Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Tuesday, January 27, 2015

Một chiêu trò ảo thuật của Cộng sản sắp đưa ra biểu diễn


Một chiêu trò ảo thuật của Cộng sản sắp đưa ra biểu diễn



Nguyễn Trung Tôn (Danlambao) Có lẽ bất cứ người dân Việt Nam nào dù sống ở đâu trên trái đất này còn có trái tim, đều không thể nào quên được sự kiện Trung Quốc hạ đặt gian khoan HD 981 trên vùng biển Việt Nam vào tháng 5 năm 2014. Sự ngang ngược của Cộng sản Trung Quốc đã thổi bùng lên lòng yêu quê hương đất nước của bao người con nước Việt. Mặc dù nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam vẫn chơi trò hai mặt trong cách phản ứng về vấn đề này.

Rồi cái ngày tại họa đã thình lình ập đến trên đầu tất cả người dân Việt Nam nói chung, và những người công nhân thật thà chất phát nói riêng. Đó là ngày 13 và 14 tháng 5 năm 2014. Khi một bộ phận dấu mặt nào đó trong đảng Cộng sản Viết Nam đã tiến hành “ảo thuật” biến những cuộc xuống đường vì lòng yêu nước thành “bạo loạn”; gây ra biết bao là thiệt hại cho ngân sách Quốc gia. Sau đó vào ngày 15/05/2014 Công an tỉnh Đồng Nai đã theo lệnh của các ông “thầy ảo thuật” Cộng sản cấp trên, biến 3 công dân Đỗ Nam Trung, Phạm Minh Vũ và Lê Thị Phương Anh thành “kẻ chủ mưu gây bạo loạn”. Từ những người dân đầy lòng yêu nước 3 nạn nhân này đã bị biến dạng trong con mắt người dân. Từ đó các nạn nhân lại bị Công an và báo chị Cộng sản “lột xác” rồi khoác cho họ một “bộ da mới” với danh nghĩa là đảng viên Việt Tân.

Thế là đương nhiên các “nhà ảo thuật” Cộng sản đã rất thành công, trong việc dàn dựng màn kịch “bạo loạn” để dễ bề dập tắt các cuộc xuống đường vì lòng yêu nước của nhân dân. Chưa dừng lại ở đó! Sau khi bắt giữ người trái pháp luật, các “nhà ảo thuật” của Đảng đã vội vàng ra tuyên bố rằng: Cả 3 người này bị bắt theo điều 245 của Bộ luật hình sự VN. Tuy nhiên sau bao nhiêu khó khăn vất vả, các “đầy tớ của dân” vẫn không thể nào tìm ra bằng chứng để khép tội các nạn nhân. “Cái khó ló cái khôn” những “nhà ảo thuật” lại hà hơi phù phép biến 3 nạn nhân này thành thủ phạm của điều 258 Bộ luật hình sự VN (một điều luật đang bị lên án). Để làm thành công trò ảo thuật này, những “ảo thuật gia” đã sẵn sàng dẫm lên Quốc hội khi bất chấp điều 21 khoản 1 và 2 của Hiến pháp 2013 quy định rất rõ về những quyền Con người bất khả xâm phạm. Các ảo thuật gia đã chiếm đoạt điện thoại cùng tài khoản thư tín kèm theo để ngang nhiên đào bới những thông tin và các mối quan hệ cá nhân cùng những bí mật đời tư của họ, nhào nặn thành một con số 258 tròn trĩnh. Xin trích nguyên văn điều 21 của Hiến pháp 2013:

“Điều 21 

1. Mọi người có quyền bất khả xâm phạm về đời sống riêng tư, bí mật cá nhân và bí mật gia đình; có quyền bảo vệ danh dự, uy tín của mình.

Thông tin về đời sống riêng tư, bí mật cá nhân, bí mật gia đình được pháp luật bảo đảm an toàn. 

2. Mọi người có quyền bí mật thư tín, điện thoại, điện tín và các hình thức trao đổi thông tin riêng tư khác.

Không ai được bóc mở, kiểm soát, thu giữ trái luật thư tín, điện thoại, điện tín và các hình thức trao đổi thông tin riêng tư của người khác.”

Vậy là sau gần 8 tháng nhào nặn, dùng mọi trò ảo thuật cộng sản đã thành công trong việc biến biểu thị lòng yêu nước thành bạo loan, biến người yêu nước thành thủ phạm, biến nạn nhân thành đảng viên Việt Tân, Biến 245 thành 258. 

Ngày 10/02/2015, Nhà cầm quyền sẽ đưa ra một tác phẩm 'hoàn hảo' và một màn trình diễn lý thú của các vai 'hài làm ảo thuật pháp lý' tại Tỉnh Đồng Nai.
Là một công dân “Tự do” tôi đang cố gắng kiếm tiền để lên đường vào Đồng Nai mong sao có cơ hội tham dự “Phiên biểu diễn” đây công phu này.

Thanh Hóa ngày 26/1/2015.





Chân dung nội bộ quyền lực

Nguyễn Trung Chính (Danlambao) - Có một điều rất rõ là tình trạng an ninh nội chính hiện nay loạn cào cào. Quân đội theo ai, công an theo ai, Bộ trưởng theo ai, Thứ trưởng theo ai, tướng này theo ai, tướng kia theo ai... mà bắt người này người nọ trong bối cảnh Việt Nam cần hội nhập, đang thương lượng vào TPP là nhằm mục đích gì? Đang cần thế giới hậu thuẫn trong tranh chấp hải đảo mà vi phạm nhân quyền liên tục, lại đánh trống thổi kèn không dấu diếm là có mục đích gì?...

*
Sau khi khối Cộng sản tan vỡ vào năm 1990, lãnh đạo Đảng cộng sản Việt Nam đã họp nhiều lần rút kinh nghiệm. Có hai luồng ý kiến nổi bật lúc ấy: một của ông Hoàng Chí Bảo và một của nhóm ông Khổng Doãn Hợi.

Ông Bảo cho rằng sự sụp đổ nói trên chủ yếu có nguyên nhân từ việc nhân dân không ủng hộ Đảng Cộng sản Liên Xô nữa.

Ông Hợi khẳng định ngược lại và cho rằng nguyên nhân của sự sụp đổ là do chính lãnh đạo dao động, nói chữ là "tự diễn biến", không còn tin ở đường lối đã được Đại hội đảng đề ra.

Suy nghĩ của ông Hợi đã thắng, được Đảng chấp nhận. Ông Hoàng Chí Bảo đành bó miệng nói theo để được tiếp tục có ghế và bổng lộc cao trong Hội Đồng Lý Luận Trung Ương hiện nay.

Năm 1990, nạn nhân đầu tiên của "tự diễn biến" là một người có lúc được cơ cấu làm Tổng Bí Thư: ông Trần Xuân Bách. Sau khi đọc diễn văn bày tỏ công khai ở Hội nghị Trung ương đổi mới kinh tế phải song song với đổi mới chính trị, ông Trần Xuân Bách lập tức được Ban Nội Chính Trung Ương hộ tống về nhà treo giò, truất hết chức tước cùng bổng lộc, thậm chí mỗi ngày bị cắt luôn hai lít sữa dành cho Trung ương lúc đó, ông Bách chết trong sự đơn độc, thầm lặng.

Nhiều trí thức lúc đó nghĩ rằng ông Trần Xuân Bách đã hành động quá sớm khi chưa tạo được một hậu thuẫn cần có trong nhân dân, trí thức.

Những Ủy viên Bộ Chính trị muốn đổi mới trước kia như Trường Chinh, Nguyễn Cơ Thạch từ năm 1986, Võ Văn Kiệt sau này, lần lượt rớt đài vì sợ "vỡ bình", không quyết tâm vượt lên vì đất nước, đã cho phép Đảng, với một lũ bất tài, ê kíp sau còn lú hơn ê kíp trước, đưa đất nước đến tan hoang hiện nay.

Ít nhất là hai vị muốn đổi mới thật sự, Trường Chinh và Võ Văn Kiệt, đã về gặp Mác với kiểu chết đột tử mà dư luận rất hoài nghi.

