Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, April 16, 2015

Bóc lột công nhân đến mức nào nữa ???




On Wednesday, April 15, 2015 5:02 PM, Toma Thien <> wrote:

 
[Attachment(s) from Toma Thien included below]
Kính gởi tới Quý Ân nhân, Quý Ủng hộ viên và Quý Độc giả
Bán nguyệt san Tự do Ngôn luận và bài xã luận số 217, phát hành ngày 15-04-2015.
Xin Quý vị vui lòng giúp phổ biến rộng rãi, nhất là ngược về trong nước cho Đồng bào.
Chúng tôi chân thành cảm ơn.
Ban biên tập.

Bóc lột công nhân đến mức nào nữa ???
Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 217 (15-04-2015)
          Tại tỉnh Quảng Nam, hôm 24-03, nhà cầm quyền đã khánh thành tượng đài “Mẹ Việt Nam Anh hùng” 411 tỷ đồng trong niềm tự hào đó là “tượng đài đồ sộ nhất Đông Nam Á”, với mục đích vinh danh các bà mẹ có con đi lính cho Cộng sản rồi chết trận. Dù đã có nhiều ý kiến đề nghị nên lấy số tiền khổng lồ đó chia cho hơn 6 ngàn “bà mẹ anh hùng” đang thiếu đói, thế nhưng đảng Cộng sản, từ bao năm nay, đã chỉ muốn trả ơn họ bằng các tượng đài cũng như bằng những lời xưng tụng rỗng tuếch. Có khi còn cướp đất nhà của họ!

          Đối với giới công nhân cũng vậy. Trong 85 năm hiện hữu của mình, đảng đã nhờ xương máu của họ mà dựng xây ngai vàng, làm nên sự nghiệp. Để cám ơn và xưng tụng họ, đảng huênh hoang tuyên bố “Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa là nhà nước công nông đầu tiên ở Đông Nam Á” (cũng lại nhất ĐNÁ). Rồi để họ an tâm và hy vọng, Hiến pháp 1980 xác định chắc nịch: “Đảng CSVN [là] đội tiên phong và bộ tham mưu chiến đấu của giai cấp công nhân… Đảng tồn tại và phấn đấu vì lợi ích của giai cấp công nhân” (điều 4). HP 1992 lại càng hùng hồn: “Đảng CSVN, đội tiên phong của giai cấp công nhân VN, đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động…” (điều 4). HP 2013 cũng luận điệu mỵ dân tương tự!
          Thế nhưng, ta hãy nghe nhà văn Trần Đĩnh viết trong Đèn Cù 2, chương 17: Hoàng Ước, thư ký của Trường Chinh (TC) bảo tôi là một hôm TC nói với mấy người giúp việc rằng ta trả cho người lao động đồng lương bóc lột. Hoàng Ước bèn nói lương chúng tôi chỉ đủ sống 10 ngày. TC cau mày khó tin -bóc lột thì có nhưng sao lại có thể ác nghiệt hơn cả đế quốc đến thế- nhưng hôm sau ông bảo Hoàng Ước: Tôi đã hỏi nhà tôi, nhà tôi nói không có chế độ cung cấp đặc biệt thì lương ông cũng chỉ đủ cho nhà này ăn 10 ngày. Sau đó TC đến nhà máy thuốc lá Thăng Long nói: Phải cứu giai cấp công nhân! Hay thật! Ở một nước do giai cấp công nhân lãnh đạo mà đảng phải cứu giai cấp công nhân ra khỏi đồng lương bóc lột ?...Nhưng ông không nói cứu công nhân khỏi tay ai ? Và thằng khốn nào nó bóc lột công nhân ?

          Đó là câu chuyện của thập niên 80 thế kỷ trước. Hãy nghe thêm Khánh Hòa, với bài viết đăng trên Danviet.vn ngày 16-02-2014. “Nghiệt ngã phận đời ngày làm công nhân, tối về... bán dâm”: “Trong thời gian tìm hiểu về đời sống công nhân ở các khu công nghiệp lớn như Sóng Thần, Tân Tạo, Vĩnh Lộc, Biên Hòa… chúng tôi nhận thấy rằng cuộc sống của công nhân thường vô cùng chật vật. Đa phần họ phải làm việc trong môi trường có ảnh hưởng xấu đến sức khỏe, rất dễ bị các bệnh nghề nghiệp nhưng lại hoàn toàn không có bảo hiểm hay chế độ lương thưởng phù hợp… Vì quá thiếu tiền nên tôi [một công nhân] nói dối vợ ra ngoài gặp người bạn ở gần đó mượn thêm ít tiền, rồi sang bệnh viện Chợ Rẫy, tìm đến khoa huyết học truyền máu, nơi mà ngày nào cũng có cả trăm người, chủ yếu là những công nhân, lao động nghèo tới bán máu, tôi được mấy người ở đây hướng dẫn, một lần bán máu như thế kiếm được 470 ngàn đồng… Riêng với những công nhân nữ, dù biết là tội lỗi, là nhục nhã nhưng nhiều người vì miếng cơm, manh áo vẫn nhắm mắt đưa chân để làm cái việc nhơ nhuốc là đi bán dâm, như một cứu tinh duy nhất trong cơn cùng quẫn”.

          Đang khi đó thì cũng chính HP khẳng định tại VN có một tổ chức để chăm lo việc làm và cuộc sống cho họ, mang tên Công đoàn: “Công đoàn là tổ chức chính trị xã hội của giai cấp công nhân và của người lao động cùng với cơ quan Nhà nước, tổ chức kinh tế, tổ chức xã hội chăm lo và bảo vệ quyền lợi của cán bộ, công nhân, viên chức và những người lao động khác” (HP 1992, đ. 10). HP 2013, vẫn đ. 10, lại mạnh miệng hơn nữa: “Công đoàn Việt Nam là tổ chức chính trị xã hội của giai cấp công nhân và của người lao động được thành lập trên cơ sở tự nguyện, đại diện cho người lao động, chăm lo và bảo vệ quyền, lợi ích hợp pháp, chính đáng của người lao động;giám sát hoạt động của cơ quan nhà nước, tổ chức, đơn vị, doanh nghiệp về những vấn đề liên quan đến quyền, nghĩa vụ của người lao động. 

Hạnh phúc quá đi chứ!
          Thế nhưng, công đoàn này (còn mang tên Tổng Liên đoàn lao động VN) chỉ là một công cụ của đảng, luôn bênh vực quyền lợi chủ nhân vì ăn lương của họ, và chỉ làm có hai việc là kiểm soát tư tưởng lẫn hành vi công nhân và giúp đảng ra sức bóc lột họ. Thành thử chẳng lạ gì mà 40 năm nay đã xảy ra hơn 5000 cuộc đình công xuất phát tự công nhân trong mục tiêu đòi tiền lương xứng công sức và cuộc sống xứng nhân phẩm. Nhưng hầu như công nhân rốt cục vẫn là kẻ thất trận. Người ta còn nhớ cuối năm 2005 đã diễn ra nhiều cuộc đình công lớn đòi tăng mức lương tối thiểu cho công nhân tại các doanh nghiệp nước ngoài (mức lương này do Quốc hội quy định và thuộc hạng thấp nhất thế giới, nhằm thu hút đầu tư). 

