Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Tuesday, November 24, 2015

Ông nội và cháu...

 


Ông nội và cháu...

Đứa cháu vừa xem đoạn video trên Youtube, vừa cười thích thú...vừa la hét om sòm. Sau khi xem, hình như còn khoái chí nên nói với tôi là, như thế mới là chiến đấu. Có lẽ phải đợi nó lớn thêm vài tuổi nữa, tôi sẽ nói cho nó biết thế nào là "Bất bạo động" và không bạo động.

Hễ đã nói là "chiến đấu", chỉ một mất một còn. Trong chiến trường đã thế, trong tình trường không khác. Còn trong chính trường, chỉ có khác là đối thủ không lăn ra chết tại chỗ. Dĩ nhiên, bị hạ độc thủ, nạn nhân sẽ chết từ từ...và chết ở một nơi nào khác. Nói gần nhất, cụ thể nhất, là trường hợp Nguyễn Bá Thanh, cựu chủ tịch UBND tỉnh Đà Nẵng.

Xem cái màn hai đấu thủ đè nhau trong thi đấu Nhu đạo trên Youtube càng rõ hơn. Trọng tài cho thời gian để kẻ bị nằm bất động cựa quậy, tung hất địch thủ đang nằm trên. Thời gian có hạn định. Nay, trên thực tế Việt Nam, đã hơn 40 năm rồi, chưa lật được đối thủ, kẻ nằm dưới (người thất thế -muốn gọi là kẻ bại trận- cũng được) phải đập tay ra hiệu mình thua trận!. Còn "câu giờ" cũng được...nhưng tìm thế gỡ đi...đừng nói tôi đấu tranh theo kiểu "Bất bạo động" mà người xem sẽ cười ồ!!...

Trên thế giới hiện nay, tình trạng xung đột tại Israel và Palestin là một thí dụ hùng hồn. Israel lập quốc bằng những phương cách khủng bố. Plalestin cũng thế. Israel qua thỏa ước Oslo, chấp nhận có một nước Palestin láng giềng. Nhưng, tình trạng không nằm yên như thế. Những yếu tố khác đã làm cho tình trạng hai nước trở nên căng thẳng trong những tuần gần đây. Trong lần xung đột trước kia, khi được phỏng vấn, một thành viên của Hamas (Palestin) đã trả lời, ý rằng, dù thiệt hại, nhưng họ đã làm Israel ăn ngủ không yên.

Khi cháu tôi lớn lên, nếu Việt Nam chưa trở thành một bang của Tàu, tôi sẽ kể cho cháu nghe về tinh thần của tổ tiên của chúng ta, thời nhà Trần. Khi đó, thế giặc Nguyên (bên Tàu) rất mạnh. Chúng gần như thôn tính nhiều phần đất trên thế giới. Chúng đang như muốn nuốt chửng VN. Hội nghị Diên Hồng đã được triệu tập. Các bô lão khi được hỏi, ý rằng, thế nước yếu lấy gì lo chiến tranh. Câu trả lời thật dõng dạc và rõ ràng là, "hy sinh"!.

Ngày nay, thế giới tiến bộ hơn trước, nhưng vẫn có những người, những đòan thể, lại chậm tiến...hay đi ngược trào lưu, lấy lại trường hợp ông Ghandi (Ấn Độ) để cổ võ cho đường lối bất bạo động. Nếu quay lại tích cũ theo kiểu này, sao không giả sử rằng, nếu Ấn độ là thuổc địa của Pháp... (thay vì của Anh) chắc đường lối ông Gandhi không thể thành hình. Khỏi cần đi lui quá xa, lấy thí dụ gần nhất ở nước ta, mọi việc rõ như ban ngày. Các đảng viên CS kỳ cựu (chẳng hạn Nguyễn Văn Trấn, Nguyễn Hộ...) họ còn cho rằng, đường lối độc tài của đảng CS hiện nay còn tệ hại hơn cách cai trị, thời thực dân Pháp.

Nhưng, vẫn có những người, những đoàn thể, cứ chúi mũi lấy tên tuổi của các học giả nước ngoài (chẳng hạn ông Gene Sharp -thuyết bất bạo động-) để bảo kê cho thuyết của mình, của tổ chức mình. Cách làm đó chẳng khác nào lấy thuyết của CS ở nước Nga, nước Tàu để nhập vào nước mình... mà hoàn cảnh lịch sử của cả ba nước, không nước nào hoàn toàn giống như nước nào. Hai ông Phan Bội Châu và Phan Châu Trinh đều có cái nhìn đúng. Sau đó, dùng cách "khủng bố" để chống lại Pháp là đường lối đúng ...nhưng dùng thuyết CS để xây dựng đất nước, để rồi kết quả ngày nay ra sao, mọi người đều thấy!

