Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, November 28, 2014

Vì sao dối trá?


Vì sao dối trá?

Nguyễn Thị Từ Huy

Cùng tác giả:

Trước những vấn nạn của đất nước, của dân tộc ngày hôm nay, những người Việt Nam nào còn một chút lương tri, còn có trách nhiệm và còn suy nghĩ đều tự đặt câu hỏi: «vì sao chúng ta đến nông nỗi này?». Và đã có không ít người đi tìm nguyên nhân trong căn tính của dân tộc.

Thế nhưng, nhiều nhà nghiên cứu trong lĩnh vực khoa học xã hội và nhân văn của Phương Tây mà tôi từng có dịp tiếp xúc, trò chuyện và trao đổi, nói với tôi, với những cách diễn đạt có thể khác nhau, nhưng ý tưởng đều rất thống nhất: Đừng tìm nguyên nhân trong truyền thống dân tộc của các bạn. Vấn nạn của các bạn hiện nay đến từ một mô hình chính trị mà các bạn đã nhập khẩu hoàn toàn từ Phương Tây.

Dĩ nhiên, mô hình nhập khẩu đó chính là chủ nghĩa cộng sản.
Theo tôi, điều này rất đáng để chúng ta cùng nhau suy nghĩ một cách thấu đáo.
Ở đây, tôi đưa ra một vấn nạn thôi: sự dối trá.

Chúng ta không phủ nhận được một thực tế là dối trá đang trở thành một hiện tượng phổ biến trong toàn xã hội. Ta có thể tìm thấy sự nhận xét đồng thuận về thực tế này trên báo chí cả lề phải và lề trái, hay lề đảng và lề dân, muốn gọi cách nào thì tùy.
Vậy dối trá có phải là truyền thống của người Việt Nam không, có bắt nguồn từ truyền thống của chúng ta không? Câu trả lời của tôi là: KHÔNG !

Chúng ta hãy đọc câu này:
« … cách mạng cộng sản luôn luôn là một sự tình cờ có tính lịch sử và một sự lừa dối vĩ đại (tôi nhấn mạnh - NTTH). Theo một nghĩa nào đó thì lí do như sau: không có cuộc cách mạng nào lại đòi hỏi những hoàn cảnh đặc biệt đến như thế và cũng không có cuộc cách mạng nào hứa nhiều như thế mà lại làm ít đến như thế.
Thói mị dân, những lời nói quanh co, không nhất quán là đặc trưng của các lãnh tụ cộng sản, nhất là khi họ buộc phải hứa hẹn một xã hội siêu lí tưởng và “thủ tiêu tất cả áp bức, bóc lột”."
Người viết đoạn văn này là một lãnh tụ cộng sản cao cấp, đã phải vào tù vì chống lại chính chủ nghĩa cộng sản, vì đã sớm nhận thức được tính phi nhân và sự sụp đổ tất yếu của mô hình cộng sản chủ nghĩa. Đó là Milovan Djilas, cựu phó tổng thống Nam Tư, mà tôi từng nhắc đến vài lần.

Tôi dùng trích dẫn này để chúng ta thấy rằng chính những người cộng sản nói về chủ nghĩa cộng sản như vậy, chính những người cộng sản đã nhìn ra rằng chủ nghĩa cộng sản và sự dối trá là một; và để chúng ta thấy rằng dối trá là hiện tượng thuộc về bản chất của các xã hội cộng sản trên toàn thế giới. Sự dối trá ấy hoàn toàn không liên quan gì đến truyền thống dân tộc của chúng ta. Trái lại sự dối trá nhập khẩu này đang làm biến dạng tính cách dân tộc của chúng ta. Chúng ta cần cứu lấy dân tộc tính và truyền thống của mình, trước khi quá muộn.
Nếu theo dõi các phân tích mà Djilas tiến hành trong cuốn « Giai cấp mới » (mà tôi khuyến nghị là chúng ta nên đọc, đặc biệt là Hội đồng Lý luận Trung Ương và những người làm khoa học xã hội ở Việt Nam nên đọc, để hiểu thực chất của xã hội chúng ta) thì ta sẽ không ngạc nhiên trước những biểu hiện « lừa dối vĩ đại » (tôi dùng lại chữ của Djilas) của các lãnh đạo cao cấp.

