Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, March 11, 2015

Subject : Lời sám hối muộn màng


Lời sám hối như một nhóm lửa thức tỉnh bừng lên góp phần đốt cháy ngộn ngữ, chủ thuyết lừa dối, giả trá gian manh và nung chí toàn dân đứng dậy lật đổ chế độ Cộng Sản.
pv



Subject : Lời sám hối muộn màng


1
Lê Quốc Trinh

Lời sám hối muộn màng

Tháng Ba 6, 2015     
“Em muốn nhắn gửi những người bạn không đồng quan điểm với em rằng: ‘Chúng mình là người lớn. Hãy sống thế nào cho ra người lớn.’ Đừng để con trẻ phải gánh chịu. Đừng để con trẻ chất vấn vì đó đúng là một điều đáng nhục. Mình chính là nhân tố thay đổi xã hội, thay đổi thể chế để giúp Việt Nam trở nên tốt hơn, người dân Việt Nam được sống an nhiên hơn.” – Anna Huyền Trang

Hôm nay ngày 3 tháng 3 năm 2015, tôi quyết định viết bài sám hối này để dứt khoát với những sai lầm trong quá khứ và nhân dịp chính thức xin lỗi tất cả người dân miền Nam (từ vĩ tuyến 17 trở xuống) cùng với hàng triệu người Việt Nam di tản trốn ngục tù cộng sản, đã hy sinh hay đang sinh sống khắp nơi trên thế giới.

Trước hết tôi xin tự giới thiệu. Tôi tên là Lê Quốc Trinh, sinh năm 1948 cư ngụ tại Canada từ năm 1967, là kỹ sư cơ khí về hưu, gia đình gốc Việt Nam, nuôi dưỡng con cái theo truyền thống Việt Nam. Cha mẹ tôi là người miền Bắc, 1945 di cư vào Nam. Tôi sinh ra và lớn lên ở miền Nam Việt Nam, tại Saigon thân yêu; tôi được hấp thụ một nền giáo dục cao thượng, nhân bản, nồng nàn yêu nước dưới chính thể Việt Nam Cộng hòa; vì thế, tôi không thể nào quên công ơn của toàn thể nhân dân và chính phủ miền Nam đã góp phần đào tạo tôi thành một con người lương thiện, biết tư duy và có tình cảm.

Lời xin lỗi
Trước hết tôi thành thật xin lỗi cố tổng thống Ngô Đình Diệm vì hành động theo đuôi phong trào Phật giáo xuống đường chống đối chính phủ trong lúc không hiểu rõ nguồn cơn và sự thật của vấn đề. Năm 1963 tôi còn là một thanh niên trẻ tuổi bồng bột; là một học sinh trường trung học Võ Trường Toản, sát cạnh dinh tổng thống nên tôi dễ dàng bị lôi cuốn theo những đoàn biểu tình một cách thiếu ý thức. Qua đến Canada tôi tìm, hiểu được thêm nhiều chi tiết lịch sử, được nghe các nhân chứng kể lại về phong trào Phật giáo, và tôi truy ra được nguồn gốc của sự kiện. Tôi sẽ trình bày rõ thêm về vấn đề sau này.

Thứ hai, tôi thành thật xin lỗi gần hai triệu người tị nạn miền Nam Việt Nam đã vượt biển, vượt biên đi tìm tự do(1), vì những hành vi khi tôi sinh hoạt và đóng góp tích cực cho Hội Việt Kiều Yêu Nước tại Canada (HVKYNTC), từ năm 1973 đến năm 1990. Tôi đã vô tình tiếp tay cho một tổ chức ủng hộ và phục vụ cho Đảng Cộng sản và Nhà Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và sau này là CHXHCN Việt Nam, làm những việc góp phần xây dựng cho một chế độ phi nhân bản, phản khoa học tại quê nhà. Tôi sẽ tiếp tục trình bày cặn kẽ những sự kiện xảy ra ở trong tổ chức này này để tất cả bạn đọc có thể thấy rõ bộ mặt thật của một nhóm người gọi là trí thức thân Cộng trong thời gian Hội còn hoạt động (1969-1990) và cho đến ngày nay.

Thứ ba, tôi thành thật xin lỗi các bác, các anh chị, công chức chính phủ và toàn thể các chiến sĩ, sĩ quan quân lực Việt Nam Cộng hòa đã hy sinh để bảo vệ tự do – trong gần 21 năm, 1954-1975 – và đời sống của người dân miền Nam Việt Nam. 

Tôi rời Sài Gòn, du học từ cuối năm 1967, nên không có công lao gì trong công cuộc chiến đấu đầy xương máu chống cộng sản xâm lược từ phía Bắc. Có quá nhiều tấm gương hy sinh quả cảm của sĩ quan và binh sĩ quân lực Việt Nam Cộng hòa mà tôi không biết đến, đó là lỗi lầm và thiếu sót của tôi. Đến nay nhờ thông tin quảng bá trên mạng lưới Internet và qua thông tin cặn kẽ từ nhiều trang báo mạng hải ngoại mà tôi mới thực sự hiểu nỗi thống khổ và hy sinh của các anh chị, các bác trong hàng ngũ quân cán chính Việt Nam Cộng hòa.


Danh dự -Tổ quốc: Một chiến sĩ Thủy quân lục chiến VNCH bị thương trong cuộc chiến đấu bảo vệ người dân Sài Gòn chúng trong cuộc tổng công kích Tết Mậu Thân 1968. Nguồn: Angelo Cozzi/Mondadori Portfolio via Getty Images

Danh dự -Tổ quốc: Một chiến sĩ Thủy quân lục chiến VNCH bị thương trong cuộc chiến đấu bảo vệ người dân Sài Gòn chúng trong cuộc tổng công kích Tết Mậu Thân 1968. Nguồn: Angelo Cozzi/Mondadori Portfolio via Getty Images

Nguyên nhân dẫn đến sự thay đổi suy nghĩ
Thật tình mà nói, tôi đã hoạt động tích cực ở đủ mọi lĩnh vực trong một tổ chức thân cộng hơn 17 năm ròng nhưng không hề bị tư tưởng Mác Lê ảnh hưởng vì những yếu tố sau:
- Là người suy nghĩ độc lập, bướng bỉnh, không a dua và không quỵ luỵ từ nhỏ;
- Thích đọc sách, truyện, bị lôi cuốn theo lối sống miền Nam ngày trước, chịu nhiều ảnh hưởng của nền văn hoá miền Nam dân chủ tự do.

- Gần 40 năm hoạt động trong ngành công nghiệp khai khoáng và hoá dầu của Canada tôi đã học được nhiều điều hay về cách tổ chức, tư duy, cách làm việc trung thực của hệ thống tư bản Bắc Mỹ. Điều này đã giúp tôi đã gạn bỏ đi nhiều tàn dư rơi rớt trong lối học từ chương của Việt Nam thời xưa cũng như tinh thần bảo thủ phương Đông; kinh nghiệm làm việc đã giúp tôi hiểu rõ xã hội tư bản hơn và tránh được cạm bẫy dụ dỗ của ý thức hệ cộng sản Mác Lê, và đã giúp cho tôi có cái nhìn chính xác về những con người trí thức thiên tả tháp ngà trong Hội VKYNTC.

- Tôi cũng có được những tấm gương yêu nước dưới thời thực dân Pháp từ những bậc tiền bối của gia đình. Ông ngoại tôi, cụ cử Nguyễn Hữu Cầu, ông bác tôi, cụ Từ Long Lê Đại, là hai trong số những sáng lập viên Trường Đông Kinh Nghĩa Thục, đã từng bị thực dân Pháp bắt giam đầy ra đảo hơn 17 năm trời. Bác tôi, cư sĩ Phật học nổi tiếng Thiều Chửu Nguyễn Hữu Kha, người soạn ra bộ Hán Việt Tự Điển lừng danh, cũng từng bị Việt Minh đem ra đấu tố trong Cải Cách Ruộng Đất 1954 khiến ông đã phải trầm mình tự tử để minh oan. Tôi sẽ có dịp nói nhiều đến những kỷ niệm khó quên về mặt tâm linh với bác Hai Kha Thiều Chửu cùng con cháu hậu duệ đã giúp tôi lần dò tìm lại truyền thống yêu nước của giòng giõi nhà Nguyễn Đông Tác ở Hà Nội.

- Là một trong những thành viên tích cực hoạt động giúp HVKYNTC vì tôi nghĩ rằng mình đang góp phần giúp ích cho quê hương; với kinh nghiệm của một kỹ sư cơ khí thích thiết kế và sáng tạo, tôi là người phụ trách chính về công cuộc cải tạo xây dựng lại Hội quán, số 1450 đường Beaudry, Montreal, giúp cho Hội đoàn này có cơ sở vật chất vững mạnh để phát triển thịnh vượng từ năm 1984 đến 1990. Và tôi cũng có một số hiểu biết nhất định về nhiều vấn đề liên quan đến những công ty kinh doanh do một số nhân vật trong ban lãnh đạo Hội đứng đầu. Tôi sẽ trở lại vấn đề này ở những bài sau.


