Ảnh do Bộ Ngoại giao Mỹ cung cấp cho thấy sự hiện diện của lính
Nga tại Ukraina.State Department
Tổng thống Nga Vladimir Putin mới đây đã trao tặng cho một vài đơn
vị quân đội một danh hiệu cực kỳ cao quý mà trong thời Đệ nhị Thế chiến, chỉ dùng
để ban thưởng cho những đơn vị được cho là anh hùng. Quyết định này đã làm dấy
trở lại câu hỏi là phải chăng đó là những đơn vị đã tham chiến tại Ukraina,
điều mà Mátxcơva luôn phủ nhận. Và nếu đúng là như vậy, thì rõ ràng là ông
Putin đã giấu đầu, nhưng lại để lòi đuôi.
Trong một bản tin đề ngày 27/03/2015, hãng tin Pháp AFP ghi nhận
là trong tuần này, Tổng thống Nga đã ban danh hiệu « Vệ binh » cho hai lữ đoàn
kỵ binh không vận và một trung đoàn thông tin. Dưới thời Stalin, danh hiệu « Vệ
binh » đã được trao cho những đơn vị Hồng quân Liên Xô đặc biệt dũng cảm trong
việc ngăn chặn bước tiến của Đức quốc xã vào năm 1941.
Đối với giới quan sát, Bộ Quốc phòng Nga vẫn luôn khẳng định rằng
danh hiệu « Vệ binh » này không được trao cho các đơn vị quân sự « trong thời bình
», do đó việc trao tặng danh hiệu đó vào lúc này có thể là một sự thừa nhận
ngầm rằng quân đội Nga đã chiến đấu ở miền Đông Ukraina.
Theo sắc lệnh của ông Putin, các lữ đoàn không kỵ 11 và 83 cùng
với trung đoàn thông tin 38 được vinh danh vì chủ nghĩa anh hùng tập thể và
lòng dũng cảm đã thể hiện « trong cuộc chiến bảo vệ Tổ quốc và
lợi ích đất nước ».
Các từ ngữ được sử dụng để vinh danh các đơn vị
nói trên khá lạ lùng, vì lẽ trên nguyên tắc, theo quan điểm chính thức, nước
Nga hiện không can dự vào bất kỳ một cuộc xung đột quân sự nào.
Khi bị chất vấn, ông Dmitry Peskov phát ngôn viên Tổng thống Putin
đã phủ nhận mọi liên hệ giữa danh hiệu được trao với việc lính Nga tham chiến
tại Ukraina, và cho rằng danh hiệu đó có thể liên quan đến các nhiệm vụ trước
đó. Trả lời hãng tin Pháp AFP, ông Peskov giải thích rằng các đơn vị được khen
thưởng đã tham gia vào các hoạt động khác nhau từ thời Xô viết, và có đơn vị đã
từng phục vụ ở vùng Kafkaz bất ổn.
Về phần mình, Bộ Quốc phòng Nga từ chối bình luận, nhưng chuyên
gia quân sự nổi tiếng về Nga là Igor Sutyagin khẳng định rằng ba đơn vị được
vinh danh đã tham chiến ở miền đông Ukraina, và danh hiệu cao quý đó đã được
trao tặng để cổ vũ tinh thần cho lực lượng không kỵ của Nga.
Theo chuyên gia nghiên
cứu tại Viện Nghiên cứu RUSI của Anh này, từng làm gián điệp tại Nga, thì hai
lữ đoàn không kỵ được vinh danh đều đã chiến đấu tại Ukraina, và cả hai đều đã
bị tổn thất, thậm chí tổn thất nặng nề.
Trong một báo cáo gần đây dựa trên những gì mà ông gọi là " nguồn mở ", chuyên
gia Sutyagin khẳng định rằng các lữ đoàn 11, đồn trú ở thành phố Ulan-Ude vùng
Siberia, là một trong những đơn vị Nga thường xuyên chiến đấu ở Ukraina vào
tháng Hai. Còn trả lời AFP qua email, ông Sutyagin cho biết là Lữ đoàn 83, đặt
căn cứ tại thị trấn Ussuriisk gần Vladivostok, thì đã qua tham chiến ở Ukraina
« trước tháng Hai một chút
».
Theo nhà phân tích chính trị độc lập Alexander Konovalov, khi vinh
danh các đơn vị nói trên, ông Putin có lẽ muốn duy trì uy tín của mình trong
quân đội, cho dù việc này có thể tiết lộ sự kiện đó là số lính Nga đang tham chiến
tại Ukraina.
