Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, January 23, 2015

Làm thế nào Khai tử chế độ

 

Làm thế nào để đất nước thoát khỏi màn đêm toàn trị, tiến vào rạng đông dân chủ?

Đảng Cộng Sản Việt Nam đang tan rã (P.1: Mâu thuẩn trong nền tảng lý thuyết)



image





Preview by Yahoo


















Âu Dương Thệ (Danlambao) - Mặc dầu Hội nghị Trung ương (HNTU) 10 đã phải hoãn 2-3 tháng, mãi tới đầu tháng 1.2015 mới họp được. Việc này khiến cho trong năm 2014 chỉ có một HNTU, như vậy là vi phạm cả Điều lệ đảng qui định mỗi năm tổ chức 2 HNTU. Tuy nhiên Hội nghị này vẫn không thực hiện được mục tiêu quan trọng nhất trong việc lập ra một đề án nhân sự cấp cao nhất cho Đại hội (ĐH) 12 được sự đồng ý của đa số. Chính vì thế từ trong diễn văn bế mạc của Nguyễn Phú Trọng tới Thông báo của Hội nghị này đều không dám nói tới kết quả bỏ phiếu tín nhiệm và việc đề cử bổ túc giới thiệu nhân sự vào các chức vị trong Bộ chính trị và Ban bí thư cho khóa tới. Mặc dù ông Trọng đã từng tuyên bố kết quả cuộc bỏ phiếu tín nhiệm sẽ được công bố trước dư luận!

Lý do chính của việc không dám công khai hai việc trên là vì không đạt được một đồng thuận cả trong Bộ chính trị lẫn Trung ương đảng. Họ sợ nếu công bố kết quả hai việc trên ra thì như vạch áo cho người xem lưng, dư luận của nhân dân về họ sẽ càng xấu hơn. Nhưng chính việc cố tình bưng bít các quyết định quan trọng trong đảng chỉ chứng minh rõ ràng thêm, giữa một vài người có quyền lực cao nhất đã không còn coi nhau là đồng chí nữa, mà đã coi nhau là kẻ thù. Vì thế Trung ương đảng đã chia rẽ thành những bè phái đứng sau những người này đánh phá lẫn nhau và giành giựt ghế trong Đại hội 12. Thậm chí họ đã và đang phỉ báng và bôi xấu nhau công khai trên một số mạng điện tử do họ giật dây, hoặc lợi dụng các tờ điện tử Cộng sản, Chính phủ, Công an, Quân đội nhân dân... để tìm cách lôi kéo bè đảng và chống phá lẫn nhau. Những hành động này cho thấy, sự tham quyền và tham tiền của những người cầm đầu toàn trị đang biến ĐCS thành như một con bệnh đã rơi vào thời kì bất trị! Sự tranh giành quyền-tiền rất trắng trợn diễn ra trên lưng nhân dân và trước nguy cơ xâm lấn của Bắc Kinh!

Thực ra tình hình rất xấu của HNTU 10 chỉ xác minh thêm, đây là một đỉnh cao mới trong quá trình suy đồi ngày càng trầm trọng của chế độ toàn trị từ sau 1975.

Xét bối cảnh của đất nước ta hiện nay thì bên cạnh những tệ trạng xã hội càng gia tăng, các nguy cơ lệ thuộc phương Bắc có nguồn gốc căn bản từ chế độ toàn trị, cũng đang hé mở các triển vọng mới ngày thêm tỏa sáng trong tiến trình ý thức, tham gia và nỗ lực tổ chức cùng vận động của anh em dân chủ ở trong nước. Đất nước đang từ màn đêm chuyển sang rạng đông, hi vọng đang chuyển thành hiện thực!

Chính vì vậy trong dịp đầu năm - trong tinh thần dân chủ và với ý nguyện chung mong muốn cho nhân dân và đất nước sớm mở sang trang sử của một nước VIỆT NAM MỚI... tôi muốn trao đổi một số nhận định và ý kiến về tình hình đất nước và các bước cần có để đẩy mạnh cuộc vận động dân chủ trước mắt và lâu dài.

I. Mục tiêu cuối cùng và mục tiêu trước mắt của chúng ta

Chúng ta cùng theo đuổi mục tiêu chung rất quan trọng là chuyển đổi VN từ chế độ độc đảng toàn trị sang chế độ dân chủ đa nguyên bằng phương pháp đấu tranh phi bạo lực. Vì chúng ta đều thấy rất rõ là, chế độ toàn trị kéo dài thêm một ngày, thêm một năm là đất nước và nhân dân thêm một ngày, thêm một năm tụt hậu, bất công, tham nhũng, đàn áp và nay còn rơi vào nguy cơ lệ thuộc Bắc kinh!

Trên 60 năm qua, kể từ khi họ độc quyền ở miền Bắc rồi mở rộng ra cả nước, nhân dân ta các giới - từ nông dân, công nhân, chuyên viên, văn nghệ sĩ tới trí thức... đã hi sinh rất nhiều chưa từng có trong lịch sử dân tộc; nhiều thế hệ đã hy vọng và đặt niềm tin vào họ, nhưng ngày càng thất vọng. Nhờ một số chiến thắng họ đã vội quên nhân dân, trở thành kiêu binh coi đất nước là tài sản riêng và nhân dân như nô lệ. Trên 60 năm họ đã dựng lên một chế độ tàn bạo, thối nát và bóc lột hơn cả thời thực dân Pháp và tồi tệ hơn cả những chế độ phong kiến vào những giai đoạn tồi tệ nhất!

Vì thế chế độ toàn trị không còn đủ tư cách và tính chính đáng đứng thêm hay kéo dài thêm nữa! Phải chấm dứt nó càng sớm càng tốt. Đó không chỉ là nguyện vọng của đa số nhân dân, mà nay cả nhiều đảng viên cũng đã ý thức được điều này. Vì thế cuộc tranh đấu phi bạo lực của những người dân chủ theo mục tiêu này chỉ là thực hiện ý nguyện chính đáng của nhân dân và theo tiếng gọi lương tâm trong sáng của mỗi người trong chúng ta!

Sự nghiệp giải thể độc tài, thiết lập dân chủ đa nguyên không phải là chuyện không tưởng. Chúng ta đã chứng kiến sự tan vỡ của Liên xô và các nước CS Đông Âu trước đây ¼ thế kỷ. Điều này hiện nay cũng đang trở thành khả năng có thực ở VN, một việc đang ở trong tầm tay của dân tộc ta.

Giai đoạn suy đồi không còn thể cứu vãn của chế độ toàn trị ở VN có thể thấy rất rõ trong tiến trình diễn ra liên tục từ 1975 trở về đây. Một cách tổng lược có thể thấy sự biến đổi theo hướng ngày càng đi xuống của chế độ này qua các giai đoạn:

1975- 79: Hào quang chiến thắng đã bao trùm tất cả: Đa số nhân dân nể và sợ. Thời kỳ họ tự hào "ra ngõ gặp anh hùng!"

1979-86: Gẫy đổ quan hệ Hà Nội - Bắc Kinh và cô lập với phương Tây qua 2 cuộc chiến tàn khốc ở biên giới phía Bắc và sa lầy ở Campuchia dẫn tới nạn đói khủng khiếp. Nó chứng minh mô hình phát triển theo quốc doanh trong công nghiệp và hợp tác xã trong nông nghiệp thất bại toàn diện. Chính sự thất bại của chế độ toàn trị trong các lãnh vực kinh tế, nội trị và mặt trận ngoại giao khiến cho sự nể trọng của người dân giảm mạnh, các giới chuyên viên, trí thức và văn nghệ sĩ đòi "cởi trói".

Từ cuối thập niên 80: Liên xô và Đông Âu sụp đổ. Ý thức hệ Marx-Lenin và mô hình XHCN sơ cứng cũng tan vỡ theo. Những người cầm đầu chế độ toàn trị phải quì gối cúi đầu tại Thành đô, Trung Quốc, để cứu đảng. Còn trong đối nội thì chỉ "đổi mới" giả hiệu một số mặt để kéo dài chế độ đàn áp và bóc lột.

Từ những năm đầu của Thế kỉ 21 những người cầm đầu chế độ toàn trị đã dùng đảng và chính quyền làm bình phong để giữ ghế, chia phần, tham nhũng. Họ đang chia bè, kết nhóm lợi ích vị kỉ chống phá lẫn nhau rất quỉ quyệt và tàn bạo, tự lộ rõ bản chất vô tư cách, tha hóa đạo đức và trốn trách nhiệm.

II. Mục tiêu, công thức của "đổi mới" và hậu quả của nó đối với chế độ toàn trị

Giữ độc quyền cho đảng, tăng cường bộ máy công an mật vụ để làm lá chắn bảo vệ chế độ; trong kinh tế, thương mại và ngoại giao bắt buộc phải mở cửa nhưng ở chừng mực trong vòng kiểm soát. Trong đó lãnh vực then chốt là "Kinh tế thị trường định hướng XHCN" với hệ thống các tập đoàn và tổng công ti nhà nước là nền tảng nhằm tạo phương tiện tiền bạc để nuôi bộ máy công an và cán bộ giúp đảng giữ độc quyền tiếp tục.

Kết quả của mô hình giữ vững chế độ độc đảng = công an trị + hệ thống kinh tế nhà nước làm chủ đạo sau gần 30 năm đang dẫn tới: Các cán bộ có chức quyền ở trung ương và địa phương lợi dụng sự độc quyền để xà xẻo những tài khoản khổng lồ trong các công trình xây dựng do các nguồn tài trợ ODA; biến các Tập đoàn và Tổng công ti nhà nước thành sân sau của họ, gia đình và vây cánh bòn rút tài sản công, lũng đoạn các hội đồng quản trị... bằng cách cho các thân tín đảm nhiệm các chức vụ then chốt. Dẫn tới tình trạng nhiều quan đỏ nay trở thành triệu phú (USD) do làm giầu bất chính rất nhanh, giống như sự thành hình của giới làm giầu bất chính mới Oligarch bên Nga hiện nay đang dùng tiền của để mua bán quyền lực và lũng đoạn chính trị, như chúng ta đều thấy. Trong khi đó nợ công gia tăng nhanh và cao trở thành gánh nặng cho toàn dân ta. Sau gần 30 năm "đổi mới" nhưng kinh tế VN vẫn chỉ là làm gia công, xuất cảng nguyên liệu thô sơ và nhập siêu từ Trung quốc càng gia tăng, năng suất lao động chỉ bằng 1/16 của Singapore!

Đặc điểm rất quan trọng là trong thời gian gần 30 năm đổi mới này các người cầm đầu đều thuộc loại cá mè một lứa, không có ai trội và có uy tín nổi bật như các giai đoạn trước đó, nên dẫn tới tình trạng "sứ quân" trong Bộ chính trị và Trung ương đảng. Nay một vài nhân vật có quyền lực đang dùng quyền và tiền bạc tích lũy được để tạo vây cánh, chống phá và thanh toán lẫn nhau. Dẫn tới tình trạng nhiều đảng trong một đảng!

Vì vậy những người cầm đầu chế độ càng mất uy tín, nhân dân coi thường họ; trí thức, chuyên viên không phục họ. Sự bất kính chuyển mạnh sang phê bình và chống đối công khai đang trở thành hướng phát triển chính trong các năm gần đây. Vì thế sự nhập cuộc chống lãnh đạo của đảng viên ngày càng nhiều là một bước tất yếu.

Từ ra ngõ gặp anh hùng thời thập niên 70, nay - 40 năm sau - trở thành ra ngõ đụng quan tham và công an!

III. Thế và lực của những người dân chủ

Những năm đầu sau 1975 hầu như ở số không. Nhưng khi những mô hình xây dựng xã hội và kinh tế theo XHCN dẫn tới thất bại thì bắt đầu có những tiếng nói phản biện rời rạc của một số chuyên viên, trí thức và văn nghệ sĩ từ giữa thập niên 80. Tiếp đó, khi Đông Âu và Liên xô sụp đổ thì một số đảng viên cấp tiến đã nhận thấy toàn bộ mô hình Marx-Lenin không chỉ trong kinh tế mà cả trong chính trị đã trở nên bất cập, sai lầm, lỗi thời, không còn thích hợp nữa. Nên ngay trong đảng đã có tiếng nói đòi đổi mới phải đi bằng cả hai chân kinh tế lẫn chính trị. Khi ấy cả trong Bộ chính trị lẫn Trung ương đảng đã có người hưởng ứng, nhưng còn yếu thế.

Nhưng do những hậu quả của đổi mới một chân đã dẫn tới tham nhũng, bất công càng chồng chất và lộ liễu trong toàn bộ máy đảng và chính quyền và những cuộc đàn áp nhân dân càng tàn bạo thì bắt đầu hình thành các cuộc phản đối của quần chúng mang tính bộc phát chưa được tổ chức. Từ khi Bắc kinh đưa ra những đòi hỏi ngang ngược trên biển Đông và mở rộng xâm lấn trắng trợn trên các đảo do sự ươn hèn của nhóm cầm đầu Hà nội thì lòng dân bắt đầu chuyển hướng rõ rệt. Các cuộc biểu tình của thanh niên, chuyên viên, trí thức đã ra công khai; nhiều tuyên bố, kiến nghị nêu thẳng các vấn nạn của đất nước đã được cả hàng ngàn người kí tên ủng hộ, trong đó có nhiều đảng viên tên tuổi. Các mạng điện tử độc lập đã giúp thông tin nhanh, mở ra sự tham gia đông đảo và tích cực của nhiều giới. Nhiều Blogger thuộc nhiều giới khác nhau hoạt động ở ngay trong nước, bất kể những cuộc đàn áp và giam cầm. Các báo điện tử lề dân đảm nhiệm vai trò thông tin độc lập của một xã hội dân sự đang làm tệ liệt cả hệ thống to lớn của các báo và đài lề đảng!

Từ hai, ba năm trở lại đây đã và đang hình thành công khai các tổ chức dân sự từ báo chí, văn học, chính trị đến tôn giáo ở ngay trong nước, anh chị em đã tự tin và không biết sợ. Số người trẻ và phụ nữ tích cực nhập cuộc ngày càng đông. Tùy việc và tùy thời gian họ đã có tiếng nói chung đối với những vấn đề nóng bỏng của đất nước, như cuộc vận động chống việc giả vờ sửa đổi Hiến pháp 2013, tuyên bố chung về vụ giàn khoan HD 981, Thư của nhiều đảng viên kêu gọi dân chủ hóa trong đảng, Thư kêu gọi trả tự do cho những Blogger và các người dân chủ bị bắt giữ trái phép, các cuộc họp và hội thảo với đại diện các sứ quán Mĩ và EU tại VN về đàn áp nhân quyền, đàn áp báo chí…

Như vậy rõ ràng là, tiếng nói dân chủ từ 1975 tới nay đã từ không đến có, từ vài cá nhân rời rạc tới thành các tổ chức trong nhiều lãnh vực, ngày càng được sự tin cậy của nhân dân và sự ủng hộ quốc tế. Tiếng nói của họ đang dội mạnh vào ngay trong nội bộ đảng cầm quyền, gây hoang mang, phân hóa giữa một số người có quyền lực, tạo ra phong trào "tự diễn biến, tự chuyển biến" ngay trong hàng ngũ chế độ toàn trị.

