Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, July 13, 2015

Nỗi bẽ bàng của ông Vua không ngai họ Tập



From: vnhkn nguyen
Date: 2015-07-01 7:29 GMT-04:00
Subject: FW: [nguyentraik19] Fwd: Fw: BÀI NÀY KHÁ HAY ve Tap can Binh & Vuong ky Son cua dang csTQ " Diet HO & dap ruoi " !!
To: Nguyen Duc Giang



 

Than chuyen. 


 
Nỗi bẽ bàng của ông Vua không ngai họ Tập
Bùi Tín

Đầu tháng 6 vừa qua, mối quan hệ Mỹ-Trung bỗng nổi cơn sóng gió, gây xôn xao dư luận quốc tế.
Nhân vật nổi bật trong sự kiện thời sự chấn động này là ông Vương Kỳ Sơn, đương kim Ủy viên thường vụ Bộ Chính trị Đảng CS Trung Quốc gồm 7 người, trên chóp bu của Bộ Chính trị có 25 người, là cơ quan lãnh đạo cao nhất , nhóm Vua tập thể của Đảng CSTQ.
Vương Kỳ Sơn là ai? Theo giới báo chí Hồng Kông, tuy ông Vương đứng hàng thứ 6 trong số 7 Ủy viên thường vụ Bộ Chính trị, nhưng trên thực tế ông là nhân vật số 2, chỉ đứng sau Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch Nước Tập Cận Bình.
 
Hiện ông là Bí thư Ban Kiểm tra Kỷ luật của Trung ương Đảng CSTQ, là cánh tay phải của ông Tập trong chiến dịch «diệt hổ đập ruồi» truy lùng tham nhũng ở Trung Quốc.
Đã hơn 2 năm nay ông Vương lãnh đạo cơ quan có quyền lực không hạn chế nói trên. Cơ quan này có thể xông vào mọi nơi, bắt giam mọi công dân, xem xét mọi hồ sơ, điều tra và truy tố mọi nghi can, bất kể người đó là ai, «không có một ngoại lệ nào», ngụ ý là kể cả ông Giang Trạch Dân, từng là nhân vật số 1 của Đảng CS và được coi là bất khả xâm phạm trong hơn 10 năm trước đây.
 
Báo Hồng Kông kể rằng ông Vương đã sờ gáy hơn 20 vạn đảng viên quan chức, tất cả đều điêu đứng, đến độ có người kêu lên rằng «thà gặp con quỷ còn hơn là phải gặp lão Vương!». Ông Chu Vĩnh Khang, một cựu Ủy viên Thường Vụ Bộ Chính trị, trùm sỏ ngành dầu khí, rồi trùm sỏ ngành an ninh, hét ra lửa một thời, vừa bị kết án tù chung thân trong một phiên xử kín ở Thiên Tân.
 
Từ tháng 5, theo lệnh của ông Tập, đại sứ quán TQ ở Washington đặt vấn đề để ông Vương sẽ đến làm việc chính thức tại Hoa Kỳ với danh nghĩa là ‘’phái viên đặc biệt của Chủ tịch Nước’’ trong tháng 7 tới, để giải quyết một loạt vấn đề quan trọng trong quan hệ 2 nước, cũng là chuẩn bị tốt cho chuyến thăm chính thức Hoa Kỳ của ông Tập đã được ấn định vào tháng 9 năm nay.
 
Phía TQ dự trù những gì cho chuyến làm việc của ông Vương với phía Hoa Kỳ?
Có nhiều vấn đề cực kỳ hệ trọng. Theo dự đoán của giới báo chí Anh và Pháp, ông Vương sẽ yêu cầu phía Mỹ hỗ trợ đắc lực cho chiến dịch «diệt hổ, đập ruồi và săn cáo» đang được mở rộng để truy lùng số viên chức đảng viên CSTQ hiện đang trốn tránh với tài sản cực lớn trên đất Hoa Kỳ.
 
 Về chuyện này phía TQ đã trao cho phía Hoa Kỳ danh sách đen có 1.000 ngàn tên. Phía TQ hy vọng các cơ quan an ninh tình báo CIA, FBI, các cơ quan tư pháp, các ngân hàng Hoa Kỳ sẽ hợp tác với Ban Kiểm tra Kỷ luật của Trung ương Đảng CSTQ của ông Vương để truy lùng tội phạm, bổ sung hồ sơ, cung cấp và trao đổi tài liệu, thu hồi đến mức cao nhất tài sản bị thất thoát bởi các quan chức tham nhũng và thân nhân, bộ hạ của họ.
 
Được biết số nghi phạm trốn chạy khỏi TQ đông đảo nhất là sang Hoa Kỳ, rồi đến Canada và Úc, tiếp nữa mới đến Tây Âu, Thụy Sỹ và Nga.
 
Phía Trung Quốc hy vọng chuyến đi của ông Vương sẽ dẫn đến việc ký kết Thỏa thuận hợp tác dẫn độ các nghi phạm hình sự giữa 2 nước, thỏa thuận mà Trung Quốc đã ký với 21 nước chủ yếu là các nước châu Á, nhưng chưa ký với Hoa Kỳ, Canada, Úc và các nước châu Âu. Trong chiến dịch «săn cáo» 6 tháng qua, đã có 500 nghi phạm bị giải về Trung Quốc với tài sản trên 3 tỷ đô la – đây chỉ là một con số nhỏ so với thực tế.
Phía Trung Quốc còn hy vọng rằng qua chuyến đi của ông Vương và qua chuyến đi của ông Tập sau đó, mối quan hệ giữa các cơ quan tình báo, an ninh, tòa án của 2 nước sẽ được cải tiến rõ rệt, giúp Trung Quốc nâng cao vị thế quốc tế của mình và có được nhiều nguồn thông tin quý hiếm và chuẩn xác mà Trung Quốc đang cần và Hoa Kỳ có thể đang biết rõ.
 
