Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, January 13, 2016

Người dân nông thôn còn khổ đến bao giờ!


 
   Văn Quang - Viết từ Sài Gòn ngày 11.01.2016  
                      
                        Người dân nông thôn còn khổ đến bao giờ!

Đây là những “chuyện vặt” ở nông thôn VN, có thể là tiêu biểu cho những thân phận người dân ở nông thôn trong năm 2015 mà bạn đọc trên báo Dân Trí đã gọi họ là “những thân phận con ong cái kiến”. Nếu tổng kết lại thì những chuyện ở thời đại này dày như cuốn tự điển. Tôi chỉ kể vài chuyện gần đây nhất là bạn đọc có thể hình dung ra trăm ngàn chuyện khác xảy ra hàng ngày như thứ “chuyện hàng ngày ở huyện”.
Tuần trước tôi đã tường thuật  “Vụ nợ thôn 1,7 triệu đồng “không được chết” của người đàn bà nghèo tật nguyền ở Bắc Giang thì lại thêm những câu chuyện khác khiến dư luận phẫn nộ không kém.

Chiếm đoạt tiền trợ cấp của người tàn tật

Sự việc lạ kỳ xảy ra tại một xã của huyện Kiến Thụy (TP. Hải Phòng). Một người đàn bà về thăm quê sau nhiều năm xa cách bỗng dưng nhận được một thông tin rợn người.

Đó là câu chuyện của bà Phạm Thị Nguyên, SN 1948, trú tại tổ dân phố 19, khu 4, thị trấn Cát Bà, huyện Cát Hải, TP Hải Phòng.
Theo bà Nguyên, trong một lần về quê đẻ là xã Đại Hợp, huyện Kiến Thụy, TP Hải Phòng, bà vô cùng ngạc nhiên và sửng sốt khi nhiều người dân trong làng nói bà là ma vì bà đã chết từ năm ngoái.

Chưa dừng lại ở đó, bà Nguyên còn được người dân trong làng cho biết UBND xã Đại Hợp đã thông báo bà chết do bệnh tật từ cuối năm 2014.
Đi hết từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, bà Nguyên vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình.

Quá bất bình, bà Nguyên đích thân lên Ủy Ban Nhân Dân (UBND) xã Đại Hợp để làm rõ thông tin thì trước mắt bà là một mảnh giấy khiến bà vô cùng bàng hoàng.

                         
                                                            Giấy chứng tử lạ đời được cấp cho người sống

Bà kể: “Tôi lên hỏi UBND xã Đại Hợp thì thấy hồ sơ của tôi có một giấy chứng tử từ tháng 11/2014. Kèm theo đó là những giấy tờ tôi hưởng chế độ chính sách người tàn tật nặng trong chân tôi đi chỉ hơi khó khăn” 

Theo hồ sơ, ông Hoàng Văn Đông – cán bộ Tư pháp của xã Đại Hợp là người thực hiện giấy chứng tử cho bà Nguyên trên giấy tờ. Trước sự việc của bà Nguyên, ông Đông khẳng định giấy chứng tử của bà Nguyên là giấy chứng tử giả. Ông Đông cho biết: “Chữ viết giấy chứng tử không phải là chữ của tôi. Bản chứng tử này không có trong hồ sơ gốc tôi đang quản lý. Tôi khẳng định, giấy chứng tử này là giấy chứng tử giả mạo” .

Còn bà Hoàng Thị Tuyết, cán bộ chính sách xã hội xã Đại Hợp cho biết từ khi bà tiếp nhận công việc, ông Phạm Bình Thủy, nguyên Phó bì thư thường trực Đảng ủy xã nhận tiền, ký nhận giúp bà Nguyên. Bà Tuyết nói rõ:
“Từ lúc tôi làm đến nay, ông Phạm Bình Thủy, nguyên PBT thường trực Đảng ủy xã nhận tiền, ký nhận giúp bà Nguyên. Mỗi lần rà soát hồ sơ của người hưởng chính sách xã hội, ông Thủy đều nói bà Nguyên ốm đau và không thể có mặt để làm các thủ tục nên ông Thủy làm thay.

Như thế ông Phó bí thư xã đã ăn cướp số tiền trợ cấp của bà Nguyên trong suốt khoảng thời gian từ năm 2008 đến năm 2014. Nếu bà Nguyên không vô tình về thăm nhà, mọi chuyện sẽ rơi vào bóng tối, chẳng ai biết đâu mà lần. Không biết còn bao nhiêu sự việc tàn nhẫn như thế này nữa đã đi vào bóng tối.

Đúng là một kiểu ăn cướp trắng trợn của người tàn tật. Chuyện chỉ có trong “thời đại đồ đểu” này thôi.

Đàn dê "đi nhầm địa chỉ"

Theo chương trình kết nghĩa, vào tháng 3/2014, Thị xã (TX) Bỉm Sơn đã hỗ trợ các gia đình nghèo của huyện Thạch Thành 24 con dê để phát triển chăn nuôi. Xã Thành Yên là xã được chọn làm nơi cấp phát dê đợt 1 và các đối tượng được thụ hưởng là gia đình nghèo.

                                    
                                                                          Biếm họa tìm "nhím" đi lạc

Chỉ một nửa trong số 24 con dê của TX Bỉm Sơn (Thanh Hóa) dành hỗ trợ các gia đình  nghèo xã Thành Yên (huyện Thạch Thành, Thanh Hóa). Còn 12 con được đưa thẳng vào trang trại của... Bí thư Huyện uỷ huyện Thạch Thành.

                                    
                                                     Dê của người nghèo đi lạc vào nhà Bí thư huyện

Sau khi sự việc được phanh phui, ông Quý đã “khắc phục” bằng cách chỉ đạo lãnh đạo xã Thành Yên bắt dê trong trang trại của mình trao lại cho 3 gia đình nghèo khác. Thế là “huề cả làng”. Không ăn được thì nhả ra chút ít, đâu có sao, phải không ngài Bí thư huyện ủy? Ngài còn tại chức ngày nào thì dân khổ ngày ấy. Ngoài các cụ bí thư còn các cụ quan chức địa phương khác như chủ tịch xã, trưởng thôn, công an xã cũng biết ăn chặn, ăn bớt của dân và ăn chặn của đồng đội…

Gà cấp cho người nghèo “chạy” vào nhà Bí thư, Chủ tịch xã

1.250 con gà đáng lẽ cấp cho người nghèo trong chương trình hỗ trợ "Nông thôn mới” nhưng từ Bí thư đến Chủ tịch cùng cán cán bộ xã đã nhận số gà này về nuôi. 
Theo phản ánh của người dân xã Quế An (huyện Quế Sơn, Quảng Nam), tháng 11/2014, huyện Quế Sơn phê duyệt kinh phí mua 1.250 con gà hỗ trợ cho người dân nghèo trong xã.

                                    
                            Chủ tịch xã Quế An – ông Hoàng Kim Minh (trái) nhận 200 con gà của dân về nuôi

Tuy nhiên, số gà này đã "chạy" vào nhà các cán bộ. Trong số đó, Chủ tịch xã Quế An– ông Hoàng Kim Minh - được nhận nhiều nhất là 200 con, ông Trần Văn Quyên – Bí thư xã và Chủ tịch Hội nông dân xã và ông Trần Ngọc cùng 17 cán bộ khác của xã mỗi người được nhận 50 con gà về nuôi.

                                    
                                                                          Gà đi lạc vào nhà cán bộ

Khi bị phát hiện, ông Hoàng Kim Minh đã thừa nhận sai và khẳng định sẽ trả lại cho dân đồng thời họp rút kinh nghiệm, sửa đổi.

