Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, January 15, 2015

Nguyễn Hưng Quốc - Chân dung Quyền lực


Nguyễn Hưng Quốc - Chân dung Quyền lực

Thứ Ba, ngày 13 tháng 1 năm 2015


Trong mấy tuần vừa qua, sự kiện thu hút sự chú ý của các cư dân mạng và những người quan tâm đến sinh hoạt chính trị Việt Nam nói chung nhiều nhất có lẽ là sự xuất hiện của trang blog mang tên “
Chân Dung Quyền Lực”. 


Trên mạng lưới internet, từ facebook đến blog, ở đâu người ta cũng xôn xao bàn tán về Chân Dung Quyền Lực(CDQL). Ảnh hưởng của CDQL lớn đến độ nhà cầm quyền Việt Nam, hết người này đến người khác, phải lên tiếng cảnh cáo mọi người không được nói xấu giới lãnh đạo, gây chia rẽ trong nội bộ đảng và làm suy yếu chế độ.

Giống trang Quan Làm Báo trước đây, nội dung chính của trang CDQL là nhằm vạch trần tệ nạn tham nhũng của giới lãnh đạo Việt Nam. Tuy nhiên, trang CDQL khác trangQuan Làm Báo ở nhiều điểm.
Thứ nhất, nó chuyên nghiệp hơn. Trang Quan Làm Báo được trình bày một cách khá nhếch nhác, cách hành văn cũng khá luộm thuộm. CDQL, ngược lại, có hình thức khá đẹp và đặc biệt, được viết với một văn phong rõ ràng mạch lạc, không khác một cán bộ tuyên huấn có tay nghề cao.

Thứ hai, về nội dung, Quan Làm Báo tập trung vào mâu thuẫn giữa chính quyền và nhóm “tài phiệt” tại Việt Nam; CDQL tập trung vào nạn tham nhũng của các thành viên trong Bộ chính trị, tức những người có quyền lực cao nhất nước.

Thứ ba, về sức thuyết phục, Quan Làm Báo rất ít có bằng chứng để hỗ trợ sự lên án của mình, CDQL, ngược lại, nói đến đâu trưng bằng chứng ra đến đó. Các bằng chứng ấy bao gồm: giấy kê khai tài sản, nhà cửa với địa chỉ và hình ảnh rõ ràng, hình ảnh chụp với thân nhân hoặc bạn bè. Khó biết những bằng chứng ấy chính xác đến độ nào. Nhưng nó gợi lên ấn tượng là chúng có thật.

Thứ tư, về nguồn tin, cả Quan Làm Báo lẫn CDQL đều gợi ấn tượng là nó đến từ bên trong: Quan Làm Báo biết trước Bầu Kiên bị bắt; CDQL loan báo chính xác ngày giờ ông Nguyễn Bá Thanh được chở về Việt Nam, trong khi hầu hết giới chức tại Việt Nam, kể cả những người trong uỷ ban bảo vệ sức khoẻ của Trung ương cũng như giới lãnh đạo tại Đà Nẵng đều mù tịt. Sự chính xác này khiến dư luận nói chung càng tin những gì được viết trên CDQL là những lời tố cáo từ trong nội bộ giới lãnh đạo Việt Nam hiện nay. Hơn nữa, phần lớn các bài viết trên CDQL đều có hình ảnh cụ thể và rõ ràng của những người được đề cập. Ngoài gia đình hoặc những giới chức có thẩm quyền lớn, ai có thể có những bức ảnh ấy?

Tất cả những đặc điểm vừa nêu đều dẫn đến một kết luận: Trang CDQL là nơi giới lãnh đạo Việt Nam hiện nay dùng để tố giác và hạ uy tín của nhau trong cuộc chạy đua vào Bộ chính trị cũng như các chức vụ cao nhất trong hệ thống đảng (Tổng bí thư) và nhà nước (Chủ tịch nước và Thủ tướng).

Nhưng kết luận ấy lại dẫn đến một nghi vấn khác: Ai là người đứng sau trang CDQL?

Để trả lời câu hỏi ấy, có thể phân tích nội dung trên trang CDQL.
Về đối tượng được đề cập, tính đến Chủ nhật 11 tháng 1 năm 2015, trên trang CDQL có khá nhiều người được mang ra mổ xẻ. Nhiều nhất là Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc 27 bài; Chủ tịch nước Trương Tấn Sang 20 bài, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng 18 bài, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng 8 bài, Trưởng ban Nội chính Trung ương Nguyễn Bá Thanh 7 bài (tất cả đều liên hệ đến tình trạng bệnh hoạn của ông), Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng 5 bài, Bí thư Thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị 4 bài, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Phùng Quang Thanh và Bộ trưởng Bộ Công an Trần Đại Quang, mỗi người 2 bài, Bộ trưởng Bộ Giao thông vận tải Đinh La Thăng, Thường trực Bí thư Trung ương đảng Lê Hồng Anh và Trưởng ban Tổ chức Trung ương đảng Tô Huy Rứa mỗi người một bài.

Về sự đánh giá, có thể chia thành hai nhóm. Một, nhóm bị đả kích kịch liệt, chủ yếu vì tội tham nhũng hoặc bất tài, vô đức; và hai, nhóm được khen ngợi. Thật ra, cái gọi là được khen ngợi ấy không thể gọi được là nhóm bởi ở đó chỉ có một người duy nhất: Nguyễn Tấn Dũng. Nguyễn Tấn Dũng được khen là một “hình ảnh độc tôn” trên sân khấu chính trị Việt Nam, người đầy tài năng và quyền lực, hơn nữa, có triển vọng trở thành vị tổng thống đầu tiên của Việt Nam thời hậu cộng sản.

Nhìn vào nội dung như trên, người ta dễ có ấn tượng chính Nguyễn Tấn Dũng hoặc đàn em của Nguyễn Tấn Dũng đứng đằng sau trang CDQL. Thú thực, tôi không tin lắm. Thứ nhất, Nguyễn Tấn Dũng không vụng về đến độ ra tay một cách lộ liễu để ai cũng có thể thấy được như vậy. 

Ở cương vị của ông, ai cũng thấy, đó là điều cực kỳ nguy hiểm. Thứ hai, nếu là Nguyễn Tấn Dũng, đối tượng bị ông đả kích kịch liệt nhất sẽ là ba đối thủ nặng ký nhất trong guồng máy đảng và nhà nước: Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang và Nguyễn Sinh Hùng, những người ngang tầm và có khả năng giành giựt chiếc ghế Tổng bí thư mà dư luận đồn đoán là ông sẽ nhắm tới sau khi làm Thủ tướng hết hai nhiệm kỳ. 