Mọi người đều biết tháng 2 năm 2912, trùm công an Trùng Khánh là Vương Lập Quân đã chạy vào lãnh sự quán Hoa Kỳ xin cư trú chính trị, mang theo vô số tài liệu tuyệt mật và khai báo không biết bao nhiêu điều cơ mật cho phía Hoa Kỳ, đặc biệt là những tin tức về thâm cung bí sử Bắc Kinh trong 20 năm qua, liên qua đến các phe nhóm của Bạc Hy Lai, Chu Vĩnh Khang, Tăng Khánh Hồng, Từ Tài Hậu, Giang Trạch Dân. Vương bị phía Hoa Kỳ trao cho TQ. Theo báo Anh Financial Times (2/6), chính Phó Tổng thống Hoa Kỳ Joe Biden đã giao tận tay Tập Cận Bình một số tài liệu do Vương Lập Quân nộp tại lãnh sự quán Hoa Kỳ. Theo dư luận Hồng Kông, chắc phía Hoa Kỳ còn giữ lại một số tài liệu hê trọng, vì mối quan hệ Mỹ - Trung chưa đạt đến độ thân hữu.
 
Báo Hồng Kông Phượng Hoàng (7/6) còn nêu lên tên một nhân vật bí hiểm hiện nay mà ông Vương đang truy lùng, đó là Lệnh Hoàn Thành, em ruột của Lệnh Kế Hoạch nguyên Chánh Văn phòng của TƯ Đảng CS TQ, tay chân thân tín nhất của cánh Bạc Hy Lai, Chu Vĩnh Khang, Giang Trạch Dân. Lệnh Kế Hoạch đã bị bắt. Lệnh Hoàn Thành được biết hiện đã thay tên đổi họ, trốn tránh ở đâu đó trên đất Hoa Kỳ, với rất nhiều tài liệu chính trị tuyêt mật, tài sản khủng, vô giá. Có nhiều khả năng phía Hoa Kỳ không thể thả lỏng cho nhân vật này, nhưng hiện họ chỉ nói rằng «không biết gì về nhân vật này có còn trên đất Mỹ hay không».
 
Đùng một cái, đầu tháng 6, các báo Anh và Hồng Kông vừa kể cũng như báo Pháp le Monde (4/6) và Want China Times (8/6) của Đài Loan cùng cho biết chuyến đi làm việc ở Hoa Kỳ của ông Vương ‘’không thành, bị hoãn không thời hạn, có thể bị hủy bỏ’’. Bắc Kinh cố làm ra vẻ không có gì quan trọng, nhưng các báo quốc tế đều lên tiếng bình luận. Báo Pháp le Monde cho rằng phía Mỹ đã có nhiều phản ứng bất lợi cho chuyến đi Hoa Kỳ của ông Vương Kỳ Sơn. Trước hết ông Vương không có một chức vụ gì trong chính quyền nhà nước. Phía Mỹ không có một quan chức nào tương đương để tiếp và làm việc đúng nghi thức và luật pháp. Ông ta chỉ đại diện cho Đảng CS, một đảng độc quyền chính trị, phản dân chủ. Hơn nữa những chiến dịch chống tham nhũng không có cơ sở luật pháp nghiêm minh, dân chủ, chỉ là phe cánh đấu đá tranh quyền, dưới chiêu bài «chống tham nhũng». Các cuộc điều tra, truy tố, xử án đều mù mờ, không có luật sư, không có báo chí tự do, không có quan sát quốc tế.
 
 Cái gọi là Ban Kiểm tra Kỷ luật của Trung ương Đảng CSTQ chỉ là một tổ chức ‘’đảng trị’’, mang tính chất cưỡng bức, độc đoán, đứng trên luật pháp, không phản ánh lòng dân và cán cân công lý. Ngay việc xử ông Chu Vĩnh Khang cũng không công khai, không luật sư bào chữa, không một nhà báo quốc tế nào tham dự, với lời kết tội đã cùng bộ hạ tham nhũng 14 tỷ đô la, cũng khó tin được là chuẩn xác.
 
Ông Tập Cận Bình bị một cú bẽ bàng quốc tế, bị nhận diện là một ông Vua CS không ngai, tự cho mình và cánh tay phải họ Vương có quyền sinh sát tùy tiện mọi thần dân trong một triều đình lạc lõng. Chiến dịch chống tham nhũng ầm ỹ được quảng cáo om sòm, bị một đòn quốc tế khá đau.
 
Báo Anh và báo Pháp còn cho rằng những nhân vật mang bản chất ‘’đảng trị’’ như ông Vương, hoặc như các quan chức cầm đầu các cơ quan đàn áp khác của Đảng CSTQ như Ban Kiểm tra Kỷ luật của Trung ương Đảng, Chánh án Tòa án TƯ, Bộ trưởng Tư pháp do Đảng CS cử ra trong bộ máy toàn trị đều là những người chà đạp luật pháp, đàn áp người lương thiện, phải bị coi là những «nhân vật không được hoan ngênh» (persona non grata), có tên trong danh sách đen, phải bị tẩy chay không cho nhập cảnh vào các nước dân chủ - pháp quyền. Đó là những bàn tay nhuốm máu người dân lương thiện, nhuốm máu những chiến sỹ dân chủ trong nước, thế giới dân chủ không thể bắt tay họ, kết bạn, hợp tác với họ.
 