Dối trá trở thành nguyên lý vận hành của toàn xã hội. Các lãnh đạo, dĩ nhiên, theo phân tích của Djilas, không còn cảm thấy xấu hổ khi nói dối. Lâu dần, không chỉ có các lãnh đạo, mà đến người dân bình thường cũng bị lôi vào và thích ứng với sự dối trá. Các quan hệ xã hội được xây dựng trên sự dối trá. Thậm chí các hiện tượng xã hội cũng được xây dựng trên nguyên lý dối trá này. Các khái niệm không cần phải trùng hợp với nội dung thực tế, nhưng điều đáng nói là tất cả mọi người đều thấy chuyện đó là bình thường. Mỗi người đều thấy việc người khác nói dối là bình thường, việc mình nói dối cũng là bình thường, việc tất cả tham gia vào tấn kịch dối trá của toàn xã hội cũng là bình thường.

Một trong những cách thức để bình thường hóa cái nguyên lý dối trá này là người ta cấp cho mọi sự dối trá cái nhãn hiệu: « kiểu Việt Nam ». Ví dụ nhan nhản, ai cũng có thể cung cấp ngay lập tức. Ở đây tôi chỉ lấy một sự việc: Quốc hội kiểu Việt Nam. Quốc hội có đấy, nhưng không phải do dân chọn (đảng đâu có giấu diếm việc « đảng cử dân bầu »), không làm việc vì lợi ích của dân, cũng không làm việc vì lợi ích của đất nước (hẳn chưa ai quên được rằng trong những ngày dàn khoan Trung Quốc cắm sâu vào lòng mẹ Biển Đông của chúng ta thì Quốc hội Việt Nam không ra nổi một nghị quyết về Biển Đông, họ nhường việc đó cho Quốc hội Mỹ).

 Rồi bây giờ Quốc hội lại chuyển sang họp kín !!! Vậy thì còn lý do gì cho sự tồn tại của Quốc hội? Trên thực tế chỉ có cái xác chữ « Quốc hội » tồn tại, cái xác chữ đó không có nội dung. Hàng mấy trăm « đại biểu » ấy không làm nên một Quốc hội thực sự, họ cũng chẳng cần quan tâm xem thế nào là một quốc hội thực sự. Một sự dối trá như vậy được hầu như toàn xã hội chấp nhận một cách bình thường.

Sự dối trá mà chúng ta đang phải chịu đựng hiện nay chính là bản chất của mô hình chính trị mà chúng ta nhập khẩu từ Phương Tây: mô hình chính trị độc đảng cộng sản chủ nghĩa. Mô hình này đã bị chính phương Tây loại bỏ sau khi đã chứng kiến bao nhiêu tội ác, bao nhiêu sự trì trệ, đình đốn và phản tiến bộ do nó gây ra.

Nếu không quyết liệt chống lại sự dối trá đang trở thành phổ biến hiện nay, chúng ta sẽ đánh mất dân tộc tính, đánh mất bản sắc, đánh mất truyền thống, và mất nhiều thứ khác nữa. Và muốn chống lại sự dối trá trên phạm vi toàn xã hội, thì mỗi cá nhân phải có khả năng chống lại sự dối trá đã dần dần định hình trong tính cách của mình.

Chúng ta có làm được điều đó không?

Paris, 23/11/2014
Nguyễn Thị Từ Huy


Thiên nhiên đã nổi giận?

 

Thiên nhiên đã nổi giận?

Viết Từ Sài Gòn/ blog RFA

Đất lở, đá chuồi, lũ quét, động đất, mưa đá, bão tố quăng quật… Hàng loạt thiên tai xuất hiện dày đặc và cuồng bạo ở khắp ba miền đất nước trong vài năm trở lại đây đã làm cho đời sống vốn nghèo khổ của đa phần người dân lại càng thêm khó khăn, ngột ngạt.

Thú rừng xuất hiện ngày càng nhiều ở đồng bằng sau mỗi trận lụt, và con người sau cái đói của ngày mưa tháng lũ lại hè nhau đi tìm thú để săn lùng, không có ngóc ngách nào là con người bỏ qua, từ đào đất tìm hang cho đến đặt bẫy, săn bắn, châm điện, ném thuốc nổ… Không có thủ đoạn nào là con người không dùng đến.

Khi con người càng điên cuồng với thiên nhiên, cái giá phải trả là thiên nhiên nổi cơn thịnh nộ bằng thiên tai, dịch hoạ, hiện tượng lạ bất lợi cho đời sống con người và hàng loạt những tai ương như một ẩn số luôn phục kích loài người.

Một tháng nay, hầu như cả miền Trung náo động vì chuyện rắn lục đuôi đỏ xuất hiện ngày thêm nhiều và số người bị loài rắn này cắn ngày càng gia tăng. Báo chí trong nước đã đồng loạt đưa tin về chuyện này. Có nhiều cách đặt vấn đề khác nhau, trong đó có người nghi ngại “nước lạ“ đã lén lút thả loài rắn này để cắn người Việt Nam, cũng có nhiều người lại nghiêng về giả thuyết thiên nhiên đã nổi giận.

