Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Tuesday, January 13, 2015

Gửi các tổ chức cộng đồng: Lời kêu gọi thiết tha


Gửi các tổ chức cộng đồng: Lời kêu gọi thiết tha
Ts. Nguyễn Đình Thắng
Ngày 11 tháng 1, 2015

Đảng vc kêu gào vì bị 'bôi nhọ'



image





Preview by Yahoo


Người Viêt ở hải ngoại, đặc biệt ở Hoa Kỳ, có tiềm năng đóng góp nhiều cho sự thay đổi đất nước nếu chúng ta làm đúng việc và đúng cách trong giai đoạn này. Điều này áp dụng cho các “tổ chức cộng đồng” người Việt ở Hoa Kỳ, và cũng có thể ở các quốc gia khác.  

Tôi đóng trong ngoặc kép “tổ chức cộng đồng” để chỉ những tổ chức, dù danh xưng chính thức có thể khác nhau, nhưng được thành lập với cùng tâm nguyện quy tụ tất cả đồng hương trong vùng và làm tiếng nói đại diện cho họ. 
Theo tôi, các tổ chức cộng đồng có những ưu thế và sở trường chưa được khai thác, mà lại bị vướng mắc trong những khó khăn làm tản lực và phân trí một cách không cần thiết. Dưới đây là đề nghị để vừa tháo gỡ vướng mắc vừa phát huy sở trường và ưu thế mà tôi đã chia sẻ trong những buổi tâm tình riêng với những người bạn đang dấn thân trong các “tổ chức cộng đồng” ở nhiều nơi mà tôi đã đi qua. 

Ưu thế và sở trường
Người Việt ở Hoa Kỳ có ưu thế so với nhiều sắc dân khác vì ở đâu đâu hầu như cũng có sự tập hợp thành “tổ chức cộng đồng”. Sự tập hợp và tổ chức ấy là điểm son cho một tập thể với tuổi đời còn rất non trẻ, chưa đầy 40 năm hiện diện ở đất nước này. 

Sở trường của các “tổ chức cộng đồng” là kinh nghiệm tổ chức các cuộc bầu cử với sự vận động tranh cử của các liên danh. Nhiều cộng đồng sắc dân bạn không có kinh nghiệm này.

Nếu tận khai thác ưu thế và sở trường này một cách đúng đắn, chúng ta có thể tạo cho mình một vị thế ảnh hưởng đáng kể lên dòng chính ở Hoa Kỳ, để từ đó phát triển lợi ích cộng đồng và tác động chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ nhằm thúc đẩy nhân quyền và dân chủ cho Việt Nam.

Cách khai thác
Các tổ chức cộng đồng cần biến mình thành môi trường chuyên chú đưa những người ưu tú trong cộng đồng tham gia chính trường dòng chính. Có 4 công tác cụ thể để thực hiện:

(1) Huấn luyện ứng cử viên: Vận động những người trẻ ra tranh cử các chức vụ trong “tổ chức cộng đồng”, và huấn luyện cho mọi ứng cử viên về kỹ thuật tranh cử, tổ chức ban vận động tranh cử, tranh luận nghị trường, huy động truyền thông, vận động cử tri... Tranh cử vào “tổ chức cộng đồng” là bước diễn tập để tranh cử trong dòng chính.

(2) Ghi danh cử tri: Các ứng cử viên đều phải vận động đồng hương ghi danh tham gia “tổ chức cộng đồng” vì chỉ thành viên chính thức mới có quyền bầu cử. Đây là hình thức ghi danh cử tri mà các ứng cử viên đều phải thi đua thực hiện để tăng triển vọng đắc cử. Điều này sẽ giúp tăng số thành viên chính thức tham gia tổ chức cộng đồng.

(3) Tham gia dòng chính: Sau kỳ bầu cử, dù đắc cử hay không, mọi ứng cử viên đều bắt tay vào 3 trọng tâm: Khai thác mọi cơ hội để nối kết cộng đồng với dòng chính Hoa Kỳ, tìm và chuẩn bị các ứng cử viên nhiệm kỳ kế tiếp, và vận động thêm người chính thức tham gia tổ chức cộng đồng. Dĩ nhiên, các “tổ chức cộng đồng” vẫn có thể cung cấp dịch vụ, tổ chức lễ lạt… cho đồng hương.
(4) Đưa người vào chính trường Hoa Kỳ: Với đội ngũ ngày càng tăng những người trẻ dày dạn kinh nghiệm vận động tranh cử cho mình và cho nhau, với khối cử tri dấn thân và gắn bó với nhau và đã quen thể thức bầu cử, “tổ chức cộng đồng” bắt đầu đưa người của mình ra tranh các ghế dân cử ở địa phương, tiểu bang và dần dà lên đến liên bang. Càng nhiều thành viên đắc cử trong chính trường dòng chính thì “tổ chức cộng đồng” càng tăng uy thế và tập thể Mỹ-Việt càng tăng ảnh hưởng.  

Nếu tập trung vào mục tiêu rất cụ thể và rõ rệt này, tập thể người Việt ở Hoa Kỳ sẽ nổi bật là sắc dân duy nhất có một kế hoạch quy củ và một cơ chế quy mô toàn quốc để đưa người vào dòng chính. Vị thế của chúng ta sẽ tăng lên rất nhiều so với hiện nay trong mắt của các sắc dân bạn và của chính giới Hoa Kỳ.
Điều này khả thi vì đã có tiền lệ: Đã có những người trẻ sau khi sinh hoạt trong tổ chức cộng đồng ra tranh cử thành công trong dòng chính, như ở Tarrant County, Texas có anh Nguyễn Xuân Hùng; ở Westminster, California có anh Tạ Đức Trí; ở Garden Grove, cũng California có anh Bùi Thế Phát. 

Thoát những vướng mắc
Sự chuyển hướng như trên cũng sẽ giúp “tổ chức cộng đồng” thoát khỏi những vướng mắc xuất phát từ chính chủ trương quy tụ và làm tiếng nói đại diện cho mọi đồng hương trong vùng. Chủ trương này trái ngược với nguyên tắc “tính đại diện” của xã hội Hoa Kỳ: Một cá nhân hay tổ chức ngoài chính phủ chỉ có thể đại diện cho người nào chính thức cho quyền đại diện trong phạm vi cho phép. 

Chẳng hạn, một luật sư hay văn phòng luật chỉ được đại diện khi thân chủ ký hợp đồng cho phép và chỉ được đại diện trong phạm vi của hợp đồng; một công đoàn chỉ được đại diện cho những công nhân nào chính thức ký đơn gia nhập và chỉ trong phạm vi quyền lao động; hội AARP của những người cao niên, hội từ thiện Rotary, các đoàn hướng đạo… cũng thế. Các “tổ chức cộng đồng” của người Việt cũng không thoát khỏi nguyên tắc này: chỉ được quyền đại diện những ai chính thức ký đơn tham gia làm thành viên chứ không thể tuyên bố đại diện bao quát được.

Vi phạm nguyên tắc này dẫn đến nhiều hệ luỵ.
(1) Mất kiểm soát nội bộ: Thành viên tham gia một tổ chức có quyền lợi thì cũng có trách nhiệm. Chẳng hạn, họ có quyền bỏ phiếu bầu ban quản trị nhưng ngược lại có nhiệm vụ tham gia buổi họp khoáng đại và đóng niên liễm. Đơn tham gia có ký tên chính là bản thoả thuận 2 chiều về quyền lợi và nghĩa vụ. Một “tổ chức cộng đồng”, khi đơn phương nhận đại diện cho mọi người Việt ở trong vùng thì vô tình cài mình vào thoả thuận 1 chiều: ai ai cũng có quyền xía vào nội bộ nhưng không có nghĩa vụ gì với tổ chức. 

Đấy là vì tổ chức đơn phương nhận họ là thành viên nên họ có quyền ấy; ngược lại họ không hề ký và cam kết một nghĩa vụ nào. Hậu quả là chỉ trích và lên án thì nhiều mà đóng góp thì ít. Tình trạng “làm dâu trăm họ” này không cho phép “tổ chức cộng đồng” định hướng hay theo đuổi kế hoạch lâu dài mà chỉ loanh quanh những việc đoản kỳ, những công tác món. Thậm chí, bất kỳ nhóm nào không thích ban quản trị đương nhiệm đều có thể tìm một số người bất luận là ai (lý lẽ rằng ai ai cũng là thành viên cả mà) cho đủ số phiếu để nắm luôn quyền quản trị. Không một tổ chức nào, kể cả doanh nghiệp hay công ty lớn hay nhỏ, có thể hoạt động, đừng nói là phát triển, khi mất kiểm soát nội bộ (internal control).

(2) Xung đột không cần thiết: Ở Hoa Kỳ, ngoại trừ cơ cấu chính quyền, mọi tư nhân được khuyến khích lập hội, lập công ty để tha hồ hợp tác hay cạnh tranh với nhau. Sự phong phú về tổ chức chính là sức mạnh của xã hội mở và đa nguyên. Đại diện quyền lợi của công nhân có nhiều công đoàn khác nhau; đại diện quyền lợi của người cao tuổi có nhiều tổ chức khác nhau; có không ít tổ chức bảo vệ môi sinh; hội cựu chiến binh toàn quốc có vài chục. Họ không bị dẫm chân, không bị mâu thuẫn vì tuân thủ đúng nguyên tắc “tính đại diện” -- hội nào có thành viên của hội nấy, và một người có thể cùng lúc là thành viên của nhiều hội.

