Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, March 6, 2015

NGUYỄN PHÚ TRỌNG ĐẠI DIỆN CHO AI ?


NGUYỄN PHÚ TRỌNG ĐẠI DIỆN CHO AI ?
ĐỂ XÓA BỎ MỐI THÙ TRUYỀN KIẾP “ VIỆT-TRUNG “
VÀ XIN LÀM NÔ LỆ TÀU ?
                                                              MƯỜNG GIANG 

            Từ trước tới nay, đảng CSVN vẫn luôn là một gánh nặng “ bòn rút túi tiền “ của bất cứ một nước nào có liên quan tới. Chính cái chủ trương “ bị gậy “ trên của ngụy quyền Hà Nội, đã đẩy đất nước và dân tộc VN vào thảm trạng nô lệ đế quốc Tàu đỏ, bắt đầu từ ngày 1 tháng 10-2011 và được hợp thức hóa gần như công khai trên cơ quan truyền thông của đảng khi Nguyễn Phú Trọng qua chầu Hồ Cầm Đào, với lá cờ Trung Cộng “ 6 sao : 1 lớn + 5 sao nhỏ “. 

            Điều nghịch lý của VN là hiện nay gần như hầu hết nhân loại, từ những cường quốc kinh tế (Hoa Kỳ, Liên Âu, Nhật..) tới các nước đang phát triển và các nước nghèo tại Phi Châu. Tất cả đều có chung khuynh hướng “ khai trừ và tẩy chay “ tên đầu sõ của tội ác thế kỷ là Trung Cộng, ra khỏi đất nước mình, để tránh hiểm họa chết chóc và bị diệt vọng không sớm thì muộn, vì hành động tàn độc, gian ác, lưu manh và côn đồ có một không hai trên thế giới từ trước tới nay. Hoa Kỳ là một đại cường quốc, đại siêu cường, đại phú gia..nhưng đã rước giặc Tàu vào nhà mình mới mấy chục năm, nay cũng sắp tán gia bại sãn và nguy cơ bị diệt chũng “ vì người dân Mỹ tiếp tục bị trúng độc “ do sử dụng đồ đạc, máy móc các thức ăn hằng ngày “ made in China “ bày bán công khai khắp Hoa Kỳ.

            Trong lúc hầu hết các nước “ đồng chí “ của Tàu đỏ, gần như Lào, Bắc Hàn, Miến Điện, Pakistan..hay xa hơn tận Châu Phi như Lybia, Zambia, Nam Sudan..là các quốc gia trước đó đã bị lãnh tụ “ bán trọn goí “ cho Tàu, thì nay Họ đã trở mặt mời Trung Cộng ra khỏi nước, vì sớm nhận diện được cái bộ mặt tham ác, lừa bịp và đế quốc thực dân của quỹ đỏ, thì CSVN vẫn đi bằng đầu gối, hằng hằng lớp lớp, bò sang Tàu chầu quỳ các cấp lãnh đạo Trung Cộng để xin được “ Tình hữu nghị đời đời Việt-Trung, làm tài sản quý báu chung của hai đảng, hai nước, nhân dân hai nước. Nó phải được cũng cố và lưu truyền mãi mãi cho các thế hệ mai sau “. Bản tuyên bố “ riêng này “ của Nguyễn Phú Trọng với Hồ Cẩm Đào, không biết có đại diện cho đảng CSVN hay không nhưng chắc chắn nó không bao giờ, vĩnh viễn và miên trường sẽ không đại diện cho bất cứ một người VN nào trong và ngoài nước. CSVN và Nguyễn Phú Trong không tin, cứ cho phép người dân VN được biểu tình chống giặc Tàu xâm lăng VN, chống bè lũ nguỵ quyền Hà Nội công khai bán nước và làm nhục quốc thể..Chắc chắn chỉ trong vài giờ, toàn quốc sẽ có hằng triệu người đứng lên chống Tàu lẫn cái chính quyền VC “ Hèn với giặc Tàu, ác với dân Việt và vô nhân đạo bỏ mặc cho ngư dân Việt ngoài biển Đông, mặc cho hải tặc Tàu đỏ sinh sát hằng ngày “. 

            Tôi chỉ là một trong muôn ngàn người lính già của QLVNCH may mắn còn sống sót sau cuộc chiến và cuộc đổi đời. Và còn là một con người VN đứng trước thãm trạng đất nước đã bị giặc Tàu đô hộ, nên buồn rầu bức xúc vì sự bất lực của tuyệt đại tầng lớp đồng bào VN thấp cổ bé họng hôm nay “ thấy nước mất về tay giặc Tàu mà mình không được quyền đánh đuổi giặc Tàu ra khỏi nước. Thấy bè lũ cầm quyền VC hèn hạ tham ô bán nước cho giặc mà vẫn phải cúi đầu trước bạo lực, khủng bố..”

            Chúng tôi là những người lính Miền Nam bị rã ngũ ngày 30-4-1975 nên dù muốn hay không, cũng phải chấp nhận số phận của kẽ thua cuộc. Nhưng vô lý biết bao khi chính  miệng của một tên Tổng bí thư đảng CSVN là Nguyễn Phú Trọng lại “ kiên quyết “ với Hồ Cẩm Đào rằng là Tình Hữu Nghị Việt-Trung đời đời là tài sản chung để lưu truyền hậu thế. Trong khi đó suốt vùng biên giới Việt Hoa qua mấy ngàn năm lập quốc tới ngày nay, đã có triệu triệu hồn linh của tử sĩ VN bao đời nằm xuống, để chống lại giặc Tàu xâm lăng Đại Việt.