1450 Rue Beaudry, Montréal H2L 3E5: Trụ sở kinh tài của Hôi VKĐK thời Việt Nam bị cấm vận đến khi tan vỡ (1984-1990). Nguồn: Google Maps.

1450 Rue Beaudry, Montréal H2L 3E5: Trụ sở kinh tài của Hôi VKĐK thời Việt Nam bị cấm vận đến khi tan vỡ (1984-1990). Nguồn: Google Maps.

- Mẹ tôi là một hình ảnh tiêu biểu của người phụ nữ Việt Nam, tận tuỵ tần tảo hy sinh xây dựng gia đình, nuôi nấng con cái. Nhà in Hưng Long, ở Chợ Cũ Saigon, do mẹ tôi thành lập từ 1960, đã từng in ấn rất nhiều kinh sách nhà Phật. Tôi là thầy cò, có trách nhiệm kiểm tra văn tự, lỗi chính tả trước khi lên khuôn. Do đó tôi có cơ duyên tiếp xúc với triết lý nhà Phật sớm; sau này, qua nhiều tác phẩm của bác Thiều Chửu tôi lại có dịp tìm hiểu nghiên cứu thâm sâu về đạo Phật. Mạng lưới Internet cùng với nhiều diễn đàn đã giúp tôi hiểu rõ phong trào Phật giáo thời 1963, cùng với kinh nghiệm sống trong xã hội tự do dân chủ tư bản ở Bắc Mỹ đã khiến tôi đã phải tự thay đổi tư duy để có quan điểm đúng đắn về lĩnh vực tôn giáo tâm linh;

- Tôi là người thích âm nhạc từ nhỏ, tự học thổi sáo, chơi khẩu cầm, đánh đàn mandoline, và tôi đã đi vào thế giới tân nhạc Việt Nam với cả trái tim nồng nhiệt. Tôi đã từng mời nhiều em khiếm thị ở trường Mù Saigon đến nhà giúp tôi học thêm về lý thuyết và thực hành âm nhạc. Tôi biết đến nhạc tiền chiến rất sớm, thưởng thức nhiều bản nhạc xa xưa ngay tại miền Nam trong những năm 1960, những tác phẩm mà chính quyền cộng sản miền Bắc đã nghiêm cấm. Tôi sưu tầm những bản hùng sử ca Việt Nam từ thời kháng chiến chống thực dân Pháp để hiểu rõ thêm bối cảnh lịch sử và tâm tư của nhiều nhạc sĩ dân gian nổi tiếng. Tôi sẽ trình bày cặn kẽ thêm sau này.

Đối tượng của lời sám hối
Tôi biết trước những hậu quả khó tránh khỏi khi viết bài đăng tải rộng rãi trên các trang báo Mạng. Trước tiên là tình bạn hữu có thể sẽ bị sứt mẻ trầm trọng với những người tôi từng sát cách sinh hoạt trong HVKYNTC; sau nữa là những thay đổi có thể có trong quan hệ gia đình từ Canada cho đến Việt Nam. Tôi chấp nhận tất cả và xem như đó là cái giá có thể phải trả; tôi sẽ chấp nhận, chịu đựng mọi hệ quả để lương tâm được thanh thản không còn bị giầy vò.
Tuy nhiên, tôi xin phép có đôi lời nhắn gởi đến với tất cả các anh chị bạn bè quý mến trong Hội.

Thân gửi các anh chị em quý mến trong Hội,
Tôi đã kiên nhẫn chờ đợi phản ứng của các anh chị em hơn hai năm qua, từ khi tôi viết và đăng trên Mạng bài “Sự thật nằm sau bức công hàm Phạm Văn Đồng 1958”(2). Tôi đã gửi riêng cho các anh chị bài viết đó qua e-mail để giúp các anh chị tìm hiểu rõ hơn nội dung bức công hàm và bối cảnh lịch sử xung quanh sự kiện rất quan trọng này. Thế nhưng tôi đã hoài công và vô cùng thất vọng, vì không được một câu trả lời dù đồng ý hay phản đối lập luận của tôi. Tôi xin phép được nhắc lại bài viết đó để anh chị đọc lại và cho cộng đồng người Việt hải ngoại cùng xem và phê phán.

Hai năm trôi qua, những gì xảy ra ở Biển Đông, xung quanh hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa đã đủ để chứng minh cho những lập luận, phân tích và nhận định của tôi. Trung Quốc càng ngày càng hung hăng, xâm lấn ngang ngược. Trong khi đó thì tập đoàn lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam và Nhà Nước CHXHCN Việt Nam lại càng co vòi, lép vế, ngậm miệng nín khe. Họ cùng ngồi yên, nhìn ngư dân Việt Nam bị cướp phá uy hiếp. Tất cả đều chứng tỏ lãnh đạo Việt Nam chỉ là một bè lũ bù nhìn, bán nước. Họ đã lấy giang san lãnh thổ đem bán – bằng văn tự – cho lũ láng giềng hung tợn phương Bắc, để nhận được viện trợ vũ khí đạn dược, nhiên liệu thực phẩm, hầu thực hiện mưu đồ chiếm nốt miền Nam trù phú phì nhiêu. Trong khi đó, ngay sau khi Trung Quốc đưa Tuyên bố về Lãnh hải ngày 4 tháng 9, 1958 chính phủ Việt Nam Cộng Hòa, bằng hành động, đã khẳng định chủ quyền lãnh thổ ở đảo Quang Hòa(3) và ở quần đảo Hoàng Sa bằng trận hải chiến năm 1974, cũng như những công văn gởi đến Liên Hiệp Quốc phản đối CHNDTH vi phạm trắng trợn chủ quyền Việt Nam(4).

Công văn của Đại sứ Nguyễn Hữu Chí gởi Chủ tịch HĐ Bảo an LHQ, Gonzalo Facio, phản đối CHNDTH trắng trợn vi phạm chủ quyền Việt Nam ở quần đảo Hoàng Sa, trang 1/5 (New York, 18/01/1974). Nguồn: Wilson Center. Digital Archive, International History Declassified
Công văn của Đại sứ Nguyễn Hữu Chí gởi Chủ tịch HĐ Bảo an LHQ, Gonzalo Facio, phản đối CHNDTH trắng trợn vi phạm chủ quyền Việt Nam ở quần đảo Hoàng Sa, trang 1/5 (New York, 18/01/1974). Nguồn: Wilson Center. Digital Archive, International History Declassified

Các anh chị theo dõi sát tình hình Biển Đông từ lúc dàn khoan HD-981 lừng lững đi vào lãnh hải Việt Nam và ngang nhiên cắm sào thăm dò dầu khí của Việt Nam. Các anh chị cũng đã xuống đường phản đối theo đúng chỉ thị… rồi sau đó mọi việc, một cách êm thắm, lại đâu vào đó. Trung Quốc vẫn tiếp tục ngang nhiên xâm phạm biển đảo Việt Nam, và anh chị vẫn im hơi lặng tiếng. Đó có phải là hành động và tư cách của những con người trí thức hải ngoại, những người đã từng hấp thụ một nền giáo dục nhân bản, khai phóng của miền Nam Việt Nam, những người từng vỗ ngực tự xưng là Việt Kiều Yêu Nước Tại Canada?

Tôi rất mong các anh chị suy nghĩ lại, đặt quyền lợi đất nước và con người Việt Nam lên trên tất cả mọi quan hệ lợi nhuận riêng tư với chế độ cộng sản đương quyền, để cùng nhau lên tiếng sám hối vì an nguy của cơ đồ tổ quốc. Cơ hội để cứu nguy cho đất nước không còn nữa đâu! Hơn 60 năm qua, chủ nghĩa cộng sản ngấm quá sâu vào não trạng người dân miền Bắc, toàn thể Bộ Chính trị đảng cộng sản và tập đoàn lãnh đạo Nhà Nước Cộng sản Việt Nam đã và đang bị thế lực từ phương Bắc uy hiếp, mua chuộc, ly gián. Bài học lịch sử về tình báo, nội gián Trọng Thủy-Mỵ Châu vẫn là tấm gương lớn cho hậu thế luận cổ suy kim. Giặc bên ngoài và bè lũ tay sai nội gián bên trong đã và đang gặm nhấm, bào mòn truyền thống yêu nước chống xâm lược của dân tộc, các anh chị chưa thấy sao? Nếu quả thật văn kiện bí mật từ Hội Nghị Thành Đô năm 1990(5) có thật, vì Đảng và Nhà Nước Việt Nam vẫn còn ngậm miệng nín khe trước sức ép dư luận trong nước [xem thêm Kiến Nghị của 61 vị nhân sĩ tướng tá QĐND Việt Nam năm 2014], thì chúng ta chỉ còn không tới 5 năm để lên tiếng phản kháng và để nuôi hy vọng dân tộc Việt Nam sẽ thoát khỏi ách thống trị Đại Hán. Các anh chị không cảm thấy quan tâm, áy náy và trăn trở trước vấn đề nghiêm trọng này hay sao?

