Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, February 9, 2015

Chúng tôi ở sau bức màn danh vọng !

 

KHONG VE VIET NAM NEU CON VIET CONG
MUON CHONG TRUNG CONG PHAI DIET VIET CONG
MUON DIET VIET CONG PHAI DIET VIET GIAN

On Sunday, February 8, 2015 12:52 PM, "Aladin Nguyen

 

Chúng tôi ở sau bức màn danh vọng !



Đã không định viết nhưng vẫn phải viết vì nó là vấn đề cần phải viết !

“Chúng tôi không chê bai bất cứ ai đã và đang đóng góp bằng sự hiện diện của mình một cách công khai như Tạ Phong Tần, Vi Đức Hồi, Đinh Nguyên Kha…chúng tôi hoàn toàn ủng hộ họ. Nhưng bạn không nên cho rằng chúng tôi phải làm một việc giống như những người đang công khai làm, chúng tôi đóng góp theo cách thức và khả năng của chúng tôi.”

Đọc bài viết của tác giả Em Bụi : “Tâm sự của một người trẻ gửi các bác, anh chị qua việc Khối 8406 kêu gọi xóa bỏ Điều 4 Hiến pháp” làm tôi vừa buồn vừa vui. Nhất định nghĩ rằng mình không nên viết, viết thì “đụng chạm” nhiều lắm. Hơn thế nữa có quá nhiều việc mình phải làm cho Quê Hương chứ không phải chỉ nói những điều không cần thiết. Nhưng nghĩ lại đây là một vấn đề cần phải viết.

Điều đầu tiên tôi rất vui vì tác giả Em Bụi tiêu biểu cho một thế hệ trẻ đã dấn thân xuống đường tham gia biểu tình và đấu tranh chống Cộng sản như lời tác giả giới thiệu.

 Đó chính là dấu hiệu vui và lòng tin son sắt vào những gì thế hệ trẻ ngày hôm nay không còn biết cúi đầu. Tinh thần đó thật sự được vinh danh và trong lòng tôi tràn ngập những niềm vui không xiết. Vì khi chúng tôi bắt đầu đi biểu tình cách đây 8 năm chẳng có mấy người tham gia và thậm chí còn bị chửi tơi bời vì “phản động”. 

Còn giờ đây thế hệ trẻ đã biết rất nhiều và dấn thân cho Quê Hương. Đó là điều mà tôi rất vui.

Nhưng có nhiều điều tôi cần phải viết cho Em Bụi và nhiều người khác. Nội dung của bài viết của Em Bụi kêu gọi mọi người hãy ủng hộ lời kêu gọi biểu tình trên mạng của khối 8406 và tác giả Em Bụi có viết nguyên văn như sau “Các bác là những người hiểu rõ và căm ghét cộng sản hơn ai hết, lên án Hồ Chí Minh, lãnh đạo đảng từ đầu đời đến cuối đời và những người ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản mạnh mẽ nhất. Theo những gì Bụi đọc được thì các bác là những người đang lo lắng hơn ai hết về việc nước ta sẽ trở thành một tỉnh của Trung cộng. 

Nhưng các bác chưa bao giờ đứng cạnh Tạ Phong Tần, Phạm Thanh Nghiên, Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Phương Uyên, Bùi Hằng, Trần Thị Nga, Nguyễn Hoàng Vi, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh… những người phụ nữ tay yếu chân mềm, để cùng họ bày tỏ lòng yêu nước, tranh đấu cho tự do, dân chủ và nhân quyền. Các bác chỉ đứng từ xa để cổ võ, khen ngợi lẫn phê bình, chê trách”. 

Tôi xin trả lời Em Bụi và nhiều người từng điểm như sau.

1.Cá nhân tôi không đồng ý với cách làm “Biểu tình trên mạng” của khối 8406 mặc dù tôi quen biết rất nhiều anh em của 8406. Kể cả anh Trần Quốc Hiền, một người anh của tôi cũng là thành viên 8406.

 Nhưng tôi phải nói rằng biểu tình dưới đường còn chưa có hiệu quả nữa là biểu tình trên mạng. Và cũng giống như bao lần trước nó chỉ dừng lại ở chúng ta nói mà không có hiệu quả thực tế. Hơn thế nữa, nếu muốn tuyên truyền cho người dân thấy cần bỏ điều 4 thì cũng không cần phải trên mạng mà công khai xuống đường.

Việc xuống đường cũng cần phải nhớ, đó là CSVN trước đây tổ chức biểu tình gây rối cho VNCH đã âm thầm làm việc khiến chúng ta rất khó khăn để biết. 

Trong khi đó xã hội ngày nay có CNTT phát triển thì tại sao không dùng các phương tiện truyền thông cá nhân để hoạt động tuyên truyền bí mật mà cứ phải công khai trước khi biểu tình để công an cộng sản biết, rồi chúng đàn áp và kết quả chúng ta được là con số KHÔNG tròn chĩnh. 

Chúng ta cần hiệu quả hơn là hô hào để lấy thành tích. Chính tôi khi đọc lời kêu gọi của 8406 thì đã email cho một người 8406 tại Canada với đề nghị làm việc đó âm thầm đừng rùm beng kẻo CSVN ra tăng tường lửa…, nhưng đáp lại là sự im lặng, không thèm trả lời !.

Lý do thứ 3 là điều 4 hay điều gì đó cũng không quan trọng vì CSVN có thể bỏ điều 4 mà thay bằng điều 40 nhưng nội dung thì vẫn thế. Hơn thế nữa, nếu chúng ta chỉ kêu gọi bỏ điểu 4 có nghĩa là chúng ta chấp nhận điều khác của hiến pháp CSVN. Đáng lẽ ra chúng ta phải kêu gọi : TẨY CHAY HIẾN PHÁP CỦA CSVN ! thì mới đủ hết ý nghĩa.

2. Thưa bạn Em Bụi và nhiều nhà đấu tranh khác !

Khi chúng tôi xuống đường năm 2006, không ai biết chúng tôi là ai. Nhưng chúng tôi không hề có ý kiến. Lúc đó bạn Em Bụi và nhiều nhà đấu tranh đang ở nơi đâu? . Nếu chúng tôi cũng cần phải được chú ý quá nhiều và vỗ ngực xưng tên, rồi đặt những câu hỏi tương tự như bạn hỏi chúng tôi thì đã không còn là đấu tranh nữa rồi. 

Đấu tranh mỗi người một cách, có người công khai, có người âm thầm mà nhiều người không biết. Chẳng nhẽ tất cả chúng tôi phải làm một việc như bạn muốn mới là “đấu tranh”. Nếu tôi công khai Người Hà Nội, Đặng Chí Hùng đang ở đâu và đã bị tra tấn khi bị bắt vào đồn công an thế nào khi đi biểu tình những năm 2006, 2008 thì chắc không có “Những sự thật cần phải biết “ và “Những sự thật không thể chối bỏ” vì CSVN đã bắt hết chúng tôi rồi.

Nếu không có các chú bác âm thầm làm việc ở Hải Ngoại và trong nước thì liệu Phương Uyên có đủ một mình khả năng làm những việc cho TTYN không ? Nếu không có những người âm thầm tìm tài liệu thì có Công Hàm PVĐ, Hội Nghị Thành Đô , Bộ mặt thật Hồ Chí Minh… cho chúng ta nghiên cứu và hiểu về CSVN để dấn thân hay không ?. 

 Nếu không có những người âm thầm thì những người đấu tranh khi bị ở tù có được thế giới biết đến mà lên án CSVN hay không ? Mỗi người làm một việc và không nhất thiết cứ phải chụp ảnh, xưng tên mới là đấu tranh thưa bạn Em Bụi.