Trên trang CDQL, cả ba người này đều bị phê phán gay gắt, nhưng đối tượng bị kết án nặng nề nhất lại là một người khác, hiện đang giữ chức phó Thủ tướng: Nguyễn Xuân Phúc. Cho dù Nguyễn Tấn Dũng đang có tham vọng gì trong kỳ đại hội đảng sang năm, Nguyễn Xuân Phúc cũng không phải là đối thủ của ông. Ông không cần phải ra tay như vậy. Cái giá phải trả quá lớn trong khi kết quả lại không được gì. 

Thứ ba, vấn đề được phanh phui nhiều nhất trong các bài viết đả kích từ Trương Tấn Sang đến Nguyễn Sinh Hùng, Phùng Quang Thanh và Nguyễn Xuân Phúc đều là vấn đề kinh tế với những khối tài sản kếch xù của họ cũng như của anh chị em hay con cháu họ. Tôi nghĩ đây là một đề tài mà Nguyễn Tấn Dũng không dại gì xới lên bởi nó sẽ gây tác dụng ngược: về phương diện này, có lẽ không ai trong guồng máy chính quyền Việt Nam có mức giàu có như ông và con cái của ông cả.
Vậy thì là ai?

Tôi lóe ra ý nghĩ: Nguyễn Bá Thanh (hoặc đàn em của ông) chăng? Chỉ có Nguyễn Bá Thanh hoặc người của Nguyễn Bá Thanh mới biết rõ tình trạng bệnh hoạn của ông đến vậy. Chỉ có Nguyễn Bá Thanh hoặc người của Nguyễn Bá Thanh mới biết rõ các chi tiết liên quan đến lịch trình chuyến về Việt Nam từ bệnh viện Mỹ của ông đến vậy. 

Chỉ có Nguyễn Bá Thanh hoặc người của Nguyễn Bá Thanh, Trưởng ban Nội chính Trung ương với chức năng tìm kiếm dấu vết tham nhũng, mới nắm rõ hồ sơ về gia sản của các cán bộ đến như vậy. Chỉ có Nguyễn Bá Thanh hoặc người của Nguyễn Bá Thanh mới căm ghét Nguyễn Xuân Phúc, hai người vốn là đồng hương nhưng lại là đối thủ với nhau trong một thời gian dài, đến như vậy. Và chỉ có Nguyễn Bá Thanh mới ra tay một cách khốc liệt như vậy vì, thật ra, ông không có gì để mất cả: Với tình trạng bệnh hoạn như vậy, nếu còn sống sót, sự nghiệp chính trị của ông coi như đã kết thúc, ông không hy vọng gì giữ được chiếc ghế trong Trung ương đảng, đừng nói gì là Bộ chính trị.

Dĩ nhiên, xin nhấn mạnh, đây là phỏng đoán. Chỉ là phỏng đoán.
Điều quan trọng hơn, bất kể người nào đứng sau trang CDQL và họ nhắm đến bất cứ một mục tiêu gì, những sự phanh phui về tệ nạn tham nhũng của những cán bộ lãnh đạo cao nhất trong hệ thống đảng và nhà nước như vậy cũng là những tài liệu cực quý, lần đầu tiên dân chúng mới được biết một cách cụ thể. Trong trận đấu đá này, có người thắng kẻ bại, nhưng kẻ bại cuối cùng chắc chắn vẫn là đảng Cộng sản: Dưới mắt dân chúng, họ hiện nguyên hình là những tên tham nhũng vơ vét tài sản của đất nước để làm giàu cho bản thân và họ hàng.

Đó mới là điều đáng để chúng ta quan tâm.


Ngô Nhân Dụng - Đảng Cộng sản không thể làm nổi cái đinh ốc

Thứ Tư, ngày 14 tháng 1 năm 2015


Bài tuần trước trong mục này đặt câu hỏi: “Bao giờ dân ta làm được cái đinh ốc?” Câu trả lời là: Chỉ khi nào đảng Cộng sản mất quyền thống trị hoặc khi họ chấm dứt chủ trương “lấy quốc doanh làm chủ đạo,” các ngành công nghiệp sẽ tiến lên nhờ các xí nghiệp tư, thì lúc đó sẽ có những xí nghiệp sẵn sàng cung cấp đinh ốc cho các công ty nước ngoài đến đầu tư, như Samsung, Sony, vân vân. Doanh nhân Việt Nam không có cơ hội phát triển nếu guồng máy kinh tế vẫn do đảng Cộng sản chiếm độc quyền.

Đảng Cộng sản nghe vậy chắc buồn lắm; đã huy động hàng ngũ cán bộ viết email bênh vực đảng, phản đối bài báo trên. Nhưng khi đọc những lời phản bác của họ thì thấy buồn. Họ có thói quen “cải chày cãi cối” không biện hộ được điều gì cho đảng cộng sản cả. Vì trình độ của các cán bộ này còn thấp quá. Họ phụ trách vận động dư luận, đối tượng của họ là một tờ báo ở hải ngoại, mà tầm suy nghĩ thấp như vậy, cho thấy chính các cán bộ phụ trách cũng không thiết tha đến việc bênh vực các ông lớn trong đảng của họ nữa.

Chúng tôi xin trích mấy lá thư phản bác bài Bình Luận tuần trước, để quý vị thấy tầm hiểu biết cũng như khả năng lý luận của các cán bộ như thế nào. Một người viết email tỏ ý công nhận rằng đám lãnh đạo Cộng sản đều “ngu ngốc bất tài;” viết như vậy để chứng tỏ mình góp ý kiến xây dựng thật. 

Nhưng sau cùng ý chính của lá thư là khuyên không ai nên nói gì về những sai lầm tai hại của đảng cộng sản. Lá thư viết như thế này: “Muốn hất văng cái bọn ngu ngốc bất tài thì phải xăn tay áo lên và chứng tỏ mình tài hơn tụi nó, họa may mới có tác dụng. Còn đứng từ xa ngàn dặm gào suông bằng cái mồm, mong người khác đứng lên (rồi đi tù thế, chết thế cho mình) thì vài ngàn năm nữa bọn ngu ngốc bất tài vẫn trụ vững!”

Tác giả chỉ trích người viết chỉ biết “gào suông.” Không những thế, còn phạm tội “xúi dại” người khác để họ đứng lên “chết thế cho mình.” Người yếu bóng vía nghe vậy sẽ hối hận, thôi không viết gì nữa, mặc cho đảng Cộng sản muốn làm gì thì làm; dân Việt Nam sướng khổ ra sao mặc kệ! Lá thư còn thách thức hãy “phải xăn tay áo lên và chứng tỏ …” chứ đừng nói suông.

Bây giờ xin hỏi: Chế độ cộng sản có bao giờ để cho ai có cơ hội “xăn tay áo lên chứng tỏ mình tài hơn tụi nó” hay chưa? Đảng Cộng sản chiếm độc quyền thống trị từ năm 1945 đến giờ, có ai được phép đứng lên thay thế đám cán bộ ngu ngốc bất tài đó chưa? Chúng ta đang nói chuyện kinh tế, chuyện sản xuất đinh ốc.