Vài năm gần đây, tình hình trong đảng có vẻ xáo động khi TBT Nguyễn Phú Trọng giựt lại chức Trưởng ban Phòng chống tham nhũng từ tay Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, khôi phục lại Ban Nội Chính Trưng Ương cho ông Nguyễn Bá Thanh làm Trưởng ban.

Tuy nhiên, để duy trì được một chế độ độc tài lâu dài, cần phải có những nhân vật lãnh đạo tầm vóc, nhiều thủ đoạn và hét ra lửa như Hồ Chí Minh, Lê Duẩn... Còn TBT Nguyễn Phú Trọng hiện nay chẳng những thiếu tầm vóc phải có, mà còn được các đồng chí và dư luận biết đến với biệt hiệu "Trọng Lú".

Trong nhiệm kỳ XI, BCHTƯ không còn nghe TBT và đôi khi quyết định ngược lại trong việc bầu bán, có nguồn tin nói rằng lỗi của ông Trọng là đã làm rùm beng lên Nghị Quyết TƯ 4 về chống tham nhũng, nó như lưỡi cưa muốn cưa cành cây mà toàn bộ BCHTƯ đang ngồi trên đó.

Điều người ta sợ là người lú đôi khi còn có những quyết định rất lú, chết người, sẵn súng trong tay có thể bóp cò bất cứ lúc nào, mà ngay cả những người thông minh nhất cũng không thể đoán trước được.
Mặc dầu hội nghị Trung ương 10 ngày 05/01/2015 đã quyết định "đổi mới đồng bộ hơn giữa chính trị và kinh tế" nhưng TBT Nguyễn Phú Trọng vẫn răn đe: "Đổi mới chính trị không phải là làm thay đổi chế độ chính trị, thay đổi bản chất của Đảng ta, Nhà nước ta...".

Anh nào trong Trung ương, Bộ Chính trị có tư tưởng "diễn biến" như Trần Xuân Bách trước đây hãy coi chừng. Ban Nội Chính Trung Ương, Ban bảo vệ chính trị nội bộ, đã được lập lại rồi đó!

Bão nổi lên rồi, Sài Gòn quật khởi, nổi lửa lên em… (tựa những bài hát nổi tiếng một thời)

Qua hội nghị TƯ 10, kẻ thù của TBT Nguyễn Phú Trọng đã chính thức lộ diện: đó là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, người đã một lần làm cho ông Trọng ngấn lệ trực tiếp (live) trên đài truyền hình, khi đòi kỷ luật ông Dũng mà không được BCHTƯ nghe theo.

Biết được thóp của TBT Trọng là theo Tàu cộng, ông Dũng không từ bỏ cơ hội nào để xoáy sâu lưỡi đao vào tử huyệt này trước dư luận đảng viên và quần chúng:

- Không thể đánh đổi chủ quyền quốc gia lấy tình hữu nghị viển vông;

- Không có chuyện nhà anh cũng là nhà tôi.

- Đầu năm 2015 ra lịnh chuẩn bị bảo vệ đất nước từ Trung ương đến làng xã địa phương;

- Đưa Hoàng Sa, Trường Sa vào chương trình giáo dục;

- Cho Bộ trưởng Đinh La Thăng phê bình công khai nhà thầu Trung Quốc vô trách nhiệm gây ra tai nạn chết người tại công trường xây dựng ở Hà Nội (chửi con mắng cha!)...

Biết TBT Nguyễn Phú Trọng bảo thủ giáo điều, Nguyễn Tấn Dũng "đốt lò" với những tuyên bố:

- Người dân được làm tất cả những gì luật pháp không cấm;

- Công khai đề nghị phải có luật biểu tình;

- Không thể cấm thông tin trên mạng xã hội;

- Tôn trọng quyền được biết của dân;

- Phải thay đổi thể chế;...

- Ông lại còn cho đàn em là Bộ trưởng Kế hoạch/Đầu tư Bùi Quang Vinh đi rao cho những đảng viên, cán bộ và quần chúng: Kinh tế thị trường là tinh hoa nhân loại; Chúng ta cứ nghiên cứu mô hình kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, mà mãi có tìm ra đâu. Làm gì có cái thứ đó mà đi tìm...

Cần nói ở đây là bất chấp văn kiện Đại hội XI khẳng định phải có "Định hướng Xã hội chủ nghĩa", Bộ trưởng Bùi Quang Vinh đã rõ ràng dẫm lên "19 điều cấm đảng viên không được làm". Ông Vinh và bệ đỡ của ông là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã bớt sợ "vỡ bình" để phải thất thủ như các ông Trường Chinh, Nguyễn Cơ Thạch, Trần Xuân Bách, Võ Văn Kiệt trước kia.

Từ đầu năm 2015, cuộc chiến đến hồi ngoạn mục: Hai bên đều có đầy đủ hồ sơ tham nhũng do các trưởng ban phòng chống tham nhũng của chính phủ, rồi của Đảng, cung cấp; đã có trang Chân Dung Quyền Lực bươi ra mọi chuyện; đã có những bức thư nặc danh chống nhau, tố nhau là theo Tàu, đòi xin nhau tí huyết, gửi đến các trang mạng xã hội lề... không theo đảng.

Ai tin, Tin ai?

Có một điều nực cười là nhân dịp đi thăm chính thức Cộng Hòa Pháp, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, trong cuộc họp báo tại phòng khách phủ Thủ tướng Pháp, cứ nhìn dớn dác cái cửa sổ đằng sau lưng mà chưa chịu mở lời. Phải năm phút sau, Thủ tướng Pháp mới hiểu ra và kéo tấm màn che cửa sổ sau lưng ông Dũng lại, từ đó ông Dũng mới "được lời như cởi... kéo tấm màn", để phát biểu mà không còn ớn ớn, dớn da dớn dác sau lưng. Video cảnh này vẫn còn nằm trên Youtube và đài truyền hình Pháp.

Qua đến Pháp mà Thủ tướng vẫn còn sợ phát súng đến từ sau lưng. Ở Việt Nam Thủ tướng sợ là phải, ở trong chăn mới biết chăn có rận, biết người biết ta trăm trận trăm thắng!

Nhiều người nói rằng, ông Thủ tướng nói mà không làm: Ông phán chính quyền Tiên Lãng - Hải Phòng phạm pháp trong việc cưỡng chế gia đình ông Đoàn Văn Vươn, nhưng vẫn để cho ông Vươn lãnh 5 năm cấm cố, đến nay vẫn chưa ra. Ông nói không thể cấm thông tin trên mạng nhưng vẫn bỏ tù Ba Sàm, Bọ Lập, Người Lót Gạch, Nguyễn Đình Ngọc... Cho công an phối hợp côn đồ hành hung thường trực những người viết blog...

Ai tin ông?

Có một điều rất rõ là tình trạng an ninh nội chính hiện nay loạn cào cào. Quân đội theo ai, công an theo ai, Bộ trưởng theo ai, Thứ trưởng theo ai, tướng này theo ai, tướng kia theo ai... mà bắt người này người nọ trong bối cảnh Việt Nam cần hội nhập, đang thương lượng vào TPP là nhằm mục đích gì? Đang cần thế giới hậu thuẫn trong tranh chấp hải đảo mà vi phạm nhân quyền liên tục, lại đánh trống thổi kèn không dấu diếm là có mục đích gì?

Và một tin nguy hiểm nhất là tin ông Nguyễn Bá Thanh có thể bị đối phương đầu độc như trường hợp Chủ tịch Palestine Arafat bị đầu độc bằng phóng xạ mà từ từ chết.

Trong bối cảnh đó cũng có nguồn tin ông Thủ tướng đang đi những bước rất thận trọng, phải "lăng ba chi bộ" như Đoàn Dự để tránh rơi vào miệng hùm beo.

Đã có bài viết tung lên mạng nói rằng cả ông Trường Chinh, Nguyễn Cơ Thạch, Trần Xuân Bách, Võ Văn Kiệt thất thủ vì bộ tham mưu dại. Có ý nói rằng bộ sậu Thủ Tướng hiện nay không dại gì lộ diện đầu trọc.

