Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, April 17, 2015

Sinh Vi Tướng, Tử Vi Thần




Date: Wed, 15 Apr 2015 07:33:15 +0200
From: acl59p
To:
Subject: Chuyện cười trong trại tù của Việt Cộng

     
  
"Bạc lòng nhưng chẳng cam lòng
mang theo nhục nước vào trong mộ phần" HHC 

   
 

Trong tất cả những chuyện cười trong tù cs , chuyện này là hay nhứt .
Còn chuyện ngu và dốt cuả cán ngố thì thôi vô số .

HY 

Sinh Vi Tướng, Tử Vi Thần
 Câu chuyn Tri Ci To Hoàng Liên Sơn như sau: 

Cùng n
m chung tri vi chúng tôi, có nhiu Tướng Lãnh VNCH lm. Có nhng v Tướng lúc nào cũng gi tư cách Tướng, anh em rt n phc. Nhưng cũng có nhng Tướng Lãnh rt là nhàm chán. Tướng Dương Văn Đc là mt trong ba Tướng ... m côi, tc là không có thân nhân thăm viếng (Hai v Tướng kia là Tướng Lam Sơn (Phan Đình Th) và Tướng H Trung Hu). 

T
khi còn ngoài đi, sau v đo chánh TT Dim, sau v các Tướng Lãnh chnh lý ln nhau, Tướng Đc đđược coi như là mt Tướng ... Mát giây (điên). Chính tôi đã mc kích mt ln, ông đng góc đường Hng Thp T và Thng Nht, ngay góc Dinh Đc Lp, mà chi bi Tướng Thiu. Tuy nhiên, ông chi bng tiếng Pháp, nên tôi không rõ ông chi nhng gì? 

Trong mt bui sinh hot đc bit ca tri tù, đ k nim chiến thng Đin Biên Ph, mt Đi Tá Vit Cng, tên là Cao Nham, đã được B Ni V ca chúng ch đnh đến tri đ nói chuyn vi các tri viên v chiến thng này. T sáng sm, anh em đã phi thc dy lo quét dn, xếp ghế ngi đ ch tên cán ng này đến. Cũng như thường l, anh em chúng tôi, dù là trong tri tù, vn gi quân phong quân k ca riêng mình, nên các Tướng Lãnh được xếp ngi trước, ri mi ti hàng Tá, Úy ... 

Tên Nham (nh) nói chuyn vung cán cuc, văng nước miếng tùm lum, ba hoa v cái mà chúng gi là chiến thng ĐBP. Nham vung tay la hét: "Chiến thng Đin Biên Ph là mt chiến thng thn thánh. Chiến thng Đin Biên Ph là mt chiến thng to ln ca đng cng sn vit nam. Chiến thng Đin Biên Ph đã đánh nhào Đế Quc Pháp." 

Trong khi hoa chân múa tay, y đ ý thy Tướng Đc có cun s tay, đã lúi húi ghi chép nhng li nói ca y. Y thy vy li càng sung sướng, nghĩ bng: “Tên Tướng này ... hc tp tt, nó phc tài ăn nói ca mình nên mi ghi chép k lưỡng như vy, ch thường thì my thng tù ci to đâu có thèm đ ý gì ti nhng li nói ca mi`nh!” Vi` thế, thay vì nói có hai tiếng, tên này hăng tiết chó mà nói thêm c tiếng đng h na. Khi nói xong, y theo thông l là t v tay khen thưởng mt mi`nh, ri trnh trng hi các anh em Ci To: Các anh ngi hàng đu, chc là cp bc “Tướng, phi không? 

Khi được xác nhn như vy, hn va nói va ch tay vào Tướng Đc: “Tôi thy có anh gi` đây này, hc tp tt lm, ghi chép cn thn! Có vy mi mong được chóng v vi gia đình ch! Anh tên là gì nh?" 
Tướng Đc vn ngi, tr li lên: 
- “Tôi tên Đc” 
Tên Nham hăng hái: 
- “Anh đã ghi được nhng gì trong bài nói chuyn ca tôi? Anh có th đc li cho tt c hi trường cùng nghe được hay không?” 
- “Ấy, không được đâu! Tôi ghi ch cho mt mình tôi thôi! Đ tôi hiu mt mình tôi thôi, không ai được biết đâu!” 
Nham nghĩ rng, Tướng Đc còn khiêm nhường, nên thúc dc: 
- “Anh c vic đc cho mi người cùng nghe đi! Nếu có thiếu sót gì thì tôi b túc thêm cho anh, có gì đâu mà phi ngi ngùng! Đng và nhà nước biết các anh chưa thu trit được nhng cái ưu vit ca xã hi ch nghĩa, nên không bt li gì đâu! Vì thế các anh mi phi hc tp, ch nếu các anh đã quán trit ri, đâu cn gi` na! C đc cho mi người nghe đi, tôi bo đm, không làm phin gì anh đâu ! 
Tướng Đc nhc li: 
- “Tôi đã nói tôi viết thì ch có mt mình tôi hiu, mt mình tôi đc mà thôi! Tôi s đc lên, mi người li mt ý kiến, phin lm! Thôi, cán b cho tôi min đi ! 

Tên Nham đang lúc cao hng, đâu d gì buông tha: 
- “Thôi, nếu anh không mun đc, c đưa đây cho tôi vy ! Tôi s xem qua và đc li cho mi người nghe đ cùng hiu cho rõ! 
Tướng Đc nói ln cui: 
- “Được, tôi đng ý đưa cho cán b xem. Nhưng tôi nói trước, đây là ý kiến riêng ca tôi đó nha! Người khác mun đc, ráng mà hiu, ráng mà chu, đng có đ tha tui” 
Mt tên qun giáo vi vàng chy li nhn cun s tay ca Tướng Đc, khúm núm đưa lên cho tên Nham. 