Ngay cả Igor Korotchenko, một nhà báo cực kỳ ủng hộ ông Putin,
biên tập viên của một tạp chí quốc phòng luôn phủ nhận việc lính Nga chiến đấu
tại Ukraina, cũng phải cho rằng danh hiệu Vệ binh là một sự thừa nhận đóng góp
của các đơn vị và : « Điều
đó có nghĩa là họ đã thực thụ thi hành nhiệm vụ ».
Phong trào dân chủ và xã hội dân
chủ ở Việt Nam đang 'trưởng thành' từng ngày qua các diễn biến, theo tác giả.
Những ngày này, dư luận cả nước đang hướng sự
chú ý về hai vụ việc chấn động tàn phá môi trường.
Ở Hà Nội là việc nhà cầm quyền chặt hàng loạt
các cây cổ thụ, còn ở Đồng Nai là việc sông Đồng Nai bị lấp để phục vụ cho một
dự án bất động sản.
Tác hại của những dự án này đã được các chuyên
gia chỉ rõ trong nhiều bài báo.
Ở đây, tôi chỉ muốn nói đến khía cạnh pháp
luật.
Cụ thể hơn là nói tới các nguyên tắc căn bản
nhất của một xã hội thượng tôn pháp luật, dân chủ và công bằng, vốn đã bị vi
phạm nghiêm trọng qua hai sự việc trên như thế nào.
Luật quan, luật dân
Đầu tiên và quan trọng nhất,
khi những người có quyền muốn những người còn lại tuân thủ luật pháp, chính bản
thân họ cũng phải tuân thủ luật pháp. Đối với việc chặt cây ở Hà Nội, các
chuyên gia đã chỉ rõ chính quyền đã vi phạm nghị định 64/2010, luật Bảo vệ môi
trường, luật Thủ đô. Còn đối với vụ lấp sông Đồng Nai, chính quyền đã vi phạm
luật Tài nguyên nước và luật Bảo vệ môi trường. Thử hỏi, khi luật pháp ‘nghiêm’
không được áp dụng cho quan chức mà chỉ áp dụng cho dân thì sẽ còn ai tôn trọng
luật pháp ‘nghiêm minh’ ấy nữa?
Qua cả hai vụ việc, nhà cầm quyền đều lừa dối
người dân, tự cho rằng đã rất minh bạch dự án, đã tham khảo ý kiến người dân và
đều được người dân đồng tình, nhưng sự thật, như chính báo chí trong nước đã
chỉ ra, là hoàn toàn ngược lại.
Một xã hội công bằng phải dựa trên luật pháp
chuẩn mực. Luật pháp làm ra phải được áp dụng như nhau cho tất cả mọi người,
không ai được ngoại lệ và không ai được đứng trên luật pháp. Không thể đối xử
với quan chức khác với dân thường. Nếu quan chức tự tung tự tác, muốn làm gì
thì làm mà không sợ sự chế tài của pháp luật thì đất nước chẳng sớm thì muộn sẽ
rơi vào cảnh hỗn loạn, vì “thượng bất chính, hạ tắc loạn”.
Thứ hai, người dân - những người được yêu cầu
tuân theo luật pháp, tuân theo quyền lực chính trị, phải có tiếng nói. Nếu họ
lên tiếng thì họ sẽ được chính quyền lắng nghe một cách tôn trọng. Ở vụ chặt
cây tại Hà Nội, ông Phan Đăng Long, Phó trưởng Ban tuyên giáo Thành ủy Hà Nội
đã thẳng thừng là ‘không phải hỏi’ ý kiến dân gì cả.
Dự án lấp sông Đồng Nai để phục
vụ 'phát triển địa ốc', 'đô thị' đang thu hút sự chú ý của dư luận trong nước.
Còn ông Nguyễn Quốc Hùng, phó chủ tịch UBND
thành phố Hà Nội lại không thèm trả lời 21 câu hỏi của phóng viên báo chí trong
một cuộc họp báo một chiều, độc thoại của ông và diễn ra chỉ vỏn vẹn chừng mười
phút.
Sự việc lấp sông ở Đồng Nai còn kịch tính hơn
khi phóng viên báo Thanh Niên xin lên sân thượng nhà những người dân ở gần hiện
trường để chụp ảnh nhưng đều bị từ chối với lý do “Tôi sợ”. Thậm chí phóng viên
còn bị người lạ theo dõi. Tại sao người dân lại sợ hãi khi các phóng viên muốn
sự thật được phơi bày? Làm sao có thể có tiếng nói khi ngay cả việc được biết
sự thật cũng không thể được?
