Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, December 17, 2014

Tàu không hợp tác - Ta chẳng đấu tranh


Tàu không hợp tác - Ta chẳng đấu tranh

Nguyễn Thanh Văn@S:

alt











Nội trong ngày 26 tháng 11 vừa qua, hai tàu đánh cá của ngư dân Việt Nam đã bị tàu Trung Quốc tấn công, cướp phá ngư cụ, ngư sản nhiều lần tại khu vực biển Hoàng Sa. Những ngư dân khốn khổ Việt Nam phải lạy lục bọn cướp biển mang danh nghĩa “cơ quan thi hành pháp luật Trung Quốc“, mới được chúng tha cho mạng sống để cùng những con tàu đánh cá đầy thương tích “may mắn“ về được đến bến nhà Quảng Ngãi trong nỗi hoảng loạn cùng cực. Nói “may mắn“ là vì đã bao nhiêu lần tàu đánh cá của ngư dân ta gặp tàu Trung Quốc, người thì bị bắn giết, tàu thì bị đâm chìm ngay trên biển nhà.

Chuyện hai con tàu đánh cá của ông Đỗ Thành và Phạm Ý vừa kể chỉ là hai trường hợp mới nhất trong hàng ngàn vụ “tàu lạ đâm chìm tàu ta“ diễn ra suốt hơn 10 năm qua. Những chuyện thương tâm mà ngư dân Việt Nam phải chịu đựng trong bối cảnh như được ngư dân Đỗ Thành kể lại: Nhà nước kêu đi ra Hoàng Sa để bám biển giữ cho Nhà nước thì mình ra làm chứ có biết gì đâu! Chỗ nào Nhà nước bảo đi làm thì mình đến thôi. Đi đánh bắt thì chẳng có tàu hải quân nào bảo vệ“(1). Chắc chắn cảnh này sẽ còn tiếp diễn ngày nào đảng CSVN còn coi Bắc Kinh "vừa là thầy vừa là anh". Thái độ của lãnh đạo đảng CSVN trước việc Trung Quốc gặm nhấm dần chủ quyền biển đảo Việt Nam từ xưa đến nay đã chứng minh quá rõ điều này.

Chính vì vậy mà dân chúng bật ra nhiều câu hỏi khi thấy tại kỳ họp quốc hội vừa qua, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tuyên bố đối sách trên biển Đông của Việt Nam là: “Vừa hợp tác, vừa đấu tranh“ với Trung Quốc. Hợp tác như thế nào? Đấu tranh ra làm sao?
Về phía Trung Quốc thì những hành động thù nghịch, gây rối liên tục trên biển Đông của họ gần như đã được các cơ quan truyền thông nhiều nước đề cập đến thường xuyên, nên có lẽ không cần liệt kê chi tiết nữa. Nhưng có thể tóm gọn bằng lời nhận định của Đô Đốc Locklear, Tư lệnh Bộ Chỉ Huy Mỹ ở Thái Bình Dương, trong cuộc họp báo tại Trung tâm Đông-Tây, Hawaii hôm 28-8 rằng: những hành động của Trung Quốc ở biển Đông là những hành vi khiêu khích, gây rối và vô trách nhiệm (2).

Về phía Việt Nam thì phải kể đến hai loại phản ứng: từ phía dân chúng và từ phía nhà cầm quyền. Đối với người dân, trước những vụ tàu ngư dân ta bị bọn giặc Tàu hiếp đáp trên vùng biển của ta đến nỗi ngư dân ta phải lạy chúng mới tha, người Việt khắp nơi không chỉ thấy đau lòng mà còn phẫn nộ. Nếu phẫn nộ về sự tàn ác và khiêu khích trắng trợn của Tàu một, thì phẫn nộ gấp mười những kẻ cầm quyền Việt Nam cực kỳ hung tợn với đồng bào mình, nhưng lại vô cùng hèn nhát với giặc. Bởi vậy câu ’’hèn với giặc, ác với dân“ đã trở thành câu nói nằm lòng của dân chúng khi nói về chế độ. Đối với dân chúng thì chế độ tại Việt Nam chỉ có được một sản phẩm tốt, đó là đoạn băng phản đối Trung Quốc của người phát ngôn bộ Ngoại giao Việt Nam. Dù đã phát đi phát lại không biết bao nhiêu lần nhưng vẫn “tốt“ như lúc đầu, không sai lấy một chữ.

Còn phản ứng của nhà cầm quyền là đùn cho ngư dân tay không ra bám biển để bảo vệ chủ quyền đất nước. Quân đội dù đã được chi biết bao ngân quĩ quốc gia để sắm mua vũ khí nhưng tất cả được lệnh “không làm phức tạp thêm tình hình” nên chỉ ngồi trên bờ để quan sát và gắn thêm hàm tướng cho nhau. Ở cấp lãnh đạo thượng tầng, họ chỉ biết thay nhau ca ngợi tầm quan trọng của “tình hữu nghị Việt – Trung“. Tướng Phùng Quang Thanh đã nói như vậy tại Hội Nghị Bộ Trưởng Quốc Phòng các nước ASEAN. 

Không những thế, trong khi các quốc gia đều quan tâm đến tình hình Trung Quốc gây bất ổn ở biển Đông và thương cảm Việt Nam thì tướng Thanh coi những “va chạm“ với Trung Quốc là “chuyện gia đình“ (như hàm ý Việt Nam là một phần của Trung Quốc theo đúng tinh thần Hội nghị Thành Đô). Điệp khúc ca ngợi tầm quan trọng của “tình hữu nghị Việt – Trung“ cùng “16 chữ vàng“ cũng được các giới chức cao cấp cả Việt Nam lẫn Trung Quốc lập lại sau chuyến 13 tướng lãnh Việt Nam và tướng công an Trần Đại Quang sang chầu Bắc Kinh.

Từ vụ giàn khoan Hải Dương 981 vào mùa hè năm nay, Bắc Kinh đã chứng minh cho cả thế giới thấy họ muốn đưa giàn khoan vào lãnh hải của Việt Nam lúc nào thì đưa, muốn rút đi lúc nào thì rút, và nay đang công khai chuẩn bị đưa 9 giàn khoan mới vào biển Đông sau mùa biển động. Cùng lúc, Bắc Kinh tiếp tục ngang nhiên gia tăng việc bơm cát mở rộng, tôn tạo các đảo, các bãi ngầm mà Trung Quốc đã lấn chiếm thành những căn cứ quân sự; tiếp tục tông chìm tàu bè, hiếp đáp ngư dân Việt Nam.

Trong khi đó, lãnh đạo Việt Nam chỉ biết tiếp tục cho toàn đảng học tập “Mỹ mới là kẻ thù chính và lâu dài“; và tiếp tục chính sách “ba không“ về quốc phòng (3).
Rõ ràng thực tế suốt một thập niên qua cho thấy: BẮC KINH KHÔNG HỀ HỢP TÁC và HÀ NỘI CHẲNG HỀ ĐẤU TRANH.

Qui luật trên đã được ông Nguyễn Phú Trọng gián tiếp xác nhận một lần nữa trong buổi tiếp xúc với “cử tri“ Hà Nội vào ngày 6/12/2014: “Xung quanh vấn đề biển Đông có ý kiến nói là chúng ta mềm quá phải kiên quyết hơn nữa. Vậy kiên quyết hơn thì phải làm thế nào? Đây là vấn đề rất lớn và trung ương chỉ đạo chặt chẽ. Trong thời gian Trung Quốc hạ đặt trái phép giàn khoan thì Bộ Chính trị họp liên tục. Chúng ta phối hợp rất nhiều biện pháp, huy động sức mạnh tổng hợp để đấu tranh...“(4). Đây là bài học thuộc lòng bất biến được dùng trong suốt một thập niên qua, nếu dịch ra tiếng Việt chỉ có nghĩa là không có việc làm cụ thể nào cả! Hay nói cách khác, lãnh đạo đảng đã họp vô số lần nhưng không biết phải làm gì cả! Ngay cả quốc hội Việt Nam cũng không dám ra một nghị quyết nào về biển Đông, mà phải chờ quốc hội Mỹ ra nghị quyết rồi “ăn theo“.

Chính vì thế mà nhiều chuyên gia Việt Nam đã vô cùng chán nản khi góp hết tâm huyết cố thuyết phục việc kiện Trung Quốc ra trước quốc tế để bảo vệ chủ quyền, nhưng Hà Nội vẫn chỉ ngồi bất động. Hà Nội không dám kiện, nhưng lại “ăn theo“ Phillipine khi nước này kiện Trung Quốc. Hôm 5/12 vừa qua, Hà Nội chuyển đến Toà án Trọng tài Thường trực (Permanent Court of Arbitration – PCA) một tuyên bố chính thức về các "quyền lợi ích" của mình ở Biển Đông. Một việc mà Giáo sư Thayer, một chuyên gia về các vấn đề Việt Nam, gọi là “kiện cửa sau“ (5) và chỉ là “hành động tối thiểu“ mà Hà nội dám làm. Lãnh đạo đảng không dám nhắc đến cả từ "chủ quyền Việt Nam" trong công văn nói trên.

Tóm lại, “vừa hợp tác vừa đấu tranh“ của lãnh đạo đảng CSVN là như thế. Nghĩa là vẫn theo sát lời dạy của đại sứ Trung Quốc Tôn Quốc Tường trong cuộc họp báo tại Hà Nội đầu năm 2010: “Hợp tác sẽ phát triển, đấu tranh sẽ thất bại“(6).
Trong bài “Tháng 12 ngoài Gạc Ma“ trên trang điện tử báo Thanh Niên ngày 07/12 (7), nhà báo Mai Thanh Hải đã thuật lại, khi những người lính trên tàu HQ-011 Đinh Tiên Hoàng đến gần đảo Gạc Ma trong một chuyến công tác, nhìn thấy Trung Quốc chỉ trong vài tháng đã biến đổi bãi đá san hô ngầm mà họ đã đánh chiếm trái phép từ tay những người lính hải quân nhân dân Việt Nam, thành căn cứ quân sự của họ.

