Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, March 20, 2015

Nhiều tố cáo bức cung, nhục hình

 

Nhiều tố cáo bức cung, nhục hình

19/03/2015 23:53

Đại biểu Quốc hội không đồng tình với báo cáo của Bộ Công an về 226 trường hợp chết tại nhà tạm giữ, trại tạm giam do bị bệnh, tự sát

Ngày 19-3, Ủy ban Thường vụ Quốc hội (UBTVQH) đã họp cho ý kiến về dự thảo báo cáo của đoàn giám sát tình hình oan, sai trong việc áp dụng pháp luật về hình sự, tố tụng hình sự và việc bồi thường thiệt hại cho người bị oan trong hoạt động tố tụng hình sự theo quy định của pháp luật .

Thụ lý, xem xét 102 trường hợp
Trình bày báo cáo của Bộ Công an tại phiên họp, Trung tướng Trần Trọng Lượng, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát Phòng chống tội phạm, cho biết từ năm 2012 - 2014, số người bị bắt, tạm giữ hình sự là trên 200.000. Trong đó, từ ngày 1-10-2011 đến ngày 30-9-2014, đã xảy ra 226 phạm nhân chết tại nhà tạm giữ, trại tạm giam; nguyên nhân chủ yếu do bị bệnh, tự sát.
Ông Huỳnh Văn Truyện, cha Huỳnh Văn Nén, nhiều năm trời kêu oan cho con Ảnh: Bạch Long
Ông Huỳnh Văn Truyện, cha Huỳnh Văn Nén, nhiều năm trời kêu oan cho con Ảnh: Bạch Long

Theo ông Lượng, trong thời gian này, cơ quan điều tra các cấp đã tiếp nhận và giải quyết 46 đơn có nội dung tố cáo điều tra viên và cán bộ điều tra có hành vi bức cung, dùng nhục hình. Trong số này, đã giải quyết 40 đơn (37 đơn tố cáo sai, 3 đơn tố cáo đúng), 6 đơn đang giải quyết.

Trong khi đó, Phó Chánh án TAND Tối cao Nguyễn Sơn cho biết liên ngành TAND Tối cao, Viện KSND Tối cao, Bộ Công an đã thụ lý xem xét 102 trường hợp có đơn kêu oan được xét xử trong nhiệm kỳ QH khóa XIII có mức hình phạt từ 20 năm đến chung thân hoặc tử hình. Trong đó, 35 trường hợp kêu oan, 67 trường hợp kêu oan nhưng nội dung đề nghị chỉ là xin giảm nhẹ hình phạt hoặc xem xét lại phần trách nhiệm dân sự.
Liên ngành đã xem xét, giải quyết 22 trường hợp, trong đó 19 trường hợp trả lời không có căn cứ kháng nghị, 3 trường hợp kháng nghị giải quyết theo trình tự giám đốc thẩm để điều tra lại.

Khó tin phạm nhân chết do bệnh
Đại biểu Quốc hội (ĐBQH) tỉnh Phú Yên Nguyễn Thái Học đề nghị Bộ Công an giải thích rõ 548 trường hợp bị bắt, tạm giữ hình sự sau đó trả tự do, 91 trường hợp bị tạm giam sau đó chuyển xử lý hành chính có xem là bị oan không? Nếu có thì xử lý oan sai thế nào?

Về con số 226 người chết trong nhà tạm giữ, Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp của QH Nguyễn Văn Hiện hoài nghi: “Chuyện chết trong nhà tạm giữ, trại tạm giam bây giờ xảy ra nhiều hơn trước. Nguyên nhân chủ yếu do bị ốm có thực sự thuyết phục?”.

Trả lời câu hỏi của ĐB Nguyễn Thái Học, Trung tướng Trần Trọng Lượng khẳng định: “91 trường hợp này vừa là oan vừa là sai nên phải gọi là oan sai chứ không hẳn là oan; nhiều trường hợp chưa đến mức xử lý hình sự”. Về hoài nghi của Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp, Trung tướng Lượng khẳng định chết trong nhà tạm giam chủ yếu là tự sát và số lượng rất ít.
Không đồng tình, Phó trưởng đoàn ĐBQH tỉnh Thái Nguyên, ông Đỗ Mạnh Hùng, thẳng thắn: “Trả lời như anh Lượng tôi thấy chưa thỏa đáng và tôi tin ĐBQH cũng không tán thành. Những trường hợp tự sát, các anh phân loại thành hai trường hợp treo cổ và tự tử, vậy treo cổ là tự mình treo hay bị người khác treo? Các điều kiện tạm giam, tạm giữ thế nào để số người treo cổ và tự tử lớn như vậy?”.

Nhiều ĐBQH còn chất vấn trong số 226 trường hợp chết thì do tự sát bao nhiêu người, đánh nhau bao nhiêu người? Trung tướng Trần Trọng Lượng cho biết: “Số lượng đánh nhau chết thì hiện chưa thống kê cụ thể, sẽ bổ sung vào phiên họp tới”.

