Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, December 26, 2014

Việt Nam: Ngó lại chân mình 2014: bị trói! Nhìn tới ngày mai 2015: ...mà kinh! (Phần 1/2)

 

Việt Nam: Ngó lại chân mình 2014: bị trói! Nhìn tới ngày mai 2015: ...mà kinh! (Phần 1/2)

Nhân sĩ-trí thức Việt ra Tuyên bố đòi cải cách chính trị



image





Preview by Yahoo

















Phan Châu Thành (Danlambao) - ...Thay vì giành lấy cơ hội trả lại Nhân quyền cho Dân, thay vì đoàn kết toàn dân chống Tàu thoát Tàu, và thay vì đưa đất nước đến với đại gia đình Dân chủ thế giới, CSVN đã chỉ làm những điều ngược lại, phá hỏng mọi cơ hội mong manh vừa hé lộ ra cho đất nước, siết chặt thêm những sợi thừng thép vô hình trói chân dân tộc Việt đi đến Tự do, Dân chủ, Thịnh vượng. Thay vào mỗi cơ hội là những vòng dây trói lại, chặt thêm... để CSVN kéo cả dân tộc đi giật lùi. Đơn giản là vì CSVN chưa sẵn sàng đi lên phía trước và sẽ không bao giờ sẵn sàng được cho các cơ hội đó. Nếu sẵn sàng, họ đã không phải là cộng sản...

*

Ngó lại chân mình: 2014...

Đầu năm 2014, vì không đồng tình với các nhận định hùng hồn của tiến sĩ Phạm Chí Dũng (PCD) với “Tổng quan tình hình Việt Nam 2014-2016” đăng rộng rãi trên Lề Dân, tôi đã viết bài, vừa góp ý vừa phản biện “Việt Nam: Định hướng Bắc Kinh, Nhân quyền và TPP”...

Đã là dự đoán thì có đúng có sai, dù là tiến sĩ, miễn là tấm lòng người “tiến” sĩ vì sao mà dự đoán. Bảng so sánh các nội dung dự đoán giống và khác nhau trong 5 lĩnh vực: Nội bộ, Nhân quyền, Đối ngoại, Kinh tế và Xã hội của tôi - PCT và PCD mà tôi đã đưa ra trong bài viết đầu năm đó như sau:

“So sánh các đánh giá và dự báo của tôi (PCT) với các đánh giá của nhà phân tích và bình luận chính trị xã hội Phạm Chí Dũng (PCD) trong bài “Tình hình nhân quyền VN năm 2014 sẽ yên ả hơn”, như sau: 

Lĩnh vực
Quan điểm của PCT
Quan điểm của nhà bình luận
Chính trị-xã hội PCD
Nội bộ/ Ch./trị
- Đánh nhau khốc liệt hồi ĐH XII
- Tăng tốc vơ vét và đàn áp
- Tranh giành chính trị/nhân sự ĐH XII
- Ảnh hưởng của tình hình Campuchia
Nhân quyền
- Sẽ bị xiết chặt hơn
- Các biện pháp trấn áp tinh vi hơn, “mới” và hạ đẳng hơn
- Sẽ được nới lỏng, yên ả hơn
- “lề trái” và diễn đàn dân sự sẽ được chấp nhận
Đối ngoại
- Đảng tiếp tục “đi hai hàng”
- Tiếp tục nhu nhược với TQ hơn nữa
- Theo phương Tây không trung thực
- Phái “ngả về phương Tây” sẽ thắng thế
Kinh tế
- Sẽ không được vào TPP 

Tiếp tục bị ảnh hưởng nặng từ TQ 

- Đồng tiền Việt Nam sẽ bị mất giá 

- BĐS vỡ trận hoàn toàn 

- Việt Nam đi vào khủng hoảng nặng từ 2016
Được vào TPP ngay đầu năm 2014 

Chuyển hường nhập khẩu nguyên liệu sang các nước TPP (bỏ TQ) 

- BĐS rơi vào đại khủng hoảng và tan vỡ 

- Nợ xấu tăng và không xử lý được 

- Bắt đầu khủng hoảng từ cuối 2014
Xã hội
Phân hóa đối kháng sâu sắc thành 4 nhóm theo tỷ lệ từ 90/10 chuyển sang 80/20:
- Đảng và các loại “còn đảng còn mình”: 16,2%=>12,8%
- Sợ hãi và “yên phận”: 72%=>64%
- Không yên và chờ đợi: 9%=>20%
- Lực lượng Dân chủ: 1,8%=>3,2%
- Bất ổn và phản kháng tăng
Tổng quan 
Cho 2014-2016
1/ Không vào TPP, từ 2014 kinh tế khủng hoảng.

2/ Xã hội bất an, CP gia tăng đàn áp.

3/ Cuộc chiến tàn khốc chiếm ghế ĐH 12.

4/ Vẫn theo Tàu cộng.

5/ Dân chủ phát triển về lượng và chất.
1/ Vào TPP, từ 2014 kinh tế khủng hoảng.

2/ Xã hội bất an, phản kháng tăng.

3/ Cuộc đua chính trị chiếm ghế trong ĐH 12.

4/ Phe theo phương Tây thắng thế.

5/ Hoạt động dân chủ gia tăng.


Như vậy, về cơ bản, nhận định của tôi và PCD khá trùng nhau, nhưng vẫn khác nhau về ba vấn đề chính: chính trị, kinh tế (hay TPP) và nội bộ/nhân quyền.”