Tuy nhiên, nếu ông Thủ tướng muốn người ta tin thì phải làm gì đi chứ, lòng tin đòi hỏi phải có thời gian, mà chỉ còn hơn năm nữa thôi là đến hẹn lại lên, Đại hội XII lại đến, không thể bắt dân tộc và đất nước thiệt thòi thêm 5 năm nữa.

Trở lại vấn đề của chúng ta

Hiện nay chỉ có hai yếu tố có thể đổi đời:

Một là một số lãnh đạo Đảng trở cờ, biến đảng cộng sản trở thành một đảng bình thường như mọi đảng phái chính trị khác trong bối cảnh sinh hoạt dân chủ đa nguyên và chấp nhận cạnh tranh bình đẳng với nhau trong những cuộc bầu cử tự do.

Hai là toàn dân nổi dậy dẹp đảng cộng sản để cứu đất nước. Điều này có thể xảy ra. Có ai đoán trước được Liên Xô và Đông Âu sụp đổ, có ai đoán trước được các dân tộc Trung đông nổi lên tiêu diệt các tay độc tài?

Cả hai trường hợp này đều cần quần chúng lẫn đảng viên và làm áp lực mạnh thêm lên đối với đảng cộng sản để tạo thế thì mới có hy vọng thay đổi.

Cùng lúc, nếu không có những hành động mạnh hơn, cao hơn, bằng hành động chứ không bằng lời nói của những lãnh đạo đảng thực tâm muốn thay đổi, để quần chúng và đảng viên đi theo thì e rằng đến cuối năm nay quần chúng và ngay cả đảng viên tiến bộ cũng sẽ thất vọng.

Và cho dù nếu ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng có thật lòng muốn thay đổi đảng của ông để trở về với dân tộc, nhưng những đảng viên cùng trí thức tiến bộ sau khi kêu gọi mọi người ký tên trong các kiến nghị rồi dừng ở đó thì lịch sử rồi cũng chỉ nằm trong tay một cá nhân, vuột hẳn khỏi tầm tay quần chúng.

Nếu thế tương lai đất nước chỉ còn là việc trông trời trông đất trông mưa...

26/01/2015




Blogger Đoan Trang về Việt Nam bị bắt, thẩm vấn


RadioCTM - Thanh Thảo@S:
HD 981 vào sâu trong thềm lục địa Việt Nam từ đầu tháng 5 kéo dài đến 15 tháng 7 năm 2014, tình biển Đông lại nóng trở lại vào đầu năm nay khi Phi Luật Tân và CSVN đồng loạt lên án việc Trung Cộng tiếp tục xây dựng những căn cứ trên các đảo, bãi đá ngầm còn trong vòng tranh chấp giữa các nước, nằm trong quần đảo Trường Sa. Nhiều quan sát viên quốc tế cho rằng hành động này của Trung Cộng có thể dẫn đến chiến tranh giữa các nước, đe dọa an ninh và sự ổn định biển Đông gấp nhiều lần so với vụ giàn khoan HD 981 trong năm 2015.

Phi Luật Tân là quốc gia đầu tiên và liên tục tố cáo Trung Cộng đã cho chở đá và vật liệu đến cải tạo các bãi đá ngầm thành những căn cứ từ năm 2013. Ngày 22 tháng 1 vừa qua, Bộ ngoại giao Phi Luật Tân đã cung cấp cho báo chí những hình ảnh chụp từ vệ tinh cho thấy là các công trình cải tạo của Trung Quốc có quy mô rất lớn. Trước đó, CSVN cũng tố cáo Trung Cộng đã cải tạo đảo Gạc Ma mà Bắc Kinh đã chiếm vào năm 1988 thành căn cứ không quân với phi đạo dài 2 cây số. 

Để tìm hiểu việc Trung Cộng đã gia tăng cải tạo và xây dựng những căn cứ trên các đảo ở Trường sa nhằm mục tiêu gì, xin mời quý thính giả theo dõi phần nhận định của ông Lý Thái Hùng, Tổng Bí Thư Đảng Việt Tân trong chương trình phát thanh hôm nay.



Blogger Đoan Trang về Việt Nam bị bắt, thẩm vấn

26.01.2015, SÀI GÒN (NV) .- Blogger Phạm Đoan Trang, một trong những blogger chính yếu của Mạng Lưới Blogger Việt Nam từ nước ngoài về tới Sài Gòn thị bị giữ lại, thẩm vấn sau đó được thả.
Blogger Phạm Đoan Trang (từ trái), blogger Nguyễn Anh Tuấn và Ls Trịnh Hội tại văn phòng HRW hồi cuối Tháng 1-2014. (Hình: MLBVN)

Theo một số bloggers đưa tin trên facebook, cô Phạm Đoan Trang, 37 tuổi, từ Philippines về đến Việt Nam hôm Thứ Hai. Cô đã bị an ninh phi trường giữ lại và bị thẩm vấn nhiều giờ sau đó mới thả. Như tin tức loan truyền vắn tắt trên mạng thì cô được thả vào sáng ngày Thứ Ba 27/1/2015.

Cô là một trong những người đóng góp tích cực trong tổ chức Mạng Lưới Blogger Việt Nam mà dư luận biết đến qua bản tuyên bố chống điều luật hình sự 258 của nhà cầm quyền CSVN được dùng để bắt bỏ tù những người sử dụng quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí để thông tin hoặc phát biểu ý kiến khác với quan điểm với nhà cầm quyền.

Sau khi Mạng Lưới Blogger Việt Nam ra đời, cô và một số thành viên tới dự các khóa thảo luận về xã hội dân sự tại Philippines. Đầu năm ngoái, cô cùng một phái đoàn gồm thành viên của MLBVN, Con Đường Việt Nam, Dân Làm Báo, No-U Việt Nam, Hội ái hữu Cựu Tù Nhân Chính Trị v.v... tới Mỹ và một số quốc gia, thăm viếng một số tổ chức bảo vệ nhân quyền quốc tế, vận động dân chủ hóa Việt Nam.

Sắp hết hạn phải trở về thì cô được đại học University of Southern California thường được biết dưới tên tắt là USC tặng một học bổng nghiên cứu 10 tháng. Hết hạn, cô quay lại Philippines để trở về Việt Nam thì gặp rắc rối.

Năm 2009, cô từng bị bắt ít ngày mà theo cô cho biết “người ta” hiểu lầm là cô tham gia in ấn và phát tán các áo thun quảng bá “Hoàng Sa Trường Sa là của Việt Nam” và chống khai thác bauxite ở Tây nguyên.

Bản tuyên bố ngày 20/7/2013 của MLBVN với chữ ký của hơn 100 thành viên chống điều luật 258 của Luật hình sự CSVN gây tiếng vang lớn đối với dư luận quốc tế. Bản tuyên bố này được gửi cho Ủy ban Nhân Quyền LHQ, các tổ chức bảo vệ nhân quyền quốc tế và các chính phủ trên thế giới quan tâm đến tình hình đàn áp nhân quyền tại Việt Nam.
Cô Đoan Trang từng là phóng viên của báo Tuần Việt Nam, một bộ phận có các bài viết chuyên sâu về thời sự Việt Nam, của báo điện tử VietnamNet. Vì cô viết blog theo những suy nghĩ riêng trên 'Trang The Ridiculous' bình luận phân tích về các vấn đề thời sự nhiều khi dưới dạng viết phiếm nên đã bị ép nghỉ việc ở đây.

Sau này blog 'Trang The Ridiculous' được đổi thành 'Đoan Trang blog'. Một ngày trước khi về Việt Nam, người ta còn viết phản biện trên blog với một người về phong trào “Tôi không thích Đảng Cộng Sản Việt Nam”. (TN)

Việt Nam: Nhân viên mặc thường phục tấn công các nhà vận động nhân quyền

HWR
26/1/2014

(New York) – Hôm nay, Tổ Chức Theo Dõi Nhân Quyền phát biểu rằng chính quyền Việt Nam cần ngay lập tức chấm dứt bạo lực nhằm vào các nhà vận động nhân quyền. Trong tháng Giêng năm 2015, các blogger hàng đầu đã bị công an mặc thường phục áp chế và đánh đập. Tổ Chức Theo Dõi Nhân Quyền tuyên bố rằng các vụ tấn công đó đã vi phạm các quyền cơ bản và phải truy cứu trách nhiệm tất cả những cá nhân tham gia vào các vụ tấn công nói trên, nhằm vào các nhà hoạt động nhân quyền và các blogger, về những hành vi bạo lực, đe dọa và sách nhiễu của họ.

