái.

Cho nên cái âm mưu “ xoá cờ đỏ “ là động tác giả. “ Bỏ cờ vàng “ mới là mục tiêu thật.

Có điều “ phe ta “ không lường trước được là. Hễ mở miệng ca bài con cá: Bỏ qua quá khứ “ nối kết trong ngoài “ “ kết hợp tổng lực “ tranh đấu cho tự do dân chủ chung chung mà không đá động gì tới triệt hạ độc tài, toàn trị việt cộng thì lộ tẩy: "Kêu gọi thỏa hiệp, đối lập, đối kháng, cải cách, cải lương chế độ việt cộng" chớ không phải "giải trừ nọc độc ung thư bất trị cộng sản".

Cho nên mới có dzụ “ Hội nghị Diên Hồng Thời đại “ mở ra ở Nam Cali với 15 tổ chức “ xã hội Dân sự “ trong nước ký tên tên gia nhập mà coi bộ không khá, không thấy tiếng vang gì hết trơn.

Điều chua chát là ngày 24 tháng 10 vừa qua, GS. Stephen Young còn viết một bài rên rẩm, nhắc lại cái lộ đồ 6 bước thỏa hiệp với việt cộng mà hậu quả là Giáo sư Nguyễn Đình Huy bị tù việt cộng tới 15 năm và các đồng chí Đại Việt còn lại trong nước cũng bị hốt đi tù khi cuộc “ Hội thảo Quốc tế về Phát triển VN “ bị việt cộng phá vở năm 1993.

Và tác giả Bùi Anh Thư viết câu kết về bài viết kể trên như vầy:
“ Phong Trào TNDT & XDDC tan rã, ông Stephen Young đã không có dịp cùng lãnh đạo CSVN áp dụng kế hoạch "sáu điểm" của ông để "Dân Chủ Hóa Việt Nam".(*)
Đã 27 năm trôi qua, cục xương mắc nghẹn vẫn nằm đó, ông Stephen Young sẽ mãi mãi trăn trở về một đề nghị năm xưa.

Ôi cục xương "hòa hợp" thật khó nuốt, nhưng vẫn có nhiều người thòm thèm muốn lượm được cục xương.


Như vậy, âm mưu mượn màu “ Xóa cờ đỏ – Bỏ cờ vàng “ để đổi mới chiêu bài Hòa hợp hòa giải xem ra chưa kéo màn mà đã vảng tuồng!


Nguyễn Nhơn

(*) Bùi Anh Thư: CỤC XƯƠNG "HÒA HỢP" KHÓ NUỐT - BÀI HỌC LỊCH SỬ

__._,_.___

Posted by: "San Le D.

ĐỪNG ĐÒI HỎI QUÁ ĐÁNG ĐỐI VỚI NHỮNG NGƯỜI PHẢN TỈNH HAY BẤT ĐỒNG CHÍNH KIẾN



KHONG VE VIET NAM NEU CON VIET CONG
MUON CHONG TRUNG CONG PHAI DIET VIET CONG
MUON DIET VIET CONG PHAI DIET VIET GIAN

ĐỪNG ĐÒI HỎI QUÁ ĐÁNG ĐỐI VỚI NHỮNG NGƯỜI PHẢN TỈNH HAY BẤT ĐỒNG CHÍNH KIẾN  
Lê Duy San
Cứ mỗi lần có một người phản tỉnh hay bất đồng chính kiến từ trong nước vược thoát được ra ngoại quốc, dù bằng cách nào, người Việt hải ngoại tỵ nạn cộng sản lại chia làm hai phe: phe hoan hô, phe chống đối. Điều này làm cho ngụy quyền Cộng Sản Việt Nam rất mừng vì đây chính là mục tiêu của chúng.

 Biết vậy, nhưng người Việt hải ngoại không thể nào làm khác được vì phe nào cũng đều có cái lý của họ, nhiều khi họ còn có cả hình ảnh và tài liệu làm bằng chứng. Đành rằng những hình ảnh và tài liệu đó chỉ là quá khứ, nhưng tại sao người phản tỉnh hay bất đồng chính kiến kia không nói cho rõ ràng lập trường của mình để cho mọi người rõ mà lại cứ mập mờ hoặc lẩn tránh?

Nói thì dễ, nhưng thực tế không phải là dễ. Chúng ta đều biết bọn cộng sản, nhất là cộng sản Việt Nam, chúng không bao giờ tha thứ cho những kẻ phản bội. Đó cũng là câu trả lời “Tại sao, ông Nguyễn Mạnh Tường, một người nổi tiếng trong giới luật sư trí thức trong thập niên 50, 60, một người yêu nước đã đi theo Việt Minh ngay từ đầu (1945), tới năm 1956, chỉ vì phê bình thẳng thắn những sai lầm của đảng và nhà nước trong vụ “Cải Cách Ruộng Đất” mà đã bị trù dập dã man. 

Đến lúc gần chết và được cho sang Pháp sinh sống, ông mới dám cho xuất bản cuốn “Un Excommunié” (Kẻ Bị Khai Trừ) cũng như triết gia Trần Đức Thảo đến lúc gần chết mới dám viết “Những lời trối trăn” để lại cho hậu thế.
Sau đây, xin kể lại hai cái chết của hai sinh viên Việt Nam đã đi theo Việt Cộng rồi từ bỏ chúng đã bị chúng lên án tử hình và hạ sát như thế nào.

