Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Saturday, December 27, 2014

CÙNG TRẢ NỢ “NHÂN TÂM” CHO BỌ LẬP

 

CÙNG TRẢ NỢ “NHÂN TÂM” CHO BỌ LẬP

Trần Quí Cao – 141225
banbolap9Bài của tác giả Võ Thị Hảo “Lẽ Nào Người Việt Nam không nợ tiền đò sự thật?” (1) viết về sự kiện nhà văn Nguyễn Quang Lập, tức Bọ Lập, bị bắt, và về các phản ứng của xã hội sau sự kiện đó, đối với tôi, là một bài chuyển tải nhiều lí lẽ và cảm xúc.

Chị Võ Thị Hảo, cùng quan điểm với một số tác giả khác, cho rằng Bọ Lập bị nhà cầm quyền bắt vì ông đã tình nguyện lấy trang Blog Quê Choa của mình làm “con thuyền chuyên chở Sự thật”. Và chị hỏi, có ai trong số trên một trăm triệu lượt người đọc trang Quê Choa thấy mình nợ tiền đò Sự thật của Bọ Lập hay không. Những người này đã làm gì để trả món “nợ nhân tâm” này?

Sau khi Bọ Lập bị bắt, đã có các bài viết trên mạng, và các thể hiện khác, của nhiều người, đòi trả tự do cho Bọ Lập hay phân tích nguyên nhân của việc bắt bớ. Nhìn chung, các bài viết này cho rằng Bọ Lập vô tội, Bọ Lập là người hiền lành, lương thiện, có dũng khí, có sĩ khí, có trách nhiệm, có tâm huyết với đất nước, dân tộc… Lược qua các trang mạng ôn hòa và không thuộc chính phủ, người ta thấy sự bất bình đã lan rộng hơn và được nâng lên một mức độ cao hơn.

Đã lại có những phong trào, những vận động chữ kí đòi trả tự do cho Bọ Lập. Cho tới ngày 23/12/2014 phong trào Yêu cầu trả tự do cho nhà văn Nguyễn Quang Lập tức Blogger Quê Choa đã thu thập trên 1.400 chữ kí. Chú ý rằng trong chế độ độc đảng và toàn trị, báo chí, luật pháp, công an, quân đội nằm trong tay đảng độc tài, đã có biết bao các bắt bớ đàn áp vô lí một cách ngang nhiên, biết bao cái chết khi bị công an bắt về trụ sở, biết bao bản án bỏ túi sẵn, biết bao truy bức, tận diệt cơ hội làm việc, cơ hội cư trú, truy bức tới tận con cái của họ, những người bất đồng ý kiến chính trị ôn hòa… thì con số những người tham gia kí tên công khai đòi trả tự do cho Bọ Lập là một hành vi can đảm, rất can đảm.

Nếu chúng ta tính rằng một người kí tên giữa lòng xã hội bị khủng bố bởi chế độ  độc tài toàn trị, về mặt số lượng, tương đương với một ngàn chữ kí trong lòng xã hội dân chủ pháp trị, thì con số chữ kí thu thập được đã là trên một triệu bốn trăm ngàn (1.400.000) đòi tự do cho Bọ Lập (thực lòng tôi tin rằng con số này có thể nhiều lần hơn thế nữa nếu sự thu thập chữ kí được tiến hành trong một xã hội thực sự Dân chủ và Văn minh).

Như vậy, ngoài những người can đảm kí tên công khai, tôi tin rằng có rất nhiều người không kí tên nhưng đồng tình rằng chính quyền không tôn trọng luật pháp (vốn đã rất mù mờ và thiếu lí lẽ của Việt Nam), rằng việc bắt bớ thể hiện tính bất nhân, bất nghĩa, bạo ngược với người dân lương thiện. Các bàn tán xôn xao trong quán cà phê, ngoài sân trường, trong văn phòng làm việc… tại các thành phố lớn như Tp. Hồ Chí Minh, Hà Nội, Đà Nẵng, Biên Hòa…

Như vậy, dù Bọ Lập không yêu cầu trả tiền đò, số người sẵn sàng góp sức cho Bọ Lập không ít. Tôi tin rằng đây là số đông có ý nghĩa. Nó tạo nên một cái biển mênh mông nâng đỡ trên mặt nước của nó những con người dũng cảm lao tới như những con tàu xung kích. Bất mãn, phê phán, lí luận của số đông đó sẽ thấm sâu, lan rộng để tới ngày kia thành quan điểm công chúng. Quan điểm công chúng sẽ tạo nên phong trào công chúng, Hành hộng công chúng xóa bỏ bất công để thiết lập công bằng, xóa bỏ chậm tiến để thiết lập văn minh, xóa bỏ phi nhân để thiết lập nhân bản, xóa bỏ độc tài toàn trị để thiết lập dân chủ pháp trị…

Cũng xin thưa rằng, dù khâm phục lòng can đảm của những người kí tên công khai, người viết không hề cho rằng những người không kí tên là không can đảm hay hèn nhát. Mỗi người lựa chọn cho mình cách thức phản ứng mà họ thấy hữu hiệu nhất, hay thích hợp với hoàn cảnh của họ nhất. Nếu chúng ta cùng trân trọng một mục tiêu chung, chúng ta sẽ trân quí các ủng hộ cho mục tiêu đó, dù mỗi ủng hộ có các chiến lược khác nhau, hình thức khác nhau.

Tôi tin rằng đối với đa số các người đấu tranh, mục tiêu trước mắt của phong trào là vì Bọ Lập. Vì một con người vì đấu tranh cho các giá trị Tự do, Dân chủ, Pháp trị một cách quả cảm và lương thiện mà bị đàn áp vô lý và tàn nhẫn. Mục tiêu xa hơn là góp sức bảo vệ các con thuyền chuyên chở Sự thật. Càng có đông những con thuyền này thì trình độ Dân trí càng được nâng cao, dân chúng không dễ bị bịt mắt hay bị lừa dối nữa. Lúc đó sự nghiệp xây dựng xã hội Tự do, Dân chủ, Pháp trị thực sự chính danh mới đạt các mục tiêu quan trọng hơn.

Cho nên tôi rất vui đọc các bài viết của các tác giả như Phạm Chí Dũng, Hà Sĩ Phu, Mai Tú Ân, Nguyễn Thị Từ Huy, Huy Đức… Và tôi cũng rất được khuyến khích khi theo dõi các hoạt động yêu cầu trả tự do cho Bọ Lập như của Tổ chức Theo dõi nhân quyền thế giới hay của phong trào thu thập chữ ký Yêu cầu trả tự do cho nhà văn Nguyễn Quang Lập Tức Blogger Quê Choa. Trong tinh thần đó, tôi đón nhận lá thơ ngỏ của các GS. Ngô Bảo Châu, Đàm Thanh Sơn, Vũ Hà Văn như một góp sức cho phong trào này.

Mỗi người, mỗi nhóm có văn phong riêng, có chiến lược trình bày riêng, chiến lược tranh đấu riêng… Xin cùng hoan nghênh tất cả các góp sức hướng tới mục tiêu chung. Lá thơ ngỏ của ba GS nói trên có thể dùng một văn phong, một lập luận không giống văn phong và lập luận của những người khác thì cũng xin đừng vì đó mà công kích, mà suy đoán và qui chụp. Mục tiêu của lá thơ rất rõ ràng: yêu cầu trả tự do cho Bọ Lập.

Lúc này, trong tâm trạng của một người mong mỏi sự công bằng cho Bọ Lập, tôi cảm nhận một niềm vui thêm khi có thêm một người lên tiếng cho mục tiêu này, và cảm nhận một nỗi buồn, nỗi lo khi có những công kích lẫn nhau giữa những người bênh vực Bọ Lập. Có là phung phí nguồn lực không, khi những người cùng mục tiêu, thay vì hợp lực, lại tự tạo nên đối lực khiến phong trào không đủ sức mạnh như mong muốn?

Thực ra, vấn đề Bọ Lập không chỉ nằm trong cá nhân Bọ Lập. Một nhà văn, một thư sinh đau yếu, có quan điểm chính trị xã hội độc lập và ôn hòa, nổi tiếng vì văn tài và trang blog có nhiều người truy cập. Nếu không tiềm chứa mối nguy hiểm thật sự thì không nhà cầm quyền nào động tới con người như vậy.
Mối nguy hiểm đó là gì?

Là Sự thật trang Blog chuyên chở!