“Có những câu hỏi nghiêm túc được đặt ra khiến chính quyền Việt Nam phải trả lời,” ông   Brad Adams, Giám đốc Ban Á Châu của Tổ Chức Theo Dõi Nhân Quyền nói. “Có phải giờ đây chính quyền có chính sách đưa côn đồ đi cùng với công an để trừng phạt những người không lập tức tuân lệnh họ?”

 
Ngày 21 Tháng Giêng, một nhóm 12 nhà hoạt động nhân quyền và blogger đi từ Hà Nội xuống Thái Bình để thăm ông   Trần Anh Kim, một tù nhân chính trị mới được thả ngày mồng 7 Tháng Giêng sau khi mãn hạn 5 năm 6 tháng tù vì bị cho là có liên hệ với một đảng chính trị bị chính quyền cấm. Những người đi thăm gồm có nhà địa vật l‎ý Nguyễn Thanh Giang, nghệ sĩ điện ảnh Nguyễn Thị Kim Chi, cựu biên tập viên Nguyễn Lê Hùng , cựu tù nhân chính trị Nguyễn Vũ Bình, các blogger Nguyễn Tường Thụy và J.B Nguyễn Hữu Vinh; và các  nhà hoạt động nhân quyền Trần Thị Nga, Trương Minh Tam, Trương Văn Dũng, Nguyễn Thanh Hà, Bạch Hồng Quyền và Ngô Duy Quyền.

Ngay sau khi những người đến thăm vừa rời nhà Trần Anh Kim, xe của họ bị ba công an phường Trần Hưng Đạo, nơi ông Kim sống, chặn lại. Ba người này yêu cầu mọi người về công an phường. Khi họ từ chối với lý do không làm gì sai trái, một nhóm côn đồ, rõ ràng có biểu hiện đang phối hợp với công an, lên xe và tấn công họ. Blogger nổi tiếng J.B Nguyễn Hữu Vinh bị lôi khỏi xe, đánh đập và gây thương tích. Khi đến công an phường, ông nhổ ra máu. Nghệ sĩ điện ảnh Nguyễn Thị Kim Chi bị vỡ kính. Những người khác như Nguyễn Tường Thụy, Trần Thị Nga, Ngô Duy Quyền, Bạch Hồng Quyền và Trương Minh Tam cũng bị đánh đập.
Việc chính quyền rõ ràng đã sử dụng côn đồ để tấn công những người vận động nhân quyền  đang gia tăng ở Việt Nam. Chỉ ba ngày trước khi xảy ra vụ ở Thái Bình, nhà hoạt động tôn giáo Nguyễn Hồng Quang, mục sư của một nhánh Tin lành Mennonite độc lập ở Thành phố HCM bị những kẻ côn đồ lạ mặt tấn công. Mục sư Quang phải vào bệnh viện vì bị gãy mũi và một số thương tích khác. Riêng trong năm 2014, có ít nhất 22 nhà hoạt động và blogger cho biết họ bị người lạ đánh đập. Chưa có ai bị bắt hay truy tố về các vụ tấn công này.

Sau khi trở về Hà Nội vào ngày 21 tháng Giêng năm 2015, blogger Nguyễn Tường Thụy, một trong những nạn nhân của vụ hành hung, viết trên trang Facebook của mình, “Việt khủng bố của ‘vương quốc’ Thái Bình và những cấp chỉ đạo với mục tiêu làm cho chúng tôi sợ hãi sẽ không bao giờ thành công. Không có một bạo lực nào có thể làm cho chúng tôi không dám đến với TNLT Trần Anh Kim hoặc bất cứ TNLT nào khác.”

“Chính quyền không có lý gì để sử dụng côn đồ đe dọa và đánh đập những người lên tiếng phê bình ôn hòa,” ông Adams nói. “Bất chấp những hành vi hành hung, sách nhiễu và bỏ tù, các nhà hoạt động và blogger vẫn sẽ tiếp tục lên tiếng. Họ xứng đáng và cần được quốc tế ủng hộ.”


Bất khuất: Đặng Xuân Diệu

Bạch Cúc

“Em ơi! Sự chịu đựng cái khát bao giờ cũng lớn hơn cái khát.
Và chính trong lúc này kẻ thù còn chết khát hơn ta…
Chúng không thể nào đánh thuốc độc tất cả thi ca, triết học, tôn giáo, những trái tim và những vườn hồng.
Kẻ tuyệt vọng thảm sầu ngày nay không phải là chúng ta, mà chính là chúng nó...”

Chế Lan Viên

Ông Chế Lan Viên, cách đây hai mươi năm, tôi – một cô bé yêu và say mê văn học Cách Mạng. Đầu giường tôi nằm là những tập văn thơ của ông và Tố Hữu, tôi thuộc nằm lòng hầu hết những tác phẩm của ông và của những người na ná như ông với sứ mệnh đầu độc lịch sử và các thế hệ. Tôi còn nhớ mình đã rơi nước mắt như thế nào khi hoàn tất bài luận về bài thơ Bất Khuất của ông, bài văn của tôi đã được Thầy giáo cho điểm cao, được đọc to trước cả lớp và tôi vẫn còn nhớ như in cảm giác xúc động nghẹn ngào trước tiếng vỗ tay vang dội của
bè bạn khi bài văn kết thúc…

Hai mươi năm sau, tôi – một người phụ nữ hèn mọn “xin được mượn” lại bài thơ của ông –
cũng là bài Bất Khuất để tố cáo sự bất nhân, tàn ác, vô nhân đạo của những người “đồng chí” với ông đang sống và cầm tù những người yêu nước, những tù nhân lương tâm vô tội và, tôi ước mình có quyền để được tôn vinh sự quả cảm, không khuất phục của những tù nhân lương tâm trước sự đau thương các ông đã giáng lên đầu họ và lên đầu dân tộc này!

Tôi đã lặng người, phải cố gắng kìm nén sự run rẩy xúc động khi nghe Cô Kim Liên nhắc lại lời của Đinh Nguyên Kha trong buổi thăm tù vào ngày 24/01/2015 vừa qua: “Mẹ ơi, con tuyệt thực để phản đối sự bất công, sự tàn ác của họ đối với tù nhân. Con không xót thân con, con xót xa cho anh Diệu, xin mẹ hãy kêu gọi mọi người cứu giúp anh ấy. Anh Diệu bệnh nặng nhưng chúng không cứu chữa, chúng bỏ mặc anh, con sợ anh ấy không qua khỏi”…

Chế Lan Viên, giá như ông có thể nghe thấy lời tôi oán rủa ông và bè lũ các ông nhưng thật ra tôi phải cám ơn ông vì ông đã viết quá đúng về bản chất của CS – bản chất loài lang sói. Các ông muốn người tù ấy phải chịu khuất phục, phải chấp nhận mặc áo tù, phải thừa nhận mọi tội lỗi do các ông gán ghép và ép buộc, phải cúi đầu thừa nhận chiến thắng và quyền lực của các ông…nhưng cho đến phút này đây, ai đang “chết khát” hơn ai? Ai mới là kẻ thua cuộc? Một lực lượng hùng hậu nắm trong tay quyền sinh sát nhưng tại sao lại không thể khuất phục được một tù nhân chịu mặc áo tù? Ai mới là kẻ “tuyệt vọng thảm sầu” khi bất lực trước sự cứng cỏi của một tù nhân ốm yếu không còn sức tự vệ, ai đang điên cuồng tức giận trước ý chí kiên cường của một tù nhân với trái tim không thể bị “đánh thuốc độc”? Đặng Xuân Diệu không chịu khuất phục vì anh ấy nắm trong tay chính nghĩa. Anh ấy và những tù nhân lương tâm khác mới xứng đáng với những ngữ nghĩa trong bài BẤT KHUẤT của ông. Cho dù anh có chết thì vẫn là “chết trong tư thế của người”! Cho dù các ông cố giết anh ấy bằng đòn thù, bằng sự hèn hạ của các ông thì chẳng khác nào chính tự tay các ông đã trao cho anh ấy vũ khí để “giết bọn giết người tốt nhất”. Một Đặng Xuân Diệu nằm xuống, sẽ có hàng ngàn Đặng Xuân Diệu khác đứng lên. Cái chết của anh ấy sẽ làm minh chứng cho tội ác và sự thất bại của các ông. Cái chết của những tù nhân lương tâm không hề vô ích. Nó sẽ là lời cảnh tỉnh, là tiếng thét kêu gọi lòng trắc ẩn của tất cả những ai còn đang do dự, còn đang vô tâm trước vận mệnh đất nước và sinh mạng của đồng bào mình.

