Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, December 8, 2014

Trò hù dọa nhóm Kiến Nghị 61 tiếp diễn đến Bà Kim Chi



Trò hù dọa nhóm Kiến Nghị 61 tiếp diễn đến Bà Kim Chi
Tiếng Nói Đa Nguyên
07/12/2014
RadioCTM - Trần Quang Thành@S:

  Nghệ sĩ Kim Chi : Tôi khát khao cho người dân Việt Nam được hưởng quyền con người
http://www.radiochantroimoi.com/wp-content/uploads/2014/12/20141207-ctm-danguyen_KimChi.mp3

 Trong những năm gần đây, khi thấy đảng không còn vì nước, vì dân một số đảng viên công khai lên tiếng từ bỏ đảng cộng sản như trường hợp ông Lê Hiếu Đằng, Nguyễn Đắc Diên… Bên cạnh đó cũng có những đảng viên gửi kiến nghị, thư ngỏ nêu lên những sai lầm về đường lối của đảng cộng sản Việt Nam trong suốt thời gian mấy mươi năm qua dẫn đến tình trạng đất nước bị cho là khủng hoảng toàn diện và ngày càng tụt hậu.

Những đảng viên ký tên thừa nhận phần trách nhiệm của họ trước dân tộc về những sai lầm đó. Và trước tình thế mới khi mà Trung Quốc đã bộc lộ dã tâm muốn Việt Nam phụ thuộc nhằm phục vụ lợi ích của Bắc Kinh, những người từng gia nhập đảng cộng sản ngay những năm tháng đầu như cụ thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, hay những người gia nhập vào những thập niên 80, 90 đưa ra một số yêu cầu, nguyện vọng của họ là nhà cầm quyền cần phải dứt khoát với phía Trung Quốc để có thể bảo vệ chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ quốc gia.

Tuy nhiên những lời tâm huyết này đã không đánh thức được lãnh đạo Hà Nội, ngược lại còn có những phái đoàn từ các cấp ủy đảng viên đến chất vấn, quy chụp là vi phạm điều luật của Đảng …
Vào ngày 25/11 vừa qua, một phái đoàn 5 người đã đến nhà nữ nghệ sĩ Kim Chi để chất vấn về lá thư ngỏ 61 gửi Ban Chấp hành Đảng Trung ương Đảng CSVN và toàn bộ các Đảng viên từ cuối tháng Bảy vừa qua. Mời quý thính giả theo dõi phần tường thuật của nữ nghệ sĩ Kim Chi với phóng viên Trần Quang Thành.

http://www.radiochantroimoi.com/wp-content/uploads/2014/12/20141207-ctm-danguyen_KimChi.mp3

„Ngày Cầu Nguyện Trọng Thể“ cho TNLT Franz-Xaver Đặng Xuân Diệu
Thông Tin Đức Quốc - 08.12.2014
http://www.ttdq.de/node/1941  

Neustadt-Geinsheim. Đức quốc.
Hôm nay Chúa Nhật 07.12.2014, thứ hai Mùa Vọng cũng là „Ngày Cầu Nguyện Trọng Thể“ (Tag des Großen Gebets) chuẩn bị cho đại lễ Giáng Sinh. Tại giáo xứ thánh Phêrô và Phaolô (St. Peter und Paul) linh mục Franz Ramstetter cùng các tín hữu hiệp nhất với các cộng đoàn công giáo Việt Nam cầu nguyện cho tù nhân lương tâm Franz-Xaver Đặng Xuân Diệu…Đặc biệt tại Neustadt-Geinsheim là nơi sinh thành  và lớn lên của Đấng Chân Phước Tiến Sĩ Paul Josef Nardini (1821 – 1862) thuộc giáo phận Speyer. Ngài đã tranh đấu và nâng đỡ mọi thành phần kém may mắn, bị lạm dụng và đàn áp trong xã hội (http://www.nardini.de/).

Dựa vào bài đọc trích sách tiên tri Ysaya:”Hãy an ủi, hãy an ủi dân ta,… Có tiếng hô: Trong sa mạc hãy bạt lối Yavê! Trong chốn hoang giao hãy san bằng ngự lộ cho Thiên Chúa. Mọi thung lũng sẽ dâng lên, mọi núi đồi sẽ lún xuống; gồ ghề sẽ thành bình nguyên, lồi lõm sẽ hóa ra đồng bằng“, Lm. Franz Ramstetter kêu gọi lấp đầy các hố sâu bất công, đàn áp và độc tài… để dọn đường cho Chúa… 

Sau thánh lễ lúc 10 giờ 30 là phần „Cầu Nguyện Trọng Thể“, gồm có những mục „Chầu Mình Thánh Chúa“ và „Ban Phép Lành“ đến 18.00 giờ. Các thành phần tham dự gồm có các hội đoàn bô lão, phụ nữ, thanh thiếu niên và nhóm Taizé (http://www.taize.fr/de).




http://www.ttdq.de/node/1941

Thượng viện Canada bìểu quyết thông qua nghị quyết ngày 30 tháng tư 


TNS Ngô Thanh Hải
DienDanCTM - 8/12/2014

Hôm Thứ Năm, 4 tháng 12 vừa qua, Thượng Viện Canada đã kết thúc phiên thảo luận về dự luật 219 mang tên “Ngày 30 Tháng Tư Đen” và sẽ được đưa ra để biểu quyết thông qua vào tuần này, nhân tuần lễ kỷ niệm ngày Quốc Tế Nhân Quyền 10/12.