Là số lượng độc giả rất đông đảo đang đọc, thảo luận các Sự thật đó!

Là số lượng dân oan mất đất đang gào thét khắp nơi? Là những án oan, những bức cung, những nạn nhân bị đánh chết trong đồn công an ngày càng nhiều và càng khó giấu diếm hơn!
Là những tổ chức xã hội, dù yếu ớt vì bị cấm đoán và đàn áp, đang lớn mạnh về số lượng và chất lượng hoạt động, đang lên tiếng nói và hành động vì tiến bộ xã hội, phản kháng đàn áp, bênh vực bất công, đòi các quyền tự do căn bản cho dân chúng!

Là các yêu sách của Trung Quốc về lãnh thổ, biển đảo của Việt Nam, là các giàn khoan ngang ngược đã và sẽ cắm thêm nữa vào thềm lục địa tổ quốc, là đường lưỡi bò chín đoạn, là các căn cứ quân sự Trung Quốc xây dựng trên lãnh thổ Việt Nam họ vừa chiếm được còn tươi màu máu quân ta, là oan hồn 64 chiến sĩ đảo Gạc Ma chết tức tưởi vì lệnh buông vũ khí khi giặc tràn tới, là nỗi uất ức của hàng chục ngàn chiến sĩ và dân chúng biên thùy phía Bắc bị quân Trung Quốc xâm lăng sát hại dã man và đau đớn thay, bị chính những kẻ đồng bào cam tâm thần phục giặc, vùi chôn, xóa sạch dấu tích bi hùng của Việt Nam trước sự tàn ác của giặc dữ!

Là các tin tức ngày càng phơi bày trước công chúng về công hàm nhượng đất của thủ tướng Phạm Văn Đồng, về các thỏa thuận Thành Đô mà những chứng nhân ghi lại rằng qua đó lãnh đạo Việt Nam quì gối trước thiên triều Trung Cộng, mà căm phẫn thay, trước những câu hỏi quang minh chính đại của các tầng lớp nhân dân, tới nay chính quyền Việt Nam vẫn không thèm và không dám lên tiếng trả lời!

Là tin tức và hình ảnh của các tài sản hoành tráng và sang trọng, của các vụ tham nhũng ngày càng lớn hơn và càng ngang ngược một cách công khai hơn của những quan chức nhà nước và đảng viên ở tất cả các cấp độ từ xã, huyện, tới tỉnh, Trung ương, Bộ chính trị đảng Cộng sản Việt Nam…!

Là xu hướng chung của thế giới ngày càng liên kết nhau trên các tiêu chuẩn chung về Dân chủ, Tự do và Pháp trị, về Quyền con người!

Là các khó khăn dồn dập của những chế  độ độc tài mang hơi hướm hay khoác bộ áo Xã hội chủ nghĩa còn sót lại trên thế giới mà chính quyền Cộng sản Việt Nam đang mong muốn dựa dẫm, cầu viện? Các chế độ mà bên ngoài thì hung hăng lấn chiếm lân bang, thực thi chính sách ngoại giao tráo trở, bên trong thì áp đặt nền cai trị độc tài áp bức? Là sự rung rinh của chế độ Putin và các nguy cơ phản kháng xã hội tiềm ẩn của chế độ Cộng sản Trung Hoa!

Người viết nghĩ rằng mỗi thứ một chút, tất cả các điều nói trên đều góp phần vào quyết định bắt giam Bọ Lập. Bởi vì những điều đó đang là nỗi sợ hãi ngày càng lớn của chính quyền.

Chị Võ THị Hảo ơi, những người đọc blog Quê Choa đang trả tiền đò đây. Công khai hay thầm lặng, thụ động hay chủ động. Dân chúng thì xôn xao, cười chê, khinh bỉ. Người đấu tranh cho Tự do Dân chủ thì quyết tâm hơn. Nhiều đảng viên bình thường bàn tán chê bai và xa lánh đảng Cộng sản Việt Nam. Nhiều đảng viên cao cấp đang có tiếng nói từ bên trong, không chỉ đòi trả tự do cho Bọ Lập mà còn đòi môt đất nước dân chủ hơn, đoàn kết dân tộc hơn để phát triển tổ quốc giàu mạnh và bảo vệ chủ quyền trước họa xâm lược rất rõ ràng của Trung Hoa.

Những người đang trả tiền đò, trong cuộc sống bình dị và thầm lặng, bằng cách thảo luận và vạch rõ rằng chính thể độc tài và toàn trị này, chính thể đã bắt giam Bọ Lập, đã từ rất lâu ở vị trí đối lập với Nhân dân, phản bội lại Tổ Quốc, đi ngược chiều tiến hóa Dân chủ Văn minh. Và, trong khi tầng lớp cầm quyền căm ghét và thù địch với các biến chuyển đương nhiên xã hội, thì con số đảng viên tin rằng diễn biến hòa bình sẽ tự nhiên đến như một phát triển tất yếu đang ngày càng đông đảo! Đó chẳng phải là món “tiền đò” mà nhà văn Nguyễn Quang Lập mong muốn thu lại hay sao?

T.Q.C.
Tác giả gửi BVN
Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm của người viết.
(1) Võ Thị Hảo. Lẽ Nào Người Việt Nam Không Nợ Tiền Đò Sự Thật?. Trang AnhBaSam, posted ngày 19/12/2014.
__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh

Quốc kỳ CSVN được in vào poster cảnh cáo trộm cắp ở Nhật


Quốc kỳ CSVN được in vào poster cảnh cáo trộm cắp ở Nhật
Người Việt: Friday, December 26, 2014 5:18:43 PM

SÀI GÒN (NV) - Cờ đỏ sao vàng được dùng làm nền cho một poster cảnh cáo người Việt Nam làm việc, học hành tại Nhật hãy ngưng trộm cắp và “lao động” (làm việc, học hành) theo cách lương thiện.



Poster cảnh cáo người Việt hãy ngưng trộm cắp tại Nhật. (Hình: Internet)

Poster vừa kể được một du học sinh theo học tại Học Viện Matsuyama, thành phố Matsudo, Chiba chụp lại khi nhìn thấy nó trong khuôn viên của học viện này rồi đưa lên Internet.
Trên poster, nền đỏ của quốc kỳ Việt Nam được trình bày như một mảng máu. Ngoài cảnh báo “Trộm cắp Stop!” người thiết kế còn dùng một khẩu hiệu mà Đảng CSVN vẫn dùng để nhắc nhở người Việt Nam làm việc, học hành tại Nhật: “Lao động là vinh quang.”
Những cảnh báo tương tự nay nhan nhản trên khắp đất Nhật sau khi người Việt đổ đến Nhật làm thuê, du học. Hồi tháng 4 vừa qua, cảnh sát Nhật công bố một thống kê về tình trạng phạm tội của các sắc dân ngoại quốc đến Nhật làm việc và học hành trong năm 2013.
So với 2012, số vụ phạm tội của người ngoại quốc tại Nhật trong năm 2013 tăng 8%. Dẫn đầu về số vụ phạm tội tại Nhật là người Trung Quốc, kế đó là người Việt và xếp thứ ba là người Đại Hàn. Tuy nhiên, cũng theo thống kê vừa kể thì người Việt dẫn đầu về trộm cắp tại các cửa hàng, siêu thị.
Trong thập niên vừa qua, số vụ phạm pháp của những người Việt trên đất Nhật tăng 60%. Nếu năm 2004 chỉ có 713 người bị bắt thì năm 2013, con số này là 1,118. Đáng chú ý là những vụ trộm cắp hàng hóa trong các cửa hàng, siêu thị tại Nhật do người Việt thực hiện và bị phát giác đều dính líu đến Vietnam Airlines.
Hồi thượng tuần tháng 4, cảnh sát Nhật lục soát văn phòng của Vietnam Airlines tại Tokyo rồi bắt giữ một nữ tiếp viên 25 tuổi. Cô này bị cáo buộc đã tiêu thụ hàng gian, bằng cách giúp vận chuyển số hàng hóa trộm cắp trị giá 120,000 yen từ Nhật về Việt Nam hồi tháng 9 năm 2013.
Cảnh sát Nhật bảo rằng họ có bằng chứng cho thấy còn đến 20 nhân viên khác của Vietnam Airlines tham gia tiêu thụ hàng gian và đã phát lệnh triệu tập năm nhân viên của Vietnam Airlines, gồm cả phi công của Vietnam Airlines.
Cục trưởng Hàng Không Quốc Doanh Việt Nam thừa nhận, chuỗi scandal vừa kể ảnh hưởng nghiêm trọng đến cả uy tín của các hãng hàng không Việt Nam lẫn thể diện của người Việt. Buôn lậu của nhân viên Vietnam Airlines không chỉ là phạm pháp mà còn “uy hiếp an toàn hàng không” vì họ có thể nhận tiền để vận chuyển cả những vật nguy hiểm.
Đó là lần đầu tiên một viên chức chịu trách nhiệm về an toàn hàng không ở tầm quốc gia thú nhận, buôn lậu của nhân viên hàng không đe doa an toàn hàng không. Trong khi trên thực tế, phi công và tiếp viên của Vietnam Airlines đã buôn lậu đủ thứ và từ khắp nơi, gây tai tiếng khắp thế giới.
Trong hàng chục năm qua, phi công từ chính đến phụ, tiếp viên từ nam đến nữ của Vietnam Airlines liên tục gây ra scandal ở cả Nhật, lẫn Đại Hàn, Úc,... vì tổ chức trộm cắp - tiêu thụ đồ gian, nhân viên của Vietnam Airlines còn buôn lậu, chuyển ngân lậu, dính líu đến các tổ chức buôn bán ma túy.
Cũng trong tháng 4, tờ Người Lao Động lập lại nội dung mà dư luận râm ran từ lâu, đó là để được tuyển làm phi công phải hối lộ 50,000 Mỹ kim, tiếp viên phải hối lộ 25,000 Mỹ kim,... nên những nhân viên Vietnam Airlines phải “làm thêm” để gỡ vốn và khi trò chuyện với ông Lại Xuân Thành, cục trưởng Cục Hàng Không Việt Nam có hỏi ông ta nghĩ sao về dư luận này.
Viên cục trưởng Cục Hàng Không Việt Nam không phủ nhận, đồng thời thú nhận không dễ ngăn ngừa vì tuyển dụng là chuyện của doanh nghiệp. Ông ta bảo rằng “không loại trừ khả năng” nhận hối lộ khi tuyển dụng - một trong những nguyên nhân chính khiến phi công, tiếp viên liên tục phạm pháp. (G.Đ)