 Ngược lại, vì không tuân thủ nguyên tắc này, khi 2 “tổ chức cộng đồng” cùng cho rằng mình đại diện mọi người trong vùng thì xung đột đương nhiên xảy ra: “Sao anh dám nhận thành viên của tôi là thành viên của anh?” Vì cả 2 bên đều không có “tính đại diện” nên việc tranh cãi chỉ dựa trên quan điểm chủ quan của đôi bên và không bao giờ giải quyết xong. Lại có người thành tâm thiện chí vận động 2 bên sáp nhập thành một. Đây không là giải pháp vì: (a) dù sáp nhập thì vẫn không mang “tính đại diện”; (b) không bảo đảm được trong tương lai sẽ không trở lại tình trạng như hiện nay.  Đó là chưa kể đi ngược với nguyên tắc đa nguyên của xã hội mở ở Hoa Kỳ.

(3) Mất người: Khi vận hành sai nguyên tắc của xã hội dòng chính, chúng ta khó tranh thủ sự tham gia của những người hiểu biết và dày kinh nghiệm dòng chính, mà đó lại chính là những người chúng ta đang cần kéo về để tăng thế và lực cho cộng đồng Mỹ-Việt. Thành phần này ngày càng đông với thế hệ thứ 2, rồi thứ 3 đang vươn lên.

Nguyên tắc “tính đại diện” là vấn đề “hệ thống”; hễ vi phạm thì các hệ lụy của nó là đương nhiên, nếu chưa xảy ra thì cũng sẽ xảy ra. Khi gặp “lỗi hệ thống” mọi biện pháp mà không giải quyết tận căn đều chỉ là vá víu, tạm thời, và rồi đâu sẽ lại vào đó. Nó làm hao phí nội lực và chậm đà tiến của cộng đồng, hiểu theo nghĩa tập thể Mỹ-Việt nói chung.

Lời kêu gọi
Trong gần 40 năm qua, đã bao thế hệ những người bỏ tâm huyết và công sức, thời gian và tiền bạc với mong muốn cho cộng đồng được lớn mạnh và có ảnh hưởng trong dòng chính. Tôi hiểu và trân quý tâm huyết và những đóng góp ấy vì không xa lạ gì--cách đây gần 20 năm tôi ở trong tổ chức cộng đồng ở vùng Hoa Thịnh Đốn.

Những đầu tư từ mấy mươi năm qua sẽ không phí hoài nếu lúc này chúng ta biết khai dụng ưu thế và sở trường rất độc đáo của tập thể Mỹ-Việt so với các sắc dân khác. Ưu thế và sở trường này có được là do chính chúng ta miệt mài tạo ra. Nay chúng ta cần mạnh dạn và nhanh chóng chuyển hướng để khai thác chúng, và đồng thời gỡ bỏ những vướng mắc quanh nguyên tắc “tính đại diện” đang cầm chân sự thăng tiến của cộng đồng.

Khi thật đông người Việt trở thành dân cử trong dòng chính, thì họ sẽ là tiếng nói chính thức với thẩm quyền hợp hiến để đại diện cho chúng ta ở mọi cấp chính quyền Hoa Kỳ. Đấy chính là điều mà tất cả chúng ta mưu cầu: Có tiếng nói đại diện ở khắp nơi trên đất nước Hoa Kỳ. Dùng tiếng nói ấy để ảnh hưởng chính sách quốc gia Hoa Kỳ trong thời gian 2 năm tới đây là phần đóng góp cần và thiết thực của tập thể Mỹ-Việt cho công cuộc dân chủ hóa đất nước Việt Nam.
Nếu chuyển hướng ngay, chúng ta có thể kịp tạo uy thế đối với chính giới Hoa Kỳ và sự vì nể của các sắc dân bạn trong bối cảnh của cuộc tổng tuyển cử năm 2016.




Cách phối hợp trong-ngoài

Ts. Nguyễn Đình Thắng

Ngày 3 tháng 1, 2015

http://machsong.org

Ngay lúc này nếu thế đối thế, lực đối lực thì người dân ở trong nước yếu thế và kém lực hơn chế độ. Tuy nhiên, nếu tính cả tập thể trên 4 triệu người Việt ở hải ngoại như một phần của dân tộc thì cán cân thế lực có thể nhanh chóng nghiêng về dân. 

Muốn thế, chúng ta phải tạo được sự phối hợp trong-ngoài để tận dụng sức mạnh và tầm ảnh hưởng của khối người Việt trong thế giới tự do nhằm tăng thế và lực của người dân ở trong nước. 

Tiềm năng hải ngoại 


Sau 40 năm viễn xứ, khối người Việt ở hải ngoại đã cần cù tái lập cuộc sống, hoà nhập vào các xã hội tự do, và ngày càng thành đạt trong mọi lĩnh vực chính trị, kinh tế, xã hội, văn hoá, khoa học, nghệ thuật… ở tầm vóc quốc tế. Một chỉ dấu dễ kiểm chứng về tiềm năng là tổng mức thu nhập. Hàng năm số người Việt ở hải ngoại, chưa đến 5% của dân số trong nước, gởi về Việt Nam mức tiền tương đương 8% tổng thu nhập quốc gia. Đây chỉ là một phần của số tiền dư thừa sau khi chi tiêu. Hơn nữa, chỉ phần nào trong tổng số người Việt ở hải ngoại gởi tiền tiếp tế cho gia đình ở Việt Nam. Tính nhẩm, chúng ta có thể ước đoán rằng tổng thu nhập của tập thể trên 4 triệu người Việt ở hải ngoại ngang bằng hay vượt quá tổng thu nhập của cả 90 triệu dân ở trong nước. Đó là về tài chính. Về chất xám, kinh nghiệm chính trường và mạng lưới quen biết trong giới quyền thế của thế giới tự do thì chắc chắn là người Việt ở hải ngoại đã vượt xa chế độ ở trong nước. 

Nếu kết nối được 90 triệu dân trong nước với trên 4 triệu người Việt ở hải ngoại thì thế và lực tổng hợp có triển vọng vượt xa thế lực của chế độ. Vấn đề là tạo được sự kết nối ấy.

Mô hình kết nối


Mô hình kết nối mà chúng tôi thực hiện là cứ mỗi một nhóm hay cộng đồng ở trong nước thì lại có sự yểm trợ liên tục, tới nơi tới chốn, và dài hạn của một nhóm ở ngoài nước, gắn bó qua hình thức “kết nghĩa”. Xứ Đạo Cồn Dầu ở Đà Nẵng là trường hợp điển hình. 

Tháng 5 năm 2010, chính quyền Đà Nẵng dùng bạo lực để đàn áp đẫm máu gần 2 nghìn giáo dân Cồn Dầu nhằm cướp toàn bộ xứ đạo của họ. Công an đánh đập trên trăm người, bắt đi trên 60 người để tra tấn, và xử án tù các thành phần lãnh đạo để khủng bố tinh thần toàn bộ giáo xứ. Ông Nguyễn Thành Năm bị tra tấn đến chết. Lực lượng công an chìm, nổi được tung ra để truy nã những người Cồn Dầu lẩn trốn ở trong nước hay đã đến Thái Lan. Dân hoảng sợ và hoàn toàn đuối thế trước bạo lực của chính quyền.

Ngay lập tức chúng tôi triển khai nhân sự để bảo vệ những người Cồn Dầu chạy sang Thái Lan lánh nạn và vận động quốc tế can thiệp để đẩy lùi sự bạo hành của công an nhắm vào Xứ Đạo Cồn Dầu. Nhưng đây mới chỉ là giải pháp tạm thời.

Về giải pháp lâu dài, chúng tôi yểm trợ các gia đình Cồn Dầu đã định cư lâu năm ở Hoa Kỳ thành lập Hội Giáo Dân Cồn Dầu để phối hợp chặt chẽ với Xứ Đạo Cồn Dầu ở trong nước. Hội này bám sát tình hình ở trong nước, củng cố tinh thần của giáo dân trong xứ đạo, tiếp tế vật thể để duy trì khả năng tranh đấu, và dùng thế quốc tế để liên tục đẩy lùi sức ép của chính quyền. Họ đã vận động sự can thiệp của LHQ, Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, Quốc Hội Hoa Kỳ và ngày càng nhiều các tổ chức nhân quyền quốc tế. Các giáo dân Cồn Dầu đã tiếp xúc với cả 2 báo cáo viên đặc biệt của LHQ khi họ thị sát Việt Nam, với 5 toà đại sứ Tây Phương và với các phái đoàn Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ. Các dân biểu và thượng nghị sĩ quyền thế của Hoa Kỳ đã chính thức lên tiếng. Ngay cả Ông Thom Tillis, Thượng Nghị Sĩ North Carolina vừa đắc cử, cũng đã tiếp xúc Hội Giáo Dân Cồn Dầu trong thời gian tranh cử. 