Dự luật này do Thượng Nghị Sĩ Ngô Thanh Hải bảo trợ, sẽ công nhận ngày 30 Tháng Tư hàng năm là ngày toàn quốc Canada tưởng niệm những thuyền nhân đã bỏ nước ra đi tìm tự do sau khi Miền Nam bị quân Cộng Sản cưỡng chiếm vào ngày 30/4/1975 và được chấp nhận định cư ở Canada. Trước sự phản đối dữ dội của nhà nước CSVN, tựa đề của dự luật được đổi lại là: “Đạo Luật Hành Trình Tìm Tự Do”  (Journey to Freedom Act), nhưng nội dung thì không thay đổi.

Phát biểu trong phần mở đầu phiên thảo luận lần thứ nhì về bản dự thảo này vào mùa xuân vừa qua, Thượng Nghị Sĩ Ngô Thanh Hải đã nói rằng: “Đối với người Canada gốc Việt và hầu hết người Việt hải ngoại thì ngày 30/4 là ngày miền nam bị rơi vào vòng thống trị của chế độ độc tài cộng sản, một chế độ chà đạp quyền con người”. Ông cũng nói thêm rằng: “Chúng tôi - người Việt tỵ nạn cộng sản - nhớ ngày 30/4 vì đó là ngày chúng tôi mất đất nước, mất gia đình, bạn bè, nhà cửa; nhất là mất tự do và các quyền dân chủ. Đó là ngày tưởng niệm những mất mát và đau buồn”.

Vào tháng 10, khi dự luật được chuyển đến Uỷ Ban Nhân Quyền Thượng Viện để thảo luận kỳ này, ông Tô Anh Dũng, đại sứ CSVN tại Canada, đã gửi chủ tịch uỷ ban một lá thư bày tỏ sự “quan ngại sâu sắc” của chính phủ ông đối với bản dự luật và xin được (đến thượng viện) tham dự để làm “nhân chứng”. Nhưng Uỷ Ban Nhân Quyền đã không mời ông Tô Anh Dũng và yêu cầu ông viết một bản kiến nghị về việc này. Tuy nhiên, đến tuần vừa qua, thượng viện Canada đã kết thúc phần thảo luận trước khi kiến nghị của ông Tô Anh Dũng được đưa ra, vì còn phải chờ dịch sang tiếng Pháp. Bản kiến nghị của ông Tô Anh Dũng kết án thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải là khơi dậy quá khứ, bóp méo lịch sử Việt Nam và làm ngơ quan hệ tích cực giữa VN và Canada trong 40 năm qua. Ông Dũng cũng viết thêm rằng : “Nhiều đại diện các cấp của chính phủ Canada đã bày tỏ sự 'quan ngại sâu sắc'  - của Hà Nội- về ngôn ngữ và nội dung của bản dự thảo mà nếu được thông qua sẽ gây trở ngại cho quan hệ giữa hai nước.”  

Người ta không thấy một cơ quan truyền thông Canada nào loan tải những tin tức về việc “nhiều đại diện các cấp chính phủ Canada  bày tỏ sự quan ngại sâu sắc...”  như được ông Tô Anh Dũng nêu ra trong bản kiến nghị của ông.

Trước đó, vào tháng 6, Phó Thủ Tướng Kiêm Bộ Trưởng Ngoại Giao CSVN Phạm Bình Minh cũng đã gửi một thư cho người đồng nhiệm của ông là ông John Baird, Bộ Trưởng Ngoại Giao Canada cho rằng, dù đó là một dự luật mang tính “tư nhân” việc thông qua dự luật 219 sẽ gửi một thông điệp sai lầm đến cộng đồng quốc tế và người dân VN. 

Phát ngôn viên ngoại giao Canada, Adam Hodge, đã trả lời rằng "đây không phải là một dự luật của chính phủ, và các Thượng Nghị Sĩ và Dân Biểu có quyền đệ trình các dự luật cá nhân”./.


Hội Bầu Bí Tương Thân: Thăm gặp vợ TNLT Đoàn Huy Chương 
Hội BẦU BÍ TƯƠNG THÂN
THĂM GẶP VỢ TÙ NHÂN ĐOÀN HUY CHƯƠNG.