Trời đất!  Nếu thằng dân khố rách chỉ ăn cắp một con gà cũng bị các quan nện cho chí tử có khi đi tù vài ba năm. Vậy mà quan ăn cắp chỉ “rút kinh nghiệm” thì sướng thật. Chẳng biết cái dây kinh nghiệm dài tới đâu mà cơ quan nào làm sai, quan tham chỉ cần rút cái dây khinh nghiệm là xong.
Có lẽ nó dài hơn chu vi hình chữ S của nước VN nên rút hoài, rút mãi vẫn chưa hết, còn rút nữa, rút mãi mãi. Cho nên quan tham cứ việc tham. Đã có cái “lá chắn kiên cố” là sơi dây kinh nghiệm để trước mặt rồi. Sợ gì thằng dân.

Cán bộ "ăn" ớt, ăn cả phân đạm thì chẳng thứ gì không ăn được

Để hợp thức hóa việc "ăn tiền" của người dân, các cán bộ dưới đây lại khéo léo lập danh sách khống cùng nhiều chữ ký giả.

Để thực hiện mô hình “Cánh đồng mẫu lớn” vụ Đông năm 2013, UBND TP. Hải Phòng  đã có kế hoạch hỗ trợ người dân. Với 1 sào trồng ớt, tính ra bằng tiền người dân được hưởng 500.000 đồng tiền con giống và 214.000 đồng tiền phân, lân, đạm, kali.

Tuy nhiên, khi trồng gần 439 sào ớt trên địa bàn 6 thôn (5, 6, 7, 8, 9, 10)  người dân xã Việt Tiến, huyện Vĩnh Bảo, TP. Hải phòng hầu như không hay biết về kế hoạch này.

Chỉ riêng thôn 7, xã Việt Tiến đã có trên 30 nhà không trồng ớt, nhưng lại có tên trong danh sách nhận hỗ trợ trồng ớt. Nhiều gia đình còn bị khai khống tăng thêm diện tích. Điều đáng nói là trong bản danh sách toàn bộ chữ ký người nhận hỗ trợ đều là giả mạo, nhưng lại có xác nhận của lãnh đạo xã, thôn.

Bằng sự chỉ đạo khai khống số gia đình, số phân bón, cây giống tại nhiều thôn trong xã, thì các quan xã ở đây đã thu về bất chính hàng trăm triệu đồng. Thế nhưng, những người này vẫn không quên xin Nhà nước 15 triệu đồng cho... công chỉ đạo.
Quan ăn ớt, ăn luôn cả phân, vậy thì chẳng có thứ gì quan không ăn được.

"Ăn chặn" bò của dân

Tương tự, đầu năm nay (2015), hàng chục gia đình dân tại xã Ninh Tây (TX Ninh Hòa, Khánh Hòa) rất “kinh hoàng” trước việc họ được Nhà nước hỗ trợ 70% giá giống cây trồng, vật nuôi trong thời gian xây dựng Nông thôn mới. Tuy nhiên, tại một số nơi số kinh phí hỗ trợ này lại đến với gia đình các cán bộ thôn, xã thay vì đến với các người dân.

Thôn Xóm Mới (xã miền núi Ninh Tây, Thị Xã Ninh Hòa)  có gần 500 gia đình dân, được ngân sách hỗ trợ kinh phí để mua 10 con bò. Mỗi con bò trị giá 15 triệu đồng, Nhà nước hỗ trợ 10 triệu, dân chỉ bỏ ra 5 triệu đồng/con.

Theo quy định, trước khi đưa bò về cho các gia đình, trưởng thôn tổ chức họp dân để lựa chọn các gia đình được nhận hỗ trợ. Nhưng ngài Trưởng thôn đã không tổ chức họp nhân dân mà tự ý, âm thầm lên danh sách. Đặc biệt, danh sách này... toàn là người nhà của cán bộ xã, thôn.

                                          
                                       Một trong những con bò mãi không chịu… mọc răng bởi nó đã quá già!

Theo người dân xã này, trong số 10 con bò được cấp phát thì có đến 7 con được cấp cho gia đình là cán bộ thôn hoặc người nhà của những vị này.

Còn vài người dân nào “may mắn” được nhận bò thì buộc phải nhận những con bò già, ốm o, bệnh tật, dị dạng. Hy vọng đổi đời của những người dân nghèo có nguy cơ tan thành mây khói và hơn thế nữa, họ có thể phải ôm lấy cục nợ đối với nhà nước nếu chẳng may những con bò “hết đát” ấy lăn đùng ra chết?

Còn ở 2 xã Khánh Trung và Cầu Bà thì hợp đồng ghi cấp lợn nái giống Yorkshire (48kg/con) nhưng thực tế dân chỉ được nhận lợn con...  Người dân bắt buộc phải nhận, nếu tỏ ý từ chối, người ta đã đe dọa: Không chịu nhận thì xóa tên khỏi danh sách gia đình nghèo! Lần sau mất hết quyền lợi.

Chơi đểu thế này thì đến dân ma cô ơ giữa TP Sài Gòn cũng chịu thua các thầy. Tiếng lóng của dân giang hồ kêu là “thầy chạy”.

Muốn lập thành tích “Nông Thôn Mới” hành dân

Để được nhận danh hiệu xã/huyện nông thôn mớI (NTM), trước hết các địa phương phải cán đích thành công các tiêu chí về NTM.

Sự việc xảy ra tại xã Phương Phú, huyện Phụng Hiệp (Hậu Giang) đã cho thấy kỳ lạ NTM tại địa phương này, khi cán bộ yêu cầu người dân phải làm cổng rào bằng bê tông. Mỗi cái cổng xây bằng bê tông không hề rẻ, có thể lên đến gần 2 triệu đồng.

                                              
                              Căn nhà lá của chị Trần Thị Mỹ Lợi cũng phải làm cổng rào bằng bê tông.

Hãy nhìn cảnh tượng cổng rào chưa hoàn thiện ở nhà chị Trần Thị Mỹ Lợi (ấp Phương Bình):
Rõ ràng, căn nhà mái lá ọp ẹp phía sau càng khiến cho căn nhà đậm tính khôi hài. Đó là là hai cột bê tông, một bên gắn số nhà, một bên gắn khẩu hiệu “Gia đình quyết tâm xây dựng và giữ vững xã nông thôn mới”.

Hãy thử tưởng tượng mệt đêm nào đó, nếu gió lớn làm nhà sập thì cổng nhà chị vẫn còn nguyên! Và, những căn nhà tranh mái lá khẳng khiu, chắp và tứ bề, hàng rào tre sơ sài mà chiếc cổng xây bằng bê tông nằm nghễu nghện trước nhà, có coi được không?
Cả nước đang chung tay thực hiện nông thôn mới. Vậy thì trong số đó có bao nhiêu gia đình dù “nhà lá” nhưng phải tuân lệnh xã xây cổng bê tông như nhà chị Lợi?

Rồi còn những hình thức hành dân bằng cổng chào, rồi những pa-nô, áp phích có thực sự là nông thôn mới hay người dân sau khi vay mượn để xây dựng cổng rào phải nai lưng ra làm để trả nợ, nghèo vẫn hoàn nghèo?  Đúng là toàn những chuyện hành dân để các quan tha hồ nhận đủ thứ danh hiệu ảo, còn dân nghèo đến mạt rệp.
Người dân nông thôn còn khổ đến bao giờ!
Văn Quang
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

                                                                     ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~


This email has been sent from a virus-free computer protected by Avast.
www.avast.com
__._,_.___

Posted by: "Nhat Lung" 

Tuesday, January 12, 2016

Chế độ độc tài có chống được tham nhũng?

