Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Tuesday, February 17, 2015

Thái Lan : Đối lập bất ngờ biểu tình nhân ngày Tình Yêu



From: NGUYỄN VÂN TÙNG <
Date: 2015-02-15 18:34 GMT-06:00
Subject: Thái Lan : Đối lập bất ngờ biểu tình nhân ngày Tình Yêu
To:



 

14-02-2015 18:09

Thái Lan : Đối lập bất ngờ biểu tình nhân ngày Tình Yêu

mediaNgười biểu tình giơ ba ngón tay một cách kín đáo để thể hiện sự phản đối, tại một khu phố thương mại ở Bangkok, tháng 6/2014.REUTERS/Athit Perawongmetha
Tại Thái Lan, trong bối cảnh chính quyền quân sự tiếp tục đàn áp đối lập và thiết quân luật vẫn được duy trì, hôm nay 14/05/2015, hàng chục nhà đối lập đã biểu tình tại trung tâm thủ đô Bangkok, phân phát hoa hồng và những bản sao cuốn sách “1984”, biểu tượng của cuộc chiến chống chế độ độc tài.
Những người biểu tình - thuộc một số nhóm bảo vệ dân chủ - đã thông báo trước đó trên Facebook về cuộc xuống đường nhân ngày Tình Yêu (ngày thánh Valentin). Chính quyền thủ đô đã đặt nhiều hàng rào để ngăn không cho những người phản kháng đến một quảng trường đối diện với Siam, một trung tâm thương mại lớn, nằm ở trung tâm Bangkok.
Trước sự chứng kiến của cảnh sát, người biểu tình – trong đó có nhiều sinh viên – đã tuần hành trên các đường phố xung quanh. Họ đặt những bông hoa hồng bên vệ đường và dựng nhiều thùng phiếu bằng carton cùng các bàn bỏ phiếu mang tính tượng trưng, như một dấu hiệu phản đối chính quyền quân sự.
Một số người tham gia biểu tình bị cảnh sát câu lưu.
Những người biểu tình phân phát nhiều bản sao cuốn tiểu thuyết “1984” của George Orweill và chào với ba ngón tay, động tác lấy từ bộ phim “The Hunger Games”. “Ba ngón tay” đã trở thành một dấu hiệu đoàn kết những người đối lập, kể từ khi giới quân sự lật đổ chính phủ của nữ Thủ tướng Yingluck Shinawatra.
Nếu chính quyền không cho, bà Yingluck không được đi ăn mỳ
Hồi đầu tuần, người phát ngôn của Viện Công tố Thái Lan thông báo, cựu Thủ tướng bị lật đổ Yingluck sẽ chính thức bị khởi tố trước ngày 21/02. Cựu Thủ tướng Yingluck có thể bị phạt đến 10 năm tù, nếu bà bị kết tội trong vụ án trợ giá mua gạo cho nông dân.
Hôm 12/02, tướng Prayut Chan-O-Cha (được Quốc hội quân sự bầu làm Thủ tướng) – nổi tiếng với các phát ngôn gây sốc – tuyên bố với báo giới, chính quyền kiểm soát chặt mọi di chuyển của bà Yingluck, “kể cả việc đi hiệu ăn mỳ, nếu không được phép, bà ấy cũng không có quyền đi”. 



__._,_.___

Posted by: =?UTF-8?B?TkdVWeG7hE4gVsOCTiBUw5lORw

 
Subject: Re: HOTTEST RAP MUSIC - DMCS (Địt Mẹ Cộng Sản / Fuck Communism) - Nah
To:



DMCS (Đt M Cng Sn / Fuck Communism) - Nah





Tình trạng VN rất là nguy ngập vì sự đồng hóa của Trung Cộng


Florida 16 tháng 02 năm 2015


Kính thưa quí vị:

Tình trạng VN rất là nguy ngập vì sự đồng hóa của Trung Cộng đã và đang đến đất nước Việt-Nam.. Một sự chiếm đoạt đất nước Việt-nam mà không mất một viên đạn, không có một tiếng súng, mà chỉ bằng sự ngoại giao, thương thuyết trong tình hữu nghị, thân thiện giữa cộng sản Việt-Nam và Trung Cộng. Một chiêu bài, mà chế độ VN đang muốn trở thành một tỉnh lị tự trị của Trung Cộng, với một giấc mơ là CSVN sẽ giữ được chế đó CSVN, và cha truyền con nối, núp dưới cái dù của Trung Công để hưởng thụ; CSVN không hiểu được rằng; chế độ CSVN cũng sẽ bị loại bỏ, dân tộc VN cũng sẽ bị tiêu diệt, đất nước việt-nam bị xát nhập vào Trung Cộng, quốc gia Việt-Nam sẽ bị đồng hoá trong những ngày tháng sắp tới, vì chiều hướng già này đang tăng nhanh chóng.

Nguồn tin này, không phải chỉ đến từ những người đấu tranh của đất nước VN, không phải đến từ những người chồng đối chế độ CSVN, không phải đến từ những người muốn dẹp bỏ chế độ CSVN, muốn canh tân nước Việt-Nam.  .. mà nguồn tin này, đã được đăng tải, lập đi lập lại nhiều lần trên những báo chí nổi tiếng của Trung Cộng, Hồng Kông, và do kết quả những cuộc phỏng vấn những người lãnh đạo đất nước của cả hai quốc gia, đã về hưu trí,,, đưa ra.  Nói một cách khác đi, đây là những nguồn tin rất là xác thực, mà thí dụ rõ rằng nhất là HỘI NGHỊ THÀNH ĐÔ, năm 1990, CSVN đã chủ xướng khi không còn bám viu vào quan thầy Nga Sô của chúng nữa; Trung Cộng đã lợi dụng cơ hội này, đưa Việt-Nam vào sự nô lệ toàn diện... Hiện tại, Trung cộng gia tăng, đẩy mạnh sự kìm kẹp Việt-Nam về tất cả mọi lãnh vực:  Quân Sự, Chính Trị, Xã Hội, văn hóa, và Kinh tế.

Trung Cộng không còn do dự đưa người vào Việt-Nam qua những hình thức nhân công, du lịch đến ở Việt-Nam dài hạn, lập gia đình với người Việt-Nam gia tăng, và dùng kế hoạch tuỳ thuộc kinh tế để yểm trợ cho sự đồng hóa này. Để được hữu hiệu hơn, họ đã không ngần ngại có những kế hoạch để dẹp bỏ doanh nghiệp, doanh thương VN bằng những hình thức kinh tế phá sản, chận đứng nguồn hải sản vô biên của nước VN bằng những hành động giết hại và phá hủy thuyền bài của ngư dân Việt-Nam, với sự đồng lõa của chế độ CSVN … mà chế độ này đã không có những phản ứng nào để bảo vệ người dân; ngược lại, CSVN không ngần ngại đàn áp những phong trào chống Trung Cộng, lãnh đạo đã không tham dự những ngày lễ trọng đại tưởng niệm Hoàng Sa, anh hùng liệt sĩ chống Trung Cộng mà còn cản trở, cho tay sai ngăn cấm, phá hoại… Họ không ngần ngại, làm hài lòng quan thấy Trung Công bằng những sự tổ chức trá hình ngàn năm Thăng Long để vui mừng ngày quốc Khánh Trung Cộng, hay bắt dân chúng treo cờ để lại hài lòng bộn thái thú Trung-Cộng,… Thêm vào đó, những sự phản ứng vô hiệu quả, chỉ có mục đích là ru ngủ người dân trong nước mà thôi; để tránh những sự phẫn uất và nổi dậy của người dân VN;  Thí dụ rõ ràng nhất là chờ đợi cho phi trường Phú-Lâm, cũng như những sự xây cất, phát triển của Trung Cộng hoàn tất tai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa rồi mới lên tiếng… mua một số vụ khí chỉ với mục đích là đóng kịch quân sự mà không dám tham gia trực tiếp vào những sự yểm trợ của những quốc gia trên thế giới để cô lập Trung Cộng tại biển Đông.

