Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Saturday, January 17, 2015

Họ không còn sợ hãi


Họ không còn sợ hãi

Mặc Lâm, biên tập viên RFA
2015-01-16
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
maclam01162015.mp3 Phần âm thanhTải xuống âm thanh
toi_khong_so_hai-622.jpg
Hình minh họa chụp từ bìa Cuốn tiểu thuyết Tôi không sợ hãi của tác giả Niccolò Ammaniti.
Photo courtesy of NXBPN

Mặc dù chính quyền đàn áp tiếng nói của người dân bằng mọi cách nhưng người tranh đấu mỗi ngày lại nghĩ ra một phương pháp mới để tiếng nói của họ vượt ra khỏi sự cấm đoán, bưng bít của chế độ. Điều gì đã thúc đẩy họ vượt qua nỗi sợ hãi này.

Bị dồn tới tận cùng của uất ức

Khi người ta bị dồn tới tận cùng của uất ức thì nỗi sợ hãi sẽ bị đẩy ra xa. Điều này đang thể hiện rất rõ trên những người đang theo đuổi mục tiêu lên tiếng cho toàn xã hội biết những sai trái, bóp nghẹt công luận hay vận động cho một phong trào mà tự nó có thể giải thích tất cả bản chất của sự việc.

Các vụ giật băng tang ghi tên, tổ chức người phúng điếu nếu tên hay tổ chức ấy có vấn đề với nhà nước đang gây phẫn nộ trong dư luận khắp nơi. Điều này động chạm tới truyển thống đạo đức văn hóa của dân tộc và người ta không thể im lặng khi thấy cách hành xử vượt mọi chuẩn mực này.

Những thằng sĩ quan trẻ chúng nó chưa biết cái gì, chúng nó chưa trải nghiệm cuộc đời nên chưa hiểu nỗi đau, nỗi mất mát của người ta. Nó chưa thấm đạo lý của cha ông.

-Blogger Nguyễn Chí Tuyến

Vụ mới nhất xảy ra trong đám tang thân mẫu anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, kẻ được nhận diện là một đại tá công an đã lớn tuổi và người phản ứng công khai trên công luận là blogger Nguyễn Chí Tuyến, tức Anh Chí với status nhấn mạnh tới sự thiếu nhân cách này. Anh Nguyễn Chí Tuyến cho biết phản ứng của mình trong việc giật băng tang:

Những thằng sĩ quan trẻ chúng nó chưa biết cái gì, chúng nó chưa trải nghiệm cuộc đời nên chưa hiểu nỗi đau, nỗi mất mát của người ta. Nó chưa thấm đạo lý của cha ông còn ông đại tá này không thể như những thằng khốn nạn còn trẻ nên tôi không chửi mà ở đây tôi tâm sự thật với ông ấy bởi có thể ngày mai ông ấy sẽ chết. Tầm tuổi của ông ấy thì có thể ngày mai ông ấy sẽ gặp ung thư hay gặp một tai nạn và sẽ chết cho nên tôi nói ra quan điểm có thực chứ không sai một tí nào.

Khi được hỏi việc nói trực tiếp tới một đại tá công an có tên họ chức vụ hẳn hoi như vậy anh có sợ hậu quả hay không, anh Tuyến cho biết:
GHETDCSVN01-400.jpg
Các Bạn trẻ hưởng ứng Phong trào: Tôi không thích đảng cộng sản Việt Nam. Citizen photo.

“Đối với cá nhân tôi tôi đâu có gì phải sợ họ? 

Tôi không sợ họ từ rất lâu rồi chứ không phải đến bây giờ. Tại sao tôi phải sợ họ? Tôi và các anh em khác đang đấu tranh cho một xã hội tốt đẹp hơn. Bởi vì xã hội này dưới sự lãnh đạo toàn diện của đảng cộng sản Việt Nam mấy chục năm nay nó quá khốn nạn phải có những người quét nhửng rác rưỡi ấy đi. 

Hành động của chúng tôi là đem ánh sáng ra cho người dân người ta biết. Nhân dân Việt Nam vốn dĩ mù lòa có mắt như mù có tai như điếc có mồm như câm. Chúng tôi đã nhìn thấy và phải nói cho họ biết vượt qua nỗi sợ, còn đối với những người như chúng tôi có gì phải sợ?

Chúng tôi sẵn sàng lấy cái chết của chúng tôi ra để nếu như chế độ cộng sản này nó sụp đổ thì tôi sẵn sàng lấy thân mình cho nhân dân con cháu chúng tôi cũng như con cháu của những người đang thụ hưởng của chế độ này được có cuộc sống mai sau không bị chà đạp, không chém giết nhau để mà sống mà tồn tại như những con sinh vật, những con vật chứ không xứng đáng như con người. Chúng tôi có gì nghĩ cho cá nhân mà phải sợ?”

Miễn nhiễm sợ hãi

Cái sợ tuy dễ lây nhưng cũng có những con người miễn nhiễm nếu va chạm nỗi sợ hãi hàng ngày nhất là sự va chạm ấy nảy sinh từ việc làm hướng thiện. Anh Huỳnh Công Thuận, một blogger đóng góp rất nhiều trong chương trình giúp đỡ thương phế binh Việt Nam Cộng Hòa do nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế tại Sài gòn tổ chức. Anh kể lại những chặng đường của mình:

“Trước đó khi đưa ra những phong trào này chúng tôi chịu bầm dập rất nhiều rồi nhưng riết rồi nó cũng quen đi. Thứ hai nữa người ta muốn làm gì mình như muốn bắt, muốn nhốt, muốn ghép bất cứ tội gì thì người ta đều gán cho mình được hết vì vậy bây giờ mình có sợ có tránh có né cũng có được đâu? Đó là sự thật tôi nói thẳng với mấy người công an rồi, muốn bắt, muốn nhốt, muốn bắn là quyền của mấy anh tôi không thay đổi cái đầu của anh được tôi làm đúng với lương tâm thôi nhất là đúng với luật pháp của mấy anh thì tôi cứ làm. Mấy ngày đó họ chận cửa chặn nẻo tụi tôi phải tránh né đi chỗ khác chứ không phải dễ đâu anh.”

Từ trước đến nay khi đi tất cả mọi nơi trên lãnh thổ Việt Nam chỗ nào khi chúng tôi ngồi hàn huyên hiện tình đất nước thì hầu như người ta không chấp nhận chế độc độc tài toàn trị này. 