 

Chế độ độc tài có chống được tham nhũng?  

Nguyễn Đình Ấm

Huyên thuyên thế nào rồi lại quay về chuyện chống tham nhũng, anh bạn tôi mang hàm tiến sĩ thốt lên:
– Trung Quốc chống tham nhũng mạnh thật, đúng là không trừ ai.
Đây không biết là lần thứ bao nhiêu tôi nghe được nhận định này từ thường dân đến giáo sư, tiến sĩ, nhà văn, nhà báo… và không khỏi thoáng chút buồn về nhận thức xã hội của họ, nhất là những người mang hàm nọ, cấp kia.
“Tập quyền tham nhũng” 
Khi nói đến sự tồn tại của một đảng phái, chế độ thì phải xét đến lý tưởng chính trị và nền tảng vật chất của nó. Một chế độ dân chủ đa đảng thì người lãnh đạo do dân bầu lên trong sự cạnh tranh giữa các đối thủ, quyền uy của lãnh đạo phụ thuộc mức tín nhiệm của nhân dân. Mà muốn được nhân dân tín nhiệm thì lãnh đạo từ trung ương đến địa phương phải làm sao cho giang sơn, tổ quốc được vẹn toàn, nhân dân phải được tự do, bình đẳng, làm chủ đất nước, địa hạt, kinh tế, văn hóa, mức sống… phải phát triển tương xứng với khả năng của quốc gia, xứ sở đó. Khi vận động tranh cử chức lãnh đạo ở chế độ dân chủ người ứng cử phải trình bày, hứa làm những việc gì có lợi cho dân, cho nước, khi tại vị họ phải giữ gìn phẩm hạnh, làm những việc tốt đẹp đã hứa giữ uy tín cho bản thân và đảng phái mình để được dân bầu lại. Ở chế độ đa đảng thì đảng cầm quyền bị các đảng đối lập, báo chí tư nhân “soi” từ chân tơ, kẽ tóc, cơ quan luật pháp trung lập (không bị đảng nào lãnh đạo, thao túng) chỉ bảo vệ lẽ phải nên tham nhũng vẫn có nhưng rất khó và ít.
Ngược lại, chế độ độc tài giới lãnh đạo tồn tại không phải từ tín nhiệm của nhân dân mà bằng tranh đoạt bạo lực (“cướp chính quyền”), nền tảng vật chất gồm lợi ích quốc gia đất đai, rừng, biển, khoáng sản, các doanh nghiệp trọng điểm, thuế, phí… Thâu tóm tất cả tài nguyên, của cải quốc gia, giới cầm quyền chế độ độc tài ban phát, nuôi dưỡng lực lượng vũ trang, thiết thập trại giam, nhà tù trước hết là bảo vệ họ, trấn áp mọi phản kháng đối lập để giữ quyền cai trị mãi mãi. Để khống chế nhân dân trong lĩnh vực tư tưởng, chế độ độc tài áp dụng một nền giáo dục đào tạo “công cụ” phục vụ, bảo vệ chế độ, tổ chức hệ thống tuyên truyền độc quyền từ trung ương đến địa phương gồm tất cả cơ quan truyền thông đài phát thanh, truyền hình, các báo, tạp chí, các cơ quan tuyên truyền, các đội lưu động từ trung ương đến địa phương, hệ thống loa phường, xã, ấp cùng bộ máy giả dân như quốc hội, mặt trận, các đoàn thể thanh niên, phụ nữ, thiếu nhi, công đoàn, cựu chiến binh… gọi là “đại diện nhân dân” nhưng tất cả do đảng độc tài lãnh đạo, quốc hội thì do “đảng cử, dân bầu”, thành phần hầu hết đảng viên để trước hết phụng sự chế độ độc tài. Tất cả bộ máy tuyên truyền, giả dân “định hướng” tư tưởng để nhân dân không biết mình có quyền gì chỉ tuyệt đối phục tùng chế độ độc tài như một “đàn cừu” (lời GS Ngô Bảo Châu).
Như vậy, ở chế độ độc tài hàng chục, trăm triệu thậm chí hàng tỷ nhân khẩu thì cũng chỉ là những đám đông không có thứ phương tiện gì để kiểm soát, khống chế mọi ham muốn của nhà cầm quyền từ phường, xã đến tỉnh, huyện, trung ương. Tức người dân không có gì để quan chức chế độ độc tài phải kiêng nể. Hiện tượng hàng loạt vụ án bị xử oan, tồn đọng hết năm này qua năm khác, vô số những vụ oan sai bị hại phải đi kiện cáo, tố cáo tham nhũng, lộng hành cả 10, thậm chí 50 năm. Những đoàn dân oan lang thang đi thỉnh cầu suốt năm này qua năm khác ở các thành phố, thủ đô nhưng báo chí quốc doanh ngoảnh mặt, không được nhà cầm quyền độc tài nghiêm túc xem xét, giải quyết, tức “…vô cảm trước dân tăng hơn và lan rộng” (lời PCT nước Nguyễn Thị Doan), những vụ tham nhũng quá trắng trợn như Vinashin, Vinalines, Agribank hàng trăm ngàn tỷ đồng…
Nhà cầm quyền chế độ độc tài không có động lực để buộc phải đoái đến người dân vì họ không có quyền sử dụng lá phiếu hay luật pháp để phế truất lãnh đạo như chế độ dân chủ, đa đảng. Chính vì vậy đây là môi trường lý tưởng để quan chức chế độ độc tài tha hồ thỏa mãn dục vọng mà ít sợ bị phanh phui, trừng phạt.
Ở chế độ độc tài quan dưới chỉ còn sợ quan trên vì chỉ có quan trên ban phát chức tước hoặc trừng phạt được họ. Hiện tượng “20 phút gặp bí thư (thành ủy) bằng 20 năm đi kiện” là như thế. Ngược lại, quan trên cũng không thể trực tiếp “ăn của dân không từ cái gì” mà phải “hưởng lộc” nhờ tạo cơ hội, bao che cho cấp dưới vơ vét để có các loại giá trị mà cung tiến lên. Đó là một thứ khế ước không cần văn bản. Ngoài “ăn chia” với cấp dưới, quan độc tài có điều kiện sử dụng con cháu, người thân, đại gia lập các tổ chức kinh tế để thông đồng, “tham nhũng chính sách” mua rẻ, bán đắt để gián tiếp vơ vét của cải xã hội. Vì vậy, ở chế độ độc tài quan trên không thể vô tư trừng trị tham nhũng của cấp dưới, con, cháu, đại gia…do cùng “nhóm lợi ích” bất chính. Ở chế độ độc tài quan chức ít có cơ hội tham nhũng vật chất thì tham nhũng chính trị, quyền lực mà đã có quyền lực là có biếu xén, cống nạp vật chất qua bán ghế, cất nhắc. Về cơ bản, bộ máy ở chế độ độc tài là một thiết chế cai trị và tham nhũng nên lâu nay xuất hiện thuật ngữ quốc tế gọi các chế độ độc tài là “chế độ tập quyền tham nhũng” là như vậy.