Thử hỏi rằng, khi Việt nam trở thành một tình lị tự trị trong tương lai của Trung-Cộng, Viet-Nam có tồn tại được không?  Sự trả lời đơn giản, và chắc chắn đó là không bao giờ Việt-Nam còn tồn tai, VN sẽ bị hủy diệt vì những lý đó dã man sau. đây:

1) Đối với chế độ CSVN mơ ước trở thành tỉnh lị tự trị của Trung Cộng:
a)     Hãy nhìn Hồng Kông bây giờ, một quốc gia hai hệ thống chính trị, Trung Cộng đang xúc tiến đền sát nhập Hồng Kông vào hệ thống chính trị của Trung Cộng, mặc dù Trung Cộng có những cam kết với Anh Quốc.
b)      Cuộc thanh trừng tham nhũng đã và đang xảy ra tại Trung Cộng, khiến những người cao cấp CS Trung Cộng cùng bị tù đầy, tịch thu tài sản, hàng ngàn đảng viên cao cấp bị giết chết hoặc tự sát,,, thì với guồng máy tham nhũng hiện tại của CSVN, lãnh đạo Trung Công có chấp nhận hay không? Hay là họ cũng sẽ xử dụng chiêu bài này để dẹp bọn CSVN đang cầm quyền để thay thế vào bằng một guồng máy caí trị của Trung Cộng?

2) Đối với dân tộc Việt-Nam:

a)      Trung Cộng sẽ tiêu diệt dân tộc Viet-Nam trong những ngày tháng đầu tiên vì bài học của Tân Cương, tây dạng đang diễn ra… Họ sẽ tiêu diệt dan tộc Việt-Nam để tránh những sự đàn áp khối đấu tranh trong  tương lai của người Việt như họ đang đối diện với Tân Cương, tây Tạng bây giờ!
b)    Trở thành tính lị tư-trị của Trung Cộng, người Tàu sẽ di dân đến Việt-Nam, thay vì đuổi người dân miền Nam đi vùng kinh tế mới để chiếm đoạt tài sản như CS miền bắc vào miền Nam năm 1975 đã làm; những gia đình người Tàu di dân này, sẽ giết những gia đình người Việt-Nam để chiếm đoạt tài sản,,, chỉ có thế, họ sẽ tránh được sự đòi lại chủ quyền tài sản do trong tương lai của người Việt, nếu còn sống.
c)     Xử dụng khối người đàn ông trên 200 triệu, không có đàn bà để làm vợ tại Trung Cộng, họ sẽ áp bức đàn bà con gái Việt Nam là những nơi để giải quyết sinh lý hay là lấy chúng, biến đàn bà VN trở thành những cái máy sinh đẻ, đồng hoá Việt-Nam như CSVN đã áp dụng cho Kampuhia vào năm 1978 khi chiếm đóng xứ chùa tháp nầy, 
d)      Dể tiến trình được hữu hiệu và thành công nhanh chóng, Trung Cộng sẽ thắt chặt kinh tế VN đang bị tuỳ thuộc Trung Cộng, để người dân Việt-Nam đói khổ và quì lụy, nô lệ Trung Cộng vì miếng ăn.   Thế giới lên tiếng chăng? Chuyện này không bao giờ xảy ra, vì trong quá khứ, lãnh đạo Kampuchia thân Trung Cộng đã giết hơn nữa dân số xứ chùa tháp nầy; và trong hiện tại, Trung Cộng đang đàn áp, xử tử, hành quyết những sự nổi dậy của người dân tây Tạng, Tân Cương có quốc giá nào lên tiếng dâu… Phong trào đấu tránh đôi quyển tự do tai Hong Kong cũng tương tự như vậy . ..Trung Cộng áp dụng moi ke hoach chống đối những nhà đấu tranh, khao khát với tự do, với mục tiêu duy nhất là hoàn tất mục tiêu sát nhập Hồng Kông vào hệ thống chính trị của Tàu như đã dự tính! 

Do đó, muốn Việt-Nam được tồn tại, người dân trong nước không còn chờ đợi nữa, không thể có một sự vô tâm, vô cảm... chỉ chờ đợi những người khác đấu tranh cho sự thủ lợi và an toàn của chính mình. Vì sự sống còn của mọi người trong đất nước Việt-Nam, vì sự tồn vọng của dân tộc Việt-Nam, ngay từ bây giờ, tất cả phải có cuộc tổng nổi dậy để dẹp bỏ chế độ CSVN hiện tại, một chế đó hoàn toàn nô lệ cho Trung Cộng để thủ lợi cho bè phái cá nhân, đưa nước Việt-Nam đến sự diệt vong. Phải lật đó chế độ CSVN đã không nghĩ đến sự độc lập, vinh quang, hưng thịnh của đất nước Việt-Nam, mà chỉ nghĩ đến sự thủ lợi của đảng CSVN, mà không nghĩ đến hậu quả của tổ quốc Việt-Nam mà cha ông chúng ta đã tạo được và hãnh diện gìn giữ. 

Hiện tại, xã hội Việt-Nam đang xáo trộn chưa từng có vì đói khổ voi nền kinh tế đang kiệt quệ không lối thoát; Do đó, đây là cơ hội để người Việt hải ngoại tiếp tay, yểm trợ người dân trong nước với một sự tổng nổi dậy:

Ai cũng cho rằng, CSVN nhận được nhiều tiền viện trợ, tiền thuế của người dân, tiền người lao động gửi về, tiền xuất cảng hàng hóa... tổng số tiền này lên đến hàng trăm tỉ mỹ kim, nên số tiền của người Việt hải ngoại gửi về không đáng giá là bao… Và đây là luận điệu tuyên truyền của bọn CS, bè lũ việt-gian chỉ với cách thuyết phục người Việt hải ngoại gửi về càng nhiều càng tốt để cứu sống chế độ.  Điều đặc biệt chúng ta phải nhận xét một cách chính xác và rất thực tế, đó là tiền của người Việt hải ngoại gửi vào trong nước, chỉ vài trăm, hoặc những đồng tiền nhân đạo, những sự đầu tư vì những đồng tiền tiền trốn thuế, dấu diếm bất hợp pháp tại hải ngoại,,, là nguồn tài khoản duy nhất đang nuôi sống chế độ CSVN… Người Việt hải ngoại chính là trung tâm trợ cấp vô điều kiện để bọn Cộng sản Việt có ngoại tệ và sống còn để cai trị 93 triệu người Việt trong nước
Tại sao tôi dám nói thẳng như thế?  Bởi vì, số tiền mà CSVN kiếm được qua hình thức Viện trợ, đầu tư của người ngoại quốc, hoặc tiền ép bức người lao động gửi về, tiền lợi tức vì xuất cảng hàng hóa... Tổng số tiền lên đến hàng trăm tỉ dollars, nhưng số tiền này lớn lao nầy đã không đủ để trả nợ; có nghĩa là sự thâm thủng, thiếu hụt của quốc gia Việt-Nam dang chồng chất cao ngất hàng năm đã chứng mình điều đó… Nợ xấu gia tăng, nợ công nhiều to hơn rừng núi… chúng đã tìm cách bán tài sản quốc gia, bán thêm trái phiếu …để trả nợ nhưng vẫn không đủ!