            Nguyễn Phú Trọng hay đảng CSVN có vô liêm sĩ đến mức nào chăng nữa cũng không thể bán đứng đồng đội của mình là những “ Bộ Đội đã hy sinh máu xương trong cuộc chiến chống Tàu đỏ xâm lăng VN từ 1979-1988 tại các tỉnh biên giới và quần đảo Trường Sa “ . Không có bộ đội “ sinh bắc tử nam “ từ 1960-1975 thì làm sao đảng cướp được toàn cõi VN ngày nay, để TBT Nguyễn Phú Trong bò sang Tàu, quỳ gối trước Hồ Cẩm Đào để kiên quyết “ Làm Nô Lệ “ Hán tộc ?

            Là một quốc gia bé nhỏ có chung biên giới dài với Trung Cộng, nên từ ngày lập quốc tới nay trãi qua bao đời dân tộc ta đã không ngững nghĩ ngăn chống giặc xâm lăng phương Bắc. Ngoại trừ những tên mãi quốc cầu vinh rước voi Tàu về dầy mã tổ Việt ít õi như Trần Thiễm Bình, Lê Chiêu Thống..Tất cả các triều đại còn lại đều đứng dậy chống Tàu. Cái luận điệu của CSVN từ 1988 tới nay qua Nguyễn Phú Trọng, chỉ là hình thức che dấu tội bán nước cho giặc. Nhưng không sao, vì qua các trang sử Việt từ trước tới nay cho thấy “ tất cả những tên mãi quốc cầu vinh “ đều bị toàn dân hạ bệ và tiêu diệt như Cù Thị, Triệu Ai Vương (Nhà Triệu), Kiều Công Tiện (Nhà Ngô), Trần Thiễm Bình (Trần), Lê Chiêu Thống (Hậu Lê)..CSVN ngày nay đã mất tất cả kể luôn tài sản quý báu nhất là “ lòng dân , ý trời “ để chạy theo giặc Tàu, rước giặc Hán vào dầy xéo quê hương từ Bắc vào Nam, dâng hiến cho giặc tất cả những tài nguyên, lãnh thổ từ trong đất liền ra đến biển Đông. Hành động tán tận lương tâm trên, thì trước sau gì cũng bị toàn dân cả nước đứng lên lật đổ, dù họ đã biết trước CSVN sẽ theo lệnh Trung Cộng tàn sát mọi người chống đối như tại Thiên An Môn (Bắc Kinh 1976, 1989), Miến Điện (1988, 2007) và mới nhất tại Yemen, Syria..

            Các thế hệ VN bao đời đã đọc và học Việt Sử nên mới biết được sự hy sinh vô bờ bến của tiền nhân, đã phơi xác đổ máu để ngăn chống đế quốc Hán bao đời luôn muốn thôn tính và đồng hóa dân tộc Việt. Từ khi cướp được quyền cai trị VN, CSVN đã đảo trắng thay đen bày vẽ huyền thoại để làm sai lạc ý nghĩ thiêng liêng môn Việt Sử, khiến cho các thế hệ VN ngày nay chỉ biết yêu nước là yêu nước XHCN. Nhưng ngoài sử viết, người Việt còn sử miệng. Đó mới chính là nguồn sử Việt chính thống bao đời của dân tộc.

            Ai có thể quên được kẻ thù không đội trời chung là giặc Tàu, họa chăng chỉ có Nguyễn Phú Trọng và đảng CSVN mới kiên quyết đời đời tình hữu nghị Việt-Trung. Theo sử liệu, Đại Việt chính thức bị Bắc Thuộc lần thứ Nhất vào năm 111 trước Tây Lịch, khi Mã Viện sang đánh Triệu Dương Vương (Nhà Triệu). Từ đó nhà Hán đối Nam Việt (quốc hiệu VN thời đó) thành Giao Chỉ Bộ, nội thuộc nước Tàu. Năm 40 Tây Lịch, Bà Trưng Trắc cùng em là Trưng Nhị vì “ nợ nước thù nhà “ đã cầm đầu nghĩa binh, đứng lên làm cuộc cách mạng giải phóng non sông thoát khỏi ách đô hộ Tàu, sau hơn 150 nô lệ.

            Sau ba năm độc lập dưới thời Trưng Nữ Vương (40-43), Đại Việt lại đắm chìm trong ách nô lệ của giặc Tàu hơn 900 năm nữa, mới được Ngô Vương Quyền giải phóng hoàn toàn vào năm 939, sau hơn 1000 bị giặc Tàu đô hộ làm nhục cướp đất. Trong khoảng thời gian trên, dù bị khủng bố kềm kẹp áp bức và đe dọa đến sinh mạng nhưng người Việt vẫn luôn nổi lên chống Tàu, qua các lãnh tụ cầm đầu Triệu Trinh Nương, Mai Hắc Đế, Lý Bôn, Triệu Quang Phục, Khúc Thừa Dụ..

            Ngô Quyền là người đã cởi ách nô lệ Hán tộc cho Đại Việt khi ông chém Hoàng Tháo trên sông Bạch Đằng và đánh đuổi giặc Nam Hán chạy về Tàu từ năm 939, mở đầu cho thời độc lập, tự chủ cho Đại Việt qua các triều đại Ngô, Đinh, Tiền Lê, Hậu Lý, Trần, Hậu Lê, Nguyễn cho tới ngày nay (2011) thì bị cá nhân Nguyễn Phú Trọng, nhân danh tổng bí thư đảng CSVN, sáp nhập và nội thuộc nước Tàu qua biểu tượng lá cờ Trung Cộng mới xuất hiện trên đài VTV của đảng khi Nguyễn Phú Trọng sang chầu thiên Triều vào tháng 10-2011. (cờ đỏ có sáu ngôi sao : một lớn chỉ nước Tàu, năm ngôi sao nhỏ chỉ năm dân tộc Hán, Mãn, Mông, Tạng, Hồi và Người cốt khỉ (Nguyễn Phú Trọng + đảng CSVN). 