Tham nhũng là nền tảng chế độ độc tài
Ở chế độ độc tài bất cứ ai trong bộ máy đảng, DN nhà nước muốn lên chức để có cơ hội lương cao, lộc hậu… được gọi là “tiến bộ” phải gia nhập đảng là điều tiên quyết. Chính vì điều này mà đảng độc tài dù thế nào vẫn có nhiều người gia nhập chủ yếu để “tiến bộ”. Do bị tuyên truyền đảng cầm quyền là “tất yếu, quang vinh muôn năm” như thời phong kiến vua là “thiên tử xuống cai trị hạ giới” với sức mạnh tuyệt đối của bộ máy trấn áp… nên người dân cúi đầu phục tùng, phụng sự chế độ độc tài lâu ngày thành một thứ “tập quán”, bản năng. Việc phục tùng tuyệt đối, luồn lách, hối lộ… quan trên để được thăng quan, tiến chức, lợi lộc quá lâu đã trở thành như một “lẽ sống” rất phổ biến, không ít người có học hành hẳn hoi còn huyênh hoang tự hào, khoe khoang có ô nọ, dù kia… ngay cả khi nhà cầm quyền đã thoái hóa, biến chất. Cũng có một bộ phận người gia nhập đảng để con cái được ưu tiên, ưu đãi trong công tác nhờ lý lịch “đỏ”. Cũng có những người gia nhập đảng theo phong trào, như một thói quen, người ta thế, trước thế thì mình cũng vậy, đảng viên là một thứ bảo đảm giá trị cho bản thân, gia đình để an toàn trong xã hội nhiễu nhương.
Thử hỏi, thời nay nếu không vì lên chức, lên lương, không bổng lộc, ưu tiên, ưu đãi… thì liệu còn có bao người vào cái đảng độc tài đã “thoái hóa, biến chất” kia để làm gì? Tôi thách đố nay đảng độc tài nào dám bỏ chính sách cán bộ phải là đảng viên, tức bất cứ CBNV nào trong DN, cơ quan đảng, nhà nước có đức, có tài thì thăng quan, tiến chức không căn cứ đảng viên xem sao! Có thể khẳng định, nếu thực hiện điều bình đẳng cơ bản hiện đang tồn tại ở bất kể nước dân chủ, văn minh nào thì đảng độc tài sẽ teo tóp đi đến tan rã trong thời gian rất ngắn vì không mấy ai gia nhập cái đảng mà người dân nói “ông/bà ấy là cán bộ,đảng viên nhưng là người tốt” lại chẳng có quyền lợi hơn người thường, phải đóng tiền hàng tháng.
Tình trạng những năm gần đây rất nhiều cán bộ to, nhỏ, lớn, bé khi còn làm việc thì khai gian tuổi để tại vị lâu nhưng khi về hưu (không còn cơ hội tham nhũng, bổng lộc…) bỏ sinh hoạt đảng, là như thế. Cũng có một số ít đảng viên không bị tha hóa khi về hưu, nghỉ công tác vẫn ở lại đảng để đấu tranh nội bộ hy vọng tổ chức mình đã từng gắn bó có ngày “phục thiện”. Một số còn sinh hoạt cho có hội hè, vui vẻ, khi chết được đảng tổ chức lễ tang, có cái vòng hoa của chi bộ.
Với một đảng chính trị bao giờ cũng phải có lý tưởng, cương lĩnh để vận động nhân dân ủng hộ mình và phấn đấu, tồn tại như giải phóng dân tộc, xây dựng đất nước, tự do, dân chủ… Ở VN từ những năm 1930 thời thuộc Pháp phần lớn đảng viên CS mang lý tưởng tốt đẹp là giải phóng dân tộc, thời chiến tranh với Mỹ là tư tưởng “chống Mỹ cứu nước, xây dựng CNXH” (dù là ngộ nhận- chính xác là: “Chống Mỹ cứu đảng, phục vụ Trung Quốc”) rất đáng trân trọng nhưng trong thời bình những năm qua đảng CS sống trên lý tưởng nào?
– Bảo vệ tổ quốc ư? Không phải, vì nếu có lý tưởng ấy thì đảng đã không ra công hàm 1958 công khai tuyên bố các quần đảo ở biển Đông của nước ta thuộc hải phận TQ, để họ xâm chiếm nhiều phần giang sơn, biển đảo của tổ quốc mà không có phản ứng thích đáng nào, không cho họ thuê mượn những vùng đất chiến lược an ninh của quốc gia, vẫn nhận, quan hệ với kẻ xâm lược nước mình là bạn “16 chữ, 4 tốt”, vay, nhận tiền viện trợ, đón tiếp kẻ xâm lược với sự trọng thị cao nhất, cho họ đăng đàn ba hoa trước quốc hội rồi vỗ tay rào rào. Người đứng đầu quân đội lại sợ dân ta ghét kẻ xâm lược, luôn hô hào: “Hòa bình là vô giá, thượng sách”, (tức mất giang sơn, biển, đảo… vẫn không bằng hòa bình), yêu cầu kẻ xâm lược “giữ nguyên hiện trạng”, tức công nhận những phần giang sơn, biển đảo họ đã cướp đoạt của dân tộc, hoặc ưu ái “để dành” cho con, cháu đòi lại phần giang sơn bị chiếm đóng.
– Lý tưởng xây dựng đất nước ư? Không phải, bởi vì, nếu đặt lý tưởng ấy lên trên lợi ích của đảng thì đảng CS đã không thực hiện cải cách ruộng đất, cải tạo công thương nghiệp… triệt hạ mầm mống một nền kinh tế lớn, kéo dài chế độ kinh tế bao cấp từ năm 1975-1986 khi nền kinh tế VN đã kiệt quệ, dân ta đã sắp chết đói; đã tư nhân hóa hầu hết nền kinh tế để tăng hiệu quả, không coi DN nhà nước là “chủ đạo” khi nó ngốn phần lớn vốn liếng XH nhưng sản phẩm làm ra không tương xứng, là “địa bàn chiến lược” của tham nhũng.
– Lý tưởng đem lại dân chủ, tự do cho nhân dân ư? Không phải, vì nếu có lý tưởng ấy thì đảng đã không duy trì điều 4 trong Hiến pháp, không cấm báo chí tư nhân, đã không bắt bớ, khủng bố, tù đày những người hoạt động dân chủ, nhân quyền… ôn hòa như trong hiến pháp qui định và họ đã cam kết với quốc tế.
Như vậy, trong thời bình các lý tưởng cao đẹp kia không có thì tất nhiên nhà cầm quyền chế độ độc tài chỉ còn lý tưởng tư hữu, làm giàu- bản tính cố hữu của con người. Một người, một đảng chỉ còn lý tưởng làm giàu mà lại độc quyền cai trị, nắm mọi sức mạnh, tài nguyên, của cải đất nước, không bị ai tranh giành, giám sát, “vừa đá bóng vừa cầm còi”… thì tất yếu tham nhũng là “chủ đạo” vì đó là phương pháp làm giàu nhanh nhất, dễ nhất.
