Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, February 27, 2015

Putin và mối nguy hiểm Nga : phương Tây nhẹ dạ cả tin

Putin và mối nguy hiểm Nga : phương Tây nhẹ dạ cả tin
mediaTổng thống Nga, Vladimir Putin tại Minsk với các lãnh đạo Ukraina, Pháp và Đức tại Minsk. Ảnh ngày 12/02/2015.REUTERS/Mykola Lazarenko/Ukrainian Presidential Press Service

Khủng hoảng tại Ukraina đã kéo dài một năm và dường như chưa có lối thoát. Trên trang nhất trong số ra ngày 24/02/2015, báo Le Monde nhận định : « Putin và mối nguy hiểm Nga : một năm nhẹ dạ cả tin của phương Tây »

Bài báo lần lượt phân tích những sai lầm của Liên Hiệp từ khi tổng thống Putin lên nắm quyền vào năm 2000. Tác giả bài báo khẳng định từ lúc khủng hoảng tại Ukraina xảy ra, người châu Âu và Mỹ đã đánh giá thấp quyết tâm và không giải mã được mưu đồ của Nga. Vì thiếu khả năng đánh giá mà từ một năm nay, các nước thành viên Liên Hiệp liên tục bất ngờ trước cách hành xử của Nga trong cuộc khủng hoảng Ukraina và biến nó thành cuộc khủng hoảng nghiêm trọng nhất từ sau chiến tranh lạnh.

Sai lầm đầu tiên được bài báo nêu lên là : « thiếu năng lực phân tích ». Thực vậy, từ 10 năm nay, nước Nga dần dần xa dời quỹ đạo phát triển của châu Âu. Trong khi đó, Liên Hiệp Châu Âu không hề mảy may quan tâm tới hướng đi của nước này, cũng như suy nghĩ tới hậu quả.
Dẫn lại lời một chuyên gia phân tích, báo Le Monde cho biết đây là do châu Âu đã mất « năng lực phân tích tập thể ». Đây cũng là ý kiến của Ngoại trưởng Anh. 

Ông cũng cho rằng châu Âu trở nên « tự phụ » và coi nước Nga không phải là một mối đe dọa hay bận tâm từ sau hai đời tổng thổng Gorbatchev và Eltsin. Thái độ này trở nên phổ biến khắp Tây Âu, ngay cả khi Vladimir Putin trở thành tổng thống Nga vào năm 2000. Những dấu hiệu báo trước một cuộc đua từ phía Nga đã xuất hiện vào cuối năm 2000.

Tại thời điểm đó, Liên Hiệp Châu Âu còn có quá nhiều việc phải làm, như : xây dựng ‘Eurozone’, mở rộng khu vực sang các nước Đông Âu và Baltic.

Năm 2007, tại hội nghị an ninh Munich, tổng thống Nga đã có một bài phát biểu rất cứng rắn, ám chỉ tới việc bành trướng của Nga. Ngay năm sau, 2008, nước này can thiệp vào Gruzia. Tuy nhiên, sự kiện này cũng chẳng ngăn cản việc tổng thống Pháp lúc đó là Sarkozy bán hai tuần dương mẫu hạm Mistral cho Nga. Paris không coi đây là mối đe dọa tiềm tàng.

Cũng vào năm 2008, tại Thượng đỉnh Bucarest, Pháp và Đức chấm dứt việc mở rộng khối Liên minh Bắc Đại Tây Dương (NATO) để trấn an Nga, khiến Putin rất hài lòng.

Thế nhưng, Liên Hiệp Châu Âu không đưa ra một chiến lược nào nhắm tới các quốc gia biên giới giữa khu vực này và nước Nga, trong đó phải kể tới Ukraina. Cuộc khủng hoảng năm 2008 đã khiến nước Nga chao đảo và chứng minh yếu điểm của nền kinh tế Nga. Chính vì thế, tổng thống Putin buộc phải tăng cường nước Nga bằng cách tạo một liên minh kinh tế và thương mại, được gọi là « Liên hiệp Á-Âu », mà Ukraina là một lá bài quan trọng.