Hội Giáo Dân Cồn Dầu đã khéo léo khai thác các vấn đề “nóng”: đàn áp tôn giáo, cưỡng chế tài sản của công dân Hoa Kỳ, và tra tấn để đe doạ triển vọng Việt Nam tham gia Hiệp Ước Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP). Kết quả là chính Thủ Tướng Việt Nam đã chỉ định thành lập phái đoàn liên ngành đến Cồn Dầu điều tra và nộp báo cáo cho Thủ Tướng trực tiếp giải quyết. Hội Giáo Dân Cồn Dầu, nay được bổ sung bởi trên 80 giáo dân vừa đến Hoa Kỳ định cư tị nạn từ Thái Lan, đã báo động với các thành viên Quốc Hội để sẵn sàng phản ứng nếu Thủ Tướng Việt Nam kéo dài thời gian quyết định hay quyết định thiếu thoả đáng.

Do sự kết hợp trong-ngoài chặt chẽ mà giáo dân Cồn Dầu giảm dần nỗi kinh hoàng, ngày càng thêm tự tin khi đối phó với chính quyền địa phương, và thực hiện nhiều cuộc biểu tình ở ngay Hà Nội để tự bảo vệ quyền lợi. Số người Cồn Dầu lánh nạn ở Thái Lan cũng góp phần bằng những buổi họp trực tiếp với giới chức của Uỷ Hội Hoa Kỳ về Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế, Văn Phòng Cao Uỷ Trưởng về Nhân Quyền LHQ và Báo Cáo Viên Đặc Biệt của LHQ về tự do tôn giáo hay tín ngưỡng. 

Trong khi cuộc tranh đấu vẫn tiếp tục, tình hình tại chỗ đã thay đổi nhiều: Năm nay Giáo Xứ Cồn Dầu cử lễ mừng Giáng Sinh trọng thể trong sự an bình; hoàn toàn không có bóng dáng của công an theo dõi hay quấy phá.

Mô hình “kết nghĩa” này được áp dụng cho nhiều cộng đồng tôn giáo, kể cả Tin Lành, Phật Giáo, Phật Giáo Hoà Hảo và Cao Đài, ở nhiều nơi trên đất nước Việt Nam.

Áp dụng mô hình

Trong thế giới mở và tự do ở ngoài này, chỉ có một cách để huy động sự hưởng ứng của quần chúng: phổ biến mô hình, chứng minh hiệu quả, hướng dẫn cách thực hiện và hỗ trợ kỹ thuật cho những ai thực hiện. Tốt nhất là khởi sự với những thành phần sẵn tâm huyết. Chẳng hạn, các gia đình Cồn Dầu ở Hoa Kỳ không cần ai thuyết phục để dốc lòng yểm trợ cho đồng hương trong xứ đạo. Với sự hướng dẫn lúc ban đầu, họ học việc rất nhanh.

Chúng tôi tạo môi trường thuận tiện, hướng dẫn, và yểm trợ bước đầu cho tất cả các nhóm nào ở trong và ngoài nước muốn thực hiện mô hình kết nghĩa trong-ngoài. Chúng tôi giữ vị thế hoàn toàn trung lập: không chọn phe, không kết nạp, không đặt điều kiện nào ngoài đòi hỏi là phải chân chính, thực tâm và quyết tâm bảo vệ đến cùng quyền và lợi ích của chính họ mà không loại trừ quyền và lợi ích của những nhóm hay cộng đồng khác.

Mô hình càng phổ biến rộng ở trong nước và ở hải ngoại thì càng tăng triển vọng đổi thay cho đất nước. 



Tự do tôn giáo sẽ là trọng điểm 

Ts. Nguyễn Đình Thắng 

Ngày 23 tháng 12, 2014 

http://machsong.org

Sau bốn cuộc tổng vận động tăng dần về quy mô kể từ năm 2012, chúng ta đã tích luỹ khá vốn liếng về nhân sự, quan hệ, và ảnh hưởng để giành thế chủ động trong cuộc tranh đấu cho nhân quyền và dân chủ ở Việt Nam trong năm 2015. Điều này đòi hỏi trong và ngoài phải phối hợp chặt chẽ. 

Ở ngoài, tập thể người Việt trên thế giới cần vận động quốc tế tăng áp lực để tỉa dần các công cụ đàn áp của chế độ, và nới rộng không gian hoạt động an toàn cho các nhà đấu tranh ở trong nước. Hành động can thiệp nhanh chóng, quả quyết và mạnh mẽ của các chính quyền dân chủ, đe doạ đến các lợi ích mà Việt Nam đang cầu cạnh, tạo nên bức tường che chắn cho không gian an toàn ấy. 

Ở trong nước, đồng bào cần nhanh chóng tập hợp trong phạm vi của không gian an toàn tương đối này, và phát huy nội lực để từng bước giành lại quyền làm chủ vận mạng của chính mình, tương lai của đất nước và tiền đồ của cả dân tộc. Thoạt tiên, khi lực còn yếu thì các tập hợp của người dân, kể cả những cộng đồng tôn giáo sẵn có và những công đoàn độc lập địa phương trong tương lai, cần nương thế quốc tế, do tập thể người Việt ở hải ngoại tạo nên, để giảm cơ nguy trấn áp. 

Trong mối tương quan với nhà nước, khi thế và lực của lực lượng quần chúng ngày càng cao hơn, mạnh hơn thì tiến trình dân chủ hoá sẽ là điều không thể tránh. 

Hai mũi công

Theo kế hoạch quốc tế vận năm 2013-2014, chúng tôi mở hai mũi công để huy động sự yểm trợ của quốc tế; đó là quyền lao động và quyền tự do tôn giáo. 

Đến giữa năm 2014, mũi công về quyền lao động đạt mục tiêu: Quyền lập nghiệp đoàn độc lập trở thành điều kiện bất khả nhượng của Hoa Kỳ khi thương thảo Hiệp Ước Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP) với Việt Nam. Trước thái độ dứt khoát của Hoa Kỳ, Việt Nam đề nghị cho phép người lao động lập nghiệp đoàn ở cấp địa phương nhưng vẫn duy trì Tổng Liên Đoàn Lao Động Việt Nam, vốn là cánh tay nối dài của Đảng Cộng Sản. Hoa Kỳ đòi hỏi là các nghiệp đoàn địa phương phải thực sự độc lập và có quyền nối kết hàng ngang với nhau và đối tác trực tiếp với các nghiệp đoàn quốc tế mà không qua sự kiểm soát hay chi phối của Tổng Liên Đoàn Lao Động. Nếu Việt Nam không thoả đáng điều kiện này thì cuộc thương thảo TPP sẽ bế tắc. Còn như chấp nhận thì vai trò của Tổng Liên Đoàn Lao Động sẽ mờ nhạt dần và trở thành vô nghĩa trừ khi hợp tác với các nghiệp đoàn địa phương để thực sự phục vụ lợi ích của người lao động. 

Giữa năm 2014, chúng tôi mở mũi công về tự do tôn giáo và gắn kết nó với TPP bằng cách đánh vòng qua Luật Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế. Theo luật này, quốc gia nào bị xếp vào danh sách “Quốc Gia Cần Quan Tâm Đặc Biệt” (Country of Particular Concern, hoặc CPC) do đàn áp tôn giáo trầm trọng thì phải chịu các biện pháp chế tài ngày càng leo thang, trong đó có khoản cấm nới rộng mậu dịch với quốc gia CPC. Khoản này chỏi với bản chất TPP là phát triển mậu dịch; do đó nếu Việt Nam bị đưa vào danh sách CPC thì giấc mơ TPP của Việt Nam sẽ lùi xa thăm thẳm. Đây là thế trận mà chúng tôi đang giăng ra ở hải ngoại khi mà Việt Nam đang cầu cạnh phát triển mậu dịch với Hoa Kỳ để cứu vãn nền kinh tế tụt dốc. 

Việc phải làm ở trong nước

Tự do tôn giáo chắn chắn sẽ trở thành trọng tâm trong chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ và thế giới tự do đối với Việt Nam trong năm 2015. Dưới đây là một số dấu hiệu sớm: 

Tuần qua, các giới chức Liên Âu (European Unon, hay EU) quyết định lấy tự do tôn giáo làm trọng đối thoại nhân quyền với Việt Nam vào tháng 1 tới đây. Chúng tôi và nhiều tổ chức khác đã và tiếp tục cung cấp cho họ thông tin cập nhật. 

Tuần trước nữa, Dân Biểu Ted Poe, Chủ Tịch của tiểu ban đặc trách mậu dịch ở Hạ Viện Hoa Kỳ, lên tiếng đòi Việt Nam trả tự do vô điều kiện cho Mục Sư Dương Kim Khải và yêu cầu Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ đưa Việt Nam trở lại danh sách CPC. DB Poe có tiếng nói ảnh hưởng về TPP ở Hạ Viện. 

Cũng gần đây chính quyền Việt Nam hoàn tất bản thảo đầu tiên cho Luật Tôn Giáo mà họ hứa sẽ được Quốc Hội thông qua năm 2015. Tuy nhiên nội dung của bản thảo không đáp ứng tiêu chuẩn quốc tế và những đòi hỏi của Hoa Kỳ. Họ đang phải soạn lại. 