 Từ năm 1950 chế độ quốc doanh chiếm hết chỗ, có tư nhân nào được tự do làm ăn không?  Sau năm 1975, bao nhiêu xí nghiệp ở miền Nam đều bị đảng cướp hết. Đảng phá các nhà máy, đem máy móc tối tân về miền Bắc, rồi bỏ không cho han rỉ. Bao nhiêu kỹ sư, quản đốc xí nghiệp ở miền Nam bị đưa đi tù. Bao nhiêu người đã phải trốn đi tìm tự do, nhiều người chết trên biển, những người may mắn ra được nước ngoài đều thành công cả nhờ sống trong môi trường tự do.

Đến khi đảng chịu thua quay đầu “đổi mới,” “bọn ngu ngốc bất tài” vẫn bám lấy các ngân hàng, các doanh nghiệp nhà nước. Họ nắm chặt độc quyền chính trị, vì nó bảo đảm quyền tham nhũng, quyền chia chác, quyền ăn hối lộ. Chúng nắm độc quyền nên kinh tế nước mình tụt hậu mãi mãi! Ông cán bộ viết thư kể tội người ở nước ngoài “đứng từ xa ngàn dặm gào suông bằng cái mồm, mong người khác đứng lên.” Nhưng đã bao nhiêu người trong nước muốn đứng lên rồi đấy chứ? 

Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần, Nguyễn Quang Lập, bao nhiêu người đã “gào lên” rồi đấy chứ? Họ đều bị guồng máy độc tài quật ngã ngay lập tức. Họ vào tù hết cả rồi. Chỉ muốn “gào lên” cũng không được, ai có thể “xăn tay áo lên” bây giờ? Thứ lý luận cãi cầy cãi cối này đúng là “vừa đánh trống vừa ăn cướp!”

Người trong nước không được nói; nếu những người may mắn sống ở nước ngoài cũng lặng im lên thì ai nói ra sự thật bây giờ? Ai cũng im lặng thì “vài ngàn năm nữa bọn ngu ngốc bất tài vẫn trụ vững!”

Một cán bộ vận động dư luận viết lá thư khác phản bác bài Bình Luận tuần trước; nguyên văn như sau: “Thời đại oanh tạc nét (sic) tràn lan mà viết bài xuyên tạc ấu trĩ như vầy thì chỉ tổ phản tác dụng. Chống cộng sản cũng cần phải có chút thông minh. 

Ai nấy đều biết không phải là không đủ khả năng làm được cái đinh ốc mà vì KHÔNG/CHƯA CÓ NHU CẦU gì để phải làm. Trước khi Samsung đầu tư vào Việt Nam và hoàn toàn không có nhu cầu gì về loại đinh ốc đó thì cần chi phải... tốn tài lực làm cái dây chuyền sản xuất đó? Khi có nhu cầu, nhập thiết bị máy móc về thì sản xuất mấy hồi. Rõ khổ mấy cụ chuyên xuyên tạc nhảm!”

Xin khen ngợi ông bạn có óc hài hước, gọi internet bằng những chữ “oanh tạc nét;” một lời khen thành thật giữa những người cùng nghề viết chữ. Hoàn toàn đồng ý với ông bạn, Đúng, “Chống cộng sản cũng cần phải thông minh,” cần thông minh nhiều chứ không phải chỉ có chút thông minh. 

Nhưng ông bạn chơi sỏ đảng, ông muốn chứng tỏ người chống cộng cần thông minh còn chính người cộng sản thì không cần chút thông minh nào cả. Đảng Cộng sản chiếm độc quyền xuyên tạc ấu trĩ! Bởi vì nếu thông minh một chút thì không ai lý luận ấu trĩ như ông viết.

Lý luận chính của lá thư trên là thế này: “Nền công nghiệp nước ta chưa làm được cái đinh ốc cho hãng Samsung vì… ta chưa muốn làm.” Ý tác giả lá thư muốn nói là “Dưới sự lãnh đạo của đảng Cộng sản quang vinh, sau 70 năm xây dựng chủ nghĩa xã hội, nếu muốn làm cái đinh ốc khó gì?” Bởi vì, “Khi có nhu cầu, nhập thiết bị máy móc về thì sản xuất mấy hồi?”

Nghe thấy dễ quá. Bây giờ xin hỏi lại cụ rằng công ty Samsung đã tỏ ý muốn lập nhà máy ráp điện thoại ở tỉnh Bắc Ninh từ mấy năm nay rồi? Tại sao từ lúc họ mới vẽ họa đồ cái nhà máy, đến lúc bắt đầu xây dựng, họ ráp hàng triệu cái máy rồi, cho tới năm 2014 này vẫn chưa ai sản xuất được cái đanh vít để cung cấp cho Samsung cả; khiến họ phải kêu lên, xấu mặt cả nước? Bộ người Việt chê tiền của Đại Hàn hay sao?

Nhưng không cần phải đợi Samsung nói mới biết khả năng công nghiệp nước ta thấp thế nào. Trong bài trước, chúng tôi đã dẫn lời các ông Vũ Tiến Lộc, Nguyễn Mại, cho biết đây là tình trạng chung, các công ty Nhật Bản như Canon, Sony. Các công ty này tới Việt Nam mở cơ xưởng ráp máy thì các xí nghiệp Việt Nam cũng chỉ cung cấp được bao bì cho họ mà thôi! 

Lá thư than rằng: “Rõ khổ mấy cụ chuyên xuyên tạc nhảm!” Ông Nguyễn Mại là Chủ tịch Hiệp hội Doanh nghiệp đầu tư nước ngoài, ông Vũ Tiến Lộc là Chủ tịch Phòng Thương mại Công nghiệp Việt Nam. Họ xuyên tạc nhảm để làm gì khi nói về khả năng của chính các hiệp hội do họ cầm đầu?

Lối lý luận trên cho thấy người viết lá thư phản bác cũng chỉ có trình độ hiểu biết về kinh tế thấp như trình độ của các ông Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Phú Trọng! Họ cứ tưởng rằng chuyện sản xuất một cây đinh ốc nó giản dị cứ như đi ăn cỗ vậy! Cho nên mới viết rằng: “Trước khi Samsung đầu tư vào Việt Nam… hoàn toàn không có nhu cầu gì về loại đinh ốc đó thì cần chi phải... tốn tài lực làm cái dây chuyền sản xuất đó?”

Nói như vậy tức là cả nước Việt Nam chỉ cần ngồi yên đó, chờ ai đến nhà mình cần cái gì thì mình làm ra bán, chứ chính mình thì không có nhu cầu phải làm cái gì hết! Như trình bày trong bài trước, đây là lối làm kinh tế ăn mày. Cả nước chỉ nằm ngửa ra đó chờ trái sung (Samsung) nó rụng! Đó là thứ não trạng ăn mày của những người không biết một chút gì về đời sống kinh tế đang diễn ra khắp thế giới loài người.