Vụ thứ nhất: Con ông Thẩm Phán Nguyễn Vạng Thọ.
Thời Đệ Nhất Cộng Hoà, Ông Nguyễn Vạng Thọ nguyên là Chánh Án toà Hoà Giải Rộng Quyền tỉnh Rạch Giá, sau là tỉnh Kiên Giang. Năm 1959, ông được Tổng Thống Ngô Đìng Diệm đồng hoá cấp bậc Đại Tá và cử làm Chánh Thẩm Tòa Án Quân Sự MặtTrận. Ông Thọ được Tổng Thống Ngô Đình Diệm ban cho thanh gươm lịnh "Tiền Trảm hậu tấu". Đây là một toà án Đặc Biệt được thành lập theo luật số 10/59 nhằm xét xử trong 3 ngày các tội ác chiến tranh chống lại chế độ Việt Nam Cộng Hòa.  

Ông Nguyễn Vạng Thọ  có một người con trai duy nhứt được cho đi du học theo kế họach Colombo ở Úc. Cậu này bị nhóm Đoàn Kết, một nhóm sinh viên Việt Cộng ở Úc dụ dỗ nhập bọn.

Khi cậu ta về nghỉ hè ở Việt Nam ông bà Thọ thấy con ăn nói khác thường, sặc mùi cộng  sản. Gặng hỏi mãi mới biết con mình bị nhóm sinh viên Việt Cộng  kia nhồi sọ và dụ dỗ gia nhập. Ông bà Thọ  đã phải vất vả để tẩy não đầu óc non dại của cậu con và lập tức  chuyển cậu ta qua Canada để tiếp tục học.  

Cậu ta đã nhận ra ngón đòn nhồi sọ, bóp méo sự thật của VC nên không gia nhập họat động với SV đòan kết Canada như năm trước ở Úc. Nhưng bọn chúng vẫn không tha. Chúng nó theo dõi con trai của Ông Thọ đến tận chỗ trọ học ở Canada. Bọn chúng gồm cả 7 đứa dụ khị cậu ta ra công viên vắng vẻ nói là để trao đổi học hành rồi bất thình lình chúng dùng  buá                      
Buá Tamahawk

Tomahawk, một loại búa nhỏ mà người da đỏ hay xử dụng trong các phim, ném rất xa để giết địch thủ. Chúng bao vây, đập đầu giết chết con ông Nguyễn Vạng Thọ. Xong chúng còn chặt đầu nạn nhân, chắc chúng sợ nhỡ nạn nhân tỉnh lại thì sự việc sẽ bại lộ, nên chúng chặt đứt dầu nạn nhân cho chắc ăn.

Khi đem xác về Saigon chôn, bọn Việt Cộng còn nhắn tin đe dọa gia đình phải âm thầm chôn cất, chúng hâm dọa sẽ giết cả nhà nếu tin tức được loan tải trên báo chí.
Đây không phải là giết con để trả thù bố vì nếu muốn trả thù thì chúng đã giết ngay khi cậu ta còn ở Úc mà chỉ là giết người để cảnh cáo cho những ai đã theo chúng nhưng rồi lại bỏ chúng.

Vụ thứ 2: Con ông Thẩm phán Trần Thúc Linh.
Ông Trần Thúc Linh cũng là một Thẩm phán từ thời Đệ Nhất Cộng Hoà. Ông còn  là Tổng Thư ký Liên Minh Các Lực lượng Dân tộc Dân Chủ và Hòa bình Việt Nam của Luật sư Trịnh Đình Thảo. Đây là một lực lượng do Cộng sản giật dây.

Ông Trần Thúc Linh có mấy người con học rất giỏi, trong đó có Trần Quốc Chương, sinh viên Đại Học Y Khoa Saigon. Có lẽ anh bị ảnh hưởng của người cha phần nào, do đó có một thời gian Chương đã vào Bưng theo Việt Cộng. Sau anh ta về Thành (Saigon). Nhờ thế lực của bố là thẩm phán nên không bị công an bắt giữ và làm khó dễ. Anh vẫn được đi học lại. Một hôm có hai thanh niên lạ mặt tới trường tìm gặp Chương rồi thấy Chương bị té từ lầu ba xuống đất chết.

Sau khi Chương bị chết, cảnh sát mở cuộc điều tra, nhưng không ra nguyên do cái chết của sinh viên Trần Quốc Chương.

Có người cho rằng phe quốc gia giết Chương để dằn mặt ông Linh vì ông Linh thân Cộng và đang làm công cụ cho Cộng sản. Giả thuyết này không vững, vì thiếu gì trí thức miền Nam làm tay sai đắc lực cho Việt Cộng như luật sư Trần Ngọc Liễn, luật sư Ngô Bá Thành, thẩm phán Triệu Quốc Mạnh, giáo sư Đại Học Khoa Học Nguyễn Đình Ngọc, nhà văn Vũ Hạnh v.v..  Vậy mà bản thân họ, chứ đừng nói tới con cái họ, vẫn không bị bạc đãi gì, vẫn hưởng bổng lộc Quốc gia và vẫn thoải mái chống chính quyền Quốc gia! 