Thưa bạn Em Bụi !
Bạn nên nhớ rằng chúng tôi đấu tranh không để mang tiếng là hèn với giặc và quên đi tổ tiên giống nòi. Chúng tôi đứng sau những bức màn danh vọng như giải thưởng, anh thư, anh hùng…Chúng tôi không cần những từ ngữ bóng bẩy đó.

 Chúng tôi cũng chẳng có những giải thưởng danh giá đó dù cho chúng tôi đã làm rất nhiều việc và viết hàng nghìn bài viết vạch mặt chế độ CSVN và Hồ Chí Minh. Nhưng chúng tôi không hề đòi hỏi mọi người phải tung hô chúng tôi, không đòi hỏi mọi người phải tặng giải thưởng cho chúng tôi, không cần mọi người phải biết đến chúng tôi.

Chúng tôi mất nhà cửa, vợ con và gia đình từ mặt…chỉ vì lý tưởng Quốc Gia, Dân Tộc. Chúng tôi làm việc âm thầm và chúng tôi đóng góp bằng tất cả khả năng của mình đang có. 

Chúng tôi không chê bai bất cứ ai đã và đang đóng góp bằng sự hiện diện của mình một cách công khai như Tạ Phong Tần, Vi Đức Hồi, Đinh Nguyên Kha…chúng tôi hoàn toàn ủng hộ họ. Nhưng bạn không nên cho rằng chúng tôi phải làm một việc giống như những người đang công khai làm, chúng tôi đóng góp theo cách thức và khả năng của chúng tôi.

Còn nhiều người làm việc âm thầm lắm mà bạn Em Bụi không hề biết đến. Chúng tôi không có trách nhiệm phải xưng tên, chụp ảnh cho bất cứ ai tung hô. Bởi vì trong chúng tôi là : Tổ Quốc – Danh Dự – Trác nhiệm !.

Chúng tôi đứng sau những bức màn danh vọng để đóng góp cho quê hương Việt Nam không còn cộng sản !

Đặng Chí Hùng
07/02/2015

__._,_.___

Posted by: "San Le D." 

TAM THU DAU NAM 2015

 
Florida 08 thang 02 nam 2015

Kính thưa quí vị:

Tình trạng VN rất là nguy ngập vì sự đồng hóa của Trung Cộng đã và đang đến đất nước Việt-Nam.. Một sự chiếm đoạt đất nước Việt-nam mà không mất một viên đạn, không có một tiếng súng, mà chỉ bằng sự ngoại giao, thương thuyết trong tình hữu nghị, thân thiện giữa cộng sản Việt-Nam và Trung Cộng. Một chiêu bài, mà chế độ VN đang muốn trở thành một tỉnh lị tự trị của Trung Cộng, với một giấc mơ là CSVN sẽ giữ được chế đó CSVN, và cha truyền con nối, núp dưới cái dù của Trung Công để hưởng thụ; CSVN không hiểu được rằng; chế độ CSVN cũng sẽ bị loại bỏ, dân tộc VN cũng sẽ bị tiêu diệt, đất nước việt-nam bị xát nhập vào Trung Cộng, quốc gia Việt-Nam sẽ bị đồng hoá trong những ngày tháng sắp tới, vì chiều hướng già này đang tăng nhanh chóng.


Nguồn tin này, không phải chỉ đến từ những người đấu tranh của đất nước VN, không phải đến từ những người chồng đối chế độ CSVN, không phải đến từ những người muốn dẹp bỏ chế độ CSVN, muốn canh tân nước Việt-Nam.  .. mà nguồn tin này, đã được đăng tải, lập đi lập lại nhiều lần trên những báo chí nổi tiếng của Trung Cộng, Hồng Kông, và do kết quả những cuộc phỏng vấn những người lãnh đạo đất nước của cả hai quốc gia, đã về hưu trí,,, đưa ra.  Nói một cách khác đi, đây là những nguồn tin rất là xác thực, mà thí dụ rõ rằng nhất là HỘI NGHỊ THÀNH ĐÔ, năm 1990, CSVN đã chủ xướng khi không còn bám viu vào quan thầy Nga Sô của chúng nữa; Trung Cộng đã lợi dụng cơ hội này, đưa Việt-Nam vào sự nô lệ toàn diện... Hiện tại, Trung cộng gia tăng, đẩy mạnh sự kìm kẹp Việt-Nam về tất cả mọi lãnh vực:  Quân Sự, Chính Trị, Xã Hội, văn hóa, và Kinh tế.


Trung Cộng không còn do dự đưa người vào Việt-Nam qua những hình thức nhân công, du lịch đến ở Việt-Nam dài hạn, lập gia đình với người Việt-Nam gia tăng, và dùng kế hoạch tuỳ thuộc kinh tế để yểm trợ cho sự đồng hóa này. Để được hữu hiệu hơn, họ đã không ngần ngại có những kế hoạch để dẹp bỏ doanh nghiệp, doanh thương VN bằng những hình thức kinh tế phá sản, chận đứng nguồn hải sản vô biên của nước VN bằng những hành động giết hại và phá hủy thuyền bài của ngư dân Việt-Nam, với sự đồng lõa của chế độ CSVN … mà chế độ này đã không có những phản ứng nào để bảo vệ người dân; ngược lại, CSVN không ngần ngại đàn áp những phong trào chống Trung Cộng, lãnh đạo đã không tham dự những ngày lễ trọng đại tưởng niệm Hoàng Sa, anh hùng liệt sĩ chống Trung Cộng mà còn cản trở, cho tay sai ngăn cấm, phá hoại… 

Họ không ngần ngại, làm hài lòng quan thấy Trung Công bằng những sự tổ chức trá hình ngàn năm Thăng Long để vui mừng ngày quốc Khánh Trung Cộng, hay bắt dân chúng treo cờ để lại hài lòng bộn thái thú Trung-Cộng,… Thêm vào đó, những sự phản ứng vô hiệu quả, chỉ có mục đích là ru ngủ người dân trong nước mà thôi; để tránh những sự phẫn uất và nổi dậy của người dân VN;  Thí dụ rõ ràng nhất là chờ đợi cho phi trường Phú-Lâm, cũng như những sự xây cất, phát triển của Trung Cộng hoàn tất tai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa rồi mới lên tiếng… mua một số vụ khí chỉ với mục đích là đóng kịch quân sự mà không dám tham gia trực tiếp vào những sự yểm trợ của những quốc gia trên thế giới để cô lập Trung Cộng tại biển Đông.


Thử hỏi rằng, khi Việt nam trở thành một tình lị tự trị trong tương lai của Trung-Cộng, Viet-Nam có tồn tại được không?  Sự trả lời đơn giản, và chắc chắn đó là không bao giờ Việt-Nam còn tồn tai, VN sẽ bị hủy diệt vì những lý đó dã man sau. đây:

1) Đối với chế độ CSVN mơ ước trở thành tỉnh lị tự trị của Trung Cộng:
a)     Hãy nhìn Hồng Kông bây giờ, một quốc gia hai hệ thống chính trị, Trung Cộng đang xúc tiến đền sát nhập Hồng Kông vào hệ thống chính trị của Trung Cộng, mặc dù Trung Cộng có những cam kết với Anh Quốc.
b)      Cuộc thanh trừng tham nhũng đã và đang xảy ra tại Trung Cộng, khiến những người cao cấp CS Trung Cộng cùng bị tù đầy, tịch thu tài sản, hàng ngàn đảng viên cao cấp bị giết chết hoặc tự sát,,, thì với guồng máy tham nhũng hiện tại của CSVN, lãnh đạo Trung Công có chấp nhận hay không? Hay là họ cũng sẽ xử dụng chiêu bài này để dẹp bọn CSVN đang cầm quyền để thay thế vào bằng một guồng máy caí trị của Trung Cộng?


