Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, January 25, 2015

Hãy xem mức độ “tín nhiệm” của người dân VN đối với đảng CS

 

Hãy xem mức độ “tín nhiệm” của người dân VN đối với đảng CS
















Người Xứ Việt (Danlambao) - Muốn biết mức độ tín nhiệm của một người hay một dân tộc đối với một cá nhân hay một tập thể, một chính quyền, thì có nhiều cách trắc nghiệm, nhưng đơn giản và chính xác, rõ ràng nhất, là hãy xem cách xưng hô của họ khi nói đến đối tượng “tín nhiệm” kia, thì sẽ thấy ngay. Sự tín nhiệm luôn đi đôi với sự kính trọng, quý mến, và sự quý mến kính trọng lại luôn được bộc lộ qua cách xưng hô cũng như khi đề cập đến đối tượng đó. Như vậy, chúng ta cũng có thể qua cách người dân xưng hô với các nhân vật lãnh đạo CS, và cách nói của họ về đảng cầm quyền này, thì sẽ thấy rõ lòng tin tưởng và sự quý trọng của người dân Việt với CS như thế nào, mà không cần phải “bỏ phiếu tín nhiệm” chia làm nhiều nấc: tín nhiệm cao, tín nhiệm thấp, tín nhiệm vừa, như những người CS thường làm với nhau.

Qua cách dân gọi, dân xưng hô, và dân nói về các cấp lãnh đạo CS, chúng ta thấy gì? Xin loại trừ những trường hợp đảng viên xưng hô, ca ngợi nhau, hay cả khi khóc thương nhau, có thể vì phép xã giao buộc phải làm, phải nói. Nhưng hầu như những việc làm, lời nói đó cũng mang đầy tính “kịch nghệ”, buộc phải làm để được việc, để có lợi. Tôi không nói họ làm giả, nói giả, nhưng cũng giống như người dân Bắc Hàn phải khóc thật to, thật thảm não khi chủ tịch nước của họ chết thì mới... được mua gạo, mua nhu yếu phẩm! Cũng vậy, khi người dân mình ra phường ra xã xin giấy tờ, hay đến những cơ quan công quyền để lo công việc, thì mặt ai cũng hớn hở tươi cười, nói năng nhẹ nhàng khép nép, cả với những thư ký quèn tuổi chỉ đáng con cháu mình, để nó mới giải quyết công việc cho mình, nhất là còn kèm theo bao thư và lời năn nỉ rất “thành khẩn” thì việc mới trót lọt được! Họ phải làm riết thành thói quen, nên giả trá dần thành tập quán, thành tự nhiên, cái tự nhiên của một diễn viên khi khóc cũng như khi cười trong một vở tuồng kịch! Nhưng cũng không hiếm những trường hợp người dân, hơi có máu “ba đá” một chút, thì sẵn sàng chửi cán bộ như chửi chó, thẳng thừng, hằn học, ném những cái nhìn khinh thị cho CA, cán bộ, mà chúng ta dễ bắt gặp ở ngoài đương hay ở công sở! Còn đại đa số người dân bình thường thì ai cũng thấy rất rõ, rất thường xuyên trong khi chuyện vãn, tranh luận, biểu lộ cảm tưởng, bằng miệng hay trên báo chí “lề dân”, những điểm nổi bật sau đây:

1- Không một lãnh đạo nào là không bị dân gọi là thằng hay con, tùy theo giới tính của đối tượng! Đó là cách xưng hô tột cùng của sự miệt thị, theo cách nói năng cư xử của người VN!

2- Ngoài ra còn có những “nhân vật đại danh từ” khác đi kèm những “trạng từ chỉ thể cách”, nặng nề hơn thế: thằng quỷ, bọn quỷ đỏ, satan, quỷ sứ, bọn cướp, quân cướp, thằng điếm, tên vô học, tên bất nhân, bọn mất nhân tính, bọn gian ác, bọn lưu manh, bọn mafia... rồi thêm chữ CS, hay tên riêng của từng đối tượng họ muốn nói đến, ở liền sau!

3- Không một nhân vật chóp bu CS nào không được dân tặng cho một “biệt danh”, “biệt hiệu” như bác lú, đồng chí rận, tên hèn hạ, tên “tượng đái”, tên mặt lợn, quân bán nước, tên xách dép, bưng bô, tên ba ếch (x), y tá chích dạo, xà mâu, tên thiến heo, quân gian tặc, tên dâm tặc, tên hề... được đặt trước hoặc sau tên “cúng cơm” hay chức danh hiện tại của các “đồng chí nhớn”, để trở thành tên gọi mới do dân đặt cho, tùy theo “đặc tính” của mỗi đối tượng, hay tùy hoàn cảnh được nói tới lúc đó, ví dụ Tổng bí lú, Thủ tướng chích dạo, “đồng chí” hoạn lợn ĐM, Phùng tượng đái, Phùng mặt heo, Chủ tịch Tư sâu. Thậm chí vì quá ghét thù về tội bán nước và tham ô, mà dân còn nói kiểu xách mé khinh miệt như “Phành quang Thung” để chỉ bộ trưởng quốc phòng Phùng Quang Thanh, hay “Hồ chính Mo, Hồ Chính Mi” để gọi ông Hồ! Cũng có khi dân gộp nhiều “đặc tính” vào một tên cho rõ ràng và đầy đủ về bản chất của những vị “quan nhớn”này.

4/ Đối với đảng CS, thì dân VN thường gọi là đảng cướp, đảng mafia, bọn vượn người, bọn khỉ đột, loài sâu bọ, loài chuột đục khoét, loài hoang dã, bọn quỷ đỏ...!