Vậy không lẽ chính quyền Quốc gia lại chỉ thanh toán con ông Trần Thúc Linh? Vậy chỉ có thể là chính Việt Cộng thanh toán Trần Quốc Chương. Vì việc bỏ bưng về thành của Chương không có sự chấp thuận của bưng biền là một sự đào thoát. Một khi đã đào thoát, tức là phản bội. Hoặc giả, trong bưng bọn Việt Cộng đã giao cho Chương một công tác nào đó mà Chương không chấp hành. Như thế cũng là bất tuân lệnh của “tổ chức”. Đó là những tội phải bị trừng trị để làm gương.

Trên đây chỉ là hai trường hợp điển hình cách giết người hết sức dã man trong hàng trăm trường hợp giết người khác nhau của bọn Việt Cộng đối xử  với những  người đã theo chúng rồi lại bỏ chúng. Vì thế, những kẻ đã đi theo Việt Cộng, nhất là những kẻ đã vào đảng, những kẻ đã sinh ra và lớn lên trong thời còn chiết tranh, họ đã biết thế nào là sự trả thù của Việt Cộng nên họ rất sợ sự trả thù của Việt Cộng. 

Do đó chúng ta không lấy làm lạ khi thấy những kẻ gọi là phản tỉnh hay bất đồng chính kiến, mặc dầu đã ra được ngoại quốc sinh sống, họ vẫn không dám có một thái độ, một lập trường dứt khoát với chế độ cộng sản Hà Nội. Đừng đòi hỏi qúa đáng đôi với những người phản tỉnh hay bất đồng chính kiến một khi họ được Việt Cộng cho ra ngoại quốc sinh sống. Họ còn cha mẹ, vợ con còn ở lại trong nước. Biết đâu trước khi đi họ còn phải cam kết sẽ thi hành một nhiệm vụ nào đó cho chúng.   

Lê Duy San



__._,_.___

Posted by: "San Le D." 



From: Dat Nguyen <
Date: 2014-11-12 22:55 GMT-06:00
Subject: LŨ "GIẶC CHỐNG CỜ VÀNG" CÓ HAI "TRẬN CHÁY" KHÔNG THỂ NÀO CHỮA ĐƯỢC


LŨ "GIẶC CHỐNG CỜ VÀNG" CÓ HAI 
"TRẬN CHÁY" KHÔNG THỂ NÀO CHỮA  ĐƯỢC!

Lỡ "cháy tiêu" rồi, chữa  được đâu!
Làm cho băng đảng phải điên đầu
Trúc Hồ buột miệng lời trung thực (1)
Nguyễn Hải xua tay kiểu bảnh ngầu (2)
Lắm đứa mặt rô bênh hả họng
Nhiều thằng bồi bút nịnh xừng râu
Đồng bào tị nạn cười nôn ruột
Lỡ "cháy tiêu " rồi, chữa được đâu!

Nguyễn Đạt
November 12, 2014

(1) Trúc Hồ SBTN với câu nói "bất hủ" đại khái như sau: 

"Chúng ta không có ý định lật đổ nhà nước VN vì đó là việc quá sai lầm. Bởi vì nhà nước VN được Liên Hiệp Quốc công nhận là thành viên .

Chúng ta chỉ thỉnh nguyện, yêu cầu nhà nước VN tôn trọng tự do, nhân quyền của chúng ta, chỉ có vậy thôi"

(2) Nguyễn Văn Hải tức Điếu Cày, trước là cán binh VC, bộ  đội cụ Hồ từng phục vụ trong Sư Đoàn Sao Vàng thuộc Công Trường 5 của VC, từng vào miền Nam VN nổ súng vào đồng bào và Quân Lực VNCH .

Khi  được "phục viên" (giải ngũ) Điếu Cày xoay qua nghề buôn bán . Điếu Cày có mở một blog trên internet, có viết bài chống Trung Cộng là chính . Không nghe nói Điếu Cày "viết bài tranh đấu cho tự do dân chủ " (nghĩa là chống đảng và nhà nước độc tài chuyên chính VC như ông Tường Gian(g) đã vinh danh theo kiểu bưng bô Điếu Cày) .

Sau đó, Điếu Cày bị nhà nước VC bắt giam vì tội danh "trốn thuế", xử án 12 năm, nhưng vừa ở tù hơn 6 năm thì được phóng thích (tạm ngưng thi hành bản án) và được chính quyền Mỹ bốc qua Mỹ . Khi xuống phi trường, Điếu Cày được đồng bào, nhân sĩ, dân cử địa phương mừng rỡ  đi chào đón nồng nhiệt như là chào đón một vị "anh hùng" . Nhưng khi có người đưa lá Cờ Vàng nhỏ cầm tay cho anh ta, Điếu Cày liền xua tay "cám ơn" trả lại, không nhận Cờ Vàng  .

Vài hôm sau, trong một cuộc họp báo,  Điếu Cày một lần nữa xác nhận rõ ràng anh ta không nhận Cờ Vàng vì lý do này nọ, vì nếu... và nếu ... một cách vô cùng vòng vo Tam Quốc và thật là gượng gạo, lúng túng vì đầy  "lấn cấn" và mâu thuẫn .

Thế mà có nhiều cái đầu óc bã đậu nhân danh là người Việt Quốc Gia chống Cộng mà lại xúm nhau cố gắng vắt óc để bào chữa cho Trúc Hồ trước đây và Điếu Cày bây giờ với những lý luận rất ư lố bịch, ấu trĩ, "nói lấy được" theo kiểu VC .

Lũ chó đẻ này đã lòi ra đuôi chồn thối hoắc , hiện nguyên hình trơ trẽn trần truồng dơ dáy là lũ giặc chống Cờ Vàng của người Việt Quốc Gia chống Cộng ở hải ngoại . 