Đánh giá sai lầm về vị trí của Ukraina
Sai lầm thứ hai, được đánh giá là nghiêm trọng, đó là việc Hoa Kỳ, vì quá lo ngại trước sự phát triển của Trung Quốc, đã đề xuất nối lại quan hệ song phương với Nga trong những năm 2009-2011. Tuy nhiên, chiến lược này đã thất bại. Song song, Liên Hiệp Châu Âu cũng tiến hành chiến lược « Đối tác phương Đông » vào đầu thập niên 2010 và không nghĩ rằng Ukraina là láng giềng quan trọng đến thế nào đối với Nga.

Tái nhiệm vào năm 2012, tổng thống Putin đã không ngần ngại hiện đại hóa quân đội Nga. Năm 2013, một cố vấn của tổng thống cho biết : « Chính quyền Ukraina phạm một sai lầm lớn nếu nghĩ rằng Nga sẽ có phản ứng trung lập » về quyết định thân phương Tây của Kiev. Sau đó, ông cũng mập mờ nêu lên rằng : « Hiệp ước song phương về biên giới giữa Nga và Ukraina sẽ bị xóa bỏ ».

Đòn trả đũa đầu tiên của Nga là những biện pháp thắt chặt thương mại với Ukraina suốt mùa hè năm 2013. Thế nhưng, dường như phương Tây chỉ ý thức được tình trạng trầm trọng khi hàng loạt sự kiện lần lượt xảy ra tại đây, như : hủy bỏ chương trình hợp tác Á-Âu vào tháng 11 năm này, « cuộc cách mạng Maidan », bán đảo Crimée bị sát nhập vào Nga, chiến sự vùng Donbass và chuyến bay MH17 của Malaisia bị bắn hạ trong vùng ly khai.

Đầu năm 2014, tổng thống Pháp vẫn « ngây thơ » tin rằng : « Ông Putin không muốn sát nhập miền Đông Ukraina. Tôi chắc điều này. Ông ấy đã nói với tôi thế. Điều ông ấy cần là muốn gây ảnh hưởng ». Còn thủ tướng Đức Merkel thì tỉnh táo hơn khi tuyên bố với tổng thống Mỹ rằng ông Putin « đã mất đầu óc thực tế, ông ấy đang ở một thế giới khác ». Đây là kinh nghiệm do bà tiếp xúc với tổng thống Nga từ hơn 10 năm nay và đã kinh qua thời kỳ thống nhất với Đông Đức nên hiểu được nội tình của chủ nghĩa Xô Viết.

Sau một thời gian kiên nhẫn chờ đợi, bà đã thay đổi thái độ, đặc biệt từ sau cuộc nói chuyện với tổng thống Nga bên lề Thượng đình G20 tại Brisban (Úc). Đối với bà, từ nay trở đi, tồn tại hai hệ thống và hai cách nhìn về trật tự quốc tế hoàn toàn đối lập nhau. Và đầu tháng hai vừa qua, bà tuyên bố cuộc đấu đầu sẽ còn kéo dài.


