Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, January 15, 2015

Tình hình dư luận liên quan Blog Chân Dung Quyền Lực


Thursday, 15 January 2015

Chân dung quyền lực... Việt Nam: Tiền âm phủ cao giá hơn cả 'tiền Hồ'



Chân dung quyền lực



Tình hình dư luận liên quan Blog Chân Dung Quyền Lực

Tác giả báo cáo: Phạm Chí Dũng
Đơn vị: XXX
Số:...
Kính gửi: Thủ trưởng đơn vị
Thực hiện chỉ đạo của thủ trưởng đơn vị XXX, trong thời gian qua nhóm công tác đã tiến hành khảo sát, điều tra dư luận xã hội liên quan đến hoạt động viết bài, phát tán thông tin và những tác hại về chính trị-xã hội của Blog Chân Dung Quyền Lực (CDQL).

Dưới đây nhóm công tác xin báo cáo một số tình hình và đề xuất.


1- Tình hình chung

Đầu năm 2014, trước khi Hội Nghị Trung Ương 10 của đảng diễn ra, thông tin công kích lãnh đạo đảng vả nhà nước ta lại tràn ngập trên mạng Internet. Chủ Tịch Nước Trương Tấn Sang, Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng và các đồng chí khác trong Bộ Chính Trị đã phải nhắc lại yêu cầu phải phòng ngừa, ngăn chặn những thông tin xấu trên mạng xã hội và các thế lực phản động nhằm gây chia rẽ nội bộ đảng và nhà nước ta.

Thực tế diễn biến thông tin đả kích, xuyên tạc nội bộ đã diễn ra mạnh mẽ từ giữa năm 2012, khi đảng ta đang đẩy mạnh thực hiện nghị quyết Trung Ương 4 về một số vấn đề cấp bách trong xây dựng đảng. Vào thời gian đó, dư luận cán bộ đảng viên và người dân xôn xao trước hiện tượng hàng loạt trang mạng như quan làm báo, vua làm báo liên tiếp tung ra các thông tin liên quan đến nhiều chính sách kinh tế vĩ mô, vấn đề ngân hàng, tài chính và đả kích nhiều lãnh đạo cao cấp của đảng, nhà nước nên đã tạo ra dư luận xã hội tiêu cực, gây hoang mang, lo lắng, khiến suy giảm niềm tin của một bộ phận lớn cán bộ, đảng viên và nhân dân vào đảng, nhà nước.

Mâu thuẫn trọng tâm mà các trang này khai thác là mối quan hệ bị xem là “đối đầu” giữa hai đồng chí Trương Tấn Sang và Nguyễn Tấn Dũng.

Tuy nhiên, lại xuất hiện nhiều dư luận cho rằng các trang quan làm báo, vua làm báo được “bảo kê” bởi lãnh đạo cấp cao nên không bị ngành công an truy xét điều tra. Thực tế cho tới nay những trang này vẫn tồn tại và được truy cập khá dễ dàng. Tình hình này dẫn đến việc một số cán bộ đảng viên khẳng định rằng chắc chắn các trang quan làm báo, vua làm báo có “bức tường” phía sau nên mới không bị phá.
Sang năm 2013, khi các trang “làm báo” đã kém dần sức hút thì lại rộ lên một trang mạng khác nói xấu một lãnh đạo cấp cao của nhà nước. Ban đầu, trang mạng này có tên là Tư Sang nham hiểm. Sau đó chuyển thành Những thằng nham hiểm, và đến nay là Chân Dung Quyền Lực.

Nếu năm 2011, trang mạng CDQL mới có 3 bài, năm 2012 có 9 bài, năm 2013 có 10 bài, thì năm 2014 đã tăng vọt lên 81 bài. Riêng tháng 11, 2014 có 20 bài và tháng 12, 2014 có 27 bài. Trước Hội Nghị Trung Ương 10 khai mạc vào ngày 5 tháng 1, 2015 và cho đến nay, Blog CDQL đã có hàng chục bài viết công kích, đả kích lãnh đạo.
Có thể thấy, blog này được chuẩn bị từ khá lâu và chỉ tung ra khi cần thiết.

Nhưng trái ngược với trang quan làm báo chuyên đả kích Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng và “nhóm lợi ích” ngân hàng, Blog CDQL lại hầu như mang quan điểm trái ngược, có vẻ rất tránh né khi đề cập đến vai trò của đồng chí thủ tướng.
2- Nội dung thông tin của Blog CDQL

Điểm chung của hầu hết các thông tin mà trang CDQL tung ra đều tạo cho người đọc cảm giác mờ ảo về tính xác thực. Đặc biệt những thông tin này được được lan truyền và tiếp tay của các trang mạng khác, cùng một lúc đăng tải liên tục khiến người đọc bị tung hỏa mù không có thời gian để tranh luận, phân biệt đúng sai, phải trái.

Cứ trước kỳ họp trung ương nào có liên quan đến nhân sự là những tin đồn về hậu trường chính trị lại được lan truyền, đề cập việc đang có một cuộc đấu đá trong nội bộ lãnh đạo cấp cao Việt Nam. Nếu như lần trước, hai blog quan làm báo và Tư Sang nham hiểm tung nhiều tin tức thuộc loại “thâm cung bí sử” gây hoang mang trong nội bộ, thì nay Blog CDQL với loạt những câu chuyện về “âm mưu cung đình” lại gây chấn động lớn.
Nhìn cách bố cục, trang CDQL được sắp xếp khá mạch lạc, rõ ràng.

Nội dung chủ yếu tập trung công kích một số nhân vật trong Bộ Chính Trị, là nhân tố quan trọng lãnh đạo đất nước trong thời gian tới, như Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng, Chủ Tịch Nước Trương Tấn Sang, Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Sinh Hùng, Bộ Trưởng Quốc Phòng Phùng quang Thanh.
Rất nhiều bài viết nhắm vào Phó Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc và bệnh tình của Trưởng Ban Nội Chính Trung Ương Nguyễn Bá Thanh.

Liên quan đến đời tư của Phó Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc, trang CDQL có một seri bài viết bài với nhiều thông tin rất chi tiết về tài sản cá nhân, kèm theo hình ảnh dẫn chứng. Tất nhiên dư luận không thể có điều kiện để kiểm chứng tính xác thực của các thông tin mà trang này đưa ra.

Đặc biệt, trang này còn tung tin rằng chính Phó Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc đã hãm hại đồng chí Nguyễn Bá Thanh bằng cách nhờ tình báo Trung Quốc đầu độc nhân chuyến thăm Trung Quốc của đồng chí Thanh. 

Không những thế, trang này còn đưa tin về bệnh tình của đồng chí Thanh rằng ông Thanh không thể qua khỏi và sẽ trở về Việt Nam. Những thông tin này lan truyền trên mạng đã làm nháo nhác cả Đà Nẵng, các phóng viên báo đài ồ ạt đổ về sân bay Đà Nẵng đợi tin tức chuyến bay, còn người dân Đà Nẵng thì lên chùa cầu an cho đồng chí Nguyễn Bá Thanh...

Trang CDQL cũng tung tin khẳng định là ngày 6 tháng 1, 2015 đồng chí Nguyễn Bá Thanh sẽ được gia đình đưa về nước. Rất đáng chú ý là tin tức tưởng như đồn nhảm này ngay sau đó lại được rất nhiều tờ báo nhà nước xác nhận là đúng.

Sau đó, CDQL tiếp tục thông báo về chuyến về ngày 6 tháng 1 bị hủy do thời tiết xấu, và thông báo tiếp lịch về mới là tối ngày 9 tháng 1. Đến sáng ngày 9 tháng 1, Ban Bảo Vệ Chăm Sóc Sức Khỏe Trung Ương đã xác nhận lịch về của đồng chí Nguyễn Bá Thanh đúng là tối ngày 9 tháng 1, sau đó báo chí nhà nước đồng loạt đưa tin này.