2) Đối với dân tộc Việt-Nam:
a)      Trung Cộng sẽ tiêu diệt dân tộc Viet-Nam trong những ngày tháng đầu tiên vì bài học của Tân Cương, tây dạng đang diễn ra… Họ sẽ tiêu diệt dan tộc Việt-Nam để tránh những sự đàn áp khối đấu tranh trong  tương lai của người Việt như họ đang đối diện với Tân Cương, tây Tạng bây giờ!
b)    Trở thành tính lị tư-trị của Trung Cộng, người Tàu sẽ di dân đến Việt-Nam, thay vì đuổi người dân miền Nam đi vùng kinh tế mới để chiếm đoạt tài sản như CS miền bắc vào miền Nam năm 1975 đã làm; những gia đình người Tàu di dân này, sẽ giết những gia đình người Việt-Nam để chiếm đoạt tài sản,,, chỉ có thế, họ sẽ tránh được sự đòi lại chủ quyền tài sản do trong tương lai của người Việt, nếu còn sống.
c)     Xử dụng khối người đàn ông trên 200 triệu, không có đàn bà để làm vợ tại Trung Cộng, họ sẽ áp bức đàn bà con gái Việt Nam là những nơi để giải quyết sinh lý hay là lấy chúng, biến đàn bà VN trở thành những cái máy sinh đẻ, đồng hoá Việt-Nam như CSVN đã áp dụng cho Kampuhia vào năm 1978 khi chiếm đóng xứ chùa tháp nầy, 
d)      Dể tiến trình được hữu hiệu và thành công nhanh chóng, Trung Cộng sẽ thắt chặt kinh tế VN đang bị tuỳ thuộc Trung Cộng, để người dân Việt-Nam đói khổ và quì lụy, nô lệ Trung Cộng vì miếng ăn. 

  Thế giới lên tiếng chăng? Chuyện này không bao giờ xảy ra, vì trong quá khứ, lãnh đạo Kampuchia thân Trung Cộng đã giết hơn nữa dân số xứ chùa tháp nầy; và trong hiện tại, Trung Cộng đang đàn áp, xử tử, hành quyết những sự nổi dậy của người dân tây Tạng, Tân Cương có quốc giá nào lên tiếng dâu… Phong trào đấu tránh đôi quyển tự do tai Hong Kong cũng tương tự như vậy . ..Trung Cộng áp dụng moi ke hoach chống đối những nhà đấu tranh, khao khát với tự do, với mục tiêu duy nhất là hoàn tất mục tiêu sát nhập Hồng Kông vào hệ thống chính trị của Tàu như đã dự tính! 

Do đó, muốn Việt-Nam được tồn tại, người dân trong nước không còn chờ đợi nữa, không thể có một sự vô tâm, vô cảm... chỉ chờ đợi những người khác đấu tranh cho sự thủ lợi và an toàn của chính mình. 

Vì sự sống còn của mọi người trong đất nước Việt-Nam, vì sự tồn vọng của dân tộc Việt-Nam, ngay từ bây giờ, tất cả phải có cuộc tổng nổi dậy để dẹp bỏ chế độ CSVN hiện tại, một chế đó hoàn toàn nô lệ cho Trung Cộng để thủ lợi cho bè phái cá nhân, đưa nước Việt-Nam đến sự diệt vong. Phải lật đó chế độ CSVN đã không nghĩ đến sự độc lập, vinh quang, hưng thịnh của đất nước Việt-Nam, mà chỉ nghĩ đến sự thủ lợi của đảng CSVN, mà không nghĩ đến hậu quả của tổ quốc Việt-Nam mà cha ông chúng ta đã tạo được và hãnh diện gìn giữ. 



Hiện tại, xã hội Việt-Nam đang xáo trộn chưa từng có vì đói khổ voi nền kinh tế đang kiệt quệ không lối thoát; Do đó, đây là cơ hội để người Việt hải ngoại tiếp tay, yểm trợ người dân trong nước với một sự tổng nổi dậy:


Ai cũng cho rằng, CSVN nhận được nhiều tiền viện trợ, tiền thuế của người dân, tiền người lao động gửi về, tiền xuất cảng hàng hóa... tổng số tiền này lên đến hàng trăm tỉ mỹ kim, nên số tiền của người Việt hải ngoại gửi về không đáng giá là bao… Và đây là luận điệu tuyên truyền của bọn CS, bè lũ việt-gian chỉ với cách thuyết phục người Việt hải ngoại gửi về càng nhiều càng tốt để cứu sống chế độ. 

 Điều đặc biệt chúng ta phải nhận xét một cách chính xác và rất thực tế, đó là tiền của người Việt hải ngoại gửi vào trong nước, chỉ vài trăm, hoặc những đồng tiền nhân đạo, những sự đầu tư vì những đồng tiền tiền trốn thuế, dấu diếm bất hợp pháp tại hải ngoại,,, là nguồn tài khoản duy nhất đang nuôi sống chế độ CSVN… Người Việt hải ngoại chính là trung tâm trợ cấp vô điều kiện để bọn Cộng sản Việt có ngoại tệ và sống còn để cai trị 93 triệu người Việt trong nước

Tại sao tôi dám nói thẳng như thế?  Bởi vì, số tiền mà CSVN kiếm được qua hình thức Viện trợ, đầu tư của người ngoại quốc, hoặc tiền ép bức người lao động gửi về, tiền lợi tức vì xuất cảng hàng hóa... Tổng số tiền lên đến hàng trăm tỉ dollars, nhưng số tiền này lớn lao nầy đã không đủ để trả nợ; có nghĩa là sự thâm thủng, thiếu hụt của quốc gia Việt-Nam dang chồng chất cao ngất hàng năm đã chứng mình điều đó… Nợ xấu gia tăng, nợ công nhiều to hơn rừng núi… chúng đã tìm cách bán tài sản quốc gia, bán thêm trái phiếu …để trả nợ nhưng vẫn không đủ!


Chỉ số tiền mà người Việt hải ngoại gửi về Việt-Nam, có tính cách đều đặn hàng tháng để giúp họ một nền kinh tế Việt-Nam di chuyển, giúp cho một xã hội Việt-Nam ổn định được phần nào vì có miếng ăn; và những số tiền trá hình bởi những chiếc nón cối, chiếc mũ có tính cách từ thiện, nhân đạo như chương trình cảm ơn Thương Phế Binh QLVNCH, giúp trẻ mồ côi, khuyến tật, xây dựng, sửa chữa chùa chiền, nhà thờ.  .. là những số tiền quyên góp để giúp cho chế độ CSVN sống còn, mà không có một chút hiệu quả nào cho sự đấu tranh của xã hội Việt Nam hiện nay.


Càng quyên giúp, CSVN càng tạo ra những tệ đoan xã hội để người Việt hải ngoại quyên góp gửi về giúp đỡ, số tiền như thế này, đã giúp cho CSVN được sống còn …
Chúng ta cũng phải quan tâm đến ảnh hưởng của ngoại quốc vào biển Đông, và ảnh hưởng trực tiếp đến Việt-Nam vì vị trí mà tổ tiên chúng ta đã chọn lựa và lập ra tổ quốc Việt-Nam Hoa Kỳ là một quốc gia mạnh nhất và có ảnh hưởng nhiều nhất.  

