Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, January 28, 2015

Lẳng Lặng mà nghe chúng Tố Nhau


On Tuesday, January 27, 2015 9:01 AM, Ben Tran <> wrote:

Lẳng Lặng mà nghe chúng Tố Nhau

Tổ Sư Tham Nhũng - Chống Tham Nhũng 


Chân dung Quyền lực
26-1-2015

Chưa tính những bất động sản hàng trăm ha đất chiếm được của dân nghèo tại quê nhà Quảng Ngãi, chỉ tính những bất động sản tại nội thành Hà Nội, gia đình ông Viện trưởng Viện KSND Tối cao, Thành viên  Ban Chỉ đạo TW về phòng chống tham nhũng Nguyễn Hòa Bình đang sở hữu sơ sơ tới 8 căn nhà mặt tiền, biệt thự và căn hộ cao cấp, cụ thể như sau:

1- Căn nhà mặt tiền 3 tầng tại đường Giải Phóng
Căn nhà mặt tiền 3 tầng lầu tại số 1307 đường Giải Phóng, P. Hoàng Liệt, Q. Hoàng Mai, Hà Nội là nơi ông Viện trưởng Nguyễn Hòa Bình và gia đình đăng ký hộ khẩu thường trú. Năm 2007, sau khi được phong hàm Thiếu tướng, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát, Phó Thủ trưởng cơ quan Cảnh sát Điều tra, Bộ Công an, ông đã xây dựng trái phép căn nhà 3 tầng tại địa chỉ trên. Theo chứng thư thẩm định giá số 13.05.1743/CT ngày 24/5/2014 của Công ty TNHH MTV Tư vấn & Thẩm định giá Sao Mộc, mảnh đất này (không tính giá trị căn nhà vì xây dựng trái phép) trị giá 22,5 tỷ đồng.

Bìa sổ đỏ số AD 585275 của UBND Q. Hoàng Mai cấp cho ông Nguyễn Hòa Bình năm 2005

Sổ đỏ số AD 585275 của UBND Q. Hoàng Mai cấp cho ông Nguyễn Hòa Bình năm 2005

Sổ đỏ số AD 585275 của UBND Q. Hoàng Mai cấp cho ông Nguyễn Hòa Bình năm 2005

Bìa sổ đỏ số AI 341714 của UBND Q. Hoàng Mai cấp cho ông Nguyễn Hòa Bình năm 2007

Sổ đỏ số AI 341714 của UBND Q. Hoàng Mai cấp cho ông Nguyễn Hòa Bình năm 2007

Sổ đỏ số AI 341714 của UBND Q. Hoàng Mai cấp cho ông Nguyễn Hòa Bình năm 2007

Trích chứng thư thẩm định giá số 13.05.1743/CT ngày 24/5/2014 của Công ty Sao Mộc, mảnh đất này (không tính giá trị căn nhà vì xây dựng trái phép) có giá 22,5 tỷ đồng

Trích chứng thư thẩm định giá số 13.05.1743/CT ngày 24/5/2014 của Công ty Sao Mộc, mảnh đất này (không tính giá trị căn nhà vì xây dựng trái phép) có giá 22,5 tỷ đồng
2- Căn biệt thự Vinhomes Riverside BL09-02
Ngày 7/5/2013, theo bản hợp đồng số BL09-02/VV/HĐMBBT, ông Nguyễn Hòa Bình và bà Phùng Nhật Hà đã mua căn biệt thự số BL09-02, đường Bằng Lăng 9 trên nền đất rộng 524,30m2 tại khu Vinhomes Riverside với giá 21,8 tỷ đồng, sau đó chi thêm hàng chục tỷ đồng vào việc tôn tạo, sửa chữa và chuyển về cư ngụ tại đây.
Căn biệt thự thô khi ông Nguyễn Hòa Bình mua vào thời điểm tháng 5/2013 với giá 21,8 tỷ đồng

Bản thiết kế 3D của căn biệt thự nguy nga tráng lệ so với những căn nhà xiêu vẹo của người dân nghèo Quảng Ngãi

Một góc sân vườn chẳng khác gì thiên đường mà nằm mơ cũng không thể tưởng tượng được của người dân xứ Quảng

Mặt tiền căn biệt thự bề thế sau khi hoàn chỉnh thêm hàng chục tỷ đồng

Là nơi nghỉ ngơi của những mối quan hệ của bà Phùng Nhật Hà mỗi dịp cuối tuần

Bà Phùng Nhật Hà và một góc sân vườn của căn biệt thự

Nữ đại gia Minh Kỳ, một trong những nữ tướng đô la của bà Phùng Nhật Hà trong lần viếng thăm căn biệt thự

Cơ man là đồ cổ, tranh cổ quý hiếm chất đống trong (một góc) căn biệt thự, bà Phùng Nhật Hà đã từng thách đố khách dự tiệc về tổng giá trị của các món đồ cổ này, nhưng không ai trả lời được, cuối cùng được bà Hà bật mí lên tới hàng trăm tỷ đồng, “bạn bè thân thiết” được phen tái xanh mặt mũi