Tuy nhiên, Blog CDQL lại hầu như không đề cập hoặc công kích một số nhân vật khác trong Bộ Chính Trị. Sự phân hóa về mục tiêu và đối tượng như vậy đã gây thắc mắc lớn cho người đọc và gây bức xúc lớn trong cán bộ đảng viên.
3- Phản ứng của mạng xã hội với Blog CDQL
Cũng như hiện tượng trang quan làm báo, Blog CDQL đã lôi kéo bình luận của nhiều trang mạng xã hội và các blogger “lề trái.”
Đơn cử Blogger Kami - đối tượng điều hành trang Tin Tức Hàng Ngày - trong bài “Người chủ mưu đầu độc ông Nguyễn Bá Thanh là ai?” đã nhận định, “Điều đó cho thấy tư thù giữa ông Nguyễn Bá Thanh và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là mối quan hệ sinh tử một mất một còn - có Dũng thì không có Thanh và ngược lại.”
Qua khảo sát, đáng chú ý là đa số tác giả trên mạng đã quy kết cho Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng là “thủ phạm đầu độc Nguyễn Bá Thanh.” Chỉ có một vài ý kiến ngược lại.

Hay Blogger Huỳnh Ngọc Chênh - một đối tượng là nhà báo có tư tưởng tự do, bất đồng quan điểm và quá khích, sống tại TP. Hồ Chí Minh, thì bình luận, “Bây giờ thì ắt hẳn mọi người có thể xác quyết được rằng các ‘ngài’ đang chém giết nhau chí tử, đang ném cứt đái vào mặt nhau, đang lấy mặt đít nồi nầy quẹt lên mặt đít nồi kia.”

Đáng lo ngại không kém là nhiều tác giả trên mạng xã hội nghiêng về suy diễn: “Nếu tầm cỡ như các ông bà bí thư thành ủy Đà Nẵng, phó chủ tịch Quốc Hội, thứ trưởng Bộ Y Tế, trưởng Ban Bảo Vệ Sức Khỏe Cán Bộ Trung Ương... cũng không hề có thông tin gì về tình trạng sức khỏe của ông Thanh, thì nhữngngười biết được tình trạng thật sự của ông Thanh phải ở cấp bực cao nhất của đảng, đó là Bộ Chính Trị. Thế mà trang CDQL lại biết đến từng chi tiết, biết ông Thanh bị bệnh do nhiễm phóng xạ, biết ông chữa bệnh tại đâu, phẫu thuật bao nhiêu lần, bác sĩ nào trực tiếp điều trị, tình hình sức khỏe đã trở nên nguy kịch ra sao, bệnh viện Mỹ cũng bó tay, phải đưa về quê nhà, đưa bằng máy bay gì, giờ giấc, ai đi theo... Như vậy, thông tin mà CDQL có phải được cung cấp từ một hoặc những nhân vật rất cao cấp....”

Một nguồn dư luận khác đánh giá và phân tích, “Có thể nói đây là sự thành công của người đứng sau trang Blog CDQL, thông qua việc đưa người đọc vào trong một mê trận thông tin thực-hư, hư-thực với vô vàn các bằng chứng bằng hình ảnh, tài liệu (scan)... có độ khả tín cao. Đặc biệt những tài liệu và hình ảnh đó không phải dễ mà có được, nếu những người cung cấp thông tin không phải là tay chân của người có quyền lực rất to. Mà người đó phải là người có thể ra lệnh cho các nhà mạng không dùng tường lửa để chặn trang blog độc hại này, trái lại việc truy cập trang Blog CDQL ở Việt Nam lúc này hoàn toàn dễ dàng và thoải mái. Được biết trang blog này thường xuyên có 5- 6,000 người truy cập cùng một lúc và lúc cao điểm có tới 13,500 người cùng truy cập một thời điểm. Số lượt truy cập một ngày của trang blog này tới 4- 500,000 lượt ngày.”

Một tác giả hải ngoại là Ngô Đình Thu nêu ra suy diễn hết sức nguy hiểm: “Trong tất cả các diễn biến vừa qua, có lẽ điều làm rúng động đến gan ruột các thành viên Bộ Chính Trị hiện nay cũng như các ứng viên đang muốn vào hàng thượng tầng lãnh đạo là: Ai trong số họ cũng có thể là một Nguyễn Bá Thanh kế tiếp.”

Cùng với sự kiện Blog CDQL, một số đài báo nước ngoài không có thiện cảm với nhà nước Việt Nam đã a dua đưa phát tin bài với nhiều kiểu suy diễn. Số này bao gồm các đài RFA Việt ngữ (thuộc Quốc Hội Hoa Kỳ), BBC Việt ngữ (Anh), RFI Việt ngữ (Bộ Ngoại Giao Pháp) (ngoài ra có thêm đài VOA Việt ngữ thuộc Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, nhưng do chính sách linh hoạt tranh thủ ngoại giao và kinh tế của nhà nước Việt Nam đối với Hoa Kỳ nên báo cáo này kiến nghị không đặt nặng tính phê phán).

Ngoài ra, một số hãng tin quốc tế như AFP cũng tham gia bình luận và còn đặt nghi vấn về việc đồng chí Nguyễn Bá Thanh có bị đầu độc hay không.

Bên cạnh đó, hàng loạt trang báo điện tử khác cũng nhân dịp này giễu cợt, chỉ trích nội bộ đảng và nhà nước ta như Dân Làm Báo, Dân Luận, Thông tấn xã Vàng Anh, Người Việt, SBTN, Việt Nam Thời Báo...

4- Tác động của Blog CDQL đối với báo chí và nội bộ
Đây là tác động có tính ảnh hưởng nghiêm trọng nhất của trang CDQL đối với báo chí nhà nước và tâm lý cán bộ đảng viên.

Nếu như trước đây chưa bao giờ báo chí chính thống trích dẫn Quan Làm Báo và Tư Sang nham hiểm như một nguồn tin đáng tin cậy, thì lần này CDQL không những được trích dẫn về nội dung (tuy không dẫn nguồn cụ thể), mà báo chí chính thống còn theo sau trang này để cập nhật những thông tin mà nó loan tải.

Các tờ báo lớn, trước tiên là Lao Động, rồi lần lượt được các báo khác đăng lại tin tức về đồng chí Nguyễn Bá Thanh sẽ được mang về Việt Nam từ bệnh viện ung thư tại Seattle. Những tin tức này trước tiên được chính UBND thành phố Đà Nẵng gián tiếp xác nhận khi ra lệnh cho an ninh phi trường Đà Nẵng chuẩn bị biện pháp an ninh để đón ông Thanh trở về để tiếp tục chữa bệnh.

Sau Lao Động, đến Thanh Niên, Tuổi Trẻ và nhiều báo khác loan tin này nhưng không dẫn nguồn bất cứ cơ quan nào trong nước, kể cả Ban Nội Chính Trung Ương là nơi có thẩm quyền phát ngôn, mà chỉ nói bâng quơ là theo nguồn tin trên mạng.

Thời điểm máy bay hạ cánh được báo chí và người dân đặc biệt quan tâm. Ban đầu được CDQL thông báo là chiều ngày 2 tháng 1, nhưng sau đó chính trang này cho biết do có trục trặc nên hoãn lại ngày 6 tháng 1, và cuối cùng là thời tiết xấu nên hoãn lại lần nữa chiếc chuyên cơ y tế chở đồng chí Nguyễn Bá Thanh và gia đình sẽ đáp xuống phi trường Đà Nẵng vào 8 giờ 30 tối ngày 9 tháng 1.