Các ông nói đúng, “Phép lạ ngày nay là ở trong tay những người đi chân đất, trái tim trần. Phép lạ là những người chết khát lại hoá thành ra suối…” Nếu các ông muốn thế giới quyền lực của các ông sụp đổ một cách nhanh chóng thì hãy tiếp tục tàn ác với đồng bào mình nữa đi. Hãy đẩy người dân sâu hơn vào sự tận cùng, tận khổ; Hãy dồn người dân vào cái ngưỡng tận cùng của sức chịu đựng và bùng nổ… Lúc ấy, tôi tin phép lạ lập tức sẽ xảy ra và nên nhớ, người tạo ra phép lạ tận diệt các ông sẽ là chính các ông chứ chẳng phải ai khác…

P/S: Những câu thơ tôi để trong ngoặc kép là câu thơ được trích trong bài thơ Bất Khuất. Hiện nay Đinh Nguyên Kha, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Trần Vũ Anh Bình, Đặng Xuân Diệu đều đang tuyệt thực trong tù. Tính mạng của anh Diệu thật sự nguy cấp vì anh đang bệnh rất nặng và không được cứu chữa. Những tù nhân tuyệt thực chỉ duy trì được mạng sống bằng nước và những hộp sữa bán trong tù với cái giá cắt cổ. Nếu họ không được thường xuyên thăm nuôi, hỗ trợ và không có sự lên tiếng, tạo sức ép, làn sóng bất bình của cộng đồng thì mạng sống của họ chẳng còn bao lâu nữa…Please!



VRNs (27.01.2015) – Sài Gòn – Trên danh nghĩa, Liên đoàn lao động Việt Nam là tổ chức bảo vệ quyền lợi hợp pháp của giới công nhân Việt Nam, nhưng trên thực tế, tổ chức này luôn đứng về giới chủ lao động, ăn lương của giới chủ nên không bảo vệ lợi ích của người lao động. Từ thực tế đó, lợi ích chính đáng của người công nhân bị xâm phạm: lương không đủ sống, phải làm việc trong điều kiện không an toàn, bị đuổi việc bất cứ lúc nào….
Gần đây, tại Việt Nam đã ra đời tổ chức có tên gọi là “Liên Đoàn Lao Động Việt Tự  Do”, gọi tắt là Lao Động Việt. Trên website chính thức của tổ chức này cho biết: “LĐV là liên minh giữa một số nhóm trong và ngoài Việt Nam hoạt động trong lãnh vực lao động.”  Mục đích của tổ chức nhằm đòi “quyền lợi chính đáng cho người lao động”, như vấn đề tiền lương, điều kiện làm việc…
Logo chính thức của Tổ chức Lao Động Việt. Ảnh: laodongviet.org
Logo chính thức của Tổ chức Lao Động Việt. Ảnh: laodongviet.org
Cô Đỗ Thị Minh Hạnh, là một trong những người đã đi tiên phong trong tổ chức này để lên tiếng, dấn thân bảo vệ cho lợi ích của người công nhân tại Việt Nam. Cô Hạnh đã bị chính quyền kết án 7 năm tù giam hồi tháng 10 năm 2010. Tháng 6 năm 2014, cô được trả tự do và tiếp tục hoạt động trong tổ chức Lao Động Việt nhằm bảo vệ quyền lợi cho người lao động.
Vừa qua, nhờ việc lên tiếng của Tổ chức Lao Động Việt, một số công nhân tại công ty Diamond (Bình Dương) đã đòi lại được lợi ích chính đáng của mình.
VRNs giới thiệu với các bạn Bản tin của Tổ chức Lao Động Việt về vụ việc: “Công ty Diamond đuổi 138, chưa bồi thường, nay “nhận lại 4″
LĐV* 26/01/2015 – Sau 5 tháng phối hợp trong và ngoài VN, Lao Động Việt vừa đạt được một kết quả nhỏ ở công ty may mặc Diamond: Trong số 138 công nhân bị đuổi việc hồi tháng 7/2014 thì nay 4 công nhân đã được việc lại, và LĐV đang cùng một số tổ chức tây phương tiếp tục tranh đấu đòi Diamond trả tiền bồi thường đúng đắn cho mọi người.
Đuổi sấc sược, vô lý
Nhắc lại, cuối tháng 7/2014, công ty Diamond gọi công nhân vô phòng họp (coi Hình) để thông báo đuổi việc: “138 công nhân nghỉ việc từ bây giờ. Ngày mai đừng quay lại, có quay lại cũng không được lương. Nếu ký tờ tình nguyện nghỉ việc sẽ được 1 tháng lương, không ký thì không được bồi thường đồng nào”.
Sau khi một số công nhân cho Lao Động Việt hay, trong nước thì LĐV phỏng vấn họ và một số công nhân khác, ngoài nước thì LĐV lên tiếng với Puma, là công ty Đức mua hàng của Diamond. Bản tin 05/8/2014 của LĐV trên    laodongViet.org, cộng với 3 lần cập nhật sau đó, đã trình bày chi tiết vụ này.
Không chịu bồi thường
LĐV yêu cầu Puma đòi Diamond làm 2 điều chính. Một là trả tiền bồi thường cho mọi công nhân theo đúng Điều 38 và 49 của Bộ Luật Lao Động của VN – Điều 38: Phải báo trước 1 tháng rưỡi, nếu không thì trả 1 tháng rưỡi lương; Điều 49: Phải bồi thường 1 tháng lương cho mỗi năm làm việc. Hai là khi xây lại nhà máy khác (thay cho nhà máy bị cháy vào tháng 5) thì cho các công nhân này cơ hội làm việc lại, với mức lương không kém lương cũ.
Puma viết thư đến LĐV nói rằng nhà nước địa phương (kể cả công đoàn nhà nước!) đã miễn cho Diamond không cần phải bồi thường.
“Đã nhận lại 4 công nhân”
Trước thái độ vô lý đó (vì Bộ Luật Lao Động không có điều khoản nào cho phép UBND địa phương hay công đoàn nhà nước được xóa quyền của người lao động), nên LĐV mời vài nhóm tây phương cộng tác để lên tiếng – là nhóm Clean Clothes Campaign (CCC), và nhóm Inkota ở Đức, cùng quốc gia với Puma. Trước đây, từ năm 2010, LĐV đã từng cộng tác với Inkota để điều tra về điều kiện làm việc ở một số công ty.
Nay Puma vừa viết thư đến Inkota, CCC, và Lao Động Việt, nói: Diamond đã viết thư mời 138 công nhân nói trên xin việc lại, và có 4 người đã trở lại làm, là các cô Bích, Mai, Yến, Lộc, với lương bằng lúc trước.
LĐV nhắn với công nhân Diamond
Trong nước, Lao Động Việt đang tìm lại các công nhân bị đuổi việc để hỏi coi trên đây có đúng sự thật hay không. Ở hải ngoại, LĐV cũng đang cùng các nhóm bạn tìm cách đòi Diamond trả tiền bồi thường đúng luật.
Vậy LĐV xin các bạn công nhân ở Diamond liên lạc với chúng tôi qua email (chao@laodongViet.org), qua Facebook (facebook.com/laodongViet), hoặc qua số điện thoại mà trước đây các bạn đã có.