Chỉ số tiền mà người Việt hải ngoại gửi về Việt-Nam, có tính cách đều đặn hàng tháng để giúp họ một nền kinh tế Việt-Nam di chuyển, giúp cho một xã hội Việt-Nam ổn định được phần nào vì có miếng ăn; và những số tiền trá hình bởi những chiếc nón cối, chiếc mũ có tính cách từ thiện, nhân đạo như chương trình cảm ơn Thương Phế Binh QLVNCH, giúp trẻ mồ côi, khuyến tật, xây dựng, sửa chữa chùa chiền, nhà thờ.  .. là những số tiền quyên góp để giúp cho chế độ CSVN sống còn, mà không có một chút hiệu quả nào cho sự đấu tranh của xã hội Việt Nam hiện nay.

Càng quyên giúp, CSVN càng tạo ra những tệ đoan xã hội để người Việt hải ngoại quyên góp gửi về giúp đỡ, số tiền như thế này, đã giúp cho CSVN được sống còn …
Chúng ta cũng phải quan tâm đến ảnh hưởng của ngoại quốc vào biển Đông, và ảnh hưởng trực tiếp đến Việt-Nam vì vị trí mà tổ tiên chúng ta đã chọn lựa và lập ra tổ quốc Việt-Nam Hoa Kỳ là một quốc gia mạnh nhất và có ảnh hưởng nhiều nhất.  Hoa Kỳ không thể chờ đợi, kéo dài tình trạng biển Đông như thế này, sự giải quyết bằng biện pháp kinh-tế sẽ đưa đến một Trung Cộng xụp sổ trong những năm tới... Song song với kế hoạch này, Hoa-Kỳ muốn sự tình nguyện của CSVN là đồng minh và gia nhập khối quốc gia cô lập Trung Cộng trong những thời gian ngắn sắp tới.  Tuy nhiên, nếu chuyện này, CSVN, không tham gia lực lượng đồng minh để cô lập Hoa-Kỳ thì Hoa Kỳ cũng có thể đòi hỏi tôn trọng sự thi hành Hòa Đàm Ba Lê, miền Nam Việt-Nam sẽ bảo vệ chủ quyền biển Đông Biết được như vậy, chúng ta cũng cần phải chủ động về đất nước Việt-Nam của người Việt của chúng ta. Đồng minh lo chuyện của biển Đông, người Việt phải nhìn vào sự nô lệ, đồng hoá của tàu Cộng đang xảy ra mà chế độ CSVN đang dâng hiến cho Tàu Cộng

Do đó, để cứu đất nước Việt Nam thoát khỏi sự diệt vong, người Việt hải ngoại phải ý thức là giúp đó phần nào cho thân nhân trong nước chứ không phải là sự trợ cấp người trong nước đầy đủ; do đó, người Việt hải ngoại phải đồng lòng:

1)      Không hoặc giảm thiểu gửi tiền về Việt-Nam cho thân nhân, người Việt hải ngoại làm nhiệm vụ giúp đỡ một phần nào cho người trong nước sinh sống; không phải là một trách nhiệm trợ cấp đầy đủ
2)     Không du lịch đi Viet-Nam,
3)     Không đầu tư vào Viet-Nam,
4)     Không mưa hàng hoá xuất cảng từ Việt-Nam
5)      Cộng đồng hai ngoại phải yêu cầu hành pháp Hoa-Kỳ, sở thuế vụ (IRS), điều tra sự trốn thuế đầu tư ngoại quốc (Foreign Investment Tax) của bọn Việt-Nam hải ngoại đã và đang đầu tư tại Việt Nam...
6)      Không đóng góp cho bất cứ chương trình nhân đạo, từ thiện, dưới bất cứ hình thuc nao (Tôn giáo, đoàn thể vô vụ lợi, tổ chức đấu tranh…) mà gửi tiền vào trong nước Việt Nam… vì đây là số tiền ngoại tệ, giúp CSVN sống qua hình thức mua nhu yếu phẩm như săng nhớt, hoặc trả nợ nhưng ngân khoản tiền lời,,, mà như quí vị đã thấy: Nợ xấu chồng chất, nợ công gia tăng nền kinh tế Việt Nam đang đi đến bờ vực thẳm mà người Việt hải ngoại đang tiếp tay để cứu sống chế độ CSVN này bằng cách giúp Việt-Nam có ngoại tế của 40 năm qua.

Tóm lại, CSVN thu được nhiều tiền của từ nguồn đầu tư, từ tiền viện trợ, từ tiền xuất càng lao động, từ tiền xuất cảng hàng hoá, và ngay cả từ tiền thuế của người dân trong nước nhưng tổng số tiền này, không đủ để trang trải nợ nần. Đó là kết quả của nợ xấu gia tăng, nợ công chồng chất; Do do, số tiền gửi về Việt-Nam và du lịch Việt-Nam của người Việt hải ngoại,.. chính là những đồng tiền đã va đang giúp chế độ CSVN được sống còn; chinh tiền cung cấp của người Việt hải ngoại đã giúp cho CSVN tiếp tục cai trị đất nước Việt Nam cho đến khi sự đồng hóa của Trung Cộng được hoàn tất… Ngày Viet-Nam bị hủy diệt, nô lệ Trung Cộng sẽ không xa nếu người dân trong nước không có sự TỐNG NỔI DẬY, và người đàn Việt hải ngoại vẫn vì những ich kỷ cá nhân, chỉ nghĩ đến cá nhân mình, cá nhân gia đình, không đặt uu tiên chính yếu là dẹp bỏ chế độ CSVN vào hàng đầu thì như thế, kết quả sẽ đưa đến sự hủy diệt dân tộc Việt-Nam một cách khốc liệt , sự nô lệ Trung Cộng sẽ đến với Quốc Gia Việt-Nam là điều sẽ xảy ra.

Không tạo điều kiện để Việt-Nam có ngoại tệ, nền kinh tế sẽ bị ngưng trệ, xã hội bị hỗn loạn; người dân sẽ tích cực tham gia với lực lượng dân oan để có một tổng nổi dậy, và CSVN sẽ bị xụp đổ như Đông ÂU là Liên Bang Sô Viết vào đầu thập niên 1990s

Nhiều quốc gia trên thế giới đã nghĩ rằng :”người Việt hải ngoại tiếp tục du lịch và gửi tiền vào Việt-Nam, người Việt trong nước không nổi dậy để lật đổ chế độ CSVN hiện tại điều nầy chứng tỏ rằng: người VietNam (tất cả trong nước cũng như ở hải ngoại) đã hài lòng, chấp nhận, đồng ý, và ủng hộ chính sách của chế độ CSVN hiện tại” … và họ tôn trọng quyền tự quyết của dân tộc Việt-Nam.  Đây là một sự hiểu lầm rất là tai hại cho đất nước Việt-Nam...

