Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Saturday, December 20, 2014

Lại bàn về từ Dân Chủ

Lại bàn về từ Dân Chủ

Tô Văn Trường

clip_image001Làm công tác khoa học kỹ thuật nhưng tôi hay viết báo, nên được nhiều người, đặc biệt là nhà báo Kim Dung/Kỳ Duyên (TuanVN-VNN) chốt cho cái danh là “nhà báo công dân”! Hay nói cách khác là người chuyên viết phản biện thì dễ tiếp thu những phản biện.

Gần đây, khi luận bàn về bài viết “Bài học lịch sử và sự cần thiết của dân chủ” (tác giả Tô Văn Trường), người bạn thế hệ đàn anh bảo rằng đại ý bài viết hay nhưng xã hội ta đang ở trong thời kỳ nhiễu nhương, tham luận kiểu này, phe “chày cối” hoặc“ăn theo, nói leo” sẽ “vòng vo Tam Quốc” và  thế là huề cả làng, xí xóa, như ném đá ao bèo, để rồi bất phân thắng bại!

Ngẫm suy, trong binh pháp có kế vu hồi, luồn vào sau và tấn vào chỗ này để đối phương phải tự phơi lưng ra ở nhiều chỗ khác và thế là xoay chuyển cả mặt trận như người xưa thường bảo là cùng kỳ lý. Bàn về dân chủ, tưởng rằng “xưa như trái đất” mà thực ra chưa mấy người thông tỏ ngõ ngàng, đó là từ DÂN CHỦ.

Có ý kiến rất đáng suy ngẫm là tán thành quan điểm trong bài viết nói trên về qui chế bầu cử, ứng cử nếu thiếu dân chủ trầm trọng sẽ tác động tiêu cực đến việc lựa chọn nhân sự tới đây. Xem ra con đường dân chủ hoá còn nhiều khúc khuỷu gập ghềnh, buồn thay cho đất nước. Tuy nhiên, đoạn phân tích về dân chủ tập trung hay tập trung dân chủ, vấn đề không phải là hiểu sai hay không thực hiện đúng chủ nghĩa Lênin mà ở chỗ chọn chủ nghĩa Lênin là sai lầm. Đi theo chủ nghĩa Lênin là từ bỏ Đệ nhị quốc tế, để theo Đệ tam quốc tế, và thực tế là theo chủ nghĩa Lênin-Stalin với những hệ luỵ độc tài, toàn trị tai hại. Mấy thập kỷ qua cho thấy các nước xây dựng chủ nghĩa xã hội theo xu hướng Đệ nhị quốc tế tức là trên nền tảng dân chủ như Thụy Điển thì trái lại đều thành công.

Ngẫm suy, tôi nhận thấy nói theo ngôn ngữ của giới vật lý là phân tách cái gì cũng phải có cả hai phía, ngoài vĩ mô mênh mông vô cùng tận ra còn phải xét nét đến cả vi mô, nghĩa là chuẩn định tới cỡ phân tử, nguyên tử, hạt nhân và thậm chí đến cả “hạt của chúa”! Tất nhiên, đề cập tới điều này còn ăn thua ở cách diễn đạt vấn đề. Có những vấn đề do những chuyên gia rất giỏi trình bày nhưng diễn đạt quá “hàn lâm” thì đối tượng lĩnh hội sẽ rất hạn hẹp. Đặt ra những vấn đề cao siêu để bàn bạc với cả những đối tượng ít chữ nghĩa, học hành hoàn toàn không dễ.

Đảng đang nắm quyền và độc quyền, trên lý thuyết thì vẫn nhất mực nói rằng “sứ mệnh” – tức là Tổ quốc mà Tổ quốc hữu hình chính là DÂN: dân ủy thác, giao quyền. Vậy, cái thực thể ủy thác và giao quyền đó (DÂN) phải là tối thượng, có quyền phát ngôn, thẩm định, giám sát chứ không phải là đối tượng để dạy bảo – “chăn dân” (!?)

Ở đây có hai thành tố: DÂN và CHỦ. Chắc có lẽ từ CHỦ có vẻ dễ hiểu hơn vì CHỦ là quyền, là sở hữu – ít nhiều ai cũng có đôi chút và hiểu khá tường tận. Còn DÂN thì quả thật ai cũng là dân cả, nhưng hiểu thật thấu đáo thì thật là đếm lá trên rừng!

Quả vậy, DÂN là thứ quá đỗi giản đơn và mộc mạc, thô thiển như bốn phép tính cộng, trừ, nhân, chia trong số học mà những người mua bán ở chợ vẫn ngày ngày lẩm nhẩm. Vậy mà các thuật toán cao cấp, cao siêu như đại số, vi phân, tích phân, v.v… đố có loại nào mà không phải dùng đến nó! Ở phạm trù cá nhân hay quốc gia cũng vẫn đúng, có nơi cộng lia chia, có chỗ trừ lia lịa (Việt Nam ta đang ở đám này), có chốnnhân khủng khiếp và vài nơi họ giỏi làm tính chia

Còn nếu so sánh theo kiểu như ngành vật lý và hóa học thì DÂN là những phần tử vô cùng nhỏ bé (như phân tử, nguyên tử) cấu tạo nên vạn vật ở đời. Tùy thuộc ở kết cấu mà nó trở thành thiên biến vạn hóa và quyết định hay/dở khôn lường. Nhưng, vì nó quá nhỏ nhoi, tới mức phải soi kính hiển vi mới thấy cho nên những “cặp mắt to” (như các yếu nhân hay đại phú) thường không nhìn thấy! Khi cần xét đoán điều gì có người nói: dân dã biết cái gì!

Ấy chết, xin lỗi “nó lú nhưng chú nó khôn”, trong cái đám có vẻ tù mù đó có biết bao nhiêu trí tuệ thông thái, cho nên cụ Nguyễn Trãi mới phải thốt lên “khi chìm thuyền mới biết dân là nước”, chí lý và uyên thâm biết nhường nào! Mấy bà lão nhai trầu bỏm bẻm, một chữ bẻ làm đôi không biết mà cứ vanh vách “quan nhất thời, dân vạn đại”, quả là tài tình hết chỗ nói!

Trên đây, chỉ mới tỉa tách được vài ví dụ cỏn con để minh dẫn cho chữ DÂN mênh mông, kỳ vĩ, không bút nào tả xiết, không cái đầu nào suy đoán được cho tới tận cùng. Suốt chiều dài lịch sử văn hóa của nhân loại, người ta đã, đang và sẽ còn tiếp tục ghi lại hành trạng của những con dân của hành tinh này, vô cùng và vô tận.