IV. Sách lược chống bạo quyền của người dân chủ

Tuy chế độ toàn trị đang lún sâu vào khủng hoảng, uy tín không còn, lực đang phân hóa và trong nhóm chóp bu đang kình chống nhau kịch liệt. Nhưng xét về tương quan lực lượng thì hiện thời họ vẫn còn nắm thượng phong; tuy họ đang mất dần sự kiểm soát quần chúng và cả trong đảng, nhưng họ vẫn còn nắm được các bộ phận kìm kẹp là công an và bộ đội. Tuy nhiên đây chỉ là tạm thời. Vì kinh nghiệm ở cựu Liên xô và Đông Âu đã cho thấy, khi tình thế thay đổi lớn thì các lực lượng này sẽ bị vô hiệu hóa hoặc phải đổi chiều đứng về phía nhân dân.

Phía dân chủ cần khai thác sách lược phân hóa, chia để trị thật khôn ngoan và kiên tâm, nhất là cần tập trung tấn công và cô lập những người đầu não của chế độ toàn trị. Nhưng không nên nuôi ảo tưởng là, mình là "Phật" có thể cải hóa được các tên đồ tể chính trị, hay ngờ ngệch nghĩ rằng "đuổi Trọng, dụng Dũng". Cách này không khác đuổi hổ cửa trước, rước sói cửa sau! Các bài viết hay những việc làm theo chiều hướng đó sẽ chỉ làm cho những người dân chủ thật lòng xa lánh, nghi ngại và cuối cùng cánh của Dũng sẽ lợi dụng, phỗng tay trên thành quả tranh đấu của nhân dân!

Tích cực kêu gọi, khuyến khích các đảng viên tiến bộ và biết tự trọng hãy quyết chí hoạt động và đấu tranh tại chỗ, ngay trong đảng, cho các mục tiêu dân chủ... Việc làm này phải kiên trì, thông minh, không nhất thiết họ phải công khai đi với chúng ta. Khi có những điều kiện thuận lợi họ nên nắm chủ động được cơ quan, cô lập những phần tử cực đoan, tham nhũng thối nát... Sách lược hiệp đồng trong đánh ra ngoài đánh vào giữa các đảng viên tiến bộ và những tổ chức dân chủ cần được thực hiện kiên trì và thông minh.

Cần suy nghĩ để mở ra hướng đi thích hợp, cùng với các nguyên tắc và điều kiện căn bản cho khả năng hình thành một Liên Minh Những Người Dân chủ VN với sự tập hợp của các thành phần nhân dân, chuẩn bị việc thành lập một chính quyền mới sau khi chấm dứt chế độ toàn trị, với sự tham gia của các tổ chức và nhân sĩ dân chủ, kể cả thành phần các đảng viên tiến bộ tích cực để thiết lập một NƯỚC VIỆT NAM MỚI theo dân chủ đa nguyên...

V. Xây dựng lực lượng dân chủ

Điều có tính cơ bản trong đấu tranh chính trị là, các lực lượng dân chủ phải từng bước nắm chủ động về đường lối, tổ chức, nhân sự và vận động. Trong các biến động chính trị ở VN và thế giới đã chứng minh là, nếu các lực lượng dân chủ không được tổ chức chặt chẽ... thì các nhóm cực đoan dùng bạo lực (từ cực hữu tới cực tả) sẽ lợi dụng những khoảng trống chính trị khi cuộc biến động xảy ra để chiếm độc quyền và thanh toán đối lập. Ở VN điển hình như "Cách mạng Mùa Thu 1945". Khi ấy nhiều đảng không CS tuy mạnh hơn, nhưng thiếu tổ chức, không biết liên kết và thiếu kinh nghiệm chính trị nên đã để nhóm CS của HCM lèo lái các cuộc biểu tình của quần chúng thành các cuộc biểu dương sức mạnh của họ! Các biến động ở Ai cập từ 2011 tới nay cũng tương tự: Quần chúng rất bất bình với chế độ quân phiệt khi ấy, nhưng phía dân chủ không có tổ chức và không có người lãnh đạo, nên một tổ chức cực đoan Hồi giáo đã phỗng tay trên thành quả tranh đấu. Nhưng chỉ hai năm sau chế độ quân phiệt đã cướp lại quyền và Ai cập vẫn ngụp lặn trong độc tài!

Trong điều kiện hiện nay ở trong nước chưa thể có những đoàn thể lớn, phải tạm thời chia nhỏ và dùng nhiều hình thức hoạt động khác nhau. Nhưng vẫn phải đặt tầm quan trọng trong liên lạc, phối hợp và yểm trợ lẫn nhau… từ những việc nhỏ tiến lên những việc lớn. Những người dân chủ đa nguyên cần nhận định rõ, khước từ bạo lực thì phải biết tập hợp quần chúng rộng lớn làm vũ khí đấu tranh. Khi điều kiện thuận lợi thì có thể mở các cuộc "xé rào" với sự tham gia nhiệt tình của nhân dân nhiều giới. Như vậy phải biết đặt ưu tiên, tập hợp tất các lực lượng dân chủ- kể cả các đảng viên tiến bộ- để tranh đấu cương quyết dứt khoát chấm dứt chế độ độc tài độc đảng!

VI. Chương trình hành động 2015 và thời gian tới

Nắm vững tình hình đối phương: Muốn chủ động và không để bất ngờ thì phải nắm sát, biết chính xác tình hình nội bộ chế độ toàn trị, từ những việc nhỏ đến việc lớn… để nắm được những động tĩnh và tính toán của các phe, của từng nhân vật chính, từ đó có những kế hoạch hành động chính xác, nhanh, gọn, thích hợp và hiệu quả. Chúng ta nhớ, vào giai đoạn 1943-45 nhóm Trường Chinh nhận cả thông tin của các gia nhân người Việt làm cho các quan lại thực dân Pháp ở Hà Nội nên đã biết được bọn quan Pháp đang rơi vào hoang mang lúng túng, nên họ đã chuẩn bị các kế hoạch cần thiết để cướp chính quyền vào Thu 1945 tương đối nhanh, gọn nhất.

Tình hình Trung quốc: Có thể nói Bắc kinh là điểm tựa cuối cùng cho chế độ toàn trị ở VN. Cho nên Bắc Kinh nhức đầu thì Hà Nội sổ mũi. Chính sách thanh toán nội bộ ở cấp cao của Tập Cận Bình diễn ra rất nhanh và dồn dập. Điều này dưới chế độ toàn trị và những đặc thù về văn hóa- chính trị của Trung Quốc có thể dẫn tới một số khả năng, trong đó có khả năng phục thù bắn hậu chống lại họ Tập, dẫn tới thanh trừng nội bộ và rối loạn từ trong đảng tới chính quyền và quân đội Trung quốc. Trước đây Mao đã giương ngọn cờ "Cách mạng văn hóa" nhưng chỉ nhằm thanh toán đối thủ của ông ở ngay trong Bộ chính trị. Phong trào thanh lọc nội bộ của Mao đã làm tê liệt chế độ cả hàng chục năm. Nay họ Tập giương cờ "chống tham nhũng", "giệt cả hổ lẫn ruồi" liệu có khác thủ đoạn của Mao không?

Cho nên những người dân chủ VN cần tỉnh táo không để bất ngờ, theo dõi sát tình hình Trung Quốc và phản ứng của những người cầm đầu chế độ toàn trị ở VN để chuẩn bị các sách lược cần thiết có lợi nhất nhằm chấm dứt chế độ toàn trị thần phục Bắc Kinh ở VN.

Mỹ và EU: Ở vị trí của một siêu cường quốc, nên Mỹ ý thức rõ vai trò rất quan trọng cả trong an ninh lẫn thương mại của đường giao thông hàng hải quốc tế xuyên qua biển Đông. Mỹ cũng thấy vị thế địa lý chính trị rất quan trọng của VN trong chiến lược an ninh ở biển Đông như cái yết hầu trong việc kiềm chế chủ nghĩa dân tộc cực đoan và bành trướng của Bắc Kinh.

Mặc dầu kinh tế Mỹ đang phục hồi mạnh, nhưng trong Thông điệp Liên bang đầu năm, ngày 21.1. 2015, TT Obama đã xác định sách lược đối ngoại và an ninh của Hoa Kỳ là không hành động đơn phương, nhưng sẽ kết hợp sức mạnh siêu cường của Mỹ với các đồng minh và thân hữu ở Âu-, Phi- và Á Châu để ngăn chặn hữu hiệu các chủ trương khủng bố, phiêu lưu và "những nước lớn không được phép bắt nạt các nước nhỏ."

Mức độ dấn thân của sách lược quay trục sang Thái Bình Dương và biển Đông của Mỹ như thế nào còn tùy thuộc thái độ của nhà cầm quyền Hà Nội với Bắc Kinh có rõ ràng và dứt khoát hay không, có thấy các hành động bành trướng của Bắc Kinh là cực kỳ nguy hiểm hay vẫn coi Bắc Kinh là "Bạn" và gân cổ ca "16 chữ vàng" cùng "bốn tốt"!!!. Chuyện của mình mà không biết tự cứu thì người ngoài không dại gì còng lưng ra cõng!!! Ngoài ra việc quay trục sang Thái Bình Dương cũng còn tùy mức độ giải quyết cuộc khủng hoảng Ukraine và tình hình Trung đông có trong vòng kiểm soát không. Cộng đồng người Việt ở Mỹ có thể tạo những áp lực trong các mùa bầu cử để chính giới Mỹ ủng hộ các cuộc vận động dân chủ ở VN. EU có thể ủng hộ về ngoại giao, nhân quyền và kinh tế hỗ trợ tích cực kế hoạch của Mỹ đối với VN và biển Đông.

Đại hội 12 đầu 2016 và các ngày lễ tròn trong 2015:

Đại hội 12 của ĐCSVN sẽ được tổ chức vào quí 1/2016 và diễn ra trong giai đoạn suy đồi rất mạnh với những tranh chấp phe nhóm rất tàn bạo của chế độ toàn trị trong cả nội trị, kinh tế lẫn ngoại giao. Những người cầm đầu mới chắc chắn cũng không thể làm thay đổi được tình hình, cũng vẫn cá mè một lứa như "tứ trụ" hiện nay và có chiều hướng còn xấu hơn nữa. Vì thế cuộc chạy đua giành giựt ghế đang diễn ra rất khốc liệt với mọi phương tiện và thủ đoạn tàn bạo và tồi tệ giữa các "đồng chí". 

Trong năm 2015 là năm tròn của một số kỷ niệm quan trọng cả cho chế độ toàn trị lẫn người dân chủ: 40 năm sau 30.4.75, 70 năm cướp chính quyền của CSVN (2.9.45-2.9.2015), 85 năm ĐCSVN ra đời (3.2.1930-3.2.2015), 65 năm bang giao Việt-Trung (18.1.1950-18.1.2015), 20 năm bang giao Việt-Mĩ (12.7.95-12.7.2015)...

Mục tiêu 2015 của phía dân chủ: Cương quyết đẩy mạnh thêm cuộc vận động dân chủ để tạo ra những hoàn cảnh mới thuận lợi cho phía dân chủ. Nếu điều kiện trong nước và quốc tế thuận lợi thì cần biết khai thác theo thế "xé rào" để đưa cuộc vận động dân chủ vững mạnh và tiến nhanh hơn.

Các hoạt động:

ĐH 12: Đòi dân chủ hóa nội bộ đảng bằng:

Các Đại hội đảng bộ tỉnh-thành phố chuẩn bị cử đại biểu dự ĐH 12 và bầu ban chấp hành mới ở địa phương phải do các đảng bộ địa phương toàn quyền phụ trách, chấm dứt sự chỉ thị và ra lệnh của Bộ chính trị về các quyết định nhân sự của địa phương và việc cử đại biểu tham dự ĐH 12.

Chức Tổng bí thư: Phải có ít nhất 3 ứng cử viên (UCV), các UCV được công khai trình bày mục tiêu, đường lối và chương trình hoạt động của mình. Nếu không có UCV nào đạt đa số quá bán thì 2 UCV có số phiếu cao nhất tranh cử chung kết, UCV nào có trên 50% phiếu đồng ý sẽ trúng cử TBT. Bầu cử, kiểm phiếu và tuyên bố kết quả công khai trước ĐH.

Mỗi UCV vào Bộ chính trị phải được sự giới thiệu của ít nhất 1/3 đại biểu tham dự ĐH…

Kỷ niệm 30.4.2015: Ngày Hòa giải dân tộc. Tổ chức tập thể cả Nam-Bắc thăm viếng các nghĩa trang binh sĩ và thường dân hai miền đã hy sinh trong cuộc nội chiến. Các tôn giáo tổ chức các lễ cầu siêu. Tổ chức các cuộc gặp gỡ chung giữa các thương binh, gia đình tử sĩ cả hai miền. Không viết bài trên báo, đài ca tụng bên này, đả phá bên kia liên quan tới cuộc nội chiến.

Kỷ niệm 19.1, 17.2….: Tổ chức thăm viếng các nghĩa trang, thương binh, gia đình tử sĩ đã hi sinh trong các cuộc chiến chống xâm lược của Trung Quốc ở biên giới phía Bắc 2. 1979, trận hải chiến chiếm Hoàng Sa 1.1974 và trận hải chiến Gạc-Ma đầu 3.1988... Mở Hội thảo Quốc tế ở trong nước về biển Đông. Tùy theo tình hình có thể tổ chức biểu tình chống xâm lược của Bắc Kinh và sự ươn hèn của Hà Nội, đòi kiện Trung Quốc công khai trước các tòa án quốc tế về vi phạm chủ quyền trên biển Đông của VN và các nước Asean...

Những hoạt động đặc biệt: Nếu xảy ra những cuộc đàn áp, khủng bố và giam giữ nhiều người dân chủ thì cùng nhau lên tiếng kêu gọi Mỹ EU, LHQ... không cấp chiếu khán xuất ngoại và khóa trương mục ngân hàng ở nước ngoài của những người phụ trách công tác an ninh trong Bộ chính trị và Chính phủ, một số tướng lãnh Công an đã nổi tiếng đàn áp những người dân chủ và nhân dân.

Nếu nhiều báo chí lề dân bị đàn áp và báo chí lề đảng bị bịt miệng thì đồng loạt lên tiếng yêu cầu Mỹ, EU, LHQ... không cấp chiếu khán xuất ngoại và khóa trương mục ngân hàng ở nước ngoài của một số nhân vật trong Ban Tuyên giáo trung ương và Bộ thông tin tuyên truyền đã cấm báo chí mạng và bẻ cong ngòi bút các nhà báo lề đảng.

Khi xảy ra những hành động xâm lấn mới của Bắc Kinh hay khi có những biến động lớn ở Trung Quốc cần kết hợp các hoạt động báo chí, biểu tình, vận động dư luận quốc tế áp lực với chế độ toàn trị CSVN trong việc bảo vệ chủ quyền và lãnh thổ.

Tùy theo tình hình có thể mở các cuộc vận động cả trong nước lẫn quốc tế đòi trả tự do cho từng người dân chủ hay cho tất cả những người khác chính kiến đã bị bắt giam. Kết hợp đòi hỏi những sự tham gia mới của VN vào các quan hệ kinh tế với phương Tây và nhân quyền (như TPP và Hội đồng Nhân quyền LHQ...) với những cải thiện kinh tế, lao động, luật pháp và nhân quyền theo hướng tự đo, dân chủ, chống bất công và bóc lột và công nhận các tổ chức của một xã hội dân sự. Những sự thỏa thuận này phải mang tính cách công khai và được kiểm nhận quốc tế.

