Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Saturday, December 27, 2014

Dàn hợp xướng Ba Đình


Dàn hợp xướng Ba Đình


Đi thăm người tù yêu nước Đinh Nguyên Kha lễ Giáng sinh 2014

Ngô Thị Hồng Lâm

24/12/2014 tháp tùng cùng gia đình cô Nguyễn Thị Kim Liên đi thăm Đinh nguyên Kha ở Trại giam Xuyên Mộc.
Con đường vào trại hai bên đường những nương sắn bạt ngàn, cùng bạch đàn đã lên xanh tốt sau trọn một mùa mưa, do chính bàn tay và mồ hôi của những người tù khổ sai đổ xuống.

Vào đến trại, cô Kim Liên trình giấy chứng minh của tất cả những người có mặt trong gia đình có yêu cầu thăm gặp người tù yêu nước Đinh nguyên Kha cho một người tù mặc áo sọc.

Chúng tôi ngồi chờ đến lượt gặp Đinh Nguyên Kha, thì viên gác ngục đem trả lại hai giấy chứng minh của tôi và của một bạn đi cùng. Lý do là chúng tôi không có tên đăng kí trong sổ thăm gặp phạm nhân Đinh Nguyên Kha, và viên gác ngục này yêu cầu hai chúng tôi phải rời nhanh khu vực trại giam.

Trong lần thăm Đinh Nguyên Kha tháng trước, tôi có nhờ cô Kim Liên mẹ ruột người tù yêu nước  Đinh Nguyên Kha, chuyển lời giúp, tôi muốn được nhận cháu là con nuôi. Bởi tôi rất ngưỡng mộ tấm lòng của cháu, của tuổi trẻ nói chung với đất nước, không chịu khuất phục ý đồ Bắc thuộc dân tộc Việt Nam một lần nữa của bọn tự cho mình là “thiên triều” cha thiên hạ.

Mẹ Kim Liên chỉ tay ra sân cho Kha thấy mẹ Lâm đang bị công an đuổi đi chỗ khác. Tôi chỉ kịp gọi với “Con ơi, mẹ Lâm đây”, thấy cháu gầy hơn nhiều so với ngày đầu nhập trại. Chúng tôi chỉ kịp vẫy tay chào Đinh Nguyên Kha đang đứng ở bên trong phòng thăm gặp và nói với nhau bằng ánh mắt nụ cười. Cu Kha gửi tặng mẹ Lâm của nó một bình bông hồng do cháu tự trồng trong trại.
Trại tù Xuyên Mộc hiện đang giam giữ 20 người tù lương tâm. Trong đó có con trai tôi Đinh Nguyên Kha, Trần Huỳnh Duy thức, Trần Vũ Anh Bình và Đặng Xuân Diệu.

Sau khi bị từ chối, Hai chúng tôi bèn ra ngoài căng tin ngồi chờ, được chừng 15 phút thì chính viên cai ngục chạy xe máy ra và đem theo cuốn sổ yêu cầu chúng tôi xuất trình CMND để ghi sổ.
Chúng tôi hỏi: “Hồi nãy anh đã trả lại CMND cho chúng tôi và từ chối cho thăm gặp người thân, nay không có gì để hỏi nữa? Anh đòi giấy CMND để làm gì?”. Viên gác ngục trả lời: “Ghi để biết. Nếu các anh chị không xuất trình CMND thì lần sau chúng tôi chỉ cho gia đình ngồi tại căng tin thôi”.

Trước yêu sách vô lý của viên coi ngục, tôi bảo: “Đó là việc của anh. Còn chúng tôi không có nghĩa vụ gì nữa trong việc này”.
Mặt lạnh như tiền, anh ta gấp sổ lại, không nói gì nữa mà lẳng lặng bỏ đi. Tưởng đã yên, ai ngờ, chỉ ít phút sau, một viên gác ngục khác đeo lon trung sĩ đến ngồi bên cạnh. Anh ta đến đây với ý đồ gì? Tôi ngẫm nghĩ một lúc rồi chậm rãi nói bằng ngữ điệu khá căng thẳng với gã coi tù mặt còn non choẹt ấy rằng, tôi đã từng là một người viết lịch sử Đảng CSVN.

 Chồng tôi là một cựu tù thâm niên lâu nhất trong nhà lao Côn Đảo 20 năm. Bạn trai đi cùng là con của một cựu chiến binh có ba mươi năm tuổi đảng. Chúng tôi dứt khoát không phải “thế lực thù địch”. Nghe xong,  anh ta vẫn giữ thái độ im lặng. Tôi ngán quá, cuối cùng, quyết định chơi bài ngửa: “Tôi già rồi nhưng vô cùng ngưỡng mộ tình thần yêu nước, sẵn sàng chấp nhận tù đầy của thế hệ trẻ Việt Nam, trong đó có người con nuôi của tôi là Đinh Nguyên Kha”.