Từ đó ta thấy, xã hội Việt Nam hiện tại có hai
giai cấp. Giai cấp thống trị là các đảng viên cộng sản có chức quyền không do
dân bầu, đứng trên luật pháp. Và giai cấp bị trị là tất cả những người còn lại
chịu sự chi phối của một thứ luật pháp bất công. Điều này cũng phù hợp với chủ
nghĩa Mác - Lênin với quan niệm nhà nước và luật pháp là công cụ đàn áp của
giai cấp thống trị.
Cộng hòa chính danh
Để xảy ra hai sự việc trên,
cũng như dự án bô-xít Tây Nguyên, đều là do sự vắng bóng hoàn toàn ở Việt Nam
của các quy chế của một nhà nước pháp quyền, dân chủ, cộng hòa chính danh.
Trong đó hai yếu tố quan trọng nhất là dân
không có quyền bầu ra đảng cầm quyền lãnh đạo theo chọn lựa của họ, do đó đây
là nhà nước cộng hòa mạo danh.
Và thứ hai là luật pháp không chuẩn mực, được
làm ra để phục vụ lợi ích của một đảng, không có hệ thống tư pháp độc lập, từ
đó gây ra bất công xã hội.
Những lãnh đạo của đảng cộng sản Việt Nam phải
chịu trách nhiệm cao nhất vì họ nhận là họ có quyền lãnh đạo “trực tiếp, tuyệt
đối, và toàn diện” mọi mặt đời sống xã hội.
Họ không thể đổ thừa là cấp dưới làm sai và
chỉ tạm đình chỉ công tác của một vài cán bộ cấp sở, phòng.
Ở các nước dân chủ, chỉ cần một vụ việc như
vậy là đã có thể khiến đảng cầm quyền phải ra đi, nhường lại quyền lãnh đạo cho
đảng thắng cử.
Những bộ luật để người dân thực hiện quyền làm
chủ của mình đều bị nhà cầm quyền trì hoãn hoặc bóp méo, như các bộ luật về
quyền tự do biểu tình, tự do lập hội, tự do báo chí…
Thiếu vắng hành lang pháp lý để tự tập hợp
lại, bảo vệ quyền lợi chính đáng của mình, để sửa đổi những bộ luật sai trái,
để “biết”, “bàn”, “làm”, “kiểm tra”, những người dũng cảm lên tiếng phản đối
những hành vi sai trái của nhà cầm quyền rất dễ gặp rủi ro như bị sách nhiễu,
đàn áp, bắt giữ trái phép.
Lựa chọn cho Đảng
Khách nước ngoài tham gia tuần hành bảo vệ cây xanh của người dân Việt
Nam ở Hồ Thiền Quang, Hà Nội hôm 22/3/2015.
Dẫu còn đầy khó khăn như vậy, người dân Việt
Nam đã không còn chấp nhận chịu đựng nữa mà bắt đầu phản kháng, không còn ở
phạm vi cá nhân đơn lẻ mà đã bắt đầu đứng lại cùng nhau, lên tiếng cùng nhau để
bảo vệ quyền lợi chính đáng của mình.
Hãy nhìn những tấm ảnh người dân cùng nhau
xuống đường biểu tình để bảo vệ cây xanh; nhìn trên cả mạng xã hội và báo chí
chính thống cũng phản ứng quyết liệt với chuyện chính quyền Hà Nội chặt cây,
chính quyền Đồng Nai lấp sông, với những quan chức khinh thường dân.
Nhìn vào việc người dân tự thành lập các tổ
chức xã hội dân sự, không chỉ mang tính xã hội mà cả tính chính trị, ta có thể
thấy việc chuyển đổi sang một xã hội dân chủ, công bằng đã bước sang một giai
đoạn mới.
Nếu nhà cầm quyền chọn cách
đàn áp sự phản kháng của người dân, cuối cùng họ sẽ tạo ra những con người dũng
cảm đấu tranh chống bất công.
Nếu nhà cầm quyền chọn cách bưng bít thông
tin, lừa dối dư luận, cuối cùng họ lại đánh mất niềm tin của người dân - cốt
lõi cho sự tồn tại của bất kỳ chế độ nào.
Nếu nhà cầm quyền chọn tiếp tục tước đoạt quyền
làm chủ của người dân, cuối cùng họ đã buộc người dân phải đứng lên thực hiện
quyền làm chủ của mình, bầu ra đảng lãnh đạo mới.