Khi ấy, thủ tướng CS Phan Văn Khải đã nhanh chóng đáp ứng yêu cầu bằng cách tăng nó lên 40%. Thế nhưng, các công nhân đứng ra tổ chức biểu tình đều bị sa thải. Hiện nay, theo BBC 05-12-2014, tiền lương công nhân VN vẫn thấp nhất trong khu vực, chẳng thể sống nổi: “Theo thống kê mới nhất của Tổ chức Lao động Quốc tế (ILO), mức lương trung bình của VN vẫn ở ngưỡng thấp trong khu vực ASEAN, đạt 3,8 triệu đồng (181 đô Mỹ). Số tiền này chỉ bằng ½ so với Thái Lan, 1/3 của Malaysia và 1/20 của Singapore… Lương tối thiểu trong hai năm gần đây vẫn chỉ đáp ứng 60% mức sống tối thiểu của người VN, thua xa các quốc gia phát triển và nền kinh tế trong khu vực”.

          Oái oăm thay, những ai muốn đấu tranh cho tình trạng thê thảm ấy thì đều bị đàn áp khốc liệt. Năm 2006, ông Đoàn Huy Chương cùng một vài đồng nghiệp như Trần Thị Lệ Hồng thành lập Hiệp hội Đoàn kết Công nông VN. Họ lập tức bị bắt và bị cầm tù đến 3 năm. Tới đầu năm 2010, lại có ba người trẻ đứng lên giúp đỡ dân oan đòi bồi thường nhà đất và công nhân đòi quyền lợi lao động là 2 sinh viên Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đỗ Thị Minh Hạnh và công nhân Đoàn Huy Chương. Họ cũng bị bắt và bị những án tù dài (Hùng 9 năm, Chương 7 năm và Hạnh 7 năm. Hạnh nay đã ra tù nhờ áp lực quốc tế).

          Gần đây, lại lộ ra một kiểu bóc lột công nhân mới của đảng. Đó là cái Quốc hội gia nô, tháng 11-2014, có ra Luật Bảo hiểm Xã hội sẽ hiệu lực đầu năm 2016. Điều 60 luật này không cho phép người lao động lãnh tiền bảo hiểm xã hội một lần khi kết thúc hợp đồng với công ty nơi mình làm việc, mà phải chờ đến tuổi nghỉ hưu (60 đối với nam và 55 đối với nữ). Nguyên do có luật này là vì Quỹ Bảo hiểm Xã hội ở Việt Nam -theo dự báo của Tổ chức Lao động Thế giới (ILO)- có thể vỡ vào năm 2021 hoặc sớm hơn nữa, bởi lẽ nó đang là nạn nhân của cơ chế quản lý bất minh, điều hành kém cỏi, tham nhũng trắng trợn (những “đức tính” của chế độ CS!), đang được dùng để đầu tư bên ngoài nhưng khả năng sinh lợi và thu hồi có nguy cơ mất hẳn (như bao nhiêu cuộc đầu tư to lớn song thua lỗ của các doanh nghiệp nhà nước hiện tại). Điều 60 Luật BHXH là một kiểu ngâm tôm, chạy làng đối với công nhân không hơn không kém! Do đó, kể từ ngày 26-3-2015, hàng chục ngàn công nhân thuộc công ty Pou Yuen của Đài Loan tại Sài Gòn đã đình công liên tục để phản đối. Cuộc đình công sau đó lan tới các công ty ở Bình Dương, Long An, Tây Ninh và Tiền Giang, lôi kéo tới cả 100 ngàn công nhân biểu tình trong ôn hòa bất bạo động.

          Thế nhưng hàng ngàn công an và dân phòng đã được huy động đến để đàn áp họ. Một vài người bị bắt giam. Chủ tịch Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam, ngày 31-03-2015 -như não trạng thường thấy của hàng lãnh đạo CS- còn lên tiếng cảnh báo công nhân chớ để cho kẻ xấu lợi dụng, kích động, xúi giục!?! Ngày 01-04-2015, trước ảnh hưởng lớn mạnh của phong trào công nhân, Thủ tướng CS buộc phải tuyên bố sẽ đề nghị Quốc hội sửa lại luật BHXH, khiến các cuộc biểu tình lặng xuống. Nhưng vấn đề vẫn còn bỏ ngỏ trước mắt, vì Nguyễn Tấn Dũng đã bao phen nói mà chẳng làm, hứa hẹn mà chẳng thực hiện!

          Mới đây, trong dịp Đại hội Liên minh Nghị viện Quốc tế (IPU) tại Hà Nội, cô Đỗ Thị Minh Hạnh có trao cho vài Dân biểu Hoa Kỳ một lá thư của Lao Động Việt. Bức thư đề nghị khoan ký Thỏa ước mậu dịch đến khi Việt Nam đã sửa luật để hợp pháp hóa các công đoàn ngoài quyền điều khiển của nhà nước; khoan bắt đầu thực hiện Thỏa ước mậu dịch đến khi Việt Nam đã thành lập ra cơ quan có ngân quỹ và nhân sự để nhận đơn khiếu nại cũng như trừng phạt những ai ngăn cản người lao động hành xử quyền công đoàn. Ngoài ra, nếu nhà nước Việt Nam hay các công đoàn họ điều khiển vi phạm quyền công đoàn thì thủ tục khiếu kiện trong Thỏa ước phải được quyền cứu xét và giải quyết; các nhóm lao động được phép thâu thập và được nộp bằng chứng về vi phạm quyền công đoàn, không phải chỉ trong VN mà còn đến các quốc gia thành viên của Thỏa ước; Thỏa ước mậu dịch nên có điều khoản để ngăn ngừa việc các công đoàn do nhà nước hỗ trợ đè bẹp phong trào công đoàn độc lập v.v…. Đây là một nỗ lực tranh đấu mới cho công nhân rất đáng khen ngợi!

          Nói tóm, thực trạng công nhân là vấn đề lớn trong xã hội hiện thời. Lực lượng công nhân cũng là nhân tố lớn trong cuộc tranh đấu lúc này của dân Việt. Việc ủng hộ họ trong các cuộc biểu tình quá khứ, hiện tại lẫn tương lai của họ nhằm đòi hỏi nhân phẩm và quyền sống cho mình là điều rất cần thiết, vì đấy là những yêu sách hoàn toàn xác đáng, có chính nghĩa. Cũng cần thiết việc hỗ trợ giới công nhân thành lập các công đoàn độc lập trong mỗi công ty xí nghiệp để tự bảo vệ các quyền lợi của mình, việc yêu cầu Quốc hội ngay lập tức phải sửa đổi Luật Bảo hiểm xã hội bất công, phải tu chỉnh Luật Lao động theo các tiêu chuẩn nhân quyền của thế giới, phải tham khảo ý kiến của giới công nhân khi ban hành những luật lệ liên quan tới họ.

          Để làm được những điều đó, các tổ chức xã hội dân sự cần luôn sát cánh cùng giới công nhân, có mặt bên họ như bạn đồng hành để cố vấn, hướng dẫn hoặc trợ lực; giới lao động trí óc cần luôn quan tâm đến giới lao động tay chân, bênh vực họ bằng khả năng trí tuệ của mình, vì chính nhờ mồ hôi của họ mà mình có cuộc sống thoải mái; các chức sắc tôn giáo cần luôn dành cho giới công nhân (và nông dân) chỗ đứng ưu tiên trong lời nói và việc làm của mình, vì họ chiếm số đông trong hàng ngũ tín đồ và hiện là đối tượng gánh chịu bất công nhất trong xã hội. Mà tôn giáo thì không thể đứng bên lề cuộc đấu tranh cho công lý.
          BAN BIÊN TẬP





__._,_.___

Posted by: "8406news ." 