Nhiều cán bộ về hưu, đảng viên và cả cán bộ đương chức phản ánh: CDQL nói tới đâu báo chí và dân chúng chạy “rần rần” theo đến đấy. Người dân Đà Nẵng yêu mến ông Thanh ra sân bay ngồi chờ đón ông, không chịu ra về. Có người còn nói thẳng rằng theo CDQL nói thì ông Thanh sẽ xuống vào ngày hôm nay, rồi người khác nói bộ không thấy báo nhà nước đều đăng tin theo nó hay sao?

Trước tình trạng hỗn loạn thông tin trên, đồng chí Phùng Quang Thanh - bộ trưởng quốc phòng - cũng thừa nhận, “Vừa qua có một số kẻ xấu tung thông tin nói xấu lãnh đạo cấp cao, kể cả tứ trụ cũng có. Cán bộ, chiến sĩ trong đơn vị thì chúng tôi có thể quản lý được nhưng khi họ ra ngoài đọc trên mạng thì không kiểm soát được, từ đó gây phân tâm, mất niềm tin trong nhân dân và ảnh hưởng đến cả những chiến sĩ ở ngoài biển đảo.”

5- Bài học kinh nghiệm từ vụ CDQL

5.1- Bài học kinh nghiệm sâu sắc cần thẳng thắn rút ra là các cấp chính quyền đã hết sức lúng túng trong thời gian qua. Hệ thống thông tin hùng hậu của đảng và nhà nước lên đến hơn 800 tờ báo và đài, kể cả các cơ quan tuyên giáo và các sở thông tin truyền thông, đã gần như bị vô hiệu chỉ bởi một trang Blog CDQL.
5.2- Không loại trừ hiện tượng bất hòa sâu sắc và “chơi xấu” giữa một số đồng chí lãnh đạo, dẫn đến tâm lý nghi ngờ và phân hóa rất phổ biến trong nội bộ, làm cho các cơ quan đảng và chính quyền các cấp từ trung ương đến địa phương của ta hoang mang, lúng túng, bị động và không thật sự nhiệt tình, trách nhiệm đối với nhiệm vụ ngăn chặn, đấu tranh với các thông tin ngoài luồng.

5.3- Do tính xác thực về tin tức của Blog CDQL về chuyến bay từ Mỹ trở về sân bay Đà Nẵng của đồng chí Nguyễn Bá Thanh, và nếu quả thực những tin tức này được cung cấp từ nguồn nội bộ cao cấp, có thể nhận định rằng vấn đề mà dư luận chung và các lực lượng bên ngoài cho là “đấu đá nội bộ trong đảng” đã có bước ngoặt: chuyển từ âm thầm, kín đáo, bí mật sang bán công khai và có thể công khai. Đây là một thách thức rất lớn đối với công tác bảo vệ chính trị nội bộ và làm trong sạch vững mạnh đảng trong những năm tới, đặc biệt là thời gian từ đây đến Đại Hội 12 đầu năm 2016 của đảng.

5.4- Qua các vụ việc Blog Quan Làm Báo năm 2012 và Blog CDQL gần đây, không thể phủ nhận khả năng lan tỏa và sức ảnh hưởng đến dư luận xã hội của mạng xã hội là rất mạnh mẽ và có chiều sâu. Thậm chí đã có những dấu hiệu cho thấy một bộ phận lãnh đạo các cấp đã và đang vận dụng mạng xã hội để truyền tải những thông tin mang tính cá nhân, có lợi cho động cơ cá nhân và tranh giành nội bộ.

6- Dự báo
Công tác hệ thống và phân tích hoạt động sản xuất, tán phát thông tin của các trang Quan Làm Báo, Tư Sang Nham Hiểm, Những Thằng Nham Hiểm, và CDQL cho thấy những đặc thù:

6.1- Trước và trong mỗi hội nghị trung ương hoặc sự kiện chính trị lớn của đảng, các trang này lại xuất hiện với liều lượng, cường độ thông tin cấp tập, ngày càng lớn và càng chui sâu vào nội tình của giới các đồng chí chính trị gia.
6.2- Quy luật của các đại hội đảng trước đây là càng gần thời điểm chọn lựa, cơ cấu và quyết định các nhân sự then chốt nhất của đảng, thông tin công kích càng gia tăng. Do vậy, có thể dự báo là trang CDQL chỉ là một trong những điểm khởi đầu cho chiến dịch tấn công vào một số lãnh đạo đảng và nhà nước.

6.3- Trong năm 2015 và đặc biệt về cuối năm, có thể xuất hiện những trang khác tương tự như CDQL, với liều lượng và cường độ công kích gia tăng rộng và sâu hơn hiện nay. Những trang này có thể được sự hỗ trợ từ bí mật đến bán công khai và công khai của một đội ngũ cộng tác viên, dư luận viên để tạo hiệu ứng lan tỏa, tạo dư luận xã hội mà không bị ngăn chặn thích đáng. Có thể đến một thời điểm nào đó, những trang này sẽ dần công khai “chính khách” đứng phía sau và sẽ gây ra bầu không khí hỗn loạn thông tin, nghi ngờ và phân hóa cao độ trong nội bộ đảng và chính phủ, có thể dẫn đến hậu quả “tách đảng” hoặc “tan vỡ đảng từ bên trong” mà các thế lực thù địch hết sức mong đợi.

7- Yêu cầu đấu tranh thông tin và đề xuất
Về yêu cầu đấu tranh, đồng chí Trương Tấn Sang đã yêu cầu, “Nâng cao hiệu quả đấu tranh, ngăn chặn tình trạng lộ, lọt, mất an ninh an toàn thông tin, đặc biệt là thông tin mạng, an ninh tư tưởng, văn hóa.”

Đồng chí Trần Đại quang cũng khẳng định, “Cần tập trung mọi phương tiện, lực lượng để bảo vệ Đại Hội Đảng Các Cấp, góp phần bảo vệ thành công đại hội lần thứ 12 của đảng. Kiến nghị các cơ quan lãnh đạo, chỉ đạo báo chí trong thông tin tuyên truyền cần chủ động định hướng cho dư luận, đấu tranh phản bác kịp thời các luận điệu sai trái thù địch và những quan điểm thiếu tính xây dựng.”

Căn cứ yêu cầu và chỉ đạo trên, nhóm công tác đề xuất thủ trưởng đơn vị kiến nghị cấp trên một số biện pháp và giải pháp cấp bách:

7.1- Cần tổ chức chuyên án về Blog CDQL, điều tra làm rõ ai đứng sau. Nếu người tổ chức và “bảo kê” cho CDQL là cán bộ cấp cao, kiến nghị xử lý nghiêm theo tinh thần “không có vùng cấm” mà Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng đã chỉ đạo.

Cơ quan chuyên án làm việc dưới sự chỉ đạo trực tiếp của một số đồng chí trọng trách trong Bộ Chính Trị, không giao cho các bộ hoặc cơ quan ngang bộ.

7.2- Cơ quan chuyên án cần phối hợp với cơ quan y tế và Cục Điều Tra Liên Bang (FBI) của Mỹ để điều tra và làm rõ việc đồng chí Nguyễn Bá Thanh có bị đầu độc hay không.

7.3- Sau khi có kết quả điều tra về Blog CDQL và nguyên nhân gây bệnh cho đồng chí Nguyễn Bá Thanh, Ban Tuyên Giáo Trung Ương và Ban Bảo Vệ Chăm Sóc Sức Khỏe Trung Ương tổ chức cung cấp rộng rãi và minh bạch thông tin cho báo chí, tránh để báo chí và người dân hiểu lầm, các lực lượng bên ngoài cho rằng đảng và nhà nước ta bưng bít thông tin.