Và nếu những người lãnh đạo đảng cộng sản hiểu
và thấm thía câu ca dao từ cổ xưa truyền lại "Bao giờ giặc nổi can qua,
con vua thất thế lại ra quét chùa” như là lời tổng kết của dân gian với các
triều đại đến rồi đi trên đất nước này thì họ sẽ hành động khác.
Và hãy bắt đầu bằng việc trả lại quyền làm chủ
cho người dân qua nhà nước cộng hòa chính danh, và tạo dựng xã hội công bằng
qua luật pháp chuẩn mực.
Bài viết thể hiện quan điểm riêng và lối hành văn của tác giả,
một nhà vận động cho nhân quyền, dân chủ hóa và cựu tù nhân chính trị ở Việt
Nam.
“HỎI
DÂN” MỚI LÀ CHUYỆN LẠ!!! "Chặt cây xanh
Hà Nội không phải hỏi dân..."
Phó ban Tuyên giáo Thành ủy Hà Nội Phan Đăng
Long (Ảnh: Thanhtra)
Cái báo “Giáo Dục”, một tờ báo “lề phải” của Việt Gian Cộng Sản, sao lại có thể dở hơi
đến mức dám nói đến những câu phát biểu của “Phó
ban tuyên giáo của Thành uỷ Hà Nội”, là Phan Đăng Long,
về 6 câu nói mà cách hành văn làm như Phan Đăng Longlà một thằng “Chí Phèo” theo kiểu Việt
Gian Cộng Sản(chứ
không phải là nhân vật trong chuyện của Nam Cao).
Trong
vụ chặt cây xanh ở Hà Nội, Chí Phèo Phan Đăng Longđã nói một câu đâu có gì là lạ. Nhất
là với cái chức vụ của hắn.
Mọi
người đừng quên rằng “Ban
Tuyên Giáo Trung Ương” đã phát động và vẫn tiếp tục chỉ đạo
việc học tập mọi phương diện về thằng đại tội đồ Hồ Chí Minh.
Thằng đó mới là một thằng nói láo loại “cực siêu”. Một thằng lưu manh,
lừa đảo và chưa bao giờ nó dạy cho cái đảng việt gian của nó là phải tôn
trọng người dân. Nếu chỉ nhìn vào những bài viết của nó mà quên rằng Việt Gian Cộng Sảnnó
nói cái gì thì phải hiểu ngược lại. Chẳng lẽ đã hơn nửa thế kỷ sống
trong bàn tay của Việt Gian Cộng Sản
mà lại không thấy được điều đó sao?
Khi
chúng gọi người dân là “CHỦ”,
thì thực tế đố ai tìm ra được một trường hợp nào người dân thực sự "LÀM CHỦ"!
Còn
nó nói “cán bộ, đảng
viên” là “đầy
tớ của dân” thì hãy tự tìm hiểu xem, từ thời thằng đại
tội đồ Hồ Chí Minhcho
đến ngày nay có thấy một thằng cán bộ tép riu nào mà nó lại là “đầy tớ của dân” không?
Cho
nên thằng Chí Phèo Phan Đăng Longnày làm công tác “tuyên giáo”, nghĩa là nó
phải là một thằng HỌC THUỘC LÒNG NHỮNG GÌ MÀ
THẰNG ĐẠI TỘI ĐỒ HỒ CHÍ MINH ĐÃ DẠY BẢO,nay tuy đã ở dưới 18 tầng địa ngục, nhưng
những lời nó nói, những bài nó viết đều được in thành “Tuyển Tập Hồ Chí Minh”,
hằng bao nhiêu quyển dầy cộm! Vì thế, yêu cầu nó nói ngược lại chẳng khác gì
bảo nó hãy xin ra khỏi đảng việt gian!?
Bây
giời chúng ta thử nhắc lại câu nói của thằng Chí Phèo Phan Đăng Longvề việc nhân dân Hà Nội thắc mắc vụ huỷ hoại
cây xanh. Thì tên Chí Phèo Phan Đăng Longđã nói nguyên văn như sau:
Trích:“Không
phải hỏi gì cả, đấy là trách nhiệm của cơ quan quản lý, của chính quyền.Một cái cây chặt đi cũng phải hỏi dân trong khi còn rất
nhiều việc khác. Cái gì cũng phải hỏi ý kiến hay sao? Bây giờ chỉ có chuyện
trồng cây mà phải hỏi ý kiến dân! Tôi hỏi thế đất nước bây giờ động đến cái
gì đi hỏi dân thì bầu ra chính quyền làm gì... Cái gì phải hỏi dân thì đều có
quy định.
Cảm nhận của
người dân rất có thể có ý kiến đúng sai. Chuyện mục đích rất rõ ràng, minh bạch rồi, người ta
tuyên bố đang xây dựng đô thị có những cái phải hy sinh như thế.