Hôm nay, 20-3, UBTVQH tiếp tục họp cho ý kiến về báo cáo.

Đề nghị xem lại vụ Hồ Duy Hải
Phó Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp Lê Thị Nga cho biết bà là trưởng đoàn giám sát ở Bắc Giang, Nam Định và tham gia đoàn giám sát ở TP HCM. “Ở các vụ Huỳnh Văn Nén, Nguyễn Thanh Chấn, Hồ Duy Hải, tại sao họ không phạm tội mà lại nhận tội ngay ở giai đoạn điều tra với sức khỏe tâm thần bình thường?”. Nêu ra 3 vụ án này, bà Nga nhận xét: “Chúng ta thường thiên về chứng cứ buộc tội hơn là gỡ tội, coi nhẹ chứng cứ vô tội”.
Riêng vụ Hồ Duy Hải, bà Nga đề nghị Chánh án TAND Tối cao, Viện trưởng VKSND Tối cao xem xét lại theo kiến nghị của đoàn giám sát cũng như cá nhân bà.
Trung tướng Trần Trọng Lượng cho biết tới đây, Thứ trưởng Bộ Công an Lê Quý Vương sẽ vào Long An nghe báo cáo lại vụ Hồ Duy Hải một lần nữa.

Bảo Trân

__._,_.___


Posted by: Dien bien hoa binh <

Nỗi đau Hà Nội!


Nỗi đau Hà Nội!

Mạc Văn Trang

Những ngày đầu năm Ất Mùi (2015) Hà Nội có nhiều chuyện lùm xùm phản văn hóa, khiến người Hà Nội phản ứng dữ dội, có người gọi là “ném đá”! Nhưng đó là những chuyện liên quan đến một vài cá nhân kệch cỡm, một vài hủ tục của địa phương riêng lẻ. Riêng hai chuyện mới xảy ra, vẫn đang diễn biến, phải nói là NỖI ĐAU HÀ NỘI.

Chuyện thứ nhất, ngày 14 tháng 3 năm 2015, những người dân yêu nước đến Đài tưởng niệm các Liệt sỹ và Tượng đài Lý Thái Tổ để dâng hương hoa, tưởng nhớ anh linh 64 liệt sĩ đã hy sinh trên đảo Gạc Ma ngày 14/3/1988, thì bị một đám thanh niên quậy phá, gây sự, mắng mỏ, ghi hình, đe dọa… 

Đám thanh niên nam nữ ấy mặc áo đỏ, có in ngôi sao vàng ở phía trước và biểu trưng với quốc huy Việt Nam và dòng chữ “DLV”, “Đấu tranh chống luận điệu xuyên tạc”ở sau lưng. Chúng giăng cờ đỏ búa liềm ra cản đường người dân vào đặt hoa ở tượng đài. Trong khi những người dân đứng mặc niệm các liệt sĩ, lòng quặn đau, nước mắt rưng rưng, nhớ đến 64 chiến sĩ bám trụ trên đảo Gạc Ma, tuân lệnh trên, không được nổ súng, để bọn lính Trung cộng bao vây,xả đạn, đâm lê giết chết từng người và vứt xác xuống biển, thì đám DLV kia nhảy múa, ca hát “Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng”và cười cợt nhố nhăng! Bọn chúng là đám thanh niên béo tốt, phởn phơ, được học hành, là con cháu Lạc Hồng mà sao vô tình, bạc nghĩa, nhẫn tâm đến thế trước anh linh các bậc cha chú đã hy sinh vì Tổ quốc? Sao chúng có thể nhạo báng truyền thống yêu nước, tôn thờ các anh hùng liệt sĩ của dân tộc!? Những người cha mẹ nào ở Thủ đô đã sản sinh ra đám con cháu lạc loài như vậy, có đau lòng không?
(Ảnh trên internet)
Đau hơn nữa, khi Giám đốc Công an Hà Nội, nói đám thanh niên quậy phá đó là “tự phát” “không thuộc sự quản lý của Công an Hà Nội”(?); Phó Ban Tuyên giáo Thành ủy Hà Nội nói: “Dư luận viên của Hà Nội không hề xuống đường”(?). Như vậy là có một thế lực nào đó, có tổ chức, chỉ đạo đội lốt Đảng Cộng sản Việt Nam (mang cờ đỏ búa liềm) ngang nhiên giữa Hà Nội, nhảy múa, ca hát ăn mừng ngày Trung cộng chiếm đảo Gạc Ma, ngày chúng tàn sát 64 chiến sĩ Quân đội Nhân dân Việt Nam bảo vệ đảo và nhạo báng những người dân Việt yêu nước tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ bỏ mình vì đất nước. Đau đớn quá!

