Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, December 28, 2014

Sự minh bạch cần thiết cho xã hội Việt Nam

 

Sự minh bạch cần thiết cho xã hội Việt Nam

Chân Như, phóng viên RFA
2014-12-10
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
12102014-ddbt-cn.mp3 Phần âm thanhTải xuống âm thanh
000_Hkg10126245.jpg
Công an đứng gác trong một lễ hội bia Hà Nội hôm 7/12/2014
AFP photo

Sự thật, sự minh bạch thường bị coi là "thuốc đắng giã tật, sự thật mất lòng". Chính vì thế , để một xã hội phát triển lành mạnh, thì sự minh bạch là không thể thiếu.
Tại Việt Nam, xã hội có nhiều vấn đề bị cho là "nhạy cảm". Vậy những thứ "nhạy cảm" đó có ảnh hưởng đến tính minh bạch trong xã hội VN hay không, đó là những điều mà chúng ta sẽ thảo luận ngày hôm nay với sự tham gia của 4 bạn trẻ Minh Hiển, Quang Sơn, Đắc Đạt và Trung Dũng

Chân Như: Theo các bạn, sự minh bạch cần thiết như thế nào trong xã hội Việt Nam ngày nay? Vì sao?

Minh Hiển: Xin chào các bạn, để trả lời sự minh bạch cần thiết như thế nào thì thật ra Hiển đang nghĩ đến cách đặt vấn đề ngược lại thay cho câu trả lời.  Đấy là giả sử người dân không cần sự minh bạch từ phía guồng máy nhà nước nữa, tức là đã tự bịt vào mắt mình để trở thành một thứ công cụ chứ không còn khái niệm người dân làm chủ nữa.

Quang Sơn: Sự minh bạch rất cần thiết trong xã hội Việt Nam bởi vì việc chúng ta minh bạch hay không một vấn đề là thể hiện sự công bằng trong xã hội.  Việc thiếu minh bạch trong xã hội Việt Nam sẽ tạo nên sự bất công trong xã hội, sẽ tạo nên sự độc quyền, sự độc tài, sự mập mờ trong thông tin và khiến cho tất cả mọi người đều mù mờ khi những thông tin bị thiếu.

Đặc Đạt: Em xin đưa vấn đề chính : ở bất cứ một tập thể nào cũng thế, không riêng gì một đất nước, đều cần có một sự minh bạch. Bởi, nếu không có sự minh bạch thì mọi thứ sẽ là dối trá và xã hội đấy không có tính chân thực, mọi người không tin tưởng nhau được.

Trung Dũng: Em hoàn toàn đồng tình với các ý kiến trên.  Theo em nếu xã hội không có sự minh bạch sẽ tạo ra sự bất bình đẳng giữa con người trong xã hội; Ở trong đấy, sẽ có một số người họ sẽ lợi dụng sự không minh bạch đó để chiếm quyền đoạt lợi, để khiến cho những người khác cũng có hoàn cảnh như thế nhưng họ không được hưởng những thứ mà đáng lẽ họ được hưởng.

Thực trạng xã hội

Chân Như: Qua những chuyện lùm xùm gần đây, đơn cử như chuyện tài sản ông Trần Văn Truyền-nguyên Tổng thanh tra chính phủ- bị báo chí phanh phui, bạn có cho đó là bước chuyển mình của xã hội Việt Nam trong việc hình thành minh bạch hóa xã hội?

Trung Dũng: Theo em nó chỉ là sự đấu đá hạ bệ lẫn nhau thôi chứ chưa phải là sự minh bạch hoá trong xã hội.  Mình muốn minh bạch hoá thì không chỉ gọi là một vụ ông sắp về hưu rồi mới lôi ra.  Mà sự minh bạch hóa cần phải gọi công khai toàn bộ tất cả những tài sản của toàn bộ người lãnh đạo.

Việc phanh phui ra một người đã về hưu chẳng có ý nghĩa gì cả, nó chỉ có ý nghĩa khi chúng ta minh bạch hoá được tất cả những tài sản của các quan chức đang nắm giữ quyền lực bây giờ.
- Quang Sơn
Minh Hiển: Mình cho rằng việc nhận xét đấy nó hơi quá lạc quan bởi vì trong những năm gần đây chúng ta đều thấy ngày càng có nhiều những đại cán tham nhũng được công luận biết đến.  Chúng ta thậm chí cũng được chứng kiến rất nhiều những đợt kèn trống linh đình và các chương trình chống tham nhũng.  Nhưng thực tế cả một bầy sâu lại chả bắt được con sâu nào thậm chí lại còn được gọi là X là Y vân vân.  Vì vậy tôi cho rằng việc minh bạch hoá xã hội không thể đến theo cách gọi là xin, cho hoặc ban phát như vậy được.

Đắc Đạt: Theo ý kiến của em thì em cũng đồng tình với bạn Trung Dũng vừa nói.  Vụ việc như việc ông Truyền vừa xảy ra, em cho rằng đấy là hậu quả của sự đấu đá lẫn nhau và hạ bệ lẫn nhau.  Em cũng cho rằng xã hội Việt Nam ngày nay nó cũng giống như một cơ thể mang rất nhiều những khối u nhọt, đến một lúc nào đấy sẽ vỡ ra mà không làm thế nào để che dấu được thì bắt buộc họ phải công khai.  Cho nên em cũng cho rằng đây thật sự không phải là sự chuyển mình về vấn đề minh bạch hoá trong xã hội Việt Nam

Quang Sơn: Em rất là đồng tình với bạn trả lời đầu tiên (Trung Dũng).  Đúng là chống tham nhũng hiện nay em thấy nó chỉ là một cái sự thanh toán lẫn nhau trong nội bộ và thậm chí người ta thường nói “kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra”. Việc ông Truyền, ông chỉ là một đại diện cho cả một tập đoàn tham nhũng.  Việc chống tham nhũng ở Việt Nam bây giờ bản chất của nó cũng chỉ là cuộc nội chiến tương tàn giữa chính tầng lớp đồng chí của nội bộ đảng, nội bộ nhà nước hoặc là của chính giòng họ có chung một nhóm lợi ích với nhau.  Việc phanh phui ra một người đã về hưu không còn tại chức tại quyền, không còn tiếng nói nhiều lắm trong chính phủ này, nó chẳng có ý nghĩa gì cả, nó chỉ có ý nghĩa khi chúng ta minh bạch hoá được tất cả những tài sản của các quan chức đang nắm giữ quyền lực bây giờ, chứ không phải một người đã về hưu.

000_Hkg10125349-400.jpg
Công việc hàng ngày của người lao động nghèo VN. AFP photo

Chân Như: Trong thực tế của Việt Nam hiện nay, nhiều vấn đề, nhiều lĩnh vực khi ai đó đề cập đến những sai trái, gian dối thì bị gắn cho cái mark “nhạy cảm” hay “ bị các thế lực thù địch lợi dụng chống phá”.  Liệu đó có phải là biểu hiện của việc thiếu minh bạch, ngăn cản việc công khai những sự sai phạm trong xã hội hay không ? Đối với người dân, người ta sẽ có thái độ ra sao trong những vấn đề bị cho là "nhạy cảm" kia ?

Quang Sơn: Đây chính là biểu hiện của việc thiếu minh bạch, bởi vì cứ mỗi lần có ai phanh phui ra bất kỳ vụ gì hay động đến bất kỳ một người nào đang tại chức thì lập tức bị ném đá.  Thậm chí vừa rồi chúng ta có thể biết rằng những người rất nổi tiếng như thầy giáo Vũ Mạnh Hùng, thầy giáo Đỗ Việt Khoa những người phanh phui ra rất nhiều những vụ sai phạm về tham nhũng ở trong xã hội Việt Nam.Dĩ nhiên, đó chỉ là phanh phui những vụ cấp thấp nhưng rõ ràng lập tức bị cơ quan an ninh họ gán cho cái mark là thế lực phản động lợi dụng để chống phá, để làm mất niềm tin vào đảng và nhà nước. 

 Đây rõ ràng là việc thiếu minh bạch trong xã hội và ngăn cản việc công khai sự thật của một giai đoạn trong xã hội.  Bởi những hành động đó đối với người dân thì thái độ của họ đã quá chán nản và họ coi tham nhũng nó trở thành một thứ chất bôi trơn cho hệ thống này chạy một cách trơn tru hơn. Người dân gần như họ thờ ơ, và coi đây là việc dĩ nhiên phải có.

Nếu xã hội Việt Nam có nhiều phát triển minh bạch hơn thì đương nhiên là vấn đề tham nhũng hoặc là làm quyền sẽ giảm đi.
- Đắc Đạt

Minh Hiển: Chúng ta đang nói đến vấn đề thông tin.  Mỗi chúng ta cần phải hiểu được rằng quyền thông tin là phần không thể thiếu cho các quyền cơ bản của con người.  Điều này đã nằm trong các công ước quốc tế quan trọng về quyền con người rồi.  Vì vậy việc gắn những mark “nhạy cảm” hay “thế lực thù địch lợi dụng” vân vân, là rõ ràng đây là biểu hiện của việc thiếu minh bạch và chụp mũ và coi quyền thông tin vốn là quyền cơ bản của con người như một thứ gì đó do nhà nước có thể ban phát.