Cứ xét cách xưng hô và gán tên như thế, thì hẳn những “đồng chí lãnh đạo” và cả đảng CS không còn một chút uy tín, một sự nể trọng dù nhỏ nhoi nào của người dân, mà đã bị dân miệt thị, khinh khi và thù ghét đến cùng cực! Ở bên Mỹ, tổng thống Obama cũng bị nhiều người không ưa, nhưng rất hiếm họa có người gọi ông bằng “thằng”, còn những từ nặng hơn thì không thấy, nhưng tổng thống Nga Putin thì có thấy được dân chúng khắp nơi gán một số “thuộc từ” kèm theo tên, ví dụ “tên điếm”, “tên gian ác”...! Nhưng quả thật trên thế giới, không thấy có nước nào mà dân chúng lại khinh khi miệt thị giới cầm quyền như đối với các “lãnh đạo” ở VN! Nhiều khi nghe mà dân chúng thấy ngượng ngùng xấu hổ, vì mình là dân của cái nước có những “lãnh đạo” bị khinh khi như vậy!

Tại sao? Vì đâu nên nỗi? “Không có lửa sao có khói”? Có LỬA chứ, mà lại LỬA LỚN bốc cao khiến không một ai không thấy, không một nước nào trên thế giới mà không biết về VN là nước CS chậm tiến, đói nghèo, không có tự do, nhân quyền, chính quyền bán nước, ắt phải có NHIỀU KHÓI, và gây cay mắt cho nhiều người, nhất là người dân trong nước thì bị trào nước mắt và khó thở ngày đêm, vì “khói bụi và ô nhiễm” do CS gây ra!

Các ông bà CS đã làm gì? Cướp của, giết người, phá nát đất nước, thậm chí là đem lãnh thổ, lãnh hải của tổ tiên VN đã xây dựng bằng bao máu xương, mồ hôi nước mắt đi bán cho bọn giặc Tàu, kẻ thù truyền kiếp của dân tộc VN để mưu cầu danh, lợi, địa vị cá nhân! CS đã đưa dân tộc VN đến lầm than, lạc hậu, thụt lùi hàng trăm năm so với các nước lân cận, từ một nước đứng dầu ở vùng Đông Nam Á, nay sau 40 năm CS, đã trở thành hạng bét về mọi phương diện, và có nguy cơ mất nước nay mai, do những cam kết bí mật tại hội nghị Thành Đô giữa hai đảng CS Tàu và Việt, để sáp nhập VN làm quận huyện của Tàu vào năm 2020, mà Tàu Cộng đã cho lộ tin trên báo chí khiến cả thế giới đều biết! Trên thực tế cũng được chứng minh bằng cách CSVN đang rước quân xâm lăng vào chiếm ngụ từng phần lãnh thổ của VN: vùng thượng du Bắc Việt đã giao nhiều rừng núi cho Tàu, Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc đã trở thành lãnh thổ Tàu, một phần vịnh Bắc Bộ, và Hoàng Sa-Trường Sa Tàu chiếm gần hết, chúng đã thực hiện xong ý đồ là làm quân cảng, phi trường để đổ quân và khống chế biển Đông mà VN không động thủ! Trong khi với VNCH chỉ cần thấy bóng quân Tàu xuất hiện năm 1974, là Quân Đội miền Nam đã nổ súng khai chiến để tự vệ và để xác nhận chủ quyền biển đảo. Ngày 19 tháng 1 năm 1974, 74 người lính VNCH đã bỏ mình ngoài biển khơi vì bảo vệ non sông! Năm nay cũng ngày 19 tháng 1 vừa qua, một số người dân làm lễ tưởng niệm những anh hùng tử sĩ đã hiến thân cho Tổ Quốc, thì bị chính cầm quyền Hà Nội cho đầu gấu, công an giả thường dân đến giằng xé và dẫm đạp lên vòng hoa tưởng niệm các chiến sĩ trận vong, để xác định nhà cầm quyền này là tay sai của giặc Tàu, và nói lên sự tự nguyện làm cu li, nô lệ cho giặc để chống lại đất nước, chống lại người dân! Vùng Tây Nguyên quân Tàu đã chiếm làm cứ địa mà ngay cả nhà cầm quyền VN còn không được vào! Như vậy đã quá rõ mặt bọn giặc là các người, hỡi CSVN!

Không thể còn sự trơ trẻn nào hơn nữa, khi cả băng lãnh đạo CS đã lũ lượt qua Tàu nhận lệnh, và về nước thì trấn áp người dân yêu nước chống xâm lược, như nhà báo Điếu Cày, Ls Cù Huy Hà Vũ, như LS Lê Quốc Quân, LS Nguyễn Văn Đài, Phạm Thanh Nghiên, Mẹ Nấm, nhất là chị Bùi Hằng, em Phương Uyên, các thanh niên, sinh viên Công Giáo ở Vinh, và còn rất nhiều tù nhân lương tâm khác đang bị hành hạ trong nhà tù CS trên khắp nước! Chối cãi làm sao được, mà các người còn cố lòe bịp dân? Càng dẻo miệng tuyên truyền, các người càng xác minh tội ác của mình: phản quốc, hại dân, gian ác, lừa đảo! Tội của các người trời không thể dung, đất không thể tha, người dân Việt thâm thù CS đến ngàn đời, vì hậu quả tội ác của các người đã gây ra: bán nước, diệt dân!

Không cần bỏ phiếu tín nhiệm, không cần trưng cầu dân ý, chỉ nhìn vào cách người dân xưng hô với cán bộ các người, nhìn vào những bài viết “chúng tôi muốn biết”, hay “chúng tôi không thích, không ưa CS” mà hàng ngày người dân “gửi thư ngỏ” cho các người, ngập tràn trên các trang mạng, thì biết rõ lòng dân đã căm hận nòi CS các người như thế nào rồi! Nhiều nơi hàng ngàn dân đã cùng đứng lên chống lại bọn cai trị ở địa phương để giữ nhà, giữ đất như ở Hà Nội, Nghệ An, Hà Tĩnh, Ninh Thuận, miền Tây! Có giết dân cũng không thể triệt hết được dân, người này ngã xuống sẽ có nhiều người khác đứng lên! Lấy oán báo oán thì oán chồng chất; lấy giết chóc, bách hại mà đối với dân, thì tội trạng của các người sẽ thànhrừng cây khô, thành biển xăng dầu để đốt cháy, thiêu rụi các người mà thôi!