Nhật Bản tham vấn nhân sĩ về lịch sử và tương lai đất nước
mediaThủ tướng AbeReuters
Ngày 26/02/2015, một hội đồng bao gồm giới sử học và chuyên gia Nhật Bản đã họp lại lần đầu tiên theo yêu cầu của Thủ tướng Shinzo Abe. Nhiệm vụ được giao cho hội đồng « nhân sĩ » này là giúp Thủ tướng Abe soạn thảo một bản tuyên bố về lịch sử cận đại của Nhật Bản và vai trò của nước Nhật trong thế kỷ XXI, một văn kiện sẽ được các láng giềng của Nhật hết sức chú ý, 70 năm sau khi Chiến tranh Thế giới lần thứ II kết thúc, một cuộc chiến trong đó Nhật Bản đóng vai trò kẻ xấu.
Về nội dung khái quát của bản tuyên bố đó, chính Thủ tướng Abe đã ghi nhận trong lời khai mạc cuộc họp của hội đồng nhân sĩ rằng nước Nhật bị thua trận và kiệt quệ sau chiến tranh đã lấy lại được một vị trí xứng đáng trong cộng đồng quốc tế. Ông khẳng định rằng Nhật Bản « đã góp phần vào sự ổn định và thịnh vượng của khu vực châu Á-Thái Bình Dương trong vòng 70 năm qua với tư cách là một quốc gia yêu chuộng hòa bình và là một đồng minh của Hoa Kỳ ».
Tuy nhiên, để giải thích lý do vì sao ông lại phải tham khảo ý kiến các nhân sĩ, Thủ tướng Abe cho rằng ông vẫn đang phân vân về cách thức mà 70 mươi năm sau cuộc chiến, Nhật Bản cần phải áp dung để tiếp tục « vai trò sứ giả hòa bình », để « chủ động đóng góp cho hòa bình, dựa trên các nguyên tắc của hợp tác quốc tế. »
Do đó, nhiệm vụ của Hội đồng bao gồm 16 nhà báo, học giả và doanh nhân này, là từ nay đến mùa hè sắp tới tìm ra được đáp án cho câu hỏi : « Nhật Bản có thể đề ra những chính sách và biện pháp thiết thực nào để trở thành có ích cho vùng châu Á-Thái Bình Dương và cho thế giới trong tương lai, dưới ánh sáng của 70 năm đã qua kể từ khi chiến tranh kết thúc ».
Abe cần tham vấn nhân sĩ vì bị đánh giá là diều hâu
Theo các nhà quan sát, mục tiêu sâu xa của Thủ tướng Abe khi tham vấn các nhân sĩ là làm sao cho bản tuyên bố của ông có được một vẻ đồng thuận, đặc biệt trong bối cảnh là hiềm khích vẫn tồn tại giữa Nhật Bản và các láng giềng Trung Quốc, Hàn Quốc, và Nga về cuộc chiến tranh Thái Bình Dương và hậu quả của cuộc chiến này.
Ông Abe luôn lặp đi lặp rằng « con đường hòa bình mà Nhật Bản theo đuổi không hề đổi hướng », đồng thời hứa sẽ tôn trọng các lời bày tỏ thái độ hối tiếc từng được những người tiền nhiệm của ông đưa ra để nhận lỗi về sự tàn bạo trước đây của quân đội Nhật Bản ở châu Á. Thế nhưng, ông vẫn bị coi là một chính khách diều hâu, gần gũi với một thành phần theo xu hướng cực hữu tại Nhật Bản, vốn luôn luôn cho rằng Nhật Bản không thể cúi đầu nhận tội mãi mãi về quá khứ đó.
Bên cạnh đó, cũng có dư luận lo ngại về ý định thường xuyên được ông Abe bày tỏ, là muốn sửa đổi hiến pháp chủ hòa mà người Mỹ đã áp đặt trên nước Nhật sau chiến tranh.
Chỉ mới thứ Hai 23/02 vừa qua, nhân sinh nhật thứ 55 của mình, Thái tử Nhật Bản Naruhito đã gián tiếp can dự vào cuộc tranh luận, khi cho rằng người Nhật cần thiết phải « khiêm tốn nhìn lại quá khứ », và « các thế hệ đã trải qua chiến tranh cần phải truyền đạt một cách đúng đắn lịch sử và các kinh nghiệm đau thương, cho các thế hệ không biết chiến tranh ».
Đối với người sau này sẽ kế vị ngôi vua tại Nhật thì : « Một lần nữa, vấn đề làm thế nào để mang lại hòa bình và thịnh vượng cho thế giới đã được đặt ra ».


Nga đả kích việc Tây phương dọa áp dụng thêm chế tài


Nga đả kích việc Tây phương dọa áp dụng thêm chế tài

America Future Secrets Military Weapons #Mind Blow (Full Documentary)



image





Preview by Yahoo


Phiến quân đòi ly khai thân Nga tại một tòa nhà bị phá hủy ở Donetsk.
Phiến quân đòi ly khai thân Nga tại một tòa nhà bị phá hủy ở Donetsk.
·    
·    
·    
·  

Tin liên hệ

26.02.2015
Nga cảnh báo các nước Tây phương chớ áp đặt thêm các biện pháp chế tài chống lại Moscow và cho rằng sự đe dọa như vậy chứng tỏ Tây phương không muốn theo đuổi cuộc hưu chiến ở miền đông Ukraine.