Nguyện vọng tương lai
Nghĩ lại thời gian đã qua, tôi thầm tiếc nuối cho một đời thanh niên đã bị lừa dối, bị đánh cắp, và cảm thấy rất ăn năn vì đã không trực tiếp góp phần với cuộc đấu tranh đòi lại công lý cho toàn thể nhân dân miền Nam. Tôi cảm thấy xấu hổ khi có lúc đã sử dụng ngôn ngữ tuyên truyền của chủ nghĩa cộng sản một cách vô ý thức. Nay là lúc cần phải phân tích và tìm hiểu cặn kẽ, nhận định rạch ròi xem ai mới chính là những kẻ “phản động, phản quốc, bù nhìn, tay sai ngoại bang”. Như thế là một phần nhỏ góp vào việc viết đúng sự thực lịch sử Việt Nam cận đại, đặt quân cán chính và người dân miền Nam Việt Nam cũng như hàng triệu người tị nạn cộng sản khắp nơi vào đúng vị trí trong lịch sử nước nhà. Lời sám hối của chúng ta có thể là những nhúm lửa nhỏ đốt cháy những ngôn từ tuyên truyền của tập đoàn cộng sản đang tiếp tục lừa bịp nhân dân Việt Nam và cả những thế hệ tiếp nối của chúng ta.

Tôi rất mong được đứng nghiêm, chào lá cờ vàng ba sọc đỏ của Việt Nam Cộng hòa và cất cao tiếng, hát bài Tiếng Gọi Thanh Niên (Quốc Ca Việt Nam Công hòa) ngày trước. Tôi rất mong được trở về quê hương như một kỹ sư đã nghỉ hưu, đem 40 năm kinh nghiệm ở xứ người góp phần phục vụ đất nước trước khi chết.


Đường Hàm Nghi – Sài Gòn 1967, ngày ấy tôi đi. Photo: Donald Jellema

Đường Hàm Nghi – Sài Gòn 1967, ngày ấy tôi đi. Photo: Donald Jellema

Montréal, Canada
4 tháng 3, 2015
(1) 1,642,179 người đã rời bỏ Việt Nam (kể cả người gốc Hoa và người miền núi) đi tị nạn khắp thế giới trong giai đoạn 1975 – 1997. Canada đã nhận định cư cho 163,415 người. Nguồn: Robinson, W. Courtland, Terms of Refuge,United Nations High Commissioner for Refugees, London: Zed Books, 1998 p. 270, 276, Appendix 2; Far Eastern Economic Review, June 23, 1978, p. 20.
(2) Lê Quốc Trinh, Sự thật nằm sau “Bức công hàm Phạm Văn Đồng 1958”, Dân Làm báo, 30/04/2013.

(3) Năm 1957, hãng thông tấn Tân Hoa (New China News Agency) của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa đưa tin “quân đội miền Nam Việt Nam của Ngô Đình Diệm” đã chiếm đóng các đảo Hữu Nhật (Robert), đảo Hoàng Sa (Pattle), đảo Quang Ánh (Money) thuộc quần đảo Hoàng Sa. (Nguồn: South Vietnam Troops Illegally Occupied Chinese Island, NCNA, New China News Agency Peking, March 6, 1957 in SCPM, no. 1486 (March 11, 1957), p.22  trích dẫn lại trong Hungdah Chiu & Choon
Ho Park (1975): Legal status of the Paracel and Spratly Islands, Ocean Development & International Law, 3:1, 1-28).

Ngày 4 tháng 9, 1958 chính phủ nước CHNDTH công bố Tuyên bố Lãnh hải 12 hải lý kể cả các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa cũng như Bãi Macclesfield (quần đảo Trung Sa). 

Ngày 22 tháng Hai, 1959, Chính phủ Việt Nam Cộng hòa đã trả lời Trung Cộng bằng hành động, Hải quân VNCH đã đến đảo Quang Hòa bắt 82 ngư dân Trung Hoa (sau đó đã trả tự do) và một tháng sau đó lại khẳng định chủ quyền của Việt Nam một lần nữa, cũng tại đảo Quang Hòa. 

(Nguồn:Statement of the Ministry of Foreign Affairs on the Encroachment upon Our Territorial Sovereignty and the Capture of Our Fishermen by the South Vietnamese Authorities, February 27, 1959, in Chung-hua jen-min kung-ho-kuo tui-wai kuan-hsi wen-chien-chi, vol. 6, 1959, pp. 27-28; Further Statement by the Ministry of Foreign Affairs of the People’s Republic of China Protesting the Illegal Acts of the South Vietnamese Authorities on the Encroachment of Our Territorial Sovereignty, Capture and Mistreatment of Our Fishermen, April 5, 1959, ibid., pp. 37-38 trích dẫn lại trong Hungdah Chiu & ChoonHo Park (1975): Legal status of the Paracel and Spratly Islands, Ocean Development & International Law, 3:1, 1-28).

(4) Thư của Đại sứ Nguyễn Hữu Chí gởi ông Gonzlio Facio, Chủ tịch HĐ Bảo an LHQ, Văn phòng Quan sát viên Thường trực, Việt Nam Cộng hòa, tại Liên Hiệp Quốc, Số 2142 UN/VN và 2143 UN/VN. Thư của Đại sứ Nguyễn Hữu Chí gởi ông Kurt Waldheim, Tổng thư ký LHQ, Văn phòng Quan sát viên Thường trực, Việt Nam Cộng hòa, tại Liên Hiệp Quốc, Số 2144 UN/VN.

(5) Nguyễn Trọng Vĩnh – Mặc Lâm (RFA), Hậu quả sau hội nghị Thành Đô? RFA, 2012-10-09






__._,_.___

Posted by: Paul Van 

Thư vận động – thư gửi HĐNQ LHQ

 

Thư vận động – thư gửi HĐNQ LHQ

Trân trọng gửi tới các tổ chức XHDS:
Khối 8406
Bạch Đằng Giang Foundation
Dân Làm Báo
Dân Luận
Giáo Hội Cao Đài
Phong Trào Con Đường Việt Nam
Hội Nhà Báo Độc Lập
Diễn Đàn Xã Hội Dân Sự
Mạng Lưới Blogger Việt Nam
Hội Bảo Vệ Quyền Tự Do Tôn Giáo
Văn Phòng Công Lý Hòa Bình
Việt Nam UPR
Hội Anh Em Dân Chủ
Hội Phụ Nữ Nhân Quyền
Hội Cựu Tù Nhân Lương Tâm
Tăng Đoàn Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất
Phật Giáo Hòa Hảo Thuần Túy
Hội Ái Hữu Tù Nhân Chính Trị Và Tôn Giáo
Hội Bầu Bí Tương Thân
No-U FC Hà Nội
No-U Sài Gòn
Hội Đồng Liên Tôn
Phong Trào Lao Động Việt
Phong Trào Liên Đới Dân Oan
Giáo Hội Mennonite Thuần Túy
Hội Thánh Tin Lành Chuồng Bò
Giáo Hội Liên Hữu LuTheran VN-HK
Bauxite Việt Nam
Nhóm Bảo Vệ Tôn Giáo Và Sắc tộc
CLB Lê Hữu Đằng.
Kính thưa các quý vị! 
Chiến Dịch Tranh Đấu cho Tự Do – Dân Chủ – Nhân Quyền 2015 đã được bắt đầu soạn thảo, tham khảo, trao đổi với nhiều người trong hơn 2 tháng qua. Sau đại hội đảng TU10 và kết quả của nó đã dẫn đến nhu cầu cần có những lượng giá, duyệt lại tình hình, tham khảo thêm với nhiều cá nhân tranh đấu người Việt, một số nhân sự trong các tổ chức nhân quyền quốc tế và UN. Vì thế đã có sự chậm trễ và một vài điều chỉnh của chiến dịch để thích ứng với hoàn cảnh thực tế hiện nay. 
Xin gửi đến quý vị, 3 văn bản, trong đó “Lời kêu gọi…”đã có được sự đồng hành tham gia của những người trong thành phần khởi xướng ban đầu của chiến dịch. 
1.  Lời kêu gọi tham gia Chiến Dịch Tranh Đấu cho Tự Do – Dân Chủ – Nhân Quyền 2015: nhằm mời gọi người dân trong và ngoài nước tham gia vào chiến dịch trong đó bao gồm việc ký tên vào Thư ngỏ gửi Hội Đồng Nhân quyến LHQ và những bước hành động khác được nêu ra trong Lời kêu gọi. 
Để cùng nhau góp phần vào công cuộc chung và huy động quần chúng hiệu quả, xin mời các Hội đoàn và cá nhân tại Việt Nam cùng đứng tên vào danh sách những hội đoàn / cá nhân chủ xướng chiến dịch
Danh sách hội đoàn / cá nhân ban đầu này sẽ là danh sách thành phần khởi xướng chiến dịch, đứng tên cho Lời kêu gọi này để mời đồng bào trong và ngoài nước tham gia. Danh sách được xếp theo thứ tự ABC. Xin hội đoàn đồng ý tham gia cung cấp tên tiếng Việt và tiếng Anh của tổ chức. Phần cá nhân thì cần có tên họ, địa chỉ và nghề nghiệp. 
2.  Open Letter to the United Nations’ Human Rights Council and its Mechanism Concerning Vietnam’s Human Rights Abuses and The People’s Human Rights Campaign for 2015
và:
3.  Bản dịch tiếng Việt của thư ngỏ: 
Thư ngỏ gửi cho HĐNQLHQ bằng tiếng Anh sẽ được gửi 2 đợt. Đợt đầu với danh sách hội đoàn / cá nhân khởi xướng (như danh sách trong Lời kêu gọi). Đợt 2 sẽ gửi sau khi hoàn tất việc vận động chữ ký của đồng bào trong và ngoài nước hưởng ứng tham gia ký tên vào Thư ngỏ gửi HĐNQLHQ – dự trù sẽ kết thúc vào cuối tháng 5. 