Con đường thăng tiến ngoạn mục của bà đại biểu dân


 
Văn Quang - Viết từ Sài Gòn ngày 26.1.2015 


                                  Con đường thăng tiến ngoạn mục của bà đại biểu dân

Cho tới hôm nay 23-1-2015, chưa có kết luận chính thức về vụ bà Thu Nga, nữ đại biểu Quốc Hội bị bắt tạm giam vào ngày 07 tháng 1 -2015 vừa qua như tôi đã “thông tin sơ lược” trong kỳ báo trước. Tất nhiên công việc điều tra phải qua nhiều giai đoạn. Tuy nhiên dư luận ở VN vẫn ngấm ngầm sôi nổi về chuyện này. Một bà đại biểu dân mà bị bắt và tạm giam là chuyện lớn khiến người dân bàn tán xôn xao.

Trong khi chờ đợi những tin tức chi tiết chính thức, mời bạn đọc nhìn qua về con đường nào đã đưa dẫn bà Nga tới đỉnh danh vọng và đỉnh giàu sang. Thật ra chuyện này không lạ với rất nhiều người VN qua các biến động của thời cuộc và có quá nhiều kẽ hở của luật pháp tạo ra quá nhiều cơ hội cho những người biết sử dụng hoặc lợi dụng nó. Ở bài này, tôi không nói về các vị có chức tước, có quyền hành dù chỉ là nhỏ nhoi cũng có thể lợi dụng để trục lợi.

Cụ thể như trường hợp các ông trưởng thôn cũng có thể “ăn bò, ăn heo, ăn dê” của dân dễ như ăn cháo.

                                   
                                Người dân thôn Xóm Mới (xã Ninh Tây, huyện Ninh Hòa) phẫn nộ về chuyện quan xã   chia nhau ăn chặn bò, heo của dân

Mới đây, tỉnh Khánh Hòa đã rót tiền hỗ trợ giống cây trồng, vật nuôi cho các gia đình dân miền núi nhằm tạo việc làm và nâng cao đời sống cho người dân. Tuy nhiên, hầu hết số tiền hỗ trợ này chảy vào túi các quan xã...  Các ông này thuê người đứng tên ký, nhận bò giúp để thản nhiên đưa bò hỗ trợ cho dân về chuồng nhà mình. Ở 2 xã Khánh Trung và Cầu Bà thì hợp đồng ghi cấp lợn nái giống Yorkshire (48kg/con) nhưng thực tế dân chỉ được nhận lợn con. Tại xã Giang Ly, số bò này được nâng khống thêm 4 con bằng cách cấp “bò ảo” cho các gia đình dân có tên mà chẳng có bò, tiền chênh lệch khoảng 40 triệu được một số cán bộ xã chủ chốt chia nhau.

                                    
                                               12 con dê đi lạc vào nhà ông Huyện ủy – Biếm họa của báo Dân Trí

Hoặc ở Huyện Thạch Thành (Thanh Hoá) 12 con dê hỗ trợ người nghèo bỗng dưng “đi lạc” vào trang trại của Bí thư Huyện uỷ, 6 tháng sau mới được phát hiện.

Những thủ đoạn ăn cắp vặt như thế xảy ra khắp nơi. Nói gì đến các quan ở những địa vị cao hơn không thèm ăn cắp vặt, ăn miếng lớn mà không cần phải làm gì. Những chuyện như thế xuất hiện thường xuyên trên báo chí. Ở đây, tôi chỉ nói đến những người dân biết cách kiếm tiền qua những cơ hội ấy trong một xã hội xáo trộn, kinh doanh loạn xạ. Trường hợp của bà Nga cũng không ngoại lệ. Hãy liếc qua tiểu sử sơ lược của bà.
Từ đâu đi lên, nhờ cái gì?

Bà Châu Thị Thu Nga sinh năm 1965 tại Thừa Thiên Huế, với trình độ chuyên môn là Tiến sĩ Quản trị Kinh doanh. Tôi không biết rõ bà học và đậu tiến sĩ ở đâu năm nào. Bà bước những bước rất vững chắc từ Phường Xã lên chứ không như những ông bà khác nhảy cái xoạch lên địa vị cao ngất ngưởng, có khi người dân chẳng hiểu ông bà đó từ đâu nhảy ra.

                                   
                                                 Bà Nga phát biểu trong phiên thảo luận tại Hội trường Quốc hội

Bà Nga đã từng là đại biểu Hội đồng nhân dân phường trong thời gian 2004-2011, bà tiếp tục tham gia đại biểu dân cử ở cấp quận. Rồi cứ cái đà thăng tiến ấy, năm 2011, bà trúng cử đại biểu Quốc hội khóa XIII (sẽ kết thúc vào năm 2016). 

Bà Bà Châu Thị Thu Nga còn nhiều chức vụ khác nữa, bà cũng là đại biểu Hội đồng nhân dân (HĐND) TP Hà Nội. Bên cạnh đó, bà Nga còn là thành viên Tổ chuyên gia liên ngành thuộc Ban Chỉ đạo Trung ương về chính sách nhà và thị trường bất động sản; Ủy viên thường vụ Ban chấp hành Hiệp hội bất động sản VN; Ủy viên Tổ chức Nghị sĩ hữu nghị VN - CHLB Đức; Phó chủ tịch Hội bảo trợ người tàn tật và trẻ mồ côi TP.Hà Nội. Các ông bà làm lớn thường được mời giữ nhiều chức vụ cho các cơ quan này… thêm phần long trọng, cũng là lẽ thường.

Sự nghiệp chính trị và thương mại cùng tiến song hành

Con đường chính trị của bà cũng song hành với đà mở rộng của Housing Group. Bây giờ hãy tạm kể là bà không lợi dụng chức vụ uy tín của một vị đại biểu dân nhưng dù bà có muốn hay không, các doanh nghiệp, các công ty lớn nhỏ, các mối giao dịch tư nhân cũng nhìn vào đó để đặt thêm niềm tin của mình trong các thương vụ mua bán. Nhờ vậy sự nghiệp kinh doanh của bà thuận lợi hơn.

                                    
              Công ty Housing Group của bà Châu Thị Thu Nga bán hàng trăm căn nhà trên giấy tại dự án B5 Cầu Diễn

Doanh nghiệp của bà Nga liên tục công bố việc đầu tư vào hàng chục dự án, từ loại dành cho người có thu nhập trung bình đến cao cấp, văn phòng cho thuê, biệt thự nhà vườn, nhà liền kề, penthouse... Hãy kể vài dịch vụ lớn như chung cư B5 – Cầu Diễn, Thượng Đình Plaza, Khu nhà ở kinh doanh Phú Thượng - Tây Hồ, khu nhà ở 25 Vũ Ngọc Phan, Trung tâm Dịch vụ hỗn hợp phường Phương Mai, Trung tâm thương mại vật liệu xây dựng Housing Group, Trung tâm chiếu phim và dịch vụ văn hóa thể thao (Quốc Oai)… Bằng ấy thứ cũng đủ làm người dân nhìn mỏi cổ và xếp vào loại đại phú gia rồi.

Cơn sốt giá nhà đất đưa bà lên như diều gặp gió

Thời kỳ 2006-2010 bà được cho là phất lên nhanh nhờ sốt giá đất đai... Thật ra vào thời kỳ này có vô số những ông bà đang túng thiếu méo mặt bèn nhảy vào buôn bán nhà đất phất lên cực kỳ nhanh chóng. Ở VN chưa có ngành nghề nào ở VN làm giàu nhanh và “khủng” bằng nghề này. Đang đi xe đạp, xe máy cũ, nhảy lên xe hơi vài tỉ, biệt thự hàng tá, nhà đất mênh mông chứ chẳng phải riêng mình bà Nga. Nhưng bà kinh doanh bạo hơn, phô trương thanh thế rất hùng dũng.

Với 3 xí nghiệp ban đầu, Housing Group phát triển hệ thống thành 5 công ty thành viên hầu hết hoạt động trong lĩnh vực đầu tư, kinh doanh nội thất gồm Công ty tránh nhiệm hữ hạn (TNHH) nội thất Housing, Công ty cổ phần Đầu tư Xây dựng Công nghiệp Đô thị, Công ty Xây lắp Housing, Công ty Truyền thông Housing, Công ty Đầu tư Xây dựng Bất động sản Á Châu. Ngoài ra, tập đoàn còn có sàn giao dịch bất động sản cùng một số chi nhánh tại các tỉnh thành và phát triển theo hướng đa ngành, mở rộng xuất khẩu sang nhiều thị trường quốc tế. 