 
Nhân câu chuyện ông Vương Kỳ Sơn bị lỡ chuyến tàu bay đi Washington và ông Tập Cận Bình bị một cú bẽ bàng tủi hổ này,
 
cũng xin nhắn về Hà Nội để các ông Trưởng ban Kiểm tra TƯ Đảng Ngô Văn Dụ, Chánh án Tòa án nhân dân tối cao Trương Hòa Bình,
Bộ trưởng Tư pháp Hà Hùng Cường,
 hay cả Trưởng ban Tuyên giáo Đinh Thế Huynh- nhân vật nhà báo đi đầu trong công tác chống tự do ngôn luận, xin quý ông chớ tính chuyện đi sang thăm hay làm việc tại các nước dân chủ, vì tên các vị có thể đã nằm trong danh sách đen những nhân vật «nổi tiếng về đảng quyền», chống nhân quyền và dân quyền, những bàn tay không sạch sẽ, ở Pháp người ta gọi là «les gens sans foi - ni loi» - những kẻ vô đạo đứng ngoài luật pháp, lưu manh chính trị, không ai trong thế giới dân chủ muốn bắt tay, kết bạn. Cộng đồng người Việt biết rõ những bàn tay nhơ bẩn ấy.
Nỗi bẽ bàng của 2 ông Vương và Tập rất đáng để các ông trên đây suy ngẫm.






__._,_.___

Posted by: Khai Vo 

Châu chấu đá xe



Lê Phan
11-07-2015
Đó là câu chuyện đã bắt đầu ở Tòa trọng tài thường trực của Liên Hiệp Quốc ở La Haye hôm Thứ Ba tuần này. Hay ít nhất nó cũng là một câu chuyện như vậy nếu xe chịu ra hầu tòa.

Hẳn chúng ta còn không ai quên được câu nói bất hủ hồi năm 2010 của người lúc đó là ngoại trưởng Trung quốc, ông Dương Khiết Trì, khi ông tuyên bố với các nước láng giềng đang lo ngại “Trung Quốc là nước lớn, các quốc gia khác là những nước nhỏ, và đó là một sự kiện hiển nhiên.”

Nhưng khi đi kiện ở tòa án thì nhiều khi châu chấu có thể đá được xe. Năm vị thẩm phán của tòa trọng tài sẽ quyết định về vụ Philippines với Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa, theo Công Ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển (UNCLOS) mà cả hai quốc gia đều đã ký.

Cũng tội nghiệp cho Philippines. Họ là một nước nghèo và kiện ra tòa rẻ hơn là xây dựng quân đội để đối phó, và nó cũng cho họ một sân chơi công bằng hơn cho Philippines nhỏ bé chống lại nước láng giềng khổng lồ lại thích ăn hiếp.
Manila không thể kiện về chủ quyền ở Tòa An Quốc Tế nếu Trung Quốc không đồng ý. Nhưng họ có thể đưa ra để yêu cầu tòa trọng tài cứu xét theo thủ tục áp dụng Luật Biển UNCLOS ngay cả nếu Trung Quốc không chịu tham gia.

Bắc Kinh dĩ nhiên từ chối tham gia, chỉ cho thấy sự hiện diện của họ qua một văn bản phổ biến khơi khơi ở Liên Hiệp Quốc, thách thức thẩm quyền tài phán của tòa. Thực ra điều Bắc Kinh muốn là câu giờ.

Những vụ kiện này thực sự cần rất nhiều thời gian. Vụ kiện này đã được Philippines đưa ra cách đây hai năm rưỡi để khẳng định quyền của họ được khai thác trong khu vực 200 hải lý thuộc vùng đặc quyền kinh tế của họ. Nhưng trong 18 tháng nay, Trung Quốc đã tìm cách tạo một thực tế tại hiện trường, lấp biển để tạo nên khoảng 2,000 mẫu Anh đất đai trên vùng Biển Đông, một hành động đã khiến một vị đô đốc Hoa Kỳ diễn tả là họ đã lập “Một bức Vạn Lý Trường Thành bằng cát.”

Mục đích có vẻ như là để buộc các đối thủ như Philippines phải chấp nhận những điều kiện mới. Nhưng có điều công cuộc xây dựng này không có căn bản pháp lý. Công Ước Luật Biển nói là không thể xây dựng chủ quyền bằng cát hay bằng bất cứ cái gì khác. Bức Vạn Lý Trường Thành bằng cát có lẽ cũng chả ích lợi gì như bức Vạn Lý Trường Thành bằng đất trên bộ.

Phán quyết của tòa án ở La Haye tuy vậy có tính ép buộc về phương diện pháp lý nhưng vì Liên Hiệp Quốc không có một lực lượng cảnh sát nên không có ai áp đặt việc thực thi cả.

Có điều Bắc Kinh thường lớn tiếng tuyên bố mình là một thành viên có trách nhiệm của Liên Hiệp Quốc và tuy họ có thể lớn lối nói là không công nhận thẩm quyền của tòa, nhưng một phán quyết bất thuận lợi cũng là một đòn ngoại giao và chính trị đáng kể. Vả lại nó có thể đưa ra một tiền lệ đáng lo, có thể thúc đẩy những quốc gia khác cũng có tranh chấp lãnh thổ đi theo con đường của Philippines. Việt Nam chẳng hạn có thể bạo dạn hơn chăng?