Giống  như viên cai ngục đứng tuổi, người quản giáo trẻ tuổi này, sau khi nghe tôi nói cũng lẳng lặng bỏ đi. Thật khó mà biết, trong đầu anh ta đang nghĩ gì.
Trở về nhà trời đã nhạt nắng!
alt
alt
alt
alt
N.T.H.L.
Tác giả gửi BVN


CHẾ ĐỘ XHCN CỘNG SẢN VIỆT NAM LÀ MỌI RỢ ...


CHẾ ĐỘ XHCN CỘNG SẢN VIỆT NAM LÀ MỌI RỢ ...

DanOan TruongThiQuy


Nguyên Anh
26-12-2014

Một quốc gia được gọi là độc lập-tự do-hạnh phúc,một nhà nước được gọi là nhà nước pháp quyền nhưng đó chỉ là một lớp mặt nạ che đậy cái gian trá và bẩn thỉu đến độ cùng cực !

Những hành động của nhà cầm quyền độc tài csvn thường là hèn hạ và bẩn thỉu ngày càng trở nên nặng nề hơn khi khủng bố với chính người dân của mình.


Từ cự cãi với côn an về chiếc nón bảo hiểm dẫn tới bị đánh cho vong mạng cho đến những cái chết khả nghi trong đồn côn an với lý do tự treo cổ (!),những cái chết bất ngờ đã là điều bình thường tại cái quốc gia luôn tự hào mình là hạnh phúc này.

Ngày nào mà không có người chết là ăn không ngon ngủ yên !

Nhưng có một điều lạ là cái chết của người dân lại đến từ những người manh danh bảo vệ luật pháp thế nhưng chính họ lại là thủ phạm,bức cung,dụ cung tra tấn bạo hành là phương chân làm việc của họ xưa nay mà tù nhân như Nguyễn văn Chưởng tại Hải Phòng là giọt nước làm tràn ly,chế độ csvn luôn ra rả sống làm việc theo pháp luật nhưng cũng chính bọn chúng đã chà đạp lên một cách thô bạo,những vụ án vô lý,trò chạy án mua chuộc cán cân pháp luật đã trở thành chuyện hàng ngày tại VN.

Để có thể duy trì chế độ độc tài cs tại Việt Nam, những tên chóp bu chính trị đã trao nhiều quyền lực cho bộ phận hành pháp. Tuy nhiên là một quốc gia độc tài và độc đảng cho nên chúng đã trở nên kiêu binh hãnh tiến vì tại đó không có cơ chế giám sát như hệ thống tam quyền phân lập như những quốc gia văn minh khác. Do đó chúng tha hồ lấy sinh mạng người dân làm vật thí nghiệm mà không hề e sợ phải chịu bất cứ trách nhiệm gì. Nếu có dự luận ồn ào thì cùng lắm cũng ra tòa nhận mức án nhẹ hều như vụ án của ông Trịnh xuân Tùng tại Hà Nội. Đó là còn chưa nói đến khi vào tù chúng lại nghĩ đến tình đồng chí anh em mà nâng đỡ .

Thông tin mới nhất được đưa lên mạng cho biết bố mẹ của tù nhân được cho là vô tội Nguyễn văn Chưởng đã kêu oan nhiều ngày nhưng không được giải quyết. Phát ngôn mới nhất của ông bà là sẽ cho nổ bom nếu nhà cầm quyền csvn cố tình giết con ông đã cho thấy giới hạn cho phép của sự chịu đựng con người đã đến độ cùng cực !

Nếu đã đến mức độ nghiêm trọng như thế và quyết định chọn cho mình cái chết để bảo vệ sự vô tội của con mình thì ông bà nên chọn cái chết khôn ngoan. Đã đánh bom thì nên chọn đúng thủ phạm mà đánh. Cứ tìm tên Đỗ Hữu Ca, GĐ côn an tp Hải Phòng hoặc nếu khả thi hơn thì ông bà nên cho nổ luôn cái tòa nhà quốc hội, nơi có những tên ăn hại đái nát ngồi nhởn nhơ trên nỗi đau đồng loại mới xứng đáng !

Vẫn chưa hết tại cái quốc gia thiên đường Mù đấy, cũng tại Hải Phòng một vụ giải tỏa nhà của dân lại nổi đình nổi đám khi người dân hết còn con đường nào để sống, chỉ có một căn lều rách nát trong gió lạnh lại phải chịu cưỡng chế. Người phụ nữ chủ nhà, chị Nguyễn thị Thúy đã liều mình ôm bình gas cố thủ và tuyên bố sẽ cho nổ tung để cùng chết. Tưởng rằng những tên cầm quyền sẽ rút lui và có biện pháp nào khả thi hơn nhưng cuối cùng trong đêm tối chúng đã lén lút đến đốt nhà của chị như bọn đạo tặc.