Đã luận bàn để thấy được sự kỳ vĩ và quyền năng của từ DÂN là vậy thì muốn giải đáp cho câu hỏi “liệu từ DÂN có xứng khi cho nó làm CHỦ không?” – dễ ợt! 

Các đảng phái, các chính khách, kể cả nguyên thủ của bất kỳ quốc gia nào cũng nhất thiết phải thấy trong DÂN có biết nhiêu người đáng bậc cha chú theo luân thường đạo lý và biết bao người đáng bậc thầy về nhiều mặt. Có lần ngồi đàm đạo riêng với ông Võ Văn Kiệt, tôi rất thấm thía vì sao ông lấy bí danh là Sáu Dân, đơn giản chỉ vì ông luôn biết lắng nghe, suy ngẫm và tôn trọng Dân.

Tiêu chí của nước Pháp là “tự do – bình đẳng – bác ái” mà sao họ có cả dân chủ – liệu có phải dân chủ nằm trong tự do và bình đẳng chăng? Câu trả lời cũng đơn giản vì tùy theo nhận thức và góc nhìn của mỗi người.

Tôi mới xem video clip “Tôm hùm lột vỏ” cứ nghĩ miên man tại sao lại có “loài” luôn hậm hực muốn lớn lên và luôn lải nhải, xoen xoét ra vẻ rất uyên bác “lượng đổi thì chất đổi” nhưng cứ nhất quyết… giữ cái vỏ cũ mèm đã quá ư chật hẹp và chai cứng! Không chịu theo quy luật thì… chỉ còn nước “vào nồi” thôi!

Trong bất kỳ một cuộc lột xác thay đổi nào đều không tránh khỏi nỗi đau đớn về thể xác và tinh thần. Mục tiêu tối thượng phải tránh được đổ máu làm hao tổn hiền tài và nguyên khí quốc gia. Muốn tránh được điều này, phải thay đổi thể chế, đoàn kết dân tộc và thực hiện dân chủ.

Quản trị một quốc gia, thực ra có yếu kém, bê bết thì mới “sợ dân chủ” – người cha trong gia đình khi không còn có thể tương thích với con cái bằng lời thì sẽ dùng roi vọt – khác nào là đã “tự thú” về sự bất lực của mình!
T.V.T.


Ủy viên Bộ chính trị hãy công khai tài sản
clip_image002
Nhân vụ việc Tổng Thanh tra Chính phủ Việt Nam bị tuyên bố vi phạm, mắc khuyết điểm về “chính sách nhà, đất” khi “sở hữu quá nhiều ”bất động sản có giá trị”, một nhà quan sát trong nước kêu gọi các lãnh đạo cao cấp trong Bộ Chính trị, Chính phủ, Quốc hội ”công khai tài sản” ra toàn dân.
Trao đổi với BBC hôm 22/11/2014 từ Sài Gòn, Luật sư Trần Quốc Thuận, nguyên Phó Chủ nhiệm Thường trực Văn phòng Quốc hội Việt Nam, nói:
“Tôi hy vọng sau vụ ông Truyền thì có thể Đảng và Nhà nước sẽ đẩy mạnh cuộc đấu tranh chống tham nhũng và đặc biệt trên Facebook, trên Internet, người ta sẽ có dịp đưa hình ảnh những người có tài sản lớn lên. Cái đó cũng là việc đấu tranh chống tham nhũng và góp phần xây dựng nhà nước này trong sạch, vững mạnh. Cái đó là điều tốt”.
Trước câu hỏi vì sao đợt này chỉ có một mình ông Trần Văn Truyền bị đưa khuyết điểm, sai phạm ra công bố, mà không phải là những quan chức lãnh đạo, cấp cao nào khác nữa, ông Thuận nói:
“Trước nhất là ông Trần Văn Truyền nghỉ hưu rồi, mạng lưới quyền lực suy giảm rồi cho nên ông bị đưa ra, còn những người đương đầy quyền lực thì việc đưa ra cũng không dễ. Hay nói một cách thẳng thắn là không ai đưa ra chọc với những người đang ‘cầm gươm, cầm súng’, cho nên chưa biết có đưa ra được không, họ lại bắn trước, họ lại chém trước”.
Hãy công khai, làm gương
Theo Luật sư Thuận, đã tới lúc các lãnh đạo cao cấp của Việt Nam trong các cơ quan quyền lực đứng đầu của Đảng và Nhà nước tỏ ra “gương mẫu”, ông nói:
“Cho nên vấn đề quan trọng là bây giờ phải công khai tài sản của mấy ông ấy lên, mà trước hết là mấy ông lớn, các vị trong Bộ Chính trị, các vị trong Chính phủ là phải công khai trước. Rồi tiếp tục là các đồng chí Thường vụ Quốc hội là công khai hết đi, công khai in một cái đặc san trong đó. Đặc san có thể bán vài triệu bạc người ta cũng mua. Và yêu cầu nhân dân giám sát mà theo Hiến pháp mới là bây giờ Đảng phải theo sự giám sát của nhân dân”.
Theo Luật sư Thuận, việc giám sát này tập trung trọng tâm chính vào “tài sản, đạo đức và chủ trương”. Ông nói: “Giám sát là tài sản là chính, giám sát đạo đức, rồi giám sát chủ trương làm việc – chủ trương có sai, đúng hay không, những việc ông ban hành có sai, đúng, gây thiệt hại hay không…”
“Từ việc ông Truyền, nên chăng, muốn lấy lòng tin của nhân dân một cách rõ ràng thì công khai tài sản đăng trên báo hết, tất cả các ông lãnh đạo cấp cao, rồi lần lần xuống các địa phương, làm gương trước, cũng như Nghị quyết Trung ương IV là phải kiểm điểm từ trên kiểm điểm xuống”, cựu quan chức Văn phòng Quốc hội Việt Nam nói với BBC.