Thành ra ở La Haye, Trung Cộng đang ở trong thế thủ. Nhưng nói chung, Bắc Kinh đang chơi trò tấn công ở Biển Đông. Nó tuy vậy là một cuộc tấn công theo một nhịp điệu chiến lược tiến rồi lùi và bao trùm là một sự mập mờ chiến thuật.
Sự mập mờ đó nhiều khi thực sự là vô cùng đáng sợ. Trước hết, họ chưa bao giờ nói cho rõ thực sự vùng lãnh thổ của họ là ở đâu. Cái đường chín đoạn vốn đang xuất hiện trên các bản đồ của Trung Quốc bao gồm hầu như trọn vẹn Biển Đông không có tọa độ. Thành ra muốn diễn dịch sao cũng được.

Bắc Kinh cũng chưa bao giờ giải thích căn bản pháp lý cho các bản đồ của họ. Họ cũng không giải thích là liệu họ có thấy Biển Đông như là một trong những “quyền lợi cốt lõi” tương đương với Đài Loan hay Tây Tạng, nơi họ không chấp nhận bất cứ một sự chống đối nào hay không.

Mới đây Bắc KInh đã loan báo là họ đã hoàn tất việc lấn biển tạo nên khoảng bảy hòn đảo nhân tạo trong khu vực Quần đảo mà họ gọi là Nam Sa, quốc tế gọi là Spratly, Việt Nam chúng ta gọi là Trường Sa. Đây là một quần đảo mà Việt Nam dành trọn chủ quyền, trong khi Philippines, Malaysia và Brunei đều dành một phần. Đài Loan thì không kể vì Đài Loan đã bị Trung Quốc coi chỉ là một tỉnh phản loạn. Họ bảo nay họ sẽ xây dựng những cơ sở bao gồm cả cho mục đích nhân đạo và môi trường cũng như là quân sự.

Có điều họ quên không nói rõ là trong trường hợp nào các quốc gia khác có thể sử dụng những cơ sở này. Chẳng hạn như, liệu có phải công nhận chủ quyền của Trung Quốc để sử dụng hay không?

Một vị đô đốc Trung Quốc mới đây đã tuyên bố tại một hội nghị an ninh vùng là việc xây dựng trên Quần đảo Trường Sa là “biện minh được, chính đáng và hữu lý.” Nhưng đó là một khẳng định dựng đứng với không có bằng chứng gì để bênh vực cả, và cũng không có một cố gắng gì để trấn an các quốc gia láng giềng chứ đừng nói thế giới, về cách nào mà quyền lợi của chung có thể được bảo đảm bằng cách chấp nhận một trong những hải lộ quan trọng nhất của thế giới, với khoảng 5 ngàn tỷ đô la mậu dịch thông qua hàng năm, nay đã trở thành một cái hồ của Trung Quốc.

Như một nhà quan sát Hoa Kỳ đã ghi nhận, “Chỉ có Trung Quốc mới có thể bao vây được Trung Quốc,” và họ đã thực hiện tốt điều đó, đẩy các quốc gia láng giềng lo sợ đi tìm một sự bảo bọc an toàn hơn từ Hoa Kỳ qua một sự gia tăng các cuộc tập trận và trợ giúp quân sự.

Chính sách Biển Hoa Nam của Trung Quốc hiện nay cũng sẽ không giúp gì cho những dự án đầy tham vọng khác của Bắc Kinh. Dự án “Một vòng đai, một con đường” chẳng hạn, mà qua đó Bắc Kinh muốn gói Đông Nam Á vào vòng tay ôm ấp của Trung Quốc. Bắc Kinh bảo với các quốc gia láng giềng đây là một tương lai chung. Nhưng liệu vấn đề Biển Đông có làm cho các quốc gia láng giềng nghĩ lại hay không? 

Sự đối xử của Bắc Kinh đối với Philippines nhỏ bé hẳn đã làm nhiều quốc gia nhỏ bé láng giềng trên bộ khác chột dạ. Liệu có thực Trung Quốc muốn chia sẻ vận mạng chung hay chỉ muốn biến tất cả mọi lân bang thành chư hầu trong giấc mơ Đại Hán.

Chủ Tịch Tập Cận Bình, khi nói về hợp tác an ninh Á Châu đã đưa ra bốn nguyên tắc: tôn trọng bình đẳng, hợp tác lưỡng lợi, theo đuổi an ninh chung, và bao gồm. Và Thủ Tướng Lý Khắc Cường mới đây còn nói là Trung Quốc biết họ được hưởng lợi lớn trong trật tự thế giới hiện nay. Vậy tai sao phá hoại nó? Nhưng khi nói đến vùng biển mà họ gọi là Hoa Nam, Trung Quốc có vẻ sẵn sàng bất chấp mọi sự vì một số tảng đá không người.

Bởi cuộc tranh chấp về Biển Đông là cuộc tranh chấp về lãnh thổ và chủ quyền trên biển cả và trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, vốn đã có nhiều quốc gia khác cũng khẳng định chủ quyền. Cùng với vài hòn đảo thực sự, còn có vài chục những mỏm đá, bãi cạn, và rặng san hô, như là bãi Scarborough.

Trung Quốc đã dành phần lớn lãnh thổ, một khu vực ấn định bởi “đường chín đoạn” vốn trải cả ngàn dặm về phía nam và phía đông của tỉnh cực nam nhất của họ là Hải Nam. Bắc Kinh bảo họ có chủ quyền từ nhiều thế kỷ nay. Việt Nam chúng ta có bằng cớ lịch sử cũng nhiều thế kỷ nay. 

Những quốc gia dành chủ quyền khác như Philippines chẳng hạn, đưa ra việc gần cận địa lý với quần đảo Trường Sa làm căn bản chính cho khẳng định đó. Malaysia và Brunei cũng dành chủ quyền một số lãnh thổ mà họ nói nằm trong khu vực đặc quyền kinh tế của họ, theo định nghĩa của UNCLOS. Brunei không đòi hòn đảo nào, nhưng Malaysia đòi một số hòn đảo nhỏ ở Trường Sa.

