Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, November 28, 2014

Chữ Tầm Liền Với Chữ Tâm Một Vần


Chữ Tầm Liền Với Chữ Tâm Một Vần


27/11/2014
·         Đoàn Thanh Liêm


Bertrand Russell là một trong những người trí thức nổi danh bậc nhất của nước Anh trong thế kỷ XX. Ông là một giáo sư dậy môn Toán tại đại học danh tiếng Cambridge và là tác giả của cuốn sách đồ sộ về Tóan học được giới hàn lâm trí thức ca tụng, mà có nhan đề là Principia Mathematica. Nhưng ông lại có nhiều tư tưởng độc đáo táo bạo – đặc biệt là chủ trương chống chiến tranh nên đã gây ra nỗi bất mãn khó chịu cho nhiều người.

Riêng tôi, thì tôi rất tâm đắc với 2 câu thật ngắn gọn ông khuyên nhủ các bạn trẻ nguyên văn tiếng Anh như sau: “Let's have the Right Thinking” và “Let's have the Nice Feeling”. Chữ Right Thinking này có hàm ý như chữ Trí; và chữ Nice Feeling thì cũng tương tự như chữ Nhân – trong 3 chữ “Nhân, Trí, Dũng” mà cha ông chúng ta vẫn sử dụng để nói lên phẩm chất cao quý của người trượng phu quân tử vậy.

Khi còn bị giam giữ nơi trại tù Z30D ở Hàm Tân Phan Thiết vào những năm từ 1992 đến 1996, tôi đã khai triển ý nghĩa của hai câu đó trong bài thơ song ngữ Việt Anh mà bản tiếng Việt có nhan đề là “Nói với các bạn trẻ”- trong đó có mấy câu đầu như sau: “Hãy Suy nghĩ Chính xác” và “Hãy có Lòng Nhân hậu”.(Toàn văn bài thơ sẽ được ghi trong phần Phụ chú kèm theo bài này)

Trong bài viết này, tôi muốn chia sẻ với các bạn một vài suy nghĩ liên quan đến họat động của người trí thức vốn được dân tộc và đất nước cung ứng cho bao nhiêu phương tiện vật chất tinh thần và cơ hội tốt đẹp để trau dồi kiến thức, cũng như nâng cao phẩm chất cuộc sống cho bản thân mỗi người. Xin lần lượt trình bày vấn đề qua mấy mục sau đây.

I – Trước hết là bàn về cái tầm nhìn trong thời đại văn minh tiến bộ hiện nay.

Thế giới quanh ta mỗi ngày một tiến bộ nhờ những phát minh đột phá về mặt khoa học kỹ thuật, nhờ sự phát triển kinh tế thương mại, nhờ sự giao lưu tiếp súc mở rộng khắp mọi quốc gia và nhờ cả về tinh thần bao dung hòa ái giữa các dân tộc – đặc biệt kể từ sau khi thế chiến II chấm dứt vào năm 1945.

Đó là xét về bối cảnh chung của thế giới ngày nay ở vào đầu thế kỷ XXI. Còn riêng đối với nước Việt nam chúng ta trong khu vực Đông Nam Á châu, thì ta có thể ghi ra một vài nhận xét đơn giản đại khái như sau.

1 - Chỉ cần nhìn qua mấy nước láng giềng với ta như Singapore, Đài Loan, Đại Hàn, thì vào năm 1960 họ cũng còn ở mức độ kém phát triển giống như ta thôi. Ấy thế mà bây giờ sau có 50 năm, mà họ đã bứt đi xa quá – vượt hơn Việt nam ta biết bao nhiêu lần về đủ mọi phương diện kinh tế vật chất, khoa học kỹ thuật và nhất là xã hội ổn định hài hòa, ngăn nắp đâu ra đấy v.v... Những nước này trước năm 1945, thì đều bị các nước khác xâm chiếm đô hộ – cụ thể như Đài Loan, Đại Hàn thì bị Nhật chiếm đóng, Singapore thì là thuộc địa của đế quốc Anh. Vậy mà chỉ sau vài chục năm dành lại được chủ quyền độc lập, họ đã bắt tay xây dựng được thành một quốc gia cường thịnh được sự nể trọng của mọi người trên khắp thế giới.

Cái kinh nghiệm thành công của các nước bạn láng giềng này cần được phân tích tìm hiểu cặn kẽ để giúp cho người Việt chúng ta rút ra được một bài học thực tiễn và hữu ích có thể đem ứng dụng vào công cuộc xây dựng và phát triển quê hương đất nước mình vậy.

2 – Có thể nói cả ba nước này đều có những đặc tính tương tự nhau, đó là: Chính quyền Nhà nước (the State) luôn nghiêm túc bảo đảm sự tự do kinh doanh của Thị trường Kinh doanh (the Marketplace) và cũng thực tâm tôn trọng tính cách độc lập của Xã hội Dân sự (the Civil Society). Nhờ vậy, mà mọi thành phần dân tộc có đủ mọi điều kiện để mà phát huy tính sáng tạo của mình hầu tạo được một Không gian Xã hội (the Social Space) thật là thông thóang, cởi mở và nhân ái hài hòa.

Mặt khác, cả ba quốc gia này đều tích cực cố gắng mở rộng việc bang giao chính trị văn hóa xã hội - cũng như phát triển mạnh mẽ việc trao đổi buôn bán làm ăn với thế giới bên ngòai. Nhờ có sự hội nhập mật thiết và êm thắm như thế đối với cộng đồng thế giới mà họ đã gặt hái được bao nhiêu thành công thắng lợi về nhiều phương diện cho đất nước – trong khi vẫn giữ được chủ quyền độc lập và uy tín cho riêng dân tộc của mình.

3 – Trong khi đó, nếu mà nhìn cho kỹ lại nước Việt nam của mình trong 40 năm qua kể từ khi chiến tranh chấm dứt vào năm 1975, thì chúng ta thấy tình hình thực tế ra sao?