Xin tất cả chúng ta, hay đồng lòng, cứu đất nước Việt-Nam trong giai đoạn sắp tới.  Người Việt hải ngoại phải giảm gửi tiền, không đầu tư và không du lịch Việt-Nam.  Người Việt trong nước, sự nghèo khó đã tạo ra những sự cướp bóc trong xã hội...xin đừng cướp bóc lẫn nhau và những người nghèo vô tội...nếu có thể được, tập trung vào những sự cướp bóc với những trọng tâm nhắm vào bọn công an đứng thu tiền tại đầu đường xó chợ, đại gia, những kẻ du lịch Việt-Nam, không gửi ngoại tệ vào ngân hàng Việt Nam..  và đặc biệt là tích cực, tham gia, ủng hộ những lực lượng dân oan để có một cuộc tổng nổi dậy, dẹp bỏ chế độ CSVN hiện tại... Thêm vào đó,  một bài viết của dân làm báo trong nước, đã nêu rõ ràng: một trong những yếu tố dẹp đẹp bỏ chế độ CSVN là kêu gọi người Việt hải ngoại hợp tác, không du lịch, không gửi tiến vào trong nước dưới bất cứ hình thức nào... Điều này chúng mình được sự chí tiêu phung phí của người trong nước đã ảnh hưởng rất lớn, làm giảm tiềm năng đấu tranh của người dân trong nước với chế độ CSVN hiện nay. .. Hãy nhìn những dân oan biết tình khắp nơi và thường xuyên, hãy nhìn sự đình công của công nhân trong nước... người Việt hải ngoại sẽ thấy được tầm quan trọng nuôi sống chế độ CSVN vì sức mạnh của mãi lực... Đây là những đồng tiền của người Việt hải ngoại gửi vào trong nước.  Hoa Kỳ đang áp dụng sự cắt giảm mãi lực tại Trung-Công bằng cách bài trừ hàng hoá Trung Cộng, tạo nhiều sự khó khắn đang xảy ra cho xứ tàu chẹt này và TC sẽ gặp những sự khủng hoảng,  biến chuyển lớn xảy ra bất cứ lúc nào trước năm 2017.

Sau đó, tất cả chúng ta, người Việt hải ngoại với một lúc lượng chuyên gia hùng hậu, với bộ ngoại giao có tấm ảnh hưởng mạnh mẽ, vì chúng ta ở khắp bốn biển năm châu, tài chánh dư thừa, và quốc gia Việt-Nam với ruộng lúa phì nhiêu, hải sản vô biên sẽ không sợ đói khổ; cùng với khối người Viết cần cù, chịu đựng trong nước; tất cả người Việt cùng nhau xây dựng một quốc gia Việt-Nắm được nền kinh tế hùng mạnh, sẽ trở thành số một của Đông Nam Á châu trong một thời gian ngắn. 

Nhân dịp dầu năm xin kính chào tất cả quí vị, và cầu xin sự thực tình, đồng lòng của tất cả người Việt Nam với xứ mạng dẹp bỏ CSVN, cứu đất nước Việt-Nam ra khỏi ách thông trị của CSVN, đập tan sự nô lệ Trung Cộng trong những ngày tháng sắp đến

TS Nguyễn Văn Lương,
Florida, 2015


__._,_.___

Posted by: Luong Nguyen 

ĐỒNG BÀO TRONG NƯỚC ĐÃ THỀ CHẾT.


Date: Fri, 13 Feb 2015 20:23:35 +0000
From: locnguyen
Subject: ĐỒNG BÀO TRONG NƯỚC ĐÃ THỀ CHẾT.
Daploisongnui KÍNH CHUYỂN ĐẾN ĐỒNG BÀO VIỆT NAM TRÊN TOÀN THẾ GIỚI
Daploisongnui KÍNH CHUYỂN ĐẾN QUÝ DIỂN ĐÀN,QUÝ CƠ QUAN TRUYỀN THỐNG ,BÁO CHÍ


Kính chuyển và xin phổ biến rộng rãi.

Đồng bào trong Nước đã thề chết, chỉ vào măt công an VC, đòi lật đổ Việtcộng và hoan hô Viêtnam Cộng Hoà.
Xin Đồng bào hai ngoai hãy tiếp tay.
Thời điểm đã tới : Xin đừng ngãnh mặt. Xin đừng chần chừ ! Quê Hương đang ngóng đơi ta !








 

From: NGUYỄN VÂN TÙNG <
Date: 2015-02-15 7:45 GMT-06:00
Subject: Ác giả ác báo?
To:

  Ác giả ác báo?

                          Làm ác thì gặp ác.
Trời hại.
Lời Kinh Thánh của Ki Tô giáo: "Ai dùng gươm sẽ chết bởi gươm !".

M
t tên khng b qun sn cht n quanh người, b bn chết, ri xác được đng bn dùng làm cái c đ biu tình chng Israel ... Điu đám ngu ngc, và chng chuyên nghip ny không biết là khi cht n qun quanh xác k mưu toan khng b vn chưa được tháo ra ...

M
i  coi hu qu :



__._,_.___

Posted by: =?UTF-8?B?TkdVWeG7hE4gVsOCTiBUw5lORw
__._,_.___

Posted by: =?UTF-8?B?Tk



 

From: NGUYỄN VÂN TÙNG <
Date: 2015-02-09 7:32 GMT-06:00
Subject: THÂN PHẬN PHỤ NỮ HỒI GIÁO (Tuyet Duong suu tam)
To:


Kính chuyển tiếp đến quý vị đọc bài này để biết thân phận phụ nữ ở xứ Hồi giáo .....


http://www.abc.net.au/news/image/1153402-3x2-940x627.jpg

Tổng số 1 tỷ 200 triệu tín đồ Hồi Giáo trải rộng trên khắp các lục địa nên số phận của phụ nữ không đồng nhất. Tùy theo luật pháp của mỗi quốc gia, số phận phụ nữ ở mỗi nước cũng khác nhau và tùy theo phong tục tập quán của mỗi dân tộc, cũng như do sự biến chuyển của lịch sử, số phận của phụ nữ Hồi Giáo cũng thay đổi theo.
Tuy nhiên, vượt lên trên mọi dị biệt của địa phương và qua mọi giai đoạn khác nhau của lịch sử vẫn có những yếu tố chung của đạo Hồi quyết định phần lớn số phận của các phụ nữ Hồi Giáo. Đó chính là những điều luật về phụ nữ được nêu rõ trong kinh Koran và trong Thánh Luật Sharia (The Holy Law of Islam). Kinh Koran là cuốn sách thiêng liêng ghi chép các lời của Thiên Chúa Allah (Words of Allah) nên Koran được coi là bộ luật tối cao và không ai có quyền sửa đổi. Bộ luật Sharia được triển khai từ kinh Koran nên cũng là Thánh Luật bất khả xâm phạm. Do đó, những điều gì dù bất công và vô lý đã được kinh Koran và thánh luật Sharia áp đặt lên số phận phụ nữ cũng đều trở thành bất di bất dịch trong các nước Hồi Giáo. Thí dụ:
- Kinh Koran đã qui định chế độ y phục của phụ nữ hết sức khắt khe như sau:"Phụ nữ phải mặc che kín hoàn toàn, không được để lộ một phần nào của thân thể trước mặt bất cứ một người đàn ông nào, bao gồm cả mặt và tay" (They dress up completely without showing any part of their bodies, including face and hands to any man - Koran 33:53).
Kinh Koran minh thị xác nhận uy quyền của đàn ông đối với đàn bà: "Đàn ông có quyền đối với đàn bà vì Chúa đã sinh ra đàn ông cao quí hơn đàn bà và vì đàn ông phải bỏ tài sản của mình ra để nuôi họ. Đàn bà tốt phải biết vâng lời đàn ông vì đàn ông săn sóc cả phần tinh thần của đàn bà. Đối với những phụ nữ không biết vâng lời, đàn ông có quyền ruồng bỏ, không cho nằm chung giường và có quyền đánh đập".
(Man has the authority over women because God has made the one superior to the other and because they spend wealth to breed them. Good women are obedient because they guard their unseen parts. As for those whom you fear disobedience, admolish them, send them to beds apart and beat them - Koran 4:34).
Kinh Koran coi thiên đàng là "Khu vườn của lạc thú nhục dục muôn đời", còn ở trên thế gian nầy thì đàn bà là "cánh đồng lạc thú" mà mọi nguời đàn ông đều có quyền chủ động bước vào nếu muốn: "Women are your field, go into your field whence you please" - Koran 2: 221)
Đàn bà bị xã hội Hồi Giáo coi là một thứ công cụ để đẻ con và để thỏa mãn dục tính của đàn ông. Kinh Koran còn qui định: khi cha mẹ chia gia tài thì con gái chỉ được hưởng một phần nửa phần của con trai mà thôi. Khi các nhân chứng ra trước tòa làm chứng thì lời chứng của đàn bà chỉ có giá trị bằng một nửa lời khai của đàn ông. Khi nạn nhân là phụ nữ bị giết thì thân nhân chỉ được lãnh một nửa số tiền bồi thường.
Đàn ông có quyền lấy nhiều vợ nhưng đàn bà chỉ được lấy một chồng, do đó đàn ông không có tội ngoại tình. Trái lại, đàn bà ngoại tình sẽ bị đem ra nơi công cộng để mọi người ném đá đến chết.