Điều này mâu thuẫn với tất cả những lời nói về việc thực thi quyền con người theo công ước quốc tế.  Còn thái độ của người dân như thế nào thì mình cho rằng điều này, người dân nói chung, bất kể nhà nước có tìm cách cất giấu những thông tin mà họ cho là nhạy cảm thì người dân chúng ta cũng bằng cách này hay cách khác cũng tìm cách tiếp cận chúng thôi.  Nói chung là đã qua thời nhà nước có thể bao cấp toàn bộ từ những thông tin cho đến tư tưởng.  Ngày nay mạng xã hội, rồi blogs vân vân thì việc kiểm soát chặt chẽ thông tin đấy là điều nói chung là (chính phủ Việt Nam) không thể thực hiện được ít nhất là về mặt kỹ thuật.

Đắc Đạt: Em có một chút bổ sung thêm.  Thật sự đấy là biểu hiện của sự thiếu minh bạch bởi vì xã hội của Việt Nam thời gian trước thì họ có thể che dấu một cách rất tốt  nhưng do xã hội hiện nay mạng internet phát triển nên khó có thể có sự thiếu minh bạch
Trung Dũng: Em cũng hoàn toàn đồng ý với những nhận xét trên thôi và em chỉ muốn nói thêm đặc biệt là điều 258 và điều 88, đó chính là những điều đã hạn chế quyền tự do ngôn luận của mỗi người.  Vì khi có quyền tự do ngôn luận mọi người nói gì họ muốn thì  sẽ tạo ra được sự minh bạch.

Minh bạch và tham nhũng

Chân Như: Vừa qua tổ chức minh bạch quốc tế công bố báo cáo tình hình tham nhũng toàn cầu, theo đó, tình hình tham nhũng tại VN không có biến chuyển. Theo các bạn, nếu xã hội Việt Nam minh bạch hơn, thì tình hình tham nhũng sẽ có biến chuyển thế nào?
d3fe785e-3021-440d-98e5-bce8c5b61d39-400.jpg
Mọi người xếp hàng bên ngoài một cửa hàng điện thoại Nokia ở Hà Nội để mua điện thoại giảm giá vào ngày 03 tháng 12 năm 2014. AFP photo

Đắc Đạt: Theo em nếu xã hội Việt Nam có nhiều phát triển minh bạch hơn thì đương nhiên là vấn đề tham nhũng hoặc là làm quyền sẽ giảm đi. Tuy nhiên, đấy chưa phải là vấn đề mấu chốt mà nó còn phụ thuộc vào nhiều yếu tố nữa, nhưng chắc chắn nó sẽ giảm đi.

Minh Hiển: Đầu tiên chúng ta đang nói đến vấn đề về quan hệ giữa tham nhũng và minh bạch thông tin thì đầu tiên Hiển nghĩ cần phải nói về mối quan hệ giữa tham nhũng với minh bạch thông tin đã.  Việc để xảy ra tham nhũng là do tình trạng thứ nhất là độc quyền cộng bưng bít thông tin và thứ ba là thiếu vắng trách nhiệm giải trình từ các bộ máy cơ quan nhà nước và cả hệ thống nhà nước nói chung.  Ở Việt Nam và Trung Quốc là hai quốc gia vừa rồi có thể nói là tụt hạng về nạn tham nhũng. Đặc điểm chung là cả hai quốc gia đều chỉ thực hiện những cuộc phô diễn rầm rộ về chống tham nhũng, mà thiếu hẳn cái minh bạch thông tin độc quyền và các trách nhiệm giải trình.  Vì vậy, nếu chúng ta chỉ nói đến vấn đề về minh bạch thông tin thì nó chỉ là một trong những điều kiện cần mà thôi chứ chưa phải là toàn bộ các điều kiện đủ vì sẽ đến lúc tham nhũng nó lại biến tướng sang một kiểu cách thức khác tinh vi, phức tạp hơn thì tình trạng đấy nó lại tiếp diễn.

Quang Sơn: Em cũng khá đồng tình với quan điểm của anh Hiển và anh Đạt vừa rồi. Tuy vậy, theo quan điểm của riêng em, nếu Việt Nam có minh bạch hơn thì tình hình tham nhũng của Việt Nam có biến chuyển, nhưng sẽ là không đáng kể. Theo suy nghĩ của em, tham nhũng Việt Nam hiện nay nó là văn hoá, là tập quán của người Việt trưởng thành khi đã bước vào một ngưỡng cửa công chức.

Việc này đã làm cho xã hội bị đình trệ quá lâu, nguồn lực nhân lực lớn của đất nước bây giờ họ chỉ có một suy nghĩ là chỉ mong xây dựng cuộc sống của mình gắn liền với quan niệm là phải ổn định, được nhàn hạ, ít phải động não, và họ sẽ làm ra được nhiều tiền từ những trạng thái làm việc rất là mơ hồ.  Và chúng ta thấy rằng một tập thể con người có học lớn trong xã hội Việt Nam bây giờ họ tham gia vào việc hợp thức hoá những việc, đơn cử như việc rửa tiền, họ coi đó như là công việc hằng ngày và không có khái niệm đây là phạm tội.

Với tư duy của người Việt Nam bây giờ, đồng ý là nó sẽ có minh bạch lên nhưng tham nhũng sẽ phát triển ngày càng tinh vi và nguy hại hơn trong nền kinh tế vốn đang bế tắc và thậm chí nợ công ngập đầu của chúng ta. Vì thế chúng ta có thể dễ dàng thấy bẳng một số những cái đơn giản, ví dụ như việc mời thầu trong xây dựng, tỉ lệ ăn chia phần trăm dự án, hoặc những hình thức cung cấp hồ sơ đấu thầu hay chào thầu hay quân xanh quân đỏ vân vân; Nó được bật đèn xanh hết từ những hệ thống điều hành từ bên trên.

Và em thấy rằng không chỉ cơ quan công quyền mà người dân đã có rất nhiều các hình thức tham nhũng và những hình thức tiếp tay khác liên quan đến cuộc sống của chính họ và họ ngoan ngoãn tiếp tay cho những tham nhũng đó có thể là vì lợi ích trước mắt của họ hoặc là những lợi ích lâu dài của họ mà ít ai dám nói ra.  Theo quan điểm của em là kể cả có minh bạch xã hội Việt Nam này lên nhưng sẽ không đáng là bao nhiêu so với tham nhũng ngày càng trở nên tinh vi hơn.

Nhưng thực tế cả một bầy sâu lại chả bắt được con sâu nào thậm chí lại còn được gọi là X là Y vân vân.  Vì vậy tôi cho rằng việc minh bạch hoá xã hội không thể đến theo cách gọi là xin, cho hoặc ban phát như vậy được. 
- Minh Hiển
Trung Dũng: Theo em minh bạch hơn cùng lắm tăng thêm được vài bậc, chứ chưa gọi là  triệt hẳn gốc rễ của vấn đề tham nhũng.  Em đồng ý ý kiến của anh Sơn về tham nhũng này đã ăn vào văn hoá, trong tiềm thức của người Việt rồi, nên muốn làm triệt để sự tham nhũng này thì cần phải có sự thay đổi cả văn hoá nữa.

Chân Như: Theo bạn, để có một xã hội minh bạch và con người Việt Nam có được lòng tự trọng, tự tôn dân tộc thì chúng ta phải làm gì?

Minh Hiển: Tất nhiên đây là câu hỏi có phạm vi rất rộng. Theo Hiển thì là một câu trả lời vắn tắt  sẽ không thể diễn đạt hết được. Vì thế, Hiển muốn nói đến một việc cơ bản mà bản thân mỗi chúng ta mỗi ngày có thể thực hiện được đó là tự nâng cao những nhận thức và hiểu biết của mình về mảng trí thức mà thôi; Tìm hiểu những quyền căn bản của mình theo các tiêu chuẩn quốc tế phổ quát cũng là trong một những việc cần làm.

Quang Sơn: Đúng như anh Hiển nói tự bản thân mỗi người chúng ta phải tự tìm hiểu về những quyền của mình và tự nâng cao trí thức của mình. Mình phải nói cho nhiều người bạn bè xung quanh mình và chính bản thân cũng phải đứng lên, cũng phải chống lại những bất công, chống lại những tham nhũng trong xã hội như bạn Dũng nói. Theo em việc chống tham nhũng chỉ hữu hiệu khi chúng ta phải quán triệt từ tư tưởng chứ không phải chỉ chống tham nhũng mà chúng ta cứ chấp nhận việc tham nhũng bằng cách như lách luật.  Em thấy có câu nói rất hay rằng “Việc lựa chọn đứng giữa hai bên là bất công và chống lại bất công, việc bạn không đứng về phía bên nào thì thực chất bạn đã đứng về phía bất công rồi”. Mỗi người dân chúng ta ai cũng chỉ cần im lặng thôi là đã tiếp tay cho sự tham nhũng, sự không minh bạch rồi. Tất cả mọi người chúng ta ai cũng phải ý thức được quyền lợi,nghĩa vụ, trách nhiệm của mình.

Đắc Đạt: Theo em, bản chất của tham nhũng xuất phát từ vấn đề độc quyền về quyền lực cũng như quyền lãnh đạo.  Nên em nghĩ từ vấn đề ấy nẩy sinh rất nhiều vấn đề khác. Muốn đạt được những điều ấy người dân phải có những quyền tự do cơ bản mình trước đã và trong một xã hội tự do mỗi người dân nhận thức được trách nhiệm của mình với xã hội. Đấy người ta mới có thể có ý thức để xây dựng lên một xã hội tốt đẹp hơn.

Trung Dũng: Em cũng đồng quan điểm với tất cả những ý kiến trên.

Chân Như: Vâng xin cám ơn 4 bạn Đắc Đạt, Minh Hiển, Quang Sơn và Trung Dũng đã dành thời gian để đến với diễn đàn bạn trẻ kỳ này.