Để nương thế quốc tế trong mũi công mà chúng tôi đang mở ra về tự do tôn giáo, mỗi cộng đồng tôn giáo ở trong nước cần có nhân sự được đào tạo và sẵn sàng báo cáo mọi hành vi vi phạm của công an, dân phòng, hay côn đồ. Chúng tôi kêu gọi: 

(1) Các cộng đồng tôn giáo đã có nhân sự được huấn luyện hãy yểm trợ “chéo” cho nhau. Chẳng hạn, trong tuần này các cộng đồng Thiên Chúa Giáo ở khắp Việt Nam có nguy cơ bị ngăn cản trong việc cử hành lễ Giáng Sinh. Các cộng đồng tôn giáo khác với nhân sự đã qua khoá huấn luyện báo cáo vi phạm, hãy tự nguyện theo dõi và báo cáo hộ cho các cộng đồng tôn giáo bị sách nhiễu hay đàn áp mà chưa có năng lực tự thực hiện các bản báo cáo. 

(2) Các nhà tranh đấu nhân quyền và dân chủ hãy giúp theo dõi tình hình của các cộng đồng tôn giáo và báo động cho chúng tôi nếu có tình trạng vi phạm bởi chính quyền. Chúng tôi sẽ cắt cử người thực hiện việc báo cáo. 

(3) Các cộng đồng tôn giáo chưa có nhân sự chuyên báo cáo vi phạm, xin liên lạc với chúng tôi để tham gia các khoá huấn luyện sắp đến. Trong năm 2014, khoảng 200 người đã qua chương trình huấn luyện này. Trong năm 2015 chúng tôi dự kiến sẽ huấn luyện 300 người. 

Kết luận

Trong kế sách nắm phần chủ động, chúng tôi đã chọn hai mũi công chính về quốc tế vận: quyền lao động và quyền tự do tôn giáo. Vì mọi nhân quyền đều mang tính liên đới, dù tập trung bảo vệ một quyền thì kết quả là các quyền khác cũng được liên đới bảo vệ. Khi chế độ chấp nhận quyền lao động hay quyền tự do tôn giáo thì cũng có nghĩa là phải tôn trọng quyền tự do phát biểu, tự do hội họp ôn hoà và tự do lập hội. Đồng thời chúng tôi cũng mở sẵn những mũi nhọn nhân quyền như chống tra tấn, chống buôn người, quyền của người khuyết tật, đòi tài sản… để sẵn sàng sử dụng với tính cách bồi thêm khi phù hợp. 

Thay vì tản lực tranh đấu, chúng ta ở trong và ngoài nước cần dồn sức và phối hợp cùng nhau để đẩy mạnh và tận khai thác hai mũi công chính kể trên, mà trong đó tự do tôn giáo sẽ là trọng tâm cho năm 2015. Khi lực lượng dân tộc ở trong và ngoài nước biết phối hợp để vận dụng quốc tế vận nhằm nới rộng không gian tương đối an toàn cho quần chúng phát triển nội lực thì đó là bước khởi đầu quan trọng trên hành trình dân chủ hoá Việt Nam. 

Bài liên quan:

Việt Nam: Đường Vào CPC 

http://www.machsong.org/modules.php?name=News&file=article&sid=2989

Hãy góp tay đẩy con thuyền Việt Nam 

http://www.machsong.org/modules.php?name=News&file=article&sid=2987

DB Hoa Kỳ đòi tự do cho MS Dương Kim Khải 

http://www.machsong.org/modules.php?name=News&file=article&sid=2986





Người nghèo phải chết


 

 
Văn Quang - Viết từ Sài Gòn ngày 12.1.2015 

Người nghèo phải chết
Đây là tiêu đề của một người dân, bạn Lê Phương đăng trên báo Người Lao Động ngày 5 tháng Một, 2015 vừa qua. Bài này phát xuất do một số quy định có hiệu lực từ đầu năm nay. Trong đó quy định về cắt giảm việc trả chi phí cho các loại thuốc có chi phí cao với những bệnh nhân có bảo hiểm y tế làm dấy lên một luồng dư luận vô cùng hoang mang lo ngại cho hầu hết những gia đình nghèo.

Quy định về thanh toán chi phí bảo hiểm y tế mới mới khiến nhiều người nghèo lo lắng –
 Ảnh Báo Tuổi trẻ


Quy định này của Bộ Y Tế VN có nhiều chi tiết nhưng có thể tóm tắt vài điểm chính:
Từ ngày 1/1/2015, một số thuốc ung thư mới, chi phí cao sẽ chỉ được quỹ bảo hiểm chi trả 50% thay vì 100% như trước đây, hoặc không được chi trả.

Bộ Y Tế vừa ban hành danh mục thuốc tân dược được Quỹ Bảo Hiểm Y Tế (BHYT) chi trả, gồm 845 hoạt chất, 1,064 thuốc tân dược; giảm cả về số lượng hoạt chất và thuốc được chi trả so với danh mục hiện nay. Danh mục thuốc được BHYT chi trả hiện hành có 900 hoạt chất với 1,143 thuốc.
Ông Phạm Lương Sơn, trưởng ban thực hiện chính sách BHYT, Bảo Hiểm Xã Hội Việt Nam cho biết, danh mục thuốc BHYT lần này có tổng số lượng thuốc ít hơn vì bỏ bớt một số loại.

Số thuốc bị giảm chi từ quỹ gồm 4 loại, giảm từ chi trả 100% chi phí xuống còn 30-50%. Đây đều là các thuốc giá rất cao mà hiệu quả điều trị chưa được chứng minh rõ ràng. Trong số này có thuốc điều trị viêm gan siêu vi C phải giảm chi từ 100% xuống còn 30%. Ước tính nếu dùng thuốc này phải mất 90,000 tỷ đồng mỗi năm để chi cho đủ nhu cầu điều trị của bệnh nhân, trong khi thu quỹ cả năm 2014 mới được khoảng 53,000 tỷ đồng. Sắp tới Bộ Y tế sẽ ban hành tiếp danh mục thuốc Đông y được quỹ bảo hiểm thanh toán.

Tại sao người nghèo phải chết?
Không phải tất cả bệnh nhân đang dùng thuốc mới, giá cao đều có thể đổi sang dùng thuốc thông thường. Vì thế, với không ít người mắc bệnh hiểm nghèo, sự thay đổi này thực sự là một gánh nặng. Bởi nếu không được chữa trị với những loại thuốc thường dùng họ sẽ phải chết. Mời bạn đọc bài “tâm sự” của người dân.
- Bạn Lê Phương viết: “Tôi nhớ một bác già nằm vắt tay lên trán, chép miệng: "Mấy ổng ban hành chính sách như vậy chẳng khác nào ép người nghèo phải chết".
Ba tôi nghỉ hưu đã 6 năm. Chưa kịp an hưởng tuổi già bên con cháu thì ông mắc phải căn bệnh quái ác: ung thư gan. Sau 2 lần phẫu thuật rồi hóa trị, xạ trị bệnh tình vẫn không thuyên giảm.
May mắn thay, gần đây bệnh viện thay đổi phác đồ điều trị và hiệu quả thấy rõ. Ba tôi đã ăn được, ngủ được, da dẻ hồng hào, khối u gom lại còn bằng 1/2 lúc trước.

Nếu không có bảo hiểm y tế chi trả các khoản chi phí điều trị căn bệnh hiểm nghèo này, ba tôi chắc đã theo ông, theo bà.
Ấy vậy mà ngay trong Đêm Giáng sinh an lành, ba tôi nhận được tin sét đánh: Từ ngày 1-1-2015, loại thuốc đang điều trị cho ba tôi nằm trong danh sách 28 loại thuốc mới, đắt tiền sẽ thay đổi phương thức chi trả từ bảo hiểm y tế. Thay vì được thanh toán 100% như trước thì nay chỉ được chi trả tối đa 50%.

Hay tin này, ngay tối đó ba tôi đã không ăn uống rồi không ngủ được. Hôm sau ông bảo mẹ tôi về lấy quyển sổ tiết kiệm đem vào bệnh viện cho ông kiểm tra. Sau gần 40 năm làm việc, cống hiến, ba tôi dành dụm được 500 triệu đồng. Đây là khoản tiền "dưỡng già" như cách ba tôi hay nói vui.

Ông bảo: "Tao với mẹ mày có lương hưu, có bảo hiểm y tế; tụi bây khỏi lo. Tiền tiết kiệm này thì để dành đi du lịch và lo hậu sự". Đó là nói chuyện trước kia, còn từ khi phát hiện bệnh hiểm nghèo, ba tôi không còn lạc quan như trước. 

Ông luôn miệng nói: "May mà có bảo hiểm y tế, nếu không chắc chỉ còn biết nằm chờ chết chứ tiền đâu mà chữa trị? Bởi vậy người ta mới gọi là bệnh nan y...".

Ấy vậy mà mấy hôm nay niềm hi vọng sống vốn đã mong manh của ba tôi lại càng lay lắt như ngọn đèn trước gió. Ông nói quả quyết: “Nằm bệnh viện tới 31-12 thì về. Trước sau gì cũng chết, tốn kém làm gì?". Ông không chỉ quyết định như vậy mà còn "rủ rê" mấy người bạn chung phòng "về nhà chờ chết". 