Sự suy đồi của chế độ toàn trị đang chuyển sang mức độ ngày càng xấu hơn, với sự nghi kị và đối nghịch giữa các phe nhóm ở trung ương càng gia tăng, và sự kình chống kể cả thanh toán lẫn nhau giữa một vài người trong Bộ chính trị. Đây là những điều kiện có thể bộc phát mở ra những cuộc "xé rào" theo thế chẻ tre cả trong nhân dân lẫn trong nội bộ đảng.

Các tổ chức và những người dân chủ cần chủ động và tỉnh táo, khi thời cơ mở ra thì chuyển thế đấu tranh bằng cách xé rào của phong trào quần chúng để mở rộng lực lượng. Từ đó mở ra thế và lực mới mạnh hơn làm đà mở ra những cuộc vận động mới để quyết đưa cuộc tranh đấu theo đúng hướng, giải quyết nhanh, gọn, chấm dứt chế độ toàn trị độc tài thối nát, để thiết lập chế độ dân chủ đa nguyên của một nước Việt Nam Mới!

Những ngày đầu 2015






Tôi không thích đảng CSVN















Đại Nghĩa (Danlambao) - Cách đây 7 năm, khi trả lời phỏng vấn của tuần báo Viet Tide ở Nam California, Đại tá công an Lê Hồng Hà, nguyên Chánh văn phòng Bộ công an đã phán rằng: “Dân đang thắng, đảng đang thua”. (Viet Tide số 238 ngày 3-2-2006)

Đầu năm 2015 một luồng sinh khí mới đang tràn về Việt Nam khiến hy vọng cho hoa lài trổ nụ, những hứa hẹn nở hoa tươi do tuổi trẻ “Họ không còn sợ hãi”.

Trên Đài RFA Biên tập viên Mặc Lâm đưa lên hình ảnh nhiều người thanh niên trẻ cầm bảng viết hàng chữ “Tôi không thích đảng CSVN” với gương mặt hiên ngang đầy tự tin. Blogger Nguyễn Chí Tuyến trả lời phỏng vấn rất rõ ràng.

“Đối với cá nhân tôi, tôi đâu có gì phải sợ họ? Tôi không sợ họ từ rất lâu rồi chứ không phải đến bây giờ. Tại sao tôi phải sợ họ? Tôi và các anh em khác đấu tranh cho một xã hội tốt đẹp hơn. Bởi vì xã hội này dưới sự lãnh đạo toàn diện của đảng CSVN mấy chục năm nay nó quá khốn nạn phải có những người quét những rác rưởi ấy đi”. 

“Một người khác nữa là anh Trương Văn Dũng, anh nổi tiếng bị công an, côn đồ nhiều lần tấn công nhất chia sẻ: ‘Từ trước đến nay khi đi tất cả mọi nơi trên lãnh thổ Việt Nam chỗ nào khi chúng tôi ngồi hàn huyên hiện tình đất nước thì hầu như người ta không chấp nhận chế độ độc tài toàn trị này. Người dân ở đâu bất kể từ Nam ra Bắc ngay cả vùng sâu vùng xa họ đều có quan điểm như vậy nên vì thế chúng tôi mới có chương trình gọi là ‘Tôi không thích đảng cộng sản”. (RFA online ngày 16-1-2015)

Từ đó vươn lên, nhà báo Mạc Việt Hồng đưa lên trang mạng Đàn Chim Việt một bài viết với đầy đủ hình ảnh của nhiều người bạn trẻ thể hiện lòng can đảm vì không còn sợ hãi nữa họ đã mạnh dạn nói lên tiếng nói từ con tim bị đè nén từ bao lâu nay đó là: “Tôi không thích đảng đảng Cộng sản Việt Nam” mà điển hình là blogger Huỳnh Thục Vy, cô tâm sự:

“Lâu nay viết bài chỉ trích chế độ độc tài này như rứa mà ít nhận tin nhắn chửi bới. Hôm qua mới đưa một tấm hình nói Không thích đảng cộng sản đã bị gởi tin nhắn mạ lỵ quá chừng. Họ còn đòi giết cả nhà mình luôn kia. Hóa ra hình ảnh tác động nhiều hơn chữ viết và lý luận…

“Tôi không thích đảng CSVN Độc tài-Toàn trị, Tham nhũng. Để mất chủ quyền: Đất, Biển, Đảo. Thất bại trong quản lý đất nước”. (ĐanChimViet online ngày 10-1-2015)

Khi người dân không còn sợ hãi nữa thì nhà cầm quyền cộng sản bắt đầu phải “xét lại”, nhưng khổ nỗi họ đang vướng sâu vào tội lỗi, tăm tối, lúng túng không biết ngỏ ra nên Tổng bí thư đảng Nguyễn Phú Trọng thấy rằng đã đến lúc phải thay đổi chính trị nhưng vãn còn ngoan cố nên tuyên bố một cách lú lẩn rằng:

“Đổi mới chính trị không phải là làm thay đổi chế độ chính trị, thay đổi bản chất của đảng nhà nước. Mà chỉ đổi mới cơ chế, chính sách, tổ chức bộ máy, lề lối làm việc, cải cách hành chính v.v...”

Ông Lê Công Giàu, cựu Phó bí thư thường trực Thành đoàn nói:

“Cái đó từ sức ép của toàn xã hội và toàn thể nhân dân, và cái sức ép đó đến lúc này tôi nghĩ là nó khá mạnh, buộc đảng phải nghĩ đến việc có những bước thay đổi để có những bước phát triển nhanh và mạnh hơn. Vì so với các nước xung quanh thì sẽ thấy Việt Nam phát triển rất chậm”. (RFA online ngày 17-1-2015)

Nhà báo Lê Phú Khải, nguyên phóng viên đài truyền hình trung ương cho biết kinh nghiệm của ông sau nhiều chục năm làm việc trong hệ thống thông tin nhà nước như sau:

“Trước đây người ta đọc báo lề phải thì chỉ mới nói phân nữa sự thật thôi mà các trang mạng thì thường nói hết sự thật nên người ta theo trang mạng...

Tôi là người làm truyền hình, làm báo chí rất lâu ở Việt Nam thì tôi thấy rằng bắt đầu từ Đài tiếng nói Việt Nam, đài phát thanh đã chiếm lĩnh thông tin. Sau đó là đài truyền hình chiếm lĩnh nhưng chỉ nói những điều không gần với sự thật mà sai hay chỉ với phân nửa sự thật thôi cho nên trang mạng nó có vai trò nhất định trong xã hội bây giờ”. (RFA online ngày 7-1-2015)

Đứng trước xu thế trang mạng thông tin càng ngày càng phát triển mạnh với uy tín của nó được nhiều người đón nhận, nhà cầm quyền CSVN không còn cách nào ngăn cấm được. Ông Trọng Lú vẫn cố lội ngược dòng, đòi “định hướng thông tin theo lề đảng”, đòi không cho ra báo tư nhân điều mà bảy tám chục năm trước dưới thời Pháp thuộc người dân đã có quyền làm. Đồng chí X cũng muốn định hướng nhưng mà ma giáo hơn nên đã biết... “bó tay, núp lùm”.

“Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lần đầu tiên yêu cầu văn phòng phải làm sao để tổ chức, định hướng thông tin trên mạng xã hội như Facebook một cách nhanh chóng, chính xác khi không thể ngăn cấm người dân...

Người đứng đầu chính phủ đặc biệt lưu ý, hiện nay hơn 30 triệu người Việt đang sử dụng trang mạng xã hội, đó là nhu cầu thiết yếu không thể ngăn cấm... Vậy làm sao để thông tin đó đứng đắn, chúng ta không ngăn, không cấm được đâu các đồng chí”. (ThanhNien online ngày 15-1-2015)

Những người đảng viên cộng sản lão thành đã từ lâu nói lên cái nguyện vọng không thích đảng bằng cách từ bỏ đảng như Đại tá Phạm Quế Dương, Đại tá Phạm Đình Trọng, Tiến sĩ Phạm Chí Dũng, còn nhiều và nhiều nữa…

Tình trạng tinh thần đảng viên ngày càng sa sút khiến Chủ tịch nước Trương Tấn Sang nói trong ngày 2-9 “Phải biết hổ thẹn với tiền nhân” ông than phiền:

“Xuất hiện những có tư tưởng xa lạ, chỉ luôn rình rập mọi sơ hở để chống đối, để ‘chọc gậy bánh xe’, thậm chí để ‘cỏng rắn cắn gà nhà”. (NguoiLaoĐong online ngày 23-8-2012)

Tổng bí thư Trọng cũng đồng thanh với chủ tịch Sang: 

“Thực tế đã có bộ phận suy thoái nghiêm trọng về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống. Có người công khai bày tỏ ý kiến trái với Cương lĩnh, Điều lệ đảng, làm trái nguyên tắc tổ chức, sinh hoạt đảng, thậm chí có người ‘sám hối’, ‘trở cờ”. (BBC online ngày 20-8-2013)

Tiến sĩ Phạm Chí Dũng, chủ tịch Hội Nhà báo Độc lập đã hành động không thích đảng bằng cách “ra khỏi đảng” và ông báo tử cái đảng cộng sản Việt Nam vì nó đã “Tan rã từ bên trong”.

“Theo một báo cáo năm 2012 của một cơ quan đảng có tới 36-40% các đảng viên không sinh hoạt đảng. Đó là thực trạng mà đảng phải đối phó. Bị mất lòng tin và có dấu hiệu tan rã từ bên trong”. (BBC online ngày 26-12-2013)

Thể hiện việc không thích đảng một cách tích cực hơn là “giải tán đảng” chớ không phải chỉ bỏ đảng, theo Tiến sĩ địa chất Nguyễn Thanh Giang từ Hà Nội là:

“Chính những người cộng sản chân chính cũng muốn giải tán đảng cộng sản biến chất để xây dựng đảng mới, để sửa lỗi hệ thống, để làm lại từ đầu”.(ĐanChimViet online ngày 11-1-2011)

Như vậy phong trào “Tôi không thích đảng CSVN” có cơ phát triển và nó thành hiện thực vùng lên như vũ bão khi tất cả người Việt Nam đồng thanh hô to “Tôi không sợ hãi” trước ngày tàn của bạo chúa.

“Dân đang thắng, đảng đang thua” Đại tá Lê Hồng Hà đã nói rồi, vậy còn chờ gì nữa, hãy thừa thắng xông lên!!!

Với tư cách là một công dân Việt Nam (Đã cải tạo tốt và đã “được” trả quyền công dân của nước XHCNVN) tôi xin nói lên nguyện vọng của mình cũng như nữ sinh viên Nguyễn Phương Uyên là:

“Đi chết đi đảng cộng sản Việt Nam bán nước”.






Đảng không sáng sao dân hết tối?













Phạm Trần (Danlambao) - Quyết định bưng bít sự thật của Tổng Bí thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng  sau Hội nghị Trung ương 10 (từ ngày 05 đến 12/01/2015) đã gây  hoang mang trong xã hội và làm yếu thêm  sức đề kháng của dân tộc trước hiểm họa xâm lăng mới của Trung Quốc.

 

Bằng chứng này không đến từ điều được gọi là “những phần tử xấu”, “các thế lực thù địch”, hay “những kẻ cơ hội” mà  từ sự thất vọng của nhiều người, kể cả ông Vũ Mão - nguyên Uỷ viên Trung ương Đảng các khoá V, VI, VII, VIII, IX, nguyên Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội, Chủ nhiệm Uỷ ban Đối ngoại Quốc hội.

 

Trong cuộc phỏng vấn của báo Giáo dục Việt Nam ngày 16/01/2015, ông Vũ Mão không giấu sự ngạc nhiên của ông khi thấy 20 Ủy viên Bộ Chính trị và Ban Bí thư  không phải nạp bản “kê khai tài sản”  để kiểm chứng sự trong sạch trước cuộc bỏ phiếu ngày 10/01/2015.

 

Ông nói: “Tôi đặc biệt quan tâm tới vấn đề kê khai tài sản, lâu nay chúng ta đã làm nhưng vẫn mang tính hình thức. Kê khai thì cứ kê khai, chưa có sự xem xét, kiểm tra đích đáng. Đó là chưa nói tới việc công bố cho nhân dân biết. Trong khi chúng ta đề nhận thức đây là vấn đề mấu chốt của việc có tham nhũng hay không?”

 

Phân tích của ông Vũ Mão đưa ra vào lúc mạng xã hội Chân Dung Quyền Lực công bố nhiều văn bản, tài liệu khả tin và hình ảnh về khỏan tài sản khổng lồ không thể do đồng lương mà có của gia đình 2 Ủy viên Bộ Chính trị là Bộ trưởng Quốc phòng Đại tướng Phùng Quang Thanh và ông Nguyễn Xuân Phúc, Phó Thủ tướng.

 

Tuy nhiên, đảng đã không cho mở cuộc điều tra cũng như Ủy ban Trung ương đảng và cả Quốc hội cũng không dám hé răng trước Hội nghị Trung ương 10 khai mạc khiến dư luận quần chúng và cán bộ, đảng viên xầm xì râm ran khắp làng khắp xóm. 

 

Dư luận xấu với hai Ủy viên Bộ Chính trị còn được bổ sung bởi những văn kiện có chữ ký và con dấu đỏ kèm theo hình ảnh chứng minh của mạng Chân Dung Quyền Lực về khối lượng tài sản trị giá hàng ngàn tỷ bạc của gia đình hai ông Thanh và Phúc. Việc này  đã khiến mọi người quên đi nhanh chóng những lời nói tự khen Hội nghị Trung ương 10 “đã thành công tốt đẹp” của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng.

 

Ông Vũ Mão cũng băn khoăn: “Khi nào Trung ương công bố phiếu tín nhiệm cho nhân dân biết? Chúng ta thấy đây là việc làm mới rất cần ủng hộ, có lẽ vì còn mới nên các đồng chí lãnh đạo Đảng đang tính toán cẩn trọng, nhưng theo tôi tiến tới nên công bố cho nhân dân biết kết quả. Nhân dân mong muốn được biết kết quả lấy phiếu tín nhiệm Bộ Chính trị, qua đó thêm tin tưởng vào sự lãnh đạo Đảng đối với vận mệnh của đất nước, đối với sự nghiệp xây dựng đổi mới đất nước.

 

Hơn nữa, chúng ta nói Đảng lãnh đạo nhà nước và xã hội, vậy thì nhân dân rất cần biết Đảng lãnh đạo thế nào, chịu trách nhiệm thế nào và nhân dân được giám sát ra sao? Chính Điều 4 của Hiến pháp đã quy định như thế! Một xã hội dân chủ, văn minh thì đó là chuyện rất bình thường.”

 

Tuy nhiên, đối với Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng thì không “rất bình thường” chút nào vì, theo mạng báo Chân Dung Quyền Lực ngày 16/01/2015 thì ông Trọng chỉ được 135 phiếu “tín nhiệm cao” và 40 phiếu “tín nhiệm”, đứng hàng thứ 8 trong số 20 người lấy phiếu.

 

Trong khi đó thì Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lại  đứng đầu bảng tín nhiệm cao với 152 phiếu và 22 tín nhiệm. Ông Dũng là người từng bị Bộ Chính trị do ông Trọng đứng đầu đề nghị phải chịu một hình thức kỷ luật, nhưng bất thành, tại Hội nghị Trung ương 6 (từ 01-10 đến ngày 15-10-2012).