__._,_.___

Posted by: =?UTF-8?Q?Trung_L=C4=A9nh

từ XI MĂNG CỐT TRE đến DÂN CHỦ CỐT KHỈ

từ  XI MĂNG CỐT TRE đến DÂN CHỦ CỐT KHỈ

Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất

     Trên thế giới này đâu đâu cũng vậy, trong lãnh vực xây dựng cầu đường, nhà cửa, người ta đều áp dụng kỹ thuật xi măng cốt sắt thép để bảo đảm sức chịu đựng của công trình, và để chống lại sự tàn phá của thời gian và của thiên nhiên. Thế nhưng tại Việt Nam ngày nay, kỹ thuật đã thay đổi. 

Thay vì dùng sắt thép, người ta sử dụng tre làm cốt thay thế để đúc móng và làm lan can cầu. Kỹ thuật này người trong nước gọi là "xi măng cốt tre". Kỹ thuật xi măng cốt tre tiên tiến thì có tiên tiến thiệt, bởi vì thế giới không đâu có, vả lại còn tiết kiệm cho ngân sách nữa. 

Nhưng người dân ai cũng muốn đứng tim mỗi khi phải đi trên những cây cầu mới đúc. Người viết có bà chị ở Sóc Trăng. Bà kể, mỗi khi từ Sóc Trăng lên xuống Saigon, xe băng qua mấy cây cầu Cần Thơ và Mỹ Thuận là cứ phải nhắm mắt, nín thở, và đọc kinh. Xe chạy qua rồi mới biết là mình còn sống. Hú hồn hú vía!

     Việt Nam không phải chỉ phát triển kỹ thuật đúc xi măng cốt tre, mà còn phát triển nhiều thứ khác nữa.  Sự phát triển không ngờ nhất của VN hiện nay lại là phát triển dân chủ. Thật vậy, hiện nay nhà nước cộng sản VN sản xuất nhiều nhà đấu tranh cho dân chủ có thể nói là đứng đầu thế giới. CSVN sản xuất nhà dân chủ đến đâu là nước Mỹ mua hết ngay đến đấy. Thị trường Mỹ nhập các nhà dân chủ về, recycle để tái xuất trở lại nơi xuất khẩu. Phương pháp làm ăn này của Mỹ vốn có từ lâu đời. Món hàng dân chủ Mỹ đắt như tôm tươi. 

Có người thắc mắc, nước Mỹ đã có dân chủ rồi, thì tại sao lại phải nhập cảng những nhà tranh đấu cho dân chủ vào nước Mỹ? Và ngược lại, nếu bảo rằng VGCS không có dân chủ thì tại sao chúng lại có dư thừa các nhà dân chủ để xuất khẩu? 

 Rõ ràng như người ta thấy đấy, từ Bùi Tín dài dài cho đến mới đây nhất là nhà báo mạng (blogger) Điếu Cầy Nguyễn Văn Hải. Câu trả lời là hầu như mọi nơi trên thế giới, nhất là VN, người ta vẫn khoái món hàng ngoại "Dân Chủ Made in USA". Người Mỹ rao bán dân chủ khắp nơi. Nó không bao giờ out of date. Không biết rằng người Việt có nhận ra rằng sự hiểu biết của mình là sai lầm thê thảm không? Cũng nên xem xét lại vấn đề này cho rõ.  

     Từ những nghịch lý trong cộng đồng tỵ nạn VN, người viết suy nghĩ mãi mới nghiệm ra rằng, tất cả đều nằm trong một kịch bản được giàn dựng và đạo diễn có lớp lang hẳn hoi. Có bốn nhân vật là những diễn viên chính trong kịch bản này là Bùi Tín, Nguyễn Chí Thiện, Cù Huy Hà Vũ, và Điếu Cầy Nguyễn Văn Hải. Những nhân vật khác như Nguyễn Chánh Kết, Trần Khải Thanh Thủy v.v. đều đóng vai phụ có nhiệm vụ làm phân tán sự chú ý của ngưòi đời.  Nhân vật Bùi Tín là món hàng dân chủ được xuất cảng đầu tiên, làm nhiệm vụ tuyên truyền vận động. Bùi tín chui được vô một vài cơ quan truyền thông quốc tế và khá thành công trong công tác này. 

Nguyễn Chí Thiện giữ vai trò móc nối các thành phần quốc gia tỵ nạn lưng chừng và thời cơ, qui tụ chung quanh Việt Tân, cụ thể là Nguyễn Ngọc Bích. Thiện cũng đã gặt hái được một số thành quả đáng kể. Cù Huy Hà Vũ thi hành một sứ mạng tối yếu là công bố chính sách "không chống đảng" của kế hoạch. 

Nhiều người âm thầm chấp nhận đường lối của Cù, nhưng mới chỉ có Trúc Hồ và đài SBTN dám công khai hóa vấn đề. Sau hết, Điếu Cầy lãnh công tác cuối cùng và quan trọng nhất là triệt hạ lá cờ Vàng 3 Sọc Đỏ để kết thúc cuộc chiến Quốc-Cộng kéo dài từ gần một thế kỷ nay. 