Nỗi đau thứ hai, giữa tiết xuân phân mát dịu, Hà Nội “đồng loạt ra quân”, “ào ào như sôi” triệt phá 6700 cây trưởng thành, tươi tốt để trồng cây mới, theo chủ trương của lãnh đạo. Lời kêu gọi “Mùa xuân là Tết trồng cây/ Làm cho đất nước càng ngày càng xuân”của Chủ tịch Hồ Chí Minhlại diễn ra thế này ư?
Chiều qua, con gái tôi đi làm về hớt hải nói, họ đã chặt cây cũ, trồng cây mới đến đường Nguyễn Chí Thanh, sắp đến đường Kim Mã trước cửa nhà mình rồi, bố ơi! Tôi bảo vô lý, sao có thể thế được? Hàng cây xà cừ ấy trồng đến nay 50 – 60 năm, cao sừng sừng, xanh tốt quanh năm, hai người ôm chưa hết gốc, sao lại dám phá?

– Cái gì người ta chả dám hả bố. Họ bảo cây trồng không hợp với thành phố, phải thay toàn loại cây mới…
Tôi nửa tin nửa ngờ, sáng nay chạy xe máy một vòng xem sao. Đúng là phố Quang Trung, đường Nguyễn Chí Thanh, đầu đường Kim Mã giáp Nguyễn Thái Học lô nhô trơ trụi, khẳng khiu toàn cây mới trồng. Những cây cổ thụ bị chặt phá, chỉ sau một đêm là hiện trường vụ “thảm sát” đã được dọn sạch!
(Những hàng cây xanh trên tuyến phố Kim Mã sẽ bị chặt hạ, thay thế – Ảnh: M.Hà)
Tâm trạng nặng nề, buồn đau, tôi không dám chạy xe nữa, quay về trước cửa nhà ngắm hàng cây sừng sững xanh tươi mởn mởn trước cửa nhà, bên hồ Thủ Lệ kia, gắn bó bao kỷ niệm với ba thế hệ gia đình mình, lẽ nào lại phải đồng loạt xóa đi vĩnh viễn!? Tôi đang bần thần, ngơ ngác thì ông bạn hàng xóm – đại tá, cựu chiến binh– hỏi:
– Đi đâu về mà còn đứng đây?
– Đi để mục sở thị, nó đốn cây cũ trồng cây mới thế nào! Kinh quá!…
– Mẹ chúng nó, B 52 Mỹ ném bom, bảo cho Hà Nội về thời đồ đá, mà khéo chỉ sát thương được vài trăm cây, thế mà chúng nó quyết định tàn sát 6700 cây một lúc! Hồi chiến tranh, lính pháo binh ngụy trang trận địa cũng phải xem cây nào tươi tốt, rậm rạp, mới chặt tỉa ít cành, chứ đố thằng nào dám đốn bỏ cả cây! Vậy mà bây giờ chúng nó dám làm như vậy!
–Tôi thực sự không hiểu đằng sau việc làm điên rồ này là cái gì?
– Chúng nó chặt hết gỗ trên rừng, nay chặt đến cây thành phố, chứ sao! Mà nghe nói do doanh nghiệp đầu tư dự án gì đó. Thử hỏi có thằng doanh nhân nào đầu tư dự án mà không vì lợi nhuận? Cây thuộc sở hữu toàn dân mà doanh nghiệp với chính quyền móc nối nhau, muốn làm gì thì làm, không thèm hỏi dân một câu!…

Trong lòng ngổn ngang những câu hỏi. Tôi lên mạng tìm thông tin để tự lý giải. Trời ơi! Tràn ngập tin tức, hình ảnh về việc Hà Nội triệt phá cây xanh…
Theo Phó Ban Tuyên giáo Thành ủy Phan Đăng Long, việc chặt cây để thay thế cây khác ở Hà Nội do cơ quan quản lý quyết định, không cần thiết phải hỏi ý kiến người dân”…“Bây giờ đang xây dựng thành phố văn minh hiện đại, muốn tạo ra đô thị văn minh hiện đại, trồng cây cũng theo quy hoạch”…(vietnamnet, cập nhật: 21:00 | 17/03/2015).

Thì ra là vậy. Hà Nội rất thích “quy hoạch”, “chuẩn hóa”. Nào là các công chức sẽ quy họach “toàn Tiến sĩ”, nào những người “thấp bé nhẹ cân, ngực lép” không được lái xe máy! Rồi “biển xe chẵn đi ngày chẵn, biển xe lẻ đi ngày lẻ”… Không bắt nạt được người thì bắt nạt cây. Những cây không đúng chủng loại “quy họach”, hoặc cong, vẹo… thì phải thay bằng cây “chuẩn” (!). Thế mà giữa Hà Nội có con đường mang tên Trường Chinh, quy hoạch thẳng băng, rồi thi công thành cong vẹo, được lãnh đạo TP giải thích là “đường cong mềm mại”!.Đúng là “miệng nhà quan có gang có thép”! Cây cũng như người, mỗi cá thể có cuộc sống, dáng hình, khuôn mặt, tính tình khác nhau…