Chân Như cũng hy vọng các bạn trẻ đang nghe chương trình cũng sẽ tham gia vào hội luận để hầu nêu lên chính kiến của mình, đó là quyền bày tỏ mà mỗi con người trên trái đất này đều phải có. Các bạn có thể gởi email về cho Chân Như qua hoangc@rfa.org hay theo dõi Chân Như qua facebook tại facebook.com/Channhu.rfa


__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Quyền công dân, quyền con người ở Việt Nam chỉ là bánh vẽ (2)


http://www.danchimviet.info/wp-content/uploads/2014/11/Nhan-quyen-o-vietnam.jpg

Quyền công dân, quyền con người ở Việt Nam chỉ là bánh vẽ (2)

28/12/2014
0
RadioCTM - Trần Quang Thành
Quyền công dân, quyền con người ở Việt Nam chỉ là bánh vẽ (2) [ 23:04 ] Hide Player | Play in Popup | Download


camket

Trong phần 1 cuộc phỏng vấn của phóng viên Trần Quang Thành, Lm Phan Văn Lợi đã nhận đình về quyền công dân, quyền con người ở Việt Nam trong gần 70 qua của nhà cầm quyền CSVN.
Và trong chương trình hôm nay Lm Phan Văn Lợi sẽ tiếp tục chia sẻ về thực trạng của người dân Việt Nam dưới « thiên đường xã hội chủ nghĩa ». Luật pháp có nghiêm minh hay không ? Nhân phẩm của người dân được tôn trọng ra sao ? Và chủ quyền quốc gia được đảm bảo như thế nào ? Mời quý vị theo dõi.

***
TQT: Hiến pháp của nhà nước cộng sản Việt Nam kể từ Hiến pháp năm 1946 đến Hiến pháp 2013 đều ghi rất rõ những quyền và nghĩa vụ công dân. Nhưng trên thực tế nhiều người nói rằng những quyền đó chỉ trên giấy tờ. Trong thực tế các quyền đó không được tôn trọng. LM Phạn Văn Lợi bình luận sao vấn đề này ạ?
PVL: Trong hiến pháp của nhà nước cộng sản Việt Nam đã ghi rõ các quyền công dân cũng như quyền con người. Họ cũng đã ký vào 2 công ước quốc tế về các quyền dân sự chính trị, kinh tế, văn hóa và xã hội.

Theo thống kê của những nhà nghiên cứu có 26 quyền, trong đó có 8 quyền về thân thể, 6 quyền về an cư, 8 quyền về lạc nghiệp và 4 quyền về tự do, dân chủ. Nhưng trong thực tế tại Việt Nam dưới chế độ cộng sản các quyền đó hoặc bị hạn chế, hoặc bị xuyên tạc bởi nhà cầm quyền, hoặc bị cấm cản. Điều đó dễ hiểu. Bởi vì trong một chế độ độc tài toàn trị. Trong một chế độ mà nhà cầm quyền cộng sản tìm mọi cách để mà giữ được quyền lực của mình hầu có thể hưởng thụ được mọi quyền lợi. Cho nên họ viết ra những quyền đó trong Hiến pháp, cũng như họ công nhận những điều đó khi họ ký vào các văn bản quốc tế. Nhưng sau đó những văn bản dưới luật thì họ lại dần dần triệt tiêu tất cả.

Ví dụ trong hiến pháp họ nói rằng có quyền tự do tín ngưỡng và tôn giáo. Nhưng mà rồi Pháp lệnh 2004 và Nghị định 2012 đã tiêu diệt hoàn toàn quyền tự do tôn giáo. Họ nói rằng người dân có quyền tự do ngôn luận, tự do phát biểu. Nhưng mà chính Luật Báo chí và các điều luật khác trong bộ Luật Hình sự như điều 79, 88, 258 đã ngăn cản hoàn toàn điều tự do này. Họ nói rằng người dân được quyền sinh sống, được quyền làm ăn. Nhưng trong Hiến pháp họ đã tước bỏ quyền sở hữu tài sản của người dân. Rồi sau đó bộ Luật Đất đai đã làm người dân trở thành người đi thuê đất của nhà nước mà thôi, tức là thuê đất của Đảng cộng sản.

Trong thực tế tất cả 26 quyền đó đã bị đàn áp hoặc là tinh vi, hoặc là lộ liễu dùng bạo lực. Nghĩa là mỗi khi người dân đứng lên đòi quyền con người hoặc quyền công dân thì họ phải đối mặt với sự sách nhiễu, với sự hăm dọa, với sự bỏ tù, thậm chí cả những thủ đoạn thâm độc hơn. Cho nên ở Việt Nam không bao giờ các quyền đó được thực thi trong thực tế cũng như bị gạt bỏ trong các văn bản của nền tư pháp Việt Nam, nền lập pháp Việt Nam.

TQT: Hiến pháp năm 1946 đưa đến sự ra đời của chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa do ông Hồ Chí Minh đứng đầu. Nhưng ngày từ ngày đầu dường như bản Hiến pháp đó đã bị chà đạp. Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa kể từ khi thành lập đến khi kết thúc giai đoạn lịch sử của nó vào năm 1975, hầu như những điều ghi trong Hiến pháp 1946 cũng không được thực hiện. Linh mục nghĩ sao về vấn đề này ạ?
PVL: Bản hiến pháp này rất nhiều người, nhất là người của chế độ khen nó. Coi như là bản hiến pháp đầu tiên và có tính chất dân chủ. Họ nói là bản hiến pháp này đã được soạn thảo bởi rất nhiều người bên cạnh ông Hồ Chí Minh. Lúc đó có nhiều đảng phái nữa. Cho nên nó mang tính cách dân chủ, nhưng tiếc nó bị thay thế qua sớm. Nhưng mà những nhà nghiên cứu thật sự họ thấy bản hiến pháp này rất là bất toàn. Bản hiến pháp này rất là thiếu sót như luật sư Trần Thanh Hiệp, người đang đứng đầu một tổ chức bảo vệ nhân quyền ở Pháp đã nói rằng đây là một bản văn bất hợp pháp vì không được ban hành một cách hợp pháp. 

Nó là một bản văn có giá trị chính trị, dân chủ bánh vẽ. Người ta thấy trong hiến pháp này nhiều điều rất nguy hiểm. Ví dụ ba quyền hạn quá lớn lao cho Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa nào là thay mặt cho nhà nước, nào là giữ quyền chỉ huy quân đội trong toàn quốc, chỉ định các chức tước, thống soái trong lục quân, hải quân, không quân. 

Ký sắc lệnh bổ nhiệm Thủ tướng, nhân viên nội các, nhân viên các cấp của các cơ quan chính phủ. Đến điều 50 Chủ tịch nước không phải chỉ có trách nhiệm loại trừ trách nhiệm trừ khi phạm tội phản quốc. Điều này đặt Chủ tịch lên trên cả hiên pháp và luật pháp quốc gia. Cho nên bản hiến pháp này nó đã đặt nền tảng cho nên thống trị độc tài của ông Hồ Chí Minh và Đảng Cộng sản. Nhiều nhà phân tích khác cũng nói trong hiến pháp 1946 không có con người, không có tính cách bảo chứng, không có tự do đích thực, không có sự liên đới hỗ tương. Cho dù thời đó người ta cho đây là bản hiến pháp có một số giá trị nhưng nó cũng chả thực thi được, sau đó nó đã bị thay bằng nhiều hiến pháp khác càng lúc càng khẳng định quyền thống trị tuyệt đối của Đảng Cộng sản kể từ bản hiến pháp 1959, 1980, 1992 và hiến pháp gần đây là hiến pháp 2013.

TQT: Có một số người nói rằng Hiến pháp năm 1946 là hiến pháp của ta. Trong một bài viết phân biệt giữa ta và giặc có người nói Ta là những ai đi theo hiến pháp 1946 và đi theo chính phủ Việt Nam Dân chủ Công hòa. Linh mục nghĩ sao về sự đánh giá này của họ?
PVL: Nói ta là những người đi theo chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, tức là những người đã chấp nhận chế độ cộng sản. Và là những người cho rằng bản hiến pháp năm 1946 là có giá trị thật sự. Là có giá trị như các bản hiến pháp dân chủ trên khắp thế giới. Đó là một cái lối ngụy biện mà thôi.
Ta ở đây phải là toàn dân Việt Nam bất kể là ai. Ta ở đây là tất cả những con người sống trên dãi đất hình chữ S mong muốn tự do, dân chủ. Đặc biệt những ai đã từng bị bức hại vì chế độ độc tài cộng sản, vì sự phi nhân toàn trị của Đảng Cộng sản Việt Nam. Nói cho đúng ta là toàn thể dân tộc Việt Nam đang muốn sống với giá trị dân chủ, giá trị tự do của toàn thế giới. Những ai không chấp nhận độc tài, độc đảng; không chấp nhận bất cứ thể chế nào đàn áp con người, tước đoạt các quyền chính đáng của con người. Đó mới là Ta thật sự. Đó mới là chúng ta. Là dân tộc Việt Nam. Một dân tộc luôn luôn đấu tranh giành độc lập cho đất nước, cho tự do chính bản thân mình, cho ngàn năm đối diện với giặc Tàu, giặc Pháp.

TQT: Phải chăng hiên pháp của nhà nước cộng sản nó chỉ là một bản Đảng pháp và đảng viên chính là công dân của cái đảng pháp đó chứ còn người dân đâu có được quyền là công dân như họ qui định thưa linh mục?