 

Tiếp ngay sau đó là Chủ tịch Nước Trương Tấn Sang được 149 phiếu tín nhiệm cao và 30 tín nhiệm. Người thứ 3 là Bà Nguyễn Thị Kim Ngân với 145 phiếu tín nhiệm cao và 41 phiếu tín nhiệm.

 

Đáng chú ý là ông Trọng đứng dưới cả những Ủy viên, đáng lẽ phài đứng sau ông gồm Đại tướng Phùng Quang Thanh (Bộ trưởng Quốc phòng); Thượng tướng Ngô Xuân Lịch (Bí thư Trung uơng đảng, Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị Quân đội Nhân dân); ông Ngô Xuân Dụ (Chủ nhiệm Ủy ban Kiềm tra Trung ương) và Đại tướng Bộ trưởng Công an Trần Đại Quang.

 

Như vậy, lý do ông Trọng quyết định  không công khai kết qủa bỏ phiếu cho dân biết đã được dư luận đồng thuận  là nhằm  bảo vệ thanh danh cho cá nhân ông mà thôi.

 

Nhưng càng che đậy, càng không thành thật với dân và với đảng viên vào thời đại không ai ngăn cấm được các tin đồn đóan lan nhanh trên mạng lưới thông tin điện tử  thì uy tín của ông Trọng nói riêng và của Ban Chấp hành Trung ương nói chung chỉ chuốc thêm nghi ngờ của dư luận.

 

Biết như thế nhưng các viên chức đảng có trách nhiệm thông tin lại cố lái những lỗi lầm và che đậy sự thật bằng các bài viết và lời tuyên bố  lên án cái gọi là “các thế lực thù địch cũng như kẻ xấu đã lợi dụng để tấn công vào nước ta”, như  tuyên bố của Thứ trường Thông tin &Truyền thông Trương Minh Tuấn với VietNamNet ngày 15/01/2015.

 

Ông Tuấn nói rằng: “Hàng trăm trang mạng có máy chủ ở nước ngoài sử dụng chiêu bài nguy hiểm - xuyên tạc, bịa đặt, nói xấu Đảng, Nhà nước, bôi nhọ, xúc phạm danh dự cán bộ lãnh đạo các cấp nhằm gây chia rẽ Đảng với nhân dân, giảm sút niềm tin của dân với Đảng, chia rẽ khối đại đoàn kết, tạo sự ngờ vực trong xã hội… Có thể gọi chung đây là tội phạm không gian ảo, vi phạm pháp luật VN. Loại tội phạm này có thể bị xếp vào những nguy cơ đe dọa an ninh lớn nhất cho đất nước. Như ở Anh tội phạm này bị xếp ngang hàng tội phạm tấn công khủng bố, thảm họa hạt nhân…”

 

Nếu đảng làm tòan việc tốt, cán bộ đảng viên biết  thực hành nghiêm chỉnh lời ông Hồ Chí Minh dậy cán bộ từ buổi ra mắt của Đảng Lao động Việt Nam năm 1951 rằng đảng viên  phải “nói  đi đôi với làm, phải gần gũi và lắng nghe tâm tư, nguyện vọng chính đáng của dân, thật sự làm người đầy tớ trung thành của nhân dân” thì làm gì có chuyện đảng bị chỉ trích mà ông Tuấn nói ngược đi là “xuyên tạc, bịa đặt, nói xấu Đảng, Nhà nước, bôi nhọ, xúc phạm danh dự cán bộ lãnh đạo…” ?

 

Ông Thứ trưởng Trương Minh Tuấn nên mạnh dạn hỏi ngay Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng xem đảng đã “nói đi đôi với làm” được mấy phần trăm đối với Nghị quyết Trung ương 4 (khóa XI): “Một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng hiện nay”, ban hành ngày 16/01/2012?

 

Nếu ông Tuấn không dám hỏi thì đừng mơ sảng để vu họa cho các thông tin trên mạng báo xã hội là thuộc loại  “tội phạm không gian ảo, vi phạm pháp luật VN” .

 

Nếu đảng trong sạch, những người bị nêu tên tham nhũng, có những hành vi bất chính, xâm phạm quyền làm chủ và tài sản của nhân dân chứng minh được mình liêm chính, chí công vô tư thì hãy truy tố kẻ tố cáo, vu oan cho mình ra trước luật pháp. Dư luận và công chính sẽ đứng về phiá những cán bộ, đảng viên gương mẫu để sẵn sàng lên án những kẻ mà đảng gọi là “thế lực thù địch” hay” những kẻ xấu”.

 

Rất tiếc, đảng chưa bao giờ dám làm như thế mà người dân chỉ được nghe Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nói đi nói lại từ năm 2013 rằng: “Cán bộ làm công tác chống tham nhũng mà tay đã nhúng chàm thì không thể chống được tham nhũng.”

 

Đó là câu nói “đúng”, nhưng chưa “trúng” vì tình trạng tham nhũng, lãng phí lúc nào cũng bị  đảng cảnh giác là “vẫn còn nghiêm trọng” hay “mỗi ngày một tinh vi, phức tạp” nhưng lại chưa tìm ra những kẻ “tay đã nhúng chàm”  thì dân phải thắc mắc và đảng có nhiệm vụ đáp ứng “quyền được thông tin” của dân theo quy định của  Luật Báo chí.

 

Ngược lại, dân lại được ông Thứ trưởng Trương Minh Tuấn kêu gọị “cần phải cảnh giác, tẩy chay thông tin độc hại, không tiếp tay cho tội phạm thông tin ảo lan truyền thông tin.”

 

Hành động của ông Tuấn là phủi tay để trốn trách nhiệm cho Bộ Thông tin & Truyền Thông. Người dân chỉ tin vào những việc làm trong sáng và có tính thuyết phục của đảng và nhà nước. Người dân không có khả năng ngăn cản thông tin trên mạng điện tử tòan cầu, và tất nhiên đó không phải là nhiệm vụ của dân.

 

KHÔNG THỂ CẤM MẠNG XÃ HỘI

 

Vì vậy, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng mới nói: “Hiện nay có khoảng hơn 30 triệu người Việt Nam đang sử dụng các mạng xã hội, đây là nhu cầu thiết yếu không thể ngăn cấm. Điều quan trọng phải thông tin chính xác, kịp thời mới định hướng tốt dư luận, nhất là trên mạng xã hội. Đây cũng là một nhiệm vụ mới mà Văn phòng Chính phủ cần phải làm tốt trong năm nay.” (Thành Chung, đài Tiếng nói Việt Nam/ Voice of Vietnam, VOV)

 

Cổng thông tin của Chính phủ cũng viết ngày 16/01/2015: “Người đứng đầu Chính phủ đặc biệt lưu ý, hiện nay hơn 30 triệu người Việt đang sử dụng các mạng xã hội, đó là nhu cầu không thể ngăn cấm. Điều quan trọng phải chủ động đưa thông tin cho chính xác trên mạng xã hội. “Các đồng chí ngồi đây đều tham gia mạng xã hội, có điện thoại để lên facebook xem thông tin. Trên mạng ai nói gì thì nói nhưng nếu có thông tin chính thống của Chính phủ thì người dân tin. Đây là nhiệm vụ mới, cần phải làm tốt hơn.”

 

Báo Sàigòn Giải phóng: “Chúng ta lên facebook là có thể xem được hết. Tôi được thông báo có hơn 30 triệu người dùng facebook. Thông tin không thể cấm được, vì đó nhu cầu thiết yếu, chính vì thế rất cần cung cấp các thông tin đúng đắn, chính xác, kịp thời. Ai nói gì thì nói nhưng có thông tin chính thống từ Chính phủ thì người dân mới có lòng tin. Đây là nhiệm vụ mới cần phải làm tốt”

Ông Dũng đã đưa ra lời tuyến bố mới mẻ này tại  tại Hội nghị trực tuyến Tổng kết công tác năm 2014 và triển khai nhiệm vụ năm 2015 của Văn phòng Chính phủ, tổ chức tại Hà Nội ngày 15/01/2015.

 

Ông là người lãnh đạo cao cấp đầu tiên trong đảng nhìn nhận nhà nước  “không thể ngăn cấm” hoạt động của các mạng xã hội ở Việt Nam, ngược lại với họat động chống các Bloggers (Nhà báo xã hội)  và Tổ chức Xã hội Dân sự của hai bộ Thông tin&Truyền Thông và Bộ Công an.

 

Tuy nhiên, lời tuyên bố “biết nhìn vào sự thật” và công nhận “quyền được thông tin” của người dân của người đứng đầu Chính phủ đã không được đăng trên các báo diện tử của Trung ương đảng, Thông tấn xã Việt Nam (TTXVN), báo Nhân dân, báo Quân đội Nhân dân và các cơ quan báo chí, truyền thông của Ban Tuyên giáo Trung ương.

 

Tường thuật về Hội nghị của Văn phòng Chính phủ, TTXVN viết: "Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng chỉ đạo Văn phòng tiếp tục làm tốt công tác kiểm tra, đôn đốc thực hiện các chỉ đạo, đồng thời thực hiện tốt hơn nữa công tác bảo đảm hậu cần kỹ thuật, trong đó đặc biệt lưu ý tập trung đưa công nghệ thông tin, ứng dụng mạnh công nghệ thông tin vào hoạt động chỉ đạo điều hành để đảm bảo tính kịp thời, tiết kiệm thời gian, chi phí. 

 

Một trong những nhiệm vụ được Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đặc biệt nhấn mạnh là lãnh đạo Văn phòng Chính phủ, lãnh đạo các vụ, cục, đơn vị, các cấp chuyên viên cần phát huy trách nhiệm của mình và đều có trách nhiệm trong thực hiện công tác thông tin truyền thông; kịp thời cung cấp các quyết định của Chính phủ, Thủ tướng Chính phủ trong lãnh đạo, quản lý điều hành để toàn dân biết, toàn dân thực hiện, tạo sự đồng thuận, đồng lòng triển khai thực hiện Nghị quyết của Đảng, của Quốc hội thông qua hoạt động chỉ đạo, quản lý, điều hành bằng các quyết định của Chính phủ và đây cũng là quyền được cung cấp thông tin của người dân.” 

 

Tin của TTXVN cũng được báo Quân đội Nhân dân đăng lại.

 

Và báo Nhân Dân chỉ  dẫn chỉ thị của ông Dũng yêu cầu Văn phòng Chính phủ phải: “Đẩy mạnh ứng dụng công nghệ thông tin, góp phần nâng cao hiệu quả công việc, đẩy nhanh việc thực hiện Chính phủ điện tử đi đôi với chú trọng công tác bảo mật, coi đây là một công tác trọng tâm; thực hiện tốt công tác cải cách hành chính. Ðồng thời, phát huy tinh thần trách nhiệm, làm tốt công tác thông tin truyền thông để tạo đồng thuận trong dư luận xã hội về sự chỉ đạo, điều hành của Chính phủ, Thủ tướng Chính phủ. 

 

Những vấn đề bức xúc nổi lên trong xã hội, thông qua các kênh thông tin, Văn phòng Chính phủ phải chủ động đề xuất để có hướng xử lý ngay.”

 

Vậy sự  khác biệt giữa “đăng” và “không đăng” lời tuyên bố “không thể cấm được” mạng xã hội của người đứng đầu Chính phủ đã nói lên điều gì trong nội bộ Lãnh đạo của đảng  ?

 

Thứ nhất, nó thể hiện sự thiếu thống nhất trong đường lối lãnh đạo thông tin.

 

Thứ hai, một tình trạng kình chống nhau giữa các lãnh đạo hàng đầu của đảng và Chính phủ đã xẩy ra ở vào thời kỳ “nhạy cảm” nhất trước Hội nghị đảng XII, tiếp theo sau kết qủa bỏ phiếu Bộ Chính trị và Ban Bí thư tại Hội nghị Trung ương 10.

 

Thứ ba, sự thể các cơ quan báo chí, truyền thông “ruột” của Ban Tuyên giáo Trung ương  do Ủy viên Bộ Chính trị Đinh Thế Huynh, người đứng thứ 13 với 122 phiếu tín nhiệm cao và 50 phiếu tín nhiệm trong cuộc bỏ phiếu ngày 10/01/2015 (theo Chân dung Quyền Lực) cũng có thể suy diễn như một phản ứng cá nhân đối với uy tín của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, người đứng đầu bảng phiếu tín nhiệm cao trong Bộ Chính trị.

 

Thứ tư, phản ảnh một tình trạng lúng túng không biết phải xử lý ra sao đối với lời tuyên bố “qúa mới” và “vượt ra ngoài vòng kiềm tỏa” của  Ban Tuyến giáo và Bộ Thông tin & Truyền thông, sau khi ông Nguyễn Phú Trọng đề nghị và được Trung ương 10 đồng ý phải “đặt dưới sự lãnh đạo trực tiếp, toàn diện của Đảng.”

 

Nhưng  ai cũng thấy chỉ khi nào đảng trong sáng trong mọi lời nói và việc làm thì dân mới tin, một tình trạng đảng đang phải đối phó vất vả sau Hội nghị Trung ương 10.

 

Thật nguy nan là quyết định bưng bít chuyện nội bộ, dù có lợi nhất thời cho vị trí cầm quyền của một số lãnh đạo sẽ không tránh khỏi lợi dụng của nước láng giềng nhưng không thật lòng Trung Quốc. Vì sự mất đòan kết trong đảng và giữa đảng và nhân dân chỉ làm tiêu hao tiềm năng đề kháng của dân tộc trước tham vọng bá quyền ở  Biển Đông của Bắc Kinh.

 

Bằng chứng xây dựng các căn cứ quân sự, trạm tiếp vận, sân bay và mở mang các đảo và bãi đá chiếm của Việt Nam và Phi Luật Tân ở Biển Đông trong  4 năm qua là mối nguy cơ Việt Nam sẽ mất quyền kiểm soát nguồn tài nguyên của mình ở khu vực Trường Sa.

 

Trước viễn ảnh như thế mà chỉ thấy lãnh đạo đảng và Quân đội nhân dân loay hoay lo chống đỡ và ăn nói hòa hoãn theo phương châm "láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai" và nhất trí cùng nhau trở thành"láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt", theo chỉ dẫn của Tổng Bí thư đảng Cộng sản Trung Quốc Giang Trạch Dân năm 1991.

 

Một bài viết đăng trên báo Quân đội Nhân dân ngày 17/01/2015 của Phó Thủ tướng-Bộ trưởng Ngọai giao Phạm Bình Minh đã phản ảnh sự hòa hoãn này:“Năm 2015 - năm kỷ niệm 65 năm thiết lập quan hệ ngoại giao giữa hai nước-là dịp tốt để hai bên cùng nhìn lại chặng đường đã qua và cùng hướng tới một chặng đường mới cho quan hệ hai nước. Trước sau như một, Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam luôn coi trọng quan hệ hữu nghị, hợp tác bình đẳng cùng có lợi với Trung Quốc, chân thành mong muốn quan hệ Đối tác hợp tác chiến lược toàn diện Việt Nam-Trung Quốc ngày càng phát triển đi vào chiều sâu, ổn định, bền vững, trong bối cảnh nhiều khu vực trên thế giới đang đầy rẫy các bất ổn, mọi con mắt đang hướng và đặt nhiều kỳ vọng vào châu Á”.