Trải qua 14 thế kỷ, kinh Koran đã gieo biết bao tai họa cho các phụ nữ Hồi giáo nhưng vì các tín đồ ngoan đạo đều coi Koran là "Chân lý Tối Hậu của Thiên Chúa" (The Final Truth of Allah) nên không ai dám coi đó là những điều vô lý hoặc bất công. Các tín đồ nam cũng như nữ không còn con đường nào khác là phải tuyệt đối vâng phục ý Chúa vì Đạo Hồi có nghĩa là sự vâng phục hoàn toàn ý của Chúa (Islam = Submission to God).
Trong các nước Hồi Giáo, nữ giới phải chiu nhiều thiệt thòi trong hôn nhân. Tuổi con gái đi lấy chồng trung bình từ 12 đến 15. Trong các bộ lạc du mục, nhiều khi cha mẹ gả chồng cho con gái lúc mới 5,6 tuổi. Các anh chị em họ gần (cousins) có quyền lấy nhau, đặc biệt là hai người đàn ông có quyền trao đổi con gái cho nhau (người này làm cha vợ của người kia!). Đó chính là trường hợp của Muhammad. Năm 624, Muhammad (54 tuổi) lấy cô Hafsah 18 tuổi, con của Umar làm vợ bé. Trong khi đó, vợ chính của Muhammad mới lên 10, con gái của Abu Bakr. Cả hai cha vợ của Muhammad là Umar và Abu Bakr đều xin cưới con gái út của Muhammad là Fatima. Muhammad không chịu vì ông quá yêu thương Ali là em họ (con của chú ruột) nên ông đã gả Fatima cho Ali. Sau này Ali và Fatima trở nên "thánh tổ" của giáo phái Shi-a. Shi'a có nghĩa là "đảng của Ali" (Shiites = partisans of Ali).
Sau đây là hai vấn đề quan trọng được coi là tiêu biểu cho quan niệm đặc biệt của Hồi Giáo về nữ quyền. Đó là vấn đề đa thê (Polygamy) và trường hợp Afganistan dưới chế độ Hồi Giáo cực đoan của Taliban.

I. VẤN ĐỀ ĐA THÊ

Nói chung, các nước Tây Phương nhìn về các nước Hồi Giáo (công nhận chế độ đa thê) một cách khinh bỉ và họ coi Đa Thê đồng nghĩa với chế độ nô lệ (Polygamy is slavery!). Từ hậu bán thế kỷ 20, do nhiều biến chuyển về kinh tế và chính trị trên thế giới, nhiều nước Hồi Giáo đã phải điều chỉnh "Thánh Luật Sharia" đối với vấn đề đa thê cho phù hợp với thực tế.
- Tunisia: Đa số đàn ông Tunisia không đủ sức nuôi vợ con cho nên hầu như chẳng có ai muốn lấy nhiều vợ, mặc dầu kinh Koran cho phép đàn ông lấy 4 vợ. Các dân biểu tán thành việc hủy bỏ tục đa thê. Do đó, vào 
năm 1956, Tunisia trở thành nước Hồi Giáo đầu tiên ra lệnh cấm đa thê. Chẳng những thế, họ còn chê bai chế độ ly dị quá dễ dàng của Tây Phương. Họ gọi các cuộc hôn nhân sau khi ly dị liên tiếp nhiều lần là một hình thức đa thê trá hình vì đó chỉ là "chế độ độc thê hàng loạt" (serial monogamy).
Algeria: Algeria là thuộc địa của Pháp từ năm 1830. Chiến thắng Điện Biên Phủ của Việt Nam năm 1954 đã đem lại một niềm hứng khởi vô cùng lớn lao cho nhân dân Algeria trong quyết tâm đánh đuổi thực dân Pháp dành độc lập. Niềm hứng khởi đó đã thúc đẩy trên 10.000 phụ nữ Algeria gia nhập hàng ngũ kháng chiến quân võ trang. Họ lợi dụng những chiếc áo choàng đen phủ kín từ đầu đến chân để dấu vũ khí, thuốc men, lương thực tiếp tế cho quân kháng chiến. Nhưng 
sau khi cuộc kháng chiến thành công năm 1962 thì chính quyền Algeria bị rơi vào tay của giới lãnh đạo Hồi Giáo cực đoan (tương tự như Việt Nam).
Chính quyền này muốn đưa Algeria trở về thời Trung Cổ bằng cách tước đoạt mọi quyền tự do của phụ nữ. Phụ nữ Algeria ngao ngán thở dài hối tiếc thời Pháp thuộc vì dưới ách thống trị của thực dân, họ đã được hưởng rất nhiều quyền tự do và nhân phẩm của họ đã được kẻ địch tôn trọng còn hơn những kẻ lãnh đạo đồng hương của họ.
Vào năm 1980, một đảng Hồi Giáo cực đoan khác lên nắm chính quyền ở Algeria. Năm 1984, chính quyền này ban hành luật công nhận chế độ đa thê. Nhiều phụ nữ biểu tình chống lại luật này. Chính quyền quá khích ra lệnh cho cảnh sát nổ súng khiến cho 48 phụ nữ bi thiệt mạng.
Sự đàn áp dã man của chính quyền Hồi Giáo cuồng tín đã làm bùng lên một làn sóng phản đối mạnh mẽ hơn. Chính quyền liền ban hành luật thị uy với những hình phạt thật nghiêm khắc đối với những người xách động biểu tình: đàn ông bị chặt đầu, đàn bà bị thiêu sống. Bộ luật chống biểu tình này được áp dụng liền trong 10 năm, từ 1984 đến 1993, đã giết chết khoảng 7000 người!. Mặc dầu vậy, phụ nữ Algeria vẫn không nản chí, họ tiếp tục tranh đấu cho tự do một cách thật kiên cường khiến cho thế giới phải khâm phục. Ngày lịch sử 22-3-1993, một nửa triệu phụ nữ Algeria vứt bỏ áo choàng và khăn che mặt từ khắp nơi đổ về thủ đô với khẩu hiệu: "Chúng tôi không nhượng bộ" (We will not yield!). Trước khí thế quá mạnh mẽ và can trường của nửa triệu phụ nữ, chính quyền Hồi Giáo cực đoan đã phải chùn tay không dám bắn và cuối cùng họ đã phải nhượng bộ bằng cách hủy bỏ các luật lệ bất công đối với phụ nữ.