Phải nói thẳng thắn rằng chế độ độc tài chuyên chế toàn trị do đảng cộng sản áp đặt trên cả nước là nguyên nhân chính yếu đã gây ra sự trì trệ lạc hậu cực kỳ tệ hại cho dân tộc chúng ta hiện nay. Chính quyền cộng sản không những nắm giữ độc quyền về chính trị, mà còn cả về kinh tế, xã hội và văn hóa nữa. Đảng cộng sản còn khống chế cả đến toàn bộ khu vực Xã hội Dân sự và nặng tay đàn áp đối với các tổ chức tôn giáo nữa. Rõ ràng là họ đã gây chia rẽ, rối lọan bất an trong mọi tầng lớp dân tộc với chủ trương phân biệt giữa Ta và Địch – tức là giữa những người thuộc phe nhóm bè lũ của riêng họ với những người không chịu ngoan ngõan rắp mắt quỵ lụy tuân theo họ. Đối với những người bất đồng chính kiến này, thì họ gán cho cái nhãn hiệu là “Thế lực thù địch”, “Phần tử lạc hậu phản cách mạng”, “Âm mưu Diễn biến Hòa bình” để mà thẳng tay trấn áp, diệt trừ - mà không hề còn một chút xót thương thông cảm nào đối với đông đảo số đồng bào cùng chung máu đỏ da vàng như chính họ.

Nói cho gọn hơn, thì với chủ trương cực đoan quá khích giáo điều Marxist - Leninist, người cộng sản ở nước ta đã gây chia rẽ trầm trọng giữa các tầng lớp trong đại khối dân tộc. Họ chính là lọai người “gây phân chia” mà trong tiếng Anh gọi là “the dividers” - khiến làm khuấy động rối lọan tòan thể cái không gian xã hội của dân tộc chúng ta. Dù có sự “Đổi mới” với sự nới rộng quyền tự do kinh doanh từ gần 30 năm nay - thì về phương diện chính trị, xã hội văn hóa - chính quyền cộng sản vẫn còn gồng mình xiết chặt hạn chế không cho người dân được tự do phát huy óc sáng tạo của mình để góp phần vào việc nâng cao vị thế của đất nước ta lên cho xứng với tầm văn minh tiến bộ đích thực của thời đại ngày nay vậy.

II – Bàn về cái Tâm của lớp người trí thức hàn lâm ở nước ta.

Dân gian ta vẫn thường nói đến chữ Tâm kèm theo với vài ba chữ khác nữa, cụ thể như chữ Tâm an”, “Tâm hoà”, “Tâm bình”, “Tâm ngay thẳng”, Tâm trong sáng”, “Trực tâm” - ngược lại là những chữ “Ác tâm”, “Hắc tâm”, “Tà tâm”, “Tâm đen tối” v.v... Cụ Nguyễn Du cũng phát biểu đanh thép trong Truyện Kiều rằng: “Chữ Tâm kia mới bằng ba chữ Tài” - đó là chủ ý đề cao cái giá trị căn bản trong cuộc sống con người giữa nhân quần xã hội. Cụ Tiên Điền muốn nhắc nhủ con cháu cần phải chú trọng trau dồi cái phần đạo đức, cái tấm lòng ngay thẳng để mà sống cho có nhân, có nghĩa – đó là điều quan trọng cần thiết hơn nhiều so với chuyện bồi dưỡng tài năng trí tuệ ở học đường. Điều này rõ ràng là theo sát với lời dậy bảo của cha ông ta từ xưa được gói ghém trong một câu ca dao tục ngữ rất quen thuộc, đó là câu nói: “Tiên học Lễ, Hậu học Văn”. Chữ Lễ ở đây có hàm ý là Lễ nghĩa, Đạo đức. Còn chữ Văn bao gồm Văn hóa, Kiến thức v.v...

Nhìn vào xã hội ngày nay tại nước ta sau 70 năm dưới chế độ độc tài chuyên chế cộng sản, thì hệ thống giá trị đạo đức đã bị băng họai, xuống cấp trầm trọng – con người bị lây nhiễm rất nặng cái tật dối trá, lươn lẹo, lừa bịp phản bội lẫn nhau ở mọi nơi, mọi lúc. Cán bộ chính quyền nhà nước chuyên môn lừa dối người dân, bưng bít tin tức, dùng ngôn ngữ xảo trá qua báo chí, phát thanh, truyền hình mỗi ngày – mãi rồi người dân cũng khám phá ra tỏ tường cái mặt thật sai trái lem luốc của đảng cộng sản, của chính quyền nhà nước. Và đối lại, người dân cũng phải tìm cách đối phó lại với nhà nước bằng lối dối trá, đóng kịch giả vờ, “nghĩ một đàng, nói một nẻo”. Vì nhà nước dùng công an mật vụ, nhà tù để đe dọa trấn áp những người bất mãn chống đối – thì người dân cũng phải tìm mọi cách len lỏi, giấu giếm mà đưa ra những câu phê bình chỉ trích những sai trái, bất công áp bức do cán bộ gây ra đối với họ. Rõ ràng đó là cái thứ “Bia Miệng” xuất phát từ phía số đông quần chúng là nạn nhân của giới thống trị cộng sản vậy.

Những người đã từng sinh sống và làm việc lâu năm trong chế độ cộng sản, thì đã lần lượt tiết lộ cho công chúng biết được những dối trá, đểu cáng, thâm hiểm của giới cán bộ cao cấp chủ chốt – điển hình như Lê Đức Thọ, Lê Duẫn, Tố Hữu v.v... Cụ thể là trong những cuốn Hồi ký của Vũ Thư Hiên, cuốn “Bên Thắng Cuộc” của Huy Đức, cuốn “Những Lời Trăng Trối” của Trần Đức Thảo và cuốn mới nhất nhan đề là “Đèn Cù” của Trần Đĩnh – thì các tác giả đều đưa ra những chứng từ thật là trung thực, khả tín về sự xuống cấp băng họai về mặt luân lý đạo đức trong xã hội do giới lãnh đạo cộng sản gây ra. Người cộng sản chuyên môn chủ trương xúi giục lòng hận thù ân óan tàn bạo giữa các tầng lớp quần chúng – điển hình nhất là các vụ “tố điêu, tố gian” trong chiến dịch Cải cách Ruộng đất hồi giữa thập niên 1950, theo đúng sự dàn dựng cố vấn của Mao Trạch Đông và bè lũ Trung cộng.