 Nhưng theo “quy hoạch”, “chuẩn hóa” tất cả những cây mới trồng hình như cùng loại y như nhau? Có người bảo, cây này, khéo giống cây của Trung Quốc! Khi không có lòng tin, người ta có mọi nghi ngờ. Mà thật thì sao, vì có ai nói cho dân biết, cây mới trồng là loại cây gì, xuất xứ từ đâu, tại sao cây này lại hợp với Hà Nội? Cây này đã được thử nghiệm trồng ở Hà Nội bao giờ chưa? Tại sao lại chọn trồng lọai cây này, mà không phải là những loại cây tốt nhất từng sống ở Hà nội cả ngàn năm, trăm năm?…

Nhiều người đặt câu hỏi, để Hà Nội văn minh, hiện đại, tại sao lại bắt đầu từ những cái cây? Sao không quy hoạch, dẹp bỏ những căn nhà xây dựng sai quy hoạch, “siêu mỏng”, “siêu méo”, lô nhô, nham nhở khắp nơi? Sao không dẹp những biển quảng cáo lòe loẹt, lớn, bé treo vô tội vạ kia đi? 

Sao để hệ thống cột điện, dây dợ khủng khiếp thế kia? Sao không quy hoạch đường sá, vỉa hè, nơi đỗ xe, chỗ vui chơi, ăn nhậu, nhà vệ sinh, xử lý môi trường… cho văn minh, hiện đại? Sao không quy hoạch, bệnh viện, trường học đủ chỗ cho bệnh nhân và trẻ em?Và đến bao giờ hết “Phở chửi”, “Bún mắng”; bao giờ người Hà Nội thành những thị dân văn minh, hiện đại? Đến bao giờ Thủ đô thay những người lãnh đạo “cong, vẹo, thiểu năng” bằng những người được dân bầu trực tiếp, theo “chuẩn hóa”?…

Nguyễn Tuân ơi! Khi ông viết “Cây Hà Nội” ông đã yêu say đắm từng gốc cây, mỗi gốc cây chứa biết bao kỷ niệm; mỗi cây đều có tiểu sử, tính nết, cuộc sống như người… Ông có ngờ đâu hôm nay: “Vừa qua, Tòa soạn Báo Giáo dục Việt Nam có nhận được phản ánh từ một cựu quan chức về việc 8 cây muỗm có tuổi thọ gần 1.000 năm tuổi ở đền Voi Phục (Thụy Khuê, Tây Hồ, Hà Nội) bị bức tử, chết vì đói, khát và bị nhiễm độc thuốc mối” (Phong Nguyên, 16/03/15 07:45). 

Rồi6.700 cây khác bị thủ tiêu trong một đợt “ra quân”! Những câu ca đi cùng năm tháng: …“Phố Quang Trung, đường Nguyễn Du, những đêm hoa sữa thơm lừng”…; “Em ơi Hà Nội phố, ta còn em mùi hoàng lan, ta còn em mùi hoa sữa…” và “Hà Nội mùa thu, cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ”… chỉ còn trong hoài niệm thôi chăng? Đau quá!

“Họa vô đơn chí”, xuân này người dân Hà Nội cùng lúc chịu “hai nỗi đau mất mát”. Những dòng nước mắt tưởng niệm các liệt sĩ và những dòng nhựa cây bị chém cùng hòa chảy trên gương mặt Hà Nội, làm quặn đau bao trái tim những người dân lương thiện.
Hà Nội, ngày 19/3/2015
M. V. T.
Tác giả gửi BVN.



__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Bài học bầu cử Israel

Bài học bầu cử Israel

Ngô Nhân Dụng

Hồi 1975 mới sang Canada tị nạn, tôi có một anh bạn là công dân Israel sang Montréal học. Một bữa tôi tỏ ý khâm phục người Do Thái ở Israel biết đoàn kết với nhau, Luz bật cười: Cậu có biết câu tục ngữ này không? Cứ hai “thằng Do Thái” gặp nhau là có ba chính đảng hay không? Mỗi thằng lập một đảng, chống nhau, rồi hai thằng lập một liên minh chống những thằng khác! Bốn mươi năm sau, tôi vẫn nghiệm thấy lời Luz nói là đúng.