Hoa Kỳ và một số các nhà lãnh đạo Âu Châu đã dọa áp đặt các biện pháp chế tài nghiêm ngặt hơn nếu Moscow không ngưng hỗ trợ cho các phiến quân đòi ly khai thân Nga ở miền đông Ukraine.

Hôm nay Ngoại trưởng Nga Sergei Lavrov nói rằng những đe dọa đó là một mưu toan nhằm “đánh lạc hướng chú ý” đối với việc cần phải tuân thủ các qui định của thỏa thuận ngưng bắn mà mãi cho tới hồi gần đây mới bắt đầu được tuân hành.

Phát biểu tại một cuộc họp báo, ông Lavrov nói rằng “Đàng sau những lời hô hào này là một sự thiếu thốn nguyện vọng của các tác nhân này – các nước tiếp xúc, các tổ chức, Hoa Kỳ, Liên hiệp Âu Châu, để đạt được những gì được ghi rõ trong hiệp định Minsk.”

Quân đội Ukraine báo cáo có sự giảm thiểu của những vụ tấn công của phiến quân trong 3 ngày qua, nhưng hôm nay họ lại cảnh báo là phiến quân đòi ly khai tiếp tục tấn công các mục tiêu của chính phủ, kể cả  những mục tiêu ở ngoại ô thành phố cảng Mariupol.



Trung Quốc đã vượt Mỹ về số lượng tàu ngầm
media

Tàu ngầm và chiến hạm Trung Quốc tham gia cuộc thao diễn hải quân quốc tế ngày 24/04/2009 ngoài khơi Thanh Đảo, nhân kỷ niệm 60 năm ngày thành lập Hải quân Trung Quốc.REUTERS/Guang Niu

Trung Quốc hiện có nhiều tàu ngầm thông thường và tầu ngầm nguyên tử hơn Mỹ, và đang tiếp tục đóng thêm nhiều tàu mới. Hải quân Hoa Kỳ ngày 25/02/2015 đã lên tiếng báo động về tình hình trên nhân một cuộc điều trần tại Hạ viện Mỹ.
Trước Tiểu ban Hải quân, thuộc Ủy ban Quân sự Hạ viện, Phó Đô đốc Joseph Mulloy, một Phó Tư lệnh chuyên trách năng lực và tiềm lực của Hải quân Mỹ tuy nhiên đã cho rằng, về chất lượng thì tàu ngầm Trung Quốc vẫn thua kém nhiều so với tàu ngầm Mỹ.

Số lượng cụ thể của tàu ngầm Trung Quốc không được rõ, nhưng bản báo vào năm ngoái 2014 của Bộ Quốc phòng Mỹ gởi đến Quốc hội, đã ước tính rằng Trung Quốc có đến 77 chiến hạm chính, hơn 60 chiếc tàu ngầm, 55 tàu đổ bộ cỡ lớn và cỡ trung bình, cùng với 85 tàu nhỏ có trang bị tên lửa dẫn đường.

Điều đáng lo ngại hơn, theo Phó Đô đốc Mulloy, là Bắc Kinh đang ngày càng mở rộng phạm vi hoạt động của hạm đội tàu ngầm Trung Quốc, với thời gian hoạt động được kéo dài thêm. Một cách cụ thể, Trung Quốc đã cho tiến hành ba vụ triển khai tại Ấn Độ Dương, và thời gian hoạt động ngoài khơi của loại tàu ngầm chiến lược trang bị tên lửa đạn đạo đã được kéo dài lên thành 95 ngày.

Từ nhiều tháng nay, giới chức lãnh đạo quân đội Mỹ thường xuyên lên tiếng cảnh báo về tình trạng Trung Quốc đang chạy đua vũ trang, và nhấn mạnh sự cần thiết đối với Hoa Kỳ là phải duy trì thế mạnh công nghệ quân sự của mình đối với các nước như Trung Quốc hay Nga.
Về phần mình, Washington cũng phê phán Bắc Kinh về việc dùng sức mạnh quân sự để thúc ép các nước láng giềng trong các vụ tranh chấp chủ quyền.