Ở hướng giả thuyết thiên nhiên nổi giận, người ta nói về sự mất cân bằng sinh thái, sự mất đi số lượng quá lớn của cầy, cáo, chuột… Đã làm ảnh hưởng nặng nề đến nguồn thức ăn cũng như loài khắc tinh của rắn lục đuôi đỏ, khiến nó trở nên hung dữ và tìm xuống đồng bằng để tìm thức ăn…

Nhưng trong giả thuyết này không đặt câu hỏi: Loài rắn này vốn dĩ không quen với môi trường đồng bằng, chủ yếu sống trên các dãy núi, trong đó phần lớn sống trong dãy Trường Sơn, làm thế nào nó đã thiên di hàng trăm cây số xuống đồng bằng để sinh sống? Và tại sao nó chỉ xuất hiện ở miền Trung? Và đáng sợ hơn cả là loài rắn vốn không sống trong môi trường nước này hiện tại có khả năng di chuyển trong nước rất nhanh, có thể sống trong môi trường nước một cách bình thường.

Phải chăng chỉ có miền Trung thường xuyên xãy ra lũ lụt, đặc biệt trong vài năm trở lại đây, sau những trận lụt lớn, ở đồng bằng xuất hiện nhiều thú rừng, rắn lục đuôi đỏ cũng là một trong những loài bò sát đã thiên di theo dòng nước nhưng con người chưa phát hiện, chưa săn bắt vì loài này có trọng lượng không lớn, sống kín đáo trong các lùm cây?!

Và những công trình thuỷ điện, hồ chứa mọc lên khắp miền Trung nhấn chìm hàng triệu mét vuông rừng tự nhiên vào lòng hồ cũng đã nhấn chìm hàng ngàn loài thú rừng xuống nước. Để thich nghi và tồn tại, loài rắn này tập làm quen với môi trường nước. Chính dòng nước lũ đã đưa chúng về đồng bằng?

Ở đồng bằng hiếm hoi chồn, cầy rừng, chỉ có chó nhà nhưng chó nhà không dám ra đường vì sợ bọn người đập trộm, chính vì thế, điều kiện sinh tồn của nó rấn đuôi đỏ rất cao. Đặc biệt năm nay tuy có mưa, độ ẩm cao nhưng thuỷ điện không xả đập, không có lụt, loài rắn này tha hồ sinh sôi nay nở vì gặp thời tiết thuận lợi… Thật là đáng sợ khi nghĩ đến chuyện môt ngày nào đó thuỷ điện xả lũ, nước tràn về bất ngờ, mọi thứ giao thông tê liệt, loài rắn này bò lổm ngổm trong dòng nước… Lúc đó, tai hoạ khó mà lường được!

Nhưng có phải vì thế mà tìm cách giết sạch loài rắn này? Câu hỏi này rất quan trọng đối với người Việt Nam. Với thói quen chỉ nhìn thấy trước mắt, đa phần nông nổi, thiếu tầm nhìn chiến lược, đã có hàng ngàn bài học trả giá bằng máu và nước mắt kể từ khi “thống nhất đất nước” đến nay nhưng người ta vẫn cứ để tái diễn bởi lòng tham và sự nông cạn.

Ngay ở trung tâm thành phố Sài Gòn và Hà Nội, nơi được xem là trung tâm kinh tế, văn hoá của hai đầu đất nước, người ta có thể ngang nhiên chặt bỏ hàng trăm cây gỗ lớn thuộc vào hàng cổ thụ trăm năm. Trong khi đó, để có một cổ thụ, phải tốn rất nhiều năm, thậm chí vài trăm năm, vài mươi thế hệ để trồng, chăm sóc và giữ gìn.

Nhưng để xây dựng bất kì công trình nào cho dù vĩ đại, tầm cỡ quốc tế, lịch sử gi gì đó, người ta cũng không tốn quá mười năm.  Điều đó cho thấy người ta đã mang cái hàng trăm, hàng ngàn năm ra đổi lấy cái vài năm. Cách làm này, con người tiến bộ và biết suy nghĩ không bao giờ chọn, bởi nó không chỉ mang tính lich sử, nhân văn mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến sinh mệnh của con người.