-Anh Trương Văn Dũng
Một người khác nữa là anh Trương Văn Dũng, anh nổi tiếng bị công an, côn đồ nhiều lần tấn công nhất trong tất cả những người theo đuổi công việc đấu tranh giúp đỡ dân oan. Anh bị đánh, bị bắt, bị mang vào nhà thương nhiều lần với những vết thương trầm trọng vậy mà vẫn liên tục tham gia bất cứ một phong trào nào nhằm chống lại bất công, chống lại cái ác, bạo lực trên đất nước. Nói về phong trào mới nhất mang tên: “Tôi ghét đảng cộng sản” đang rầm rộ khắp nơi hiện nay anh Trương Văn Dũng chia sẻ:
Từ trước đến nay khi đi tất cả mọi nơi trên lãnh thổ Việt Nam chỗ nào khi chúng tôi ngồi hàn huyên hiện tình đất nước thì hầu như người ta không chấp nhận chế độc độc tài toàn trị này. Người dân ở đâu bất kể từ Nam ra Bắc ngay cả vùng sâu vùng xa họ đều có quan điểm như vậy nên vì thế chúng tôi mới có chương trình gọi là “Tôi không thích đảng cộng sản”. 

Đây là mình muốn nói cho toàn dân để người ta hưởng ứng chương trình này, dậy lên phong trào cho mọi người ta thấy thực chất chế độ độc tài toàn trị này, nhất là thời gian rơi vào chuẩn bị đại hội đảng.

Chúng tôi làm việc này khởi đầu vì những người bị đàn áp, bị bóc lột. Những người dân oan bị cướp đất họ rất đồng lòng, hưởng ứng. Tôi hy vọng từ việc làm nhỏ bé của chúng tôi sẽ có sự lan tỏa rộng lớn hơn.”

Anh Nguyễn Chí Tuyến chia sẻ quan điểm của anh về phong trào này:
“Cái phong trào “Tôi không thích đảng cộng sản Việt Nam” thì ngay pháp luật ở Việt Nam mà người ta gọi là củ chuối thì nó cũng không có điều khoản nào nó quy định rằng người dân Việt Nam sinh ra là phải yêu cộng sản Việt Nam cả. 

Tôi có quyền yêu có quyền ghét có quyền thích ai hay không thích. Chúng tôi muốn dùng cái phong trào này để người dân biết và hiểu rằng ngay cả pháp luật này cũng không có quy định người ta sinh ra phải yêu đảng cộng sản cả.”

Cũng có người chưa bao giờ xuất hiện trước đám đông nhưng lại công bố thư ngỏ với chính quyền trên mạng lề trái vạch trần những sai trái của chế độ. Những khuyết tật ấy phơi ra trước công luận như một cách phản ứng sự trì trệ và làm ngơ trước sự đấu tranh của quần chúng.

Ông Nguyễn Tiến Dân, một viên chức giáo dục bình thường đã có bức thư gửi Chủ tịch nước với lời lẽ không chút sợ hãi. Nói với chúng tôi ông cho biết cũng lo lắng cho bản thân lằm nhưng lo lắng cho vận mệnh đất nước mạnh hơn khiến ông không còn sợ hãi nữa:
“Tôi suy nghĩ rất nhiều cái điều ấy và tôi cũng như nhiều người khác là chúng tôi trăn trở với tình hình đất nước hiện nay. Tôi biết hệ quả nó đến có thể rất nặng nề với tôi thế nhưng tôi cũng như những người khác buộc phải lên tiếng, buộc phải nói những sự thực đắng cay này. Những sự thực mà bây giờ ông Bộ trưởng Quốc phòng, ủy viên Bộ chính trị công khai nói là “ý đảng tức là lòng dân” thì như vậy cay đắng vô cùng cho đảng cộng sản và cho cả dân tộc này nữa.”

Từ xưa tới nay, người trẻ tuổi trong nước ít theo đuổi việc đấu tranh chống bất công vì gánh nặng học hành và miếng cơm manh áo. Nếu sinh viên trong nước lo một thì sinh viên du học lại lo mười. Họ không còn thời gian suy nghĩ bất cứ điều gì khác khi sách vở và tiền ăn học đè nặng tâm trí họ. Nhưng đối với Nguyễn Vũ Sơn, một du học sinh đang theo học tại Oklahoma lại khác, anh công khai sáng tác ca khúc chống lại đảng cộng sản và viết thư gửi cho Đảng và người dân Việt Nam tuyên bố mục tiêu của mình. Anh có sợ không và tại sao lại vượt qua được nỗi sợ hãi ấy? 

anh Nguyễn Vũ Sơn tức Na Sơn, bút danh của một Rapper chia sẻ:
“Sau khi đắn đo thì em nghĩ là nếu bây giờ mình không làm thì không ai làm hết, không có ai làm chuyện này hết thành ra bây giờ mình làm mà có được thì mừng còn nếu mà không được thì coi như mình đã cố gắng rồi còn nếu chưa cố gắng thì làm sao biết được hay không? Thành ra em cứ làm thôi, ba mẹ có nói thì em cũng rất buồn, phải nói là em rất buồn nhưng mà biết sao được? Nhiều người thân của em, bạn gái em, gia đình bạn gái em, bạn bè em những người rất thân từ bảy tám năm cũng quay lưng với mình.

Một khi đã làm thì chấp nhận hậu quả, em nghĩ như vậy. Nếu như những du học sinh khác cứ cái kiểu sợ không về được thì nó sẽ không đi tới đâu hết. Em cảm thấy là mình cũng có chút tiếng nói trong giới trẻ vì nhiều bạn trẻ nghe nhạc của em thì em nghĩ rằng mình nên dựa vào điều đó để làm gì đấy tốt hơn chứ nếu suốt ngày cũng chỉ lo học rồi về đi chơi hay làm nhạc linh tinh thì nó phí hoài tuổi trẻ và chút tên tuổi của mình.”

Mỗi người một gánh nặng sợ hãi ẩn dấu trong tiềm thức tuy nhiên điều đáng quý ở họ và hàng ngàn người khác là gánh nặng đất nước vẫn đáng gánh vác hơn, có lẽ do vậy mà họ không còn sợ hãi nữa.



__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Đại sứ Pháp Jean-Noel Noirier : Người Việt mọi giới chia sẻ với nước Pháp sau vụ khủng bố


Đăng ngày 16-01-2015 Sửa đổi ngày 16-01-2015 17:10

Đại sứ Pháp Jean-Noel Noirier : Người Việt mọi giới chia sẻ với nước Pháp sau vụ khủng bố

media
Nến thắp sáng trước biểu ngữ "Tôi là Charlie" (Je suis Charlie). Ảnh chụp nhân phút tưởng niệm nạn nhân vụ khủng bố tại báo Charlie Hebdo ở Paris, tổ chức tại Đại sứ quán Pháp ở Hà Nội hôm 08/01/2015.REUTERS/Kham

Sau các vụ khủng bố xảy ra thượng tuần tháng 01/2015 tại Paris làm cho 17 người thiệt mạng trong đó có ba cảnh sát, một làn sóng phẫn nộ đã dấy lên trên toàn nước Pháp. Bên cạnh đó, là tình tương thân tương ái dành cho các nạn nhân – các nhà báo, nhân viên công lực và thường dân vô tội bị sát hại, không chỉ trên lãnh thổ nước Pháp mà còn trên toàn thế giới. Hình ảnh trên 40 nguyên thủ các nước sát cánh với nguyên thủ Pháp trong cuộc tuần hành hôm Chủ nhật 11/01/2014 là một minh chứng hết sức ấn tượng.