 

Ông Minh nói tiếp: “Trên tinh thần đó, trong năm kỷ niệm 2015 và các năm tiếp theo, hai bên cần thúc đẩy hợp tác thực chất, tăng cường sự tin cậy chính trị giữa hai Đảng, hai nước. Các bộ, ngành và địa phương hai nước cần cùng nhau cố gắng thực hiện hiệu quả Chương trình hành động triển khai quan hệ Đối tác hợp tác chiến lược toàn diện Việt Nam-Trung Quốc, đáp ứng nguyện vọng và đem lại lợi ích cho nhân dân hai bên. Để củng cố nền tảng vững chắc cho quan hệ hai nước, hai bên cần tích cực có nhiều hoạt động thiết thực nhằm tăng cường tình cảm hữu nghị truyền thống giữa nhân dân hai nước, đặc biệt giữa thế hệ trẻ hai nước.”

 

Nhưng lời nói ngọai giao “mềm như con giun” của ông Phạm Bình Minh không phản ảnh những gì Trung Quốc đang đối xử với Việt Nam ở Biển Đông, trên Vịnh Bắc Bộ và đất liền.

 

Vì vậy giữa tình hình chính trị nội bộ rối ren, bè phái của đảng và chính sách ngoại giao e dè, sợ bị Trung Quốc đánh úp của lãnh đạo Việt Nam không làm  dân an lòng trước âm mưu chiếm đóng lãnh thổ ở Biển Đông ngày càng rõ ràng của Bắc Kinh.

 

Do đó, lời khuyên các cơ quan Chính phủ phải  sử dụng  mạng xã hội để thông tin nhanh đến dân của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng bị báo “chính thống của đảng” chận  lại cần được Tổng bí thư đảng Nguyễn Phú Trọng xử lý nếu  ông không ra lệnh cho Ban Tuyên giáo cứ giữ  kín mọi chuyện trước dân, kể cả chuyện Biển Đông, để  cho ông  được sáng đến hết nhiệm kỳ.

 

1/2015

 

Phạm Trần

danlambaovn.blogspot.com

 


 

Thursday, January 22, 2015

Ngô Nhân Dụng - Mạnh Tử tiên đoán chế độ sụp đổ

  

Ngô Nhân Dụng - Mạnh Tử tiên đoán chế độ sụp đổ

Thứ Tư, ngày 21 tháng 1 năm 2015


Khi nghe tin Đại học Hà Nội khai trương một Viện Khổng Tử, mục này đã đề nghị giới trí thức Việt Nam nhân cơ hội mở ra một hội nghị tìm hiểu về tinh thần tôn trọng dân quyền trong tư tưởng gốc của Khổng Mạnh. Khổng Tử và Mạnh Tử không nêu lên khái niệm dân quyền, nhưng họ không bao giờ chủ trương người dân phải trung thành tuyệt đối với các ông vua.

 Trong hai cuốn Luận Ngữ và Mạnh Tử, đố ai tìm thấy một câu nào nói “Trung thần bất sự nhị quân.” Những khẩu hiệu như câu đó là do đám quan lại đời sau đặt ra để bảo vệ ách độc tài của các hoàng đế. Khổng và Mạnh đã chịu tiếng oan. Chúng ta không thể nêu ra những tội ác của vua quan đời Tống, đời Minh, đời Thanh, để lên án Khổng Mạnh; cũng như không ai nghĩ Chúa Giê Su có trách nhiệm nào về những cuộc chiến tranh Thập Tự hay các Tòa án xử Dị Giáo (Inquisition).

Không ai hy vọng những Viện Khổng Tử của chính quyền Trung Cộng sẽ đưa đề tài này ra thảo luận. Cũng không ai tin Đại học Hà Nội dám làm công việc đó. Cho nên, chỉ có những người trí thức độc lập mới có thể đứng ra làm. Hôm qua, Giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng báo tin cho chúng tôi biết rằng có mấy nhóm sinh viên ở Việt Nam đang mở cuộc thảo luận về Tinh thần Dân Chủ trong tư tưởng Khổng Mạnh. Như vậy là có những bạn trẻ cũng phản ứng giống như chúng tôi, trước việc thành lập Viện Khổng Tử ở Hà Nội. Các bạn biết rằng không thể hội thảo đề tài này trong Viện Khổng Tử. Cũng không thể biểu tình đòi đóng cửa cái viện vô duyên đó. Nhưng các bạn biết giới trí thức tại mấy nước văn minh tiến bộ đã phản đối việc thành lập Viện Khổng Tử, dù ở đó chính quyền Trung Cộng chỉ mới tổ chức các lớp học tiếng Trung Hoa miễn phí.

Năm 2013, Đại học McMaster ở Hamilton, Canada đã đóng cửa Viện Khổng Tử sau khi một người tố cáo nó vi phạm quyền tự do tín ngưỡng. Đại học Sherbrooke ở tỉnh Quebec cũng chấm dứt cộng tác với Viện Khổng Tử. Năm 2014, Hội các Giáo sư Đại học Mỹ (CAUT) tố cáo các Viện Khổng Tử vi phạm quyền tự do nghiên cứu (academic freedom) vì nó chỉ là cánh tay nối dài của chính quyền cộng sản Trung Quốc. Tháng Mười năm 2014 các Đại học Chicago, Pennsylvania State University, đều chấm dứt hoạt động của Viện Khổng Tử. Học khu Toronto, Canada cũng chấm dứt liên hệ với Viện Khổng Tử của Bắc Kinh.

Nhiều người đã lên tiếng phản đối việc lập Viện Khổng Tử, Đại học Hà Nội chắc cũng không dám. Nhưng giới trí thức Việt Nam có thể hành động bên ngoài Viện Khổng Tử, hội thảo về tư tưởng của hai ông Khổng Tử và Mạnh Tử biết tôn trọng quyền của người dân như thế nào.

Trong sách Mạnh Tử chúng ta thấy tác giả nhấn mạnh nhiều lần rằng quyền chính trị cao nhất thuộc về người dân, tất cả mọi người dân, chứ không phải người cầm quyền. Mạnh Tử sống vào thời Chiến Quốc, suốt hai thế kỷ các chư hầu gây chiến liên miên, ai cũng chỉ mong được sống ổn định. Trong đoạn Mạnh Tử gặp Lương Tương Vương, (孟子見梁襄王) Vua nước Lương hỏi: “Khi nào thiên hạ định?” (天下惡乎定,Thiên hạ ô hồ định?) Tôi đáp rằng, “Định vu nhất, 吾對曰、定於一” “Là Một thì sẽ định.” Vu Nhất có thể hiểu là “thu vào tay MỘT ông vua.” Nhưng hiểu rộng hơn là: “Người dân đồng lòng sống dưới một chế độ.” Vua lại hỏi: “Thục năng nhất chi? 孰能一之?” Cái gì có khả năng tạo ra mối đồng tâm đó? Mạnh Tử trả lời: “Bất thị sát nhân giả, năng nhất chi, 不嗜殺人者能一之,” một chế độ không giết người sẽ được dân một lòng theo. Sát nhân nghĩa đen là giết người.

 Hình ảnh đó mô tả chủ trương cai trị bằng các thủ đoạn tàn ác, bằng chính sách tàn bạo, bắt bớ, đánh chết người trong đồn công an, ai lên tiếng khác mình thì bắt giam. Theo Mạnh Tử thì khi một chế độ không cai trị dân bằng bạo lực nữa, dân sẽ quy phục: Định vu nhất. Ai có thể làm việc đó? (Thục năng dữ chi? 孰能與之?) Trong thiên hạ không người nào không có quyền đó (Thiên hạ mạc bất dữ dã, 天下莫不與也!) Tức là quyền quyết định ai xứng đáng đóng vai cai trị thuộc về toàn dân.

Trong đoạn văn trên có thể nói Mạnh Tử đã đóng vai một nhà quan sát đang suy ngẫm về lịch sử biến chuyển trong xã hội Trung Hoa. Ông mô tả các điều kiện cho một quốc gia bình an, ổn  định; là mối quan tâm hàng đầu của thời Chiến Quốc. Các bạn trẻ bây giờ có thể đào sâu hơn, so sánh Mạnh Tử với các nhà tư tưởng thế giới. 

Ông đã phân tích  hiện tượng “loạn” và “trị” trong xã hội, tình trạng “hưng” và “vong” của các triều đại; đi trước các tác giả phương Tây, như Ibn-Khaldun (thế kỷ 14, ở Bắc Phi) hay Nicolò Machiavelli (thế kỷ 15, 16, tại Ý). Khổng Tử (thế kỷ VI, Trước Công Nguyên) chỉ nêu ra những quy tắc chung cho một nền chính trị lý tưởng. Mạnh Tử ra đời trễ hơn (372-289 TCN), kinh nghiệm rộng hơn, cho nên bàn bạc sâu hơn.

Trong sách Mạnh Tử, ông nói thẳng rằng nếu chỉ giảng dậy nhân nghĩa (như Nho gia), hay chỉ đề cao pháp luật (như Pháp Gia), chưa chắc đã có một chính quyền tốt. Trong thiên Ly Lâu (thượng) ông viết: “Dựa theo đường Thiện không thôi, chưa đủ để cai trị. Nêu ra pháp luật không thôi, chưa đủ được thi hành” [徒善不足以為政;徒法不能以自行; Đồ thiện bất túc dĩ vi chính, đồ pháp bất năng dĩ tự hành]. Những chế độ chính trị chỉ giỏi hô khẩu hiệu mà dụng vào việc kinh bang tế thế là nát bét, không đáng cai trị dân.

Muốn có một nền cai trị tốt (good governance, theo lối nói bây giờ) thì các mục tiêu chung “Thiện” hay “Pháp” phải được thể hiện qua những “khí cụ của nghề cai trị.” Mạnh Tử mở đầu quyển Ly Lâu bằng những lý luận đề cao các khí cụ trong mỗi nghề. Ông nhắc tới một người mắt sáng (Ly Lâu) và một ông thợ khéo nổi tiếng thời đó (Công Du Tử, tức Lỗ Ban): “Mắt sáng của Ly Lâu, tài khéo của Công Du, nếu không có cái com pa quay vòng và cái thước kẻ góc vuông thì họ cũng không làm ra được hình vuông, hình tròn.” Cũng giống như vậy, “người có tai thính như nhạc sĩ Sư Khoáng mà nếu không có cây sáo chuẩn đo cao độ thì cũng không xác định được ngũ âm.” 

Suy ra, “chủ trương tốt của vua Nghiêu, vua Thuấn, nếu không có chính sách hợp đạo Nhân thì cũng không giúp cho thiên hạ được yên ổn.” Nguyên văn, “Ly Lâu chi minh, Công Du tử chi xảo, bất dĩ quy củ, bất năng thành phương viên. Sư Khoáng chi thông, bất dĩ lục luật, bất năng chính ngũ âm. [離婁之明,公輸子之巧,不以規矩,不能成方員:師曠之聰,不以六律, 不能正五音;James Legge dịch Lục Luật 六律 là “picht tubes,” chú thích đó là cái ống trúc, cắt làm chuẩn tính âm độ cao thấp]. Kết luận: “Chủ trương của Nghiêu Thuấn, nếu không có chính sách dựa trên lòng Nhân, không thể giúp thiên hạ được yên ổn.” [ Nghiêu Thuấn chi đạo, bất dĩ nhân chính, bất năng bình trị thiên hạ, 堯舜之道,不以仁政,不能平治天下].

Qua đoạn trên, chúng ta thấy Mạnh Tử nói rất kỹ rằng nếu chỉ nêu ra các khẩu hiệu tốt đẹp thì không đủ. Cần phải có các chính sách cụ thể, như người thợ mộc phải dùng những cái thước, nhạc sĩ phải dùng ống sáo đo độ cao. Cũng vậy, nếu hiến pháp ghi đủ các quyền tự do, bình đẳng, mà không đặt ra các định chế, luật lệ, chính sách để bảo đảm các quyền tự do, thì các khẩu hiệu trở nên vô ích. Không những thế, những kẻ chỉ biết hô khẩu hiệu suông còn mắc tội mị dân, gian dối, xảo trá nữa. Mạnh Tử chưa nêu ra được những biện pháp cụ thể đó, cho tới thế kỷ 17, đời Minh, Thanh mới có Hoàng Tông Hy (黄宗羲) đề nghị các định chế giảm bớt quyền hành vua và quan lại.

Một đề tài được Mạnh Tử nêu ra nếu ngay bây giờ tiếp tục nghiên cứu thì rất hữu ích. Đó là câu hỏi: Một chế độ chuyên chế sụp đổ như thế nào? Đây là một đề tài rất đáng đem ra thảo luận ở Hà Nội bây giờ. Chúng ta sẽ chiêm nghiệm xem theo Mạnh Tử thì có dấu hiệu nào cho thấy các chế độ độc tài ở Trung Quốc và Việt Nam sắp sụp đổ hay chưa?
Trong Ly Lâu (thượng), Mạnh Tử bàn về những yếu tố giúp một vương quốc cường thịnh, và các yếu tố khiến một nước suy vong. Ông viết: “Thành, quách không xây đủ, binh giáp không nhiều, chưa tai hại cho một nước. Ruộng đất không mở mang, tài hóa không thu được nhiều, cũng chưa tai hại cho chế độ.” [Thành quách bất hoàn, binh giáp bất đa, phi quốc chi tai dã. Dã điền bất tích, hóa tài bất tụ, phi quốc chi hại dã.; 城郭不完,兵甲不多, 非國之災 也;田野不辟, 貨財不聚,非國之害也.] Vậy những dấu hiệu nào cho thấy một chế độ sắp đổ? Mạnh Tử liệt kê các hiện tượng sau đây: “Khi người trên không theo những quy tắc đạo đức, kẻ dưới không được học, dân nổi lên chống đối, một chế độ như vậy chẳng mấy ngày sẽ bị chôn vùi.” [Thượng vô lễ, hạ vô học, tặc dân hưng, táng vô nhật hĩ上無禮,下無學,賊民興,喪無日矣.]

Theo Mạnh Tử thì sức mạnh một quốc gia không chỉ tùy thuộc khả năng quân sự và kinh tế. Yếu tố quyết định nằm trong tinh thần. Người trên, tức tầng lớp lãnh đạo phải có những quy tắc để sống cho tử tế, gọi là lễ. Bên dưới, phải mở mang hiểu biết cho người dân, phát triển giáo dục. Nếu hai điều kiện tinh thần này không có, thì khi dân chúng oán hận nổi lên chế độ sẽ sụp đổ. [Chữ “quốc” trong mạch văn cổ này không phải là một quốc gia theo nghĩa chúng ta hiểu bây giờ, mà có nghĩa là một triều đại, một chế độ chính trị, James Legge dịch là “kingdom” hoặc là “state.”]

Cũng trong thiên Ly Lâu thượng, Mạnh Tử mô tả tình trạng suy tàn, với các hiện tượng báo trước chế độ sắp sụp đổ: “Thượng vô đạo quỹ dã, hạ vô pháp thủ dã, triều bất tín đạo, công bất tín độ, quân tử phạm nghĩa, tiểu nhân phạm hình, quốc chi sở tồn giả, hạnh dã: Trên không dựa vào đạo lý, dưới không theo luật pháp nào, trong triều vi phạm lễ nghĩa, các công chức phạm hình luật, một nước như vậy mà tồn tại là điều may hiếm có.” [上無道揆也,下無法守也, 朝不信道,工不信度,君子犯義,小人犯刑,國之所存者幸.]