7.4- Xuất phát từ sức mạnh và hiệu ứng lan tỏa không thể phủ nhận của mạng xã hội, đề nghị đã đến lúc cần tranh thủ mạng này để phục vụ cho lợi ích chung của đảng, đồng thời đáp ứng đòi hỏi tình thế về đối ngoại với Mỹ và phương Tây. Công tác “mạng vận” này cũng nhằm hạn chế tình trạng một bộ phận lãnh đạo ta vận dụng mạng xã hội để phục vụ cho đông cơ và mục đích cá nhân.

Để tranh thủ và vận dụng mạng xã hội, trung ương cần thí điểm hợp thức hóa một số tổ chức dân sự độc lập và từng bước thừa nhận xã hội dân sự ở Việt Nam, nhưng phải theo phương châm “Xã hội dân sự định hướng xã hội chủ nghĩa.” (Tham khảo chủ trương, kết quả giảm bớt việc ngăn chặn và đẩy đuổi các tổ chức hướng đạo Thiên Chúa Giáo, để cho các tổ chức này sinh hoạt công khai trong mấy năm qua).

7.5- Kiến nghị Quốc Hội gấp rút ban hành Luật Tiếp Cận Thông Tin và Luật Lập Hội để đặt các hoạt động thông tin và xã hội dân sự dưới sự lãnh đạo của đảng, sự chỉ đạo và quản lý của nhà nước ta.

Kính báo cáo xin ý kiến chỉ đạo.


Phong trào “Tôi không thích đảng cộng sản Việt Nam”


Phong trào “Tôi không thích đảng cộng sản Việt Nam”

Chân Như, phóng viên RFA
2015-01-14
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
DDBT01142015.mp3 Phần âm thanhTải xuống âm thanh
BACHONGQUYEN-622.jpg
Bạn Bạch Hồng Quyền, hưởng ứng Phong trào: Tôi không thích đảng cộng sản Việt Nam.
Citizen photo
\
“Tôi không thích đảng CSVN” là tên của một phong trào vừa dấy lên trên cộng đồng mạng. Đây là một hình thức đấu tranh mới do những nhà đấu tranh dân chủ trẻ Việt Nam khởi xướng để phản kháng lại vụ việc chính phủ Việt Nam ra quyết định sẽ xử phạt nặng những ai nói xấu đảng và nhà nước. Để biết thêm về phong trào này, mời quý vị cùng đến với Diễn Đàn Bạn Trẻ kỳ này cùng với sự tham gia của 4 bạn khách mời Lã Viêt Dũng, Bạch Hồng Quyền, Anthony Lê, và Thúy Nga.

Muốn thể hiện quan điểm của mình

Chân Như: Xin chào các bạn, câu hỏi đầu tiên xin dành riêng cho anh Lã Việt Dũng. Để khởi xướng một phong trào, người ta cần phải có mục đích và phương hướng; Là một trong những người tham gia khởi xướng phong trào này, xin anh cho biết thêm chi tiết vì sao lại phát động chiến dịch này?

Lã Việt Dũng: Tôi muốn mọi người thể hiện thái độ quan điểm của mình. Nguyên nhân là hôm đấy tôi thấy trên VTV có một bài nói về việc chính quyền CSVN sẽ trừng trị, xử lý những người gọi là “nói xấu”. Tôi quan niệm rằng vấn đề không phải là chúng ta nói xấu hay tốt mà là nói đúng hay sai? Nếu nói xấu mà đúng thì chính quyền phải nên lắng nghe chứ không nên đe doạ như vậy. Tôi coi đấy là một thái độ mang tính đe doạ sự thật. Tôi nghĩ rằng vậy nếu chúng ta không thích, nhưng đấy là thật thì liệu đấy có phải là xấu không? Và liệu như vậy chính quyền có xử lý chúng ta hay không? Vì thế, tôi mạnh dạn tôi nêu quan điểm ấy trên mạng và tôi cũng muốn mọi người hưởng ứng để chứng tỏ rằng chúng ta không sợ những việc đe doạ như vậy.

Tôi quan niệm rằng vấn đề không phải là chúng ta nói xấu hay tốt mà là nói đúng hay sai? Nếu nói xấu mà đúng thì chính quyền phải nên lắng nghe chứ không nên đe doạ như vậy. 

-Lã Viêt Dũng
Chân Như: Còn các bạn, lý do vì sao các bạn tham gia phong trào này?
Thúy Nga: Bản thân tôi thứ nhất tôi là nạn nhân. Thứ hai tôi là người đi đấu tranh trực tiếp để giúp đỡ những người gặp vấn nạn do ĐCSVN gây nên. Do đó, hằng ngày tôi thường phải tiếp xúc, thường phải chứng kiến những cảnh đảng viên của đảng CSVN họ đàn áp cũng như gây nên hoạn nạn cho người dân. Đó là lý do tôi không thích ĐCSVN.

Anthony Lê: Đơn giản là khi mình thấy trên internet có một số bạn nêu lên tiếng nói của mình “họ không thích đảng CS” thì riêng đối với bản thân tôi tôi thấy việc làm của họ là hợp lý hoàn toàn xác đáng thì tôi cũng hưởng ứng phong trào. Cụ thể đối với bản thân tôi thì tôi thấy ở trong thời kỳ chế độ CS này có quá nhiều vấn nạn. Vấn nạn được quan tâm nhất là vấn nạn về tham nhũng. Nên tôi nêu lên khẩu hiệu của tôi là “tôi không thích ĐCSVN” bởi vì có quá nhiều kẻ tham nhũng là đảng viên của ĐCS, và tôi nghĩ đây là quyền của tôi được phép nói lên điều tôi không thích.

Bạch Hồng Quyền: Em là một người đấu tranh cho nhân quyền và tự do ngôn luận ở Việt Nam. Những điều ĐCSVN làm cho quyền con người của em không được tôn trọng và tự do ngôn luận. Khi phát biểu một điều gì đó thì họ tìm cách trù dập hoặc đàn áp thì đấy là lý do em không thích ĐCSVN.
Chân Như: Có vẻ như từ “không thích” dùng để lên án một nhân vật hoặc một đảng nào đó ngoài đảng CSVN thì được chấp nhận và tán dương. Tuy nhiên, khi nói đến câu “Tôi không thích đảng CSVN” thì nó lại khiến cho một số thành phần ở Việt Nam xem đó là phản động, tại sao vậy? Anh Lã Việt Dũng có thể chia sẻ về vấn đề này?
GHETDCSVN01-400.jpg

Các Bạn trẻ hưởng ứng Phong trào: Tôi không thích đảng cộng sản Việt Nam. Citizen photo.

Lã Việt Dũng: Tôi cho rằng từ bé đến lớn, lâu lắm rồi, chúng ta những người dân ở Việt Nam được dạy, được chỉ bảo với thói quen là phải tôn thờ ĐCS. Và như anh thấy tất cả những thông tin chỉ cần trái ý với họ thôi thì bị cho là nói xấu, và với nói xấu thì họ có thể dọa và bắt người ta. Họ không quan tâm đến sự thật mà chỉ quan tâm đến cái đấy là xấu hoặc tốt cho họ thôi. Đó là một phản xạ rất tự nhiên của con người VN khi sống dưới chế độ CS hiện tại. Các anh có thể nói tôi không thích Bắc Hàn, có thể không thích ông Obama; Nhưng nếu chúng anh nói tới tôi- không thích ĐCS thì khi đó nhiều người đặc biệt là DLV họ cho rằng đây là nói xấu chế độ. Thậm chí còn cho rằng “chúng mày đang âm mưu lật đổ chế độ” hay “đe dọa sự lãnh đạo của ĐCS” . Riêng tôi, tôi không cho là như vậy, tôi chỉ cho rằng đơn giản chúng tôi có quyền được phát biểu quan điểm thích hay không thích. Và khi chúng tôi đã không thích thì chúng tôi sẽ sẵn sàng nói ra và không sợ bất cứ gì cả.