Còn từ ngữ nào để chỉ hành động ám muội đó của nhà cầm quyền không ? chúng có xứng đáng để được gọi là Chính quyền hay chỉ là Tà quyền nơi tập họp của những tên thất học làm càn ?

Tất cả điều đó đều có chung một thủ phạm: hcm và đảng csvn !

Đã đến lúc người dân VN cùng đồng lòng đứng lên đập tan cái chế độ bán nước hại dân này. Chúng không xứng đáng để có thể cai trị chúng ta. Nước VN xấu hổ vì phương châm độc lập-tự do-hạnh phúc. Người dân nhục nhã vì mình chính là chủng tộc bị trị bởi chính đồng loại của mình,

Hãy giải thể đảng cs để đặt lại nền móng Chân -Thiện-Mỹ, xây dựng lại một quốc gia dân chủ đa đảng phái mới có thể hãnh diện với thế hệ kế thừa mai sau.

Nguyên Anh



Quyền công dân, quyền con người ở Việt Nam chỉ là bánh vẽ (1)


Quyền công dân, quyền con người ở Việt Nam chỉ là bánh vẽ (1)

27/12/2014
0


RadioCTM - Trần Quang Thành@S:

alt Quyền công dân, quyền con người ở Việt Nam chỉ là bánh vẽ (1) [ 12:56 ] Hide Player | Play in Popup | Download
quyenconnguoi















Cách đây 69 năm, nhà nước cộng sản đầu tiên ở Việt Nam đã ban hành bản hiến pháp 1946. Sau gần 70 năm độc quyền cai trị, nhiều lần hiến pháp được làm mới hoặc sửa đổi, như gần đây là hiến pháp năm 1992 được sửa đổi năm 2013 và bất đầu có hiệu lực thi hành từ 1/1/2014.

Tuy nhiên càng sửa đổi, hiến pháp càng tăng quyền lực cho Đảng, nó như chiếc vòng kim cô càng ngày càng siết chặt trên đầu người dân.

Bản hiến pháp 1992 được sửa đổi năm 2013, là hiến pháp đầu tiên nhà nước cộng sản Việt Nam ghi nhận quân đội và công an đặt dưới sự lãnh đạo tuyệt đối của Đảng.
Đảng cộng sản Việt Nam đã dùng quân đội và công an để cai trị đất nước. Hiến pháp là Đảng pháp. Chỉ có đảng viên và những người theo Đảng thì mới được Đảng ban phát một chút ít quyền lợi.

Từ Huế, Linh mục Phê-rô Phan Văn Lợi đã bình luận về quyên công dân, quyền con người ở Việt Nam dưới chế độ độc tài đảng trị qua cuộc phỏng vấn của nhà báo Trần Quang Thành. Mời quí vị theo dõi.




Té ra những người mình cảm phục đều… lục tục ra đi hoặc bị… nhập kho!



Tô Hải

clip_image001“…Mong rằng các nhà văn, nhất là các nhà ca-nhạc-sĩ chuyên “sống ngoài chính trị” hoặc chuyên ngợi ca chế độ, nên không lo gì đến chuyện nhập kho cùng Quang Lập, có đọc phải những dòng này thì đừng động lòng mà chửi “cái lão già này lại giở trò kích động mình đi vào con đường phản động của lão Quê Choa đây…”
T.H.
Nhớ lại lời nói của một người bạn từng vác đàn đi hát các thứ swing, rumba ở gần khắp Liên khu IV cũ, nhưng sau, anh này “tiến bộ” nên trở thành Trung ương ủy viên, Bộ trưởng… Anh ta nói thầm vào tai mình một câu thế này: “Ông mà khen ai thì thằng ấy bỏ mẹ đấy!”. Và quả là có phần chính xác. Trong giới văn nghệ kháng chiến (chống Pháp), 99% những người mình phục tài, đồng khẩu khí, dần dần đều… “vù” đi xa tắp hoặc sau này đều mắc vào cái tội “mất lập trường vô sản”, “ăn phải đạn bọc đường”, thậm chí… tư tưởng “chống Đảng”, “chống Nhà nước” cả!… Kẻ vào tù, người đi cải tạo, chẳng mấy ai để thành Bá Nha Tử Kỳ với mình nữa… suốt gần 30 năm nay…
clip_image003
Nhà văn Nguyễn quang Lập trong một lần biểu tình chống Tàu cộng gần đây

Lắm lúc nằm một mình, kiểm điểm sự đời và bản thân, mình cũng thấy cái “tính nết bẩm sinh” của mình: “Coi giời bằng vung”, coi mình là “không nhất thì nhì, không nhì thì ba” chứ chẳng chịu thua ai trong giới văn nghệ (nhất là nhạc sĩ), nó đã … “hại” mình, dù chế độ này đã “chiếu cố” mình đủ thứ, danh hiệu, huân chương mà cho đến nay khối anh có lẽ phấn đấu hết đời cũng không sao đuổi kịp!