Cách đây vài tháng, mọi người xôn xao bàn tán về cái chết của Bộ trưởng quốc phòng của Cộng quyền, Phùng Quang Thanh. Phải chi cuộc ám sát đó do những người, những nhóm người Việt ở hải ngoại thực hiện, sự tán thành và ủng hộ của người dân trong và ngoài nước đối với tổ chức thực hiện việc đó sẽ lên cao đến chừng nào!. Thật là tréo ngoe, khi có tổ chức đã ám sát những người đồng chiến tuyến vì họ dám nói lên sự thật...nhưng tổ chức đó đến nay, sau 30 năm, chẳng làm gì đụng đến sợi lông chân của các cán bộ VC, đi công tác hoặc tham quan tại nước ngoài!... Cũng tổ chức này, khi ai chê thuyết "bất bạo động để tháo gỡ độc tài" của họ, họ cứ sử dụng chiêu, ý rằng, ai có thể thành lập sư đoàn tại VN, cứ làm thử. Chưa
đánh du kích được mà đòi lập sư đoàn. Tại sao họ có thể dùng cách khủng bố, uy hiếp tinh thần những người cùng chiến tuyến... mà không thể dùng cách đó để uy hiếp tinh thần của những cán bộ CS có "nợ máu" (chữ dùng của người CS) với nhân dân?. Dân oan khiếu kiện là sự việc kéo dài đã hàng chục năm nay, mà họ còn chưa khơi dậy được sự quan tâm của số đông người trong xã hội hiện nay tại VN, nói chi có thể làm được điều gì khác. Do đó, cách mà họ có thể dùng được là kêu gọi "Bất bạo động"(điều này, cá nhân nào nói cũng được, đâu cần đưa nó trở thành phương châm chiến lược của một đoàn thể, tổ chức). Chưa kể rằng, có người cho rằng, đây cũng là cách "cầm chân" tinh thần chống đối lại bọn Thái thú tân thời ngày
nay.

Tiện đây nói đến một thực tế gần nhất. Chính quyền CS hiện nay tại VN đã cho cán bộ của họ học về điều họ gọi là "diễn tiến hòa bình" và "tự diễn tiến". Trong chúng ta, có người biết điều đó, lại đùn trách nhiệm cho người CS, khi cho rằng, lâu nay, họ độc tài, quyết định mọi việc thì nay họ muốn "tự diễn tiến" là việc của họ. Chúng ta phải thấy là, họ là những con nòng nọc chưa đứt đuôi. Bởi họ, họ muốn thiết lập một nền kinh tế thị trường mà còn "theo định hướng XHCN"! (khi nào họ cắt được cái đuôi đó là họ thành "ếch" chứ có gì lạ). Nhưng, cái đuôi đó đã gắn với họ từ những năm 1985 đến nay, họ còn chưa tự tháo gỡ được, dù họ là người chủ động, có lực trong tay. Nói chi, nói theo lối lý thuyết "dùng bất
bạo động để tháo gỡ độc tài".

Nói đến kỳ cùng sự việc, người CS đã bám theo Liên sô, Tàu để gây chiến tranh từ 1954-1975. Sau đó, họ bám chặt lối xây dựng kinh tế theo kiểu hai nước đó, kiểu xã hội chủ nghĩa. Kết quả, hơn 40 năm qua, chẳng có thành quả gì lớn. Bây giờ, nếu nói huỵch toẹt rằng, họ đã sai lầm hơn 60 năm qua (nhất là gây ra cuộc chiến tranh tương tàn huynh đệ quá đẫm máu!) để rồi quay trở lại đường lối của tư bản thì điều này họ không thể làm được...nên nói quanh co thế thôi. Người CS, để tránh trách nhiệm với nhân dân, họ nói quanh co. Chúng ta, những đoàn thể, tổ chức được hình thành, để đấu tranh lại với những dối trá, quanh co đó, không lẽ cũng theo cách quanh co như họ?!...

Để sinh tồn, một người, một dân tộc phải chiến đấu chống lại kẻ thù. Khi chiến đấu, chỉ có sống hay chết. Còn sống mà không muốn chiến đấu, có thể chỉ làm thân nô lệ là yên được tấm thân. Chữ bất bạo động không thể là một chiến lược của bất cứ ai. Hãy ngẫm lại cho kỹ về sức mạnh đời nhà Trần của nước Việt ta. Mục tiêu là đuổi quân Nguyên ra khỏi bờ cõi. Sau khi đánh thắng chúng, tù binh được đối đãi tử tế...và vua ta còn sai người sang Tàu triều cống. Nhưng, đó là thái độ khôn ngoan...chứ chẳng có phải là hay khiếp nhược, ươn hèn!. Nên nhớ rằng, khi chống Tàu (quân Nguyên), ta phải thực sự chiến đấu, chứ chẳng có "Bất bạo động" nào ở đây hết. Chiến đấu là chỉ có một sống, một chết. Bọn Tàu ngày nay, đã
"xâm lăng" đất nước (qua các dạng kinh tế và đưa dân sang lập nghiệp một cách hợp pháp)... thế mà đã chiến đấu chống chúng (qua việc đấu tranh dẹp bỏ thế hợp pháp của bọn Thái thú là nhóm CS cầm quyền hiện nay) còn mơ màng nói chuyện bất bạo động!!...

Tôi mong sao đứa cháu nội vẫn còn tính chiến đấu trong người cho đến khi chúng lớn khôn. Nhưng, tình thế sẽ như thế nào (?) nếu bậc cha ông của tuổi trẻ chúng nó mất đi hào khí của những bậc bô lão thời Hội nghị Diên Hồng?!. Hào khí này đã tạo ra sức quật cường của lớp trai tráng và toàn thể người dân trong nước thời đó, khi các bô lão ngày xưa được hỏi: "Thế nước yếu lấy gì lo chiến tranh", đã trả lời: "hy sinh". Đó là câu trả lời đã khiến cho đất nước được trường tồn đến ngày nay.