TNLT Đoàn Huy Chương
Đoàn Huy Chương, sinh năm 1985 tại Đồng Nai - là một người đấu tranh cho quyền lợi của công nhân, chung nhóm hoạt động với Đỗ Thị Minh Hạnh và Nguyễn Hoàng Quốc Hùng. Anh bị bắt vào đầu năm 2010 và bị xử tù 7 năm, hiện anh đang bị giam giữ tại nhà tù Xuân Lộc, Đồng Nai.
Anh có vợ là chị Chiêm Thị Tường Mạnh và 2 con. Một bé học lớp bảy, một học lớp 5. Hiện 2 bé đang đi học và sống với bà ngoại ở Trà Vinh. Vợ anh đang làm công nhân với mức lương rất thấp.
Đầu tuần trước, tôi được tin chị Mạnh gặp khó khăn trong chi phí đi thăm nuôi anh Chương, do mẹ chị mới gặp bạo bệnh. Rất may, ngay sau khi chia sẻ thông tin, những người bạn của Hội Bầu bí Tương thân đã chung tay với Hội, chia sẻ tình cảm với anh Chương.
Chiều 5/12, tôi cùng anh Trương Minh Đức đã ghé thăm Mạnh tại Bình Tân, nơi chị đang thuê trọ và chuyển quà cùng lời thăm, động viên sức khỏe của bạn bè Hội Bầu bí. 
Chị Mạnh cũng gửi lời cảm ơn tới những người đã quan tâm tới hoàn cảnh của anh Chương và gia đình. Hiện trong tù, anh Chương sức khỏe và tinh thần ổn. Hai bé con anh chị học giỏi và đang chờ ba về
Chân thành cảm ơn những nhà hảo tâm đã cùng Hội chia sẻ với tù nhân lương tâm Đoàn Huy Chương. 
Dưới đây là con số, xin được công khai:
- Quỹ Hội Bầu bí Tương thân (Sài Gòn): 1,000,000 VND.
- Anh Lê Minh Huy: 1,000,000 VND
- Anh Nguyễn Sỹ Tuấn: 1,000,000 VND
- Cô Nguyễn Thị Khánh Trâm: 500,000 VND
- Chị Q: 500,000 VN.
- Bạn Hoàng Vân Anh: 200,000 VND.

nguồn: https://www.facebook.com/hd.cdvn



Giữa hai làn nước hay giữa hai hệ ý thức?


Giữa hai làn nước hay giữa hai hệ ý thức?






Nguyễn Ngọc Già (Danlambao) - Một độc giả gửi email ghẹo, "tại tôi" phân tích thuật ngữ "tố cáo" [1] và "tố giác" [2], nên công an rút kinh nghiệm "né" cả hai chữ đó, khi bắt nhà văn Nguyễn Quang Lập vào lúc 14 giờ ngày 6/12/2014.

"Bắt quả tang"?!

Cổng thông tin điện tử của Bộ Công an viết [3]:

"Thông tin về việc bắt đối tượng

Ngày 06/12/2014, Cơ quan An ninh điều tra Công an thành phố Hồ Chí Minh đã bắt quả tang, ra lệnh khám xét khẩn cấp và tạm giữ hình sự đối với Nguyễn Quang Lập, sinh năm 1956, hộ khẩu thường trú tại căn hộ B505 - Lô B2 - Chung cư Hoàng Anh - Gia Lai, 37 Nguyễn Văn Hưởng, phường Thảo Điền, quận 2, thành phố Hồ Chí Minh. Cơ quan An ninh điều tra Công an thành phố Hồ Chí Minh đang tiếp tục điều tra làm rõ hành vi vi phạm pháp luật của Nguyễn Quang Lập để xử lý theo quy định của pháp luật./."

Phải khẳng định lại, một lần nữa, trong luật Hình sự và luật Tố tụng hình sự, khái niệm "đối tượng" không được quy định khi bắt giữ một ai đó. Cách gọi "đối tượng" là một hình thức cố tình làm mất phẩm giá từ phía công an đối với người bị bắt giữ dù bất cứ lý do gì [4]. Nói cách khác, công an vi phạm Quyền Con Người.

Thêm vào đó, căn cứ vào đâu, công an "bắt quả tang" ông Lập?

"Quả" là thực; "tang" là chứng cớ. Điều này có nghĩa, ngay khi ai đó làm điều bậy với chứng cớ có thực kèm theo và bị "bắt tại trận" lúc đang hành động.

Luật sư Đặng Văn Cường - Đoàn Luật sư Hà Nội giải thích thêm [5]:

"Trường hợp "phạm tội quả tang" là trường hợp chưa bị khởi tố vụ án, khởi tố bị can. Khi phát hiện có hành vi phạm tội như: cướp tài sản, trộm cắp, hiếp dâm, giết người... (những loại tội phạm "rõ", dễ nhận biết) thì bất cứ ai cũng có quyền bắt giữ và giao cho công an để xem xét, xử lý".

"Nghiệp vụ công an"?!

Trong khi đó, bà Hồ Thị Hồng - vợ ông Nguyễn Quang Lập trả lời BBC [6]: "...có một ông bảo vệ bảo là 'cô ơi, cho xem cái phòng chống chữa cháy nhà cô...". Bà Hồng nói tiếp: "Sau đó thấy 5, 6 người hùng hục chạy vào cơ, tôi nói 'có chuyện gì mà chạy vào hối hả thế', một lúc sau họ bảo là bọn tôi bên công an điều tra xét hỏi cần khám xét và có lệnh bắt anh Lập".

Cách trần thuật của bà Hồng với chữ "hùng hục""chạy vào hối hả", làm hình ảnh công an viên nom lố bịch và pha chút hài hước.

Nếu quả thật, công an theo dõi và nghi ngờ ông Lập "đang làm vụ gì mờ ám" ngay tại nhà riêng, tại sao không bấm chuông cửa một cách đàng hoàng và chính danh, lại phải kêu một ông bảo vệ làm "động tác giả" như thế? Thậm chí, nếu gia đình ông Lập không đồng ý mở cửa, tại sao không yêu cầu họ? Làm sao có thể tin một người bị liệt nửa thân thể, đi lại rất khó khăn, có thể chạy trốn hay chống cự lại? Phải chăng đó là một hình thức cố tình "đánh tối tăm mày mặt" về tinh thần để cho "đối tượng" hoảng loạn và chết khiếp (?).