 Các chiến sĩ hải quân tàu HQ-011 “Khuôn mặt ai cũng sắt lại, uất ức, từ vị đại tá già cho đến cậu chiến sĩ mới nhập ngũ. Đây Gạc Ma - bãi đá thiêng liêng của Tổ quốc đã bị Trung Quốc bất ngờ nổ súng tấn công, giết hại 64 cán bộ chiến sĩ công binh hải quân Lữ đoàn 83, Lữ đoàn 146 bảo vệ đảo Trường Sa, Học viện Hải quân, Đoàn đo đạc bản đồ Bộ Tham mưu hải quân, Lữ đoàn tàu 125, và bắn cháy, bắn chìm 3 tàu vận tải HQ-604, HQ-605, HQ-505 của chúng ta, trong buổi sáng 14.3.1988.“

Điều mà có lẽ nhà báo Mai Thanh Hải và các chiến sĩ trên tàu HQ-011 không biết là sự bi thương vừa kể cũng đến từ sự “hợp tác“ của Bộ Chính Trị đảng CSVN với Bắc Kinh qua lệnh “không được nổ súng“ để tự vệ và bảo vệ Gạc Ma. Trước đó nữa là “sự hợp tác“ bằng công hàm Phạm Văn Đồng; và sau đó là hội nghị Thành Đô, các hiệp định phân định biên giới trên bộ và trên biển,... Tất cả đã đặt nền tảng cho tình cảnh biển Đông ngày hôm nay.
- - -
Ghi chú
3. Không tham gia các liên minh quân sự, không là đồng minh quân sự của bất kỳ nước nào, không cho bất cứ nước nào đặt căn cứ quân sự ở Việt Nam và không dựa vào nước này để chống nước kia.
6. Tôn Quốc Tường, đại sứ Trung Quốc tại Việt Nam: “Hợp tác sẽ phát triển, đấu tranh sẽ thất bại“ http://vnn.vietnamnet.vn/chinhtri/201001/Cho-dieu-kien-chin-muoi-giai-quyet-tranh-chap-bien-Dong-888092/
Thông Tin Đức Quốc - http://www.ttdq.de/node/1957

 

Thương mại Việt Nga trong bối cảnh đồng Rúp suy sụp

Kính Hòa, phóng viên RFA
2014-12-16
000_Par8053414.jpg
Bảng niêm yết giá ngoại tệ đối với đồng rúp của Nga bên ngoài một văn phòng giao dịch tại Moscow ngày 12 tháng 12 năm 2014.
 AFP photo
Nền kinh tế Nga đang suy yếu do việc cấm vận của phương Tây và giá dầu sụt giảm, việc này có ảnh hưởng ra sao đối với quan hệ thương mại Việt Nga, Kính Hòa phỏng vấn Tiến sĩ Lê Đăng Doanh, chuyên gia kinh tế từ Hà Nội.
TS Lê Đăng Doanh: Việc đồng rúp giảm giá, và nhất là gần đây có hiện tượng giảm rất đột ngột, ví dụ như ngày hôm qua, trong một ngày mà giảm tới 11%. Và tính từ đầu năm đến nay, theo nhiều nguồn tin khác nhau thì đồng Rúp giảm đến 40 đến 50%, việc này ảnh hưởng lớn đến kinh tế nước Nga, và cũng có ảnh hưởng nhất định đến thương mại giữa Việt Nam và nước Nga. Ví dụ như là khách du lịch Nga đến vùng Nha Trang và Mũi Né đã giảm đáng kể.
Bây giờ chắc chỉ còn khoảng 30%, việc này làm cho các khách sạn nhà hàng ở vùng đấy trước giờ chuyên môn hóa để đón khách Nga, ví dụ như là các khách sạn nhà hàng đều có bảng hiệu bằng tiếng Nga, thì nay đang gặp khó khăn lớn. Thứ hai nữa là quan hệ xuất nhập khẩu giữa Nga và Việt Nam sẽ gặp khó khăn vì sức mua của Nga giảm, việc thanh toán bằng đồng đô la chắc chắn gặp khó khăn. Điều này sẽ làm giảm việc xuất khẩu của Việt Nam sang Nga và việc thanh toán của Nga bằng đồng ngoại tệ. Còn về lâu dài thì nếu kinh tế Nga vẫn bị ảnh hưởng nghiêm trọng thì sẽ có thể ảnh hưởng đến các dự án đầu tư của Nga ở Việt Nam.
Kính Hòa: Với những ngành có hàng hóa xuất khẩu sang Nga thì ngành nào sẽ bị ảnh hưởng nhiều nhất thưa Giáo sư?
TS Lê Đăng Doanh: Tôi nghĩ các ngành như là dệt may, xuất khẩu hàng da giầy, xuất khẩu các sản phẩm điện tử có thể là ảnh hưởng mạnh. Trong khi đó thì xuất khẩu hàng nông sản thì Nga đang cần và hiện đang bị các nước Liên minh châu Âu cấm vận, cho nên có thể các mặt hàng nông sản vẫn được Nga nhập khẩu và có khả năng thanh toán bằng đồng đô la vì đấy là những mặt hàng nước Nga đang cần và họ không thể nào thay thế được.
Kính Hòa: Giáo sư có thể nói thêm về các dự án đầu tư của nước Nga tại Việt Nam?
TS Lê Đăng Doanh: Hiện nước Nga có nhiều cam kết trong ngành dầu khí, và ngành dầu khí của Nga vẫn đang tiếp tục thực hiện các việc đó. Nhưng nếu giá dầu giảm đến một mức độ nhất định thì các công ty Nga sẽ phải tính toán lại cái tỉ suất lợi nhuận để xem các dự án khoan dầu còn có thể có lợi hay không. Nếu không thấy có lợi nhuận thì tôi nghĩ là họ sẽ xin giảm tiến độ để chờ tình hình cải thiện khi giá dầu lên thì họ sẽ tiếp tục, chứ tôi không tin là họ sẽ bỏ những dự án đó.
Kính Hòa: Việt Nam và những doanh nghiệp Việt Nam phải làm gì để đối phó với các khó khăn hiện thời và những dự báo không sáng sủa của nền kinh tế Nga?
TS Lê Đăng Doanh: Bài học của các doanh nghiệp du lịch Việt Nam là không nên bỏ trứng vào một giỏ. Các doanh nghiệp vùng Mũi Né và Nha Trang thì đã quá say sưa với khách Nga, chỉ hoàn toàn toàn chuyên môn hóa vào một khách hàng. Các cửa hàng, các nhà hàng có biển hiệu hoàn toàn bằng tiếng Nga. Điều đó cũng không gây thiện cảm cho các du khách không phải người Nga. Nhiều người nước ngoài đến đó và nói lại với tôi là họ lấy làm không hài lòng vì đã rơi vào một thành phố Nga, rồi thì là sau 10 giờ đêm có những người Nga say sưa cầm chai rượu đi ca hát ngoài đường, cái điều đó cũng không phù hợp với một số du khách châu Âu.

Tôi nghĩ bài học là Việt Nam nên tìm cách đa dạng hóa thị trường. Hiện nền kinh tế Nga đang sút giảm thì tôi nghĩ là ngành dệt may và da giày của Việt Nam sẽ có nhiều khả năng đa dạng hóa. Gần đây các đơn đặt hàng của ngành dệt may và da giày tăng lên mạnh mẽ. Nhiều doanh nghiệp nhận đơn đặt hàng quá cả công suất của họ. Tôi nghĩ là ngành dệt may và da giày không có tác động gì nặng nề.
Kính Hòa: Tức là những đơn đặt hàng từ những thị trường khác chứ không phải thị trường Nga phải không Giáo sư?

TS Lê Đăng Doanh: Vâng, từ những thị trường khác. Vả lại giao thương giữa Việt Nam và Nga vẫn còn khiêm tốn so với lại Hoa Kỳ, Liên minh châu Âu hay là các nước ASEAN khác.
Kính Hòa: Xin Tiến sĩ cho câu hỏi cuối là trong việc giao thương giữa Nga và Việt Nam thì cộng đồng người Việt ở Nga đóng một vai trò quan trọng, đôi khi cũng không thấy được qua các con số kinh tế thống kê. Thưa Giáo sư trong cuộc khủng hoảng hiện thời và có thể là trong tương lai nữa, thì Giáo sư đánh giá thế nào về sự ảnh hưởng lên cộng đồng người Việt ở Nga và sự đóng góp của họ trong sự giao thương giữa đôi bên?

TS Lê Đăng Doanh: Cộng đồng người Việt ở Nga thì rất là đa dạng, nhưng mà cộng đồng người Việt sống bằng kinh doanh ở vùng Mát Cơ Va thì bị ảnh hưởng rất nặng nề. Vì họ thường là nhập khẩu hàng hóa từ Việt Nam sang để bán, nay đồng Rúp giảm giá quá nhiều nên giá tăng rất nhanh, nhưng giá hàng trên thị trường Nga lại không tăng nhanh bằng sự mất giá của đồng Rúp. Cho nên là hiện nay họ mất khả năng thanh toán, họ chịu thua lỗ. Đã có hiện tượng kho hàng ứ đọng và hiện tượng nợ dây chuyền giữa người Việt Nam này với người Việt Nam khác, người Việt Nam nhập khẩu không thanh toán được, và người bán hàng hiện nay cũng không thanh toán được.

Tôi nghĩ là cộng đồng người Việt làm kinh tế ở Nga nên xem xét lại việc kinh doanh, phải chuyển hướng kinh doanh, và phải tìm một cái cách để mà sống sót trong cái cơn bão rất là nặng nề và cay đắng này. Tôi rất thông cảm với họ trong tình hình nước Nga hiện nay.
Kính Hòa: Xin cám ơn Tiến sĩ đã dành thời giờ cho đài Á châu tự do thực hiện cuộc phỏng vấn này.