Toạ đàm về Công Lý và Hoà Bình P1 den P19 2705 2011 UBCLHBVN TTMVSaigon

 

Toạ đàm về Công Lý và Hoà Bình_P1

https://www.youtube.com/watch?v=EgeAhdetSkM

 

Toạ đàm về Công Lý và Hoà Bình_P2

https://www.youtube.com/watch?v=V_6mXbMZing

 

Toạ đàm về Công Lý và Hoà Bình_P3

https://www.youtube.com/watch?v=REofL3ZKYLY

 

Toạ đàm về Công Lý và Hoà Bình_P4

https://www.youtube.com/watch?v=gOmuh3l9gKo

 

Toạ đàm về Công Lý và Hoà Bình_P5

https://www.youtube.com/watch?v=2tYKbN9r2NU

 

Toạ đàm về Công Lý và Hoà Bình_P6

https://www.youtube.com/watch?v=LiVDgZxhXLw

 

Toạ đàm về Công Lý và Hoà Bình_P7

https://www.youtube.com/watch?v=wBeJ6ZJY2xY

 

Toạ đàm về Công Lý và Hoà Bình_P8     

https://www.youtube.com/watch?v=5TzFqsMV7uA

 

Toạ đàm về Công Lý và Hoà Bình_P9

https://www.youtube.com/watch?v=pDNu7TBMOjs

 

Toạ đàm về Công Lý và Hoà Bình_P10 Ls Le Quoc Quean


Toạ đàm về Công Lý và Hoà Bình_P11

https://www.youtube.com/watch?v=vDXTv8CfKWY

 

Toạ đàm về Công Lý và Hoà Bình_P12

https://www.youtube.com/watch?v=gWusonXpKos

 

Toạ đàm về Công Lý và Hoà Bình_P13 Gioi thieu dai dien UBCL 18 giao phan

https://www.youtube.com/watch?v=TP4HLmwchXw

 

Toạ đàm về Công Lý và Hoà Bình_P14

https://www.youtube.com/watch?v=x4NRfi9oKUE

 

Toạ đàm về Công Lý và Hoà Bình_P15 HY Pham Minh Man

https://www.youtube.com/watch?v=yiUl5iglTO8

 

Toạ đàm về Công Lý và Hoà Bình_P16

https://www.youtube.com/watch?v=WV76zVdiEoA

 

Toạ đàm về Công Lý và Hoà Bình_P17

https://www.youtube.com/watch?v=blZu_jH6nLA

 

Toạ đàm về Công Lý và Hoà Bình_P18

https://www.youtube.com/watch?v=x8x7RDUQDds

 

Toạ đàm về Công Lý và Hoà Bình_P19

https://www.youtube.com/watch?v=dVWvtfwnkLg

 

Oakland, CA Sun Oct 26 2014


Người Cuba rơi nước mắt, xuống đường mừng "bước đột phá" với Mỹ

 

Người Cuba rơi nước mắt, xuống đường mừng "bước đột phá" với Mỹ



Nụ cười, những giọt nước mắt, tiếng hò reo, băng rôn, khẩu hiệu... là cách mà người dân Cuba chào đón bước ngoặt lịch sử trong quan hệ Mỹ - Cuba sau hơn 1 nửa thế kỉ.

Ngày 17/12, Chủ tịch Cuba Raul Castro đã chính thức tuyên bố bình thường hóa quan hệ với Mỹ sau 53 năm. Bài phát biểu của ông đã được phát sóng trực tiếp trên truyền hình Cuba, gần như cùng lúc với phát biểu của Tổng thống Obama tại Washington, Mỹ. Động thái được đánh giá là bước đột phá trong quan hệ Mỹ - Cuba đã đạt được sau hàng loạt các cuộc đàm phán bí mật cấp cao giữa 2 nước, với sự thúc đẩy của Canada, Tòa thánh Vatican và đặc biệt là Giáo hoàng Francis. Sự kiện này đã được LHQ và nhiều quốc gia trên thế giới ca ngợi.
Tổng thống Obama ca ngợi đây là "một chương mới" trong quan hệ 2 nước, chấm dứt chính sách cứng nhắc, lạc hậu và chẳng có tác dụng gì, nhằm cô lập Cuba.
Trong khi đó, Chủ tịch Cuba Raul Castro cũng hoan nghênh động thái này và cho rằng, đây chính là điều mà Cuba đã chờ đợi rất lâu.
Thật vậy, không khí vui vẻ, rộn ràng chào đón sự kiện lịch sử này ngập tràn khắp mọi ngõ ngách ở Cuba, mà điển hình là tại thủ đô Havana.
Một số hình ảnh tại thủ đô Havana, Cuba, trong ngày đánh dấu bước ngoặt lịch sử về quan hệ ngoại giao Mỹ - Cuba:
Một tấm biển lớn đặt tại thủ đô Havana, Cuba, chào mừng sự kiện Mỹ và Cuba chính thức bình thường hóa quan hệ sau hơn 1 nửa thế kỉ. Không khí rộn ràng, vui vẻ cũng ngập tràn khắp mọi nơi tại thành phố này.
Một tấm biển lớn đặt tại Havana, chào mừng sự kiện này.
Người dân Cuba, từ những người làm nội trợ, các công sở hay trường học, dường như đều dừng mọi công việc của mình, cùng quây quanh chiếc tivi để theo dõi tuyên bố chính thức của Chủ tịch Raul Castro, được truyền hình trực tiếp. Ảnh: Các em học sinh tạm dừng giờ học, chăm chú theo dõi bài phát biểu của ông Castro.
Người dân Cuba, từ các gia đình, công sở hay trường học, dường như đều dừng mọi công việc, cùng quây quanh chiếc tivi để theo dõi tuyên bố chính thức của Chủ tịch Raul Castro, được truyền hình trực tiếp.
Một cô bé hét lên sung sướng sau tuyên bố của ông Castro.
Một cô bé hét lên sung sướng sau tuyên bố của ông Castro.
Trong khi đó, các nữ nghị sĩ Cuba không thể cầm được những giọt nước mắt hạnh phúc.
Trong khi đó, các nữ nghị sĩ Cuba không thể cầm được những giọt nước mắt hạnh phúc.
Tháp chuông tại Đại học San Geronimo ở trung tâm lịch sử của thủ đô Cuba cũng được đánh lên để chào mừng sự kiện này. 
Tháp chuông tại Đại học San Geronimo ở trung tâm lịch sử của thủ đô Cuba cũng được đánh lên để chào mừng sự kiện này.
Người dân Havana đổ ra đường, hòa vào không khí vui chung của dân tộc.
Người dân Havana đổ ra đường, hòa vào không khí vui chung của dân tộc.
Một nhóm học sinh diễu hành trên phố, ăn mừng sự kiện lịch sử của dân tộc.
Một nhóm sinh viên tham gia cuộc diễu hành của người dân thành phố, hô vang khẩu hiệu ""Chủ tịch Fidel và Raul muôn năm, hãy để họ sống mãi".
Họ cầm cờ và băng rôn, ủng hộ nhóm 5 công dân Cuba mới được Mỹ phóng thích. 
Họ cầm cờ và băng rôn, ủng hộ 3 chiến sĩ tình báo Cuba mới được Mỹ phóng thích, cũng như 2 công dân Mỹ được Cuba trả tự do.
Họ giơ cao những poster in hình 5 công dân Cuba mới được Mỹ phóng thích.
Những poster in hình công dân 2 nước được phóng thích cũng xuất hiện khắp các con phố.
Những người dân địa phương trên một chiếc ô tô con cũng giơ cao các tấm poster chúc mừng nhóm 5 công dân Mỹ.
Những người dân địa phương trên một chiếc ô tô con cũng giơ cao các tấm poster việc trao trả tù binh giữa 2 nước.
Việc Mỹ và Cuba thống nhất bình thường hóa quan hệ giữa 2 nước có khả năng mở ra nhiều triển vọng phát triển kinh tế - xã hội với Cuba, hứa hẹn mang lại nhiều thay đổi tích cực cho đời sống của người dân ở quốc đảo này. 
Việc Mỹ và Cuba bình thường hóa quan hệ có khả năng mở ra nhiều triển vọng phát triển kinh tế - xã hội với Cuba, hứa hẹn mang lại nhiều thay đổi tích cực cho đời sống của người dân ở quốc đảo này.