Một cây gỗ rừng phải tốn đến cả vài trăm năm, thậm chí những cây gỗ lớn, thuộc hàng danh mộc có thể sống cả ngàn năm nơi rừng thiêng, nhưng, với con người, đó là món hời để ốp trần nhà, ốp tường, thậm chí lót sàn để thể hiện “đẳng cấp”. Không ai dám trả lời ngôi nhà tồn tại được bao lâu, khi nào người ta sẽ đập phá để xây dựng cái mới nhưng cái cây thì chắc chắn mất đi vĩnh viễn!

Cũng như để ngồi nhậu với nhau vài giờ đồng hồ, người ta sẵn sang bỏ ra hàng đống tiền để giết chết một con vật đã tồn tại và giúp con người cân bằng sinh thái mấy mươi năm. Không ai trả lời được là bữa nhậu giúp ích được gì và sự ích lợi này kéo dài được mấy năm.

Chung qui, để thoả mãn sự ham thích, lòng tham ngắn ngủi, con người đã bất chấp đánh đổi những gì vốn dĩ tồn tại lâu năm, có quan hệ mật thiết với đời sống của đồng loại cũng như đời sống của hành tinh này. Nhưng, ai đã đánh đổi?

Một người nghèo có đủ khả năng ốp trần nhà, ốp tường nhà, lót sàn nhà bằng gỗ quí, gỗ lâu năm? Một phó thường dân có đủ khả năng chi trả một bữa nhậu thịt rừng quí hiếm trong nhà hàng sang trọng? Không, chỉ có những quan chức, những triệu phú, tư bản đỏ mới đủ khả năng làm chuyện này!

Đến đây, không cần nói gì thêm, ngay cả bài học thời niên thiếu dưới mái trường Cộng sản xã hội chủ nghĩa về một đất nước “rừng vàng biển bạc…” cũng là một trong những nguyên nhân dẫn đến tình trạng đất nước khô kiệt tài nguyên, thú hoang tan loạn chạy và đụng chạm với con người như hiện tại.
 
Thiên nhiên đã nổi giận. Nhưng nổi giận với ai? Và ai đang hưởng thụ, ai đang trả giá cho việc hưởng thụ ngu xuẩn đó. Đã đến lúc cần phải trả lời rốt ráo và giải quyết triệt để câu hỏi này!




’Tại, bởi, vì, do...’


’Tại, bởi, vì, do...’

Tạp ghi Huy Phương

Cùng tác giả:

“Toét mắt là tại hướng đình. Cả làng cùng toét đâu mình riêng em!”
Cả làng chúng nó ăn dơ, ở dáy, rửa mặt bằng cái nước cống chảy ra từ những đống phân, mà cứ đổ riệt cho nguyên nhân mắt toét là tại cái đình làng, xây không đúng hướng theo phong thủy nên mới ra cớ sự “cả làng cùng toét” này.
Bà Nguyễn Thị Kim Tiến, đương kim bộ trưởng Bộ Y Tế CSVN, chính là loại “toét mắt” này. Vào bốn tháng đầu năm nay (2014) tại Việt Nam, hơn 7,000 trường hợp trẻ em mắc bệnh sởi, trong đó 108 trẻ em đã thiệt mạng; trong số này, có bốn em chết ngay sau khi chích ngừa. Bệnh sởi không phải là một bệnh hiểm nghèo và thuốc chủng bệnh này không phải là một thứ thuốc chưa được ai phát minh.
Vậy thì lỗi tại ai? Xin nghe nhân vật “mắt toét” đứng đầu Bộ Y Tế giải thích: Tại, bởi, vì, do:
- Tại dân không chịu chích thuốc ngừa (đổ cho tại tuyên truyền, vận động kém).
- Bởi bệnh viện quá tải (thiếu ngân sách, nhưng không thiếu tiền xây khu dưỡng nghỉ, xây khu ăn chơi, xây nhà cố tổ).
- Vì thiếu vệ sinh, khiến lây lan trong dân chúng.
- Do ông trời, là cấp lãnh đạo thời tiết. Theo sách vở thì nguyên nhân mắc bệnh sởi là do thời tiết chuyển mùa, khí hậu thay đổi thất thường, tạo điều kiện cho virus bệnh sởi phát triển.
Đúng là “không phải tại chúng mình,” như tên một bài hát cũ, không phải tại anh, cũng không phải tại em, mà tại ông trời!
JPEG - 44.5 kb
Bộ Trưởng Y Tế Nguyễn Thị Kim Tiến (thứ ba từ trái) và Thủ Tướng Angela Merkel (thứ hai từ trái) cắt băng khánh thành một cơ sở y tế ở Hà Nội. (Hình: Hoang Dinh Nam/AFP/Getty Images)
Cùng với những bê bối tệ hại trong ngành y tế, dư luận đòi hỏi người đứng đầu ngành có trách nhiệm phải từ chức, chỉ trong ba ngày, các blogger và Facebooker nhận được hơn 5,198 chữ ký đòi bộ trưởng Y Tế từ chức, nhưng bà cho rằng mình không thể từ chức trong lúc đang phải giành giật sự sống cho các em.
Loại “mắt toét’ như bộ trưởng Y Tế hiện nay có rất nhiều ở Việt Nam, vụ nổi tiếng và buồn cười nhất là vụ cầu treo ở Lai Châu. Đáng lẽ giám đốc công trình xây cầu treo vùng cao Sơn Bình, huyện Tam Đường, tỉnh Lai Châu, khi đứt dây cáp làm ít nhất tám người chết, khoảng 30 người bị thương nặng, phải đem ra tử hình, thì Thiếu Tướng Trần Duân, giám đốc công an tỉnh Lai Châu, bỗng dưng nhảy ra cứu chúa, cho rằng nguyên nhân gây sập cầu treo là “tại, bởi, vì, do” quá tải khi “đoàn người đưa tang cùng đi trên cầu vì người Mông khi khiêng quan tài thường đi rất nhanh.”
Trong địa hạt văn hóa, trong tình hình sách lậu, sao chép, dốt nát như cuốn “Tự Điển Tiếng Việt,” thì bà Mai Thị Hương, trưởng phòng Quản Lý Xuất Bản của Cục Xuất Bản, cho biết mỗi năm cục tiếp nhận từ 28,000 tới 30,000 đầu sách phát hành, đó là chưa kể các xuất bản phẩm văn hóa, nên “tại, bởi, vì, do” Phòng Quản Lý Xuất Bản chỉ có 10 người, mà làm nhiều việc nên không thể đọc kiểm duyệt hết các cuốn sách có trên thị trường.
Một Hương “mắt toét” khác là Lan Hương, nhà xuất bản Lao Động, trong vụ “hề Công Lý mặc quần lót” thì đổ tội cho “tại, bởi, vì, do” cái tên phụ trách vẽ bìa vô danh nào đó tắc trách, chỉ đơn giản tìm kiếm hình trên Internet, chỉ nhận ra cái “cán cân công lý” mà “không nhận ra tấm hình ghép ảnh diễn viên Công Lý nên dẫn đến sai phạm như đã thấy.” Bà này còn bào chữa thêm “một vài đại lý kiểm hàng không kỹ nên có sót một ít,” thật ra người đại lý kiểm hàng chỉ nhận cho đủ số để bán thu tiền, còn bầy đoàn của nhà xuất bản Lao Động đều có mắt như mù.
Phía “mắt toét” bên kinh tế thì cho rằng, suy thoái kinh tế toàn cầu đã tác động mạnh mẽ tới Việt Nam đặc biệt từ 2008 đến nay, mặc dù đã triển khai nhiều chính sách ứng phó nhưng kinh tế Việt Nam tiếp tục gặp khó khăn, lạm phát cao, nhập siêu, lãi suất cao gây khó khăn cho doanh nghiệp, tỷ giá chưa ổn định, dự trữ ngoại hối còn mỏng... “tại, bởi, vì, do” “khủng hoảng nợ công bên Châu Âu!”