Chỉ còn một con đường thoát cho các người, là từ bỏ chủ nghĩa CS bất nhân, từ bỏ lòng tham vô độ của các người, trả lại quyền sống, quyền quyết định vận mệnh đất nước cho người dân, để dân tự quyết về sinh mệnh của họ, và vận mệnh của đất nước, để giảm độ nóng của lòng dân, thì các người mới có cơ hội tồn tại mà hưởng những của cải đã thu cướp được. Hãy khôn ngoan như những nhà lãnh đạo Miến Điện mà biết ký thác sinh mệnh của các người cho những người yêu nước, được lòng dân, hầu họ bảo đảm sự sống cho các người, với điều kiện các người phải từ bỏ việc độc quyền cai trị đất nước! Hãy nghe cổ nhân dạy: tham thì thâm, đừng già néo đứt dây, như Gaddafi chui vào cống rồi, thì khi ra sẽ chỉ còn là cái xác không hồn bê bết máu của chính mình! Hãy bình tâm mà nhìn lại cách hành xử của đảng CS các người với đồng chí của mình đi: một thượng tướng CA đầy quyền uy Phạm Quý Ngọ chết không kịp ngáp, một lãnh đạo “ban Nội chính TƯ chống tham nhũng” Nguyễn Bá Thanh, đang hung hăng “hốt hết” rồi bỗng tay trắng và lòng đầy uất hận, phải leo lên chuyến tàu suốt về bên kia thế giới không kịp chào biệt ai, và vừa hôm qua, một Nguyễn Hữu Thắng “lãnh đạo đường sắt” ngồi chết trên bàn làm việc mà không kịp trối trăn với vợ con được một lời, giữa “thủ đô” Hà Nội đầy an ninh với bảo vệ! Ai trong các người dám quả quyết sẽ không rơi vào những trường hợp ấy, một khi đã “tứ bề thọ địch”? Trông người mà nghĩ đến ta, Ngọ, Thanh, Thắng…, có ai nghĩ rằng mình sẽ như vậy không? Do Trời cả thôi, gieo nhân nào thì gặt quả ấy, gieo gió thì gặt bão, tất cả là luật vay trả của Đấng Tối Cao đầy quyền năng và chí công, chẳng một ai thoát được, và Ngài sẽ là người thay ý dân để trị tội kẻ gian ác!

Năm mới, các người hãy có “tư duy mới”, sao cho kịp vì đã quá trễ, thời gian không đợi ai đâu! Giữa CS Tàu hung bạo bất nhân, và tuyệt đối không tin dùng các người khi nó đã nắm được cái hèn yếu, bất trung của các người, với người dân có lòng nhân ái và rộng lượng, hãy chọn một! Nếu là người khôn ngoan và biết lo thân, thì mỗi cán bộ hãy nhìn thẳng vào “mức độ tín nhiệm” của dân, để thấy rõ số phận của mình, mà chuẩn bị cho tương lai của mình và thân nhân, con cháu mình! Trời kêu kẻ nào thì kẻ ấy phải dạ, không trì hoãn hay trốn tránh được đâu, không tin thì hỏi Quý Ngọ, Bá Thanh đi sẽ rõ! Ai mà chẳng phải ăn uống, đi lại, chẳng lẽ các người tự chui vào hộp đóng nắp niêm phong mà sống? Nếu cứ để tự nhiên thì hầu như đại đa số các người cũng đã tự mình bước đến gần cửa mồ rồi! Ở cái tuổi 60, 70 cuộc đời như bóng câu cửa sổ, như cái bóng đã ngả về chiều, mà có trẻ trung khỏe mạnh thì một cơn gió ác được ông Trời gửi “tặng” cho, thì cũng không còn có sức để sài được những của tiền hàng núi đã phải dày công thu tích cả đời! Hãy xem hiện tại: toàn thể các vị cũng đang đau đầu nhức óc, ăn không ngon, ngủ không yên, nhìn đâu cũng thấy địch thù chặn lối, còn gì là an lành hạnh phúc nữa? Những đồng tiền bất nhân, bất chính nó sẽ tự “đội nón ra đi”, và còn gieo họa cho kẻ đã cướp chiếm nó từ tay người khác một cách bất công vô đạo!

Thôi, dân nói ít, “lãnh đạo” hiểu nhiều, ai có thân người ấy tự lo, không ai cứu được mình, kể cả vợ con, thân nhân, đồng chí của mình; quyền uy và tiền của cũng không đổi được mạng sống và sự bình an cho mình cũng như cho gia đình, nếu cái đức đã cạn, cái tội thì chất chồng! Nguyễn Bá Thanh là tấm gương lớn cần soi chung




Cái chết của Cục trưởng Đường Sắt Nguyễn Hữu Thắng

















CTV Danlambao - Ông Nguyễn Hữu Thắng treo cổ chết trong phòng làm việc. Đó là thông tin sơ khởi từ báo chí. Tại hiện trường công an cho biết tìm thấy được một sợi dây lõi đồng bọc nhựa màu trắng.

Những thông tin của báo lề đảng về cái chết của ông Nguyễn Hữu Thắng cho thấy có nhiều nghi vấn. Tuổi trẻ Online viết rằng "Qua khám nghiệm hiện trường, cơ quan công an thu được một dây nhựa màu trắng bọc hai lõi đồng ở khu vực phòng làm việc của ông Thắng. Những dấu hiệu này cho thấy nhiều khả năng ông Thắng tự vẫn bằng cách thắt cổ." (1) và PLO chạy tít "Nghi vấn Cục trưởng Đường sắt Việt Nam tự sát" (2).