Ngoài Hà Nội, công ty của bà Nga còn đầu tư các dự án tại các tỉnh, thành như Trung tâm thương mại dịch vụ văn phòng kết hợp nhà ở – Housing Garden (Đồng Văn, Hà Nam), Khách sạn Sing Hotel, Quất Lâm (Giao Thủy, Nam Định)...

                                   
                        Nhiều dự án do Housing Group làm chủ đầu tư hoặc góp vốn thì hầu hết vẫn là bãi đất trống
                        sau gần chục năm khởi công

Tuy nhiên, không ai học được chữ ngờ. Nếu buôn bán nhà đất vọt lên như hỏa tiễn thì ít năm sau nó rớt xuống cũng như máy bay phản lực gãy cánh . Một phần bởi sự phát triển lu bù, loạn xạ của chính những ông bà chủ khiến cung vượt cầu quá xa, kết luận là chính họ gánh chịu hậu quả. Nhà đất xuống giá, ứ đọng triền miên. Càng làm ăn lớn càng chết nhanh, chết mạnh. Có khi chết cũng không được. Nhiều đại gia nhà đất trở nên những con nợ và từ nợ nần chuyển sang lừa đảo, gian lận. Bà Nga rơi vào hoàn cảnh ấy.

Cú lừa đảo khổng lồ diễn ra như thế nào?

Dự án chung cư B5 Cầu Diễn do Housing Group liên danh với Công ty TNHH MTV Xuất nhập khẩu và Đầu tư xây dựng phát triển Hà Nội thực hiện, bắt đầu được các sàn rao bán từ giữa năm 2008 theo hình thức hợp đồng góp vốn có tính lãi suất. Với đơn giá từ 11-16 triệu đồng mỗi m2, công ty của bà Nga đã thu của mỗi khách hàng mức tối thiểu vào khoảng 400 triệu đồng (khoảng 30% giá trị căn nhà). Khách hàng ghi tên mua nhà tại trụ sở Housing Group (Thạch Thất) hoặc thông qua các đơn vị môi giới.

                                   
                                                                      Người mua nhà biểu tình đòi quyền lợi

Tạm kể một nạn nhân trong số hàng ngàn nạn nhân. Anh Mạnh góp vốn mua căn nhà tại đây từ năm 2011 với giá 15 triệu đồng mỗi mét vuông. Ngoài khoản tiền 600 triệu đồng (30%) đặt mua căn nhà, anh còn nộp 100 triệu đồng cho đơn vị môi giới. Hợp đồng góp vốn được ký vào tháng 8/2011, ghi rõ thời gian khởi công dự án là năm 2010, hoàn thành vào quý IV/2015. Theo văn bản này, sau 12 tháng anh Mạnh không có nhu cầu góp vốn hoặc mua bán nhà ở phía Housing sẽ thanh toán đầy đủ cả gốc và lãi. 

Dự án trong mơ “đắp chiếu” dài dài

Đến đầu năm 2012, anh Mạnh đi kiểm tra thấy dự án vẫn "đắp chiếu" nên cùng nhiều nhà đầu tư khác gửi đơn rút vốn. Sau 4 lần gửi đơn, đến tháng 9/2013, anh mới nhận được đơn phúc đáp của công ty, cho biết chỉ hoàn vốn nếu dự án dừng thực hiện hoặc có văn bản của cơ quan chức năng yêu cầu dừng thi công. 

Cũng từ năm 2012, như anh Mạnh, nhiều người đã lên công ty, gọi điện thoại, thậm chí đến tận nhà riêng để gặp bà Nga nhưng không được. Anh Mạnh phân trần: "Đa số người mua nhà đều phải đi vay mượn. Đến nay nhà chưa có mà tiền không đòi được nên cuộc sống các gia đình bị đảo lộn, anh em lục đục”. Hi vọng của khách hàng này hoàn toàn sụp đổ hoàn toàn khi tối 7/1 vừa qua bà Nga bị bắt.

Anh Tuấn, một khách hàng mua nhà cho biết thêm: "Không dưới chục lần, chúng tôi đến trụ sở Housing Group để gặp bà Nga nhưng chẳng bao gi g p. Bà ấy luôn tìm cách trốn tránh. Đến nay bà ấy bị bắt thì coi như hy vọng đòi tiền hoặc đòi nhà đều càng mờ mịt". Sau khi nghe tin bà Nga bị bắt, anh Tuấn gọi điện thoại cho những khách hàng khác để cùng nhau tìm cách giải quyết nhưng ai nấy đều chán nản. Khách hàng này cho hay:
"Lần cuối cùng chúng tôi gặp được bà Nga thì bà này thừa nhận không còn tiền để thực hiện tiếp dự án hoặc thanh toán cho nhà đầu tư. Giờ bà ấy bị bắt, tôi càng thấy không còn hy vọng". 

Theo kết quả thanh tra về hoạt động kinh doanh của Housing Group công bố vào tháng 10 vừa qua, số tiền thu được tại dự án B5 Cầu Diễn là 377 tỷ đồng. Tuy nhiên, công ty mới sử dụng một phần nhỏ để đầu tư vào đây. Bên cạnh đó, cơ quan thanh tra cũng cho biết, Housing cũng như đơn vị liên danh đều không đủ năng lực tài chính để thực hiện dự án. 

Bị cáo có thể bị tù nhưng dân có đòi lại được gì đâu

Theo luật sư Phạm Thanh Bình, trường hợp bà Nga bị truy cứu trách nhiệm hình sự về tội Lừa đảo chiếm đoạt tài sản tại dự án B5 Cầu Diễn, những người mua nhà được xác định là bị hại trong vụ án hình sự này.

Điều 28 Bộ luật Tố tụng hình sự quy định vấn đề dân sự trong vụ án hình sự được tiến hành cùng với việc giải quyết vụ án hình sự. Những người bị hại có quyền “đề nghị mức bồi thường và các biện pháp bảo đảm bồi thường”.

Tuy nhiên, việc người bị hại trong vụ án sẽ được bồi thường bao nhiêu lại phụ thuộc vào số tiền hoặc tài sản do Cơ quan điều tra thu hồi được trong khi điều tra. Nhiều vụ án tương tự, khả năng để các nạn nhân lấy lại tiền là rất khó khăn. Còn tiền đâu mà đền. Còn ít đất ít nhà bỏ hoang, dù có bán rẻ cũng chẳng ai dám mua. Chưa biết vụ án này sẽ đi tới đâu và liệu có thêm quan chức nào ở các cơ quan địa phương nhúng tay vào góp sức cho bà đại biểu dân hay không. Việc xét xử sẽ ra sao còn đang ở phía trước.

Một luồng dư luận khác cũng lại được hâm nóng. Đó là chuyện lúng túng trước những sai phạm của của các đại gia và đại quan, không dám xử  đúng luật.

Nhà của quan cứ ngang nhiên xây không phép

Đã một tháng trôi qua từ vụ các biệt phủ xây không phép trên núi cấm Hải Vân bị báo chí phanh phui, dư luận đang theo dõi TP Đà Nẵng sẽ xử lý thế nào. Vụ này tôi cũng đã đưa tin và cũng chờ kết quả “xử lý” của các cơ quan chức năng.

Dư luận được trấn an khi những người có trách nhiệm tuyên bố sẽ làm “đến nơi đến chốn” nếu các “biệt phủ: này có dấu hiệu sai phạm. Để có đầy đủ chứng cứ, nhiều đoàn kiểm tra liên ngành đã được lập để đi xác minh.

Cuối cùng con số mà báo chí lấy được từ chính lực lượng thanh tra Sở Tài nguyên - môi trường Đà Nẵng là có không dưới 20 căn nhà rường, biệt thự được xây dựng kiên cố trong năm năm qua, trong khi các gia chủ không hề có một mẫu giấy cấp phép “lận lưng”. Như vậy là sai phạm quá rõ ràng, thậm chí là sai phạm nghiêm trọng.