Sự Thật & Những Thủ Đoạn Khốn Nạn



Date: Wed, 15 Apr 2015 09:57:35 +0200
From: acl5
Subject: Sự Thật & Những Thủ Đoạn Khốn Nạn của NGUYỄN NGỌC NGẠN

                            ĐỂ RỘNG ĐƯỜNG DƯ LUẬN , XIN MỜI ĐỌC . ACL 16

 
Sự Thật & Những Thủ Đoạn Khốn Nạn

Lê Thành Quang


Để chối bỏ một sự thật, những tên đốn mạt nhất thường dùng đến những tiểu xảo nhưng lại nằm trong kỹ thuật siêu đẳng của nghề tuyên truyền: xúi bẩy qua báo chí, đài phát thanh, làm phim, làm video, bỏ nhỏ theo lối tôi nói ông nghe, đừng nói cho ai nghe, v.v. và dĩ nhiên, phần nào đó, đối với những kẻ mù mờ, thiếu hay không có nhận thức, bọn này còn có thể đạt được một số ít hiệu quả, nhưng tuyệt nhiên, với đại khối những người hiểu biết, “xảo thủ thuật” này càng cao càng chuốc lấy thảm bại.

Đất nước Việt Nam trải dài hơn 4000 năm văn hiến và lịch sử đã được chứng nghiệm bằng những sự thật phân minh: ai là tên bán nước, ai là người đã có công giữ nước và sự thật hiển nhiên đó, khó có thể để cho bất cứ một ai, hay một tập đoàn thế lực nào có thể bóp méo, vo tròn trong những mục tiêu riêng của họ. 

Cuộc chiến tranh ý thức hệ toàn cầu xảy ra tại Việt Nam đã chính thức chấm dứt về mặt hình thái (theo nghĩa không còn những trận chiến bom rơi đạn pháo), với chiến thắng của Cộng sản Bắc Việt. Cho đến nay, trước những bí mật đã được bật mí, trước những lời phản tỉnh của nhiều nhân vật nổi tiếng khắp hoàn cầu (một thời đã cổ vũ cuộc chiến tranh bất nhân, phi nghĩa do bọn Cộng sản chủ trương), dư luận thế giới đã công nhận: chính bọn Cộng sản Việt Nam là tay sai của bọn Cộng sản quốc tế, là kẻ gây chiến tại Việt Nam trong âm mưu xích hóa toàn cầu và chiến thắng 30/4/1975 là kết quả của một cuộc xâm lăng bằng bạo lực, nhưng cũng là khởi điểm cho một sự phá sản của toàn khối Cộng sản quốc tế.  

Chiến thắng đó không hề được gọi là chiến thắng theo nghĩa chính danh và chính quyền của bọn chiến thắng cũng không hề được những người có lương tâm gọi là chính quyền. Riêng người Việt tị nạn Cộng sản chúng ta và tuyệt đại đa số người Việt tại quốc nội thì gọi chính quyền Cộng sản hiện tại là bạo quyền.  

Trong lúc bạo quyền Hà Nội và đảng ăn cướp Cộng sản Việt Nam cố sức kêu gào, đấm ngực để chạy cái tội "đã làm tan nát Việt Nam, đưa dân tộc Việt Nam vào con đường bần cùng khốn khổ nhất thế giới", thì nhân mùa Vu Lan 1997, trung tâm Thúy Nga Paris đã cho ra lò cuốn băng nhạc Paris By Night 40 với chủ đề Mẹ nhằm tiếp tay xuyên tạc lịch sử, tuyên truyền cổ súy cho bọn chó sói Cộng sản Việt Nam, xúc phạm đến anh linh hàng triệu chiến sĩ và đồng bào đã hy sinh vì chính nghĩa tự do, để chạy tội cho VC. Chọn chủ đề Mẹ, trung tâm Thúy Nga đã xảo quyệt đánh đúng tâm lý của khán thính giả khắp nơi. 

Hình ảnh Mẹ muôn đời là hình ảnh của tình thương, hình ảnh Mẹ là hình ảnh của một sự hy sinh vô bờ bến, bao la như biển rộng trời cao và hình ảnh đó bao giờ cũng hằn sâu vào tâm khảm của từng con người. Trung tâm Thúy Nga là một trung tâm phát hành băng nhạc nổi tiếng về diễn viên, ca sĩ chọn lọc và cảnh quay rất công phu. Paris By Night 40 khơi động đúng điểm cần thiết: sự nhớ nhung thương tiếc người đã xẻ thịt sinh ra mình, niềm thương nỗi nhớ quê hương... của người tha hương. Nhạc trầm buồn, ray rứt, du dương, cộng thêm những vần thơ nói về Mẹ của nhiều thi sĩ nổi tiếng như: Hà Huyền Chi, Duyên Anh, Thái Thủy, Nguyễn Đình Toàn, Nguyễn Ngọc Danh, Nguyễn Bính, Lâm Hảo Dũng, Minh Đức Hoài Trinh, Vi Khuê, Kiên Giang, Hà Huy Hà... giúp cho người xem có được những giây phút đích thực trầm tư, hướng về Mẹ trong vị thế một người con chân thành nghĩ về Mẹ thân thương của chính mình. Nhưng, khốn nạn thay, phần ngoại cảnh ghép cho cuốn băng đã khiến người xem không thể không nguyền rủa tập đoàn Thúy Nga Paris là một bọn khốn kiếp, ăn cơm Quốc gia thờ ma Cộng sản. 

Kỹ thuật tuyên truyên vừa kém, vừa ngu ngốc, vừa lộ liễu... đến nỗi, bọn "chàng hảng nửa chừng" chuyên chủ trương hủy bỏ cờ quốc gia màu vàng ba sọc đỏ cũng phải bấm bụng lên tiếng. - Gần hết cuốn 1, ca sĩ Don Ho với bài Ca Dao Mẹ (nhạc và lời của Trịnh Công Sơn) nồng nàn tha thiết, diễn tả hình ảnh đầm ấm bên nhau của một cặp vợ chồng với đứa con trai nhỏ dại tại một miền quê Việt Nam, cho đến câu "chiến tranh ngục tù" thì một đoàn trực thăng VNCH, một đoàn khu trục cơ của không lực Hoa Kỳ xuất hiện từ trên bầu trời, ầm ầm bắn xối xả xóm làng và người mẹ đã ôm con chạy trốn. - Đoạn cuối của chương trình, lúc ca sĩ Khánh Ly đang trình diễn bài Mẹ Năm 2000 của Phạm Duy, ngoại cảnh phụ diễn là một con chim bồ câu thả một hạt giống đỏ xuống một cánh đồng lúa đang lên đòng và cánh đồng đã nhanh chóng biến thành một đồng lúa phì nhiêu để sau cùng, một em nhỏ mang tấm bản đồ Việt Nam màu vàng hình chữ S và phân phát cho dân làng những nhánh lúa đỏ chói.