Tên này hn h tiếp ly, sa son đc nhng li vàng ngc ca y mà Tướng Đc đã ghi. Mi người hi hp ch đi! Không biết Tướng Đc đã ghi nhng gì trong đó! Tên Nham va mi há ming ra đnh đc, thì mt mày y đt nhiên tái xám li! Ming y m ra mà không đóng li được na, c há hc ra, khoe nhng cái răng đen thui bám đy khói thuc lào! Tay y run lên, nước miếng t trong ming chy ra nhu nhão! Mt y đanh li, cp mt quc lên căm hn! Y th không ra hơi, nói không ra tiếng! C hi trường nín th theo y ! 

Mt lúc sau, tên Nham mi bt ra được vài tiếng lp bp: 
- “Bt ... Bt ... ly tên phn đng này! Bt ngay lp tc! Đánh ... Đ ... Đ ... Đánh cho nó chết ri đem chôn! Nó ... Nó ... dám hn láo vi cách mng! Nó dám chi đng cng sn! Bt ... Bt! Các đng chí đâu? Bt nó ngay lp tc cho tôi!” 

Nhng tên v binh đng gác chung quanh vi vàng chy li ch Tướng Đc, chĩa súng vào ông, lên đn rp rp, làm như chúng bn ông ngay lp tc. 

Tướng Đc vn ngi yên, bình tĩnh tr li tên Nham: 
- “Đánh chết ri ... đem ra ... ăn tht thì mi đáng nói! Ch đánh chết ri đem chôn thì có gì là l đâu! Tôi đã nói trước cho cán b ri, tôi viết thì ch mình tôi đc thôi, ai mun đc thi` ny ráng chu! Cán b c mun đc thi` tôi đưa! Sao cán b còn bt li tôi làm chi?” 

Tên Nham li mt ln na phùng mang trn mt, lp bp nói chng nên li! Y ta c đng đó, mt mày tím bm li, mt trn trng lên mà nhi`n Tướng Đc, như mun ăn tươi nut sng ông ta vy. 

Trung Tướng Nguyn Vĩnh Nghi, vi tư cách là Trưởng Phòng tù ci to, vi vàng đng lên xin cho Tướng Đc: 
- “Xin cán b b qua cho, không nên chp nht nhng ghi chú ca anh Đc làm gì, anh b ... MÁT đy mà, trong tri ai cũng biết c!” 
Tên Nham gn ging hi li: 
- “Mát là cái gì?” 
- “Mát tc là . . . điên, là khùng đó mà! Hi xưa, anh Đc đã chi c Tng Thng Thiu, Phó Tng Thng K na đó! Ông Thiu cũng đã gin d đòi b tù anh Đc. Nhưng khi biết anh ta b khùng, nên li tha! Xin cn b c hi tt c anh em đây thì biết!” 

Thế là c tri nhao nhao lên, ai cũng nói: 
- “Anh Đc ... Mát đy mà, cán b chp làm chi!” 

Tên Nham thy c tri đng lên tiếng, cho rng Tướng Đc ... khùng, không l y còn chp nht làm chi! Mt người khùng, dù có chi đng cng sn, cũng không có gì đáng nói. Nếu cho Tướng Đc là tnh, li ông ta chi s bay đi khp các tri tù khác, coǹ nguy him gp my! Suy tính mt hi, hn ... du ging: 
- “Thôi, nếu các anh nói anh Đc này khùng điên, thì tôi cũng chng chp nht anh y làm gì! Các anh đem anh ta v tri, tr bnh cho anh ta chóng khi, đ mà hc tp cho tt!” 
Ri y chm rãi xé nhó cun s tay ca Tướng Đc đi. 
Thế là bui l k nim chiến thng ĐBP ca bn VC bế mc không kèn không trng! 

My ngày hôm sau, nhân mt dp đi làm lao đng, vào lúc ngh trưa, anh em đã t hp chung quanh Tướng Đc đ hi là, ông đã viết cái gi` trong cun s tay, mà làm cho tên vit cng tc gin tt cùng như vy? 

T
ướng Đc chm rãi tr li: "My em có nh cái thng VC đó nó nói gì không? Nó nói: “Chiến thng Đin Biên Ph là mt chiến thng thn thánh”, goa (Qua) móc s ra ghi: “CON CC! Ri đóng s li. Ti khi nó nói tiếp: Chiến thng Đin Biên Ph là mt chiến thng vĩ đi ca đng Cng Sn VN goa li móc s ra ghi: “CON CC! Ri li xếp s li. Ri nó li nói: “Chiến thng Đin Biên Ph đã đánh nhào Đế Quc Pháp, goa li móc s ra ghi: “CON CC! Ri li đóng s li. 

Nó mun đc, goa đã nói trước ri, không nên đc, goa ch viết cho goa đc mà thôi. Nhưng nó c mun đc, thì ráng mà chu, bt li goa đâu có được!” 

T
t c anh em có măt lúc đó đu cười nghiêng cười nga vi` nhng ghi chú mà Tướng Đc đã ghi trong s tay ca ông. Hèn chi khi tên Nham há ming ra đnh đc nhng giòng ch này thì b mc quai. Hn ta tc ti xám mày xám mt li mà không biết làm gì! C bn đã cười như chưa bao gi được cười, không cn biết lúc đó đang đng đâu? Và có ai rình mò gì hay không? Ai cũng mun nói ra, viết ra câu tr li ging như Tướng Đc đã tr li, nhưng đã không dám nói, không dám làm. Ch c Tướng Đc mi dám nói, dám viết! 

Mt người trong bn li hi thêm: 
- “Trung Tướng không s nó tr thù, nó ... giết Trung Tướng hay sao?” 

Tướng Đc đã khng khái tr li, không có v mát chút nào hết: SINH VI TƯỚNG, T VI THN! Khi còn sng thì goa làm Tướng, có chết đi thi` goa cũng thành Thn, s chi cái ti gy (qu) này! Hi còn cm quân đánh VC, goa c đem quân đi gm ti nó li mt ch, ri kêu pháo binh bn ti nó tan nát ra! Trn nào không gom được ti nó, goa kéo lính v nghĩ kho, chng chết người nào hết! Ch tiếc rng hi đó goa gom ti nó hng hết, đ nay mi b như dzy! ” 

Hào hùng thay li nói ca Tướng Dương Văn Đc! Trong chn tù ti, có nhng ai dám viết ra nhng giòng ch ngo mn, chi bn VC như Tướng Đc đã làm? Tính mng đang trong tay bn VC khát máu, đà có bao nhiêu người đã ngang nhiên tr li bn VC, như Tướng Đc đã tr li bn chúng? 