Khi dự đoán đầu năm 2014, tôi chỉ mong mình sai, nên bây giờ hết năm nhìn lại nội dung trên, thấy mình dự báo đúng đến 80%, tôi buồn và đau tức.

Về Chính trị, Nội bộ nước Việt, tôi nói đấu tranh trước ĐH 12 sẽ là khốc liệt, và sự khốc liệt đó đã được đảng thể hiện qua sự “đột tử” của thượng tướng Thứ trưởng CA “Ngựa quí”, và “im tử” hay “biến tử”, “xạ tử” của Trương Ban Nội chính “Trăm Xanh”... và nhiều cái chết im lặng và từ từ khác “để giữ bình” mà dân chưa biết.

Tôi cũng nói CSVN sẽ tăng tốc đàn áp, và chúng ta đã thấy: họ “nhập kho” Nguyễn Hữu Vinh và Nguyễn Thị Thúy, họ xử “... khai” Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Thúy Quỳnh và Nguyễn Văn Minh, họ vội vã “nhập kho Người Lót Gạch Hồng Lê Thọ chỉ vì mê lót gạch trải đường và Bọ Lập Quê Choa chỉ vì dám chở đò Sự thật đến dân.

Về Nhân quyền, tôi nói dù vào Hội đồng Nhân quyền LHQ, CSVN vẫn siết chặt Nhân quyền của dân hơn, và thực tế là chúng đã bắt bớ và đàn áp tràn lan bằng các điều luật Hình sự 258 (kỷ niệm năm 1958 chúng dâng biển đảo cho Tàu bằng công hàm “Hồ” PVĐ), điều 79 (kỷ niệm năm 1979 CSVN để dân 6 tỉnh biên giới phía Bắc bị Tàu tràn vào giết người cướp đất), điều 88 (kỷ niệm năm 1988 chúng nướng 72 chiến sĩ công binh trẻ ở Gạc Ma để dâng Tàu 7 đảo đá Trường Sa làm quà đi quì gối ở Thành Đô sau đó...) 

Về Đối ngoại, tôi nói CSVN sẽ đi hai hàng nhưng ngày càng nhu nhược theo Tàu hơn, theo Mỹ chỉ là giả dối, và mọi điều trong 2014 đã diễn ra đúng như thế. Tháng 5/2015 Tàu mang HD-981 vào cắm ở biển Đà Nẵng và CSVN im ro, đàn áp người dân biểu tình phản đối, nói ở diễn đàn quốc tế rằng đó là chuyện “gia đình” hàng xóm đừng can thiệp..., đó là họ đã nhục nhã bán nước cho Tàu. Họ muốn vào TPP và mua vũ khí sát thương chỉ là “thành tâm” bịp bợm, và nước Mỹ đã không bị lừa.

Về Kinh tế, tôi nói VN sẽ không vào được TPP trong 2014 và cả 2015, đến 2016 còn tùy mức độ “thành tâm” của họ. Đến nay thì TPP ngày càng im ắng, và chúng ta chờ xem điều gì sẽ diễn ra 2015. Tôi cũng nói kinh tế VN bị lệ thuộc Tàu sâu hơn, tiền VN sẽ giảm và mất giá, bất động sản vỡ trận, kinh tế đi vào đại khủng hoảng từ 2016... Tất cả những điều trên đã và đang bắt đầu xảy ra (tiền VN bắt đầu giảm giá với đôla), và chúng ta còn cơ hội kiểm nghiệm chúng tiếp trong 2015 và 2016 tới. 

Cuối cùng, về Xã hội, tôi nói tỷ lệ dân đối kháng CSVN (không chỉ bất mãn) tăng từ 10% lên khoảng 20%, là một dự đoán định lượng dựa trên định tính (chất chuyển lượng, tinh thần biến thành hành động). Điều này bắt đầu thấy qua sự phản kháng tự phát và trực tiếp của dân ngày càng tăng, như: người phụ nữ trẻ và 8 con nhỏ tử thủ bên bình gas và can xăng để giữ căn lều của mình trong giá rét, hai vợ chồng già cha mẹ tử tù oan Nguyễn văn Chưởng ngồi tọa kháng đã gần 2 tuần ở vườn hoa Lý Thái Tổ, Hà Nội... Người dân Việt ngày càng nhiều hơn bắt đầu chỉ tin vào bình gas, can xăng (như gia đình Đoàn Văn Vươn), hay tin vào linh hồn Tổ tiên như vua Lý Thái Tổ... hơn là nói chuyện xin-cho với CSVN. 

Về Dự đoán Tổng quan cho 2014-2016, PCD đã nói trúng hai điều phụ và chung chung mà có lẽ ai cũng nói trúng được vì đó là xu thế thực tế: Cuộc đua tranh trước ĐH 12 sẽ diễn ra (vì cả 10 ĐH trước đã diễn ra đua tranh thế rồi!), và “hoạt động dân chủ gia tăng - vì mấy chục năm nay, tuy còn yếu kém và hiếm hoi nhưng phong trào dân chủ vẫn luôn gia tăng, cũng là là xu thế của thời đại và thế kỷ 21 này, đâu chỉ VN - còn ba điều chính thì PCD đã “hùng hồn sai” (VN vào TPP, XHDS được CSVN công nhận, và phe theo Phương Tây thắng thế?!). 