            Những ai hiện nay còn tự nhận mình là người VN, hãnh diện được làm người VN dù đang sống trong nước hay ngoài nước, xin đừng bao giờ quên được những sự nhục nhã do Nguyễn Phú Trọng và bè nhóm đảng CSVN đã mang tới cho đất nước và dân tộc Việt. Có như vậy chúng ta mới không uổng là hậu duệ của Cháu Lạc Con Hồng, là con cháu của Triệu Quang Phục (111 TrTL), Hai Bà Trưng (40-43), Triệu Trinh Nương (248), Ngô Quyền (939), Lê Hoàn (981), Lý Thường Kiệt (1077), Hưng Đạo Đại Vương (1288), Lê Lợi (1407-1418), Quang Trung (1789)..

            Lịch sử lại tái diễn vào tháng 1 năm 1974, giặc Tàu lợi dụng tình trạng nguy ngập của Miền Nam lúc đó với “ thù trong giặc ngoài “ , nên xâm lăng và cưởng đoạt quần đảo Hoàng Sa thuộc chủ quyền  của VN lúc đó do QLVNCH trấn giữ. Người lính miền Nam đã làm hết sức mình kể cả hy sinh mạng sống để bảo vệ lãnh thổ của ông cha nhưng vì giặc quá mạnh và đông nên phải đành mất đảo vào ngày 20-1-1974. Đây là một biến cố đau thương và hận nhục nhất của dân tộc Việt. Nó mới chính là một kiên quyết đời đời nhắc nhớ cho các thế hệ VN, hôm nay, ngày mai và mãi mãi, đừng bao giờ quên “ Giặc Tàu là kẻ thù muôn đời và mãn kiếp của dân tộc Việt “.

            Trong bài viết “ Đúng Ba Trăm Năm Trước “ đăng trong tập san Sử Địa xuất bản tại Sài Gòn năm 1974, sử gia Hoàng Xuân Hãn có viết “ Một gương sáng lịch sử là mỗi khi thế nước suy hèn vì chia rẽ và nội loạn, thì lân bang mới lẫn cõi chiếm đất như Hồ chịu mất đất Cổ Lâu (Lạng Sơn -1945), Mạc dâng La Phù (Quảng Ninh-1540), Trịnh mất nhiều động ở biên giới tây bắc..”.

            CSVN ngày nay đã làm mất lòng dân, trái ý trời, tàn bạo vô lương và trên hết đã đánh mất liêm sĩ nên con đường duy nhất để chúng kéo dài thời gian bóp cổ xiết họng đồng bào cả nước, là vơ vét những gì còn lại của dất nước, để dâng hiến cho Tàu đỏ làm chỗ dựa. Nên việc Nguyễn Phú Trọng đi Tàu, Trương Tấn Sang tới Ấn hay Nguyễn tấn Dũng ở lại đón thủ tướng Đức. Tất cả kết cuộc cũng chỉ là “ bán nước “ cho ngoại bang mà thôi. 

Viết từ Xóm Cồn Hạ Uy Di
Tháng 3-2015
MƯỜNG GIANG   


--
Kính chuyển
MG/HD


__._,_.___

Posted by: Ho Dinh

Khi chưa có luật có thể tổ chức biểu tình được không?


Khi chưa có luật có thể tổ chức biểu tình được không?

Anh Vũ, thông tín viên RFA
2015-03-05
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
Khi chưa có luật có thể tổ chức biểu tình được không? Phần âm thanhTải xuống âm thanh
000_Hkg5136889-305.jpg

Người dân biểu tình chống Trung Quốc tại Hà Nội hôm 03-07-2011.
AFP PHOTO
Hiến pháp Việt Nam đã quy định biểu tình là một quyền của công dân, song Nhà nước tìm mọi cách trì hoãn việc xây dựng luật biểu tình. Tuy vậy, theo Nghị định 38/2005/NĐ-CP quy định rằng công dân có thể thực hiện quyền này. Vậy, trong lúc chưa có Luật Biểu tình thì công dân có thể thực hiện quyềnbiểu tình hay không?