Tôi nhìn hoàn cảnh của những người kia mà không khỏi áy náy trong lòng.

Họ đều là người hưởng lương hưu, là dân nghèo hoặc cận nghèo. Tiền mua thẻ bảo hiểm y tế phải trông chờ nhà nước hỗ trợ, vậy thì lấy đâu để "đồng chi trả" một khoản chi phí cao ngất ngưởng như vậy?
Chợt nhớ mục đích của chính sách bảo hiểm y tế là "người khỏe san sẻ cho người bệnh". Những năm qua, hẳn là số người khỏe lớn hơn người bệnh gấp nhiều lần nên mới có khoản kết dư bảo hiểm y tế 20.000 tỉ. Ấy vậy mà các quan chức bảo hiểm xã hội và bảo hiểm y tế lại lo vỡ quỹ nên không dám chi và còn đổ thừa qua lại.

Biết làm sao được. Chỉ còn mong cho toàn dân khỏe mạnh để những người rủi ro bệnh tật sẽ được cứu sống từ sự chung sức của cộng đồng. Nếu không thì chắc chắn những người nghèo mắc bệnh nan y sẽ phải chết dù y học có phát triển đến đâu!”

Lá thư này đã cho bạn biết rõ tại sao người nghèo phải chết.


Chuyện ở Mỹ và ở VN
Tất nhiên tôi không dại gì đi so sánh nền văn minh nhân loại hay nói gọn hơn là sự chăm sóc người dân giữa Mỹ và VN. Đây chỉ là câu chuyện nhỏ.

Tôi nhớ có lần nói chuyện qua điện thoại với ông bạn ở Virginia, ông hỏi tôi hồi này cuộc sống thế nào. Tôi thành thật trả lời ngay, “Bây giờ tôi già rồi, từ ngày tôi bị CA sờ gáy, chuyện cơm ăn áo mặc hàng ngày đã có ông chủ báo ở Úc cũng là bạn cùng làm báo và là đồng đội từ những ngày xa xưa lo cho từ A đến Z đến khi tôi chết hoặc ông ấy ra đi. Tôi chỉ còn lo mỗi chuyện khi phải vào bệnh viện (BV). Bắt buộc phải có một khoản tiền để sẵn, ở đây vào BV không có tiền chỉ có nước nằm đầu hè chờ chết.”

Ông bạn tôi kể chuyện ở Mỹ, vào BV là “nó” lo cho rất kỹ, có khi còn lo hơn cả điều mình mong muốn. Bởi “nó” tính tiền cho nhà nước Mẽo trả chứ tụi tôi đâu có mất xu nào.
Tôi kể tiếp rằng tôi không mua bảo hiểm, và cũng căn dặn người nhà rất kỹ dù gần chết cũng không đưa tôi vào BV công. Vì có mua bảo hiểm cũng như không, còn gặp nhiều phiền toái.
Cụ thể như bà Thụy Vũ, có thẻ bảo hiểm nhưng đến khi về Sài Gòn chữa bệnh không dám đưa thẻ bảo hiểm ra vì:
- thứ nhất phải chờ dài người mới được khám,
- thứ hai là uống loại thuốc rẻ tiền, còn lâu mới hết bệnh.

Đấy là chưa nói đến những chuyện khác như máy móc thuộc loại hàng giả, hàng “đểu”, tay nghề kém nên có nhiều bệnh nhân khám không ra bệnh hoặc đi hai ba bệnh viện đều cho kết quả khác nhau.

Một vấn đề nhức nhối hơn đó là y đức của một số không nhỏ bác sĩ (BS) tại VN. Tôi không nói là tất cả các BS VN đều kém y đức, vẫn còn có những “lương y như từ mẫu” như tôi đã tường thuật trong bài “Buồn Vui Ở Bệnh Viện” ngày 11 tháng 5, 2012, nhưng một số không ít những BS và y tá đã “nhiễm” cái thói quen có phong bì thì săn sóc đến nơi đến chốn, còn không phong bì thì à ơi ví dầu cho xong chuyện. Mời bạn đọc vài “chuyện vặt” sau đây để hiểu rõ những gì đã và đang xảy ra với các BV ở VN.

Tôi chỉ nêu 3 vấn đề chính:

Máy xịn của Mỹ, Nhật trùm mền, xài máy TQ trôi nổi
Sở Y Tế tỉnh Đồng Nai vừa có kết luận các sai phạm trong việc quản lý, sử dụng trang thiết bị y tế (TBYT) và công tác dược đối với BV huyện Xuân Lộc (Đồng Nai). Theo đó có hàng loạt sai phạm tại bệnh viện (BV) này như không dùng máy được Nhà nước trang bị mà sử dụng máy trôi nổi, đã qua sử dụng của Trung Quốc; giao cho người không đủ điều kiện bán thuốc gây nghiện, thả nổi việc quản lý dược...

BV Đa khoa Xuân Lộc (Đồng Nai), nơi thích xài máy xét nghiệm trôi nổi, đã qua sử dụng của Trung Quốc.

Theo kết luận, tháng 5-2012, BV Đa khoa Xuân Lộc được trang bị, đưa vào sử dụng máy xét nghiệm 2000i do Nhật sản xuất. Hai tháng trước khi đưa máy vào sử dụng, công ty Nguyễn Tùng (đơn vị cung cấp máy) trúng thầu cung cấp hóa chất xét nghiệm dùng cho máy này. Tuy nhiên, BV chỉ sử dụng máy ba tháng rồi ngưng với lý do đưa ra là BV không có hóa chất.

Với lý do “không có hóa chất” nên không xài máy “nhà nước”, Sở Y tế chỉ rõ: Trước khi máy hoạt động, đơn vị cung cấp máy đã trúng thầu hóa chất sử dụng cho máy. Năm 2013, Công ty Kỹ thuật thiết bị y tế Tân Hồng Bảo trúng thầu hóa chất xét nghiệm, cũng có hóa chất sử dụng cho máy trên. 

Cuối năm 2013, khoa Dược của BV xuất hóa chất xét nghiệm cho chiếc máy (trị giá gần 52 triệu đồng). Vì vậy BV cho rằng không có hóa chất nên không sử dụng máy là không hợp lý.

Cũng năm 2012, BV được trang bị một máy xét nghiệm tự động XL 640 do Nhật sản xuất và máy hoạt động bình thường. Tuy nhiên, từ khi đưa vào sử dụng đến tháng 10-2014, BV không sử dụng cũng với lý do... không có hóa chất. Trong khi loại hóa chất sử dụng cho máy thì BV vẫn mua!

Tương tự, năm 2007 phòng sinh hóa của BV được cấp một máy xét nghiệm do Mỹ sản xuất nhưng đến năm 2012 thì cho đắp chiếu với lý do chuyển sang sử dụng máy tự động.

Máy tán sỏi từ khi nhập về đến nay để dưới chân cầu thang.

Đối với thiết bị hệ thống tán sỏi ngoài cơ thể bị “trùm mền” từ tháng 11-2012 đến nay, máy do Sở Y tế làm chủ dự án cung cấp cho bệnh viện trong khi bệnh viện chưa có phòng bảo đảm đủ điều kiện về an toàn bức xạ nên phải để tạm ở chân cầu thang.

Ngoài ra, bộ phẫu thuật nội soi mũi xoang được bệnh viện mua về từ năm 2007 nhưng sử dụng không hiệu quả vì trước khi mua sắm, bệnh viện chưa có kế hoạch đào tạo, bồi dưỡng kỹ thuật cho viên chức bệnh viện, chưa thực hiện đúng công năng của thiết bị nên hiệu quả phục vụ điều trị chưa cao. Nói thẳng ra là các viên chức này chưa biết cách sử dụng máy nên... nhắm mắt làm liều để kiếm tiền của người bệnh.

Công ty Bio-Rad của Mỹ hối lộ $2.2 triệu USD cho các quan chức chính phủ Việt Nam
Theo hồ sơ của Ủy ban Chứng khoán Mỹ và Bộ Tư pháp nước này, Bio-Rad là nhà cung cấp các thiết bị xét nghiệm và chẩn đoán y tế nổi tiếng tại Mỹ, thừa nhận đã hối lộ $7.5 triệu USD cho quan chức y tế các nước Nga, Thái Lan và cả Việt Nam. Số tiền để bôi trơn tại VN được cho là $2.3 triệu USD và đổi lại họ có được doanh số đạt hơn $23 triệu USD.

Hồ sơ điều tra từ năm 2005- 2009, Bio-Rad Văn phòng tại Việt Nam có hàng loạt hợp đồng bán thiết bị với giá mỗi hợp đồng từ $100,000 USD- $200,000 USD và mỗi hợp đồng có được họ phải chi “hoa hồng” khoảng $20,000 USD.

Sự việc bị phát lộ khi giám đốc Bio-Rad Singapore nhận thấy đại diện Văn phòng tại Việt Nam đã đi ngược lại với chuẩn mực đạo đức kinh doanh bị cấm của Bio-Rad nhưng theo tờ BBC, đại diện của Bio-Rad tại Việt Nam cho rằng “nếu không bôi trơn họ sẽ mất trên 80% doanh số”.