Như vậy, nhà cầm quyền chế độ độc tài rất khó chống lý tưởng, mối lợi duy nhất của mình, khó “buông” điều 4, đất đai, rừng, biển, khoáng sản, DN “chủ đạo”, luật pháp, truyền thông…cho nhân dân. Việc nhà cầm quyền nắm mọi phương tiện chống tham nhũng nhưng hầu hết vụ tham nhũng đều do nhân dân và báo chí phát hiện, lãnh đạo đảng CS xác định “bộ phận không nhỏ, bầy sâu” (tham nhũng) nhưng không tìm ra… do ở chế độ độc tài tham nhũng là một thứ “quyền lợi tất yếu” của quyền hành nên “tham nhũng xử lý người chống” (lời ĐBQH Trương Trọng Nghĩa) và “người không tham nhũng bị người tham nhũng cô lập” (đại biểu QH Nguyễn Ngọc Phương); năm qua, ở Hà Nội, Sài Gòn, Nha Trang… nhà cầm quyền tổng kết hầu như không có tham nhũng… là như thế. Bởi vì, chính cán bộ đảng viên cầm quyền là thủ phạm tham nhũng làm sao lại phát hiện, trừng trị TN? Trong cuộc họp ban chỉ đạo phòng, chống TN ngày 28/12/2015 chính ông TBT đảng CS Nguyễn Phú Trọng cũng thừa nhận: “chống tham nhũng khó vì lợi ích kinh tế, chính trị chằng chịt”.
Phải khẳng định: Chế độ của ông không thể chống tham nhũng!
Tại sao có những vụ tham nhũng bị trừng trị?
Mặc dù tham nhũng là cơ sở tồn tại của các chế độ độc tài nhưng họ vẫn hô hào chống tham nhũng, duy trì bộ máy thường xuyên thanh, kiểm tra các cơ quan, DN rồi xử lý này, nọ, nhiều khi lại đi cả nước khác để “học tập” chống tham nhũng…
Thế nhưng trên thực tế thì những động thái kia có vẻ cho đủ lệ bộ, các thế lực dùng công cụ này để giỡn mặt, đấu đá phe phái “bên kia” hoặc vụ việc quá lộ liễu không xử lý sẽ có hại cho chế độ. Khi tham nhũng bị lộ thì thấy bộ máy chống tham nhũng xử lý loanh quanh như để bao che, giảm sự nghiêm trọng, “hóa bùn” những vụ TN liên quan đến “uy tín” quan chức, đại gia lớn và chế độ độc tài. DN Vinashin, Vinalines, nhiều ngân hàng… cũng như rất nhiều DN, đại gia “có máu mặt” qua cả chục lần thanh tra, kiểm toán nhưng chỉ được “phát hiện” khi nó đã làm cho DN trước sự sụp đổ là như vậy. Khi người, DN “cần bao che” bị quá lộ liễu, “hóa bùn” không xong thì mới phải miễn cưỡng xử lý với mức nhẹ nhất có thể như vụ đất đai ở Đồ Sơn, vụ cướp đầm của ông Đoàn Văn Vươn (Hải Phòng)…
Hiện tượng ông Trần Văn Truyền “trùm” chống tham nhũng, một trong những người “chém gió” mạnh nhất về chống tham nhũng ở VN nhưng chính ông là một trùm TN, khi bị phanh phui số “của nổi” chỉ bị xử lý như “gãi ghẻ”, dư luận bức xúc vụ quan chức đường sắt ăn hối lộ 11 tỷ VNĐ nhưng phiên tòa xử tháng 10/2015 lại là tội “lợi dụng chức vụ, quyền hạn..” với tội nhẹ hơn rất nhiều.
Kỳ họp thứ 10 QH 13 tháng 10-11/2015 còn hủy án tử hình tội tham nhũng nếu nộp trả 2/3 tài sản tham nhũng dẫn đến đại biểu QH Nguyễn Bá Thuyền phải kêu lên: “Tha hết cán bộ làm trái thì có tội với dân!”. Xử nhẹ tội tham nhũng nhưng nhiều người, nhà báo chống tham nhũng “quá đà” có “hậu vận” đen tối… là điển hình của vấn đề chỉ “chống từ thắt lưng xuống” và “chống có chọn lọc, mức độ”… Từ bao năm qua mặc dù dùng nhiều từ ngữ chống tham nhũng mạnh mẽ nhất nhưng trên thực tế thì chế độ độc tài như thể tạo điều kiện để bộ máy quyền hành vơ vét tối đa một cách “có trật tự” để không đến mức làm xã hội hỗn loạn, tức “tham nhũng ổn định”.
Trên thực tế, với những vụ cán bộ cấp cao ở chế độ độc tài bị “chống” chỉ xẩy ra khi giới cầm quyền tranh giành quyền lực, phái nọ dùng “chiêu” chống tham nhũng để gạt ra khỏi “đội hình” đối thủ không thể dung hòa trong bộ máy cai trị, “dằn mặt” đối thủ đồng thời mị dân là lãnh đạo trong sạch, vì nước, vì dân.
Thời gian qua, ở TQ hàng loạt ủy viên trung ương bị trùm đảng CSTQ Tập Cận Bình trừng phạt chỉ là sự tranh đoạt, củng cố quyền hành và mị dân, làm lu mờ những căn bệnh kinh tế, xã hội…trong nước đang đến hồi nguy kịch. Nếu độc tài CS chống TN thực sự thì căn bệnh này ngày càng phải ít đi và không thể có những quan chức chưa phải chóp bu chứa trong nhà vàng, bạc, đô la, nhân dân tệ… cả 5 xe tải mới chở hết, có hàng chục vợ lớn, bé, bồ bịch, con riêng đàn lũ.
Có thể khẳng định hầu hết quan chức trong bộ máy chế độ độc tài đều giàu có hơn hẳn những người cùng hoàn cảnh, tức tham nhũng. Như vậy nếu thực sự chống tham nhũng diệt “cả hổ và ruồi” thì tất cả hệ thống cán bộ chế độ độc tài phải bị xử lý, tức bộ máy đảng độc tài cũng lập tức tan rã vì “lấy ai làm việc” và không ai còn gia nhập cái tổ chức chỉ có lý tưởng tham nhũng lại bị tất yếu trừng phạt, không thể thực hiện lý tưởng.
Đấy là những lý do tại sao từ khi đảng CS độc tài nắm quyền đến nay liên tục hô hào chống tham nhũng, học tập làm theo tấm gương đạo đức nọ, kia, hứa nọ, hứa kia… nhưng tham nhũng ngày càng phát triển trở thành quốc nạn: “nhìn đâu cũng thấy, sờ đâu cũng có…” .
Tóm lại, các chế độ độc tài không thể chống tham nhũng và nó sẽ chết nhục nhã vì căn bệnh thuộc bản chất của chế độ này.
N.Đ.Â
Tác giả gửi BVN
__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Monday, January 11, 2016