Đập thủy điện Đăk Mek 3 ở Kon Tum bị vỡ một khoảng lớn, chỉ vì một chiếc xe ben đụng! Người ta tìm thấy thân đập thủy điện chỉ được xây bằng toàn đất, cát, đá và cốt sắt mong manh chỉ bằng chiếc đũa!
“Mắt toét” Sở Xây Dựng Kon Tum đổ lỗi cho “việc thi công đập của nhà đầu tư khác với hồ sơ thiết kế của đơn vị tư vấn. Tại thời điểm hiện nay, đơn vị tư vấn cũng chưa được chủ đầu tư trả lời chính thức về việc thi công theo hồ sơ thiết kế nào!” Với các quy định cũng như nghị định do chính phủ ban hành hiện hành cho việc xây dựng các công trình “xây đập thủy điện vừa hay nhỏ cũng như xây nhà,” chủ đầu tư có quyền chỉ định đơn vị tư vấn, giám sát, thi công; đơn vị nhà nước không có quyền tham gia.
Nếu đập thủy điện vỡ, chết dân, thì nhà nước, tức chính phủ, tức đảng xin...đứng ngoài cuộc.
Ông Đinh La Thăng, bộ trưởng Giao Thông Vận Tải, khi biện minh cho những yếu kém, tắc trách của ngành giao thông, đã đưa ví dụ ngay nhà máy Toyota rất hiện đại cũng có lúc phải thu hồi hàng triệu xe. Ông không biết rằng vì tôn trọng quyền lợi của khách hàng và nhận sai sót của mình, mỗi lần thu hồi xe để sửa chữa, hãng sản xuất xe phải tốn kém hàng tỷ bạc. Gặp trường hợp này liệu các loại “mắt toét” của ông có dám làm không, hay “lẫn như trạch” hát bài “tại, bởi, vì, do” và cuối cùng là phủi tay, chấm hết, ai chết mặc ai.
Đường hầm rỉ nước, xa lộ mới khánh thành đã lún thấp, cầu xe qua cán bể lòi ra “xi măng cốt tre,” công trình xây dựng trên cao để vật liệu rơi xuống đè chết dân, đầy tớ nhân dân không cần trách nhiệm. Họ sống bằng “chi phí bôi trơn,” có làm có ăn chứ không phải vì lương tâm trách nhiệm!
Ông John Isbell, cộng tác viên cao cấp của Cambridge Systematics, một nhà cung cấp dịch vụ quốc tế, cho rằng, “Tham nhũng là một trong những nguyên nhân chính cản trở sự phát triển của ngành vận tải Việt Nam.” Hiện nay chi phí “bôi trơn” của ngành này là 8%, cao gấp hai lần Ấn Độ.
Cứ tưởng tượng, chi phí đầu tư cho phi trường Long Thành khoảng $8 tỷ thì “chi phí bôi trơn” là bao nhiêu? Con số là $648 triệu sẽ vào túi ai?
Người ta nhận địa vị, bổng lộc, ân huệ của phe đảng, nhưng trách nhiệm đối với dân, với quê hương, tương lai của đất nước là không, kiểu “sống chế mặc bây, tiền thầy bỏ túi!” Bản chất đổ trách nhiệm cho người khác trong chế độ này không gì rõ bằng câu thơ của Bút Tre: “Mất mùa là tại thiên tai, được mùa là bởi thiên tài đảng ta.”
Ngay như thực trạng về sự suy thoái đạo đức của Việt Nam hiện nay, người ta cũng nêu lý do “tại, bởi, vì, do:” “Nước ta chịu ảnh hưởng rất lớn bởi nền văn hóa phương Tây, tiếp cận với nền kinh tế thị trường nên sẽ có nhiều mặt tiêu cực tác động đến đạo đức, tư duy và lối sống của nhân dân.” Vậy thì các nước phương Tây này chắc phải suy thoái đạo đức, thối tha gấp nghìn lần Việt Nam.
Xã hội Việt Nam ngày nay là một xã hội hỗn loạn, vô đạo đức, băng hoại, suy đồi, tham nhũng, trộm cắp, mại dâm, giết người, xì ke ma túy... đáng lẽ những người lãnh đạo hôm nay phải nhận trách nhiệm về đảng khi không còn có thể, sau 40 năm, đổ cho “tại, bởi, vì, do” tàn dư của Mỹ Ngụy nữa, thì một loại “mắt toét cao cấp” là Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng đổ tội cho một cái đình khác, đó là: “Các thế lực thù địch, phản động chưa hề từ bỏ âm mưu, hoạt động chống phá Việt Nam; ráo riết thực hiện ’diễn biến hòa bình,’ hội nhập quốc tế để tác động, chuyển hóa nội bộ, hỗ trợ, kích động chống phá gây mất ổn định chính trị, xã hội.”
Bây giờ không phải “cả làng cùng toét” mà là cả nước “toét mắt.” Chắc phải xoay “hướng Ba Đình” đi thôi. Xoay không được thì đập bỏ nó đi. Và bây giờ chúng ta phải hiểu “tại, bởi, vì, do” ở đâu, ở cái số phận nghiệt ngã của đất nước Việt Nam phải chịu nạn suốt hơn nửa thế kỷ này với bao nhiêu chết chóc, lầm than và bây giờ là băng hoại, vô đạo, bất nhân.
Không có can đảm chỉ mặt, đặt tên, không có can đảm cắt đi cái khối ung nhọt đó, thì không thể nào khá lên cho bằng chị, bằng em được.
Nguồn: Người Việt