Tiền lương công chức của Viện trưởng Nguyễn Hòa Bình có lẽ chỉ đủ trang trải chi phí phát sinh hàng tháng cho căn biệt thự?
3- Căn biệt thự Vinhomes Riverside AD01-58
Cùng ngày ký hợp đồng căn biệt thự BL09-02 nêu trên, ông Nguyễn Hòa Bình cũng đầu tư cho cậu quý tử Nguyễn Việt Anh(sinh ngày 27/9/1990) căn biệt thự số AD01-58 tại đường Hoa Anh Đào 1 trên nền đất rộng 305,89 m2 với giá 13 tỷ đồng theo bản hợp đồng số AD01-58/VV/HĐMBBT ký ngày 7/5/2013. Căn biệt thự này cũng tốn thêm hàng chục tỷ đồng nữa của ông Nguyễn Hòa Bình cho chi phí sửa chữa, hoàn thiện và trang trí nội thất.
Căn biệt thự AD01-58 tại đường Hoa Anh Đào 1 trị giá phần thô đã là 13 tỷ đồng của cậu quý tử sinh năm 1990 Nguyễn Việt Anh

Cậu quý tử Nguyễn Việt Anh cùng bạn gái tại căn biệt thự riêng vào dịp tết 2014
4- Căn biệt thự Vinhomes Riverside HP08-33

Căn biệt thự tại số HP08-33, đường Hoa Phượng 8 cũng nằm trong khu Vinhomes Riverside thuộc sở hữu của Nguyễn Tuấn Anh và Hoàng Minh Thủy vừa được mua vào ngày 19/11/2014 trên nền đất rộng 430m2 với giá 18,9 tỷ đồng, hiện đang trong giai đoạn thiết kế.
Hiện căn biệt thự thứ 4 trị giá phần thô 18,9 tỷ đồng của vợ chồng Nguyễn Tuấn Anh đang trong giai đoạn hoàn chỉnh thiết kế
5- Căn biệt thự Vinhomes Riverside HS06-29
Cũng “có hiếu” không khác gì Vũ Chí Hùng, con rể Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, tháng 12/2014 vừa qua, Nguyễn Tuấn Anh đã “trả ơn” kèm “bịt miệng” gia đình bên vợ vì đã đứng tên giúp hàng loạt doanh nghiệp ma bằng căn biệt thự số HS06-29 trên lô đất rộng 266 m2 tọa lạc tại đường Hoa Sữa 6, khu Vinhomes Riverside với giá 19,9 tỷ đồng, hiện Nguyễn Tuấn Anh cũng đổ thêm kinh phí 1,6 tỷ đồng nữa để đẩy mạnh giai đoạn hoàn thiện. Vợ chồng họa sỹ Hoàng Đăng Định và Nguyễn Thị Hằng đang chuẩn bị rời khu Láng Thượng để về hưởng thụ cuộc sống gần nhà sui gia Viện trưởng Nguyễn Hòa Bình.
Bản thiết kế phòng khách căn biệt thự số HS06-29 trị giá 19,9 tỷ đồng do Nguyễn Tuấn Anh trả ơn cho gia đình nhạc phụ - họa sỹ Hoàng Đăng Định

Bản thiết kế phòng ngủ căn biệt thự số HS06-29 trị giá 19,9 tỷ đồng do Nguyễn Tuấn Anh trả ơn cho gia đình nhạc phụ - họa sỹ Hoàng Đăng Định
6- Căn E-01, Dự án khu nhà ở thấp tầng số 15, Ngõ 91, Nguyễn Chí Thanh, Đống Đa, Hà Nội

Căn nhà số E-01 thuộc Dự án Khu nhà ở thấp tầng số 15 ngõ 91 Phố Nguyễn Chí Thanh, Quận Đống Đa, Hà Nội do công ty CP Đầu tư & Xây dựng Phú Điền là chủ đầu tư được con dâu ông Viện trưởng Nguyễn Hòa Bình là Hoàng Minh Thủy đứng tên mua ngày 4/11/2013. Diện tích đất 94,88 m2, tổng diện tích sàn 428,9m2 với giá 10,8 tỷ đồng.
Trích hợp đồng Hoàng Minh Thủy đứng tên mua căn E-01 với giá 10,8 tỷ đồng (trang 2)

Trích hợp đồng Hoàng Minh Thủy đứng tên mua căn E-01 với giá 10,8 tỷ đồng (trang 5)
Hiện căn nhà trên được Công ty thiết kế MoreHome (19 Nguyễn Phong Sắc kéo dài, Cầu Giấy, Hà Nội) thiết kế lại nội thất. 
Bản thiết kế phòng khách căn nhà E-01 trị giá 10,8 tỷ đồng của Hoàng Minh Thủy

Thiết kế phòng ăn căn nhà E-01 trị giá 10,8 tỷ đồng của Hoàng Minh Thủy
7- Căn hộ 1411 Vincom Centre Hà Nội
Căn hộ số 1411 tại khu căn hộ cao cấp Vincom Centre (114 Mai Hắc Đế, Hà Nội) được Nguyễn Tuấn Anh mua vào ngày 17/5/2009 với giá 6,7 tỷ đồng. Hiện căn hộ đang được vợ chồng Nguyễn Tuấn Anh cho nước ngoài thuê với giá 52 triệu/tháng.
Trích sổ đỏ căn hộ 1411 tại khu căn hộ cao cấp Vincom Centre của vợ chồng Nguyễn Tuấn Anh