 

Đồng rúp Nga tiếp tục trượt giá, vượt ngưỡng mới

Người dân đi qua một biển tỷ gia hối đoái ở trung tâm Moscow, 1/12/2014.
Người dân đi qua một biển tỷ gia hối đoái ở trung tâm Moscow, 1/12/2014.

16.12.2014
Giá trị đồng rúp của Nga hôm thứ Hai lại sụt xuống mức thấp mới so với đồng đôla và đồng euro, trong khi ngân hàng trung ương của Moscow dự đoán lạm phát sẽ tăng cao và nền kinh tế sẽ suy thoái.
Đồng rúp yếu đi hơn 5 phần trăm, lần đầu tiên vượt ngưỡng 60 rúp đổi một đôla và 75 rúp đổi một euro. Đồng nội tệ của Nga đã giảm 19 phần trăm chỉ riêng trong tháng này, và hơn 86 phần trăm kể từ tháng 1 năm nay, mặc dù ngân hàng trung ương đã tung hàng tỉ đôla can thiệp thị trường trong một nỗ lực kiềm chế đà trượt giá của đồng rúp.

Đồng rúp mất giá trong bối cảnh giá dầu - xương sống của nền kinh tế Nga - giảm mạnh. Ngoài ra đồng rúp còn bị ảnh hưởng bởi những biện pháp trừng phạt kinh tế mà Mỹ và châu Âu áp đặt lên Nga vì Tổng thống Vladimir Putin can thiệp vào Ukraine ủng hộ phiến quân thân Nga đang chiến đấu với lực lượng Ukraine.
Tỷ giá đồng rúp với đồng đôla Mỹ từ tháng 10/2013-12/2014.
Tỷ giá đồng rúp với đồng đôla Mỹ từ tháng 10/2013-12/2014.

Ngân hàng trung ương Nga cho biết lạm phát có thể chạm mức 11,5 phần trăm trong ba tháng đầu năm 2015 trước khi giảm bớt. Đồng thời, ngân hàng nói rằng nền kinh tế Nga có phần chắc sẽ suy thoái vào năm sau.

Ngân hàng Thế giới tuần trước dự đoán rằng nếu giá dầu trung bình là 78 đôla một thùng vào năm sau thì nền kinh tế Nga sẽ giảm 0,7 phần trăm.
Nhưng suy thoái kinh tế sâu hơn chắc chắn là điều khả dĩ, bởi giá dầu hiện đang dao động ở mức khoảng 60 đôla một thùng và vẫn đang giảm dần kể từ giữa năm. Nếu giá dầu vẫn ở mức 60 đôla, ngân hàng trung ương nói nền kinh tế của Nga có thể thu hẹp tới 4,8 phần trăm vào năm sau.

Saudi Araba và Trận Chiến với Đá Phiến Hoa Kỳ

Hùng Tâm

Trong vụ dầu thô giảm giá, đại gia Saudi mưu tính những gì?

 * Saudi lái xe goòng OPEC muốn đẩy dầu Mỹ xuống hố *


Từ ngày mùng 10 Tháng Sáu, trong sáu tháng qua giá dầu thô trên thế giới đã giảm mạnh, như trên thị trường NYMEX tại New York, từ hơn 102 Mỹ kim một thùng nay mấp mé 60, sụt 40%.

Về lý do thì kể ra rất nhiều, nhưng tóm tắt cho dễ nhớ thì chỉ vì số cung tăng mà số cầu lại giảm. Cách nay hai tháng, trên cột báo này, "Hồ Sơ Người-Việt" đã có bài giải thích chuyện đó ("Khi Dầu Thô Sụt Giá - Ngã giá chiến lược bằng dầu thô", ngày 15 Tháng 10).

Hôm Thứ Tư mùng 10 Tháng 12, giá dầu cho kỳ hạn Tháng Giêng năm tới trên thị trường NYMEX còn tuột thêm 4% và gây chấn động với chi số Dow Jones mất gần 270 điểm vì 1) cơ quan thông tin năng lượng Mỹ (US Energy Information Agency hay EIA, khác International Energy Agency IEA của tổ chức OECD) cho biết tồn kho của Mỹ (dự trữ có sẵn) lại cao hơn dự đoán và 2) khi Tổ chức OPEC của 12 quốc gia xuất cảng dầu thô dự báo là số cầu của thế giới cho năm tới sẽ còn giảm.

Chúng ta đều có thể suy đoán rằng giá dầu mà giảm thì các nước hay các nhà sản xuất đều thiệt. Và ngược lại, quốc gia hay giới tiêu thụ lại có lợi. Nhưng ta nên tìm hiểu thêm rằng vào hoàn cảnh đó, các nhà cung cấp mưu tính những gì? Vì dầu thô là sản phẩm có tính chất chiến lược – thiếu là không được – từng được sử dụng như một võ khí vào các năm 1972, 1979, 2008 - sự tính toán ấy cũng trở thành chiến lược: nó bao hàm các yếu tố kinh tế (cung cầu), kinh doanh (lời lỗ) và chính trị (được thua trong quan hệ quốc tế).

Trong trận chiến dầu thô hiện nay, một đại gia xuất cảng là Liên bang Nga bị tê liệt và chịu trận, có khi lâm vào khủng hoảng kinh tế rồi chính trị. Một đại gia khác là Vương quốc Saudi Arabia thì trường vốn hơn nên lại có mưu khác. Trong cách tính đó cũng có ý đồ là làm nản chí đại gia mới nổi là Hoa Kỳ.

Hoàng gia Saudi nhắm vào các doanh nghiệp dầu khí Mỹ đang dùng kỹ thuật "fracking" để nâng số cung. Giá mà quá hạ thì các doanh nghiệp này hết lời nên bỏ cuộc chơi và trả lại vị trí thống trị cho Saudi...

Câu chuyện lý thú ấy thể hiện ra sao và có hậu quả thế nào?


Bối Cảnh Chung Của Chiến Trường


Thị trường năng lượng có nhiều sản phẩm khác nhau như dầu thô, khí đốt, than đá, nguyên tử, quang năng, phong năng, thủy điện, v.v... Có ảnh hưởng nhất vì được sử dụng nhiều nhất hiện nay vẫn là dầu và khí. Trong lãnh vực dầu khí thì dầu thô có tính chất dẫn đạo vì giá cả khí đốt được tính từ giá dầu thô.

Trên thị trường dầu thô, người ta đếm thực lực của nhà sản xuất là sức cung cấp mỗi ngày, sản lượng một ngày, hay nhật lượng. Nhật lượng ấy được tính bằng một đơn vị phổ biến – không duy nhất - đã tiêu chuẩn hóa cho các thị trường. Đó là ngàn thùng dầu, mỗi thùng có dung tích là 42 gallons của Mỹ, cho dễ nhớ thì tương đương với khoảng 160 lít. Báo chí chuyên đề thường dùng ký hiệu "bpd" – barrels per day.

Nói về cách điểm quân tính số xong thì ta bước vào bàn cờ.

Tính đến cuối năm ngoái, thế giới có năm khu vực sản xuất lớn nhất. Do tổ hợp BP tính ra theo thứ tự từ cao đến thấp thì đấy là 1) Trung Đông gồm Saudi, Kuweit, Iran, Iraq, v.v... (nhật lượng hơn 18 ngàn thùng): 2) đại lục Âu Á, từ Bắc Âu qua Liên bang Nga đến Trung Á (hơn 17 ngàn); 3) Bắc Mỹ gồm Canada, Hoa Kỳ và Mexico (gần 17 ngàn); 4) Phi Châu, từ Algérie qua Libya, Ai Cập tới các nước miền Nam (gần chín ngàn); 5) Á châu Thái bình dương, từ Tầu, Úc tới các nước Đông Nam Á kể cả Việt Nam (hơn tám ngàn); và sau cùng, 5) là Nam Mỹ (hơn bảy ngàn).

Trên đại thể thì vậy, thực tế thì ba đại gia tại ba lục địa đang dẫn đầu thế giới về sản lượng là 1) Saudi Arabia (nhật lượng 11 ngàn 525 ngàn, 11.525 ngàn thùng), 2) Liên bang Nga (nhật lượng là 10.788 ngàn thùng) và 3) Hoa Kỳ (10 ngàn thùng). Đó là tình hình của 2013. Chứ bây giờ, nhờ kỹ thuật gạn cát ra dầu, Mỹ vừa qua mặt Nga và đang đuổi kịp Saudi.

Và tình hình đó thay đổi hàng tháng khi ta đếm thùng dầu hàng ngày.


Thực Lực Cũng Là Phép Tính Trừ


Đấy là về sản lượng.

Về sức tác động thì người ta phải tính đến số xuất cảng, tức là sai biệt giữa sản xuất và tiêu thụ. Như về khía cạnh đó, dù có nhật lượng là hơn bốn ngàn thùng, Trung Quốc sản xuất không đủ cho nhu cầu nên chẳng xuất cảng một giọt mà còn qua mặt Hoa Kỳ thành quốc gia nhập cảng nhiều nhất thế giới. Trong khi đó, Mỹ thường xuyên cải tiến hiệu năng tiêu thụ từ mấy chục năm qua nên mới thành đại gia có ảnh hưởng đến giá cả toàn cầu. Chỉ cần bơm thêm dầu - và nhập cảng ít hơn - kinh tế Hoa Kỳ cũng mặc nhiên nâng số cung trên thế giới và ảnh hưởng đến giá cả.

Ngoài khả năng xuất cảng, có một cách nhìn khác về thực lực trên chiến trường dầu hỏa là nền kinh tế nội địa của từng quốc gia sản xuất lệ thuộc đến mức nào vào nguồn tài nguyên này? Đấy là chuyện "trời cho", đi cùng phép "nhân tạo".