Anthony Lê: Ở Việt Nam có câu “có yêu thì nói rằng yêu, có ghét thì nói rằng ghét” phải nói thẳng để mọi người cùng biết rõ. Bản thân tôi thì thấy luật pháp Việt Nam cũng không có một điều nào quy định vấn đề về quyền mình nói yêu, ghét cả. Vốn dĩ ở Việt Nam người dân có tâm lý sợ sệt, mà đặc biệt là sợ sệt với nhà cầm quyền, nên lắm lúc họ không có được dũng khí, không có được khả năng dám nói lên quan điểm của mình. Riêng với bản thân tôi tôi thấy một số anh chị em làm như vậy tôi thấy là điều tất nhiên mình có quyền nói lên chuyện đó, và tôi sẵn sàng nói lên tâm tư của mình. Mình không thích thì mình nói không thích, ghét thì nói ghét.

Tâm lý sợ nhà cầm quyền?

Chân Như: Như anh Lã Việt Dũng chia sẻ thì người dân ở Việt Nam từ bé đã bị chỉ bảo là phải tôn thờ đảng CSVN rồi, còn anh Anthonly thì cho rằng người dân vẫn có cái tâm lý sợ sệt nhà cầm quyền. Nếu như thế thì phải chăng Việt Nam sẽ khó có thể có sự thay đổi vì còn khá nhiều các bạn trẻ vẫn có lối suy nghĩ là phải yêu đảng vì không có đảng cộng sản thì người dân không có được cuộc sống như ngày hôm nay; Hoặc nếu muốn thay đổi thể chế liệu thể chế mới sẽ tốt đẹp hơn thế chế hiện tại vân vân. Nhận xét của mọi người?

Bạch Hồng Quyền: Theo em, giới trẻ hiện nay đã bị nhồi sọ từ thời đi học tiểu học cho đến trung học và đại học nên có suy nghĩ như vậy cũng không thể trách các bạn. Trong một chế độ nào đi nữa thì quyền tự do ngôn luận, quyền con người, hay bất cứ một quyền lợi nào của người dân được tôn trọng thì chế độ đó được người dân hưởng ứng và đồng thuận với chế độ đó; Chứ không phải suy nghĩ là chế độ khác lên sẽ tốt hơn hay như thế nào. Em chỉ suy nghĩ chính quyền nào tốt cho dân thì sẽ được người dân ủng hộ thôi.

Thúy Nga: Tôi thấy đất nước Việt Nam sẽ biến chuyển và ĐCSVN sẽ phải thay đổi. Những người trẻ tuổi kia thứ nhất là họ đã bị nhồi nhét ngay từ tiểu học trở lên cho tới bây giờ, và họ chưa ra ngoài đời, chưa va chạm đến quyền của họ, vì họ vẫn còn nằm trong cái sự bao bọc của gia đình, cũng giống như là của ĐCS họ mở ra một chút lợi lộc cho những bạn DLV hoặc những bạn trẻ chưa va chạm. Đến khi họ học xong, ra xã hội sẽ gặp những cảnh bất công xảy ra đến với chính bản thân họ thì lúc đấy sự thay đổi trong suy nghĩ của họ sẽ phải thay đổi. Ở đâu cũng vậy, ở đâu có áp bức ở đó có đấu tranh và khi quyền lợi của họ bị dính líu đến thì bản thân họ sẽ phải là người đứng lên đấu tranh đòi quyền căn bản của mình. Đó là lý do tôi tin tưởng vào xã hội Việt Nam sẽ có những sự thay đổi và ĐCS sẽ không thể nào duy trì được cái sự độc tài này nữa.

GHETDCSVN-400.jpg
Các Bạn trẻ hưởng ứng Phong trào: Tôi không thích đảng cộng sản Việt Nam. Citizen photo.

Lã Việt Dũng: Tôi nghĩ rằng sự thay đổi của xã hội Việt Nam sẽ xuất phát từ hai chiều. Thứ nhất xuất phát từ chính người dân. Cái đó có thể sẽ chậm nhưng thật ra tôi nghĩ đây là ngọn lửa âm ỉ vì rất nhiều người không thích như chúng tôi nhưng họ không nói ra thôi. Họ sợ nhưng đến một lúc nào đó họ sẽ không sợ nữa. Nhưng cái mà tôi thấy rõ hơn nhiều khả năng thay đổi lớn hơn, theo tôi, sẽ phải thay đổi từ phía trên. Bởi phía trên của họ bây giờ loạn quá rồi. Họ có quá nhiều vấn đề mà thậm chí cả đấu đá nội bộ hay vấn đề tham nhũng, vấn đề lệ thuộc Trung Quốc cũng như vấn đề về điều hành quản lý đất nước họ quá yếu kém. Chính những việc đấy sẽ làm cho sự cai trị của họ, sẽ làm cho chế độ của họ bị thay đổi thôi. (Mặc dù họ cứ nói rằng họ là đạo đức là văn minh là sự lựa chọn của nhân dân.)

Anthony Lê: Tôi cũng có góc nhìn như anh Lã Việt Dũng. Thực tế, ngày nay, người dân Việt Nam họ cũng biết rõ được sự thật về mặt yếu kém của chế độ cộng sản và đâu đó trong những cuộc gặp gỡ bạn bè tôi cũng thường thấy họ rất không hài lòng và không ưa thể chế CS. Tất nhiên, họ còn cái tâm lý sợ sệt như mình có nói. Khi người dân bắt đầu ý thức được vấn đề yếu kém của chế độ cầm quyền hiện tại, càng ngày càng hiểu rõ bản chất thật của CS và với mong muốn là phải có một xã hội tốt hơn thì chắc chắn họ sẽ có những hành động biểu đạt. Tuy vậy, theo tôi, vấn đề xác thực nhất là từ nội bộ của chính quyền. Khi họ đã ý thức được họ theo chủ nghĩa này một cách mơ hồ và không đưa được xã hội phát triển, thì chính bản thân chế độ sẽ phải tự chuyển mình và tự thay đổi theo hướng dân chủ và văn minh.

Bất chấp mọi tình huống xấu xảy ra

Chân Như: Tại Việt Nam vốn không có tự do ngôn luận và không có nhân quyền nên khi hưởng ứng phong trào như thế này, các bạn có nghĩ là sẽ bị ảnh hưởng gì đến đời sống của mình không?
Khi đã dấn thân đấu tranh cho quyền con người và tự do ngôn luận thì việc hưởng ứng phong trào này cho dù có đàn áp hay bắt bớ thì bất chấp mọi tình huống xấu xảy ra, mình sẵn sàng nhận lấy những cái xấu mà chính quyền này hoặc ĐCS này dành cho mình khi mình tham gia phong trào. 

-Bạch Hồng Quyền

Bạch Hồng Quyền: Khi đã dấn thân đấu tranh cho quyền con người và tự do ngôn luận thì việc hưởng ứng phong trào này cho dù có đàn áp hay bắt bớ thì bất chấp mọi tình huống xấu xảy ra, mình sẵn sàng nhận lấy những cái xấu mà chính quyền này hoặc ĐCS này dành cho mình khi mình tham gia phong trào.

Thúy Nga: Tôi có xem một bộ phim, có một người nói sẽ đấu tranh đến hơi thở cuối cùng để đến khi nào công lý được thực thi và tôi tin tôi cũng sẽ làm điều đó. Trong bất cứ một cuộc đấu tranh nào cũng có sự mất mát hy sinh và đây là cuộc đấu tranh cho quyền tự do ngôn luận cũng như nhân phẩm, nhân quyền của mình phải được thực hiện, thì nếu có bị áp bức hay bị gì đó do nhà cầm quyền CS họ gây nên thì tôi cũng sẵn sàng đón nhận thôi. Đó chính là cái kinh nghiệm để cho tôi vươn lên đấu tranh cho mạnh mẽ hơn và tôi không những đòi quyền cho con người, tự do ngôn luận của bản thân mình mà còn đòi cho đời con đời cháu của mình nữa.