Không mấy hội nghị quan trọng về văn nghệ mà mình không được mời tham luận (đang còn văn bản in ấn đàng hoàng). Dư luận đồng nghiệp đều hoan nghênh, thậm chí nhường thời gian cho mình được phép nói thật, nói hết, nói… hộ những gì nhiều người đều nghĩ như mình nhưng “chưa tiện nói ra”.

Và kết quả thường là, “cái gì”, “ai”, “ở đâu” mà mình khen thì… đều mất tăm; “cái gì”, “ai” “ở đâu” mình chỉ mặt, đặt tên, lên án… thì cái đó, người đó, cơ quan đó cứ thẳng đường tiến tới… đủ thứ “thảm họa”. Hai bản tham luận “Nếu tôi được làm thủ tướng lấy một tuần” và “Tất cả chỉ là do vô văn hóa âm nhạc” đọc tại Đại hội Nhạc sĩ Việt Nam lần thứ 5 và 6 tại Hà Nội (xem “Tự hào nửa thế kỷ Hội nhạc sĩ Việt Nam”, trang 681) cho đến nay đã chứng minh rõ như ban ngày những gì mình nói ở trên.

Tóm lại, mình khen ai thì người ấy… “tiêu ma” còn chê ai thì người ấy thăng hoa vượt bậc.
Gần đây nhất chẳng hiểu có phải là do mình đã quá lời khen sự dũng cảm của một tờ tập san bằng bài “Báo ta cũng có nhiều cái để đọc đấy chứ” không mà tờ báo bị đóng cửa cái… rụp. Thế là, rút kinh nghiệm lúc cuối đời: Mình, một kẻ “thoái hóa” cực kỳ, không còn một chút tí ti “vô sản tính”, “đảng tính”, do “nhiễm độc” bởi bị “tư tưởng tư bản dẫy chết” suốt 11 năm bị thằng thực dân Pháp nhồi sọ ở học đường và quanh năm vùi đầu vào sách, báo kẻ địch… nên đã trở thành… phi vô sản đến “thâm căn cố đế”.

Bởi dzậy, hễ mình dính vào đâu là kể đó “khốn lịn” tức thì.

Và mình đã “biết thân, biết phận” chả dám học đòi dính líu vào bất cứ cá nhân nào, tổ chức dân sự nào bằng cách trở thành blogger độc lập ở tuổi 80 cho đến nay, chỉ còn thiếu mấy ngày sẽ được 8 năm.
Bài vở tự viết, tự biên tập, tự duyệt, tự xuất bản… Chẳng bao giờ dám gửi cho bất cứ một tờ báo, một trang web nào, kể cả các trang nổi tiếng mà mình rất cảm phục như “anhbasam” hoặc “Quê choa”.

Thế mà… cái năm nay, cái năm mà có ngươi lạc quan tếu dự đoán là “sẽ cởi mở hơn trước”, “sẽ trả tự do cho người này, người kia”, lại là cái năm mà những người mình cảm phục nhưng không dám nói ra bị…. “nhập kho” nhiều nhất. Chỉ riêng với cái vụ “bắt quả tang” Nguyễn Quang Lập thôi, trước sự phản ứng rất dữ dội, công khai và rộng rãi nhất chưa từng có, mình cũng định lên tiếng vài câu, nhưng thấy đã quá đông người phát biểu, “yêu cầu”, “làm đơn kính gửi”, “kiến nghị tập thể” đủ kiểu, mình đành chờ cho hết thời hạn 9 ngày để xem họ đối xử với Lập như thế nào rồi từ đó mà bổ sung hoặc… “nói khác” tí chút với những người đã tỏ thái độ “bất phục tùng và phản kháng” tí chút trước hành vi truy tố Lập theo điều 2 còng số 8 sau 9 ngày tạm giữ.