__._,_.___

Posted by: Lu Giang 

Ai đã giật băng tang trên vòng hoa người chết?


http://www.vlink.com/hihoa/hihoaho_BoChinhTriCSVN.jpgImage

Ai đã giật băng tang trên vòng hoa người chết?

Nhà văn Võ Thị Hảo, viết từ Hà Nội
2014-12-24
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
Nhà văn Bùi Ngọc Tấn (1934-2014)
Nhà văn Bùi Ngọc Tấn (1934-2014)
RFa files

Khổ nạn xác thân
6h15 phút ngày 18/12/2014, nhà văn Bùi Ngọc Tấn đã lìa đời. Hôm ấy ông nằm,  xác thân còm cõi, đợi được bạn bè và những người thân yêu đưa đi khỏi cái thể chế đã từng giam cầm và luôn chỉ muốn tiếp tục giam cầm những người như ông. Nói cho cùng, cuộc đời Bùi Ngọc Tấn là một kiếp khổ nạn tạo nên bởi thể chế độc tài vốn thù địch với công lý,  minh bạch và sự chính trực.

Thân xác ông  còm cõi vì đã trải qua một những tháng năm bị cắt xén, bị vu cáo, bị tù đày oan trái. Thân xác ấy sống với hầu hết những ngày ăn không đủ no, ốm không đủ thuốc, giật gấu vá vai trong  mức sống tối thiểu nhiều năm quằn quại mưu sinh và luôn phải nghe ngóng, nơm nớp lo sợ  rằng bất kỳ lúc nào, dưới mệnh lệnh ngẫu hứng của bất kỳ ai đó trong thể chế này, người ta đều có thể  giết chết  tác phẩm của ông , giật mất miếng ăn cuối cùng của vợ con ông và tống ông vào tù ngục.

Khổ nạn là kiếp  của người có tài năng mà cứ cố sống tử tế, không đánh mất lương tri dưới một xã hội  cổ vũ người ta lưu manh và giả trá để tồn tại.

Hương hồn còn bị giật mất băng tang
Vì sự lựa chọn ấy, ông thậm chí còn bị thù địch và đối xử tàn tệ ngay cả khi đã chết.

Thông tin cho biết, trong đám tang ông, nhiều vòng hoa mang chút nghĩa tận bày tỏ lòng thương tiếc với hương hồn ông cũng bị giật mất. “Chuyện an ninh giật băng tang của một số vòng hoa tại đám tang Luật sư Lê Hiếu Đằng, một thành viên trong Nhóm cố vấn của Diễn đàn XHDS,  một năm trước mọi người đã biết. Các nhân sĩ lúc đó đã làm lại các băng tang để gắn vào. 

Năm nay tại đám tang nhà văn Bùi Ngọc Tấn, ở Hải Phòng, việc đó lại diễn ra. Ngày 19-12-2014 băng tang các vòng hoa của Diễn đàn (Paris) và Ban Vận động Văn đoàn Độc Lập Việt Nam đã bị giật đi, và 2 đoàn đã vào viếng với các vòng hoa bị mất băng tang... Băng tang của Diễn đàn xã hội dân sự cũng bị giật mất...(theo Bauxit Việt Nam -23/12/2014).

Nếu thông tin này là đúng, thì những người có lương tâm  còn tìm nổi ngôn từ nào để bình luận trước việc làm tàn nhẫn này nữa không?
Người VN xưa nay chí ít vẫn biết chùn tay trước những việc quá đỗi thất đức, chẳng hạn biết  coi “nghĩa tử là nghĩa tận”, nhưng trong vụ việc giật băng tang người chết thì thật quá táng tận lương tâm.

Lẽ nào an ninh VN – một lực lượng hùng hậu, được trang bị hiện đại về mọi mặt, đại diện cho sức mạnh và tư thế của nhà cầm quyền VN trước nhân dân VN và thế giới lại làm một việc nhỏ mọn là đi giật băng tang của một người đã chết?!

Ai có thể tin được điều đó, ở thế kỷ 21 này?! Những việc đại loại như đào mồ quật mả, phá rối đám tang...tưởng như chỉ có trong thời trung cổ hoặc thời phong kiến, hoặc cùng lắm là ở thời Cách mạng Văn hóa, Đại nhẩy vọt ở Trung quốc hoặc  Cải cách ruộng đất ở VN trước đây, sao lại có thể xẩy ra ở thời văn minh hiện đại này?!


Thật đáng buồn là việc giật băng tang do lực lượng nào đó tổ chức lại  có tính hệ thống, khi hiện tượng này lặp lại từ  đám tang của một trong những vị  “khai quốc công thần” như tướng Trần Độ, nguyên Phó chủ tịch Quốc hội(tháng 8/2002), cho tới đám tang nguyên Nguyên phó Chủ tịch Ủy ban MTTQ Việt Nam TP.HCM Lê Hiếu Đằng(tháng 1năm 2014) – một người đã có công lao lớn xây dựng nên thể chế này trong kháng chiến chống Mỹ và  , đến bây giờ là đám tang nhà văn Bùi Ngọc Tấn. Tại sao trong năm 2014 này, việc giật băng tang người chết  lại lặp lại với tốc độ nhanh chóng?

Điểm chung của ba con người đã chết mà còn bị giật mất băng tang là gì? Là bởi họ đã thức tỉnh khỏi sự u mê, gỉả trá, dám có chính kiến  và bày tỏ lòng chính trực. Họ đã nói và viết Lời Thật với chính mình và đồng bào của mình. Họ không cam tâm lưu manh hóa và nô lệ để hưởng lợi. Chính vì vậy, họ đã có được một ảnh hưởng mạnh mẽ trong trái tim và lý trí công chúng. Vì thế họ bị đối xử thù địch ngay cả khi đã chết.

Việc giật băng tang của người chết, nhất là đối với những người đáng kính nể như Trần Độ, Lê Hiếu Đằng, Bùi Ngọc Tấn chỉ càng khiến cho người ta nhận ra sự nhỏ nhen của những người  đã nhẫn tâm làm ra điều đó, chỉ càng khiến nhân tâm  thêm phẫn nộ.
Bùi Ngọc Tấn- nhà văn vừa rời bỏ chúng ta mà đi, là một trong những người bị đày ải trên dương gian. Bị đày ải cả một đời bằng những ác mộng tù đày và hết một đời mà  không ra ngoài được ác mộng.

