Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Tuesday, December 23, 2014

Việt Nam khỏi lo ‘sắp mất Cuba’

Việt Nam khỏi lo ‘sắp mất Cuba’
Nguyễn Giangbbcvietnamese.com
  • 7 giờ trước

Tin Hoa Kỳ và Cuba sắp bình thường hóa quan hệ ngoại giao sau hơn nửa thế kỷ thù địch được người Việt thuộc nhiều xu hướng quan tâm đặc biệt.
Các diễn đàn mạng đều chú ý vào câu hỏi tương lai Cuba sẽ ra sao.
Phái dân chủ thì hy vọng ‘hội nhập’ sẽ giúp Cuba tự do hơn, và đấy sẽ là một ví dụ tốt cho Việt Nam tương lai.

Tuy thế, có người lo Hoa Kỳ nhẹ tay giúp Havana mở cửa sẽ không đem lại dân chủ, tự do cho dân Cuba mà chỉ giúp chế độ của hai anh em ông Fidel và Raul Castro trụ lâu hơn.
Phái còn mặn nồng tư duy xã hội chủ nghĩa thì lo ‘ta mất Cuba về tay Mỹ’ rồi chăng.
Giống như vậy, hồi năm 1989 nhiều cán bộ ở Hà Nội, nhất là các cụ hưu khi nghe tin Công đoàn Đoàn kết tham gia cầm quyền cũng từng băn khoăn ‘sắp mất Ba Lan’.

Khi sang Warsaw học và kể lại câu chuyện đó tôi đã khiến nhiều bạn Ba Lan vô cùng ngạc nhiên.
Họ lấy làm lạ vì Việt Nam chỉ là nước ‘ăn theo’ con đường xã hội chủ nghĩa và chắc hiểu biết rất ít chuyện châu Âu nên mới lo lắng không đâu như vậy.

Cảm giác 'mất mát' chỉ phản ánh nỗi sợ cô đơn sau thời 'Hai phe bốn mâu thuẫn' hoặc sự thiếu tin tưởng rằng người dân các nước sẽ quyết định tương lai của chính họ.
Với Cuba ngày nay, theo cảm quan của tôi, tình cảm của một số bạn Việt Nam dành cho người Cuba cũng chỉ là đơn phương.


Câu chuyện Cuba thay đổi đang được cả thế giới quan tâm chứ không chỉ người Việt Nam
Tiếp xúc với một số bạn Cuba từ thời sinh viên đến hiện nay ở BBC, tôi thấy họ thân thiết hơn cả với dân các nước cùng nói tiếng Tây Ban Nha, chứ không phải Việt Nam.
Họ có thể nghe nói nhiều về Việt Nam thời chiến tranh nhưng nếu có quý mến người Việt thì cũng chỉ ngang các nước khác.
Có chăng, điểm chung của gần như tất cả bạn bè từ các nước nhỏ mà tôi quen, từ Armenia, Uzbekistan, Ba Lan, Bỉ, Slovakia, Serbia, Syria, Columbia, Cuba tới Myanmar, Bangladesh...chỉ là sự cảm thông bị láng giềng to bắt nạt trong lịch sử.
Còn chuyện yêu quý nhau, tốt với nhau là quan hệ cá nhân, không gắn với dân tộc tính.
Ở tầm quốc gia, đúng là có những quan hệ đôi khi hữu hảo hơn giữa nước này với nước kia nhưng thường là giữa các nước cách xa nhau, không va chạm láng giềng hàng xóm, hoặc có tính toán chính trị bao trùm, hay bị bộ máy tuyên truyền thổi lên.
Cũng như vậy, câu chuyện Cuba thay đổi đang được cả thế giới quan tâm chứ không chỉ người Việt Nam.
Tươi sáng hơn Việt Nam