Theo tỷ lệ dân số, có lẽ Israel là quốc gia có nhiều đảng chính trị nhất thế giới (35 đảng với dân số dưới 6 triệu người). Câu chuyện chính trị xứ này đáng theo dõi, vì cho chúng ta thấy và hiểu được rất nhiều lắt léo trong “cuộc đấu dân chủ.” Ðiều đáng học ở các chính trị gia và người dân Israel là họ tôn trọng “luật chơi” và “giao đấu tận tình,” không ai nể nang ai hay sợ điều cấm kỵ nào cả!
Sân khấu chính trị ở nước Israel phức tạp vì quá nhiều đảng giành nhau lá phiếu, mà thủ tục bầu
cử theo lối tỷ lệ cho phép nhiều đảng cùng tồn tại. Vì các chính phủ đều chỉ thành hình nếu liên kết được nhiều đảng, những đảng nhỏ cũng có khả năng ép đảng lớn chiều theo mình. Bà Golda Meir, cựu thủ tướng Israel, có lần nói với cựu Tổng Thống Mỹ Richard Nixon rằng: “Ông làm tổng thống của 150 triệu người, còn tôi là thủ tướng của một nước với sáu triệu vị thủ tướng!”
Quốc Hội Israel (Knesset), được bầu trên toàn quốc, không chia ra bầu từng đơn vị như ở Mỹ. Trong Quốc Hội mãn nhiệm có 9 đảng chính trị chưa kể 25 đảng khác lần trước không đủ số phiếu để vào Quốc Hội, họ vẫn tiếp tục hoạt động tranh cử lần này. Dân không bầu cho từng cá nhân, mỗi đảng đưa ra một “danh sách ứng cử viên.” Tùy theo tỷ số phiếu bầu cho danh sách, một số người sẽ đắc cử, được chọn theo thứ tự trong danh sách. Ðể “hạn chế” số đảng quá nhỏ, luật bầu cử ấn định nếu chưa đủ 3.25% dân tín nhiệm thì không ai trong danh sách đắc cử, do đó mỗi đảng phải có tối thiểu bốn đại biểu. Trong cuộc bỏ phiếu hôm qua, 1,280 ứng cử viên nằm trong 25 “danh sách” tranh cử, trong đó có 6 danh sách tập họp từ hai đảng trở lên.

Ngày hôm qua dân Israel bỏ phiếu. Trước đó, dư luận cho thấy phe ông Netanyahu thua phe Herzog khoảng 4 ghế. Cho tới giờ chót, người ta biết “liên danh” Likud của ông Thủ Tướng Netanyahu và “liên danh” Lao Ðộng của ông Herzog sẽ chiếm số ghế ngang ngửa (27-27), hoặc chênh lệch nhau một ghế. Ðiều này cho thấy ông Netanyahu đã thành công trong chiến dịch đe dọa dân Israel về mối lo bom nguyên tử của Iran. Ông đã sang tận Quốc Hội Mỹ để nói về vấn đề này. Tuy ông Herzog cũng tuyên bố cùng một lập trường về Iran, nhưng ông Netanyahu được dân chú ý hơn, nhờ lá bài tranh cử ngay tại Quốc Hội Mỹ của ông ta. Trước ngày bỏ phiếu, ông Netanyahu lại tuyên bố sẽ không chấp nhận một nước Palestine độc lập, khác hẳn lập trường ôn hòa của ông Herzog, để hô hào những người thuộc cánh hữu đi bỏ phiếu cho đông. Tại Israel, “cánh tả” và “cánh hữu” được phân biệt trên nhiều yếu tố kinh tế xã hội, nhưng yếu tố quan trọng nhất là thái độ đối với người Palestine. Mâu thuẫn lớn nhất là thái độ đối với các vùng đất mà Israel đã chiếm của các nước Á Rập sau cuộc chiến tranh năm 1967. Phe tả chấp nhận trả lại phần lớn vùng đất này cho một nước Palestine ra đời (đổi đất lấy hòa bình). Phe hữu chống lại, họ chủ trương đưa thêm người Israel gốc Do Thái tới định cư ở các vùng đất đang chiếm đóng, để lập một hàng rào an toàn. Có người còn coi đó là một bổn phận tôn giáo, vì Thượng Ðế đã trao cả vùng “Ðất hứa” này cho dân tộc Israel.

Các chính phủ trước đây ở Israel đã đồng ý với giải pháp có hai quốc gia độc lập, Israel và Palestine sống chung trên mảnh đất chật hẹp này, điều mà các nước khác, từ Mỹ đến Châu Âu đều coi như con đường duy nhất để bảo đảm hòa bình ở Trung Ðông. Năm nay, Netanyahu đã chống lại giải pháp hai quốc gia, dù năm 2009 chính ông đã ủng hộ. Ðây có thể là lá bài chót của ông để đắc cử lần nữa, và sẽ thành vị thủ tướng cầm quyền lâu nhất trong gần 70 năm từ khi Israel lập quốc.

Cả Quốc Hội có 120 ghế, người nào được các đảng khác ủng hộ để đạt ít nhất 61 đại biểu mới thành thủ tướng, cho nên đảng chiếm nhiều ghế nhất trong Quốc Hội cũng không chắc sẽ lập chính phủ. Trước ngày bỏ phiếu, nhiều người tiên đoán dù liên danh của ông Netanyahu và đảng Likud thua phiếu, ông ta vẫn hy vọng ngồi ghế thủ tướng vì có thể liên minh với nhiều đảng nhỏ khác để gom số đại biểu nhiều hơn ôn Herzog. Trong Quốc Hội sắp tới sẽ có đại biểu thuộc 11 đảng, hơn Quốc Hội trước 2 đảng, khiến cho việc tập hợp các đảng thành một liên minh rắc rối hơn.