Kết cục là sự “gian dối, đểu cáng đã lên ngôi”, làm ung thối tận gốc rễ cái truyền thống nhân bản nhân ái - mà cha ông chúng ta đã khổ công vun đắp xây dựng từ bao nhiêu thế hệ trước đây hàng ngàn năm mới tạo ra được.

Đứng trước sự tàn phá đổ vỡ kinh hoàng về văn hóa đạo đức như thế, nhiệm vụ của giới sĩ phu quân tử là phải cố gắng hết mình để hợp lực sát cánh chặt chẽ với nhau - nhằm khởi động được một tiến trình phục hồi lại cái căn bản nhân đạo và nhân ái ngàn xưa của dân tộc. Đồng thời cũng phải có tinh thần hướng thượng, cầu tiến và phục thiện để mà tiếp nhận được cái hay, cái thiện hảo của thế giới hiện đại - hầu đem về bồi bổ thêm vào cho cái kho tàng vốn liếng tinh thần đã sẫn có của nước nhà.

Nói vắn tắt lại, là người sĩ phu trí thức vừa phải có tầm nhìn xa rộng để hiểu biết thấu đáo về tình hình tổng quát của đất nước trong thời đại tòan cầu hóa hiện nay (global vision) - mà cũng vừa phải có cái tâm thật trong sáng và nồng ấm với một tình yêu trọn vẹn để hy sinh hết mình cho đại nghĩa của dân tộc (total love). Có như vậy, thì đất nước chúng ta mới có cơ may vượt thóat khỏi sự thách đố bế tắc lớn lao hiện nay vào đầu thế kỷ XXI vậy./

Costa Mesa, California Tháng 11 Năm 2014.