Fidel sống lâu hơn các lãnh tụ Liên Xô như Brezhnev và Gromyko

Fidel sống lâu hơn các lãnh tụ Liên Xô như Brezhnev và Gromyko
Vậy những nỗi lo hộ Cuba trong người Việt cần được trả lời thế nào?
Theo tôi, ta không có gì phải lo cả vì tương lai Cuba có nhiều khả năng sẽ sáng sủa hơn Việt Nam những năm tới.
Dù nhanh hay chậm, ta dễ thấy quốc gia này có nhiều điều kiện để trở nên giàu có một khi hệ thống hiện nay biến đổi.
Thứ nhất, so với Việt Nam, nước đông dân thứ 13 thế giới, cả Cuba chỉ có trên 11 triệu người nên đầu tư nước ngoài sẽ dễ tạo tác động nhanh chóng biến đổi diện mạo hòn đảo nhỏ xinh đẹp, nắng ấm quanh năm này.
Một số nhà kinh tế đã bắt đầu so sánh Cuba với Costa Rica, một đảo quốc tuy nhỏ nhưng phát triển kinh tế rất tốt thời gian qua.
Cả hai có cấu trúc dân số tương tự (đa số gốc Âu) và có hệ thống giáo dục tốt, cộng thêm lợi thế về du lịch vì gần Hoa Kỳ.
Nay, Costa Rica có thu nhập 18 nghìn USD bình quân đầu dân và Cuba chỉ cần một khoản đầu tư lớn từ bên ngoài, ví dụ vài trăm tỷ USD, là có thể tái thiết và đẩy mức thu nhập 6 nghìn USD bình quân đầu dân một năm hiện nay lên rất cao trong thời gian ngắn.
Thứ hai, ta không nên quên người Cuba ở Mỹ có trên 2 triệu, một tỷ lệ rất cao so với cộng đồng Việt Nam ở Mỹ, Canada trên 90 triệu người Việt trong nước.
Tác động do tiền kiều hối người Cuba gửi về đã rất mạnh và trong tương lai, với khoảng cách rất gần họ sẽ còn về nhiều, đầu tư, làm ăn nhiều hơn.
Cộng đồng này cũng đã rất mạnh về chính trị tại Mỹ với nhiều dân biểu Hạ viện, Thượng nghị sỹ, thậm chí ứng viên tổng thống, nên tác động của họ vào Cuba là đương nhiên.
Thứ ba, điều dễ thấy là nền tảng văn hóa của Cuba gắn liền với khối Nam Mỹ và cả cộng đồng Hispanic đang lớn mạnh ở Hoa Kỳ nên Cuba không sớm thì muộn cũng ‘rơi trở lại’ vào cái gốc đó.
Giai đoạn một thời cách mạng kiểu thân Moscow sẽ chỉ còn là một dĩ vãng.

Các vị Giáo hoàng đều liên tục khuyến khích Cuba mở cửa

Các vị Giáo hoàng đều liên tục khuyến khích Cuba mở cửa
Thứ tư, khác với Việt Nam hiện lơ lửng giữa tác động truyền thống của Trung Quốc và giao lưu có phần tăng lên với ASEAN, Cuba có 64% là người da trắng và gắn kết chặt chẽ với Tây Ban Nha - cha ông Fidel Castro là người đến từ Galicia, Tây Ban Nha - nên tác động từ Liên hiệp châu Âu tới Havana đã và đang đều đặn và tích cực.
Và thêm nữa, như báo chí đã viết, đa số người Cuba theo Công giáo và các vị Giáo hoàng, từ John Paul II tới Benedict XVI và Francis hiện nay đều kiên trì tác động để Cuba mở cửa.
Báo Anh tuần qua viết về Cuba và ba nhân vật liên quan đến dòng Tên (Jesuits).
Ông Fidel Castro và người bạn lớn của Cuba, nhà văn Colombia Gabriel Garcia Marquez đều từng học trong trường do các giáo sỹ Jesuits dạy.
Vị giáo sỹ dòng Jesuit Jorge Mario Bergoglio từ Argentina nay là Giáo hoàng Francis thì đóng vai trò trực tiếp bảo trợ cho cuộc đàm phán Washington - Havana một năm qua.
Thậm chí, không phải tình cờ mà cả hai ông Barack Obama và Raul Castro đều chọn ngày sinh nhật 78 của Giáo hoàng đầu tiên người Nam Mỹ để công bố tin thay đổi ngoại giao.
Tôi viết ra để cho các bạn thấy dù có chút gắn kết tình cảm chống Mỹ giữa Havana và Hà Nội, tương lai Cuba đang phụ thuộc vào các tác nhân hoàn toàn không dính líu gì đến Việt Nam cả.
Với các bạn vận động cho dân chủ, bài học Cuba chắc chắn rất thú vị nhưng Cuba có các tác nhân hoàn toàn khác Việt Nam nên cách đi của họ cũng sẽ khác.
Tương lai Cuba sẽ dần do người Cuba, gồm cả cộng đồng đông đảo của họ ở Hoa Kỳ, quyết định, cộng thêm tác động từ Vatican và châu Âu, chưa kể cả khối Công giáo khắp vùng châu Mỹ La Tinh.
Một thời mà thôi

Quan hệ Hà Nội và Havana gắn liền với truyền thống chống Mỹ một thời

Quan hệ Hà Nội và Havana gắn liền với truyền thống chống Mỹ một thời
Cũng phải nói thêm là tại vùng Nam Mỹ, hào quang cách mạng thiên tả một thời lừng lẫy của Fidel Castro nay đã mờ dần.
Cuộc khủng hoảng tên lửa năm 1962 đã đẩy Fidel về phía Liên Xô và kinh tế Cuba hoàn toàn phụ thuộc vào Moscow.
Sau khi Liên Xô tan rã, ông Fidel tìm đến nước Venezuela nhưng với giá dầu sụt giảm, Carracas cũng không thể nào cưu mang được Havana mãi.
Dù người ta có thể đổ lỗi cho Hoa Kỳ nhưng nhìn lại thì cả hai quyết định tìm đồng minh nói trên của Fidel đều đem lại hậu quả tai hại về kinh tế.