Hoa Kỳ không thể chờ đợi, kéo dài tình trạng biển Đông như thế này, sự giải quyết bằng biện pháp kinh-tế sẽ đưa đến một Trung Cộng xụp sổ trong những năm tới... Song song với kế hoạch này, Hoa-Kỳ muốn sự tình nguyện của CSVN là đồng minh và gia nhập khối quốc gia cô lập Trung Cộng trong những thời gian ngắn sắp tới. 

 Tuy nhiên, nếu chuyện này, CSVN, không tham gia lực lượng đồng minh để cô lập Hoa-Kỳ thì Hoa Kỳ cũng có thể đòi hỏi tôn trọng sự thi hành Hòa Đàm Ba Lê, miền Nam Việt-Nam sẽ bảo vệ chủ quyền biển Đông Biết được như vậy, chúng ta cũng cần phải chủ động về đất nước Việt-Nam của người Việt của chúng ta. Đồng minh lo chuyện của biển Đông, người Việt phải nhìn vào sự nô lệ, đồng hoá của tàu Cộng đang xảy ra mà chế độ CSVN đang dâng hiến cho Tàu Cộng


Do đó, để cứu đất nước Việt Nam thoát khỏi sự diệt vong, người Việt hải ngoại phải ý thức là giúp đó phần nào cho thân nhân trong nước chứ không phải là sự trợ cấp người trong nước đầy đủ; do đó, người Việt hải ngoại phải đồng lòng:


1)      Không hoặc giảm thiểu gửi tiền về Việt-Nam cho thân nhân, người Việt hải ngoại làm nhiệm vụ giúp đỡ một phần nào cho người trong nước sinh sống; không phải là một trách nhiệm trợ cấp đầy đủ
2)     Không du lịch đi Viet-Nam,
3)     Không đầu tư vào Viet-Nam,
4)     Không mưa hàng hoá xuất cảng từ Việt-Nam
5)      Cộng đồng hai ngoại phải yêu cầu hành pháp Hoa-Kỳ, sở thuế vụ (IRS), điều tra sự trốn thuế đầu tư ngoại quốc (Foreign Investment Tax) của bọn Việt-Nam hải ngoại đã và đang đầu tư tại Việt Nam...

6)      Không đóng góp cho bất cứ chương trình nhân đạo, từ thiện, dưới bất cứ hình thuc nao (Tôn giáo, đoàn thể vô vụ lợi, tổ chức đấu tranh…) mà gửi tiền vào trong nước Việt Nam… vì đây là số tiền ngoại tệ, giúp CSVN sống qua hình thức mua nhu yếu phẩm như săng nhớt, hoặc trả nợ nhưng ngân khoản tiền lời,,, mà như quí vị đã thấy: Nợ xấu chồng chất, nợ công gia tăng nền kinh tế Việt Nam đang đi đến bờ vực thẳm mà người Việt hải ngoại đang tiếp tay để cứu sống chế độ CSVN này bằng cách giúp Việt-Nam có ngoại tế của 40 năm qua.


Tóm lại, CSVN thu được nhiều tiền của từ nguồn đầu tư, từ tiền viện trợ, từ tiền xuất càng lao động, từ tiền xuất cảng hàng hoá, và ngay cả từ tiền thuế của người dân trong nước nhưng tổng số tiền này, không đủ để trang trải nợ nần. 

Đó là kết quả của nợ xấu gia tăng, nợ công chồng chất; Do do, số tiền gửi về Việt-Nam và du lịch Việt-Nam của người Việt hải ngoại,.. chính là những đồng tiền đã va đang giúp chế độ CSVN được sống còn; chinh tiền cung cấp của người Việt hải ngoại đã giúp cho CSVN tiếp tục cai trị đất nước Việt Nam cho đến khi sự đồng hóa của Trung Cộng được hoàn tất… 

Ngày Viet-Nam bị hủy diệt, nô lệ Trung Cộng sẽ không xa nếu người dân trong nước không có sự TỐNG NỔI DẬY, và người đàn Việt hải ngoại vẫn vì những ich kỷ cá nhân, chỉ nghĩ đến cá nhân mình, cá nhân gia đình, không đặt uu tiên chính yếu là dẹp bỏ chế độ CSVN vào hàng đầu thì như thế, kết quả sẽ đưa đến sự hủy diệt dân tộc Việt-Nam một cách khốc liệt , sự nô lệ Trung Cộng sẽ đến với Quốc Gia Việt-Nam là điều sẽ xảy ra.


Không tạo điều kiện để Việt-Nam có ngoại tệ, nền kinh tế sẽ bị ngưng trệ, xã hội bị hỗn loạn; người dân sẽ tích cực tham gia với lực lượng dân oan để có một tổng nổi dậy, và CSVN sẽ bị xụp đổ như Đông ÂU là Liên Bang Sô Viết vào đầu thập niên 1990s


Nhiều quốc gia trên thế giới đã nghĩ rằng :”người Việt hải ngoại tiếp tục du lịch và gửi tiền vào Việt-Nam, người Việt trong nước không nổi dậy để lật đổ chế độ CSVN hiện tại điều nầy chứng tỏ rằng: người VietNam (tất cả trong nước cũng như ở hải ngoại) đã hài lòng, chấp nhận, đồng ý, và ủng hộ chính sách của chế độ CSVN hiện tại” … và họ tôn trọng quyền tự quyết của dân tộc Việt-Nam.  Đây là một sự hiểu lầm rất là tai hại cho đất nước Việt-Nam...


Xin tất cả chúng ta, hay đồng lòng, cứu đất nước Việt-Nam trong giai đoạn sắp tới.  Người Việt hải ngoại phải giảm gửi tiền, không đầu tư và không du lịch Việt-Nam. 

Người Việt trong nước, sự nghèo khó đã tạo ra những sự cướp bóc trong xã hội...xin đừng cướp bóc lẫn nhau và những người nghèo vô tội...nếu có thể được, tập trung vào những sự cướp bóc với những trọng tâm nhắm vào bọn công an đứng thu tiền tại đầu đường xó chợ, đại gia, những kẻ du lịch Việt-Nam, không gửi ngoại tệ vào ngân hàng Việt Nam..  và đặc biệt là tích cực, tham gia, ủng hộ những lực lượng dân oan để có một cuộc tổng nổi dậy, dẹp bỏ chế độ CSVN hiện tại... 

Thêm vào đó,  một bài viết của dân làm báo trong nước, đã nêu rõ ràng: một trong những yếu tố dẹp đẹp bỏ chế độ CSVN là kêu gọi người Việt hải ngoại hợp tác, không du lịch, không gửi tiến vào trong nước dưới bất cứ hình thức nào... 

Điều này chúng mình được sự chí tiêu phung phí của người trong nước đã ảnh hưởng rất lớn, làm giảm tiềm năng đấu tranh của người dân trong nước với chế độ CSVN hiện nay. .. Hãy nhìn những dân oan biết tình khắp nơi và thường xuyên, hãy nhìn sự đình công của công nhân trong nước... 
người Việt hải ngoại sẽ thấy được tầm quan trọng nuôi sống chế độ CSVN vì sức mạnh của mãi lực... Đây là những đồng tiền của người Việt hải ngoại gửi vào trong nước. 

 Hoa Kỳ đang áp dụng sự cắt giảm mãi lực tại Trung-Công bằng cách bài trừ hàng hoá Trung Cộng, tạo nhiều sự khó khắn đang xảy ra cho xứ tàu chẹt này và TC sẽ gặp những sự khủng hoảng,  biến chuyển lớn xảy ra bất cứ lúc nào trước năm 2017.