Nguyên nhân thất bại của chính sách tái lập quan hệ Mỹ-Nga
mediaHai nguyên thủ Nga-Mỹ, Vladimir Putin và Barack Obama, Los Cabos, Mehico, 18/06/2012, bên lề thượng đỉnh G20.REUTERS/Jason Reed

Để lý giải xung đột tại Ukraina và căng thẳng hiện nay giữa Nga và Phương Tây, báo Le Monde có bài phân tích đáng chú ý của thông tín viên Gilles Paris, từ Washington, với tựa đề « Thất bại của chính sách tái lập quan hệ Mỹ-Nga » (L’échec du « reset » américano-russe).

Gilles Paris nhận định « cuộc tấn công của Nga tại Ukraina là đỉnh cao thất bại » của sáng kiến hòa giải Mỹ, mà « một phần lớn nguyên nhân là do các phân tích sai lầm của ngoại giao Hoa Kỳ ». Nội dung chính của bài viết dựa trên cuốn sách về Tổng thống Nga Vladimir Putin, mà đồng tác giả là chuyên gia về Nga Fiona Hill. Tác phẩm « Mr Putin, Operative in Kremlin » (tạm dịch « Ông Putin. Tay gián điệp tại Kremlin »), vừa được tái bản với nhiều bổ sung.
Fiona Hill phụ trách ban Châu Âu tại viện tư vấn Brookings, bà từng là cố vấn về Nga và khối Âu-Á cho Hội đồng Tình báo Quốc gia Mỹ.

Theo Fiona Hill, ngay trước thời Tổng thống Obama, Hoa Kỳ dưới chính quyền Bush đã thực sự mong muốn cải thiện quan hệ với Nga. Tuy nhiên, một trong những sai lầm lớn được Fiona Hill nhắc đến trong cuốn sách là người Nga « cảm thấy bị sỉ nhục với việc người Mỹ không ngừng nhắc lại với họ rằng biện pháp này (tức hệ thống lá chắn tên lửa mà Hoa Kỳ muốn xây dựng tại Châu Âu để chống lại các lực lượng thù địch) không nhằm vào Nga ». Chuyên gia về Nga giải thích, điều này tương đương với việc cho rằng Nga không được coi trọng, ngược lại với Trung Quốc, « quốc gia vừa được coi là mối đe dọa, vừa là một đối tác kinh tế không thể bỏ qua ».

Theo chuyên gia Mỹ, trong một thời kỳ rất dài cho đến gần đây, Hoa Kỳ vẫn nhìn nhận nước Nga của Putin giống như dưới thời Boris Eltsin, với nền kinh tế kém phát triển, trong khi đó trên thực tế, Nga đã bước sang một giai đoạn thịnh vượng dưới thời Putin. Và bên cạnh đó Washington cũng không thấy được rằng Vladimir Putin đã tập trung quyền lực chưa từng có trong tay, kể cả về chính trị, kinh tế và quân sự, ngay khi còn đảm nhiệm chức Thủ tướng (giữa hai nhiệm kỳ Tổng thống).

Chuyên gia Fiona Hill nhận xét chính sách của Mỹ với Nga khiến hai nước như « sống trong các thế giới hoàn toàn khác biệt ». Có thể thấy được điều này qua hình ảnh cuộc hội kiến đầu tiên giữa hai nguyên thủ năm 2012, tại Los Cabos, Mehico. Một hình ảnh không toát lên mối liên hệ nào giữa hai bên.
Cuốn sách của Fiona Hill hẳn mang lại nhiều thông tin thú vị về quan hệ ngoại giao Nga-Mỹ trong những năm gần đây. Tuy nhiên, để hiểu đúng mối quan hệ này, cuốn sách cần được đối chiếu thêm với các tiếp cận khác. 