Tôi nghe xong câu chuyn, cho rng Tướng Đc xng đáng được duyt xét và chp nhn là ... “Đã phc v T Quc Vit Nam Cng Hoà” Tiếc rng Tướng Đc đã không có dp qua đnh cư ti vi V con. Bn VC không dám giết Tướng Đc tri tù ci to, chúng đã th ông ra và tìm cách giết ông mt cách lén lút, rt là hèn h. Chúng đã cho người đi rình mò và đánh chết ông, dìm xác ông dưới cu Hàng Xanh. 

Nguyn Khp Nơi 
Trích từ Cư an Tư Nguy    

--

********
Xin đừng quên !  
Hi Ng K 6, LK SVSQ/KQ 72 & 73 
Ngày 3 & 4 tháng 9, 2016
ti Portland, OR. USA
_____________________________________________________________
"Tuyệt vời của cuộc đời là sự khác biêt !" Vì thế nếu quý vị không muốn tiếp tục nhận, xin báo tuan.ba.cao@gmail.com. Thành thật cám ơn.
Thân kính,
Cao Bá Tuấn
  


__._,_.___

Posted by: =?UTF-8?B?TkdVWeG7hE4gVsOCTiBUw5lORw

ĐÒI VC TRÃ NỢ MÁU

On Tuesday, April 14, 2015 5:40 PM, Hoaiviet Nguyen <> wrote:  
ĐÒI VC TRàNỢ MÁU
          (  Gởi về giới trẻ quốc nội )

Hởi các bạn, thanh sinh viên Hà Nội,
Huế , Sài Gòn, mãi vô cảm hay sao ?
Mẹ Việt Nam đang khẩn thiết kêu gào
Cứu đất nước sắp rơi vào tay giặc .

Hãy đứng dậy , tiến lên không nhu nhược,
Nhào xuống đường truy tìm giết đảng viên.
Diệt ba đời bọn giặc Cọng công an,
Trừ hậu họa lũ Việt gian bán nước .

Cha mẹ bạn bị “ nhân dân”  đấu gục
Tại sân đình tức hộc máu chết tươi.
Anh chị em bị chôn sống nửa người
Với bản án con cái nòi địa chủ .

Năm cải cách (1) làm long trời đất lở .
Người giết người do đấu tố dã man.
Đạt chỉ tiêu chết non cả triệu dân
Bằng  pháp lệnh Hồ chí Mính ấn ký.

Thời mạt vận, giặc  “ Sao Vàng “ ác quỷ
Đang lộng hành hút máu mủ nhân dân.
Biến tài nguyên thành tư hữu cá nhân .
Đảng lãnh đạo là thành phần thối nát.

Bạn còn nhớ, hàng triệu người dân chết
Trên đại dương, trại cải tạo rừng sâu .
Người Quốc gia bị chặt cổ bêu đầu
Vì chống đối cờ “ vàng sao” ô nhục.

Xin Hỏi thật bạn công dân nước Việt  ,
Có bao giờ  thấy hãnh diện hay chưa ?
Mang visa nước Dân Chủ Cọng Hòa (2) ,
Có cảm nhận bị người ta khinh bỉ ?   

Dân tộc Việt, Tổ tiên ta hào khí.
Bốn ngàn năm viết trang sử oai hùng .
Chưa bao giờ lùi bước giặc xâm lăng.
Không lẽ bạn nay cam đành khuất phục ?

Là con cháu vua Hùng Vương Việt tộc,
Thuộc giống nòi Lý Thường Kiệt, Quang Trung,
Là anh hùng Phù Đổng, nữ Trưng Vương
Có sứ mạng hoàn thành trang sử mới .
 
Hởi các bạn Thanh Sinh viên Hà Nội
Huế , Sài Gòn đồng quật khởi vùng lên.
Hãy truy lùng bọn Cọng Sản công an,
Đòi nợ máu, phải trả đền bằng máu .   

 NGUYỄN ĐÌNH HOÀI VIỆT

(1) năm 1954 Miền Bắc thẳng tay phát động quần chúng : cải cách ruộng đất.

(2) Cọng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa.Việt Nam

Thursday, April 16, 2015

Bóc lột công nhân đến mức nào nữa ???




On Wednesday, April 15, 2015 5:02 PM, Toma Thien <> wrote:

 
[Attachment(s) from Toma Thien included below]
Kính gởi tới Quý Ân nhân, Quý Ủng hộ viên và Quý Độc giả
Bán nguyệt san Tự do Ngôn luận và bài xã luận số 217, phát hành ngày 15-04-2015.
Xin Quý vị vui lòng giúp phổ biến rộng rãi, nhất là ngược về trong nước cho Đồng bào.
Chúng tôi chân thành cảm ơn.
Ban biên tập.

Bóc lột công nhân đến mức nào nữa ???
Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 217 (15-04-2015)
          Tại tỉnh Quảng Nam, hôm 24-03, nhà cầm quyền đã khánh thành tượng đài “Mẹ Việt Nam Anh hùng” 411 tỷ đồng trong niềm tự hào đó là “tượng đài đồ sộ nhất Đông Nam Á”, với mục đích vinh danh các bà mẹ có con đi lính cho Cộng sản rồi chết trận. Dù đã có nhiều ý kiến đề nghị nên lấy số tiền khổng lồ đó chia cho hơn 6 ngàn “bà mẹ anh hùng” đang thiếu đói, thế nhưng đảng Cộng sản, từ bao năm nay, đã chỉ muốn trả ơn họ bằng các tượng đài cũng như bằng những lời xưng tụng rỗng tuếch. Có khi còn cướp đất nhà của họ!