- Iran: Đại đa số dân Iran theo giáo phái Shiites nổi tiếng bảo thủ và cực đoan. Họ theo đúng tinh thần của Kinh Koran là chỉ tôn trọng quyền lợi của đàn ông mà thôi. Luật hôn nhân của Iran công nhận chế độ đa thê. Đàn ông muốn ly dị vợ lúc nào cũng được, thủ tục ly dị vô cùng đơn giản vì người chồng chỉ cần nói với vợ ba lần: "Tôi ly dị cô"! Sau khi được tòa cho ly dị, người chồng luôn luôn có quyền giữ con trai trên 6 tuổi và con gái trên 12 tuổi. Người vợ chỉ được nhận tiền của chồng trợ cấp trong 3 tháng mà thôi.
Trong thế kỷ 19 đến giữa thế kỷ 20, các vua Hồi công nhận nhiều quyền tự do của phụ nữ, nhưng sau cuộc Cách Mạng Hồi Giáo do giáo chủ Khomeini lãnh đạo trong 2 năm 1978-1979, chính quyền Hồi Giáo Shiite cực đoan đã đưa Iran trở lại thời Trung Cổ: Phụ nữ bị bắt buộc phải đeo mạng che kín mặt và phải mặc áo choàng CHADOR phủ kín từ đầu đến chân. Luật pháp cho phép chồng có quyền đánh vợ, thậm chí dù có đánh chết vợ chăng nữa thì cũng chỉ bị tòa án phạt tượng trưng. Tại Iran, hàng năm có tới nhiều trăm vụ phụ nữ bị chồng giết chết!
Tuy nhiên, Iran có một số điều luật tiến bộ so với các nước Hồi Giáo khác: Phụ nữ được phép lái xe, được quyền hành nghề buôn bán nhà cửa, làm chủ cửa tiệm buôn và đặc biệt là được giữ các chức vụ cao trong chính quyền. Hiện nay phụ nữ chiếm 35% lực lượng công chức tại các công sở, 25% lực lượng công nhân và 54% tổng số sinh viên đại học. (Newsweek 3.2.2001).
- Các nước Hồi Giáo có nữ thủ tướng: Thổ Nhĩ Kỳ, Pakistan, Bangladesh và Indonesia. Tại các nước này, phụ nữ có quyền tự do gần như bình đẳng với nam giới. Nếu xếp theo thứ tự về quyền tự do của phụ nữ thì Thổ Nhĩ Kỳ đứng đầu rồi đến Indonesia, Pakistan và Bangladesh. Ngoại trừ Thổ Nhĩ Kỳ, tại Indonesia, Pakistan và Bangladesh hầu hết các phụ nữ đều thất học. Chỉ có một trường đại học Rawanpindi ở Pakistan có nữ sinh viên. Các phụ nữ Pakistan, kể cả nữ sinh viên, đều phải che mặt. Tại vùng Kashmir đang có chiến tranh giữa Hồi và Ấn, bọn cuồng tín Hồi Giáo thường hay tạt át-xít vào mặt những phụ nữ không chịu đeo mạng che mặt.
- Các nước Hồi Giáo tại vùng vịnh Ba Tư.- Vùng Vịnh Ba Tư có nhiều nước Ả Rập theo Hồi Giáo: Ả Rập Saudi, Koweit, Yemen, Quatar và Emerites. Các nước này giầu có nhờ dầu hỏa và có nhiều siêu thị (supermarket, Food stores) như ở Mỹ, nhưng phụ nữ bị luật pháp cấm lái xe. Do đó, công tác mua sắm (shopping) và đi chợ đều do đàn ông thực hiện. Nếu đàn ông không thích đi chợ mua sắm thì cũng phải lái xe đưa vợ tới các cửa tiệm rồi ngồi chờ vợ ở trong xe.

Tại Ả Rập Saudi, nhà nước ban hành luật về y phục của phụ nữ (The National Dress Code) theo đúng tinh thần kinh Koran là "phải bảo vệ đức khiêm tốn của phụ nữ và không cho phép họ phô bày nhan sắc" (to guard their modesty and not to display their beauty). Luật này lập ra một ngành cảnh sát đặc biệt gọi là "Cảnh sát đạo đức" (Morality Police) chuyên lo việc thi hành các luật lệ về y phục của phụ nữ. Bất cứ một phụ nữ nào mặc y phục không đúng qui định sẽ bị cảnh sát đạo đức đánh đập bằng gậy tại chỗ!
Điều rất đặc biệt tại Saudi Arabia là các phụ nữ đều không có thẻ căn cước. Lý lịch của họ chỉ được ghi thêm vào căn cước của cha nếu còn độc thân. Khi cha chết thì lý lịch được ghi vào thẻ của anh em trai. Nếu đã kết hôn thì lý lịch của phụ nữ được ghi vào thẻ căn cước của chồng. Khi chồng chết thì ghi vào thẻ căn cước của con trai. Đàn bà bị cấm lái xe, bị cấm hành nghề luật sư, kỹ sư và bị cấm làm công chức cho các công sở của nhà nước.
Tại Koweit: Số phận phụ nữ cũng tương tự như ở Saudi Arabia. Tuy nhiên, kể từ 1999, phụ nữ được luật pháp công nhận nhiều quyền tự do, trong đó có quyền tự do quan trọng nhất là quyền tự do ứng cử và bầu cử. (Newsweek 3/12/2001).
Tại Saudi Arabia và Koweit, các học sinh nam nữ phải học tại các trường riêng biệt từ cấp tiểu học trung học và cả ở đại học.

II. AFGANISTAN DƯỚI CHẾ ĐỘ HỒI GIÁO CỰC ĐOAN TALIBAN.-

Năm 1989, do sự giúp đỡ tích cực của Mỹ và của các nước Hồi Giáo, quân kháng chiến Afganistan đã đánh đuổi quân Liên Xô ra khỏi bờ cõi. Sau đó, trong ba năm kế tiếp, quân kháng chiến tiếp tục cuộc chiến đấu để lật nhào chế độ thân Liên Xô của Najibullah. Nhưng đến khi cuộc kháng chiến thành công thì các "chiến sĩ tự do" (Mujahideen) đã mau chóng chia thành nhiều phe nhóm chống đối và giết hại lẫn nhau vì lý do sắc tộc và giáo phái khác biệt. Tại Afganistan, từ xưa đến nay có bốn sắc tộc thường xuyên xung đột nhau là Pathans, Pashtun, Uzbek và Tajik. Về tôn giáo, có hai giáo phái vốn thù nghịch nhau và đã từng có nhiều thế kỷ thù hận đẫm máu là giáo phái Sunni và Shiite. Đất nước Afganistan rơi vào tình trạng nồi da xáo thịt trong 5 năm, từ 1989 đến 1994 làm thiệt mạng hàng vạn sinh linh.
Cuộc nội chiến được kết thúc năm 1994 do một người hùng tên Mullah Omar, lãnh đạo phe Taliban, thành công trong việc cướp chính quyền trung ương. Theo ngôn ngữ Afgan thì Taliban có nghĩa là "Một Nhóm Sinh Viên" (A band of Students). Họ có chủ trương ổn định đất nước, thiết lập quốc gia Hồi Giáo và chủ trương bài ngoại cực đoan.
Điều làm mọi người phải ngạc nhiên là phe Taliban không có quân đội, trong khi các lãnh chúa của các bộ lạc đều có quân đội và vũ khí trong tay mà không dám làm gì. Sự thành công của Taliban hoàn toàn do khả năng tuyên truyền và thuyết phục quần chúng nên họ đã được toàn dân ủng hộ và đưa lên nắm chính quyền năm 1994. Năm 1996, Taliban mới chính thức chiếm thủ đô Kabul và kiểm soát 2/3 lãnh thổ quốc gia. Việc đầu tiên là Taliban ban hành hiến pháp công bố Afganistan là một quốc gia Hồi Giáo (Hồi Giáo là Quốc Giáo). Các luật lệ cổ hủ lỗi thời của Hồi Giáo từ 14 thế kỷ trước đều được phục hồi: kẻ bị kết án về tội trộm phải bị chặt tay, đàn bà ngoại tình bị ném đá đến chết...