Sau đó, tất cả chúng ta, người Việt hải ngoại với một lúc lượng chuyên gia hùng hậu, với bộ ngoại giao có tấm ảnh hưởng mạnh mẽ, vì chúng ta ở khắp bốn biển năm châu, tài chánh dư thừa, và quốc gia Việt-Nam với ruộng lúa phì nhiêu, hải sản vô biên sẽ không sợ đói khổ; cùng với khối người Viết cần cù, chịu đựng trong nước; tất cả người Việt cùng nhau xây dựng một quốc gia Việt-Nắm được nền kinh tế hùng mạnh, sẽ trở thành số một của Đông Nam Á châu trong một thời gian ngắn. 



Nhân dịp dầu năm xin kính chào tất cả quí vị, và cầu xin sự thực tình, đồng lòng của tất cả người Việt Nam với xứ mạng dẹp bỏ CSVN, cứu đất nước Việt-Nam ra khỏi ách thông trị của CSVN, đập tan sự nô lệ Trung Cộng trong những ngày tháng sắp đến


TS Nguyễn Văn Lương,
Florida, 2015



__._,_.___


Posted by: Luong Nguyen <

Việt Nam: Nỗ lực giữ quyền kiểm soát quá khứ

 

Việt Nam: Nỗ lực giữ quyền kiểm soát quá khứ

Thomas A. Bass

Washington Post 01 tháng 2, 2015
Thomas A. Bass là một phóng viên điều tra và là giảng viên Anh ngữ tại State University of New York, thành phố Albany.
Thomas A. Bass
Năm năm trước đây, tôi bắt đầu một cuộc thí nghiệm – không phải do chính mình thực hiện – để nghiên cứu tình hình kiểm duyệt ở Việt Nam. Vào năm 2009, tôi đã ký hợp đồng xuất bản một trong những cuốn sách của tôi ở Hà Nội. Được gọi là “The Spy Who Loved Us,” cuốn sách nói về Phạm Xuân Ẩn, nhà báo Việt Nam danh tiếng nhất trong chiến tranh Việt Nam. (Ông kết thúc sự nghiệp báo chí của mình với chức vụ trưởng phòng của tạp chí Time ở Sài Gòn). 

Chỉ sau chiến tranh chúng ta mới biết được rằng Ẩn là một điệp viên Cộng Sản đã nhận được hàng chục huy chương quân sự và đã phục vụ chế độ Bắc Việt như là một vũ khí bí mật chết người!

Người ta có thể nghĩ rằng một cuốn sách nói về một “Anh hùng Quân đội Nhân dân” sẽ không gặp phải khó khăn nào khi xuất bản tại Việt Nam, nhưng sự thật là không có gì xuất bản tại Việt Nam mà không bị kiểm duyệt. Trong vòng năm năm qua, tôi đã chứng kiến việc người ta cắt xén cuốn sách của mình.

 Sau cùng, khi bản dịch được công bố vào năm 2014, tôi đã bay ra Hà Nội để gặp gỡ những người đã kiểm duyệt [sách của] tôi – hoặc ít nhất nửa tá người trong số họ chịu nói chuyện với tôi. Đây là những người tốt, những người dũng cảm, những người sẵn sàng thừa nhận hiện trạng [kiểm duyệt]. Đứng đằng sau họ là đạo quân vô hình hoạt động bao trùm xã hội Việt Nam.

Các nhà kiểm duyệt [sách] của tôi, nhiều người trong số họ đồng thời giữ vai trò biên tập viên và nhà xuất bản, tạ lỗi vì những gì họ đã phải thực hiện. Họ hy vọng mọi việc sẽ được cải thiện trong tương lai, nhưng khi mà Việt Nam và Trung Quốc đang ném vào tù ngày càng nhiều các nhà báo, blogger, và các nhà văn khác, ngọn triều đang chảy ngược! 

Đây chính là lý do tại sao tôi đã quyết định cho thực hiện một bản dịch chính xác của cuốn sách và xuất bản song song cả hai phiên bản kiểm duyệt [của Việt Nam] và bản không kiểm duyệt [trên liên mạng]. Những văn bản liên hệ đã được phát hành trực tuyến vào tháng 11 năm 2014 (trên mạng Pro & Contra), cùng với các tài liệu bổ túc do tổ chức quốc tế Chỉ số về Kiểm Duyệt (Index on Censorship) phát hành trong tuần này.

Các nhà kiểm duyệt cắt xén những gì từ sách của tôi? Phạm Xuân Ẩn không được phép “yêu” Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ hoặc quãng thời gian ông theo học ngành báo chí ở California. Ông chỉ được phép “hiểu” Hoa Kỳ. Tên tuổi và ý kiến của những người Việt lưu vong bị loại bỏ. Bất cứ những chỉ trích nhắm vào Trung Quốc hay đề cập đến các hành động hối lộ, tham nhũng hoặc phi pháp của viên chức nhà nước cũng bị cắt bỏ. Thậm chí Võ Nguyên Giáp, vị tướng vĩ đại đã đưa Việt Nam đến chiến thắng ở Điện Biên Phủ năm 1954 và đã bị thất sủng trước khi ông qua đời vào năm 2013, cũng bị loại bỏ khỏi nội dung cuốn sách.

Những sự kiện phổ biến đã bị cắt ra khỏi lịch sử Việt Nam: “Chiến dịch vàng” năm 1946 (1), khi Hồ Chí Minh trả một khoản hối lộ lớn cho Trung Quốc để họ rút lui khỏi miền Bắc Việt Nam; chiến dịch cải cách ruộng đất thất bại trong thập niên 1950; cuộc di tản của các “thuyền nhân” sau năm 1975; chiến tranh năm 1978 tại Campuchia; chiến tranh biên giới chống Trung Quốc năm 1979. 

Nam tiến, hành trình lịch sử về phía Nam của người Việt, trong đó họ phấn đấu dọc dãy Trường Sơn, xâm chiếm các lãnh thổ của người Thượng, người Chăm, người Khmer và của các “dân tộc thiểu số,” cũng đã bị cắt. Ước muốn cuối cùng của Ẩn, là được hỏa táng và tro cốt của ông rải trên sông Đồng Nai, đã biến mất. Chúng được thay thế bởi một đoạn mô tả khung cảnh lễ quốc táng với bài điếu văn do người cầm đầu ngành quân báo đọc.

Ngoài ra còn có một danh sách dài các “lỗi” trong bản dịch của Hà Nội, trong đó các nhà biên tập người Việt của tôi hoặc đã một cách thành thật hoặc cố ý hiểu lầm, chẳng hạn như “người viết mướn,” “phản bội,” “hối lộ,” “phản quốc,” “khủng bố,” “tra tấn,” “các tổ chức bình phong,” “dân tộc thiểu số” và “những trại cải tạo.” Người Pháp không được phép dạy dỗ người Việt bất cứ điều gì.

 Người Mỹ cũng không. Việt Nam chưa bao giờ sản xuất dân tị nạn; nó chỉ tạo ra người định cư. Những qui chiếu xem chủ nghĩa cộng sản như một “thần tượng sụp đổ” đều bị cắt. Việc Ẩn mô tả mình như một trí óc Mỹ ghép vào cơ thể Việt  đã bị cắt. Thật ra, tất cả các lời đùa cợt của ông đều bị cắt, đó là chưa kể đến những phân tích của ông về cách người cộng sản thay thế nhà nước cảnh sát trị của Ngô Đình Diệm với một nhà nước công an trị của chính họ. Cho tới phần cuối cuốn sách, toàn bộ các trang ghi chú và các nguồn dẫn cũng biến mất.