          Đối với giới công nhân cũng vậy. Trong 85 năm hiện hữu của mình, đảng đã nhờ xương máu của họ mà dựng xây ngai vàng, làm nên sự nghiệp. Để cám ơn và xưng tụng họ, đảng huênh hoang tuyên bố “Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa là nhà nước công nông đầu tiên ở Đông Nam Á” (cũng lại nhất ĐNÁ). Rồi để họ an tâm và hy vọng, Hiến pháp 1980 xác định chắc nịch: “Đảng CSVN [là] đội tiên phong và bộ tham mưu chiến đấu của giai cấp công nhân… Đảng tồn tại và phấn đấu vì lợi ích của giai cấp công nhân” (điều 4). HP 1992 lại càng hùng hồn: “Đảng CSVN, đội tiên phong của giai cấp công nhân VN, đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động…” (điều 4). HP 2013 cũng luận điệu mỵ dân tương tự!
          Thế nhưng, ta hãy nghe nhà văn Trần Đĩnh viết trong Đèn Cù 2, chương 17: Hoàng Ước, thư ký của Trường Chinh (TC) bảo tôi là một hôm TC nói với mấy người giúp việc rằng ta trả cho người lao động đồng lương bóc lột. Hoàng Ước bèn nói lương chúng tôi chỉ đủ sống 10 ngày. TC cau mày khó tin -bóc lột thì có nhưng sao lại có thể ác nghiệt hơn cả đế quốc đến thế- nhưng hôm sau ông bảo Hoàng Ước: Tôi đã hỏi nhà tôi, nhà tôi nói không có chế độ cung cấp đặc biệt thì lương ông cũng chỉ đủ cho nhà này ăn 10 ngày. Sau đó TC đến nhà máy thuốc lá Thăng Long nói: Phải cứu giai cấp công nhân! Hay thật! Ở một nước do giai cấp công nhân lãnh đạo mà đảng phải cứu giai cấp công nhân ra khỏi đồng lương bóc lột ?...Nhưng ông không nói cứu công nhân khỏi tay ai ? Và thằng khốn nào nó bóc lột công nhân ?

          Đó là câu chuyện của thập niên 80 thế kỷ trước. Hãy nghe thêm Khánh Hòa, với bài viết đăng trên Danviet.vn ngày 16-02-2014. “Nghiệt ngã phận đời ngày làm công nhân, tối về... bán dâm”: “Trong thời gian tìm hiểu về đời sống công nhân ở các khu công nghiệp lớn như Sóng Thần, Tân Tạo, Vĩnh Lộc, Biên Hòa… chúng tôi nhận thấy rằng cuộc sống của công nhân thường vô cùng chật vật. Đa phần họ phải làm việc trong môi trường có ảnh hưởng xấu đến sức khỏe, rất dễ bị các bệnh nghề nghiệp nhưng lại hoàn toàn không có bảo hiểm hay chế độ lương thưởng phù hợp… Vì quá thiếu tiền nên tôi [một công nhân] nói dối vợ ra ngoài gặp người bạn ở gần đó mượn thêm ít tiền, rồi sang bệnh viện Chợ Rẫy, tìm đến khoa huyết học truyền máu, nơi mà ngày nào cũng có cả trăm người, chủ yếu là những công nhân, lao động nghèo tới bán máu, tôi được mấy người ở đây hướng dẫn, một lần bán máu như thế kiếm được 470 ngàn đồng… Riêng với những công nhân nữ, dù biết là tội lỗi, là nhục nhã nhưng nhiều người vì miếng cơm, manh áo vẫn nhắm mắt đưa chân để làm cái việc nhơ nhuốc là đi bán dâm, như một cứu tinh duy nhất trong cơn cùng quẫn”.

          Đang khi đó thì cũng chính HP khẳng định tại VN có một tổ chức để chăm lo việc làm và cuộc sống cho họ, mang tên Công đoàn: “Công đoàn là tổ chức chính trị xã hội của giai cấp công nhân và của người lao động cùng với cơ quan Nhà nước, tổ chức kinh tế, tổ chức xã hội chăm lo và bảo vệ quyền lợi của cán bộ, công nhân, viên chức và những người lao động khác” (HP 1992, đ. 10). HP 2013, vẫn đ. 10, lại mạnh miệng hơn nữa: “Công đoàn Việt Nam là tổ chức chính trị xã hội của giai cấp công nhân và của người lao động được thành lập trên cơ sở tự nguyện, đại diện cho người lao động, chăm lo và bảo vệ quyền, lợi ích hợp pháp, chính đáng của người lao động;giám sát hoạt động của cơ quan nhà nước, tổ chức, đơn vị, doanh nghiệp về những vấn đề liên quan đến quyền, nghĩa vụ của người lao động. 

Hạnh phúc quá đi chứ!
          Thế nhưng, công đoàn này (còn mang tên Tổng Liên đoàn lao động VN) chỉ là một công cụ của đảng, luôn bênh vực quyền lợi chủ nhân vì ăn lương của họ, và chỉ làm có hai việc là kiểm soát tư tưởng lẫn hành vi công nhân và giúp đảng ra sức bóc lột họ. Thành thử chẳng lạ gì mà 40 năm nay đã xảy ra hơn 5000 cuộc đình công xuất phát tự công nhân trong mục tiêu đòi tiền lương xứng công sức và cuộc sống xứng nhân phẩm. Nhưng hầu như công nhân rốt cục vẫn là kẻ thất trận. Người ta còn nhớ cuối năm 2005 đã diễn ra nhiều cuộc đình công lớn đòi tăng mức lương tối thiểu cho công nhân tại các doanh nghiệp nước ngoài (mức lương này do Quốc hội quy định và thuộc hạng thấp nhất thế giới, nhằm thu hút đầu tư). 

Khi ấy, thủ tướng CS Phan Văn Khải đã nhanh chóng đáp ứng yêu cầu bằng cách tăng nó lên 40%. Thế nhưng, các công nhân đứng ra tổ chức biểu tình đều bị sa thải. Hiện nay, theo BBC 05-12-2014, tiền lương công nhân VN vẫn thấp nhất trong khu vực, chẳng thể sống nổi: “Theo thống kê mới nhất của Tổ chức Lao động Quốc tế (ILO), mức lương trung bình của VN vẫn ở ngưỡng thấp trong khu vực ASEAN, đạt 3,8 triệu đồng (181 đô Mỹ). Số tiền này chỉ bằng ½ so với Thái Lan, 1/3 của Malaysia và 1/20 của Singapore… Lương tối thiểu trong hai năm gần đây vẫn chỉ đáp ứng 60% mức sống tối thiểu của người VN, thua xa các quốc gia phát triển và nền kinh tế trong khu vực”.