                                    

70 năm quân đội - mấy mươi năm sợ Tàu?




70 năm quân đội - mấy mươi năm sợ Tàu?
















Phạm Trần (Danlambao) -  Đảng Cộng sản Việt Nam đang lên cơn sốt về chuyện phải kiên định Chủ nghĩa lỗi thời Mác-Lênin và tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh để bảo vệ Đảng cầm quyền, nhưng lại coi nhẹ hành động đang ngày đêm chiếm biển đảo Việt Nam của Trung Cộng ở Biển Đông. 

Chuyện này được thể hiện rõ nét qua hành động phối hợp giữa hai Bộ Công an và Quốc phòng vào dịp tổ chức các cuộc thảo luận về công tác bảo vệ chính trị nội bộ và chống lại ý kiến Quân đội đứng ngoài chính trị nhân dịp kỷ niệm 70 năm ngày thành lập Quân đội Nhân dân (22/12/1944 -22/12/2014).

Bảo vệ Mác để lùi tiếp?

“Bảo vệ chính trị nội bộ là bảo vệ chủ nghĩa Mác - Lê Nin, tư tưởng Hồ Chí Minh, bảo vệ Cương lĩnh chính trị, đường lối, Điều lệ, nguyên tắc tổ chức của đảng; bảo vệ tổ chức Đảng, bảo vệ cán bộ, đảng viên, nhằm làm cho Đảng CSVN thực sự là một đảng cách mạng chân chính, trong sạch, vững mạnh, tiêu biểu cho đạo đức, trí tuệ, lương tâm và danh dự của dân tộc Việt Nam. Bảo vệ chính trị nội bộ là bộ phận của công tác xây dựng Đảng, là quy luật trong quá trình tồn tại và phát triển của Đảng, công tác bảo vệ chính trị nội bộ là nhiệm vụ quan trọng, quan hệ đến sự sống còn của Đảng và của chế độ.” (Trích Tạp chí Xây dựng đảng (XDĐ) năm 2010). 

Đó là mục tiêu của chiến dịch học tập để xây dựng đảng được thi hành ở Việt Nam từ năm 2007, sau khi có Quy định 57-QĐ/TW, ngày 3-5-2007 của Bộ Chính trị về"Một số vấn đề về bảo vệ chính trị nội bộ Đảng".

Công tác này được lập lại vào tháng 12/2014 trên cả nước để chuẩn bị tổ chức Đại hội đảng lần thứ XII diễn ra vào đầu năm 2016.

Nhưng tại sao phải làm quyết liệt hơn vào thời điểm này? Những việc xảy ra đã chứng minh đảng đã mất định hướng khi thấy một số không nhỏ cán bộ, đảng viên tiếp tục suy thoái đạo đức, coi thường kỷ luật đảng và không còn mặn mà với Chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh nữa.

Từ năm 2010, cán bộ tuyên truyền đã viết trên báo Xây dựng đảng rằng: “Bên cạnh những kết quả đạt được, công tác bảo vệ chính trị nội bộ vẫn còn những tồn tại, hạn chế nhất định. Công tác tuyên truyền phổ biến các quy định về công tác bảo vệ chính trị nội bộ còn hạn chế, một số cấp ủy đảng chưa hiểu rõ yêu cầu, nhiệm vụ và trách nhiệm trong công tác bảo vệ chính trị nội bộ, một số cán bộ còn thiếu gương mẫu trong chấp hành các chủ trương, nghị quyết của đảng, pháp luật của nhà nước, vi phạm đến mức phải xử lý kỷ luật. 

Vẫn còn tình trạng đảng viên đi nước ngoài không báo cáo với tổ chức; phát hiện có vấn đề về chính trị hiện nay của cán bộ, đảng viên nhưng không báo cáo...”

Sau đó, trong Diễn văn bế mạc Hội nghị Trung ương lần 9 ngày 14/05/2014, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trong vẫn phải nhắc nhở cấp lãnh đạo: “Cần phân tích, đánh giá đúng thực trạng và đề ra các giải pháp cụ thể để tiếp tục xây dựng Đảng ta và hệ thống chính trị nước ta ngày càng trong sạch, vững mạnh, cả về chính trị, tư tưởng, tổ chức, cán bộ và phương thức lãnh đạo, quản lý. Đặc biệt chú trọng công tác giáo dục chính trị, tư tưởng, phòng chống sự suy thoái, biến chất, "tự diễn biến", "tự chuyển hóa"; công tác bảo vệ chính trị nội bộ...”

Ba tháng sau, ngày 18/08/2014, Bộ Chính trị lại bổ sung với Chỉ thị số 39-CT/TWđể gọi là “tăng cường công tác bảo vệ chính trị nội bộ trong tình hình hiện nay.” 

Những biện pháp dồn dập này chỉ phản ảnh công tác cần phải làm tốt hơn việc quản lý cán bộ, ngăn chặn quốc nạn tham nhũng và chận đứng tình trạng đã chán Chủ nghĩa Cộng sản đến tận cổ trong đảng viên đang nẩy sinh những biến chứng báo nguy trước thềm Đại hội đảng XII, dự trù đầu năm 2016. 