Trên khắp thế giới, người ta làm được những cái đinh ốc không phải vì có một hãng Samsung nào đó nó đặt hàng. Tất cả các nền công nghiệp, khi bắt đầu phát triển, là bao nhiêu ngành cùng tiến lên một lúc, hỗ trợ lẫn nhau để cùng tiến với nhau. Có các xí nghiệp chuyên làm đinh ốc vì có những xí nghiệp khác chúng cần đinh ốc. Nếu chỉ có một công ty cần đinh ốc thì cũng không ai lập nhà máy sản xuất đinh ốc làm gì.

Thứ hai, một công ty làm đinh ốc cũng không chỉ chế tạo một thứ, một kiểu, một cỡ đinh ốc nào đó (vì Samsung đặt hàng!). Chuyên làm đinh ốc, thì phải đáp ứng được nhu cầu của tất cả các loại khách hàng, và còn nghiên cứu, chế biến ra những loại đinh ốc mới hơn, bán giá đắt hơn. Nhưng một công ty chuyên làm đinh ốc như vậy chỉ có thể sinh ra nếu nền công nghiệp cả nước đã phát triển, tạo ra nhu cầu mua đinh ốc, mua rất nhiều loại đinh ốc. 

Cần sản xuất đinh ốc để đóng gỗ, làm nhà, làm bàn ghế. Rồi tới loại đinh ốc ráp máy điện; giỏi hơn sẽ làm đinh ốc cứng cáp ráp xe hơi, ráp tầu thủy. Tinh xảo hơn nữa thì làm cho máy chụp hình, cho kính hiển vi, cho máy bay, vân vân. Muốn có một công ty làm đinh ốc như thế thì phải có nghề luyện kim giỏi, nghề pha chế chất plastic giỏi, có các kỹ sư cố vấn chuyên đo độ chính xác của dụng cụ, có kỹ sư chuyên nghề kiểm phẩm, vân vân. 

Khi công nghiệp tiến lên, mỗi bước tiến đòi hỏi những thứ đinh ốc tốt hơn, cứng, bền, chính xác hơn. Muốn làm được loại đinh ốc ráp máy hình thì phải có khả năng làm đinh ốc ráp quạt máy từ hàng chục năm trước rồi! Không có nước nào lại chờ đến khi Samsung cần đinh ốc mới đi mua máy móc về, chỉ để làm cái đinh ốc cho Samsung! Họa chăng chỉ có các ông Trương Tấn Sang, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Phú Trọng mới suy nghĩ như vậy!

Cho nên, ở các nước phát triển thì công nghiệp đều tập trung lại gần nhau; để dựa vào nhau. Không ai tính mở nhà máy lọc dầu ở một nơi vừa xa chỗ hút dầu lửa lại xa cả chỗ tiêu thụ dầu. Nước chưa phát triển thì lập các “khu chế xuất.” Đài Loan đã lập khu chế xuất từ thời 1960, 70. 

Lúc đó Việt Nam Cộng Hòa đã bắt đầu bắt chước họ, đã từng lập khu chế xuất, vì chiến tranh mà bị phá hết. Trong một khu chế xuất như ở xã Tân Trúc, Đài Loan, các ngành, các nghề cùng tiến một nhịp với nhau, cung cấp cho nhau, các kỹ sư và công nhân chuyên môn tụ lại một khu, muốn tuyển người cũng dễ hơn. Ở Việt Nam hiện nay, hai dự án “khu chế xuất” ở Vũng Tàu và Hải Phòng được nói tới từ trước năm 2000, đến nay vẫn chưa thấy gì cả!

Lý do chính là vì đảng Cộng sản không quan tâm. Mối lo chính của họ là giành quyền lực, cho bản thân, cho bè đảng. Thời đại Hồ Chí Minh mua cây đinh phải xếp hàng, đó đã là truyền thống từ lâu rồi.

Chúng tôi phải nói tới hiện tượng cả nước Việt Nam không làm nổi cái đinh ốc cho hãng Samsung là vì hầu như đồng bào trong nước chẳng mấy ai để ý đến câu chuyện này. Luật sư Nguyễn Văn Đài, cô Huỳnh Thục Vi đều tranh đấu cho tự do, cho nhân quyền, nhưng không mấy khi nói chuyện kinh tế. Trong bài trước đã dẫn lời ông Trần Việt Thanh, thứ trưởng Bộ Khoa Học Công Nghiệp công nhận, “phần lớn doanh nghiệp Việt Nam đang dùng các kỹ thuật lạc hậu” đi sau thế giới trung bình 2 đến 3 thế hệ.” Đảng cộng sản còn ngự trị nước ta thì kinh tế còn tiếp tục trì trệ. 

Nhưng chẳng thấy ai tự hỏi tại sao dân mình không làm nổi cái đinh ốc. Một số người biết, vì chính tai họ được nghe ông Shim Won Hwan, Tổng giám đốc Samsung ở Việt Nam nói trước mặt. Họ cũng thấy bất mãn, nhưng họ không tìm ra đâu là lý do chính yếu gây ra hiện tượng đáng buồn đó. Hoặc họ có nghĩ, đã biết lý do chính nhưng không dám nói thẳng rằng chính chế độ độc tài đảng trị là thủ phạm khiến kinh tế nước ta trì trệ. Tại sao, trong bài trước đã trả lời rồi. Cho nên chúng ta vẫn có bổn phận nhắc lại: Còn đảng Cộng sản ngồi trên đầu trên cổ dân ta thì sẽ không ai làm nổi cái đinh ốc!

12/01/2015
0
RadioCTM - Trần Quang Thành@s:
 Đảng CSVN nên công khai kết quả bỏ phiếu tín nhiệm Bộ Chính trị và Ban Bí thư [ 16:51 ] Hide Player | Play in Popup |Download
Vào sáng 10/1/2015, bước sang ngày làm việc thứ sáu, Hội nghị trung ương 10 khóa XI của Đảng cộng sản Việt Nam đã tiến hành bỏ phiếu tín nhiệm 16 ủy viên Bộ chính trị và 5 ủy viên Ban bí thư.
Tuy nhiên đến nay đã hơn 1 ngày qua, kết quả cuộc bỏ phiếu vẫn chìm sâu trong im lặng. Người ta vẫn chưa biết liệu kết quả cuộc bỏ phiếu này có được công bố rộng rãi hay chỉ trong Ban chấp trung ương hoặc nội bộ đảng.
Đề cập vấn đề này, nhà nghiên cứu Nguyễn Khắc Mai đã có cuộc trao đổi với nhau báo Trần Quang Thành như sau.