Trung Quốc ‘bay lén’ vào không phận do Việt Nam quản lý?


Chó Bắc Kinh. Tranh Babui.https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEipbxcvq4ajqeRg-XdZV6snHfgVu-1sOp7j9uEHefHwcvA59IDIygNnrtP-HeWDqajtwMKD-C-5W1isNRuoz-MDvXl4Y4C3pHdw_TXyoW0ahny_XOU8diGAFDJCCU_V03jC9S45MrmYw44Y/s1600/Babui-bon+ban+nuoc+ba+dinh-danlambao-s.jpghttp://namvietnetwork.files.wordpress.com/2011/07/babui_062011_13.jpg?w=500&h=448

Trung Quốc ‘bay lén’ vào không phận do Việt Nam quản lý

Máy bay của hãng hàng không dân dụng China Southern Airlines hạ cánh xuống đường bay Trung Quốc mới xây dựng trên bãi đá Chữ Thập ở Trường Sa hôm 6/1.
Máy bay của hãng hàng không dân dụng China Southern Airlines hạ cánh xuống đường bay Trung Quốc mới xây dựng trên bãi đá Chữ Thập ở Trường Sa hôm 6/1.
  •  
  •  
  •  
  •  

Tin liên hệ

Yếu tố Trung Quốc và ‘cuộc đua’ Tổng bí thư Việt Nam

Nhiều ý kiến 'lề trái' cho rằng TQ đang tìm cách tác động tới đại hội 12, buộc quan chức trong nước phải lên tiếng bác bỏ, khẳng định Đảng 'đủ bản lĩnh giữ vững độc lập'
10.01.2016
Hà Nội hôm 8/1 đã gửi đơn lên Tổ chức Hàng không dân dụng thế giới (ICAO), tố cáo máy bay Trung Quốc không thông báo cho phía Việt Nam khi thực hiện hàng chục chuyến bay qua vùng bay do Việt Nam quản lý để tới một hòn đảo nhân tạo ở Trường Sa.
Báo chí trong nước dẫn lời Cục trưởng Hàng không Việt Nam Lại Xuân Thanh cho biết rằng từ ngày 1 tới 8/1, Trung Quốc đã thực hiện gần 50 chuyến bay không báo trước vào vùng bay Hồ Chí Minh do Việt Nam quản lý để tới đảo nhân tạo nước này xây dựng trên bãi đá Chữ Thập ở Trường Sa.
Việt Nam cáo buộc Trung Quốc vi phạm quy định của ICAO liên quan đến hoạt động bay như không nộp kế hoạch bay cho cơ sở cung cấp dịch vụ không lưu liên quan của Việt Nam và không thiết lập liên lạc thoại với Trung tâm kiểm soát đường dài Hồ Chí Minh.
Một ngày trước đó, hôm 7/1, Cục hàng không Việt Nam đã thông báo cho ICAO về “máy bay lạ” xâm nhập vùng bay Hồ Chí Minh, nhưng sau đó đã xác định đó là máy bay của Trung Quốc.
Trung Quốc chưa có phản hồi trước các tố cáo của Việt Nam về “những hoạt động bay uy hiếp an toàn đến hoạt động hàng không quốc tế và khu vực”.
Dù vấp phải phản đối của nhiều nước, trong đó có Việt Nam, sau khi thực hiện một chuyến bay thử nghiệm ra hòn đảo nhân tạo trên bãi đá Chữ Thập ở Trường Sa hôm 4/1, Bắc Kinh hôm 6/1 tiếp tục thực hiện hai chuyến bay thử nghiệm khác và Hà Nội lại lên tiếng chỉ trích.
Tin tức về các chuyến “bay lén” của Trung Quốc được đưa ra cùng thời gian Việt Nam tố cáo tàu trinh sát giả dạng tàu cá của Trung Quốc “vào sâu trong lãnh hải Việt Nam để nắm tình hình”.
Báo chí trong nước dẫn lời Bộ Chỉ huy Bộ đội biên phòng TP Đà Nẵng cho biết, trong năm 2015, cơ quan này đã phát hiện 264 lượt tàu Trung Quốc xâm phạm chủ quyền vùng biển của Việt Nam.
Theo VnExpress, Dan Tri, Reuters, AP



Trung Quốc vi phạm FIR Việt Nam nhiều lần

  • 9 tháng 1 2016
Trung Quốc đã thực hiện hai vụ hạ cánh của máy bay dân sự lên Đá Chữ thập hôm 6/1
Cục Hàng không Dân dụng Việt Nam nói từ 1-8/1, Trung Quốc đã thực hiện 46 chuyến bay vào vùng thông báo bay Hồ Chí Minh (FIR) mà không báo trước.
Cục trưởng Lại Xuân Thanh nói với báo chí trong nước chiều thứ Sáu 8/1 rằng riêng trong hôm thứ Sáu, máy bay Trung Quốc đã có bốn chuyến bay (2 chuyến bay vào, 2 chuyến bay ra) qua vùng thông báo bay Hồ Chí Minh mà không thông báo để tới Đá Chữ Thập thuộc quần đảo Trường Sa.
Hầu hết gần 50 chuyến bay không thông báo qua FIR của Việt Nam đều là để tới khu vực biển đang tranh chấp mà Trung Quốc xây đảo nhân tạo.
Trung Quốc chính thức công bố đã hạ cánh thử nghiệm hôm 2/1 và hai chuyến hôm 6/1 lên Đá Chữ thập, dẫn đến phản đối từ Việt Nam, Philippines và Nhật Bản.
Bắc Kinh nói các chuyến bay thử nghiệm của máy bay dân sự chỉ nhằm kiểm tra xem đường băng họ xây trên Đá Chữ thập, mà Trung Quốc gọi là Vĩnh Thử, có đạt chất lượng hay không.

Khiếu nại lên ICAO

Vùng thông báo bay Hồ Chí Minh (màu xanh) và Hà Nội (màu vàng) do Việt Nam quản lý
Theo Cục Hàng không Dân dụng, máy bay Trung Quốc đã vi phạm quy định của Tổ chức Hàng không Dân dụng Quốc tế (ICAO) liên quan đến hoạt động bay.
ICAO yêu cầu các hãng bay nộp kế hoạch bay cho cơ sở cung cấp dịch vụ không lưu, đồng thời liên lạc thoại với Trung tâm Kiểm soát của các nước mà họ bay qua.
Phía Việt Nam cho hay các chuyến bay của Trung Quốc đã cắt ngang một số đường hàng không với mực bay từ FL135 đến FL460 và mực bay từ FL250 đến FL460, từ điểm báo cáo DONA đến ALDAS.
Cơ quan quản lý hàng không của Việt Nam gọi hành động của Trung Quốc là "uy hiếp hoạt động bay trong khu vực".
Ông Thanh cho biết Cục Hàng không Dân dụng đã gửi thư thông báo vi phạm lên văn phòng ICAO Châu Á-Thái Bình Dương nhưng chưa được phản hồi.
Ông cũng nói Việt Nam sẽ kêu gọi các nước xung quanh cùng lên tiếng phản đối hành động uy hiếp an toàn hàng không của máy bay Trung Quốc.
BBC cũng đã liên lạc với văn phòng ICAO ở Thái Lan nhưng chưa được trả lời.
Theo luật quốc tế, bay qua vùng thông báo bay mà không liên lạc và báo trước bị cho là vi phạm và máy bay nếu vi phạm không phận có thể bị ngăn chặn, áp tải ra khỏi vùng bay thậm chí bị bắt buộc phải hạ cánh để điều tra.
Trong trường hợp vi phạm nghiêm trọng không phận, máy bay nước ngoài vi phạm và phi hành đoàn có thể bị bắt giữ.
Tuy nhiên luật không cho phép sử dụng vũ khí đe dọa máy bay dân sự.



__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Ngón nghề cộng sản và những trí thức bị xỏ mũi



Cộng sản Việt Nam rất giỏi “ngón nghề” tung tin giả, đánh lạc hướng dư luận. Đơn giản, dối trá và bịp bợm là bản chất “thâm căn cố đế” của họ.


---------- Forwarded message ----------
From: HCD g
Date: 2016-01-10 11:06 GMT-05:00
Subject: RE: . . // BIẾN CỐ LỚN VÀO TUẦN SAU! - TIN CÓ THẬT ?
To: Truc Nguyen <>

(bắt đầu trích -- >)
Lê Anh Hùng | VOA | 23.12.2015
From: H-Yến Trần [mailto:t]
Sent: Saturday, January 2, 2016 4:08 AM
Subject: Bài viết về người có tên Nguyễn Thùy Trang của blogger Lê Anh Hùng...


 Bài viết v người có tên Nguyn Thùy Trang ca blogger Lê Anh Hùng...

Ngón nghề cộng sản và những trí thức bị xỏ mũi

Lê Anh Hùng | VOA | 23.12.2015



https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgsm0XJ3h4auysILkIG8yjOKsJOZ-eC3Y6EnyXiI4oEXwSCcOdliTTwVRJNm9K5FKB0kkIQSjOP3O_GS3j5XLmTj1HGPNMrYApbAtWCUKrZGJvSmn73_XuBVZiSiaNmk9-khMor7fXJWZA/s400/1.png
Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng hội kiến Chủ tịch TQ Tập Cận Bình hôm 5/11.
Cộng sản Việt Nam rất giỏi “ngón nghề” tung tin giả, đánh lạc hướng dư luận. Đơn giản, dối trá và bịp bợm là bản chất “thâm căn cố đế” của họ.