Do đó mà chuyện “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa”, hay lung lay tư tưởng trong đảng lại được thảo luận tại kỳ Hội nghị cán bộ toàn quốc ngày 22/10/2014, tại Hà Nội, khi Ban Tổ chức Trung ương lại đem vấn đề “chính trị nội bộ” ra thảo luận.

Theo lời khoe của Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng Ban tổ chức Trung ương Tô Huy Rứa thì: “ Công tác bảo vệ chính trị nội bộ đã góp phần quan trọng vào sự nghiệp xây dựng, bảo vệ Đảng, làm thất bại các âm mưu chia rẽ, chống phá nội bộ Đảng của các thế lực thù địch; giữ vững sự đoàn kết và vai trò lãnh đạo của Đảng, đưa cách mạng Việt Nam đi từ thắng lợi này, đến thắng lợi khác.

Nhưng ngay sau đó ông ta lại: “Yêu cầu các cấp ủy, tổ chức đảng, cơ quan, đơn vị cần tổ chức tốt việc phổ biến, quán triệt những nội dung, quan điểm, nhiệm vụ về công tác bảo vệ chính trị nội bộ trong tình hình hiện nay; từ đó xác định rõ trách nhiệm của các cấp ủy, tổ chức đảng trong quản lý cán bộ, đảng viên; trong công tác giáo dục chính trị tư tưởng, nêu cao ý thức cảnh giác cách mạng cho cán bộ, đảng viên trước những âm mưu thủ đoạn của các thế lực thù địch; tiếp tục đẩy mạnh thực hiện Nghị quyết Trung ương 4 (khóa XI) về xây dựng Đảng, ngăn chặn, đẩy lùi những biểu hiện suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức lối sống của cán bộ, đảng viên; xử lý nghiêm những cán bộ đảng viên viết, nói và làm trái Cương lĩnh, Điều lệ, Nghị quyết của Đảng, tham ô, tham nhũng, cục bộ, bè phái, lợi ích nhóm, gây mất đoàn kết nội bộ...” (Theo Việt Nam Thông tấn xã, VNTTX) 

Như vậy có nghĩa từ năm 2007, dưới thời Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh của Khóa đảng X, khi Quy định về “Một số vấn đề về bảo vệ chính trị nội bộ Đảng” của Bộ Chính trị có hiệu lực thì mọi chuyện vẫn không nhúc nhích, mọi cấp đều ì ra để cho tình trạng “cha chung không ai khóc” tồn tại, hay là không ai bảo được ai?

Do đó không có gì lạ khi ông Tô Huy Rứa lại nhắc nhở: “Các cấp ủy, tổ chức đảng, cơ quan, đơn vị rà soát, bổ sung các quy chế, quy định về công tác tổ chức, cán bộ, đảng viên..., quy định chặt chẽ hơn về quy trình xem xét, tuyển chọn, quy hoạch, bố trí, sử dụng cán bộ, bảo đảm cán bộ được tuyển chọn đề bạt, bổ nhiệm nhất thiết phải được thẩm định kỹ về tiêu chuẩn chính trị.”

“Bên cạnh đó”, ông nói tiếp, “cần rà soát, bổ sung các quy chế, quy định về bảo mật thông tin, tài liệu trong mọi hoạt động của cấp ủy, tổ chức đảng, cơ quan, đơn vị; tăng cường các biện pháp quản lý cán bộ, đảng viên công tác ở nước ngoài, đi công tác nước ngoài, lưu học sinh ở nước ngoài hoặc cán bộ có quan hệ công tác với các tổ chức, cá nhân ở nước ngoài; tăng cường công tác kiểm tra, giám sát của cấp ủy cấp trên đối với cấp dưới về việc chấp hành các quy định bảo vệ chính trị nội bộ.”

Như vậy có phải là một cuộc thanh lọc hàng ngũ, điều tra tư tưởng, phân chia thành phần tranh chấp giữa các nhóm lợi ích trong đảng đã bắt đầu một cuộc thư hùng để xem phe nào, địa phương nào chiếm đa số trong Ban Chấp hành Trung ương khóa XII?

Bởi vì khi Trưởng Ban Tổ chức Trung ương Tô Huy Rứa ra lệnh cho “Các cấp ủy, tổ chức Đảng cần kịp thời triển khai hoàn tất các công việc trên trước khi tiến hành công tác chuẩn bị nhân sự cấp ủy và tổ chức Đại hội đảng bộ các cấp tiến tới Đại hội XII của Đảng” không phải là chuyện ngẫu nhiên hay tình cờ trên sân khấu chính trị ở Việt Nam vào thời kỳ tranh tối tranh sáng này.

Ông Rứa còn phân công rành rọt: “Các cấp ủy, tổ chức đảng, cơ quan, đơn vị tiến hành đợt rà soát chính trị nội bộ từ nay đến Đại hội Đảng bộ các cấp và Đại hội XII của Đảng. Công tác phối hợp giữa cơ quan bảo vệ chính trị nội bộ Đảng với các cơ quan chính quyền, tư pháp, các cơ quan chuyên môn nghiệp vụ về an ninh trật tự cần được tăng cường; kết hợp làm tốt công tác bảo vệ chính trị nội bộ với bảo vệ an ninh chính trị, trật tự an toàn xã hội và đấu tranh phòng chống tham nhũng, tiêu cực, kịp thời ngăn chặn các âm mưu phá hoại nội bộ Đảng của các thế lực thù địch và làm trong sạch về chính trị của đội ngũ cán bộ, đảng viên, góp phần nâng cao năng lực lãnh đạo, sức chiến đấu của tổ chức Đảng và đảng viên; khôi phục niềm tin của cán bộ, đảng viên và nhân dân đối với Đảng, bảo đảm giữ vững ổn định chính trị, giữ vững vai trò lãnh đạo của Đảng đối với sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.”

Công an vào cuộc

Song song với Ban Tổ chức Trung ương, Bộ Công an cũng tổ chức Hội nghị tại Hà Nội ngày 2/12/2014 để thảo luận công tác “bảo vệ chính trị nội bộ”. 