 Bị đày ải bởi vô tội mà bị bắt vào tù, cả một cuộc đời và tài năng cùng một gia đình bị vùi dập và sau khi ra tù rồi còn bị triệt hạ mọi đường sinh kế. Bị đày ải bởi cuốn tiểu thuyết – tự truyện “Chuyện kể năm 2000” của ông, được viết dù với bút pháp ôn hòa nhưng bị khai tử ngay sau khi xuất bản bởi những chi tiết có thật đặc trưng của nó về thực trạng nhà tù vô nhân đạo của VN đã như những nét rìu chạm khắc lên trời xanh về việc người ta đã đày đọa văn nghệ sĩ như thế nào. Chế độ độc tài  đã không mệt mỏi và nao núng trong việc luôn minh chứng việc họ thù địch với sự thật.

Nhà tù không giam cầm được tư tưởng
Lẽ ra những kẻ bắt một người vô tội như ông vào tù phải bị đưa ra trước vành móng ngựa, phải trả giá vì sự sai trái và vô lương mình đã làm trước pháp luật, phải xin lỗi và bồi thường danh dự, bồi thường thiệt hại  cho Bùi Ngọc Tấn. Nhưng  nếu như việc đó là lẽ đương nhiên ở các nước văn minh thì lại là điều không có ở một nước độc tài chuyên bóp nghẹt tự do ngôn luận và hành xử trước sau cũng là cách thể hiện khác nhau của phương châm “trí phú địa hào đào tận gốc trốc tận rễ”, “trí thức không bằng cục phân” của Mao Chủ tịch.

Lúc sinh thời,  hành trình của Bùi Ngọc Tấn là hành trình của một người viết đi từ chỗ sáng tác theo mệnh lệnh tuyên truyền  nhưng  đã sớm thức tỉnh để viết cho sự thật và nền tự do. Với những người có tài năng và bản lĩnh, thể chế độc tài, nhà tù có thể giam cầm thân xác nhưng không giam cầm nổi tinh thần và tư tưởng của họ. Với Bùi Ngọc Tấn cũng vậy. “Chuyện kể năm 2000” của ông càng bị cố tình giết chết, lại càng tái sinh mạnh mẽ trong lòng người đọc.
Từ khi được sinh ra, sống đời trai trẻ đến lúc già và khi mất, tám mươi năm cuộc đời ông hầu hết đi trong bất công, bệnh tật và bần hàn. 

Nhưng điều đau khổ nhất khiến ông trăn trở khôn nguôi là người VN chưa từng có một ngày được sống trong một thể chế và một xã hội thực sự có dân chủ, nhân quyền và tự do. Những người bạn chí cốt, có  tài năng và có nhân cách  của ông như Lê Đạt, Dương Tường, Phạm Toàn, Lê Bầu, Nguyễn Xuân Khánh...cũng đều từng bị đày đọa vô cớ và nhiều người phải sống lay lắt vất vưởng của một kiếp văn nhân trong một xã hội thù địch với tri thức và những người viết không chịu sống đời nô lệ, nói và viết trái với lương tâm của mình.

Cuộc đời và sự nghiệp văn chương của Bùi Ngọc Tấn là một minh chứng hùng hồn về việc nhà tù chỉ có thể giam cầm được thân xác mà không giam cầm được tư tưởng và tài năng, nhân cách nhà văn.

Một cái tên chưa thể quên dưới mặt trời
Tôi đã quên tên tôi dưới mặt trời”. Câu thơ  xuất sắc này của Bùi Ngọc Tấn thể hiện nhiều điều về thân phận của một con người – một nhà văn bị buộc phải sống trong một đám đông như một con kiến trong một đàn kiến, như một con cừu cúi mặt đi trong một đàn cừu. Để thích ứng, người ta phải tự mắc bệnh nhòa, cố gắng quên bản ngã, cá tính, chính kiến của mình, để được tồn tại.
Kìa hãy xem trong rừng biển những cái tên xu thời, viết để bợ đỡ nịnh hót cho đám cầm quyền của mọi loại nhân vật và chính thể. Tên tuổi của họ đã từng được thổi lên trời dưới những ánh sáng giả, nhưng rồi chẳng bao lâu lại lịm tắt dưới mặt trời và chỉ để lại trong tâm trí người đọc thời ấy cũng như đời sau sự ngán ngẩm và khinh miệt.

Lẽ ra cái tên Bùi Ngọc Tấn đã bị người đọc chối bỏ, nếu ông chỉ viết theo đơn đặt hàng  xu phụ, nếu như ông đã tự nhiễm được bệnh nhòa, nếu chính ông lãng quên được nỗi đau của cộng đồng người Việt. Ngược lại,  việc bị tước đoạt tự do và quyền làm người đã thức tỉnh ông, là một bước ngoặt đưa ông từ bỏ thứ văn chương tầm thường tẻ nhạt tô hồng sang một thứ văn chương cao cấp hơn  nói về khát vọng ghi tạc lại nỗi đau, sự u tối tàn bạo của cường quyền và cái đẹp đến đau đớn của sự  quằn quại vươn lên của nhân tính trong những hoàn cảnh khắc nghiệt .

Bởi thế, dẫu chưa phải thiên tài, Bùi Ngọc Tấn là một trong những nhà văn chưa thể quên dưới mặt trời.

Về cuộc đời và sự nghiệp của ông, dư luận đã có những đánh giá xác đáng và đầy cảm kích:

Bùi Ngọc Tấn đã sống trọn vẹn cuộc đời khổ nạn và cống hiến, ông là hình ảnh của một dân tộc bị bạo quyền vùi dập, tước quyền sống, nhưng không khuất phục, vẫn bền gan nuôi ngọn lửa tự do nội tâm và khát vọng làm CON NGƯỜI đích thực. Ông là minh chứng cho chân lý: SỰ THẬT có thể bị bóng tối che phủ một thời gian, thậm chí dài, nhưng dứt khoát sẽ có ngày bùng lên tỏa sáng; con người có thể bị nỗi sợ cầm tù, nhưng rồi sẽ có ngày vùng thoát ra được để sống hiên ngang ngẩng đầu. Yếu tố thúc đẩy cái ngày ấy đến nhanh chính là những tiếng nói chân thực nhìn suốt đến đáy tâm khảm, những trang viết vắt kiệt cùng tâm huyết, chinh phục lòng người như của Bùi Ngọc Tấn.(theo  Bauxite Việt Nam )

Võ Thị Hảo, Hà Nội 24/12/2014
*Nội dung bài viết không phản ảnh quan điểm của RFA.

__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Cuối năm nhìn lại “ Đại Họa Mất Nước “ gần kề



--
Kính Chuyển
MG/HD
Cuối năm nhìn lại “ Đại Họa Mất Nước “ gần kề
MƯỜNG GIANG

            Trên đường công du ba nước Á Châu trước khi tới Bắc Kinh để dự lễ khai mạc TVH 2008, Tổng thống G.W.Bush từ Vọng Các (Thái Lan) đã gởi một thông điệp cho Hoa Lục, đại ý ông phản đối về hành động độc tài của Tàu Ðỏ, nên bị Bộ ngoại giao TC lên án gây gắt là đang xen vào nội bộ của họ. Ðây là thói quen của các vị nguyên thủ Hiệp Chủng Quốc, dù thuộc đảng nào chăng nữa, quen nói nhiều hơn làm, nên thường gây ra sự hiểu lầm tới mọi người. Ngoài ra còn dùng lối hành xử ‘ lưng chừng ‘ gần như nói một đường làm một nẻo đối với các nước độc tài ngang ngược như Tàu đỏ,Nga Sô, Bắc Hàn, CSVN, Iran, Syria, Venezuela,.khiến cho chúng chẳng nể sợ Hoa Kỳ !

            Về hành động nhượng bộ Trung Cộng từ Tổng thống Bill Clinton tới G.W.Bush qua tới nhiệm kỳ Barack Obama..gần như toàn cảnh kể cả danh dự quốc gia, đã đưa tới sự suy thoái niềm tin trên bình diện quốc tế, khiến Hoa Kỳ ngày nay đã mất dần ngôi vị lãnh tụ thế giới tự do. mà điển hình là sự kiện TT Bush công du tới đâu cũng đều bị biểu tình phản đối, kể cả Nam Hàn luôn núp dưới ô dù của Mỹ để sống còn. Tóm lại nguyên nhân dẫn tới sự bất bình của các nước Á Châu đối với Mỹ, đều khởi nguồn từ “ sự phản bội đồng minh “, quen thói con buôn chính trị, gây nên hậu chứng lo sợ bị người Mỹ bỏ rơi hay bán đứng cho Trung Cộng bất cứ lúc nào, để chia chát quyền lợi kinh tế hay chiến lược, như họ đã từng đối xử với VNCH vào tháng 4-1975.