Trò "mèo vờn chuột" cho mệt lử trước khi đưa con mồi vào miệng, trở nên cũ mòn. Chính công an viên nên suy nghĩ lại thái độ và hành vi không xứng đáng như thế, bởi nó càng làm cho người dân chán chê và khinh thị hơn là sợ sệt.

"Chạy như chó nhà có tang"

Đó là ngạn ngữ nói về Khổng Tử với cuộc đời lận đận, khi thì bị ruồng rẫy, lúc lại được phong thánh, Triết gia Trung Hoa cổ đại cứ chạy loanh quanh giữa hai thái cực. Nhà văn Phạm Thị Hoài đăng tải bản dịch của Phan Trinh, giới thiệu bài viết Lưu Hiểu Ba, trong có đoạn [7]: “...Khi [giáo sư Lý Linh] gọi Khổng Tử là chó nhà tang, ông nhắc ta nhớ rằng ở Trung Quốc thời Xuân Thu (770-476 trước CN) tầng lớp trí thức đã phải sống trong bất an, cả trong sợ hãi, tài năng của họ thường không được trọng dụng, và trong hoàn cảnh đó, một “kẻ có lý tưởng nhưng không tìm được quê hương tinh thần của mình” thì chẳng khác gì con chó nhà tang mất chủ ngơ ngáo...". Và thế là, lúc ấy con chó dáo dác, chỉ biết chạy lắng quắng, khi chủ chết. Tất nhiên, chó chết chủ vẫn may mắn hơn quá nhiều so với chó bị chủ ghẽ lạnh, hất hủi và tống một đạp vào nó.

Ông Nguyễn Phú Trọng vừa tuyên bố [8]: "Tôi đã nhiều lần nói ta với TQ là láng giềng, phải ăn đời ở kiếp với nhau, xúc đất đổ đi được không? Ta giữ được độc lập chủ quyền, nhưng cũng phải giữ cho được chế độ, bảo đảm cho được Đảng lãnh đạo, môi trường hòa bình ổn định để xây dựng, phát triển đất nước, giữ cho được quan hệ hòa hiếu với các nước, trong đó có TQ", mặc dù ông Tổng Bí thư ĐCSVN từng bị Tập Cận Bình từ chối gặp mặt [9] hồi tháng 5 vừa rồi, khi Trung Cộng kéo giàn khoan HD981 vào biển Đông.

Bất nhẫn

Theo lời vợ ông Lập cho thấy, hình như công an cũng vi phạm quá nhiều vào Luật TTHS như: điều 48 (người bị tạm giữ), 64 (chứng cứ), 65 (thu thập chứng cứ), 66(đánh giá chứng cứ), 82 (bắt người phạm tội quả tang), 83 (những việc cần làm ngay sau khi bắt hoặc nhận người bị bắt), 84 (biên bản về việc bắt người) v.v...

Thời buổi của thế kỷ 21, so ra chẳng khác mấy thời "cải cách ruộng đất"! Nhà văn Nguyễn Quang Lập chào đời năm 1956 - đỉnh điểm của "dịch thổ tả" mệnh danh "trời long đất lở" với sự trả thù tàn bạo, phá nát lòng nhân ái của người Việt Nam!

"Bắt quả tang" ông Lập đã không thỏa đáng, cho nên khái niệm "khám xét khẩn cấp" và "tạm giữ hình sự", thiết tưởng không đáng bàn.

Điều làm cho bạn hữu của nhà văn nổi tiếng với bộ phim "Đời Cát" cùng dư luận xúc động chen lẫn phẫn nộ, khi biết ông tàn phế trong một tai nạn xe cộ và từng có ý định quyên sinh để không trở thành gánh nặng cho vợ con, lại bị bắt vào lúc này - thời điểm cuối năm, vốn dành cho những suy tưởng về thân phận con người và thời cuộc quê hương, sau một năm quá nhiều ưu mẫn với hiện trạng thê lương! Có đáng phải bắt ông Lập như thế?!

Một phần tư đã lộ diện?

Hơn một năm về trước, nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo cho hay [10] "...hôm 19/6 vừa rồi có người trong đoàn “anh Tư Sang” từ Trung Quốc điện cho ông bảo là “đã có danh sách 20 bloggers có thể bị bắt...".

Khi ông Tạo cho biết như vậy, lúc đó 3 bloggers đã bị "úp sọt": Trương Duy Nhất, Phạm Viết Đào, Đinh Nhật Uy. Từ bấy đến nay, thêm 4 vị đang đối diện điều 258: Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Thị Minh Thúy, Hồng Lê Thọ, Nguyễn Quang Lập. Tổng cộng 7 người.

Sau khi "người trong đoàn anh Tư Sang" báo cho ông Tạo biết, 5 ngày sau đó, ông Chủ tịch nước CHXHCNVN phát biểu trước cử tri [11]: "...nếu không tỉnh táo sẽ thấy xã hội ta đen như mực, không có ông nào tốt [...]. Một dân tộc anh hùng không lẽ để một vài ngọn gió từ các trang mạng làm lung lay". Không rõ người tháp tùng ông Chủ tịch nước, một khi được chỉ ra như là lợi dụng chuyến đi, để từ bên ngoài "bắn tin" dội về trong nước gây hoang mang, ông Sang có đủ "tỉnh táo" để đưa người đó ra vành móng ngựa trả lời trước pháp luật? Có thể tin rằng, "tê tệ" cũng nên quy vào "tội 258"?