Nói thêm ngoài lề: dự đoán thế sự hay tỏ lòng mong muốn? 

Vấn đề ở đây không phải dự đoán sai hay đúng. Vấn đề là tại sao dự đoán sai nhưng điều hiển nhiên thế, và có thể làm sao cho sai ít hơn chăng? 

Một người tự xưng là nhà đấu tranh dân chủ, muốn làm thủ lĩnh gần 20 “tổ chức XHDS” lại quá sai lầm khi nhận định về phong trào dân chủ cho tương lai gần thế thì tham vọng dẫn dắt các “tổ chức XHDS” đi vào hướng ngược lại (quá khứ gần) à? Trong khi đó, tôi hay bất kỳ ai khác gõ phím, không bao giờ dám tự xưng là nhà đấu tranh dân chủ - chứ đừng nói đến “muốn làm thủ lĩnh phong trào”, cũng đều có thể dự đoán đúng hơn PCD nhiều, tại sao? 

Tại vì, dự đoán không phải là chỗ để tỏ lòng mong muốn cá nhân, cũng không phải trò chơi chính trị, mà là khoa học dự đoán (một ngành mà khoa học hiện đại sinh ra sau nhiều thế kỷ phủ nhận ngành chiêm tinh học). Tôi cũng mong PCD đã dự đoán trúng (VN vào TPP, XHDS được CSVN công nhận, và phe theo Phương Tây trong đảng CSVN thắng thế...) chứ! Nhưng… 

Có lẽ tại vì khi dự đoán, tôi chỉ quan sát phân tích sự kiện và suy luận chúng khách quan, không có mong muốn định hướng chúng đi đâu, càng không mong định hướng dư luận. Còn PCD, qua các bài viết của anh thể hiện có vẻ rất có tâm và tài, nhưng cái “tâm” đó có lẽ đã đi quá xa và dường như muốn định hướng cả các sự kiện tương lai của cả quốc gia và dư luận xã hội, theo ý mình, nên tài bị chột và mọi điều dự đoán bị sai vì phản lại các qui luật tự nhiên-xã hội. Và cuối cùng là, tất cả dự đoán bị phản tác dụng (dự báo không giúp ta chuẩn bị tốt hơn cho tương lai, mà ngược lại...)! 

Các cụ nói: “Giục tốc bất đạt”. Trong khoa học dự đoán cũng có thể nói thế: “Giục tâm bất đạt”. Tâm phải để ngoài. Buồn vui thế sự phải để ngoài dự đoán thế sự. 

Nhìn lại 2014 tôi rất buồn thì rõ rồi - vì những điều đã xảy ra trong 2014 toàn là nguy hại cho dân nước Việt thôi. Còn tại sao tôi phải đau tức, tại sao tôi nói năm 2014 dân Việt đã bị trói chân thêm? Bởi vì, Việt Nam năm 2014 đã có bao nhiêu cơ hội cho đất nước thay đổi đi lên đã bị đảng ta phá hỏng hoàn toàn, rồi siết dân ta lại, “chặt” hơn.

2014: Bị trói! - Những cơ hội của dân tộc đã bị phá hỏng 

Ít nhất có ba cơ hội lớn trong 2014 để đất nước thay đổi tốt hơn nếu CSVN thực sự “thành tâm” vì điều đó, nhưng đã bị họ bỏ qua, ngăn chặn hay phá hỏng.

Đầu tiên, đó là cơ hội cải cách những vấn đề cơ bản của Nhân quyền, như công nhận XHDS, Tự do Tôn giáo, Tự do phát ngôn (báo chí)... Lẽ ra nhân dịp là Thành viên Hội đồng Nhân quyền LHQ và nhân mong muốn cần vào TPP mà CSVN phải bắt đầu chấp nhận những thay đổi trên - điều có lợi cho tất cả các phe phái đang đánh nhau khốc liệt của họ - thì họ vẫn làm ngược lại. Lý do: điều đó ngược chỉ đạo của Bắc Kinh, không có lợi cho Bắc Kinh. 

Hãy nhìn nước Tàu 2014: CS Tàu đang dìm dân Tây Tạng và Tân Cương trong biển máu, chúng siết chặt Nội Mông từ cả phía bắc (qua Nga) và phía nam (bằng súng đạn lấp ló) và phía trong - bằng kinh tế và Khổng tử, chúng đe dọa dân Mán, Choang bằng đán áp Hong Kong và thành trừng nội bộ, cùng với việc mua chuộc dân khu vực nam Tàu bằng cách hứa thưởng cho họ... quyền xâm chiếm và bóc lột 5 nước Đông Nam Á giàu có: VN, Lào, Cam Bốt, Miama và Thái... Năm 2014 CS tàu bị “mệt” nhất là ở phía Đông, dù rất hung hăng với Nhật và Đài Loan, vì sau họ là Mỹ hiển hiện.

Phải nói, CSVN đã tạo thế mạnh cho Tàu cộng ở Đông nam á, và để làm thế họ đã tự đập nát cơ hội ngẩng đầu lên (về Nhân quyền) của nhân dân Việt Nam, vừa hé lộ đầu năm 2014. 