Người Mỹ La Tinh từng ngưỡng mộ ông Fidel nhưng gần đây họ đã có những ngôi sao khác.
Đó là Tổng thống Lula da Silva có tầm nhìn toàn cầu của Brazil hay Tổng thống Jose Mujica ‘nghèo nhất thế giới’ của Uruguay, người từ chối ở dinh thự sang và tiếp khách quốc tế tại nông trại đơn sơ của mình.
Cứ thế, lịch sử luôn thay đổi và Cuba cũng phải dần biến đổi để không bị rớt lại thành một bảo tàng lớn của mô hình bao cấp kiểu Liên Xô.

Một quốc gia Cuba giàu mạnh, dân chủ trong tương lai sẽ là một điểm sáng cho khu vực Nam Mỹ và cả thế giới nên chẳng việc gì mà các bạn Việt Nam phải lo chuyện ‘được hay mất’ đầy hoài niệm cảm tính.

Chia sẻ tin này Về mục Chia sẻ




Cuba cho biết: Vụ HK kấm- vận Cuba từ năm 1962 đã tạo ra sự thiệt hại cho hòn đão Cuba gần một KỸ(trillion) đôla !!

- 1 Kỹ (trillion) đôla1 Ngàn Tỹ (billion) đôla. 1,000 Tỹ (billion) đôla hay là ...
- 1Kỹ đôla bằng 1 trăm ngàn Triệu đôla (1,000,000 Triệu đôla).

Cuba: U.S. embargo causes $1 trillion in losses
               <<<>>>
                                                                                    
Cuba blames the U.S. embargo for nearly a trillion dollars in losses to the island's economy since it was imposed by President Kennedy in 1962.
Vice Foreign Minister Abelardo Moreno said that at current prices a conservative estimate of economic damages to the island up until December 2010 would be more than $104 billion. However, he added, if you take into consideration the extreme devaluation of the dollar against the price of gold on the international financial market during 2010, they would add up to nearly a trillion dollars.
Cuba will be presenting a resolution at the current U.N. General Assembly on the "Necessity of ending the economic, commercial and financial blockade imposed by the United States of America against Cuba."
This will be the 20th time the same resolution is put to a vote there.It has repeatedly been approved by the international community. Last year's vote was: 185 countries in favor to 2 -- the United States and Israel -- against.
Speaking to journalists in Havana, Moreno insisted the embargo violates international law and the U.N. Charter, and constitutes genocide according to the 1948 Geneva Convention on the Prevention and Punishment of the Crime of Genocide.
Yesterday President Obama authorized the continuation of the embargo for another year under the Trading with the Enemy Act, stating that it is in "the national interest of the United States" to do so.
Moreno particularly attacked the extra-territoriality of the embargo listing various fines imposed by the U.S. on third country entities such as a $500 million fine against the Dutch Bank ABN Amro last year for "having carried out unauthorized financial transactions in which Cuba or Cuban Nationals had interests."
The vice foreign minister noted that in all from March 2010 to April 2011 there were several multimillion dollar fines levied against U.S. and foreign banking institutions for having conducted operations with Cuba.
He also noted the embargo interfered with Cuba's cooperation with international agencies giving the example of how in January 2011, the U.S. Government seized over $4.2 million of funding from the Global Fund to Fight AIDS, Tuberculosis and Malaria because they were earmarked for the implementation of cooperation projects with Cuba.
The Cuban Democracy Act of 1992 further codified the original embargo into law so as to maintain sanctions on Cuba until Havana takes steps toward "democratization and greater respect for human rights." The Helms-Burton Act passed by Congress in 1996 added yet further restrictions to prevent U.S. citizens from doing business in or with Cuba.
In 1999, President Bill Clinton expanded the embargo even more by prohibiting foreign subsidiaries of U.S. companies from trading with Cuba. This led among more serious moves to the removal of Cuban-made pajamas from shelves in Wal-Mart in Canada.
Clinton did authorize the sale of certain humanitarian products to Cuba in 2000 only on a cash basis with no credit permitted.
The policy has pitted pro-embargo Cuban-American exiles against many business leaders and agricultural producers who insist trade with Cuba would benefit American farmers, port workers and others. The U.S. Rice Federation has lobbied hard in Washington believing that Cuba could once again become the largest foreign market for American grown rice, a position currently held by Mexico.
At present the U.S. State Department says the biggest obstacle to improving relations between the two countries is the imprisonment of an American aid worker Alan Gross.
Gross was arrested in December 2009 and sentenced last March to 15 years in prison for bringing illegal communications equipment into Cuba as part of a program subcontracted to his employer by USAID. The Cubans say this program and others like it are intended to overthrow throw their government.
Moreno refused at this morning's press conference to respond to a question on Gross.
Former New Mexico Governor Bill Richardson left Havana this morning after a week's efforts to see the American who is being held in a Havana military hospital. Yesterday Richardson told foreign journalists in Havana that the Cuban Government had rebuffed all his appeals.
Nevertheless, President Obama said yesterday in Washington that his administration's relaxation of the travel ban that now allows more Americans to visit Cuba on educational, religious, cultural or people-to-people group trips would remain in effect as would the loosening of restrictions on the amount and frequency with which Cubans in the U.S. could send money to relatives on the island.         