Biểu tình không có nghĩa là chống đối

Biểu tình là hình thức đấu tranh bằng cách tụ họp đông đảo quần chúng để bày tỏ ý chí, nguyện vọng để ủng hộ hoặc phản đối về một vấn đề công cộng nào đấy.
Biểu tình hoàn toàn không có nghĩa là chống đối, vì trước chủ trương, hành động đúng đắn của Nhà nước, người dân có thể xuống đường để bày tỏ thái độ ủng hộ. Và ngược lại, những vấn đề người dân không đồng tình thì họ sẽ biểu tình để phản đối.
Ở VN, theo Hiến pháp 2013 biểu tình là một quyền của công dân theo Điều 25 quy định: “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình. Việc thực hiện các quyền này do pháp luật quy định”
Pháp luật nào quy định thì cái Luật Biểu tình cũng chưa có. Cho nên có thể nói là, hiện nay pháp luật VN quy định về cái quyền biểu tình là chưa rõ ràng, chính vì thế nên nó không đảm bảo quyền công dân về quyền biểu tình như Hiến pháp quy định.
-LS Hà Huy Sơn
Tuy vậy, trong khuôn khổ pháp luật hiện tại ở VN đã không đảm bảo đủ điều kiện cho công dân thực hiện quyền của mình. Luật sư Hà Huy Sơn khẳng định:
“Theo tôi ngay trong Hiến pháp VN đã quy định không rõ, cái cho rằng Luật Biểu tình theo quy định của pháp luật, nhưng pháp luật nào quy định thì cái Luật Biểu tình cũng chưa có. Cho nên có thể nói là, hiện nay pháp luật VN quy định về cái quyền biểu tình là chưa rõ ràng, chính vì thế nên nó không đảm bảo quyền công dân về quyền biểu tình như Hiến pháp quy định.”
Theo Báo Đại biểu Nhân dân, nói về ý nghĩa và tầm quan trọng của quyền biểu tình, ĐBQH Dương Trung Quốc nhận định:
“Quyền biểu tình không chỉ là nhu cầu thực tiễn của xã hội mà nó gần như là chuẩn mực của thế giới về quyền tự do con người tức là quyền hội họp, trong đó có quyền biểu tình. Nếu loại quyền tự do này ra khỏi hiến pháp thì chúng ta trở thành bất bình thường. Nếu chúng ta bên cạnh việc nâng cao hơn nữa việc quản lý bộ máy công quyền cộng với việc có Luật biểu tình thì tôi nghĩ sẽ có tác dụng tích cực cho xã hội.
Nhưng trên thực tế từ nhiều chục năm qua Nhà nước nhiều lần, tìm mọi cách trì hoãn việc xây dựng và đưa luật biểu tình ra Quốc hội để thông qua. Nhận định về khả năng Luật biểu tình sẽ tiếp tục có thể bị kéo dài khá lâu, TS. Phạm Chí Dũng cho biết:
“Tôi cũng nghe một số thông tin cho rằng dù Quốc hội cuối năm 2014 định đưa vào nghị trình tháng 5 trình ra quốc hội luật biểu tình và đến cuối năm 2015 sẽ thông qua, nhưng luật biểu tình có khả năng bị hoãn một lần nữa và có thể đến năm 2016, 2017, thậm chí có ý kiến cho rằng tốt nhất đến năm 2020 mới cho ra luật biểu tình.“
Theo báo VNN online, tại phiên thảo luận tại Quốc hội, Bộ trưởng TT & TT Nguyễn Bắc Son đã cho rằng: “Để giữ gìn trật tự công cộng, góp phần bảo đảm quyền tự do dân chủ của công dân khi chưa có điều kiện ban hành Luật Biểu tình thì Chính phủ đã có Nghị định 38/2005/NĐ-CP  quy định một số biện pháp bảo đảm trật tự công cộng. Trong đó, việc tập trung đông người ở nơi công cộng phải đăng ký trước với UBND có thẩm quyền nơi diễn ra các hoạt động đó và phải thực hiện đúng nội dung đăng ký.”
dsc04108-250.jpg
Sinh viên biểu tình chống Trung Quốc tại TPHCM hôm 05/06/2011. RFA file photo.
Đánh giá về ý kiến này, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa người đã từng cùng bà Phạm Thanh Nghiên nhờ luật sư xin phép UBND TP. Hà nội tổ chức biểu tình vào năm 2008 và không được chấp nhận. Sau đó họ đã bị bắt và phạt án tù, cho chúng tôi biết nhận xét của ông. Ông nói:
“Đấy là một trở ngại rất lớn, bởi vì Nghị định 38 họ lại coi biểu tình là tập trung đông người thì đấy là một khó khăn, cái thứ 2 là Nghị định này rất khắt khe, họ bắt phải xin phép. Vậy khi người biểu tình làm đơn xin phép thì cấp nhận đơn có quyền bác cái đơn ấy, thì rõ ràng đấy là một cái cửa rất hẹp và rất khó khăn như chúng tôi đã làm năm 2008. Vậy thì nếu là biểu tình chính trị thì chắc chắn đến thời điểm này sẽ vẫn không được, do đó cái Nghị định 38 là cái Nghị định tước bỏ hết cái quyền biểu tình của người dân. ”
Mặc dù về nguyên tắc là có thể thực hiện một cuộc tụ tập đông người đúng theo quy định, tuy nhiên quy định pháp luật này lại được ban hành theo hướng nhằm để ngăn trở người dân thực hiện quyền của mình. LS. Hà Huy Sơn nhận định:
“Hiện nay cái nghị định 38/2005/NĐ –CP thì nó lại là cái hạn chế cái quyền biểu tình của công dân. Vì trong trường hợp công dân xin phép mà bị từ chối thì việc biểu tình của công dân sẽ bị cho là trái với pháp luật.”