          Oái oăm thay, những ai muốn đấu tranh cho tình trạng thê thảm ấy thì đều bị đàn áp khốc liệt. Năm 2006, ông Đoàn Huy Chương cùng một vài đồng nghiệp như Trần Thị Lệ Hồng thành lập Hiệp hội Đoàn kết Công nông VN. Họ lập tức bị bắt và bị cầm tù đến 3 năm. Tới đầu năm 2010, lại có ba người trẻ đứng lên giúp đỡ dân oan đòi bồi thường nhà đất và công nhân đòi quyền lợi lao động là 2 sinh viên Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đỗ Thị Minh Hạnh và công nhân Đoàn Huy Chương. Họ cũng bị bắt và bị những án tù dài (Hùng 9 năm, Chương 7 năm và Hạnh 7 năm. Hạnh nay đã ra tù nhờ áp lực quốc tế).

          Gần đây, lại lộ ra một kiểu bóc lột công nhân mới của đảng. Đó là cái Quốc hội gia nô, tháng 11-2014, có ra Luật Bảo hiểm Xã hội sẽ hiệu lực đầu năm 2016. Điều 60 luật này không cho phép người lao động lãnh tiền bảo hiểm xã hội một lần khi kết thúc hợp đồng với công ty nơi mình làm việc, mà phải chờ đến tuổi nghỉ hưu (60 đối với nam và 55 đối với nữ). Nguyên do có luật này là vì Quỹ Bảo hiểm Xã hội ở Việt Nam -theo dự báo của Tổ chức Lao động Thế giới (ILO)- có thể vỡ vào năm 2021 hoặc sớm hơn nữa, bởi lẽ nó đang là nạn nhân của cơ chế quản lý bất minh, điều hành kém cỏi, tham nhũng trắng trợn (những “đức tính” của chế độ CS!), đang được dùng để đầu tư bên ngoài nhưng khả năng sinh lợi và thu hồi có nguy cơ mất hẳn (như bao nhiêu cuộc đầu tư to lớn song thua lỗ của các doanh nghiệp nhà nước hiện tại). Điều 60 Luật BHXH là một kiểu ngâm tôm, chạy làng đối với công nhân không hơn không kém! Do đó, kể từ ngày 26-3-2015, hàng chục ngàn công nhân thuộc công ty Pou Yuen của Đài Loan tại Sài Gòn đã đình công liên tục để phản đối. Cuộc đình công sau đó lan tới các công ty ở Bình Dương, Long An, Tây Ninh và Tiền Giang, lôi kéo tới cả 100 ngàn công nhân biểu tình trong ôn hòa bất bạo động.

          Thế nhưng hàng ngàn công an và dân phòng đã được huy động đến để đàn áp họ. Một vài người bị bắt giam. Chủ tịch Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam, ngày 31-03-2015 -như não trạng thường thấy của hàng lãnh đạo CS- còn lên tiếng cảnh báo công nhân chớ để cho kẻ xấu lợi dụng, kích động, xúi giục!?! Ngày 01-04-2015, trước ảnh hưởng lớn mạnh của phong trào công nhân, Thủ tướng CS buộc phải tuyên bố sẽ đề nghị Quốc hội sửa lại luật BHXH, khiến các cuộc biểu tình lặng xuống. Nhưng vấn đề vẫn còn bỏ ngỏ trước mắt, vì Nguyễn Tấn Dũng đã bao phen nói mà chẳng làm, hứa hẹn mà chẳng thực hiện!

          Mới đây, trong dịp Đại hội Liên minh Nghị viện Quốc tế (IPU) tại Hà Nội, cô Đỗ Thị Minh Hạnh có trao cho vài Dân biểu Hoa Kỳ một lá thư của Lao Động Việt. Bức thư đề nghị khoan ký Thỏa ước mậu dịch đến khi Việt Nam đã sửa luật để hợp pháp hóa các công đoàn ngoài quyền điều khiển của nhà nước; khoan bắt đầu thực hiện Thỏa ước mậu dịch đến khi Việt Nam đã thành lập ra cơ quan có ngân quỹ và nhân sự để nhận đơn khiếu nại cũng như trừng phạt những ai ngăn cản người lao động hành xử quyền công đoàn. Ngoài ra, nếu nhà nước Việt Nam hay các công đoàn họ điều khiển vi phạm quyền công đoàn thì thủ tục khiếu kiện trong Thỏa ước phải được quyền cứu xét và giải quyết; các nhóm lao động được phép thâu thập và được nộp bằng chứng về vi phạm quyền công đoàn, không phải chỉ trong VN mà còn đến các quốc gia thành viên của Thỏa ước; Thỏa ước mậu dịch nên có điều khoản để ngăn ngừa việc các công đoàn do nhà nước hỗ trợ đè bẹp phong trào công đoàn độc lập v.v…. Đây là một nỗ lực tranh đấu mới cho công nhân rất đáng khen ngợi!

          Nói tóm, thực trạng công nhân là vấn đề lớn trong xã hội hiện thời. Lực lượng công nhân cũng là nhân tố lớn trong cuộc tranh đấu lúc này của dân Việt. Việc ủng hộ họ trong các cuộc biểu tình quá khứ, hiện tại lẫn tương lai của họ nhằm đòi hỏi nhân phẩm và quyền sống cho mình là điều rất cần thiết, vì đấy là những yêu sách hoàn toàn xác đáng, có chính nghĩa. Cũng cần thiết việc hỗ trợ giới công nhân thành lập các công đoàn độc lập trong mỗi công ty xí nghiệp để tự bảo vệ các quyền lợi của mình, việc yêu cầu Quốc hội ngay lập tức phải sửa đổi Luật Bảo hiểm xã hội bất công, phải tu chỉnh Luật Lao động theo các tiêu chuẩn nhân quyền của thế giới, phải tham khảo ý kiến của giới công nhân khi ban hành những luật lệ liên quan tới họ.