 Tất cả những hình ảnh ngoại hình nối kết nhau, lồng vào trong một nội dung có chủ đề nghe qua rất thân thương "Mẹ" đã cho người xem thấy đầy đủ ý đồ, mục tiêu bất chính trong âm mưu cố tình xuyên tạc sự thật lịch sử để chạy tội cho bọn tội đồ dân tộc Cộng sản Việt Nam. Những người trong lớp tuổi trung niên trở lên, ít nhiều có liên quan trực tiếp đến cuộc chiến tranh Việt Nam, liên quan đến cuộc sống khốn cùng dưới chế độ Cộng sản đều phẫn nộ. Những thanh thiếu niên sinh ra và lớn lên tại Hoa Kỳ chưa hề hiểu nguyên nhân cuộc chiến sẽ hoang mang. 

Trung tâm Thúy Nga thiếu gì tài liệu gợi lên những hình ảnh đau khổ do chiến tranh gây ra mà lại ghép những hình ảnh ngược đời, nghịch lý và hoàn toàn không có một hình ảnh nào về những tên chủ chiến mang nón cối, dép râu và nón tai bèo, để cố tình gây cho người xem một ấn tượng "chính VNCH và Hoa Kỳ là phía chủ trương chiến tranh"? Ông, bà Giám Đốc trung tâm Thúy Nga có thể vì lớn tuổi mà suy nghĩ lú lẫn trong lần cho người về Việt Nam móc nối thành lập một chi nhánh tại Việt Nam năm trước, hoặc, có thể đang bận diễn tuồng "bà ăn nem thì ông ăn chả" để cho ra một cái quái thai, nhưng thuyết minh sư Nguyễn Ngọc Ngạn, một nhà văn từ lâu vẫn che được cái đuôi trở cờ qua những tác phẩm chống Cộng không lẽ kiến thức cũng chỉ từng đó thôi sao? 

Cuốn video rõ ràng đã có mục đích xuyên tạc sự thật để tuyên truyền rằng: quê hương Việt Nam bị tàn phá, dân tộc Việt Nam đang điêu linh hoàn toàn do VNCH và Hoa Kỳ; cố tình vờ đi, không thèm đề cập hay giải thích đến một sự thật lịch sử đã được kiểm nghiệm: Chính Cộng sản Việt Nam là bọn chủ chiến với bom đạn, súng cối, xe tăng, hỏa tiễn của Nga Tàu để bần cùng hóa 70 triệu người dân Việt. Thuyết-minh-sư điếm Nguyễn Ngọc Ngạn trầm giọng thiết tha: "Mỗi con người đều có một bà mẹ bằng xương bằng thịt. Bà mẹ đã sinh ra và trực tiếp nuôi..." Rồi nhẹ nhàng: "Nhưng trên tất cả, có Mẹ Việt Nam, người mẹ chung của giống nòi. Mẹ Âu Cơ trong huyền thoại mấy ngàn năm về trước trọn đường dài dựng nước và giữ nước trùng trùng những điêu tàn là Mẹ Việt Nam triền miên nhỏ lệ..." 

Xong lớn họng kêu gào: "Thế kỷ mới, Mẹ đang mở rộng cánh tay đón đàn con bốn phương cùng chung sức xây lại căn nhà Việt Nam để góp mặt với nhân loại..." Hỡi ông nhà văn trở cờ Nguyễn Ngọc Ngạn: Mẹ ở đâu? Mẹ của chính nghĩa hay Mẹ của bạo tàn, phi nghĩa bất nhân? Ông Nguyễn Ngọc Ngạn đừng quên rằng: Mẹ của chế độ Cộng sản Việt Nam theo kiểu Huyền Thoại Mẹ do Trịnh Công Sơn rặn ra sau 30/4/1975 chỉ là một con mẹ phá bĩnh, đầy hận thù, chuyên dẫn đàn con vào chỗ chết, do Nhân Mưu của bọn chính trị bộ trung ương Cộng dảng dàn dựng để lập thế Nhân Hoà trong cuộc chiến phi nghĩa do bọn chúng chủ xướng mà thôi. Hình ảnh "con mụ này" không bao giờ là Mẹ cao quý của dân tộc Việt Nam. "Tranh thủ" những câu nói và thơ của người khác, Nguyễn Ngọc Ngạn tiếp: "Cuộc chiến cũ sẽ coi là tiền kiếp. 

Hai mươi năm trước Cao Tần đã khẳng quyết như vậy và mọi người hãy cất tiếng nói mãnh liệt như Hoàng Phong Linh Võ Đại Tôn rằng: Mẹ Việt Nam ơi! Chúng con vẫn còn đây..."  Rồi đập bàn thờ kêu gọi "hãy xóa bỏ hận thù, quên đi quá khứ" đặng sống chung hòa bình với bọn ăn cướp trên chủ nghĩa yêu thương: "Hãy xóa hết mọi ranh giới của chủ nghĩa, của giáo điều để chỉ còn lại một chủ nghĩa duy nhất, đó là chủ nghĩa yêu thương đặt trên niềm tự hào giống nòi. Những con nước xuất phát từ một nguồn. Những đứa con xa nhà rải rác khắp năm châu vẫn hằng nhắn với Mẹ một lời hứa thiết tha như nhà thơ Thái Thủy mấy mươi năm trước: ...Con đi say tình viễn xứ, Chớ có quên tình cố hương". và hạ giọng: "Vâng, chẳng lúc nào quên tình cố hương..." Ô hay! Cái nhà ông Nguyễn Ngọc Ngạn. Sao ông mau quên thế? Ông "thuyết minh" sao mà y chang lý luận của bọn Cộng sản, rập khuôn đúng với bọn hòa giải quá vậy?  

Ông nhà văn trở cờ Nguyễn Ngọc Ngạn ơi! Nếu giả thử có thằng ma bùn nào đó, xông vào nhà ông, trói cổ ông lại, hiếp dâm vợ con ông ngay trước mặt ông, xong rồi hắn tống cổ ông ra khỏi nhà. Một thời gian sau, hắn trở lại, nhẹ nhàng thuyết giảng hòa giải hòa hợp: "Thôi ông Ngạn khốn khổ ơi! Tôi thương ông lắm, chuyện đã qua và đã thành quá khứ. Ông đừng để bụng nữa. Hãy về đây xây lại căn nhà chung của "chúng ta" đừng để hàng xóm nó cười cho mà nát mả." thì ông có dám OK để giựt cái giải "Đạo Đức" hay không?

Trước đây, đồng hương quý Nguyễn Ngọc Ngạn không hẳn vì văn tài mà do tinh thần và lập trường chống Cộng của ông khi chưa lộ đuôi cáo hồ. Hôm nay, đồng hương sẽ dứt khoát kịch liệt lên án cái tội trở cờ, làm giàu bằng cách hèn hạ xuyên tạc lịch sử của Nguyễn Ngọc Ngạn.

Nguyễn Ngọc Ngạn chuyển ngành, làm MC cho trung tâm Thúy Nga đã tự làm giảm giá trị của mình (nếu thật sự Nguyễn Ngọc Ngạn có giá trị). Nguyễn Ngọc Ngạn "ăn cây nào, rào cây ấy", dầu cho cây ấy đã chuẩn bị để nhuộm đỏ, là Ngạn đã thực hiện đúng cái "nghĩa" của một tên "vô sỉ".

Chuyện Nguyễn Ngọc Ngạn không còn có gì để bàn. Thiên hạ chả ai có thừa thời gian để khóc người đời xưa. Có điều, từ bây giờ, hình ảnh Nguyễn Ngọc Ngạn dạo nọ chỉ là hình ảnh một thằng chó săn, rình rập đâm sau lưng chiến sĩ và đồng bào hải ngoại cũng như đồng bào quốc nội sẽ không bao giờ phai mờ trong tinh thần đấu tranh chung.