Công chúng thường bị nhà cầm quyền cộng sản đánh lừa thì đã đành, bởi một thực tế là những người hiểu biết bao giờ cũng chỉ chiếm thiểu số trong đám đông. Tuy nhiên, điều khó hiểu, và nhiều khi rất đáng chê trách, là không ít trí thức tên tuổi cũng bị xỏ mũi như trẻ con mà không biết. Đây là điều rất tai hại, bởi trí thức vốn là những người có thiên chức dẫn dắt công chúng, định hướng dư luận.

Vụ ông Phùng Quang Thanh bị “ám sát” ở Pháp hồi tháng 7 vừa qua là một ví dụ điển hình. Sự biến mất một thời gian dài của ông Phùng Quang Thanh cùng những diễn biến khác liên quan đến ông ta đều cứ y như tin đồn là ông ta bị ám sát ở Paris rồi sau đó chết ở Việt Nam, dù những ai tỉnh táo thì thừa hiểu là làm gì có chuyện Bộ trưởng Quốc phòng của một quốc gia bị ám sát giữa thanh thiên bạch nhật ngay tại Paris, càng khó tin hơn nữa là cả truyền thông quốc tế lẫn nhà chức trách sở tại đều không hề hay biết gì về một vụ việc động trời như thế.

https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiRlCfqxO8-kx5z5di2gJAys2HJg1XpykqwOcPrOkZh0Jdh3pp-ibVDm39YCeWYIgHENe1fAqD7N026HIu-vaz1vAv5qEcEB2tNa9OoRc-dkVSWhA9OtLmp44PgwTifMpmMcy291PI_Grk/s640/2.png
Facebook Nguyễn Thuỳ Trang lấy danh dự của cá nhân và cả gia đình ra
để đảm bảo rằng Phùng Quang Thanh đã qua đời (!).
Rõ ràng, nếu không có sự “đạo diễn” từ cấp chóp bu của hệ thống thì không thể có một loạt diễn biến liên quan đến ông Phùng Quang Thanh diễn ra theo cách “logic” nhất có thể, khiến công chúng cứ như bị hút hồn vào vụ “ám sát” đó.

Đầu tháng 10 vừa rồi, cộng đồng mạng lại một phen xôn xao về tờ đơn “kêu oan” của cô Nguyễn Thanh Phượng, ái nữ của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, trước việc 3 “đại trí thức” là GS.TS Lưu Văn Sùng nguyên Viện trưởng Viện Khoa học – Chính trị Học viện Chính trị - Hành chính Quốc gia Hồ Chí Minh; GS.TS Đỗ Thế Tùng, nguyên giảng viên cao cấp Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh; và GS.TS Nguyễn Đình Kháng, nguyên Viện trưởng Viện Kinh tế – Chính trị (Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh) “tố cáo” cô ta nhập quốc tịch Mỹ là… chạy theo đế quốc Mỹ, vi phạm nguyên tắc Đảng và phản bội dân tộc (!). Nguồn tin về việc Nguyễn Thanh Phượng nhập quốc tịch Mỹ cũng khởi phát từ trang Facebook Nguyễn Thuỳ Trang.

Chưa dừng lại ở đó, trong một lá đơn khác, ba “đại trí thức” kia lại “tố cáo” Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng gây chia rẽ tình hữu nghị “như anh em một nhà” giữa Việt Nam và Trung Quốc. Với lý do đặc biệt nghiêm trọng ấy, họ kiến nghị Bộ Chính trị và Ban Chấp hành Trung ương Đảng không chỉ tiến hành kiểm điểm, xử lý kỷ luật mà còn loại ông ta ra khỏi danh sách uỷ viên Ban Chấp hành Trung ương khoá tới hầu tránh “thảm hoạ cho Đảng ta và dân tộc ta”.

Ai có thể tin là 3 trí thức gạo cội kia lại có thể ngờ nghệch đến mức viết đơn “tố cáo” người khác từ những thông tin trời ơi đất hỡi trên mạng? Ai có thể tin cả 3 ông đều ngây ngô đến mức không nhận ra rằng việc “tố cáo” Nguyễn Tấn Dũng “chống Trung Quốc” thì chẳng khác nào “tô điểm” cho ông ta, không chỉ trong mắt công chúng mà cả trong Ban Chấp hành Trung ương?

Vụ ông Nguyễn Tấn Dũng cho công bố “bản tự kiểm điểm” mới đây lại là một “sự kiện” nóng sốt khác, đang thu hút được sự chú ý đặc biệt của dư luận. Một số trang mạng đăng tài liệu đó để rộng đường dư luận thì không nói làm gì. Điều đáng nói là một số trí thức, giáo sư - tiến sỹ hẳn hoi, lại lên tiếng bênh vực ngài Thủ tướng mà không biết mình bị lừa như những đứa trẻ.

Là người đã và đang tố cáo bè lũ cướp nước và bán nước Hoàng Trung Hải – Nguyễn Tấn Dũng – Nông Đức Mạnh – Nguyễn Phú Trọng – Trương Tấn Sang kể từ năm 2008 đến nay, tôi khẳng định các vụ việc trên đều là “sản phẩm” của bộ máy lãnh đạo chóp bu Việt Nam nhằm đối phó với vụ tố cáo của tôi.

https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEi7kNOH8H-huc3CMDJWHURprFxxQyei8bkPjlJNUldC1VVOeK3C5MiXng4Osf-G7eFduFU9TFk0Fqe3prXhqEFOFabeFIeWxq83naE9_mHpSF-Twi2a5YkoFYkQ7ipT5VJTa2SabXfXGc4/s640/3.png
Facebook Nguyễn Thuỳ Trang vu cho tôi là người của Cục Tình báo Hoa Nam, Trung Quốc. Tôi không chỉ đơn độc chống lại cả bộ máy, |
mà còn phải đương đầu với sự thờ ơ của những người lẽ ra phải lên tiếng về một vụ việc liên quan đến vận mệnh dân tộc như vụ tố cáo của mình.

https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEg20WlAASccDkKzmFEyCNbLV_8iirPwqaXtFPkzhC1IV0onKhhF6Geg5LSutvW3vCOUGIRtnYp6oKPkRHRqsjHY-0xs8psKVAMj7CD5Q2RO9k8S3DfmiNxBzmLp8CSACV1UgbHQzW5uosQ/s640/4.png
Trong một status mới đây trên Facebook, “cô” Nguyễn Thuỳ Trang còn khẳng định rằng vụ bắt giam và khởi tố luật sư Nguyễn Văn Đài
chắc chắn là do chính quyền thành phố Hà Nội (chứ không phải Bộ Công an như báo chí đưa tin) thực hiện.

Vụ ông Phùng Quang Thanh bị “ám sát” rộ lên đúng vào thời điểm tôi công bố “Tài liệu tố cáo Nguyễn Phú Trọng và Trương Tấn Sang bán nước”. Đây là một tài liệu rất nhạy cảm, tố cáo một loạt lãnh đạo CSVN chóp bu bị Phó Thủ tướng gốc Tàu Hoàng Trung Hải và Bắc Kinh khống chế, thao túng. Đáng tiếc là do dư luận dồn sự chú ý vào vụ “ám sát” kia và, quan trọng hơn, không ai đủ tinh thần trách nhiệm để yêu cầu nhà cầm quyền Việt Nam làm sáng tỏ vụ tố cáo của tôi, nên cuối cùng vụ việc chìm xuống.[i] (Thiết tưởng không cần phải nhắc lại là chính quyền tỉnh An Giang đã huy động cả hệ thống chính trị để “xử lý” 3 công chức chỉ vì họ đã “dám” chê ông Chủ tịch tỉnh “kênh kiệu” trên Facebook thôi.)