          Để làm được những điều đó, các tổ chức xã hội dân sự cần luôn sát cánh cùng giới công nhân, có mặt bên họ như bạn đồng hành để cố vấn, hướng dẫn hoặc trợ lực; giới lao động trí óc cần luôn quan tâm đến giới lao động tay chân, bênh vực họ bằng khả năng trí tuệ của mình, vì chính nhờ mồ hôi của họ mà mình có cuộc sống thoải mái; các chức sắc tôn giáo cần luôn dành cho giới công nhân (và nông dân) chỗ đứng ưu tiên trong lời nói và việc làm của mình, vì họ chiếm số đông trong hàng ngũ tín đồ và hiện là đối tượng gánh chịu bất công nhất trong xã hội. Mà tôn giáo thì không thể đứng bên lề cuộc đấu tranh cho công lý.
          BAN BIÊN TẬP





__._,_.___

Posted by: "8406news ." 

Sự Thật & Những Thủ Đoạn Khốn Nạn



Date: Wed, 15 Apr 2015 09:57:35 +0200
From: acl5
Subject: Sự Thật & Những Thủ Đoạn Khốn Nạn của NGUYỄN NGỌC NGẠN

                            ĐỂ RỘNG ĐƯỜNG DƯ LUẬN , XIN MỜI ĐỌC . ACL 16

 
Sự Thật & Những Thủ Đoạn Khốn Nạn

Lê Thành Quang


Để chối bỏ một sự thật, những tên đốn mạt nhất thường dùng đến những tiểu xảo nhưng lại nằm trong kỹ thuật siêu đẳng của nghề tuyên truyền: xúi bẩy qua báo chí, đài phát thanh, làm phim, làm video, bỏ nhỏ theo lối tôi nói ông nghe, đừng nói cho ai nghe, v.v. và dĩ nhiên, phần nào đó, đối với những kẻ mù mờ, thiếu hay không có nhận thức, bọn này còn có thể đạt được một số ít hiệu quả, nhưng tuyệt nhiên, với đại khối những người hiểu biết, “xảo thủ thuật” này càng cao càng chuốc lấy thảm bại.

Đất nước Việt Nam trải dài hơn 4000 năm văn hiến và lịch sử đã được chứng nghiệm bằng những sự thật phân minh: ai là tên bán nước, ai là người đã có công giữ nước và sự thật hiển nhiên đó, khó có thể để cho bất cứ một ai, hay một tập đoàn thế lực nào có thể bóp méo, vo tròn trong những mục tiêu riêng của họ. 

Cuộc chiến tranh ý thức hệ toàn cầu xảy ra tại Việt Nam đã chính thức chấm dứt về mặt hình thái (theo nghĩa không còn những trận chiến bom rơi đạn pháo), với chiến thắng của Cộng sản Bắc Việt. Cho đến nay, trước những bí mật đã được bật mí, trước những lời phản tỉnh của nhiều nhân vật nổi tiếng khắp hoàn cầu (một thời đã cổ vũ cuộc chiến tranh bất nhân, phi nghĩa do bọn Cộng sản chủ trương), dư luận thế giới đã công nhận: chính bọn Cộng sản Việt Nam là tay sai của bọn Cộng sản quốc tế, là kẻ gây chiến tại Việt Nam trong âm mưu xích hóa toàn cầu và chiến thắng 30/4/1975 là kết quả của một cuộc xâm lăng bằng bạo lực, nhưng cũng là khởi điểm cho một sự phá sản của toàn khối Cộng sản quốc tế.  

Chiến thắng đó không hề được gọi là chiến thắng theo nghĩa chính danh và chính quyền của bọn chiến thắng cũng không hề được những người có lương tâm gọi là chính quyền. Riêng người Việt tị nạn Cộng sản chúng ta và tuyệt đại đa số người Việt tại quốc nội thì gọi chính quyền Cộng sản hiện tại là bạo quyền.  

Trong lúc bạo quyền Hà Nội và đảng ăn cướp Cộng sản Việt Nam cố sức kêu gào, đấm ngực để chạy cái tội "đã làm tan nát Việt Nam, đưa dân tộc Việt Nam vào con đường bần cùng khốn khổ nhất thế giới", thì nhân mùa Vu Lan 1997, trung tâm Thúy Nga Paris đã cho ra lò cuốn băng nhạc Paris By Night 40 với chủ đề Mẹ nhằm tiếp tay xuyên tạc lịch sử, tuyên truyền cổ súy cho bọn chó sói Cộng sản Việt Nam, xúc phạm đến anh linh hàng triệu chiến sĩ và đồng bào đã hy sinh vì chính nghĩa tự do, để chạy tội cho VC. Chọn chủ đề Mẹ, trung tâm Thúy Nga đã xảo quyệt đánh đúng tâm lý của khán thính giả khắp nơi. 

Hình ảnh Mẹ muôn đời là hình ảnh của tình thương, hình ảnh Mẹ là hình ảnh của một sự hy sinh vô bờ bến, bao la như biển rộng trời cao và hình ảnh đó bao giờ cũng hằn sâu vào tâm khảm của từng con người. Trung tâm Thúy Nga là một trung tâm phát hành băng nhạc nổi tiếng về diễn viên, ca sĩ chọn lọc và cảnh quay rất công phu. Paris By Night 40 khơi động đúng điểm cần thiết: sự nhớ nhung thương tiếc người đã xẻ thịt sinh ra mình, niềm thương nỗi nhớ quê hương... của người tha hương. Nhạc trầm buồn, ray rứt, du dương, cộng thêm những vần thơ nói về Mẹ của nhiều thi sĩ nổi tiếng như: Hà Huyền Chi, Duyên Anh, Thái Thủy, Nguyễn Đình Toàn, Nguyễn Ngọc Danh, Nguyễn Bính, Lâm Hảo Dũng, Minh Đức Hoài Trinh, Vi Khuê, Kiên Giang, Hà Huy Hà... giúp cho người xem có được những giây phút đích thực trầm tư, hướng về Mẹ trong vị thế một người con chân thành nghĩ về Mẹ thân thương của chính mình. Nhưng, khốn nạn thay, phần ngoại cảnh ghép cho cuốn băng đã khiến người xem không thể không nguyền rủa tập đoàn Thúy Nga Paris là một bọn khốn kiếp, ăn cơm Quốc gia thờ ma Cộng sản. 