Thứ hai, trước trong và sau sự kiện giàn HD-981 của Tàu cắm ở VN từ 1/5 đến 15/7/2014, khi cả thế giới và hơn 90 triệu dân Việt khắp năm châu ngoài phản ứng của mình còn để mắt dồn vào hành xử của CSVN. Và đó là cơ hội ngàn vàngtrong cơn nguy biến của CSVN để thu phục lòng dân về một mối, lấy lại niềm tinvào CS đã mất trong dân, cơ hội khẳng định lại tên nước Việt Nam nghĩa là Thoát Trung.

Nhưng không, CSVN từ TBT Lú đến CT Hèn và TT Điếm... đều bằng nhiều cách khác nhau nhục nhã quì gối liếm đít Tàu, quay súng đàn áp dân đang phản đối Tàu để bảo vệ lãnh thổ Quốc gia. Đó là sự phản bội dân tộc của đảng CSVN chứ không phải bỏ lỡ cơ hội như tôi nói, nhẹ quá... 

Phá hỏng cơ hội này, CSVN không có lý do để bào chữa vì đó là bản chất thần phục Tàu, vì Tàu, do Tàu của chúng phải lộ diện ra thế thôi, không thể làm khác. Điều đó chỉ chứng tỏ cái gọi là “đoàn kết và hòa hợp dân tộc” mà chúng luôn vẽ ra trong và ngoài nước chỉ là sự bịp bợm trong tận cùng tâm can CS, vì không có cơ hội hòa hợp dân tộc nào dễ và nhanh chóng, hiệu quả và bền vững hơn đoàn kết dân tộc chống giặc Tàu đã vào tận trong ngõ, mà chúng còn cố tình làm ngược lại, rước giặc Tàu vào sâu hơn hơn trong khắp các hang cùng ngõ hẻm của đất nước Việt hôm nay, mong manh… 

Và thứ ba, năm 2014 VN có những cơ hội bắt tay và đưa chân theo cộng đồng Dân chủ thế giới đã bị CSVN gạt đi. Thế giới đã liên tục chìa tay đón chào VN, cụ thể là Mỹ, Nhật, Úc và các nước Asean. Mỹ đã dồn dập cử 5-6 đoàn lãnh đạo cao cấp và quyền lực đến VN bàn về hợp tác toàn diện với VN cả về ngoại giao, quân sự, kinh tế, văn hóa... nhưng CSVN đã đáp lại rất... lưu manh. Bằng cách muốn gợi lại việc Mỹ “thua trận” năm xưa để hạ nhục, Phạm Quang Nghị đã sang Mỹ tặng lại Ngoại trưởng Mỹ John Kerry bức hình bôi bác hết mức - chụp tấm biển xi măng có hình “phi công Mỹ quì gối ở hồ Trúc Bạch” từ năm 1974, CSVN đã đóng chặt cửa cải thiện hợp tác với Mỹ và cả thế giới Dân chủ. 

Nhật và Úc trong 2014 cũng liên tiếp đưa ra các chương trình hợp tác và hỗ trợ quân sự cho VN trên Biển Đông, và các nước Asean thì trên khắp diễn đàn khu vực luôn tuyên bố sẵn sàng ủng hộ VN trên Biển Đông trên cơ sở Phân định Quốc tế (đa phương chứ không phải đơn phương với Tàu), nhưng CSVN vẫn một mực chỉ “song phương giải quyết chuyện gia đình” với Tàu, để bán biển đảo kín đáo cho Tàu cộng mà dân Việt không biết được.

2014: Một năm đi giật lùi toàn diện của VN 

Thế là, thay vì giành lấy cơ hội trả lại Nhân quyền cho Dân, thay vì đoàn kết toàn dân chống Tàu thoát Tàu, và thay vì đưa đất nước đến với đại gia đình Dân chủ thế giới, CSVN đã chỉ làm những điều ngược lại, phá hỏng mọi cơ hội mong manh vừa hé lộ ra cho đất nước, siết chặt thêm những sợi thừng thép vô hình trói chân dân tộc Việt đi đến Tự do, Dân chủ, Thịnh vượng. Thay vào mỗi cơ hội là những vòng dây trói lại, chặt thêm... để CSVN kéo cả dân tộc đi giật lùi. 

Đơn giản là vì CSVN chưa sẵn sàng đi lên phía trước và sẽ không bao giờ sẵn sàng được cho các cơ hội đó. Nếu sẵn sàng, họ đã không phải là cộng sản. 

Muốn sẵn sàng đón nhận điều gì đó mới hay hành động mới theo cách nào đó, một người - một đảng phái phải có cái chất đó trong gen của mình để có thể phát ra sóng cùng tần số mới đó, dù yếu ớt nhất nhưng rõ ràng, khác nhau như sóng và tần số của sự sống và cái chết khác nhau vậy. 

Trong “thành tâm” của CSVN không hề có những khái niệm Nhân quyền cho Dân, Độc lập cho Dân tộc hay hòa đồng Dân chủ với toàn Thế giới nên họ không phát ra được những tần số đó. Những loại “sóng” họ phát ra, vì thế, chỉ có tần số đè bẹp và xóa nhòa đi các khái niệm Nhân quyền cho Con người, Độc Lập cho Dân tộc và Dân chủ cho Xã hội Việt Nam mà thôi. 

Trong tay họ mang đến cho dân Việt chỉ có dây thừng và súng đạn. Luôn luôn là thế từ 1930 đến nay rồi, và với 2014 vừa sắp qua hết cũng vẫn vậy. Con cáo không thể hát bài ca của đồng cỏ được, dù nó luôn “cố gắng hát” và trốn vào đó để bức hại muôn loài, dù nó gọi đồng cỏ là “nhà” của nó, trong khi nhà thực mà nó luôn quay về điểm công nhận thưởng là khu rừng tăm tối phía Bắc đồng cỏ kia cơ.