PVL: Nếu chúng ta nhìn vào bản hiến pháp mới nhất năm 2013 do Quốc hội của cộng sản phê chuẫn – một quốc hội mà 90% là đảng viên và 10% là cảm tình viên của Đảng. Họ đã nhắm mắt, họ đã bất chấp những góp ý của toàn dân trong năm 2012, 2013 để rồi họ phê chuẩn bản hiến pháp đó thoát thai từ Cương lĩnh của Đảng cộng sản. Cho nên người ta gọi đó là Đảng pháp, không phải là Hiến pháp. Hiến pháp đó chỉ bảo vệ quyền lực của Đảng cộng sản, bảo vệ những người trung thành với Đảng cộng sản. 

Những người đang lợi dụng Đảng cộng sản để làm giàu trên xương máu của dân tộc và đang dùng quyền lực để bọc lột tất cả người dân ở tại Việt Nam.

Chúng ta biết răng bản hiến pháp của cộng sản năm 2013 cũng như các bản hiến pháp trước đều dành ưu quyền và độc quyền cho Đảng cộng sản. Họ cố dành độc quyền về chính trị, về cai trị cho Đảng cộng sản. Độc quyền về sở hữu đất đai, tài sản, tài nguyên của đất nước. Độc quyền về các lực lượng vũ trang tức là công an, quân đội. Rồi ưu quyền cho Đảng cộng sản về văn hóa là được truyền bá chủ nghĩa Mác-Lenin duy vật, vô thần, phi nhân. Rồi ưu quyền về kinh tế cho rằng các công ty quốc doanh, những tập đoàn nhà nước là lực lượng chủ đạo trong nền kinh tế đó. Tất cả ưu quyền và độc quyền đó chỉ phục vụ cho Đảng, cộng sản. Còn người dân thì không có gì cả. Mặc đầu có nguyên cả một chương trong hiến pháp nói về quyền công dân và nghĩa vụ. Nhưng mà người ta thấy hai vấn đề này đan xen vào nhau. Hầu như nghĩa vụ là khống chế công dân.
Nói tóm lại chúng ta thấy tất cả các bản văn của nhà nước cộng sản Việt Nam chỉ là để phục vụ cho Đảng cộng sản chứ không phục vụ cho con ngươi, cho người công dân ở tại Việt Nam.

TQT: Trong hiến pháp của nhà nước cộng sản Việt Nam năm 1946 ghi rất rõ quyền sở hữu, quyền tư hữu của người dân Việt Nam. Công nhận mọi quyền của công dân Việt Nam. Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa là người thực thi bản hiến pháp đó.
Nhưng suốt từ năm 1946 đến năm 1959 đã bị xuyên tạc như thế nào, đã thực thi ra sao để gây nên những tội ác lớn như cải cách ruộng đất trong những năm 50 rồi đến việc cướp tài sản của những nhà tư sản trong cuộc cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh năm 1958.  Linh mục bình luận sao về những tội ác này?

PVL: Mặc dầu hiến pháp năm 1946 của cộng sản nó có ghi rõ quyền tư hữu.
Tranh thủ quần chúng, người cộng sản luôn luôn nêu cao khẩu hiệu “Người cày có ruộng”, chính vì vậy nên họ đã lừa gạt, đã thu hút được sự ủng hộ của nông dân. Nhưng khi họ bắt đầu có quyền lực, đầu tiên là ở một vài nơi và sau là cả miền Bắc họ đã thực thi cuộc cải cách ruộng đất.

Cuộc cải cách ruộng đất do họ tiến hành không phải là sự phân chia lại cho đồng đều ruộng đất mà là thâu tóm lại tất cả nguồn đất đai vào tay của Đảng. Cuộc cải cách ruộng đất đó đã làm đổ máu biết bao người vô tội, nhất là những nông gia giỏi của Việt Nam chỉ cần có một vài mẫu ruộng thôi đã bị tử hình rồi. Cộng sản sau khi lấy của người ta lại giết người ta nữa. Không chỉ giết họ, mà sau đó còn giết gián tiếp thân nhân của họ nữa. Trong cuộc cải cách ruộng đất chúng ta thấy số người chết lên đến khoảng nửa triệu người Việt Nam.

Lấy được ruộng đất rồi giả đò chia cho các bần cố nông, nhưng sau đó một thời gian ngắn Đảng cộng sản lại thu hồi lại đưa vào trong các hợp tác xã, lấy ruộng đất, nông cụ của nông dân.
Tiếp đó là đánh tư sản. Những người đang ở thành phố giàu có nhờ của cải của cha ông để lại hoặc do công sức của mình thì cộng sản cũng tìm cách để đoạt cho được.

Cuộc chiến tước đoạt đất đai, tài sản này lại được tiếp tục sau năm 1975. Chúng ta biết rằng sau năm 1975, cộng sản đã có nhiều cuộc cải tạo công thương nghiệp. Đã cướp đoạt những công ty, xí nghiệp của người dân miền Nam. Những người đã góp phần làm nên một Việt Nam Cộng hòa trù phú. Cộng sản đã tàn phá nền kinh tế đó đến kiệt quệ đến nỗi gần rơi xuống vực thẳm trong vòng 10 năm. Đến năm 1986 lúc đó mới gọi là mở cửa trở lại.

Nhưng sau khi mở cửa cho người ta được thở đôi chút. Được tự do đôi chút về kinh tế, cộng sản lại tiếp tục cái trò cướp bóc đất đai của người dân.

Năm 1980 đã hiến định đất đai thuộc quyền sở hữu của nhà nước, tức là của Đảng cộng sản. Những cuộc cướp ruộng đất của người dân để mà qui hoạch vùng xây dựng kinh tế gì đó. Rồi cướp đất của thị dân để làm cái gọi là chính sách mở mang đô thị, làm các khu công nghiệp.

Tất cả những cái đó đã làm cho người dân điêu đứng. Và đã tạo ra một hạng dân chưa từng có trong lịch sử, đó là hàng triệu dân oan. Đa phần dân oan là những nông dân bị mất ruộng, mất vườn, số thì dân mất cửa, mất nhà nữa… Họ phải lang thang sống ở đầu đường, xó chợ, vật vả, vật vờ ở các công viên. Họ phải đi kiện từ Nam ra Bắc. Từ địa phương tới trung ương. Đi kiện từ đời ông, đến đời cha, đời con, đời cháu mà không bao giờ được giải quyết cả.

Những con người đó giờ đây đang là sự nhức nhối cho đất nước và có thể là một cái mầm mống cho sự nổi loạn của người dân để chống lại một chế độ đã tước đoạt một trong các quyền cơ bản nhất là quyền tư hữu.
Chế độ này nó muốn thâu tóm hết mọi nguồn tài nguyên đất nước vào tay chúng để:
Một là sống xa hoa, hương thụ trên nỗi đau khổ, nhọc nhằn của người khác;

Hai là để có phương tiện bảo vệ chế độ, để trả tiền công, trả lương cho công an, quân đội, dân phòng, côn đồ – tất cả lực lượng đang tìm cách bảo vệ Đảng cộng sản và chế độ cộng sản.
Cho nên ở trong xã hội này người dân không còn có phương tiện để mà sống. Đó là đất mình đang sử dụng, thậm chí là đất mình đang ở. Tất cả người dân ở Việt Nam đều có thể bị lấy nhà, lấy cửa, lấy đất bất cứ lúc nào bởi Đảng cộng sản Việt Nam.

TQT: Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa thực thi hiến pháp năm 1946 đứng đầu là ông Hồ Chí Minh đã gây rất nhiều tội ác đối với dân trong cải cách ruộng đất như Linh mục vừa nói, như trong cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh cũng như Linh mục vừa đề cập, rồi đến cuộc trấn áp phong trào Nhân Văn – Giai phẩm năm 1954 – 1956.
Vậy phải chăng chính phủ đó là của dân, do dân và vì dân, là phe ta – Thưa Linh mục?

PVL: Câu mà chính phủ Việt Nam là của dân, do dân và vì dân… xin lưu ý đây là câu ăn cắp của Tổng thống Abraham Lincoln. Tổng thống Abraham Lincoln và chính phủ Hoa Kỳ nói như vậy là được, vì đó là chính phủ hàng đầu của nhân loại trong thời hiện đại này. Nhưng đối với cộng sản những câu nói đó chỉ để đi đến lừa gạt quốc tế và làm cho người dân im tiếng mà thôi.

Chế độ này, nhà nước này mọi cơ chế của nó đều là của Đảng, do Đảng và vì Đảng cả.
Bao nhiêu năm nay họ cai trị đất nước, cai trị dân tộc họ chỉ biết bóc lột người dân. Họ coi người dân như là con đẻ để mà dạy dỗ, để mà buộc phải vâng lời. Ai mà nói khác đi, nói ngược lại thì bị ở tù. Họ coi mọi người dân như con ở để mà sai khiến, để mà bóc lột sức lao động. Coi người dân là con tin để mà mặc cả, để mà đem bán cho ngoại quốc hoặc là để trao đổi với các chính phủ dân chủ khi bị áp lực về kinh tế, về chính trị, về nhân quyền.

Cho nên người dân trong nước luôn luôn trở thành nô lệ, thành thần dân chứ không bao giờ trở thành công dân đúng nghĩa đen của nhân loại văn minh cả. Đảng này đã tự cho mình làm chủ đất nước và muốn làm chủ mãi mãi. Trước đây họ có một cái khẩu hiệu là “Đảng lãnh đạo, nhà nước quản lý, dân làm chủ”. Nhưng người ta sửa lại câu này là “Đảng lãnh đạo nhà nước, quản lý nhân dân, làm chủ”. Đó là bộ mặt thực của Đảng cộng sản Việt Nam. Đó là một sự bi thương cho cả đất nước, một sự khốn nạn cho cả dân tộc Việt Nam ta.