Lã Việt Dũng: Tất nhiên khi mình làm bất cứ một ý gì mà ngược ý chính quyền hay không thì sống trong chế độ này chắc anh cũng sẽ biết là sẽ chẳng nói trước được điều gì sẽ xảy ra bởi vì họ là một chế độ toàn trị và họ muốn mọi thứ phải theo ý họ. Thậm chí, bên Trung Quốc có phong trào chỉ tập luyện như Pháp Luân Công nhưng khi lúc lớn mạnh chính quyền thấy không kiểm soát được họ cũng dập. Hay như ở Việt Nam có rất nhiều các tôn giáo không muốn sự kiểm soát của chính quyền, họ theo ý của họ thì chính quyền cũng dập. Nên tôi phải khẳng định là theo quan điểm của tôi, tôi thấy rằng không có gì mình có thể nói chắc chắn là không sao cả. Tuy nhiên, tôi nghĩ rằng nếu chúng ta làm đúng với lương tâm, đúng với lẽ phải thì cũng vẫn nên mạnh dạn làm trong thời điểm này bởi vì nếu chúng ta không làm thì sẽ không bao giờ thay đổi được gì cả.

Anthony Lê: Riêng bản thân tôi với câu nói “tôi không thích ĐCSVN”, tôi hoàn toàn không có lo ngại gì về vấn đề bị nhà cầm quyền đối xử bất công với tôi hay có hành động gì tại vì cái này là cái quyền của tôi và tôi cảm nhận ra được vấn đề là chính bản thân người cộng sản họ cũng ý thức được vấn đề đó. Đây là quyền của tôi thích hay không tôi, có quyền phát biểu. Tất nhiên, sống trong xã hội này, như anh Lã Việt Dũng nói, có nhiều điều có thể xảy ra vì nếu như là những người có suy nghĩ thì họ phải công nhận câu nói của chúng tôi là đúng và họ phải chấp nhận câu nói này; Nhưng cũng có những con người cực đoan và có những thành phần xấu trong nội bộ ĐCS thì chưa biết chừng họ sẽ có những manh động hoặc có những hành vi mà mình khó lường được. Tất nhiên, tôi thiên về ý là tôi sẽ không có chuyện gì xảy ra khi tôi nói câu “tôi không thích ĐCSVN”.

Chân Như: Xin cám ơn bốn bạn khách mời đã dành thời gian cho chương trình kỳ này, cầu chúc luôn bình an. Chân Như cũng cám ơn quý thính giả đã lắng nghe, hẹn lại tuần sau. Mến chào.

__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh

Wednesday, January 14, 2015

Nhật ký ngày 11 tháng 1 « Tôi là Charlie »


Nhật ký ngày 11 tháng 1

Nguyễn Thị Từ Huy, viết từ Paris
2015-01-13
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
ligne-14.JPG
Bên cạnh tên Charlie và một số nhà báo của tờ Charlie Hebdo vừa bị giết hôm thứ tư có thêm tên của một số nhà báo Việt Nam đang bị bắt giam.

Photo by Từ Huy

Ở đây ai cũng biết rằng chiều nay sẽ có rất nhiều người trên đường phố, tôi cũng vậy. Nhưng tôi muốn ra phố sớm hơn, từ buổi sáng, vì nghĩ rằng trong đời không phải lúc nào cũng được sống một ngày như thế này, không nên bỏ lỡ. Quan sát các biểu hiện trong đời sống Pháp trong ba ngày liên tiếp họ bị khủng bố và những ngày tiếp theo khiến tôi nghĩ như vậy.

Cùng với một người bạn, tôi có mặt tại quảng trường République từ 10h30. 13h30 tôi có hẹn với một nhóm sinh viên trường Paris 7 tại métro Filles du Calvaire. Cuộc biểu tình sẽ bắt đầu ở quảng trường này lúc 3 giờ chiều. Tôi dùng chữ « biểu tình » vì người Pháp gọi nó là « manifestation ». 

Từ này dùng để miêu tả việc người dân xuất hiện trong một không gian công cộng  nhằm bày tỏ hay biểu hiện (chữ « biểu hiện » này rất quan trọng) tình cảm, ý kiến, chính kiến, sự ủng hộ hay phản đối của mình đối với một vấn đề xã hội nào đó. 

Người Pháp muốn bày tỏ rất nhiều tình cảm khác nhau của họ trong cuộc biểu tình này : tiếc thương, tưởng niệm, vinh danh những người đã chết, phản đối khủng bố, bảo vệ tự do, đặc biệt là tự do ngôn luận, tự do tư tưởng, bảo vệ các giá trị của nền cộng hòa, tình đoàn kết liên đới… Thủ tướng Pháp, trong bài diễn văn đầu tiên kể từ khi cuộc khủng bố xảy ra, có nói : « Chính là toàn bộ nền cộng hòa Pháp bị tấn công »

Do đó không phải ngẫu nhiên mà cuộc biểu tình xuất phát từ quảng trường République, bởi république có nghĩa là « nền cộng hòa ».

Tôi mang theo một biểu ngữ do Nguyễn Ngọc Giao chuẩn bị, trên một tờ giấy A4 giản dị, bên cạnh tên Charlie và một số nhà báo của tờ Charlie Hebdo vừa bị giết hôm thứ tư có thêm tên của một số nhà báo Việt Nam đang bị bắt giam vì chính những lí do đã khiến cho Charlie bị khủng bố. Vì khổ giấy A4 có hạn nên chỉ có thể nêu tên bốn người Pháp và bốn người Việt Nam, để nói rằng chúng tôi không hề quên tất cả các anh chị nhà báo và các anh chị bị bắt giam vì hoạt động bảo vệ tự do và quyền con người ở Việt Nam, cũng như các nhà báo khác và những người Pháp khác đã bị giết trong vụ khủng bố vừa qua. Chỉ là vì không gian hạn hẹp của tờ giấy không đủ để nêu hết tên các anh chị.

Vừa đến nơi, đang dạo một vòng quanh tượng đài của quảng trường thì chúng tôi gặp một nhóm người châu Phi, với các biểu ngữ thu hút sự chú ý của chúng tôi ngay lập tức, bởi chúng cho thấy rằng không chỉ riêng ở Việt Nam chính phủ bắt giam các nhà báo để đàn áp tự do ngôn luận. Tôi trao đổi với một thanh niên cầm trong tay biểu ngữ : « Gabon – các nhà báo bị cầm tù đều là Charlie », sau đó chúng tôi chụp ảnh cùng nhau, và cùng vào quán cà phê của giới báo chí được dựng ngay trên quảng trường.

Trong câu chuyện, hai người thanh niên Gabon rất phẫn nộ với chính phủ của họ vì việc ba nhà báo bị bắt giam trong đó hai người đã lưu vong và một người còn ở trong tù. (Tôi cảm thấy cay đắng trong lòng : các bạn chỉ còn một nhà báo đang trong tù, chúng tôi còn nhiều lắm). Họ còn cho biết rằng một sinh viên Gabon vừa bị bắn chết trong một cuộc biểu tình gần đây. Đấy là lý do khiến một người trong số họ mặc cái áo phông có dòng chữ : « Mboulou Beka là Charlie ». Mboulou là tên người sinh viên vừa bị giết chết.
Chúng tôi đi ăn trưa và khi quay lại băng qua quảng trường République để đến điểm hẹn ở métro Filles du Calvaire thì quảng trường đã chật kín người, không di chuyển được nữa. Tôi đành gọi điện thông báo cho nhóm sinh viên Pháp rằng chúng tôi không đến được, và ở lại République.