Được biết văn phòng Bio-Rad tại Việt Nam đưa số tiền $2.2 triệu USD thông qua một đơn vị trung gian để hối lộ lại cho các quan chức bệnh viện. Vụ việc sẽ làm sáng tỏ khi Bộ Công An vào cuộc.

Nhiều hình thức hối lộ tinh vi trong lĩnh vực y tế
Tài trợ tiền, mời bác sĩ dự hội thảo quốc tế, hoa hồng qua hóa đơn... những cách hối lộ trong lĩnh vực y tế được Phó chủ nhiệm Ủy ban Các vấn đề xã hội Nguyễn Văn Tiên nêu ra trong cuộc phỏng vấn sáng 6/11.

Ông Tiên nói: Năm ngoái, Trung Quốc đã xử phạt một công ty của Mỹ mấy trăm triệu USD vì tội hối lộ mà họ chấp nhận chịu phạt. Còn trường hợp này ở ta (VN), hiện nay phải xác định là họ hoạt động trong lĩnh vực nào: thuốc, hóa chất hay thiết bị y tế... Tôi nghĩ là trong 5 năm hối lộ $2.2 triệu USD, có lẽ còn quá nhỏ.

Thực tế nhiều năm nay, chi hoa hồng cho bác sĩ kê đơn thuốc là chuyện phổ biến. Đây là một vấn đề rất lớn. Ở các nước như Mỹ thì họ kiểm soát ngay từ các công ty, xem danh sách chi hoa hồng, chi cho những ai do đó mới phát hiện được. Ta cũng muốn kiểm soát nhưng rất khó. Tôi mong là qua đợt này, chúng ta sẽ phát hiện được xem ở lĩnh vực nào, dược hay thiết bị y tế.

Họ có thể tài trợ dưới hình thức mời đi nước ngoài tham dự hội thảo, cộng vào là có thể thành mấy triệu đôla. Ví dụ, hãng tài trợ cho mấy trăm bác sĩ đi dự hội thảo, mỗi người vài nghìn đôla cộng lại đã thành một khoản lớn. Hình thức hối lộ rất khó, vấn đề phát hiện ra như thế nào. Nhiều nơi có tình trạng chủ yếu trả hoa hồng qua đơn thuốc rất tinh vi.

Tôi nghĩ là những công bố của cơ quan điều tra ở nước ngoài như vậy sẽ khó với chúng ta. Nhưng đây cũng là một dịp tốt cho Việt Nam tìm cách đưa giá thuốc, giá trang thiết bị y tế về giá thực mà không bị chi phối bởi những khoản hoa hồng rất khó kiểm soát.

Tôi rất muốn Quốc hội ban hành luật Đấu thầu, trong đó có mục riêng cho đấu thầu cung ứng thuốc và thiết bị y tế để kiểm soát. Nhưng cũng rất vất vả vì thực tế này tồn tại ở nhiều nước.
Có hàng mấy chục công ty nước ngoài đầu tư trang thiết bị y tế và bán thuốc ở Việt Nam. Chỗ nào cũng có hoa hồng, vấn đề là làm thế nào để phát hiện được, rất khó.
Ở đây là vấn đề y đức, sự tự giác, quản lý của cơ quan cán bộ, bác sĩ đó.
Ví dụ mời đi hội thảo, ta không phát hiện được. Họ có cơ chế trả hoa hồng rất tinh vi, không qua tài khoản, ngân hàng...



Tổng Cục Hải quan vừa bắt 1 lô hàng thiết bị y tế quá thời hạn sử dụng
 nhập vào Việt Nam – Ảnh báo Tiền Phong

Ngoài ra, Cục Điều tra chống buôn lậu - Tổng Cục Hải quan đã phá đường dây chuyên nhập khẩu thiết bị y tế quá thời hạn sử dụng của Công ty Kỹ thuật Thiết bị Y tế Bảo Trân (Công ty Bảo Trân, ở số 19, 180/2, đường Trần Duy Hưng, Hà Nội). Theo kết quả giám định ban đầu, toàn bộ số thiết bị y tế nhập khẩu gồm máy soi dạ dày, máy scan phim X Quang và các phụ kiện đi kèm của có xuất xứ từ Nhật Bản, Trung Quốc, Mexico đã bị thải ra do không còn giá trị sử dụng. Hiện cơ quan chức năng tiếp tục điều tra làm rõ vụ việc.

Tốn hàng tỉ USD đi nước ngoài chữa bệnh
Chỉ cần nhìn qua vài sự kiện trên bạn còn thể tin tưởng gì vào những thiết bị y tế để khám chữa bệnh của BV tại VN được không? Vì thế bạn đọc hiểu rõ hơn tại sao tôi căn dặn người nhà có chết cũng không đưa tôi vào BV công. Còn một số lớn các “đại gia, đại quan” cứ mắc bệnh là đi Singapore, đi Mỹ chữa bệnh. Mỗi năm chảy ra nước ngoài hàng tỉ đồng chứ không ít.

Theo thống kê, hiện cả nước VN có khoảng 170 bệnh viện tư nhân với vốn đầu tư hàng chục ngàn tỷ đồng (chưa kể hệ thống bệnh viện công xuống tới cấp huyện). Tuy nhiên, theo Bộ Y tế, hằng năm người Việt vẫn đem hơn 2 tỷ USD ra nước ngoài chữa bệnh
Có những câu chuyện khiến ngay cả người vai vế trong xã hội cũng phát khóc khi phải chịu đựng lối ứng xử hống hách của một số bác sĩ tại bệnh viện của giới nhà giàu. Không ít bệnh viện gắn sao được xây to, trang bị hiện đại, nhưng cung cách ứng xử vẫn hống hách, coi thường bệnh nhân.

Dài cổ chờ mua thuốc ở bệnh viện
Gần xế chiều, các nhà thuốc tại các bệnh viện ở TP Sài Gòn vẫn đông nghịt bệnh nhân chờ đợi. Nhiều người ở tỉnh xa trót hẹn xe đến đón buộc phải dời lại giờ, số khác ngại mất thời gian đã chấp nhận ra ngoài mua.
Nguyên nhân gây quá tải nhà thuốc là do quá tải tải bệnh viện dẫn đến người mua thuốc nhiều. Trong khi đó mỗi bệnh viện chỉ có một nhà thuốc.

Nhà thuốc Bệnh viện Nhân dân Gia Định, dù không phải là ngày đầu tuần, số bệnh nhân đến khám không quá đông, nhưng đến gần 11 giờ vẫn ngập người ngồi đợi.
Khu vực cấp thuốc bảo hiểm y tế, có khoảng 100 người ngồi chờ đến lượt. Khu bán thuốc cạnh đó cũng đông người chờ. Cảnh chờ đợi mua thuốc kéo dài gần đến xế chiều mới vơi dần.

Chờ mệt mỏi, nhiều bệnh nhân bỏ bảo hiểm đi khám dịch vụ.
Người dân xếp hàng dài đợi chờ, mệt mỏi với các thủ tục hành chính rườm rà, nhiều người đành bỏ bảo hiểm sang khám dịch vụ khiến khu dịch vụ của các bệnh viện đông lại càng đông. Gần nửa tháng áp dụng Luật Bảo hiểm y tế (BHYT), tình hình quá tải tại các bệnh viện tuyến trên không những vấn tiếp diễn, mà phía người bệnh còn chật vật hơn khi đi khám chữa bệnh.

Gần cả ngàn bệnh nhân phải chen lấn, chờ đợi vì việc khám bệnh tại Bệnh viện Nhân dân 115

Đông nhất là Bệnh viện Bạch Mai, người đến khám bệnh bảo hiểm y tế (BHYT) chen nhau chật kín quầy tiếp đón. Bác Trịnh Văn Quân, trú tại quận Hoàng Mai than thở: “Đi bệnh viện thời nay mà như đi xếp hàng thời bao cấp vậy, chờ đợi sốt ruột vẫn chưa đến lượt mình. Càng ngày tôi càng phải chờ đợi lâu hơn”.

Xếp hàng chờ khám bệnh là chuyện hàng ngày ở VN

Sự đông đúc này khiến nhiều người đành phải bỏ BHYT để khám dịch vụ. Do đó, tại khu khám dịch vụ của các bệnh viện, số bệnh nhân rất đông.

Thực trạng quá tải trầm trọng tại các bệnh viện trung ương

Người thân nằm gầm giường rất quen thuộc với những bệnh viện về ung bướu

Vỉa hè là nhà chờ quen thuộc của nhiều bệnh nhân và người nhà đến khám tại các bệnh viện quá tải ở Hà Nội

Còn ở TP. Sài Gòn, tại Bệnh viện Thống Nhất và Bệnh viện Chợ Rẫy, 2 đơn vị thí điểm được Bộ Y tế chọn để thực hiện việc nâng cao chất lượng khám chữa bệnh bảo hiểm y tế cũng vẫn có nhiều bệnh nhân phải than phiền vì chờ đợi.
Đến đây bạn đọc lại có thể thông cảm với người dân Việt về nỗi khổ của cái bảo hiểm y tế và nỗi sợ hãi thế nào khi phải vào bệnh viện công ở VN.

Đề tài này còn khá dài, tôi sẽ có dịp tường thuật với bạn đọc vào một kỳ báo sau.