Bộ trưởng Trần Đại Quang cũng khoe: “Trong bối cảnh tình hình thế giới, khu vực diễn biến phức tạp, đa dạng và khó dự báo, tình hình trong nước tiềm ẩn các yếu tố gây mất ổn định về an ninh, trật tự, lực lượng Công an đã chủ động nắm chắc tình hình, làm tốt công tác tham mưu với Đảng, Nhà nước về chủ trương, chính sách bảo vệ chính trị nội bộ; phối hợp chặt chẽ với cấp ủy, chính quyền các cấp chỉ đạo các ban, ngành thực hiện nghiêm túc các quy định về bảo vệ chính trị nội bộ; chú trọng công tác quản lý cán bộ, bảo vệ bí mật nhà nước; đẩy mạnh tuyên truyền nâng cao cảnh giác cách mạng, khả năng “tự đề kháng”, “tự bảo vệ” của cán bộ, đảng viên, chủ động đấu tranh phòng, chống các biểu hiện suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, “tự diễn biến”, "tự chuyển hóa", tiêu cực, vi phạm pháp luật.” (báo Công an Nhân dân)

Trước tình hình tổ chức Đại hội Đảng bộ để tiến tới Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XII, ông Trần Đại Quang lưu ý: “Trong công tác bảo đảm an ninh chính trị nội bộ, phải quán triệt phương châm “chủ động phòng ngừa, giữ vững bên trong là chính”, giữ vững bên trong sẽ tạo nên sức mạnh thống nhất của tổ chức, làm cho tổ chức ổn định, vững mạnh. Do vậy, cần nhận thức rõ “giữ vững bên trong” là một nội dung cốt lõi của công tác bảo vệ an ninh chính trị nội bộ, nâng cao khả năng “tự bảo vệ” của từng cơ quan, tổ chức, khả năng “tự đề kháng” của từng cán bộ, đảng viên trước tác động “diễn biến hòa bình” cũng như mặt trái của cơ chế thị trường, hội nhập quốc tế.”

Trong hai diễn văn của ông Tô Huy Rứa và Bộ trưởng Công an Trần Đại Quang, những cụm từ “suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống”, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”, “diễn biến hòa bình” hay cần cảnh giác trước “các âm mưu phá hoại nội bộ Đảng của các thế lực thù địch” đã được nói đi nói lại nhiều lần. 

Hiện tượng này nói lên điều gì, nếu không chỉ để lộ ra những rối ren mất đoàn kết trong đảng, tình trạng mất định hướng của cán bộ đảng viên nên phải tự vẽ ra kẻ thù bằng ảo giác để hù họa nhau và dọa nạt dân trước Đại hội đảng XII. 

Do đó, ông Quang mới bảo “giữ vững bên trong”,“ tự bảo vệ” và “tự đề kháng”vừa là “mục tiêu, vừa là động lực của công tác bảo vệ an ninh chính trị nội bộ trong tình hình mới.”

Ông nói: “Mọi âm mưu, thủ đoạn thúc đẩy “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” của các thế lực thù địch, phản động sẽ bị vô hiệu hóa, nếu nội bộ các cơ quan, tổ chức, đoàn thể đoàn kết thống nhất, thực sự trong sạch, vững mạnh.” 

Nhưng nội bộ đảng hiện nay có thống nhất, trong sạch và vững mạnh không? 

Hãy nghe 61 tướng lãnh, trí thức và cựu đảng viên cao cấp trong đảng viết trongKiến nghị gửi Ban Chấp hành Trung ương và toàn thể đảng viên đề ngày 28 tháng 07 năm 2014: “Từ nhiều năm nay, Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) dẫn dắt dân tộc đi theo đường lối sai lầm về xây dựng chủ nghĩa xã hội theo mô hình xô-viết, được coi là dựa trên chủ nghĩa Mác-Lênin. Công cuộc đổi mới gần ba mươi năm qua nhằm sửa chữa sai lầm về đường lối kinh tế nhưng chưa triệt để, trong khi vẫn giữ nguyên thể chế độc đảng toàn trị kìm hãm tự do, dân chủ và chia rẽ dân tộc. Đường lối sai cùng với bộ máy cầm quyền quan liêu, tha hóa tạo điều kiện cho sự lộng hành của các nhóm lợi ích bất chính gắn với tệ tham nhũng, đưa đất nước lâm vào khủng hoảng toàn diện, ngày càng tụt hậu so với nhiều nước xung quanh.”

Quân đội của ai?

Như thế đã đủ chưa mà nhiều Dư luận viên của đảng và Quân đội đã đua nhau thi thố tài năng chống ý kiến nói Quân đội phải tách ra khỏi đảng để bảo vệ dân chống quân xâm lược Trung Quốc đang lấn chiếm biển đảo Việt Nam ở Biển Đông.

Những bài viết này tập trung vào dịp kỷ niệm 70 năm ngày thành lập Quân đội Nhân dân (22/12/1944 - 22/12/2014). 

Hãy trích ra đây bài viết “Không thể phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng đối với quân đội” của Tráng A Lâm đăng trên báo Quân đội Nhân dân ngày 15/12/2014 để thấy những sai trái trong quan niệm Quân đội phải bảo vệ ai? 

Tác giả viết: “Phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng đối với quân đội là một thủ đoạn trong chiến lược “Diễn biến hòa bình”, “phi chính trị hóa” Quân đội ta của các thế lực thù địch. Càng gần đến dịp kỷ niệm 70 năm Ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam, thì thủ đoạn đó càng rộ lên, với những chiêu trò mới nguy hiểm hơn. Điều đó cần phải lên án, bác bỏ... 

Trong xã hội hiện đại, mỗi quốc gia đều có một hay đa đảng lãnh đạo và quân đội của quốc gia đó luôn gắn và phục tùng sự lãnh đạo của đảng chính trị cầm quyền. Vì thế, luận điệu đòi "phi chính trị hóa” quân đội là sự xuyên tạc, bịa đặt, hòng mưu đồ chính trị. Quan điểm quân đội chỉ trung thành với Tổ quốc là phi lý và chưa bao giờ thực tiễn xác nhận. Những gì đã trải qua trên thế giới cho thấy, quân đội của bất kỳ nước nào, trong quá trình xuất hiện và trưởng thành, cũng luôn là một lực lượng chính trị quan trọng được nhà nước, giai cấp cầm quyền quan tâm lãnh đạo, xây dựng.”

Lập luận này sai lầm vì Quân đội từ dân mà ra. Nhiệm vụ duy nhất và trên hết của Quân đội mỗi Quốc gia là bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ Dân không phải để bảo vệ đảng cầm quyền. Đảng cầm quyền có thể thay đổi nhưng Quân đội của Quốc gia thì mãi mãi là của dân để giữ nước, không phải để tham vọng quyền bính. 