Sói sẽ bị chê cười khi con mồi của nó chỉ toàn là "cóc ếch nhái". Bởi điều đó làm cho sói mất vẻ hung tợn và đáng sợ, thay vào đó, nó bộc lộ hình ảnh già nua cùng tài săn bắt thui chột. Một hình ảnh bất lực làm lụi tàn ngay cả tính đe dọa trong nội bộ bầy đàn của nó, khi chính những "bạn săn mồi" xâu xé vài "con cóc", dù già hay non. Hình ảnh này càng làm bệ rạc tính uy nghi của loài săn mồi bầy đàn được cho là nguy hiểm nhất.

Anh Đinh Nhật Uy với án tù treo 15 tháng có lẽ là một hình thức "đánh dằn mặt cho dân đen sợ", nó không ngán thì... thôi, thả ra. Cô Nguyễn Thị Minh Thúy sẽ không bị bắt, nếu như ông Nguyễn Hữu Vinh không phải là "vai chính" trong kết luận điều tra [12] "Vụ án Nguyễn Hữu Vinh cùng đồng bọn...". Ở đây, người đọc bắt gặp lại cách dùng từ kém văn minh của "đỉnh cao trí tuệ", thông qua chữ "đồng bọn" - điều đáng phàn nàn, bởi nó nằm trong văn bản mang tính "pháp lý", nơi vốn dĩ không nên đem từ ngữ "chợ búa" vào. Tại sao giới an ninh không dùng "đồng phạm" - chữ được công nhận trong hệ thống luật pháp hiện hành (?)

"Loại bỏ" anh Uy và cô Thúy, còn lại "bè lũ 5 tên" [13], tức chiếm đúng một phần tư trong danh sách của... "anh Tư Sang".

Giữa hai làn nước

Có một sự tương đồng đối với Trương Duy Nhất, Phạm Viết Đào, Nguyễn Hữu Vinh, Hồng Lê Thọ và Nguyễn Quang Lập: Tất cả đều là người "của chế độ", đặc biệt ông Thọ - người có nhiều công lao trong công cuộc "kháng chiến chống Mỹ cứu nước" trước 1975, với thân phận lúc bấy giờ, du học tại Nhật Bản. 

Không hiểu tại sao, dạo này, nhà nước chọn những người như vậy? Phải chăng đó là thông điệp "Giữa Hai Làn Nước" buộc phải chọn một [14] - bộ phim được làm vào năm 1977, sau khi "giải phóng" Sài Gòn - mà "đảng ta" muốn chuyển đến cho những ai "đang lung lay" và "đã bật gốc" hoàn toàn niềm tin "mãi mãi đi theo đảng" [15], xem đấy mà làm gương? 

Có vẻ, sau 39 năm ngụp lặn "Giữa Hai Làn Nước", người Việt Nam chỉ được phép chọn "con sông màu huyết dụ" mà "bơi lội"?. Bất kỳ ai dù có công hay yêu mến chế độ, lại tỏ ra chán chê nó, cần phải trả giá?

Nhưng biển thì mênh mông và bao la hơn sông. Dù bắt nguồn từ Hồng Hà hay Cửu Long Giang, các giòng sông cuối cùng đều đổ về biển Đông - nơi mà toàn bộ người Việt Nam trong và ngoài nước trầm ngâm với tâm trạng ưu thời mẫn thế! Cần gì phân biệt nguồn cội dòng sông?!

Kết

Đài BBC đặt câu hỏi [16]: "VN sẽ sửa luật hình sự vì nhân quyền?", trong đó ông Nguyễn Đăng Dung, một chuyên gia luật hiến pháp và nhân quyền của Đại học Quốc gia Hà Nội cho rằng: "..."Nói chung Hiến pháp 2013 của Việt Nam, dưới góc độ một nhà nghiên cứu và giảng dạy về Hiến pháp, tôi thấy nó có nhiều điểm tốt..." 

Có lẽ điểm tốt nhất được quy định tại Hiến pháp thế này chăng (?):

Điều 4:

1. Đảng Cộng sản Việt Nam - Đội tiên phong của giai cấp công nhân, đồng thời là đội tiên phong của nhân dân lao động và của dân tộc Việt Nam, đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, lấy chủ nghĩa Mác - Lê nin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội.

2. Đảng Cộng sản Việt Nam gắn bó mật thiết với Nhân dân, phục vụ Nhân dân, chịu sự giám sát của Nhân dân, chịu trách nhiệm trước Nhân dân về những quyết định của mình.

3. Các tổ chức của Đảng và đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật. 

Giáo sư Đăng Dung cho biết thêm, không chỉ riêng điều 79, 88, 258 phải thay đổi mà cần phải sửa toàn bộ luật Hình sự và những bộ luật có liên quan, ông nói:"...Lập pháp do Quốc hội, hành pháp do Chính phủ và nhất là quyền tư pháp ngày nay xác định rõ là Tòa án, và Tòa án có nhiệm vụ trước tiên là bảo vệ công lý và bảo vệ quyền con người trước những thứ bảo vệ khác như trước đây...".