Văn Quang

~~~~~~~~~~~~~~~~~
* Trang bài viết của Nhà văn Văn Quang 
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
__._,_.___

Posted by: Nhat Lung

“Tuần hành Paris cổ vũ tự do ngôn luận ở VN”

 

“Tuần hành Paris cổ vũ tự do ngôn luận ở VN”

Ông Nguyễn Huệ Chi muốn chính quyền Việt Nam tôn trọng tự do ngôn luận

Cuộc tuần hành lịch sử ở Paris hôm 11/1 sau ba ngày nước Pháp bị tấn công là “sự cổ vũ tinh thần rất lớn” cho những người đấu tranh cho quyền tự do ngôn luận ở Việt Nam, một nhà hoạt động dân chủ trong nước nói với BBC.

Cuộc tuần hành vào lúc 15h đã thu hút hơn một triệu người cùng với 40 nhà lãnh đạo từ các nước trên thế giới để bày tỏ tình đoàn kết với người dân Pháp sau các vụ tấn công vào tòa soạn báo Charlie Hebdo và hai vụ bắt giữ con tin sau đó của các tay súng Hồi giáo cực đoan.

Những kẻ tấn công được cho là trả đũa việc tòa báo này đăng hình biếm họa Đấng Tiên tri Muhammad của người Hồi giáo.
Ngoài ra, hàng ngàn người các nước trên thế giới, từ Anh, Đức, Tây Ban Nha, Bỉ, Israel cho tới Úc, Nhật đều đã xuống đường để ủng hộ cuộc tuần hành ở Pháp.

Hưởng ứng ở Hà Nội
Vào khoảng 9h tối giờ Việt Nam, tức là khi cuộc tuần hành bắt đầu ở Paris, một số nhà hoạt động dân chủ ở Việt Nam đã đến Tòa đại sứ Pháp ở Hà Nội để hưởng ứng cuộc tuần hành này.

Trao đổi với BBC, nhà văn Nguyễn Huệ Chi, người quản lý trang bauxitevietnam, nói ông cùng Tiến sỹ Nguyễn Quang A, người đại diện cho Diễn đàn Xã hội Dân sự Việt Nam, đã “không quản ngại đêm lạnh, giá rét để đi quãng đường rất xa đến Đại sứ quán Pháp” vào tối 11/1.

“Cuộc tuần hành ở Paris cho thấy nhân loại văn minh không đứng cùng với những kẻ độc tài, khủng bố, những kẻ muốn người ta cúi đầu vâng lệnh mình”, ông Chi nói. “Những người tuần hành muốn cất lên tiếng nói của tự do”.
Ông cho biết vụ thảm sát ở tòa soạn báo Charlie Hebdo hôm 7/1 là “nỗi đau của những người trí thức”.

“Đúng giờ tuần hành tôi và anh Nguyễn Quang A cùng nhau đến Đại sứ quán Pháp để đưa hoa và chia sẻ nỗi đau”.
Ông Chi cho biết ông đã nói với người đại diện của Tòa Đại sứ Pháp rằng việc làm của các ông “là đại diện cho những người trí thức dân chủ yêu tự do của Việt Nam”.

“Chúng tôi quyết liệt phản đối kẻ nào muốn chống lại nền báo chí tự do bằng bất kỳ hành vi đê mạt nào và ở bất kỳ địa điểm nào trên thế giới và giành tiếng nói tự do cho thế giới văn minh”.
“Không thể hạn chế tự do ngôn luận”

Cuộc tuần hành ở Paris được hưởng ứng ở nhiều nơi trên thế giới
Khi được hỏi về liệu vụ việc ở tòa soạn Charlie Hebdo có phải thể hiện mặt trái của quyền tự do ngôn luận hay không, ông Chi nói ông “không tán thành bất cứ sự hạn chế nào đối với quyền tự do ngôn luận”.

“Tự do ngôn luận, tự do báo chí chính là cái làm cho con người văn minh, tốt đẹp và cư xử với nhau một cách dân chủ hơn”, ông giải thích.
“Chúng tôi nghậm ngùi khi ở Việt Nam có những người cầm bút cũng vì hăng hái dấn thân, vì sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc chống Trung Quốc xâm lược và bảo vệ quyền tự do ngôn luận nhưng cuối cùng chịu tai họa”, ông nói và cho biết ông và ông A đã đem theo các khẩu hiệu “Je Suis Charlie”, “Tôi là Anh Ba Sàm”, “Tôi là Bọ Lập” đến Tòa Đại sứ Pháp.

Anh Ba Sàm, tức ông Nguyễn Hữu Vinh, và ông Bọ Lập, tức Nguyễn Quang Lập, là những blogger đã bị chính quyền Việt Nam bắt giam vì những tội “Lợi dụng quyền tự do dân chủ” và “Tuyên truyền chống Nhà nước”.

“Chúng tôi thấy số phận chúng tôi giống như số phận của Anh Ba Sàm và Bọ Lập”, ông Chi nói.
“Chúng tôi mong muốn Nhà nước cải thiện luật pháp và cách cư xử với người cầm bút, không còn người bị bắt vào tù vì thực hiện quyền tự do ngôn luận”.

__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa bin

Chúng ta đều là Charlie Hebdo

Chúng ta đều là Charlie Hebdo

Ngô Nhân Dụng

“Je suis Charlie,” “Tôi cũng là Charlie!”
Câu đó được viết trên nhiều biểu ngữ trong các cuộc biểu tình trên đường phố Paris, nước Pháp, cũng như tại Trafalgar Square, London, thủ đô Anh quốc. Charlie Hebdo là tên tờ báo Pháp mới bị khủng bố tấn công, 12 người thiệt mạng. Năm 2001, sau vụ tấn công khủng bố giết hơn 3,000 người Mỹ ở New York, dân chúng Paris đã biểu tình với khẩu hiệu: “Chúng ta đều là người Mỹ!” Năm nay, khẩu hiệu “Je suis Charlie” có ý nghĩa mạnh hơn. Những người biểu tình không những muốn tỏ lòng tiếc thương các nạn nhân, mà còn muốn thách thức những kẻ khủng bố. “Je suis Charlie” nghĩa là tôi cũng sẽ hành động chư tạp chí Charlie Hebdo! Tôi sẵn sàng chia sẻ số phận của những người chết vì thực hành quyền tự do ngôn luận của mình, bất chấp mọi đe dọa.

Tuần báo Charlie Hebdo đã bị đe dọa nhiều lần. Và đã được khuyên can nhiều lần. Năm 2006, báo Jyllands-Posten, Ðan Mạch đã in 12 bức vẽ của nhiều nhà hí họa trên báo với tựa đề “Chân dung Muhammad,” nhà Tiên Tri của Hồi Giáo. Những bức hoạt họa này đã gây ra nhiều cuộc biểu tình của người Hồi Giáo khắp thế giới, tờ bưu báo Jyllands bị đe dọa khủng bố, vì theo tín lý đạo Hồi không ai được vẽ hình Ðức Giáo Chủ. Ngày 9 Tháng Hai năm đó Charlie Hebdo đã in lại các hí họa này, vẽ thêm nhiều bức khác, trong một số báo vẽ trên bìa hình Giáo Chủ Mohammad đang khóc, kèm theo câu nói: “Bị mấy thằng điên khùng nó yêu khó sống quá!” (C'est dur d'être aimé par des cons!). Tổng Thống Pháp Jacques Chirac lúc đó đã chỉ trích báo Charlie Hebdo, coi là “cố tình gây hấn.” Ông Chirac nói rằng, “Bất cứ hành động nào xúc phạm tới niềm tin của người khác, nhất là niềm tin tôn giáo, đều nên tránh.” Nhiều nhà chính trị Pháp cũng khuyên can. Một số tổ chức Hồi Giáo chính thức ở Pháp đã kiện, nhưng năm 2007 tờ báo được tòa tha bổng vì họ không phạm tội phỉ báng Hồi Giáo hoặc các tín đồ theo đạo. Charlie Hebdo luôn luôn khẳng định họ chỉ chống hành động của những kẻ cuồng tín nhân danh Hồi Giáo đi giết người chứ không chống tôn giáo này.

Năm 2011, tờ báo bị ném bom nhưng ban biên tập vẫn không lùi bước. Năm nay, nhóm khủng bố tới tòa báo gọi đích danh Stéphane Charbonnier, nhà hí họa ký tên Charb, chủ bút tờ báo, và các nhà vẽ hoạt họa khác trong khi nổ súng. Trong số báo tuần này, Charlie Hebdo đã giới thiệu Soumission, một cuốn tiểu thuyết mới của Michel Houellebecq, một “enfant terrible” trong làng văn. Tựa sách là Quy Phục, Soumission, cũng là ý nghĩa của tên gọi các tín đồ Hồi Giáo: Quy phục Thượng Ðế. Michel Houellebecq tưởng tượng một người Hồi Giáo đắc cử làm tổng thống nước Pháp vào năm 2022, sau khi thắng bà Marine Le Pen, lãnh tụ Mặt Trận Dân Tộc, một đảng cực hữu đề cao dân tộc hiện nay đang lên mạnh.