Tổng kết lại 5 lĩnh vực chính của VN năm 2014 để thấy VN đã đi giật lùi như thế nào (mấy bước?): 

Về Chính trị, nội bộ: Cuộc đấu đá trước ĐH 12 của CSVN còn hơn năm nữa mà đã đi vào khốc liệt (bỏ mạng, chiếm mạng nhau như cỏ rác), và tất nhiên bỏ hết cả các loại mặt nạ ra rồi, dùng mọi thủ đoạn độc hại “sáng tạo” không lường như... chất phóng xạ! Toàn những sáng tạo giật lùi kinh hoàng được phô diễn.

Về Nhân quyền: Một bước giật lùi lớn, đến nỗi vừa vào Hội đồng Nhân quyền mà VN đã bị Quốc hội Mỹ cân nhắc để áp dụng lại các chế tài cho kẻ phản nhân quyền. 

Về Đối ngoại: Những hy vọng bang giao cuối năm 2013 đến cuối 2014 đã tắt ngấm, các cánh cửa bang giao chiến lược với Mỹ, Nhật và Asean đã đóng lại, VN lẻ loi vì cố ôm chân Tàu cộng. 

Về Kinh tế: Tệ hại hơn 2012 và 2013 nhiều. Cuối năm 2014 các dấu hiệu hứa hẹn cho năm 2015 càng bi đát hơn về mọi mặt: nợ quốc gia, nợ xấu, bất động sản, chứng khoán, nông nghiệp, doanh nghiệp nhà nước (xăng dầu, dầu khí, điện, TKS...) và tư nhân... tất tật đều “bắt tay nhau nhắm mắt cắm đầu đi xuống” - không có mảng nào có tia le lói cuối đường hầm cả. 

Về Xã hội: Bắt đầu minh bạch hơn là điều CSVN không muốn (tức đi giật lùi) theo nghĩa là không ai còn lừa bịp được ai nữa. Đảng CSVN không lừa được dân nữa và chỉ có làm gì cũng phải ép dân bằng súng đạn gông tù mà thôi. Và chính các đảng viên CSVN cũng biết mình không thể lừa được nữa, từ trên xuống dưới, nên họ công khai “tao là luật và luật là tao” trong mọi tiếp xúc với dân.

Vì thế, Việt Nam 2014: nhìn xuống chân mình... đã bị CSVN trói thêm muôn vòng dây thừng các loại kéo giật lùi! 

Và đồng cỏ tang thương Việt Nam có bị chết khô hay cháy rụi trong năm 2015-2016? Đó là điều tôi muốn dự báo trong Phần 2/2 của bài này, sẽ tiếp sau. 





Thursday, December 25, 2014

Chuyện Gia Đình, Chuyện Việt Nam

 Chuyện Gia Đình, Chuyện Việt Nam
Trần Mộng Lâm
            Không hiểu vì một cơ duyên nào đó, một người em họ của tôi hiện sống tại Sài Gòn đã đọc được bài viết mới nhất của tôi  . Trong bài viết này, tôi  đã vì sự trường tồn của nước Việt Nam và sự Tự Do của con người, kêu gọi sự triệt tiêu chế độ Cộng Sản và  lá cờ đỏ sao vàng (Xé cờ Đỏ Sao Vàng ). Tôi cũng đã viết rằng lá cờ này đã đem lại cho dân tộc, đất nước quá nhiều bất hạnh, chết chóc..
T, tên người em họ tôi, viết cho tôi : Anh có còn nhớ C. đã hy sinh dưới lá cờ này ??
C là một người em họ khác của tôi.
Mẹ của tôi, mẹ T, và mẹ của C ( người đã chết trên đường vào Nam xâm nhập) là ba chị em ruột. Mẹ  tôi là chị hai, nói theo người Miền Nam, nghĩa là lớn nhất trong gia đình, nên T và C đều là vai em của tôi, tuy T lớn hơn tôi 2 tuổi.
Vào năm 1954, trước khi di cư, chúng tôi đều sống tại Hà Nội, không xa Hồ Hoàn Kiếm bao nhiêu. Mỗi ngày, chúng tôi gặp nhau, chơi đùa, có khi theo mấy bà mẹ, ra bờ Hồ ăn kem, bắt ve sầu, rất vui. Anh em họ, nhưng tình thân không khác gì anh em ruột, vì tuổi san sát nhau.Khi đó, chúng tôi còn học Tiểu Học, và không biết gì chuyện đất nước, chuyện chính trị, chính em, chỉ nghe các cụ bình luận, nhưng trẻ con, không để ý tới mấy chuyện này, khi đời sống còn có   nhiều việc khác hấp dẫn hơn gấp bội. 
 
Hiệp định Genève được ký kết, và cuộc di cư của người Miền Bắc vào Nam đã chia rẽ đám trẻ chúng tôi. Cha tôi nhất quyềt theo đoàn người di cư, lánh nạn CS. Trong khi đó, cha của T, một ông giáo Tiểu Học, và cha của C, một nhà kinh doanh khá nổi tiếng tại Hà Nội, lấy quyết định ở lại. Tôi còn nhớ mấy ông dượng của tôi nói với cha tôi : Hai năm sau,chúng ta lại gặp nhau mà. Ý của các ông là sau 2 năm, sẽ có Tổng Tuyển Cử, theo hiệp định Genève, và khi ấy, dầu muốn, dầu không, gia đình chúng tôi cũng phải sống dưới chế độ CS. 
 