            Những người hoài nghi nhất là tại Âu Châu và Trung Ðông, đã lên tiếng về tương lai của nước Mỹ sẽ đi về đâu ?, cho dù Tổng Thống Obama hay các dân cử đảng Cộng Hòa (nhất là John Mc Cain) có to tiếng trấn an, tuyên bố trước thế giới, qua các Hội Nghi APEC (Honoulu), Bali (Nam Dương) vào tháng 10/2011 về việc Hoa Kỳ sẽ trở lại Châu Á, Thái Bình Dương để công khai đối đầu với đế quốc Tàu đỏ.. 

Cuối cùng  những lời hứa hẹn trên, kể cả chuyện đặt căn cứ quân sự tại Tây-Bắc Úc,liên minh quân sự với Nhật.. thật sự có phải Hoa Kỳ đã thay đổi chủ thuyết “ vây chặn lâu dài “ của George F Kennan, được coi như yếu tố căn bản của chính sách đối đầu giữa Hoa Kỳ-Liên Xô trong thời kỳ chiến tranh lạnh ? Đây là cái thứ lý thuyết lổi thời, mà người Mỹ đã sử dụng để ngăn cản sự bành trướng hung hản bạo tàn của đế quốc phát xít Trung Hoa, đang thật sự gây sóng gió lửa máu khắp hoàn cầu, bằng cái gọi là “ vây chặn lâu dài, nhẫn nại nhưng kiên định và cảnh giác “.

            Cho nên những ngày huy hoàng của Hoa Kỳ vĩ đại, biểu hiện của tự do dân chủ, niềm tin lớn của nhân loại “ còn hay mất “, cũng phải tùy thuộc vào thái độ “ thành thật của người Mỹ trong cuộc đối đầu sinh tử với Trung Cộng “. Thái độ này không còn ảnh hưởng từ cuộc chiến VN vừa qua hay Iraq, Syria hiện tại, mà là chiến lược hữu hiệu bảo vệ hoàn cầu của Mỹ trước sự hù dọa về sức mạnh quân sự của Nga và Trung Cộng, nhất là trong vùng biển Thái Bình Dương đang sôi sục. Cũng vì nhượng bộ trong quá khứ, nói là để giúp cho người Tàu từ lạc hậu nghèo đói trở thành giàu mạnh số một ngày nay, thực chất là lợi dụng để làm giàu cho “ lái buôn, lái súng “ mà nước Mỹ đã phải hứng chịu thảm kịch suy thoái kinh tế, làm cho ngân sách quốc gia thâm thủng tới mức cao nhất kể từ ngày lập quốc, cảnh thất nghiệp, nạn lạm phát, vật giá leo thang, đời sống người dân thêm khốn khổ.

 Tất cả đều do ba đời Tổng Thống Mỹ sau cùng, đã nhượng bộ hết lần này tới lần khác, đồng thời còn dễ đãi mở cửa rước Trung Cộng vào quậy nát cuộc sống bình an hạnh phúc của Hoa Kỳ. .qua các loại hàng hóa “ Made in China “ độc hại giết người nhưng lạ thay tới nay vẫn ngang nhiên được bày bán công khai khắp nước Mỹ và toàn thế giới.

            Có đọc hồ sơ đặc biệt về sự đối đầu giữa Mỹ và Tàu Ðỏ, qua hai tuần lễ “ Chiến tranh lạnh “ trong tháng 3-1996 được tờ The Washington Post tiết lộ, nhân chuyến thăm Bắc Kinh của vợ chồng Clinton năm 1998, mới thấy ý chí hèn yếu của cấp lảnh đạo hành pháp Hoa Kỳ đối với kẻ thù. Ðây là một biến cố lịch sử to lớn của nước Mỹ, qua sự thách đố và khiêu khích bằng vũ lực của Tàu với Hoa Kỳ tại eo biển Ðài Loan đang có sự hiện diện của Ðệ Thất Hạm Ðội.

            Cũng vì ý chí hèn kém mà TC đã coi thường nước Mỹ ngay từ năm 1996 khi công khai tuyên bố nếu Mỹ đụng chạm tới họ, thì Tàu sẽ sử dụng bom nguyên tử để phá hũy hai thành phố Los Angeles (Mỹ) và Ðài Bắc (Ðài Loan) trong tức khắc. Cuộc diện nghiêm trọng tới mức TT Clinton đã ra lệnh cho Ðô đốc Joseph Pruehe, Tư lệnh Thái Bình Dương tại Honolulu, thành lập khẩn cấp một lực lượng đặc nhiệm gồm Hải Lục Không Quân lớn nhất từ sau biến cố Kim Môn-Mã Tổ 1958, để trực tiếp đối đầu với sự khiêu khích quân sự của Tàu đỏ. Thế là Trung Cộng rút lui và còn chối là không hề tuyên bố sẽ dùng bom nguyên tử khi có chiến tranh.

            Câu chuyện bắt đầu từ việc Tổng Thống Lý Ðăng Huy của Ðài Loan vào năm 1995, muốn xin Visa vào Mỹ thăm lại bạn bè cũ khi ông còn theo học tại Ðại Học Cornell. Ý định này đã khiến cho TC nổi cơn tam bành, ra lệnh cho Mỹ không được chấp thuận. Nhưng Quốc Hội Hoa Kỳ đã bất chấp sự cảnh cáo hăm dọa của Tàu, bỏ phiếu cho phép TT Huy được vào Mỹ. Thế là Trung Cộng gây hấn, bắt đầu từ 21-7-1995 mỗi ngày bắn qua Ðài Loan hai hỏa tiển, chỉ cách thành phố Ðài Bắc chừng 160 km. Hành pháp Mỹ lẫn Clinton im lặng không phản ứng gì vì thù ghét Ðài Loan đã qua mặt chánh quyền để đi đêm với quốc hội.

            Cuộc diện kéo dài tới ngày 23-3-1996, Ðài Loan tiến hành cuộc bầu cử Tổng thống mới, càng làm cho TC giận dữ thêm, nên ra lệnh tập trung hết hỏa tiển tới bờ biển Phúc Kiến nhắm vào Dài Loan, đồng thời chuẩn bị tấn công đảo quốc này.

            Chừng đó Clinton mới tuyên bố “ nếu TC tấn công Ðài Loan thì Mỹ sẽ chống trả “ đồng thời tại diễn dàn LHQ, Mỹ tố cáo TC lén lút bán vật liệu chế tạo bom nguyên tử cho Pakistan lúc đó đang bị cấm vận, cũng như đạo tặc Tàu ăn cắp bản quyền sao chép DVD của Mỹ. Cuối cùng Hoa Kỳ còn hăm dọa nếu TC không chấm dứt mọi hành động trên, thì Mỹ sẽ ban hành lệnh cấm vận kinh tế, cắt đứt hợp tác thuơng mại song phương.. Thế là mọi sự êm thắm và Bắc Kinh đã thưởng công cho vợ chồng Bill Clinton bằng một cuộc du hý nước Tàu vĩ đại, từ 25/6/1998 -3/7/1998 qua lộ trình Tây An, Bắc Kinh, Thượng Hải, Quế Lâm, Hồng Kông

            Thật ra giữa Hoa Kỳ và Trung Cộng là một chuyện dài mà không một ai có thể hiểu biết hết, trừ các lãnh tụ tại Tòa Bạch Ốc và Trung Nam Hải. Ðối với người Mỹ thì Trung Hoa chẳng có gì xa lạ trong quá khứ, vì cả hai từng là đồng minh chống lại phe trục ‘ Ðức-Ý-Nhật ‘ thời đệ nhị thế chiến. Năm 1949, đệ tam Cộng Sản quốc tế chiếm được lục địa, thành lập XHCN Trung Cộng, bế quan tỏa cảng, đồng thời gây thêm cuộc chiến Cao Ly và Ðông Dương lần thứ 2 (1955-1975), trực tiếp đối đầu quân sự với Hoa Kỳ. Nhờ Kissinger đi đêm móc ngoặc nên hai nước bắt đầu nối lại ngoại giao, qua ba cuộc thăm viếng của ba đời Tổng thống Mỹ : “ Richard Nixon năm 1972, Jimmy Carter năm 1979 và Bill Clinton năm 1998 “, đuợc đánh giá là những sự kiện lớn nhất trong lịch sử bang giao giữa hai nước Trung-Mỹ.