Thành phố đã
công khai, minh bạch chuyện đó. Còn anh không đồng tình với chuyện đó
thì anh cũng chỉ là một người dân thôi. Còn biết bao
nhiêu người dân đồng tình thì sao” (hết
trích).
NHẬN
XÉT 1: Câu
nói trên của thằng Chí Phèo Phan Đăng Long
đã vô hình chung lật mặt 2 thằng khốn nạn đại việt gian là Phạm Quang Nghị và Nguyễn
Thế Thảo,khi chúng nói
rằng "EM CHÃ,
EM CHÃ" chúng em không biết gì. Rành rành thằng Chí Phèo Phan Đăng Longđã
nói đấy thôi!!! Nó nói: “thành phố đã công khai, minh
bạch chuyện đó”(sic),
như thế chứng tỏ 2 thằng khốn nạn Phạm Quang Nghị và Nguyễn
Thế Thảolà chúng biết
hẳn hoi và chúng được coi là đã “công khai, minh bạch chuyện
đó” (sic).
NHẬN
XÉT 2: Bây
giờ hai thằng khốn nạn Phạm Quang Nghị và Nguyễn
Thế Thảolại bày trò
học theo Tàu, quan thày của chúng là áp dụng cái trò ma mãnh quỷ quyệt của
Tào Tháo trong truyện Tam Quốc của Tàu Chệt. Đó là vì thiếu lương thực
cho nên quân có thể bị đói ăn, Tào Tháo đã gọi viên quan coi lương căn dặn,
hãy cưa nhỏ thùng phát lương thực. Tên quan coi lương răm rắp
tuân hành đúng như Tào Tháo căn dặn. Và, vì thùng nhỏ cho nên không đủ ăn,
quân lính tụ họp định làm loạn. Tào Tháo bèn cho triệu viên
quan coi lương đến và ra lệnh chém đầu, đổ cho tên quan coi lương
là đã ăn bớt lương thực của lính, cho nên mới thiếu lương thực...
Thế là quân lính thôi làm loạn (ngu thật!) Chính vì lý do đó, Tào Tháo vẫn là công minh, và
tên quan coi lương bị hy sinh!!!
Giờ
đây hai thằng khốn nạn Phạm Quang Nghị và Nguyễn
Thế Thảocũng đang sử
dụng vọ của Tào Tháo nên ra lệnh “đình
chỉ công tác” mấy anh tép riu ở trong Sở Xây Dựng ở Hà Nội!?
NHẬN
XÉT 3: Tất cả câu chuyện đó
đã bị báo lề phải làm đúng là nghề “lề phải” thứ thiệt!
Này
nhé cũng a dua theo người dân để hy vọng họ nghĩ rằng báo chí đã dám đứng với
dân oan! Nhưng từ đó lại nương theo để đưa các tin một cách trang trọng
là thằng Nguyễn
Thế Thảo đã ra lệnh đình chỉ chặt cây xanh. Còn thằng Phạm Quang Nghị
thì làm như công minh đòi hỏi phải xét xử không để kiểu “hoà cả làng”(sic).
Còn
thằng Chí Phèo
Phan Thăng Long thì tuyên bố với báo chí là sẽ trình lên Ban
Bí Thư VGCS và thằng Ba Ếch Nguyễn Tấn Dũng để xin ý kiến…
Chỉ
đưa một thí dụ gần đây nhất trong cuộc họp quốc hội VGCS vừa xong, một “đại biểu” đã
chất vấn nhóm Toà Án và Viện Kiểm Sát về vụ án Dương Chí Dũng đã đi
đến đâu rồi? Thế là thằng Tàu Chệt UÔNG CHU LƯU, phó Chủ tịch
quốc hội VGCS ra lệnh kết thúc cuộc họp! Và như thế là “đại biểu của dân”
cũng đành gài số de. Còn tụi việt gian Trương Hoà Bình và Nguyễn
Hoà Bình cười toe toét bước ra khỏi phòng họp.
Hai
hành động: một của Chí Phèo Phan Đăng Long và một của “đại biểu nhân dân”
(nhưng lại là đảng viên VGCS) có khác gì nhau không?