Nghi vấn đặt ra là nếu một người thắt cổ tự tử thì rất đơn giản là khung cảnh tại hiện trường phải là một người đang thắt cổ chết. Không thể nào có cái gọi là thu được một sợi dây nhựa ở khu vực phòng làm việc! 

Do đó, câu hỏi được đặt ra là vì sao ông Thắng chết? Tại sao lại có kiểu thông tin"cơ quan công an thu được một dây nhựa màu trắng bọc hai lõi đồng ở khu vực phòng làm việc của ông Thắng" để  tạo ấn tượng (vô lý) về nguyên nhân cái chết?

Chính vì sự vô lý này nên mới dẫn đến kiểu thông tin nửa vời như "được phát hiện chết trong tư thế treo cổ tại phòng làm việc." (2) thay vì nói rõ - "ông Thắng treo cổ tự tử".

Theo truyền thông lề đảng, ông Thắng được phát hiện chết bởi nhân viên vệ sinh vào tối 22 tháng 1. Từ Bộ trưởng, các Thứ trưởng Bộ GTVT và các quan chức Cục Đường sắt Việt Nam đã có mặt tại hiện trường sau khi nghe tin và Bộ GTVT sau đó ra thông báo trong thời gian gần đây ông Thắng không thể hiện vấn đề gì bất thường. Điều này ngược lại với một số nguồn tin từ đồng nghiệp là ông Nguyễn Hữu Thắng có vấn đề sức khỏe và có dấu hiệu bị trầm cảm thời gian gần đây (3)

Tuy nhiên, vào tháng 5 năm ngoái đích thân Bộ trưởng GTVT Đinh La Thăng đã công khai phê bình ông Nguyễn Hữu Thắng về việc ông Thắng đã có những Phát ngôn không đúng và thiếu trách nhiệm về dự án đường sắt đô thị Cát Linh- Hà Đông.

Dự án này đã có những chậm trễ trong giải phóng mặt bằng, kéo dài thời gian thi công, làm tăng tổng mức đầu tư, đội giá hơn 300 triệu USD (từ 552 triệu USD lên tới 891 triệu USD, tăng 339 triệu USD) và Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải đã có văn bản yêu cầu Bộ GTVT, UBND TP Hà Nội kiểm điểm nguyên nhân, làm rõ trách nhiệm.

Sau đó, vào ngày 25-4 ông Thăng đã ký Quyết định số 1552/QĐ-BGTVT về việc tạm đình chỉ chức Cục trưởng Cục Đường sắt Việt Nam đối với ông Nguyễn Hữu Thắng.

Ông Nguyễn Hữu Thắng sinh ngày 1/5/1955, quê tại xã Điện Hồng, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam. Ông được bổ nhiệm giữ chức Cục trưởng đường sắt Việt Nam vào tháng 6/2010 và dự trù nghỉ hưu trong năm 2015.



Đừng tâm tư...






















 

 

 


 

Vì đâu đạo đức xã hội xuống cấp như hiện nay?

 

Vì đâu đạo đức xã hội xuống cấp như hiện nay?

Anh Vũ, thông tín viên RFA
2015-01-25
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
01252015-today-moral-degradation.mp3 Phần âm thanhTải xuống âm thanh
Lễ tốt nghiệp một trường đại học địa phương được tổ chức tại Văn Miếu ở Hà Nội vào ngày 18, năm 2014. Ngôi đền là nơi mà các trường đại học lâu đời nhất của Việt Nam được thành lập vào thế kỷ 11 dưới triều Lý.
Lễ tốt nghiệp một trường đại học địa phương được tổ chức tại Văn Miếu ở Hà Nội vào ngày 18, năm 2014. Ngôi đền là nơi mà các trường đại học lâu đời nhất của Việt Nam được thành lập vào thế kỷ 11 dưới triều Lý.

AFP
Chính phủ vừa đặt mục tiêu đến 2020 ngăn chặn xong và đến năm 2030 đẩy lùi được sự xuống cấp đạo đức xã hội, theo tinh thần Nghị quyết số 33 năm 2014 của Đảng CSVN.
Nguyên nhân do đâu đạo đức xã hội đã xuống cấp trầm trọng và đã trở thành vấn đề cấp nhà nước?

Ở VN trong thời gian qua, sự xuống cấp về đạo đức xã hội đã trở thành vấn đề được dư luận xã hội hết sức quan tâm.

Thực trạng vấn đề đạo đức xã hội hiện nay
Chưa bao giờ các hành vi vô nhân tính, vô đạo đức trong các mối quan hệ xã hội, kể cả giữa những người thân trong gia đình lại xuất hiện với một tần xuất dày đặc trên báo chí như hiện nay.
Đứng trước thực trạng này, Chính phủ vừa ban hành nghị quyết về chương trình hành động thực hiện nghị quyết số 33 của Trung ương Đảng. Theo đó, Chính phủ đã đặt mục tiêu đến năm 2020 sẽ ngăn chặn xong và đến năm 2030 sẽ đẩy lùi được sự xuống cấp của đạo đức xã hội.
Đánh giá về thực trang vấn đề đạo đức xã hội ở VN hiện nay, PGS. TS. Sử học Hà Minh Hồng, Trường Đại học KH-XH & Nhân văn thấy rằng, việc xuống cấp đạo đức xã hội là điều có thật. Ông cho biết:
Cái gọi là xuống cấp của đạo đức xã hội là điều có thật và cái dấu hiệu này thậm chí còn được một số người quan trọng hóa cho rằng tình trạng xuống cấp nghiêm trọng. Và người ta đánh động đến các ngành, đặc biệt là ngành giáo dục
PGS. TS. Sử học Hà Minh Hồng
“Cái gọi là xuống cấp của đạo đức xã hội là điều có thật và cái dấu hiệu này thậm chí còn được một số người quan trọng hóa cho rằng tình trạng xuống cấp nghiêm trọng. Và người ta đánh động đến các ngành, đặc biệt là ngành giáo dục, đặc biệt là hệ thống nhà trường, đặc biệt là những người được đào tạo, được giáo dục, tôi cho rằng họ có cơ sở của người ta. Nhưng về phía tôi thì thấy rằng trong thực tế chúng ta có nhiều cái tốt đẹp, nhiều cái thiện, nhiều người tốt, nhiều sự việc thì trên thực tế nó bị chìm nghỉm đi. Còn những cái xấu kia thì nó nổi trội lên như thế.”