             Trong lần thăm viếng nước Tàu trước khi mãn nhiệm kỳ 2, Clinton và Giang Trạch Dân đã cùng ký ‘ Bản Tuyên Bố Chung ‘ dài 47 trang, bao gồm các lĩnh vực chính trị, quân sự, ngoại giao, kinh tế.. giữa hai nước nhưng có ảnh hưởng tới vận mệnh của Á Châu và thế giới. Hai bên còn trân trọng cam kết ký hứa, không bao giờ sử dụng vũ lực để giải quyết mọi vấn đề, kể cả vụ Ðài Loan và Tây Tạng. Sự cam kết trên, lần nữa Clinton nhắc lại khi trả lời phỏng vấn của tuần báo Express và Le Point, lúc ông ta ra mắt tác phẩm ‘ Chuyện Ðời Tôi’.

             Dịp này, cưu Tổng thống Clinton đã chỉ trích nặng nề các nhân vật tại Tòa Bạch Ốc như Rumsfeld, Cheney,Wolfowitz.. đã dùng thế lực ép buộc Tổng thống G. W. Bush, gây cuộc chiến Iraq mà ông ta nói là quá sai lầm, cho dù để thực hiện ý muốn giúp đở toàn vùng Trung Ðông và Trung Á, được sống dưới thể chế Tư Do Dân Chủ như tại Hoa Kỳ. Sau rốt, Clinton còn chỉ trích TT Bush, đã không chịu tôn trọng một số hiệp ước mà ông đã ký kết, trong đó sự kiện Mỹ bất chấp phản ứng của Nga-Trung Cộng, khi cứ tiến hành gia tăng sản xuất các loại hỏa tiển và vũ khí tối tân.. cài đặt kế hoạch Lá Chắn Chống Phi Ðạn, trên hai lãnh thổ Mỹ-Nhật.. gây nên cuộc chiến tranh lạnh giữa Tàu-Nga-Ba Tư-Bắc Hàn-Syria và Mỹ, Do Thái, Liên Âu.

            Thật ra sự rạn nứt giữa Mỹ -Trung Cộng có rất nhiều lý do, chứ không phải vì sai lầm như Clinton đã nói. Ðây cũng là những sự kiện thường trực xãy ra từ quá khứ, nên từ năm 1950 tới nay Hoa Kỳ luôn áp dụng chiến lược hai mặt để đối phó với kẻ thù nhưng vì cả hai phía còn đang lợi dụng lẫn nhau, nên đều cố bưng bít để đánh lạc hướng dư luận. Trước đây Trung Cộng vì yếu thế đã cố ngậm miệng ăn tiền kể cả chuyện Hoa Kỳ và Nato oanh kích Tòa đại sứ của mình tại thủ đô Belgrade (Nam Tư), trong cuộc chiến Kosovo vào tháng 3-1999. Tiếp tới là vụ đụng chạm trên không, khi một chiếc thám thính cơ EP-3 của Hải quân Hoa Kỳ đâm vào chiếc phản lực cơ F-8 của Trung Cộng, làm chết viên phi công Tàu. Sau đó cả phi hành đoàn Mỹ bị giam lỏng trên đảo Hải Nam, cho tới khi Tổng thống Bush ra oai xử dụng vũ lực, Trung Cộng mới chịu giảng hòa..

            Cùng thời gian này, Mỹ còn tố cáo Trung Cộng đã gài điệp viên Wen Lee Ho tại Phòng thí nghiệm quốc gia Los Alamos, để đánh cắp tài liệu chế tạo bom nguyên tử của Hoa Kỳ. Trên diễn đàn LHQ, Mỷ luôn tố cáo Tàu chà đạp nhân quyền, không tôn trọng tự do tín ngưỡng, đàn áp dã man Giáo phái Pháp Luân Công..

            Nhưng tất cả sự giả tạo trong mối quan hệ Mỹ-Hoa, cho dù được sắp xếp một cách khéo léo thế nào chăng nữa, cũng không thể kéo dài đươc lâu, khi Bắc Kinh chính thức xâm phạm tới quyền lợi sinh tử của nước Mỹ. Ðó là sự khai thác dầu hỏa, khí đốt trên thế giới và con đường vận chuyển dầu từ Trung Ðông, Phi Châu.. qua Ấn Ðộ Dương, Thái Bình Dương về Úc, Nhật, Nam Hàn, Canada và Hoa Kỳ. Trong giai đoạn lịch sử này, VN đóng vai trò quan trọng trong sự tranh chấp giữa hai siêu cường trên và chắc chắn phần thắng của bất cứ bên nào nếu có VN bên cạnh. Ðó là lý do Tổng thống Bush công khai tuyên bố ‘ Liên Minh Quân Sự đồng thời giúp VN vẹn toàn lảnh thổ ‘ .

             Sự đối đầu giữa hai nước công khai, sau khi Trung Cộng đã thu mua được nhiều đại công ty của Mỹ như Levono của Thompson, hệ thống dây chuyền sản xuất máy tính xách tay của IBM và công ty Maytag. Nhưng chính tham vọng thâu tóm Công ty xăng dầu Unocal của Mỹ, để phô trương chính trị hơn là kinh tế, mơí thật sự làm cho Hoa Kỳ sáng mắt và bừng tỉnh về hiểm họa Trung Cộng, càng ngày càng để lộ nanh vuốt. Nên không phải chỉ riêng tuần báo Christian Scỉence Monotor, lên tiếng cảnh giác vào ngày 11-5-2005, mà hầu như toàn thể các nhà quan sát chính trị thế giới, cũng đều thống nhất quan điểm, kêu gọi Hoa Kỳ, đừng bận tâm về những câu chuyện nguyên tử của Nga, Bắc Hàn, Iran.. xía vào, làm mất cảnh giác mục tiêu quan trọng nhất là Trung Cộng, đó mới chính là kẻ thù chung của nhân loại.

            Theo Mã Khai, người đang phụ trách kinh tế và năng lượng của Hoa Lục, thì chính tham vọng khống chế kinh tế toàn cầu của Tàu, qua các dự án khổng lồ như ký hợp đồng 70 tỷ US với Iran, tham gia kế hoạch nối đường ống dẫn dầu với Ba Tư,Kazakhstan, Nga và mới đây thêm dự án với Brazil, hợp tác khai thác dầu với Sudan.... đã tác động tới giá dầu thô, tăng lên gấp ba lần so với thị trường hiện tại.

             Hoa Kỳ đã thực sự đối đầu với Trung Cộng bằng mọi cách, mà cuộc đụng độ đầu tiên đã diễn ra tại hai quốc gia dầu Ba Tư và Sudan, ở Caspienne, Caucase, Hắc Hải.. nói chung nơi nào có TC,Ba Tư lẫn Nga tham dự là có Mỹ xía vào. Kế tiếp Mỹ bắt đầu ve vãn các nước Tây Phương và chính mình, chuyển hướng đầu tư sang Ấn Ðộ và các nước Á Châu khác, cũng có nhân công lao động rẽ mạt, đã làm cho Trung Cộng lo sợ và cảm thấy bị đe dọa. Ðây là lý do đơn giản, để trả lời tại sao Tàu phải chấp nhận trả một giá thật cao so với phương Tây để mua năng lượng. Sự khống chế điên khùng này, đã làm cho vật giá leo thang với dầu vàng, khiến cho nhiều năm qua, chứng khoán Mỹ-Âu tuột dốc thê thảm, dẫn tới nguy cơ về một cuộc khủng hoảng kinh tế và tiền tệ, như là một khúc dạo đầu của một thế chiến dành giựt nguồn năng lượng toàn cầu. Hai cuộc thế chiến trước, nhân loại bắn giết lẫn nhau để giành dựt thị trường. Kỳ này biên giới các nước được mở toang qua tổ chức WTO, nên cuộc chiến lại chuyển hướng sang mục tiêu tạo phương tiện : Ðó là Năng Lượng.