Sau đây là những điều cá nhân mình, xin lên tiếng có tính chất bổ sung hoặc nói có tí khác về Lập:

Lập là một nhà văn chân chính, đúng nghĩa của một nhà văn lớn của mọi thời đại. Nhìn qua lịch sử văn học thế giới không có một nhà văn nào lưu danh muôn thuở mà không gắn tác phẩm, những nhân vật, bối cảnh, tính cách nhân vật của mình với thực tế xã hội. Họ viết vì nỗi bức xúc trước những nghịch lý, bất công, dối trá, thậm chí, những tội ác của một thời đại, một giai cấp cầm quyền.

Có thể nói ngắn gọn, họ viết về những vấn đề đang xảy ra hoặc đã xảy ra trong xã hội để làm tốt đẹp xã hội lên hay đào thải nó đi. Họ đã mặc nhiên làm chính trị bằng ngòi bút, bằng tư duy và cảm xúc gọi là nghệ thuật. Họ đã tự nguyện “dấn thân vào những thứ có khi… chả dính líu gì đến họ”. Nhưng chính trị của họ là cực kỳ hiệu quả. Nó đi bằng đường từ con tim lên khối óc, cho nên nó thấm thía, nó sâu sắc nhưng ngọt ngào, thúc giục người hưởng thụ từ nhận thức đến hành động.


Điều này thì những kẻ độc tài toàn trị hiểu rõ hơn ai hết.

Bởi thế ngay từ lúc ra đời các Đảng trưởng vô (học) sản của họ đã đề ra “TRÍ, PHÚ, ĐỊA, HÀO ĐÀO TẬN GỐC TRỐC TẬN RỄ”.
Bởi thế Mao mới ví TRÍ THỨC LÀ NHỮNG CỤC PHÂN và làm cách mạng văn hóa triệt tiêu mọi xu hướng văn học nghệ thuật không chịu làm công cụ của Đảng.
Chẳng thế mà ở Việt Nam, mọi trí thức, văn nghệ do thực dân Pháp đào tạo gần như bị tiêu diệt sạch sành sanh để nhường chỗ cho một lô một lốc những Giáo sư, Tiến sĩ do Đảng đào tạo và sắc phong để kịp thời thay thế. Tất cả những ai không chịu biến mình thành công cụ, thành vũ khí đấu tranh của Đảng mà viết lách khác đi thì là đối tượng nguy hiểm cần “chuyên chính” kịp thời, bằng mọi biện pháp từ củ cà rốt đến cây gậy và cuối cùng là …hai còng số 8.

Nguyễn Quang Lập thuộc loại đối tượng nguy hiểm đó. Mình đã nhận định như sau với nhiều bạn bè: “Một Nguyễn Công Hoan thế hệ mới đã ra đời”. Nếu Nguyễn Công Hoan là một nhà văn đã đặt bút là đều nhằm tới việc đả kích một chính sách, một chủ trương, một tình trạng bất công, hư hỏng của xã hội, thậm chí đánh thẳng vào chế độ, chính sách của thực dân Pháp (Các bạn trẻ hãy gõ vào google để đọc những “Kiếp hồng nhan”, “Oẳn tà roằn”, “Ngựa người, người ngựa”, “Tinh thần thể thao”… chứ chưa nói đến tiểu thuyết dài như “Bước đường cùng”, “Lá ngọc cành vàng”…) thì Nguyễn Quang Lập còn hiện thực phê phán cay độc, mạnh mẽ và thâm sâu hơn, độc đáo hơn ở văn phong chưa từng thấy trên văn đàn Việt. Anh là người đi đầu trong nghệ thuật “chuyển văn nói một địa phương trở thành văn viết” mà không hề làm người đọc ngỡ ngàng mà chỉ có thích thú về một tìm hiểu mới, nhờ sáng tạo mới về cái đẹp trong văn chương mới của tác giả.

Chỉ cần đọc đoạn kết của “Chuyện vớ vẩn” sẽ thấy: Tác giả muốn cái gì và đã sáng tạo thế nào để chuyển tải “cái muốn của mình” đến người đọc đề người đọc cùng suy nghĩ. Không thể hạ thấp văn anh biểu tượng hai mặt (équivoque) vì anh đã nói thẳng ruột ngựa, không ngại dùng cả những từ tục tĩu nhất để nói lên cái sự thật trần truồng vưa bi vừa hài của một điều thấp hèn nhất nhưng luôn được bọc kỹ trong những ngôn từ cao sang nhất. Và chỉ thế thôi. Đánh giá thế nào, nhìn nhận câu chuyện xảy ra, nên đối xử thế nào với sự thật đó thì anh nhường cho người đọc. (“Xóm gái hoang”).