TQT: Có một nhà thơ thống kê rất công phu hàng chục loại giặc ở Việt Nam. Nhưng mà ai để ra loại giặc đó thì chưa thấy nhà thơ này nêu lên. Theo linh mục ai đẻ ra hàng chục tên giặc đó để nhân dân ta đi vào thảm họa như ngày nay, thưa linh mục?

PVL: Nhà thơ đó nói giặc đó là những kẻ bóc lột người dân. Đánh đập người dân. Nói mà không giữ lời. Phá hoại văn hóa của dân tộc, phá hoại giá trị tinh thần của đất nước hoặc làm cho đất nước đang phải lâm nguy trước Tàu cộng.

Những loại giặc đó đều đẻ ra từ một loài giặc tổ mà thôi. Đều từ một tên đầu sỏ đó là chủ nghĩa cộng sản, là chế độ cộng sản, là Đảng cộng sản Việt Nam. Ba thực thể đó thực ra chỉ là một mà thôi. Bởi vì chính Đảng cộng sản đã đưa chủ nghĩa cộng sản vào đất nước và áp dụng chủ nghĩa cộng sản trên đất nước. Từ đó sinh ra hạng người cai trị dân không cần luật pháp, không cần tình người. Những kẻ cai trị dân bất chấp cả tính người.

 Đối xử một cách rất tàn bạo với tất cả hạng người, với mọi giới đồng bào. Những kẻ chà đạp luật pháp. Những kẻ làm cho văn hóa lụn bại, làm cho môi trường xuống cấp, làm cho đạo đức suy đồi. Làm ra một nền giáo dục thay vì đào tạo con người thì đào tạo ra thần dân, làm cho khoa học kỹ thuật của đất nước lụn bại. Cả mấy chục ngàn tiến sĩ mà không có nổi một bằng sáng chế như người ta mới thống kê năm 2013.

 Đa phần tiến sĩ là những tiến sĩ rởm. Đào tạo những con người sẵn sàng làm ra những án tử cho những công dân vô tội để mình hòng có thành tích, hoặc che chở cho những người của mình, hoặc bảo vệ, che chở cho chế độ. Những hạng người đó đều được sản sinh ra từ một cái lò, từ một tên giặc cầm đầu: Đảng cộng sản Việt Nam.

TQT: Mấy tháng gần đây người dân từ Bắc chí Nam đang rất sửng sốt về 2 vụ án lẽ ra được thi hành rồi nhưng vì chưa có liều thuốc độc nên mới hoãn lại. Hai vụ án đó đang chấn động trong dư luận xã hội. Đó là vụ án thanh niên Nguyễn Văn Chưởng ở tỉnh Hải Dương và vụ án thanh niên Hồ Duy Hải ở tỉnh Long An. Hai bản án mà ai cũng thấy là oan ức. Bị két án tử hình là vì bị nhục hình tra tấn bắt nhận tội.
Linh mục nhận định sao về nhân mạng Việt Nam, con người Việt Nam, dưới chế độ cộng sản Việt Nam?

PVL: Qua 2 vụ án tử hình này cũng như nhiều vụ án oan khác chẳng hạn như ông Nguyễn Thanh Chấn ngồi tù 10 năm rồi ông Hàn Đức Long và nhiều người khác thì đây là điển hình cho việc coi thường sinh mạng con người.
Việt Nam từ lâu vẫn giữ án tử hình. Trên thế giới phần lớn các nước văn minh người ta đã bỏ rồi, nhưng Việt Nam và các nước cộng sản rất muốn giữ án tử hình. Vì chế độ này là uy hiếp con người. Chế độ cộng sản trên khắp thế giới đã giết cả trăm triệu người rồi. Ở Việt Nam trong thời gian gần đây dư luận phẫn nộ về 2 vụ án dành cho 2 thanh niên trẻ đó. Họ vô tội. Mặc dầu những bằng cớ đưa ra không thể kết án được họ cũng như những chứng minh của luật sư cho thấy họ đã bị bức cung, họ đã bị ép cung. Các tài liệu, các bút lục, các bản cáo trạng đã bị viết một cách xuyên tạc sự thật bất chấp công lý, thậm chí bất chấp cả luật pháp nữa.

Tình trạng của 2 thanh niên này chứng minh cho tình trạng của nhân dân Việt Nam, tất cả những người dân Việt Nam vô tội đều có thể một ngày nào đó trở thành như Hồ Duy Hải hoặc giống như Nguyễn Văn Chưởng. Có thể bị đem ra như một vật tế thần để thế cho một viên chức hoặc là con cái của viên chức Đảng cộng sản, hoặc là trở thành phương tiện gây nên thành tích cho ngành công an, ngành tòa án, viện kiểm sát.

Cho nên chúng ta thấy những con người cộng sản này họ bất chấp mạng sống của con người. Họ bất chấp tự do của con người, bất chấp hạnh phúc của con người.
TQT: Nhà thơ có liệt kê ra một loạt giặc, trong đó nhà thơ có nói là bọn giặc đó đã giết, đã ăn thịt cả đồng chí, đồng bào của mình. Vậy phải chăng giặc đó là Đảng cộng sản – Thưa linh mục Phan Văn Lợi?
PVL: Ai đã gây nên cái chết nhiều người cho dân tộc Việt Nam trong lịch sử. Mấy nghìn năm dân tộc phải chống lại đô hộ Tàu và thực dân Pháp, nhưng không có thời nào người dân Việt Nam lại chết nhiều, chết tức tưởi, chết một cách vô lý như dưới thời cộng sản.
Dưới thời cộng sản đã có hàng triệu người Việt Nam ở cả 2 miền chết vì cuộc chiến xâm lăng do Đảng cộng sản gây ra. Sau cuộc chiến này lại có những cuộc chiến do cải cách ruộng đất, cuộc chiến gọi là Nhân Văn – Giai phẩm, rồi cuộc thanh trừng trong Đảng cộng sản. Bây giờ trong thời bình lại có những cái chết do bạo hành của công an. Người đi đường quên đội mũ bảo hiểm cũng có thể bị đánh vỡ sọ. Người dân thường bị đưa vào đồn công an bị tra vấn, có người bị đánh cho chết sau đó bị vu cáo cho là treo cổ tự tử. Có những vụ án oan bị kết tội tử hình như anh Nguyễn Văn Chưởng, anh Hồ Duy Hải và nhiều vụ án oan khác.

Cho nên dân tộc Việt Nam bị làm thịt. Làm thịt tức là bóc lột sức lao động, bóc lột những cái quyền của con người, và cuối cùng là bóc lột cả cái mạng sống.

Đó là chưa kể chế độ cộng sản Việt Nam chủ trương phá thai. Mỗi gia đình chỉ có 2 con mà thôi, đứa thứ ba phải lo mà giết đi. Cho nên số lượng thai nhi ở Việt Nam mỗi năm chết hàng triệu. Quả thực con thú ăn thịt người dân không ai khác là Đảng cộng sản.
TQT: Trong bài viết phân biệt ta và giặc với tiêu đề “Đâu có giặc là ta cứ đi”. Đó là lấy tên của một bài hát đã có một thời lùa hàng triệu sinh linh thanh niên Việt Nam chết thay cho ý thức hệ của chủ nghĩa cộng sản. Hiệp định Paris năm 1973 trong đó có Định ước quốc tế đã công nhận ở Việt Nam có nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ở phía Bắc, có Việt Nam Cộng hòa ở phía Nam. Phải chăng hàng triệu sinh linh là thanh niên miền Bắc đi đánh phá Việt Nam Cộng hòa đó là đi đánh giặc thưa linh mục?

PVL: Đảng cộng sản Việt Nam luôn tự cho mình là có chính nghĩa. Đi xâm lăng nước khác thì gọi là đi làm nhiệm vụ quốc tế như là qua Campuchia chẳng hạn, hoặc là qua bên Lào. Còn đi đành miền Nam thì gọi là giải phóng và gọi tất cả những người trong chế độ hợp hiến, hợp pháp Việt Nam Cộng hòa là kẻ thù cả. Sau khi chiếm được miền Nam rồi bắt tất cả quân, cán, chính Việt Nam Cộng hòa đi ở tù. Lúc đó Phạm Văn Đồng tuyên bố rằng “bọn chúng đã bị biến thành thú. Bây giờ chúng ta phải giam chúng lại để cải tạo thành người”. Đó là một lời tuyên bố không thể nào tưởng tượng tất cả những ai tự vệ đánh lại sự xâm lăng của cộng sản đều là kẻ thù cả. Cho nên cộng sản gọi người dân miền Nam chiến đấu tự vệ là giặc. Tất cả quân, cán, chính miền Nam bảo vệ tự do, bảo vệ Tổ quốc của mình được LHQ công nhận là giặc. 

Cho nên sau khi chiếm được miền Nam, cộng sản Hà Nội đã tìm cách trả thù. Quân, cán, chính miền Nam bị nhốt tại những nơi gọi là trại cải tạo thực chất là những nhà tù khổ sai mà thôi. Còn đối với người dân khác thì tìm cách tước đoạt nhà cửa, nơi sản xuất của họ. Đẩy người dân thành thị đến những vùng kinh tế mới nơi rừng thiêng, nước độc. Bóc lột, bần cùng hóa người dân miền Nam. Những nhà trí thức mang đi cải tạo gọi là tẩy não. Bao nhiêu tác phẩm của các nhà văn ở miền Nam, thậm chí cả những tác phẩm lịch sử, tác phẩm văn hóa cộng sản đã mở ra một chiến dịch thủ tiêu giống như Tần Thủy Hoàng đã đốt sách vậy. Sau đó lại giam giữ họ, gán cho họ là những tên biệt kích văn hóa. Do một cái tâm trạng coi tất cả đều là giặc.