Donbass : « Nhà hát múa bóng » của các thủ lĩnh ly khai
Trong khi Libération giới thiệu kế hoạch làm tan hoang Ukraina của Tổng thống Nga cách nay một năm (qua bài « Ukraina : một cuộc xâm lăng được Kremlin tính toán kỹ »), được một tờ báo đối lập tại Nga công bố, Le Figaro có bài « Nhà hát múa bóng của các thủ lĩnh ly khai ». Bài do đặc phái viên Regis Gente gửi về từ Donetsk vạch rõ bàn tay nước Nga đằng sau các hoạt động của phe ly khai miền Donbass. Nhà báo Le Figaro đặc biệt chú ý đến sự kiện lãnh đạo phe ly khai quyết định lấy ngày 23/02 hàng năm làm ngày lễ chính thức của « nước cộng hòa tự phong ». 23/02 là ngày thành lập Hồng quân Liên Xô (năm 1918). Nghi thức được cử hành trên nền nhạc Xô viết và các biểu tượng của đạo Chính thống

Le Figaro dẫn lời chuyên gia chính trị học Ukraina, gốc Donbass, ông Alexandre Nikonorov, theo đó, cuộc nổi dậy vũ trang tại miền đông Ukraina thoạt tiên do các thủ lĩnh người Nga chỉ huy, như A. Borodai, người từng làm thủ tướng nước Cộng hòa tự phong Donestk. Khó có thể khẳng định ông ta làm việc trực tiếp dưới sự chỉ đạo của Nga, nhưng việc thủ lĩnh này và nhiều người khác đã từng làm việc cho các cơ quan gián điệp Nga cho phép khẳng định mối ngờ vực.

Một đoạn camera quay được ngày 11/02 tại Minsk cho thấy lãnh đạo ly khai Ukraina đi cùng xe hơi với ông Vladislav Sourkov - cố vấn thân cận của Tổng thống Nga – bị tình nghi nhúng tay vào vụ hạ sát nhiều người biểu tình tại quảng trường Maidan. Một lãnh đạo phe nổi dậy biện minh, phe ly khai có quyền trao đổi với « những người bạn Nga », giống như phía Ukraina với người Mỹ. Vẫn theo nhà chính trị học Alexandre Nikonorov, chính quyền Nga đã có rất nhiều nỗ lực tuyên truyền để làm mọi người tin rằng các thủ lĩnh Donbass thực sự là những nhà cầm quân.

SINH TỬ PHÙ VC BIẾN NGƯỜI THÀNH CHÓ (Thơ tặng "đội ngũ bưng bô VC ở hải ngoại")

---------- Forwarded message ----------
From: <ngophu
Date: 2015-02-26 9:11 GMT-05:00

Thái-Dương Thành, FEB-26-15

Thấy thi-phẩm “SINH TỬ PHÙ VC BIẾN NGƯỜI THÀNH CHÓ” của thi ông Nguyễn-Đạt quá hay, xin bèn gót họa lại đôi câu :

BÙA ĐÔ-LA

Cần chi Việt-Cộng phải xài bùa.
Xử-dụng “Đô-la” khỏi sợ thua.
Tị-nạn mê tiền vồ vập nịnh.
Lưu-vong hám bạc đổ xô xua.
Nằm vùng khoa bảng càng theo bợ.
Nội tuyến sĩ phu cũng áp hùa.
Một lũ tội đồ trợ bạo đảng,
Lừa dân bán nước vẽ còng cua.

TDT, FEB-26-15
Ngô-Phủ

Ước chi :
Nhất trí toàn dân trừ Việt-cộng,
Đồng tâm cả nước đập Tàu-phù.
Ngô-Phủ

========================================================================================================================================================================

From: Dat Nguyen
Sent: Thursday, February 26, 2015 12:26 AM
To: 
Cc: 
Subject: SINH TỬ PHÙ VC BIẾN NGƯỜI THÀNH CHÓ (Thơ tặng "đội ngũ bưng bô VC ở hải ngoại")



Thơ tặng "đội ngũ bưng bô VC ở hải ngoại":

SINH TỬ PHÙ VC BIẾN NGƯỜI THÀNH CHÓ

Những kẻ thăm quê, bị dính bùa
Biến thành con rối quyết ăn thua
Quay về Mỹ Quốc, chơi "sừng sỏ"
Trở lại Cộng Đồng, quậy búa xua
Núp bóng Cờ Vàng, nguyên bọn phản (1)
Bưng bô Vẹm Đỏ, cả bầy hùa (2)
Hăng say hơn chó ăn phân thủm
"Ný nuận" ngang phè vượt hẳn cua!