Tại Việt Nam, sự kiện này đã gây ra những phản ứng như thế nào ? Chúng tôi đã đặt câu hỏi này với người đại diện Pháp quốc tại Việt Nam, Đại sứ Jean-Noël Poirier.

RFI : Kính chào ông Jean-Noël Poirier, Đại sứ Cộng hòa Pháp tại Việt Nam, rất cảm ơn ông đã nhận trả lời phỏng vấn của RFI Việt ngữ hôm nay. Thưa ông, sau các vụ khủng bố tại tòa soạn Charlie Hebdo cũng như vụ bắt con tin xảy ra vừa qua tại Paris, đã có một làn sóng liên đới với nước Pháp diễn ra trên toàn thế giới. Còn tại Việt Nam thì như thế nào thưa ông ?

Đại sứ Jean-Noël Poirier : Ở đây cũng vậy. Trước hết là cộng đồng người Pháp tại Việt Nam, rất sốc và hết sức xúc động vì sự kiện này. Chúng tôi đã tổ chức một buổi họp mặt đột xuất để tưởng niệm, cả ở Tổng lãnh sự quán Pháp tại Thành phố Hồ Chí Minh lẫn ở đây, Đại sứ quán Pháp tại Hà Nội. Hàng trăm người Pháp đã đến dự. Trong mấy tiếng đồng hồ, mọi người tập họp lại để bày tỏ nỗi xúc động vì sự kiện này, đã suy niệm, và để tỏ tình liên đới.

Điều thứ hai mà tôi muốn nói, là chủ đề này được theo dõi rất sát tại Việt Nam. Vụ tấn công khủng bố tại Paris đã chiếm trang nhất các báo, nhất là các tờ Tuổi Trẻ, Thanh Niên – nếu tôi nhớ không lầm. Đây là điều rất hiếm hoi, vì trang nhất của báo chí Việt Nam thường dành cho những tin tức quốc gia hay vùng miền. Rất hiếm khi một sự kiện xảy ra ở một nơi xa xôi như thế lại được chú ý như vậy.

Cuối cùng, chúng tôi đã nhận được những hành động ủng hộ của người dân Việt cũng như về mặt chính thức từ nhà nước. Ngay cả sáng nay, đại diện của Đảng Cộng sản Việt Nam cũng đã đến Đại sứ quán và Tổng lãnh sự Pháp để ký vào sổ phân ưu. Trước đó trong tuần, chúng tôi đã tiếp Bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam và nhiều cơ quan khác nhau, hoặc các học sinh trường trung học song ngữ Trưng Vương cũng đã đến để tưởng niệm và viết những dòng phân ưu.

RFI : Như vậy chính quyền Việt Nam đã nhanh chóng bày tỏ tình liên đới sau vụ khủng bố ?

Đại sứ Jean-Noël Poirier : Vâng. Ngay từ tuần rồi đã có những lá thư phân ưu của Chủ tịch nước, Thủ tướng và Bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam gởi đến Tổng thống François Hollande, Thủ tướng Manuel Valls và Ngoại trưởng Laurent Fabius.
RFI : Được biết trên mạng xã hội ở Việt Nam cũng rất sôi động ?
Đại sứ Jean-Noël Poirier : Tôi không tham gia mạng xã hội ở Việt Nam nên không thể có ý kiến, nhưng tôi hoàn toàn tin vào cô về việc này.
RFI : Thưa đại sứ, còn về phía xã hội dân sự ở Việt Nam thì sao, cũng có những tổ chức hay cá nhân đến gởi lời chia buồn hay ký vào số phân ưu ?

Đại sứ Jean-Noël Poirier : Tất nhiên rồi. Chúng tôi đã nhận được các thông điệp, đã nhận được những bó hoa từ những công dân Việt Nam, từ những giáo viên, bác sĩ…Một số nói được tiếng Pháp, nhưng không phải là tất cả. Rất nhiều người bạn vô danh của Pháp muốn biểu lộ tình tương thân tương ái cũng như nỗi đau buồn trước sự kiện này, nên đã gởi đến những thông điệp ủng hộ. Chúng tôi nhận được nhiều lắm, trong suốt cả tuần.

RFI : Đã từ lâu tiếng Pháp không còn là ngoại ngữ phổ biến ở Việt Nam nữa, nhưng dường như người dân Việt vẫn giữ cảm tình đối với nước Pháp ?

Đại sứ Jean-Noël Poirier : Vâng, tại Việt Nam có những người rất yêu mến nước Pháp và nền văn hóa Pháp. Nước Pháp có được hình ảnh tích cực tại Việt Nam, và phải nói là được người Việt dành cho rất nhiều cảm tình. Tương tự, người Pháp cũng quan tâm đến Việt Nam cũng như những gì đang diễn ra trên đất nước này. Và chúng tôi có được minh chứng trong tuần vừa qua.

RFI : Một trong những hành động cụ thể để ủng hộ các nạn nhân, đồng thời ủng hộ tự do báo chí là mua tờ báo Charlie Hebdo, nhưng cho đến nay việc này không dễ dàng tại Pháp vì số phát hành vẫn chưa đủ. Thưa ông, còn ông thì sao, ông có tờ Charlie Hebdo không ?

Đại sứ Jean-Noël Poirier : Không, đối với tôi thì không, tôi ở hơi xa những sạp báo Pháp. Nhưng tôi biết rằng có những thành viên của Đại sứ quán đã nhận được bản PDF, như vậy tôi hy vọng sẽ đọc được trong những ngày tới. Nhưng cũng phải nói thêm rằng đây không phải thói quen bình thường. Với tư cách là Đại sứ, tôi có những tài liệu khác, ít khôi hài hơn phải dành thời gian để đọc mỗi ngày.

RFI: Chúng tôi xin rất cảm ơn ông Jean-Noël Poirier, Đại sứ Cộng hòa Pháp tại Việt Nam đã dành thì giờ trao đổi với RFI Việt ngữ hôm nay.