__._,_.___

Posted by: <vneagle_

Hãy tháo cái mặt nạ CS ra

Hãy tháo cái mặt nạ CS ra















Hoàng Thanh Trúc (Danlambao) - “Sự thật là chân lý của mọi chân lý trong sáng như ánh mặt trời, không một vầng mây nào che mãi được, vở kịch đã đến hồi kết thúc, nên tháo cái mặt nạ ra bởi xã hội là khuôn mặt thật, không có điệu luân vũ hóa trang nào kéo dài trong vô tận”. 

“Nhân cách một dân tộc không thể lớn lên cùng thiên hạ 
khi nhắm mắt cúi đầu tôn thờ một thứ phế thải của dân tộc khác”.

Hãy tháo cái mặt nạ CS ra: Đừng trơ tráo lừa bịp dân tộc và ngay cả với chính mình, nhắm mắt cúi đầu trong ô nhục khi khắp nơi khối xi măng Lê Nin đã bị kéo đổ đập nát mang ra bãi phế thải từ lâu lắm rồi.

Khát vọng của tuổi trẻ Xã Hội Chủ Nghĩa-CSVN?.

Hãy tháo cái mặt nạ CS ra: Vì đảng Cộng sản nhân danh là đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, nhân dân lao động (điều 4 HP) thì nửa triệu thanh niên giai cấp công nhân, nguyên khí tiềm lực của quốc gia, không thể là tôi tớ, vợ hờ, cho khắp thiên hạ để đảng CSVN gọi đó là “trung thành với lợi ích làm kiếp tôi mọi của giai cấp công nhân”!

Cung điện tư thất dát vàng 24k hàng độc của một đại gia TP/Hải Phòng.

Hãy tháo cái mặt nạ CS ra: Để nhìn cho rõ “trí phú địa hào đào tận gốc trốc tận rể”, hãy xem cái lý tưởng “vô sản” của chủ nghĩa xã hội “đại đồng” chói lòa trên nóc những vi la biệt thự óng ánh rực rỡ dát vàng hợm hĩnh phô trương với mười sáu triệu người dân VN thu nhập 2 đôla/ngày (Nguồn: Brookings.)

Trung Quốc và chủ nghĩa xâm lược 

Hãy tháo cái mặt nạ CS ra: Để đối diện kẻ thù, nhìn cho rõ bộ mặt chủ nghĩa đại hán xâm lược chứ không phải là “đồng chí CS - 4 tốt 16 vàng”.

Đi xin ăn mày viện trợ của “tư bản giãy chết” 

Hãy tháo cái mặt nạ CS ra: Vì chẳng còn “đồng chí” Nga-Tàu hay “anh em” CS Đông Âu “phe ta” nào chi viện xã hội chủ nghĩa nữa cả, chỉ còn cách vác mặt sang “phe địch” xin ăn mày viện trợ của các quốc gia “tư bản giãy chết”.


Hãy tháo cái mặt nạ CS ra: Vì Chủ Nghĩa CS đã bị thế giới nhận diện và định danh là tội ác chống nhân loại, giết hại hàng trăm triệu nạn nhân, trong đó có hàng triệu người Việt Nam và XHCN là ảo tưởng không hề có thật trên cõi đời này - 90% các quốc gia CS/XHCN trước kia thì nay đã từ bỏ nó.


Đừng lừa bịp dân tộc nữa - Hãy tháo bỏ cái mặt nạ CS ra: bởi vì nó là khuôn mặt hoang dã khát máu lai căng không thể nào áp đặt lên khuôn mặt oai linh uy nghi của Hùng Vương Âu Lạc.




Cu Ba không chịu thức canh nữa rồi…


Cu Ba không chịu thức canh nữa rồi…

Rữa tiền đại qui mô liên quan đến một người Úc gốc Việt



Nỗi niềm thế sự cuối năm…

Cận kề lễ Giáng sinh rồi, Sài Gòn về đêm và sáng đã se lạnh như Đà Lạt, nhưng người dân thì không háo hức vì thế nữa, mà lòng người dường như cũng se se…

Có lẽ, “phá hỏng” mùa Giáng sinh của người Việt năm nay công đầu thuộc về lực lượng “còn đảng còn mình” vì đã hung hăng vung hai cái còng của thể chế đỏ số 258 và 88 cho những người yêu nước là hai bogger Hồng Lê Thọ và Nguyễn Quang Lập, để đóng sập hai blog Người Lót Gạch và Quê Choa hay Bọ Lập Quê Choa…

Chỉ đọc hai cái tên blog vô cùng bình dị và trong sáng, khiêm nhường và vô tư, nhưng được hàng triệu người Việt yêu mến - Người Lót Gạch và Quê Choa – không hề hò hét và bịp bợm như “nhân dân” hay “giải phóng”…, và nhìn cái cách đảng ta phải dùng bạo lực của cùm gông và song sắt đỏ với lấp ló sau đó là hàng triệu kẻ súng đạn đỏ đầy mình chỉ để dập tắt đi tình yêu sự bình dị trong sáng đó của dân, cũng đủ thấy đảng ta đang bấn loạn, hoảng sợ đến mức nào…