Thực ra chỉ có một loại giặc thôi. Đó là những kẻ đã đầy đọa dân tộc Việt Nam, đã đem vào Việt Nam cái chủ thuyết phi nhân, vô thần. Cái chủ thuyết cộng sản.

Giặc chính là những kẻ đã đưa vào Việt Nam một cái chế độ tàn ác, bất nhân. Cái chế độ bất lực, bất công. Đó là chế độ cộng sản.
Giặc chính là những người mang danh đảng viên cộng sản đã chà đạp tình đồng bào không hề thương tiếc. Họ không hề có ý thức về tình con người. Họ không hề tôn trọng long nhân ái
TQT: Vậy chúng ta phải làm gì để góp phần tiêu diệt bọn giặc đó để đất nước chúng ta vượt qua mọi đau thương để trở thành một đất nước đúng như nhân dân Việt Nam mong muốn – Thưa linh mục.

PVL: Bây giờ chỉ có một cách thôi. Đó là toàn dân Việt Nam ta phải đứng dậy. Tất cả mọi dân Việt Nam yêu nước phải ý thức được tình trạng của đất nước. Phải thấy cho được bộ mặt thật của chế độ, của chủ nghĩa và của Đảng cộng sản. Và phải có đủ lòng can đảm và sự đoàn kết để cùng nhau đứng lên.

Chúng ta phải bắt chước các dân tộc ở bên Đông Âu từ năm 1989 đến năm 1991, họ đã quét sạch tất cả thanh trì cộng sản tại Nga và Đông Âu để từ đó dành lại tự do cho mình. Khôi phục lại những giá trị của đất nước, của dân tộc.
Bây giờ ở Việt Nam cũng phải vậy. Tất cả người dân, các giới đồng bào đứng dậy dưới sự hướng dẫn, sự tác động của những người đấu tranh dân chủ, của các tổ chức xã hội.
Chúng ta phải làm tát cả những công việc đó để cứu đất nước chúng ta khỏi hai kẻ thù:
Một là kẻ thù ở trong nước đó là Đảng công sản;
Hai là kẻ thù ở ngoài nước đó là Đảng Tàu cộng đang lăm le nuốt chửng đất nước của chúng ta với sự đồng lõa của Đảng cộng sản Việt Nam.

Để tiêu diệt chủ nghĩa cộng sản đang tàn hại tân trí, để giải thể chủ nghĩa cộng sản đang tàn hại xã hội và tống cổ Đảng cộng sản Việt Nam ra khỏi quyền lực, đang dưa đất nước vào ngõ cụt, vào những suy thoái và những khủng hoảng trầm trọng, đang đẩy đất nước vào nguy cơ bị xóa trên bản đồ và lịch sử.

TQT: Xin chân thành cảm ơn linh mục Phan Văn Lợi.

PVL: Cảm ơn anh và cảm ơn quý vị đã lắng nghe.

__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

CHỦ ĐỀ 2015: HÀNH ĐỘNG CỤ THỂ DỨT BỎ CƠ CHẾ CSVN



CHỦ ĐỀ 2015:
HÀNH ĐỘNG CỤ THỂ DỨT BỎ CƠ CHẾ CSVN

Giáo sư Tiến sĩ NGUYEN  PHUC LIEN, Kinh tế
Geneva, 24.12.2014

Chú thích đầu:
Chủ đề này tóm tắt đơn giản là: quần chúng quốc nội phải dùng BẠO LỰC NỔI DẬY MỚI CÓ THỂ DỨT BỎ ĐƯỢC CƠ CHẾ CSVN. Chúng tôi sẽ phổ biến những khai triển của Chủ đề này qua những phương tiện truyền thông sau đây:

*Các Diễn Đàn Paltalk
Hai Diễn Đàn mà chúng tôi vào thường xuyên là:
==> TudoDanchuNhanquyen choVietNam
==> DienDan ChinhTri TranhLuan Dan Chu
Chúng tôi cũng tìm vào những Diễn Đàn khác mong gặp những góp ý xây dựng cho việc đấu tranh cụ thể này.

*Hệ thống Facebook
Account Facebook của chính chúng tôi hay của các bạn hữu và các Groupes. Xin vào những Facebooks sau đây:
==>Phong Trào Liên Đới Dân Oan Việt Nam
==>Thamnhung Langphi Cochecsvn
==>VietTUDAN:Thongtin,Quandiem,Nhandinh Thoisu Hangtuan
==>HOI TRU TIM TAI SAN BAT CHINH CSVN

*Hệ thống Internet YahooGroups
Gửi qua những địa chỉ E-Mails. Đã 14 năm rồi, chúng tôi viết đấu tranh qua hệ thống này.

*Tuần báo Điện tử VietTUDAN
Báo được phát hành mỗi thứ Năm. Tuần báo này đã được đều đặn phát hành từ 14 năm nay.

*Cuốn Sách cho Chủ đề
Nội dung của Chủ đề này được khai triển thành một cuốn sách và sẽ phát hành chậm nhất là cuối tháng 2/2015 tại Ventura, California.
Nguyễn Phúc Liên

-------------------------------NỘI DUNG CHỦ ĐỀ--------------------------------

I.       Nhận định hiện trạng lâm nguy của Việt Nam do bè lũ CSVN đưa đến:    

1.         Một xã hội tha hóa đến thác loạn, nhất là tuổi trẻ.
2.         Kinh tế Việt Nam bị phá sản mà nguồn gốc là chính Cơ chế CSVN làm phát sinh và lan tràn Tham nhũng Lãng phí.
3.         Biển, Đảo bị Tầu xâm chiếm. Nhượng địa dài hạn cho Tầu như da báo trên toàn Lãnh thổ. Hàng hóa Tầu tràn lan giết chết Kinh tế Việt Nam.
4.         Việt Nam thực tế đang ở dưới sự xâm lăng của CSTQ như một tỉnh của họ chứ không cần phải đợi đến thời điểm thực hiện mật đàm của Hội Nghị Thành Đô.

II.      Sự chai lì cố chấp của CSVN đẩy quần chúng phải hành động cụ thể bằng bạo động:

1.         Những đề nghị sửa đổi tận nguồn gốc Cơ chế đã được quốc tế nhấn mạnh, nhưng đảng CSVN, một là bất lực nội tại cải tổ, hai là cố chấp khư khư giữ lấy Cơ chế cũ là nguồn gốc mọi tồi tàn xã hội và kinh tế Việt Nam 
2.         Những đòi hỏi sửa đổi ôn hòa đã được các Phong trào quần chúng và giới trí thức đưa lên, nhưng CSVN đã khi miệt quần chúng và ngay cả giới trí thức, giục bỏ những kiến nghị xây dựng vào sọt rác.
3.         Năm 2013, quần chúng, giới Trí thức và Tôn giáo đã đưa lên một cách ôn hòa những điểm sửa đổi Hiến Pháp. Nhưng thái độ cố chấp giữ lại nguyên Hiến Pháp cũ với Điều 4 độc đảng chủ đạo Kinh tế theo Chủ thuyết Mác-Lê lạc hậu, đẩy toàn Dân phải đi đến chỗ phải bạo động diệt trừ CSVN để cứu nước.

III.    Đích điểm của bạo động quần chúng là phải diệt hẳn Cơ chế CSVN để cứu nước gồm: thăng hóa Xã hội, phát triển Kinh tế quốc dân và chống xâm lăng đến từ Trung cộng. Chính những Mục đích tối hâu này biện minh cho việc đấu tranh bạo động cần phải làm khác hẳn với những hành động gọi là khủng bố . Phân biệt những sức mạnh bạo lực :

1.         Bạo lực khủng bố : chỉ nhằm giết người mà không cần phân biệt người thiện người ác, thậm chí cả trẻ em vô tội. Tỉ dụ :(i) đặc công CSVN trước đây ném lựu đạn vào trường học, vào rạp chiếu bóng, vào chợ búa...,(ii) Taliban mới đây xả súng bắn chết 141 em học sinh ở một trường học tại Pakistan... 
2.         Sức mạnh tự vệ: ai cũng có quyền tự vệ, ngay cả súc vật, khi bị đàn áp bất chính.
3.         Bạo động để chấm dứt những cố chấp đàn áp đến từ bạo quyền. Chính bạo quyền cố chấp đẩy quần chúng vốn ôn hòa đến chỗ buộc phải sử dụng biện pháp bạo động.

IV.    Hành động của quần chúng là thực hiện cái ý chí triền miên của Dân tộc gồm 4 điểm:

1.         Dứt bỏ hẳn Cơ chế CSVN.
2.         Loại trừ mọi hình thức Hoà giải Hòa hợp giả tạo với CSVN để đảng cộng sản kéo dài thêm Cơ chế.
3.         Chống lại xâm lăng đất biển và xâm lăng Kinh tế từ Trung cộng do CSVN bán nước đưa vào.
4.         Xây dựng một nền Kinh tế quốc dân trong Môi trường Chính trị—Luật pháp Dân chủ phù hợp (Environnement Politico—Juridique Démocratique adéquat).