Đại sứ Pháp Jean-Noel Noirier tại Hà Nội 16/01/2015 nghe

http://www.danchimviet.info/show_image_trnsHover.php?filename=/2014/12/Bo-Lap-va-dieu-258.jpg&cat=1&pid=92119&cache=false
Bọ Lập và điều 258
http://dcvonline.net/wp-content/uploads/2014/12/babui_08122014.jpg
Sau Bọ Lập là ai? Tranh Babui.


__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

THẢM SÁT ĐỆ TỨ QUYỀN


 

                                      THẢM SÁT ĐỆ TỨ QUYỀN
                                                                                                               Giao Chỉ, San Jose
                                                            
Lời nói đầu: Ngàn năm trước, con người sống thành từng bộ lạc, giết nhau dành thực phẩm. Khi có thần thánh, giết nhau vì niềm tin khác biệt. Khi nhân loại văn minh, chính thức giết nhau trong chiến tranh. Ngày nay người ta giết nhau vì những bức tranh biếm họa.
       Chuyện xảy ra thứ tư 7 tháng 1-2015 ngay tại Paris, kinh đô ánh sáng của Âu Châu. Để bênh vực những cây bút bị thảm sát, hàng triệu người xuống đường bày thái độ tại Pháp và các thủ đô Tây Âu. Năm mươi vị lãnh đạo các quốc gia tham dự. Nhưng tại Mỹ, không có biểu tình ủng hộ và vị tổng thống Mỹ không qua Paris để bày tỏ thái độ. Tại Âu Châu, các nhà báo và dân chúng cầm bảng Je suis Charlie để vinh danh quyền tự do ngôn luận. Trên tờ New York Time, nhà báo Mỹ viết rằng I'am not Charlie. 
                        
       Từ Tây Âu đến Bắc Mỹ, cùng là đồng minh, cùng một vấn đề, cùng một thế chế dân chủ, cùng một kẻ thù, sao lại khác biệt? Phải chăng chân lý bên này và bên kia Đại tây dương cũng như chân lý hai phía của ngọn núi Alps. Mâu thuẫn chân lý bởi vì chân lý bên này và bên kia dãy núi Alps khác nhau. Các triết gia Tây phương đã ghi lại như vậy.
          Mâu thuẫn chân lý
      Hiến pháp Hoa Kỳ ban hành năm 1787 chính là 1 bản tuyên ngôn nhân quyền phản ánh nền văn minh của nhân loại. Lý thuyết tam quyền phân lập là căn bản của nền dân chủ. Lập pháp, hành pháp và tư pháp. Quốc hội làm luật, chính phủ thi hành và pháp viện giám sát. Như vậy vẫn chưa đủ. Năm 1870  tu chính án nhân quyền với tiến bộ của xã hội đã ghi thêm quyền của báo chí, quyền tự do ngôn luận. Đó là đệ tứ quyền.
      Bây giờ lại nói đến đâu là ý nghĩa đích thực của quyền lập pháp. Đâu là giới hạn của quyền hành pháp và đâu là chân lý của quyền tư pháp. Ai xét xử và xét xử ai. Dù rõ ràng, dù xác định nhưng công việc giải thích hiến pháp vẫn mãi mãi không xong. Lần này qua biến cố thảm sát đệ tứ quyền tại Pháp, xin góp đôi lời về quyền của truyền thông.
      Báo chí, radio, TV v.v.. có quyền tuyệt đối hay không. Không. Sai lầm là ra tòa. Tôn giáo cũng nằm trong đệ tứ quyền. Con người theo hiến pháp có quyền mưu cầu hạnh phúc. Vì theo đuổi hạnh phúc, con người có quyền tin theo một lý thuyết tôn giáo. Chúa, Phật, Thượng đế, Tin lành, Ấn giáo, Bà La môn, Do Thái giáo và Hồi giáo. Tôn giáo nọ chống đối tôn giáo kia. Phật giáo vốn là đạo hiền cũng đã bất đồng và phân chia làm nhiều nhánh.. Thiên chúa Giáo với lòng tin vào con đức Chúa Trời xuống trần, xả thân cứu thế cũng đã chia làm nhiều nhánh. Các tôn giáo khác biệt muốn chinh phục đối phương nhân danh thần quyền đã gây nên biết bao nhiêu tan tác đau thương trong thánh chiến.
      Bây giờ nguồn cơn của quyền tự do tư tưởng rất đơn giản nhưng hóa ra đau thương tàn khốc nhất. Người ta giải thích rằng đạo ai nấy giữ, dù xấu hay tốt mỗi đạo có niềm tin riêng. Không đươc chê bai, phỉ báng. Đó là quyền tự do tư tưởng trong lãnh vực tôn giáo. Phía báo chí phê bình chỉ trích chế độ, vẫn được coi là tự do tư tưởng dù có thể gây mầm cách mạng. Tuy nhiên luật bất thành văn tại Hoa Kỳ không cho phép chỉ trích, nhục mạ tôn giáo.
      Trên căn bản tư tưởng như vậy, xin nói đến chuyện thảm sát đệ tứ quyền tại Pháp đầu năm 2015 vừa qua.
Giết người nhân danh đấng tối cao.
      Ba tên sát thủ được huấn luyện chu đáo, quốc tịch Pháp, thấm nhuần văn hóa tây phương đã xử dụng súng liên thanh thi hành cuộc thảm sát trọn vẹn tòa báo vẽ trào phúng Charlie Hebdo vào ngày 7/1/2015. Toàn thể chủ bút, các họa sĩ, các biên tập viên 12 người đang hội họp đều bị bắn chết. Thêm các cảnh sát giữ an ninh cũng bị giết. Các tay giết người còn hô lớn nhân danh nhà tiên tri Muhammad. Hai trong số 3 sát thủ là anh em Kouachi. Hai ngày sau, cảnh sát Pháp đã truy tầm và hạ sát cả 2 anh em. Tên thứ ba, da đen và cô bạn gái da trắng xông vào 1 ngôi chợ Do Thái tại Paris, bắt con tin. Cảnh sát tấn công hạ được tên sát thủ da đen, một số con tin được giải thoát nhưng lại thêm 1 số bị giết. Cô gái da trắng trong toán khủng bố còn tại đào. Ngày chủ nhật tiếp theo hàng trăm ngàn người dân Pháp và nhiều nơi trên thế giới xuống đường tưởng niệm và khóc thương cho các nhà báo hy sinh. Trên 50 vị lãnh đạo các quốc gia về Paris tham dự ngày đoàn kết nhưng vắng mặt tổng thống Hoa Kỳ. Quốc gia được coi là thù nghịch nhất của các tổ chức Hồi giáo cuồng tín.
                        