Trong cái không khí loảng xoảng gông cùm đó ở VN, giá dầu thế giới giảm mạnh do công đầu của nước Mỹ và người Mỹ, làm cả thế giới được nhờ to, thì CSVN phải miễn cưỡng đến hơn 12 lần giảm giá xăng dầu liên tiếp mà giá vẫn cao gấp đôi Malaysia và Singapore, và người dân Việt thì vẫn chẳng mừng vui gì – chúng ta đã không tin có “thiện chí” nào của Chính phủ CS ở đó cả! Chỉ tội nghiệp các phóng viên các kênh đỏ (đít) từ VTV1 đến VTV 9 hay VTV13, cứ phải ra các cây xăng chọc micro ép hỏi người dân có vui mừng không (để họ có thể nói câu kết theo nhiệm vụ là: “giá xăng dầu giảm do công của đảng ta quan tâm” gì đó…), mà dân ta đa số vẫn chỉ nói giảm thế vẫn chưa đúng múc giá dầu thấp trên thế giới (tức bọn mày chỉ giảm miễn cưỡng và vẫn cố bòn rút dân mà thôi!)… (Hoan hô dân Việt và hoan hô Internet! – phần “hô” này tôi không cưỡng lại được…)

Tôi thì biết, một phần qua các bạn học cũ đang tham gia cầm quyền của mình, xăng dầu giảm sâu thế này, họ rất lo cho chế độ mà họ bám vào, và lo cả cho nước Nga của Putin mà họ vẫn ngưỡng mộ tôn sùng như điên - họ chả có lòng nào mà mừng hay lo cho dân cả… Cũng như Putin, họ chỉ biết dùng tiền (nuôi bạo lực đỏ) để giữ chế độ mà thôi…

Ở miền Bắc, trong cái rét tê tái đầu đông, chín mẹ con người phụ nữ trẻ phải mang xăng tử thủ với bọn “còn đảng còn mình” để giữ căn lều nhỏ - mái nhà của họ ở Hải Phòng, đón Tết… Và hai vợ chồng già ngồi tọa kháng trong giá buốt đòi công lý cho con trai bị xử tử oan ở công viên Lý Thái Tổ, Hà Nội… (tôi muốn mang thêm chăn áo bông và trà nóng cho họ quá, cả ở HN và HP…)

Trong cái lạnh giá từ Bắc chí Nam mấy tuần nay đó, chi có một tin vui từ nơi “bạn bè xa”, thì tin đó lại cũng làm người Việt thêm “tâm tư” về mình. Đó là tin: Cu Ba bình thường hóa quan hệ với Mỹ. Và “tâm tư” đó là: Việt Nam “đi” trước “về” sau?

Cu Ba không chịu thức canh nữa rồi…

Tôi nhớ thời sinh viên ngu dại, cùng học với các bạn Cu Ba ở Đông Âu, “khái niệm” hay hình tượng “ngủ-thức” của Việt Nam và Cu Ba đã được đảng ta “tuyên truyền sâu rộng” (tức là nhồi sọ) rồi, vì chính Phiden đã nói ý đó đầu tiên vào những năm 60s, đại ý: “Chúng tôi canh gác (Mỹ) ở Tây Bán cầu, cho các bạn Việt Nam đánh Mỹ ở Đông Bán cầu…). Giá mà Phiden chỉ (làm chó) “canh gác nước Mỹ cho phe XHCN” thôi như ông ta tuyên bố, thì dân Cu Ba chắc cũng đỡ khổ hơn nhiều. Đằng này, ông ta còn hung hăng mang quân sang Nam Mỹ (Bolivia), Trung Mỹ (Nicaragua) và Châu Phi (Ăngôla) để “mở rộng thành trì CS” nên đất nước Cu Ba giàu đẹp trời phú đã gục hẳn, chỉ còn biết hát gào lên: “Oantamela!…” như mấy cậu bạn Cu Ba của tôi ngày nào và chắc nay vẫn thế…

Có lần tôi trêu cậu bạn Cu Ba (khá thân, tên hắn là Peres hay Perez mà tôi gọi “lái” là Pesus Pegasus – con ngựa bay trong thần thoại Hy Lạp và hắn rất khoái…), rằng: “Nước mày ở ngay cạnh nước Mỹ thế thì chạy sang Mỹ mà ở có sướng hơn làm cách mạng không?” Không hiểu hay lờ đi ý trêu chọc của tôi, hắn nói: “Nước mày chỉ đánh Mỹ từ xa đến thôi, còn chúng tao phải chống Mỹ hàng ngày, từ phía Bắc và phía Tây chỉ chưa đầy trăm Hải lý biển đã là nước Mỹ rồi, nên nguy cơ bị Đế quốc Mỹ xâm chiếm là thường trực hàng ngày, chúng tao luôn luôn phải sẵn sàng chiến đấu như đồng chí ‘Thiếu tá thân yêu’ thường nhắc nhở…” Tôi nhìn kỹ lại bản đồ Cu Ba, và nhảy đến ôm chầm lấy hắn và reo lên: “Ừ nhỉ! Nước Mỹ có hai bán đảo như hai vòng tay chìa ra muốn ôm Cu Ba vào long thế này mà Cu Ba không chịu để cho ôm, kiêu thế?...” Hắn ôm lại tôi và nói: “Cu Ba chỉ muốn ôm người anh em Việt Nam thôi…” Tôi đẩy nó ra, mắng: “Mày ngu, ôm tao thì được cái gì?!”…