Và sau đây là những gì anh tóm tắt về cái nghề và cái nghiệp, nghiệp viết văn của anh trong đoạn kết của “Chuyện vớ vẩn”:

“Mình quá ngạc nhiên, toàn là chuyện mình bịa ra cả sao ai cũng khăng khăng là mình đang viết họ. Ba mình hỏi: con nói thật ba nghe: con có ám chỉ họ không. Mình nói không. Họ đâu phải thần tượng để con đánh đổ. Nếu ghét thì con nói thẳng ra, họ là cái gì mà con phải úp mở, ám chỉ. Hơn nữa 6, 7 năm sống ở cái xóm ấy, họ là người lớn, không hề nạt nộ đánh đập con, chưa kể thỉnh thoảng còn cho quà, ngu gì con đi ám chỉ họ. Ba mình nói rứa thì vì răng, mình nói con chịu. Mạ mình nói thôi thôi đi chữa đài, ti vi cũng kiếm được tiền, viết lách làm cái chi, ngu. Ba mình nói mạ mi nói hay, trời bắt viết thì phải viết chớ, ai muốn. Mạ mình nói rứa thì viết mèo chó lợn gà, đừng có viết người, cực lắm”.

Theo mình, chỉ một câu cuối này của “Chuyện vớ vẩn” thôi, Quang Lập đã vượt thầy tôi (Nguyễn công Hoan) vì thầy Hoan tôi, đến cuối đời cũng không bị Tây hoặc Ta bắt (vì “Đống rác cũ” lúc cuối đời thầy bị bọn chỉ điềm văn nghệ cho là “biểu tượng hai mặt” nên bị thu hồi tác phẩm đem nghiền nát thành bột giấy.

Còn Quang Lập là một nhà văn ra văn thì bị nhập kho với những tội sẽ chắc chắn không phải văn học mà là “nói xấu, tuyên truyền chống phá Đảng, Nhà nước” do đã có sẵn cái bẫy 88 gọi là luật.

Thôi thì đằng nào Lập mà tôi cảm phục, yêu quí hơn cả con mình (Lập bằng tuổi con thứ hai của tôi) đã bị chính thức đối diện với… 3 đến 20 năm tù theo điều luật 88 rồi, tôi không còn sợ cái “dớp” tôi khen ai thì người ấy “khốn lịn” nữa mà viết vài dòng với mục đích nói cho rõ cái ý của ai đó cho là văn chương Lập “hiền lành”, “ôn hòa” “ý tứ”, ”có ý định chống Đảng, Chính phủ gì đâu” (như nhà thơ X, nhà văn Y chống gì, chống ai đều nói toạc móng heo) mà nỡ bắt anh, là hơi đánh giá thấp một nhà văn thực tâm, thực tài, hiếm có trong cái xã hội hiện nay.
Bày tỏ ước vọng sao cho có nhiều nhà văn trẻ có được cái đầu và trái tim như Lập để… xin lỗi! Không còn tình trạng chỉ có đơn độc một nhà văn Nguyễn Quang Lập nhâp kho nữa. Nói trắng ra là mình ước sao có 100 nhà văn được liệt vào danh sách “phải bắt” thì mới mong… không nhà văn nào bị bắt nữa vì tội viết văn hay.

Còn như hiện nay, mấy ngàn nhà văn chưa ai vào tù như Quang Lập cả mà đề ra “Chỗ của nhà văn không phải là nhà tù” thì “người ta” sẽ dễ cãi là: Cả mấy ngàn nhà văn có ai ở tù đâu, ngoài Quang Lập. Tất cả đều đang được tự do, thoải mái, thậm chí khối người còn giàu có, nhà cao cửa rộng, lên xe, xuống ngựa là đằng khác ấy chứ.

Cho nên, xin phép bổ sung vào câu “Chỗ của nhà văn không phải là nhà tù” của Ô sin HĐ hai chữ “chân chính” hoặc sáu chữ: “dám đứng về phía nhân dân”. Cụ thể như sau: “CHỖ CỦA NHÀ VĂN CHÂN CHÍNH KHÔNG PHẢI LÀ NHÀ TÙ” hoặc “CHỖ CỦA NHÀ VĂN DÁM ĐỨNG VỀ PHÍA NHÂN DÂN KHÔNG PHẢI LÀ NHÀ TÙ”.

Hoặc cụ thể, mạnh mẽ hơn nữa: “KHÔNG ĐƯỢC BỎ TÙ NHỮNG NHÀ VĂN CHÂN CHÍNH”.

Mong rằng các nhà văn, nhất là các nhà ca-nhạc-sĩ chuyên “sống ngoài chính trị” hoặc chuyên ngợi ca chế độ, nên không lo gì đến chuyện nhập kho cùng Quang Lập, có đọc phải những dòng này thì đừng động lòng mà chửi “cái lão già này lại giở trò kích động mình đi vào con đường phản động của lão Quê Choa đây!”.