Vấn đề đã phức tạp hơn khi Bắc Kinh có vẻ đã còn tìm cách làm hài lòng dân chúng của mình. Mới đây Ngoại trưởng Vương Nghị đã nói là rút lui khỏi những khẳng định chủ quyền ở Biển Đông sẽ “hổ thẹn với thế hệ mai sau.”

Trong khi đó, những cuộc thăm dò dư luận ở Trung Quốc cho thấy dân chúng của họ đang có cảm tưởng là cán cân quân sự đã về tay Trung Quốc. Trong một cuộc thăm dò, gần ba phần tư những người được hỏi cảm thấy là Trung Quốc sẽ chiếm thế thượng phong ở bất cứ một cuộc chiến nào ở Biển Hoa Nam, ngay cả khi Hải quân Hoa Kỳ can thiệp.

Nhưng nếu họ chịu đọc lại lịch sử của chính họ thì trước cuộc Chiến Tranh Trung Nhật, họ cũng cứ tưởng là mình sẽ thắng, để rồi tiêu tan cả lực lượng hải quân trước họng súng của hải quân Nhật Bản. Mà 70 năm sau khi quân đội đế quốc Nhật bị đẩy ra khỏi Biển Đông, nay họ đã trở lại, cung cấp tàu bè cho Philippines và Việt Nam và tập trận với Philippines. Phải chăng hành động hiện nay của Bắc Kinh đang là cú sút vào khung thành của chính mình.

Bắc Kinh đã tuyên bố vụ xử của tòa Trọng tài ở La Haye là “một sự khiêu khích chính trị che dấu bằng luật pháp để tìm cách từ chối chủ quyền của Trung Quốc tại Biển Hoa Nam.” Ở một khía cạnh nào đó, quả là vậy. Con châu chấu Philippines đang là một trở ngại cho cỗ xe của tham vọng biến Biển Đông thành một cái hồ của Trung Quốc.


__._,_.___


Posted by: <vneagle_1

Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam gặp gỡ các tổ chức đấu tranh cho dân chủ Việt Nam ở California

Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam gặp gỡ các tổ chức đấu tranh cho dân chủ Việt Nam ở California
Chưa đầy một tuần sau buổi gặp giữa Tổng thống Obama và Tổng bí thư CSVN Nguyễn Phú Trọng, vào tối ngày 11 tháng 7, Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam ông Ted Osius cùng một phái đoàn thuộc Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ đã có chuyến viếng thăm Little Saigon, California (nơi có đông đảo người Mỹ gốc Việt sinh sống nhất tại Mỹ), và có buổi ăn tối cùng với một số tổ chức đấu tranh cho dân chủ Việt Nam.
Buổi ăn tối thân mật được tổ chức bởi văn phòng Dân biểu Alan Lowenthal, phối họp cùng Đảng Việt Tân, Đại Việt Quốc Dân Đảng, Họp Mặt Dân Chủ, Lực Lượng Cứu Quốc, Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam, Human Rights For Vietnam PAC, Việt Nam Quốc Dân Đảng, và Đảng Tân Đại Việt. Những trao đổi xoay quanh chính sách Hoa Kỳ với Việt Nam, những quan tâm của người Mỹ gốc Việt về tình hình nhân quyền, và đặc biệt một số đề nghị mà đối với Hoa Kỳ để làm thế nào tạo thêm áp lực hầu chính phủ Việt Nam tôn trọng hơn quyền căn bản của người dân.
Chủ trì buổi ăn tối là Dân biểu Allan Lowenthal, đã nhấn mạnh mối quan tâm của ông về tình hình nhân quyền tại Việt Nam. Ông muốn nhà cầm quyền CSVN phải có những cải thiện về nhân quyền trước khi ông bỏ phiếu thuận để cho Việt Nam vào trong Hiệp Ước Thương Mại Xuyên Thái Bình Dương (TTP). (Dự luật quyền đàm phán nhanh gọi tắt là TPA, cho phép Tổng thống Obama xúc tiến nhanh các thỏa thuận thương mại quan trọng, trong đó có Hiệp định Đối tác Xuyên Thái Bình Dương, đã bị Hạ Viện Hoa Kỳ bác bỏ với 302 phiếu chống, 126 phiếu thuận vào tháng 6 vừa qua.)
Đại diện các tổ chức có mặt, Luật Sư Đỗ Phủ trình bày 7 điểm quan tâm của các tổ chức về mối bang giao giữa Viêt Nam và Hoa Kỳ. Các tổ chức yêu cầu Đại Sứ Osius có những chương trình hành động cụ thể để cải thiện vấn đề tự do ngôn luận, tự do hội họp, tự do lập hội, tự do tín ngưỡng, và đặc biệt là tự do internet, vì càng ngày càng nhiều các blogger bị giam cầm, sách nhiễu vì những hoạt động trên mạng của mình. Thêm vào đó, chính phủ Hoa Kỷ phải có những phương pháp để bảo vệ các nhà hoạt động dân chủ, các nhóm xã hội dân sự, trước những chiêu trò mới của nhà cầm quyền CSVN, điển hình là trò dùng côn đồ hành hung những người đấu tranh.
Một mối quan tâm khác đó là việc những công dân Mỹ gốc Việt bị cấm nhập cảnh Việt Nam và bị sách nhiễu khi đi du lịch Việt Nam không theo đúng quy ước ngoại giao giữa hai nước. Cựu Thượng nghị sĩ Tiểu Bang Lou Correa đã đặt vấn đề về chính sách câu lưu công dân Hoa Kỳ bất hợp pháp của nhà nước Viêt Nam. Ông nêu lên trường hợp nhà nước đã câu lưu hai nhân viên của ông khi họ về Việt Nam và sau đó trục xuất họ ra khỏi Việt Nam vì những hoạt động trong cộng đồng của họ tại Hoa Kỳ.
Vào hôm nay, Chủ Nhật 12/7, Đại sứ Ted Osius sẽ có một buổi gặp gỡ với cộng đồng từ 1:30 trưa đến 3:30 chiều tại Trung Tâm Le-Jao (14120 All American Way, Westminster). Bất cứ ai cũng có thể tham dự. Mọi người nên đến lắng nghe, trao đổi, đặt câu hỏi, thậm chí chất vấn ông nhé, để chính phủ Hoa Kỳ hiểu hơn về nguyện vọng và những quan tâm của người Mỹ gốc Việt.