Thursday, November 27, 2014

Tự do báo chí: mơ giữa ban ngày

Tự do báo chí: mơ giữa ban ngày

Canhco's blog

Trên RFA, blog Cánh Cò có bài viết phê phán ông Nguyễn Công Khế đòi tự do báo chí trong cơ chế xã hội Việt Nam tù đọng hiện nay là ảo tưởng. Điều ấy thì ai cũng đã rõ. Nhưng một sự thực cũng không kém rõ ràng là trong cái cơ chế đã đến hồi cùng mạt khiến mọi thành viên đều như con rối cả kia, nào có mấy người dám bày tỏ quan điểm triêng của mình? Nói như Cao Bá Quát: “Duyệt thế phương tri kiệm tiếu tần” (trải đời mới biết, đến cái cười hay cái chau mày cũng phải dè sẻn). Thế thì có được một ông Nguyễn Công Khế lên tiếng về yêu cầu tự do báo chí cũng là đáng quý lắm chứ. Hãy cứ có thêm nhiều con người đang “mang gông cơ chế” như Nguyễn Công Khế thức tỉnh đã, rồi đến một lúc nào đấy cả xã hội tự khắc sẽ chuyển lay. Cho nên chúng tôi nghĩ, nên hoan nghênh ông Nguyễn Công Khế hơn là hùa vào chỉ trích ông.
Bauxite Việt Nam
Thông tin về nhà báo Nguyễn Công Khế đăng một bài viết về Tự do báo chí cho Việt Nam trên trang của báo International New York Times khiến nhiều người tò mò và tìm đọc. Những điều mà ông Khế, nguyên Tổng biên tập báo Thanh niên viết thực ra không có gì mới và thậm chí còn chưa lột tả được ý chính của một nền tự do báo chí và trong bài viết của ông người ta không tìm thấy nội dung tại sao Việt Nam không có tự do báo chí.
Không chỉ riêng Việt Nam, tất cả các nước Cộng sản và độc tài đều không có tự do báo chí, kể cả đất nước vừa thoát nạn Cộng sản do ông Putin đang lãnh đạo.
Ông Nguyễn Công Khế là một công thần trong lĩnh vực báo chí chính thống. Tờ Thanh niên do ông dẫn dắt đôi lúc cũng có những bài viết nổi bật, tuy nhiên điều mà Thanh niên được yêu thích thật ra không phải do nội dung những bài viết ấy mà do thái độ của lãnh đạo tờ báo đối với phóng viên của mình.
Cho tới trước ngày ông Khế thôi giữ chức Tổng biên tập, phóng viên của Thanh niên luôn được bênh vực, bảo vệ và sẵn sàng đương đầu với Ban Tuyên giáo nếu có vẩn đề gì với các tác giả bài viết. Tuy nhiên thành công trong nỗ lực này không mấy hào hứng vì dù sao một mình ông Khế không làm cho bữa tiệc báo chí đậm đà hơn vì các món khác bày biện dày đặc trên chiếc bàn báo chí: lãnh địa đâm, giết hiếp, cởi đã thay toàn bộ các bài viết ý nghĩa và cần thiết cho xã hội.
Ông Nguyễn Công Khế thuyết phục chính quyển rằng tự do báo chí chỉ có lợi cho Nhà nước và vì vậy đừng ngăn cản hay cấm đoán nó.
Ông Khế đang một mình cô đơn trên con đường thiên lý mang tên tự do báo chí.
Nhiều người cho rằng lời của ông là chân thành, hiếm hoi tuy pha chút hài hước. Ông là người trong cuộc và ông biết rất rõ tại sao nhà nước Việt Nam không bao giờ chấp nhận một nền báo chí tự do, vì nếu báo chí được thả lỏng muốn viết hay đề xuất khai thác bất cứ lãnh vực nào thì chỉ trong một thời gian ngắn, chế độ sẽ sụp đổ không ai có thể cứu vãn.
Ý tốt của ông đề xuất với chính quyền trong niềm tin rằng khi báo chí khui những sự thật như trường hợp ông Tổng Thanh tra Trần Văn Truyền thì Nhà nước sẽ có cơ hội biết và sửa sai, do đó báo chí sẽ là cánh tay đắc lực làm cho Đảng, Nhà nước ngày một hoàn thiện hơn trong chính sách chống tham ô ngay trong nội bộ.
Nghe qua thì hợp logic và rõ ràng đây là điểm then chốt mà báo chí được cho là sức mạnh thứ tư bổ trợ cho ba ngành Lập pháp, Tư pháp và Hành pháp.
Nhưng nhà nước Việt Nam không có ba nhánh Lập pháp, Tư pháp và Hành pháp vì vậy câu hỏi đặt ra: tại sao phải cần cái sức mạnh thứ tư này? và nếu ông Khế chịu khó lật vài trang Hiến pháp ra sẽ thấy rằng Điều 4 hiến pháp quy định cái gì trong đó.
Tư pháp Việt Nam không cần báo chí vì nó đã có những bản án bỏ túi cùng những quan tòa không hề biết luật là gì. Là Tổng biên tập một tờ báo lớn ông Nguyễn Công Khế thừa biết viện kiểm sát, công an cùng tòa án là một sợi chỉ đỏ xuyên suốt với mục đích duy nhất: xem xét tội lệ của người có công với cách mạng, với bọn phản động và nhất là bọn tuyên truyền lật đổ Nhà nước.
Bản án không dựa trên diễn tiến và bằng chứng mà nó dựa trên hồ sơ lý lịch lẫn hiện tượng quan ngại của các nước có mối bang giao mà Việt Nam cần gìn giữ. Bản án nghe ngóng các trang mạng xã hội cũng như các tuyên bố của những Cơ quan Nhân quyền rồi nhận quyết định sau cùng từ đảng ủy. Báo chí Việt Nam không có thói quen điều tra độc lập vì nó được cung cấp tin từ công an, do đó để cho báo chí tự do là cách tốt nhất tiêu diệt tòa án, nơi công khai gìn giữ sự độc tài chuyên chính một cách hợp pháp trước mắt thế giới cho chế độ hiện nay.
Hành pháp Việt Nam lại càng không cần đến sự truyển thông trung thực của báo chí. Mọi chính sách nếu bị báo chí phanh phui thì miếng ăn của các cấp lãnh đạo sẽ vuột ra khỏi mồm và từ đó kéo theo hệ lụy rất lớn là bè cánh không có cơ hội được thành lập. Thiếu bè cánh sức mạnh của lãnh đạo sẽ chỉ còn một phần trăm và từ đó họ bị buộc phải làm việc nhiều hơn, bổng lộc ít hơn và nhất là số tiền tham nhũng sẽ không thể kiếm ra một cách dễ dàng. Ông Khế nói Nhà nước có lợi hơn nhưng người đứng đầu cái Nhà nước ấy bất lợi trăm bề thì thử hỏi họ có nghe không?
Lập pháp Việt Nam từ lâu được mọi người xem là cánh tay của đảng và vì vậy đảng nói điều gì thì quốc hội sẽ bỏ phiếu cho điều ấy. Đảng bảo im thì 500 đảng cử ấy im, đảng bảo nói thì lai rai vài người sẽ nói. Vở diễn cứ lặp đi lặp lại mỗi năm và báo chí chạy theo những phát biểu hơn là nội dung cuộc họp. Báo chí không lười biếng và thiểu năng nhưng họ nhìn thật kỹ vào từng bài phát biểu và thấy rằng đại biểu chỉ nói vòng quanh, khơi mào, nhấn nhá và cuối cùng lúc nào cũng mong rằng được Quốc hội quan tâm.
Cái quan tâm ấy rơi xuống từ lâu nhưng họ vẫn kiên trì cầm diễn văn mà đọc.
Quốc hội có cần tới báo chí không? Câu trả lời là không.
Họ, các nhà báo ngồi bệt dưới đất trong cái tòa nhà đồ sộ mới toanh ấy. Quốc hội công khai cấm báo chí không đưa tin về biểu quyết tín nhiệm. Quốc hội phàn nàn báo chí đưa tin quá lời….Quốc hội nhìn báo chí với đôi mắt bực dọc, dò xét… tất cả những sự việc ấy cho thấy đề xuất mở tung báo chí là có lợi của ông Nguyễn Công Khế xem ra hơi bị lạc quan. Nếu Quốc hội chấp nhận thì không khác chi bảo họ đuổi hết mấy trăm ông nghị gật về lại nhiệm sở cũ. Lấy ai biểu quyết tín nhiệm cho Nhà nước được nhờ?
Tự do báo chí cho Việt Nam sẽ chỉ có lợi cho Nhà nước khi nào Điều 4 bị vứt đi. Khi mà tam quyền phân lập được hình thành và nhất là khi người dân tự do với lá phiếu của mình, kể cả bầu người cao nhất nước là Tổng thống hay Thủ tướng.
Đòi hỏi tự do báo chí trong một guồng máy Cộng sản chỉ là một bó hoa hồng gửi tới một đám tang. Hoa không được nhận thì chớ, thân nhân của người chết còn sẽ không tiếc lời thóa mạ cho sự ác ý này.
Bó hoa tự do báo chí ấy liệu có làm thơm hơn cái thây ma báo chí cần được tẩy rửa hay không?



Còn gì để chờ đợi khi trước mặt là một đảng ù lì hại dân hại nước


Còn gì để chờ đợi khi trước mặt là một đảng ù lì hại dân hại nước

DẬY MÀ ĐI - Phiên toà xử dân Dương nội 25/11 (video 3)

DẬY MÀ ĐI - Phiên toà xử dân Dương nội 25/11 (video 3)



image





Preview by Yahoo


Nguyễn Trung Chính

Từ khi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đọc Thông điệp đầu năm 2014 đến nay đã là 11 tháng. Còn tháng nửa là hết năm, nhưng 11 tháng qua vẫn chưa thấy cơ chế có được một chút thay đổi nào. Khi phát biểu về kinh tế Thủ tướng vẫn không quên kèm theo cái đuôi định hướng xã hội chủ nghĩa. Cơ chế chính trị vẫn không chấp nhận những tiếng nói khác Đảng và tiếp tục xem họ là lực lượng thù địch, vẫn đàn áp và cho công an bắt tay với xã hội đen làm những trò côn đồ. Tệ hại hơn nữa là Thủ tướng không bao giờ quên câu “chống diễn biến, chống lực lượng thù địch” trong những phát biểu, đặc biệt là ở các hội nghị công an mà Thủ tướng tham dự.