Trích sổ đỏ căn hộ 1411 tại khu căn hộ cao cấp Vincom Centre của vợ chồng Nguyễn Tuấn Anh
8- Căn hộ C (25.3), tầng 25, Tòa nhà CT1-Vimeco
Vẫn chưa hết, vợ chồng Nguyễn Tuấn Anh và Hoàng Minh Thủy còn sở hữu căn hộ cao cấp số C(25.3), tầng 25, Tòa nhà CT1-Vimeco, Trung Hòa, Cầu Giấy, Hà Nội có diện tích sàn 143,84 m2.
Trích sổ đỏ căn hộ cao cấp C (25.3), tầng 25, Tòa nhà CT1-Vimeco của vợ chồng Nguyễn Tuấn Anh

Trích sổ đỏ căn hộ cao cấp C (25.3), tầng 25, Tòa nhà CT1-Vimeco của vợ chồng Nguyễn Tuấn Anh
Như vậy, thống kê cho thấy tài sản của gia đình ông Nguyễn Hòa Bình, Viện trưởng VKSND Tối cao cũng là khủng khiếp, không thua kém mấy so với gia đình Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc. Trong bài trước chúng tôi đã chỉ mặt thủ đoạn của hai cha con ông Nguyễn Hòa Bình nhằm chiếm đoạt đất và nhà của bà con nghèo Quảng Ngãi để làm 2 dự án lên đến gần một ngàn năm trăm tỷ đồng (1.500.000.000.000 VNĐ). Lòng tham của ông Nguyễn Hòa Bình cũng như ông Nguyễn Xuân Phúc là vô hạn, cơ man nào là đất đai như thế nhưng vẫn bằng mọi thủ đoạn gian trá để vơ vét cho mình hàng loạt biệt thự và căn hộ cao cấp như độc giả vừa thấy. Chỉ mới cộng sơ giá trị các biệt thự và căn hộ cao cấp tại nội thành Hà Nội đã lên đến hàng trăm tỷ đồng, chưa tính tại Đà Nẵng và TP.HCM, chưa tính bao nhiêu là đồ cổ, kim cương và đô la giấu trong nhà, chưa tính những cổ phiếu tại các Ngân hàng và các Tập đoàn, chưa tính những khu đất vàng tại Hà Nội nấp dưới danh nghĩa các doanh nghiệp của con trai Nguyễn Tuấn Anh... 

Cả gia đình ông Nguyễn Hòa Bình đều là Đảng viên, công chức nhà nước, con thì đứa vừa ra trường, đứa còn đang đi học nhưng sơ sơ về tài sản tính theo bất động sản tại nội thành Hà Nội đã lên đến hàng trăm tỷ như thế, độc giả có thể suy xét tay và cả người của Viện trưởng VKSND Tối cao Nguyễn Hòa Bình xem đã nhúng chàm hay chưa? Chúng tôi sẽ tiếp tục làm rõ trong các phóng sự tới, mong độc giả đón chờ.

Nguồn: Thanh tra Nhân dân





__._,_.___

Posted by: "8406news ."

Thời ngục tù


Phòng làm việc của blogger An Nam đô hộ phủ

Thời ngục tù

Phạm Đình Trọng

1. Khi chưa có chính quyền, những người Cộng sản liền vu cho chính phủ hợp pháp và là chính phủ tập hợp được những trí thức có trí tuệ uyên bác và mặn nồng yêu nước, chính phủ Trần Trọng Kim là tay sai của giặc Nhật , rồi kích động bạo lực nhân dân cướp quyền của chính phủ hợp pháp đó. 

Suốt 70 năm qua, tất cả tài liệu, sách báo của Đảng và Nhà nước Cộng sản Việt Nam đều phải thú nhận với lịch sử rằng cuộc Cách mạng tháng Tám năm 1945 là cuộc “cướp chính quyền”. Hành xử kẻ cướp tất nhiên là bất chính và bất minh.

Có chính quyền cướp được trong tay, những người Cộng sản cầm quyền lại vu cho những người Việt Nam có tài sản vật chất và tài sản trí tuệ, thành phần ưu tú nhất của dân tộc Việt Nam là kẻ thù của giai cấp vô sản rồi dùng bạo lực nhà nước thẳng tay đàn áp, tiêu diệt.

 Những chiến dịch đấu tố, bỏ tù, giết hại những người Việt Nam yêu nước, lương thiện và tài năng diễn ra dồn dập gối đầu sóng từ khi mới có chính quyền Xô Viết ở một miền quê Nghệ Tĩnh đến tận hôm nay. Khi dữ dằn hung bạo như cuộc truy lùng tận diệt của gậy gộc giáo mác “Trí phú địa hào, đào tận gốc, trốc tận rễ” trong Xô Viết Nghệ Tĩnh. 