14 hrs ·
Nguyễn Thanh Phượng, Con gái thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vừa thi đậu quốc tịch Mỹ. Lại thêm 1 khúc ruột ngàn dặm mới từ giã thiên đường CS..
Nguyễn Thanh Phượng, Con gái thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vừa thi đậu quốc tịch Mỹ.  Lại thêm 1 khúc ruột ngàn dặm mới từ giã thiên đường CS..
Like ·  · Share

Đảng CSVN Làm sao bảo vệ nổi Chủ nghĩa Mác Lê đã như cái xác chết thối rữa?

Đỗ Đăng Liêu


Các bài liên hệ

Lê Diễn Đức - Những kết cục bi thảm của các nhà độc tài


Lê Diễn Đức - Những kết cục bi thảm của các nhà độc tài

ng chế đất tại Dương Nội Hà Đông ngày 25/4/2014


image





Preview by Yahoo



Thứ Ba, ngày 13 tháng 1 năm 2015


Trong các chế độ độc tài, những nhà lãnh đạo khi quyền lực còn đang trong tay thường rất cao ngạo, kiêu căng, thậm chí lập dị. Họ sống vương giả, xa hoa và trụy lạc, phung phí tiền bạc dựng tượng đài vinh danh mình. Họ tự xem họ như là cha đẻ hoặc anh hùng của dân tộc, còn dân chúng là đám nô bộc mà họ có quyền sai khiến.
Nhưng khi chế độ sụp đổ, đoạn kết cuộc đời của họ thật thê thảm, kể cả ở những quốc gia mà cuộc cách mạng dân chủ chuyển hóa trong hòa bình. Chúng ta có thể đưa ra vài ví dụ.

Kết thúc bi kịch
Nicolae Ceausescu, chủ tịch Đảng Cộng Sản Rumani, vào năm 1989, vẫn còn tin rằng ông ta có thể tiếp tục nắm quyền và phản đối cải cách của Gorbachev.

16 tháng 12 năm 1989, một cuộc biểu tình bắt đầu tại Timisoara nhằm bảo vệ một mục sư Tin Lành bị nhà chức trách địa phương trục xuất ra khỏi căn hộ. Hợp vào người biểu tình là đám đông những người phản đối chế độ. Cuộc biểu tình đã lây lan sang các thành phố khác. Từ Iran trở về, Ceausescu cáo buộc phương Tây can thiệp vào công việc nội bộ của Rumani và và kêu gọi dân chúng Bucharest thể hiện phản ứng bằng một cuộc xuống đường vào ngày 21 tháng 12 năm 1989.

Ceausescu nghĩ rằng đám đông sẽ bày tỏ sự hỗ trợ đối với chính sách của mình. Không ngờ cuộc biểu tình biến thành cuộc biểu dương lực lượng chống lại chính phủ. Ceausescu và vợ Elena đã phải trú ẩn trong cung điện của mình.

Trên đường phố Bucharest, quân đội và Securitate (an ninh) xung đột với đám đông. Đạn thật được sử dụng. Vào thời điểm đó, một số trong lãnh đạo quân đội quyết định lật đổ Ceausescu bằng sức mạnh. Binh sĩ đã đứng chung với những người biểu tình. Ceausescu chạy trốn khỏi Bucharest, nhưng ngày 22 tháng 12 bị quân đội bắt giữ. Ngày 25 tháng 12 năm 1989 một phiên tòa xét xử hai vợ chồng kéo dài 90 phút và ra phán quyết tử hình. Sau khi được “điều trần,” vợ chồng ông bị trói bằng dây thừng và đưa ra phía trước tòa nhà. Án được thực hiện ngay lập tức bởi lực lượng đặc biệt. Cái chết nghiệt ngã kết thúc cuộc đời của cặp độc tài toàn năng.

Tại nước Đức, sau khi Bức Tường Berlin sụp đổ vào đêm ngày 9 rạng ngày 10 tháng 11 năm 1989, nhà lãnh đạo Đông Đức Erich Honeker bị tước đoạt mọi chức vụ nhà nước và đảng. Trong những tháng tiếp theo, công tố viên đã đưa ra các buộc đầu tiên đối với Honecker: Tội phản quốc, tham nhũng và giết người trong thời kỳ Chiến Tranh Lạnh.

Trong những tuần sau đó Honecker phải đến bệnh viện nhiều lần, người ta quyết định giam giữ ông tại gia nhưng rồi hủy bỏ. Honecker ốm yếu được đưa đến bệnh viện Liên Xô tại Đông Đức và từ đó ông ta trốn sang Liên Xô và tị nạn tại Đại Sứ Quán Chile.

Chính phủ Đức đã đòi Nga trao trả nhà lãnh đạo Cộng Sản. Ngày 29 tháng 7 năm 1992 máy bay chở Honecker hạ cánh tại Berlin, ông bị bắt và giam tại Moabit (thời điểm này vợ và con gái của ông đã bay qua Chile).

Sau 169 ngày bị giam giữ, do sức khỏe kém, Honecker đã được trả tự do. Phần còn lại của cuộc đời ông sống trong buồn tủi, thất vọng ở Chile và qua đời vào ngày 29 tháng 5 năm 1994.

Saddam Hussein cai trị Iraq gần 35 năm. Khởi đầu kết thúc của Saddam đã diễn ra vào năm 2003 khi Mỹ dẫn đầu liên minh quốc tế xâm chiếm Iraq. Saddam Hussein đã trốn thoát được quân đội phương Tây.

Giấu mình trong một hầm trú ẩn tại một trang trại của gia đình, Hussein bị bắt sau 6 tháng, vào tháng 12 năm 2003. Mùa Hè năm 2004 một tòa án đặc biệt của Iraq xét xử quá trình của nhà lãnh đạo Đảng Baath. Hussein đã bị buộc tội giết chết 148 người, tội tra tấn, bao gồm cả phụ nữ và trẻ em. Những cáo buộc hầu như không thể chối cãi. Ngày 5 tháng 11 năm 2006, Saddam Hussein bị kết án tử hình. Tòa án tối cao của Iraq bác bỏ kháng cáo của ông. Ngày 30 tháng 12 năm đó ông bị treo cổ. 

Trong suốt 42 năm cầm quyền tại Lybia, Muammar Gaddafi đã làm thế giới ngạc nhiên không dưới một lần. Ông mời các nguyên thủ quốc gia tới dự họp trong chiếc lều bedouin, giảng bài về Hồi giáo cho các tiếp viên nữ xinh đẹp. Cực xa xỉ, sang trọng và khó tiên đoán là những gì người ta nói về Gaddafi.

Ông bị cáo buộc hỗ trợ khủng bố và vi phạm nhân quyền, nhưng nhờ có dầu hỏa mà tội lỗi được tha thứ, và ông vẫn tiếp cận được các salon chính trị.