Dự trù sẽ gửi Thư ngỏ bằng tiếng Anh đến các bộ phận ngoại quốc và công bố ra công chúng vào sáng Thứ 3 ngày 10, tháng 3,  2015. Do đó mong quý vị và các bạn trả lời trước thời hạn này cuối là 12 giờ khuya thứ Hai. 
Xin lưu ý rằng Đây là bản chưa công bố, mong người nhận không đưa ra bên ngoài trước khi bản này được công bố công khai vào ngày thứ Hai – ngày 9/3/2015. 

Rất mong được các hội đoàn, quý vị và các bạn tham gia hưởng ứng.
Chân thành cảm ơn quý vị.
Kính chúc các quý vị sức khỏe, may mắn, bình an và  thành công. 
Thân kính!
Phạm Thanh Nghiên- Mạng Lưới Blogger Việt Nam.
Sau đây là 3 văn bản gửi đến quý vị, có kèm theo file cùng nội dung.
 ***
Lời kêu gọi tham gia Chiến Dịch Tranh Đấu cho Tự Do – Dân Chủ – Nhân Quyền 2015
Kính gửi đồng bào Việt Nam trong và ngoài nước,
Chúng tôi, những người đứng tên trong lời kêu gọi này, mời gọi đồng bào trong và ngoài nước cùng tham gia Chiến Dịch Tranh Đấu cho Tự Do – Dân Chủ – Nhân Quyền 2015.
Năm 2015 đánh dấu 40 năm toàn cõi Việt Nam nằm dưới chế độ toàn trị của đảng CSVN. 

Đây cũng là năm mà đảng CSVN tự tiện sắp xếp nhân sự lãnh đạo đất nước, sẽ xảy ra trong kỳ đại hội đảng XII, nhằm tiếp tục kéo dài sự thống trị độc tài trên đầu trên cổ 90 triệu người dân Việt Nam. Sau 40 năm dưới sự độc quyền lãnh đạo của đảng cộng sản, đất nước chúng ta phải đối diện với nguy cơ hiểm nghèo nhất, đe dọa đến sự tồn vong của dân tộc – đó là viễn cảnh Việt Nam bị thống trị toàn diện bởi Bắc Kinh và trở thành một vùng tự trị, một tỉnh chư hầu của Trung cộng trong tương lai.

Tình trạng đen tối này xảy ra khi người dân không có tự do, nhân quyền, đất nước không có dân chủ khiến nhân dân Việt Nam không thể chọn lựa những người lãnh đạo xứng đáng, một chính phủ có khả năng và tâm huyết để thực sự tranh đấu cho sự tồn vong của đất nước theo đúng nguyện vọng của đa số nhân dân. Do đó, Tự do – Dân chủ – Nhân quyền là điều kiện tiên quyết để Nhân dân và Chính phủ Việt Nam trở thành một khối, tạo được sức mạnh Diên Hồng nhằm quyết tâm bảo vệ Tổ Quốc.

 Người dân Việt Nam không thể xác định chủ quyền lãnh thổ khi ngay cả quyền tự do mặc áo HS-TS-VN cũng bị tước đoạt; không thể góp phần bảo vệ Tổ quốc khi quyền cất tiếng, bày tỏ quan điểm về chủ quyền, độc lập của quốc gia và những góp ý, phê bình chính sách ngoại giao của chính phủ luôn phải đối diện với nguy cơ bị Điều 79, 88, 258 bịt miệng, còng tay, bỏ tù.

Do đó, chúng tôi kêu gọi mọi người tham gia, sát cánh với nhau trong một chiến dịch tranh đấu với những bước như sau: 
Bước 1. Đồng bào trong và ngoài nước hãy cùng với chúng tôi tham gia và vận động nhiều người khác cùng ký tên vào “Thư ngỏ gửi Hội đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc và các Cơ chế Nhân quyền của Hội đồng về tình trạng vi phạm nhân quyền tại Việt Nam và chiến dịch Vận Động Tự Do – Dân Chủ – Nhân Quyền 2015″.

Chúng ta biết rõ những giới hạn của Liên Hiệp Quốc trong khả năng kiểm soát và chế tài các thành viên về những vi phạm nhân quyền. Tuy nhiên, bước đầu tiên của chiến dịch này là nhằm mở rộng lãnh vực tranh đấu của chúng ta đến với quốc tế, buộc họ trở thành một thành phần trong tiến trình tranh đấu của người Việt Nam. Những đối tác này bao gồm Liên Hiệp Quốc và các quốc gia thành viên đã có những khuyến nghị UPR đối với nhà nước Việt Nam. 

Đồng minh của chúng ta là những tổ chức, cơ quan Quốc tế Nhân quyền. Hành động ký tên cũng là bước đầu tiên để huy động được sự tham gia của cá nhân, tạo được SỐ ĐÔNG làm nền tảng cho một chiến dịch tranh đấu lâu dài từ trong ra ngoài nước đến cộng đồng quốc tế.

Bước 2. Sau khi hoàn tất Bước 1 với mong ước huy động được nhiều ngàn chữ ký, chúng ta sẽ cùng Tổ chức một cuộc tuyệt thực, thắp nến, và nhiều hình thức tranh đấu khác nhau, đồng khắp vào khoảng cuối tháng 5, 2015 để tranh đấu cho những người đấu tranh vì tự do, dân chủ, nhân quyền và toàn vẹn lãnh thổ đã bị bắt giam. Điển hình là Tạ Phong Tần, Việt Khang – Võ Minh Trí, Trần Vũ Anh Bình, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đòan Huy Chương, Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Thị Thúy Quỳnh, Nguyễn Văn Minh, Nguyễn Văn Lía, Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Minh Thúy, Nguyễn Đình Ngọc…

Chúng tôi kêu gọi mọi cá nhân, tổ chức trong và ngoài nước tham gia, lập ra những ủy ban, nhóm vận động để chúng ta cùng nhau đồng loạt tổ chức một cuộc tọa kháng, tuyệt thực, thắp nến trong cùng một khoảng tại những thành phố ở Việt Nam và những thành phố lớn trên thế giới để tranh đấu cho tự do của những công dân yêu nước đang bị cầm tù; yêu cầu các quốc gia thành viên và HĐNQ-LHQ lượng giá kết quả của việc đáp ứng những cam kết của thành viên Việt Nam đối với những khuyến nghị UPR, có những biện pháp thích ứng cho những vi phạm và đòi hỏi nhà nước Việt Nam phải hủy bỏ những Điều 79, 88, và 258 là những điều luật vi phạm Hiến pháp do chính đảng CSVN dựng ra và những Công ước Quốc tế về Nhân quyền.

Bước 3. Với thành quả của hàng chục ngàn chữ ký, với động lượng có được từ những cuộc tọa kháng – tuyệt thực, thắp nến cho tự do ở nhiều thành phố Việt Nam và thế giới, chúng tôi kêu gọi những cá nhân, đoàn thể trong và ngoài nước tự thành lập những ủy ban, phái đoàn để thực hiện những buổi gặp gỡ với các Đại sứ quán tại Việt Nam, văn phòng HĐNQ-LHQ ở nước ngoài, Bộ Ngoại giao, các dân biểu, nghị sĩ tại các quốc gia đang định cư và các Tổ chức Nhân quyền quốc tế để tranh đấu cho những Tù nhân Lương tâm đang bị giam cầm, đặt việc trả tự do cho các Tù nhân Lương tâm Việt Nam như là những điều kiện trong bang giao chính trị và hợp tác kinh tế.