Khi sôi sục hận thù giết cho đủ tỉ lệ qui định như trong phát động Cải cách ruộng đất. Khi âm thầm mà tàn khốc như cuộc tạo dựng vụ án Xét lại chống Đảng.

 Khi ồn ào lu loa đánh hội đồng như vụ Nhân văn, Giai phẩm. 

Khi đại trà lùa hàng trăm ngàn người Việt đối lập ý thức hệ Cộng sản vào vòng tù tội trong các trại cải tạo khắc nghiệt. 

Khi bất ngờ đưa lực lượng đông đảo bạo lực nhà nước xông vào nhà dân bắt lẻ từng người, từng người một.

Một nhà nước say bạo lực, nghiện bạo lực như con bệnh nghiện ma túy. Một nhà nước có duyên nghiệp với bạo lực, là nghiệp chướng của bạo lực. 

Một nhà nước độc quyền lòng yêu nước, độc quyền cả chân lý, coi những tiếng nói thẳng thắn, chân thành, đúng đắn nhưng trái với lý tưởng của đảng cầm quyền đều là sai trái, là suy thoái tư tưởng, đạo đức, lối sống, là thế lực thù địch.

 Nhà nước ấy luôn ứng xử với tiếng nói của lẽ phải, của lòng dân bằng bạo lực chuyên chính vô sản thì bạo lực nhà nước nay bắt người ngay thẳng này, mai bắt người chân thành kia đã là chuyện thường ngày suốt bảy chục năm qua và chín mươi triệu người dân lương thiện chỉ là những người tù, hoặc người tù chính thức đang trong các trại giam, hoặc người tù dự bị còn ở ngoài cổng trại giam mà thôi!

Riêng việc gần đây, công cụ bạo lực nhà nước Cộng sản Việt Nam cấp tập bắt ba bloggers và người viết báo mạng nổi tiếng được rất nhiều người tìm đọc là Hồng Lê Thọ, Nguyễn Quang Lập, Nguyễn Đình Ngọc tạo nên một không khí trấn áp, căng thẳng, bất an trong xã hội có cơn cớ từ sự khủng hoảng lý tưởng của Đảng Cộng sản cầm quyền.

Lý tưởng cộng sản của học thuyết Mác Lê nin đã được thực tế lịch sử chứng minh là thảm họa của loài người, đã ầm ầm sụp đổ dây chuyền trên phạm vi thế giới như một tất yếu.

 Lý tưởng cộng sản được thực hiện bằng đấu tranh giai cấp không còn đạo lý, không còn tính người và đấu tranh giai cấp đã vạch trận tuyến chiến tranh một mất một còn trong từng con người, từng gia đình, trong lòng cả dân tộc Việt Nam, đẩy dân tộc Việt Nam vào cuộc chiến tranh người Việt giết người Việt kéo dài nhiều thế hệ. 

Cả chục triệu người Việt đã chết trong cuộc nội chiến ý thức hệ vì lợi ích của nước khác.
Học thuyết Mác Lê nin đưa giai cấp vô sản hão huyền lên trên dân tộc thiết thực làm cho dân tộc Việt Nam tuy bé nhỏ nhưng “vốn xưng nền văn hiến đã lâu .  .  . 

Từ Triệu, Đinh, Lý, Trần bao đời xây nền độc lập / Cùng Hán, Đường, Tống, Nguyên mỗi bên xưng đế một phương” (Nguyễn Trãi. Bình Ngô đại cáo), nay thực sự không còn độc lập, tự chủ, phải cam phận chư hầu tủi nhục. Phải cắn răng cắt đất biên ải của lịch sử hào hùng cho nước cộng sản đàn anh Trung Cộng tham tàn. Phải “giữ nguyên hiện trạng” mất đất, mất biển, mất đảo cho nước cộng sản đàn anh Trung Cộng tham tàn làm chủ quần đảo Hoàng Sa, làm chủ dải đảo Garma, làm chủ Biển Đông của Việt Nam.

Học thuyết Mác Lê nin là nguyên nhân làm cho đất nước Việt Nam trì trệ, ngày càng tụt lại sau, người dân nghèo đói, đạo lý suy đồi, xã hội bất an, mọi giá trị đảo lộn. Ê chề, mất mát, đau khổ, tủi nhục do học thuyết Mác Lê nin tàn bạo, sắt máu mang lại, dòng người Việt lũ lượt bỏ nước ra đi kéo dài suốt nửa thế kỉ đến nay vẫn chưa chấm dứt. Tiếng than trời, lời chối bỏ của người dân với học thuyết Mác Lê nin tràn ngập trên các trang mạng xã hội lề dân. 61 trí thức đảng viên Cộng sản trung thực đã thẳng thắn viết thư gửi lãnh đạo Đảng Cộng sản cầm quyền yêu cầu từ bỏ chủ nghĩa Mác Lê nin tai họa.

Đảng cộng sản cầm quyền đang gấp rút làm công việc chuẩn bị cho Đại hội Đảng lần thứ XII trong không khí và tình thế đó. Trong khi những người thực sự nắm quyền trong Đảng Cộng sản đều muốn khư khư duy trì học thuyết Mác Lê nin để duy trì quyền lực độc tài, duy trì vị thế thống trị xã hội của họ, bảo toàn khối tài sản khổng lồ nhờ có học thuyết Mác Lê nin, nhờ có độc tài đảng trị họ mới có được.