Thế là với tôi hôm nay, cô gái già Cu Ba đã chịu để chú Sam ôm rồi! Pegasus ơi, cậu đang ở phương trời nào, cậu có mừng không? Hay cậu là bác sĩ nên đang chống dịch Ebola ở trời Phi?... Cậu có còn gào lên rớt nước mắt vì “Oantamela!...” hay cậu đã phải khóc vì hiểu ra Oantamela lại chính là tiền đồn canh giữ Hòa bình cho đất nước Cu Ba của cậu suốt nửa thế kỷ qua?...

Dù sao tôi cũng rất mừng cho Cu Ba đã tỉnh dậy, không ngu muội tự khoác lên cổ mình khẩu AK để đứng canh giữ ở cửa biển Tây nam nước Mỹ nữa!

Bắt tay với nước Mỹ là Cu Ba trở về với cả thế giới, và điều đó phù hợp hoàn toàn với bản chất của người CuBa mà tôi đã cảm nhận qua cậu bạn “Pegasus” ngày xưa: người Cu Ba rất cởi mở và ưa thích giao tiếp xã hội, và người Cu Ba rất thật thà trung thực. Chỉ với hai điều đó thôi, Pegasus ơi, hãy bay đi đến các chân trời Tự do của các bạn! Và tôi tin, nhất định Cu Ba sẽ cất cành cùng những Pegasus yêu người, yêu mình, trong sáng như bạn, dù bạn cũng có thời lầm lạc từng tin vào cộng sản như tôi...

Cu Ba “không cầm AK thức canh gác” nữa sẽ đi về đâu?

Mỉa mai thay, “người tình cộng sản” bên kia Bán cầu của CSVN còn “chung thủy” với ý thức hệ hơn cả VN, đến hôm nay họ mới “chịu để Mỹ ôm”, trong khi CSVN “bắt tay với Mỹ” đã 20 năm rồi! Thế nhưng cái khác nhau của hai cái bát tay với Mỹ đó sẽ là một trời một vực, bởi nó thuộc về bản chất con người: một là gian trá, một là chân thành.

Vì gian trá, đã 20 năm “bắt tay với Mỹ” nhưng vẫn càng chắc tay súng chĩa vào dân mà CSVN khiến nước VN vẫn nghèo hèn và ngày càng nghèo hèn hơn, thu nhập đầu người PPP năm 2012 vẫn chưa bằng phân nửa Cu Ba (4,000 USD và 9,000 USD) là nước chưa bắt tay với Mỹ. Chỉ có PPP của quan CSVN và đám “còn đảng còn mình” của chúng là chắc chắn hơn Cu Ba nhiều lần… Các chuyên gia đã ước tính, 10% người Việt là quan chức và gia đình “tư bản đỏ” các loại đã chiếm hết 90% tài sản và thu nhập của VN, tức 90% người Việt chỉ có 10% tài sản và thu nhập của Quốc gia, tức PPP của họ (khoảng gẩn 4,000 USD) chỉ bằng 1/9 PPP của đám 10% “tư bản đỏ” thôi, tức tư bản đỏ VN có thu nhập PPP khoảng 9x4,000USSD = 36,000 USD/người/năm – ‘Không quá tệ!”! (Và trên 90% thu nhập của CSVN và các loại nhóm “tư bản đỏ” không có trong thống kê quốc gia, tất nhiên…)

Với 36,000 USD PPP thì CSVN ở Đông Nam Á chỉ đứng sau Singapore. Như vậy là CSVN đã “thành công mỹ mãn” trong thực hiện chính sách của Đặng ở VN: “Hãy để cho một số người (chúng tao!) giàu trước!”, vì Thịnh vượng là một cánh cửa hẹp, còn 90% dân Việt ráng đợi, có thể là khoảng 100 năm nữa (không đảm báo), nhé!

Tôi tin, khi cánh cửa Thinh vượng bắt đầu hé mở, với bản chất trung thực và thân ái nhưng không kém phần mãnh liệt, người Cu Ba hôm nay sẽ không bị CS Cu Ba lừa như CS ở Tàu và Việt đã và đang lừa người Tàu và Việt nữa, họ sẽ dẹp được CS Cu Ba đi và cùng nhau, cả dân tộc Cu Ba, đi lên Thịnh vượng!