Ở các nước tự do và dân chủ, chính phủ xây dựng và nuôi dưỡng quân đội là để bảo vệ độc lập và sự vẹn toàn lãnh thổ và bảo vệ dân. Nếu những kẻ lãnh đạo đi ngược lại quyền lợi của dân hay không bảo vệ được lãnh thổ thì quân đội ra tay đứng về phía dân để áp lực đòi thay đổi để bảo vệ quyền lợi tối thượng của Tổ Quốc. 

Trường hợp Việt Nam Cộng sản thì khác. Đảng lập ra Quân đội nhưng lại sử dụng Quân đội để bảo vệ chế độ theo ý muốn của kẻ cầm quyền nên Quân đội đã để mình biến thành tay sai cho đảng. 

Sự biến thể vai trò quốc phòng của Quân đội thành kẻ thỏa hiệp bảo vệ chế độ cho đội ngũ lãnh đạo chưa bao giờ được dân bầu ra, hay được ủy thác lãnh đạo Quốc gia là Quân đội ấy đã đi ngược lại quyền lợi của dân. 

Càng ngụy biện hơn khi đề cao vai trò lãnh đạo của đảng đối với Quân đội khi Quân đội ấy phải phải theo lệnh đảng để bảo vệ cái chủ nghĩa Cộng sản ngoại lai không do dân chọn và đang làm cho dân nghèo nước mạt thì sự đồng lõa này chỉ hại dân và hại nước mà thôi.

Tác giả Tráng A Lâm đã đưa ra lập luận cho rằng “các thế lực thù địch đang ráo riết đẩy mạnh chiến lược “Diễn biến hòa bình”, hòng xóa bỏ những nước XHCN còn lại và các lực lượng tiến bộ trên thế giới, trong đó có Việt Nam”. 

Vì vậy, theo lời người viết, các thế lực này đã: “Xác định Quân đội nhân dân (QĐND) Việt Nam là mục tiêu tập trung chống phá; trước mắt là xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng, “phi chính trị hóa” quân đội, làm rệu rã tinh thần, mất sức chiến đấu, tiến tới vô hiệu hóa lực lượng trung thành, chủ lực, nòng cốt bảo vệ Đảng Cộng sản, chế độ XHCN ở Việt Nam.”

Dư luận viên Tráng A Lâm cũng chỉ trích ý kiến muốn “quân đội trung lập về chính trị, đứng ngoài những biến động chính trị-xã hội, không chịu sự lãnh đạo của bất cứ đảng phái chính trị nào.”

Ông Lâm viết: “Lý tưởng chiến đấu của Quân đội ta là vì độc lập dân tộc và CNXH, vì hạnh phúc của nhân dân. Đó là lý tưởng cao đẹp không chỉ mang tính cách mạng, khoa học, mà còn thấm đượm tính nhân văn sâu sắc; không chỉ phản ánh sự vận động, phát triển đúng quy luật của xã hội Việt Nam đương đại, mà còn phản ánh khát vọng thiêng liêng tự giải phóng, giành độc lập dân tộc, thống nhất Tổ quốc, vươn lên làm chủ của các thế hệ người Việt Nam xuyên suốt hành trình lịch sử. Đồng thời, thể hiện tình cảm sâu nặng, trách nhiệm chính trị, đạo đức cao cả của quân đội đối với Đảng, Tổ quốc và nhân dân.”

Nhưng nêu bảo “Chủ nghĩa Xã hội”, hay Cộng sản cũng vậy là lý tưởng chiến đấu của Quân đội thì chính cái Quân đội này đã đồng lõa với đảng để cướp đi quyền tự quyết của nhân dân. 

Lịch sử đã chứng minh nhân dân yêu chuộng hòa bình và nhân bản Việt Nam chưa bao giờ bỏ phiếu hay tán thành việc đảng CSVN đem chủ nghĩa ngoại lai Cộng sản làm nền tảng để xây dựng đất nước. 

Chính cái chủ nghĩa sắt máu này đã cướp đi mạng sống của hàng chục triệu người dân Việt Nam từ năm 1930 đến nay. Quyết định sai lầm theo chủ nghĩa Cộng sản là của riêng ông Hồ Chí Minh và của đảng CSVN.

Phải nghe và làm theo Trung cộng?

Nếu Quân đội còn tiếp tục mơ sảng lấy Chủ nghĩa Cộng sản được nói hoa mỹ là Chủ nghĩa Xã hội làm lý tưởng chiến đấu như cuộc chiến Việt Nam đã chứng minh thì không chỉ là thảm kịch của lịch sử mà là thảm họa của dân tộc. 

Phải chăng đó là lý do tại sao trong chuyến thăm Trung cộng trong 2 ngày 16 và 17/10/2014 của phái đoàn 13 tướng lãnh Việt Nam do Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh cầm đầu, phía Việt Nam đã thỏa thuận với Bộ trưởng Quốc Phòng Trung cộng Thường Vạn Toàn cùng: “Tăng cường đoàn kết giữa hai quân đội, cung cấp sự bảo đảm vững chắc cho củng cố vị thế cầm quyền của Đảng Cộng sản ở hai nước, bảo vệ sự nghiệp xây dựng Chủ nghĩa xã hội.” 

Tại sao Quân đội của nhà nước Việt Nam độc lập có chủ quyền, không phải là một Tỉnh hay Huyện của Trung Hoa mà phải đồng ý với Tướng Thường Vạn Toàn để bảo vệ “vị thế cầm quyền của đảng Cộng sản hai nước”

Nói cách khác, nếu Quân đội Trung Hoa chưa thay đổi nhiệm vụ bảo vệ tuyệt đối Đảng phải cầm quyền, dù phải chống lại đòi dân chủ hóa chế độ của nhân dân, thì Quân đội Việt Nam cũng không dám làm trái ý phương Bắc?

Hèn chi mà Bộ Quốc phòng Việt Nam đã không dám tổ chức hàng năm để tưởng nhớ khoảng 45 ngàn đồng đội và đồng bào đã gục ngã trong chiến tranh chống quân Tầu xâm lược ở biên giới từ năm 1979 đến 1989. 

Bộ Quốc phòng và Chính phủ Việt Nam cũng ngăn chặn mọi hình thức tổ chức ở tầm mức Quốc gia để ghi công 64 chiến sĩ Hải quân đã hy sinh trong cuộc chiến quân Trung Cộng xâm lược Trường Sa tháng 3/1988. Họ cũng ngoảnh mặt làm ngơ công lao bảo vệ chủ quyền lãnh thổ của 74 chiến sĩ của Việt Nam Cộng Hòa đã bỏ mình khi chống quân Trung Cộng xâm lăng chiếm Hoàng Sa tháng 01 năm 1974.