            Ai đã từng xem sách hay truyền hình về cái gọi là ‘ Việt Nam A History ‘ hay mới đây có đọc bài viết mang tựa đề ‘ Failed Effort To Fiight Communism Changed American Fover ‘ của Stanley Karnow đăng trên tờ San Jose Mercury New, cả hai đều có nội dung đề cao CSVN như thần thánh. Tuy nhiên Stanley đã tiên đoán sai về việc Hoa Kỳ sẽ chẳng bao giờ lần nữa trở lại VN nhưng Mỹ chẳng những trở lại mà còn là một đồng minh với CSVN chống lại Trung Cộng trên Biển Ðông, để chia chát tài nguyên của nước Việt. Lần trước, Mỹ tham chiến giúp VNCH chống sự xâm lăng của Bắc Việt theo một khái niệm tự do mơ hồ. Nhưng lần này thì mục đích thật rõ ràng nhưng đối với người Việt trong và ngoài nước, lại là một TIN MỪNG dù ai cũng biết : “ Theo Tàu Ðỏ , VN sớm hay muộn cũng bị đồng hóa, diệt vong và mất nước. Còn theo Mỹ thì cũng sẽ mất chủ quyền và trước sau cũng bị bán đứng “.

            Bởi vậy muốn sinh tồn, người dân Việt trong và ngoài nước phải quyết tâm lật đổ đảng CS hèn mạt bán nước cho Tàu đỏ (qua sự việc sử dụng lá cờ TC sáu sao) . Từ đó, đất nước mới có thể tự lực tự cường, cải tổ chính trị để đoàn kết toàn dân cả nước như Tổ Tiên ta bao đời đã làm. Được vậy  mới hy vọng chiến thắng  giặc Tàu phương Bắc đang gieo rắc đại họa trên quê hương VN.

            Nước Mỹ từ ngày lập quốc tới nay, do đảng Dân Chủ hay Công Hòa lãnh đạo thì chính sách của Hoa Kỳ cũng không hề thay đổi, mục tiêu chính vẫn là lợi ích, an ninh của dân tộc và quốc gia mình. Còn ai chết thì mặc bây, sự hứa hẹn nếu có cũng chẳng qua là chiến lược hay thế ngoại giao cần thiết. Tất cả đã được phơi bày trong tài liệu tuyệt mật Report From Iron Mountain được phổ biến hạn chế năm 1967, ghi lại quyết định của Bộ Tham Mưu An Ninh Quốc Gia Mỹ năm 1961, gồm TT Kennedy, Mc Namara, Mc George Bundy, Dean Rusk.. đã đề cập tới việc Hoa Kỳ, thật sự muốn thế giới có được một nền hòa bình vĩnh cửu hay không ?. Sau đó tài liệu trên, đã được Giáo sư Galbraith tóm tắt và đăng trên tờ Washington Post ngày 26-11-1967. Nhờ vậy chúng ta mới biết được, hầu hết các chính khách Hoa Kỳ đều muốn có chiến tranh, xem đó như là một cơ hội rất cần thiết để nước Mỹ phát triển một xã hội mới.

            Tóm lại, đây là chính sách của nhà cầm quyền tại Tòa Bạch Cung chứ không phải khát vọng và mong muốn của người dân Mỹ. Cho nên thời nào cũng vậy, để có lý do tham dự vào một cuộc chiến, đầu tiên guồng máy ngoại giao của Hoa Kỳ, đã được sửa soạn một cách chính danh, để né tranh hay chạy tội được những hậu chứng sau này nếu có, chẳng hạn như cuộc chiến Ðông Dương (1960-1975) vừa qua hoặc hiện tại ở Iraq, A Phú Hãn.. bằng những tài liệu, thâu âm ngụy tạo như Kissinger đã thực hiện.

            Mới đây Hoa Thịnh Ðốn lại cho giải mã một phần bí mật quốc gia, qua cuốn Pentagon Paper. Tiếp theo ngày 17-3-1994 Giám đốc CIA James Woolsey lại tuyên bố rằng, việc Bắc Hàn chế tạo bom nguyên tử , chẳng những gây hiểm hoạ cho Nhật Bản và các nước khác trong vùng, mà còn đem bán cho Ai Cập, Pakistan, Iran.. Tất cả các sự kiện từ đầu tới cuối, Mỹ biết hết nhưng không muốn ngăn chặn, trái lại còn cố tình hâm nóng, để có cơ hội tạo được một cuộc chiến mới trong vùng, nay đang bắt đầu sôi sục trên Biển Ðông, qua hình thức chiến tranh năng lượng tại các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa..giữa Trung Cộng và Hoa Kỳ, Úc, Nhật, Ấn Độ và  các nước trong vùng gồm Nam Hàn, Đài Loan, Việt Nam, Phi Luật Tân, Mã Lai Á, Brunei..

            Tại Á Châu sau khi tìm đủ mọi cách hất chân thực dân Pháp ra khỏi Ðông Dương, quân Mỹ bắt đầu vào VNCH từ năm 1959 với 760 cố vấn. Từ đó tới ngày chạy khỏi Miền Nam vào sáng sớm 30-4-1975, có lúc quân số Mỹ hiện diện tới 536.100 người (1968) và chỉ còn 50 quân (1973). Ðiều này cho thấy, sự tăng giảm quân số Mỹ trên chiến trường, tuỳ thuộc vào chính sách toàn cầu đã được Ngủ Giác Ðài hoạch định, chứ không phải do đòi hỏi cũa địa phương, vì người Mỹ tham chiến không cần thắng hay dứt điễm chiến cuộc, mà chỉ cần có mặt tại chổ để mà quậy tình huống bản địa thêm nhức nhối. Sau đó rút quân để lại những ung nhọt và đó mới chính là cơ hội để trở lại chiếm lĩnh căn cứ hay thị trường, qua lớp sơn hào nhoáng, mà ai cũng thấy khắp nơi trên thế giới, nhất là tại VN và Irad ngày nay.

            Cho nên đâu có gì lạ khi thấy vài ba chiến hạm Mỹ tới Sài Gòn, hay mới nhất là vụ Bộ Trưởng Quốc Phòng Mỹ Donald Rumsfeld trên đường công du Châu Á, có ghé thăm VN vào ngày 4-6-2006, tiếp xúc với tướng lãnh, chính quyền VC và tuyên bố vài lời nóng hổi . Tiếp theo là chuyến viếng thăm VN của Tổng Thống Bill Clinton (2000) và G.W.Bush vào tháng 11-2006  .Mặt thật đây chỉ là một sự bình thường đang xãy ta tại VN, không phải chỉ có Mỹ mới làm, mà hầu như cả thế giới lưởng cực từ Nga, Tàu, Liên Âu, Úc, Tàu Trắng.. đều đổ xô vào VN để kiếm ăn, vì chốn này nhân công rẽ mạt, còn những kẻ cầm quyền lại rất dể mua chuộc, chỉ cần có tiền thì mua gì cũng được bán, kể cả “ Tổ Quốc VN “.

            Câu hỏi cần đặt ra là có phải khi quân Mỹ trở lại, sẽ tạo nên các thế lực bảo đãm, bắt CSVN phải thay đổi thể chế, đổi mới guồng máy cai trị, để thực thi dân chủ, hiến pháp, kinh tế, đem phúc lợi cho đất nước và dân tộc VN ? 

Hay ngược lại chính tập đoàn tư bản Mỹ vì lợi nhuận cá nhân đã và đang tìm đủ mọi cách trở lại VN, trước mắt giúp thêm sức mạnh cho Ðảng càng độc tài, độc ác, tham tàn nhũng lạm, chà đạp nhân quyền,tín ngưởng, công pháp quốc tế, phản bội dân tộc VN. Có làm như vậy,bọn chính trị con buôn quốc tế, mới có dịp bốc lột sức lao động của đồng bào cả nước và chà đạp tàn nhẩn nhân phẩm cũng như thân xác người Việt bằng đồng tiền. Những trang sử đầy máu lệ của VN cận đại vẫn còn nóng hổi. 