Taliban ban hành luật lệ về y phục của phụ nữ hết sức khắt khe, đến nỗi đã biến họ thành "những kẻ vô hình" vì mọi người hàng xóm và những người đi trên đường phố đều không nhìn thấy mặt của phụ nữ. Mọi phụ nữ Afgan mỗi khi bước chân ra khỏi nhà đều phải mặc bộ BURKA. Đây là một kiểu áo choàng may bằng vải thô phủ kín từ đầu đến chân. Các ký giả Tây Phương gọi Burka là "cái túi đựng xác người sống" (the body-bag for the living). Vì được may bằng nhiều nếp gấp và rộng thùng thình nên chiếc áo Burka rất nặng. Vào mùa hè trời nóng có nhiều phụ nữ bị bịnh ngộp thở (claustrophobia) hoặc mắc chứng nhức đầu kinh niên.
Tại Afganistan cũng như tại các quốc gia Hồi Giáo khác, phụ nữ không được đi học. Các bé gái chỉ được học từ 7 đến 12 tuổi đủ để có thể đọc được sách kinh mà thôi.
Cũng giống như trường hợp Algeria, chính quyền Hồi Giáo bản xứ đã đối xử với phụ nữ tàn tệ hơn chế độ thực dân Pháp trước kia. Chế độ Taliban cũng tước đoạt hết mọi quyền tự do của phụ nữ Afganistan mà họ đã được hưởng dưới thời Liên Xô chiếm đóng tại xứ này trong 10 năm, từ 1979 đến 1989. Chính phủ Taliban lập ra Bộ Cải Tiến Đạo Đức và Ngăn Ngừa Thói Xấu (Ministry for Promotion of Virtues and Prevention of Vices). Các cán bộ thuộc bộ này đều là đàn ông, mỗi cán bộ được trang bị một cái roi dài quấn dây cáp bằng thép dùng để đánh bất cứ một phụ nữ nào đi trên đường phố mà không mặc y phục đúng cách. Chẳng hạn như để lộ vớ trắng ở bàn chân, đi giầy gây tiếng kêu trên hè phố, mặc quần áo quá bó sát thân hoặc trên người có đeo nữ trang v.v...


Charlie Nguyễn



__._,_.___

Posted by: =?UTF-8?B?TkdVWeG7hE4gVsOCTiBUw5lORw

Thành phần thứ Ba




On Saturday, January 31, 2015 5:11 AM, cau vo <> wrote:


cauvo
Một nhận định xác đáng

Thành phần thứ Ba

Thế hệ của tôi đã học chữ quốc ngữ qua dòng nhạc phản chiến đầy hào khí Lạc Hồng của Trịnh Công Sơn. Khi tôi vào đại học, được nghe lời truyền tụng về huyền thoại chống chiến tranh, được cho nhìn những tấm ảnh nhạc sĩ họ Trịnh ốm yếu, với đôi kiếng cận dày, ôm cây dàn ngạo nghễ hát trên một sân khấu phản chiến, giữa Trung tâm Sài Gòn với một “lực lượng cảnh sát và mật thám” dày đặc của một chính quyền Miên Nam “tay sai, tàn bạo, thối nát”; Vì thế, hơn cả sự ngưỡng mộ tài hoa của một nhạc sĩ, trong lòng tôi còn dành cho họ Trịnh sự kính trọng đối với một chí sĩ bất khuất trước cường quyền. Nhưng sau này, khi đi làm và có cơ hội tiếp xúc với ông, tôi hoàn toàn thất vọng. 

Trịnh Công Sơn rất sợ bị công an “thăm hỏi”. Dù là một người xa lánh với những kẻ quyền lực, Trịnh công Sơn luôn treo tấm hình ông chụp chung với nguyên thủ tướng Võ Văn Kiệt ở phòng khách. Ông đã nhiều lần bày tỏ với bạn bè một ý định ngây thơ và hết sức tội nghiệp là tấm ảnh đó có thể giúp ông tránh bị công an chụp mũ. Một nhạc sĩ hàng đầu của một dân tộc, từng hiên ngang công khai thách thức chính quyền miền Nam, đã trở nên hèn hạ đến mức phải dùng một tấm ảnh để đánh lừa nổi sợ hãi của chính mình.

 Trước khi ông mất vài năm, tôi đã vài lần gặp ông trong các hội nghị tổng kết của một số cơ quan tổ chức văn hoá tại Sài Gòn. Trong tất cả các hội nghị đó, những hàng ghế danh dự được dành cho các cán bộ văn hoá, tuyên huấn kể cả cấp quận huyện. Những cán bộ này phát biểu, chúc tụng nhau nhưng không ai để ý đến ông. Ông ngồi lọt thỏm ở các hàng ghế sau với một vài người bạn. Tôi xin lỗi vong hồn ông để nói điều này: Cộng sản đã dành cho nhạc sĩ huyền thoại Trịnh Công sơn vị trí của một trong số hàng ngàn “CÔNG NHÂN SẢN XUẤT NHẠC…” không hơn không kém. Thân phận của ông trong hai mươi sáu năm sau 1975, chỉ trừ khi ông chết, còn kém hơn một cán bộ phòng văn hoá quận 1.

Tôi đến Mỹ trễ sau khi miền Nam đã được “giải phóng” hơn 20 năm. Ở Mỹ, tôi có hai người bạn. Gọi là bạn nhưng họ đều lớn hơn tôi trên 10 tuổi, và cả hai là người miền Nam , đã đến Mỹ từ trước 30/4/1975. Cả hai đều có bằng tiến sĩ và đều có địa vị cao trong xã hội Mỹ. Hai người bạn tôi nằm trong số những người thường hay về Việt Nam và luôn ao ước cơ hội để giúp đỡ và phụng sự quê hương Việt Nam .
Điều đáng nói là, hai người bạn tôi luôn chỉ trích xã hội Mỹ, hệ thống chính trị Mỹ, và các chính trị gia Mỹ. Nói về bất cứ lĩnh vực nào, họ cũng đều tìm ra cái xấu, cái đáng phê phán của nước Mỹ.

Ngược lại, dường như bạn tôi tỏ ra dể dãi hơn đối với tình trạng ở Việt Nam và dường như không có ấn tượng gì lớn đối với tình trạng tham nhũng – thối nát trong xã hội cộng sản Việt Nam hiện nay. Có lần bạn tôi nói rằng, ông mới đến Mỹ mà sao ông chống cộng hơn tôi?

sao?