Được phép làm những gì mà pháp luật không cấm

Theo một nguyên tắc chung là công dân được phép làm những gì mà pháp luật không cấm, do vậy công dân hoàn toàn có quyền xin phép. Nhưng cái việc đăng ký ấy phải được UBND tỉnh đồng ý, tuy vậy điều kiện để UBND tỉnh họ có đồng ý hay không thì không quy định rõ ràng.
-LS Hà Huy Sơn
Trả lời câu hỏi, khi chưa có Luật Biểu tình thì công dân có thể tụ họp để biểu thị ý chí và nguyện vọng của mình hay không?
Theo Nghị định 38/2005/NĐ-CP, việc tập trung đông người là hoàn toàn có thể, nhưng phải xin phép trước bảy ngày, kèm theo đó là danh sách thành phần tham gia cũng như địa điểm tập trung, lộ trình đoàn biểu tình đi qua… LS. Hà Huy Sơn khẳng định:
“Theo một nguyên tắc chung là công dân được phép làm những gì mà pháp luật không cấm, do vậy công dân hoàn toàn có quyền xin phép. Nhưng cái việc đăng ký ấy phải được UBND tỉnh đồng ý, tuy vậy điều kiện để UBND tỉnh họ có đồng ý hay không thì không quy định rõ ràng.”
Không bao giờ nhà nước tự trao quyền cho dân, cho dù là quyền đó đã được quy định trong Hiến pháp và chỉ có bằng cách người dân thực hiện nhiều lần và liên tục các cuộc biểu tình để đòi Nhà nước ban hành Luật Biểu tình.  Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa nhận định:
“Bây giờ thì tôi nghĩ tiến hành được, mặc dầu nhà nước có những biện pháp để ngăn chặn. Thế nhưng nếu người dân cương quyết thì vẫn có thể biểu tình được, bởi vì theo tôi Hiến pháp đã quy định rõ là người dân có quyền biểu tình, cho dù Luật Biểu tình chưa được thông qua. Tuy vậy, nêu người dân biểu tình liên tục, nhiều lần thì nhà nước thấy cái nhu cầu ấy thì nhà nước và Quốc hội phải nhanh chóng thông qua Luật Biểu tình.”
Theo nguyên tắc, pháp luật cần phải đáp ứng kịp thời những nhu cầu khách quan của xã hội, nếu pháp luật đáp ứng và phù hợp với nhu cầu của xã hội, thì pháp luật sẽ là những nhân tố thúc đẩy các tiến bộ xã hội. Còn ngược lại, nếu pháp luật đi ngược lại những đòi hỏi khách quan này, bởi sự can thiệp của ý chí nhà nước, thì pháp luật sẽ trở thành nhân tố cản trở sự phát triển của xã hội. Luật Biểu tình ở VN hiện nay cũng không nằm ngoài nguyên tắc ấy.



__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh

Phong trào “We March for Freedom”

Phong trào “We March for Freedom”

Chân Như, phóng viên RFA
2015-03-05
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
Phong trào “We March for Freedom” Phần âm thanhTải xuống âm thanh
picpv-622.jpg
Phóng viên Chân Như (phải) phỏng vấn nghệ sĩ Nguyệt Ánh và cùng điều hợp là anh Đào Trường Phúc về phong trào We March for freedom tại trụ sở RFA ở Washington DC hôm 3/3/2015.
RFA PHOTO
We March for freedom, là một cuộc vận động được nghệ sĩ Nguyệt Ánh khởi xướng để tiếp lửa cho cuộc đấu tranh cho quê hương đất nước Việt Nam. Chiến dịch này sẽ được bắt đầu vào cuối tháng 3 năm nay tại một số các quốc gia Âu châu. Nhân chuyến thăm Washington, và cũng để chuẩn bị cho chuyến công tác vận động cho chiến dịch này, chúng tôi rất vui được tiếp chuyện cùng với người khởi xướng cho chương trình này là nghệ sĩ Nguyệt Ánh và cùng điều hợp là anh Đào Trường Phúc.

Lên án cộng sản Việt Nam

Chân Như: Thưa chị, trước đây chị cũng có những cuộc vận động tương tự cho những người dân Việt Nam, vậy trong chuyến đi này của chị có những điểm đặc biệt nào khác với những lần trước xin chị có thể chia sẻ?
Phát động chiến dịch "We March for Freedom" thì mỗi cá nhân anh chị em văn nghệ sĩ thân hữu của Nguyệt Ánh đều quyết định dấn thân trên căn bản đó là tự nguyện, tự túc và trên hết là hoàn toàn độc lập với tất cả mọi tổ chức đoàn thể hay các đoàn phái chính trị. 

-Nguyệt Ánh

Nguyệt Ánh: Thưa anh, gần 40 năm qua Nguyệt Ánh đã có rất nhiều cơ hội để sát cánh cùng các anh chị em và nghệ sĩ dùng lời ca tiếng hát để chuyển lửa từ hải ngoại về để tiếp sức với hàng chục triệu đồng bào trong nước đang đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền. Nguyệt Ánh cũng đã cùng các anh chị em phát động những chiến dịch vận động trên lãnh vực văn nghệ và truyền thông. Đáng lưu ý nhất là chiến dịch "Trả Ta Sông Núi" từ năm 2002 để kêu gọi tinh thần yêu nước, vừa để chống giặc ngoại xâm phương Bắc và cũng vừa để tố cáo lên án tập đoàn nội thù bán nước, lên án cộng sản Việt Nam. Bây giờ Nguyệt Ánh vẫn đang tiếp tục con đường mà Nguyệt Ánh đã chọn.

Chỉ một điểm cần nói đó là khi tất cả các anh chị em phát động chiến dịch "We March for Freedom" thì mỗi cá nhân anh chị em văn nghệ sĩ thân hữu của Nguyệt Ánh đều quyết định dấn thân trên căn bản đó là tự nguyện, tự túc và trên hết là hoàn toàn độc lập với tất cả mọi tổ chức đoàn thể hay các đoàn phái chính trị.

Chân Như: Theo như chúng tôi được biết thì nhóm cũng sẽ đến gặp một số các cơ quan nhân quyền tại các quốc gia mà nhóm đến, vậy, theo đánh giá của anh thì những cơ quan này họ sẽ có thể giúp được gì cho mục tiêu mà nhóm đề ra?

Đào Trường Phúc: Chúng tôi xin tiếp nối câu trả lời của chị Nguyệt Ánh. Động lực duy nhất thúc đẩy các anh chị em văn nghệ sĩ chúng tôi tham gia vào chiến dịch "We March For Freedom" tại Âu Châu là vì chúng tôi luôn luôn theo dõi và rất xúc động với những hình ảnh của những đồng bào trong nước , nhất là giới blogger, văn nghệ sĩ, trí thức. Tất cả đều bất chấp mọi rủi ro, bắt bớ, tù đầy, đàn áp vẫn kiên quyết đấu tranh cho tự do dân chủ. 