Tất cả bốn nhân vật này đều là cốt khỉ (VC), nêu chung một chiêu bài là đấu tranh cho dân chủ tại VN, thực hiện cùng một nhiệm vụ là đưa khối người Việt tỵ nạn tại hải ngoại trở về qui thuận đảng CSVN, gọi là hòa hợp hòa giải dân tộc. Bùi Tín và Điếu Cầy mang cốt khỉ (bộ đội) đã rõ ràng. Cù Huy Hà Vũ thì được người có uy tín là ngài Thích Quảng Độ xác nhận là cốt khỉ con dòng cháu giống. 

Chỉ có Nguyễn Chí Thiện là hơi khó khăn để nhận diện. Ông ta giấu diếm thân phận khá kỹ. Cái cốt khỉ của Thiện chỉ bị phát giác khi đương sự toa rập và cổ võ cho cái hội nghị Tiểu Diên Hồng của Hoàng Minh Chính. 

     Dân chủ do bọn cốt khi vận động xét cho cùng cũng chỉ là dân chủ cuội, bởi vì  nó là thứ dân chủ tập trung của cộng sản. Khỉ là giống vật giỏi bắt chước và hoàn toàn không hiểu việc nó làm. Món hàng dân chủ cốt khỉ xuất xứ từ trong nước là do nhái từ kỹ thuật xi măng cốt tre, nên rất dễ bể, và có nhiều dấu hiệu để có thể dễ nhận ra. Chỉ cần tinh ý một chút thôi là biết liền. Lấy thí dụ Điếu Cầy để phân tích.

*  Thứ nhất: không chống cộng. Mark chống cộng là một qui định bất thành văn trong cộng đồng tỵ nạn. Dĩ nhiên là nhãn hiệu này không còn được cầu chứng tại tòa, đơn giản bởi vì chúng ta chỉ là các cộng đồng tỵ nạn. Nước VNCH của chúng ta không còn nữa. Vì thế chúng ta cần phải quan sát tỷ mỉ, và đôi khi cần phải mất thời gian chút đỉnh mới xác định được. Chẳng hạn trường hợp nhà dân chủCù Huy Hà Vũ. Ông công khai hóa đường lối đấu tranh của mình ngay khi ra hải ngoại: "Tôi không chống đảng CS", nên dễ dàng nhận ra ngay dân chủ của Cù công tử là dân chủ cốt khỉ. Còn như với Nguyễn Chí Thiện, người ta cứ cho rằng ông là một người chống cộng kiên cường lắm. 

Cho đến khi người ta phát giác Thiện âm thầm cùng với cả bọn Hoàng Minh Chính, Bùi Tín, Vũ Thư Hiên, Hoàng Ngọc Thành, Lý Thái Hùng v.v. vào tận trong rừng già bên Đức để bàn về kế hoạch thực hiện hội nghị Tiểu Diên Hồng với cái bàn tròn ba bên gồm trí thức trong nước, trí thức hải ngoại (Việt Tân) và VGCS. Bấy giờ người ta mới thấy trái tim của Nguyễn Chí Thiện không phải mầu hồng, mà thật sự đỏ lòm. Còn như ông Điếu Cầy thì có hơi khác. Ở trong nước, ông nổi tiếng là người chống Tầu cộng. Sang đến Mỹ ông tuyên bố đấu tranh cho tự do dân chủ nhưng lờ đi chuyện chống đảng CS. So sánh giữa Cù công tử: "Tôi không chống đảng", với ông Điếu Cầy: "Tôi đấu tranh cho tự do dân chủ", chúng ta thấy, cách nói có hơi khác nhau, nhưng ý nghĩa và nội dung là một, bởi vì nó xuất xứ từ một điểm chung là cái cốt khỉ ở bên trong của vấn đề. Nói khác đi là lập trường không chống đảng VGCS.

*   Thứ hai: tự mâu thuẫn. Chuyện ông Điếu Cầy từ chối nhận lá cờ Vàng do người ta tặng ông tại sân bay Los Angeles không còn phải là vấn đề cần bàn cãi nữa. Sự việc này do chính ông đã xác nhận: "Đây là một chủ đề nhậy cảm, nhiều người muốn biết quan điểm của tôi.Việc tôi không nhận lá cờ thì sự thật đã rõ, nhiều người đã thấy khi xem clip". Thế nhưng, ngay sau đó ông Điếu Cầy lại nói tiếp:"Lá cờ Vàng 3 Sọc Đỏ đã có từ thời nhà Nguyễn, là cờ của Tổ Quốc, đại diện cho tự do dân chủ … đối với tôi, bất kỳ biểu tượng nào tượng trưng cho tự do dân chủ, tôi đều trân trọng và hãnh diện đứng dưới nó". Bạn đọc đã thấy ông Điếu Cầy tự mâu thuẫn chưa? 

Câu sau ông xác nhận lá Cờ Vàng 3 Sọc Đỏ có từ thời nhà Nguyễn là cờ của Tổ Quốc, đại diện cho tự do dân chủ. Ông trân trọng và hãnh diện đứng dưới nó. Như thế thì tại sao ông lại từ chối nhận nó khi người ta trao nó cho ông ở sân bay? Không mâu thẫn thì là cái gì? Ông Điếu Cầy tự mâu thuẫn ở một điểm rất quan trọng, không phải là vấn đề quan điểm, mà là vấn đề lập trường. Lập trường của ông, như ông trả lời phóng viên Trà Mi của đài VOA, là:"…chúng ta hãy xếp lại quá khứ, xếp lại sự khác biệt…" Câu này nghe riết rồi quen tai, người Việt tỵ nạn ai cũng hiểu là lời khuyên răn: hãy chấp nhận CS và sống chung với nó. Rõ ràng ông Điếu Cầy kêu gọi mọi người xóa bỏ hận thù để hòa hợp hòa giải với VGCS.