Dư luận khắp nơi phẫn uất phản đối, kêu gọi tẩy chay Thúy Nga Paris vì bị xúc phạm, vì đã lầm ủng hộ một tập đoàn nghệ thuật ma quỷ dối người trên lập trường của người Quốc gia tị nạn Cộng sản.
Tin tức ghi nhận mới nhất, từ một nhân vật trong giới nghệ thuật ca nhạc tại San Jose cho hay: Khi bị giới nghệ sĩ chất vấn, trách cứ nhẹ, Tô Văn Lai, Giám Đốc Thúy Nga đã trả lời rất chi là "có học": "Thúy Nga làm băng dở như c. vậy, nhưng chỗ nào có phân thì luôn có ruồi". Ông Lai này ngon quả là ngon. 

Đã theo Cộng lại còn thách thức đồng hương. Trên một thư ngỏ chính thức, ghi ngày 20 tháng 8 năm 1997, gởi cho các hội đoàn, cơ quan truyền thông, khán thính giả, Tô Văn Lai đã xin lỗi và tỏ ý hối tiếc "sự cố" đã xảy ra là do kỹ thuật lắp ráp "lầm" và đồng thời nhắc lại những cuốn băng có chủ đề vững chắc như: Nước Non Ngàn Dặm Ra Đi, Giã Biệt Saigon, Giọt Nước Mắt Cho Việt Nam... như là một dấu ấn chứng minh tinh thần và lập trường chính trị của Thúy Nga Paris. Thúy Nga và Tô Văn Lai thất thu hay bội thu vì có thể rất có nhiều người muốn mua cuốn băng tai nạn Paris By Night 40 để xem tập đoàn này theo Việt Cộng kiểu nào? Nghệ thuật, thủ đoạn xuyên tạc, bôi bẩn sự thật ra sao?

Điều đáng nói ở đây lại chính là: Bát nước đã hắt đi rất khó hốt lại được. Những cảm tình xưa cũ của đồng hương hải ngoại và của cả đồng bào trong nước dành cho Thúy Nga Paris sẽ theo lời kêu gọi của thuyết-minh-sư trở cờ Nguyễn Ngọc Ngạn mà chính thức "đi vào tiền kiếp", để trong lòng từng người, không bao giờ còn có sự hiện diện của Trung Tâm Thúy Nga Paris.


LÊ THÀNH QUANG
1997


__._,_.___

Posted by: =?utf-8?B?TkdVWeG7hE4gVsOCTiBUw5lORw

Mỗi người hãy góp một tay vì chính cuộc sống của chúng ta và con cháu chúng ta sau này!

 


 


---------- Forwarded message ----------
From: Lĩnh Nguyễn Trung
Rất mong anh loan tải trên internet. Xin cảm ơn nhiều!


KÍNH THƯA TOÀN THỂ QUÝ VỊ VÀ CÁC BẠN!

Nhìn lại 40 năm đất nước thống nhất, chúng ta khẳng định rằng: Sự nghèo nàn, đói rách, Người Việt Nam bị thế giới khinh rẻ và tụt hậu toàn diện của dân tộc ta là do Đảng Cộng Sản Việt Nam độc quyền toàn trị!

Lãnh đạo cao cấp của ĐCSVN và gia đình họ thì giàu có, sống xa hoa với tài sản nhiều ngàn tỷ đồng bằng con đường tham nhũng và lợi dụng chức quyền. Thực chất bấy lâu nay họ đã và đang áp bức, bóc lột, lừa gạt 90 triệu người dân Việt Nam chúng ta.

Nếu chúng ta vẫn ngồi yên, không cùng nhau đứng lên phản đối họ thì chúng ta và con cháu chúng ta mãi về sau vẫn nghèo đói, thiếu việc làm, miếng ăn hàng ngày không đủ, thế giới khinh rẻ và làm nô lệ cho nước ngoài, thậm chí mất nước vào tay Trung Quốc. 

Vì vậy chỉ còn cách duy nhất là mỗi chúng ta phải góp một phần nhỏ bé phản đối Đảng Cộng Sản Việt Nam thì họ mới thay đổi và rút lui khỏi quyền lực cai trị chúng ta lâu nay. Khi đó chúng ta mới có cơ hội giàu có, sung túc, hạnh phúc và được sự tôn trọng của thế giới bằng chính trí tuệ và sức lực của mỗi Người Việt Nam làm nên!

Chúng tôi kêu gọi toàn thể các bạn không kể tuổi tác, vùng miền, nam giới hay phụ nữ hãy tham gia biểu tình ôn hòa phản đối ĐCSVN độc quyền toàn trị, áp bức bóc lột nhân dân cả nước từ:

 Thứ 7, ngày 25.4 này đến hết chủ nhật ngày 03.05.2015.
 Thời gian:-     Ca sáng từ 8 giờ 30 đến 11 giờ.
-          Ca chiều từ 15 giờ 30 đến 18 giờ 30.

Tại trước tất cả trụ sở Ủy Ban Nhân Xã, Ủy Ban Nhân Dân Huyện, Ủy Ban Nhân Dân Tỉnh và Thành Phố trên cả nước, trong tất cả các ngày nêu trên.

Các bạn hãy cố gắng tham gia ít nhất một lần, càng nhiều thì càng tốt. Đối với người dân sống trong vùng bán kính khoảng 70km lấy Hồ Gươm làm trung tâm thì nên tập trung tại Hồ Gươm và trước Nhà Quốc Hội để phản đối ĐCSVN. Nếu mang theo khẩu hiệu phản đối thì càng tốt gấp bội!

Mỗi người hãy góp một tay vì chính cuộc sống của chúng ta và con cháu chúng ta sau này!

Xin trân trọng cảm ơn các bạn!
Việt Nam, tháng 04.2015.

Các chiến sỹ dân chủ, yêu nước và thương dân.
(Mong các bạn hãy gửi đến người quen qua hộp thư và điện thoại di động càng nhiều, càng tốt)


__._,_.___

Posted by: truc nguyen 

LỊCH SỬ VÀ TÔN GIÁO

 


LỊCH SỬ VÀ TÔN GIÁO

( Bài viết gởi Vietlife với Nguyễn Ngọc Ngạn và người việt kháp thế giới )

Sử là sách ghi chép lại những công việc quan trọng đã qua có quan hệ đến vận hội dân tộc và đất nước, nhưng người viết sử phải tìm tòi từ gốc ngọn, căn nguyên những công việc của một người hay của một quốc gia với trình độ tiến hóa của nhân loại; để làm tấm gương cho đời đời soi chung.

Từ ngàn xưa, người chép sử là người được vua hay thế lực cầm quyền cắt cử và sai khiến coi việc chép sử, được hưởng bổng lộc của triều đình để sống . Nên việc chép sử không được tự do chép theo trí hiểu biết và sự tiến hóa của dân tộc mà chỉ chép theo lịnh của triều đình những việc quan hệ với nhà vua mà thôi. 