Trong tinh thần tất cả chúng ta là một, không phân biệt tổ chức, đảng phái và đặt quyền lợi và sự tồn vong của Tổ quốc lên trên hết, chúng tôi mong mỏi có được sự chủ động và tự phát tranh đấu của nhiều cá nhân, nhóm, hội, tổ chức cho mục tiêu chung và xem đây là những đóng góp vào một nỗ lực kết hợp. Làm thế nào để trong bước này chúng ta có những cuộc tiếp xúc từ Sài Gòn đến Hà Nội, từ Bangkok đến Washington DC, từ Paris đến Geneva và hình ảnh sau cùng mà chúng ta muốn có là một cuộc vận động rộng lớn vì Tự do – Dân chủ – Nhân quyền của người Việt Nam.

Bước 4. Sau 3 bước đầu của chiến dịch, chúng tôi kêu gọi mọi người hãy cùng chúng tôi chuẩn bị ngay từ bây giờ một ngày mặc áo trắng xuống đường từ trong ra ngoài nước với những khẩu hiệu về Tự do, Dân chủ, Nhân quyền và Toàn vẹn Lãnh thổ.

Ngày đó sẽ là ngày Quốc Tế Nhân Quyền 10 tháng 12, năm 2015, là cao điểm của Chiến dịch Tranh đấu cho Tự do – Dân chủ – Nhân quyền 2015. Đó là ngày đánh dấu cho một cuộc tranh đấu của người Việt Nam không phân biệt ở trong hay ngoài nước, không phân biệt cá nhân độc lập hay thành viên của tổ chức, đảng phái nào. Đó là ngày mà hình ảnh của những người Việt Nam từ Sài Gòn, Nha Trang, Đà Nẵng, Hải Phòng, Vinh, Hà Nội… đến Paris, London, Oslo, Berlin, Sydney, Melbourne, Washington DC, Los Angeles, San Francisco, San Jose, Houston, Dallas, Ottawa, Toronto… khắp nơi đều đồng lòng cùng nhau – bằng hành động trên đường phố – bày tỏ khát vọng và ý chí tranh đấu cho Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền và Độc Lập của đất nước.

Kính thưa đồng bào,
Nỗi đe dọa lớn nhất mà đất nước Việt Nam đang đối diện chính là sự sợ hãi của từng cá nhân. Nỗi sợ hãi của từng người đã tạo ra một khối 90 triệu người dân bị tê liệt trước những hiểm họa đổ lên cuộc sống, tương lai của chính mình và của đất nước. Từ sự sợ hãi đã dẫn đến thái độ sống thờ ơ, im lặng chấp nhận. Chúng ta phải cùng nhau chiến thắng chính chúng ta, chiến thắng nỗi sợ hãi của mỗi người trước khi có thể chiến thắng tội ác. Giải pháp vượt qua sự sợ hãi và triệt tiêu đàn áp hữu hiệu nhất chính là SỐ ĐÔNG. 

Mục tiêu tối hậu của chiến dịch này cuối cùng là để tạo được SỐ ĐÔNG. Chỉ có SỐ ĐÔNG chúng ta mới có thể tạo được sức mạnh và tiến đến những mục tiêu cao hơn, thành quả tốt hơn; mới mong có được một ngày đổi đời trong tương lai.
Và để có được SỐ ĐÔNG tham gia vào chiến dịch này, chúng ta cần có phương thức bảo vệ những đồng bào tham gia

Chúng tôi sẽ chính thức trực tiếp thông báo ngay từ bây giờ đến tất cả các cơ chế nhân quyền Liên Hiệp Quốc, tất cả các tòa đại sứ các nước tự do tại Việt Nam, tất cả các cơ quan Quốc tế Nhân quyền về Chiến dịch Tranh đấu cho Tự Do 2015 của người Việt Nam trong năm này với nội dung chính như sau: 
1)   Chúng tôi, những người dân Việt Nam chính thức thông báo đến Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc (HĐNQ-LHQ) rằng nhà nước Việt Nam từ sau khi tham gia làm quốc gia thành viên của HĐNQ-LHQ cho đến nay nhân quyền tại Việt Nam vẫn tiếp tục bị chà đạp; luật pháp Việt Nam vẫn không công nhận các quyền tự do cơ bản theo đúng luật nhân quyền quốc tế, điển hình là các điều khoản 79, 88, 258 của Bộ Luật Hình sự. Do đó, chúng tôi không thể lên tiếng bày tỏ ôn hòa các quan điểm, chính kiến, phê bình chính phủ của mình mà không bị còng tay, tống giam, bịt miệng. Vì thế chúng tôi phải chọn tranh đấu cho tự do, nhân quyền của mình với đối tác là HĐNQ-LHQ. 
2)   Trong năm 2015, người Việt chúng tôi trong và ngoài nước, sẽ có những cuộc biểu tình, tọa kháng, thắp nến, tuyệt thực ôn hòa. 

Tại Việt Nam: 
a/ Nếu chúng tôi bị đàn áp, bắt giam, bịt miệng thì HĐNQ-LHQ hãy xem như đó là bằng chứng sống thực bằng chính sinh mạng của chúng tôi, rằng Việt Nam thực sự vẫn chưa có tự do nhân quyền, và HĐNQ-LHQ cần tái cứu xét tư cách thành viên của Việt Nam, có phản ứng mạnh mẽ hơn với các biện pháp chế tài cụ thể đối với nhà cầm quyền Việt Nam. Và xin các tòa đại sứ tại Việt Nam lên tiếng phản đối nhà nước Việt Nam, xét lại những đàm phán, ký kết thương mại, kinh tế, viện trợ đối với Việt Nam; yêu cầu được tiếp xúc, vào trại giam thăm các tù nhân lương tâm; và áp lực nhà nước Việt Nam phải trả tự do cho tất cả những người tranh đấu vì tự do, dân chủ, nhân quyền. 

b/ Nếu như vì sự cảnh báo này đến các tòa đại sứ, các cơ chế nhân quyền và HĐNQ-LHQ, mà nhà nước Việt Nam chùn tay, không trấn áp những người tham gia tranh đấu cho tự do, dân chủ, nhân quyền trong năm 2015, thì hãy xem đây là bằng chứng hiển nhiên về vai trò quan trọng và hữu hiệu của quốc tế, của các cơ quan nhân quyền thế giới trong sứ mạng cao cả bảo vệ tự do – nhân quyền của người dân tại các nước độc tài. Chỉ có trong bóng tối, tội ác mới dễ dàng tiếp diễn. Sự quan tâm theo dõi của quốc tế sẽ giúp bảo vệ sinh mạng của chúng tôi – những người tham gia chiến dịch tranh đấu ôn hòa cho tự do, dân chủ, nhân quyền tại Việt Nam.