Một nhóm người trèo lên tượng đài, đứng xung quanh gờ tượng đài, họ khuấy động toàn bộ quảng trường bằng cách hô to các khẩu hiệu : « Chúng tôi là Charlie », « Tôi là Charlie », « Bạn là Charlie », « Tự do muôn năm », « Tự do ngôn luận », « Nền cộng hòa muôn năm ». Rồi họ hát quốc ca. Cả biển người ở quảng trường hưởng ứng cùng với họ. Càng ngày số người trèo lên tượng đài càng đông hơn. Từ chỗ chúng tôi đứng có thể nhìn thấy một áp phích to, dán kín khoảng cách giữa hai bức tượng, trên đó ghi dòng chữ : « Charlie – Tôi tư duy là tôi tồn tại ». Một lát sau, có người chuyển lên một cây bút chì khổng lồ trên đó có khắc chữ : « Not afraid » (Không sợ), người ta chuyền cây bút chì xung quanh tượng đài, đưa nó lên cao.

Không thù hận, không giận dữ, sức mạnh từ bên trong mỗi người cộng hưởng và lan tỏa trong những khoảnh khắc dịu dàng và những khoảnh khắc mạnh mẽ đan xen nối tiếp nhau, trong hòa bình và trong tình tương ái. Những đứa trẻ nghiêm trang và lặng lẽ tay cầm biểu ngữ hoặc cài biểu ngữ lên mũ, lên áo, đứng cạnh bố mẹ, với toàn bộ vẻ thơ ngây non trẻ chúng đã rất người lớn khi xuống đường ngày hôm nay để cùng người lớn bảo vệ các giá trị căn bản của nhân loại.

Được một lát trời bắt đầu mưa. Có người đội mũ lên đầu, có người chẳng có mũ để đội, nhưng chẳng ai rời quảng trường, tất cả đứng dưới mưa, hát, hô vang tên các giá trị của họ, vỗ tay. Lạnh và mưa càng làm tăng thêm nhiệt hứng của họ. Chắc Trời thấy thử thách như vậy cũng đã đủ hiểu lòng người nên chỉ một lát sau mưa tạnh.
Đứng cạnh chúng tôi là một người đàn ông đã có tuổi, ông đi một mình, tay run run cầm cái điện thoại, ông kết nối internet và chỉ cho chúng tôi xem truyền hình trực tiếp đang giới thiệu những hình ảnh thực sự ấn tượng, hàng sóng người mênh mông, nồng nhiệt và lặng lẽ. Ông nói : « Đây, họ đang quay chúng ta đây ». 

Tôi chỉ nhìn thấy cái tượng đài nổi lên giữa một đám đông khổng lồ. Một bà mặc áo đỏ đứng phía trước quay lại hỏi, rất phấn khích : « Đâu, chúng ta đâu ? » Người đàn ông cười : « Họ quay chỗ chúng ta đứng thôi, chứ không thấy được cụ thể đâu ». Trên gương mặt những người xung quanh ta có thể cảm nhận sự tự hào của họ, hạnh phúc và đặc biệt sức mạnh của họ. Người đàn ông nói thêm : « Thật là ấn tượng, chưa bao giờ xảy ra trong lịch sử một cuộc biểu tình như thế này ». Tôi biết những người này đang cảm nhận từng khoảnh khắc kỳ diệu của cái lịch sử do chính họ viết nên, ngày hôm nay, cùng việc ra khỏi nhà, xuống đường, đứng cạnh nhau, trong giá lạnh của mùa đông, và trong tình liên đới của chính họ đối với nhau.
not-affraid-400.jpg
Một áp phích to dán kín khoảng cách giữa hai bức tượng trên đó ghi dòng chữ Charlie – Tôi tư duy là tôi tồn tại

Đến ba giờ chiều, thời điểm xuất phát, mọi người chuyển dịch về hướng quảng trường Nation. Tuy nhiên không thể nào tiến lên được. Từ République đến Nation có hai lộ trình, một lộ trình dài 3km, và một lộ trình dài 3,5km. 

Không ai nhúc nhích được có nghĩa là trên đoạn đường tổng cộng 7,5km ấy không còn một chỗ trống, nó đã bị người lấp kín. Chúng tôi đứng từ 3h đến 4h30 chỉ nhích được khoảng vài chục bước chân. Trong khi chờ đợi đi về Nation, người ta tiếp tục hát quốc ca, hô vang tên Charlie… Cái chết của các thành viên Charlie khắc sâu thêm trong lòng người Pháp cái giá trị làm nên sức mạnh Pháp : TỰ DO.

Đến cuối ngày thấy việc tiến về Nation có thể khó thực hiện, chúng tôi quyết định rời République, với ý nghĩ rằng xem truyền hình sẽ biết rõ hơn tình hình tổng quát. Một vài người có lẽ cũng nghĩ như vậy nên đã « mở đường máu » đi theo hướng ngược trở lại với Nation, chúng tôi đi theo họ. Tuy nhiên, ra khỏi quảng trường thì lại rơi ngay vào một đám đông khác, do kẹt ngay trước cửa một quán cà phê, chúng tôi tạm lánh vào đó, ngồi chờ thêm một lúc mới có thể đi về.

Do số lượng người quá đông, để đảm bảo an toàn, người ta phải đóng cửa một số métro, chúng tôi phải đi bộ vòng vèo một lúc lâu, nhưng cũng là cơ hội để cảm nhận không khí trên các đường phố khác nhau : người, cơ man là người, ở đâu cũng có người trên đường.
Cuối cùng tại trạm Châtelet tôi cũng lên được métro 14 để về nhà. Đến Gare de Lyon, có hai cô gái trẻ lên tàu, một cô ngồi ngay cạnh tôi, một cô ngồi ngay trước mặt tôi, trong tay cô cầm một biểu ngữ. Ngày hôm nay tôi đã thấy rằng nhiều biểu ngữ, ngoài biểu ngữ chính « Tôi là Charlie » còn có nhiều biểu ngữ rất thú vị, chắc có thể dễ dàng nhìn thấy trong những hình ảnh được phát đi trên truyền hình, trên mạng internet. Nhưng biểu ngữ trong tay cô gái trẻ có cái gì độc đáo : « Chính là mực cần chảy ra chứ không phải là máu » (C’est l’encre qui doit couler pas le sang ». 

Cô tìm cách dán nó lên cửa kính métro, nhưng vì ngồi ngay trước tôi nên cô hỏi : « Tôi có làm phiền chị không ? » Tôi trả lời : « Không hề, tôi rất thích biểu ngữ của chị, tôi cũng có một cái ». Tôi lấy từ trong ba lô tờ giấy của tôi, chỉ cho cô ấy xem, cô hỏi : « Chị có muốn tôi dán luôn lên đây không ». Dĩ nhiên là tôi muốn quá, tôi cảm ơn cô ấy. Cô cầm lấy tờ giấy của tôi và vội vàng dán lên bên cạnh tờ biểu ngữ của cô. 

Cô vuốt tờ giấy cho phẳng ra, dán miếng băng dính xuống mép dưới, đúng lúc tàu dừng và mở cửa ở trạm Bibliothèque François de Mitterrand, cô vội vàng nhảy xuống, chẳng kịp nhận lời chào của tôi. Tôi đi tiếp thêm một bến để tới Olympiades, và có đủ thời gian để chụp một tấm hình.

Như vậy, tờ biểu ngữ của tôi có một số phận may mắn, ít nhất, trong một khoảng thời gian nhất định nào đó,  tên một số nhà báo đang bị giam cầm của chúng tôi cũng sẽ đi cùng một chặng đường với những người đang sống ở Paris.