Một lý do khiến dân Israel chia ra nhiều đảng chính trị là họ trở về miền đất này từ khắp thế giới, họ đã sống dưới ảnh hưởng của nhiều nền văn hóa và chế độ chính trị rất khác nhau. Những người từ Châu Âu trở về lập quốc có lối suy nghĩ khác những người từ các nước Bắc Phi. Di dân Do Thái từ Nga về Israel sống lối khác người Do Thái gốc Châu Âu, lại càng khác những người Do Thái đã sống nhiều thế hệ trong các nước Á Rập. Ngay việc hành trì tôn giáo của người Do Thái cũng khác nhau vì họ sống hàng ngàn năm ở các xứ khác nhau, người rất bảo thủ, người muốn cải tiến. Số người không muốn tôn giáo can thiệp vào chính trị đông hơn, những họ lại khác nhau về tư tưởng chính trị! Ðó là chưa kể còn lý do chủng tộc, 20% các cử tri không thuộc gốc Do Thái.

Trong nước Israel với hơn 6 triệu dân có 1.6 triệu người Á Rập. Khi nước Israel thành lập năm 1947, hàng triệu người Á Rập đã sống ở đó hàng ngàn năm phải chạy đi nơi khác tị nạn. Những người Á Rập không bỏ chạy và con cháu họ trở thành công dân Israel. Hiện nay trong số 5,9 cử tri đi bầu có gần một triệu gốc Á Rập, chiếm 15%.

Trước đây, các công dân Israel gốc Á Rập đã từng tranh cử nhưng không chiếm được nhiều ghế đại biểu, vì họ chia rẽ về tư tưởng và ý thức hệ. Có những người theo chủ nghĩa xã hội, cộng sản, cho tới những người theo chủ trương Hồi Giáo cực đoan. Họ không thể lập ra những đảng và danh sách tranh cử đủ thu hút được nhiều phiếu, cho nên số đại biểu gốc Á Rập quá nhỏ so với tỷ số 15% trong dân số. Giới hạn phải đạt 3.25% số phiếu mới có đại biểu trong Knesset cũng là một thủ đoạn của phe cực hữu để ngăn cản bớt số đại biểu gốc Á Rập. Khi các ứng cử viên gốc Á Rập nhiều tham vọng, tin rằng mình sẽ đắc cử nếu lập đảng riêng, không chịu đứng chung một danh sách vì không muốn xếp hàng sau người khác, thì họ chia số phiếu của cử tri. Nếu không hội đủ 3.25% số phiếu thì cả danh sách đều thất cử, khiến số đại biểu gốc Á Rập rất thấp!

Năm nay, các công dân Israel gốc Á Rập cũng thay đổi. Họ biết muốn bảo vệ quyền lợi chung của mình thì phải đoàn kết lại, không tranh giành phiếu với nhau nữa. Người đã thành công trong chiến dịch thúc đẩy dân Á Rập đoàn kết là Ayman Odeh, một luật sư 41 tuổi có tài hùng biện. Ðây là lần đầu tiên các ứng cử viên gốc Á Rập đứng chung trong một “Danh sách tập hợp” cùng tranh cử, người nọ phải chấp nhận đứng sau hay đứng trước người kia. Cho nên năm nay hy vọng sẽ có 13 đến 15 đại biểu Knesset gốc Á Rập. Họ có thể trở thành khối đại biểu đông thứ ba sau hai phe Herzog và Natanyahu. Trước ngày bỏ phiếu ông Netanyahu dùng mối lo lắng này để kêu gọi các cử tri khuynh hữu đi bầu cho đông, lấy lý do là trong kỳ bầu cử này dân Á Rập ở Israel sẽ đi bỏ phiếu nhiều hơn trước. Ông Ayman Odeh đã tuyên bố trước sẽ không tham gia bất cứ chính phủ của phe nào; nhưng lời hứa này có thể thay đổi nếu ông thấy ủng hộ cho ông Herzog có thể giúp ông ta đủ 61 ghế đại biểu để lên làm thủ tướng!

Ðảng Likud của ông Netanyahu được coi là “trung-hữu” còn Liên minh Zionist của ông Herzog được coi là “trung-tả.” Có nhiều đảng nhỏ thuộc cánh hữu hơn cánh tả; nếu tập hợp lại Netanyahu có thể đạt được 42 đại biểu, còn ông Herzog chỉ hy vọng gom lại những đảng “cánh tả” cho được 30 ghế. Những đảng thuộc “cánh trung” có thể ngà bên này hay bên kia. Ðảng Kulanu vốn từ đảng Likud tách ra có thể thắng 8, 9 ghế, dễ họp lại với Natanyahu, đưa con số lên 51 ghế. Ðảng Yesh Atid có thể thắng 12, 13 ghế, nghiêng về phía ông Herzog, tăng số ghế lên 43. Như vậy chưa ông nào có thể làm thủ tướng.

Các đảng có khuynh hướng đề cao tôn giáo (đạo Do Thái), đã từng đóng vai trò “đứng giữa thủ lợi” khi nghiêng về một phe nào để cán cân thay đổi, giúp một đảng lên lập chính phủ với điều kiện chính phủ mới phải bảo đảm các quyền lợi tôn giáo, như việc trợ cấp cho các trường của giáo hội, và bảo vệ các luật lệ về hôn nhân, về gia đình cho phù hợp với Do Thái giáo; họ cũng có thể đòi được dành một số ghế bộ trưởng. Các ứng cử viên muốn làm thủ tướng có thể chấp nhận dễ dàng các điều kiện đó.