Nhờ trời cho, dầu thô của Saudi Arabia có đặc tính hóa chất là "ngọt" và "nhẹ" hơn dầu thô của Nga nên tốn chưa bằng một phần ba phí tổn của Nga là có được một thùng dầu. Nhờ yếu tố nhân tạo là hợp tác với Tây phương tại một trung tâm địa dư về dầu khí, Hoàng gia Saudi cũng cải tiến kỹ thuật và có hiệu năng sản xuất cao hơn.

Một cách tính về khả năng đó là "điểm hòa vốn", bán dầu cỡ giá nào trở lên thì bắt đầu có lời? Hoặc dầu sụt giá tới đâu thì bắt đầu lỗ? Điểm hòa vốn của Nga là 102 đô la một thùng, của Saudi là 95 đồng. Bi thảm nhất là Venezuela hay Libya với "tử điểm" là 140 hay 148 đồng.

Nhưng tính như vậy vẫn chưa đủ tinh.

Vẫn biết rằng cả Saudi Arabia và Nga đều sống nhờ dầu khí - nguồn thu đáng kể cho ngân sách - nhưng hai xứ này có dự trữ ngoại tệ cao thấp khác nhau khả dĩ cầm hơi cho đến ngày dầu lại lên giá quá trăm bạc. Dự trữ của Saudi là 740 tỷ đô la, của Nga thì chỉ có vỏn vẹn 444 tỷ.

Vì vậy, trong ba đại gia Mỹ, Nga và Saudi, nước Nga coi như khó thở. Ngân sách 2014 của Tổng thống Vladimir Putin trù tính là giá dầu sẽ ở mức 117 đồng, nếu sụt tới 90 đồng là xứ này sẽ tá hỏa như đã bị đúng năm năm về trước. Hôm nay, giá dầu chập chờn ở sáu chục bạc, cho nên Putin đang ôm đầu rầu rĩ. Còn lại là Hoa Kỳ.

Nhưng Saudi không đứng một mình. Đấy là trưởng tràng của Hiệp hội OPEC quy tụ 12 quốc gia xuất cảng dầu.


OPEC Nhập Trận


Trước hội nghị thường niên của OPEC vào ngày 27 tháng trước tại Vienna, Saudi từ chối lời dụ của Nga là cùng giảm sản lượng để vì thăng bằng cung cầu mà làm dầu lên giá. Nhờ trường vốn hơn, Saudi cũng bác bỏ đề nghị đó của nhiều thành viên OPEC khác mà lại còn... đổ thêm dầu vào lửa. Họ xác nhận là sẽ bán dầu cho Mỹ rồi các nước Á Châu với giá rẻ hơn.

Vì sao họ tính ngược như vậy?

Lý luận sách vở của OPEC, một liên minh làm giá, là điều tiết sản lượng để ổn định giá dầu... trên đỉnh cao. Khi dầu lên giá quá cao thì tăng số cung để hạ giá, nếu không, kinh tế của các xứ mua dầu sẽ khốn đốn và họ nhập ít hơn thì OPEC cũng khốn khó. Đó là phép khôn ngoan của kẻ không muốn giết con gà đẻ trứng vàng. Ngược lại, khi dầu thô sụt giá thì ta phải hãm vòi bơm để nâng giá. Các thành viên khốn đốn của OPEC như Venezuela hay Nigeria đều đề nghị như vậy mà bị Saudi bác khước.

Trước đây, nhiều nước thành viên đã khôn ngoan xé rào khi OPEC giảm số cung bằng cách bơm lén và bán lậu. Saudi Arabia biết chuyện đó từ xưa mà nay lại còn tính xa hơn.

OPEC chỉ kiểm soát được gần một phần ba của số cung toàn cầu mà thôi. Nếu dầu OPEC cao giá quá thì các nước tiêu thụ sẽ tìm nguồn cung cấp khác. Như khi bị OPEC bắt bí vào thập niên 70 của thế kỷ trước, Hoa Kỳ đã từng tìm như vậy khi lên đào dầu tận Alaska buốt giá hay xuống tới đáy biển của Vịnh Mễ Tây Cơ. Ngày nay, Mỹ còn tìm dầu như vậy ở ngay... trong nhà.

Chiến lược của Saudi với chiến xa OPEC là vẫn cố bán dầu cho rẻ để khỏi mất khách và duy trì được thị phần, phần thị trường, của OPEC và nhất là của mình. Nhờ có sẵn dầu và tiền, Hoàng gia Saudi có thể nín thở qua sông, và mặc cho các thành viên yếu đuối của OPEC bị chết chìm. Họ mà chết rồi, Saudi sẽ lại mở rộng thị phần và thế lực của mình.

Nhưng trong trận đánh này, Saudi còn ma mãnh hơn vậy vì nhắm vào Hoa Kỳ. Vào các doanh nghiệp đã tốn kém rất nhiều để gạn cả tấn đá phiến mới ra một thùng dầu.

Hoàng gia Saudi và các chuyên gia dầu khí của họ đều dầy dạn kinh nghiệm Tây phương về phép kinh doanh. Khi giá dầu cứ ngất ngưởng trên đỉnh trăm mốt (110 đồng một thùng) trong nhiều năm liền thì các doanh nghiệp Mỹ bèn khai triển kỹ thuật "fracking" mà họ đã biết từ lâu. Họ bơm rất mạnh một dung dịch có nước cùng hoá chất và nhiều thứ quái quỷ khác thật sâu xuống lòng đất vào các tầng đá phiến để giải phóng các phân tử nhiên liệu như dầu thô và khí đốt. Dù có tốn thì cũng đáng giá khi dầu đắt giá.

Bây giờ, trong cái đầu của các đại gia dầu khí Saudi, nếu dầu thô sụt giá quá thấp và quá lâu thì chuyện gạn cát ra dầu theo kiểu Mỹ sẽ hết phần hấp dẫn. Nhưng dù tính vậy, họ vẫn đánh giá sai đối thủ.....



OK Corral Bên Giếng Dầu


Lý do đầu tiên là các doanh nghiệp dầu khí của Mỹ đều thuộc bài địa chất học. Họ biết rõ mỗi giai tầng đá phiến ở từng nơi trong lãnh thổ và ngoài khơi của nước Mỹ. Ngoài hai trung tâm nổi danh tại North Dakota và Texas, họ còn biết về rất nhiều nơi khác.

Song song, vừa làm vừa học và cải tiến, các doanh nghiệp dầu khí của Mỹ đã triệt để làm giảm giá thành, tức là hạ thấp cái điểm hòa vốn sinh tử trong kinh doanh. Như năm ngoái, phí tổn trung bình để có một thùng dầu bằng kỹ thuật mới còn ở mức bảy chục bạc, năm nay thì chỉ còn 57 đồng. Và sẽ còn hạ nữa!

Vẫn biét rằng nhiều quốc gia khác đều có thể biết kỹ thuật gạn dầu như vậy (Âu Châu, Canada hay cả Trung Quốc), nhưng chẳng xứ nào lại có nhiều giai tầng đá phiến và kỹ thuật tiên tiến như nước Mỹ. Mà kỹ thuật đó đang được họ thường xuyên cải tiến.

Huống hồ, đây mới là chi tiết giết người: phí tổn đầu tư kiểu này thật ra lại rất thấp. Các đại gia cổ điển đều phải tính từ vài trăm triệu đến hàng tỷ đô để đào ra dầu sau dăm ba năm đầu tư và xây dựng hạ tầng cho một giếng dầu bát ngát. Kỹ thuật mới là tìm ra một túi dầu trong núi đá con con "ở sau nhà", mất chừng một hai triệu để cắm xuống một dàn khoan là... tuần sau có kết quả!

Nói cho thiết thực thì với đà này, nếu dầu thô sụt tới mức ba bốn chục đồng một thùng, nhiều doanh nghiệp đào dầu theo kiểu "mỳ ăn liền" vẫn còn lãi chán. Dĩ nhiên là trong khi đó cũng có cơ sở phá sản vì cải tiến không kịp, làm các nhà báo lại than trời.

Nhìn cách khác, các doanh nghiệp Mỹ đang cạnh tranh với nhau, chứ không chỉ cạnh tranh với Saudi, để tìm dầu thật nhanh và thật rẻ. Trường cạnh tranh đó cũng là một đấu trường khốc liệt.

Và chúng ta đụng tới một quy luật khác của trận đấu toàn cầu về dầu khí.

Từ nay, mỗi khi dầu thô lên giá trên thế giới thì nước Mỹ lại bật cái lò xo để xả sức ép về giá cả. Bằng cách bơm thêm dầu ở những nơi tạm bị tắt đèn bít lỗ vì chưa có lời. Và Mỹ sẽ nâng sản lượng trong vài tuần. Đấy mới là yếu tố thật sự ổn định giá cả cho thiên hạ!

_______________________________

Kết luận ở đây là gì?

Từ bốn chục năm nay, dầu thô đã là võ khí chiến lược của nhiều quốc gia.

Việt Nam Cộng Hoà gián tiếp là nạn nhân của trận đánh kinh hoàng về dầu khí trong các năm 1972-73, mà nhiều khi dân ta không hay và chỉ biết oán chính quyền tại Saigon.

Trong trận đấu lần này, một đồng minh chiến lược của Mỹ là Saudi Arabia lại dàn trận với doanh nghiệp Mỹ trước sự im lặng của Chính quyền Mỹ. Mà có thể bị thị trường Mỹ đánh bại.