Với sự dấn thân của đồng bào trong nước như thế nên mục tiêu chính yếu của chiến dịch "We March For Freedom" tại Âu châu lần này là bằng mọi giá phải trao đến tận tay các giới chức đồng hành Hội đồng nhân quyền Liên Hiệp Quốc và Liên hiệp Âu Châu những bằng chứng chà đạp nhân quyền của cộng sản Hà Nội; Phải trao gởi những tiếng nói của sự thật qua các kháng thư, qua các đơn khiếu tố của những nạn nhân trực tiếp của chế độ cộng sản. Và khi làm như vậy chúng tôi sẽ đòi hỏi các cơ quan nhân quyền quốc tế cũng như các quốc gia cấp viện phải gây áp lực thật mạnh mẽ. Để làm gì? Để tất cả các tù nhân lương tâm tại Việt Nam phải được trả tự do và nhân quyền dân chủ phải được trả lại cho người dân Việt Nam.

RFA-March-3-2015-400.jpg
Phóng viên Chân Như (trái) cùng các nghệ sĩ tại trụ sở RFA ở Washington DC hôm 5/3/2015. RFA PHOTO.
Chân Như: Theo thông báo của nhóm, thì nhóm hiện đang kêu gọi sự hỗ trợ của mọi người cho chuyến đi này được thành công , vậy cho đến lúc này những sự hỗ trợ đó đến đâu rồi?

Nguyệt Ánh: Ngay từ khi Nguyệt Ánh gởi bức tâm thư đến cho đồng bào ở hải ngoại cũng như đồng bào ở quốc nội từ đầu tháng giêng năm 2015, Nguyệt Ánh và các anh chị em rất phấn khởi và cảm động bởi vì được những phản hồi rất tích cực ở khắp các nơi từ Âu Châu. Hoa Kỳ và đặc biệt là ở trong nước, những nhà đấu tranh dân chủ nhân quyền cũng như gia đình của các tù nhân lương tâm và của các blogger Việt Nam họ đều cố gắng gởi đến cho chúng tôi tất cả những tài liệu cần thiết và những đơn khiếu tố và tất cả những tài liệu về nhân quyền để chúng tôi có thể chuyển giao trực tiếp tới cho hội đồng nhân quyền Liên Hiệp Quốc và Liên hiệp Âu Châu.

Điều đó chứng tỏ một điều đó là mạng lưới truyền thông ở trong giai đoạn này đã đóng góp hết sức hữu hiệu và tích cực cho cuộc đấu tranh chung và điều đó càng làm cho các anh chị em chúng tôi thêm phấn khởi và tin rằng công cuộc đấu tranh của đại khối dân tộc sẽ đến ngày và sắp sửa thành công.

Chân Như: Không chỉ nhóm của anh mà lâu nay cũng có rất nhiều nhóm người Việt ở hải ngoại có những cuộc vận động lớn cũng đem lại một số hiệu quả. Vậy thì lần này nhóm kỳ vọng gì vào chuyến đi này?

Đào Trường Phúc: Chúng tôi xin nói rất đơn giản: tôi tin rằng tất cả chúng ta đều đồng ý với nhau là cuộc đấu tranh chung của đại khối dân tộc Việt là để giải thể chế độ cộng sản, để đem lại tự do dân chủ cho đất nước Việt Nam. Cuộc đấu tranh đó không chỉ thể nào dựa vào những cố gắng đơn lẻ của từng nhóm này, từng nhóm khác hay của một số đoàn thể này, đoàn thể khác. 

Cuộc đấu tranh đó phải là một sự đồng tâm hợp lực của tất cả mọi người và đòi hỏi mỗi cá nhân phải tự gạt bỏ lợi ích của riêng mình để nắm tay với những người cùng chia sẻ mục tiêu chung cùng ôm ấp một lý tưởng chung. Vì thế anh chị em văn nghệ sĩ chúng tôi khi tham gia chiến dịch "We March For Freedom" cũng không mong ước gì hơn là được đóng góp phần nhỏ bé của mình vào cuộc đấu tranh chung. Như thế để làm gì? Để đất nước Việt Nam của chúng ta sớm phục sinh trong tự do và tình người.

Chân Như: Xin cám ơn hai vị đã dành cho chúng tôi cuộc trò chuyện này và chúc chiến dịch "We March For Freedom" này được thành công như ý nguyện.



__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Thursday, March 5, 2015

Quân đội Trung Quốc Sợ Ai?




From: nghia tran
Sent: Tuesday, March 03, 2015 5:49 AM







 


Quân đội Trung Quốc sợ ai?


Dân Làm Báo thân gửi đến bạn đọc trong thôn bài viết của Giáo sư - bác sĩ Thạch Nguyễn là Giám đốc Khoa Tim mạch, Trung tâm Y học St. Mary, Hobart IN., thành viên gốc Việt đầu tiên và duy nhất trong ban chấp hành trường Tim mạch học Hoa Kỳ (American Cardiology of Cardiology: ACC), là người có thâm niên giảng dạy tại các trường ĐH danh tiếng ở Trung Quốc. Trong bài diễn văn nhận chức Giáo sư danh dự của trường Đại học Y khoa Hà Nội, giáo sư Thạch đã chia sẻ: “Từ năm 1992 đến nay, mỗi năm tôi đều đi dạy học ở Bắc Kinh, Thượng Hải hay Nam Kinh. Năm 1994, có một số bạn Việt Nam thấy tôi đi Trung Quốc nhiều mà không ghé Việt Nam, thì họ thắc mắc tại sao tôi hay đi làm việc ở Trung Quốc mà không hay đi Việt Nam hay những quốc gia khác.