Tôi lớn lên tại Miền Nam và may mắn được hưởng một nền giáo dục, không thể nói là tuyệt vời, nhưng tốt gấp trăm lần nền giáo dục mà T và C phải chịu đựng. Không phải tôi bị tuyên truyền hay muốn tuyên truyền , nhưng đó chính là cảm nghĩ của tôi mấy chục năm sau,  khi đã khôn lớn, và ngày nay, khi đã về già. Ở vào lớp tuổi, mà người ta gọi là «tri thiên mệnh», có ích lợi gì khi nói láo. Tôi nghĩ sao, nói vậy mà thôi.
Tại sao tôi dám quả quyết như vậy, chỉ vì một lý do : Tôi được tự do tìm hiểu, đọc sách, không bị ai nhồi sọ, không bị tẩy não,không bị phê bình và tự phê bình, khai và tố cáo ai…v.v khác xa các người cùng thời nhưng sống dưới chế độ CS. Miền Nam hoàn toàn khác Miền Bắc ở điểm này. Sau 1975, tuy chỉ phải sống với CS có 3 năm, tôi đã thấy rất ư khó chịu, với các buổi học tập trong cải tạo, và trong đời sống sau khi được thả, với những giáo điều nhai đi nhai lại, và cái loa mở đến tối đa, từ sáng tới chiều trong khu phố, chỉ để tuyên truyền chính trị, làm người ta nhiều khi muốn phát điên.Bởi vậy, đây cũng không phải tuyên truyền, tôi phải nhớ ơn ông Ngô Đình Diệm và các người chiến sĩ trong quân lực Miền Nam (Việt Nam Công Hòa) đã giúp tôi trưởng thành trong Tự Do, điều mà T và C không được hưởng. Cái này là do tôi tự nguyện nói, không ai bắt buộc, không tôn giáo nào bắt phải làm (Tôi theo đạo Phật, không phải đạo của ông Diệm).
 
Miền Nam cho chúng tôi một cuộc sống dễ thở. Tôi còn nhớ những năm đó, mẹ tôi còn gửi thơ qua Pháp, nhờ những người bạn mua những chiếc xe đạp Peugeot, gửi về cho mấy người em của bà, sống thiếu thốn tại Hà Nội. Khi đó, cha mẹ của C bị đuổi khỏi căn nhà của họ, vì xưởng máy của ông bị tịch thu, gia đình phải xuống sống tại cái garage cũ , mà cũng không được cả cái garage, phải sống chung cùng nhiều gia đình khác nữa. Tội nghiệp cho một ông dượng của tôi,một nhà doanh nghiệp sản xuất đồ nhôm, tương đối giàu tại Hà Nội. Ông đã phải sống những ngày, những tháng thật tủi nhục, đắng cay. Cũng may, ông không bị tố khổ, vì ông không phải là địa chủ, và vì ông sống tại Hà Nội.Sau 1975, ông có vào Sài Gòn tìm thăm gia đình tôi. Khi đó anh em  chúng tôi đều đã đi tù. Nghe cha mẹ tôi kể lại là trong lần hội ngộ này, bố mẹ tôi đãi mấy người đó một bữa cơm, không phải cao lương mỹ vị gì, nhưng   có chai rượu cognac gì đó mà cha tôi còn giữ được,mang ra đãi ông em cột chèo, trong cuộc hội ngộ sau 20 năm xa cách. Ông dượng tôi ăn mà chẩy nước mắt. Cha tôi nói rằng có lẽ ông xúc động khi nhớ về những ngày tháng cũ. Ông nói với cha mẹ tôi, là mấy chục năm nay, ông mới lại có một bữa ăn ngon đến như vậy. Trước 1954,những bữa tiệc các ông đãi nhau  thịnh soạn hơn nhiều. Bữa ăn năm 1975 đơn sơ vì sau khi CS vào, người Miền Nam cũng thiếu thốn và cha mẹ tôi cũng không dám bầy đặt gì nhiều, tránh cho khỏi bị hàng xóm dòm ngó. Ông dượng tôi, khi trước   còn là một lực sĩ nổi tiếng về môn tennis, nổi tiếng một thời tại Hà Nội. Chỉ sau  20 năm sống dưới chế độ CS, mà ông thay đổi hoàn toàn, có đâu người thanh niên con nhà giầu ngày nào, mặc bộ đồ trắng muốt mang vợt ra sân chơi, làm mọi người chú ý, xì xào. Cuộc sống dưới chế độ CS Xã Hội Chủ Nghĩa đã tàn phá cuộc đời ông, về cả thể xác lẫn tinh thần. Ngay cả đứa con trai duy nhất của ông bà cũng bị chiến tranh cướp mất, để sầu, để héo cho cha mẹ và hai cô em gái. C. đã không may chết trên dường mòn Hồ Chí Minh . Sau này, gia đình ông được công nhận là gia đình liệt sĩ. Tấm hình C khi nhập ngũ mà gia đình còn giữ được, với cái áo bộ đội mầu xanh  vẫn thấy tỏa ra nét tinh nhanh, láu lỉnh của một thanh niên Hà Nội chỉ hơn  20 tuối .  Tôi không gặp lại ông dượng bao giờ vì khi tôi ra tù ông đã trở lại Miền Bắc.
 