Về đối ngoại, Thủ tướng, khác với TBT Nguyễn Phú Trọng và Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng, đã có những tuyên bố được mọi người hoan hô, đặc biệt là trong vụ xâm lược của giàn khoan HD981. Tuy nhiên, ngay cả kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế, Thủ tướng cũng không kiện và cũng không cho dân biết vì sao không kiện.

Trong bài viết “Xin Thủ tướng cho tôi tin một lần” nhân Thông điệp đầu năm 2014, tôi đã rất khẩn thiết cầu xin Thủ tướng một niềm tin qua việc lời nói đi đôi với việc làm. 11 tháng sau tôi vẫn cầu xin như thế vì  “phép lạ”  vẫn chưa xuất hiện. Có thể có người cho là  tôi nóng vội.

Ông Tô Văn Trường, hồi đầu tháng 10, trong bài  “Suy ngẫm về phát biểu của Thủ tướng” đã viết: “Tôi vẫn nhớ trong buổi làm việc riêng chiều tối ngày 5/6/2014 tại Văn phòng Chính phủ, Thủ tướng đã kể  phải tự tay tra từ điển để tìm hiểu ý nghĩa của hai từ “viển vông” để nói về tình hữu nghị!. Ông cũng tâm sự dự kiến sẽ phát biểu khi khánh thành công trình nối điện cho đảo Lý Sơn về sự ghi nhớ công lao của đồng bào chiến sĩ hy sinh bảo vệ chủ quyền biển đảo ở Hoàng Sa-Trường Sa dù là người của chế độ Việt Nam cộng hòa và Chính phủ sẽ có chính sách đối với họ vv…
 Dù biết rằng thể chế chính trị ở Việt Nam rất phức tạp, nhưng người dân luôn ủng hộ và đánh giá cao lời nói, đi đôi với việc làm của những vị lãnh đạo biết nhìn lại mình và vượt lên chính mình vì quyền lợi của đất nước, của dân tộc”.

Dù ông Tô Văn Trường, được biết đến như một người phản biện không thể nói là đứng về phía luận điệu chính quyền, tiết lộ (được phép?) đã “làm việc riêng” với Thủ tướng sáu tháng sau bản Thông điệp đầu năm 2014 cũng không đủ để chứng minh rằng Thủ tướng đã thay đổi tư duy đối với “diễn biến, lực lượng thù địch”. Ông Tô Văn Trường đã có lý khi tiếp tục mong muốn “lời nói, đi đôi với việc làm của những vị lãnh đạo”.

Sau “Thư ngỏ của 61 đảng viên …”,  Đảng, mà Thủ tướng là một nhân vật rất quan trọng trong Bộ Chính trị, đã có những cuộc “viếng thăm” với mục đích lên án những người tham gia ký tên. Từ ba cuộc   “viếng thăm” đối với nguyên Phó trưởng ban biên tập báo SGGP Kha Lương Ngãi, cho đến gần đây với Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh cho thấy Đảng, trước thềm chuẩn bị đại hội XII, vẫn giữ nguyên tư duy đồ đá khi khẳng định trước các vị này:

1- VN chỉ có thể chọn mô hình XHCN để xây dựng đất nước, ngoài ra không có con đường nào khác.
2 - Dân đã hết khổ, nay nhà nào cũng có ít nhất một xe máy. Đảng đã và đang kiên định con đường XHCN, mang lại hạnh phúc cho nhân dân, xã hội ta không có người bóc lột người.
3 - Đảng ta cũng có chính sách khôn khéo và cương quyết với TQ, buộc họ phải rút giàn khoan HD981 khỏi vùng đặc quyền kinh tế của ta trước thời hạn.
4 – Tán phát Thư ngỏ đó trên mạng làm cho các đảng viên hoang mang, dao động, không tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng. Điều đó làm ảnh hưởng lớn đến uy tín của Đảng.

 Trong suốt gần 10 năm qua cụ đã kiên trì và chân tình góp ý, đã không dưới 10 lần viết thư tay gửi Bộ Chính trị, Ban Bí thư, Ban CHTW Đảng và cả Tổng Bí thư nhưng không lần nào cụ được hồi âm, trả lời!  Đến như cụ 16 năm là Ủy viên Trung ương Đảng (Khoá III), là lão thành cách mạng, có 75 năm tuổi đảng, mà các anh ấy trốn tránh, không thèm trả lời thì thử hỏi những góp ý, kiến nghị của các đảng viên khác các anh ấy coi ra gì? 
Lão tướng Nguyễn Trọng Vĩnh
Những vấn đề trên đã được Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, đại tá Nguyễn Đăng Quang, Đại tá Trịnh Văn Trà (Ghi nhanh cuộc khách thăm nhà cụ Nguyễn Trọng Vĩnh -Nguyễn Đăng Quang ) và ông Kha Lương Ngãi vui vẻ trả lời dứt khoát, sắc bén, khóa miệng không thể chối cãi vào đâu được. Xin cám ơn tất cả các vị nói trên.

Nếu những cuộc “viếng thăm”  thể hiện một chút thay đổi nào đó về cách đối xử với những người bị gán là “diễn biến, lực lượng thù địch” thì rất đáng khuyến khích cho phép một sự đối thoại trực tiếp còn hơn là những hành động côn đồ đã và đang xảy ra với những người bất đồng chính kiến khác.
Ở đây tôi xin phép góp ý thêm về “chính sách khôn khéo và cương quyết với TQ

Chính sách khôn khéo và cương quyết với TQ: cuộc chiến nhầm mục tiêu!
Thời gian gần đây trên các diễn đàn quốc tế, Trung Quốc luôn nêu cao thái độ hòa bình của Trung Quốc trên Biển Đông đối với các nước láng giềng, trong khi họ vẫn kiên quyết xây dựng những vị trí chiến lược nhằm kiểm soát và khống chế Biển Đông. Họ đang thay đổi hiện trạng các đảo Hoàng Sa, Trường Sa để củng cố vị trí chiến lược của họ.
Như vậy đã quá rõ ràng: đường lối của Trung quốc là ru ngủ dư luận thế giới, lợi dụng thời điểm hiện tại khi các nước phương Tây, đặc biệt là Hoa Kỳ, đang bận tay với bọn quá khích Hồi giáo, để  thực hiện trong “yên ổn ,hoà bình” đường lưỡi bò trên toàn bộ Biển Đông.