Hai đảng dựa trên tôn giáo có hy vọng chiếm được 13, 14 ghế đại biểu trong cuộc bàu cử này. Nếu họ ngả sang ông Natanyahu thì ông sẽ đạt được trên 61 đại biểu, còn ngả sang ông Herzog thì cũng chỉ tăng số đại biểu ủng hộ vẫn chỉ lên tới 56 thôi. Chỉ trong trường hợp một trong hai đảng tôn giáo lại cùng với khối đại biểu Á Rập ủng hộ ông Herzog, ông ta có thể đạt được con số trên 60; nếu không thì ông Natanyahu nhiều hy vọng sẽ tiếp tục làm thủ tướng Israel!

Nhiều người sẽ hỏi: Một quốc gia chia rẽ về chính trị như vậy làm sao sống được?
Nhưng trong gần 70 năm qua, nước Israel vẫn đương đầu được với hơn 200 người Á Rập thù địch ở chung quanh; nay lại đang lo nước Iran bành trướng thế lực khắp trong vùng, với những nhóm nổi dậy cùng theo phái Shi A trong Hồi Giáo.

Israel vẫn sống, vẫn ngày càng mạnh hơn. Vì dù chia rẽ, đối nghịch nhau về chính trị, họ vẫn đoàn kết khi cần đối phó với ngoại bang, không đoàn kết những trước những nước thù địch mà cả khi đối diện với một nước đồng minh, như nước Mỹ. Quan trọng nhất, họ đoàn kết với nhau trong “luật chơi dân chủ.” Chế độ Dân Chủ chỉ là tập hợp của những “luật giao đấu chính trị.” Những người tham dự phải tôn trọng luật chơi. Xong trận đấu bàu cử, những người thua chấp nhận “thua keo này,” rồi chờ ngày “bày keo khác.” Vì thế họ vẫn giao đấu tận tình, mà vẫn đoàn kết với nhau bảo vệ quyền lợi quốc gia.

Những nước theo chế độ độc đảng, độc tài lại dễ gây chia rẽ, làm suy yếu dân tộc. Nhất là khi đảng nắm độc quyền cai trị chịu lệ thuộc ngoại bang. Ðây là một điều người Việt Nam nên học người Do Thái ở Israel.



30 April 75: Vietnam's Day of Infamy


From: Tuan Hoang <
Date: 2015-03-19 15:18 GMT-04:00
Subject: 30 April 75: Vietnam's Day of Infamy


Cộng Đồng Mạng ()

30 April 75: Vietnam's Day of Infamy

Hữu Nguyên ()



​Trong ngôn ngữ Việt Nam, hai chữ Quốc Hận có một ý nghĩa vô cùng sâu xa và gợi tưởng mãnh liệt, nhắc nhở tất cả những Việt yêu nước nhớ lại những biến cố vô cùng khủng khiếp, gây ra không biết bao nhiêu tang thương đau đớn, chết chóc chia lìa... cho cả một dân tộc. Lịch sử Việt Nam thời hiện đại có hai ngày được người Việt yêu nước công nhận là ngày Quốc Hận: Ngày 20.7.1954, khi Hiệp Định Geneva chia đôi đất nước; và Ngày 30.4.1975, khi VC cưỡng chiếm Miền Nam.

Kinh hoàng và sợ hãi trước ý nghĩa của
Ngày Quốc Hận trong tâm thức người Việt yêu nước hôm nay và mãi mãi trong mai hậu, nên VC, thủ phạm tạo ra hai Ngày Quốc Hận, đã tìm đủ mọi cách chậy tội bằng cách xoá bỏ Ngày Quốc Hận. Nhưng sau 1954, phần vì bận rộn theo đuổi cuộc chiến tranh xâm lăng Miền Nam, phần Miền Nam là một quốc gia kiên cường chống CS, nên Vc đã không thể thực hiện được âm mưu này. Vì vậy, suốt 20 năm thời Việt Nam Cộng Hoà cũng như 40 năm sau 1975, ai ai cũng mặc nhiên công nhận ngày 20.7 là Ngày Quốc Hận của cả nước.
Không một ai hô hào gọi tháng 7 là Tháng 7 Xanh; hay ngày 20.7 là Ngày Tự Do, Ngày Nhân Quyền, Ngày Hành Trình Đi Tìm Tự Do, hay "ngày đau thương của riêng hai triệu người Việt di cư từ Bắc vô Nam".