Tôi trả lời là có một thôi thúc mãnh liệt khiến tôi đi làm việc nhiều ở Trung Quốc là vì tôi muốn đảo ngược một hướng lịch sử đã đã kéo dài gần 2.000 năm. Trong suốt gần 2.000 năm qua, cho đến tận thế kỷ 20, các học giả Việt Nam, Hàn Quốc, và Nhật Bản đều phải đến Bắc Kinh Trung Quốc để học hỏi về Khổng giáo hay tham vấn một kỹ thuật và nghệ thuật trị quốc khác. Nay tôi muốn đến Bắc Kinh để dạy lại và đóng góp vào sự phát triển và lớn mạnh của ngành tim mạch Trung Quốc.


Quân đội Trung Quốc Sợ Ai?
GS. BS Thạch Nguyễn
Trong 20 năm qua, do những cơ duyên lịch sử lạ lùng, tôi đã có cơ hội làm việc ở Trung Quốc (TQ) trong mảng dân sự cũng như quân sự. Tôi đã ăn ở nhiều lần tại Điếu Ngư Đài, nhà khách của chính phủ TQ. Tôi đã giảng dạy ở Bệnh viện Trung Ương 301 của Quân đội TQ, và nhiều trường đại học khác. Trong một chuyến thỉnh giảng theo lời mời của Quân y viện Thẩm Dương, nơi có tổng hành dinh quân sự miền Đông Bắc, tôi được mời đi thăm nhà máy chế tạo máy bay chiến đấu của họ. Thật không dễ dàng cho tôi chút nào khi đi xem những bảo tàng trưng bày những vũ khí mà triều Hán, Nguyên, Minh, Thanh đã sử dụng để xâm lược VN 2000 năm trước. Tôi buồn khi đến mộ Minh Thành Tổ, đại đế Trung Hoa đã ra lệnh xâm lược VN vào năm 1407. Tuy nhiên, việc chứng kiến nhiều sự kiện lạ lùng trong 20 năm gần đây của lịch sử cận đại còn đau đớn hơn nhiều.

Kẻ nội thù đối với nhiều sĩ quan TQ
Cuộc đời của họ cũng nặng nề như những người khác. Họ gia nhập quân ngũ để có một đời sống tiện nghi hơn, làm ít nhưng lương cao và ổn định hơn. Sau đó là tìm một trường tốt cho đứa con một, hầu hết là cậu ấm, và tiếp đến là tìm cho chúng một học bổng du học Mỹ. Đó là giấc mơ của họ. Chuyện chiến đấu không nằm trong kế hoạch tương lai của họ. Tuy nhiên, trong quân đội hay chính quyền, để leo cao trên bậc thang danh vọng, kẻ thù chính không phải là người Mỹ. Không phải người Âu. Không phải người Nhật. Mà là chính người Trung quốc với nhau. Để leo cao, người ta phải đè đầu cưỡi cổ những người khác và nhiều người không ngại dẫm đạp lên đầu trên cổ đồng bào hay gia đình mình để thăng quan tiến chức hay tìm một ghế trong bộ máy cầm quyền Bắc Kinh.

Cuộc tranh đấu của những lớp người trong và ngoài Đảng
Những hành động xấu xa của những kẻ giàu có và quyền lực trong chính quyền và đảng CS không lọt qua nổi con mắt tinh tường của mọi người dân. Tôi đã nghe nhiều chỉ trích về những hành động xấu xa của nhóm 10 người trong Bộ chính trị, trong Ủy ban Nhân Dân, trong Thường Vụ... Họ ăn cắp công quĩ, cướp đất nông dân (như ở Tiên Lãng), mua căn hộ sang trọng cho bồ nhí, thu vén tiền bạc cho gia đình chuyển ra nước ngoài, mua nhà và xin thẻ xanh ở Mỹ. Những người dân thường và đảng viên cấp dưới đã vô cùng oán hận khi phải bợ đỡ, hối lộ, cũng như thỏa mãn những đòi hỏi tình dục của xếp, những đảng viên cấp cao. Họ nhận thức rõ mình chỉ là đám tên nô lệ tân thời, phải quị luỵ, luồn cúi trước bí thư đảng ủy, hay phải đối phó với một gã công an đầu đường chặn xe hay nhân viên thuế vụ mỗi dịp cuối năm.

Người Dân Trung quốc nghĩ gì về Việt Nam?
Trong một quốc gia lúc nào cũng có nhiều bè phái. Cánh quân sự Trung quốc muốn phiêu lưu xa hơn bằng vũ lực. Nhưng nó đã tạo ra những phản ứng ngược. Đa số người dân Trung quốc muốn được đi trên con đường của thế giới văn minh và hiện đại. Tuy nhiên, họ cần nghe tiếng nói trung thực của người dân Việt Nam. Người Việt cần lên án những hành động hiếu chiến của đám diều hâu trong quân đội TQ đang ngồi chễm chệ ở Văn phòng Tổng đốc Lưỡng Quảng ở Quảng Châu hay tại dinh Thái Thú Đặc Mệnh Toàn Quyền ở Hà Nội.