Kỹ thuật tuyên truyên vừa kém, vừa ngu ngốc, vừa lộ liễu... đến nỗi, bọn "chàng hảng nửa chừng" chuyên chủ trương hủy bỏ cờ quốc gia màu vàng ba sọc đỏ cũng phải bấm bụng lên tiếng. - Gần hết cuốn 1, ca sĩ Don Ho với bài Ca Dao Mẹ (nhạc và lời của Trịnh Công Sơn) nồng nàn tha thiết, diễn tả hình ảnh đầm ấm bên nhau của một cặp vợ chồng với đứa con trai nhỏ dại tại một miền quê Việt Nam, cho đến câu "chiến tranh ngục tù" thì một đoàn trực thăng VNCH, một đoàn khu trục cơ của không lực Hoa Kỳ xuất hiện từ trên bầu trời, ầm ầm bắn xối xả xóm làng và người mẹ đã ôm con chạy trốn. - Đoạn cuối của chương trình, lúc ca sĩ Khánh Ly đang trình diễn bài Mẹ Năm 2000 của Phạm Duy, ngoại cảnh phụ diễn là một con chim bồ câu thả một hạt giống đỏ xuống một cánh đồng lúa đang lên đòng và cánh đồng đã nhanh chóng biến thành một đồng lúa phì nhiêu để sau cùng, một em nhỏ mang tấm bản đồ Việt Nam màu vàng hình chữ S và phân phát cho dân làng những nhánh lúa đỏ chói.

 Tất cả những hình ảnh ngoại hình nối kết nhau, lồng vào trong một nội dung có chủ đề nghe qua rất thân thương "Mẹ" đã cho người xem thấy đầy đủ ý đồ, mục tiêu bất chính trong âm mưu cố tình xuyên tạc sự thật lịch sử để chạy tội cho bọn tội đồ dân tộc Cộng sản Việt Nam. Những người trong lớp tuổi trung niên trở lên, ít nhiều có liên quan trực tiếp đến cuộc chiến tranh Việt Nam, liên quan đến cuộc sống khốn cùng dưới chế độ Cộng sản đều phẫn nộ. Những thanh thiếu niên sinh ra và lớn lên tại Hoa Kỳ chưa hề hiểu nguyên nhân cuộc chiến sẽ hoang mang. 

Trung tâm Thúy Nga thiếu gì tài liệu gợi lên những hình ảnh đau khổ do chiến tranh gây ra mà lại ghép những hình ảnh ngược đời, nghịch lý và hoàn toàn không có một hình ảnh nào về những tên chủ chiến mang nón cối, dép râu và nón tai bèo, để cố tình gây cho người xem một ấn tượng "chính VNCH và Hoa Kỳ là phía chủ trương chiến tranh"? Ông, bà Giám Đốc trung tâm Thúy Nga có thể vì lớn tuổi mà suy nghĩ lú lẫn trong lần cho người về Việt Nam móc nối thành lập một chi nhánh tại Việt Nam năm trước, hoặc, có thể đang bận diễn tuồng "bà ăn nem thì ông ăn chả" để cho ra một cái quái thai, nhưng thuyết minh sư Nguyễn Ngọc Ngạn, một nhà văn từ lâu vẫn che được cái đuôi trở cờ qua những tác phẩm chống Cộng không lẽ kiến thức cũng chỉ từng đó thôi sao? 

Cuốn video rõ ràng đã có mục đích xuyên tạc sự thật để tuyên truyền rằng: quê hương Việt Nam bị tàn phá, dân tộc Việt Nam đang điêu linh hoàn toàn do VNCH và Hoa Kỳ; cố tình vờ đi, không thèm đề cập hay giải thích đến một sự thật lịch sử đã được kiểm nghiệm: Chính Cộng sản Việt Nam là bọn chủ chiến với bom đạn, súng cối, xe tăng, hỏa tiễn của Nga Tàu để bần cùng hóa 70 triệu người dân Việt. Thuyết-minh-sư điếm Nguyễn Ngọc Ngạn trầm giọng thiết tha: "Mỗi con người đều có một bà mẹ bằng xương bằng thịt. Bà mẹ đã sinh ra và trực tiếp nuôi..." Rồi nhẹ nhàng: "Nhưng trên tất cả, có Mẹ Việt Nam, người mẹ chung của giống nòi. Mẹ Âu Cơ trong huyền thoại mấy ngàn năm về trước trọn đường dài dựng nước và giữ nước trùng trùng những điêu tàn là Mẹ Việt Nam triền miên nhỏ lệ..." 

Xong lớn họng kêu gào: "Thế kỷ mới, Mẹ đang mở rộng cánh tay đón đàn con bốn phương cùng chung sức xây lại căn nhà Việt Nam để góp mặt với nhân loại..." Hỡi ông nhà văn trở cờ Nguyễn Ngọc Ngạn: Mẹ ở đâu? Mẹ của chính nghĩa hay Mẹ của bạo tàn, phi nghĩa bất nhân? Ông Nguyễn Ngọc Ngạn đừng quên rằng: Mẹ của chế độ Cộng sản Việt Nam theo kiểu Huyền Thoại Mẹ do Trịnh Công Sơn rặn ra sau 30/4/1975 chỉ là một con mẹ phá bĩnh, đầy hận thù, chuyên dẫn đàn con vào chỗ chết, do Nhân Mưu của bọn chính trị bộ trung ương Cộng dảng dàn dựng để lập thế Nhân Hoà trong cuộc chiến phi nghĩa do bọn chúng chủ xướng mà thôi. Hình ảnh "con mụ này" không bao giờ là Mẹ cao quý của dân tộc Việt Nam. "Tranh thủ" những câu nói và thơ của người khác, Nguyễn Ngọc Ngạn tiếp: "Cuộc chiến cũ sẽ coi là tiền kiếp. 