Chế độ cộng sản ở Trung Quốc và Việt Nam đang lâm vào cảnh tượng đó. Bên trên thì “Triều bất tín đạo;” Ủy viên Bộ Chính Trị cũng không ai tin vào chủ nghĩa Mác nữa dù nó vẫn ghi trong cương lĩnh. Cả thế giới biết chủ nghĩa đó là tào lao, mình có ngu đâu mà tin? Họ không còn một thứ đạo lý nào để theo, chỉ còn tham vọng quyền lực giúp họ cấu kết với nhau. Bên dưới thì “Công bất tín độ;” Cán bộ, công chức, đám quan lại tham nhũng không ai theo pháp luật, bất chấp những luật lệ mà chính họ có trách nhiệm thi hành. Tất cả trong tâm trạng làm chuyến tàu vét! 

Chế độ cộng sản chứa đựng đủ các dấu hiệu đang tan rã.

Thời Mạnh Tử các chính quyền chưa có bộ máy công an kìm kẹp. Cũng chưa có các xảo thuật mị hoặc lừa dối dân tinh vi như bây giờ. Sau khi Mạnh Tử nói những lời trên, trong vòng 80 năm các vương quốc, hầu quốc đều tan rã. Nhà Tần lên, chỉ trong một thế hệ cũng tan. Ngày nay chế độ cộng sản có giỏi đàn áp và mị hoặc nhưng cũng không chắc giỏi hơn nhà Tần. Mà người dân bây giờ có ý thức về quyền công dân của mình cao hơn dân Tầu 2,300 năm trước đây. Cho nên theo phân tích của Mạnh Tử, chúng ta biết rằng chế độ cộng sản đang trên đà sụp đổ.


Một người Tàu làm Phó Chủ tịch Quốc hội VN

Một người Tàu làm Phó Chủ tịch Quốc hội VN

image
Vừa qua, nhân lục lọi tìm tin tức trên các trang Web ở trong nước, luôn cả trang Web của Nguyễn Tấn Dũng và Nguyễn Bá Thanh, chúng tôi tình cờ bắt gặp tin người Phó Chủ tịch Quốc Hội CS Hà Nội hiện nay tên UÔNG CHU LƯU, vốn là một người Tàu chánh hiệu con nai 100%  do Thiên triều phái tới.

Chúng tôi còn nhớ, sau khi Hoa Kỳ bãi bỏ lệnh Cấm Vận chế độ CS Hà Nội ít lâu (năm 1995), CS Hà Nội có cử một phái đoàn cấp “Thứ Trưởng” sang Hoa Kỳ để đàm phán những vấn đề có liên quan giữa 2 nước, do Thứ trưởng UÔNG CHU LƯU cầm đầu sẽ gặp người đồng nhiệm là Thứ trưởng Bộ Tư pháp Hoa Kỳ tại thủ đô Washington.

image
Attorney General Mr. John Ashcroft, Minister of Justice Mr. Uong Chu Luu
Trong khi 2 phái đoàn đối diện đàm phán, cả phiá VN và Hoa Kỳ đều có mang theo thông dịch viên riêng. Và trong khi đàm phán, mỗi bên cứ xử dụng tiếng mẹ đẻ của mình (tiếng Anh hay tiếng Việt), để cho các thông dịch viên 2 bên dịch lại. Điều nầy có nghĩa là, phía Mỹ nói tiếng Anh; còn phía CS Hà Nội thì cứ nói tiếng Việt. Đây cũng là nguyên tắc chung trong các cuộc đàm phán quốc tế.

Thế nhưng, khi gặp Thứ truởng Bộ TP Hoa Kỳ, ông Uông Chu Lưu không dùng tiếng Việt, mà nói bằng tiếng Anh. Có điều “ngài” Uông Chu Lưu nói tiếng Anh ẹ quá, nói sai cả chánh tả, làm phía Hoa Kỳ không hiểu ông ta muốn nói cái gì, cứ luôn miệng hỏi “what”… “what”…  lia lịa !...

Thấy vậy, người nữ thông dịch viên phía Mỹ liền nhìn thẳng vào ngài Uông Chu Lưu nói bằng tiếng Việt : “Xin Ông vui lòng nói tiếng Việt để cho thông dịch viên của ông dịch lại. Ông nói tiếng Anh khiến ông Thứ trưởng của tôi không hiểu chi cả”.

Ngài Uông Chu Lưu nhìn nữ thông dịch viên phía Mỹ với bộ mặt ngơ ngác như không hiểu cô nói gì ?Và rồi ông ta quay sang người thông dịch viên của mình, bất ngờ xổ ra một tràng bằng tiếng… Tàu !

image
Té ra Uông Chu Lưu là một người Tàu chánh cống không biết nói tiếng Việt !

Trên đây là câu chuyện có thật 100% mà báo chí tiếng Việt ngữ vùng Thủ Đô Washington hồi đó đã tường thuật lại.

Sau đó ít lâu, chúng tôi lại thấy Uông Chu Lưu trở thành “Phó Chủ Tịch” Quốc Hội của chế độ CS Hà Nội cho tới bây giờ. Xem đó đủ thấy, một anh Tàu chánh cống không nói được tiếng Việt lại được cử làm “Thứ trưởng” Bộ Tư Pháp, rồi Phó Chủ tịch Quốc Hội (Lập Pháp), như vậy rõ ràng Hiến pháp và Luật pháp của CS Hà Nội hiện nay là “bản sao” của Tàu khựa.

image
Xin lưu ý : dưới chế độ CS Hà Nội, các chức “phó” mới là quan trọng hơn chức “Chủ tịch” hay chức “Trưởng” các ngành, vì phụ trách vai trò “chủ đạo về chánh trị” như các “Chính Uỷ”.

Với trường hợp “UÔNG CHU LƯU”, chúng ta hiểu ngay, tập đoàn lãnh đạo CS Hà Nội đã bị tên Uông Chu Lưu --đại diện của Thiên triều-- phối hợp với tên Đại sứ của Tàu khựa ở Hà Nội, nắm đầu bọn chóp bu CS Hà Nội trong lòng bàn tay.


Chả trách, trước tình hình đất nước lâm nguy như hiện nay, tập đoàn CS Hà Nội cứ chạy loanh quanh như gà mắc đẻ: về mặt chánh quyền thì Thủ tướng Ba Dũng nói “chống Tàu”; nhưng bọn Công an VC do Tàu nắm đầu, thì cứ bắt nhốt tất cả những ai dám… chống Tàu ! Còn tên đầu sỏ Trọng Lú thì cứ ngậm miệng húp xì dầu… cúi đầu vâng lệnh Thiên triều… Tàu khựa muôn năm...



Bảo vệ các giá trị của nền cộng hòa

Phan Thành Đạt

Les intellectuels et les politiciens réformateurs ont établi la démocratie mais c’est le peuple qui a fait la République 
(Các trí thức và các nhà chính trị ủng hộ cải cách đã có công thiết lập chế độ dân chủ, nhưng chính nhân dân mới là người tạo ra nền cộng hòa) 
Người dân Pháp trong tuần vừa qua đã bị sốc vì hai vụ khủng bố tại Paris, nhiều người hoang mang lo lắng và không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tuy nhiên, họ đã có những hoạt động thiết thực để thể hiến chính kiến của mình. Chưa bao giờ tinh thần đoàn kết và quyết tâm bảo vệ nền dân chủ lại mạnh mẽ như lúc này ở Pháp. 3,7 triệu người đã xuống đường để ủng hộ tự do ngôn luận. Họ bày tỏ tình cảm đối với các nhà báo của Charlie Hebdo và với các nạn nhân Do Thái. Các cuộc tuần hành diễn ra ở khắc các thành phố ở Pháp, người dân ở nhiều nước trên thế giới cũng xuống đường ủng hộ người dân Pháp. Nhiều người giơ cao biểu ngữ tôi là Charlie, chúng ta cùng bảo vệ các giá trị của nền cộng hòa, Tự do ngôn luận… 
50 nguyên thủ quốc gia đã có mặt tại Paris vào chủ nhật ngày 11 tháng 01 để tuần hành thể hiện quyết tâm chống lại chủ nghĩa khủng bố và bảo vệ các giá trị tự do. Không có nghi lễ đón tiếp các nhà lãnh đạo như thường thấy tại điện Elysée, không có cảnh tượng những đoàn xe hộ tống như trong các hội nghị quốc tế, vì chuyến viếng thăm của họ hoàn toàn bất ngờ và không được chuẩn bị từ trước. Các nhà lãnh đạo đứng xếp hàng để lên xe bus đi từ điện Elysée đến quảng trường cộng hòa. Thủ tướng Israel Netanyahu đã nhỡ bus và phải đợi chuyến sau. 50 nhà lãnh đạo đợi xe bus giống như những học sinh đợi xe để đến trường, là hình ảnh hiếm thấy. Tổng thống François Hollande đã phát biểu: “Paris hôm nay trở thành thủ đô của thế giới“. Tổ chức Phóng viên không biên giới và một số nhà báo độc lập đã lên tiếng chỉ trích sự có mặt của nhiều nhà lãnh đạo đến từ các nước mà ở đó tự do ngôn luận không được tôn trọng.
3,7 triệu người Pháp xuống đường tuần hành là sự kiện hiếm thấy kể từ ngày giải phóng, thời kì chiến tranh thế giới thứ 2. Khi đó, hàng triệu người Pháp đã xuống đường đón chào quân đồng minh, họ mang theo rượu vang, phô mai và hoa để tặng những người lính đến giải phóng châu Âu. Một số lính Mỹ nhận những chai rượu vang và họ uống như uống coca cola.
Trong đoàn người diễu hành ngày chủ nhật, có nhiều gương mặt quen thuộc trong giới chính khách Pháp, Martine Aubry thị trưởng Lille, Eric Woerth cựu bộ trưởng ngân sách, Valérie Pécresse cựu bộ trưởng giáo dục và nghiên cứu, cùng với tất cả các cựu thủ tướng dưới thời François Mitterand, Jacques Chirac và Nicolas Sarkozy. Không phân biệt đảng phái chính trị, không cần lời kêu gọi, họ đã xuống đường để bảo vệ tự do ngôn luận, một giá trị cơ bản của nền cộng hòa Pháp. Cựu tổng thống Jacques Chirac vì lí do sức khỏe đã không tham gia tuần hành nhưng ông đã phát biểu: “Nền cộng hòa là đúng đắn nhưng không được khoan nhượng với những kẻ khủng bố làm bẩn những giá trị của nó và kích động những người Pháp chống lại lẫn nhau“. Cựu bộ trưởng tư pháp Robert Badinter khẳng định với báo chí “cần phải khẳng định mạnh mẽ các giá trị của nền cộng hòa“. Chính phủ của thủ tướng Manuel Valls đã họp với các đại diện của ngành giáo dục để bàn về giảng dạy các giá trị của nền cộng hòa cho học sinh. Theo các chính khách Pháp, sẽ không thể chấp nhận khi có những thiếu niên coi việc tàn sát người Do thái là chiến thắng, hay việc một số học sinh tại Saint-Denis sur Seine đã từ chối tưởng niệm các nạn nhân trong các vụ khủng bố ở Paris.
Các nguyên tắc của nền cộng hòa cần được người Pháp tôn trọng (I) vì đó là một bản khế ước xã hội để đảm bảo sự tồn tại của chế độ dân chủ. Người Pháp được hưởng các quyền lợi của nền cộng hòa nhưng họ phải thực hiện những nghĩa vụ vì quyền và nghĩa vụ luôn đi kèm với nhau. Trong từng giai đoạn lịch sử và từng hoàn cảnh cụ thể, nước Pháp luôn có những thuận lợi cũng như khó khăn để bảo vệ các giá trị của nền cộng hòa (II).
I. Các nguyên tắc của nền cộng hòa Pháp
Nền cộng hòa là chế độ chính trị quy định quyền lực không được truyền ngôi từ tay người này sang tay người khác. Nền cộng hòa đảm bảo một số quy định chung và trở thành những giá trị chuẩn mực, phổ quát cho các công dân. Chế độ cộng hòa trở thành mô hình chính trị phổ biến trên thế giới. 131 quốc gia xây dựng nền cộng hòa. Nhưng không có nghĩa cứ chọn nền cộng hòa là trở thành nước dân chủ. Nước Pháp theo chế độ cộng hòa và là nước dân chủ. Khẩu hiệu Tự do, Bình đẳng, Bác ái trở thành các điều kiện cơ bản của nền cộng hòa (A). Các giá trị như thống nhất, dân chủ, thế tục đảm bảo cơ chế vận hành của thể chế chính trị ở Pháp (B).
A. Đề cao khẩu hiệu Tự do, Bình đẳng, Bác ái
Khẩu hiệu này đã xuất hiện dưới thời nền cộng hòa đệ nhất năm 1792, sau cách mạng Pháp 1789. Các giá trị tiến bộ này đã trở thành nền tảng của chế độ cộng hòa. Tuyên ngôn nhân quyền và dân quyền năm 1789, lời tựa của Hiến pháp 1946 và Hiến pháp 1958 đề nhằm bảo vệ ba nguyên tắc này. Các giá trị này đã trở thành biểu tượng của nước Pháp, từ các cơ quan công quyền như tòa thị chính, Quốc hội, Thượng viện đến các trường học đều có khẩu hiệu này… 
Tự do là có thể làm tất cả những gì không hại đến người khác. Tự do là quyền tự nhiên của mỗi người, quyền này cũng có giới hạn là làm sao quyền tự do của mình không làm hại đến quyền tự do của người khác. Nghĩa là mình có tự do nhưng cũng phải bảo đảm cho người khác có tự do. Giới hạn ấy chỉ có thể quy định bằng luật pháp (Điều 4, Tuyên ngôn nhân quyền và dân quyền năm 1789). Condorcet cho rằng quyền tự do của của mỗi người sẽ dừng lại khi chạm đến quyền tự do của người khác. Nghĩa là tự do cũng cần tôn trọng những điều kiện do luật pháp đặt ra. Tự do là quyền được làm những gì luật pháp cho phép. Tuy nhiên luật pháp phải có cơ sở nhằm đảo bảo tốt hơn các quyền và lợi ích của công dân, luật pháp không phải là sự áp đặt ý muốn của nhà cầm quyền nhằm duy trì quyền lực lâu dài của họ. Luật pháp phải dựa theo ý muốn của đa số nhân dân. Đây chính là tự do đích thực trong Nhà nước có kỉ cương. Nếu tự do không có giới hạn sẽ là tự do trong môi trường tự nhiên hay trong một quốc gia vô chính phủ, ở đó sức mạnh bạo lực và tính hoang dã thay thế cho luật pháp.
Các quyền cơ bản của con người được nền cộng hòa đảm bảo như tự do đi lại, tự do tôn giáo và tín ngưỡng, tự do ngôn luận, tự do lập hội, tự do bầu cử và thành lập các đảng phái chính trị theo quy định của pháp luật. Nếu ngăn cấm các quyền này là trái với quy luật tự nhiên hoặc Nhà nước đó không phải là thể chế dân chủ.
Bình đẳng là nguyên tắc được đề cao và phổ biến nhất trong xã hội Pháp. Tuyên ngôn nhân quyền và dân quyền năm 1789, lời tựa của Hiến pháp 1946 và Hiến pháp năm 1958 nhiều lần khẳng định giá trị bình đẳng. Trước cách mạng 1789, xã hội Pháp chia ra thành ba giai tầng khác nhau : Quý tộc, tăng lữ và tầng lớp bình dân. Sau cách mạng, các đặc quyền của hai giai tầng là quý tộc và tăng lữ bị bãi bỏ, mọi người trong xã hội đều có quyền và trách nhiệm như nhau vì không còn hai tầng lớp ăn trên ngồi trốc nữa. Bình đẳng trở thành giá trị tiêu biểu nhất của nền cộng hòa. Điều này tạo ra điểm khác biệt giữa nền dân chủ Mỹ luôn đề cao tự do và nền dân chủ Pháp đề cao bình đẳng. Con người sinh ra luôn tự do và bình đẳng trước pháp luật (điều 1, Tuyên ngôn nhân quyền và dân quyền năm 1789), công dân đều bình đẳng về cơ hội, mỗi người đều có quyền có vị trí và được tiếp cận với các chức vụ cũng như công việc trong các cơ quan nhà nước. Sự phân biệt chỉ có thể dựa theo đức hạnh và tài năng của mỗi người (điều 6, Tuyên ngôn nhân quyền và dân quyền năm 1789). Luật pháp đảm bảo phụ nữ có quyền bình đẳng như nam giới trong tất cả mọi lĩnh vực. Nhà nước đảm bảo quyền bình đẳng cho trẻ em và người lớn trong các điều kiện được hưởng chế độ giáo dục và các thành quả về văn hóa (lời tựa của Hiến pháp năm 1946). Nhà nước đảm bảo cho mỗi công dân đều bình đẳng trước pháp luật, không phân biệt nguồn gốc, dân tộc hay tôn giáo (điều 1, Hiến pháp năm 1958). Bình đẳng tạo sự công bằng và cơ hội cho mọi người trong xã hội. Nếu mỗi người  cố gắng và có năng lực trong một lĩnh vực riêng biệt sẽ có may mắn thành công nhờ sự giúp đỡ của Nhà nước, bình đẳng sẽ hạn chế bất công và góp phần cho xã hội tốt đẹp hơn.
Bác ái thể hiện sự chia sẻ và giúp đỡ của Nhà nước đối với công dân trong các vấn đề an sinh xã hội. Nhà nước bảo đảm cho trẻ em, phụ nữ, người già được hưởng bảo hiểm xã hội, được chăm sóc y tế khi đau ốm. Những người tàn tật được chăm sóc sức khỏe và được trợ cấp suốt đời. Bác ái thể hiện tính nhân đạo cũng như tinh thần đoàn kết của người dân theo nguyên tắc “Mình vì mọi người và mọi người vì mình” vì những chi phí của Nhà nước cho an sinh xã hội đều xuất phát từ các khoản đóng thuế của công dân.
Các công dân có quyền tham gia các tổ chức công đoàn, các hoạt động xã hội, có quyền lao động và bảo vệ lợi ích của mình nhờ các tổ chức công đoàn tự do và các tổ chức xã hội dân sự. Bác ái thể hiện tinh thần đoàn kết của công dân trong các hoạt động chính trị xã hội vì hạnh phúc của mình và mọi người.
Tự do, Bình đẳng, Bác ái trở thành ba nguyên tắc cơ bản của nền cộng hòa. Ba yếu tố này được bổ sung thêm nhờ một số các quy định khác
B. Xây dựng nền cộng hòa thống nhất, dân chủ và thế tục 
Điều 1, Hiến pháp năm 1958 ghi nhận nước Pháp là một nước cộng hòa thống nhất và không thể phân chia. Nước Pháp theo nguyên tắc thế tục, tôn trọng các giá trị dân chủ và xã hội. Theo nguyên tắc không thể phân chia, nước Pháp không phải là Nhà nước liên bang, quyền lực tập trung ở các cơ quan trung ương, các vùng miền chỉ có quyền lực giới hạn. Luật pháp được thực thi trên toàn bộ lãnh thổ Pháp tại chính quốc và các vùng hải ngoại. Dân tộc và quốc gia là một thể thống nhất, chỉ có dân tộc Pháp, không có các dân tộc khác, các quan điểm li khai và cực đoan đều trái với nguyên tắc không thể phân chia do Hiến pháp quy định. Hội đồng Hiến pháp đã bác bỏ quan điểm gọi người dân xứ Corse là dân tộc Corse, chỉ có duy nhất dân tộc Pháp, không có dân tộc Basque hay Breton nhưng có văn hóa Basque và Breton. Nguyên tắc này bảo vệ tốt hơn các giá trị của nền cộng hòa.
Dân chủ là Nhà nước của dân do dân và vì dân theo định nghĩa về dân chủ của Abraham Lincoln trong bài diễn văn Gettysburg năm 1863. Quan điểm này được khẳng định lại trong điều 2, Hiến pháp Pháp năm 1958. Trong chế độ dân chủ, quyền lực chỉ có thể đạt được nhờ bầu cử tự do minh bạch, kết quả bỏ phiếu chỉ có giá trị nếu được đa số nhân dân chấp nhận. Các cơ chế đảm bảo dân chủ ở Pháp luôn được tôn trọng và được Hội đồng Hiến pháp giám sát chặt chẽ trong mỗi dịp bầu cử. Cơ chế bầu cử tự do chỉ có được khi mỗi cử tri có quyền chọn lựa ứng cử viên theo ý mình, các đảng phái được cử người tranh cử, báo chí được phép tường thuật trực tiếp về quy trình bầu cử. Ngoài ra, công dân còn có quyền bày tỏ quan điểm chính trị thông qua hình thức trưng cầu dân ý. Tôn trọng quyền bầu cử sẽ đảm bảo chủ quyền của nhân dân. Báo chí cùng các phương tiện thông tin khác không chịu sự độc quyền của Nhà nước sẽ là cơ hội cho công dân được tiếp cận nhiều nguồn thông tin khác nhau, giúp cho trình độ nhận thức của họ cao hơn, vì người dân không bị nhồi nhét thông tin theo định hướng của nhà cầm quyền. Điều kiện này rất quan trọng ở các nước theo chế độ dân chủ. Tất cả những yêu cầu khắt khe về dân chủ đều được thực hiện khá tốt ở Pháp.
Các nguyên tắc dân chủ của Pháp giống với các đặc điểm dân chủ trong chế độ quân chủ ở Anh, Đan Mạch, Thụy Điển hay Tây Ban Nha. Các quốc gia này không theo chế độ cộng hòa, nhưng thể chế chính trị lại vận hành theo phương thức dân chủ, về một mức độ nào đó, có thể khẳng định những nước này có chế độ chính trị hoạt động tốt hơn so với chế độ cộng hòa ở Pháp. Như vậy, nền cộng hòa không nhất thiết gắn liền với dân chủ vì thực tế nhiều quốc gia có tên cộng hòa nhưng lại theo chế độ độc tài toàn trị, ví dụ Cộng hòa dân chủ nhân dân Triều Tiên, Cộng hòa nhân dân Trung Hoa, Cộng hòa Cuba, Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, Cộng hòa hồi giáo Iran…