Đối với Việt Nam, họ mớm cho lãnh đạo Việt Nam luận điệu rằng: Trung Quốc khiêu khích, sẵn sàng nổ súng, và Việt Nam nên xem đó là một cái bẫy để tránh rơi vào. Vì thế chính sách “khôn khéo với TQ của Đảng là: Việt Nam cương quyết không rơi vào cái bẫy mà Trung Quốc giăng ra để tạo cơ hội cho họ nổ súng.
Như thế là giúp Trung Quốc xây dựng “yên ổn, hòa bình” các đảo đã chiếm từ tay Việt Nam.
Lãnh đạo Việt Nam không thể không biết rằng chính Trung Quốc cũng sợ nổ súng chứ không riêng gì những nước láng giềng: Phi, Nhật sẵn sàng nổ súng, nếu cần phải bảo vệ Tổ quốc của họ, thì Trung Quốc không dám nổ súng, mà chỉ khiêu khích rồi chạy. Lãnh đạo Việt Nam nói nhiều đến cái bẫy ảo tránh khiêu khích là để che giấu cái bẫy thật: biển đảo đang bị gặm nhấm từ từ một cách có hệ thống và bài bản bởi Trung Quốc. 

Lãnh đạo đảng đã đặt nhầm mục tiêu, họ cố tình nhầm mục tiêu để che chở cho Trung Quốc.

Trước việc cố tình nhầm mục tiêu này, những lời đạo đức cá sấu trong năm qua, mượn bóng “Tiền Nhân”, của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang chỉ giúp Trung Quốc được yên ổn, hòa bình mà gặm nhấm, trái hẳn với những điều vua Trần Nhân Tông đặn lại cho các thế hệ con cháu là hãy cảnh giác với Bắc Triều. Những tuyên bố nóng bỏng về xâm lược Trung Quốc của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chỉ cốt để làm hả cơn giận của người dân, giúp cho Trung Quốc được ” yên ổn, hoà bình” thực hiện ý đồ trên biển. Cả hai vị lãnh đạo này, (vô tình thì ít, cố ý thì nhiều?), đã giúp cho TBT Nguyễn Phú Trọng không thoát Trung, tiếp tục con đường bán nước cầu tình đồng chí trong tình trạng Đảng ngày càng chao đảo, khác gì bọn Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống trước kia.
Tôi nguyên là cán bộ Bộ Công an, đã về nghỉ hưu 11 năm nay và là một trong 61 đảng viên ký tên vào Thư ngỏ 61. Nếu có ai hoang mang, dao động và không tin vào sự lãnh của Đảng thì người đó chính là Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng. Đồng chí Phú Trọng nói “Đến hết thế kỷ này không biết là đã có CNXH hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa?” 
Đại tá Nguyễn Đăng Quang

Với một đảng như vậy chúng ta còn chờ đợi gì?

Nếu vào Đảng trước kia là vì yêu nước, thì ngày nay vào đảng chỉ để kiếm địa vị. Các báo chính phủ cũng phải công nhận sự thật này. Chỉ cần nghe lý luận đồ đá của các vị Ủy viên Thường vụ Thành ủy kiêm Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Thành ủy cùng 5 quan chức của Đảng trong cuộc “viếng thăm” Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh cũng đủ thấy một thế hệ đảng viên sẵn sàng vứt bỏ sự minh mẫn của trí tuệ để bám chắc cái địa vị đang có của họ.
Đảng lại đặt ra 19 điều đảng viên không được làm. Nó vô nghĩa, lạc hậu, chẳng ai chấp hành, đó là chưa nói 19 điều này vi phạm điều lệ đảng như Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh chỉ ra. (Xem trích thí dụ cuối bài).

Đảng ngày nay bệ rạc trên mọi mặt, chỉ cần giả chữ ký Thủ tướng cũng lừa đảo được gần 100 tỉ đồng (ngày 11.11, Cơ quan Cảnh sát điều tra – Công an Quận Hoàng Mai (Công an TP.Hà Nội) đưa tin).
Người còn sáng suốt thì còn chờ đợi gì vào cái Đảng này nữa?

Có nhiều người cho rằng nên ra khỏi Đảng, và cho đến nay số người ra khỏi Đảng không phải là ít. Ra Đảng là để rõ ràng với cái tâm của mình, nhưng cái nợ với dân vì đã tham gia xây dựng một Đảng như vậy vẫn còn đó.

Tôi nghĩ rằng tốt nhất là chưa nên ra khỏi Đảng lúc này mà là kết hợp với nhau thành một khối  công khai trong Đảng , bắt tay với  những đảng viên đã ra khỏi Đảng, để cùng với nhân dân trước hết làm cho cái Đảng đang nắm quyền sinh sát này phải nghe tiếng nói của dân, phải trả lại cho dân quyền làm chủ trên mọi mặt.

Tôi mong rằng Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, người có 75 năm tuổi Đảng, đã suốt đời vào sinh ra tử vì đất nước, đã kiên trì góp ý vì dân, vì nước, cụ Vĩnh xứng đáng là lãnh đạo tinh thần để tập hợp con cháu vì sự sống còn của đất nước.

Những kiến nghị, thư ngỏ phải được tiếp tục ở mức cao hơn, đông hơn, để đánh động lương tâm đồng bào, cùng tất cả đảng viên.