NHẬN
XÉT 4: Đây là một biểu
hiện để thấy rằng câu chuyện người dân bị mất quyền làm chủ, đã được ghi rõ
trong Hiến pháp của VGCS. Cũng như tập đoàn Việt Gian Cộng Sản là CHỦ
TUYỆT ĐỐI VÀ TOÀN DIỆN người dân Việt Nam bị trị cũng được
ghi rõ trong cái gọi là Hiến Pháp của VGCS. Thế mà các nhà đấu tranh
Dân Chủ và quan tâm đến Nhân Quyền mà không hề biết đến rằng, nguồn gốc tạo ra cho người
dân Việt Nam bị mất nhân quyền chính là tập đoàn VGCS và công cụ của
chúng chính là cái bản tự biên tự diễn được gọi là Hiến Pháp. Vì
thế họ không nhìn thấy rằng cái mà tập đoàn VGCS nói “làm kinh tế thị trường theo định
hướng XHCN” thì phải hiểu là thực sự câu đó biểu hiện cái ý “Xây dựng chủ nghĩa xã hội
chủ nghĩa theo định hướng kinh tế thị trường”. Chỉ có
người dân Việt Nam bị trị là vô tình không biết điều đó. Bởi vì cá nhà
dân chủ cuội và các Tổ Chức Dân Sự Độc Lập chưa bao giờ giải thích điều đó
một cách công khai hoặc bí mật cho người dân được biết.
Chỉ có những
thế lực, những nước theo kinh tế thị trường là họ hiểu ngay! Tổ Tiên Việt Nam ta đã dạy“Ngưu Tầm Ngưu – Mã Tầm
Mã” cho nên những con trâu kinh tế thị trường vào Việt
Nam là ngửi ngay thấy mùi con nghé con kinh tế thị trường VGCS. Đó là
lý do họ đã giúp đỡ cho VGCS những dụng cụ, những vũ khí, những biện pháp
tinh vi và tối tân để có thể thực thi một cách trọn vẹn và hiệu quả nhất cho
nội dung cái gọi là Hiến Pháp của VGCS!!!
Chợ Nhân Quyền Starbucks
Một Vài Mặt Hàng Nhân Quyền Tiêu Biểu
Bày Bán Ở Thị Trường Trong Nước!!!
(Nhân Quyền Đã Xuất Khẩu)
(Lái Buôn Nhân Quyền và những trò thỉnh nguyện thư...)
Đấy
cũng là lý do những người tỉnh táo và người dân bị trị ở trong nước, tuy
không giải thích được, nhưng vì chính là những nạn nhân cho nên họ cảm nhận
được: KHÔNG CÓ
CHUYỆN QUỐC TẾ QUAN TÂM ĐẾN CÁI GỌI LÀ VẤN ĐỀ NHÂN QUYỀN Ở VIỆT NAM
mà chỉ là một cái chợ, kẻ bán nhân quyền dổm là tập đoàn VGCS (đó là các thứ
tù có tên tuổi, được phỏng vấn tới tấp, không kịp thở và từ đó mà cỡi
máy bay không mất tiền đi sang các nước dư thừa nhân quyền) còn bên mua
là những nhà giả vờ mua nhân quyền để mua các thứ tài nguyên, cơ bắp… mà tập
đoàn VGCS đã tước đoạt của người dân Việt Nam bị trị.
Cho nên cái gọi
là lời kêu gọi ký tên vào Phong trào đòi nhân quyền đã không có kết quả.
Theo như Dân Làm Báo thì đặt chỉ tiêu 100 ngàn chữ ký nhưng mới chỉ được có
8500 chữ ký mà thôi. Sở dĩ con số đó qua khiêm tốn là vì người dân Việt
Nam, những người thầm lặng cả ở trong và ngoài nước đã học được bài học ký
thỉnh nguyện thư qua chiêu bài "triệu trái tim - một tiếng nói" để cho
bè lũ những thằng lưu manh lừa đảo, con buôn chính trị với Việt Gian Cộng Sản
là nhóm Nguyễn
Đình Thắng, Việt Dzũng, Trúc Hồ đã lừa đảo được 150 ngàn chữ
ký để làm vốn chính trị và bây giờ tự tung tự tác dựa vào số người ký đó để
làm ăn với cả người Việt Nam lẫn ngoại quốc, giúp cho Việt Gian Cộng Sản
và cũng giúp cho những người mua nhân quyền dổm của Việt Nam!
HA
HA HA HA HA
Từ chặt cây xanh đến thằng Chí Phèo Xã Hội Chủ Nghĩa
Phan Đang Long đã khiến Chính Khí Việt phải nói ra những điều
đang định nói sớm vài ngày!
From: Michael Tran <
Date: Mon, 23 Mar 2015 23:58:05 +0000
Subject: Còn Gif xấu Hổ Hơn Nữa? [1 Attachment]
Còn gì xấu hổ hơn nữa?