 Vì thế họ phải vận hành bộ máy công cụ bạo lực nhà nước bắt bớ chủ những trang mạng và người viết báo mạng lề dân gây dư luận rộng rãi phản ứng bất lợi với học thuyết Mác Lê nin và Đảng Cộng sản, để Đảng Cộng sản bước vào Đại hội tiếp tục kiên trì học thuyết Mác Lê nin.

2. Lịch sử viết bằng máu của cha ông dạy rằng: Trước sức mạnh xâm lược thường trực suốt mấy ngàn năm của đế quốc phương Bắc khổng lồ, dân tộc Việt Nam bé nhỏ chỉ có đoàn kết dân tộc mới giữ được bản sắc văn hóa riêng, mới tạo ra sức mạnh để tồn tại và phát triển. Nhưng những người Cộng sản đã rước về mớ lý luận đấu tranh giai cấp xằng bậy của học thuyết Mác Lê nin, ngón đòn độc địa, thâm hiểm của Mao Đại Hán, lấy giai cấp thống trị dân tộc, lấy giai cấp đánh phá tan nát dân tộc, làm yếu hèn dân tộc Việt Nam để dân tộc Việt Nam phải an phận núp bóng Đại Hán, an phận chịu nô dịch Bắc thuộc.

Từ bỏ học thuyết Mác Lê nin bạo liệt sắt máu gây hận thù, ly tán dân tộc, từ bỏ lý tưởng xã hội chủ nghĩa huyễn hoặc, vô vọng “đến cuối thế kỉ này cũng chưa chắc đã có chủ nghĩa xã hội hoàn thiện” như lời thú nhận của ông Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng, từ bỏ độc quyền chân lý, độc tài cai trị đất nước bằng bạo lực chuyên chính vô sản là lẽ sống còn của dân tộc Việt Nam. 

Đó là đòi hỏi nghiêm khắc của lịch sử hào hùng Việt Nam, là tiếng nói khẩn thiết của cả dân tộc Việt Nam. Tiếng nói đó được Hồng Lê Thọ thể hiện bằng trang mạng “Người Lót Gạch”, được nhà văn Nguyễn Quang Lập diễn đạt bằng giọng điệu “Quê Choa”, được Nguyễn Đình Ngọc viết bằng văn phong “Nguyễn Ngọc Già”.

Bạo lực nhà nước chuyên chính vô sản có thể bắt ba người ngay thẳng đó, có thể bắt ba ngàn người, ba triệu người Việt Nam yêu nước, dũng cảm nói tiếng nói của cuộc sống, của nhân dân nhưng không thể bắt cả dân tộc Việt Nam đòi quyền làm người, đòi lại những giá trị làm nên sự bền vững và trường tồn của dân tộc Việt Nam. Bạo lực cường quyền dù mạnh, dù hung hãn đến đâu cũng không thể khuất phục được khát vọng chính đáng của nhân dân, không thể chống lại đòi hỏi khẩn thiết của lịch sử, không thể đi ngược xu thế tất yếu của thời đại dân chủ hóa.

Với bộ máy công cụ công an khổng lồ, cuồng tín, chỉ biết có Đảng, với nền Tư pháp Xã hội chủ nghĩa mà hệ thống luật pháp chỉ để bảo đảm sự độc tôn thống trị xã hội của Đảng Cộng sản và Tòa án xử theo bản án có sẵn trong hồ sơ do Cấp ủy Đảng ban hành. Đó là không gian vô cùng rộng lớn cho bạo lực chuyên chính vô sản mặc sức hoành hành.
Cha Chính Vinh ở nhà thờ lớn Hà Nội chỉ vì ngăn cản nhóm người ngạo ngược, đường đột xâm phạm không gian tôn giáo, tự tiện bắc thang leo lên hai tòa tháp nhà thờ lớn treo cờ, giăng khẩu hiệu mà bị tù mút mùa ở địa ngục Cắn Tỷ, Cổng Trời, Hà Giang từ năm 1958 cho đến chết vì đói khổ suy kiệt, năm 1971.

Nhà thơ Hoàng Hưng chỉ vì cầm tập thơ chép tay Về Kinh Bắc do nhà thơ Hoàng Cầm tặng mà bị bắt khẩn cấp giữa đường. Về Kinh Bắc viết về những hoài niệm thời ấu thơ thấm đẫm chất folklore, văn hóa dân gian Kinh Bắc, thấm đẫm tình yêu quê hương: “Ta con chim cu về gù rặng tre / Đưa nắng ấu thơ về trưa đất trắng / Đưa mây lành những phương trời lạ / Về tụ nóc cây rơm”. Năm 1994 tập thơ mang hồn dân gian đó được nhà xuất bản Văn Học ở Hà Nội xuất bản và phát hành rộng rãi, nhưng năm 1982, vì có trong tay tập thơ đó, nhà thơ Hoàng Hưng bị kết tội “lưu truyền văn hóa phẩm phản động” và bị truy bức, đày đọa ba mươi chín tháng trong ngục tù!