Đừng tưởng Đảng không sợ kiến nghị, thư ngỏ. Sự kiện Ủy viên Thường vụ Thành ủy kiêm Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Thành ủy khi “viếng thăm” Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh đã nói: “Tán phát Thư ngỏ đó trên mạng làm cho các đảng viên hoang mang, dao động, không tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng. Điều đó làm ảnh hưởng lớn đến uy tín của Đảng“, chứng tỏ kiến nghị, thư ngỏ rất có tác động.

Chỉ còn hai năm nữa thôi là đến đại hội XII, chúng ta phải nhanh lên để tạo một sự thảo luận rộng rãi mà đảng rất sợ vì biết được hiệu quả của nó.
Đồng chí khẳng định VN chỉ có thể chọn mô hình XHCN để xây dựng đất nước, ngoài ra không có con đường nào khác. Thế thì đồng chí giải thích tại sao lãnh đạo Đảng và Nhà nước ta đi hết nước tư bản này đến nước tư bản kia để van nài họ công nhận nền kinh tế nước ta là nền kinh tế thị trường? Phải chăng điều đó chứng tỏ chính Đảng không tin vào CNXH và thú nhận học thuyết Marx-Lenine là bế tắc?”. 
Đại tá Trịnh Văn Trà


Viết đến đây tôi nghĩ đến ông Nguyễn Trung, cựu Đại sứ, nguyên cố vấn của Thủ tướng Võ Văn Kiệt, đã có rất nhiều bài viết với tâm huyết của một đảng viên yêu nước, đã kiên trì góp ý với đảng từ 10 năm nay mong đảng trở về với dân tộc mà tôi rất cảm kích.
Lấy trách nhiệm của mình với dân với nước, ông Nguyễn Trung không mong một cuộc cách mạng màu hoa này hoa nọ xảy ra trên đất nước của mình vì sợ không tránh khỏi đổ vỡ, vì muốn giữ sổ lương hưu cho tất cả mọi người mà tuyệt đại đa số lương này chỉ cho phép sống trong co ro, dè xẻn. Một sự chuyển tiếp hòa bình “kiểu Trần Thủ Độ”, theo ông, cho phép  tránh đổ vỡ và không mất sổ lương hưu.

Chúng tôi đều mong muốn điều ông Nguyễn Trung mong muốn. Nhưng để thực hiện được những mong muốn này, mọi người phải xắn tay áo lên, chấp nhận hy sinh, nhất là hàng ngũ đảng viên, để buộc Đảng Cộng sản có cùng mong muốn như chúng ta.

Nâng thuyền cũng là dân, lật thuyền cũng là dân” nhưng khi không còn con đường nào khác phài buộc lật thuyền, đố ai biết dân sẽ lật thuyền bằng cách nào.

24/11/2014
N.T.C.

Một số thí dụ về 19 điều đảng viên bị cấm làm mà đảng viên vẫn cứ làm:
Điều 1: “làm trái hoặc không thực hiện Cương lĩnh chính trị…” thì khi ông Bộ trưởng Bùi Quang Vinh tuyên bố “Kinh tế thị trường là tinh hoa của nhân loại và thể chế kinh tế của Việt Nam phải là thể chế kinh tế thị trường” mà không thèm đếm xỉa đến cái đuôi “định hướng Xã hội chủ nghĩa” thì có ai dám đụng đến ông không?
Điều 2: “truyền bá những quan điểm trái với đường lối của Đảng, pháp luật của Nhà nước”, thì khi ông Nguyễn Văn An tuyên bố chế độ này là “đảng làm vua”, “người ta gọi như vậy là đảng trị”, các báo nhà nước đua nhau đăng tải.
Điều 5: “Cùng người khác tham gia viết, ký tên trong một đơn tố cáo”, khi một số đảng viên tố cáo ông Hồ Xuân mãn khai gian, khi Nguyên Thứ trưởng ngoại giao Nguyễn Đình Bin ký tên trong một kiến nghị gửi Quốc hội về Bô xít thì họ đã xem thường điều này và có sao đâu. Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh cũng đã ký tên trong nhiều kiến nghị có sợ gì ai.
Điều 8: “Thiếu trách nhiệm để cơ quan, đơn vị, địa phương do mình trực tiếp phụ trách xảy ra tình trạng mất đoàn kết, tham nhũng, buôn lậu, lãng phí, thất thoát tài sản và các tiêu cực khác“. Hãy nhìn Bộ trưởng Đinh La Thăng với thuộc cấp Vinashin Dương chí Dũng, ông Thăng vẫn không bị đụng đến chân lông.
Điều 17 đảng viên không được kết hôn hoặc  con kết hôn với người nước ngoài trái quy định, thì hãy nhìn Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã cho  con gái lấy chồng quốc tịch Mỹ, lớn lên bên Mỹ, và là con cựu sĩ quan quân đội “Ngụy”. Miễn phê bình.



Wednesday, November 26, 2014

Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Chuck Hagel từ chức

 
Đăng ngày 25-11-2014

Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Chuck Hagel từ chức

Thanh Phương
mediaBộ trưởng Mỹ Chuck Hagel (phải) và tổng thống Obama. Ảnh ngày 24/11/2014.Reuters

Ngày 24/11/2014, tổng thống Mỹ Barack Obama thông báo bộ trưởng Quốc phòng Chuck Hagel từ chức. Là thành viên Cộng hòa duy nhất trong chính quyền Obama, ông Hagel từ chức do những bất đồng về chính sách với Nhà Trắng, nhất là về cuộc chiến chống lực lượng Nhà nước Hồi giáo ở Irak và Syria.

Từ Washington, nhà báo Phạm Trần nhận định.

Nhà báo Phạm Trần từ Washington 25/11/2014 nghe

************

 

Chuck Hagel ra đi có ảnh hưởng tới VN?

  • 25 tháng 11 2014
Tổng thống Barack Obama đã loan báo việc ông Chuck Hagel từ chức hôm 24/11
Giới quan sát cho rằng việc Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Chuck Hagel rút khỏi nhiệm sở không có ảnh hưởng lớn tới quan hệ Việt-Mỹ.

Thứ Hai ngày 24/11, Tổng thống Barack Obama xác nhận ông Hagel sẽ từ chức sau chưa đầy hai năm nắm quyền.