Thế tục là nguyên tắc riêng của nền cộng hòa ở Pháp, các nước khác không quy định điều này, có duy nhất trường hợp của Thổ Nhĩ Kì học theo nguyên tắc thế tục của Pháp. Điều này công nhận chính trị và tôn giáo luôn tách rời nhau. Nhà nước không can thiệp vào các vấn đề tôn giáo nhưng tôn trọng tất cả các tôn giáo và tạo điều kiện cho các tín đồ được thực hành tôn giáo của mình vì Nhà nước đảm bảo tự do tôn giáo tín ngưỡng, không coi trọng tôn giáo này hơn tôn giáo khác. Về phía các chức sắc tôn giáo, họ có quyền bày tỏ ý kiến của mình đến các chính sách của Nhà nước nhưng không được phép tạo ảnh hưởng đến chính trị. Luật tách rời vị trí của tôn giáo và chính trị đã được ban hành từ 1905 đến nay vẫn có hiệu lực. 

Theo nguyên tắc thế tục, Nghị viện Pháp đã ban hành một số đạo luật cấm các biểu hiện tôn giáo thái quá tại các cơ quan công sở và nơi công cộng. Ví dụ luật năm 2004 cấm học sinh không được mặc trang phục hay mang theo biểu tượng có tính tôn giáo đến trường phổ thông công lập, vì trường học là cơ sở giáo dục, không phải là nơi thực hành tôn giáo. Luật năm 2010 cấm phụ nữ hồi giáo không được phép đeo mạng che kín mặt ở những nơi công cộng, (la burqa và la niqad, là trang phục của một số phụ nữ hồi giáo, khi mặc la burqa, người phụ nữ che kín toàn thân, hai con mắt cũng bị che bằng một tấm lưới, nhưng vẫn nhìn được, còn khi mặc la niqad, người phụ nữ cũng che kín toàn thân, chỉ để hở hai con mắt. Trước đây lực lượng hồi giáo Taliban ban hành luật bắt buộc phụ nữ ở Afganistan phải mặc trang phục này).

Chế độ cộng hòa góp phần làm cho xã hội Pháp công bằng và dân chủ. Thực hiện tốt các nguyên tắc của nền cộng hòa thể hiện sự hòa nhập của công dân vào các hoạt động xã hội, nhất là đối với các công dân nhập cư. Tuy nhiên, điều này không hề đơn giản, đặc biệt là với cộng đồng hồi giáo đến từ các nước Ả Rập do các điều kiện về tôn giáo và văn hóa khác biệt quá lớn khiến sự hòa nhập khó hơn. Dù hòa nhập nhưng nhiều cộng đồng khác nhau vẫn luôn mong muốn giữ gìn bản sắc và ngôn ngữ riêng của mình, điều này không dễ nhất là đối với thế hệ thứ hai và thứ ba sinh ra tại Pháp, sống xa quê hương của ông bà cha mẹ, đối với họ, các giá trị của nền cộng hòa vừa là điều kiện thuận lợi vừa là thách thức trong quá trình hội nhập. Giữ gìn bản sắc văn hóa và ngôn ngữ riêng của mình luôn là khó khăn lớn nhất.

II. Những thuận lợi và khó khăn để củng cố và bảo vệ nền cộng hòa ở Pháp
Các chính khách Pháp, các nhà văn hóa hay các nhà luật học từ lâu đã rất chú ý đến việc giảng dạy các giá trị của nền cộng hòa. Họ coi đó là những thành tựu lớn về dân chủ, tự do. Những thành quả này có được sau một quá trình đấu tranh lâu dài, phải trả giá bằng máu và nước mắt. Họ trân trọng các biểu tượng của nền cộng hòa (A) và mong muốn duy trì lâu bền các giá trị đó (B).

A. Các biểu tượng của nền cộng hòa 
Từ hơn 2000 năm nay, nước Pháp luôn là quốc gia của những người nhập cư, các nhóm người Germain, Celte, Romain, Viking, Tsigane, Do Thái… đã đến xứ Gaule sinh sống. Người Gaulois đã học được nhiều điều từ họ. Trong suốt thời kì Trung cổ, châu Âu là một quốc gia bao gồm nhiều tỉnh dưới quyền kiểm soát của giáo hội La Mã. Châu Âu gần như không có biên giới, các nhóm người di chuyển khắp nơi để sinh sống. Trong thế kỉ XX, nước Pháp đã đón nhận nhiều cộng đồng người đến đây lập nghiệp. Để tất cả các cộng đồng này thống nhất, đoàn kết nhằm tạo nên sức mạnh cho nước Pháp, cần có những biểu tượng chung để kết nối họ với nhau, các biểu tượng của nền cộng hòa trở thành phương tiện cần thiết để người dân Pháp gắn bó với nhau, đó chính là bản khế ước xã hội nhằm duy trì một nước Pháp ổn định và phát triển. Nhà nước tạo mọi điều kiện để con người phát huy tài năng, tham gia đóng góp nhiều hơn cho xã hội, đổi lại, mỗi công dân cần biết tôn trọng các nguyên tắc của nền cộng hòa thông các các biểu tượng:

Các biểu tượng của nền cộng hòa Pháp 

Lá cờ ba màu và quốc ca Pháp: Lá cờ ba màu trắng xanh đỏ xuất hiện lần đầu tiên sau cách mạng Pháp 1789. Màu trắng tượng trưng cho chế độ quân chủ, màu xanh và đỏ là màu trên tấm gia huy, biểu tượng của Paris. Năm 1792, những người đại diện chính quyền Paris đã trao phù hiệu cờ ba màu cho nhà vua. Ông đã chấp nhận và cài lên mũ. Trước cách mạng 1789, nước Pháp chỉ có lá cờ trắng có hình những bông huệ vàng biểu tượng cho chế độ quân chủ.

Quốc ca Pháp do Rouget de Lisle, một sĩ quan trong quân đội sông Rhin sáng tác ở Strasbourg. Năm 1792 khi Pháp tuyên chiến với Áo, những người lính ở Marseille đã lên đường đến giải cứu Paris. Họ hát bài của Rouget de Lisle để cổ động tinh thần chiến đấu cho nhau, từ đó bài hát có tên hành khúc của người Marseille, la Marseillaise. Năm 1795, bài hát chính thức trở thành quốc ca Pháp. Dưới thời đế chế thứ nhất 1804-1815, bài hát Tiếng ca lên đường, le chant du départ trở thành quốc ca của đế chế Napoléon. Từ thời nền cộng hòa thứ 3, năm 1870, bài hát la Marseillaise lại được chọn là quốc ca cho đến hôm nay. Dưới thời thống chế Pétain (1940-1944), nước Pháp hợp tác với Đức quốc xã, bài hát phổ biến khi đó là bàiMaréchal, nous voilà (Thưa thống chế, có chúng tôi), thay thế cho la Marseillaise. Từ lâu, quốc ca Pháp và lá cờ ba màu đã trở thành hai biểu tượng quan trọng của nền cộng hòa.

Tượng Marianne (Marie-Anne), là bức tượng người phụ nữ đầu đội mũ đỏ có từ năm 1792. Ở mỗi tòa thị chính đều có tượng bán thân Marianne, có nơi, Marianne đội trên đầu cành nguyệt quế. Marianne là người phụ nữ đại diện cho tầng lớp bình dân sau cách mạng 1789. Vào thời kì đó, nhiều phụ nữ có tên là Marianne, có người đã nhận mình là hình tượng Marianne. Marianne cũng là biểu tượng của tính phồn thực. Có người cho rằng Marianne chính là chân dung của một người phụ nữ Paris làm nghề thợ giặt… Sau năm 1945, chân dung Marianne được lấy hình mẫu từ các diễn viên điện ảnh nổi tiếng như Brigitte Bardot, Catherine Deneuve hay Sophie Marceau…

Hình tượng con gà trống cũng trở thành biểu tượng của nước Pháp, vì những đồng tiền cổ thời xưa có in hình con gà trống. Gallus trong tiếng latinh có nghĩa là gà trống và Gaulois. Ngày phá ngục Bastille 14 tháng 07 cũng trở thành ngày biểu trưng cho tự do và là ngày có nhiều ý nghĩa đối với người Pháp. Các giá trị cũng như những biểu tượng của nền cộng hòa được nhiều người nhắc đến mỗi khi nước Pháp phải trải qua thời kì khó khăn, đặc biệt là giai đoạn hiện nay do khủng hoảng kinh tế và bất ổn xã hội, nhất là hai vụ khủng bố mới đây. Bảo vệ các giá trị của nền cộng hòa, cũng chính là bảo vệ các quyền cơ bản của con người như tự do bầu cử, ứng cử, tự do hội họp và thành lập các đảng phái chính trị… 

Trong các giá trị cơ bản của nền cộng hòa, tự do ngôn luận được nhắc đến nhiều nhất vì đây là quyền quan trọng bậc nhất trong chế độ dân chủ, ở đó con người được nói ra những gì mình nghĩ vì tự do ngôn luận là tối thượng, hay chẳng là gì cả (Luc Ferry).