Báo Charlie Hebdo là hậu thân của một số tạp chí trào phúng, tờ đầu tiên ra đời từ đầu thập niên 1960, từng mang nhiều tên như L'Hebdo Hara-Kiri, và Charlie Mensuel, vân vân. Charlie Hebdo đã từng nhạo báng rất nhiều định chế xã hội, tôn giáo, chính trị, trong đó có cả Thiên Chúa Giáo, Do Thái Giáo, các phái cực hữu, bọn kỳ thị chủng tộc, vân vân. Một thí dụ cho thấy tờ báo có truyền thống trào phúng “không từ ai,” cho nên đã hai lần bị đóng cửa vì phạm luật, như vào năm 1970. Tổng Thống Pháp Charles de Gaulle qua đời ở Colombey-les-Deux-Églises, một tuần trước có một vụ tai nạn ở hộp đêm làm chết 146 người. Tờ báo đã chế nhạo báo chí Pháp loan tin quá nhiều về đám tang vị cựu tổng thống được coi là một anh hùng dân tộc. Họ viết một tựa đề lớn: “Cuộc khiêu vũ thảm khốc ở Colombey: Một người chết.” Sau đó L'Hebdo Hara-Kiri phải đổi thành Charlie Hebdo, lấy tên của một nguyệt san cũ. Charlie là tên nhân vật Charlie Brown trong các hý họa Peanuts nổi tiếng trên các báo Mỹ mà báo Charlie Mensuel cũng đăng lại. Nhưng Charlie nhại tên Tổng Thống Charles de Gaulle. Tờ báo thay đổi chủ và ban biên tập nhiều lần. Stéphane Charbonnier đứng điều khiển từ năm 2009, cho tới khi bị hạ sát ngày Thứ Tư vừa qua.

Vụ khủng bố này cho thấy các thủ phạm đã bày kế hoạch và làm đúng từng bước như một cuộc hành quân. Pháp và Âu Châu rất gần những trung tâm huấn luyện người Hồi Giáo cuồng tín ở Bắc Phi và Trung Ðông. Nước Pháp có 5 tới 6 triệu người theo đạo Hồi, quy tụ số di dân đông nhất ở Âu Châu. Chính phủ Pháp đã làm luật cấm không cho nữ sinh trường công lập được trùm khăn che mặt theo lối của phụ nữ nhiều nước Hồi Giáo còn theo phong tục cổ. Không Quân Pháp cũng hỗ trợ Mỹ đánh bom quân IS ở Iraq. Hai hung thủ đang bị vây bắt là anh em ruột gốc Algérie sinh trưởng ở Pháp. Hàng ngàn người Pháp đã qua Syria và Iraq tham gia nhóm IS, “Quốc Gia Hồi Giáo.” Nhiều người được huấn luyện để trở về hoạt động, trong từng nhóm nhỏ tự trị, không cần một tổ chức chung. Tháng Ba năm nay, một người quốc tịch Pháp đã giết ba quân nhân cùng với ba trẻ em và một giáo viên tại một trường học Do Thái Giáo ở Toulouse, nước Pháp. Hung thủ đã được huấn luyện ở Afghanistan và Pakistan; cũng giống như các thủ phạm vụ tấn công vừa qua. Tháng Năm, một hung thủ cũng quốc tịch Pháp đã giết ba người tại một viện bảo tàng Do Thái ở nước Bỉ. Người này đã đi theo tổ chức IS ở Syria trong một năm.

Vụ tấn công báo Charlie Hebdo không thể thay đổi chính sách của nước Pháp. Những kẻ khủng bố không nhằm mục đích đó, vì quá khó. Hành động giết người chỉ cốt chứng tỏ khả năng tàn sát của họ. Mục đích là đe dọa tất cả mọi người, đặc biệt là các nhà báo, nhà văn ngăn không cho ai được phát biểu bất cứ bài viết, hình vẽ, ý kiến, tư tưởng nào mà những kẻ cuồng tín không chấp nhận. Họ nói muốn trả thù cho Mohammad, giết những người xúc phạm tới tôn giáo của họ. Nhưng chính đa số các tín đồ Hồi Giáo không chấp nhận hành động đó. Các nước Âu Mỹ không phải là nạn nhân duy nhất của những nhóm cuồng tín. Nhiều người khắp thế giới đã bị tàn sát chỉ vì không đồng ý với họ. Họ từng tra tấn và giết chết những nữ sinh muốn đi học ở Afghanistan, Pakistan và Ấn Ðộ. Họ mới tấn công một trường tiểu học tại Pakistan, giết hàng trăm học sinh. Miền Bắc xứ Nigeria, Phi Châu, đang hỗn loạn vì các nhóm cuồng tín; cũng như nhiều vùng ở Tunisie, Ai Cập và các nước Trung Ðông. Họ giết cả những tín đồ Hồi Giáo mà không chịu cuồng tín, cực đoan như họ. Bọn người cuồng tín đang đe dọa các quyền tự do tín ngưỡng và quyền tự do ngôn luận của tất cả loài người. Loài người đã tranh đấu mấy ngàn năm mới đạt tới kết quả được ghi thành bản “Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền,” trong đó tự do ngôn luận, tự do tín ngưỡng là những quyền quan trọng nhất. Xâm phạm các quyền tự do này là hành động của những kẻ còn sống man rợ, không tiến kịp với cuộc tiến hóa của xã hội văn minh.

Vì vậy, chúng ta phải lên án vụ sát hại các ký giả báo Charlie Hebdo.

Nhiều người như Tổng Thống Jacques Chirac có thể không đồng ý với chủ trương trào phúng không giới hạn của báo Charlie Hebdo. Nhưng dù chống lại việc chế nhạo các giá trị tôn giáo thiêng liêng, bất cứ tôn giáo nào, chúng ta cũng không chấp nhận được hành động khủng bố và đe dọa quyền phát biểu của các nhà báo, hay của bất cứ người nào khác.
Ký giả này không bao giờ đem biểu tượng các tôn giáo hoặc của các dân tộc ra làm đề tài chế nhạo; và không đồng ý với bất cư cơ quan truyền thông nào làm như vậy. Nhưng chúng ta cần phân biệt hai phạm vi, một bên là lựa chọn đạo đức, luân lý cá nhân, bên kia là lựa chọn chung của cả xã hội. Chúng ta có thể nhắc lại lời Voltaire, một nhà văn Pháp vào thế kỷ 18: “Tôi không đồng ý với điều anh nói, nhưng dù chết tôi cũng sẽ tranh đấu để anh được nói ra.” (Je ne suis pas d'accord avec ce que vous dites, mais je me battrai jusqu'à la mort pour que vous ayez le droit de le dire.)

Một xã hội đặt ra luật pháp để bảo vệ các giá trị, trong đó có cả hai quyền tự do ngôn luận, tự do tín ngưỡng. Những người có tín ngưỡng có quyền bảo vệ tôn giáo và danh dự chung của mình; nhưng phải tự vệ trong vòng luật pháp, tức là không được xâm phạm những quyền tự do được luật pháp công nhận của người khác. Mọi người đều có quyền tự do phát biểu ý kiến về các xu hướng, lý thuyết chính trị, văn chương, nghệ thuật, vân vân, cũng như về các tín ngưỡng miễn là không kêu gọi bạo động bằng cách gây hận thù.

Không ai có quyền ngăn cấm người khác viết hoặc vẽ tranh trào phúng về mình, dù thấy mình bị chế nhạo. Người bị chế nhạo mà biết bỏ qua còn chứng tỏ có tư cách cao thượng đáng kính trọng. Họa sĩ Apelles, thế kỷ thứ tư trước Công Nguyên, lớn tuổi hơn Hoàng Ðế Alexander. Lúc đó đại đế ngoài 20 tuổi, thuê Apelles vẽ chân dung. Coi tranh, ông không hài lòng, chê họa sĩ vẽ con ngựa của mình không đúng. Vua sai dắt con ngựa tới để so sánh. Khi con ngựa Bucephalus nhìn thấy trong tranh có hình đồng loại, thì nó hí vang lên hào hứng. Apelles nói: “Con ngựa nó biết thưởng thức tranh hơn hoàng thượng!” Alexander không bắt họa sĩ đi nhốt ở “Cổng Trời,” mà sau đó còn thuê Apelles vẽ một phi tần đẹp nhất của ông. Khi bức chân dung hoàn tất, họa sĩ và người mẫu dứt ra không được, Hoàng đế bèn gả luôn ái cơ cho Apelles.

Ngày nay, một người cảm thấy bị xúc phạm có quyền kiện ra tòa, cố chứng tỏ kẻ phúng thích mình đã mạ lị hoặc phỉ báng. Nhưng không ai có quyền giết kẻ chế nhạo mình. Nếu có những kẻ tự cho họ cái quyền giết người như thế, tất cả chúng ta phải đoàn kết chống lại. Ðể bảo vệ thành tựu của văn minh nhân loại là quyền tự do phát biểu.

Sau cùng, chúng ta cũng tuyệt đối không nên coi những nhóm thiểu số cuồng tín và sát nhân là tiêu biểu cho tín đồ Hồi Giáo. Ai nghĩ như vậy là mắc mưu bọn khủng bố, những kẻ chỉ muốn gây chia rẽ và căm thù. Ða số người Hồi Giáo chống thái độ cuồng tín và càng nhiều người chống bạo lực.


__._,_.___

Posted by: ly vanxuan

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link