Hiện dư luận còn đang đồn đoán ông bị buộc phải từ chức hay tự nguyện ra đi. Một điều rõ ràng, là quan hệ giữa ông trong vai trò bộ trưởng với tổng thống và nội các, nhấ́t là Ủy ban An ninh Quốc gia, đã lâm vào tình trạng "cơm không lành, canh không ngọt" từ lâu nay.

Ông từng than phiền rằng ông bị "quản lý quá tỉ mỉ" (micromanaged).

Thượng nghị sỹ Cộng hòa John McCain hôm thứ Hai nói trên một đài phát thanh ở bang Arizona rằng ông Hagel “rất rất mệt mỏi” về quan hệ của mình với Nhà Trắng.

Ngoài lý do quan hệ không tốt với chính quyền Obama, người ta còn đoán thêm các lý do khác dẫn tới sự ra đi của ông, như thiếu hiểu biết về Trung Đông trong bối cảnh cuộc chiến chống Nhà nước Hồi giáo (IS) đang hồi gay gắt; thậm chí ông là vật tế thần cho chính sách ngoại giao và an ninh ẻo lả của ông tổng thống...
Nói những điều đó để thấy rằng, không có lý do gì trong những đồn đoán liên quan tới Việt Nam, hay khu vực Đông Nam Á.

'Không suy xuyển'

Tiến sỹ Ian Storey, chuyên gia về Đông Nam Á tại Singapore, nói theo ông việc ông Hagel từ chức "không có ảnh hưởng gì tới quan hệ Mỹ-Việt, kể cả trong lĩnh vực quốc phòng".

Có ý kiến cho rằng ông Chuck Hagel, một trong các cựu chiến binh cuộc chiến Việt Nam, có thể có tình cảm riêng đặc biệt nào đó với Việt Nam và do vậy có khả năng đóng góp nhiều hơn cho quan hệ hai bên.


Đó chỉ là cách nhìn cảm tính, và theo Tiến sỹ Storey, một bộ trưởng mạnh với hiểu biết thấu đáo hơn về an ninh như Robert Gates mới thực sự có ảnh hưởng cho quan hệ giữa Hoa Kỳ với các nước trong khu vực, trong đó có Việt Nam.

Tiến sỹ Zachary Abuza, chuyên gia về an ninh khu vực Đông Nam Á, thì cho rằng sự kiện ông Chuck Hagel từ chức có thể gây ra ảnh hưởng về tâm lý.

"Ông Hagel vừa hoãn thăm Việt Nam vì tình hình Iraq và Syria. Ông ta sẽ không thực hiện chuyến đi này trước khi rời nhiệm sở."
Quá trình lựa chọn người thay thế Hagel, theo ông Abuza, sẽ lâu dài và khó khăn trong khi hai đảng đều tập trung vào cuộc bầu cử 2016.

"Sẽ rất khó cho chính quyền Obama thuyết phục các bạn bè và đồng minh trong khu vực Đông Nam Á, đặc biệt là Việt Nam, về cam kết xoay trục sang châu Á-Thái Bình Dương cũng như đối với an ninh khu vực."

Tiến sỹ Zachary Abuza nói: "Tuy việc từ chức sẽ không ảnh hưởng nhiều tới các chi tiết đã hoạch định như điều 60% lực lượng hải quân tới châu Á-Thái Bình Dương, các cuộc tập trận và thăm hải cảng dự kiến, dư luận trong khu vực chắc chắn sẽ quan ngại rằng Hoa Kỳ quá bận rộn về các vấn đề khác và không thể hỗ trợ trước sự mạnh bạo gia tăng của Trung Quốc".

Ông cũng cho rằng, Bắc Kinh đã bỏ nhiều nỗ lực ngoại giao để thuyết phục các nước trong khu vực rằng Hoa Kỳ không phải là đối tác đáng tin cậy.

"Việc Hagel hoãn thăm Việt Nam đã đưa ra các tín hiệu sai lệch cho Hà Nội, và việc ông từ chức chắc sẽ gây thêm quan ngại. Hà Nội sẽ muốn biết chắc hơn về cam kết đối với an ninh khu vực cũng như tự do hàng hải [của Hoa Kỳ]."

Ai thay Hagel?

Chuck Hagel từng than phiền bị quản lý quá tỉ mỉ
Chuck Hagel, 68 tuổi, từng tham chiến ở Việt Nam và từng làm thượng nghị sỹ đảng Cộng hòa cho tiểu bang Nebraska quê hương ông trong 12 năm, là bộ trưởng quốc phòng từ năm 2013.
Ông sẽ vẫn tại vị cho tới khi chính quyền Mỹ xác nhận người kế nhiệm ông.

Ông đã từng chỉ trích việc Hoa Kỳ can dự vào Iraq mặc dù bỏ phiếu để Washington lâm chiến.

Ông Hagel thay ông Leon Panetta trong cương vị bộ trưởng quốc phòng trong nhiệm kỳ tổng thống thứ hai của ông Obama và đóng vai trò giảm cường độ hai cuộc chiến của Mỹ tại Afghanistan và Iraq cùng lúc giúp chính quyền ông Obama chuyển cán cân quân sự sang châu Á.

Tuy nhiên ông bị cho là lựa chọn sai cho vị trí bộ trưởng quốc phòng, và hiện đang có một danh sách các "ứng viên" có thể thay thế ông.

Trong các nhân vật khả dĩ có bà Michèle Flournoy, cựu trợ lý bộ trưởng quốc phòng; ông Ash Carter, cựu thứ trưởng quốc phòng, hoặc ông John Hamre, người cũng từng giữ chức thứ trưởng.

Thế nhưng dù là ai, thì người đó cũng phải làm việc trong hai năm cuối nhiệm kỳ Obama, và phải cân nhắc kỹ lưỡng là liệu sẽ có đủ hỗ trợ và điều kiện để làm tròn nhiệm vụ của mình hay không trước quyền lực tập trung to lớn hiện nay của Ủy ban An ninh Quốc gia.

 


__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link