     Phải chăng đó là sứ mệnh qua Mỹ của nhà báo Điếu Cầy? Sứ mệnh này thật sự lớn lao. Nhiều người trước ông đã không làm nổi. Bây giờ đến lượt ông. Sứ mệnh lớn thì tất nhiên sự đón tiếp ông cũng phải trang trọng tương xứng. Sự giàn giá cho chuyến đi của ông Điếu Cầy được cả hai chính quyền Mỹ và VGCS chuẩn bị và xếp đặt chu đáo từ nhà tù sang đến Mỹ không chê vào đâu được. Tòa Đại Sứ Mỹ tại VN phái nhân viên vào tận nhà tù đón ông ra phi trường, đưa ông lên máy bay, cắt cử an ninh tháp tùng ông tới tận Los Angeles như một VIP. 

Có anh bạn của người viết đùa rằng, 9 chục triệu dân VN không ai mà không mơ ước được VGCS trục xuất sang Mỹ như nhà báo Điếu Cầy. Nhưng phải thế nào để được trục xuất, đó mới là vấn đề. Người Mỹ cũng không quên báo tin cho con gái ông Điếu Cầy đang du học tại Canada bay sang Mỹ để đón cha. Cái yếu tố trục xuất bất ngờ chỉ có tác dụng đối với loài nai đặc tính là ngơ ngác, nhưng không hề bất ngờ đối với con gái ông Điếu Cầy. 

Rõ ràng là như thế. Chuyện người Mỹ không báo tin cho vợ ông không biết có thật hay không. Nhưng chuyện ông lê dôi dép lủng đi ngoại quốc thì chỉ là cách thức anh lái buôn đem mạ vàng món hàng cần quảng cáo. Giản dị là như thế. Trò tiểu xảo chính trị này bọn VGCS thường hay sử dụng. Bước xuống máy bay, ông Điếu Cầy được chào đón tưng bừng như một vị anh hùng, rồi họp báo, rồi phỏng vấn, rồi thăm hỏi cơ sở này, cơ sở nọ v.v. Tất cả diễn ra rất bài bản, rất phong cách, xứng đáng với một nhân vật mang trên vai một sứ mệnh đặc biệt quan trọng.

     Những nhà làm ra kế hoạch trục xuất ông Điếu Cầy, cả Mỹ lẫn VGCS, tổ chức chu đáo thì có chu đáo thật, nhưng dám nói là còn rất nhiều thiếu sót trong việc thích ứng với môi trường. Có thể ví ông Điếu Cầy với một vị tư lệnh ra chiến trường nhưng không biết sa bàn và trận liệt bên địch. Dẹp bỏ lá cờ Vàng phải làm cách nào chứ không chỉ đơn giản quơ tay gạt nó đi là xong đâu. Ra mắt quần chúng tại sân bay Los Angeles mới chỉ là màn đầu của kế hoạch. Ở màn ra mắt, ông Điếu Cầy đã tỏ ra quýnh quáng. Việc ứng phó với những hoàn cảnh xẩy ra bất ngờ làm ông lúng túng đến đáng thương. Đáng lẽ ông phải được huấn luyện kỹ để trở thành như một thuyết khách đi vào đất địch mới phải.

 Cộng đồng VN tại Nam California dù sao cũng là chủ nhà, là một cộng đồng tỵ nạn cộng sản chứ không phải là đám bộ đội "cụ hồ" mà ông đã chung sống. Họ có công không nhiều thì ít trong việc đưa ông sang Mỹ. Ông cần phải hiểu thế nào là "nhập gia tùy tục và đáo giang tùy khúc". Ông giữ được cái bản ngã "anh lính cụ hồ", không cầm lá cờ Vàng 3 Sọc Đỏ, nhưng đã làm mất đi lòng quí mến của những người mà ông cần chinh phục. Vấn đề từ chối nhận lá cờ Vàng, ông Điếu Cầy tỏ ra vừa thiếu xã giao, vừa thiếu lịch sự, lại vừa thiếu phong cách của nhà thuyết khách. Gạt đi nhã ý là cái biểu tượng trân quí nhất của người hâm mộ ông, rồi hai ba ngày sau ông mới giải thích việc làm của mình là một lối ứng xử vụng về.

     Có phải ông Điếu Cầy với tác phong của một anh "lính cụ hồ" trước khi được cho bước vào sinh hoạt trong môi trường dân chủ tự do đã không được huấn luyện đầy đủ? Thắc mắc như thế là đúng với lề lối suy nghĩ bình thường của con người sống trong một xã hội dân chủ bình thường. Nhưng với bọn đầu sỏ Hànội, những kẻ đẻ ra cái màn trục xuất dị kỳ này có lẽ lại khác. Chúng không nghĩ như người ta, mà chỉ biết thua keo này phải bầy keo khác. Keo sau phải "đột phá" hơn và hoàn chỉnh hơn keo trước. Với lũ ma quỉ này, kế hoạch trục xuất Điếu Cầy phải được thực hiện thật rầm rộ. Các ống loa tuyên truyền phải được sử dụng tối đa công suất. Điếu Cầy phải làm một bước đột phá, là công khai gạt bỏ lá cờ Vàng trước các ống kính của báo chí, trước con mắt của mọi người. Phải vận dụng tối đa khả năng thổi Điếu Cầy lên thành một lãnh tụ thần thánh. Điếu Cầy chống Tầu khựa số một của VN. 