V.      Trên con đường bạo độngh dứt bỏ Cơ chế CSVN, phải loại trừ những nhóm trí thức trí ngủ hay tôn giáo chuồn lùi cản mũi kỳ đà quần chúng đấu tranh bạo động :
           
1.         Nhóm trí thức trí ngủ chuồn lùi tại quốc nội vì vị trí con cái, thân nhân làm việc hay vì chính chút tiền còm hưu bổng của mình.
2.         Nhóm trí thức bưng bô tại hải ngoại nhằm nhẩy bàn độc bằng hòa hợp hòa giải với CSVN
3.         Những Phong trào đấu tranh bằng những phạm trù trừu tương như Nhân quyền, Dân chủ, Tự do lùng bùng làm lá chắn cho quyền lợi cá nhân hay tinh tóan của ngoại bang
4.         Vạch mặt những lãnh đạo tôn giáo quốc doanh cản mũi kỳ đà việc giao dân thi hành bổn phận công dân trong đời sống chính trị quốc gia, nhất là trong việc đứng lên chống xâm lăng, bảo toàn lãnh thổ. 
5.         Chống lại những tính toán của ngoại bang về Chính trị Việt Nam nằm phục vụ cho quyền lợi của nước họ mà hy sinh Dân tộc Việt Nam

VI.    Chủ lực đấu tranh cụ thể bằng bạo động là tại quốc nội và được lãnh đạo bởi chính người trong nước đã biết rành rẽ CSVN: Quốc nội phải tự cứu mình và cứu nước . Lực lượng bắt đầu từ :

1.         Khối Dân Oan không còn gì để mất và để sợ. Họ đã NỔI DẬY đấu tranh từ nhiều năm nay và đang đoàn ngũ hóa lại thành một Phong Trào toàn quốc. Đây là ngòi nổ của việc đứng lên toàn diện và là Phong trào đi tiên phong vì Dân Oan không còn sợ chết do việc bạo quyền cướp bóc họ đến chỗ phải chết đói chết rét rồi.
2.         Khối tuổi trẻ nhìn tương lai đen tối của chính mình khi Cơ chế CSVN còn tồn tại. Mỗi một ngày Cơ chế CSVN còn tồn tại là mỗi một ngày chồng chất lên đầu tuổi trẻ những hậu quả nặng nề trong tương lai : bệnh tật do những hàng độc hại Tầu để lại, nợ nần phải gánh trả do việc tham nhũng lãng phí từ những vốn vay nước ngoài của CSVN lúc này...

VII .  Lực lượng hải ngoại hiệp lực với Chủ lực quốc nội. Con cháu CSVN tràn ra nước ngoài với tài sản cướp bóc được từ quốc nội. Những tên bưng bô nịnh bợ CSVN nhằm một giải pháp Hòa giải Hòa hợp để nhẩy bàn độc. Con cháu CSVN và đám bưng bô đang sống ở hải ngoại bên cạnh chúng ta. Hải ngoại hãy đấu tranh cụ thể tại nơi mình đang sống ở những điểm sau đây : 

1.         Tăng cường truyền thông cho quần chúng quốc nội, nhất là giới trẻ  về mục đích đấu tranh, dù bằng bạo động, cho tương lai Việt Nam, chứ không phải vì hận thù quá khứ
2.         Mạ lỵ đám con cháu của Lãnh tụ đảng cướp CSVN đang du học và sống sung suớng tại nước ngoài với tài sản cướp gi dù bằng bạo độngựt từ Việt Nam
3.         Truy tìm tài sản bất chính của CSVN nằm tại nước ngoài để phục hồi lại cho Quê Hương


Giáo sư Tiến sĩ NGUYEN  PHUC LIEN, Kinh tế
Geneva, 24.12.2014

Thông Báo:

ANNOUCEMENT:

Chủ Nhật ngày 28/12/2014 :

Lúc 1PM Cali, 3PM TX, 4PM NY, 10PM Châu Âu, 8AM (29/12) Úc Châu, 4AM (29/12) Việt Nam.

Tại Diễn Đàn Sự Thật Dảng Việt Tân là Ai có buổi Hội Luận về nhân vật Cù Huy Hà Vũ. MC buổi hội luận là Chính Khí Việt. Khí mời quý anh chị tham dự cùng thảo luận.

Diễn Giả: Nhà Văn Duyên Lãng Hà Tiến Nhất, Thiếu Tá Liên Thành, Bác Sĩ Phạm Lễ và....



__._,_.___

Posted by: NGUYEN PHUC LIEN

Nạn trộm cắp bùng phát ở miền Trung

 

Nạn trộm cắp bùng phát ở miền Trung

Nhóm phóng viên tường trình từ Việt Nam
2014-12-26
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
12262014-theft-in-central-vn.mp3 Phần âm thanhTải xuống âm thanh
Chìa khóa vạn năng vẫn là công cụ kinh điển của kẻ trộm
Chìa khóa vạn năng vẫn là công cụ kinh điển của kẻ trộm
RFA


Miền Trung, miền của mưa chang và nắng cháy, bão lụt, thiên tai hoành hành, con người phải đối diện với bốn bề khó khăn, nghèo khổ, thiên nhiên đang dần kiệt quệ vì nạn khai thác bừa bãi… Gần đây, nạn trộm cắp bộc phát, từ việc trộm cướp chó cho đến nạn trộm vào nhà giữa ban ngày khoắn sạch đồ đạt, nhiều gia đình trắng tay giữa mùa mưa lụt, một cái Tết ảm đạm đang chờ họ, có thể nói đây là tình trạng vô cùng xấu đối với miền Trung nghèo khổ vốn chất phác, mộc mạc và thật thà!

Nạn đập chó tăng mạnh
Một người  tên Nghĩa, ở Đông Hà, Quảng Trị, bức xúc: “Trộm cắp chó giờ là tệ nạn xã hội rồi, vì do dư thừa lao động, trình độ, ý thức của người dân chưa cao và nhu cầu ăn thịt chó ở ngoài Bắc rất cao, lễ hội, tiệc tùng họ trưng bày, làm thịt chó để ăn. Xuất phát từ ý thức của họ kém, họ đi ăn trộm chó để kiếm thêm thu nhập dẫn đến một số việc rất đáng tiếc.”

Theo ông Nghĩa, nạn trộm chó bây giờ không còn đúng với cái tên gọi “trộm chó” của nó nữa mà phải nói là nạn cướp chó, vì nhiều người dắt chó đi dạo ở đoạn đường vắng, những kẻ cướp chó xông đến khống chế người và ung dung cầm sợi xích, lôi con chó lại gần, nhấc bổng lên và bỏ bao mang đi. Hành động của những kẻ này hoàn toàn không chút mảy may lo sợ chủ sẽ hô hào kêu cứu, hành vi của chúng vừa chuyên nghiệp lại vừa lạnh lùng không thể tả!

Và vì sao nạn trộm chó lại tiếp tục bùng phát? Vừa đặt câu hỏi, vừa tự trả lời, ông Nghĩa cho rằng sở dĩ nạn trộm chó vẫn bùng phát là vì ba nguyên nhân: Tầm văn hóa của con người nói chung và giới cán bộ nhà nước nói riêng còn quá thấp; Tình hình kinh tế đất nước vẫn chưa có gì tốt đẹp và; Một nền giáo dục thiếu nhân tính, thiếu tính tự trọng đã dẫn đến một xã hội quen với trộm cắp.

Ở khía cạnh tầm văn hóa của người dân cũng như giới cán bộ, ông Nghĩa cho rằng hiện tại, dù muốn hay không, đa phần người dân vẫn hành động và làm việc theo kiểu noi gương cán bộ, thấy những gì cán bộ nhà nước làm, người dân sẽ học hỏi và làm theo vì điều đó đảm bảo an toàn cho họ trên góc độ chính trị cũng như an ninh bản thân. Chính vì vậy, việc các cán bộ lai vãng, rề rà bù khú ở các quán thịt chó cũng làm kích thích rất lớn tính thèm thịt chó trong nhân dân.


Và đáng buồn là cán bộ rất mê thịt chó, đa phần cán bộ đều mê thịt chó, nếu không mê thịt chó thì sẽ rất cô đơn trong guồng máy nhà nước vì thiếu bạn nhậu thân thiết. Chính vì vậy, nhu cầu về thịt chó trên thị trường chưa bao giờ giảm và hơn hết là kẻ trộm chó, cướp chó thừa biết là Việt Nam chưa hề có một biện pháp chế tài nào được pháp qui hóa về tội trộm chó. Có giỏi lắm khi bị bắt cũng chỉ bị phạt hành chính là cùng. Chính vì vậy, càng bị phạt càng phải bắt cho nhiều chó để bù vào khoản tiền phạt.

Vả lại, cán bộ an ninh muốn cho nạn trộm cướp chó chấm dứt thì phải không ăn thịt chó, bởi một khi anh ăn thịt chó thì anh cũng là đồng lõa với kẻ trộm, bởi hơn 80% thịt chó trên thị trường có nguồn trộm cắp, anh ăn thịt chó cũng có nghĩa là anh đồng lõa với trộm cắp. Chưa có một cán bộ nào ý thức được việc này nếu không nói là họ rất khoái trá khi ăn thịt chó. Miếng ăn khoái khẩu đã che mất lương tri của họ, xã hội sẽ còn lũng đoạn vì chó!

Hơn nữa kinh tế đất nước chưa bao giờ có dấu hiệu khả quan, nạn thất nghiệp xãy ra dài dài, lương công nhân không đủ sống và nhiều người làm đủ thứ nghề vẫn không trả nổi tiền điện hằng tháng cũng là nguyên nhân sâu xa dẫn đến nạn trộm cắp gia tăng, trong đó, bắt trộm chó là cánh cửa thoáng nhất đối với kẻ trộm vì mức độ hình phạt rất mập mờ của nó.