CỜ DÂN TỘC ĐÃ TRỞ LẠI (Đặng Chí Hùng)


On Tuesday, 30 June 2015, 18:07, phung huynh <> wrote:

CỜ DÂN TỘC ĐÃ TRỞ LẠI (Đặng Chí Hùng)

Posted on November 29, 2014 by Lê Thy
codantocC vàng dân tc
Giữa lúc cả dân tộc ta đang chịu thêm những đau đớn vì giặc Tàu đã có mặt ở hai đầu đất nước, rồi bây giờ là khúc ruột miền trung yêu dấu, đồng thời ngoài hải đảo Hoàng – Trường Sa, giặc đang tăng cường thêm các công trình quân sự. Vậy mà đau đớn thay cho một dân tộc có hơn 4000 năm văn hiến, dựng nước và giữ nước đã phải chứng kiến ông đương kim thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cất cao bài ca “chiến thắng” kiểu AQ chính truyện bên Tàu. Cũng giống như ông tổng bí thư Trọng “lú”, ông thủ tướng y tá 3X đã tuyên bố trước Quốc hội của những anh nghị “gật” rằng: “Với Trung Quốc, dù mưa nắng hay bão lũ, Việt Nam cũng là láng giềng, mãi mãi là láng giềng, nên Việt Nam mong muốn sự chân thành hợp tác để cùng phát triển vì hòa bình, để thực hiện một cách thực chất, hiệu quả phương châm “16 chữ”, tinh thần “4 tốt”, để mang lại lợi ích cho cả 2 bên”. Và ông thủ tướng “2bao cao su đã qua sử dụng” cũng chẳng quên thêm vào ngôn từ đao to búa lớn“vừa hợp tác vừa đấu tranh”.
Đấu tranh gì đây? Hợp tác gì đây? khi giặc cướp Hoàng Sa, Trường Sa, giết hại binh lính, ngư dân của chúng ta. Thật chẳng có từ ngữ gì khác để diễn tả sự nhu nhược và đểu giả của những kẻ tự xưng “đỉnh cao trí tuệ loài người” đối với dân tộc Việt Nam. Biết nói gì đây khi đất nước đã thật sự lâm nguy khi chính những ông bà nghị chỉ biết ăn tiền mồ hôi nước mắt của người dân đã thừa nhận:” Lao động người nước ngoài ở Việt Nam, ngoài lao động trình độ chuyên môn kỹ thuật, vẫn còn lao động không có chuyên môn nghiệp vụ. Phần đông trong số đó là người Trung Quốc đi theo con đường du lịch vào Việt Nam”. Hợp tác và đấu tranh của đảng phải chăng chỉ là cái cúi đầu tuân phục đến rạp cả người của Trương Tấn Sang ?. Có lẽ là như vậy !. Bởi vì đảng cộng sản Việt Nam đã và đang bán những phần đất cuối cùng của quê hương Việt Nam cho giặc.
Nhưng, có lẽ là hồn thiêng sông núi đã không thể nhắm mắt làm ngơ. Song hành cùng các cuộc đấu tranh trên khắp các nẻo đường tổ quốc của dân oan, trí thức, sinh viên, các tôn giáo, các tổ chức đấu tranh đòi dân chủ và ngay cả một số đảng viên thức tỉnh thì hồn thiêng sông núi đã phù trợ cho lá cờ của dân tộc trở lại.
Người dân tại Sài Gòn đã chụp được ảnh một Người âm thầm mang cờ vàng trên vai giữa phố xá Sài Gòn. Hình ảnh dưới được chụp sáng nay lúc 7g15 phút ngày19/11/2014 tại Cầu Kinh Tẻ Quận 7. Người đàn ông vô danh này đã chợt làm tôi nhớ lại lần 2008 khi ngọn đuốc “ô nhục” của Thế Vận Hội Bắc Kinh do Tàu Cộng đăng cai đi qua Sài Gòn thì cũng có một người cũng đã phất cờ vàng Dân Tộc bị bắt rồi biệt tăm. Và hôm nay, tôi lại nhìn thấy hình ảnh lá Cờ Vàng Dân Tộc của tôi trên ngay mảnh đất quê hương Việt Nam đang điêu tàn dưới ngọn roi của tử thần cộng sản. Tôi nghĩ rằng, lá cờ dân tộc đang âm thầm trở lại. Và sẽ có một ngày nó được tung bay trên khắp ba miền đất nước. Vì đơn giản đó chính là lá cờ chính nghĩa, lá cờ của tự do, lá cờ của dân chủ và trên hết nó là lá cờ của Dân Tộc mà chính tôi và rất nhiều thế hệ đã hãnh diện khi được đứng dưới cờ.
covantrolai1Người đàn ông Vô danh thì nay đã có tên Anh Hùng
Nhưng chúng ta cần nhiều người dũng cảm như người đàn ông vô danh mà tôi đã nhìn thấy trên hình mà kể từ giờ phút này, anh đã là người có tên trong lòng tôi. Đó là cái tên thật giản dị “Anh Hùng”. Cho dù anh có bị những kẻ đầu trâu mặt ngựa cướp phá, và cho đến giờ phút này, chúng ta vẫn chưa biết anh sẽ ra sao. Nhưng đơn giản, anh đã đem hồn thiêng sông núi trở lại. Anh là một người Hùng.