Ôi, trong nhà nước độc tài Cộng sản Việt Nam, việc bắt dân, tống người dân lương thiện vào ngục tù quá đơn giản, dễ dàng và mạng người dân quá rẻ  mạt!

3. Suốt mấy chục năm cầm quyền, nhà nước Cộng sản Việt Nam đã bắt bớ, tù đày, giết hại hàng triệu người Việt Nam lương thiện. Sẽ có những nhà nghiên cứu, những nhà làm sử chân chính tập hợp tư liệu, thống kê đầy đủ để có con số chính xác số người dân lương thiện bị nhà nước chuyên chính vô sản Việt Nam tù đày, giết hại. 

Con số ròng ròng máu đó sẽ đi vào lịch sử là bằng chứng về một thời ngục tù đau đớn nhất của dân tộc Việt Nam và lịch sử sẽ phán xét cái thể chế khẳng định sự có mặt, duy trì sự tồn tại bằng lạnh lùng, mê mải, bền bỉ giam cầm thân xác, giam cầm trí tuệ, giam cầm tư tưởng người dân và say máu dân lành.

Hồng Lê Thọ, Nguyễn Quang Lập, Nguyện Đình Ngọc đều là những trí thức, những nhà văn, nhà báo có tư duy sắc sảo, có tâm hồn nhạy cảm. Những gì người viết đã nhận từ cuộc đời không bao giờ mất đi vô tăm tích. Thân phận lầm than của đất nước, thân phận bèo bọt của người dân những ngày bất an này đi vào những tâm hồn nhạy cảm đó đã trở thành những bài viết lay động bao trái tim, thức tỉnh bao nhận thức. Bây giờ chính những tâm hồn nhạy cảm, những trí thức chân chính giàu lòng tự trọng đó phải mang thân phận người tù.

Trong nhà nước độc tài Cộng sản, nhà tù là nơi bộc lộ rõ nhất, đầy đủ nhất, khốc liệt nhất, rùng rợn nhất bạo lực chuyên chính vô sản. Vì ngay khi còn sống đời thường dân giữa xã hội, quyền con người của người dân đã không được nhìn nhận thì thân phận người tù càng bị đối xử như con vật. Đó là một thực tế lớn với người viết, làm sao có thể bỏ qua. Thực tế của Đêm giữa ban ngày

Thực tế của Chuyện kể năm 2000, thực tế của Quần đảo ngục tù …, thực tế nhức nhối đó không thể câm lặng trong những trái tim nhạy cảm với nỗi đau, không thể mất đi phí hoài với những người viết giàu nội lực. Viết vừa như đòi hỏi của cái riêng, vừa như trách nhiệm với cái chung. Viết vì những người đã chết chưa kịp viết như Cha Chính Vinh. Viết cho mai sau về một thời ngục tù đau đớn của giống nòi Việt Nam.

Năm tháng qua đi nhưng thời ngục tù đau đớn này sẽ còn mãi trong trang sách lịch sử, còn mãi trong trang sách văn chương. Những người vì lợi ích riêng, vì mê muội, cuồng tín đã góp chủ trương, góp sức, góp tay tạo ra thời ngục tù độc ác với nhân dân, tội lỗi với lịch sử Việt Nam không thể trốn tránh được sự phán xét của lịch sử, sự phán xét của mai sau.

LỜI CUỐI.  Viết để ghi lại hiện thực một thời mình sống tuy chả vui sướng, thích thú gì khi phải viết những điều cay đắng. Tôi đã kết thúc bài viết này từ cả tuần nay nhưng vẫn để đấy và muốn quên nó đi. Nhưng có sự việc vừa diễn ra làm cho tôi lại phải nhớ đến bài viết về sự cay đắng đó. Bốn giờ chiều thứ bảy, 24.1.2015, nắng đã nhạt, tôi đi mua bịch phân bò khô về trồng cây. 

Ra đến chốt bảo vệ ngoài cùng của khu căn hộ, giáp đường Lê Văn Lương, bỗng một người trẻ mặc áo thun, quần lửng từ hè đường lao ra chặn xe tôi, vẫn giọng xấc xược: Đi đâu? Tôi nói việc cần đi. Người trẻ móc điện thoại từ túi quần ra gọi cho ai đó, báo cáo việc tôi cần đi rồi anh ta lẳng lặng trở vào hè đường để cho tôi đi. Nhưng có tới bốn người trên hai xe máy bám theo tôi suốt đường tôi đi và về.

Hôm sau chủ nhật, 25.1.2015, từ sáng sớm, tôi đã nhận ra cả hai ngả đường trước hai khối căn hộ tôi ở có đến cả chục bóng An ninh chốt chặn. Lại tái diễn cảnh mới ít ngày trước, suốt nửa tháng trời, ngày nào cũng có cả chục công cụ bạo lực nhà nước Cộng sản đến phong tỏa khu căn hộ tôi ở, không cho tôi ra khỏi nhà.