Đối với đám diều hâu hiếu chiến, đám tướng lãnh chóp bu trong quân đội địa phương thì chẳng khác gì hoạn quan, tốt mã nhưng vô dụng. Các quan to ở triều đình chỉ là những con chó săn (CS) cho thiên triều Bắc Kinh. Đám vô lại này đã đem chủ nghĩa Mác Lê rác rưởi để đầu độc cả một dân tộc như chính sách ngu dân của Trương Phụ khi đốt tất cả các thư tịch cổ của Việt Nam, chỉ chừa lại các sách triết học và tôn giáo. Chủ nghĩa Mác Lê đã hủy diệt bao nhiêu thế hệ thanh niên Việt Nam trong chiến tranh Quốc Cộng để giờ đây, sự hy sinh đó chỉ để vỗ béo đám lãnh đạo và bầu đoàn thê tử. Việc cấm đoán kỷ niệm cuộc chiến 1979 được giải thích là do một cú điện thoại nóng từ Bắc Kinh. Làm gì có cú điện thoại qua đường dây nóng đó. 

Chỉ có đường dây điện thoại đỏ từ Quảng Châu thôi. Khi giải thích cho những học giả Trung Quốc, trong tiếng Việt, chữ tắt CS là chó săn, họ nghĩ ngay đến việc đổi tên đảng ở VN vì chính họ không muốn dây vào đám khuyển mã. Thái độ quị luỵ, luồn cúi của các quan chức VN khi đi sứ khất nợ chiến tranh làm ô nhục cho tổ quốc VN. Cuối cùng, họ phải bán rẻ đất, biển của cha ông để trả nợ vũ khí trong cuộc chiến tranh Quốc Cộng 1954-1975. Rẻ mạt như khi Pháp bán Louisiana hay Nga bán Alaska cho Mỹ. Có đảng viên CS VN nào dám hãnh diện giơ cao thẻ đảng CS VN ở TQ hay Mỹ không? Tại Mỹ, Nga, Âu châu hay TQ, thẻ đảng được xem như là chứng chỉ hành nghề chuyên nghiệp của môn ăn cắp, đục khoét của công, dối trá, lường gạt gia đình, dân tộc và cả lừa mị chính mình nữa. Tôn Dật Tiên đã phải thốt lên: “Người VN cư xử như vậy vì họ đã quen làm nô lệ!” Những hành động của đảng CS VN tại TQ là bằng chứng hùng hồn cho thái độ hèn với giặc, ác với dân. Nhục này biết bao giờ rửa sạch?

Làm sao để biết quốc gia này có thể chận đứng một đoàn quân xâm lược?
Khi dạy học ở Hàn quốc, tôi không ngạc nhiên khi trao đổi với những trí thức về thái độ hiếu chiến của người Tàu và người Nhật. Tuy nhiên, tôi hỏi những bà cụ già, những người đàn bà làm việc chân tay, một người buôn thúng bán bưng trên đường phố. Khi họ dạy tôi một bài học sắc bén về chủ nghĩa ái quốc bài Hoa, tôi biết TQlà bên thua cuộc trong cuộc xung đột với người Hàn quốc. Việc này cũng xảy ra ở Nhật bản hay Đài loan. Tinh thần chống CS Tàu thấm tận xương tủy mỗi người dân ở mọi tầng lớp, mọi tuổi. Già, trẻ, lớn, bé… họ hợp thành một lực lượng chống TQ mạnh mẽ và hữu hiệu. Tôi học được bài học đầu tiên và căm ghét quân xâm lược qua những lời nhẹ nhàng của một bà mẹ chưa học hết lớp năm. Lời răn ái quốc của các bậc cha mẹ ắt mạnh mẽ gấp vạn lần những thông điệp rỗng tuếch của những ông tổng bí thư của băng đảng phường bán nước.
Hôm nay kỷ niệm ngày TQ tấn công Việt Nam theo lệnh của Đặng Tiểu Bình. Ai sẽ là chiến sĩ mạnh mẽ nhất chống lại mọi đoàn quân xâm lược? 

Đó là toàn thể nhân dân Việt Nam, già trẻ lớn bé, đàn ông, đàn bà, có học nhiều hay học ít... Quân xâm lược sợ ai nhất? Cũng là sợ hãi toàn bộ người dân Việt Nam. Đó là nhưng người can đảm nói lên sự thực. Những người dám đưa những hình ảnh, bằng chứng sống động về sự tàn bạo và bất công của một thể chế bán nước ra trước công luận thế giới. Và đằng sau họ, là một dân tộc 90 triệu người đang phẫn nộ, mặc dù không phải ai cũng cất cao tiếng thét căm giận. Nên hiểu rằng, sự im lặng cũng đồng nghĩa với khinh bỉ.

Một lời nguyện cầu dâng lên các Tiền nhân đất Việt: Trong ngày kỷ niệm đau thương của lịch sử, cúi xin Tổ tiên phù hộ cho dân tộc và đất nước chúng ta được tự do, độc lập và no ấm. Xin các bác, các cụ, các anh chị, các em, các bạn hãy tiếp tục tranh đấu chống bọn hiếu chiến xâm lăng, chống lại những kẻ đã và đang bán nước. Lời nói, hành động của các bạn đã làm ấm lòng và cổ vũ mọi con dân Việt trong và ngoài nước. Các bạn là ngọn đuốc đi đầu, dẫn đường. Tự do của nhân dân, độc lập của dân tộc là trên hết. Khi thời điểm chín mùi, các bạn sẽ là những kẻ đánh bại bọn bán nước, vì sự thực và lẽ phải thuộc về chúng ta, tất cả những người dân VN yêu nước.
Viết từ mùa đông đầy tuyết tại Bắc Kinh, Trung quốc và Laporte IN, USA.




--
Phan Cao Tri

Visit Thần Phong TaeKwonDo Australia 









__._,_.___

Posted by: Khai Vo 

Featured Post

Lisa Pham Vlog -19/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link