Nói cho tháng sau, sau khi đảng Cộng Hòa chiếm đa số tại lưỡng viện Quốc hội, dự án Keystone XL lập ống dẫn dầu từ Canada qua Mỹ tới Vịnh Mễ Tây Cơ sẽ được Quốc hội khóa tới thông qua. Số cung từ Bắc Mỹ sẽ tăng vọt và giá dầu còn rớt thê thảm. Hãy xem Hoàng gia Saudi tính sao....

dainamaxtribune.blogspot.de


 

Chuyến thăm nuôi TNLT Nguyễn Đặng Minh Mẫn



On Wednesday, 17 December 2014, 16:05, "ly vanxuan  wrote:

 
alt

Chuyến thăm nuôi TNLT Nguyễn Đặng Minh Mẫn

Công an đánh tù nhân bằng dây kẽm - Trại tù Thanh Hà ngày 11/ 4/ 2012

Công an đánh tù nhân bằng dây kẽm - Trại tù Thanh Hà ngày 11/ 4/ 2012



image





Preview by Yahoo

 

RadioCTM - Thanh Lan@S:

Sau khi được tin TNLT Nguyễn Đặng Minh Mẫn bị phân biệt đối xử tại Trại Số 5, Yên Định, tỉnh Thanh Hóa, gia đình cô đã lập tức đi thăm nuôi và tìm hiểu sự việc.

Mời quý thính giả theo dõi phần tường trình của bà Đặng Ngọc Minh với phóng viên Thanh Lan.

alt 


Tọa kháng cho Nhân Quyền Việt Nam tại San Jose

DienDanCTM

Sau đây là hình ảnh cuộc tọa kháng trước tòa thị chính thành phố San Jose, California vào sáng ngày 14/12/2014 để đồng hành với các cuộc tuyệt thực, biểu tình của đồng bào tại Washington DC, Houston, và San Francisco trong nỗ lực tranh đấu cho nhân quyền tại Việt Nam.

Thị Trưởng thành phố San Jose, ông Chuck Reed đã đến gặp gỡ và chia sẻ cảm tưởng tại buổi toạ kháng.








 





Hết hạn tạm giữ, blogger Nguyễn Quang Lập vẫn bị giam

Nhà văn Nguyễn Quang Lập - DR

Tuy đã hết hạn tạm giữ hình sự theo luật định, nhưng  nhà văn, blogger Nguyễn Quang Lập bị bắt từ hôm 06/12/2014 vẫn chưa được trả tự do. Sức khỏe ông Lập rất kém, hiện đang bị liệt nửa người. RFI phỏng vấn bà Hồ Thị Hồng, vợ của blogger Nguyễn Quang Lập.

Việc nhà văn Nguyễn Quang Lập bị bất ngờ bắt giữ hôm 6/12 đã gây chấn động trong giới văn nghệ sĩ, trí thức cũng như độc giả vì blog Quê Choa của ông có lượng truy cập rất lớn. Bản kiến nghị đòi trả tự do cho ông gởi đến Chủ tịch nước, Thủ tướng và Bộ trưởng Công an nhân ngày Nhân quyền Thế giới 10/12 đến hôm nay đã có 570 người ký tên, trong đó có các nhân sĩ tên tuổi trong và ngoài nước.

Trả lời RFI Việt ngữ hôm nay, vợ nhà văn Nguyễn Quang Lập là bà Hồ Thị Hồng cho biết :

" Hôm nay anh Lập vẫn chưa được thả ra. Chúng tôi đến cơ quan an ninh điều tra, họ bảo là đang đợi bên Viện Kiểm sát đem công văn xuống mới biết là thả hay không thả, chứ hiện tại bên cơ quan an ninh cũng không biết. Thành ra chúng tôi yêu cầu nếu muốn giữ anh Lập lại thì phải có công văn, chứ đến thời điểm này đã hết thời gian tạm giữ rồi. Họ bảo là phải đợi thôi, sẽ trả lời sau. Họ hứa sẽ trả lời nhưng chưa biết là thời gian nào cả.

Ngày hôm nay ba mẹ con ngồi từ 8 giờ sáng cho đến 5 giờ chiều. Đến khoảng 3 giờ có ông điều tra viên ra bảo là gia đình phải làm đơn đề nghị, sẽ trình lên sếp, khi nào sếp trả lời thì chúng tôi sẽ nói cho chị sau. Họ cứ nói nhùng nhằng, chúng tôi ngồi lâu thì họ bảo về đi. Chúng tôi yêu cầu phải trả lời bằng văn bản, bởi vì hết thời gian tạm giữ rồi. Từ 2 giờ chiều hôm qua cho đến hôm nay là họ đã tạm giữ bất hợp pháp rồi.

Hôm qua có một ông điều tra viên ra bảo anh Lập khỏe, bình thường. Họ chỉ nói thế thôi chứ chúng tôi không được gặp anh Lập. Gia đình vô cùng lo lắng vì anh Lập đang bị liệt nửa người, vào trong ấy bị giam ngồi một chỗ, sợ anh ở lâu trong ấy sẽ bị liệt lại. Sức khỏe anh yếu lắm, tắm rửa, mặc áo quần phải có người giúp. Hồi trước anh ấy bị tai nạn nặng lắm, nằm bất động mấy tháng liền, hôn mê ba tháng, cuối cùng anh tập luyện mới đứng lên được chứ đâu dễ. Một con người nghị lực như anh Lập mới đi được như vậy đấy. Gia đình yêu cầu anh Lập phải được tại ngoại để chăm lo sức khỏe cho anh."




MỘT CHẾ ĐỘ PHI NHÂN, SẢN XUẤT RA NHỮNG LOẠI NGƯỜI VÔ NHÂN TÍNH! NHÂN DÂN VIỆT NAM LÀ NẠN NHÂN CỦA NHỮNG NGƯỜI NÀY.

alt

Công an cộng sản 'đuổi cùng giết tận' người con gái 26 tuổi, con của thầy giáo yêu nước Đinh Đăng Định.
Xin các bạn hãy share rộng cho mọi người biết bản chất phi nhân của chế độ CSVN.

8 tháng sau ngày người tù yêu nước Đinh Đăng Định vĩnh viễn ra đi, những người thân trong gia đình nhà giáo quá cố lại tiếp tục trở thành những nạn nhân tiếp theo bị bức hại trong âm mưu "đuổi cùng giết tận" của nhà cầm quyền CSVN.

Mới đây nhất, vào khuya 13/12/2014, con gái lớn của thầy giáo Đinh Đăng Định là cô Đinh Phương Thảo đã bị côn an cộng sản áp lực chủ nhà trọ đuổi ra khỏi nơi cư trú ngay trong đêm, giữa lúc trời Sài Gòn mưa to gió lớn.

Không còn cách nào khác, cô Thảo đành phải mang hành lý đến gửi nhờ nhà bà Dương Thị Tân trong hoàn cảnh bị mật vụ bám sát. Ngay lập tức, gia đình bà Dương Thị Tân cũng bị côn an kéo đến bố ráp ngay trong đêm với lý do "kiểm tra cư trú".

Do đã đoán trước chiêu trò của chế độ cộng sản, Đinh Phương Thảo đã kịp thời lánh đến nơi khác, nếu không cô sẽ bị bắt qua đêm trong đồn côn an với lý do "cư trú bất hợp pháp".

Dù vậy, sau khi thoát khỏi sự truy bắt của côn an, con gái người thầy quá cố Đinh Đăng Định một lần nữa lại phải lang thang khắp nơi để tìm chỗ nghỉ chân an toàn.

"Truy cùng đuổi tận"

Trong vòng 1 tháng, đây là lần thứ 3 liên tiếp cô Đinh Phương Thảo buộc phải chuyển nhà do sự bức hại và trả thù có hệ thống của nhà cầm quyền CSVN đối với gia đình người tù yêu nước Đinh Đăng Định.

Tối ngày 13/12/2014, khi cô Thảo vừa chuyển đến nhà trọ mới chưa đầy 30 phút thì lập tức bị côn an ập đến gây áp lực buộc chủ nhà trọ phải đuổi cô ngay trong đêm.

Những kẻ đe dọa, áp lực chủ nhà trọ tự xưng là "công an thành phố".

Anh Nguyễn Trí Dũng, con trai blogger Điếu Cày phẫn nộ viết trên facebook:

“Hành trang chủ yếu là tập sách, bị chủ nhà vội vã đuổi ra trong trận mưa đêm làm cho nó càng thêm nặng nề. Không biết đi về đâu, em khóc, em gái em cũng khóc, mẹ em trong điện thoại cũng khóc...”

“Đây là 2 cô con gái, nặng không quá 50 kg. Sống bằng đồng tiền mà mỗi ngày đạp xe đạp đi làm với vốn ngoại ngữ mà có”.

Sau khi bị đông đảo côn an kéo đến bố ráp trong đêm chỉ vì giúp đỡ Đinh Phương Thảo, anh Nguyễn Trí Dũng viết tiếp:

“Cuộc kiểm tra ngày hôm nay nhà mình đã dự doán từ sớm, vì đây không phải là lần đầu tiên gia đình mình đối mặt với những thủ đoạn truy cùng đuổi tận và quấy rối kiểu như thế này”.

Nước mắt nhạt nhòa

Thoát được sự truy đuổi của côn an trong đêm, Đinh Phương Thảo cuối cùng đã tìm được nơi trú ẩn an toàn nhờ sự cưu mang của một số người tốt bụng.

Sau một đêm hãi hùng đối với cô gái 26 tuổi, Đinh Phương Thảo đã chia sẻ thông tin trên facebook cô như sau:
“Kính chào quý cô bác, anh, chị, em.

Nhờ sự giúp đỡ của các anh chị em tốt bụng, con/ em đã có một chỗ nghỉ chân an toàn qua đêm vừa rồi, rồi ạ.

Giấc ngủ lạ nhà tuy không tròn giấc nhưng thật là ngon. Đã không có bất kỳ sự kiểm tra hành chính nào tại nơi con/ em đang trú ẩn. Cảm giác bất an vì bị truy đuổi vẫn còn nhưng ít nhất cũng đã qua được một đêm hãi hùng.