Nhà báo Nguyễn Thế Thanh, nguyên Phó giám đốc Sở VHTT cho biết suy nghĩ của mình, bà nói:
“Tôi nghĩ một khi đạo đức xã hội xuống cấp thì mình phải thừa nhận nó thôi chứ chối cãi thế nào được. Thế nào là xuống cấp? Tức là: vợ giết chồng, chồng giết vợ, cha mẹ giết con cái, con cái giết cha mẹ chỉ vì không được chia một mảnh đất cho nó công bằng, theo như nhận thức của họ. Theo tôi nghĩ, đạo đức xã hội thế là xuống cấp rồi.”
Khi được hỏi, phải chăng vấn đề giáo dục là nguyên nhân chủ yếu dẫn đến tình trạng này?
Hình ảnh cô giáo tiểu học (ảnh minh họa/hiephoabacgiang.edu.vn)
Hình ảnh cô giáo tiểu học (ảnh minh họa/hiephoabacgiang.edu.vn)

Không đồng ý với quan niệm đó, bà Nguyễn Thế Thanh chia sẻ:
“Tôi không tin điều đó đâu, thế cái ông BS. ở phòng mạch Cát tường là cái gì đấy? Ông ấy có là trí thức không? Ông ấy là thạc sĩ y khoa đấy chứ! Cái anh chàng sinh viên chặt tay người ta để cướp có là trí thức không? Trí thức đấy chứ! Cho nên cái việc gây ra tội ác, người có lòng ích kỷ nó không chọn người có bằng cấp hay người không có bằng cấp để nó chen vào. Tôi tin rằng sự tử tế nó có cả ở những người chữ ít, nó có cả ở những người chữ nhiều. Vấn đề ở đây là gì? Là chúng ta dạy họ làm người, đã làm người thì dù giàu hay nghèo, dù là nhiều chữ hay ít chữ, thì là người chỉ được phép làm những điều như thế này thôi!”

Cái việc gây ra tội ác, người có lòng ích kỷ nó không chọn người có bằng cấp hay người không có bằng cấp để nó chen vào. Tôi tin rằng sự tử tế nó có cả ở những người chữ ít, nó có cả ở những người chữ nhiều
bà Nguyễn Thế Thanh
Nguyên nhân xa gần
Trả lời câu hỏi, nguyên nhân do đâu khiến cho đạo đức xã hội ở VN đã xuống cấp tới mức báo động như hiện nay?
Khả năng quản lý và thực thi pháp luật của nhà nước hiện nay không đáp ứng nổi là nguyên nhân chính

TS. Kinh tế Nguyễn Hữu Nguyên, cho biết:
Tôi cho rằng chính cái quản lý và thực thi pháp luật xuống cấp, chứ không phải pháp luật của chúng ta xuống cấp. Nếu chúng ta giở các bộ luật Hình sự hay Hiến pháp của các nước sẽ thấy, bao giờ Hiến pháp cũng hướng tới Chân, Thiện, Mỹ. Không có Hiến pháp nước nào cho phép những cái đó cả. Nhưng mà ở ta nó vẫn diễn ra, thì chứng tỏ bộ máy của cơ quan quản lý để thực thi pháp luật nó đã xuống cấp. Xuống cấp ở cái đó, tôi cứ nói thẳng thắn là xuống cấp ở khả năng quản lý và thực thi pháp luật.
Đây là hệ quả của nhiều vấn đề, cả ở giáo dục, quản lý nhà nước kể cả về mặt lý luận. TS. Giáo dục Nguyễn Việt Hùng cho hay:
Tôi cho rằng chính cái quản lý và thực thi pháp luật xuống cấp, chứ không phải pháp luật của chúng ta xuống cấp.

TS. Kinh tế Nguyễn Hữu Nguyên
“Trong trường học môn Đạo đức thì biến thành môn Giáo dục công dân, khô khan, công thức và sơ cứng. Tôi còn không hiểu nổi, thì làm sao các cháu thiếu niên nhi đồng họ hiểu được? Trong tổ chức đoàn thể chúng ta thử nhìn lại xem cơ quan nhắc nhở nhau về đạo đức được mấy lần? Đi trễ về sớm triền miên, vi phạm quy định của tổ chức hay có cách sống ích kỷ, vô cảm rất nhiều nhưng ai nhắc nhở? Và cuối cùng là chuẩn thang giá trị về đạo đức thay đổi mà không ai đánh giá, không ai kiểm soát và không ai nhắc nhở. Cho nên, những cái đó nó làm cho sự ích kỷ, vị kỷ của con người trong KT thị trường trở thành bộc phát. Chính do như thế nó trở thành thách thức xã hội.”

Theo Tạp chí CS, nguyên nhân chủ quan của vấn đề đạo đức xã hội xuống cấp là do: “Cán bộ, đảng viên thiếu tu dưỡng, rèn luyện, giảm sút ý chí chiến đấu, quên đi trách nhiệm, bổn phận trước Đảng, trước nhân dân. Việc tổ chức thực hiện các chủ trương, chính sách của Đảng, Nhà nước ở một số nơi chưa đến nơi đến chốn, kỷ cương, kỷ luật không nghiêm, nói không đi đôi với làm, hoặc làm chiếu lệ."