Hoàng hôn phủ xuống triều đại của nhà độc tài từ tháng 2 năm 2011. Tám tháng cách mạng với sự hỗ trợ của phương Tây, đã làm sụp đổ “ngai vàng” của Gaddafi. Sau khi thoát khỏi Tripoli, chạy về Syrty, đoàn xe của ông bị máy bay chiến đấu NATO tấn công và ông bị thương. Quân nổi dậy đã kéo nhà độc tài ra khỏi ống cống mà ông ẩn trong đó. Ông bị đánh đập và bị giết chết trong ngày 20 tháng 10 năm 2011 năm. Cơ thể của ông được đưa về Misrata cho công chúng xem.

Còn nhiều nữa, Mubarak, Morsi (Ai Cập), Zen Ali (Tunesia), Milosevich (Serbia), Janukovich (Ukraina),... mỗi nhà độc tài mang một số phận khác nhau, nhưng cuộc đời của họ đều gắn với kết thúc bi kịch.

Vua tập thể
Sau cuộc cách mạng ở Đông Âu và Liên Xô cũ, một số nước Cộng Sản đã khôn ngoan thay đổi cấu trúc chính trị, điển hình nhất là Việt Nam. Quyền lực không còn tập trung toàn bộ vào một cá nhân và cá nhân cũng không còn cơ hội giữ chức vụ cao nhất cho đến chết. 

Sự lãnh đạo của Đảng Cộng Sản Việt Nam là tuyệt đối, nhưng quyền lực được phân ra trong các chức vụ tổng bí thư, chủ tịch nước, chủ tịch Quốc Hội và thủ tướng chính phủ, trở thành triều đại của vua tập thể.

Tùy từng giai đoạn mà một trong bốn vị có thể có ảnh hưởng nhiều nhất trong cán cân quyền lực. Trước hết, nếu kiểm soát được quân đội và an ninh thì sẽ là người có tiếng nói quyết định trong mọi diễn biến. Trong một bộ máy mà tham nhũng tràn lan từ dưới lên trên, ít có ai tay không dính chàm. Tình báo và an ninh nắm được những mánh lới làm ăn bất chính để làm con tin.

Lê Đức Anh là một người như thế. Thời kỳ làm chủ tịch nước ông rất mạnh, dường như tuyệt đối. Nhưng đến thời kỳ Lê Đức Lương, Nguyễn Minh Triết hay Trương Tấn Sang, nhiệm vụ của chủ tịch nước dường như nặng về hình thức. 

Ngược lại, quyền lực tập trung vào Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, xuất thân từ công an, từng làm thứ trưởng Bộ Công An và có quan hệ mật thiết với tình báo quân đội. Trong những năm giữ chức thủ tướng, ông Dũng đã ban phát nhiều ơn huệ bằng cách thăng chức tướng (đến trung tướng) cho rất nhiều sĩ quan quân đội và công an. 

Do quyền lực bị phân bổ nên các nhóm lợi ích được hình thành trong những lĩnh vực khác nhau. Các nhóm lợi ích thường hay ghen tị, nhòm ngó nhau nhưng cuối cùng phải giữ thỏa hiệp để giữ vững sự tồn tại của chế độ. Một số ít bị tiêu diệt khi người nắm giữ quyền phân phát lợi ích thấy có nguy cơ tổn hại đến chung cuộc.

Các quan chức giữ vị trí cao nhất khi về hưu ôm theo tiền bạc và của cải, hạ cánh an toàn, thậm chí có thể ra cả nước ngoài cư trú.

Không thể không thanh toán tội ác
Rumani là một quốc gia hậu Cộng Sản cá biệt, trong 25 năm qua, đã không thanh toán tội ác của Cộng Sản, tạo nên sự ngộ nhận cho giới trẻ về giai đoạn này và những kẻ tội phạm thoát lưới pháp luật. Mặc dù từ năm 1989, Rumani tăng trưởng kinh tế ngoạn mục, đời sống nhân dân thay đổi không thể tưởng tượng, nhưng đến 40% thanh thiếu niên vẫn nghĩ thời Cộng Sản sống tốt hơn. 

Những kiến trúc sư của cuộc cách mạng lật đổ Ceausescu là những người đã từng phụng sự trong chế độ cũ, nên họ không khuyến khích làm việc này. Trong khi đó, vào thời Cộng Sản đã có khoảng 617 ngàn người chống đối bị ngồi tù, 120 ngàn trong số họ đã chết trong tù vì bị tra tấn, bệnh tật, ít nhất một ngàn người đối lập bị giết chết. 

Cũng may mắn là tổng thống mới hiện nay của Rumani vừa tuyên bố sẽ kiểm tra kỹ lưỡng về những gì đã xảy ra trước chế độ độc tài Ceausescu, trong và sau khi nó sụp đổ, và sẽ xúc tiến một phép tính lương tâm minh bạch. 

Tình hình hậu Rumani rất có thể tái diễn ở Việt Nam trong tương lai theo một hướng khác xấu hơn. Nhìn cảnh dân chúng ra đón ông Nguyễn Bá Thanh từ Mỹ trở về ở sân bay Đà Nẵng cho thấy điều này.

Mặc dù khi chế độ thay đổi cần có sự bao dung để đoàn kết dân tộc, nhưng tội phạm thì không thể tha thứ. Đây không phải là vấn đề trả thù mà là công lý phải được thực thi bình đẳng. Không thể thấy Đà Nẵng lột xác, thay đổi thì công trạng của ông Nguyễn Bá Thanh làm lu mờ tội ác mà ông đã làm với giao xứ Côn Dầu và tội tham nhũng. 

Một tư duy nhập nhằng như thế rất nguy hiểm và thực sự là một cách che giấu cái ác mà các quan chức Cộng Sản đã gây ra cho dân tộc.



Mặc Lâm - Khổng Tử - Ông là ai vậy?

Thứ Tư, ngày 14 tháng 1 năm 2015

Ông Khổng Tử nói nhân dịp khánh thành Viện Khổng Tư tại Hà Nội."Tụi mày chỉ lợi dụng học thuyết lỗi thời của tao để mưu sự ác thôi chứ gì?". Hình internet. 
Câu hỏi trống không, có một ít chua nhưng nhiều người sẽ thắc mắc: Ông Khổng Tử thì thế gian này chỉ có một. Đó là ông được người Tàu tôn sùng là Vạn Thế Sư Biểu, tức là bậc thầy của muôn đời. Ông Khổng là thánh nhân của người Tàu và hàng hàng lớp lớp con người vẫn đang xì sụp lạy ông. Lạy trước bàn thờ và lạy trong tâm tưởng.
Nhưng vẫn chưa thỏa mãn, chân dung của ông vẫn còn mờ nhạt lắm. Ông làm gì mà được tôn sùng đến nỗi mấy ngàn năm rồi mà vẫn còn chưa thôi. Ông có ngang với Chúa, với Phật với Allah hay không, và quan trọng nhất ông đã để lại gì với đời này?