Chuyện xảy ra như phim, khi mà con/ em trong 1 tháng phải chuyển nhà liên tục 3 lần. Chỉ một cú điện thoại mà chủ nhà lật đật đến năn nỉ con/ em đừng thuê phòng nữa. Với lời đe dọa: "Chị muốn một người dọn đi thôi hay muốn cả nhà trọ của chị dọn đi luôn?", thì bất kỳ chủ nhà nào cũng phải thực hiện theo.

Khi con/ em đề nghị chủ nhà cho ở lại qua đêm, hôm sau sẽ đi tìm nhà trọ khác thì ngay lập tức có lời dọa nạt sẽ bao vây khám xét trong đêm nếu chủ nhà để con/ em ở lại. Nên, dù đồ đạc lỉnh khỉnh, dù trời mỗi lúc một tối, dù mưa gió, con/ em vẫn phải đi khỏi nơi ấy. Chẳng biết nước mắt hay nước mưa, mà mọi thứ cứ nhạt nhòa trước mắt...

May mắn sao nhờ có những người anh em tốt bụng cưu mang, con/ em đã tạm thời an toàn. Hành trình kiếm tìm nhà trọ sao vất vả gian nan quá đỗi. Con/ em kính cảm ơn sự quan tâm của tất cả mọi người.

Qua một ngày mới, thấy mình còn an toàn, con/ em càng quý trọng cuộc sống này hơn. Sẽ còn đó những chuỗi ngày gian nan, nhưng con/ em sẽ vẫn cố gắng để tồn tại. Bởi quyền được sống là quyền của mỗi người, không có bất kỳ thế lực nào có thể tước đoạt được.

Kính chúc mọi người một Chúa Nhật bình an.”

Đinh Phương Thảo sinh năm 1988, là con gái lớn của cố nhà giáo Đinh Đăng Định, người đã qua đời hồi tháng 4 sau nhiều năm bị hành hạ trong nhà tù cộng sản.

Một lần nữa, chế độ cộng sản tiếp tục lộ rõ bộ mặt phi nhân, tàn ác khi tiếp tục dùng thủ đoạn 'đuổi cùng, giết tận' nhằm bức hại và trả thù gia đình những người bất đồng chính kiến, thậm chí ngay cả khi người đó đã vĩnh viễn ra đi.

Chế độ cộng sản đã cướp đi người cha thân yêu của Đinh Phương Thảo, nay chúng còn muốn cướp đi cả quyền được sống của cô gái 26 tuổi này.

danlambaovn.blogspot.fr




Hiệp lực đấu tranh

 
 Hiệp lực đấu tranh

HÀNH ĐỘNG ĐÊ HÈN CỦA CÔNG AN HÀ NỘI


image





Preview by Yahoo
















Trần Duy Sơn (Danlambao) - Có thể nhận thấy 2 luồng tư tưởng đấu tranh cho tự do dân chủ ở VN. Trong nước đấu tranh chống độc tài, giải thể ĐCSVN, giải phóng quyền con người, xóa bỏ cuộc sống nô lệ, theo xu hướng khát khao tự do của loài người, như cành cây trong phong ba bão táp cuối cùng cũng hướng về ánh mặt trời. Trong khi đó, hải ngoại cũng đấu tranh vì tự do dân chủ cho VN, tuy nhiên trong tâm thức của một bộ phận không nhỏ lại mang tính chất phục hận, phục quốc VNCH. Vì vậy có sự chia rẽ trong người Việt, ngay tại nước ngoài, và người Việt trong nước.

Với cuộc sống của người Việt hải ngoại, họ chỉ có một điểm tựa duy nhất để gắn kết lại trong quan điểm chính trị là quốc kỳ cờ vàng ba sọc đỏ. Chắc chắn ai chấp nhận đứng dưới lá cờ này là cùng chí hướng để phân biệt rõ ràng với những thành phần thân cộng, ba phải, du học sinh con ông cháu cha sau này giương cờ đỏ... Việc này đúng hoàn toàn với đồng bào hải ngoại, dù không chính xác hẳn, dù CS có thể nằm vùng suy tôn cờ vàng, nhưng ít ra, và là một trong những yếu tố cơ bản đầu tiên nhất để phân biệt ai là bạn ai là thù. Sau đó sẽ còn nhiều yếu tố phân biệt khác.

Việc suy tôn cờ vàng ở hải ngoại biểu hiện tâm lý tự hào quốc gia dân tộc dù cuộc sống lưu vong vẫn luôn nhớ về lịch sử quê cha đất tổ và là một hình thức phản kháng, không chấp nhận chính quyền CSVN hiện tại.

Hiểu tâm lý những người Việt tị nạn nhớ về tổ quốc, trong tất cả những buổi hội họp quan trọng họ đều hát quốc ca VNCH, và tưởng niệm những người đã mất, hy sinh vì dân tộc, điều này giáo dục được lớp trẻ, cộng đồng lòng yêu nước quê mẹ, và ý thức trách nhiệm với quê hương. Việc suy tôn cờ vàng, bảo vệ cờ vàng, biểu tình với cờ vàng, phổ biến cờ vàng cho thế hệ trẻ là điều đúng đắn hoàn toàn, nên làm và họ đã làm đúng. Giúp suy tôn lòng tự hào dân tộc, phát triển lòng yêu nước lớp trẻ và tránh sự xâm nhập, xảo quyệt của bọn CS nằm vùng nhằm lũng đoạn cộng đồng.

Ngược lại, trong nước cờ vàng lại là một hình ảnh khác. Đã 40 năm trôi qua, những người còn lại ở miền Nam VN trên 50 tuổi mới ý thức được cờ vàng và hiểu giá trị của nó. Trong số 50 đó, có bao nhiêu người tưởng nhớ, tiếc nuối cờ vàng, và bao nhiêu người xem cờ vàng là cờ thua trận, đã bỏ họ ở lại bơ vơ nghèo đói và bị đàn áp. Còn lại lớp trẻ, hầu hết, dưới mái trường XHCN cờ vàng là cờ thua trận, thất bại của một quốc gia. Điều này do tác động bởi chính sách nhồi sọ của CS, nhưng không thể chối cãi đó là sự thật của lịch sử mà không ai có thể phủ nhận. Như vậy cờ vàng có giá trị bao nhiêu ở trong nước, cao lắm 1% do những người lớn tuổi còn tồn tại. Phần đông là dị ứng.

Câu hỏi? Liệu lá cờ vàng có thể tung bay trở lại trên mãnh đất VN hình chữ S hay không?

Hoặc có thể nói: Liệu có phục quốc VNCH được hay không?

Câu trả lời: Không. Tại sao?

Với một số giả định, trước hết chúng ta thử tìm hiểu xem, giả sử những tình huống có thề xảy ra.

1- Cách Mạng Dân Chủ VN thành công do nội bộ ĐCSVN xào nấu lẫn nhau, phe Nguyễn Tấn Dũng hay quân đội đứng lên giành được chính quyền và tuyên bố đưa VN vào tiến trình dân chủ hóa. Thử hỏi lúc đó cờ vàng hay cờ đỏ lên ngôi. Chắn chắn cờ đỏ cũng sẽ tiếp tục ngự trị một thời gian sau đó, nếu tốt đẹp hơn sẽ chờ một cuộc trưng cầu dân ý về lá cờ để đoàn kết toàn dân tộc trong và ngoài nước. Không lẽ đồng bào hải ngoại tẩy chay cờ đỏ và bắt buộc phải sử dụng cờ vàng khi đất nước đã có tự do dân chủ?

2- Những người đấu tranh trong nước, không sử dụng cờ nào cả, chỉ bằng biểu tượng phong trào của mình, đã đấu tranh thắng lợi, lật đổ chế độ độc tài, cũng chờ một cuộc trưng cầu dân ý về một lá cờ để đoàn kết toàn dân tộc trong và ngoài nước. Lúc đó cờ vàng đứng ở đâu?

3- Người Việt hải ngoại đóng con tàu biển Đông, thành lập tổ chức Liên minh Dân tộc Việt Nam... đấu tranh từ bên ngoài, vận động quốc tế mạnh mẽ, đã giúp VN tự do Dân Chủ thắng lợi, cờ vàng được phục quốc trở lại. Xin hỏi xác suất bao nhiêu phần trăm tình huống này xảy ra. Và bao nhiêu phần trăm người dân trong nước chấp nhận cờ vàng nếu không qua cuộc trưng cầu dân ý. Cờ vàng cũng rất khó tồn tại trong trường hợp này.

Qua đó, phải nhìn nhận rằng, cơ hội thực tế để phục quốc cờ vàng rất thấp, mong manh!

Phải chăng, lật đổ đảng độc tài CSVN, xây dựng nước VN mới, có tự do dân chủ, sánh vai cùng các cường quốc năm châu là hình thức gián tiếp phục hận, phục quốc cho VNCH vậy!

Phải hiểu như thế, chúng ta mới tìm đúng chỗ đứng cho cờ vàng trong quá trình đấu tranh. Đưa ra phương án chiến lược hợp lý và cổ xúy những hành động xác đáng. Chính vì thực tế mâu thuẫn này, cờ vàng rất dễ bị kích động, chạm tự ái, bóp méo, gièm pha... Đây là một yếu điểm mà bọn CS nằm vùng ra sức tấn công cờ vàng, hòng chia rẽ dân tộc. Chúng sẽ tìm mọi cách hạ bệ cờ vàng, trong khi đó hải ngoại sẽ bảo vệ, tôn vinh cờ vàng mà quên đi phong trào dân chủ trong nước được cả thế giới ủng hộ. Như vậy càng hận thù, hải ngoại càng bảo vệ cờ vàng. Vô tình chúng ta đã dùng thước đo lòng hận thù định lượng khả năng chống cộng trong khi phương cách đấu tranh mới là quan trọng nhất. 