Tôi đã bỏ Việt Nam ra đi khi tôi ở lứa tuổi đã quá trễ để học một ngôn ngữ mới, để tạo lập một nghề nghiệp mới, để có một mối quan hệ xã hội mới, và để có thể làm quen với khí hậu ôn đới. Thế nhưng tôi đã phải ra đi vì tâm trí tôi không thể chịu đựng nỗi sự hành hạ của những điều bất công, thối nát, lừa dối, và tàn bạo đang xảy ra từng ngày xung quanh tôi.

-        Một buổi sáng, tôi thấy anh xe ôm đầu ngỏ nhà tôi trên đường Lê Văn Sĩ, quận 3 dường như đang khóc. Tôi hỏi anh, và anh nói rằng chiếc xe honda cũ của anh đã bị công an thu giữ, không biết làm cách nào để xin lại. Lý do là vì xe honda ôm chỉ đựợc chở 1 người khách nhưng hôm qua, anh đã chở một người khách – môt phụ nữ có đứa con 5 tuổi. Tất nhiên, đứa bé 5 tuổi không thể ngồi một mình sau xe ôm được. Nhưng “luật pháp” không phân biệt lớn nhỏ. Anh xe ôm nói, vì đó là chuyến xe đầu tiên trong ngày, nên anh không có đủ 50 ngàn để “dúi” cho anh cảnh sát giao thông, và vì thế, chiếc xe của anh đã bị tạm giữ. Anh xe ôm này có ba đứa con. Chỉ riêng phải đóng “sổ vàng” để được giữ chổ tại trường công lập gần nhà, mỗi đứa cần có 2 triệu, chưa kể tiền học thêm hàng tháng… Trung bình mỗi ngày anh kiếm được 100 ngàn đồng bằng nghề xe ôm. Vợ anh bán bánh canh trong hẽm mỗi ngày kiếm được khoảng 50 ngàn. Thu nhập của hai vợ chông cộng lại tính ra chưa đủ tiền trường cho ba đứa con, chưa nói đến những bất trắc thường xuyên xảy ra như vụ chiếc xe bị tạm giữ.

Ở Việt Nam , cứ 10 người bạn gặp, sẽ có 7 người có hoàn cảnh như anh xe ôm nói trên.

-        Còn anh bạn tôi thì luôn chỉ trích nước Mỹ…
Tôi đã sống ở Mỹ hơn 5 năm, đã có ít nhất hai mươi lần liên hệ với các cơ quan chính quyền. Tôi chưa hề bắt gặp một công chức nào thiếu nhã nhặn và lịch sự với tôi ngay cả khi tôi đến để xin các khoản trợ cấp. Không ai trong số hàng chục gia đình bà con và quen biết của tôi đã sống tại Mỹ hơn 20 năm phàn nàn về một lần phải bị làm khó dể hay phải lo lót cho công chức Mỹ.

Ở Mỹ, không nói đến chương trình phổ thông hoàn toàn miển phí, mà bất cứ ai cũng có đủ cơ hội để đi học đại học. Gần như 100% người Việt Nam di cư đến Mỹ đều đủ tiêu chuẩn hưởng trợ cấp giáo dục (financial aid). Do đó mà đã có tới hơn 45% người Việt đến Mỹ dưới 20 tuổi học xong đại học hoặc trên đại học. (California, Department of Education, 2004-Survey). Ở Việt Nam hiện nay, không dám nói đến bậc đại học, ngay cả vào lớp một thôi, chỉ riêng tiền đóng “sổ vàng” trung bình là 1 triệu đồng cho một học sinh, khoản tiền này không được qui định bởi luật pháp nhưng không phi pháp… Khoản tiền đóng “sổ vàng” này, như báo Tuổi Trẻ từng đưa tin, có trường lên tới 5 triệu đồng cho một quốc gia có mức thu nhập trên đầu người vào khoảng 7 triệu rưởi. Nhưng đó chỉ mới là khoản nhập môn. Tổng các khoản chi học thêm, qùa cáp thầy cô giáo, và phương tiện học hành của mỗi học sinh chiếm tương đương với ít nhất là 1/3 số thu nhập của anh xe ôm kia.

-        Ở bất cứ phương diện nào, bạn cũng có thể thấy một khoảng cách rõ ràng giữa hai xã hội.
Dì của tôi, năm nay trên 60 tuổi đang nhận chăm sóc một cháu bé 1 tuổi tại Santa Cruze (CA) cho vợ chồng một kỹ sư người Việt. Hàng tuần dì lái cũng một chiếc Toyota 2004 đi làm 5 ngày, mỗi tháng dì lãnh 1000 dollars tiền lương, chưa kể ăn uống và quà cáp trong các dịp lễ. Mức thu nhập của dì tôi tương đương với mức lương trung bình của 4 kỹ sư điện toán giỏi tại Sài gòn hiện nay.

-        Truyền thông Mỹ hôm nay  xôn xao đưa những chỉ trích và đánh giá gay gắt về việc Tổng thong  đã có lần cho phép cơ quan an ninh quốc gia theo dõi điện thoại và email của nghi phạm khủng bố trong nước Mỹ. Cũng trong thời gian này, ở Việt Nam xảy ra một chuyện ngược lại: Công an tống giam biệt tích hai anh em nhà ở đường Nguyễn Kiệm vì tội tham gia diễn đàn Paltalk nhưng không có một dòng tin nào xuất hiện trên 500 tờ báo hiện có tại Việt Nam.

Chỉ cần nhìn sơ qua, bạn cũng có thể thấy, những điều mà bạn chưa hài lòng ở nước Mỹ là những điều mà đồng bào của bạn dù nằm mơ cũng không thấy được. Chỉ cần lướt qua vài hình ảnh và số liệu, bạn cũng có thể thấy cái bất công trong xã hội Mỹ này chỉ bằng một viên bi trong một giỏ bi bất công dưới chế độ cộng sản. Ở trên trái đất này, không hề có thiên đường. Điều mà anh và tôi tìm kiếm không phải là một xã hội hòan hảo, mà là một xã hội có ít sự bất công hơn, có ít sự lừa dối hơn, và có ít cái xấu hơn. Trong ý nghĩa này, thì nuớc Mỹlà một mô hình tốt hơn vạn lần so với cái xã hội Việt Nam cộng sản, nơi mà sự ác, sự bất công, và sự lừa dối đang thống trị xã hội.

Quí vị “Thành phần thứ ba” giống như những đứa bé nhà giàu đang sống êm ấm trong một lâu đài nhưng luôn nhìn qua cửa sổ, mơ tưởng được làm một chú bé mò cua trên cánh đồng đàng xa, dưới bầu trời đầy nắng, và bên cạnh một khu rừng nhiệt đới bí ẩn… Nhưng khi nào quí vị trở thành chú bé nhà nghèo kia, thì quí vị sẽ thấy công việc mò cua hoàn toàn không có mảy may của sự lãng mạn, nhưng là một sự khốn khó đến cùng cực vì lạnh, vì đói, vì nắng, và những những cơn sốt nghiệt ngã do cánh rừng kia mang lại.

Tóm lại

“Thành phần thứ ba” là những người có thừa nhiệt huyết và dũng khí để đấu tranh quyết liệt chống những chính quyền của những xã hội dân chủ nhưng thiếu sự can đãm tối thiểu để bảo vệ một sự công bằng căn bản nhất dưới những chế độ độc tài. Và như thế, dù không chủ ý, “thành phần thứ ba” đã bắt một nhịp cầu cho các chế độ độc tài như cộng sản Việt Nam .

Khánh Hưng


Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link