Kính thưa đồng bào,
Vì chủ quyền quốc gia, vì mỗi tấc đất, tấc biển thiêng liêng của Tổ Tiên, vì Tự do – Nhân quyền của chính chúng ta, vì tương lai của chính con em mình, chúng tôi khẩn thiết kêu gọi:
– Hãy cùng chúng tôi làm động lực, làm chất xúc tác để người người cùng tham gia vào việc giải quyết vấn nạn chung của đất nước.
– Hãy cùng chúng tôi mỗi người là một ngọn nến để làm nên hàng ngàn ánh đuốc. Mỗi người góp một bàn tay để làm nên hình ảnh vạn cánh tay giơ lên vì Tự do, Dân chủ và Nhân quyền.
– Hãy cùng nhau chấm dứt tình trạng mong chờ người khác, tình trạng mỗi người tự giam cầm những khát vọng, ước mơ của mình bằng thái độ mong chờ người khác làm thay mình.
Hãy cùng chúng tôi, hay chính xác hơn, hãy cùng nhau, chúng ta biến năm 2015 thành Năm của Kết hợp giữa những người Việt Nam trong nước, giữa những người Việt trong và ngoài nước; biến 2015 thành Năm Hành Động cho Việt Nam của tất cả Chúng Ta.
Các tổ chức, hội đoàn và cá nhân khởi xướng:
Địa chỉ email liên lạc: HRforVN2015@gmail.com
Địa chỉ trang ký tên vào thư ngỏ gửi HĐNQLHQ:
***
Open Letter to the United Nations’ Human Rights Council and its Mechanism Concerning Vietnam’s Human Rights Abuses and The People’s Human Rights Campaign for 2015
10 March 2015
To Excellencies and Ambassadors to the United Nations,
We, the undersigned, citizens of Vietnam and those of Vietnamese origin living abroad, would like to reiterate what the Special Rapporteurs on Freedom of Expression, Religious Freedom and Arbitrary Detention have stated in their recent reports. Since Vietnam became a member state of the Human Rights Council, human rights abuses committed by the State continue despite the recommendations of the Council and the UN human rights mechanism.
Vietnam’s Deputy Minister of Foreign Affairs Nguyen Quoc Cuong is leading a Vietnamese delegation to participate in the UN Human Rights Council’s 28th session, which takes place from March 2 to 27. We therefore call upon member and observer States to question the government of Vietnam on its failure to uphold its responsibilities and obligations pursuant to the Universal Declaration of Human Rights.  We also respectfully ask the Council to specifically monitor efforts and progress by Vietnam in addressing and complying with the recommendations of the Special Rapporteurs.  If there are no measureable improvements when Vietnam’s 2014-2016 tenure in the Human Rights Council is up for re-election, we earnestly urge member states to vote against Vietnam based on its continuing rampant violations of the human rights of its own people.  It is time for the Vietnamese government to learn that it can no longer escape accountability and immunity, and it must bear consequences for its actions.
In the following weeks, while leaders of the UN and the UN Human Rights Council will hold high-level segment meetings, dialogues and working sessions on the protection and promotion of human rights around the globe at the UN 28th Session, we plan to take the following actions to urge the Vietnamese government to conduct itself with honesty, accountability, transparency and with integrity, and to uphold its responsibilities and obligations pursuant to the Universal Declaration of Human Rights:
1)   After receiving substantial signatures of support for our open letter to the UN Human Rights Council, ambassadors to the UN, and embassies in Vietnam, we, Vietnamese people inside and outside the country, will simultaneously hold hunger strikes, candlelight vigils in large cities to appeal to the Vietnamese government to: 
a. Unconditionally release all prisoners of conscience; including, to name a few: Ms. Ta Phong Tan, Mr. Việt Khang aka Vo Minh Tri, Mr. Tran Huynh Duy Thuc, Mr. Tran Vu Anh Binh, Mr Nguyen Hoang Quoc Hung, Mr Doan Huy Chuong, Ms. Bui Thi Minh Hang, Ms. Nguyen Thi Thuy Quynh, Mr. Nguyen Van Minh, Mr. Nguyen Van Lia, Ms.Nguyen Minh Thuy, Mr. Nguyen Huu Vinh, Mr. Nguyen Dinh Ngoc
b. Lift all orders of house arrest, surveillance, harassment, and other administrative restraints such as prohibition to medical treatment, freedom of mobility, housing and the right to employment etc., against former prisoners of conscience such as human rights attorney Le Cong Dinh, Ms. Pham Thanh Nghien, Mr. Nguyen Xuan Nghia, Ms. Nguyen Phuong Uyen, Mr. Pham Van Troi, Mr. Nguyen Tien Trung, Mr. Nguyen Van Tuc…
c. Abolish Articles 79, 88, and 258 of the Penal Code which violate both Vietnam’s Constitution and the Universal Declaration of Human Rights.   
2)   Delegations will be formed in various cities to meet with ambassadors of freedom-loving countries, UN officials, local government officials, and staff of international human rights organizations to urge them to support our cause by putting human rights protection at the forefront and as preconditions in all trade agreements and diplomatic relations with the Vietnamese government. 
3)   The above actions will be carried out throughout the year of 2015 with a Rally for Vietnam’s Human Rights taking place on December 10, 2015, International Human Rights Day. On this day, Vietnamese in both Vietnam and abroad will show solidarity in white shirts and will take to the streets peacefully advocating for Freedom, Democracy, Independence and Human Rights for Vietnam. 

We, who live in Vietnam, suffer substantial deterioration in our human, civil and constitutional rights.  We therefore anticipate that by peacefully implementing the above three actions, we will face detention, interrogation, imprisonment, harassment, torture, cruel beatings and various forms of retaliation by the State to silence us.  
Thus, we are writing in advance to inform the Human Rights Council and all ambassadors to the UN, embassies in Vietnam and international human rights organizations that:
i) Should we be subjected to any abuse, attacks, crackdowns, imprisonment, forced disappearances etc. at the hands of the State, merely because we exercise our rights to free expression and peaceful assembly, we earnestly ask that you take this as another live testament of the Vietnamese government’s continuing abuse of its citizens’ human rights. This is unbecoming of a member state of the UN Human Rights Council and of a co-coordinator of the Association of Southeast Asian Nations (ASEAN) at the inter-governmental body. And that when it is time for the UN Human Rights Council’s membership election, that Vietnam receives a loud and clear message from your votes that it must bear responsibility for its blatant violation of the Universal Declaration of Human Rights.

We also respectfully ask that during our imprisonment, if UN Special Rapporteurs and embassies’ staff in Vietnam could request to visit us and other existing prisoners of conscience, human rights activists in prisons, and to advocate for our freedom.

ii) If it is because of our open letter forewarning the free world and the United Nations Human Rights Council of our human rights campaign for 2015 that the Vietnamese government refrains from cracking down on our peaceful assembly and hunger strikes, please kindly view the State’s inaction as a strong confirmation of the important and effective role of the international human rights organizations, and the UN Human Rights mechanism in protecting human rights in dictatorial regimes. Crimes persist only in the dark.

 Once you expose the State’s abuse of human rights and with the free world watching, you can help save our lives and restore our rights.
We trust that universal human rights will prevail in every corner of the world, including our homeland, Vietnam, in 2015.

Sincerely,
List of signatures 
Thư ngỏ gửi Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc và các cơ chế nhân quyền của Hội đồng về tình trạng vi phạm nhân quyền tại Việt Nam và chiến dịch Vận động Nhân quyền 2015

Ngày 10 tháng 3, 2015
Kính gửi quý vị lãnh đạo và đại sứ các nước tại Liên Hiệp Quốc,
Chúng tôi, những tổ chức hoạt động độc lập về nhân quyền và người dân Việt Nam trong và ngoài nước ký tên dưới đây, muốn nhắc lại những gì mà các Báo cáo viên Đặc biệt về Tự do ngôn luận, Tự do tôn giáo và Bắt giữ tùy tiện đã nêu trong báo cáo gần đây. Kể từ khi Việt Nam trở thành một quốc gia thành viên của Hội đồng Nhân quyền, tình trạng Nhà nước Việt Nam vi phạm các quyền con người vẫn tiếp tục, bất chấp các khuyến nghị của Hội đồng và các cơ chế nhân quyền của Liên Hiệp Quốc.

Thứ trưởng Ngoại giao Việt Nam Nguyễn Quốc Cường đang dẫn đầu một đoàn đại biểu tham dự kỳ họp lần thứ 28 của Hội đồng Liên Hiệp Quốc về Nhân quyền, diễn ra từ 02 tháng 3 đến 27 tháng 3. Cả hai Báo cáo viên Đặc biệt về Tự do ngôn luận, Tự do tôn giáo lẫn Tự do văn hóa đã trình bày những báo cáo của mình tại các phiên họp của Hội đồng.

 Vì vậy, chúng tôi kêu gọi các thành viên và quan sát viên các nước lưu tâm đến những báo cáo đó để khuyến nghị và đặt vấn đề với Việt Nam đã thất bại trong việc chu toàn trách nhiệm và nghĩa vụ của mình đối với những công ước quốc tế về nhân quyền mà Việt Nam đã ký kết như là một thành viên quốc gia, trong đó bao gồm Công ước Quốc tế về Quyền Tự do Dân sự và Chính trị, Công ước Quốc tế về Quyền Tự do Kinh tế, Xã hội và Văn hóa, và Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền.

 Chúng tôi cũng trân trọng yêu cầu Hội đồng theo dõi những nỗ lực và mức độ tiến bộ của Việt Nam trong việc giải quyết cũng như tuân thủ các khuyến nghị của các Báo cáo viên Đặc biệt, các Cơ chế Công ước Quốc tế và các thành viên Liên Hiệp Quốc đã đưa ra trong những Báo cáo định kỳ. 

Nếu không có những cải tiến đo lường được, khi nhiệm kỳ 2014-2016 của Việt Nam tại Hội đồng Nhân quyền chấm dứt và Việt Nam tái ứng cử, chúng tôi tha thiết kêu gọi các nước thành viên bỏ phiếu chống lại Việt Nam, căn cứ vào việc chính phủ Việt Nam tiếp tục vi phạm tràn lan các quyền con người của người dân. Đã đến lúc Chính phủ Việt Nam phải học một bài học, rằng họ không còn có thể trốn tránh trách nhiệm và được bỏ qua nữa. Họ phải chịu hậu quả vì hành động của mình.