covangtrolai3covangtrolai2
Muốn để cho lá cờ của Dân Tộc trở lại thật sự, chúng ta phải làm nhiều hơn nữa để vạch mặt chính sách ”ngậm máu phun người” và xuyên tạc về sự thật lịch sử thật tài tình để chống phá tự do, dân chủ của đảng cộng sản. Ngay cả lá cờ vàng của dân tộc trải qua rất nhiều thăng trầm lịch sử cũng bị đảng cộng sản bôi nhọ.Cho đến hôm nay, rất nhiều thế hệ người Việt Nam vẫn bị nhầm về lịch sử của lá cờ Việt Nam Tự Do nền vàng ba sọc đỏ, họ cứ tưởng rằng lá cờ này mới có từ thời chế độ Việt Nam Cộng Hòa. Và rất nhiều người lầm tưởng như cộng sản tuyên truyền rằng đó là lá cờ “Ngụy”. Nhưng thực chất lá cờ vàng 3 sọc đỏ chính là lá cờ xuất phát lâu đời hơn rất nhiều cờ đỏ sao vàng của cộng sản và còn là lịch sử của dân tộc. Tuyên truyền chính xác cho người dân về lá cờ sẽ giúp chúng ta có được sự đoàn kết nhất trong việc cùng đứng về phía quốc gia dân tộc để lật đổ cộng sản.
Trong thời Bắc thuộc, khi Hai Bà Trưng khởi nghĩa chống quân Tô Định năm 40, Hai Bà Trưng đã mặc áo giáp vàng cưỡi voi ra trận dưới bóng cờ vàng. Suốt gần một ngàn năm Bắc thuộc, lá cờ dân tộc dưới hình thức này hay hình thức khác vẫn xuất hiện trong những cuộc khởi nghĩa chống lại quân Hán như của Bà Triệu, Lý Bôn, Triệu Quang Phục, nhưng phải đợi đến thời Ngô Quyền đánh tan quân Hán trên sông Bạch Đằng gây dựng nền độc lập năm 938, lá cờ dân tộc mới lại phất phới tung bay. Trải qua các triều đại tự chủ tiếp theo như Đinh, Lê, Lý, Trần, nước ta luôn có quốc kỳ hình vuông hoặc chữ nhật gồm có nhiều màu viền quanh theo màu của ngũ hành, ngoài cùng là tua răng cưa và có hình con rồng hoặc một chữ Hán chỉ tên triều đại ngay chính giữa.Và tất cả các lá cờ từ Hai Bà Trưng đến nay đều là lá cờ có nền vàng. Vì màu vàng là màu quốc thổ và cũng là màu da của giống nòi Việt Nam.Theo vũ trụ quan của người Việt, màu vàng còn thuộc về hành thổ và có vị trí trung ương, tượng trưng cho lãnh thổ và chủ quyền của quốc gia. Chính vì thế mà vua chúa thời xưa thường xưng là Hoàng Đế và mặc áo có tên Hoàng bào.
Còn về sọc đỏ, màu đỏ thuộc hành hỏa và là màu của phương Nam. Đây là biểu tượng của một dân tộc bất khuất, anh hùng, và độc lập trong cõi trời Nam, tách biệt hẳn với nước Tàu ở phương Bắc. Ba sọc đỏ còn tượng trưng cho ba miền: Bắc, Trung, và Nam. Tuy gọi là ba miền (ba sọc đỏ) nhưng chúng có cùng chung một nhà (nền vàng). Đó là nhà Việt Nam, con dân muôn đời thương yêu đùm bọc lẫn nhau.Như vậy là lá cờ có nền Vàng có nguồn gốc lịch sử lâu đời của dân tộc; thứ hai đó là lá cờ nền Vàng 3 sọc đỏ xuất hiện chính thức lần đầu từ thời Vua Thành Thái cho đến Khải Định. Và lần thứ hai thì lá cờ vàng xuất hiện là thời kỳ Vua Bảo Đại cho đến đệ I, Đệ II Cộng Hòa. Nhưng xen lẫn giữa hai thời kỳ đó cũng có một lá cờ vàng 3 sọc hình quẻ ly của chính phủ ông Trần Trọng Kim bị cộng sản cướp đoạt trái phép.
Màu vàng là da vàng, sọc đỏ là máu đỏ. Màu vàng biểu tượng của vương quyền phương Nam, hành thổ là đất nuôi sống toàn dân. Ba sọc đỏ tượng trưng cho ba ba kỳ (ba miền) là ba anh em Nam Trung Bắc cùng chung sống hài hòa, an lành trên dải đất Việt Nam. Ba sọc đỏ song song là biểu tượng của ba anh em đồng hành, đồng quyền, tương kính, không được quyền lấn lướt, hà hiếp, hãm hại nhau, cùng chung nhau xây dựng, phát triển, bảo vệ mảnh đất màu vàng Việt Nam để cùng cộng sinh và cộng hưởng. Ba sọc đỏ còn là biểu tượng của tam quyền phân lập (Lập pháp, Hành pháp, Tư pháp) và là ba biểu tượng của Tự do, Dân chủ, Nhân quyền mà Hoa kỳ và các quốc gia tự do đang áp dụng, kể cả VNCH lúc trước.