       Đó là thật sự tóm lược nội vụ đã xảy ra. Ở đây không phải là bản tin nên không có sự cập nhật giờ chót, và không có sự chính xác về ngày giờ tên tuổi. Chỉ tóm tắt để đưa ra ra các nhận định. Sự việc như vậy người Âu châu nghĩ gì. Người Mỹ nghĩ gì và người Việt nghĩ gì.
      Cũng xin nhớ rằng quan điểm vẽ biếm họa hết sức châm chọc tấn công đạo Hồi quá khích của báo Charlie không được toàn thể độc giả Pháp tán thành, nhưng họ vẫn bày tỏ hết sức đau lòng về vụ thảm sát. Mặt khác phía Hồi giáo quá khích cho rằng các hình ảnh biếm họa còn tàn độc hơn cả việc cắt cổ các ký giả. Quả thực là chân lý khôn cùng.
                        
      Muốn suy nghĩ về các quan điểm khác nhau thì phải bỏ ra 1 vài giây phút tìm hiểu về đạo Hồi. Sẽ không mất nhiều thì giờ đâu.
Hồi giáo, tôn giáo hay vấn nạn
      Hồi giáo hiện nay là tôn giáo đứng thứ hai thế giới sau Thiên chúa giáo. Đấng tối cao Muhammad là nhà tiên tri nhân danh thượng đế viết ra kinh Qur'an phổ biến cho các Muslim có nghĩa là những người quy phục thượng đế. Tôn giáo nào cũng có nhiều điều luật phải tôn trọng thì so với Phật giáo, Hồi giáo đơn giản nhưng vô cùng khắc nghiệt.  Năm điểm chính gồm có:
Thứ nhất: Cầu nguyện 5 lần 1 ngày.
Thứ hai: Mỗi năm tham dự 1 tháng chay Ramada.
Thứ ba: :Làm điều thiện, bố thí.
Thứ tư: Hành hương về thánh địa Mecca và
Thứ năm: tuyệt đối tin theo, không nghi ngờ.
       Dựa trên các nền tảng này giới tu sĩ vẽ ra các đường lối áp dụng khắc nghiệt và hết sức độc tài. Một điều quan trọng hơn hết là Hồi giáo là tôn giáo của phái mạnh, của đàn ông. Đàn bà là hạng thấp. Thậm chí đàn ông được quyền tra tấn đánh đập phụ nữ. Con gái phải chịu tội hy sinh cho cả gia đình. Cực kỳ vô lý là gia đình có con gái nhỏ bị hiếp dâm. Chính cha hay anh trai phải đem con hay em gái đi giết để dòng họ giữ được danh dự.
        Những tục lệ vô lý và dã man như vậy vẫn còn được áp dụng tại 1 số quốc gia Trung Đông cho đến ngày nay.
        Dù vậy thế giới hiện có 1 tỷ và 500 triệu nhân loại theo đạo Hồi. Hồi giáo thuần khiết và Hồi giáo cực đoan nổi danh ở Trung Đông nhưng chỉ có 20%. Các quốc gia Á châu, Phi châu, Âu châu đều có nhiều người theo Hồi Giáo. Riêng Indonesia có đến 13% theo Hồi giáo. Nhưng cho đến nay dân theo đạo Hồi tại Á châu vốn sống hiền hòa. Thánh chiến giữa các phe Hồi giáo Trung đông mới là điều đáng ngại. Riêng tháng 11 năm 2014 vừa qua thống kê ghi lại giữa các nước Trung Đông trong 30 ngày có 664 cuộc tấn công 5.000 người bị giết trong đó 50% là dân thường, gồm cả đàn bà trẻ con. Hàng ngàn thường dân vẫn bị giết mỗi ngày. Các quốc gia lầm than vì thánh chiến là Syria, Iraq, Afghanistan, Pakistan, Nigeria. Các tổ chức khủng bố cực đoan là Taliban, Al-Qaeda, Boko và bây giờ là nhà nước Hồi giáo gọi tắt là IS.(The Islamic State of Iraq...or of...)
        Chủ trương của các tổ chức quá khích là đàn áp, khủng bố, tẩy não nội bộ và công khai các hành động tàn bạo để uy hiếp toàn thế giới. Sự quá khích leo thang đến mức độ xử dụng phụ nữ có bầu làm vũ khí quyết tử. Dạy các em nhỏ trai gái dùng vũ khí từ lúc 5 tuổi. Mới đây đưa cả hình ảnh em nhỏ ra xử tử nạn nhân. Tuyên truyền tuyển mộ ngay các thanh thiếu niên từ Canada, Âu châu, Úc châu để thi hành các sứ mạng phá hoại tại chỗ hay thoát ly qua Trung Đông để làm công tác vận động quần chúng.
       Chủ trương của Hồi giáo quá khích hiện nay không phải chỉ là hiểm họa của nhân loại mà là hiểm họa của chính 1 tỷ 500 triệu dân Hồi trên thế giới.
       Nhu cầu hiện tại là 1 cuộc cách mạng trong lòng đạo Hồi.
       Chúng ta hãy tưởng tượng có 1 toán người Việt làm các hành động điên cuồng bắn người tại Mỹ, cộng đồng chúng ta sẽ vất vả chừng nào. Dân Hồi tại Pháp cũng đang hết sức hoảng loạn không biết phải làm gì.
       Đành rằng đám Hồi quá khích chủ trương khủng bố là điều không thể chấp nhận được, tuy nhiên đem giáo chủ đạo Hồi ra vẽ biếm họa, dù xử dụng quyền tự do tư tưởng nhưng cũng đã làm những kẻ điên cuồng vì tôn giáo thêm nổi cơn giận dữ. Sự tự chế trong quyền tự do tư tưởng cũng cần phải được xem lại.
      Đó là lý do tổng thống Hoa Kỳ, dù hết sức thông cảm với cái chết trong vụ thảm sát đệ tứ quyền nhưng đã không tham dự cuộc xuống đường tại Paris.
Hoa Kỳ tự thắng
      Có dư luận phiền trách Hoa Kỳ không tham dự cuộc xuống đường bày tỏ tình đoàn kết với Pháp tại Paris sau vụ thảm sát các nhà báo. Tuy nhiên không thấy quốc hội Mỹ tỏ thái độ. Truyền thông Mỹ không phản ứng. Dân chúng Mỹ không phiền trách. Nếu như vậy là trong chỗ riêng tư, Hoa kỳ không tán thành viết và vẽ chỉ trích đạo Hồi. Họ chỉ đưa ra các tin tức về các hành động dã man của phe Hồi Giáo quá khích.
      Về vấn đề này, trên internet, độc giả đã đưa tin bình luận gia David Brooks viết trên tờ NY Time. Nếu Je suis Charlie chỉ có nghĩa là nêu cao quyền tự do ngôn luận  thì OK. Nhưng nếu Je suis Charlie là đệ tứ quyền tuyệt đối  thì I'am not Charlie. Vì ông không muốn bôi nhọ niềm tin của Hồi giáo. Như vậy nước Mỹ khác với quan điểm của Âu châu. Mặc dù là quốc gia đối đầu với thế giới Hồi giáo quá khích nhưng vẫn còn tự chế. Trong cơn đau thương vì đệ tứ quyền bị thảm sát, quyền tự do ngôn luận được hiểu là đã bị trả thù bằng súng đạn. Nhưng chắc chắn cũng cần phải xem lại cuộc chiến bằng cây bút của phe tự do để đừng hiểu rằng tự do ngôn luận là quyền lực tuyệt đối.
        Vì đâu mà dân Hồi chậm tiến nằm trên các mỏ vàng đen lại trở thành Taliban sống trong hận thù. Dẹp chưa xong lại thêm Al-Qaeda. Và ngày nay quá khích lại vùng dậy tàn độc hơn với một quốc gia Hồi giáo IS. Ông Bush cha đánh Iraq trận thứ nhất nửa chừng xuân. Ông Bush con kỳ sau triệt hạ hoàn toàn chế độ Saddam Hussein. Ngày nay IS ở đâu ra quý vị có biết không. Các tướng lãnh của Hussein còn sống đã thành lập quốc gia Hồi giáo với môn võ cắt cổ người Mỹ vô tội trên TV. Ngày xưa Saddam không bao giờ điên như thế.
      Tại Hoa Kỳ ngày nay vẫn có người mong làm sống lại thời Hussein. Cái anh chàng độc tài chỉ chuyên xách động chống Hoa Kỳ, lâu lâu cầm súng bắn chỉ thiên nhưng thực sự vẫ hết lòng kính nể nước Mỹ.
       Đó là lý do tại sao Hoa Kỳ lui về thế thủ. Tránh đương đầu trực tiếp. Để Âu châu lo việc Âu châu. Á châu lo việc Á châu. Không có gì phải vội vã. Các hãng xưởng lớn của Hoa Kỳ tại Trung cộng dần dần kéo quân về Mỹ. Phía Đông, ở Đại tây dương Mỹ bắt tay Cuba. Phía Tây, ở Thái bình dương Hoa Kỳ vỗ vai Hà nội. Yểm trợ cho Nam Hàn hội họp với Bắc Hàn. Quay lưng lại với Nga sô để khoan ngang mặt đất lấy dầu lục địa lên mà xài. Tiếp tục chống Hồi quốc quá khích từ thật xa nhưng quyết không chế diễu ông Muhammad. Ở đời không có gì là tuyệt đối. Kể cả đệ tứ quyền. Đụng vào niềm đau của thiên hạ là điều cần xem lại. Không bao giờ Hoa Kỳ giải quyết được hết mọi chuyện trên cõi đời. Cộng sản đã thanh toán xong cộng sản, rồi đây Hồi giáo sẽ có cuộc cách mạng để xây dựng lại đạo Hồi. Cuộc đời như sóng biển, hết đợt này qua đợt khác, chẳng bao giờ yên. Gia đình, đất nước hay thế giới. Kế hoạch ngắn, kế hoạch dài. Thành công hay thất bại. Muôn sự tại Trời... Biết rằng Trung Đông máu đàn bà con trẻ chảy dài trong nước mắt trên đất vàng đen, nhưng Hoa Kỳ cứ ra tay nghĩa hiệp là lại thêm hận thù thảm họa.
Giao Chỉ, San Jose.
                                                            ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