Trong những tuần lễ tới tại Kỳ họp lần thứ 28, khi các nhà lãnh đạo của Liên Hiệp Quốc và Hội đồng Nhân quyền tổ chức các cuộc họp, thương thảo, những buổi làm việc cấp cao để bảo vệ và thúc đẩy nhân quyền trên khắp thế giới, chúng tôi dự định sẽ tiến hành một kế hoạch với những hoạt động sau đây để yêu cầu Chính phủ Việt Nam hành xử trung thực, giải trình, minh bạch và liêm chính, tôn trọng trách nhiệm và nghĩa vụ của mình theo quy định của các Công ước Quốc tế về Nhân quyền mà Việt Nam đã ký kết và Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền:
1) Sau khi nhận được thêm nhiều chữ ký hỗ trợ cho thư ngỏ này, chúng tôi sẽ gửi thư với chữ ký thu được một lần nữa đến Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc, các đại sứ tại Liên Hiệp Quốc, và các đại sứ quán ở Việt Nam. Đồng thời, chúng tôi, công dân tại Việt Nam và những người Việt sống ở nước ngoài sẽ tổ chức các cuộc tuyệt thực, tọa kháng, thắp nến… ở các thành phố lớn để đòi hỏi Chính phủ Việt Nam:

a. Trả tự do vô điều kiện cho tất cả các tù nhân lương tâm; trong số đó có: bà Tạ Phong Tần, ông Việt Khang tức Võ Minh Trí, ông Trần Huỳnh Duy Thức, ông Trần Vũ Anh Bình, ông Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, ông Đoàn Huy Chương, bà Bùi Thị Minh Hằng, cô Nguyễn Thị Thúy Quỳnh, ông Nguyễn Văn Minh, ông Nguyễn Văn Lía, cô Nguyễn Minh Thúy, ông Nguyễn Hữu Vinh, ông Nguyễn Đình Ngọc…

b. Hủy bỏ các lệnh quản chế tại gia, giám sát, quấy rối và những hạn chế hành chính khác như ngăn cản được điều trị y tế, cấm đoán tự do đi lại, xâm phạm quyền có nhà ở và công ăn việc làm đối với các cựu tù nhân lương tâm như luật sư nhân quyền Lê Công Định, cô Phạm Thanh Nghiên, ông Nguyễn Xuân Nghĩa, cô Nguyễn Phương Uyên, ông Phạm Văn Trội, ông Nguyễn Tiến Trung, ông Nguyễn Văn Túc…

c. Bãi bỏ các Điều 79, 88, và 258 của Bộ luật Hình sự – vốn vi phạm Hiến pháp của Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam và những điều luật quốc tế về Nhân quyền.

2) Thành lập nhiều đoàn đại biểu ở các thành phố khác nhau để tiếp xúc với các đại sứ của các nước yêu chuộng tự do, các nhân viên cao cấp của Liên Hiệp Quốc, các lãnh đạo chính quyền địa phương và đại diện của các tổ chức nhân quyền quốc tế để thúc đẩy họ ủng hộ công cuộc tranh đấu cho nhân quyền của chúng tôi, bằng cách đặt việc bảo vệ quyền con người là ưu tiên hàng đầu và là điều kiện tiên quyết trong tất cả các hiệp định thương mại và quan hệ ngoại giao với Chính phủ Việt Nam.

3) Những hành động trên sẽ được thực hiện trong suốt năm 2015 và cao điểm là cuộc xuống đường cho nhân quyền của Việt Nam diễn ra vào Ngày Quốc tế Nhân quyền 10 tháng 12 năm 2015. Vào ngày này, nhiều người Việt ở trong và ngoài nước Việt Nam sẽ thể hiện sự đoàn kết bằng cách mặc áo sơ mi trắng và sẽ xuống đường một cách ôn hòa để ủng hộ cho Tự do, Dân chủ, Độc lập và Nhân quyền cho Việt Nam.
Chúng tôi, những người sống ở Việt Nam, bị vi phạm trầm trọng về quyền con người, quyền dân sự và quyền hiến định. 

Do đó, chúng tôi dự đoán rằng bằng cách thực hiện một cách hòa bình ba hành động trên, chúng tôi có thể sẽ phải đối mặt với việc bị bắt giữ, thẩm vấn, bỏ tù, sách nhiễu, tra tấn, đánh đập tàn nhẫn và các hình thức trả đũa khác nhau của Nhà nước để bịt miệng chúng tôi. Vì vậy, chúng tôi xin thông báo trước bằng thư ngỏ này đến Hội đồng Nhân quyền và tất cả các đại sứ tại Liên Hiệp Quốc, đại sứ quán ở Việt Nam và các tổ chức nhân quyền quốc tế rằng:

i) Nếu chúng tôi phải chịu bất kỳ sự ngược đãi, tấn công, đàn áp, tù đày, bắt đi mất tích v.v… nào do Nhà nước Việt Nam gây ra, thì đó là chỉ vì chúng tôi thực hiện các quyền tự do phát biểu và hội họp ôn hòa, và chúng tôi tha thiết yêu cầu quý vị xem sự việc này như là một minh chứng sống khác cho hành động tiếp tục vi phạm nhân quyền của Chính phủ Việt Nam. 

Đây là hành động không xứng đáng với tư cách của một nước thành viên Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc có trách nhiệm phải “duy trì tiêu chuẩn cao nhất của nghĩa vụ xiển dương và bảo vệ nhân quyền”, hay tư cách của một điều phối viên của Hiệp hội các Quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) tại các cơ quan liên chính phủ. Và vào thời điểm tái bầu cử nhiệm kỳ mới cho các thành viên Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc, Việt Nam phải nhận được một thông điệp mạnh mẽ và rõ ràng bằng lá phiếu bầu của quý vị, rằng Nhà nước Việt Nam phải chịu trách nhiệm về những vi phạm trắng trợn đối với Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền.

Chúng tôi cũng trân trọng đề nghị: Trong thời gian những người dân của chúng tôi bị giam tù, nhân viên Báo cáo viên đặc biệt của Liên Hiệp Quốc và các đại sứ quán tại Việt Nam hãy đến thăm và vận động cho tự do cho những tù nhân lương tâm, các nhà hoạt động nhân quyền đang bị giam cầm.

ii) Nếu vì lá thư ngỏ cảnh báo trước của chúng tôi với thế giới tự do và Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc về chiến dịch nhân quyền 2015 mà Chính phủ Việt Nam biết kiềm chế hành động trấn áp những cuộc tụ tập, những hành động tuyệt thực, thắp nến, phê bình chính phủ về những vấn đề mà xã hội quan tâm… một cách ôn hòa, xin quý vị vui lòng xem hành động không đàn áp của Nhà nước Việt Nam là một minh xác mạnh mẽ về vai trò quan trọng và hiệu quả của các tổ chức nhân quyền quốc tế, các cơ chế nhân quyền của Liên Hiệp Quốc trong việc bảo vệ quyền con người tại các quốc gia. Tội ác chỉ tồn tại trong bóng tối. Một khi chúng ta phơi bày việc vi phạm nhân quyền của nhà nước và thế giới tự do quan sát, theo dõi, quý vị có thể cứu được mạng sống của con người và giúp khôi phục quyền làm người của chúng tôi.

Chúng tôi tin tưởng rằng nhân quyền phổ quát sẽ chiến thắng ở khắp mọi nơi trên thế giới, trong đó có quê hương của chúng tôi, Việt Nam, vào năm 2015.

Trân trọng,

Danh sách chữ ký hội đoàn
Danh sách chữ ký cá nhân

Email liên lạc: HRforVN2015@gmail.com
Mạng Lưới Blogger Việt Nam gửi BVN


__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Tuesday, March 10, 2015

Nhìn vụ Hội Đền Gióng mà tự trách mình

Nhìn vụ Hội Đền Gióng mà tự trách mình

Ngô Đình Thu@S: - DienDanCTM
Cuộc hỗn chiến tại đền Gióng
Những ngày Tết Ất Mùi đã trôi qua, nhưng dư âm của 9 ngày nghỉ Tết đã để lại biết bao lời đàm tiếu. Đặc biệt hơn hết khi nhìn những hình ảnh của cuộc hỗn chiến tại đền Gióng, mà nhiều người tưởng là đang diễn lại cuộc chiến Đống Đa với quân Thanh.

Hàng năm, theo truyền thống văn hóa dân tộc có từ ngàn xưa, lễ hội đền Gióng, huyện Sóc Sơn (Hà Nội) diễn ra từ ngày mùng 6 đến mùng 8 tháng giêng âm lịch. Lễ hội đền Gióng được tổ chức để tưởng nhớ công đức của Thánh Gióng, tương truyền là một thiếu niên anh hùng cầm roi tre cỡi ngựa sắt đánh thắng giặc nhà Ân bên Tàu, đem lại thái bình cho đất nước. Nghi thức chính tại lễ hội là rước kiệu hoa tre, được kết từ hàng trăm hoa tre bằng cách cắm vào thân một cây chuối cao làm trụ. Đây là một vật tượng trưng cho cây gậy tre của Thánh Gióng đánh giặc ngày xưa. Sau buổi lễ, dân làng có quyền tranh nhau đoạt lấy hoa tre, tuy có náo động nhưng trong niềm vui chân thực của ngày lễ hội.