Không hiểu những "chuyên gia soạn luật" hí hoáy sửa các bộ luật ra sao, giữa khái niệm "tam quyền phân lập" vốn có ít nhất hơn 250 năm về trước và điều 4 hiến pháp của nước CHXHCNVN chỉ tồn tại cho đến nay, không đủ 23 năm (?).

Một chú mèo lười không biết làm gì, ngoài việc tự "vui chơi" với chính cái đuôi của nó, tệ hơn rất nhiều so với lời dạy của Đặng Tiểu Bình: "Mèo đen hay mèo trắng không quan trọng miễn là nó bắt được chuột". Trong khi ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng lại giáo huấn: Đánh chuột đừng để vỡ bình.

Nhập nhằng và bế tắc!



_____________________________________

Tin mừng: Ông chủ Mark Zuckerberg thông báo tài khoản facebook cá nhân của tôi vẫn an toàn. Vì vậy, xin chia buồn với ai đó từ Hải Phòng định đột nhập mà bất thành vào ngày 6/12/2014. Thật ra, có thành công thì cũng chỉ là công cốc, bởi tôi hầu như rất hiếm khi vào đó và cũng chẳng có "tài sản" gì đáng giá cả. Thật tiếc, một gian nhà trống huơ trống hoác dành cho một tên ăn trộm!


Cái văn hóa của Thủ Đô “Ngàn Năm Văn Vật”

Cái văn hóa của Thủ Đô “Ngàn Năm Văn Vật”














David Thiên Ngọc (Danlambao) - Bài này được viết sau khi đọc một Stt trên FaceBook có nick “Lọ Lem Đất Võ Minh Đan” với câu chuyện cuối tuần. Cô ấy nói lên một nét lặng buồn trong cái văn hóa mà nhà cầm quyền CSVN cố tô son để đưa con thuyền Quốc Gia hòa ra biển lớn. Những điều mà cô trăn trở là cho cái nét văn minh, văn hóa và ý thức đạo đức của con người trong một xã hội luôn tự hào được lãnh đạo bởi tập đoàn “đỉnh cao trí tuệ” sáng ngời với “đạo đức HCM”.

Ngay tại Thủ Đô Hà Nội trong một chuyến du lịch cô đã bị một tài xế Taxi lừa chở cô đi lòng vòng với mục đích móc túi tiền của cô một cách hạ đẳng, không thương tiếc vì những lý do tắt đường nghẽn lối nọ kia, mặc dù đích đến là gần ngay trước mắt nhưng cô không biết. Vì là du khách cô đành phải cam lòng ngậm bù hòn làm ngọt sau khi vỡ lẽ. Nhưng trong cô đã có một cái nhìn về một nền văn minh của xứ sở “ngàn năm văn hiến” này và những lời tô son có cánh của lãnh đạo CSVN trong đó có các tập đoàn “Du Lịch Lữ Hành”. 

Đọc những gì cô viết lầm tôi nhớ lại một thời trong quá vãng, ngược về thời gian những năm tháng mà nhân dân Miền Nam VN “được giải phóng” và tiếp nhận luồng gió chướng. 

Ngày ấy dạo “đất nước những tháng năm thật buồn” của những năm cuối của thập niên 70s thế kỷ trước. Lúc đó cũng vào lúc mà những cơn gió mùa đông bắc ùa về “sưởi ấm” cho nhân dân Miền Bắc để có những cặp môi ráp khô và nứt nẻ... kể cả các cô gái có làn da trắng mịn nõn nà và cũng không quên giúp tiễn đưa các cụ về “Văn Điển” nghỉ ngơi cho an giấc... (một nghĩa trang ở Hà Nội). 

Tôi, một người Miền Nam sau bao nhiêu năm bị bóc lột, kẹp kềm bởi một chế độ “Ngụy tà” và ngụp lặn trong một xã hội “phồn vinh giả tạo”, có một chút suy tư và cảm nhận đối với những luồng gió mới đang tràn về nên muốn làm một chuyến ngược xuôi khắp mọi miền đất nước tạm gọi là “biệt ly hương” trước khi làm “khúc ruột ngàn dặm” của đất nước ngày nay. 

Ngày ấy muốn về thăm trái tim Tổ Quốc nơi được gọi là “Ngàn Năm Văn Vật” mà một người dân như tôi “bị” gọi là “con người cũ của xã hội cũ” muốn đi cũng khó và phải có một loại “passport” quái dị chỉ để dùng trong nội địa là “Giấy phép đặc biệt đi A”. Nhưng sự đời như ông bà xưa đã nói “đa kim ngân phá luật lệ” mà sau này tên trùm xã hội đen “Năm Cam” nói rằng: “những gì không mua được bằng tiền thì sẽ mua được bằng rất nhiều tiền” và những triết lý ấy đã mang đến cho tôi tờ “Giấy phép đặc biệt đi A” nắm trong tay. 

Cái thời mà chen lấn trên những chuyến tàu ngược xuôi Nam-Bắc để có một chỗ đứng thôi chứ không ngồi, nằm như ngày nay không dễ một chút nào? Tất nhiên cũng mua được bằng tiền. Cho nên suy tính chuyện phương tiện trước lúc ngược xuôi dọc đường gió bụi tôi cũng bị chiếm mất thời gian cả tuần lễ và cuối cùng được một anh “đầy tớ” “vai mang sắc cốp kè kè-đầu đội nón cối chân phè dép râu” chỉ lối vẽ đường. 