__._,_.___

Posted by: Nhat Lung 

VỀ VIỆC TỜ BÁO SAIGON NHỎ KHÁNG ÁN




VỀ VIỆC TỜ BÁO SAIGON NHỎ KHÁNG ÁN

Tôn Nữ Hoàng Hoa

Gần đây vụ án giữa toà báo Người Việt và tờ báo Saigon Nhỏ do bà Hoàng Dược Thảo là chủ nhiệm đã gây ra nhiều việc tranh cải giữa những Người Việt Quốc Gia và một số người theo trào lưu chống Cộng mới .

Bất cứ chuyện gì xảy ra trong Tập Thể Người Việt Tỵ Nạn cs tại hải ngoại luôn luôn có sự tham dự của người binh kẽ chống.

Đương nhiên xã hội là môi trường sinh sống của con người mà con người là nguyên nhân của những tư tưởng và hành động .

Trong xã hội dân chủ đòi hỏi con người sống đều có quyền bình đẳng. Điều này cho thấy tất cả những công dân sống trong thể chế dân chủ, tất cả nguyên nhân phát xuất từ tư tưởng của họ đều được xã  hội tôn trọng.

Chính sự tôn trọng tư tưởng của ngừơi khác là nguyên tắc khẳng định trách nhiệm thượng tôn pháp luật của mỗi một con người, tư tưởng của từng cá nhân

Tư tưởng là một năng lực giúp cho con người có sự suy nghĩ và hành động , Chính nhờ vào tư tưởng con người mới có khả năng nhận thức được sự liên hệ giữa nguyên nhân và hậu quả; quyền lợi riêng và chung; cá nhân và tập thể; hiện tượng và bản chất; hận thù với hoà giãi. Khi khả năng suy nghĩ kết hợp và đã làm chân lý trong tư tưởng tức là ở đó có tính NHẤT NGUYÊN.

Ngày 23 tháng 7 năm 2012 một Tuyên cáo được ký bởi 75 cựu Bác sĩ, Nha sĩ và Dược sĩ trong quân lực VNCH đồng lòng ký tên phản đối, tẩy chay báo Người Việt. Ngoài ra một số nữ bác sĩ và dược sĩ của thời VNCH cũng tự nguyện xin được cùng đứng tên trong danh sách này.

Trong bản Tuyên cáo phát xuất cùng một tư tưởng về hành động của tờ báo Người Việt được viết như sau :

(trích) " - Xét rằng báo Người Việt có đường lối đánh phá, bôi nhọ và lăng mạ chính nghĩa của người Việt tỵ nạn cộng sản và sỉ nhục lý tưỏng quốc gia không phải một lần như bài báo của Sơn Hào mới đây ngày Chúa Nhật 8-7-2012, mà trước đó đã 3 lần báo Người Việt cũng đã có những hành động tương tự như vụ Cờ vàng 3 sọc đỏ trong chậu rửa chân, sỉ nhục lý tưởng Quốc gia và ca ngợi chế dộ dộc tài Cộng Sản ở VN, trưng ảnh Hồ Chí Minh. Sau mỗi lần, chúng lại bầy trò xin lỗi và thay đổi nhân sự cho qua chuyện để rồi lại tiếp tục tái bản đường lối đánh phá như trước. Chưa hết, ngay ngày hôm sau 9-7-2012, báo Người Việt lại đăng bài chửi xéo VNCH, đánh phá tôn giáo, mạ ly các linh mục Công giáo là được Tây huấn luyện làm tay sai cho CIA..