Nhưng càng vào những năm gần đây, niềm vui chân thực ấy càng biến dạng. Không còn nữa những nụ cười vui trong lúc giành nhau rồi nhường nhau, chia nhau, tặng lại nhau trong các lễ hội dân gian.
Nay những kẻ xông vào đánh giật bao gồm nhiều thành phần, đã có chuẩn bị đem theo gậy gộc và "phối hợp hành động". Điều đó cho thấy họ đã có ý định từ trước. Ngay cả những người bảo vệ kiệu cũng đem theo sẵn vũ khí gậy gộc, vì cũng biết trước sẽ có trò du đãng. Tóm lại, chuyện cướp giật và đánh nhau đến đổ máu này không còn là biệt lệ nhưng đã trở thành "chuyện thường xuyên" hàng năm. Ai cũng biết trước nhưng cùng lúc, chẳng ai biết cách nào để chấm dứt tình trạng này. Có người chỉ còn bó tay than thở: "Cả cái xã hội bây giờ nó thế!"

Thật vậy, vụ Hội Đền Gióng chỉ là một trong rất nhiều biến cố rất "vô văn hóa" tại các sự kiện văn hóa trong nhiều năm qua: từ vụ giành giật, giằng xé tan nát các cây hoa anh đào mà Nhật Bản đem sang giới thiệu với người Việt Nam ngay tại Hà Nội; đến vụ đánh đạp lên nhau để giành giật miếng bánh chưng ... thiu tại buổi nấu bánh chưng kỷ lục nặng 2 tấn; đến vụ giẫm đạp lên nhau giành ăn sushi miễn phí do một nhà hàng Nhật giới thiệu; đến vụ cào cấu nhau giành áo mưa do Tòa đại sứ Hòa Lan phát tặng, v.v. Đó là chưa kể tình trạng vô số vụ trộm gà bị đánh nhập viện, hay trộm chó bị cả làng vây đánh chết và đốt cả người lẫn xe tại chỗ. Chỉ riêng trong mấy ngày “vui xuân” đầu năm 2015, thống kê chính thức cho biết có đến 40.000 người phải nhập viện, 800 người chết. Một số nhỏ vì các tai nạn nhưng số lớn còn lại là vì đánh nhau, chém nhau, và ngay cả bắn nhau.

Nhạc sĩ Tuấn Khanh đã phải nhận xét: “Người Việt hôm nay dường như đủ hung hãn chém con heo ra nhiều mảnh, reo hò và tắm máu như thời các bộ lạc dã man, nhưng hèn nhát câm miệng không dám bàn về tài sản các quan chức tham nhũng đang đục ruỗng tổ quốc mình". Ông cũng viết: "Cái cần phải hung hãn, thì người ta đang chọn cách hèn nhát. Cái cần phải hèn đi thì người ta ồ ạt xông lên: hung hãn giành giật thức ăn buffet, hung hãn trói đánh kẻ trộm chó, hung hãn phán xét, nguyền rủa chung quanh như bản thân mình là hiện thân của ngọn cờ đầu nhân nghĩa”.

Rõ ràng các vụ việc nêu trên là biểu hiện của tình trạng xuống cấp, bệnh hoạn sâu hơn của cả xã hội. Ngày nay không còn ai có thể đổ tội cho chiến tranh. Cũng không còn ai có thể đổ tội cho kinh tế tư bản, kinh tế thị trường, vì vô số nước tư bản trên thế giới không có tình trạng suy đồi nghiêm trọng thế này, đặc biệt là Nhật Bản và Nam Hàn. Không ai còn có thể phủ nhận: Đây chính là những CON NGƯỜI MỚI XHCN mà chế độ CSVN, với chủ nghĩa Mác Lê và đạo đức Hồ Chí Minh trong tay, đào tạo nên.
(Xin nói ngay câu này không nhằm mục tiêu phỉ báng nhưng được trích trực tiếp từ bài bản của nhà cầm quyền Việt Nam hiện nay.)

Thật vậy, từ dân thường đến các nhà xã hội học đều thấy, sau 70 năm nắm quyền và kiểm soát mọi mặt xã hội, các thế hệ lãnh đạo cộng sản đã liên tục gạt bỏ mọi loại luân lý truyền thống và đạo đức tôn giáo của dân tộc Việt để dành vị trí duy nhất cho cái họ gọi là "đạo đức cách mạng", "lập trường giai cấp", ... được rước từ Liên Xô, Trung Quốc về. Ngay lập tức, trong cuộc Cải cách ruộng đất đẫm máu, bắt đầu xuất hiện cảnh con cái đấu tố cha mẹ mà cả lãnh tụ như Trường Chinh làm gương đi đầu; người ta sẵn sàng đứng trên lập trường giai cấp để vu oan và giết oan hàng trăm ngàn nạn nhân; các lãnh đạo đảng sẵn sàng phản bội và cho bắn cả những gia đình nuôi cách mạng, có con đang đi bộ đội, v.v... và xã hội cứ thế mà đi xuống trong sự sợ hãi, ngờ vực, và sẵn sàng chỉ điểm lẫn nhau để tự bảo vệ.

Đến khi thế giới cộng sản xụp đổ vào đầu thập niên 1990, lãnh đạo đảng bắt đầu giới thiệu thêm "tư tưởng và đạo đức Hồ Chí Minh" rồi bắt cả nước phải học. Ai cũng biết đây là sản phẩm do lãnh đạo hiện nay nặn ra vì chính ông Hồ Chí Minh đã nhiều lần tuyên bố ông không có tư tưởng nào khác ngoài các tư tưởng của Mác-Lê-Stalin-Mao. Cũng vậy, nhiều tài liệu lọt ra ánh sáng từ văn khố Liên Xô cũ cũng như các tài liệu do Bắc Kinh tung ra, và sự lên tiếng của các nhân chứng từng sống rất gần cố Chủ tịch Hồ Chí Minh, đã cho thấy rất rõ cái gọi là "đạo đức Hồ Chí Minh" cũng là sản phẩm tưởng tượng. Và thế là cả người dạy lẫn người học môn "Triết học Mác Lênin và đạo đức Hồ Chí Minh" đều biết và nhủ thẩm trong bụng: "Đứa nào ngu tin theo chết ráng chịu."

Nhưng nguy hiểm hơn cả tình trạng giáo dục nêu trên là chính thái độ của đa số chúng ta về tình trạng hiện tại.

Có lẽ bắt nguồn từ thái độ ngày càng trơ của lãnh đạo đảng. Trước sự suy đồi tràn lan và quá hiển nhiên trong toàn xã hội, Ban Tuyên giáo ngày nay không còn biết che giấu hay bào chữa thế nào nữa nên đâm ra ... trơ mặt. Họ chỉ còn biết đánh đồng. Họ tỉnh bơ nói rằng nước nào chả có tai nạn, chả có đánh nhau, chả có nghiện ngập, chả có đĩ điếm, chả có tham nhũng. (Trước đây, họ luôn bảo đó là các bệnh hoạn tư bản mà các nước XHCN không bao giờ có). Lãnh đạo Đảng trông mong người nghe sẽ lười biếng không so sánh viên sỏi với quả núi vì đều là đá cả, và vì thế phải chấp nhận, đừng qui tội cho sự bất lực của đảng.

Hệ quả của lối tuyên truyền ngụy biện đó là rất nhiều người trong chúng ta cũng muốn quên đi những chuyện tồi tệ, xuống cấp chung quanh đi để sống ... "cho nó vui vẻ". Có người bào chữa thêm: "Nhà nước phải lo các chuyện lớn chứ ai rỗi hơi lo các chuyện nhỏ như thế này?"; nhưng những chuyện lớn đó là gì? và nếu là chuyện nhỏ thì tại sao Đảng luôn đổ rất nhiều nhân lực, tài lực vào mục tiêu tuyên truyền, đào tạo tư tưởng?

Có người còn bực mình tố ngược những ai nói chuyện chết người giữa ngày Xuân, hay chuyện đánh nhau bằng gậy gộc trong các lễ hội, v.v. là đám phản động "nói xấu chế độ". Họ từ chối nhìn ngay cả khi người khác trưng ra đó là các tin tức và hình ảnh đang được đăng trên báo đài công cụ của đảng. Khi các trang mạng tại nước ngoài chuyển tải các tin đó thì họ càng gào to: "đó là các thế lực thù địch nói xấu tổ quốc".

Hiển nhiên chúng ta khó trách chính chúng ta, những nạn nhân của 70 năm luôn bị nhồi nhét tư tưởng "Đảng là Đất nước, Đất nước là Đảng", hay các khẳng định "Yêu nước là yêu CNXH", v.v. Nhưng chính sự cảm thông đó lại cũng là nguồn gốc của hiện tượng tuột dốc không phanh của toàn xã hội hiện nay. Chúng ta đang chấp nhận xuống cấp như hiện nay là bình thường. Có phải chúng ta đang thoải mái bịt mắt mình và bịt mắt gìùm cho nhau không?

Và như thế, đất nước và các thế hệ con em chúng ta còn phải tụt hậu, tan tác, và què quặt thêm đến mức nào nữa thì ta mới bắt đầu nghĩ tới trách nhiệm của mình; mới nghĩ tới việc phải chận lại cái ống cống đang làm thối rữa xã hội Việt Nam?


Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link