Nguyễn Đạt
February 25, 2015

(1) Chúng nó lòi đuôi cáo khi gọi người Quốc Gia chống Cộng là "giặc Cờ Vàng" dù chúng nó cứ len lỏi đứng trong hàng ngũ của người Quốc Gia chống Cộng tôn thờ Cờ Vàng .

(2) Vì bênh vực tên "bộ đội cụ Hồ" Điếu Cầy qua Mỹ thi hành kế hoạch phát động phong trào "chối bỏ Cờ Vàng của người Quốc Gia" và phong trào đấu tranh dân chủ kiểu VC là "đứng dưới lá cờ đỏ, cờ máu của VC và tôn thờ tên đại ác tặc Hồ Chí Minh" mà lũ chó đẻ dính "sinh tử phù của VC" hung hăng hồ hởi ngày đêm xúm nhau quyết liệt tru sủa quấy rầy những ngườI Quốc Gia chống Cộng ở hải ngoại dù bị ăn hèo vỡ mõm vẫn không chừa .

Trên danh nghĩa , lũ chó đẻ này chỉ trở mặt cắn người Quốc Gia chống Cộng chứ không trở cờ (để hoạt động nằm vùng được hữu hiệu hơn), nhưng qua thái độ chúng nó khinh thường Cờ Vàng khi gọi những người Quốc Gia chống Cộng là giặc Cờ Vàng khi họ chỉ trích tên VC Điếu Cầy chối bỏ Cờ Vàng và tôn thờ Hồ Chí Minh khi tránh né quanh co, không dám phê bình tên đại tội đồ của dân tộc VN, những ngườI Quốc Gia chống Cộng đã thấu rõ tim đen của lũ chó bị cấy sinh tử phù của VC này .


Chúng nó có tịch sẽ bị giật mình và sẽ ngoác mõm tru sủa tối đa .
Chờ xem chúng nó là ai .


__._,_.___

Posted by: Paul Van 

Nghĩ về một thách thức lớn trong đổi mới thể chế



Nghĩ về một thách thức lớn trong đổi mới thể chế

Thứ ba, 24/02/2015, 07:36 (GMT+7)
(Bạn đọc) - Đổi mới thể chế là một thách thức lớn, cần phải vượt qua chính mình, cần sự hi sinh quyền lợi bản thân và gia đình. Đổi mới còn cần phải có trí tuệ và hơn cả, đổi mới cần có quyết tâm chính trị và lòng khát khao với dân tộc, đất nước.

Ảnh minh họa.
Ảnh minh họa.
“Việc đổi mới mạnh mẽ hơn nữa thể chế kinh tế của Việt Nam là cần thiết. Điều này không cần dùng nhiều tiền bạc, không cần bao nhiêu tỷ đô la mà cần sự đổi mới ở mỗi cán bộ, vị trí công tác, đặc biệt là các lãnh đạo cấp cao”.

 Đó là lời của Bộ trưởng KH&ĐT Bùi Quang Vinh trên báo điện tử VietNam Net trong những ngày đầu năm mới.

Bộ trưởng Vinh đã nói chính xác một vấn đề mà không phải ai và lúc nào cũng được nhìn nhận đúng: Tài nguyên lớn nhất đó là trí tuệ, là bản lĩnh chứ không phải chỉ là mấy cái mỏ dầu, mỏ sắt, mỏ vàng, mỏ bạc hay mỏ kim cương.

Nói như thế không có nghĩa là chúng ta không cần có tài nguyên, cũng không có nghĩa là chúng ta không cần “rừng vàng, biển bạc” hay vị trí địa lý với đồng rộng sông dài…
Song tất cả các tài nguyên đó dù trữ lượng có lớn đến đâu, địa lý dù có thuận lợi đến đâu nhưng nếu như không biết gìn giữ, biết khai thác, biết phát huy thì tài nguyên sẽ mau hết, vị trí thuận lợi cũng chỉ là một miền đất hoang hóa, đói nghèo.