T. thì trái lại, tôi gặp lại nhiều lần. Anh ta có vẻ ít bị nhuộm đỏ, có lẽ vì năm 1954, anh ta đã lên trung học rồi, đả đủ lớn khôn để không mù quáng tin vào chủ nghĩa, và coi tất cả những người trong Nam đều xấu xa như CS đã tuyên truyền. Theo như cha mẹ tôi nhận định, thì anh rất tinh khôn, nín thở qua cầu, rồi len lỏi được vào hàng ngũ hội nhà văn gì đó. Anh ta có một quyết định rất sáng suốt là xin thuyên chuyển, đem gia đình vào Sài Gòn ngay sau 1975, là một trong những cán bộ CS Miền Bắc đầu tiên làm cuộc Nam tiến. Anh ta thường đến thăm gia đình tôi, và còn dẫn cha tôi đi thăm nuôi anh tôi, bị tập trung tại trại Suối Máu gì đó, và tôi tại mãi Cà Mau, trong núi rừng U Minh. Lần đầu tiên chúng tôi gặp lại nhau, ngỡ ngàng. Tôi, trong địa vị một tên tù, và anh, cũng là một người trong «bên thắng cuộc». Tuy nhiên, lần gặp đó, chẳng có gì để nói với nhau, vì tôi chỉ có thể nói qua loa vài câu với ông già, rồi đem gói quà về trại. Ít lâu sau, ra trại, tôi không được về Sài Gòn với gia đình. Giấy ra trại bắt tôi phải về Cần Thơ để bị quản chế tại đây. Khi tôi làm đám cưới năm 1978, lại cũng chính anh đưa cha mẹ tôi xuống Cần Thơ. Lúc này, tôi đã xin vào làm tại trường Trung Học Y Tế Hậu Giang, tại tỉnh Vị Thanh (Chương Thiện cũ) để được yên thân. T. khuyên tôi nên thích nghi với hoàn cảnh, vì «người ta sống được, thì mình cũng sống được».
T, nghĩ là khi tôi làm đám cưới, là tôi đã chấp nhận sống dưới chế độ mới, nhưng anh đâu biết rằng tôi và vợ tôi không thể nào chịu sống trong một thể chế độc tài, sau khi đã biết thế nào là Tự Do, Dân Chủ thực sự. Bởi vậy cho nên, «nhứt chín, nhì bù», chúng tôi vượt biên, một là sống đời tự do, hai là chết ngoài biển khơi. Nhờ ông bà độ trì, chúng tôi vượt biên thành công, và lập lại cuộc đời tại Canada. 
Trong khi đó tại VN, cuộc đời của T cũng khá lên. Không phải vì T tài giỏi gì, mà vì con gái anh ta sau đó lên Đại Học, biết là muốn thành công, phải học Tiếng Anh trước đã. Nhờ giỏi tiếng Anh, đi làm với các công ty ngoại quốc, đứa cháu gái đó đã vực dậy cả một gia đình mà nếu chỉ trông vào T, có lẽ chỉ đủ để khỏi chết đói.
Dù trong gia đình, chúng tôi vẫn giữ tình anh em, nhưng vẫn là một bên thắng cuộc, và một bên thua cuộc, nên sau này gặp lại tại ngoại quốc (T. có đi ra nước ngoài du lịch , nhưng tôi chưa bao giờ đặt chân lại VN), giữa chúng tôi vẫn là một khoảng cách, tuy T tế nhị không bao giờ tuyên truyền tôi, trong khi tôi nhiều khi tính nóng, chưởi toáng bọn CS mù  quáng đi theo một con đường đã bị cả thế giới đào thải.
Có lẽ vì tính tình điềm đạm, nên T. không bao giờ phản kháng những gì tôi nói, chỉ cười cười khi tôi chưởi Hồ Chí Minh và Phạm Văn Đồng bán nước. Đó là lý do khiến tôi ngạc nhiên  khi nhân được câu hỏi của T. : Anh có còn nhớ C. đã hy sinh dưới lá cờ này, như tôi đã nói ở đầu bài viết này.
 
Câu hỏi của T đến với tôi như một lời trách cứ. Tôi đã viết trả lời T như sau : 
Chú T.
Tôi biết chú trách tôi đã quá hơi quá đáng khi viết là lá cờ đỏ sao vàng chỉ đem lại cho Việt Nam sự chết chóc. Tôi cũng không quên C. đã chết dưới lá cờ này, Chú gọi đó là một sự hy sinh cũng được, nhưng có lẽ trong hoàn cảnh của đất nước mình những năm tháng đó, chữ hy sinh dùng không đúng chỗ. C. chỉ là một nạn nhân của một bộ máy tuyên truyền, và cái chết của C. tuy rất đáng tiếc, nhưng khó có thể gọi là một sư hy sinh cho dân tộc, cho đất nước. Chắc chú phải đồng ý với tôi là trong hiện tại, hiểm hoạ mất nước của chúng ta cận kề hơn bao giờ hết. Tuy có thể không cố ý, nhưng những người cán binh CS đã chiến đấu dưới ngọn cờ đỏ sao vàng đã phần nào trách nhiệm trong việc mất nước này.
Còn lá cờ đỏ sao vàng, T. có nghĩ rằng nó sẽ tồn tại mãi hay không ??
Với tình hình chính trị hiện nay tại VN, nếu người VN không làm gì, thì chỉ trong 10 năm nữa, chính lá cờ đỏ sao vàng cũng sẽ không còn. Nó sẽ được thay thế bằng một lá cờ mới của CHINA, với sáu ngôi sao. Gọi là «lục tinh kỳ» cũng được , với một bản quốc ca mới, thay thế cho bản Tiến Quân Ca, phải không T ??
Lá cờ đỏ sao vàng, bằng cách này hay cách khác, sẽ biến mất. Đó là định mệnh của nó.
Vậy thì mong T  đừng trách tôi vội quên cái chết của C, người em họ chúng ta.
 