Đặng Quang Chính

--------------------------------------------
On Sat, 21/11/15, 'Lincoln Nguyen' 

Monday, November 23, 2015

HRW yêu cầu TQ đừng giải giao 9 người tị nạn về Bắc Hàn


HRW yêu cầu TQ đừng giải giao 9 người tị nạn về Bắc Hàn

RFA
2015-11-21
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
Tổ chức Nhân Quyền Human Rights Watch có chi nhánh tại Bangkok lên tiếng yêu cầu Trung Quốc đừng giải giao 9 người Bắc Triều Tiên chạy trốn sang Việt Nam trước đây trở về lại Bình Nhưỡng mà hãy cho họ tị nạn ở một nước thứ ba.
Ông Phil Robertson, Phó giám đốc HRW tại châu Á cho biết 9 người Bắc Triểu Tiên này đã trốn sang Trung Quốc vào tháng Mười năm 2015, sau đó họ sang Việt Nam bằng con đường du lịch. Không may họ bị bắt vào ngày 22 tháng 10 trong một cuộc kiểm tra tình cờ của công an Việt Nam tại Móng Cái. Hai ngày sau khi phát hiện họ là người Bắc Triều Tiên cả 9 người bị gửi trả về lại huyện Đông Hưng, tỉnh Quảng Tây, miền nam Trung Quốc.
Theo HRW nếu họ bị trả về lại Bắc Triều Tiên thì chắc chắn phải bị tập trung cải tạo trong các trại giam khắc nghiệt của nước này. Hàng trăm ngàn người đã thiệt mạng trong các trại giam vì các tội rất nhẹ huống chi tội nặng nhất là vượt biên, được xem như phản quốc.


__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Friday, November 20, 2015

Nhân chứng sống sót kể về 2 giờ rưỡi với bọn khủng bố ở Bataclan

 