Ngày 30 tháng 4 năm 1975 đã đi vào lịch sử Việt Nam như ngày
quốc hận của toàn dân và bắt đầu bằng quốc hội Canada, sẽ được lịch sử thế giới
ghi dấu như tội ác chống nhân loại của đảng CSVN. Mời quý thính giả đài ĐLSN nghe
phần Bình Luận của Đặng Chí Hùng với tựa đề: "Còn gì xấu hổ hơn nữa" sẽ
được trình bày để kết thúc chương trình phát thanh tối hôm nay.
Những ngày đầu năm 2015, người dân trong và
ngoài nước Việt Nam lại đang ngậm ngùi nhớ lại những thảm trạng của dân tộc 40
năm về trước, ngày 30/04/1975. Đó không chỉ là thảm họa của miền Nam Việt Nam
mà là thảm họa của toàn dân tộc Việt Nam. Từ thảm họa của những nhà tù khổng lồ
trong chế độ Cộng Sản, người dân Việt Nam đã trở thành những thuyền nhân bất
đắc dĩ. Nhưng thật may mắn thay, nhiều quốc gia đã giang rộng vòng tay chào đón
những con người bất hạnh đến từ mảnh đất hình chữ S đang sống dở, chết dở bởi
bàn tay loài quỷ đỏ. Những quốc gia đã giang rộng vòng tay chào đón, giúp người
Việt định cư sau những nỗi kinh hoàng trên biển, trên bộ khi vượt biên tìm
đường sống là một danh sách dài như: Hoa Kỳ, Canada, Úc, Hà Lan, Đức , Pháp,
Bỉ... Nhưng bài viết này, người viết muốn nói đến Canada vì ngoài việc đã giúp
hàng triệu người được định cư sinh sống tại Canada thì gần đây đã nổi lên hai
sự kiện mà chúng ta cần phải thêm một lần nữa cảm ơn Canada !
Sự kiện thứ nhất chính là dự luật S-219 của
Thượng Nghị Sĩ Ngô Thanh Hải đưa ra và đang chờ thông qua tại Hạ Viện Canada trước
khi nó đi vào đời sống thực tế một cách chính thức. Dự luật này là nhát dao đầu
tiên đâm vào con tim của loài quỷ đỏ. Dự luật này đã cho thấy thế giới nói
chung và Canada nói riêng công nhận ngày 30/04/1975 chính là dấu mốc của dân tộc
Việt Nam phải bỏ nước ra đi vì thảm họa cộng sản. Việc phải đi tìm tự do cho
mình chính là sự tố cáo CSVN đã không cho người dân Việt Nam có tự do. Vì thế
người dân Việt Nam đã phải ra đi tìm đường sống cho mình. Để trả lời về sự kiện
này, TNS Ngô Thanh Hải đã phát biểu với nhà báo Mặc Lâm – RFA như sau: "Đó
là dự luật để tưởng nhớ tới hơn hai triệu người Việt Nam bỏ nước ra đi với tư
cách là tị nạn, là thuyền nhân. Thứ hai là để tưởng nhớ 250 ngàn người Việt Nam
đã bỏ mình trên biển cả hoặc là bị cướp, bị bão hay điều gì đó. Thứ ba nữa dự
luật này nhằm cám ơn chính phủ Canada đã nhận một trăm hai chục ngàn người Việt
Nam tỵ nạn vào cuối thập niên 70 đầu thập niên 80 rồi sau này lên tới 300 ngàn người.
Đồng thời cũng cám ơn chính phủ Canada đã mở rộng vòng tay để đón nhận thuyền
nhân tỵ nạn của chúng ta tại đây...". Ngoài ra, chúng ta cũng cần phải
thấy rằng, khi đạo luật này đã chính thức thông qua thì đó chính là một dấu mốc
công nhận tội ác của CSVN để cho ngày hôm nay Canada công nhận đó chính là ngày
mà nước Việt Nam hoàn toàn là một nhà tù lớn khiến cho hàng triệu người phải hy
sinh vì tự do. Chỉ có ở một đất nước mất hết tự do thì người dân mới phải đi
tìm tự do mà thôi!
Chính vì là nhát dao đâm vào bộ mặt láo lừa của
CSVN nên chúng đã phải căm tức lồng lộn đến cực độ. Ngay khi được Thượng viện
Canada thông qua, dự luật đã gây những phản ứng dữ dội từ phía Cộng Sản Việt
Nam. Báo chí Canada hôm 9/12/2014 dẫn lời các quan chức Đại sứ quán Cộng Sản
Việt Nam ở Ottawa nói việc này một cách "cay cú". Người phát ngôn
Bộ Ngoại giao Cộng Sản Việt Nam Lê Thanh Hải tuyên bố Dự luật S219 "có
những nội dung sai trái, xuyên tạc lịch sử, khơi lại quá khứ đau buồn".