- Xét rằng với những hành động kể trên, báo Người Việt đã rõ ràng để lộ bộ mặt thật là thân Cộng và chân tướng là công cụ của Cộng Sản Việt Nam để đánh phá cộng đồng người Việt hải ngoại và lăng mạ chính nghĩa quốc gia VNCH, báo ngưòi Việt quả thực không xứng đáng là một cơ quan ngôn luận của Người Việt tư do mà chỉ là công cụ truyền tin và tuyên truyền của Cộng Sản Hà Nội với mục đích đánh lạc hưóng chính nghĩa quốc gia và tạo xáo trộn trong cộng đồng người Việt hầu lũng đoạn và gây chia rẽ.

Để kết luận bản Tuyên cáo của 75 vị Y Nha Dược đã kêu gọi :

" Chúng tôi, 75 cựu Bác sĩ, Nha sĩ và Dược sĩ trong quân lực VNCH đồng lòng ký tên phản đối, tẩy chay báo Người Việt. Ngoài ra một số nữ bác sĩ và dược sĩ của thời VNCH cũng tự nguyện xin được cùng đứng tên trong danh sách này.
Xin tất cả quí vị đọc lời kêu gọi tẩy chay báo Người Việt và ký tên bên dưới trong ô "SIGN PETITION" để phản đối, mục đích để chứng tỏ cho tờ báo biết sự phẫn nộ và bất bình của quí vị về những hành động bất chính và đê hèn đánh phá chính nghĩa và lý tưởng quốc gia và bôi nhọ, sỉ nhục người chiến sĩ quân lực VNCH ".

Bản Tuyên cáo được 75 vị Y Nha Dược ký vào ngày 23 tháng 7 năm 2012

Một tháng sau đó Ngày 24 tháng 8,năm 2012 một Bản Lên Tiếng số 3- Tẩy Chay báo NV- với 140 tổ chức- khác ra đời trong đó đã đưa ra những dữ kiện phản đối hành vi của tờ báo Ngừơi Việt, đại khái được liệt kê như sau:

1. Năm 1998, Chủ nhiệm Nhật Báo Người Việt, Ô. Đỗ Ngọc Yến, đã đi họp với VC Nguyễn Tấn Dũng, Phó Thủ Tướng cộng sản VN và VC Nguyễn Xuân Phong, Tổng Lãnh Sự Việt Cộng tại San Francisco.


2.- Năm 2003, Chủ nhiệm Nhật Báo Người Việt đã nhận lời đi gặp Nguyễn Đình Bin, lãnh đạo của Ủy Ban về Người Việt Nam ở Nước Ngoài (2000-2003). Tin này cũng do Nguyễn Đình Bin phổ biến sau Hội Nghị Người Việt Nam ở Nước Ngoài lần thứ nhất vào ngày 21/11/2009 tại Hà Nội.

3- Trong Giai Phẩm Xuân 2006, Nhật Báo Người Việt cho đăng bài thơ của nhà Tử Vi Nhân Quang ca ngợi các lãnh tụ cộng sản Việt Nam như sau :

“ Can Bính Tuất niên, đã rõ MƯỜI.
   ANH hùng hào KIỆT, thế phân đôi.
   KHẢI hoàn LƯƠNG đạo, AN bang MẠNH.
   MINH TRIẾT trời nam, tỏa rạng ngờị”

(Ghi chú: Những tên chóp bu Việt Cộng trong bài thơ trên: Đỗ Mười, Lê Đức Anh, Võ Văn kiệt, Phan Văn Khải ,Trần Đức Lương , Nguyễn Văn An, Nồng Đức Mạnh , Nguyễn Minh Triết)


 

4. Bị đồng hương phản đối, báo Người Việt xin lỗi về sự ca ngợi các tên chóp bu CS đang hại dân hại nước . Nhưng hai năm sau trên báo Tết Người Việt cho đăng một bài viết có tên "Người Mẹ Chồng" của Trần Thủy Châu có kèm theo hình ảnh Lá Cờ Vàng bỏ vào chậu rửa chân. Thái độ công khai mạ lỵ Lá Cờ Vàng là biểu tượng trân quí của ngừơi Việt Quốc Gia trên con đường lưu vong đã bị báo Ngừơi Việt tiếp tay với bọn VC sỉ nhục một cách trắng trợn.

5. Đúng ngày sinh nhật của tội đồ Hồ Chí Minh, Nhật Báo Người Việt cho đăng hình mầu tên tội đồ đứng tưới cây vú sữa kèm theo bài viết“Con ở miền Nam ra thăm Lăng Bác”. Một tuần sau đó, Nhật Báo Người Việt cho đăng tiếp một bài về Hồ Chí Minh với tựa đề “Con vẫn noi gương Bác”. Đồng hương khắp nơi kêu gọi tẩy chay Nhật Báo Người Việt, và đồng hương tại Little Sàigòn vẫn kiên trì biểu tình phản đối Nhật Báo Người Việt, mặc dù bị Nhật Báo Người Việt thưa kiện.

6- Đặc biệt gần đây nhất, Nhật Báo Người Việt đã chọn đăng “Thư độc giả Sơn Hào” trong trang Diễn đàn Độc giả số ra ngày 8-7-2012 mang nội dung nhục mạ người lính VNCH, chính thể VNCH và những tù nhân chính trị là “làm tay sai cho đế quốc Mỹ, có nợ máu với nhân dân. Đây là hành vi tiếp tay tuyên truyền tô hồng cho Công Sản Việt Nam trên dã tâm xâm lăng Miền Nam nước Việt.

7- Tiếp đến, ngày Thứ Hai 09 tháng 07/2012, Nhật Báo Người Việt lại đăng thêm trên Diễn Đàn 2 Thư của cùng “một” độc giả “Dich Tran”với nội dung không những phỉ báng chính thể VNCH, chửi “Giặc Mỹ” thậm tệ mà còn “mạ lỵ linh mục Công giáo Việt Nam được Tây huấn luyện làm gián điệp cho CIA”.

Từ những dữ kiện trên đã cho thấy đa số người Việt Tỵ Nạn CS tại Hải Ngoại (NVTNCSHN) đã đồng loạt phản đối Tờ báo Người Việt đã xúc phạm tư tưởng và nguyện vọng của họ.