Nhân chứng sống sót kể về 2 giờ rưỡi với bọn khủng bố ở Bataclan

Thụy My Đăng ngày 19-11-2015   
    Một nạn nhân sống sót được cảnh sát giúp đỡ sau khi thoát ra khỏi nhà hát Bataclan ngày 14/11/2015.
    REUTERS/Philippe Wojazer
    Stéphane T. là một trong số hơn một chục khán giả bị bọn khủng bố bắt con tin để làm bia đỡ đạn và liên lạc với cảnh sát. Anh kể lại cú sốc, thái độ các hung thủ, cuộc tấn công giải cứu của cảnh sát. Và nỗi khó khăn khi nhận thức được mình đang ở trung tâm một thảm kịch.
loi-ke-cua-con-tin-bi-khung-bo-paris-dung-lam-bia-do-dan
Stéphane T. người song sót
    Tấm áo choàng cứu hộ vẫn còn đó, ở lối vào căn hộ, dưới một ghế đẩu nhỏ. Nó có nguy cơ bị nhét vào một chiếc hộp cùng với bộ quần áo mặc vào cái ngày đen tối 13 tháng 11, mà lẽ ra phải là một buổi tối lễ hội đối với người rất yêu nhạc này. Stéphane T., chuyên gia tin học kể lại cho chúng tôi nghe vụ thảm sát ở nhà hát Bataclan và vụ bắt con tin của bọn khủng bố, trước khi cảnh sát tấn công.
    Một buổi tối ở Bataclan
    Đó là lần đầu tiên tôi đi xem nhóm Eagles of Death Metal. Tôi viết những bài bình luận ngắn cho một tạp chí trên mạng về nhạc rock, Rock n’Concert, và tôi có giấy mời đi dự một festival Inrock ở Cigale. Nhưng với phóng viên ảnh của trang mạng, chúng tôi đã chọn nhà hát Bataclan…
    Không khí đêm ấy tuyệt vời, ca sĩ thực sự đáng mến và vui tính. Tôi ngồi ở khu vực balcon phía trên, đối diện với sân khấu, khi tôi bắt đầu nghe những tiếng động hơi khô khốc từ phía dưới vọng lên. Tất nhiên ngay lúc đó tôi chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra. Phía trước tôi có ai đó nói hình như là pháo vì có mùi thuốc súng. Nhưng không phải là pháo…
    Tấn công
    Lúc đó, tôi thấy người chơi đàn ghi-ta của nhóm ngừng chơi và chạy trốn rất nhanh vào cánh gà. Khán giả cũng bỏ chạy tứ tán, la hét thất thanh. Tôi bắt đầu núp xuống và rồi tự nhủ, không được, phải ra khỏi đây thôi. Tôi vơ vội đồ đạc rồi chạy vào phía sau balcon, nơi các cánh cửa mở ra cầu thang đi xuống tầng trệt, định trốn theo lối này. Nhưng nếu chạy xuống, lỡ đối mặt với bọn khủng bố thì có nguy cơ lãnh đạn.
    Tôi bèn quay lại balcon, chúng tôi có bốn, năm người cùng chạy. Chính ở đây tôi trông thấy bọn khủng bố lần đầu tiên : chúng có hai tên, vũ trang súng kalachnikov. Chắc là chúng leo lên từ sau hậu đài. Lúc ở dưới, chúng đã xả súng khoảng bốn, năm phút, nạp đạn lại nhiều lần. Ở trên này, chúng cũng bắn thêm vài loạt đạn nhưng ít khi từng tràng, mà bắn từng phát một. Để giết hẳn những người chưa chết, hay bắn hạ những ai định bỏ trốn ? Tôi không biết được. Chúng tôi cố gắng núp giữa các hàng ghế, nhưng chúng vẫn có thể trông thấy. Một số định tìm lối ra.
    Hai tên khủng bố tiến về phía chúng tôi và nói : « Bọn tôi không giết các người đâu, hãy theo sau ». Ban đầu chúng tập họp chúng tôi ở phía sau, bên trái balcon. Càng tiến lên thì bọn khủng bố lại tóm thêm những người khác, và rốt cuộc có khoảng 11 hay 12 người bị giữ. Hình như tôi nghe có tiếng một hung thủ thứ ba, nhưng không chắc ở đâu. Có lẽ hắn ta đã bị đạn cảnh sát bắn trúng, và đai chứa chất nổ đã nổ tung.
    Vào lúc đó, chúng ra lệnh cho chúng tôi đi ra một hành lang nhìn ra ngõ Saint-Pierre Amelot. Chính tại con ngõ nhỏ này, một video quay lại cho thấy khán giả chạy ra khỏi nhà hát Bataclan bằng hai cửa ra bên hông. Hành lang bị chặn bởi một cánh cửa nhìn ra balcon và ở phía cuối có một cầu thang đi xuống hậu trường.
    Trong hành lang
Chúng tôi đã trải qua hai tiếng rưỡi đồng hồ với hai tên khủng bố trong hành lang này. Chúng tập họp chúng tôi ngồi lại, giảng cho một bài đầu tiên và nói : « Các người có thể cám ơn ông Tổng thống Hollande, vì nhờ ông ta mà các người phải chịu đựng chuyện này. Chúng tôi đã bỏ vợ con lại ở Syria dưới bom đạn. Chúng tôi thuộc về tổ chức Nhà nước Hồi giáo, đến đây để trả thù cho gia đình và người thân trước việc Pháp can thiệp vào Syria ». Tất cả đều nói bằng tiếng Pháp với giọng có đôi chút Bắc Phi.
    Hai hung thủ đứng canh hai bên. Ba con tin bị đặt trước cánh cửa ấy, và những người khác trong đó có tôi đứng sát các cửa sổ nhìn xuống con ngõ nhỏ. Qua một cửa sổ, các tên khủng bố bắn những tràng súng máy xuống đại lộ, có lẽ về phía các cảnh sát đang bắt đầu bố trí xung quanh nhà hát Bataclan. « Hãy đến trước cửa sổ và nói cho biết nếu thấy bọn cớm hay các tay bắn tỉa ở tòa nhà đối diện ». Tôi đứng suốt hai tiếng đồng hồ ở vị trí này, trước một cửa sổ.