Bảo vệ các quyền tự do gắn với việc duy trì lâu dài nền cộng hòa, tuy nhiên điều này không hề đơn giản.

B. Những trở ngại để thiết lập và duy trì lâu dài nền cộng hòa 
Các nền dân chủ lớn trên thế giới như Anh và Mỹ được xây dựng dựa trên sự thỏa thuận hay chuyển giao quyền lực theo cách ôn hòa. Chế độ quân chủ chuyên chế ở Anh đã chuyển thành chế độ nghị viện theo cách này. Hoàng gia Anh chỉ giữ lại các quyền lực mang tính tượng trưng. Chế độ tổng thống ở Mỹ lại tuân theo các quy định nghiêm ngặt của Hiến pháp 1787. Các xung đột quyền lực được giải quyết theo tinh thần của Hiến pháp. Bối cảnh chính trị ở Pháp khác biệt với Anh và Mỹ, kể từ các mạng 1789, nền chính trị Pháp luôn có các biến cố. Pháp đã trải qua 5 nền cộng hòa: Nền cộng hòa thứ nhất (1792-1804) diễn ra trong bạo lực, không khí khủng bố và sợ hãi bao trùm khắp nơi, nhiều người tài năng đã bị đưa lên máy chém. Một trong những người sáng lập nền cộng hòa đầu tiên cho nước Pháp là Saint-Just đã tuyên bố

: “Không thể đem tự do cho những tên là kẻ thủ của tự do“. Nền cộng hòa đầu tiên kết thúc khi Napoléon Bonaparte trở thành hoàng đế và thiết lập đế chế năm 1804. Nền cộng hòa thứ 2 tồn tại từ 1848 đến 1852, chấm dứt bằng một cú đảo chính của Napoléon III. Nền cộng hòa thứ ba được xây dụng từ năm 1875 đến 1940 sau chiến thắng khó khăn của những người cộng hòa trước phe bảo hoàng và phe theo quan điểm chính trị của Napoléon. Nghị viện lấn át quyền lực của cơ quan hành pháp, cứ 10 tháng, Nghị viện lại bỏ phiếu bất tín nhiệm để loại bỏ chính phủ mới. Nền cộng hòa thứ 3 kết thúc khi các nghị sĩ trao quyền lãnh đạo tuyệt đối cho thống chế Pétain bằng luật hiến pháp năm 1940. 

Nền cộng hòa thứ 4 kéo dài từ 1945 đến 1958, do mất cân bằng quyền lực, chính phủ thường xuyên bị giải tán dưới sức ép của Nghị viện. Nước Pháp, trong giai đoạn này, có nhiều bất ổn chính trị. Nền cộng hòa thứ 5 được xây dựng từ 1958 đến nay có phần ổn định hơn, quyền lực của các cơ quan được bố trí hợp lí theo Hiến pháp 1958, tuy nhiên có ý kiến cho rằng cần thiết lập nền cộng hòa thứ 6 để đổi mới chính trị đem lại sức mạnh mới cho nước Pháp.

Các đặc điểm cơ bản của chế độ cộng hòa ở Pháp chỉ có thể được duy trì trong một cơ chế chính trị ổn định. Điều này lại phụ thuộc rất nhiều vào các điều kiện kinh tế xã hội. Hiện nay nước Pháp đang trải qua giai đoạn rất khó khăn. Nếu thời kì này tiếp tục kéo dài, trong khi các nhà lãnh đạo không có những giải pháp thích hợp, những tác động về kinh tế xã hội sẽ trực tiếp ảnh hưởng đến chính trị, vì vậy, không có gì đảm bảo là những biến động chính trị sẽ không thể xảy ra trong tương lai. Ví dụ như đảng mặt trận dân tộc của Marine Le Pen có thể cầm quyền trong thời gian tới, khi đó các giá trị của nền cộng hòa sẽ buộc phải xem xét lại đối với mỗi cộng đồng người trong xã hội Pháp.

Một thách thức khác là quá trình hội nhập của một số người trong xã hội Pháp về cơ bản không đạt được do những khác biệt quá lớn về văn hóa và tôn giáo cộng thêm rào cản về ngôn ngữ. Hơn nữa, nền cộng hòa vẫn chưa đảm bảo tốt nguyên tắc bình đẳng giữa các nhóm người khác nhau trong xã hội. Tự do, Bình đẳng, Bác ái là những giá trị rất hay, nhưng trong thực tế, không phải lúc nào cũng thực hiện được.

Paris, ngày 16 tháng 01 năm 2015
P.T.Đ.


14 hrs ·
Nguyễn Thanh Phượng, Con gái thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vừa thi đậu quốc tịch Mỹ. Lại thêm 1 khúc ruột ngàn dặm mới từ giã thiên đường CS..
Nguyễn Thanh Phượng, Con gái thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vừa thi đậu quốc tịch Mỹ.  Lại thêm 1 khúc ruột ngàn dặm mới từ giã thiên đường CS..
Like ·  · Share

Đảng CSVN Làm sao bảo vệ nổi Chủ nghĩa Mác Lê đã như cái xác chết thối rữa?

Đỗ Đăng Liêu

Các bài liên hệ

Cùng tác giả:

Báo Quân Đội Nhân Dân mới đây đăng bài viết của Đại Tá, Thạc Sĩ Nguyễn Đức Thắng, với tựa đề: Chủ nghĩa Mác - Lê-nin cần tiếp tục được bảo vệ và phát triển. Tác giả nhắc lại sự sụp đổ của chủ nghiã cộng sản tại ngay cái nôi của nó là nước Nga, nhưng lập tức đổ hết lý do cho "chủ nghĩa đế quốc" và "các thế lực thù địch".

 Ông viết:
"Chủ nghĩa đế quốc và các thế lực thù địch đã nhân cơ hội đó ra sức tuyên truyền đề cao xã hội tư bản, hô hào rời bỏ CNXH và đi theo con đường TBCN. Chúng ra sức xuyên tạc, phủ nhận chủ nghĩa Mác - Lê-nin và CNXH, thậm chí còn định ra cả thời gian sụp đổ chế độ XHCN ở những nước còn lại, trong đó có Việt Nam. Trong hàng ngũ những người cộng sản và nhân dân, thực tế có một số người đã nhiễm phải những luận điệu tuyên truyền hết sức tinh vi, hiểm độc của các thế lực thù địch, từ đó nảy sinh t¬ư tưởng bi quan, dao động, bàng quan, thậm chí đánh mất niềm tin vào chủ nghĩa Mác - Lê-nin và CNXH. Trước tình hình đó, những người cộng sản chân chính cần phải bình tĩnh, tăng cường đoàn kết thống nhất ý chí và hành động để bảo vệ các giá trị đích thực của chủ nghĩa Mác - Lê-nin và toàn bộ thành quả của cuộc cách mạng XHCN".

Và tác giả bồi thêm vào lời khẳng định bất cần lý lẽ đó bằng hàng loạt các khẳng định khác cũng ngang tàng không kém, chẳng hạn như: "… không thể mượn cớ sự sụp đổ mô hình CNXH cụ thể ở một quốc gia nào đó để bài bác và phủ định chủ nghĩa Mác - Lê-nin và CNXH". Cả thế giới cộng sản theo cùng một mô hình nhà nước Liên Xô và đã sập gần như toàn bộ, chỉ còn 4 nước đang ráo riết chạy theo kinh tế tư bản (hay kinh tế thị trường mà Mác lên án từ ngày đầu là loại "kinh tế tư bản bóc lột") để sống còn thì tác giả không hề hay biết?

Còn nhiều khẳng định bất cần trí óc của cả người đọc lẫn chính người viết, như: "…trong hơn 80 năm qua, đặc biệt những thành tựu to lớn của công cuộc đổi mới đất nước trong gần 30 năm qua dưới sự lãnh đạo của Đảng ta, càng củng cố vững chắc niềm tin, niềm tự hào của mỗi đảng viên, cán bộ và nhân dân vào chủ nghĩa Mác - Lê-nin, vào con đường đi lên CNXH mà Đảng, Bác Hồ và nhân dân ta đã lựa chọn."

Tựu trung, cả bài viết chỉ biết chép lại những câu mang tính kinh điển mà mọi người đã quá ngấy, đã biết quá rõ từ lâu là vô tích sự, và biết là chúng bị tùy nghi bẻ xuôi lẫn bẻ ngược theo nhu cầu của Đảng trong từng giai đoạn. Do đó, chính bài viết đó đã không bảo vệ được chủ nghĩa Mác Lê cho ra hồn chứ chưa nói gì đến động viên người khác làm chuyện đó, và lại càng không có chút hy vọng gì về "phát triển" nó cả.

Nhưng có lẽ chẳng ai chê bai gì khả năng của tác giả Nguyễn Đức Thắng vì ông bị giao một việc quá khó. Làm sao mà bảo vệ nổi chủ nghĩa Mác Lê trong thực tế ngày nay?!

Làm sao bảo vệ nổi khi thực tế đã chứng minh điều hoàn toàn ngược lại. Trên tổng số gần 100 quốc gia tự nhận là theo Chủ Nghiã Xã Hội, khởi đi từ cái nôi là nước Nga, ngày hôm nay chỉ còn có 5 nước vẫn cố bám víu (hoặc còn giả dạng bám víu) vô vọng vào CNXH là Trung Cộng, Việt Cộng, Lào Cộng, Cu Ba và Bắc Hàn. Tình trạng 5 quốc gia này, từ chính trị, đến văn hoá xã hội, nếu không ngày một tồi tệ, lạc hậu thì cũng cực kỳ bất ổn và khủng hoảng. 

Nói chung là trong tình trạng chết dần hoặc có thể bùng vỡ bất cứ lúc nào. Trong khi đó, tất cả các nước thoát độc tài cộng sản để chuyển sang thể chế dân chủ đều bừng sống lại về mọi mặt, như những người bị bóp cổ lâu ngày nay được thở lại dưỡng khí trong lành.

Làm sao bảo vệ nổi khi nước cộng sản nào càng rời xa mô hình kinh tế XHCN và chạy theo kinh tế tư bản thì càng rời xa vực thẳm. Chính Trung Cộng đã vất mô hình kinh tế XHCN để chạy theo "kinh tế thị trường với đặc tính Trung Quốc" từ năm 1976, và CSVN bắt chước từ năm 1986. Cái mà tác giả gọi là "thành tựu của 30 năm đổi mới" chính là kết quả của việc ném kinh tế XHCN lại để bỏ chạy đó.

Làm sao bảo vệ nổi khi hiện nay, các lãnh đạo ở tầng cao nhất đều không biết tiến lên CNXH là đi đâu và làm gì. Chính Tổng Bí Thư Đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng đã công khai bộc bạch:“Đến hết thế kỷ này (tức 86 năm nữa) không biết đã có CNXH hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa". Những chính sách gọi là xây dựng XHCN triệt để tại các nước đàn anh tiên tiến chứ không chỉ riêng tại Việt Nam, đều dẫn đến chết đói, lệ thuộc ngoại bang, tụt hậu, băng hoại xã hội, và sụp đổ hoàn toàn như các nước Đông Âu và Liên Xô.

Làm sao bảo vệ nổi khi ĐCSVN, từ lời nói đến việc làm, nhất nhất không còn chút gì là các đặc tính của xã hội XHCN. Các hứa hẹn nền tảng như "Tài sản và phương tiện sản xuất là thuộc về toàn dân" hoàn toàn biến mất trong nền kinh tế tư bản hoang dã hiện nay. Tất cả phục vụ cho nhu cầu vơ vét của tầng lớp "tư bản đỏ" vừa xuất hiện ở mọi cấp. 

Các quan chức với số tài sản lên đến hàng chục tỉ mỹ kim không còn là chuyện lạ nữa, dù họ trên danh nghĩa đã "hiến dâng cả đời cho cách mạng" và không làm gì riêng ngoài đồng lương cán bộ. Cũng vậy, loại hứa hẹn nền tảng như"Giai cấp công nhân, đội tiên phong của nhân dân lao động và của dân tộc Việt Nam, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội" đã nhường chỗ cho một nhà nước tiếp tay các chủ hãng ngoại quốc trấn áp các cuộc tranh đấu đòi quyền lợi chính đáng của công nhân; và một nhà nước xua công an cưỡng chế đất đai của nông dân để giao lại cho giai cấp tư bản đỏ.

Làm sao bảo vệ nổi khi chế độ XHCN hiện nay còn phong kiến gấp trăm lần chế độ mà nó đả phá và thay thế. Thật vậy, đất nước Việt Nam ngày nay có "vua tập thể" hay "tập thể vua", với cả trăm hoàng tộc. Mỗi hoàng tộc có khu vực địa lý, khu vực kinh tế, khu vực quyền hành riêng và theo thể thức "cha truyền con nối". Thế hệ thái tử đảng bắt đầu ngồi vào các ghế nắm quyền và nắm tiền từ độ tuổi 20.

Làm sao bảo vệ nổi khi mà chính tập thể đảng viên đều đã quá chán ngán cái chủ nghiã mà đa số đã không hiểu là gì khi gia nhập; đã hy sinh cả tính mạng, cả cuộc đời của mấy thế hệ vì chủ nghiã đó chỉ để thấy đất nước liên tục nghèo đói, tụt hậu so với láng giềng; và nhất là đã nhận ra chủ nghĩa này luôn sản sinh ra những kẻ cầm quyền cực ác, cực gian trá, và cực đạo đức giả suốt từ Lênin, đến Stalin, đến Mao, đến ông cháu họ Kim bên Triều Tiên, đến Pol Pot xứ Miên, đến tất cả các thế hệ lãnh đạo Cộng Sản Việt Nam. Hệ thống CNXH đã biến tất cả những người dù rất tốt khi gia nhập trở thành những người càng lên cao càng giả dối, tàn ác, và càng mất tính người.

Làm sao bảo vệ nổi khi những quan chức lớn ngã bệnh đều chạy qua các nước tư bản chữa bệnh chứ không dám chữa tại các nước XHCN. Lý do không chỉ vì các nước đó có nền y khoa hơn xa các nước XHCN mà còn vì họ thực sự có y đức. Cũng vậy, làm sao bảo vệ nổi khi chính những người đang viết bài kêu gọi bảo vệ Mác Lê và cả cấp trên của họ đều đang cố gắng gửi con cái đi nước ngoài để được hấp thụ nền giáo dục đặc sắc của các nước "tư bản đang giẫy chết" , và còn dặn dò con ráng tìm cách ở lại để làm đầu cầu chuyển tiền của bố mẹ ra nước ngoài.

Ngày mà dân tộc ta công khai và hoàn toàn tẩy bỏ được chủ nghĩa Mác Lê ra khỏi mọi mặt xã hội, chắc chắn sẽ có nhiều người mừng lắm. Trong số đó, thế nào cũng có cả ông Nguyễn Đức Thắng.


Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link