Hai mươi năm trước Cao Tần đã khẳng quyết như vậy và mọi người hãy cất tiếng nói mãnh liệt như Hoàng Phong Linh Võ Đại Tôn rằng: Mẹ Việt Nam ơi! Chúng con vẫn còn đây..."  Rồi đập bàn thờ kêu gọi "hãy xóa bỏ hận thù, quên đi quá khứ" đặng sống chung hòa bình với bọn ăn cướp trên chủ nghĩa yêu thương: "Hãy xóa hết mọi ranh giới của chủ nghĩa, của giáo điều để chỉ còn lại một chủ nghĩa duy nhất, đó là chủ nghĩa yêu thương đặt trên niềm tự hào giống nòi. Những con nước xuất phát từ một nguồn. Những đứa con xa nhà rải rác khắp năm châu vẫn hằng nhắn với Mẹ một lời hứa thiết tha như nhà thơ Thái Thủy mấy mươi năm trước: ...Con đi say tình viễn xứ, Chớ có quên tình cố hương". và hạ giọng: "Vâng, chẳng lúc nào quên tình cố hương..." Ô hay! Cái nhà ông Nguyễn Ngọc Ngạn. Sao ông mau quên thế? Ông "thuyết minh" sao mà y chang lý luận của bọn Cộng sản, rập khuôn đúng với bọn hòa giải quá vậy?  

Ông nhà văn trở cờ Nguyễn Ngọc Ngạn ơi! Nếu giả thử có thằng ma bùn nào đó, xông vào nhà ông, trói cổ ông lại, hiếp dâm vợ con ông ngay trước mặt ông, xong rồi hắn tống cổ ông ra khỏi nhà. Một thời gian sau, hắn trở lại, nhẹ nhàng thuyết giảng hòa giải hòa hợp: "Thôi ông Ngạn khốn khổ ơi! Tôi thương ông lắm, chuyện đã qua và đã thành quá khứ. Ông đừng để bụng nữa. Hãy về đây xây lại căn nhà chung của "chúng ta" đừng để hàng xóm nó cười cho mà nát mả." thì ông có dám OK để giựt cái giải "Đạo Đức" hay không?

Trước đây, đồng hương quý Nguyễn Ngọc Ngạn không hẳn vì văn tài mà do tinh thần và lập trường chống Cộng của ông khi chưa lộ đuôi cáo hồ. Hôm nay, đồng hương sẽ dứt khoát kịch liệt lên án cái tội trở cờ, làm giàu bằng cách hèn hạ xuyên tạc lịch sử của Nguyễn Ngọc Ngạn.

Nguyễn Ngọc Ngạn chuyển ngành, làm MC cho trung tâm Thúy Nga đã tự làm giảm giá trị của mình (nếu thật sự Nguyễn Ngọc Ngạn có giá trị). Nguyễn Ngọc Ngạn "ăn cây nào, rào cây ấy", dầu cho cây ấy đã chuẩn bị để nhuộm đỏ, là Ngạn đã thực hiện đúng cái "nghĩa" của một tên "vô sỉ".

Chuyện Nguyễn Ngọc Ngạn không còn có gì để bàn. Thiên hạ chả ai có thừa thời gian để khóc người đời xưa. Có điều, từ bây giờ, hình ảnh Nguyễn Ngọc Ngạn dạo nọ chỉ là hình ảnh một thằng chó săn, rình rập đâm sau lưng chiến sĩ và đồng bào hải ngoại cũng như đồng bào quốc nội sẽ không bao giờ phai mờ trong tinh thần đấu tranh chung.

Dư luận khắp nơi phẫn uất phản đối, kêu gọi tẩy chay Thúy Nga Paris vì bị xúc phạm, vì đã lầm ủng hộ một tập đoàn nghệ thuật ma quỷ dối người trên lập trường của người Quốc gia tị nạn Cộng sản.
Tin tức ghi nhận mới nhất, từ một nhân vật trong giới nghệ thuật ca nhạc tại San Jose cho hay: Khi bị giới nghệ sĩ chất vấn, trách cứ nhẹ, Tô Văn Lai, Giám Đốc Thúy Nga đã trả lời rất chi là "có học": "Thúy Nga làm băng dở như c. vậy, nhưng chỗ nào có phân thì luôn có ruồi". Ông Lai này ngon quả là ngon. 

Đã theo Cộng lại còn thách thức đồng hương. Trên một thư ngỏ chính thức, ghi ngày 20 tháng 8 năm 1997, gởi cho các hội đoàn, cơ quan truyền thông, khán thính giả, Tô Văn Lai đã xin lỗi và tỏ ý hối tiếc "sự cố" đã xảy ra là do kỹ thuật lắp ráp "lầm" và đồng thời nhắc lại những cuốn băng có chủ đề vững chắc như: Nước Non Ngàn Dặm Ra Đi, Giã Biệt Saigon, Giọt Nước Mắt Cho Việt Nam... như là một dấu ấn chứng minh tinh thần và lập trường chính trị của Thúy Nga Paris. Thúy Nga và Tô Văn Lai thất thu hay bội thu vì có thể rất có nhiều người muốn mua cuốn băng tai nạn Paris By Night 40 để xem tập đoàn này theo Việt Cộng kiểu nào? Nghệ thuật, thủ đoạn xuyên tạc, bôi bẩn sự thật ra sao?

Điều đáng nói ở đây lại chính là: Bát nước đã hắt đi rất khó hốt lại được. Những cảm tình xưa cũ của đồng hương hải ngoại và của cả đồng bào trong nước dành cho Thúy Nga Paris sẽ theo lời kêu gọi của thuyết-minh-sư trở cờ Nguyễn Ngọc Ngạn mà chính thức "đi vào tiền kiếp", để trong lòng từng người, không bao giờ còn có sự hiện diện của Trung Tâm Thúy Nga Paris.


LÊ THÀNH QUANG
1997


__._,_.___

Posted by: =?utf-8?B?TkdVWeG7hE4gVsOCTiBUw5lORw

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link