Thật là kỳ lạ vì trước mặt, tôi nhìn thấy đồ đạc bên trong một căn hộ với một chiếc ti-vi đang hoạt động. Cường độ ánh sáng thay đổi làm tôi lo sợ. Có lúc chúng tôi thấy hai cảnh sát tại con ngõ bên phải, mặc áo giáp chống đạn, súng lăm lăm trên tay. Họ nhìn về phía chúng tôi, nghiêng đầu ra dấu như là muốn hỏi gì đó. Chúng tôi không nhúc nhích và họ bỏ đi.
    Hai tên khủng bố sử dụng chúng tôi để thông tin với cảnh sát. « Nói với họ là bọn tao có những con tin, muốn thương lượng, muốn một máy bộ đàm »…Trong số các con tin có hai, ba phụ nữ. Bọn chúng muốn biết có cặp vợ chồng nào không. Có một cặp : người phụ nữ đứng dựa cửa ra vào và người chồng bên cạnh tôi, kế một cửa sổ. Chúng bảo họ : « Một trong hai người đi thông tin cho bọn cớm, nếu không trở lên thì sẽ giết người còn lại ».
Chúng cũng nhận ra hai người anh em họ, một người được gởi đi để nói với cảnh sát: «Họ có súng và đai chất nổ, các ông phải lùi lại». Chúng nói : «Nếu mày không quay lại trong hai phút, bọn tao sẽ bắn chết anh mày ». Cả chúng tôi lẫn bọn khủng bố đều không nhìn thấy những gì diễn ra trong khán phòng.
    Hai tên khủng bố
    Bọn khủng bố nói chuyện với chúng tôi bằng tiếng Pháp nhưng khi nói với nhau và không muốn các con tin hiểu được, thì chúng nói tiếng Ả Rập. Tôi cảm thấy chúng rất quyết tâm, thậm chí hơi kích động. Có lúc một trong hai tên sau khi bắn kalachnikov xuống đường, có vẻ rất hài lòng : « Tao đã hạ được một tên đang nói chuyện điện thoại ! ».
    Ban đầu, khi tất cả các con tin đều buộc phải ở trong hành lang, chúng đòi hỏi chúng tôi đứng gần cửa và mô tả những gì nghe được trong khán phòng. Khi được cho biết chỉ có tiếng người rên rỉ, một số kêu cứu, chúng rất đắc chí và nói : « Đáng đời mấy người, cũng như phụ nữ và trẻ em chúng tôi ở Syria thôi ».
    Tôi cố gắng tránh cái nhìn của chúng, nhưng theo những gì tôi thấy, chúng ăn mặc như mọi người, áo màu đen. Một trong hai tên để râu lún phún. Cả hai đều trẻ, khoảng 25 đến 35 tuổi, một tên có vẻ là cấp trên. Tôi hơi ngạc nhiên khi cuối cùng phát hiện bọn chúng khá thiếu tổ chức, đa số là ứng biến. Nhất là khi liên lạc với cảnh sát. Khá buồn cười khi phải mất 15 phút để chuyển cho cảnh sát một số điện thoại liên lạc. Một con tin ghi lên giấy, một tên khủng bố hay một con tin khác hét con số qua cánh cửa, còn cảnh sát thì không nghe rõ…
    Dấu hiệu một kẻ chỉ huy từ xa ?
Chúng đòi chúng tôi thỉnh thoảng phải đều đặn kêu lên từ cửa sổ : « Họ bắt con tin, họ có các đai lưng chất nổ và sẽ kích nổ, lùi lại ngay, lùi lại ngay ! Họ không muốn cảnh sát tiến gần ! ». Có khi chúng nói với nhau bằng tiếng Pháp, một tên hỏi : « Hay là gọi cho… » - tôi không còn nhớ cái tên được nêu ra. Tên kia trả lời : «Không, không gọi». Tôi nghĩ rằng có thể đó là tên chỉ huy, phối hợp vụ tấn công.
    Sau đó có bốn, năm lần trao đổi qua điện thoại. Chúng yêu cầu các con tin gọi cho đài truyền hình BFM, nhưng không được. Cả Itélé cũng không nốt. Có vẻ chúng hơi nghiệp dư. Tuy luôn tỏ ra quyết tâm – bọn chúng có mặt ở đây là để giết người, đương nhiên – nhưng trong việc bắt con tin chúng có hơi lúng túng.
    Dù sao đi nữa, đối với chúng lối thoát rất rõ : kích nổ tự sát. Nhưng tôi có cảm tưởng là chúng không biết nên làm lúc nào. Về phía mình, tôi nghĩ rằng giờ phút cuối đã điểm, không có kết thúc nào khác. Hoặc là bọn khủng bố tự kích nổ bên cạnh chúng tôi, hoặc chúng bắn chết tất cả mọi người. Lúc đó, tôi còn không trông mong cảnh sát tấn công…
    Tôi cố nhũn nhặn và càng minh bạch càng tốt. Điều này không đơn giản, vì lần nào trước khi đi nghe ca nhạc, tôi đều đăng ảnh tấm vé lên Facebook. Tất cả bạn bè đều biết rằng tôi đang ở nhà hát Bataclan. Và mọi người bắt đầu gọi, điện thoại tôi đổ chuông. Tôi đã đổi được qua chế độ rung mà không gây chú ý. Nhưng chiếc điện thoại liên tục rung lên : gia đình, bạn bè đều cố gọi cho tôi.
    Cảnh sát tấn công
    Vào khoảng 0 giờ 30 phút, một phát súng làm cánh cửa hành lang bị thủng một lỗ, gây hoảng sợ đôi chút. Tên khủng bố đứng cạnh bè đi vào bên trong. Các con tin la lớn : « Đừng bắn, chúng tôi ở ngay sau cánh cửa, họ sẽ cho nổ tung hết ! ». Càng lúc càng có nhiều tiếng động hơn. Hiểu rằng cảnh sát đang cố gắng xâm nhập vào hành lang, chúng bắt chúng tôi tập hợp xung quanh, rồi chọn vị trí phía cuối chỗ cầu thang, bắn vào cửa.