Chính vì vậy, dễ dàng thấy rằng mức độ thù hận đã chia rẽ người Việt hải ngoại, và cờ vàng đã phân ly người Việt trong và ngoài nước cùng căm thù CS, cùng mong muốn lật đổ CS, thay vì nén lòng thù hận, cùng nhau tấn công CS trong tinh thần tự do dân chủ, giải phóng nô lệ, sẽ đoàn kết được người Việt trong và ngoài nước chúng ta lại phân hóa lẫn nhau, chứng tỏ lòng căm thù, hơn thua ở màu cờ, phân chia lòng yêu nước, thật là một sai lầm không đáng có.

Như vậy để đấu tranh cho tự do dân chủ VN mà đem hình ảnh cờ và lòng thù hận vào là một sai lầm lớn. Bởi vì cờ vàng chưa là mẫu số chung của cả 2 bên, ngay cả lòng thù hận cũng khác nhau. Hải ngoại là phục hận, trong nước là giải phóng nô lệ. Đảng viên thức tỉnh, họ đâu ủng hộ cờ vàng, và không căm thù CS như bao người khác, nhưng họ thấy bị lừa dối và thèm khát tự do cho dân tộc.

 Không lẽ họ không phải là một lực lượng cách mạng? Bọ Lập, nhà văn thành công trong chế độ CS, con yêu của CNXH, ngồi chuyển tải sự thật đến với mọi người, không lẽ bắt ông ta phải đứng dưới ngọn cờ nào hay sao? Thanh niên học sinh, họ lớn lên dưới cờ đỏ, dị ứng với cờ vàng, không lẽ họ không được yêu nước, mà yêu nước không có nghĩa là phải chấp nhận cờ vàng, phải chấp nhận VNCH, sao giống yêu CHXH quá vậy? Công nhân cầm cờ đỏ đấu tranh đòi quyền lợi kinh tế của họ, thành lập Công đoàn độc lập cho riêng họ, tách biệt ra khỏi chính quyền, làm lung lay xã hội, không lẽ chúng ta bắt buộc họ không được cầm cờ đỏ, và đẩy họ qua một phe nhóm khác? Nếu cờ đỏ liên kết được công nhân, chúng ta phải chấp nhận.

Từ đó thấy rằng, phải phân chia ra nhiều luồng đấu tranh khác nhau, trong nước và ngoài nước. Trong nước đấu tranh cách khác, ngoài nước đấu tranh cách khác, ngay cả trong nước cũng có nhiều hướng khác nhau, trên cơ sở hòa hợp dân tộc - giữa những người nạn nhân cộng sản, đoàn kết lẫn nhau, nhiều mũi tấn công CS, lật đổ CS đem tự do dân chủ về cho quê hương. Vì thế chúng ta đừng áp đặt cách thức đấu tranh của hải ngoại vào trong nước và ngược lại, cũng đừng cho rằng phải có 1 biểu tượng chung thống nhất các bên hoặc bên nào lãnh đạo bên nào... Mỗi bên có một thế mạnh khác nhau, hãy triệt để tận dụng thế mạnh của mình mà đấu tranh, với mục đích cuối cùng là lật đổ CS.

Một hình ảnh dễ hiểu, cùng một cách nhổ cây nhưng hải ngoại như muốn thành lập 1 đảng đối lập liên kết trong và ngoài nước, một dòng thác sức mạnh thuần khiết đối trọng với ĐCSVN nhằm lật đổ, chặc đứt gốc cây CS, ngược lại, trong nước không đối lập, không đối trọng mà mọi người bất kể ai ai hãy cùng nhau ôm gốc cây rung, rung, rung lắc thật mạnh, thật nhiều đến khi cây lung lay, cây bậc gốc, bật rễ ngã quỵ mà không có thực thể nào chống đỡ được.

Hiểu như vậy, chúng ta sẽ tôn trọng tất cả các phe nhóm khác nhau, trên tinh thần tôn trọng quan điểm mỗi bên. Đây là một đặc trưng trong công cuộc đấu tranh dân chủ VN bởi vì lịch sử người Việt bị phân chia làm 2 lá cờ, 2 dòng người, nhiều ý thức hệ khác nhau, khác các quốc gia khác. Đấu tranh chống CS không phải một nhóm nào, lực lượng nào chắc chắn sẽ thành công, mà là một tổng lực tất cả các thành phần, trong ngoài nước, đảng viên yêu nước, đảng viên hưu trí, bộ đội giải ngũ, trí thức bàn phím, công nhân cờ đỏ, dân oan, sinh viên, tiểu thương, v.v... cùng nhau tấn công trên tất cả các mặt trận của họ, nhằm làm CS lung lay tận gốc rễ mà đổ sập. 

Chắc chắn cờ đỏ không bao giờ là biểu tượng cho tự do dân chủ, nó sẽ bị đào thải ngay khi đất nước thành công, nhưng cờ vàng chưa là mẫu số chung của cả 2 bên, nó còn phải chờ cuộc biểu quyết toàn dân sau này. Vì vậy cờ vàng hãy là biểu tượng đấu tranh của cộng đồng bà con hải ngoại, hãy là tiếng nói thay mặt tinh thần tự do dân chủ người Việt trong nước, và có thể là hình ảnh phản kháng của người Việt trên cộng đồng quốc tế, nhưng đừng quy định nó, đừng áp đặt nó, đừng vô tình đẩy những người bạn cùng chí hướng về bên kia chiến tuyến, đừng để CS dễ dàng gây chia rẽ người Việt, bởi vì lịch sử Việt nam hãy còn một trang nữa. Cờ vàng là một hướng đấu tranh, không phải tất cả.



Dùng cờ vàng để đấu tranh cho nhân quyền VN, như những cuộc biểu tình trước đây, như Viện Nhân quyền VN vừa mới mở tại Pháp, có lẽ là hướng đi hay mà tôi vừa được thấy. Cùng gần gũi nhân dân trong nước, cờ vàng đi đôi cùng Nhân quyền tự do, dân chủ là cách khôi phục hay nhất cho cờ vàng trong trang sử mới VN vậy. Tưởng cũng nên nhớ rằng, trong nước đang là quá trình khai dân trí, chấn dân khí, nhẹ nhàng rất nhẹ nhàng, nâng tầm hiểu biết người dân sau quá trình nhồi sọ, đừng để họ di ứng với cờ vàng, vô tình nghĩ rằng lôi họ vào cuộc chiến tiếp theo mà họ không mong muốn. Điều họ muốn là tự do, con cái được học hành giáo dục theo chuẩn mực quốc tế, sống có niềm tin xã hội, pháp luật được tôn trọng, và gia đình của họ được bảo vệ.

Chủ nghĩa CS là đã phân chia ý thức hệ người Việt thành những lớp đối kháng nhau một cách vô thức. Trong nước, lớp ủng hộ cờ vàng, lớp ủng hộ cờ đỏ, lớp phủ nhận cờ đỏ, hải ngoại cũng vậy. dân tộc bị chia năm xẻ bảy bởi những chuyện đâu đâu vô cớ. Đau buồn thay! Tất cả đều là nạn nhân của CNCS, vì vậy hãy nghĩ đến những phương thức đấu tranh để lật đổ CS chứ không phải để thỏa mãn lòng căm thù.

Một đêm ngủ thức dậy, bạn đừng nghĩ đến màu cờ nào cả, đỏ cũng như vàng, hãy nghĩ đến người Việt, tự nhiên bạn sẽ thấy rằng ai cũng như là bạn, ai cũng gần gũi đau thương. Ai cũng cần quyền làm người, tự do, dân chủ. Phải không?


Sài Gòn - 16/12/2014




Viết lại chuyện cũ về sự thỉnh cầu và góp ý


Viết lại chuyện cũ về sự thỉnh cầu và góp ý

Nguyễn Đình Cống

Gần đây trên mạng xã hội nổi lên chuyện nhiều người thỉnh cầu các lãnh đạo cao cấp trả tự do cho blogger Bọ Lập, xét lại án tử hình Hồ Duy Hải, góp ý kiến chuẩn bị Đại hội 12 ĐCSVN và nhiều chuyện khác tương tự. Chưa biết được sự phản hồi như thế nào. 

Nhân đây, để góp vui, tôi xin viết lại một vài chuyện cũ về các việc thuộc loại trên.

Đó là vài chuyện có trong lịch sử, lấy từ tiểu thuyết Đông Chu Liệt Quốc của Phùng Mộng Long. Kể ra tìm được một vài chuyện của Việt Nam hoặc của Âu Mỹ mà viết lại thì có lẽ hay hơn, nhưng vì trình độ có hạn nên phải theo kiểu “gà què ăn quẩn cối xay”, mong được lượng thứ.

Chuyện 1 – Chăn trâu phê phán vua. (Hồi 18 ĐCLQ).
Ninh Thích là một người giỏi nhưng chưa gặp thời. Một hôm đang chăn trâu bên đường, thấy xe vua đi qua mới cất tiếng hát ngụ ý phê phán triều chính. Vua (Tề Hoàn Công) nghe được cho bắt lên hỏi.
Vua nói: Đất nước dưới sự lãnh đạo sáng suốt của ta đang ổn định và phát triển tốt đẹp, ta lại đang ra sức tìm kiếm người hiền tài làm việc nước, tại sao mày, một đứa chăn trâu lại dám chê bai triều chính.

Ninh Thích trả lời: Một minh quân tất phải biết mình, hiểu người. Ngài tưởng xã hội đang thịnh trị nhưng thật tình đang rối loạn, nhiều người dân đang đói khổ, bị ức hiếp, bị oan sai. Thử hỏi ngài giết anh ruột để cướp ngôi vua rồi lại thông dâm với chị dâu, ngài lại mượn uy thiên tử để chế ngự chư hầu, nhưng chư hầu đều không phục, thế thì sao có thể gọi là sáng suốt.