Trong thực tế, những thay đổi quỉ quyệt nhất đã xảy ra ở cấp độ ngôn ngữ. Ẩn được sinh ra ở vùng ngoại ô Sài Gòn. Ông ta là người miền Nam. Nhưng ngôn ngữ miền Nam và các đặc ngữ văn hóa khác đã bị cắt tỉa ra khỏi văn bản và thay thế bởi ngôn ngữ của những người miền Bắc lấn chiếm Sài Gòn vào năm 1975. 

Chế độ kiểm duyệt liên quan đến việc kiểm soát chính trị và khẳng định quyền lực, nhưng trong trường hợp này, nó đồng thời liên quan đến việc kiểm soát ký ức, lịch sử, và ngôn ngữ [của một dân tộc].

Bằng cách ghi nhận những sự kiện này, tôi không có ý phàn nàn là mình đã gặp phải những khó khăn đặc biệt nào. Các tác giả Việt Nam bị đẩy vào im lặng và lưu vong đã phải chịu đựng thống khổ gấp bội phần. Tôi chỉ tô đậm những thực tế của một chế độ kiên quyết bảo vệ đặc quyền của mình. Ở Việt Nam, quá khứ và cung cách bạn đề cập đến nó đều là tài sản của nhà cầm quyền.
T. M.
(1) Có lẽ tác giả Thomas Bass lầm với Tuần lễ Vàng do Hồ Chí Minh phát động vào năm 1945? (chú thích của người dịch)

__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Sunday, February 8, 2015

CÔNG TÂM, CÔNG LƯƠNG HAY CÔNG THÀNH

                      
                   CÔNG TÂM, CÔNG LƯƠNG HAY CÔNG THÀNH

              Người xưa có nói : «  Trong chiến tranh, thứ nhất là công tâm, thứ đến là công lương, sau mới tới công thành. » Công tâm đây là đánh vào lòng người, đánh vào lòng quân địch để khuất phục quân địch. Công lương đây là đánh vào lương thực, đánh vào kinh tế. Cuối cùng mới tới công thành tức là dùng đến quân sự, dàn quân đánh nhau hay gửi quân tới thành địch để tấn công. Người xưa còn nói thêm : «  Người giỏi trong những người giỏi, đó là khuất phục quân địch mà không làm cho quân địch tan ; chiếm được thành địch, nhưng không làm cho thành địch vỡ ; lấy được nước địch, nhưng không làm cho nước địch bể. »

             Nhìn vào lịch sử cận đại, khối tự do, đứng đầu là Hoa Kỳ, đã lãnh đạo trong gần nửa thế kỷ, rồi chiến thắng Chiến tranh Lạnh. Quả thực đây là «  Người giỏi trong những người giỏi « , khi mà đế quốc cộng sản sụp đổ vào cuối năm 1990, đầu năm 1991, không cần một tiếng súng, chẳng cần phải công thành, không phải đi vào cảnh «  Thành vỡ, nước tan ».

             Ngày hôm nay, còn một số nước cộng sản rơi rớt lại, trong đó có Trung Cộng và Việt Nam. Khi giải Nobel Hòa bình được trao cho một người Trung Cộng, đấu tranh cho tự do, dân chủ, thì có người cho rằng đây là đòn «  Công tâm » của thế giới tự do. Hôm nay ngày 12/11/2010, Hội ngị Thượng Đỉnh họp ở Séoul, Nam Hàn ; và trước đó ông Giám Đốc Ngân hàng Trung Ương, dự trữ quốc gia Hoa kỳ tuyên bố là sẽ tháo khoán 600 tỷ $ để mua cổ phiếu trên thị trường. Những sự kiện trên, có người nói rằng «  Chiến tranh tiền tệ « đã bắt đầu. Đây là đòn «  Công lương « ; vì chúng ta ai cũng biết, trong kinh tế hiện đại, tiền tệ được coi như máu, ngân hàng đưọc coi như trái tim của kinh tế.
             Có phải thế giới tự do, bắt đầu bằng người Hoa kỳ đã bắt đầu tấn công Trung cộng và những nước cộng sản còn rơi rớt lại bằng đòn công tâm và công lương hay không ? Chiến lược này có phải là bổn cũ sọan lại của thời Chiến tranh Lạnh hay không ?

            Bổn cũ là cái gì ?
           Bổn cũ chính là Chánh sách Be Bờ « Containment Policy, mà tác giả là ông Paul Nitzé và Georges Kennan, một người là Cố vấn An Ninh, một người là chuyên viên về cộng sản trong Bộ Ngoại giao thời Tổng thống Truman, được lấy ý từ quyển truyện Trại Súc Vật ( Animal Farm) của nhà văn hào Anh Georges Orwells, được gói ghém trong Chỉ thị số 68 của Hội Đồng An Ninh Quốc Gia Hoa Kỳ. Theo G. Orwells, thì trong một trại súc vật nọ, có một con heo già, vừa dơ bẩn, vừa lười biếng, mà ai đọc cũng nghĩ đến K. Marx. Vì lười biếng, nên nó thường ngủ trưa.

 Có một hôm trong giấc ngủ trưa , nó đã mơ thấy thiên đàng súc vật, trong đó mọi con vật đều sung sướng, không phải làm việc cực nhọc, đúng theo kiểu «  Làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu «, thêm vào đó còn có tiếng nhạc êm ái của mẹ súc vật ru con. Bừng mắt dậy, thấy thực tại đau khổ, nó loay hoay tìm câu trả lời. Và nó đã tìm thấy, đó là vì súc vật bị con người bóc lột.

 Nó đã không ngần ngại kêu gọi tất cả súc vật lại để thuyết pháp và hô hào làm cách mạng súc vật chống lại ông chủ con người. Ông chủ có chống lại, nhưng thất bại vì súc vật có sức mạnh vũ phu và còn đang hăng. Nhưng rồi từ từ sau đó, vì súc vật không có đầu óc, không biết làm kinh tế, kho dự trữ thóc gạo do ông chủ để lại càng ngày càng cạn dần, đưa đến chỗ súc vật cắn quái nhau. 

Cách mạng súc vật thất bại đầu tiên là từ trong nội bộ. Theo Paul Nitzé và Georges Kennan, thì đương đầu với cộng sản lúc đầu là không được, mà phải be bờ, đợi đế quốc cộng sản tự vỡ từ bên trong, sau đó mới tấn công. Đại để chiến lược của Hoa Kỳ trong thời gian Chiến tranh lạnh từ năm 1945 tới khi đế quốc cộng sản Liên sô sụp đổ, tiêu biểu qua sự kiện bức tường Bá linh sụp đổ năm 1990. Khi bức tường này sụp đổ, thì ông Paul Nitzé đang làm Trưởng Phái đoàn thương thuyết về tài giảm binh bị của Hoa kỳ, ở Genève, Thụy Sỹ. Ông đã xin từ chức về hưu và tuyên bố : «  Chúng ta đã chiến thắng Chiến tranh Lạnh. » Chiến lược này chia ra làm 2 giai đoạn :

             Giai đoạn be bờ từ 1945 tới 1972
             Giai đoạn tấn công từ năm 1972, tiêu biểu là cuộc gặp giữa Nixon và Mao trạch Đông ở Thượng hải, cho tới lúc bức tường Bá Linh sụp đổ.
            Trong thời gian tấn công, người Hoa Kỳ cũng dùng “ Công Tâm” và “ Công Lương “. Công tâm, đó là dùng ý thức hệ “ Tự do, dân chủ và nhân quyền “, qua những đài phát thanh hướng vào những nước cộng sản, qua những báo chí nói rõ cho thế giới, cho dân những nước cộng sản thấy rõ rằng lý tưởng cộng sản công bằng, độc lập, tự do, hạnh phúc, ấm no là hoàn toàn thất bại, thực tế công sản hoàn toàn ngược lại với những tuyên truyền cộng sản. Công lương, đó là nhằm vào sự yếu kém của kinh tế cộng sản mà đánh.
            Bổn cũ sọan lại hiện nay đối với những nước cộng sản còn lại, bắt đầu bằng Trung Cộng là thế nào?
            Đó là thế giới tự do, đặc biệt là người Hoa kỳ vẫn dùng chiến lược Be bờ trước, sau mới tấn công dưới hình thức công tâm rồi công lương. Tất nhiên nó không phải hoàn toàn giống nhau.
            Trong chiến tranh lạnh nhằm bao vây Liên sô và phân hoá khối Cộng sản Hoa kỳ đã mở cửa thị trường và giúp đỡ Trung cộng canh tân đất nước qua cuộc viếng thăm lịch sử cuả Nixon năm 1972 và chính sách mở cửa cuả Đặng tiểu Bình năm 1978, sau đó gián đoạn bởi biến cố Thiên An Môn 1989, rồi bắt trở lại từ năm 1995, nhất là từ năm 2000 cho tới nay.