    Cảnh sát BRI tiến vào với những chiếc khiên to tướng mà sau này chúng ta thấy trên ti-vi đầy vết đạn. Đèn tắt, những quả lựu đạn gây điếc được cảnh sát tung vào, quả đầu tiên rơi ngay dưới chân tôi khiến tôi ngã xuống, rồi một quả thứ hai. Một trong hai tên khủng bố đứng cách tôi một mét, một tay cầm khẩu kalachnikov, tay kia đặt lên ngòi nổ. Nhưng hắn không kích hoạt lúc đó, tôi không biết tại sao. Nếu hắn hành động, tôi không còn ngồi đây để kể lại.
    Súng nổ khắp nơi, cảnh sát tiến nhanh hơn. Nằm trên mặt đất, đôi tai điếc đặc, tôi trông thấy một cảnh sát đặc nhiệm vũ trang tận răng, bèn giơ tay lên. Cảnh sát đẩy tôi và những người khác về phía cửa ra. Tôi cố gắng đỡ một phụ nữ đang nằm dưới đất dậy, họ nói : « Không, không, đi nhanh lên ». Tại balcon, một cảnh sát kéo áo sơ-mi tôi ra để xem có mang chất nổ hay không, sợ rằng tôi là khủng bố.
    Họ bảo chúng tôi : «Đừng nhìn xuống đất». Đương nhiên khi nghe vậy, khó thể không nhìn xuống. Và tôi thấy cả đống xác người, những xác chết nằm chồng chất lên nhau, máu tràn ngập khắp nơi…Thật khủng khiếp! Tôi không mấy ngạc nhiên vì trong hai tiếng đồng hồ trước đó, tôi đã nghe những tiếng kêu rên, tiếng gọi cầu cứu…
    Thoát khỏi nhà hát
    Chúng tôi đi xuống bằng cầu thang phía sau, cảnh sát bố trí khắp nơi. Bên ngoài, các nhân viên công lực yêu cầu chúng tôi đi dọc theo tường vì sợ hãy còn những tay bắn tỉa, và đưa vào một khoảng sân bên trong ở đường Oberkampf…Lúc đó tôi thực sự đần độn. Tôi tự hỏi: «Liệu đây có phải là sự thật ? ».
    Đó cũng là cảm giác lúc bị bắt làm con tin trong hành lang. Tôi tự nói với chính mình : « Thôi, giờ thì chấm dứt, hết phim rồi, chúng ta đã đùa vui nhưng đến đây là đủ ». Nhưng không, hai kẻ khủng bố với khẩu kalachnikov vẫn còn đó và sẵn sàng kích nổ. Ra được bên ngoài, tôi cảm thấy nhẹ nhõm. Hơn nữa, câu đầu tiên cảnh sát nói là : «Các bạn an toàn rồi, đừng sợ nữa». Chúng tôi tin, vì số lượng lực lượng an ninh được huy động là hết sức ấn tượng…
    Trong khoảng sân ở đường Oberkampf, cảnh sát kiểm tra giấy tờ, lấy lời khai từng người sống sót. Đến lúc đó, vào khoảng một giờ sáng, tôi mới có thể trấn an gia đình là mình còn sống…Sau đó chúng tôi được xe buýt đưa về trụ sở cảnh sát hình sự Paris, bộ phận cứu trợ xã hội phát những tấm áo choàng sưởi ấm.
    Họ khám xét chúng tôi lần nữa trước khi lấy lời khai tiếp, hỏi tôi có thể mô tả các tên khủng bố không. Tôi kể lại câu chuyện bốn, năm lần cho các cảnh sát viên khác nhau. Họ cảm ơn, rất nhã nhặn. Đến sáu giờ sáng là kết thúc. Người ta hỏi tôi có thể tự về nhà hay có ai đến đón, nhưng tôi không còn điện thoại nữa. Thế là tôi quyết định đi về bằng metro.
    Sáu giờ sáng, tôi với chiếc áo sơ-mi rách nát và chiếc áo choàng được phát trên vai, đi về trạm Chatelet. Thật là một cảnh siêu thực. Trong metro người ta nhìn tôi một cách kỳ lạ. Một ông già da đen hỏi tôi có khỏe không, tôi trả lời: « Dạ, hơi hơi ».
    Hồi kết
    Đêm hôm sau, nhờ mệt mỏi và nhờ những viên thuốc ngủ các bác sĩ ở bệnh viện Hotel-Dieu đưa cho, tôi ngủ được. Tôi cảm thấy như tách rời khỏi những sự kiện đã xảy ra. Càng kể lại, tôi càng có cảm tưởng không phải chính mình đã sống qua những giờ phút ấy, mà đó là kịch bản của một bộ phim, còn tôi thì đứng ngoài. Chuyên gia tâm lý bảo rằng đó là một hiện tượng hoàn toàn dễ hiểu.
    Một câu hỏi khác được đặt ra : tại sao là tôi được sống sót, còn những người khác thì không ? Tôi cảm thấy hơi tội lỗi, khi nhận được bao nhiêu lời an ủi từ những người thân, bạn bè, những người chỉ quen sơ, đồng nghiệp. Tôi khó thể coi mình là nạn nhân, so với những người bị thương nặng hay đã chết. Chuyên gia tâm lý trả lời rằng cũng phải lo cho những vết thương vô hình nữa…
    Hôm thứ Bảy, tôi cố không coi thời sự trên truyền hình. Nhưng từ Chủ nhật, tôi theo dõi liên tục. Tôi coi xem có thông tin về những con tin khác, diễn biến sự việc, các nạn nhân, các thông tin trên Facebook…
    Tôi đọc tất cả những thông điệp kêu gọi tiếp tục sống, đi chơi, đi nghe nhạc. Đối với tôi là cả một vấn đề. Âm nhạc là thú vui riêng, là nguồn sống của tôi. Liệu tôi có thể tiếp tục sống như chưa từng có gì xảy ra hay không, tôi không biết được.Tôi có vé đi xem một buổi diễn tối thứ Ba của nhóm The Diktator ở Trabendo - một nhóm mà tôi từng đi xuyên qua nước Pháp để đến Bordeaux xem – nhưng có lẽ đã bị hủy. Rõ ràng là cuộc sống, trước và sau ngày 13/11 đã rất khác.
__._,_.___