Không đâu! Còn lâu các vị mới được liệt vào loại tôi cảm phục. Và tôi không cảm phục thì các vị cứ việc tha hồ tung hoành tự do, thoải mái trên chợ trời văn nghệ xã nghĩa.
T.H.



Quyền sống xứng đáng làm người

Quyền sống xứng đáng làm người

Ngô Nhân Dụng

Ngày Chủ nhật 21 tháng 12 năm 2014, một nhóm thanh niên thiện nguyện đến phát quà Giáng sinh tại Làng Chài, huyện Hưng Nguyên tỉnh Nghệ An. Họ quyên góp quần áo ấm và tiền mặt đem tặng cho 25 gia đình di cư từ Thái Lan về gần 30 năm nay, phần lớn vẫn chưa có nổi một ngôi nhà tạm trú. Nhưng khi đoàn đến Làng Chài thì bị công an chặn lại. Công an giao thông, công an hình sự, mặc đồng phục và thường phục, võ trang bằng dùi cui, đã ngăn cản không cho các bạn trẻ trao quà cho đồng bào. Họ phải chạy lên huyện nhờ giải quyết. Chủ tịch xã nại lý do việc tặng quà Giáng sinh chưa được “đăng ký” với chính quyền, đồng thời còn cho công an chìm quay phim, chụp hình, để đe dọa các bạn trẻ đi làm việc thiện.
Tại sao chỉ một việc đi giúp đỡ bà con sống bên mình mà cũng phải đi đăng ký, phải xin phép trước? Có người dân nước nào trên thế giới phải sống như vậy hay không? Đằng sau hành vi “man rợ” cấm đồng bào không được giúp đỡ lẫn nhau, lý do ngấm ngầm là những người dân thuộc giáo phận Vinh, trong đó có Giáo xứ Phù Long, đang bị chính quyền theo dõi, ngăn cấm mọi hoạt động. Việc từ thiện diễn ra trong mùa Lễ Giáng sinh, biểu dương tinh thần đoàn kết của những người đồng đạo, càng bị cấm đoán mạnh hơn.

Biến cố trên xảy ra ở một xã hẻo lánh tỉnh Nghệ An nhưng đáng được dư luận quốc tế biết đến. Vì hành động này tiêu biểu cho thái độ và hành động của chính quyền cộng sản đối với sinh hoạt của tín đồ mọi tôn giáo, không riêng gì các giáo dân. Trong bản tin mạng Mạch sống, Tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng cho biết các quan sát viên quốc tế đã được báo động để theo dõi tình trạng của các hội thánh Tin lành tư gia của người H’mong ở các tỉnh Tuyên Quang, Cao Bằng, Bắc Kạn, Thái Nguyên, Điện Biên và Đăk Nông. Tình hình Hội Thánh Lành Đấng Christ ở các tỉnh từ Đăk Lăk, Lâm Đồng, Kontum, xuống Quảng Ngãi, vào tới Sóc Trăng; sinh hoạt của Hội Thánh Đê Ga và cộng đồng Công giáo Hà Mon ở Gia Lai, Hội Thánh Tin lành Bụi Tre ở Đắk Nông, đều đang được chú ý. Tại các tỉnh vùng Tây Bắc, ông Nguyễn Đình Thắng báo tin Toà Giám mục Hưng Hoá yêu cầu cử hành lễ Giáng sinh cho giáo dân các huyện Nậm Pồ, Mường Tè và Mường Nhé, cũng bị chính quyền địa phương bác bỏ.

Tại sao chúng ta cần theo dõi quyền tự do sinh hoạt của các nhóm tín đồ Tin lành lẻ loi mới thành lập, hay mấy trăm đồng bào Công giáo ở các xóm đạo xa xôi hẻo lánh? Bởi vì khi một chính quyền công khai ngăn cấm không cho người dân sinh hoạt tôn giáo của mình thì họ cũng sẵn sàng xâm phạm các quyền tự do khác, của những công dân khác.

Những viên công an ngăn cản không cho các thanh niên đi làm việc thiện ở tại Làng Chài, Nghệ An cũng không khác gì những công an vừa mới bắt giam những bloggers Nguyễn Quang Lập và Người Lót Gạch. Cũng chính những công an như thế đã bắt giam, đánh đập người dân cho đến chết rồi ngụy tạo cảnh họ treo cổ tự tử. Chết trong đồn công an là một hiện tượng đang diễn ra như một căn bệnh ung thư, chứng bệnh đang lan khắp cơ thể nước ta. Hiện tượng cấm các tín đồ hành đạo rải rác đó đây, hoặc lâu lâu bắt giam một, hai bloggers, cũng là những ung nhọt đang lên mủ.