 Đây có thể nói là thời gian dụ Trung Cộng chấp nhận kinh tế thị trường, biến kinh tế Trung Cộng từ kinh tế tự cung, tự cầu, vùng này độc lập với vùng kia, ngành này độc lập với ngành kia, không có liên quan nhiều với kinh tế quốc tế ( économie autarcique) thành kinh tế  tương thuộc, vùng này lệ thuộc vùng kia, ngành này liên quan với ngành kia, lệ thuộc nhiều vào kinh tế quốc tế, và hơn thế nữa thành kinh tế tiền tệ. Trong kinh tế thị trường, nói một cách giản tiện, người ta có thể ví tiền tệ như máu và hệ thống ngân hàng như tim của một con người. nếu tim trục trặc, máu chạy không đều thì đưa đến khủng hoảng, có thể từ khủng hoảng hệ thống ngân hang, tiền tệ, rồi tới khủng hoảng kinh tế, kéo tới khủng hoảng xã hội, rồi sau cùng tới khủng hoảng chính trị.

            Thời gian chính sách Be bờ và bao vây đối với Trung Cộng, người ta có thể nói bắt đầu bằng bài diễn văn cuả ngoại Trưởng Hoa kỳ, bà Condi Rice đọc vào ngày 18.01.2006 tại đại học Georgetown, bà tuyên bố là Hoa kỳ đang thay đổi chiến lược toàn cầu, sẽ dồn tài nguyên và căn cứ quân sự về các điểm nóng Phi châu, Nam mỹ, Trung đông và quan trọng nhất là vùng Đông nam Á. Và hôm nay, phải chăng Hoa Kỳ và thế giới tự do đã chấm dứt thời kỳ be bờ với Trung Cộng và bước sang thời kỳ tấn công qua một số sự kiện như phát giải Nobel Hòa Bình cho nhà tranh đấu nhân quyền Trung Cộng Lưu hiểu Ba, lời tuyên bố tháo khoán 600 tỷ $ để mua chứng khoán, mà mục đích chính là nhằm làm tăng giá đồng Nhân Dân Tệ của Trung cộng, giảm bớt hàng nhập cảng Trung cộng ra nước ngoài, đặc biệt là Hoa Kỳ ?
             Có những yếu tố giúp chúng ta có thể tin như vậy, như trong cuộc Họp Thượng Đỉnh vừa qua ngày 11/11 ở Séoul, có người đã nói đến Chiến tranh Tiền tệ ( Guerres monétaires).

             Trước khi nói về chiến tranh tiền tệ, tôi xin nói sơ về tình trạng kinh tê thế giới hiện nay. Hoa kỳ là nước kinh tế đứng đầu trên thế giới, nhưng chính là nước mắc nợ thế giới nhiều nhất. Só nợ đó đại khái như sau: nợ Trung cộng khoảng 700 tỷ $; Nhật, 600 tỷ; Âu châu, 400 tỷ; phần còn lại với những nước khác trên thế giới khoảng 300 tỷ. Hiện Trung cộng có một số dự trữ Đô la khoảng 2 500 tỷ. 

Mỗi năm Trung cộng xuất cảng khoảng 1 200 tỷ $, nhập cảng 900 tỷ. Phần bội thâu phần lớn với Hoa lỳ khoảng hơn 200 tỷ. Sở dĩ được như vậy là vì Trung Cộng thi hành một chính sách thắt lưng buộc bụng đối với dân, kìm lương ở mức độ thấp nhất để khuyến khích đầu tư thế giới và một chính sách tiền tệ kìm hãm tiền Nhân dân tệ. Đồng Nhân dân Tệ bám sát đồng Đô la, nhưng luôn luôn bị kìm hãm rẻ hơn 20% so với giá trên thị trường. Làm như vậy không những hàng hóa Trung Cộng đã sản xuất với nhân công rẻ, mà còn được lợi thêm 20%, vì đông Nhân Dân Tệ rẻ hơn 20% so với giá Đô La trên thị trường. Chúng ta nên nhớ hiện nay sự trao đổi thương mại quốc tế phần lớn là qua Đô La.

             Nhiều người cho rằng bỏ thêm ra 600 tỷ $ bằng cách in tiền thêm ra để đưa vào thị trường, con số này đối với những nước nghèo thì là lớn, nhưng đối với Hoa Kỳ và những cường quốc kinh tế khác thì không đi vào đâu cả. Cũng có phần đúng, tuy nhiên ngay đối với những nước giàu có, 600 tỷ không phải nhỏ. Chắc chắn nó sẽ có hiệu quả đối với kinh tế Hoa Kỳ, kinh tế thế giới và nhất là đối với sự bang giao kinh tế giữa Hoa Kỳ và Trung cộng. Chính vì vậy mà đã có nhiều nhà kinh tế và chính giới Trung Cộng lên tiếng phản đối biện pháp kinh tế này.

             Chúng ta hãy cùng nhau tiên đoán sơ về hậu quả của nó;
-         Hiện nay đồng Đô la không còn được bảo đảm bằng vàng, in thêm tiền Đô  đưa vào thị trường là một biện pháp thêm để kích thích kinh tế Hoa Kỳ.
-         Làm như vậy là để giảm gánh nợ của Hoa Kỳ đối với thế giới, vì giả dụ đồng Đô là giảm 10%, thì số nợ Hoa Kỳ giảm đi 10%, những người nào, quốc gia nào cầm tiền Đô là thì sẽ bị mất đi 10%.

-         Làm như vậy là sẽ làm cho hàng sản xuất tại Hoa Kỳ rẻ hơn đi và những hàng nhập cảng vào Hoa Kỳ sẽ đắt hơn.

-         Nhiều người cho rằng biện pháp này nhắm nhiều vào Trung cộng. Điều này không phải là họ không có lý, vì hiện nay Trung Cộng là chủ  nợ lớn của Hoa Kỳ và nắm giữ khoảng 2 500 tỷ $, là nước xuất cảng nhiều sang Hoa kỳ. Tất nhiên Trung Cộng cũng đã biết là tìm cách thăng bằng cán cân ngoại thương, vì ngày hôm nay Trung cộng buôn bán với Nhật không thua Hoa Kỳ. Tuy nhiên phần thặng dư thì thặng dư với Hoa Kỳ vẫn cao nhất.