Thời ấy cái phong trào “Miền Nam nhận họ Miền Bắc nhận hàng” như là một “quốc sách” không khác nào cái thời “Bách hoa tề phóng-Bách gia tranh Minh” (Trăm hoa đua nở-Trăm nhà đua tiếng) ở bên Tề bên Sở dưới thời bác Lông (Mao) trị vì vào năm 1956. Do đó những chuyến xe tải mà dân Miền Nam thường gọi là xe “ba lua” lũ lượt chở đầy ắp hàng xa xỉ độc hại tàn dư của “Mỹ Ngụy” đem về Miền Bắc để xây dựng XHCN. Tôi được một người quen thân là tài xế mà trước đó là chủ chiếc xe này nay đã trở thành tài sản XHCN cho quá giang về “thiên đường miền đất hứa (lèo)”. 

Đặt chân xuống đất Kinh Đô tôi cứ nghĩ là mình lạc vào xứ “sương mù” xa lắc ở trời Tây vì bầu trời nơi đây “mịt mù khói tỏa ngàn sương...” mà trong không trung đặc quánh những bụi mù của đất cát pha lẫn với bụi xỉ than đá hình như lượng oxy chỉ là phần nhỏ và hiếm trong cái hỗn hợp không khí này. Đến đây tôi bỗng nhớ đến tác phẩm của nhà văn Nguyễn Khắc Trường “Mảnh đất lắm người... nhiều ma” vì trước mắt lờ mờ của tôi là những ngôi “nhà mồ” được xếp bằng những viên “táp lô” được in bằng đất trộn xỉ than đá thải ra chứ không phải bằng cát và xi măng và trên mái nhà được phủ che bằng lớp giấy tẩm dầu hắc của xứ sở “Bạch Dương” ngày trước và được dằn bởi những thanh tre dài, dây kẽm buộc và những viên táp lô ấy đè lên. Những ngôi nhà mồ này được xếp dài dài dọc theo hai bên đường và cửa luôn đóng kín. Thỉnh thoảng có một vài bóng hình mờ ảo hé cửa vào ra mà mặt thì được che kín còn hơn cả Ninja hay thích khách trong các phim kiếm hiệp Kim Dung nên khó mà nhận được là bóng hay hình, người hay ma quì?. Sau đó tôi mới được biết những ngôi “nhà mồ” đó là “nhà dân”. Lòng đường thì như một công trường nơi rừng núi, nhựa đường hầu như là chuyện trong cổ tích thần tiên và các hỗn hợp đất, cát, than đá được tung lên hàng loạt bởi những chiếc xe ở xứ “rừng Taiga và Lộc Đỉnh Sơn” lũ lượt réo còi gầm rú, người cách nhau khoảng 5-7 thước là không còn thấy mặt, ẩn hiện như ma trơi nơi nghĩa địa. 

Ngay chiều tối hôm ấy tôi rời chiếc xe tải mà tôi quá giang và trú ngụ để đi thăm thú vài nơi. Lúc ấy Thủ Đô làm gì có những chiếc Taxi bóng lộn như ngày nay để cho “Lọ Lem” cùng các du khách ngự tọa? mà là những chiếc xích lô không là xích lô, ba-gát không là ba-gát. Sàn xe là một tấm ván được trải một manh chiếu của “cái bang” đầy bụi cát và xỉ than. Người ngồi lên đó chỉ có ngồi “chồm hổm” kiểu “nước lụt” ở Miền Trung nếu không muốn bẩn quần. Hai bên chỗ gát tay cũng là 2 thanh ván dài, bên trên không có “mui trần” mà khách thoải mái chống chọi với nắng mưa. Bên dưới hai bên xe được treo một bên là chiếc đèn dầu loại đèn bão khỏi bị tắt trước gió để làm tín hiệu cả ngày đêm vì nơi đây ban ngày cũng giống buổi hoàng hôn chạng vạng bởi bụi mù sương. Và bên kia là treo lủng lẳng một chiếc chuông đồng như trong cổ tích hay xe kem đường phố Miền Nam để làm “còi” rung lên khi cần báo hiệu. 

Chú “tài xế” cũng là một thanh niên nhưng vẻ mặt không có gì là tuấn tú. Đầu đội chiếc mũ cối te tua vành lòi cốt mùn cưa ra với bộ áo quần nhàu nát màu “cứt ngựa” 8 nắng 5 sương, chân mang đôi “quốc hài” được lấy mẫu từ hang “Pắc Pó”. Tuy nhiên giọng nói thì ngọt và có vẻ kính cẩn và hiếu khách không kém phần lễ độ. Sau khi ngã giá cả đi lẫn về là 5$ thời xu hào còn giá trị và lên ngôi. 

Xe qua đoạn Hồ Gươm. Tôi vạch lớp bụi mù nhìn chút lăn tăn sóng gợn, vài chiếc lá “khẻ đưa vèo” bỗng có tiếng còi “tu huýt” công an sát vang lên và tiếng than của chú xích lô trẻ “thôi chết em rồi” chiếc đèn em mới bị vỡ bóng khi trưa mà chưa có tiền mua bóng mới để lắp vào. Sau mấy lời hoạnh họe và năn nỉ của cả 2 bên, cuối cùng là câu “nếu không chịu nộp phạt thì đem xe về đồn!”. Cảnh này có khác nào cảnh “người ngựa-Ngựa người” của Nguyễn công Hoan ngày trước, trong khi chú xích lô nói “từ trưa giờ con không có hột cơm nào trong bụng chứ đừng nói chi tiền” và gương mặt sắt lạnh của tên công an vẫn không hề thay đổi. 