Nhìn vào tất cả Báo Chí Truyền Thông hiện tại Việt Nam do Cộng sản cầm quyền, là biết cách người xưa viết Sử cũng không khác nhau cho mấy… nên khi muốn viết lịch sử cho dân tộc Việt Nam, phải đi sâu vào quần chúng, tìm đọc sách “ Địa Phương Chí “ thì viết lại lịch sử sẽ không trái với sự thật trong lòng dân tộc bản xứ. Cũng như muốn viết lịch sử :

1/- Viết về “CÙ LAO ÔNG CHƯỞNG “ tại sao dân chúng hằng năm tấp nập đến Dinh Ông bái lạy, Ông đó là ai ?.. ( Là Nguyễn Hữu Cảnh ).

2/-Viết về đền thờ “ ÔNG CÂU BÀ LÃNH “ ở Cao Lãnh tỉnh Kiến Phong

3/-Viết về “ DINH ĐỐC VÀNG “ và tại sao có tên của hai làng “ Đốc Vàng Thượng, Đốc Vàng Hạ ?... thuộc quận Thanh Bình, tỉnh Kiến Phong.

Các đền thờ như vậy đều có sách “ Địa Phương Chí “ của những vị Nho thâm ghi chép ngay khi sự việc xảy ra, để lưu trử cho dân làng biết công đức, họ mới thờ kính. Trái lại sách của ngoại bang và sách của Việt gian, đều có cái lập luận theo chiều hướng cướp nước và bán nước, sai với sự thật xảy ra với dân chúng tại bản xứ; không nên căn cứ những sách đó mà viết sử, để trở thành người học thức không trí thứ mà là ngu ngốc; còn gây tai hại “ Thánh Chiến “cho con cháu đời sau như những cuộc Thánh chiến của Hồi Giáo với Thiên Chúa Giáo và các cường quốc Tây phương bao năm mà đến hiện nay Quốc Tế không cách nào hòa giải được ?

Việt Nam bắt đầu chép sử từ đời nhà Trần ở thế kỷ thứ 13, từ đó ai được lên ngôi cầm quyền cai trị đất nước cũng đặt trọng tâm về việc chép sử, nhưng chỉ chép một cách vắn tắt chứ không luận giải được rõ ràng, nên sử của Việt Nam không hay mà người chép sử ít khi chịu khó truy tầm gốc ngọn thực tế của sự việc đã xảy ra tại nơi chốn.
Sử đời nào cũng chỉ nói theo thế lực cầm quyền đời nấy, bởi đó tinh thần yêu nước làm sao mở mang được ?..

Ngày 30 tháng tư năm 1975, sau khi chế độ Việt Nam Cộng Hòa Nguyễn Văn Thiệu do Mỹ tổ chức tại Việt Nam hoàn toàn sụp đổ, Cộng sản lệ thuộc Nga Tàu chiếm toàn quyền lãnh thổ Việt Nam, chủ trương của Cộng sản là tiêu diệt các tôn giáo, chỉ tổ chức tôn giáo giả danh, để đánh lừa dư luận Quốc Tế là nước Cộng sản Việt Nam có “ Tự Do Tôn Giáo “ !..

Do đó, Cộng sản cho phổ biến nhiều tài liệu sai trật lịch sử tôn giáo , để dễ bề cai trị dân chúng, nhứt là tôn giáo dân tộc. Vì tôn giáo dân tộc có thuyết cốt lõi hợp với lòng bản xứ , luôn được bám sâu vào dân chúng bản xứ, chẳng khác “ CỎ LAN “, không ai có tài nào luận điệu tuyên truyền bứng hết gốc rể như đối với chủ thuyết ngoại nhập, Cộng sản cốt ý làm cho tín đồ không còn tâm niệm thi hành qui giới, để sống thánh thiện đi đến thành chánh quả, mà phải buông lỏng niềm tin giáo pháp siêu mầu của tôn giáo, để Cộng sản dễ bề cai trị quần chúng; trong những thời kỳ ngoại bang xâm lăng hay thời đại độc tài, bảo thủ cầm quyền cũng không khác chủ trương của bọn Cộng sản cho mấy !..

Đức Khổng Tử nói :“ Đạo bất viễn nhân, nhân chi vi đạo nhi viễn nhân, bất khả dĩ vi đạo “. Nghĩa là : Đạo không xa cái bản tính người ta, hễ vì đạo mà xa cái bản tính ấy thì đạo ấy không phải là đạo.”

Giáo Lý của Đức Huỳnh Phú Sổ, Giáo Chủ Phật Giáo Hòa Hảo rất đúng như vậy, nên chỉ có một năm đầu khai đạo mà ngài đã thâu nhận được gần HAI TRIỆU tín đồ, so với dân số Nam Kỳ bấy giờ thì số tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo chiếm 1/2 dân số ( dân số Nam kỳ : 4.616.000 dân - 2.000.000 tín đồ = 1/2 dân số Nam Kỳ, thật là kinh khủng cái tài của một người thiếu niên Việt Nam mới 19 tuổi, so với chiều dài lịch sử tôn giáo toàn cầu, chưa có sức thu hút tín đồ ở giai đoạn đầu như Đức Huỳnh Phú Sổ Giáo Chủ Phật Giáo Hòa Hảo. 

Giáo lý của Đức Huỳnh Giáo Chủ Phật Giáo Hòa Hảo, Ngài đề ra “ TỨ ĐẠI TRỌNG ÂN “ là cốt lõi để giáo truyền đại đạo , Ngài đặt Ân Tổ Tiên Cha Mẹ ở hàng đầu, Ân Đất Nước ở bậc thứ Nhì, rất phù hợp với tinh thần dân tộc từ khi lập quốc, gốc ông cha người Việt cũng tu hành hiếu thảo, phụng sự Tổ Quốc.

Ân Tam Bảo “ Phật Pháp Tăng “, hay Trời, Ngài để ở hạng thứ Ba. Vì Ân Tổ Tiên Cha mẹ công sanh dưỡng, ẩm bồng mới được sinh tồn trong nhân loại và nhờ Ân Đất Nước ta mới sống được, nên nặng hơn ân dẫn dắt chúng sanh tu hành giải thoát của Phật Trời. Vì Phật Trời chỉ truyền ra cái thuyết tu hành, làm lành lánh dử để nhân loại làm theo bớt tội căn mà giải thoát khỏi luân hồi. 

Thời điểm ngày 30 tháng 4 năm 1975 là cái “ RỦI “ cho dân tộc và vận nuước Việt Nam, cũngg là cái “ MAY “ cho nhiều con cháu Việt Nam, có cơ hội hấp thụ văn học Tự Do các quốc gia trên thế giới, mà bừng sáng mắt ra để biết sự tồi tệ của những thời kỳ nhà cầm quyền độc tài, bảo thủ Việt Nam, sẽ biết nói những cái gì “ SỰ THẬT “ hơn “ GIẢ TÂM “ tuyên truyền che mờ tâm trí dân chúng, nhằm tạo bè phái riêng tư, làm hại cho đất nước và VĂN HÓA dân tộc. 

Tuy nhiên, hiện nay còn có số người vì bảo thủ tôn giáo lâu năm, hoặc vin theo những cây bút ngoại bang xâm lăng nước ta, với mục đích triệt tiêu tinh thần dân tộc, làm xấu đi VĂN HÓA dân tộc bản xứ.