Posted by: Lu Giang

Thursday, November 19, 2015

Người con Phật làm gì khi Paris bị khủng bố tấn công

 



Người con Phật làm gì khi Paris bị khủng bố tấn công
Thiện Đức Nguyễn Mạnh Hùng
đăng ngày 17/11/2015

Mấy hôm nay tôi không vào ineternet nên không biết tình hình bên ngoài. Chỉ có một tin bằng tiếng Anh được dán lên bảng thông báo của tu viện nơi chúng tôi đang hành thiền, rằng khủng bố tấn công Paris và gần 200 người thiệt mạng, hơn 200 người bị thương. Con số đang thống kê. Nếu không là con Phật, nếu không tu tập tốt chúng ta có thể hoảng sợ và tâm ta có thể bất an. Nhất là khi chúng tôi đang ở Pháp.

Rất nhiều người hoảng loạn và lo lắng khi khủng bố tấn công. Đó là lẽ thường tình. Bởi thương xót cho những chúng sinh vô tội bị sát hại. Làm sao là không thương tiếc khi mạng sống quý giá của bao người bị cướp đi trắng trợn. Có thân người đâu có dễ. Vậy mà phải chết oan uổng.

Nếu bạn là chúng tôi, bạn có thể thấy lo lắng vô cùng. Và lo lắng đến tính mạng của chính mình. Chúng tôi là những người Việt đang có mặt ở đây. Trong những ngày tới cần di chuyển về Paris rồi bay về Việt Nam. Nhà ga, sân bay, bến xe luôn là tầm ngắm của bọn khủng bố...


Chúng tôi, các thiền sinh có mặt tại Pháp rất bùi ngùi khi nhận tin dữ. Nhưng chúng tôi không lo sợ. Việc đầu tiên chúng tôi cùng nhau làm là ngồi thiền trong bình an để gửi năng lượng đến các nạn nhân. Chúng tôi tin rằng năng lượng bình an của hàng chục, hàng trăm thiền sinh rất quan trọng đối với những người bị hại. Hôm đó là 14 tháng 11.

Thế rồi, mỗi  sớm và mỗi tối khi ngồi thiền, mỗi sáng khi đi thiền hành, mỗi khi thiền làm việc và mỗi bữa khi thiền ăn, tất cả chúng tôi đều cùng nhắc nhau gửi năng lượng đến những nạn nhân. Tâm bình thế giới bình vậy nên tâm an lành của chúng tôi thực hành thiền nhiều lần trong ngày chắc chắn giúp được các nạn nhân và cả những kẻ khủng bố nữa.


Nhưng quán chiếu kỹ lại chúng tôi cũng vô cùng thương xót cho những kẻ khủng bố. Họ không biết đến Phật pháp, không hiểu luật nhân quả nên mới làm như vậy. Họ không được nuôi dạy trong môi trường giáo dục đạo đức và nhân bản nên mới làm vậy. Họ không hiểu rõ bản chất của khổ đau nên mới làm vậy. Họ cũng thật đáng thương.

Chúng tôi ngồi quán chiếu sâu và nghĩ rằng nếu như chúng ta cũng bị sinh ra trong môi trường của hận thù, của áp bức, của đau khổ, nếu như chúng ta cũng không được dạy rằng dùng giết chóc, sát hại sinh mạng để mong trả hận thù là không thể chấp nhận được thì có khi chúng ta cũng có thể hành động như họ. Nếu chúng ta đặt mình vào hoàn cảnh, điều kiện sống và những khó khăn bức xúc, những hiểu lầm, những tuyên truyền không đúng mà họ nhận được có thể chính chúng ta cũng hành động như vậy.

Đức Phật dạy chúng ta 4 loại thức ăn, trong đó có thức thực là rất quan trọng. Tâm thức cộng đồng rất ảnh hướng đến tính cách và cuộc sống của chính chúng ta. Môi trường sống tạo nên con người ta với những tính cách của chính những người quanh ta. Ăn bằng thức thực chắc chắn quan trọng hơn cả đoản thực.

Nếu như chúng ta sinh ra trong môi trường của những tên khủng bố đó, được giáo dục trong môi trường đó, bị chịu ảnh hưởng của một cộng đồng như thế và dĩ nhiên ta có những tri giác sai lầm và không tránh khỏi tội lỗi.


May thay chúng ta là con Phật. May thay chúng ta giữ 5 giới mà ngay giới đầu tiên đã là không sát sinh. Đức Phật tuyệt vời dạy chúng ta không sát sinh, không giết hại cả con sâu, con kiến thì làm sao chúng ta dám sát hại con bò, con gà chứ nói chi đến con người. Chúng ta khi ăn rau, ăn củ, quả vẫn còn biết ơn vũ trụ và muôn loài để cho ta có thức ăn cơ mà.

May thay chúng ta hiểu được giá trị của việc làm người, của nhân bản nhân quả, của tình yêu thương muôn loài. Tình yêu thương đã giúp chúng ta sống trong yêu thương và luôn yêu thương. Và chính tình yêu thương lớn lao này đã giúp chúng ta thương xót cả những tên khủng bố kia. Khi tâm ta thương cả kẻ thù, cả những kẻ dã man này thì tình thương càng lớn hơn và chúng ta dần dần có thể chuyển hóa được họ và những người quanh họ.

Chúng tôi ngồi thiền để chuyển lòng yêu thương đến với những bạn nhân. Họ chính là bạn, là tôi, là chúng ta. Chúng tôi cũng nguyện cầu họ được bình an, được sinh về cõi lành. Chúng ta có lẽ nên cùng nhau nguyện cầu để họ được Phật, Chúa, các vị Thánh che chở và đùm bọc.