Điếu Cầy là một tù nhân bất khuất. Điếu Cầy đấu tranh đòi nhà cầm quyền CS trả tự do dân chủ lại cho nhân dân. Điếu Cầy là sáng lập viên Hội Các nhà báo tự do. Điếu Cầy bị VC trục xuất một cách bất công và hèn nhát. Điếu Cầy được chính phủ Hoa Kỳ coi trọng như một chính trị gia tầm cỡ quốc tế. Điếu Cầy là ánh sáng soi đường. Điếu Cầy là anh hùng dân tộc. Điếu Cầy là tương lai của VN. Vân vân và vân vân. Bọn đầu lãnh Hànội tin rằng dân tỵ nạn vốn mê sảng với những "cứu tinh" từ trong nước được phái ra, sẽ dễ dàng thần phục Điếu Cầy với những hào quang sáng chói như thế mà quên đi lá cờ linh hồn của họ.

     Tại sao có thể suy đoán như vậy? Dễ hiểu thôi. Các nhà hoạch định chương trình đón tiếp đã huy động mọi khả năng đề cao Điếu cầy để lôi kéo thật nhiều người đi đón ông, càng đông càng tốt. Mà thật sự đáng kể là đông thật so với việc đón tiếp các nhà dân chủ được nhập khẩu vào Hoa Kỳ trước kia. Về việc tặng cờ cho Điếu Cầy, bởi vì người tặng cờ không lên tiếng, nên có hai giả thuyết được đặt ra. Một là người tặng cờ là một cò mồi đưa tặng lá cờ cốt ý cho Điếu Cầy có cơ hội thực hiện việc gạt bỏ lá cờ Vàng. Hai là người tặng là một fan, vì hâm mộ Điếu Cầy và vì có tinh thần chống cộng cao, tin rằng Điếu Cầy là lãnh tụ anh minh, là người của phe mình, nên coi việc tặng cờ là một biểu hiệu tôn kính, một dấu hiệu nhận ra nhau giữa những người đồng chí hướng và cùng lý tưởng. 

Cả hai giả thuyết đều đưa đến kết quả là Điếu Cầy có cơ hội để gạt bỏ lá cờ Vàng. Người sau này vô tình rơi vào cái bẫy đã giăng sẵn. Kẻ giăng bẫy muốn chứng minh rằng cứu tinh của dân tộc VN là người từ đảng VGCS mà ra chứ không phải đâu khác, đúng với luận điệu xưa nay người ta được nhồi nhét rằng chỉ có người cộng sản mới đánh đổ được cộng sản mà thôi. Gorbachev là một minh chứng cụ thể. Điếu Cầy đúng là con người đó. Ông được đón rước như một vị cứu tinh. 

Vị cứu tinh này đã công khai gạt bỏ lá cờ Vàng cho mọi người nhìn thấy. Vấn đề là như thế. Về sau ông mới gượng gạo giải thích để làm yên lòng dư luận:"Tôi đã được đưa thẳng từ nhà tù đến Hoa Kỳ, vì vậy tôi có những cảm nhận khác với những người được tự do đến xứ sở này". Lời giải thích như thế tưởng đã rõ ràng. Chẳng lẽ chúng ta bắt ông Điếu Cầu phải nói "Tôi đã có lá cờ đỏ của tôi. Chẳng ai bắt tôi phải cầm lá cờ Vàng của mấy người được" mới chịu hiểu.

    Với kế hoạch đã vạch ra, việc Điếu Cầy mạnh dạn gạt bỏ lá cờ Vàng là đúng thời và đúng cách. Có thể mấy cái đầu óc khỉ đột tại Hànội đã suy nghĩ đúng và làm đúng? Bởi vì, khi ông Điếu Cầy tới họp báo tại đài SBTN, hội trường chẳng cờ quạt, cũng chẳng lễ nghi mặc niệm như thường lệ. Cả chủ đài, lẫn khách, lẫn diễn giả, chẳng ai care chuyện có cờ hay không có cờ, có mặc niệm hay không mặc niệm. Mấy trăm con người được ông Điếu Cầy tới phủ dụ, vỗ về, há hốc mồm ngồi nghe và vỗ tay rào rào. Hình như bọn VGCS đã thành công?

     Chúng ta vẫn thường nói: Mưu sự tại nhân, thành sự tại Thiên. Nếu người Việt tỵ nạn ý thức được đây là âm mưu của VGCS và được Mỹ tiếp tay hỗ trợ để mà cảnh giác và đề phòng, thì âm mưu của VGCS thành hay bại là ở chúng ta, chứ chẳng phải tại ông Trời nào cả. Xin đừng đổ tội cho ông Trời kẻo oan cho Ổng.

*   Thứ ba: chỉ là một món hàng trao đổi. Những kẻ ngồi nghe Điếu Cầy phủ dụ và vỗ tay hoan hô, có thật sự họ không nghe, không biết Điếu Cầy là một món hàng làm ăn trao đổi giữa Mỹ và CSVN? Nếu họ thực sự không nghe, không biết thì hãy đọc sau đây là những tiết lộ về vấn đề này.