Cờ Việt Nam Tự Do được hun đúc bằng khí thiêng trời đất và tinh thần quật khởi của dân tộc Việt suốt gần hai ngàn năm lịch sử. Nó tượng trưng cho hồn thiêng sông núi, cho vận hội thái hoà, và cho sự thành công vĩnh cửu của giống nòi Việt Nam. Kể từ năm 40 Tây lịch, thời Hai Bà Trưng, lá cờ Việt Nam Tự Do đã được cải tiến để có hình dạng màu sắc như hiện nay. Thật quả là một ý nghĩa cao cả và đáng được hãnh diện. Lá cờ Việt Nam Tự Do đã thăng trầm với lịch sử oai hùng của dân tộc, nhuốm khí thiêng sông núi, tượng trưng cho dân chủ tự do nhân quyền, cho ý chí kiêu hùng của nòi giống Việt, cho thái hòa thịnh trị của muôn dân, và cho đoàn kết trong việc giữ nước và dựng nước của tổ tiên ta.
Như vậy có thể thấy Lá cờ Vàng 3 sọc đỏ chính là lá cờ của Việt Nam Tự Do không phải là của riêng một chế độ hay của riêng một chính phủ nào mà là của chung cho cả dân tộc Việt. Lá Cờ Việt Nam Tự Do là linh hồn của cả dân tộc Việt. Lá cờ còn, chính nghĩa còn. Lá cờ còn, tinh thần chiến đấu còn, vì nó là tín bài để chúng ta nhận diện những người Việt Tự Do. Chỗ nào có lá cờ Việt Nam Tự Do thì chỗ đó có tình thương, có dân chủ, có tự do, và có nhân quyền. Giờ này, đa số nhân dân yêu tự do dân chủ, ở trong nước cũng như ở hải ngoại, mỗi khi nhìn thấy Lá Cờ Việt Nam Tự Do tức là như nhìn thấy vị cứu tinh dân tộc.
Lá cờ Vàng có một ý nghĩa cao cả, và đã thăng trầm với lịch sử oai hùng của dân tộc Việt. Nó nhuốm khí thiêng sông núi, tượng trưng cho Dân chủ, Tự do, Nhân quyền, cho ý chí kiêu hùng của nòi giống Việt, cho thanh bình thịnh trị của muôn dân, và cho đoàn kết dân tộc trong việc giữ nước và dựng nước của tổ tiên ta. Lá Cờ Vàng Quốc Gia Việt Nam là linh hồn của cả dân tộc Việt. Và với ánh sáng của công nghệ thông tin hiện nay, những luận điệu tuyên truyền của cộng sản sẽ ngày càng bị lột trần, ngày tàn của lá cờ đỏ bán nước sắp đến gần để có tự do, dân chủ thực sự cho dân tộc Việt Nam.
Ngày hôm nay, đảng cộng sản Việt Nam không còn gì để biện minh cho những sai lầm, tội ác của mình. Người dân Việt Nam đã hoàn toàn mở mắt khi chứng kiến nước Nhật đổ nát sau năm 1945 khi kết thúc đại chiến thế giới thứ hai đã vươn lên mà cụ thể tuần qua họ đã thử thành công tàu siêu tốc 500 km/h. Trong khi đó thì báo chí cộng sản vẫn đang tự tô vẽ cho chế độ bằng cái tít trên nhiều báo chí của đảng ” Việt Nam hạnh phúc thứ nhì thế giới”. Hạnh phúc ấy được báo đảng lý giải là “không dựa trên sự giàu có mà dựa theo mức tuổi thọ của người dân, độ hài lòng của người dân và chỉ số môi trường. Theo chỉ số này, Costa Rica là quốc gia hạnh phúc nhất thế giới 2014 tiếp theo là Việt Nam.” Xin thử hỏi, người dân nào hài lòng với cuộc sống trong khi hàng ngày có cả chục ngàn dân oan trên khắp các miền tổ quốc đang rên xiết trong vô vọng ?. Xin thử hỏi, chỉ số môi trường và tuổi thọ người dân ra sao trong khi cả nước đầy rẫy những “làng ung thư” và kênh nước đen?. Có lẽ chẳng cần phải nói gì thêm vì chẳng một ai có đầu óc tỉnh táo tin vào cái chỉ số “hạnh phúc” ở một đất nước mà đến cái cột đèn cũng muốn ra đi.
Lúc này đây, Hồn thiêng sông núi đã và đảng hun đúc cho những người dũng cảm hiên ngang ôm lá cờ Vàng Dân Tộc đi giữa phố phường Sài Gòn. Sẽ là quá sớm để nói chúng ta sẽ lật đổ được chế độ cộng sản một sớm một chiều và đem lá cờ Dân Tộc trở lại. Nhưng những tín hiệu vui từ mảnh đất Việt Nam trong gông cùm cộng sản đã cho thấy chúng ta hoàn toàn có thể hi vọng vào một Việt Nam tươi sáng không cộng sản. Ngày đó, chúng ta sẽ siết chặt tay nhau cùng ca vang “Việt Nam quê hương ngạo nghễ” và xung quanh chúng ta là một rừng Cờ Vàng Dân tộc.
Vâng ! Lá cờ đã trở lại, đang trở lại và sẽ trở lại. Đó chính là Cờ Vàng Dân tộc cũng là hạnh phúc đích thực của cả Dân Tộc Việt Nam !
Đng Chí Hùng
22/11/2014


__._,_.___

Posted by: loc huong 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link