Tại sao tôi tin thế? Bởi vì không chỉ tôi tin bản chất Con người tốt đẹp của người Cu Ba trong tinh thần của những người Mỹ Lalin, không chỉ tôi tin vào giá trị và sức mạnh của Dân chủ, đặc biệt là dân chủ Mỹ sẽ thuyết phục và thu hút dân tộc Cu Ba, mà tôi còn tin vì bên trong sức mạnh đổi mới của dân tộc Cu Ba hôm nay có một sức mạnh lớn và vô cùng đặc biệt đã hiện diện, đó là Niềm tin vào ngày mai tươi sang của nhân dân Cu Ba đang được hỗ trợ toàn diện bởi Đức Giáo Hoàng Phrancixco (người Nam Mỹ) hay Tòa Thành Vatican…

Vâng, nếu chính Đức Giáo Hoàng John Paul II người Ba Lan đã nhóm những ngọn lửa Tự do Bình đẳng Bác ái đầu tiên cho dân tộc Ba Lan và hỗ trợ tinh thần cho dân tộc Ba Lan đứng lên lật đổ chế độ CS từ những năm 1980s và đưa đảng CS ra ngoài vòng pháp luật ở Balan từ sau 1990, dẫn đến sụp đổ bức tường Berlin và cả hệ thống các nước CS Đông Âu năm 1990, thì tôi tin Đức Giáo Hoàng Francixco hôm nay cũng sẽ làm điều tương tự với Cu Ba và các nước Châu Mỹ Latin, Nam Mỹ…

Việt Nam sẽ canh giữ phe CS một mình? Đến bao giờ?

Tôi không định viết phần này khi bắt đầu, nhưng có thể nào nói về chuyện mừng ở Cu Ba mà không quay về nói chuyện buồn đau ngược lại ở Việt Nam? Thế cho nên tôi xin có vài câu (ba ý) để kết.

Thứ nhất, 20 năm nữa chúng ta sẽ thấy Cu Ba như Poland hôm nay, vững vàng tự tin đóng góp trong thế giới dân chủ mà nước Mỹ xứng đáng dẫn đầu hiện nay. Còn Việt nam? Nếu người Việt chúng ta không đứng dậy như người Balan đã làm và Cu Ba sẽ làm, 20 năm nữa sẽ vẫn như… bây giờ! Mấy tháng trước, trong dịp gặp Đại sứ Balan tại VN và Thứ tưởng Thương mại Balan ở HN về các vấn đề đẩy mạnh thương mại song phương Việt-Ba, tôi đã nói với cả bà Đại sứ và bà Thứ trưởng và mấy ông Vụ trưởng Thương mại Balan rằng Việt Nam cần nhất hiện nay là nhập khầu từ Balan … Solidarnosc! (Công đoàn Đoàn kết).

Thứ hai, dù đánh giá rất cao vài trò quan trọng có tính quyết định của các phong trào đấu tranh vì Tự do Tôn giáo trong phong trào Dân chủ cho VN hôm nay, cụ thể là vai trò của giáo dân Thiên Chúa giáo, tôi cũng không dám hy vọng phong trào Dân chủ cho Việt Nam một ngày nào đó sẽ được Vatican và một Đức Giáo Hoàng người Châu Á ủng hộ làm chỗ dựa tinh thần và niềm tin vững chắc dẫn dắt đi đến tháng lợi như ở Balan trước kia và Cu Ba hôm nay. Mà Phật giáo ở VN hiện nay thì đã bị CSVN “quốc doanh hóa” hầu như hoàn toàn rồi (tất nhiên trừ các giáo hội như GHPGVNTT…), nên chúng ta chỉ có thể khai thác và dựa vào sức mạnh của chính mình, của dân tộc Việt mình. Đó là gì? Đó là đoàn kết chống thù trong (trước) và giặc ngoài (sau). Chính vì người Việt phải chống thù trong trước (giặc ngoài chỉ là chuyện nhỏ!) nên vai trò của sức mạnh tôn giáo và tâm linh dân tộc Việt mới vô cùng quan trọng và quyết định.

Thứ ba, khác với Cu Ba, con đường “bắt tay với Mỹ” của VN – tức là đến với thế giới dân chủ, đã “mở” từ 20 năm nay, nhưng đảng “ta” không “đi”, chỉ giả vờ “đi” để bịp dân, và hãm hại những người muốn cầm tay nhau cùng đi thật lòng trên đó (như các bloggers dân chủ mà chúng ta nói đến ở đầu bài) – tức là con đường đó thực chất vẫn đóng. Thế cho nên, CSVN có đi trước trên con đường Dân chủ đâu, mà đã nói sẽ về sau? 

Thực tế, đảng “ta” công khai hàng ngày trên mọi lĩnh vự kinh tế xã hội, chỉ đi con đường 4 cấp 16 bậc về chỉ một phương bắc của Tàu… Con đường đó đảng “ta” chỉ có thể đi bằng đầu gối và đội xương máu dân tộc Việt trên đầu mà “lết đi” thôi, nhưng CSVN vẫn quyết làm. 