 

Vận động chính giới Canada cho nhân quyền Việt Nam


Vận động chính giới Canada cho nhân quyền Việt Nam

RadioCTM -- Lĩnh Nam@S: 

Ông Đỗ Hoàng Điềm, DB Hoàng Mai, cô Mây Trần
Tiếp nối buổi hội thảo tại Quốc hội Canada ngày hôm trước, ông Đỗ Hoàng Điềm đã gặp gỡ một số vị dân cử tại thủ đô Ottawa trong hai ngày 19 và 20.11.2014 để vận động cho nhân quyền tại Việt Nam.

Trưa ngày 19.11, ông Đỗ Hoàng Điềm thảo luận với Dân biểu Wayne Marston - Phó Chủ Tịch Ủy ban Nhân quyền và là thành viên đối lập chính thức của Canada về Nhân Quyền - và đưa ra một số đề nghị cụ thể với Quốc Hội Canada như sau:

- Lên tiếng phản đối chính thức việc nhà cầm quyền CSVN đối xử tàn bạo với TNLT Đặng Xuân Diệu.

- Bổ sung điều kiện nhân quyền vào các dự án viện trợ, cho vay vốn của chính phủ Canada đối với Việt Nam.


- Yêu cầu hành pháp Canada hỗ trợ các tổ chức xã hội dân sự ở Việt Nam qua việc giúp huấn luyện cách tổ chức và phương tiện hoạt động.

- Yêu cầu Toà Đại Sứ Canada ở Việt Nam hỗ trợ  các nhà đấu tranh gia đình họ bằng cách thăm viếng những người đang bị quản thúc tại gia hoặc đang bị giam cầm trong lao tù.

Chiều cùng ngày, ông Đỗ Hoàng Điềm gặp gỡ Dân biểu Hoàng Mai, thành viên Ủy Ban Tài Chính Quốc Hội Canada, và trao đổi về tình trạng nhân quyền Việt Nam.

Sau đó, ông Đỗ Hoàng Điềm gặp Dân biểu Adam Vaughan, đại diện dân cử vùng Trinity-Spadina, Toronto, nơi có đông cử tri gốc Việt. Hai ông thảo luận khá chi tiết về tình trạng của một số nhà đấu tranh dân chủ trong nước.
Bước sang ngày 20.11.2014, vào lúc 10 giờ sáng, Dân Biểu Irwin Cotler, Ủy viên Hội Đồng Thúc Đẩy Nhân Quyền, đã dành một giờ đồng hồ để  thảo luận với ông Đỗ Hoàng Điềm về đề nghị bổ sung điều kiện phải hủy bỏ Điều 258 và Điều 79 Bộ Luật Hình Sự VN vào Nghị Quyết 395 mà ông Irwin Cotler đã đệ trình trước Quốc Hội Canada vào ngày 16.10.2013.

Sau đó, ông Điềm đến gặp bà Toby Schwartz, Giám Đốc Khu Vực Đông Nam Á của Bộ Ngoại Giao Canada. Hai bên đã trao đổi nhiều vấn đề trong lãnh vực nhân quyền tại Việt Nam và một số việc làm cụ thể trong thời gian tới.


Tường thuật buổi Toạ đàm về nhân quyền tại Nhà thờ Thái Hà

Dân Luận tổng hợp
Tường thuật buổi Toạ đàm về
"Cơ chế của Liên Hợp Quốc về bảo vệ Người bảo vệ nhân quyền"
ngày 26/11/2014
Lực lượng an ninh tuy được mời công khai tới dự hội thảo nhưng không vào mà đứng ngoài nhà thờ Thái Hà và ngăn cản khách tham gia hội thảo. Ảnh FB Chinh Minh.
Lúc 8 giờ 30 ngày 26/11/2014, tại Hội trường Nhà thờ Thái Hà đã diễn ra buổi Tọa đàm chuyên đề “Cơ chế của Liên Hợp Quốc về bảo vệ người bảo vệ nhân quyền”. Trong Thông cáo báo chí trước khi diễn ra buổi Toạ đàm, Tiến sĩ Nguyễn Quang A cho biết: "Những người bảo vệ nhân quyền (NBVNQ) đóng vai trò thiết yếu trong việc hiện thực hóa các quyền con người được ghi nhận trong luật pháp quốc gia và các tiêu chuẩn theo luật quốc tế. Tuy nhiên, trong nhiều năm qua, NBVNQ tại Việt Nam đã không được thừa nhận đúng mức với vai trò cao cả này, không những thế họ phải luôn gánh chịu rất nhiều rủi ro trong các hoạt động của mình. Vì thế Tọa đàm nhằm mục đích tôn vinh những người bảo vệ nhân quyền tại Việt Nam và tìm kiếm một cơ chế hữu hiệu để bảo vệ họ, cũng như qua đó phổ biến ý thức tôn trọng nhân quyền và khuyến kích tất cả mọi người trở thành những người bảo vệ nhân quyền”.
Đến tham dự buổi nói chuyện ngày hôm nay có khoảng năm mươi nhà hoạt động về lĩnh vực nhân quyền trong và ngoài nước, các nhân sĩ trí thức, nhận viên các đại sứ quán nước ngoài yêu chuộng nhân quyền.
Trong các hình ảnh lan truyền trên Internet chúng tôi nhân thấy có những nhà hoạt động nổi tiếng như: Nguyễn Hồ Nhật Thành, Phạm Lê Vương Các, Nguyễn Tường Thuỵ, Nguyễn Quang A, Nguyễn Kim Chi...
Tăng cường trấn áp trước buổi Toạ đàm
Tối 25/11/2014, nhà thờ Thái Hà, nơi sẽ diễn ra buổi nói chuyện đã bị 1 viên cảnh sát và hai dân phòng, cùng những người lạ mặt xông vào đòi gặp Linh mục Phượng. Giáo dân tại đây đã khoá trái cửa, gióng chuông để kêu gọi sự giúp đỡ của các giáo dân khác. Sau khi thấy không thể nào gặp được các vị linh mục, những nhân viên công lực này đã yêu cầu được ra về. Sự việc này xảy ra khi trước đó có 2 người đem Bưu phẩm của Uỷ ban nhân dân quận Đống Đa đến nhà thờ nhưng không có người nhận.
Công an xông vào nhà thờ Thái Hà. Ảnh: Bạch Hồng Quyền