Mới đây, ngày 4/11/2015, trang Bauxite Việt Nam, diễn đàn của giới trí thức phản biện trong nước, đã đăng bản “Yêu cầu giải quyết đơn thư tố cáo lãnh đạo Đảng và Nhà nước” của tôi đối với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Phó Thủ tướng gốc Tàu Hoàng Trung Hải và (nguyên) Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh. Ngày 2/11, tôi đã gửi bản yêu cầu này cho một loạt cơ quan chức năng qua đường bưu điện và gửi trực tiếp cho ĐBQH Dương Trung Quốc tại văn phòng làm việc của ông cùng ngày.

Việc nhà chức trách Việt Nam cho đến nay vẫn chưa giải quyết rốt ráo vụ tố cáo suốt hơn 7 năm qua rõ ràng là hành động chà đạp lên pháp luật. Đây mới là vụ vi phạm pháp luật nghiêm trọng nhất của nhà cầm quyền Việt Nam mà lẽ ra công luận cần đặc biệt quan tâm theo dõi và lên tiếng.

Sau khi trang Bauxite Việt Nam đăng bản yêu cầu giải quyết đơn thư tố cáo của tôi, nhà chức trách Việt Nam, cụ thể là Bộ Chính trị, chắc chắn phải chịu một áp lực nhất định, không chỉ từ bên ngoài mà quan trọng hơn là từ chính nội bộ Ban Chấp hành Trung ương, nhất là trước thềm Đại hội lần thứ XII của Đảng, bởi đây là vụ việc vô cùng nghiêm trọng, vạch trần âm mưu cướp nước của Bắc Kinh và tội bán nước của một loạt quan chức cộng sản chóp bu.

Rõ ràng, việc công bố “bản tự kiểm điểm” của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng sẽ khiến dư luận bên ngoài cũng như trong nội bộ Ban Chấp hành Trung ương hoài nghi về vụ tố cáo của tôi, bởi hầu hết những nội dung mà người ta “kiểm điểm” ngài Thủ tướng đều giúp ông ta ghi điểm không chỉ trong mắt dân chúng mà cả Ban Chấp hành Trung ương: một vị Thủ tướng không chỉ khảng khái “chống Tàu” mà còn có quan điểm chính trị dân chủ và tiến bộ. (Thật ngạc nhiên, ông ta thậm chí còn hùng hồn tuyên bố: “Tôi đã ghi rõ nguyện vọng gửi đồng chí Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng là: TÔI KHÔNG XIN TÁI CỬ.”)

Ngoài ra, điều này cũng khiến công chúng lạc quan rằng trong dàn lãnh đạo chóp bu vẫn tồn tại cái gọi là phe “chống Tàu, thân Mỹ”, do một nhân vật quyền lực nhất Việt Nam suốt nhiều năm qua dẫn dắt, và nếu thế thì tình hình đất nước chưa đến nỗi bi đát lắm.

Bất luận thế nào, việc một số vị trí thức tên tuổi phản ứng mạnh mẽ khi người ta cáo buộc ngài Thủ tướng một cách ngây ngô và đáng ngờ, trong khi lại im lặng trước việc một công dân yếu thế tố cáo ông ta công khai và đúng pháp luật từ năm 2008 đến nay (để rồi bị khủng bố, đàn áp hết lần này đến lần khác), cũng là điều hết sức đáng thất vọng.

__________
Ghi chú:
[i]
“Phe ta” do Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cầm đầu không chỉ mạnh đến mức dám thực hiện vụ “ám sát” Phùng Quang Thanh, một tên Việt gian bán nước không cần giấu diếm, giữa thanh thiên bạch nhật tại Paris mà còn “quản thúc tại gia” một loạt nhân vật thân Tàu khác (như tin tức rộ lên, đặc biệt là từ trang Facebook Nguyễn Thuỳ Trang, vào thời điểm đó).
Trong bầu không khí hân hoan, phấn khởi như thế thì ai còn để ý gì đến cái gọi là “Tài liệu tố cáo Nguyễn Phú Trọng và Trương Tấn Sang bán nước”, và đặc biệt là ai còn tin rằng cả bộ máy chóp bu, kể cả Nguyễn Tấn Dũng, đang bị Bắc Kinh và Hoàng Trung Hải khống chế, thao túng cơ chứ. 

(Ghi chú này do tác giả bổ sung vào bài gốc trên VOA.)

(< -- hết trích)


From: Truc Nguyen [mailto:tntimnguyen09@gmail.com]
Sent: Sunday, January 10, 2016 7:01 AM
To: undisclosed-recipients:
Subject: . . // BIẾN CỐ LỚN VÀO TUẦN SAU! - TIN CÓ THẬT ?





BIẾN CỐ LỚN VÀO TUẦN SAU! - TIN CÓ THẬT

Theo tin nhận được thì phe cánh Nguyễn Phú Trọng nắm được Bộ Tư Lệnh Thủ Đô Hà Nội bao gồm Công An quận Ba Đình Hà Nội.

Trong khi đó vây cánh của Nguyễn Tấn Dũng ở Tổng Cục 2 và Bộ Công An đã sẵn sàng ứng chiến. Lê Đức Anh yểm trợ cho Dũng trong khi đó Đỗ Mười yểm trợ Nguyễn Phú Trọng.

Nguyễn Phú Trọng trong cuộc họp mật Bộ Chính Trị hôm nay nhấn mạnh Quyết định số 244-QĐ/TW, ngày 09 tháng 6 năm 2014 của Ban Chấp hành Trung ương khóa XI là Bộ Tứ lãnh đạo vào tuần sau sẽ do Bộ Chính trị đề cử.

Điều trớ trêu nầy sẽ làm cho Nguyễn Tấn Dũng khó lòng lọt vào chức vụ Tổng Bí Thư vì BCHTW Dũng chỉ có phe cánh với Trần Đại Quang và Nguyễn Thiện Nhân, trong khi đó phe cánh Nguyễn Phú Trọng nắm lá phiếu áp đảo.

Nếu để Bộ Tứ lãnh đạo cho các Đại Biểu quyết định bầu chọn thì Nguyễn Tấn Dũng sẽ thắng chắc chức vụ Tổng Bí Thư.

Vào tuần tới là thời điểm gây cấn trước Đại Hội
Nguyễn Tấn Dũng có thể bị Bắt Giam nếu KHÔNG gài quân vào Thủ Đô hôm nay. Điều nầy có nghĩa là Trần Đại Quang và Tổng Cục 2 cần phải "làm việc", kèm sát lãnh đạo Bộ Tư Lệnh Thủ Đô Hà Nội.

Từ ngày hôm nay trở đi, không khí rất nặng nề ở Hà Nội. Người dân vẫn nhìn thấy bình an
nhưng bên trong cuộc đấu đá có thể ĐỔ MÁU nếu Nguyễn Phú Trọng ra tay bắt Nguyễn Tấn Dũng.

Ngoài lực lượng quân của 2 bên dàn trận còn có cả tham chiến của Hoa Nam và lực lượng 009 tại thủ Đô.

Thùy Trang được lệnh trở về Guam gấp và sẽ cung cấp hình ảnh vệ tinh nếu có biến động xảy ra.

(*) Tin riêng nầy dành cho các bạn trong friendlist, người khác không đọc được. Muốn share tin nầy cần phải Copy và Paste lại trên FB của bạn, còn share thẳng người khác sẽ không đọc được.

Nguyễn Thùy Trang




   
   




Facebook, Inc., Attention: Community Support, Menlo Park, CA 94025
   





</



Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link