Vì vậy, tôi nói, mỗi người dân muốn đấu tranh dân chủ cho chính mình ở Việt Nam hôm nay đều phải tự mở đường đi cho mình, như ông Hồng Lê Thọ và Nguyễn Quang Lập, Nguyễn Hữu Vinh.... CSVN chưa bao giờ và sẽ không bao giờ mở những con đường dân chủ đó. Tất cả những gì họ cố gắng làm là bịt, phá, cắt, hay bỏ tù những con đường đó, như họ đang bỏ tù con đường Lót Gạch ảo (của Người Lót Gạch), con đường về Quê Choa (tìm sự thật, cũng ảo nốt, của Bọ Lập…), hay con đường Vỉa Hè dùng để truyền tin (gọi là Thông Tấn Xã Vỉa Hè của Anh Ba Sàm, lại càng ảo nữa…)

Chín mẹ con người phụ nữ đấu tranh bên can xăng để bảo vệ căn lều của mình ở Hải Phòng hôm nay là đang mở một con đường mới – con đường sẵn sàng khốc liệt theo đúng tính cách của người Hải Phong mà tôi quí trọng như quí trọng đại gia đình anh Đoàn Văn Vươn…

Hai vợ chống già tọa kháng trong giá rét đòi công lý cho con trai ở vườn hoa Lý Thái Tổ Hà Nội là đang tự mở một con đường cho mình như thế… Cũng như ở HP, họ chịu lạnh rét nhưng CS lại run…

Và khắp đất nước Việt Nam hôm nay đâu đâu cũng có hàng ngàn hàng vạn người dân oan – tức dân bị chế độ đàn áp cướp bóc đến đường cùng rồi, đang phải tự mở những con đường đấu tranh cho mình như thế, hoặc là sống nhục, chết hèn… 

Bạn và tôi, nếu chúng ta chưa tự mở ra được những con đường đấu tranh dân chủ cho mình như thế thì cũng đừng bước lên “con đường dân chủ” lừa bịp của CSVN vẽ ra khắp nơi, mà có lẽ hãy tin tưởng bước chân lên theo những con đường đấu tranh của những người dân oan bình dị đó…

Khi mỗi người dân phải tự mở ra con đường đấu tranh của mình, thì gần 90 triệu dân Việt (hãy loại bọn CS ra khỏi tên “dân Việt”, vì chúng là tay sai Tàu rồi…) đã bị dồn đến bước đường cùng, thì đó là gần 90 triệu Chị Dậu hay Chí Phèo đã bị dồn vào đêm đen CS phải thét lên: Ai cho tôi được sống làm người?!

Nhưng cùng tất biến! Đó chính là sức mạnh vô địch của gần 90 triệu dân Việt đang bị CSVN dồn đến những bước đường cùng hôm nay! Cái biến cố sức mạnh của nước Việt đó sẽ là khi gần 90 triệu dân Việt, từng người, đều cùng quyết tự mở con đường đấu tranh với CSVN cho mình, và những con đường đó tự hội tụ về một hướng Dân chủ, lật nhào chế độ CS trên đất nước Việt Nam! Và đó là biến cố tất yếu của lịch sử nước Việt hôm nay, trong tương lai gần.





CỨ VIỆT-CỘNG LÀ QUÂN BÁN NƯỚC


Thái-Dương Thành, JUL-25-14

CỨ VIỆT-CỘNG LÀ QUÂN BÁN NƯỚC

Nghĩ “Quơ đũa cả nắm” không sai.
Cộng-sản Việt-Nam rặt một bầy.
Từ cẩu HỒ, ĐỒNG, GIÁP ... thuở trước.
Tới chồn SANG, TRỌNG, DŨNG ... hôm nay.
Nào riêng PHIÊU, KHẢI ... nghe Tàu dụ.
Đâu ngoại LINH, MƯỜI ... bị Chệc gài.
Không đảng-viên nào yêu tổ-quốc,
Cho nên bán nước chúng liên tay.

TDT, JUL-24-14
Ngô-Phủ

3)- THẰNG TỒI NGUYỄN-TẤN-DŨNG

NGUYỄN-TẤN-DŨNG thằng Thủ-tướng tồi.
Nhai xương, hút máu vạn muôn người.
Quyền-uy tột đỉnh gian còn hám.
Phú-quý nghiêng trời tham chẳng thôi.
Hùa TRỌNG thờ Tàu hèn chết tiếng.
Theo SANG bán Việt nhục lưu đời.
Đồng-bào dung mãi tên vô lại,
Để nó sống là diệt giống nòi.

TDT, JUL-25-14
Ngô-Phủ

4)- CHỒN LÙI NGUYỄN-SINH-HÙNG

NGUYỄN-SINH-HÙNG bản mặt chồi lùi.
Da láng, mày trơn lươn, lạch chui.
Mặt mẹt điêu-ngoa nòi mánh khóe,
Trán vồ xảo-trá hạng dùi cui.
Hùa bầy bán nước nguyên bầy khoái.
Hiệp lũ xâu dân cả lũ vui.
Chủ-Tịch khỉ ngồi nơi Quốc-Hội,
Việt gian chính cống : Hắn xưng tui.

TDT, JUL-25-14
Ngô-Phủ

Ước chi :
Nhất trí toàn dân trừ Việt-cộng,
Đồng tâm cả nước đập Tàu-phù.
Ngô-Phủ


Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link