Việc cạnh tranh không lành mạnh giữa các cá nhân, trong điều kiện chưa có nền tảng về đạo đức, pháp luật là nguyên nhân cơ bản nhất, bà Nguyễn Thế Thanh cho biết:
Trong trường học môn Đạo đức thì biến thành môn Giáo dục công dân, khô khan, công thức và sơ cứng. Tôi còn không hiểu nổi, thì làm sao các cháu thiếu niên nhi đồng họ hiểu được?
TS. Giáo dục Nguyễn Việt Hùng
“Vì sao nó xuống cấp thì là vì, khi chúng ta đi vào kinh tế thị trường thì chúng ta phải chấp nhận có sự cạnh tranh, nhưng là sự cạnh tranh lành mạnh, có đạo đức, có pháp luật. Nhưng ta chưa xây dựng đầy đủ cái nền tảng ấy cho nên người ta cứ chăm chăm vào cái cạnh tranh mà thôi. Để có một đồng lương cao hơn, một chỗ làm tốt hơn… thì người ta phải cạnh tranh rất nhiều. Nhưng thay vì cạnh tranh bằng năng lực, bằng chuyên môn thì người ta có thể làm theo cách khác. 

Đó là có những người đạo đức kém, năng lực thì vừa phải thậm chí kém nhưng vẫn được đưa vào những vị trí quan trọng. Và khi họ vào những vị trí quan trọng ấy thì tự nhiên người ta sẽ hành xử như cái đã đưa người ta lên”

Nói về vai trò của truyền thông trong vấn đề góp phần chặn đứng sự xuống cấp của đạo đức xã hội, TS. Nguyễn Việt Hùng cho hay:
“Chúng ta phải tôn vinh người làm nghĩa cử hào hiệp, tốt phải khen, xấu phải chê. Chứ nếu còn không, người ta làm tốt không khen, người vi phạm đạo đức không chê, không lên án thì tất cả mọi người ngang nhau, đồng thau lẫn lộn, Thiện Ác lẫn lộn. Và như thế nó sẽ không tạo thành sức mạnh động lực để người ta tôn vinh cái hay, cái đẹp.”

Đạo đức là tập hợp những quan điểm về thế giới, về cách sống của một xã hội, nhờ đó con người có thể  điều chỉnh hành vi của mình sao cho phù hợp với lợi ích của cộng đồng xã hội. 

Trong một xã hội có đạo đức chuẩn mực, thì lòng nhân đạo sẽ lan tỏa, ngấm dần dần vào trong tâm hồn, vào hành động của mỗi con người. Như thế, xã hội sẽ dần dần trở nên an bình, ổn định hơn và cái ác sẽ bớt dần đi, lúc ấy cái ác sẽ không còn là điều phổ biến và tràn lan như hiện nay.


__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

“Chuyện tử tế” ngày nay


“Chuyện tử tế” ngày nay

Mặc Lâm, biên tập viên RFA
2015-01-24
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
VHNT01242015.mp3 Phần âm thanhTải xuống âm thanh
tran-van-thuy-622.jpg
Đạo diễn Trần Văn Thủy.
Courtesy apl.edu.vn

Nhiều vấn đề bức bối

Trong những năm vừa qua nhân sĩ trí thức Việt Nam đã lên tiếng lo ngại cho việc xuống cấp đạo đức, văn hóa suy đồi nghiêm trọng trong xã hội Việt Nam. Những chuyện đáng buồn từ trường học cho tới mặt bằng xã hội từ chính quyền cho tới hệ thống truyền thông, giải trí đâu đâu cũng xảy ra những vấn đề bức bối không thể chấp nhận.

Mời quý vị theo dõi cuộc mạn đàm giữa Mặc Lâm và đạo diễn Trần Văn Thủy, tác giả cuốn phim “Chuyện tử tế” phát hành từ hơn 30 năm trước nhưng nay nhìn lại vẫn thấy như cuốn phim nói về cuộc sống hôm nay. Trước tiên đạo diễn Trần Văn Thủy nhận xét:

Trần Văn Thủy: Tôi thấy có lẽ vào thời điểm hiện tại những bi kịch của xã hội, những chuyện trên báo đài và trong các phương tiện thông tin đại chúng đưa ra các mặt trái của xã hội, tệ nạn, những chuyện hiếp đáp nhau và những chuyện đau lòng nhiều quá.

Theo sự hiểu biết trải nghiệm cũng như cái ám ảnh của tôi thì một đất nước có trở nên hấp dẫn hay không, có hạnh phúc hay không cái quan trọng nhất là mối quan hệ giữa người với người, cái tình người. 

-Đạo diễn Trần Văn Thủy
Đúng là thời điểm hiện tại thì tự nhiên nó rộ lên đề cao sự tử tế. Truyền hình thì có chương trình “Việc tử tế” và gần đây thì người ta nhắc nhiều lắm kể cả những tổ chức xã hội dân sự có quan tâm họ mời tôi đến để chiếu phim, nói chuyện, mạn đàm. Không phải ngẫu nhiên mà bây giờ lại quan tâm đến chuyện tử tế, coi như một đề tài nóng bởi vậy cho nên vừa rồi theo lời mời của một số diễn đàn thì tôi có trao đổi tham luận và có một số suy nghĩ như thế này:

Nếu mà nói về sự tử tế thì nó là vấn đề của nhân loại, nó lớn lắm và nếu nói vể sự tử tế tận cùng tới cái góc khuất của đời sống thì nó cũng sẽ đụng tới vấn đề chính trị. Đấy là qua cái trải nghiệm của tôi mà nhất là Việt Nam khi bàn vể chuyện tử tế, bàn về nếp sống văn hóa, sự ứng xử văn hóa thì thực ra nó không phải là vấn đề nhỏ.