Vua nổi giận: A, thằng này láo, dám cả gan vạch điều xấu của ta .
Tề Hoàn sai đem tên chăn trâu chém ngay. Ninh Thích không chút sợ hãi, ngữa mặt lên trời, than: Ngày xưa Kiệt giết Long Bàng, Trụ giết Tỷ Can, nay ta cùng với hai ông ấy kể là ba người.
Thấp Bằng thấy thế tâu với Tề Hoàn Công: Người ấy lời nói không dua mị, lòng không sợ uy nghiêm, chắc không phải là kẻ tầm thường mà là người giỏi, xin chúa công chớ nên giết.

Tề Hoàn Công sực nghĩ lại, cơn giận đã nguôi, tự đi đến cởi trói cho Ninh Thích, nói: Ta thử nhà ngươi đó thôi. Nhà ngươi quả là có khí phách. Ta hỏi, chuyện xấu của ta mọi người đều biết mà không ai dám nói, thế ngươi nói ra để làm gì.

Ninh Thích: Tôi nghe vua hiền chọn người ngay mà dùng, tôi trung chọn chúa có đức mà thờ. Chuyện xấu của chúa công là có thật, tôi không bịa ra, không vu cáo, mọi người đều biết mà không ai dám nói vì sợ và nói ra chẳng để làm gì. Tôi nói là để thử chúa công. Nếu Chúa công ghét người nói thẳng, ưa kẻ nịnh hót thì thà tôi chết đi còn hơn chứ nhất định không phục.

Sau khi tìm hiểu, biết Ninh Thích tài giỏi, Tề Hoàn Công phong cho tước Đại phu, còn Ninh Thích đã đem hết tài năng giúp Tề Hoàn Công làm nên sự nghiệp vẻ vang.

Chuyện 2 – Quan phê phán vua ngu (hồi 50 ĐCLQ).
Sở Trang Vương thời trẻ chỉ chơi bời, không lo chính sự, ra lệnh cho các quan không được can ngăn, ai can nhiều sẽ bị giết. Một số người đã liều can mà chưa có tác dụng, cũng chưa có ai bị giết. Quan đại phu Tô Tòng xin yết kiến. Khi thấy vua ông khóc òa lên. Vua hỏi tại sao khóc.

Tô Tòng nói: Thân tôi sắp chết và nước Sở sắp mất.
Vua Sở hỏi: Tại sao ngươi sắp chết và nước Sở sắp mất.
Tô Tòng: Tôi muốn dùng những lời mạnh bạo để can, dùng liều thuốc đắng để chữa cho Đại vương, tất là Đại vương không muốn nghe mà giết tôi, nên tôi phải chết. Tôi chết rồi thì không ai dám can nữa, mà Đại vương vẫn cứ như bây giờ thì rồi nhân tình bị ly tán, quan lại chính trực và nhân dân mất hết lòng tin vào Đại vương, bọn tham nhũng và nịnh hót hoành hành, đất nước bị suy kiệt thì việc mất nước là thấy trước được.

Vua sa sầm nét mặt: Ta đã ra lệnh ai can ngăn sẽ bị tội chết. Nhà ngươi đã biết mà cứ làm thì thật là ngu.
Tô Tòng: Tôi dẫu ngu nhưng cũng chưa ngu bằng Đại vương, chính Đại vương mới thật là ngu, ngu hết chỗ nói.

Vua Sở: Sao nhà ngươi dám lộng ngôn bảo ta là ngu. Nếu ngươi chứng minh được cái ngu của ta thì ta sẽ nghe lời can.

Tô Tòng: Lời nói phải thì Đại vương cho là lộng ngôn. Đại vương làm vua một nước đã có những chiến thắng vẻ vang nhưng quan lại đang tham nhũng, kinh tế đang èo uột, nhân dân đang mất lòng tin, thế mà Đại vương vẫn mê đắm tửu sắc để đến nổi bị nhiều người khinh bỉ, bị nước ngoài chèn ép, thế mà không ngu ư. 

Cái ngu của tôi dẫu phải chết cũng chỉ chết 1 người và tôi được hậu thế khen là trung thần, còn cái ngu của Đại vương sẽ làm mất nước, bị nghìn đời mai mỉa, thế thì cái ngu nào to hơn. Thôi, tôi không cần nói nhiều, xin mượn lưỡi gươm của Đại vương để tự kết thúc.

Sở Trang Vương vội vàng đứng dậy, nắm lấy tay Tô Tòng, nói: Lời của quan Đại phu thật là trung liệt, ta nguyện nghe theo.
Từ đó Sở Trang Vương lo sửa mình, chăm việc nước, củng cố và làm trong sạch chính quyền, lo lắng và bảo vệ quyền lợi của dân, nước Sở dần trở nên cường thịnh.

Chuyện 3 – Tần Thủy Hoàng giết người can (hồi 150 ĐCLQ).
Tần Thủy Hoàng nổi tiếng tàn bạo và từng phạm tội bất hiếu với mẹ, giam bà ở dưới hầm. Vua Tần ra lệnh không ai được can ngăn, nếu can sẽ bị giết. Người đầu tiên dám can là quan Đại phu Trần Trung. Ông bị đánh đến chết rồi bị phơi thây ngoài cửa thành với lời truyền “ai còn dám nói đến chuyện Thái hậu bị giam thì hãy nhìn vào tấm gương này”. 

Nhiều người thấy cái sai của vua nhưng sợ quá, không dám mở miệng. Một số người thấy rõ nếu cứ để vua phạm tội bất hiếu thì đất nước có nguy cơ bị suy vong, nhân dân có nguy cơ rơi vào cảnh lầm than nên dù có bị nguy hiểm vẫn cố can ngăn.

Sau khi Trần Trung chết quần thần có nhiều người dũng cảm đến liều mình , nhưng ai can cũng đều bị giết. Chỉ trong thời gian ngắn số bị giết lên đến 27 người.

Mao Tiêu là một du khách, sau khi biết chuyện quyết chí tìm cách can vua. Ông được cảnh báo: Hai mươi bảy cái đầu của các quan đại thần đã bị rơi chỉ vì không biết thời thế, nhà ngươi là một kẻ tầm thường sao lại chọn cái chết vô ích đó.

Mao Tiêu nói: Hai mươi bảy người ra can bị giết chết, nhưng biết đâu có thêm một người nữa thì vua sẽ nghe ra.

Khi Mao Tiêu đến, tỏ ý muốn dâng lời can, người ta chỉ cho thấy đống mộ của 27 người bị giết và khuyên đừng nên liều lĩnh.
Mao Tiêu nói: Trên trời có 28 vì sao, gọi là nhị thập bát tú. Đại vương đã giết 27 người rồi thì tôi chết thêm nữa cho đủ số 28. Người đời ai cũng phải chết, há lại sợ chết sao.

Nhờ sự dũng càm và tài ứng đối của Mao Tiêu mà vua Tần nhận ra lỗi lầm của mình, giải phóng mẹ khỏi hầm giam. Hai mẹ con gặp nhau òa khóc.
Thái hậu nói: Mẹ con ta được thấy mặt nhau là nhờ Mao tiên sinh. Công ấy rất trọng.

Trong chuyện này cuối cùng Tần Thủy Hoàng có nhận ra và sửa chữa sai lầm, nhưng vốn bản tính độc tài, tham lam nên hắn chết sớm, quyền lực rơi vào tay một kẻ độc quyền khác là Triệu Cao và triều đại nhà Tần nhanh chóng bị tiêu diệt bởi nhà Hán.

Chuyện 4 – Vua Tống không chịu nghe lời can ( Hồi 34 ĐCLQ ).
Tống Tương Công ban đầu có được vài công trạng nên tự huyễn hoặc, tự cho là giỏi giang, lại được tuyên truyền và quyết tâm theo học thuyết “ Nhân nghĩa”. Nhà vua cho rằng có thuyết nhân nghĩa là kim chỉ nam thì làm việc gì cũng được. 

Một mặt vua Tống chủ quan về vị thế của mình, mặt khác lại tin vào sự hợp tác của các nước, tin vào sự cảm phục và ủng hộ của một số nước. Tống Tương Công đã bị Sở Thành Vương lừa, bắt giam, may mà rồi được thả. Nhiều người khuyên can nhà vua nên tỉnh ngộ, bỏ các sai lầm, lo chỉnh đốn lực lượng, thế nhưng vua vẫn bỏ ngoài tai.

 Khi biết vua nước Sở sai Thành Đắc Thần mang quân sang hỏi tội, các quan và tướng xin Tống Tương Công lập trận địa chống giữ. Thế nhưng vua vẫn không nghe, tự làm theo ý mình, cho treo cao lá cờ lớn thêu hai chữ “ NHÂN NGHĨA” và lệnh cho quân sĩ không được chủ động đánh khi quân giặc tràn vào.

 Dưới sức tấn công vũ bảo của quân Sở quân Tống bị đánh tan, gần như toàn bộ lực lượng bị tiêu diệt, lá cờ nhân nghĩa bị quân Sở dẫm đạp và cướp đi. Để cứu được vua Tống ra khỏi vòng vây nhiều tướng nước Tống bỏ mạng. 

Tiếng kêu khóc và oán giận của dân chúng làm mờ mịt trời đất. Mọi người đổ tội cho nhà vua không chịu nghe lời. Thế mà Tống Tương Công còn cố cãi: “Ta lấy nhân nghĩa mà xử, không ngờ người Sở quá tiểu nhân nên ta mới bị thất bại”.
* * *
Viết lại vài chuyện cũ mà nhiều người đã biết để mua vui và liên hệ với chuyện thời nay, may ra có thể rút được bài học gì đó có ích.
N.Đ.C.
Tác giả gửi BVN

__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link