Cái cảm giác ngột ngạt ngục tù từ những ngày đó lại trở về đè nặng trên ngực tôi.
P.Đ.T.
Tác giả gửi BVN


__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Hành động là định danh con người


Hành động là định danh con người

Tô Văn Trường

Đánh giá con người là khó nhất trong mọi sự đánh giá. Ở Việt Nam, ai, cái gì tốt cỡ nào, lúc nào là mừng đến đó. Do đó, khi viết đề cao hay khen ai cũng phải tỉnh táo, coi chừng chừa đường rút, bởi thế người xưa có câu “70 tuổi chưa gọi là lành”! 

Nay có lẽ tuổi lành phải nâng lên cao hơn nữa vì hành động là định danh con người, không phân biệt tuổi tác.

Lành ở đây, hiểu theo nghĩa đen đó là sức khỏe và nghĩa bóng là danh giá (uy tín). Dân gian thường chỉ nghĩa đen, quan trường và tầng lớp tinh hoa thì nằm ở nghĩa bóng. Đó là kinh nghiệm cuộc sống phải tích lũy cả một người, không hiếm trường hợp đến lúc “ngộ ra” thì đã là quá muộn. Tại sao vậy? Đó chính là cái nền văn hóa “tiểu nông” lệ thuộc chưa qua và cái văn hóa mới chưa có tên gọi, và do đó, cũng chưa định hình ở một thể chế chưa hoàn chỉnh.

Công luận đang xôn xao về chuyện ông Thứ trưởng  Bộ Giao thông vận tải Nguyễn Hồng Trường nhắn tin với bà H.T.D.H. Chủ tịch Hội đồng quản trị Công ty Cổ phần đầu tư TH xung quanh câu chuyện bút phê vào đơn xin tham gia gói thầu RAI/CP1 thuộc Dự án Quản lý tài sản đường bộ Việt Nam VRAMP và việc bà H đòi lại  số tiền 7 lần đưa cho ông thứ trưởng. (Riêng 4 lần đưa là 200 triệu đồng và 10 ngàn đô la). Tin nhắn qua lại giữa hai bên được lưu rõ làm tang chứng đưa lên mặt báo chính thống của nhà nước không thể chối cãi về quan hệ mật thiết giữa hai bên.

Bộ trưởng Đinh La Thăng gần đây được nhiều người khen ngợi, nổi tiếng là mạnh tay “trảm tướng” đã cho thanh tra đột xuất quy trình đấu thầu của dự án nói trên, nhưng thật khó hiểu lại cho rằng  tin nhắn đó là chuyện cá nhân với cá nhân, Thứ trưởng Hồng Trường đã báo cáo không có chuyện đó, cho nên Bộ không có ý kiến(!?).

Về lý, những nội dung trao đổi đó chỉ có thể được công khai khi chính người nhắn tin muốn vậy hoặc họ bị cơ quan pháp luật điều tra rồi công bố theo thẩm quyền. Đây là quy định của Luật. Lâu nay, ông Thăng mới chỉ “xử trảm” thuộc hạ cấp thấp, nhưng Thứ trưởng là người giúp việc thân cận của Bộ trường, xử lý không đơn giản, mặc dù đã bốc mùi hối lộ chạy dự án rồi.

Không thể coi đây là chuyện cá nhân, bình thường vì nội dung việc nhắn tin liên quan đến bút phê, đấu thầu, đầu tư công và tiền bạc, mà trách nhiệm của Bộ trưởng, việc đầu tiên phải đề nghị bên Tư pháp và Công an yêu cầu đơn vị cung cấp dịch vụ nhắn tin, xác định rõ chủ các số máy đó. Các cơ quan chống tham nhũng cũng có thể vào cuộc được ngay.

Nếu chỉ cho đó là chuyện cá nhân sẽ là sự lấp liếm vụng về. Thực ra chuyện này (tham nhũng trong đầu tư công, đặc biệt các công trình giao thông) lâu nay đâu có lạ gì, đặc biệt là việc sử dụng nguồn vốn ODA. Chẳng qua, thỉnh thoảng có một vài “sự cố kỹ thuật”, khi mặt na rơi, bàn dân thiên hạ mới nhìn rõ “chân dung” của các “đồng chí bị lộ” mà thôi.

Về bút phê không phải là quyết định mà là chuyển thông tin thì ai cũng biết các quan chức của ta thừa tinh vi để biết cách bút phê thế nào thì cấp dưới phải phục tùng. Trước đây, từng có câu chuyện hài hước về thỏa thuận ngầm của một lãnh đạo và cấp dưới là chữ ký ngoáy lên thì thực hiện, chữ ký ngoáy xuống thì không làm. 

Chuyện bút phê và công khai  đòi lại tiền “chạy dự án” của nữ doanh nhân nói trên chắc chắn sẽ vi phạm quy định a,b, c nào đấy trong rừng luật của nhà nước ta. Ở đây cần cơ quan Thanh tra Nhà nước và Ban Chống tham nhũng vào cuộc vì để cho Thanh tra Bộ Giao thông tự điều tra lãnh đạo Bộ chẳng khác gì đấm vào bị bông!