Theo sự hiểu biết trải nghiệm cũng như cái ám ảnh của tôi thì một đất nước có trở nên hấp dẫn hay không, có hạnh phúc hay không cái quan trọng nhất là mối quan hệ giữa người với người, cái tình người. Tôi nghĩ chưa chắc một đất nước giàu nhất to nhất hay đông dân nhất hay đánh nhau giỏi nhất…mà ở xứ sở nào có tình người tốt đẹp thì người ta tìm thấy hạnh phúc và người ta coi là nơi đáng sống nhất.

Mặc Lâm: Trong lúc xã hội bàn cãi một cách rộng rãi về chuyện tử tế thì truyền thông có nhắc lại cuốn phim cùng tên của ông đã làm hơn 30 năm trước hay không?

Trần Văn Thủy: Gần đây người ta bàn rộ lên chuyện tử tế thì tôi đôi khi trở thành mục tiêu cho người ta đàm tiếu. Thường thường người ta đặt ra cho tôi câu hỏi: Tôi hỏi ông cái xã hội bây giờ so với hơn 30 năm trước khi ông làm “Chuyện tử tế” thì bây giờ nó tốt lên hay xấu đi? Tôi cũng thẳng thắn mà thưa rằng 30 năm trước đây tuy nghèo thật, khó khăn đời sống vất vả hơn nhưng tình người, cách đối xử giữa con người với nhau nó tốt hơn bây giờ. Bây giờ đời sống đi lên nhưng về mặt tình người, về mặt đạo đức, ứng xử thì nó tệ hơn ngày xưa. Rõ ràng bây giờ trộm cắp hơn, tệ nạn hơn, tham nhũng hơn, nhiều chuyện bất nhẫn hơn. Đấy là một nghịch lý.

20130601165840-chuyen-tu-te-400.jpg
Một cảnh trong phim Chuyện Tử Tế. Screen capture.

Có lẽ tôi là người khởi xướng cái đề tài này cách đây 30 năm mà tôi phải xin thưa với quý thính giả rằng thời tôi làm bộ phim có tên là “Chuyện tử tế” thì mọi người nhìn tôi bằng con mắt ít thiện cảm và cũng ít sự chia sẻ.

Những người có trách nhiệm trong chính quyền về phương diện điện ảnh gây khó khăn cho tôi rất nhiều. Mà bộ phim cho tới giờ phút này cũng không nhận được một vinh danh, một đánh giá nào chính thức của các Liên hoan phim hay các hội đoàn về điện ảnh.

Tôi nghĩ rằng cái quan trọng nhất là giữa người với người. Sự ứng xử, lòng tốt, sự tử tế…thậm chí tôi viết trong lời mở đầu của cuốn phim có một đoạn nguyên văn mà tôi còn thuộc lòng như thế này:

“Từ rất xa xưa cha bác có dạy rằng tử tế vốn có trong mỗi con người, mỗi nhà, mỗi giòng họ, mỗi dân tộc. Hãy bền bĩ đánh thức sự tử tế đặt nó lên bàn thờ tổ tiên hay trên lễ đài của quốc gia bởi thiếu nó, một cộng đồng dù có những nỗ lực tột bực và chí hướng cao xa đến mấy thì cũng chỉ là những điều vớ vẩn. Hãy hướng con trẻ và cả người lớn đầu tiên vào việc học làm người, người tử tế, trước khi mong muốn và chăn dắt họ trở thành những người có quyền hành giỏi giang hoặc siêu phàm.

Tương tác giữa văn hóa và sự tử tế

Mặc Lâm: Thưa ông xét trên bình diện xã hội thì sự tử tế có liên quan mật thiết thế nào đối với văn hóa, nhất là trong thể giới văn minh ngày nay sự tử tế được xem như là khởi điểm của ứng xử trong cộng đồng?

Trần Văn Thủy: Cái chìa khóa cho xã hội đi lên là vấn đề văn hóa. Tất nhiên giữa văn hóa và sự tử tế nó có sự tương tác. Một người tử tế thì không thể nào thiếu văn hóa được. Tủ tế là đỉnh điểm của văn hóa. Trong bản thân người được gọi là có văn hóa không thể nào thiếu sự tử tế được. Đây là một đề tài lớn lắm anh Mặc Lâm ạ, đề tài của nhân loại, tuyệt đối không phải là đề tài nhỏ.

Cái chìa khóa cho xã hội đi lên là vấn đề văn hóa. Tất nhiên giữa văn hóa và sự tử tế nó có sự tương tác. Một người tử tế thì không thể nào thiếu văn hóa được. Tủ tế là đỉnh điểm của văn hóa. 

-Đạo diễn Trần Văn Thủy
Thế nhưng ở Việt nam đã lâu rồi ai nói cái gì cứng một tí, lệch lề phải lể trái một tí thì “Ối giời ôi chuyện chính trị” hoặc là “không nói chuyện chính trị” hay “không thích chuyện chính trị”. Khổ, chính trị nó có tội vạ gì đâu? Xã hội Việt Nam bây giờ nếu mà luận bàn sơ sơ hay nói chuyện phiếm lề đường quán nước thì không sao nhưng bất kỳ một để tài gì mà nói đến sự tận cùng của nó thì đều đụng đến cái gọi là chính trị.

Mặc Lâm: Thưa có lẽ vì vậy mà chính quyền đang kêu gọi thực hiện theo nghị quyết vực dậy đạo đức nơi công sở cũng như thực hiện đời sống văn hóa mọi nơi…đem chính trị hướng dẫn văn hóa đôi khi cũng thuyết phục người dân phải không ạ?
Trần Văn Thủy: Tôi nói thì nó hơi ngược tí anh Mặc Lâm ạ. Ở Việt Nam đã từ lâu rồi người ta quan niệm rằng văn hóa là một phạm trù của chính trị. Một phạm trù nhỏ bé trong chính trị và chính trị phải lãnh đạo văn hóa, điều đó xã hội Việt Nam xem là mặc nhiên từ lâu rồi nó là như thế. Có lúc tôi đã nghĩ như thế này: hình như không hoàn toàn là như thế mà hình như chính trị là một phạm trù của văn hóa. Nếu như một nền chính trị mà không mang màu sắc văn hóa, không mang tinh thần nhân văn, nhân đạo, tiên tiến thì không thể nào có một cái thứ chính trị chân chính được.