Ðó là bài học về người Mỹ muốn đổ quân vào VN đã giết TT Ngô Ðình Diệm ngày 1-11-1963. Là sự bán đứng Ðồng Minh cho kẻ thù, để tháo chạy khỏi VNCH tháng 4-1975. Sau rốt là cuộc chiến đẳm máu giữa Việt-Hoa và Kampuchia từ năm 1977-1984, đâu có ai quên được

            Đọc lại những phân tích được đăng trên tờ đặc san của Bộ Quốc Phòng Quadrennnial Defense Review ngày 3-2-2006. T đó, chúng ta sẽ không ngạc nhiên việc Mỹ đã thay đổi chiến lược, tạo một cuộc chiến LÂU DÀI để chống lại Chủ Nghĩa Cực Ðoan của Hồi Giáo, đồng thời ngăn chận sự lớn mạnh về quân sự cũng như cạnh tranh kinh tế quá bành trướng của Trung Cộng. Ðể đạt chiến thắng người Mỹ lại quay về Biển Ðông, gia tăng lực lượng Hải Quân phòng thủ với đủ loại Tiềm Thủy Ðỉnh Bom Nguyên Tử. Nhưng quan trọng nhất là chiến lược Lập Thêm Căn Cứ và Tìm Kiếm Ðồng Minh tại Châu Á.

             Số phận của Dân Tộc và Ðất Nước VN như thế nào, đều do sự khôn ngoan hay điên rồ của những kẻ đang cầm quyền quyết định, khi nước ta đã lọt vào ảnh hưởng Tân Chủ Nghĩa Vùng của Hoa Kỳ và chiến lược đồng hóa không tiếng súng của giặc Tàu lúc này hay bị xóa tên trên bản đồ thế giới bằng bom đạn khi chiến tranh xãy ra, dù VN có đứng trong phe nào cũng lãnh đủ.
           
             Bài học lịch sử muôn đời vẫn còn đó, cho thấy Người Mỹ chỉ biết có quyền lợi mà thôi. Ngoài ra không bao giờ cần biết tới danh dự hay dư luận gì hết. Giản dị như vậy, thế mà người Việt (Quốc Gia cũng như Cọng Sản), chẳng bao giờ thấu triệt, khi quan hệ chính trị với siêu cường.
           
            Việt Nam ngày nay tuy được xếp vào một nước lớn vì có dân số đông đảo, quân đội đầy kinh nghiệm chiến đâu bao đời. Tuy nhiên theo các nhà quân sử, thì VN đã mất hết thế đứng trong trật tự thê giới mới ngày nay, vì được lãnh đạo bởi Ðảng Cộng Sản Ðệ Tam Quốc tế, mang bản chất làm nô lệ tay sai cho ngoại bang và các thế lực tư bản, miễn sao có đầy túi đô la và giữ yên chiếc ngai vàng. Nhưng đây cũng là tử lộ của VC, vì theo Mỹ để được bợ lưng, thì phải chống lại Trung Cộng, biến đất nước ta thành một bãi chiến trường đẳm máu khi có chiến tranh xãy ra.

            Tương lai của đất nước, vận mệnh dân tộc, càng lúc càng thêm lo sợ về viển ảnh của một cuộc đại chiến, làm cho ai cũng không thể quên được những bài học quá khứ trong đó có cuộc chiến Việt-Trung năm 1979. Tóm lại sau 16 ngày giao tranh đẫm máu, Trung Cộng cũng như Khmer đỏ, tàn phá tất cả tài sản của dân chúng, bắn giết tận tuyệt người VN, san bằng các tỉnh biên giới, mà suốt cuộc chến Ðông Dương lần II (1960-1975), gọi là vùng an toàn. Ðã có hằng trăm ngàn vừa dân vừa lính của cả hai phía thương vong. Tại miền bắc, hằng triệu dân chúng phải phân ly. Nhà cửa, vườn ruộng, của cải vật chất, đền đài, miếu võ, nhà thờ, di tích tổ tiên bao đời để lại.. đều vì VC gây chiến tranh, mà tan tành theo cát bụi.

            Năm 111 trước Tây Lịch, người Hán xâm lăng và cưởng chiếm non sông Hồng-Lạc, lúc đó có quốc hiệu là Nam Việt, bao gồm lãnh thổ của Âu Lạc và Giao Chỉ. Dân tộc Việt bắt đầu sống trong một thời bị Tàu đô hộ cả ngàn năm, còn đất đai của tiên tổ thì bị giặc cướp phanh thây thành chín mảnh. Ðó là Nam Hải va Hợp Phố (Quảng Ðông), Thượng Ngô và Uất Lâm (Quảng Tây), Châu Nhai và Nam Nhĩ (Hải Nam), Giao Chỉ (Bắc Việt), Cửu Chân (Thanh Hóa), Nhật Nam (Nghệ An và Hà Tĩnh).Mười năm Minh thuộc (1407-1417), giặc Tàu đã vơ vét tất cả tài sản, sách vở và nhân tài VN đem về nước với mục đích đồng hóa người Việt như tổ tiên chúng từng làm nhưng đã thất bại.

            Trung Cộng ngày nay còn hung dữ gấp trăm ngàn lần Quốc xã Ðức, Phát xít Ý và Quân phiệt Nhật. Tại Ðông Hải, Tàu Ðỏ đã bí mật xây dựng các căn cứ tiềm thủy đỉnh nguyên tử tại đảo Hải Nam, để khống chế VN cũng như thủy lộ dầu của các nước Ðông Á, trong đó có Nhật, Nam Hàn, Ðài Loan kể cả Hoa Kỳ. Giặc Tàu công khai coi vùng biển của VN là cái ao nhà phía nam của chúng. Do đó đã dùng vũ lực, kinh tế dể hăm dọa các nước có liên hệ với nước ta tại biển Ðông kể cả Anh và Mỹ, qua hai đại công ty BP và Exxon-Mobill. Sự kiện nghiêm trọng tới mức nhiều người ngoại quốc đã bất mản thay cho VN, yêu cầu đảng VC phải lập tức chỉnh đốn quân sự, chống lại Tàu Ðỏ, để bảo vệ non sông tổ quốc.

            Trong cơn sơn hà nguy biến, dân tộc lâm nguy, đồng bào cả nước và hải ngoại ai nấy đều chung căm hận, quyết chờ cơ hội thuận tiện để đánh đuổi giặc Tàu ra khỏi Hoàng Sa, Trường Sa, Biển Ðông, BIên Giới.. như tổ tiên ta ngày trước đã từng làm. Vì VN không phải là một nước nhỏ, dân Việt không phải là loại người khiếp hèn. Nhỏ hay hèn trước giặc Tàu phương Bắc, chỉ có đảng CSVN còn 90 triệu người Việt luôn khẳng định sức mạnh của mình, sẽ không bao giờ để cho Tàu đỏ hung hăng bá quyền nước lớn, khi đồng bào dành lại được quyền làm chủ nước trong tay CS. Ngày đó không xa và chắc chắn VN sẽ dành lại những phần đất của tổ tiên, bị VC dâng bán cho Tàu đỏ suốt mấy chục năm qua.

            Từ Xóm Cồn Hạ Uy Di, người lính già một mình độc ẩm trong đêm Giáng Sinh quê người, buồn trước “ Đại Họa Mất Nước “, bổng nhớ tới Nguyễn Khuyến :

            ‘ Khắc khoải sầu đưa giọng lững lờ
            Ấy hồn Thục Ðế chết bao giờ
            Năm canh máu chảy đêm hè vắng
            Sáu khắc hồn tan bóng nguyệt mờ.’

Hay như Phan Bội Châu đã viết :

            ‘ Non sông mất rồi sống càng thêm nhơ nhuốc
            Sách vở thánh hiền tẻ ngắt đọc chỉ mụ người
            Ta muốn đuổi theo gió đi qua biển Ðông
            Cùng bay nhảy với muôn ngàn sóng bạc.. ’ ’

            Tất cả những lời thơ trên như hiện về trong trí tưởng về hình ảnh hào hùng của Ngô Vương Quyền cởi thuyền diệt quân Nam Hán, bên kia bờ là Ðức Trần Hưng Ðạo ngự trên bành voi chỉ xuống dòng sông Bạch Ðằng thề tiêu diệt giặc thù.. Ngày xưa hay bây giờ Non sông đất Việt luôn là mồ chôn giặc Tàu xâm lăng không sớm thì muộn cũng có Một Ngày !

            Nhưng dù gì chăng nữa, làm bạn với Hoa Kỳ vẫn tốt hơn Tàu đỏ vạn lần, nếu chánh quyền biết tự tôn trọng danh dự quốc gia mình như Nhật Bản, Nam Hàn ngày nay.
           
Xóm Cồn Hạ Uy Di
Đêm Giáng Sinh 2014
MƯỜNG GIANG


Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link