Lá thư viết xong, tôi thấy lòng thật buồn. Thế hệ của tôi là một thế hệ đã bị hy sinh trong cuộc chiến Việt Nam. Cuộc chiến tranh này đã khiến bao người trẻ Việt , nam cũng như nữ, không được sống một cuộc sống an lành, trong một đất nước thanh bình. Nếu Miền Bắc không vì cái tham vọng nhuộm đỏ thế giới của các lãnh tụ , thì đất nước tôi đâu có trở thành như ngày hôm nay, và dân tộc tôi đâu có chia rẽ, hận thù đến không thể nhìn nhau được nữa. Các người thanh niên nạn nhân của cuộc chiến này, khi ngã xuốngchiến trường, chỉ là những nạn dân vô danh, không tên tuổi, không chân dung, của một cuộc chiến  mà đến nay, người ta vẫn còn hỏỉ nhau mục đích sau cùng của nó là gì ?? vì lý tưởng, hay chỉ  vì là tham vọng mù quáng của những tên điên . Trên các bãi chiến trường xưa cũ, còn lại gì ?? Có chăng chỉ là một vài di vật, như trong bài hát rất nổi tiếng, mà nghe đi, nghe lại mãi, vẫn còn thấy thấm thía, đau sót.
Hỡi người chiến sĩ đã để lại chiếc nón sắt
Trên bờ lau sây này.
Bây giờ anh ở đâu, bây giờ anh ở đâu?
Còn trên đời này đang xông pha đèo cao dốc thẳm
Hay đã về bên kia, phương trời miên viễn chiêm bao
Trên đầu anh cái nón sắt ngày nào ấp ủ, 
mộng mơ của anh, mộng mơ của một con người
Ôi nó khác chi mây trời hiền hòa
Khác chi bốn mùa êm trôi
Có tiếng cười thủy tinh của vài đứa trẻ
Và hơi ấm vòng tay ôm của một người vợ hiền,
phải thế không anh ?
Trong cái nón sắt của anh mặt trời vẫn còn đó
Ban ngày và ban đêm
mặt trăng và muôn triệu vì sao
vẫn còn đó, tất cả vẫn còn đó
nhưng anh, bây giờ anh ở đâu….
Người thanh niên Miền Nam của thế hệ tôi đã vì chiến tranh mà mất hết tuổi thanh xuân, và ngày nay, khi cuộc chiến đã chấm dứt được 40 năm rồi, có thể họ mù mắt, què tay, lê lết kiếm ăn nơi đầu đường xó chợ quê nhà, hay đã nằm lại dưới đáy biển đông, hay trong bụng cá. Cùng lắm là họ may mắn đến được Cali, ngày ngày ra  Phước Lộc Thọ, uống cà phê, nhắc lại thời xưa cũ và nhớ đến những thằng bạn xấu số ngày nào đã gục ngã trên chiến trường. Còn những người miền Bắc đã tấn công Miên Nam 40 năm về trước đó, như anh ba Hoanh, người cán bộ mắt gần mù đã là quản giáo của tụi tù chúng tôi tại Cà Mau , thì cũng xất bất xang bang :
Đầu đường đại tá bơm xe
Giữa đường thượng tá bán chè đậu đen
Trung tá đi bán cà rem
Thiếu tá thì bận thổi kèn đám ma
Đại úy chăn vịt đuổi gà
Trung úy ở nhà bám đít con trâu
Còn thằng thiếu úy thì đâu
Ba lô lộn ngược buôn tầu Bắc-Nam
Bao giờ Trung Quốc tràn sang ??
(Đèn Cù, trang 511)
Anh ta không thuộc về các gia đình gọi là «Hoàng Gia CS». Tất cả những cố gắng hy sinh của một thời «Trường Sơn Đông nhớ Trường Sơn Tây» chỉ đem lại sự hình thành một chế độ thập phần phong kiến, tôi tớ ngoại bang, với những ông Hoàng đỏ, và những lãnh chúa địa phương, khác xa cái Xã Hội Chủ Nghĩa mà họ đã tưởng tượng trong đầu khi theo «lá cờ sao lấp lánh» mà «bác» của họ đã dẫn họ đi, đến một cái bánh vẽ khổng lồ.
Cả một thế hệ đã bị lừa.
Cả một dân tộc đã bị lừa.
Than ôi, nói ra thì có vẻ cay đắng, nhưng sự thực đúng là như vậy. 
 
  
 
 

__._,_.___

Posted by: =?UTF-8?Q?Vi-b=C3=A1o_v=C3=A0_nxb_L=C3=A0ng

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link