Tôi về đến nhà lúc khoảng 7h30 tối, mở ngay TV, thì đúng lúc kênh France 2 đưa hình ảnh các nhà lãnh đạo quốc tế tay trong tay đang bước trên đường phố cùng nhân dân Pháp. Kênh BFM TV đưa dòng tin về 3,7 triệu người biểu tình ngày hôm nay. Người Pháp không ngần ngại nhận đây là một ngày lịch sử, và sự kiện này mang một ý nghĩa to lớn bởi nó chưa từng xảy ra trong lịch sử nước Pháp. Đến 11h đêm, lúc tôi đang viết những dòng này vẫn còn rất nhiều người ở lại trên quảng trường République và quảng trường Nation.

Đã và sẽ có rất nhiều phân tích về sự kiện này, và cũng sẽ có rất nhiều liên tưởng từ sự kiện này ở Pháp đến thực tế ở các nước, nơi tự do và tự do ngôn luận đang bị bóp nghẹt. Hôm nay tôi chỉ làm một việc duy nhất là ghi nhanh một vài điều trong số những gì tôi nhìn thấy và cảm thấy từ góc nhìn rất hẹp của một cá nhân, bị giới hạn ở một vị trí rất hẹp, trong một bối cảnh rộng lớn, phong phú và hết sức ý nghĩa của sự kiện lịch sử này.

Bây giờ tôi đi ngủ và biết trước rằng trong giấc mơ đêm nay, tôi sẽ thấy hình ảnh hàng triệu người Việt Nam đứng lên, ngẩng cao đầu, bước thẳng trên đường phố để chia sẻ tình tương ái với những người đang bị tù đày và để bảo vệ tự do của chính họ.
Thì tôi cứ mơ…

Paris, 11/1/2015
Nguyễn Thị Từ Huy
*Nội dung bài viết không phản ảnh quan điểm của RFA.




Điểm báo chủ nhật 11.1.2015



PHÁP : 4 TRIỆU NGƯỜI XUỐNG ĐƯỜNG
BẢO VỆ TỰ DO BÁO CHÍ
VÀ CÁC GIÁ TRỊ "CỘNG HÒA"


Vài giờ sau cuộc thảm sát ngày thứ tư 7/1/2015 ở tòa soạn tuần báo châm biếm Charlie Hebdo, nhiều cuộc biểu tình tự phát đã diễn ra ở Paris và các thành phố lớn ở Pháp (huy động hoàn toàn qua các mạng xã hội). 

Cho đến chiều thứ bảy 10/1, ước tính đã có 1,7 triệu người xuống đường, nói "không" với bạo lực cực đoan nhân danh tôn giáo, bảo vệ quyền tự do báo chí, ngôn luận và khẳng định những "giá trị của nền cộng hòa, dân chủ". Phản ứng của nhân dân Pháp đã lên đỉnh điểm với cuộc "tuần hành cộng hòa" chiều chủ nhật 11/1 : bốn triệu người xuống đường tuần hành (khi có thể, phần lớn thời gian phải đứng tại chỗ vì quá đông), một nửa ở Paris, một nửa ở các thành phố lớn nhỏ trên cả nước.

Cuộc biểu tình lịch sử này (được báo chí và truyền hình toàn cầu tường thuật trực tiếp) hầu như vắng bóng trên báo Nhân Dân (sáng thứ hai 12.1 chỉ đưa 10 dòng tin ngắn). Chỉ có hai tờ báo điện tử "chính thống" là VNExpressVietnamnet đã đưa nhiều hình ảnh các cuộc biểu tình, nhưng cũng chỉ tập trung vào khía cạnh "lãnh đạo thế giới biểu tình chống khủng bố". 

Phải đọc kỹ bản tin của VNExpress, mới thấy lời phát biểu của một người Nigeria nói với phóng viên BBC về "tự do ngôn luận". Tất nhiên phóng viến Nhân Dân và báo chí lề phải không hề biết ngay tại Hà Nội sáng chủ nhật, trên sân cỏ, đội bóng "No-U" đã nắm bắt được ý nghĩa sâu xa của sự kiện này :

no_u
Cùng với biểu ngữ "Tôi là Charlie" là các biểu ngữ "Tôi là Bọ Lập", "Anh Ba Sàm", 

"Hồng Lê Thọ
", "Nguyễn Ngọc Già" (Nguồn : FB)

Cũng sáng chủ nhật, tại Quảng trường Cộng hòa (Paris), hơn bốn giờ trước khi cuộc tuần hành bắt đầu, quyền tự do báo chí ở Việt Nam cũng như ở Gabon... đã được gắn kết với quyền tự do báo chí ở Pháp :

bolap
Tôi là CHARLIE Tignous, Ba Sàm, Bọ Lập, Wolinski, Cabu, Hồng Lê Thọ,
Trương Duy Nhất, Charb. Các nhà báo Gabon bị cầm tù đều là Charlie (ảnh Diễn Đàn).

Quy mô và ý nghĩa cuộc biểu tình "lịch sử" ngày 11.1.2015, phải tìm trên báo chí quốc tế, đặc biệt là báo chí Pháp, từ tả sang hữu.
Nhật báo phái hữu Le Figaro không ngần ngại khẳng định cuộc "tuần hành cộng hòa" là "cuộc biểu tình lớn nhất trong lịch sử nước Pháp".

Le Monde đưa tít ngắn gọn "Ngày lịch sử" và "Cuộc tuần hành lịch sử", đăng nhiều bài tường thuật, ký họa, hình ảnh, điểm báo quốc tế...

Quy mô chưa từng thấy là đầu đề trang báo Libération với tường thuật từng giờ cuộc tuần hành, ghi lại những sự kiện lớn, cũng như những chi tiết ý nghĩa, lời nói và thái độ người biểu tình.

Đó là ba nhật báo lớn gọi là "trung ương", xuất bản ở Paris. Các báo địa phương (gọi là địa phương vì phát hành ở một vùng, nhưng số in nhiều khi còn lớn hơn báo "trung ương") cũng dành phần lớn các trang báo cho cuộc biểu tình ở Paris và các cuộc biểu tình "địa phương".


 Diện mạo của nước Pháp từ ngày thứ tư 7/11 đến ngày chủ nhật 11/1 đã được ghi nhận một cách dí dỏm mà chính xác qua nét bút hí họa của Chaunu (báo Ouest-France) :

chaunu

Thứ tư / Chủ nhật : Chúng ta là Charlie (tranh Chaunu)
Các báo đã đưa rất nhiều hình ảnh toàn cảnh, rừng người. Dưới đây là những cái cây, mà nói ngược câu tục ngữ Pháp, cho thấy cái đẹp và phong phú của rừng :

tuzo
Liberté - Tự Do

jesuis
Biểu ngữ : Tôi là Charlie, tôi là người Do Thái,
tôi theo đạo Hồi hay Công giáo, Tôi là cảnh sát,
Chúng ta đều là Charlie

moiaussi
Tôi cũng là họa sĩ đây

matchard
Một người vắng mặt nhưng đôi mắt hiện diện tràn ngập :
Charb, tổng biên tập Charlie Hebdo,
với câu nói khảng khái : Thà chết đứng hơn sống hèn.

Kiến Văn


__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Huỳnh Thục Vy và Trần Đức Thạch "Không Thích Đảng Cộng Sản Việt Nam"


Huỳnh Thục Vy và Trần Đức Thạch "Không Thích Đảng Cộng Sản Việt Nam"

Liệu câu nói thật "Tôi không thích ĐCSVN"    
có bị liệt vào loại nói xấu chế độ theo Điều 88 Bộ Luật Hình Sự không?



Nguyễn Trí Dũng và Anthony Lê "Không Thích Đảng Cộng Sản Việt Nam"

Liệu câu nói thật "Tôi không thích ĐCSVN"    
có bị liệt vào loại nói xấu chế độ theo Điều 88 Bộ Luật Hình Sự không?


  

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link