Những ung nhọt đó dù chưa giết chết được thân xác dân tộc Việt Nam nhưng đang hủy hoại phẩm giá của mọi con người Việt Nam. Người bị cảnh sát công an bắt giam có quyền được đối xử công bằng theo đúng luật lệ vì họ là một con người có nhân phẩm. Các tín đồ phải được tự do hành lễ hay làm việc thiện, vì họ cũng đều là những con người, có đức tin, có giá trị. Quyền được xét xử theo luật pháp cũng không khác gì quyền được thờ phụng theo niềm tin của mình hay quyền đi làm việc thiện giúp đồng bào nghèo khó.

Những người bị bắt giam, bị đánh đập đến chết, họ đều chết trong nhục nhã. Gia đình, bà con, bạn bè, làng xóm của họ cũng chịu cùng một nỗi nhục nhã. Những người bị cấm đoán cử hành lễ nghi, bị ngăn cản không cho làm việc thiện, cấm không được phát biểu ý kiến trên mạng, trong blog, cũng nhục nhã không kém. Chịu nhục nhã, vì họ đều không được đối xử như những con người. Đòi tự do tôn giáo, tự do hội họp, tự do phát biểu, tự do bầu cử là đòi được sống xứng đáng làm người. Nhân quyền là quyền sống như những con người. Bảo vệ nhân quyền là bảo đảm cho nhân phẩm của mọi người được tôn trọng.

Những viên công an đánh đập người đến chết, đi bắt bớ các bloggers, hay đi ngăn cản các buổi hành lễ, họ chỉ nằm trong một bánh xe răng cưa trong cả guồng máy tư pháp đầy khuyết tật. Trong guồng máy đó còn cả những thẩm phán chỉ biết nghe lệnh “cấp ủy” mà không dám xét xử theo luật lệ cùng lương tri, lương tâm. Guồng máy đó được một đảng chuyên chế nặn ra và nuôi dưỡng từ hơn nửa thế kỷ nay, … bảo vệ quyền hành và lợi lộc của các kẻ cầm đầu. Những viên công an chỉ là đám ở dưới đáy, đứng vào hàng thấp nhất. Bên trên họ còn có những đại biểu “quốc hội…” đã biểu quyết các điều luật như Điều 88, 258, 79 Bộ Luật Hình sự, để chế độ độc tài dùng đàn áp bất cứ ai có thể làm họ lo bị mất quyền hành và lợi lộc…

Con người Việt Nam chỉ lấy lại được nhân phẩm khi nào guồng máy thực sự dân chủ và Nhà nước thực thi tam quyền phân lập. Chúng ta không thể làm ngơ, bỏ qua, khi hai chục hoặc một trăm tín đồ của một giáo hội bị cấm làm lễ Giáng sinh. Cũng không thể coi là chuyện nhỏ đáng quên khi một dân lành bị đánh chết trong đồn công an, hoặc hai, ba bloggers bị bắt. Bởi vì quyền tự do của mỗi người và mọi con người đều nối kết chặt chẽ với nhau.

Tự do là một trạng thái không thể chia cắt. Tự do được thể hiện trong toàn thể xã hội. Không thể tách riêng, ban quyền tự do cho người này còn người khác không được hưởng. Cũng không thể cắt rời quyền tự do thuộc phạm vi này với quyền tự do trong phạm vi khác. Bởi vì khi một người bị tước đoạt tự do mà xã hội bỏ qua không phản ứng thì quyền tự do của tất cả mọi người bị đe dọa. Một xã hội  hoặc có tự do hoặc không có tự do, không thể nói chỉ cho hơi hơi tự do một chút, rồi sẽ phân phát dần dần như ban phát tem phiếu.

Tất cả các quyền tự do đều có giới hạn. Nhưng các giới hạn đó phải được minh định bằng luật lệ, mà luật lệ phải công bằng, không phân biệt đối xử, do đại biểu của người dân đặt ra, do các cuộc bầu cử tự do. Đó là nền tảng của văn minh hiện đại. Cả loài người đang tiến vào cuộc sống dân chủ tự do như thế, sau bao thế kỷ đấu tranh. Người Việt Nam không thể chấp nhận mình tụt hậu mãi mãi, cả về kinh tế lẫn chính trị. 

Đồng bào chúng ta lo cơm ăn áo mặc đã đủ khổ, cho nên cảnh tụt hậu kinh tế được quan tâm nhiều nhất. Chúng ta phải cùng nhau đánh thức mối quan tâm về tự do, về quyền sống làm người. Bởi một chính thể chuyên chế khinh mạn phẩm giá con người cũng là chế độ đã đưa dân tộc xuống hàng nghèo khó, lạc hậu nhất thế giới.

N.N.D.


Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link