Trong suốt năm năm qua, cũng đã có những biên bản xử phạt, yêu cầu tháo dỡ những biệt phủ xây trái phép trên đất rừng. Thế nhưng những biên bản ấy chỉ dừng lại ở chỗ phát hiện chứ không hề đi đến quyết định cuối cùng: dẹp bỏ việc xây trái phép.
Chỉ trên 1 tờ báo, đã có 254 ý kiến phản hồi của bạn đọc về chuyện “Ðà Nẵng bó tay với biệt thự trái phép”, tất nhiên không ai có thể chấp nhận chuyện luật pháp nhẹ tay với người này nhưng mạnh tay với người khác.

Dư luận vô cùng kinh ngạc trước việc một biệt thự xây dựng trái phép công khai và liên tục suốt thời gian dài giữa thanh thiên bạch nhật ngay chân núi Hải Vân thuộc phường Hòa Hiệp Bắc, quận Liên Chiểu, TP Ðà Nẵng.

Kinh ngạc trước hết bởi mức độ “hoành tráng” về quy mô của ngôi biệt thự. Chính xác phải gọi đó là “một khu nhà” bởi bao gồm những “ba căn nhà gỗ của đồng bào dân tộc thiểu số và 4-5 căn nhà khác” (theo mô tả của ông Nguyễn Xuân Hoài, đội trưởng đội quy tắc đô thị quận Liên Chiểu).

Kinh ngạc tiếp theo là tuy quy mô hoành tráng xa hoa như vậy nhưng lại được... xây lụi, tức xây dựng không phép trên đất không được phép xây dựng nhà ở. Và kinh ngạc nữa là khu nhà kín cổng cao tường như biệt phủ ấy có vẻ như “vô chủ”, bởi lẽ theo những cá nhân có trách nhiệm “gác cổng” xây dựng ở địa phương thì tuy công trường xây dựng ồ ạt hối hả với hàng chục công nhân như vậy song nhiều lần đến gọi cổng nhưng không ai tiếp, gọi điện thoại nhưng chủ nhân không tiếp, chỉ có... mấy con chó becgiê chạy ra “nghênh tiếp” mà thôi (?!).

Thật sự khu “biệt phủ” đó không phải vô chủ: chủ nhân của nó là gia đình ông Phan Như Thạch, thiếu tướng, giám đốc Công an tỉnh Quảng Nam (đã có quyết định nghỉ, chờ chế độ hưu trí).

Sự xuất hiện thông tin chủ nhân ngôi “biệt phủ” khiến dư luận đi từ kinh ngạc sang bất bình. Họ đặt ngay câu hỏi có phải vì chủ nhân khu biệt phủ ấy là “sếp to” nên việc xây dựng trái phép mới diễn ra một cách công khai và liên tục như vậy? Nếu chủ nhân là người dân thấp cổ bé họng liệu có dám và có “được” xây dựng trái phép như vậy không?

Hỏi và có ngay câu trả lời: hoàn toàn không. Bởi cách khu biệt phủ của tướng Thạch chừng 500m là cái chòi của người dân (ông Nguyễn Như Tiến và bà Lê Thị Hay) vừa được dựng lên để làm quán đã bị cưỡng chế tháo dỡ ngay lập tức với cùng lý do là xây dựng trái phép.

Kiểm tra rồi nhưng… chưa có hướng “xử lý”

Chiều 12-12, ông Võ Văn Thương, chánh văn phòng UBND TP Đà Nẵng, cùng lãnh đạo UBND quận Liên Chiểu đã đi kiểm tra thực tế tại khu vực mà gia đình thiếu tướng Phan Như Thạch xây dựng biệt thự trái phép dưới chân núi Hải Vân (thuộc P.Hòa Hiệp Bắc, quận Liên Chiểu). Tuy nhiên khi đến hiện trường kiểm tra, đoàn cán bộ không xuống xe mà chỉ ngồi trên xe hơi rồi chạy ngang qua sát ngôi biệt thự. Quan to thời nay đi “thăm dân cho biết sự tình” thường thích ngồi trên xe hơi cho “oách” chăng?

Ông Võ Văn Thương cho phóng viên báo chí biết: “Do trời mưa nên tôi chỉ đi ngang kiểm tra vậy thôi. Sau khi báo đăng chúng tôi cũng lên hiện trường đi ngang qua kiểm tra như vậy. Khi nào UBND quận Liên Chiểu có báo cáo rồi tính sau. Bây giờ UBND quận Liên Chiểu chưa có báo cáo cụ thể, đầy đủ nên chưa có hướng xử lý như thế nào. Lúc nào UBND quận Liên Chiểu có báo cáo thì TP sẽ có ý kiến chỉ đạo cụ thể. Bây giờ phải kiểm tra tính pháp lý đất đai nên chưa trả lời được đâu”.

Tại sao phải xin ý kiến?

Trong cuộc họp tìm hướng xử lý diễn ra sáng 12-1, ông Nguyễn Ngọc Tuấn - phó chủ tịch UBND TP Đà Nẵng - cho rằng “đang báo cáo xin ý kiến của Thường trực Thành ủy”. Vậy là trái bóng trách nhiệm lại một lần nữa được “đá lên” qua chân các vị lãnh đạo cao hơn.

Người dân ngạc nhiên đặt câu hỏi: “Xin ý kiến gì nữa” khi mọi sai phạm đã quá rõ ràng, chính chủ nhân của các “biệt phủ” này cũng đã đánh tiếng thừa nhận họ “sai phạm”, “làm nhà khi chưa được cấp thẩm quyền cho phép”.

Vậy thì cứ theo luật mà thực thi, chứ sao lại phải loay hoay “xin ý kiến”. Sự thiếu quyết liệt này để rồi có lặp lại vết “xe đổ” của những năm trước đó, tức là phát hiện nhưng không xử lý?
Nên nhớ những nhà dân từng bị chính quyền tháo dỡ vì xây trái phép trên núi cấm Hải Vân những năm trước đó, bây giờ các ông ăn nói thế nào với họ đây?

Đừng để người dân tự hỏi, nếu rơi vào trường hợp của họ, liệu vấn đề xử lý có phải đẩy lên tới cấp thành phố? Và vì sao vi phạm rành rành ra thế mà không thể xử ngay, cứ phải xin ý kiến cấp này, cấp khác...!?
Chẳng lẽ cùng một lỗi vi phạm nhưng lại có những cách xử khác nhau?

                                    
                                              Một góc biệt phủ xây trái phép của gia đình thiếu tướng Phan Như Thạch.
  
Mới có tin UBND TP Đà Nẵng, vừa mới có chỉ đạo “hướng xử lý” biệt thự “lụi” của Thiếu tướng Phan Như Thạch (nguyên Phó Giám đốc Công an tỉnh Quảng Nam) và quần thể biệt thự xây dựng lấn đất rừng của một người tên Quang tại khu vực rừng Nam Hải Vân.

- Bạn Nguyễn tấn Thi nêu ý kiến:
Việt Nam không có luật à? Cứ chiếu theo luật mà xử khi người dân xây trái phép cần gì phải xin ý kiến?

- Bạn Lê Văn Đăng lại nêu ra ý kiến phân biệt giữa “dân đen” và “dân đỏ”:
Xây dựng không phép, trái phép và không đúng quy hoạch thì ra thông báo tự tháo gỡ, nếu không tự tháo gỡ thì cứ đưa máy xúc đến mà cưỡng chế, đó là nguyên tắc làm việc công bằng, không có ngoại lệ! Tại sao hành xử với dân "đen" (dân thường) thì có xin ý kiến ai đâu, tại sao với dân "đỏ" (quan chức) lại phải xin ý kiến cấp này cấp nọ, làm như vậy là không công bằng.

- Bạn Hiền viết gọn lỏn: “Chán! Không muốn bình luận nữa!”.
Chán thật. Tôi cũng vậy, bình luận thêm là thừa.
Văn Quang  
~~~~~~~~~~~~~~~~
* Trang bài viết của Nhà văn Văn Quang 


 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link