Duy chỉ có một thứ duy nhất càng khai thác thì càng dồi dào, càng phong phú và bất tận. Đó là tài năng, trí tuệ.
Có lẽ cũng không cần nhắc lại Singapore vốn là một làng chài, Israel là một vùng sa mạc khô cằn hay Nhật Bản, Hàn Quốc chỉ là những miền đất hầu như không có tài nguyên khoáng sản, thậm chí thiên nhiên vô cùng khắc nghiệt.

Thế nhưng bằng tài năng, ý chí và tinh thần dân tộc, họ đã trở thành những cường quốc kinh tế thế giới.
Sự thành công rực rỡ chỉ bởi một yếu tố duy nhất, đó là “con người”. Thậm chí, chỉ một người đứng đầu như Thủ tướng Lý Quang Diệu cũng có thể làm nên một quốc gia cường thịnh vào bậc nhất Đông Nam Á.

Tại Việt Nam ta hiện nay, nói như Bộ trưởng Vinh: “Chúng ta không dám đổi mới, chúng ta giữ yên ổn để xem thế nào thì chúng ta dễ đánh mất thời cơ, đối mặt với thách thức… Có thể làm được ngay và không bị vướng mắc nhiều lắm đó là tiếp tục xem xét, cải cách mạnh mẽ hơn nữa, đổi mới mạnh mẽ hơn nữa thể chế kinh tế của Việt Nam.

Điều này không cần dùng nhiều tiền bạc, không cần bao nhiêu tỷ đô la mà cần sự đổi mới ở mỗi cán bộ, ví trí công tác, đặc biệt là các lãnh đạo cấp cao… Đổi mới thể chế không phải chỉ nói đơn giản mà nó đụng đến công việc, cách làm quen thuộc trước đây, thậm chí tước bỏ đi những quyền lợi, lợi ích mà ở mỗi vị trí có thể có”.

Từ những tâm sự của Bộ trưởng Vinh, mình tự đặt câu hỏi rằng chả lẽ Việt Nam thiếu người tài. Không! Chúng ta không bao giờ tự nhận là dân tộc thông minh nhất thế giới và cũng không bao giờ tự ti nói điều ngược lại.

Vậy chúng ta thiếu điều gì?
Xin trích một câu nói cũng của Bộ trưởng Vinh trong bài “Quên đi cái thời vào Nhà nước mới vẻ vang” ngày 21/2 trên Vietnam Net: “Cải cách thể chế bắt đầu từ con người. Nếu thể chế trì trệ, chúng ta phải hứng chịu chính những điều chúng ta đặt ra. Nên để đổi mới cũng phải vượt qua chính mình. Chỉ có những người có bản lĩnh nhìn nhận được yếu tố đang cản trở, có quyết tâm chính trị và lòng khát khao với dân tộc, đất nước thì mới vượt qua được. Còn nếu vẫn nghĩ đến bản thân, gia đình nhiều hơn, thì tôi nghĩ rất khó làm. Đây chính là một thách thức”.

Vâng, đổi mới thể chế là một thách thức lớn, cần phải vượt qua chính mình, cần sự hi sinh quyền lợi bản thân và gia đình. Đổi mới còn cần phải có trí tuệ và hơn cả, đổi mới cần có quyết tâm chính trị và lòng khát khao với dân tộc, đất nước.

Nếu như có tài năng mà thiếu “lòng khát khao với dân tộc, đất nước” thì tài năng đó chỉ để “nghĩ đến bản thân, gia đình” và khi đó, nhiều khi lại là mối nguy hại cho đất nước, phải không các bạn?

Bùi Hoàng Tám

__ 

---------- Forwarded message ----------
From: Quyet Nong

Không có Tết cho những người lượm ve chai

T2, 02/16/2015 - 13:40


Xuân về là thời điểm mọi người bận rộn sắm sửa cho 3 ngày Tết, trong khi đó những người lượm ve chai vẫn không có nổi một chiếc bánh tét cho ngày xuân. Mời quý thính giả lắng nghe nỗi lòng của những người lượm ve chai ở Sài Gòn trong những ngày Tết. 
Tường An / SBTN

--

__._,_.___

Posted by: truc nguyen._,_.___

Posted by: truc nguyen 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link