-         Trong một giả thuyết, nếu trong tương lai, đồng $ sẽ xuống giá 10% so với đồng Nhân dân tệ, thì giá hàng Trung Cộng xuất cảng sẽ tăng lên 10%, tất nhiên sẽ ảnh hưởng đến đời sống của những hãng xưởng của Trung Cộng, sẽ có những hãng xưởng phải đóng cửa.Theo như những thống kê và báo chí thì năm vừa qua đã có gần 70 000 hãng xưởng riêng ở tỉnh Quảng Đông đã phải đóng cửa. Chính sách tiền tệ liên quan đến kinh tế, rồi xã hội là như vậy, vì hãng xưởng đóng cửa tất nhiên có thất nghiệp.

Tất nhiên Trung cộng không thể khoanh tay ngồi nhìn chính sách “ Công tâm và Công lương “ của Hoa Kỳ và thế giới tự do.
Về công tâm, thì Trung Cộng tìm cách kiểm soát mạnh hơn tự do ngôn luận, kiểm sóat báo chí, internet, các nhà đấu tranh cho nhân quyền. Tuy nhiên đây là việc mà không riêng gì Trung Cộng mà cả cộng sản Việt Nam đã làm từ lâu, cũng không thể tăng thêm cường độ, vì như ở Việt Nam, cho 10 người canh chừng Hoà thượng Thích quảng Độ, Cha Nguyễn văn Lý, nay tăng thêm thành 20 người thì hậu quả cũng vậy. Có thêm là bị lâm vào cảnh “ Tay phải đánh vào tay tráỉ ”, bắt bớ thêm những người của chính mình, như trường hợp bắt luật sư Cù huy Hà Vũ. 

Ở đây tôi không dám khẳng định là luật sư Vũ còn là cộng sản hay không còn cộng sản; nhưng điều chắc chắn là luật sư Vũ là con cháu cán bộ cao cấp cộng sản. Ở Trung cộng cũng vậy, vì hôm nay có nhiều con ông cháu cha lên tiếng phản đối chính quyền.

Về công lương, thì Trung Cộng tìm cách phá chính sách này của Hoa Kỳ. Có người suy nghĩ không chín chắn và mắc bệnh tưng bốc Trung cộng, nhất là một số trí thức thân cộng của Việt Nam, đưa ra giả thuyết là hiện nay Trung Cộng đang nắm một số Đô la lớn, có thể tung ra để phá kinh tế Hoa Kỳ và thế giới. Đây là điều mà giới lãnh đạo Trung Cộng sợ không dám làm nhất và Hoa Kỳ đang mong muốn. 

Đó là Trung Cộng tung Đô La ra thị trường và làm giảm giá trị Đô la. Nhưng người bị thiệt đầu tiên chính là Trung Cộng, vì như nói ở trên là khi Đô la xuống giá so vớI đồng Nhân Dân tệ, thì giá hàng Trung Cộng tăng, khó xuất cảng. Hoa Kỳ chưa thiệt, mà Trung Cộng thiệt đầu tiên. Vì sức ép của Hoa Kỳ và thế giới Trung Cộng cũng đã có lần tăng giá đồng Nhân dân tệ. Nhưng tăng một tỷ số rất nhỏ so với chênh lệch của giá trên thị trường.

Đây là một cuộc chiến về tiền tệ, kéo theo cuộc chiến về kinh tế giữa Hoa Kỳ và Trung Cộng.
Ai thắng, ai thua, thì trong ngắn hạn, khó có thể tiên đoán, nhưng trong dài hạn, thì Hoa Kỳ có nhiều ưu thế hơn. Ưu thế về kinh tế, chính trị, xã hội, quân sự. Kinh tế và xã hội, vì kinh tế và xã hội  Hoa Kỳ phát triển từ lâu, có những căn bản vững chắc, tương đối hài hòa, ít bất công hơn Trung cộng. Chính trị, vì nền dân chủ Hoa Kỳ là một trong những nền dân chủ hàng đầu trên thế giới, trong khi đó Trung Cộng vẫn là một chế độ độc tài, rơi rớt lại của chế độ quân chủ phong kiến. 

Quân sự, điều này chúng ta khỏi cần nói, vì tình trạng quân sự Trung Cộng hiện nay, mặc dầu có những quảng cáo, nhưng thực tế còn thua xa Hoa Kỳ, có thể nói còn chưa đủ để sánh với Liên Sô thời sau Đệ Nhị Thế Chiến. Nếu chúng ta nhìn thật xa, trên mặt văn minh, thì Trung Cộng hiện nay mới chập chững bước vào nền văn minh thương mại; nhưng lại là thương mại tư bản rừng rú, làm bất cứ cái gì để làm giàu, để kiếm lời, ngay cả việc làm hàng giả, sản xuất những thực phẩm có hại ngay cho cả con cháu mình. Trong khi đó thì Hoa Kỳ đã bỏ xa nền văn minh thương mại, hiện đang ở vào nền văn minh tri thức điện toán. (1)

Bất cứ một cuộc tranh hùng nào, nhất là về lâu về dài, thì cũng chỉ là tranh hùng về trí tuệ. Kẻ thắng, chính là kẻ có trí tuệ ưu việt. Tàu nói riêng và Đông Phương nói chung, người dân, trí tuệ không dở, vì văn minh của họ đến rất sớm. Tuy nhiên họ bị đắm chình quá lâu dưới chế độ quân chủ, làm thui chột tất cả những óc phát minh sáng kiến. Ngày hôm nay, chế độ cộng sản cũng chỉ là cái rơi rớt của chế độ quân chủ. Ngày nào chế độ này còn kéo dài, ngày đó nói đến tranh hùng, thì phần thua có nhiều hơn, vì không vận dụng được khả năng sáng tạo của người dân, không có phát minh, sáng kiến, khoa học và kỹ thuật không phát triển. Người Tàu hãnh diện là đã phát minh ra địa bàn và thuốc súng; nhưng chính người Tây phương họ đã biết áp dụng địa bàn và thuốc sung đến để xâu xé Tàu vào giữa thế kỷ 19. Chế độ quân chủ, nó là một bước tiến của con người, nhưng sau đó nó trở thành một bước cản của con người.

Đây là thảm nạn của Tàu, trong đó có Việt Nam hiện nay và ngay cả của những nước Ả rập.
Đừng thấy có một vài kết quả kinh tế ngắn hạn, được xây dựng trên sự bóc lột bất công của chính dân mình, mà đã nghĩ rằng mình đã theo kịp, và có thể tranh hùng với những nước dân chủ, phát triển.
Trở về chính sách công tâm và công lương, theo như lời của Tôn Tử: “ Thượng sách là công tâm; trung sách là công lương; hạ sách mới công thành “. Liệu chính sách này có làm cho chế độ cộng sản Trung Cộng sụp đổ như đế quốc Liên Sô hay không ?

Lịch sử nhiều khi lập lại. Xét những đế quốc và triều đại sụp đổ, một sử gia đã viết: “ Những đế quốc và những triều đại bị sụp đổ, nguyên do chính là tự mình làm mình sụp đổ trước; sau đó mới tới nguyên nhân ngoại lai.” Nếu đế quốc Trung cộng sụp đổ, thì nguyên nhân chính, đó là họ đã đi theo một chính sách phản lại lòng dân, hy sinh nông thôn cho thành thị, bắt thợ thuyền thành thị phải chịu một đồng lương rẻ mạt, để có thặng dư thương mại; nhưng thặng dư này chỉ làm giàu cho một thiểu số người. Chính Tôn Tử cũng có nói: “ Hành không hợp đạo, ở không hợp nghĩa, thì dù ăn trước, ngồi trên, tai vạ tất cũng sẽ tới. “

Chính sách công tâm hay công lương của Hoa Kỳ cũng như của thế giới tự do chỉ là nguyên nhân phụ.

                                                                           Paris ngày 14/11/2 010
                                                                                 Chu chi Nam


Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link