     Vấn đề Điếu Cầy Nguyễn Văn Hải là món hàng trao đổi giữa Mỹ và VGCS Hànội thì cả thế giới biết và đều nói như thế. Không lý cả thế giới này nhầm cả? Không phải là các trang mạng tiếng Việt viết bậy, nhưng là báo chí và truyền thông Mỹ viết thế. Không phải người dân ngu cu đen nói tào lao, nhưng là nhiều nhà bình luận có uy tín nói thế. Cả bà Dương Thị Tân, vợ ông Điếu Cầy cũng nói với phóng viên đài VOA như thế: "Ông ấy (Điếu Cầy)nói họ đã thỏa thuận với nhau. Họ đây là chính phủ của hai nước. Tôi cho rằng vai trò quyết định chuyện này thuộc về phía ông Hải không phải là lớn. Đây là cuộc mặc cả trao đổi giữa hai quốc gia". Và ngay chính ông Điếu Cầy cũng đã mặc nhiên thừa nhận sự thật thô bỉ này: … nhà nước VN đã bắt người, thả người và xem đây là những món hàng để đổi chác với thế giới tự do, và việc này không thể chấp nhận được … " Còn gì rõ hơn nữa không?

     Việc làm ăn trao đổi giữa Mỹ và CSVN, ngoài vấn đề VGCS mua võ khí của Mỹ, quan trọng hơn nhiều là việc CSVN gia nhập TPP (Trans-Pacific Partnership). Chuyện mua võ khí là chuyện nhỏ. Đối với Mỹ, bán cũng chỉ là bán thiếu trả góp. Lời lãi bao nhiêu! Về phía VGCS thì thật là chuyện ruồi bu. Chúng có chống Tầu bao giờ đâu mà mua vũ khí. Chuyện rõ đùa mà như thật. Nhưng TPP mới là vấn đề chiến lược của cả hai bên. VGCS cần vô TPP để giao dịch thương mại, và nhất là nhờ ảnh hưởng của cái khối đông đảo này để mong nới lỏng cái thòng lọng của thằng Tầu khựa mỗi khi bị nó xiết chặt quá. Còn về phần Hoa Kỳ, trong tương lai, chú Sam sẽ dùng thằng CSVN nhân danh là một thành viên của khối TPP ép Ba Tầu nếu chú Ba dở trò quậy phá việc qua lại buôn bán trong vùng Đông Nam Á.

     Giá trị của một món hàng là kết quả việc người ta sử dụng nó. Người có quyền sử dụng món hàng là chủ nhân của món hàng. Ông Điếu Cầy đã được xác định là một món hàng. Thân phận của chính ông nằm trong tay của kẻ mua ông về, chứ không còn phải là của ông nữa. Ông Điếu Cầy khi chấp nhận làm thân phận món hàng cho người ta trao đổi buôn bán thì đã đánh mất đi chính mình. Như vậy thì những gì ông phủ dụ, vỗ về những người nghe ông trong hội trường của đài tivi SBTN chỉ là những lời huênh hoang phét lác. 

Ông không còn làm chủ được chính mình thì còn đấu tranh gì được cho ai? Ông không còn tự lập thì làm sao để thành lập hội nhà báo độc lập. Ông nói hươu nói vượn gì thì nói, nhưng khi sang Mỹ ông chui vào cái hang ổ báo Người Việt và đài SBTN thì người ta đã biết ông là ai rồi. Ai bán ông, ai mua ông, và ông làm được cái gì thì sự thể đã rõ. Nếu hội nhà báo độc lập ở trong nước của ông được nhà nước CS cho phép thì bảo đảm với ông là nó chẳng còn gì là độc lập cả. Còn nếu ông lập hội ở Mỹ thì dễ lắm, nhưng giả sử ông lên đài SBTN hô hào lật đổ đảng VGCS thì liệu Trúc Hồ có để ông yên không? 

Ông độc lập với Trúc Hồ hay theo đuôi Trúc Hồ? Ở bên Mỹ này rồi ông Điếu Cầy sẽ học được câu "kẻ nắm túi bạc sẽ là người chỉ huy". Quí ông bà cô bác nghe ông Điếu Cầy phủ dụ chắc đã hiểu ra vấn đề?

    Dù sao thì sự kiện Điếu Cầy cũng là một bài học cho cộng đồng người Việt tỵ nạn CS. Vấn đề ông Điếu Cầy tẩy chay lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ là một mũi kiếm đâm trúng tim đau nhói, nhưng lại là một kinh nghiệm rất hữu ích cho chúng ta. Tổ tiên ta ngày xửa ngày xưa truyền lại một bài học luân lý bằng tiếng Tầu thế này: Dĩ hỏa thí kim, dĩ gian nan thí đức. 

Nghĩa là lấy lửa thử vàng, lấy gian nan thử đức. Ngày nay câu này được dân gian diễn nôm, nó biến thái thành: Lấy lửa thử vàng, lấy vàng thử đàn bà, lấy đàn bà thử đàn ông. Qua vụ Điếu Cầy, người tỵ nạn có thể biến hóa them nữa để lời dậy của tổ tiên trở thành một bài học chính trị truyền lại cho muôn đời con cháu mai sau: Lấy lửa thử vàng, lấy vàng thử đàn bà, lấy đàn bà thử đàn ông, lấy cờ Vàng thử tranh đấu.

Ngày 9 tháng 11 năm 2014
Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất


Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link