Trong đời sống xã hội, không thiếu những trường hợp bỏ công sức, thời gian giúp người được trả ơn tự nguyện theo kiểu “lễ nghĩa” (khác hẳn với kiểu vòi  vĩnh, ép buộc “bôi trơn”, giao kèo về trích phần trăm chạy dự án).  Một số vị có thẩm quyền ở nơi này, nơi kia  nổi tiếng không phải là vì chuyên môn giỏi mà là tai tiếng, ăn chặn cho nên được người đời chốt cho danh hiệu “ông phần trăm”!

Bằng chứng trên tin nhắn, mà cả ông Nguyễn Hồng Trường và bà chủ doanh nghiệp đều khó thoát khỏi tội danh đưa và nhận hối lộ. 

Một cán bộ điều tra không cần nghiệp vụ giỏi cũng có thể dễ dàng phanh phui ra vụ này. Thường thì có lẽ họ không sơ hở như vậy nhưng theo nội dung thì đó như là một vụ phạm “luật rừng” (nhận tiền hối lộ, nhưng làm không được, không trả hoặc dây dưa không chịu trả). Phải chăng để dằn mặt người chơi phạm “luật” nên bên kia đã lật bài tung ra dư luận hoặc do  “trục trặc kỹ thuật” nào đó mà thông tin bị lộ ra ngoài.

Câu chuyện này, càng cho thấy lỗi hệ thống của đất nước ta nó nặng nề như thế nào. Dân trí ngày nay đã khác xưa nhiều, người dân thừa hiểu nội tình của câu chuyện nói trên. Đúng là một bàn tay khó che cả mặt trời. Họ có thể rất giỏi che đậy nhưng lại sơ hở những chỗ không thể ngờ tới. Ngay cả những kẻ gian manh nhất đôi khi lại mắc những sai lầm sơ đẳng nhất. Khi trái tim đen tối thì cái đầu không thể lúc nào cũng sáng suốt được.

Hành động là định danh con người. Không thể dân thì xử theo luật còn quan thì xử theo lệ để bao che cho nhau. Xin mượn lời bình luận rất sòng phẳng của nhà báo Kỳ Duyên để kết luận cho bài viết này: “Những tin nhắn hoặc một cuộc nhậu nâng lên đặt xuống, lại có khi có đủ sức mạnh để ưu tiên đó Bộ Giao thông vận tải ạ. Dù các vị ra sức khẳng định để phủ nhận cũng để làm che khuất đi cái vụ việc nhục nhã của ông Thứ trưởng Nguyễn Hồng Trường.

            Nếu Bộ trưởng Đinh La Thăng là chính nhân quân tử cũng nên sòng phẳng, thẳng thắn, giải quyết vụ việc này tích cực hệt như những lần ông nhận tin nhắn của người dân. Chả lẽ tin  nhắn  của một quan chức cao cấp với một nữ doanh nhân lại không đủ sức mạnh bằng tin nhắn của những người  dân gửi tới ông sao? Chả lẽ lại nhất bên trọng (người dân), nhất bên khinh (quan chức) như vậy? Điều đó là không sòng phẳng!”. 
T.V.T
Tác giả gửi BVN
__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Lời trần tình của Gái điếm

---------- Forwarded message ----------
From: San Huynh 

Lời trần tình của Gái điếm
     (thơ cay )

Em lấy Tầu sao các anh lại tức !
Đô la nhiều em mặc sức mà tiêu
Lấy việt cộng tiền Hồ đáng bao nhiêu
Làm sao đủ để cho em mua sắm ?

Thằng Tầu già nó thương em nhiều lắm !
Chẳng làm gì chỉ nằm ngửa mà thôi
Số em hên nên sung sướng một thời
Hơn Thúy Kiều trong Đoạn Trường thuở
trước !

Đừng chửi em vì em không bán nước
Bán nước là bọn Trọng Dũng Thanh Sang
Thân phận em chỉ làm điếm đi hoang
Chỉ 
bán trôn để lấy tiền nuôi miệng !

Nước Việt ta giặc Hồ đem cống hiến
Cho giặc Tầu kiếm tỉ tỉ đô la
Em có gì chỉ có mỗi 
lá đa
Để làm vốn sống qua đời dương thế

Hồ cáo già hắn ngồi trông bệ vệ
Ngay trong chùa no' ngang Phật Thích Ca
Cộng bắt dân vái lạy giống quỷ ma
Sao không chửi... cứ nhè em la mắng
 !

Vì cộng nô cuộc đời em cay đắng
Kể từ ngày chúng giải phóng miền Nam
Em đói khổ chẳng có việc chi làm
Nên 
làm đĩ đi giúp vui thiên hạ !

Còn quê hương lũ giặc Hồ tàn phá
Rừng đầu nguồn cũng đem cúng giặc Mao
Tầu cướp đảo... toàn dân chống xôn xao
Chúng tỉnh bơ vẫn ăn chơi lễ hội

Em 
làm đĩ xét ra không đáng tội
Để mọi người phải nguyền rủa ngày đêm
Lũ giặc cộng bán nước rõ từng tên
Sao không chửi, chửi chi em tốn sức !


Baky Hà Nội


Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link