Có. Những học thuyết, triết lý của ông xoay chung quanh đời sống trong đó ông lấy đạo đức làm chuẩn mực cho mọi sinh hoạt. Từ vua tới tôi, từ cha tới con vợ tới chồng. Ông bao quát mọi cá nhân và chỉ ra cá nhân phải hy sinh trước người khác để nhận lại những gì đã đưa ra. Nhưng lý thuyết chính vẫn được tuyền tụng như Quân Sư Phụ, Tề Gia , Trị Quốc, Bình Thiên Hạ hay Trung Nghĩa Lễ Trí Tín.
Trong suốt 20 năm ông dẫn học trò đi khắp nơi để mong có một minh quân nào đó thu nhận và chấp nhận triết lý của ông. Mãi tới năm 51 tuổi, nước Lỗ mới trọng dụng và giao ông giữ chức Đại tư khấu coi việc binh pháp và kiêm luôn chức Tể tướng. Nhưng cuộc đời quan trường của ông luôn bị dè bĩu, tranh chấp khiến ông bỏ cuộc và mở trường dạy học trò.
Trong thời đại của Khổng Tử, sự rối loạn lên tới cực điểm và từ chỗ rối loạn đó ông đưa ra thuyết Thiên Mệnh nhằm áp dụng “mệnh trời” - “Thiên tử” để cai trị và thống nhất các phần đất đai bị phân chia khắp chốn. Ông muốn thống nhất thiên hạ qua cái mà người dân bị nhồi nhét từ trước rằng vua là con trời và vì vậy ông vua muốn làm điều gì cũng được.
Hàng trăm năm qua các học giả, thức giả Việt Nam đã xem đây là một ý tưởng bảo thủ, phong kiến tuy nhằm thống nhất đất nước, nhưng sau khi thống nhất thì người dân lại chịu cảnh sống cùm kẹp một cách khốc liệt qua các vua chúa Trung Hoa từng nổi tiếng với những ý tưởng điên rồ về đàn áp dân chúng.
Thuyết Quân Sư Phụ của ông là một điển hình nữa, chống lại cách mà người Trung hoa cổ không thích tự mình trói mình trong sợi dây quyền lực. Các sứ quân nổi lên khắp nơi trong thời Xuân Thu cho thấy sự rệu rã của xã hội không còn thuốc chữa vàThuyết Quân Sư Phụ là cách kéo mọi người trở lại tôn ti nhằm thiết lập một xã hội an lành.
Nhưng qua thời gian, xã hội đã nhiều năm không còn cần cái tôn ti ấy nữa. Quân Sư Phụ đã làm xong nhiệm vụ của nó từ cả ngàn năm trước, hôm nay tiếp tục mang nó ra để ngâm nga thì quả là không hợp thời và đậm chất phong kiến.
Vua bảo chết thì thần phải chết là một tư tưởng phản động. Ngu Trung là mặt trái của trí thức a tòng với chế độ, bất cứ chế độ nào dù là cộng sản hay độc tài, dù là quân phiệt hay dân chủ. Ngu Trung không phải là cách để giữ yên sự ổn định chính trị mà chính nó làm cho chính trị bị xáo trộn bởi tính chất thỏa hiệp mang mặt nạ trung thành. Đảng cộng sản Việt đang đầy dẫy loại ngu trung như thế.
Về mặt gia đình, lý thuyết Tề Gia Trị Quốc Bình Thiên Hạ của Khổng Tử hiện rõ nét sự khiên cưỡng mà dù có cố gắng cách mấy cũng rất khó thực hiện. Khái niệm Tề giangày nay thật lố bịch khi mỗi thành viên trong gia đình đều có vị trí ngang nhau. Ngang nhau từ suy nghĩ tới phát biểu và tự do hành động. Người cha trong gia đình không phải là một ông vua nhỏ mà muốn cầm dao “tề” mọi người vào khuôn phép của ông ta là được. Sự phát triển xã hội không chỉ đến từ đàn ông, vai trò người phụ nữ bị coi thường là đặc tính của Khổng giáo. Từ khước tất cả mọi đóng góp của người nữ khi xem họ ngang hàng với bọn tiểu nhân.
“Duy nữ tử dữ tiểu nhân vi nán dưỡng dã, cận chi tắc bất tốn, viễn chi tắc oán” (Nghĩa là, Khổng Tử nói: “Duy chỉ có phụ nữ và tiểu nhân là khó giáo dưỡng. Gần thì họ khinh nhờn, vô lễ, xa thì họ oán hận”).
Tiểu nhân trong mắt của Khổng Tử đối lập lại với quân tử, người mà vạn thế sư biểu nâng lên thành icon, thành mẫu mực của mọi thời đại. Quân tử đôi lúc cũng kỳ khôi, lố bịch dưới mắt người đời sau và cụm từ “quân tử Tàu” đã bao đời, sống trong tiềm thức người Việt, và xem ra vẫn còn sống mãi.
Tại sao Khổng Tử húy kỵ với phụ nữ như vậy? Có lẽ ông xấu trai, có lẽ ông thất bại trong cuộc hôn nhân mà lý do xấu trai là chính đã đẩy vợ ông ra khỏi gia đình để từ đó ông mang niềm căm giận phụ nữ một cách sâu sắc.
Trong tất cả các tài liệu nói về ông không có một chương hồi nào thuật lại cuộc đời hôn nhân của ông. Người đàn bà duy nhất phảng phất trong suốt cuộc đời của Khổng Tử là Nguyên Quan Thị. Phảng phất, vì bà không bao giờ nói chuyện với ai. Phảng phất, vì không bao giờ được Khổng Tử hay học trò ông nhắc đến. Tình duyên đổ vỡ là nguyên nhân rất lớn khiến Khổng Tử kỳ thị phụ nữ, nhưng chính sự kỳ thị đó đã khiến cho tề gia trị quốc bình thiên hạ của ông nằm rất lâu trong các gia đình Trung Hoa và các xứ sở bị người Trung Hoa đánh chiếm, trong đó có Việt Nam.
Đàn ông Việt Nam xứng đáng là học trò ngoan của Khổng Tử vì họ gìn giữ và bảo tồn tư tưởng coi thường phụ nữ, kể cả vợ mình một cách đáng kiêu hãnh. Hơn trăm năm sống dưới sự đô hộ của Pháp nơi mà văn hóa vốn tôn trọng phụ nữ với hai chữ “ga lăng” nổi tiếng nhưng đàn ông Việt Nam trong hơn 100 năm ấy vẫn xem vợ là cái máy đẻ, rửa chén và sai vặt. Tâm lý trọng nam khinh nữ thoát thai từ miệng của Khổng Tử mà ra, đến nỗi cả tỷ người Tàu đang đánh vật với tâm lý này trong đời sống hàng ngày của họ.
Mà lạ, chính phụ nữ Tàu chấp nhận nó như một số phận. Chấp nhận sự miệt thị của chồng lẫn của xã hội khi họ ra đường va chạm kiếm sống. Tâm lý tự ti ấy đã kéo dân tộc Trung Hoa hàng trăm năm thua sút nước ngoài và quan trọng hơn nữa chính tâm lý ấy làm cộng sản nảy nở và sống sót.
Khi người chồng, người cha trong gia đình bất cần sự góp ý kiến của các thành viên khác thì thói quen ấy tự họ mang vào cơ quan, mang vào đời sống bên ngoài xã hội và áp dụng nó đối với các cấp cao hơn mình. Nấc thang giá trị ấy ngày một bền chắc khiến sự cai trị của hệ thống mạnh đến nỗi nó trở thành tảng đá lớn cản trở mọi ý tưởng nhằm thay đổi não trạng “tề gia” đã ăn sâu trong từng ông chồng Việt Nam.
Bây giờ khi nghe tin Trung cộng mang Viện Khổng Tử vào Hà Nội, người ta nhảy lên chống đối. Chống đối vì nhiều lẽ trong đó có sự lo sợ về một ổ tình báo nằm trong lòng thủ đô. Cái lo hơn mà mỗi người phụ nữ Việt cần thấy đó là chồng mình mỗi ngày từ nơi làm việc trở về nhà với cái miệng nồng nặc rượu và trừng mắt nhìn mình với hàm ý anh ta sắp sửa “tề gia”.
Ở Mỹ thì các chị sẽ cười: À há, tui thấy ông chồng dễ thương cực kỳ làm gì có chuyện đó?  
Đúng là chuyện bên Tàu mà dân Việt cựa quậy. Ông Khổng Tử đáng thương hay đáng trách?
Nguồn: songnews.net