Năng lượng yêu thương và từ bi trong những ngày qua và cả những ngày tới nữa cũng được gửi đến những kẻ khủng bố. Thật đáng thương cho họ. Do vô minh che lấp tháng ngày, do hận thù trong tâm họ mà họ làm như vậy. Mong họ được bình an, mong họ được hành thiền để vô minh bớt đi, ánh sáng chiếu soi cho họ để họ bớt khổ đau và chuyển hóa những hạt giống thành tốt lành. Họ đang đau khổ lắm, đau khổ gấp ngàn vạn lần chúng ta. Và cứ thế này họ sẽ mãi mãi trong đau khổ trầm luân ư… Hận thù nuôi hận thù mà. Mong sao cả thế giới này, cả 7 tỷ người trên hành tinh này đều được biết đến đạo Phật tuyệt vời và vi diệu.

Chúng tôi mong rằng chúng ta cùng lan tỏa yêu thương, cùng kêu gọi mọi người quanh ta  mỗi người bỏ bớt một chút hận thù, bớt một chút tính ghen ghét, đố kỵ đi. Bớt dần, bớt dần. Bởi hận thù, ganh đua, ghen ghét trong tâm mỗi chúng ta là những hạt giống. Nếu chúng ta không biết chuyển hóa, đến một ngày nào đó sẽ lớn lên và có thể thành tội lỗi, thậm chí là bạo động. Ôi, vô minh che lấp tháng ngày!

Chúng tôi ngồi tĩnh tâm và thấy mình thật may mắn, được sinh ra trong 1 gia đình tốt, có thầy có bạn tốt, có các học trò và bạn bè tuyệt vời, có môi trường của vườn yêu thương không thể tuyệt vời hơn. Càng quán chiếu chúng tôi càng thấy mình may mắn quá. Bạn cũng vậy, đúng không ạ?

Đêm qua tất cả cùng làm một lễ cầu nguyện lớn. Mấy chục quý thầy từ các quốc gia khác nhau đang tu thiền trong tu viện: Pháp, Đức, Mỹ, Úc, Canada, Indonesia, Malaysia, Việt Nam, Italy, … Cùng làm một lễ lớn. Rất giản đơn nhưng  rất sâu lắng và xúc động, rất bình an nhưng tràn đầy năng lượng và yêu thương.

Thầy Tự Tại người Pháp là thầy Ngộ Đạt người Việt Nam chủ trì buổi lễ. Đầu tiên là tuyên bố lý do và sau đó là tụng kinh bằng tiếng Anh và tiếng Việt. Những bản kinh vang lên trong không gian thanh tịnh của quý thầy đắp Y vàng và quý phật tử trang nghiêm thật tuyệt vời.

Thầy Tự Tại người Pháp cũng đọc kinh yêu thương bằng tiếng Pháp rất hay và tràn đầy năng lượng. Chúng tôi nghe mà như thấy thấm vào da thịt thân thể mình.

Chúng tôi rất ấn tượng khi thấy các nhà sư của rất nhiều nước cùng đắp Y, bên nhau niệm danh hiệu của đức Quán Thế Âm Bồ Tát. Tất cả cùng cầu mong cho Ngài mang từ bi đến tận mỗi chúng sinh bị đau khổ trong đêm thảm sát khốc liệt 13 tháng 11 này.

Dĩ nhiên phần quan trọng của đêm nay là tất cả cùng ngồi thiền. Tất cả cùng hướng tâm về Paris yêu thương. Chỗ chúng tôi đang cư trú đâu có quá xa Paris đâu. Thật tâm mỗi chúng tôi đều rất mong bình an đến với mọi người: Cả những ai bị sát hại, bị thương tích, bị tổn thương lẫn những kẻ khủng bố.

Chỉ có tình thương mới chuyển hóa được hận thù. Chỉ có yêu thương mới mang đến bình an cho mỗi chúng ta và cho tất cả. Tình thương là vốn quý của mỗi người con Phật chúng ta. May quá, đúng không bạn.

Trời sắp sáng rồi. Chúng con sẽ lên thiền đường sớm hơn để ngồi thiền. Năng lượng sớm nay chúng tôi lại xin được gửi đến Paris, đến tất cả những ai bị vụ khủng bố đêm 13/11 gây ảnh hưởng cả về thể chất lẫn tinh thần. Chúng tôi cũng mong bạn dành vài phút ngồi thật bình an. Chỉ cần ngồi bình an thôi mà. Hãy cùng nhau mở tâm bình an của mình ra rộng tối đa, rộng đến mức có thể.  Hãy theo dõi hơi thở nhẹ và êm trong bình an để gửi yêu thương và năng lượng đến Paris. Chúng tôi muốn chúng ta làm cùng nhau như một cơ thể, như một tăng đoàn của những người con Phật gồm cả 4 chúng. Đây là cơ hội lớn để chúng ta cùng thực tập mà.

Cám ơn bạn đã đang rất bình an khi đọc những dòng chữ này. Cám ơn bạn đã giúp chúng tôi tự tạo ra bình an cho chính mình để tất cả chúng ta cùng bình an trong yêu thương. "Tâm bình an thế giới bình".

Chùa Pháp Vân, Thenac, Pháp thứ 2 ngày 16/11/2015

Thiện Đức Nguyễn Mạnh Hùng


__._,_.___

Posted by: Vietsu 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link