Một đạo tặc vừa bị đánh hội đồng trên đường phố

Một đạo tặc vừa bị đánh hội đồng trên đường phố
Và, nền giáo dục hô hào rừng vàng biển bạc, nền giáo dục coi trọng đồng tiền, thầy giáo thiếu tư cách, có thể cưỡng bức tình dục học sinh cũng như hiệu trưởng có thể dụ nữ sinh của mình đi bán dâm sẽ làm cho con người trở nên chây lì, lười biếng và hưởng thụ, ích kỉ. Đây là nguyên nhân dẫn đến trộm cắp gia tăng.

Nạn trộm vào nhà khoắn giữa ban ngày
Một người vừa bị trộm khoắn sạch tài sản giữa ban ngày, ở Lao Bảo Quảng Trị, bức xúc: “Xưa ăn trộm cũng có văn hóa, nó vô nó ăn trộm con gà con vịt thì sáng ra vợ tôi đứng chửi đầu ngõ là ai cũng biết nhà tui vừa bị ăn trộm. Nhưng giờ ăn trộm thì thôi, không còn gì để bàn, nếu lỡ mình thấy nó ăn trộm nhà mình thì tốt nhất là để yên chứ la lên là nó đè dao vô cổ mình là chết. Hôm rồi nó vô nhà tôi nó giả vờ là bạn của con tôi, khi nó ra là gần 100 triệu tiền dành dụm mua xe cho con của vợ chồng tui mất luôn, coi như bao nhiêu tiền dành dụm của mình không cánh mà bay.”

Theo người này, chưa bao giờ nạn trộm cắp lại dữ dội như hiện nay. Những năm từ 1970 đến 1980, do tình hình kinh tế khó khăn, mọi thứ đều thiếu thốn, nạn trộm cắp ở miền Trung cũng rất dữ dội nhưng lúc đó chủ yếu là trộm gà, trộm vịt. Cứ nhà nào sáng mai ra, thấy nhà nào có một bà già hoặc bà sòn sòn đứng chửi bâng quơ mấy thằng ăn trộm thì đích thị nhà đó vừa mất trộm đêm qua.

Nhưng trộm cắp thời đó, theo ông là có văn hóa hơn trộm cắp thời bây giờ, ít nhất cũng biết ăn trộm và nếu bị chủ nhà phát hiện, trộm không được thì dọt chạy chứ không chuyển hẳn sang cướp khi bị chủ nhà phát giác như bây giờ.

Hơn nữa, thời đó không có chuyện trộm vàng, trộm bạc, xông thuốc mê, thậm chí khi bị chủ nhà phát giác thì giết luôn, chuyển thành cướp. Đó là chưa nói đến những trường hợp trẻ em bỏ học sớm, lao vào cờ bạc, rượu chè, hút chích, trộm cắp tiền của gia đình, sau đó tập làm quen với nghề trộm, rồi nghề cướp, ra đường chặn xe trấn lột, vào nhà trộm của người khác. Nói chung là nạn trộm cướp bây giờ thiên hình vạn trạng. 

Rất tiếc là chuyện này lại xãy ra ngay trên đất miền Trung, mảnh đất vốn cần cù, ham học, ham làm.

Như chuyện gia đình ông bị trộm, buổi chiều, nhà chỉ còn mình vợ ông ở nhà, có hai cô gái chừng 18, 19 tuổi gì đó vào, giới thiệu với vợ ông là bạn của con trai ông, sau đó một đứa ngồi nói chuyện với vợ ông, một đứa giả vờ đi toilet, sau đó lại than đau bụng, lại đi toilet lần nữa, lần này đi lâu hơn nhưng vợ ông nghĩ là chuyện tế nhị nên không hỏi. Khi hai cô gái này đi ra, bà xuống bếp thì phát hiện cánh cửa phòng riêng của hai vợ chồng bà bị cạy và khi kiểm tra thì hỡi ôi, cửa tủ bị cạy, tiền vàng ông bà dành dụm gần 100 triệu đồng đã bị lấy sạch.

Hiện nay, trộm cướp đã tràn lan ở khu vực miền Trung. Đời sống của dân nghèo vốn bất an về kinh tế càng trở nên bất an hơn nhiều lần.

Nhóm phóng viên tường trình từ Việt Nam.



 Quốc kỳ CSVN được in vào poster cảnh cáo trộm cắp ở Nhật
 
Người Việt: Friday, December 26, 2014 5:18:43 PM

SÀI GÒN (NV) - Cờ đỏ sao vàng được dùng làm nền cho một poster cảnh cáo người Việt Nam làm việc, học hành tại Nhật hãy ngưng trộm cắp và “lao động” (làm việc, học hành) theo cách lương thiện.



Poster cảnh cáo người Việt hãy ngưng trộm cắp tại Nhật. (Hình: Internet)

Poster vừa kể được một du học sinh theo học tại Học Viện Matsuyama, thành phố Matsudo, Chiba chụp lại khi nhìn thấy nó trong khuôn viên của học viện này rồi đưa lên Internet.

Trên poster, nền đỏ của quốc kỳ Việt Nam được trình bày như một mảng máu. Ngoài cảnh báo “Trộm cắp Stop!” người thiết kế còn dùng một khẩu hiệu mà Đảng CSVN vẫn dùng để nhắc nhở người Việt Nam làm việc, học hành tại Nhật: “Lao động là vinh quang.”
Những cảnh báo tương tự nay nhan nhản trên khắp đất Nhật sau khi người Việt đổ đến Nhật làm thuê, du học. 

Hồi tháng 4 vừa qua, cảnh sát Nhật công bố một thống kê về tình trạng phạm tội của các sắc dân ngoại quốc đến Nhật làm việc và học hành trong năm 2013.

So với 2012, số vụ phạm tội của người ngoại quốc tại Nhật trong năm 2013 tăng 8%. Dẫn đầu về số vụ phạm tội tại Nhật là người Trung Quốc, kế đó là người Việt và xếp thứ ba là người Đại Hàn. Tuy nhiên, cũng theo thống kê vừa kể thì người Việt dẫn đầu về trộm cắp tại các cửa hàng, siêu thị.

Trong thập niên vừa qua, số vụ phạm pháp của những người Việt trên đất Nhật tăng 60%. Nếu năm 2004 chỉ có 713 người bị bắt thì năm 2013, con số này là 1,118. Đáng chú ý là những vụ trộm cắp hàng hóa trong các cửa hàng, siêu thị tại Nhật do người Việt thực hiện và bị phát giác đều dính líu đến Vietnam Airlines.

Hồi thượng tuần tháng 4, cảnh sát Nhật lục soát văn phòng của Vietnam Airlines tại Tokyo rồi bắt giữ một nữ tiếp viên 25 tuổi. Cô này bị cáo buộc đã tiêu thụ hàng gian, bằng cách giúp vận chuyển số hàng hóa trộm cắp trị giá 120,000 yen từ Nhật về Việt Nam hồi tháng 9 năm 2013.

Cảnh sát Nhật bảo rằng họ có bằng chứng cho thấy còn đến 20 nhân viên khác của Vietnam Airlines tham gia tiêu thụ hàng gian và đã phát lệnh triệu tập năm nhân viên của Vietnam Airlines, gồm cả phi công của Vietnam Airlines.

Cục trưởng Hàng Không Quốc Doanh Việt Nam thừa nhận, chuỗi scandal vừa kể ảnh hưởng nghiêm trọng đến cả uy tín của các hãng hàng không Việt Nam lẫn thể diện của người Việt. Buôn lậu của nhân viên Vietnam Airlines không chỉ là phạm pháp mà còn “uy hiếp an toàn hàng không” vì họ có thể nhận tiền để vận chuyển cả những vật nguy hiểm.

Đó là lần đầu tiên một viên chức chịu trách nhiệm về an toàn hàng không ở tầm quốc gia thú nhận, buôn lậu của nhân viên hàng không đe doa an toàn hàng không. Trong khi trên thực tế, phi công và tiếp viên của Vietnam Airlines đã buôn lậu đủ thứ và từ khắp nơi, gây tai tiếng khắp thế giới.

Trong hàng chục năm qua, phi công từ chính đến phụ, tiếp viên từ nam đến nữ của Vietnam Airlines liên tục gây ra scandal ở cả Nhật, lẫn Đại Hàn, Úc,... vì tổ chức trộm cắp - tiêu thụ đồ gian, nhân viên của Vietnam Airlines còn buôn lậu, chuyển ngân lậu, dính líu đến các tổ chức buôn bán ma túy.

Cũng trong tháng 4, tờ Người Lao Động lập lại nội dung mà dư luận râm ran từ lâu, đó là để được tuyển làm phi công phải hối lộ 50,000 Mỹ kim, tiếp viên phải hối lộ 25,000 Mỹ kim,... nên những nhân viên Vietnam Airlines phải “làm thêm” để gỡ vốn và khi trò chuyện với ông Lại Xuân Thành, cục trưởng Cục Hàng Không Việt Nam có hỏi ông ta nghĩ sao về dư luận này.

Viên cục trưởng Cục Hàng Không Việt Nam không phủ nhận, đồng thời thú nhận không dễ ngăn ngừa vì tuyển dụng là chuyện của doanh nghiệp. Ông ta bảo rằng “không loại trừ khả năng” nhận hối lộ khi tuyển dụng - một trong những nguyên nhân chính khiến phi công, tiếp viên liên tục phạm pháp. (G.Đ)


__._,_.___

Posted by: Lu Giang <lugiang2003@yahoo.com
__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link