BBC - “Tuần hành Paris cổ vũ tự do ngôn luận ở VN”

Thứ Tư, ngày 14 tháng 1 năm 2015

Ông Nguyễn Huệ Chi muốn chính quyền Việt Nam tôn trọng tự do ngôn luận 
Cuộc tuần hành lịch sử ở Paris hôm 11/1 sau ba ngày nước Pháp bị tấn công là “sự cổ vũ tinh thần rất lớn” cho những người đấu tranh cho quyền tự do ngôn luận ở Việt Nam, một nhà hoạt động dân chủ trong nước nói với BBC.

Cuộc tuần hành vào lúc 15h đã thu hút hơn một triệu người cùng với 40 nhà lãnh đạo từ các nước trên thế giới để bày tỏ tình đoàn kết với người dân Pháp sau các vụ tấn công vào tòa soạn báo Charlie Hebdo và hai vụ bắt giữ con tin sau đó của các tay súng Hồi giáo cực đoan.


Những kẻ tấn công được cho là trả đũa việc tòa báo này đăng hình biếm họa Đấng Tiên tri Muhammad của người Hồi giáo.

Ngoài ra, hàng ngàn người các nước trên thế giới, từ Anh, Đức, Tây Ban Nha, Bỉ, Israel cho tới Úc, Nhật đều đã xuống đường để ủng hộ cuộc tuần hành ở Pháp.

Hưởng ứng ở Hà Nội

Vào khoảng 9h tối giờ Việt Nam, tức là khi cuộc tuần hành bắt đầu ở Paris, một số nhà hoạt động dân chủ ở Việt Nam đã đến Tòa đại sứ Pháp ở Hà Nội để hưởng ứng cuộc tuần hành này.

Trao đổi với BBC, nhà văn Nguyễn Huệ Chi, người quản lý trang bauxitevietnam, nói ông cùng Tiến sỹ Nguyễn Quang A, người đại diện cho Diễn đàn Xã hội Dân sự Việt Nam, đã “không quản ngại đêm lạnh, giá rét để đi quãng đường rất xa đến Đại sứ quán Pháp” vào tối 11/1.

“Cuộc tuần hành ở Paris cho thấy nhân loại văn minh không đứng cùng với những kẻ độc tài, khủng bố, những kẻ muốn người ta cúi đầu vâng lệnh mình”, ông Chi nói. “Những người tuần hành muốn cất lên tiếng nói của tự do”.

Ông cho biết vụ thảm sát ở tòa soạn báo Charlie Hebdo hôm 7/1 là “nỗi đau của những người trí thức”.

“Đúng giờ tuần hành tôi và anh Nguyễn Quang A cùng nhau đến Đại sứ quán Pháp để đưa hoa và chia sẻ nỗi đau”.

Ông Chi cho biết ông đã nói với người đại diện của Tòa Đại sứ Pháp rằng việc làm của các ông “là đại diện cho những người trí thức dân chủ yêu tự do của Việt Nam”.

“Chúng tôi quyết liệt phản đối kẻ nào muốn chống lại nền báo chí tự do bằng bất kỳ hành vi đê mạt nào và ở bất kỳ địa điểm nào trên thế giới và giành tiếng nói tự do cho thế giới văn minh”.

“Không thể hạn chế tự do ngôn luận”

Cuộc tuần hành ở Paris được hưởng ứng ở nhiều nơi trên thế giới 
Khi được hỏi về liệu vụ việc ở tòa soạn Charlie Hebdo có phải thể hiện mặt trái của quyền tự do ngôn luận hay không, ông Chi nói ông “không tán thành bất cứ sự hạn chế nào đối với quyền tự do ngôn luận”.

“Tự do ngôn luận, tự do báo chí chính là cái làm cho con người văn minh, tốt đẹp và cư xử với nhau một cách dân chủ hơn”, ông giải thích.

“Chúng tôi nghậm ngùi khi ở Việt Nam có những người cầm bút cũng vì hăng hái dấn thân, vì sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc chống Trung Quốc xâm lược và bảo vệ quyền tự do ngôn luận nhưng cuối cùng chịu tai họa”, ông nói và cho biết ông và ông A đã đem theo các khẩu hiệu “Je Suis Charlie”, “Tôi là Anh Ba Sàm”, “Tôi là Bọ Lập” đến Tòa Đại sứ Pháp.

Anh Ba Sàm, tức ông Nguyễn Hữu Vinh, và ông Bọ Lập, tức Nguyễn Quang Lập, là những blogger đã bị chính quyền Việt Nam bắt giam vì những tội “Lợi dụng quyền tự do dân chủ” và “Tuyên truyền chống Nhà nước”.

“Chúng tôi thấy số phận chúng tôi giống như số phận của Anh Ba Sàm và Bọ Lập”, ông Chi nói.

“Chúng tôi mong muốn Nhà nước cải thiện luật pháp và cách cư xử với người cầm bút, không còn người bị bắt vào tù vì thực hiện quyền tự do ngôn luận”.


Featured Post

Lisa Pham Vlog -19/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link