Phó thủ tướng, Bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam Phạm Bình Minh cũng đã gửi thư cho
người đồng nhiệm Canada để phản đối việc này. Và đích thân Thủ tướng Ba Dũng
của CSVN trong lá thư được gửi cho Văn phòng Thủ tướng thông qua Tòa đại sứ
Canada tại Hà Nội hồi trung tuần tháng 12/2014 nói rằng dự luật S – 219 này
"đưa ra cái nhìn méo mó về lịch sử Việt Nam và sẽ làm tổn hại đến quan
hệ song phương mà cả hai nước đã nỗ lực bồi đắp...".
Nhưng chính nghĩa vẫn luôn là chính nghĩa như
những gì TNS Ngô Thanh Hải đã trả lời với RFA ở trên. Và đặc biệt, Bộ trưởng
Lao động Jason Kenney, người chịu trách nhiệm về vấn đề đa văn hóa của Canada
trong một tuyên bố nói rằng ông ủng hộ dự luật bởi nó kỷ niệm 60 ngàn người
"đã dám đánh đổi mạng sống để đi tìm tự do và đã tìm được tự do tại Canada".
Chính vì điều chính nghĩa đã được tôn trọng nên
anh Ba X và đám quan chức CSVN có gào thét thế nào thì quan điểm chính thức của
Thủ tướng Harper là bằng mọi giá phải thông qua dự luật này vì đây là năm bầu
cử quốc hội liên bang. Bằng chứng là vừa qua Thủ tướng Harper dự lễ Tết ở
Toronto với một rừng cờ vàng ba sọc đỏ với trên 10.000 người tham dự. Đó chính là
câu trả lời đanh thép nhất cho thấy CSVN đã bị cả thế giới trong đó có Canada
đặc biệt nhìn rõ bản mặt ác độc với người dân của họ. Và đó cũng chính là sự
kiện thứ hai khiến cho CSVN thêm căm tức. Đại sứ Cộng Sản Việt Nam tại Canada
đã liên lạc với Bộ Ngoại giao Canada để bày tỏ thái độ "hậm hực" về
việc cờ Việt Nam Cộng Hòa được sử dụng trong dịp hội chợ Tết tại Toronto và
sự kiện có mặt của thủ tướng Harper .
Canada nói chung và chính phủ của thủ tướng
Harper nói riêng đã hiểu rõ bản chất của CSVN nên họ đã đứng về phía dân tộc
Việt, về những người Việt tị nạn cộng sản. Ngoài việc ủng hộ dự luật S -219
chính là việc ông Harper, bộ trưởng di trú C. Alexsander, bộ trưởng Jason
Kenney...đều đứng dưới lá cờ Vàng ba sọc đỏ và trước các bài diễn văn của mình,
tất cả đều tiến tới bàn thờ Quốc Tổ Hùng Vương của Việt Nam trên kỳ đài để làm
lễ rất trang trọng. Đó là biểu hiện cho tinh thần yêu tự do, nhân ái và chính
nghĩa cũng như tôn trọng giá trị truyền thống của dân tộc Việt Nam từ phía
chính phủ Canada. Và đó chính là những nhát dao đâm thẳng vào tim đen của lũ
quỷ đỏ CSVN. Rừng cờ Vàng tại Toronto chính là biểu tượng của Dân Tộc Việt bất
diệt, là biểu tượng của chính nghĩa đã được người Canada công nhận!
Chính nghĩa Dân Tộc của chúng ta khác biệt Cộng
Sản chính là Lá Cờ Vàng dân tộc mà chúng ta tôn thờ và những gì chính phủ
Canada đã trân trọng nó như là một lời tuyên ngôn đanh thép không cần phải nói
ra bằng lời: Canada trân trọng dân tộc Việt Nam. Vì vậy một lần nữa chúng ta
nói lời cảm ơn những người Canada, chính phủ Canada, thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải...
đã không chỉ giúp đỡ những người Việt tị nạn cộng sản trên hành trình đi tìm tự
do mà còn trân trọng những gì thuộc về bản sắc của dân tộc Việt Nam chúng ta.
Chính nghĩa vẫn là chính nghĩa và CSVN sẽ phải
một lần nữa cúi mặt vì những tội ác mình đã gây ra cho dân tộc Việt Nam!