Trong những năm gần đây , Huỳnh Kim có đọc qua tài liệu của Ông Bô Liêu là người Miên gốc Việt tại Bạc Liêu, vịn vào quyển” Kim Cổ Kỳ Quang “ của Ông Ba Thới, có chữ màu “ Đà “ Ông Bô Liêu cho màu Đà là màu cờ của vua Quang Trung mà viết về Đức Phật Thầy Tây An Đoàn Minh Huyên là con của vua Quang Trung và Ngọc Hân Công Chúa. Lại có số người ra vẻ Ta đây là người biết rành về SỬ mà viết sai về Đức Phật Thầy Tây An, Bửu Sơn Kỳ Hương đến Đức Huỳnh Giáo Chủ Phật Giáo Hòa Hảo, để rồi bị đối chiếu theo sử học, thì không còn cách luận giải phản biện, phải trở thành nhà văn khờ khạo.

Bởi đó, Huỳnh Kim thấy có bổn phận phải chứng minh theo sử học về Đức Phật Thầy Tây An Đoàn Minh Huyên cho những ai muốn viết sử để hiểu, đừng hồ đồ viết bậy làm tổn hại văn hóa nước nhà và có thể tạo thánh chiến cho cháu con..

Trên bình diện lịch sử tôn giáo dân tộc Việt Nam, sau khi Đức Phật Thích Ca nhập Niết Bàn, sự truyền thừa nối tiếp được 33 đời Tổ vào năm 658 đến năm 713, vị Tổ cuối cùng là lục Tổ Huệ Năng bậc truyền y bác. Mãi đến năm Kỷ Dậu 1849, Phật Thầy Tây An, Đoàn Minh Huyên mới xuất hiện trị bịnh cứu đời, trong thời kỳ bịnh dịch lan tràn khắp nơi, Đông Phương và Tây phương cũng không có thuốc trị. 

GIA THẾ CỦA ĐỨC PHẬT THẦY TÂY AN
Căn cứ theo sách Địa Phương Chí thì Đức Phật Thầy Tây An tên Huyên, lót chữ Minh, họ Đoàn, chánh danh là “ Đoàn Minh Huyên “, nhưng theo thói thường dân chúng miền Nam, khi sanh được con trai thì lót chữ “ VĂN “, sanh con gái thì lót chữ “ THỊ “ nên trong làng Tòng Sơn có nhiều vị kỳ lão nói Ngài tên họ là Đoàn Văn Huyên, Ngài bỏ nhà đi lúc tuổi còn nhỏ, Ngài đi đâu và làm gì cả làng không ai biết, coi như mất tích ( Ngài đi tu ở vùng bảy núi ).
Một hôm, đầu năm Kỷ Dậu ( 1849 ) Ngài có giang một chiếc ghe buôn từ Sà Tón, vùng bảy Thất Sơn đi về gần vàm rạch Tòng Sơn, Ngài lên bờ đi bộ theo bờ rạch, khi đến đình làng , gặp lúc cây da trốc gốc ngã lấp lòng sông, thuyền ghe không ai qua lại được, cả một khúc sông dồn chật ghe xuồng, dân làng tụ hợp rất đông, đang hì hục kéo cây da vào bờ mà cây da không lay chuyển; tất cả cuốn dây định bỏ ra về, cùng lúc Ngài vừa đi tới, Ngài bảo cột dây lại cho Ngài kéo tiếp. Đám dân làng rộ lên cười:
Chúng tôi lực lưỡng và đông như thế nầy mà kéo không đi, ông ốm yếu quá làm sao tiếp nổi ?

Đức Phật Thầy cười :
Bà con thử cột dây lại xem, tôi có cách kéo được. Mấy cụ già thấy lời nói ôn tồn và quả quyết của “ ông khách lạ “ , bảo dân làng lội xuống nước cột dây lại, sắp hàng đứng hai bên coi ông khách nầy có cách nào để kéo, Đức Phật Thầy Tây An đứng giữa đưa hai tay lên khỏi đầu và hô to;
-Hè…hãy kéo lên !

Hai hàng dây chỉ vừa thẳng , cây da từ từ xếp vào bờ, khỏi phải hì hục nữa.

Ghe xuồng mấy ngày chờ đợi thấy đường rạch trống được thì mừng rỡ, ráo riết lớp chèo, lớp bơi ra đi về kẻo người nhà trông đợi. Còn mấy ông dân làng vì mệt nhọc gần suốt ngày ai nấy đều uể oải, kéo nhau về quên hỏi ông khách lạ đi về đâu, và Họ cũng quên hỏi ông khách tại sao mà kéo cây da dễ như vậy ?

Còn Đức Phật Thầy đi đến đình Tòng Sơn ghé vào, từ đó người ta thấy Ngài ở luôn tại đấy, ngoài mái hiên sau, ngày thì chặt cây rừng, làm cỏ, quét dep chung quanh đình thần, đêm đến lấy lá da để nấu nước uống.( thời đó đến năm 1954, dân chúng thưa thớt, cỏ rừng mọc đầy ).

Được ít hôm , ông từ thấy mỗi đêm Đức Phật Thầy cứ đốt lửa hoài sợ hỏa hoạn, vì đình lợp bằng tranh, ông từ bèn bày tỏ với Đức Phật Thầy Tây An và xin đừng đốt lửa ban đêm nữa.

Đức Phật Thầy điềm tỉnh niệm Phật mà trả lời:
-Tôi ở đâu thì sẽ giữ cho đó được bình yên, xin ông đừng ngại, Ông Từ không biết lời Ngài nói xa. Năm đó bịnh dịch tả nổi lên hoành hành dân chúng khắp nơi, làng Tòng Sơn bịnh dịch cũng bắt đầu lan tràn. Các Chức việc trong làng và dân chúng thấy vậy lo sợ hội lại tại đình, làm heo gà cúng vái và đóng bè để “ tống gió “.
Nghe biết việc như vậy, Đức Phật Thầy ra trước các chức việc trong làng đang hội nhóm, Ngài tỏ ý không muốn công việc sát sanh hại vật mà tống, vì theo Ngài thì hãy tin tưởng Phật Trời cho thành lòng là hơn, chứ tống như thế nầy, nếu thật có linh nghiệm thì chỉ là một việc làm ích kỷ, . Vì mình được khỏi hoạ mà người khác mang tai thì sao ?

Nhà chức trách trong làng không tin lời Ngài, cho là lời nói nhảm, Ngài buồn bã trỡ vào hiên sau vừa đi vừa than. Chức việc trong làng cho là điềm dở, nên vài hôm sau họ cử ông Thị Sự truyền lịnh không cho Ngài ở nữa, lấy cớ rằng trong làng không có quyền chứa chấp những người lạ mặt, 

Đức Phật Thầy nhận lời, nhưng trước khi đi yêu cầu ông Thị Sự mua hộ cho Ngài một đôi đèn sáp dể Ngài làm lễ khai lý lịch cho làng và dân chúng nghe rồi sẽ đi.
Vì tính háo kỳ của ông Thị Sự và lòng tin của một ít người ở chung quanh đình, thấy Ngài có nhiều cử chỉ nửa hư nửa thực, nên cuộc tổ chức cúng được mau lẹ.

Sau khi lên đèn nhang làm lễ, Đức Phật Thầy kể rõ tên Ngài, Ông Bà Cha mình là ai, bà con dòng họ có những người nào và sau rốt Ngài tự xưng Ngài là Đoàn Minh Huyên.