Nếu cứ quan niệm đặt chính trị lên trên, rồi thì văn hóa phải đi theo chính trị thì một đất nước có một nền văn hóa tốt sẽ không thể nào có một nền chính trị dở được và cũng không thể sản sinh ra chính trị gia tồi được cho nên cái văn hóa nó phải bao trùm lên. Tôi nghĩ rằng nó bao trùm lên mọi mặt của đời sống xã hội chứ không riêng những phạm trù nào đâu. Phải nói rằng đến bây giờ chúng ta ý thức được điều đấy thì cũng là may mắn nhưng cũng quá muộn.

Mặc Lâm: Ông có vẻ bi quan nhưng tôi vừa đọc một bản tin nói về người dân Sài Gòn kéo một tên trộm dưới sông lên và thấy anh ta lạnh quá có người cởi áo ra cho anh ta nữa. Đây là một sự tử tế tuy ít nhưng vẫn xảy ra phải không?

Trần Văn Thủy: Anh gợi ra cái chuyện một số bà con đã lấy áo cho người ăn trộm thì nó là cái chuyện quý mà nó không phải là ít đâu những người tốt trong xã hội còn nhiều nếu không có chắc chúng ta không sống nỗi. Tôi xin thưa cũng trong bộ phim vừa nhắc đến là bộ phim “Chuyện tử tế” cách đây hơn 30 năm có một đoạn nguyên xi cái hình và lời của nó như thế này; “Xung quanh chúng ta có nhiều người tử tế lắm chứ! Những người tử tế chính là những người bất hạnh, nghèo khó. Họ chính là những người khát khao sự tử tế hơn ai cả.

Tôi vẫn tin đời sống còn rất nhiều người tử tế nhưng tôi muốn nhấn mạnh đến vai trò của người trí thức, vai trò của thông tin đại chúng, vai trò báo chí phát thanh truyền hình và đặc biệt là vai trò của người cầm quyền. Tôi nghĩ trong một đất nước, trong một gia đình, vai trò của người cầm quyền rất là quan trọng nếu anh không gương mẫu thì xã hội không thể tốt đẹp lên được.

Nhưng bây giờ nhìn vào những người cầm quyền thì đâu có nhiều gương tốt? Phần lớn những người tốt thì tiếng nói của họ đâu phải là tất cả và nhiều khi nổi lên những chuyện băng đảng rồi chạy quyền chạy chức, rồi tham nhũng. Để làm sao xã hội nó tốt lên được, để làm sao xã hội mà văn hóa và sự tử tế nó có đất tồn tại, thì có lẽ người cầm quyền chịu trách nhiệm rất là quan trọng. Bên cạnh sự khích lệ sự tử tế có lẽ phải bàn đến việc tạo ra một môi trường để con người ta có thể sống tử tế được. Nếu không có môi trường để con người ta sống tử tế, người ta đói rách quá người ta bần hàn quá, bất công ngạt thở quá thì làm sao người ta sống tử tế được mà cái này thì tôi nghĩ trách nhiệm của người cầm quyền.

Mặc Lâm: Như ông nói thì hình như vai trò của người dân trong xã hội không mấy quan trọng trong việc ứng xử với nhau một cách tử tế. Dù sao thì trong mỗi cá thể phải tự chịu trách nhiệm trong cách ứng xử của mình thưa ông?

Trần Văn Thủy: Tôi thấy anh Mặc Lâm hôm nay lại nhắc nhiều đến trách nhiệm và hiện trạng của người bình thường. Vâng, tôi rất chia sẻ và tán thành với anh bởi vì tất cả chúng ta đều có trách nhiệm đối với vần đề thịnh suy, tốt xấu của xả hội. Tôi là người có chính kiến và tôi nghĩ đầu tiên phải là người câm quyền. Thượng bất chính, hạ tất loạn.

Thưa anh nếu như dân chúng, trí thức và những người có lòng không được tự do trình bày cái ý kiến của mình tức là lại đụng đến vấn đề lớn là vấn dề tự do ngôn luận ở Việt Nam, thì không có cách nào xây dựng một xã hội có văn hóa và có sự tử tế được đâu. Nếu bây giờ chỉ nói theo lề phải, chỉ nói theo văn bản, chỉ nói theo đường lối chính sách tại vì cuộc sống nó muôn màu muôn vẻ và nó đa dạng. Có lẽ để kết thúc buổi mạn đàm ngày hôm nay anh cho phép tôi được nhắc lại cái câu mà tôi cho rằng cũng đáng lưu tâm.

Vừa rồi có một buổi giao lưu ra mắt cuốn sách “Điệp viên hoàn hảo” của sử gia Larry Berman ông ấy viết về điệp viên Phạm Xuân Ẩn ra mắt ở số 3 Phạm Ngũ Lão. Họ cũng biết tôi là người tham gia chiến tranh có mặt ở chiến trường cũng có rất nhiều quan tâm đến thời chiến, có một nhà báo bảo ông Trần Văn Thủy phát biểu đi, thế là tôi lên phát biểu. Cái đoạn cuối cùng tôi có nói như thế này: “Thượng đế sinh ra cho chúng ta mỗi người một cái mồm. Cái mồm có bổn phận phải nói những điều chúng ta nghĩ. Không có lý do gì cái mồm do Thượng đế sinh ra mà chúng ta lại nói những điều người khác muốn”. 

Cho nên tôi cho rằng tôn trọng tự do ngôn luận là điều tối thượng để xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn, tử tế hơn, văn hóa hơn.

Mặc Lâm: Xin cám ơn đạo diễn Trần Văn Thủy.


__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link