Chính vì lẽ đó mà bản án phán xét của toà khi tuyên án bà Hoàng Dược Thảo chủ nhiệm kiêm chủ bút đã vi phạm luật và bị phạt số tiền 4 triệu rưởi cho tờ báo Người Việt đã làm cho TTNVTNCS tại hải ngoại có cảm nhận KHÔNG CÔNG BẰNG .

Trước hết, chúng ta phải nhận định tại sao TTNVTNCSHN cảm thấy sự phán xét của Tòa án không công bằng.

Thứ nhất tờ báo Saigon Nhỏ đã đứng về phía TTNVTNCSHN đưa lời phản đối tờ báo Người Việt đến cùng khắp để phản đối hành vi xúc phạm tư tưởng và nguyện vọng của Ngừơi Việt Tỵ nạn CS.

Tờ báo SGN đã không dấu diếm và phô bày cho mọi người biết tờ báo SGN đã đứng về phía Tập Thể Ngừơi Việt Tỵ nạn CS để nói lên nguyện vọng của Tập Thể này. Đây là một hành động CÔNG KHAI của tờ báo SGN. Như vậy tờ báo SGN là một cơ quan truyền thông PHỤC VỤ CHO CỘNG ĐỒNG NVTNCS và chủ nhân của tờ báo SGN, bà Hoàng Dược Thảo là một người có CÔNG TÂM .

Vì thế, xét về tâm lý thì TTNVTNCSHN cho rằng bản án đã phán xét không công bằng là một chuyện đương nhiên .

Nhưng trên phương diện pháp lý khi nói đến vấn đề công bằng thì chúng ta phải xét đến CÔNG BẰNG MẪU MỰC Và CÔNG BẰNG CÁ NHÂN.

Một đạo luật theo đúng tôn chỉ CÔNG BẰNG MẪU MỰC là ở đó đặt ra một nguyên tắc đại cương và  xác định  rõ  ràng điều kiện áp dụng.

Chính vì lẽ đó mà khi toà án áp dụng cái công bằng mẫu mực trong việc xét xử vụ án giữa Tờ Báo Người Việt và tờ báo Saigon Nhỏ Thẫm phán có thể vi phạm CÔNG BẰNG CÁ NHÂN mà không VI PHẠM CÔNG BẰNG MẪU MỰC.

Vì nhận thấy có những khía cạnh bất công đó cho nên pháp lý đã có dự luật cho người thua kiện có quyền kháng án. Đây là một biện pháp rất tốn tiền và tốn thì giờ.

Trong trường hợp tờ báo SGN bị xử thua kiện Tờ báo Ngừơi Việt vì Thẫm phán chỉ dựa vào cái công bằng mẫu mực do đó đã có thể vi phạm nguyên tắc công bằng cá nhân bà Hoàng Dược Thảo

Một khi kháng án bà Hoàng Dược Thảo đã có lợi thế ở điễm đã có sự đồng thuận của đa số ngừơi Việt tỵ nạn cs đối với việc làm của tờ báo Ngừơi Việt trên hành vi xúc phạm tư tưởng và nguyên vọng của họ.

SỰ ĐỒNG THUẬN được giãi thích trong nguồn gốc quyền hành của pháp quyền là cũng trở thành luật pháp . Theo ví dụ giãi thích là

  • Một nam một nữ yêu thương nhau ĐỒNG THUẬN lập thành hôn thú . Từ đó hôn thú trở thành luật pháp đối với đôi vợ chồng này.
  • Khi hai người mướn nhà và chủ nhà ĐỒNG THUẬN ký kết với nhau một hợp đồng thuê mướn nhà cửa Từ đó hợp đồng thuê mướn nhà cửa đã trở thành luật pháp giữa hai bên đã ký kết.
  • Điễn hình nhất là tại thôn làng ngày xưa đã có câu "phép vua thua lệ làng".
"LỆ LÀNG" là những ĐỒNG THUẬN của dân làng về những giãi pháp sinh hoạt trong làng xã. Chính vì sự ĐỒNG THUẬN này , lệ làng đã trở thành luật pháp của dân làng

Trên công cuộc tiếp tục đấu tranh cộng sản tại hải ngoại TTNVTNCS đã có những giãi pháp sinh hoạt trong tập thể về phương pháp và tôn chỉ chống Cộng của họ Vì lẽ đó sự ĐỒNG THUẬN TRÊN NGUYÊN TẮC CHỐNG CỘNG NÀY đã trở thành "LỆ CỦA TẬP THỂ"

Để thể hiện sự ĐỒNG THUẬN trên xin quí vị hưởng ứng QUỸ PHÁP LÝ của cô Lữ Anh Thư, bà Hoàng Lan Chi và Hoàng minh quân đã gởi ra để YỄM TRỢ QUỸ PHÁP LÝ CHO TỜ BÁO SAIGON NHỎ trong công iệc KHANG ÁN

Chúng ta những ngừơi TỴ NẠN CS TẠI HẢI NGOẠI SẼ KHÔNG BỊ KHUẤT PHỤC TRƯỚC NHỮNG HÀNH VI LỢI DỤNG KẼ HỞ CỦA LUẬT PHÁP HOA KỲ LÀM KHIẾP NHƯỢC LẬP TRƯỜNG ĐẤU TRANH CHỐNG CS CỦA CHÚNG TA

Sự KHÁNG ÁN CỦA BÀ HOÀNG DƯỢC THÀO VÀ SỰ ĐỒNG THUẬN HỔ TRỢ CỦA QUÍ VỊ TRÊN QUỸ PHÁP LÝ SẼ ĐẠP ĐỔ TIỀN LỆ LÀM KHIẾP NHƯỢC TINH THẦN CHỐNG CS TẠI HẢI NGOẠI của TTNVTNCS .

Mọi yểm trợ xin gởi CHI PHIẾU về:
QUỐC GIA LEGAL FUND & TRUST
P.O.BOX 8671
RESTON, VA 20195

Chi phiếu xin đề : QUỐC GIA
MEMO: SUPPORT SAIGON NHO

Mọi liên lạc xin gởi về :

Lữ Anh Thư email id anhthu.lu@gmail.com

Cũng trên sự ĐỒNG THUẬN CHUNG, chúng tôi xin đóng góp vào QUỸ PHÁP LÝ YỄM TRỢ TỜ BÁO SAIGON NHỎ TRONG VIỆC KHÁNG ÁN 100 đô la cùng Với Bản ký tên xác nhận chúng tôi đã đứng tên trong danh sách 151 người phản đối Tờ Báo Người Việt.

Tôn Nữ Hoàng Hoa
16/1/2015
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~


Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link