Họ nghe kể trong số người thân thuộc có Ông Đoàn Văn Điểu và ông Đoàn văn Viên hiện đang còn sống trong làng, nên làng liền cho người mời đến, khi giáp mặt ông Điểu cũng không nhận ra là Đức Phật Thầy là an hem chú bác, vì mất tích quá lâu, bây giờ râu tốc lùm sùm, Ngài mới đem công việc trong lúc ra đi thuở nhỏ như thế nào. Nghe xong ông Điểu mới biết liền ôm Đức Phật Thầy mà khóc òa lên, sau khi chấm dứt câu chuyện, ông Điểu khuyên Ngài nên ở lại quê hương làm ăn với ông, đừng đi đâu nữa để đến nổi thân hình tiều tụy, già nua trước tuổi như vậy. theo mấy cụ già trong làng kể lại, lúc nầy Đức Phật Thầy mới có 43 tuổi mà râu tóc như một ông già sáu bảy mươi tuổi, nên anh em ông Điểu không nhận ra..

Để trả lời ông Điểu, Đức Phật Thầy Tây An đem việc đạo lý ra mà bàn giải chung cho mọi người nghe, rồi xin cáo từ ra đi, Ngài xuống xuồng bơi bằng miếng tre ngược dòng sông lên Cái Tàu Thượng... 

“ Tiến trình của Đức Phật Thầy Tây An còn dài… xin tạm dừng chỗ nầy, sẽ viết tiếp khi sau ), để bước sang qua sự đối chiếu lịch Sử Ngài không phải là con của vua Quang Trung và Công Chúa Ngọc Hân, cũng như từ Ngài đến Đức Huỳnh Giáo Chủ không phải như những ông Thầy Pháp như một số cây bút nhầm lẫ, để giúp cho những người có học sử mà không biết tìm nguồn gốc sự kiện và chưa ý thức về cách viết SỬ của những vị anh hùng bản xứ, trong thời loạn lạc hay những thời kỳ bị ngoại bang xâm lăng... mà làm sai lạc văn hóa dân tộc “ !..

Sanh Đức Phật Thầy Tây An vào giờ Ngọ, ngày rằm tháng mười, năm Đinh Mão ( 1807 ), tại làng Tòng Sơn, tổng An Thạnh Thượng, tỉnh Sa Đéc, năm Gia Long thứ sáu. 

Tổ phụ gốc gác ở đó từ lâu, nhưng không mấy ai còn biết được quý danh, chỉ biết khi Ngài mới trở về làng Tòng Sơn trị bịnh cứu đời còn có hai người anh ( chú bác ), là Đoàn văn Điểu và Đoàn Văn Viên. Về sau hai ông nầy chết đi, với thời kỳ đất nước tao loan con cháu xiêu lạc đi đâu không ai biết và không ai thấy roi truyền miêu duệ. Có điều chắc chắn là mộ thân mẫu ( Phật mẫu ) của Đức Phật Thầy Tây chôn ở rạch Cái Nai, hiện còn tại đấy thuộc thôn An Thạnh Trung, quận Chợ Mới, tỉnh Long Xuyên, hằng mấy trăm năm nay, năm nào không có ai bồi đắp mà mỗi ngày một cao lên, hiện khoa học có cách nào luận giải chuyện nầy ?

Căn cứ theo sử học được thời còn ngồi ghế nhà trường lớp Đệ Nhị :

1/-Quang Trung tên thật là Nguyễn Huệ, sau đổi tên lại là Nguyễn Quang Bình, năm Mậu than ( 1788 ) quân nhà Thanh lấy lý do giúp nhà Lê, đem quân sang chiếm giữ thành Thăng Long. Sau Đại thắng quân Thanh, Bắc bình vương lên ngôi Hòang đế đặt niên hiệu là “ Quang Trung “
2/-Sanh vua Quang Trung năm 1752, người ấp Kiến Thành, huyện Tuy Hòa, ( Qui Nhơn ), con thứ của ông Hồ Quy Phúc.
3/-Vua Quang Trung chết năm 1792 thọ được 40 tuổi ( 1752 -1792 = 40 năm )
4/-Vua Quang Trung làm vua được 4 năm ( 1788-1792 ).
5/-Công Chúa Ngọc Hân chết năm 1799.
6/-Sanh Đức Phật Thầy tây An Đoàn Minh Huyên lúc 12 giờ trưa, ngày rằm, tháng 10 năm Đinh Mão ( 1807 ).tại làng Tòng Sơn, tổng Phong Thạnh Thượng, tình Sa Đéc ( Nam Phần ) nhằm năm Gia Long thứ sáu. 

SAI BIỆT LỊCH SỬ
1/-Sự cách biệt khi vua Quang Trung chết năm 1792, đến khi sanh Đức Phật Thầy Tây An năm 1807 là mười lăm năm ( 15 ) năm ( 1792-1807 =15 năm ).
-Khoa học nào chứng minh vua Quang Trung còn giao hợp được với Ngọc Hân Công Chúa, để mang thai Đức Phật Thầy Thây An Đoàn Minh Huyên sau 15 năm đã chét, không lẽ Khoa học dẫn chứng giấc chiêm bao của Ngọc Hân Công Chúa được vua Quang Trung hiện hồn về giao hợp; khoa học nào dám nói như vậy ?
2/-Sự cách biệt khi Ngọc Hân Công Chúa chết là năm 1799 đến khi sanh Đức Phật Thầy Tây An 1807 là 8 năm ( 1799-1807 = 8 năm ), khoa học nào chứng minh Ngọc Hân Công Chúa còn mang thay 8 năm dưới đáy mồ, để đến năm 1807 đội mồ sanh Đức Phật Thầy Tây An ?
-Đây có phải là những nhà văn kém ý thức và trí thức, hồ đồ, xấc xược chăng ?
-(XIN LƯU Ý :Còn tiếp, Huỳnh Kim sẽ chứng minh theo khoa học về Đức Huỳnh Phú Sổ, Giáo Chủ Phật Giáo Hòa Hảo, kính mời quý vị đón xem .
-Nhà văn Huỳnh Kim, đương kiêm Cố Vấn Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại ( Văn Bút Thế Giới, Hội viên Văn Bút Quốc Tế ) liên tiếp hai nhiệm kỳ.
-Đang là Hội Trưởng Giáo Hội Phật Giáo Hòa Hảo Trung Ương và Điều Hành Phật Giáo Hòa Hảo truyền Thống Việt Nam,
HAI THÀNH QUẢ KỲ LẠ CỦA HUỲNH KIM:
1/-Từng giúp Phật Giáo Hòa Hảo Truyền Thống Việt Nam hiện yên tịnh 90 %, gần 10 triệu tín đố PGHH đến ngày nay không ai làm được như Huỳnh Kim.( Nếu ai làm được ba vụ trong vòng 35 phút Cộng sản rút đi trả lại sự yên tịnh cho Phật Giáo Hòa Hảo như Huỳnh Kim đã làm 7 năm qua, Huỳnh Kim hạ mình quì lạy 3 lạy để CẢM TẠ và VINH DANH người đó ?.
2/-Trình bày quyển Sấm Giảng Thi Văn Giáo Lý của Đức Huỳnh Giáo Chủ đúng 100 % đang in, chưa ai làm được, như hơn 40 năm qua ( 1975-2015 ) biết bao nhiêu người chủ trương in đều sai trật hay sửa đổi hoặc thêm bớt bản gốc của Đức Huỳnh Giáo Chủ…).
Huỳnh Kim
__._,_.___

Posted by: jh hk 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link