Theo FB Tao Vo Van cho biết:
Lúc 5 giờ sáng 26/11/2014, TS Nguyễn Quang A đi bộ ra khỏi nhà để đến nhà thờ Thái Hà tham dự Toạ đàm, nhưng đã có khoảng 10 người mặc thường phục bám theo sau hòng ngăn cản ông đi. Khi ông đón xe bus để đi cũng bị những người này ngăn cản không cho lên xe.
Lúc 9 giờ TS Nguyễn Quang A đến được đầu phố Nguyễn Lương Bằng, thì bị hơn 30 nhân viên an ninh, công an, dân phòng ngăn cản với vẻ hùng hổ và đe doạ. Khoảng 10 nhà hoạt động và 3 người nước ngoài là thuộc các Đại sứ quán đã ra để "giải thoát" cho ông, và cuối cùng ông cũng đến được buổi nói chuyện.
Đông đảo nhân viên công lực ngăn cản TS Nguyễn Quang A. Ảnh: Peter Lâm Bùi
Các báo cáo khác cho biết, trong đêm 25/11/2014 nhiều nhà riêng của những nhà hoạt động nhân quyền cũng bị sách nhiễu, "hỏi thăm" bất thường của Cảnh sát khu vực. Nhà báo độc lập JB Nguyễn Hữu Vinh viết trên trang cá nhân mô tả việc công an đến nhà hỏi thăm rằng "mai có các Đại sứ tổ chức về nhân quyền gì đó, hỏi anh xem có đi không?".
Thời gian qua, những nhà hoạt động nhân quyền liên tục bị sách nhiễu và tấn công bởi những người lạ mặt nghi là nhân viên an ninh. Nạn nhân mới nhất là ký giả Trương Minh Đức đã bị những người lạ tấn công một cách dã man, trong số đó ông nhận ra 1 người đã từng "làm việc" với ông ở đồn công an.
Trong thư mời Bộ công an và Sở công an Hà Nội tham dự đã ghi rõ:
"Những người bảo vệ nhân quyền (NBVNQ) đóng vai trò thiết yếu trong việc hiện thực hóa các quyền con người được ghi nhận trong luật pháp quốc gia và các tiêu chuẩn theo luật quốc tế, và là thành trì cuối cùng trong cuộc chiến chống lại phân biệt đối xử. Tuy nhiên, trong nhiều năm qua, NBVNQ tại Việt Nam đã không được thừa nhận đúng mức với vai trò cao cả của mình, không những thế, họ phải luôn gánh chịu rất nhiều rủi ro trong các hoạt động của mình.
Trong kỳ Kiểm điểm Định kỳ Phổ quát về Nhân quyền (UPR) tại Genève vào tháng 6/ 2014 vừa qua, Việt Nam đã chấp nhận một số khuyến nghị về việc công nhận, bảo vệ, và đảm bảo môi trường hoạt động cho những NBVNQ tại Việt Nam, mà cụ thể là khuyến nghị số 143.149 của Luxembourg,143.162 của Na Uy, 143.167 của Tunisia."
Một số hình ảnh từ buổi toạ đàm:
 
 
 
 
Hình ảnh tổng hợp từ những nhà hoạt động: Bạch Hồng Quyền, Nguyễn Văn Đề, Trịnh Bá Phương...


Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link