Và Quân đội này, đến cuối năm 2014 cũng không dám có phản ứng, dù chỉ tối thiểu, trước việc Trung Cộng mở rộng, xây dựng và thiết lập các căn cứ quân sự, sân bay, bến cảng trên 8 đảo và đá, đặc biệt tại hai đảo chiến lược Gạc Ma và Chữ Thập, mà Trung Cộng đã chiếm bất hợp pháp ở Trường Sa năm 1988.

Lãnh đạo sai lầm

Vậy mà, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, người mà nguyên Đại sứ Việt Nam tại Bắc Kinh, Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh nhận xét có tư tưởng thân Trung Hoa, vẫn có thể tiếp tục sai lầm trong bài viết “Sự lãnh đạo của Đảng là nhân tố quyết định phát triển Quân đội”, do Thông tấn xã Việt Nam phổ biến ngày 18/12/2014 để kỷ niệm ngày thành lập Quân đội Nhân dân (22/12) 

Ông Trọng ca ngợi sai lầm rằng Quân đội Nhân dân: “Đã chủ động tham mưu cho Đảng, Nhà nước hoạch định đường lối, chiến lược quân sự quốc phòng, bảo vệ Tổ quốc; đánh giá, dự báo, xử lý đúng đắn các tình huống, không để bị động, bất ngờ, nhất là trong đấu tranh bảo vệ chủ quyền trên biển, bảo vệ vững chắc độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc.”

Nếu nhìn vào thực trạng ở Hoàng Sa và Trường Sa thì Quân đội Nhân dân chưa có bất cứ hành động cụ thể nào để chận đứng các hoạt động bành trướng lãnh thổ và chủ quyền biển của Bắc Kinh, nói chi đến giấc mơ chiếm lại Hoàng Sa và 8 đảo và bãi đá ở Trường Sa? 

Ông Trọng còn bảo: “Chỉ có Đảng Cộng sản Việt Nam là tổ chức duy nhất lãnh đạo Quân đội Nhân dân Việt Nam. Sự lãnh đạo quân đội không thể phân chia cho bất kỳ một cá nhân nào, một lực lượng chính trị nào khác. Nhà nước quản lý quân đội thống nhất chặt chẽ trên cơ sở nguyên tắc tập trung dân chủ, đặt dưới sự lãnh đạo của Đảng và thực hiện quản lý xã hội bằng pháp luật. Vì vậy, tăng cường sự quản lý của Nhà nước đối với quân đội đặt trong mối quan hệ gắn bó hữu cơ với tăng cường sự lãnh đạo của Đảng về mọi mặt đối với quân đội.”

Nói như thế liệu ông Trọng có quá tham lam không và quên rằng Quân đội là của dân, do dân mà có và vì dân mà chiến đấu để bảo vệ Tổ quốc trên hết, không phải là đội quân riêng của đảng cầm quyền và chỉ biết phục vụ quyền lợi của Lãnh đạo, thay vì của dân? 

Hơn nữa khi ông Trọng nói “Sự lãnh đạo quân đội không thể phân chia cho bất kỳ một cá nhân nào, một lực lượng chính trị nào khác” là ông Trọng đã tiếm quyền của dân là người chủ của đất nước. Đảng CSVN, hay bất cứ phe nhóm nào không có quyền và không ai cho phép coi nước Việt Nam là của riêng mình bởi vì Đảng chỉ có trên 3 triệu đảng viên, trong tổng số hơn 90 triệu dân. 

Nguyên lý cơ bản là thiểu số phải phục tùng đa số, không có chuyện ngược lại. Ông Nguyễn Phú Trọng đã lợi dụng độc tài cầm quyền để dùng Quân đội bảo vệ quyền lợi của đảng mà ông mạo nhận là quyền lợi của cả dân tộc. 

Càng sai lầm trong bài viết là khi Tổng Bí thư đã nhân danh đảng duy nhất cầm quyền để dùng Quân đội chống lại nhu cầu và đòi hỏi dân chủ tự do đang ngày một lên cao ở Việt Nam. 

Nghiêm trọng hơn, ông còn lấy Quân đội để bảo vệ cái Chủ nghĩa ngoại lai đã bị nhân dân Nga và nhiều dân tộc Đông Âu nguyền rủa và ruồng bỏ (từ 1989 đến 1991) là Chủ nghĩa Mác-Lênin để ép buộc nhân dân Việt Nam phải tiếp tục chấp nhận cho đảng lãnh đạo. 

Hành động của ông Trọng đã tái khẳng cam kết của Đại tướng Phùng Quang Thanh ở Bắc Kinh hồi giữa tháng 10/2014 với Bộ trưởng Quốc phòng Trung Hoa Thường Vạn Toàn rằng Quân đội phải bảo vệ “vị thế cầm quyền của đảng Cộng sản hai nước”! 

Do đó không còn ngạc nhiên khi thấy ông Trọng bảo Quân đội là: “Lực lượng nòng cốt trong cuộc đấu tranh chống những quan điểm sai trái, bảo vệ chủ nghĩa Marx-Lenin, tư tưởng Hồ Chí Minh, đường lối, chủ trương của Đảng, chính sách và pháp luật của Nhà nước.” 

Tổng Bí thư đảng CSVN còn không ngần ngại đe dọa: “Phải đẩy mạnh đấu tranh, làm thất bại âm mưu và hoạt động "diễn biến hòa bình" nói chung và "phi chính trị hóa" quân đội nói riêng của các thế lực thù địch. Thực chất, "phi chính trị hóa" quân đội là thủ đoạn cực kỳ nham hiểm của thế lực thù địch nhằm chống phá cách mạng nước ta, tách rời quân đội ra khỏi sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, làm cho quân đội không còn là công cụ bạo lực sắc bén, lực lượng chính trị tin cậy của Đảng và Nhà nước. Bài học từ Liên Xô và các nước Đông Âu những năm 90 của thế kỷ XX đến nay vẫn còn nguyên giá trị đối với chúng ta.”

Lập luận chụp mũ và hù họa nhân dân như vậy thì ông Nguyễn Phú Trọng có còn bĩnh tĩnh để biết rằng Quân đội là con đẻ của dân, do dân và vì dân, không phải là “công cụ bạo lực sắc bén” để nuôi dưỡng những kẻ độc tài chỉ biết “bảo vệ chủ nghĩa Marx-Lenin” để thỏa mãn tham vọng chính trị, thay vì giữ nước và dựng nước?

(12/014) 




Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link