Không muốn lỡ chuyến ruổi dong trên phố và cũng cảm thương cho kẻ khốn cùng, tôi xuống xe và làm việc nghĩa. Tiền phạt 1$ tôi xin chịu và cho thêm 5 hào bảo chú xích lô chạy đi mua bóng đèn chứ không thì còn mang họa tiếp mặc dù tôi không phải kẻ phong lưu, hào phóng. 

Cuối cuộc ngao du trên đường về trong tôi thấy bao tử cồn cào và hình như chú em xích lô cũng gần mệt lả vì đói được thể hiện qua từng cai đạp mệt mỏi và yếu dần của bàn chân cho xe chạy. Tôi ngỏ ý ghé vào một hiệu ăn nào đó và tôi mời cả em cùng ăn. Thế là 2 tô mì hoành thánh, xỉu cảo... ở phố Hàng Đào nghi nút khói thơm ngậy được bày ra. Sau một hồi sì sụp, hình như từ trước giờ em chưa từng có dịp được ăn như thế nó thể hiện qua nét mặt của em và hình ảnh chưa từng thấy cảnh này (sự đối xử tình người của khách Miền Nam đối dân lao động Miền Bắc) trong cặp mắt của người chủ quán ném tia nhìn về phía chú em tội nghiệp. Sau khi thanh toán tiền ăn và quay về khách sạn là chiếc thùng xe tải đã nhập kho hết hàng “Mỹ Ngụy” nên trở thành chỗ nằm lý tưởng của tôi và anh chủ xe. 

Đến lượt thanh toán tiền xe xích lô-đây là đoạn tôi muốn nói nhất. Tôi thanh toán cho chú em 5$ như thỏa thuận và không quên nhắc là “anh giúp cho em tiền công an phạt lẫn tiền mua bóng đèn xe” còn ăn thì tôi mời nên không nói đến. Nhưng tôi không nhận được một nụ cười thân thiện và kèm theo lời cảm ơn như tôi đã nghĩ mà tôi không tin vào tai, mắt mình khi nghe câu nói vô cùng văn hóa cùng vẻ mặt biến dạng thành “dao búa” từ phía chú em phóng ra rằng: 

- Ủa! Đị.. mẹ ông không trả thêm tiền tôi chờ ông à?! 

Tôi bàng hoàng mà rằng: 

- Có chờ gì đâu em? 

-Cái đ.. chờ ông ăn mì í! 

- Úi trời... trời... tui mời em cùng ăn mà! 

- Việc đó là việc của ông tui đ.. biết! nếu ông không trả thêm 2$ tiền chờ thì cục đá này (có sẵn phía sau xe của hắn) sẽ tương vào kính chiếc xe tải này! 

Như sét đánh ngang tai và không biết nơi này là đâu? Thiên đường hay địa ngục? tôi đang tiếp xúc với người hay loài ngạ quỉ? 

Thôi! đối với ma quỉ thì “kính nhi viễn chi” tôi vội móc ví trả thêm mấy đồng tiền “học” cho lành và leo lên thùng xe lăn ra ngủ một giấc ngủ chìm sâu và đầy ác mộng, mong trời mau sáng để ngày mai trở về với “Mẹ Miền Nam” Thân yêu. 

Chuyện chú taxi của Lọ Lem hôm nay có bằng một phần của chú xích lô ngày ấy của tôi cũng cùng ở một nơi mà tự hào là “ngàn năm văn vật” này không? Tuy thời gian có cách xa. Trên đây là chuyện có thật của người viết mà không hề thêm bớt một chữ nào. 

Một chút tản mạn sau khi đọc STT của Lọ Lem Đất Võ Minh Đan trên Facebook. 

Ngày 8.11.2014 





CHÂN DUNG NGƯỜI MANG CỜ VÀNG 3 SỌC ĐÕ GIỮA SAIGON


Subject: MT: ĐÂY MỚI THẬT LÀ HÌNH ÃNH NGƯỜI "ANH HÙNG VÔ ZANH" TẠI VIỆTNAM HIỆN NAY !!! Ngày 19-11-2014 Co Vang Ba Soc Do VNCH tai Quan 7 Saigon
 

CHÂN DUNG NGƯỜI MANG CỜ  VÀNG 3 SỌC ĐÕ GIỮA SAIGON

From: Anh Kim Phan Dinh 


Subject: ngày 19-11-2014 Cờ Vàng Ba Sọc Dõ (VNCH) tại Quận 7 Saigon  

 
Sáng ngày19/11/2014 vào lúc 7g15 gần Cầu Kinh Tẻ Quận 7, một người âm thầm mang một lá cờ vàng lớn  trên vai.
Hình cho thấy người này bị một người đàn ông tấn công và có lẽ đã bị bắt.

Đã có chân dung về người thanh niên này.

Nguyễn Quang Duy
Melbourne Úc Đại Lợi
20-11-2014

ĐÂY MỚI THẬT LÀ HÌNH ÃNH NGƯỜI 
"ANH HÙNG VÔ ZANH" 
TẠI VIỆT-NAM HIỆN NAY !!!

alt

alt

alt





__._,_.___

Posted by: <vneagle_

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link