Sau 1975, trong những thập niên đầu, bị sa lầy trong cuộc chiến xâm lăng Campuchia và kinh hoàng khi thấy một loạt các quốc gia CS bị sụp đổ, VC đã không thể thực hiện âm mưu xoá bỏ
Ngày Quốc Hận 30.4 tại hải ngoại. Nhưng những thập niên gần đây, cùng với sự gia tăng thâm nhập của VC vào cộng đồng người Việt hải ngoại, bỗng nhiên có một vài cá nhân, tổ chức vì ảo tưởng được chia chác quyền lực với VC, đã thi nhau hô hào thay thế Tháng Tư Đen bằng Tháng Tư Xanh, Ngày Quốc Hận 30.4 bằng Ngày Tự Do, Ngày Nhân Quyền, Ngày Hành Trình Đi Tìm Tự Do, thậm chí có người còn ngây ngô gọi ngày đó là "ngày đau thương của riêng người Miền Nam".

Lai lịch bất minh cùng những việc làm bất xứng của những cá nhân và tổ chức đó trong quá khứ và hiện tại, đã khiến người Việt yêu nước nghi ngờ cho rằng, tất cả những toan tính của họ đều nhằm âm mưu giúp VC XOÁ BỎ
NGÀY QUỐC HẬN 30.4. Kết quả, những cuộc tranh luận bảo vệ Ngày Quốc Hận luôn luôn diễn ra sôi nổi trong cộng đồng và qua truyền thông. Trong những cuộc tranh luận đó, nhiều người muốn đi tìm một chữ tiếng Anh tương đương chữ Quốc Hận. Vì vậy, chúng tôi mạo muội đưa ra một đề nghị, với hy vọng được các vị thức giả, khoa bảng trong cộng đồng quan tâm và góp ý.

Qua tìm hiểu, chúng tôi nghĩ chữ
Quốc Hận trong tiếng Việt (source term) có thể không có chữ tương đương (non-equivalence) trong tiếng Anh (target term) nên không thể dịch thẳng (Untranslatability in Translation). Điều này có hai hướng giải quyết. Một, dịch bằng cách chọn những chữ kém tương đương trong tiếng Anh (như: Day of Infamy, Mourning Day, Day of Torment, Day of Wrath, Resentment Day, Remembrance Day, Day of Terror...). Hai, dịch bằng cách chọn những chữ đánh dấu ngày tang thương, khủng khiếp nhất trong lịch sử các quốc gia nói tiếng Anh, điển hình là Hoa Kỳ.

​Kết hợp hai hướng trên, chúng tôi đề nghị dịch chữ
Quốc Hận 30.4 sang tiếng Anh là "30 April 75: Vietnam's Day of Infamy" hoặc ngắn gọn "30 April 75: Day of Infamy". Có mấy lý do như sau.

Thứ nhất, chữ
infamy là một danh từ chỉ sự xấu xa, phản bội, tội ác mọi rợ khủng khiếp... đáng để mọi người nguyền rủa, lên án.
Thứ hai, chữ infamy đi kèm với 30 April 75, có giá trị gợi tưởng mãnh liệt, khiến người nghe nhớ ngay tới tội ác và sự lật lọng tráo trở của VC, cùng những hậu quả bi thảm mà dân tộc Việt Nam phải gánh chịu trong những thập niên sau đó.
Thứ ba, chữ infamy đã được chính Tổng Thống Franklin Roosevelt sử dụng để chỉ ngày 7.12.1941, ngày tang thương, đáng ghi nhớ nhất trong lịch sử Hoa Kỳ: Nhật Bản tấn công Trân Châu Cảng, "a date which will live infamy"! Ngay hôm sau, Tổng Thống Mỹ đọc bài diễn văn, được mệnh danh "Day of Infamy Speech", để không đầy một giờ sau, lưỡng viện Quốc Hội Hoa Kỳ đồng thuận thông qua bản tuyên cáo tuyên chiến với Nhật, và Hoa Kỳ chính thức tham chiến Đệ Nhị Thế Chiến.

Căn cứ vào những sử liệu được lưu trữ, nguyên văn câu mở đầu của bài diễn văn, "Yesterday, December 7, 1941 -
a date which will live in world history - the United States of America was suddenly and deliberately attacked by naval and air forces of the Empire of Japan", đã được Tổng Thống Roosevelt đích thân thay thế chữ "world history" bằng chữ "infamy".


​Chính vì chữ
infamy có giá trị gợi tưởng mãnh liệt trong lịch sử Hoa Kỳ, nên CNN cũng đã gọi ngày quân khủng bố tấn công WTC 9.11.2001 là "A 21st Century Day of Infamy".

Chúng tôi cũng nghĩ
Quốc Hận 30.4 có thể dịch giản lược thành "30 April 75: Day of Infamy". Vì chỉ mấy chữ "30 April 75" cũng đủ sức gợi tưởng mãnh liệt để mọi người hiểu đó là ngày tang thương của dân tộc Việt Nam. Nhưng để rõ nghĩa hơn và có giá trị cụ thể đối với những thế hệ trẻ trong mai hậu, thì dịch là "30 April 75: Vietnam's Day of Infamy" vẫn đúng hơn.

Hữu Nguyên




__._,_.___

Posted by: <vneagle_11@yahoo.com

Featured Post

Bản Tin Cuối Ngày-19/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link